Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 340 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 18.05.2017, 22:12
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 499
Được thanks: 2093 lần
Điểm: 30.89
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 44
Chương 137: Tại sao ở trước mặt tôi nói cho con trai tôi biết những điều này!


Tiểu Ảnh có phần mờ mịt mà khó hiểu, nhưng vẫn tránh khỏi tay của Bùi Vũ Triết chạy về phía mẹ .

"Mẹ, sao mẹ ngồi xe của chú này tới đón Tiểu Ảnh nha? Mẹ gặp phải người xấu trên đường sao?" Tiểu Ảnh lôi kéo tay mẹ nhíu mày hỏi, trong đôi mắt trong trẻo có chút giảo hoạt.

Dụ Thiên Tuyết kéo Tiểu Ảnh tới gần hơn, trên khuôn mặt xinh đẹp thoáng qua chút mê mang, cắn môi nói: "Ừ, gặp phải người rất xấu."

Tiểu Ảnh phồng má nhỏ giọng hỏi: "Vậy mẹ có muốn Tiểu Ảnh dạy dỗ bọn họ giúp mẹ không?"

Dụ Thiên Tuyết khẽ cau mày, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của con trai, biết cậu bé lại muốn quấy rối, nhưng cô hiểu rõ cục diện hiện tại, không đến phiên trẻ con tới quấy rối thì hai người đàn ông này cũng đã giương cung bạt kiếm.

"Tiểu Ảnh ngoan, đừng nói chuyện." Dụ Thiên Tuyết nhẹ giọng dặn dò.

Cô nói xong thì đứng lên, bóng dáng mảnh khảnh đứng đối diện với Bùi Vũ Triết, hỏi: "Anh tới đón Tiểu Ảnh sao không nói một tiếng cho em biết?"

Thái độ Bùi Vũ Triết lạnh nhạt, đi tới trước mặt hai mẹ con nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Ảnh một cái, giọng nói chậm rãi: "Hôm nay lịch tập không nhiều lắm, muốn đón em và Tiểu Ảnh đến nhà anh ăn cơm, mẹ anh cũng đang ở đó."

Dụ Thiên Tuyết trợn to hai mắt, hơi thở có hơi không thuận: "Dì Bùi cũng tới rồi sao?"

Bùi Vũ Triết gật đầu, ánh mắt lạnh nhạt như nước chăm chú nhìn sau lưng cô, mở miệng nói: "Nam Cung tiên sinh, xin chào."

Lúc này, Dụ Thiên Tuyết mới nhớ đến Nam Cung Kình Hiên vẫn còn ở sau lưng, trên gương mặt mỹ lệ của cô lộ ra mấy phần khẩn trương, kéo chặt tay Tiểu Ảnh, nhưng Nam Cung Kình Hiên chỉ cầm túi xách của cô bước xuống, đi tới phía sau cô nhẹ nhàng nhét vào trong tay cô, Dụ Thiên Tuyết cảm giác lòng bàn tay mình cũng đã toát ra mồ hôi, lúng túng nói: "Cám ơn."

Nàng quên mất túi xách của mình còn để ở trên xe anh.

Tầm mắt Bùi Vũ Triết rơi vào cái đụng chạm nhẹ nhàng trên tay của họ, trong lòng là sự lạnh lẽo tận xương cốt  .

"Không ngờ anh có thời gian rảnh rỗi thế này, thật vất vả, bận bịu sự nghiệp còn muốn chăm sóc vợ con của người khác, trình độ tư tưởng của nghệ sĩ dương cầm quả nhiên rất cao." Nam Cung Kình Hiên ngước mắt lên, giọng nói trầm thấp nhàn nhạt. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn dd lequydon

Cơ hồ trong nháy mắt, Dụ Thiên Tuyết đã ngửi được mùi thuốc súng giữa bọn họ  .

Tiểu Ảnh cũng kinh ngạc, nhìn chằm chằm cái chú này nghe nói là ba ruột của mình, trong lòng dâng lên một loại cảm giác rất kỳ quái, chú ấy nói chuyện thật sự không nể mặt, quả thật có thể giết người trong nháy mắt.

Dụ Thiên Tuyết cau mày, xoay người nói: "Nam Cung Kình Hiên, anh đừng nên quá đáng, Vũ Triết là bạn tốt của tôi, từ trước tới giờ chúng tôi ăn cơm cùng với nhau cũng không có người nào nói có cái gì không đúng, huống chi còn có dì Bùi ở đó, tôi là con cháu thì cũng phải đi gặp."

Ánh mắt Nam Cung Kình Hiên rơi vào trên mặt cô: “Vậy thì ai mới có liên quan tới em?"

"Anh….." Dụ Thiên Tuyết giận đến bốc lửa, người đàn ông này, chỉ mới mấy phút mà thôi, lại biến thành loại tính khí thối nát khiến người ta muốn chửi cho anh một trận!

Bùi Vũ Triết chậm rãi kéo cô qua, tay không chút kiêng kỵ choàng qua eo cô, lúc này mới ngước mắt lên nói: "Cũng không phải là phụ nữ và con trai của người khác, hôm nay mẹ tôi tới đây, đúng lúc nói chuyện hôn sự của chúng tôi cùng với cô ấy, Nam Cung tiên sinh có ý kiến gì sao?"

Dụ Thiên Tuyết nhạy cảm nhận ra cánh tay choàng ngang eo mình, trong nháy mắt đầu óc rối loạn.

Hai người kia, đang nói cái gì với cái gì? !

Đôi mắt trong suốt của nàng lộ ra sự rối rắm, quả thật, nghĩ cứ như vậy mà ngất đi cho rồi, cô chống đỡ không được Bùi Vũ Triết nói liều, hơn nữa, giờ phút này, cũng chống đỡ không nổi lửa giận ngập trời đang dâng lên trên người Nam Cung Kình Hiên.

Lạnh lùng nở một nụ cười, Nam Cung Kình Hiên đi đến gần mấy bước: "Tốt nhất anh nên bỏ tay ra, tính khí của tôi không được tốt, không nhìn nổi các người đóng kịch diễn trò như vậy, đừng chọc tôi."

"Được rồi!" Dụ Thiên Tuyết thật sự không chịu nổi, đi tới trước mặt anh, đôi mắt trong suốt lấp lánh ánh sáng: "Nam Cung Kình Hiên, tôi cám ơn anh đã đưa tôi tới đây, hiện giờ người tôi đã đón được, xin đừng quấy rầy cuộc sống của tôi nữa, anh có thể đi được chưa?"

Ánh mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên mềm xuống, bên trong đó có chút thê lương đau đớn, nhìn cô chăm chú.

"Em thích loại đàn ông này?" Anh nghiêm túc hỏi cô, hơi thở mong manh, trong mắt có sự khiêu khích mà tuyệt vọng: "Tính tình không lạnh không nóng không phát cáu, đối xử tốt với em là được, đúng không?"

Dụ Thiên Tuyết vừa muốn nói thì đã bị kéo lại, ánh mắt Bùi Vũ Triết lạnh lùng như băng quét tới, từng chữ từng câu rõ ràng: “Cô ấy thích loại đàn ông gì tùy cô ấy quyết định, nhưng mà theo sự hiểu biết của tôi, nhất định cô ấy sẽ không thích loại đàn ông mà ngay cả cốt nhục của mình cũng muốn bóp chết, cô ấy hận còn không kịp."

Một câu nói khiến cả người Nam Cung Kình Hiên cũng cứng ngắt ở tại chỗ, sắc mặt xanh mét đến đáng sợ, trong lòng Dụ Thiên Tuyết cũng bị xé rách rất đau đớn, nhưng cô biết, vẻ mặt thế này của Nam Cung Kình Hiên chứng tỏ là anh đã bị dồn đến cực hạn, quả nhiên, anh lạnh lùng gật gật đầu, khóe miệng thoáng nở nụ cười yếu ớt tà tứ, đột nhiên ‘Bốp! một tiếng, một quyền hung hăng nện lên mặt Bùi Vũ Triết!

Nhất thời, tiếng thét chói tai vang lên làm chung quanh sửng sốt, đang là tan giờ học, cổng trường hỗn loạn lung tung.

Một quyền kia hung ác vô cùng, cả người Bùi Vũ Triết bị lật ngược về sau, xương cốt giống như vỡ vụn đau không thể tả, ho khan lau đi vết máu tươi bên môi, lảo đảo một chút chống thân thể đứng lên.

"Tôi biết rõ cô ấy hận..... Nhưng, cũng không phải anh tới nói!" Cả người Nam Cung Kình Hiên tản ra hơi thở khát máu lẫm liệt, lạnh lùng nói.

Dụ Thiên Tuyết cũng sợ tới mức bụm miệng, một cái chớp mắt tiếp theo, đôi mắt đẹp tức khắc toát ra ngọn lửa .

"Nam Cung Kình Hiên, anh làm gì vậy! Vũ Triết có lỗi với anh ở chỗ nào, tại sao anh ra tay đánh anh ấy!"

Nam Cung Kình Hiên chăm chú nhìn cô, trong đôi mắt thoáng qua chút lạnh lùng đau lòng.

"Đánh nhau không phải là điểm mạnh của tôi, đối đãi tốt với phụ nữ cũng không phải là điểm mạnh của anh, Nam Cung Kình Hiên, có muốn biết tại sao cô ấy không tha thứ ngay cả cơ hội chuộc tội cũng không cho anh không? Hôm nay tôi sẽ nói cho anh biết!" Khóe miệng Bùi Vũ Triết bầm xanh, vẫn ưu nhã đứng thẳng, trong ánh mắt lộ ra sự âm lãnh.

Thân ảnh mạnh mẽ rắn rỏi của Nam Cung Kình Hiên cứng đờ ở tại chỗ.

"Bùi Vũ Triết, anh câm miệng!" Sắc mặt Dụ Thiên Tuyết tái nhợt, chỉ sợ anh nói ra chuyện không nên nói, muốn kịp thời ngăn cản, lại bị Bùi Vũ Triết bắt được cổ tay kéo đến trước người mình, khống chế không thể nhúc nhích

"Anh biết cô ấy làm thế nào mang theo bào thai trong bụng chạy ra khỏi phòng giải phẫu hay không?" Trong ánh mắt thâm sâu của Bùi Vũ Triết có sự thê lương mà thương tiếc hồi tưởng lại, giọng nói chậm rãi trầm thấp, dường như muốn mang toàn bộ bí mật đào bới ra cho người đàn ông này nhìn: "Cô ấy quỳ xuống..... Cô ấy quỳ xuống trước mặt mẹ tôi cầu xin bà cứu bé con của cô ấy….. Anh còn nhớ cô ấy đã bị chích thuốc mê nên cả người đều không thể cử động được hay không..... Anh đoán thử coi cô ấy làm như thế nào....."

"Đủ rồi!" Cả người Dụ Thiên Tuyết run rẩy, toàn bộ ký ức trong đầu điên cuồng thổi quét tới, trong mắt cô tràn đầy nước mắt nóng hổi, gào thét muốn Bùi Vũ Triết dừng lại, đó là ký ức khuất nhục nhất của cô, ký ức thê thảm nhất không muốn khơi gợi lại: "Anh đừng nói nữa!"

Mặt Nam Cung Kình Hiên xám như tro tàn, cứng đờ đứng tại chỗ, sắc môi trắng bệch.

Bùi Vũ Triết nhàn nhạt cười: "Cô ấy lấy kìm phẫu thuật đâm vào cánh tay, đâm sâu đến máu tươi đầm đìa để giữ cho mình thanh tỉnh..... Anh không chú ý cô ấy chỉ mặc áo tay dài thôi sao? Có biết tại sao không?..... Còn Tiểu Ảnh, đứa con mà cô ấy liều mạng bảo vệ, nhưng anh có biết, năm năm qua đứa bé này làm sao sống sót được không? Năm một tuổi ấy, thằng bé thiếu chút nữa chết vì viêm phổi, Thiên Tuyết ba ngày ba đêm không ngủ coi chừng con trai, hiện tại, anh có dám nhìn thẳng vào thằng bé, nói cho nó biết ba của nó là loại người gì hay không?"

"Bùi Vũ Triết, anh đủ rồi! !" Sắc mặt Dụ Thiên Tuyết trắng bệch, đôi môi run rẩy không còn hình dáng, nước mắt nóng hổi hổn loạn chảy xuống hai gò má, chảy đầy mặt, cô không để ý đến biểu tình của hai người đàn ông này là gì, chẳng qua là liều mạng tránh khỏi sự kiềm chế của Bùi Vũ Triết, chật vật xoay người ôm chặt lấy con trai của mình!

Thân ảnh yếu ớt nhỏ bé đó vẫn đứng tại chỗ, cho đến khi Dụ Thiên Tuyết ôm thật chặt vào trong ngực mới có chút phản ứng.

Cả khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Ảnh đã tái nhợt, đầu óc ong ong, bàn tay nhỏ bé theo bản năng bấu víu vai của mẹ.

—— Đó là nguyên do, năm ấy là ba cưỡng bách mẹ bỏ cậu, có đúng không?

—— Ba không muốn có cậu, mẹ phải quỳ xuống cầu xin người ta mới cứu được cậu trở về, có đúng không?

Một đứa bé mới năm tuổi, đột nhiên toàn bộ thế giới nghiêng ngả, những ảo tưởng kia, những suy đoán về ba, sự chờ mong về tương lai, toàn bộ đã sụp đổ, cậu bé chưa hề nói cho mẹ biết, khi mấy bạn nhỏ cười nhạo cậu không có cha, cậu không sợ, cậu không đau lòng, mà cậu bé tin tưởng, thật sự có một người đàn ông bởi vì nguyên nhân nào đó nên không tìm được cậu và mẹ.

Nhưng mà không phải.

Sự thật cực kỳ tàn nhẫn, tàn nhẫn đến như thế.

Tiểu Ảnh ngước mắt lên nhìn bóng dáng cao lớn rắn rỏi trước mắt này, sự thê lương cùng hận ý dần dần dâng lên trong mắt.

Toàn thân Nam Cung Kình Hiên đột nhiên mất đi sức lực, nhìn chằm chằm vào Dụ Thiên Tuyết, hồi lâu sau đôi môi mỏng tái nhợt mới phát ra tiếng nói: "..... Là như vậy sao?"

"Thiên Tuyết….. Hồi đó em….." Mở miệng thì giọng đã khàn đặc, nói cũng không thành câu.

"Đủ rồi!" Dụ Thiên Tuyết đứng lên, đôi mắt long lanh trong suốt run rẩy, lửa giận cùng hận ý tràn đầy trong đôi mắt của cô, cô kéo con trai qua lạnh lùng nói: "Tôi không muốn giải thích, chuyện thảm hại nhếch nhác nhất của tôi hiện giờ anh cũng đã biết đúng không? Tại sao các người ở trước mặt tôi nói cho con trai tôi những điều này, các người dựa vào cái gì!"

Cô gào thét chói tai, run rẩy kịch liệt chỉ vào hai người đàn ông trước mặt, nước mắt hoảng loạn rơi xuống.

Cô đau lòng cỡ nào thảm hại ra sao cũng không có vấn đề gì! Chẳng qua là làm thương tổn Tiểu Ảnh, ai trong bọn họ cũng không bồi thường nổi!

"Thiên Tuyết….." Bùi Vũ Triết khẽ cau mày, rốt cuộc nhận ra đoạn đối thoại mình vừa mới nói kia có bao nhiêu không thích hợp, anh quên mất, Tiểu Ảnh vẫn còn ở đây!

"Cút!" Dụ Thiên Tuyết lui về phía sau một bước, đột nhiên ôm lấy con của mình, nước mắt lượn vòng trong hốc mắt của cô, cô cáu kỉnh nói: "Đừng để cho tôi nhìn thấy anh nữa!"

Nói xong cô cũng xoay người, ở trên đường cái chặn lại một chiếc taxi đặt Tiểu Ảnh vào trong xe, cũng không quay đầu lại, ‘Phanh’ một tiếng, cửa xe đóng lại.

Ánh nắng chiều làm bầu trời đỏ như biển lửa, trong nháy mắt toàn bộ đều yên lặng trở lại. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn ddlequydon


*****


Đêm khuya.

Nam Cung Kình Hiên lái xe chạy trên đường tối om tròn mấy giờ đồng hồ cũng không thấy bóng dáng của Dụ Thiên Tuyết.

Anh chạy qua chỗ ở cũ của hai mẹ con, qua khu căn hộ nhỏ hai mẹ con mới thuê, chạy qua sân chơi, qua mỗi một con phố hai mẹ con đã từng đi qua….. Đều không có.

Trong điện thoại, lại một lần nữa truyền đến một tràng dài tiếng tút tút, cứ tuyệt vọng vang lên như thế.

Nam Cung Kình Hiên bỏ điện thoại di động qua một bên, ngừng xe ở ven đường.

Hết chương 137



Đã sửa bởi Hoalala lúc 17.08.2017, 22:35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Candy2110, linh phong, shirleybk, thienbang ruby
     

Có bài mới 19.05.2017, 22:04
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 499
Được thanks: 2093 lần
Điểm: 30.89
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 57
Chương 138: Rốt cuộc các người làm ba mẹ như thế nào? !


Bóng đêm đen như mực thâm trầm phủ xuống.

Đã trễ thế này, cô ấy có thể dẫn theo con trai đi chỗ nào?

Khớp xương mấy ngón tay thon dài trắng bệch, siết thật chặt, trong kính chiếu hậu phản chiếu gương mặt tuấn tú tái nhợt, ánh mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên lộ ra sự nhu tình, chăm chú nhìn bãi biển và thành thị mênh mông bao la phía bên dưới đường cao tốc, đột nhiên cảm thấy vô vọng và mờ mịt.

Vô vọng như thế mờ mịt như thế.

Sao đến bây giờ, mới có thể phát hiện ra lúc còn trẻ mình đã từng làm sai nhiều chuyện như vậy? Lại còn đợi đến khi có người xé toạt vết thương đầm đìa máu tươi này, anh mới biết lỗi lầm của mình có bao nhiêu thái quá.

—— Cho tới lúc này, anh cũng đã biết Tiểu Ảnh là con trai của mình.

—— Anh cũng nên biết, cô, Dụ Thiên Tuyết là một người quật cường như thế, làm sao có thể cho phép bé con của mình bị người ta hủy diệt như vậy.

Nam Cung Kình Hiên nhắm mắt lại, nhớ tới cái ngày kia vào năm năm trước, sắc trời đều là màu xám trắng, anh tưởng tượng, trong khoảnh khắc sau cùng cô bị đẩy lên bàn mổ một cách quyết tuyệt như thế nào, kìm phẫu thuật sáng bóng lạnh như băng đâm vào trong thịt non trắng như tuyết, máu tươi đầm đìa chảy theo dòng, cô quỳ xuống, cầu xin chút hy vọng sống sót sau cùng cho bé con của mình…..

Đột nhiên Nam Cung Kình Hiên nắm chặt tay lái, siết chặt thật chặt, hai bàn tay run rẩy nổi gân xanh.

Nói cho anh biết em đang ở đâu…..

Thiên Tuyết..... Là lỗi của anh..... Nói cho anh biết em ở đâu.....

*****

Sóng biển dâng lên tầng tầng lớp lớp.

Gió thổi tung mái tóc dài của Dụ Thiên Tuyết, trong bóng đêm lờ mờ, cô nắm chặt bàn tay nhỏ bé lạnh buốt trong lòng bàn tay mình, đôi mắt vẫn còn nhạt nhòa nước mắt ngồi xổm người xuống nhìn con trai, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú động lòng người của Tiểu Ảnh không có bất kỳ cảm xúc gì.

"Tiểu Ảnh, thật xin lỗi..... Có một số việc mẹ vẫn chưa nói cho con biết, mẹ không muốn cho con biết những chuyện kia, đó không phải là chuyện tốt đẹp gì….." Dụ Thiên Tuyết nhẹ giọng giải thích, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của con trai, chỉ sợ câu bé không chịu nổi.

"Mẹ!" Tiểu Ảnh nghiêng đầu qua nhìn cô: "Tại sao ba không cần con?"

Chóp mũi của Dụ Thiên Tuyết chua xót mãnh liệt một hồi, run rẩy rơi nước mắt, đột nhiên cô nghẹn lời.

"Tiểu Ảnh vẫn còn chưa sinh ra, ba cũng không biết Tiểu Ảnh là trai hay gái, có phải là một đứa bé rất ngoan hay không, có khỏe mạnh hoạt bát đáng yêu hay không, vì sao ba không cần con?" Tiểu Ảnh khăng khăng hỏi, nhất định phải hỏi cho ra đáp án .

Cả người Dụ Thiên Tuyết run rẩy, ôm chặt lấy bóng dáng nhỏ bé, trái tim đau như bị đao cắt. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn dd lequydon

Tiểu Ảnh bị ôm chặt có chút hít thở không thông, khuôn mặt nhỏ nhắn từ từ đỏ lên, tất cả tâm tình đè nén trong lòng cũng bạo phát ra, trong đôi mắt trong trẻo có hận ý ngập trời, từ trước tới nay cậu bé cũng không có khóc, bây giờ thì hốc mắt cũng đã đỏ hồng.

"Tại sao mẹ không nói cho Tiểu Ảnh biết sớm một chút là ba không cần con? Tiểu Ảnh vẫn luôn cảm thấy mình có ba, cho dù là đã chết không có ở đây giống như ông bà ngoại, so hiện tại cũng tốt hơn! Mẹ là kẻ lường gạt..... Tại sao mẹ lại gạt Tiểu Ảnh!" Tiểu Ảnh tránh khỏi ngực của cô, hốc mắt đỏ hồng dâng tràn nước mắt, ngón tay run rẩy kịch liệt chỉ về phía cô, lồng ngực cũng phập phòng dữ dội.

"Tiểu Ảnh….." Nước mắt của Dụ Thiên Tuyết cũng rớt xuống, đưa tay muốn kéo cậu bé lại.

"Rốt cuộc các người làm ba mẹ như thế nào! Không cần con vì sao còn sinh ra con!" Tiểu Ảnh lui về phía sau một bước hướng về phía cô gào thét, nước mắt lăn dài xuống, thân thể non nớt run rẩy kịch liệt .

"Tiểu Ảnh, là mẹ có lỗi với con, Tiểu Ảnh..... Con đừng chạy!" Đột nhiên Dụ Thiên Tuyết nóng lòng kêu một tiếng, hướng về phía bóng dáng bất thình lình xoay người chạy mất của Tiểu Ảnh mà đuổi theo.

Gió biển thổi vù vù, Tiểu Ảnh dùng hết toàn lực chạy trốn, giầy cũng loạng choạng trôi vào trong nước biển, nhưng cậu bé vẫn chạy băng băng.

Trái tim của Dụ Thiên Tuyết đau đớn như tê liệt, kêu tên cậu bé rồi đuổi theo, kéo cậu bé trở lại ôm ở trong lồng ngực mình, ở xa xa sóng biển tràn đầy trời đất cuốn tới đây, cô mặc kệ, chỉ gắt gao ôm con trai vào trong lồng ngực của mình.

Tiểu Ảnh nằm áp chặt ở vai mẹ, khóc lớn ra tiếng.

Đứa nhỏ này từ nhỏ cũng rất ít khi khóc, cho dù là thời điểm sinh mạng bị đe dọa phải nằm ở trong bệnh viện cũng chỉ lôi kéo tay của Dụ Thiên Tuyết không buông, một giọt nước mắt cũng không rơi, nhưng bây giờ, cậu bé ôm mẹ gào khóc như một đứa trẻ thật sự, mang tất cả uất ức tủi thân trong lòng mà khóc rống lên.

Dụ Thiên Tuyết cùng khóc theo con trai, khóc không thành tiếng, sóng biển che mất tiếng khóc của hai mẹ con, nhưng không bao phủ được nỗi đau trong lòng của bọn họ.

... .......

Hồi lâu sau Tiểu Ảnh mới ngưng khóc thút thít, áp chặt rồi lại áp chặt bờ vai của mẹ, đôi mắt trong suốt lại lấp lánh sáng.

"Mẹ, mẹ đừng khóc, Tiểu Ảnh không trách mẹ." Con trai giơ bàn tay nho nhỏ lau gương mặt của mẹ, oa oa nói.

Dụ Thiên Tuyết ôm cậu bé lên, ngồi lên trên băng ghế bên cạnh, giúp cậu bé cởi giầy và vớ ướt đẫm ra để qua một bên, ôm lấy cậu bé thật chặt: "Tiểu Ảnh ngoan, là mẹ vô dụng, không bảo vệ con thật tốt."

Tiểu Ảnh hơi ngớ ra, bỗng nhiên chân không đứng ở trên ghế ngồi, hai cánh tay vòng chặt cổ của mẹ.

"Mẹ, bắt đầu từ hôm nay Tiểu Ảnh sẽ bảo vệ mẹ!" Tiểu Ảnh cao giọng tuyên bố, trong mắt lấp lánh sáng ngời: " Cuối cùng thì Tiểu Ảnh cũng biết ban đầu ba làm thế nào bắt nạt mẹ rồi, tất cả người một nhà của ông cụ kia đều là trứng thối bại hoại, không thể tha thứ cho trứng thối bại hoại! Mỗi một sự kiện bọn họ bắt nạt mẹ Tiểu Ảnh đều nhớ kỹ, nhất định Tiểu Ảnh phải làm cho bọn họ trả giá thật lớn, phải nói xin lỗi mẹ!"

Dụ Thiên Tuyết có hơi kinh ngạc, kéo bàn tay nhỏ bé lại, ủ ấm ở trong lòng bàn tay mình.

Cô nhẹ nhàng lắc lắc đầu nói: "Tiểu Ảnh, những chuyện này con không nên quan tâm thay mẹ, con chỉ là trẻ con, học hành tốt là được rồi, năm đó mẹ thật sự đã từng chịu uất ức, nhưng mà bây giờ mẹ không muốn có nửa điểm quan hệ cùng với bọn họ, lui tới cùng những người có phẩm hạnh đạo đức thì thái độ đối nhân xử thế của mình cũng sẽ cao hơn, con là trẻ con, trong lòng không nên có oán hận, mẹ chỉ hy vọng con *kiện kiện khang khang khoái khoái lạc lạc*, biết không?"

Tiểu Ảnh bĩu môi suy nghĩ một chút, lắc lắc đầu.

"Mẹ, mẹ nghĩ quá ít, nếu quả thật có thể theo chân bọn họ không có quan hệ gì, vậy ba —— không, đó là chú khốn kiếp, tại sao chú ấy vẫn luôn muốn dây dưa với mẹ? Còn ngày đó mẹ gây gổ cùng với mẹ của Trình Lan Y, miệng của cô ta thật thối, cứ mắng chửi người, Tiểu Ảnh ghét cô ta, ghê tởm cô ta! Mẹ, cũng may là cô ta không đụng phải con, nếu như đụng phải con thì con nhất định sẽ để cho cô ta hối hận vì đã đối nghịch với mẹ của con!"

"Còn có ông cụ kia!" Tiểu Ảnh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cau mày nói: "Không thể, nương, tay! Ban đầu mẹ rời khỏi bọn họ thật sự quá đúng, ba chồng như vậy thật là đáng sợ! Còn chồng già như vậy không cần cũng được!"

Mặc dù tâm tình chua xót khổ sở, Dụ Thiên Tuyết vẫn bị lời nói non nớt của Tiểu Ảnh chọc cho cười.

"Tiểu Ảnh, thật sự rất xin lỗi, mẹ sống hai mươi mấy năm nay, người mà mẹ cảm thấy có lỗi nhất chính là dì nhỏ của con, mẹ để cho dì mù ba năm, lãng phí thời gian ba năm, người thứ hai chính là con, mẹ không cho con một người cha tốt cùng gia đình hoàn chỉnh, con có tha thứ cho mẹ không?"

Tiểu Ảnh nghĩ nghĩ một chút: "Vậy mẹ bồi thường cho Tiểu Ảnh đi! Đi coi mắt, tìm một người đàn ông tốt nhất trên thế giới, so với chú Bùi còn tốt hơn, so với baba khốn kiếp tốt hơn, so Tiểu Ảnh cũng phải tốt hơn! Tức chết đám người khốn kiếp kia đã bắt nạt mẹ!"

"Ách….." Dụ Thiên Tuyết bỗng chốc nghẹn lời, đôi mắt trong veo thoáng qua chút kinh ngạc cùng nghi ngờ..... Coi mắt? Hình như cho tới bây giờ cô cũng chưa từng nghĩ tới vấn đề này, nhưng bây giờ nhìn lại, thật sự là không thể để cho Tiểu Ảnh cả đời không có cha được?

Coi mắt, đây cũng là biện pháp mà khi cùng đường cô đã nghĩ tới.

Ai lại đi cưới một người chưa lập gia đình đã mang thai, hơn nữa còn là một phụ nữ có đứa con trai đã năm tuổi?

"Mẹ." Tiểu Ảnh bưng lấy mặt cô, nghiêm mặt nói: "Mẹ không nên lo lắng không có ai thích mình, mẹ của con là một người mẹ tốt nhất trên đời, bởi vì mẹ yêu con cho nên liều chết cũng muốn giữ được con, bởi vì yêu dì nhỏ của con cho nên dù khi đó bị người xấu bắt nạt cũng muốn cho dì ra nước ngoài chữa bệnh, hẳn là sẽ có người thương mẹ, sẽ có người đàn ông tốt nhất trên đời này yêu thương mẹ!"

Đêm khuya rét cóng, lòng của Dụ Thiên Tuyết rất áp ấm, ấm áp như mùa xuân.

"Tiểu Ảnh….." Dụ Thiên Tuyết ôm lấy cậu bé, chú ý tới hai bàn chân trần nho nhỏ, ôm cậu bé lên người mình: "Đến đây, dẫm chân lên người mẹ, nếu không sẽ bị lạnh."

"Dạ." Tiểu Ảnh ngoan ngoãn co rúc trong ngực mẹ, ngửa đầu nhìn trăng sao, cố gắng không nghĩ đến những chuyện không tốt kia nữa.

"Tiểu Ảnh, nguyện vọng của con là gì?" Bỗng nhiên Dụ Thiên Tuyết hỏi.

"Làm cho mẹ hạnh phúc!"

"….." Dụ Thiên Tuyết nghẹn lời: "Mẹ hỏi là nguyện vọng của chính con kìa?"

"Phát triển ra game lớn nhất thế giới, để cho toàn bộ thương nhân kinh doanh game trên thế giới tới sùng bái con, sau đó kiếm tiền làm cho mẹ hạnh phúc!"

"....."


*****


Rạng sáng mới về đến nhà, sáng sớm lại theo đồng hồ sinh học rời giường đi làm, đầu óc Dụ Thiên Tuyết khó tránh khỏi mê man một chút.

Gọi điện thoại xin phép nghỉ học cho Tiểu Ảnh, cô vội vàng chạy tới công ty.

Lúc ra cửa mới phát hiện, bên cạnh bồn hoa dưới lầu có tro cùng tàn thuốc lá đầy đất, trong ánh mắt mát lạnh của Dụ Thiên Tuyết thoáng qua chút nghi ngờ, nhưng cũng không để ý lắm, trực tiếp đón xe đi làm.

Thật không ngờ, sáng sớm đã nhận được lời mời của vị khách thần bí đó.

Dụ Thiên Tuyết ngồi trên ghế, chăm chú nhìn địa chỉ và số điện thoại đang cầm trong tay, chữ viết mạnh mẽ có lực cùng với ký tên như rồng bay phượng múa, do dự không biết có nên đến nơi hẹn hay không.

—— hôm nay cô thật sự mệt muốn chết, sợ ứng phó không nổi với vị khách này.

Ngón tay nhỏ nhắn yếu ớt xoa huyệt thái dương, điện thoại trên bàn vang lên, Dụ Thiên Tuyết liếc mắt nhìn, thấy ba chữ  ‘Bùi Vũ Triết’, cô cũng không muốn bắt máy, tối hôm qua điện thoại di động rung cả đêm cô đều không quan tâm, trực tiếp tắt máy, sáng nay mở máy không ngờ vẫn còn gọi tới, người đàn ông này gọi cả đêm hay sao? !

Muốn chuyên tâm làm việc chốc lát, điện thoại di động vẫn ong ong vang như cũ.

Dụ Thiên Tuyết không còn cách nào, bắt máy hỏi: "Anh có chuyện gì không?"

"Tiểu Tuyết."

Nghe giọng nói này Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, lập tức phản ứng kịp, ngữ điệu đột nhiên thong thả, nhẹ giọng: "Dì Bùi."

"Tiểu Tuyết, chuyện hôm qua Vũ Triết đã nói với dì, nó nhất thời xúc động mới nói những lời không nên nói làm cho cháu tức giận phải không?"

Dụ Thiên Tuyết có cảm giác nhức đầu, hàng mày thanh tú hơi nhíu lại, dịu dàng nói: "Không có..... Xin lỗi dì Bùi, cháu biết dì về nước hôm qua, là cháu tùy hứng không có qua ăn cơm với dì"

"Ha ha, không sao, tối nay mang theo Tiểu Ảnh đến đây đi, đúng lúc Vũ Triết cũng muốn nói xin lỗi với cháu."

Hơi thở Dụ Thiên Tuyết có hơi bình ổn, do dự chốc lát vẫn là đáp ứng: "Dạ, buổi tối cháu đón Tiểu Ảnh rồi sẽ qua."

Cúp điện thoại, điện thoại bàn lại bắt đầu vang lên.

Dụ Thiên Tuyết không có cơ hội thở, nhấc điện thoại: " Quản lý Chương."

"Ngoài cổng có xe đang đợi cô, dọn dẹp một chút rồi đi ngay lập tức, vị khách kia cũng không thích buổi tư vấn đầu tiên đã đến trễ."

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, nhìn danh thiếp trên tay một chút, bỗng nhiên nghẹn lời.

"Đợi..... Đợi đã.....! Tôi còn chưa xác định có đi hay không, tôi….. Chưa chuẩn bị xong!" Lòng cô như lửa đốt, cuống quít giải thích.

"Cô muốn chuẩn bị cái gì? Phải chuẩn bị chính là đầu óc của cô, nhanh lên một chút!"

Đến đây thì điện thoại bị ngắt, tiếng tút tút liên hồi như thúc giục đòi mạng, Dụ Thiên Tuyết đặt điện thoại xuống, đứng dậy soi gương sửa sang lại bản thân, may mà trước đây mang theo phấn mắt màu cam nên có thể che đi quầng thâm, cầm bản ghi chép và bút trên bàn lên bỏ vào trong túi xách, lấy áo khoác, đứng dậy đi ra cửa.

Không sao, dù làm không được tốt cũng phải thử một lần! Thiên Tuyết, cố gắng lên!


*****


Một chiếc Bugatti màu trắng xuất hiện ở trước mặt.

Dụ Thiên Tuyết ngồi vào trong xe, thấy lái xe chính là một người đàn ông xa lạ, mà quản lý Chương thì ngồi ở ghế sau.

"Lần này tôi cùng đi với cô, cũng xác nhận quy củ giúp cô một chút, sau này cô phải tự đi." Quản lý Chương nói.

Dụ Thiên Tuyết gật đầu, lặng lẽ trầm mặc.

Cô cũng không hiểu lắm về yêu cầu của vị khách này thì làm sao mà thực hiện —— không cho người tư vấn nhìn dung mạo của anh ta, như vậy thì chỉ có thể cách một tấm rèm nói chuyện hay sao? Còn không cho hỏi những chuyện đã từng trải qua cũng không cho hỏi thân phận thật sự, vậy thì bọn họ có thể ngồi tán gẫu chuyện gì?

Đợi chút —— đối phương là nam là nữ?

Dụ Thiên Tuyết hơi đỏ mặt khi hỏi vấn đề này.

Quản lý Chương cười cười: "Đến nơi thì cô sẽ biết."

Dụ Thiên Tuyết càng thêm trầm mặc, cảm giác nếu như không phải là sắp xếp của công ty, cô cơ hồ cho rằng đây là một vụ án lừa gạt, nhất là khi cô xuống xe, trong nháy mắt mắt đã bị một băng vải đen bịt kín, cô gần như muốn lui bước!

"Quản lý Chương, đây là….." Lòng bàn tay của Dụ Thiên Tuyết đổ mồ hôi, mấy ngón tay mảnh khảnh chạm tới đôi mắt đã bị buột miếng vải đen, khẩn trương kêu anh ta.

"Đối phương muốn giữ bí mật thân phận cùng tướng mạo thật sự, Thiên Tuyết, cô chịu đựng một chút đi." Giọng quản lý Chương vang lên bên tai.

Dụ Thiên Tuyết cau mày càng lúc càng sâu, theo bản năng siết chặt túi xách, tính toán xem nếu có tình huống gì thì phải báo cảnh sát lập tức!

Tình huống thế này..... Thật sự rất quỷ dị!

"Dụ tiểu thư, tôi là quản gia nơi đây, nói đơn giản qua với cô một chút, phần lớn thời gian tiên sinh mời cô đến là buổi chiều hoặc buổi tối, tiên sinh không thích người khác biết thân phận cùng dung mạo của anh ấy, cho nên phiền toái cô mỗi lần tới đây đều phải bịt mắt, dĩ nhiên, tin tưởng sự chuyên nghiệp của cô đã vượt qua kiểm tra, điểm này chúng tôi không lo lắng, còn một điều, tiên sinh tương đối ít nói, nếu như Dụ tiểu thư cảm thấy ngột ngạt thì có thể tự bật nhạc nghe để thả lỏng một chút."

Dụ Thiên Tuyết hơi mờ mịt khi nghe người kia dặn dò, dù sao thì trước mắt là một màu đen cái gì cũng không nhìn thấy, cô có nghe gì thì cũng uổng công.

Sau đó theo người gọi là ‘Quản gia’ kia đi vào.

Không biết quản Chương rời đi từ lúc nào, Dụ Thiên Tuyết theo bản năng thẳng tắp sống lưng, bóng dáng mảnh khảnh theo tiếng bước chân trước mặt đi về phía trước, có cảm giác băng qua một hành lang dài, quẹo qua một cua quẹo, mới đi đến trước cửa.

"Dụ tiểu thư, cẩn thận, có bậc thang."

Dụ Thiên Tuyết gật đầu, cẩn thận từng li từng tí đi lên bậc thang, nghe được tiếng đẩy cửa.

Bên trong là sự cô đơn yên tĩnh.

"Dụ tiểu thư có thể tiến vào, tiên sinh đang ở bên trong." Vị quản gia kia nói xong, sau đó lui ra ngoài, đóng cửa lại.

*Kiện kiện khang khang, khoái khoái lạc lạc: Khỏe mạnh cường tráng, vui vui vẻ vẻ.

Hết chương 138


Đã sửa bởi Hoalala lúc 27.04.2018, 21:40, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Candy2110, Phương Bin, shirleybk, thienbang ruby
     
Có bài mới 21.05.2017, 21:39
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 499
Được thanks: 2093 lần
Điểm: 30.89
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 28
Chương 138: Rốt cuộc các người làm ba mẹ như thế nào? ! (tt)


Ai lại đi cưới một người chưa lập gia đình đã mang thai, hơn nữa còn là một phụ nữ có đứa con trai đã năm tuổi?
"Mẹ." Tiểu Ảnh bưng lấy mặt cô, nghiêm mặt nói: "Mẹ không nên lo lắng không có ai thích mình, mẹ của con là một người mẹ tốt nhất trên đời, bởi vì mẹ yêu con cho nên liều chết cũng muốn giữ được con, bởi vì yêu dì nhỏ của con cho nên dù khi đó bị người xấu bắt nạt cũng muốn cho dì ra nước ngoài chữa bệnh, hẳn là sẽ có người thương mẹ, sẽ có người đàn ông tốt nhất trên đời này yêu thương mẹ!"

Đêm khuya rét cóng, lòng của Dụ Thiên Tuyết rất áp ấm, ấm áp như mùa xuân.

"Tiểu Ảnh….." Dụ Thiên Tuyết ôm lấy cậu bé, chú ý tới hai bàn chân trần nho nhỏ, ôm cậu bé lên người mình: "Đến đây, dẫm chân lên người mẹ, nếu không sẽ bị lạnh."

"Dạ." Tiểu Ảnh ngoan ngoãn co rúc trong ngực mẹ, ngửa đầu nhìn trăng sao, cố gắng không nghĩ đến những chuyện không tốt kia nữa.

"Tiểu Ảnh, nguyện vọng của con là gì?" Bỗng nhiên Dụ Thiên Tuyết hỏi.

"Làm cho mẹ hạnh phúc!"

"….." Dụ Thiên Tuyết nghẹn lời: "Mẹ hỏi là nguyện vọng của chính con kìa?"

"Phát triển ra game lớn nhất thế giới, để cho toàn bộ thương nhân kinh doanh game trên thế giới tới sùng bái con, sau đó kiếm tiền làm cho mẹ hạnh phúc!"

"....."


*****


Rạng sáng mới về đến nhà, sáng sớm lại theo đồng hồ sinh học rời giường đi làm, đầu óc Dụ Thiên Tuyết khó tránh khỏi mê man một chút.

Gọi điện thoại xin phép nghỉ học cho Tiểu Ảnh, cô vội vàng chạy tới công ty.

Lúc ra cửa mới phát hiện, bên cạnh bồn hoa dưới lầu có tro cùng tàn thuốc lá đầy đất, trong ánh mắt mát lạnh của Dụ Thiên Tuyết thoáng qua chút nghi ngờ, nhưng cũng không để ý lắm, trực tiếp đón xe đi làm.

Thật không ngờ, sáng sớm đã nhận được lời mời của vị khách thần bí đó.

Dụ Thiên Tuyết ngồi trên ghế, chăm chú nhìn địa chỉ và số điện thoại đang cầm trong tay, chữ viết mạnh mẽ có lực cùng với ký tên như rồng bay phượng múa, do dự không biết có nên đến nơi hẹn hay không.

—— hôm nay cô thật sự mệt muốn chết, sợ ứng phó không nổi với vị khách này.

Ngón tay nhỏ nhắn yếu ớt xoa huyệt thái dương, điện thoại trên bàn vang lên, Dụ Thiên Tuyết liếc mắt nhìn, thấy ba chữ  ‘Bùi Vũ Triết’, cô cũng không muốn bắt máy, tối hôm qua điện thoại di động rung cả đêm cô đều không quan tâm, trực tiếp tắt máy, sáng nay mở máy không ngờ vẫn còn gọi tới, người đàn ông này gọi cả đêm hay sao? !

Muốn chuyên tâm làm việc chốc lát, điện thoại di động vẫn ong ong vang như cũ.

Dụ Thiên Tuyết không còn cách nào, bắt máy hỏi: "Anh có chuyện gì không?"

"Tiểu Tuyết."

Nghe giọng nói này Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, lập tức phản ứng kịp, ngữ điệu đột nhiên thong thả, nhẹ giọng: "Dì Bùi."

"Tiểu Tuyết, chuyện hôm qua Vũ Triết đã nói với dì, nó nhất thời xúc động mới nói những lời không nên nói làm cho cháu tức giận phải không?"

Dụ Thiên Tuyết có cảm giác nhức đầu, hàng mày thanh tú hơi nhíu lại, dịu dàng nói: "Không có..... Xin lỗi dì Bùi, cháu biết dì về nước hôm qua, là cháu tùy hứng không có qua ăn cơm với dì"

"Ha ha, không sao, tối nay mang theo Tiểu Ảnh đến đây đi, đúng lúc Vũ Triết cũng muốn nói xin lỗi với cháu."

Hơi thở Dụ Thiên Tuyết có hơi bình ổn, do dự chốc lát vẫn là đáp ứng: "Dạ, buổi tối cháu đón Tiểu Ảnh rồi sẽ qua."

Cúp điện thoại, điện thoại bàn lại bắt đầu vang lên.

Dụ Thiên Tuyết không có cơ hội thở, nhấc điện thoại: " Quản lý Chương."

"Ngoài cổng có xe đang đợi cô, dọn dẹp một chút rồi đi ngay lập tức, vị khách kia cũng không thích buổi tư vấn đầu tiên đã đến trễ."

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, nhìn danh thiếp trên tay một chút, bỗng nhiên nghẹn lời.

"Đợi..... Đợi đã.....! Tôi còn chưa xác định có đi hay không, tôi….. Chưa chuẩn bị xong!" Lòng cô như lửa đốt, cuống quít giải thích.

"Cô muốn chuẩn bị cái gì? Phải chuẩn bị chính là đầu óc của cô, nhanh lên một chút!"

Đến đây thì điện thoại bị ngắt, tiếng tút tút liên hồi như thúc giục đòi mạng, Dụ Thiên Tuyết đặt điện thoại xuống, đứng dậy soi gương sửa sang lại bản thân, may mà trước đây mang theo phấn mắt màu cam nên có thể che đi quầng thâm, cầm bản ghi chép và bút trên bàn lên bỏ vào trong túi xách, lấy áo khoác, đứng dậy đi ra cửa. mang truyện đi ghi rõ nguồn: dd lequydon

Không sao, dù làm không được tốt cũng phải thử một lần! Thiên Tuyết, cố gắng lên!


*****


Một chiếc Bugatti màu trắng xuất hiện ở trước mặt.

Dụ Thiên Tuyết ngồi vào trong xe, thấy lái xe chính là một người đàn ông xa lạ, mà quản lý Chương thì ngồi ở ghế sau.

"Lần này tôi cùng đi với cô, cũng xác nhận quy củ giúp cô một chút, sau này cô phải tự đi." Quản lý Chương nói.

Dụ Thiên Tuyết gật đầu, lặng lẽ trầm mặc.

Cô cũng không hiểu lắm về yêu cầu của vị khách này thì làm sao mà thực hiện —— không cho người tư vấn nhìn dung mạo của anh ta, như vậy thì chỉ có thể cách một tấm rèm nói chuyện hay sao? Còn không cho hỏi những chuyện đã từng trải qua cũng không cho hỏi thân phận thật sự, vậy thì bọn họ có thể ngồi tán gẫu chuyện gì?

Đợi chút —— đối phương là nam là nữ?

Dụ Thiên Tuyết hơi đỏ mặt khi hỏi vấn đề này.

Quản lý Chương cười cười: "Đến nơi thì cô sẽ biết."

Dụ Thiên Tuyết càng thêm trầm mặc, cảm giác nếu như không phải là sắp xếp của công ty, cô cơ hồ cho rằng đây là một vụ án lừa gạt, nhất là khi cô xuống xe, trong nháy mắt mắt đã bị một băng vải đen bịt kín, cô gần như muốn lui bước!

"Quản lý Chương, đây là….." Lòng bàn tay của Dụ Thiên Tuyết đổ mồ hôi, mấy ngón tay mảnh khảnh chạm tới đôi mắt đã bị buột miếng vải đen, khẩn trương kêu anh ta.

"Đối phương muốn giữ bí mật thân phận cùng tướng mạo thật sự, Thiên Tuyết, cô chịu đựng một chút đi." Giọng quản lý Chương vang lên bên tai.

Dụ Thiên Tuyết cau mày càng lúc càng sâu, theo bản năng siết chặt túi xách, tính toán xem nếu có tình huống gì thì phải báo cảnh sát lập tức!

Tình huống thế này..... Thật sự rất quỷ dị!

"Dụ tiểu thư, tôi là quản gia nơi đây, nói đơn giản qua với cô một chút, phần lớn thời gian tiên sinh mời cô đến là buổi chiều hoặc buổi tối, tiên sinh không thích người khác biết thân phận cùng dung mạo của anh ấy, cho nên phiền toái cô mỗi lần tới đây đều phải bịt mắt, dĩ nhiên, tin tưởng sự chuyên nghiệp của cô đã vượt qua kiểm tra, điểm này chúng tôi không lo lắng, còn một điều, tiên sinh tương đối ít nói, nếu như Dụ tiểu thư cảm thấy ngột ngạt thì có thể tự bật nhạc nghe để thả lỏng một chút."

Dụ Thiên Tuyết hơi mờ mịt khi nghe người kia dặn dò, dù sao thì trước mắt là một màu đen cái gì cũng không nhìn thấy, cô có nghe gì thì cũng uổng công.

Sau đó theo người gọi là ‘Quản gia’ kia đi vào.

Không biết quản Chương rời đi từ lúc nào, Dụ Thiên Tuyết theo bản năng thẳng tắp sống lưng, bóng dáng mảnh khảnh theo tiếng bước chân trước mặt đi về phía trước, có cảm giác băng qua một hành lang dài, quẹo qua một cua quẹo, mới đi đến trước cửa.

"Dụ tiểu thư, cẩn thận, có bậc thang."

Dụ Thiên Tuyết gật đầu, cẩn thận từng li từng tí đi lên bậc thang, nghe được tiếng đẩy cửa.

Bên trong là sự cô đơn yên tĩnh.

"Dụ tiểu thư có thể tiến vào, tiên sinh đang ở bên trong." Vị quản gia kia nói xong, sau đó lui ra ngoài, đóng cửa lại.

*Kiện kiện khang khang, khoái khoái lạc lạc: Khỏe mạnh cường tráng, vui vui vẻ vẻ.


Hết chương 138


Đã sửa bởi Hoalala lúc 05.08.2017, 22:00.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Candy2110, kinny nguyên, shirleybk
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 340 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hạ Y Lan, Nguyễn Vũ An Thy, searatsuki, snow33, WilliamtcVeike và 217 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

5 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

8 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: Xiu Ying vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 236 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.