Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 13.05.2017, 05:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 244: Tốt xấu đều là tiền căn


“Thế tử —— A… A… ——” Chân Diệu kêu lên, sợ hãi bị ngăn lại ở cổ họng.

Bởi vì vừa mới tỉnh ngủ nên còn có chút mơ hồ, nhất thời chưa kịp phản ứng, chỉ lấy một đôi mắt mông lung tràn đầy nghi vấn trừng hắn.

La Thiên Trình nhìn xem vẻ mặt ngơ ngác này thì lại muốn cười lại có chút tức giận.

Nữ nhân ngu ngốc này, có phải với nam nhân nào cũng sẽ ngốc như vậy, rõ ràng không hề biết hắn đang làm gì!

Vừa nghĩ như thế, cũng có chút không thoải mái, dùng sức đỉnh vài cái.

Ngược lại Chân Diệu hít một hơn.

Đau nhức!

Chẳng lẽ hắn thực cầm gậy gộc đánh nàng rồi, cái mộng kia là thật ư?

Nghĩ thế thì cảm thấy vừa oan ức vừa tức, một bên giãy dụa đẩy hắn ra

Đáng tiếc vừa mới tỉnh dậy, cả người mền oặt trên tay cũng không có sức, như thế giống như gãi ngứa ngược lại làm cho người ở trên buồn bực hừ một tiếng.

La Thiên Trình ngẩng đầu lên, thấp giọng nói: “Nàng lộn xộn cái gì, coi chừng bị người khác nghe thấy!”

“Chàng đánh ta, đau quá!” Chân Diệu tức giận đến mức cắn môi.

Đánh nàng?

La Thiên Trình ngẩn người, mới kịp phản ứng, nếu không phải đang ở trường hợp này, thiếu chút nữa cười ra tiếng, lập tức chèo chống lấy thân thể, động tác nhu hòa nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu vài cái.

Bởi như vậy, cảm giác đau nhức biến mất, ngược lại truyền đến tê dại khác thường.

Lúc này lý trí của Chân Diệu mới trở lại, cúi đầu xuống rất thấp, nói chuyện lắp bắp: “Chàng, chàng, chàng. . .  chàng trở về lúc nào thế?”

Trong nháy mắt người nào đó thiếu chút nữa không thể hùng phong nổi, trầm mặc một hồi lâu mới kìm hãm được xúc động muốn cười to, cắn răng mở miệng mà nói: “Chân Tứ, rốt cuộc nàng phải cần hậu tri hậu giác*(thấy rồi mới hiểu) hả”

Nói xong lại dừng lại một chút nhưng vui vẻ trên mặt tắt ngấm, hỏi: “Có phải với nam nhân khác nàng cũng tâm sự với người ta trước rồi mới ý thức được mình bị chiếm tiện nghi?”

Dường như hắn khó mà tỉnh táo được, liền nghĩ đến người dưới thân ở kiếp trước cùng nam tử khác cá nước thân mật.

Có phải bởi vì ngu xuẩn như vậy nên mới mơ mơ màng màng bị người lừa?

Thế nhưng mà nàng lại liều chết ngăn trước mặt nam tử kia, luôn mồm nói chết vì hắn cũng cam lòng.

La Thiên Trình biết rõ chính mình đang cố tình gây sự. Nhưng hắn không thể khống chế nổi cơn giận kỳ quái lại.

Chỉ cần vừa nghĩ tới nữ nhân dưới người làm việc này với nam tử khác, còn không để ý tánh mạng bảo vệ nam nhân khác, hắn hận đến mức hủy diệt hai người này..

Trên thực tế, hắn cũng làm như vậy rồi.

Chân Diệu đột nhiên phát giác động tác người phía trên thô lỗ hẳn. Dường như không chút nào thương tiếc quất roi nàng, từng cái từng cái máu chảy đầm đìa!

“Thế tử, Thế tử ——” lần này Chân Diệu thật sự đau mà khóc.

Nàng chưa bao giờ biết việc này lại đau như thế, còn đau hơn cả hôm qua nàng vừa phá trinh!

Nàng muốn hô to cứu mạng, muốn giãy dụa, nhưng nghĩ tới trong phòng còn có A Loan, cũng không dám xằng bậy nữa.

Nàng đần lại không ổn trọng bằng các tiểu thư khuê các ở đây, nhưng vẫn rất cần thể diện.

Chỉ đánh nén tiếng khóc ở trong cổ họng, ô nức nở nghẹn ngào vừa đánh hắn vừa xin khoan dung: “Thế tử ! Ta đau, ta thật sự đau, ngài dừng lại được không?”

Thế nhưng mà đổi lấy chỉ là một hồi mưa to gió lớn.

Nàng như diều đứt dây, ở bên trong vòi rồng bị xoay vòng nát bét, sau đó biến mất tại trong trời đất mênh mông.

Bóng tối đánh úp lại trong lúc tuyệt vọng Chân Diệu vô tình chống lại cặp mắt kia.

Đôi mắt rất đẹp, mắt tối như mực không có một điểm ánh sáng, đáy mắt tuyệt vọng cùng với thống khổ vậy mà còn nhiều hơn cả nàng, phảng phất như biển cả vô biên vô hạn bao phủ cả người.

Chân Diệu lại nhất thời quên giãy dụa, thẳng tắp nhìn chằm chằm vào cặp mắt kia, thậm chí ngay cả tức giận đều đã quên.

Không xong, phu quân đại nhân lại phát bệnh rồi.

Ý  nghĩ này hiện lên thì hai mắt khẽ nhắm lại.

Người dưới thân bất động, cái loại thống khổ tột cùng này mới từ trong lòng rút đi, ánh mắt La Thiên Trình dần dần khôi phục tỉnh táo.

Ánh trăng bên ngoài sáng tỏ, đất tuyết phản xạ lại, trong phòng mặc dù không có đốt đèn, nhưng vẫn có thể mơ mơ hồ hồ thấy rõ trên cơ thể trắng ngần kia có từng mảng xanh tím, thậm chí đôi môi sưng đỏ đang chảy máu.

Đây là hắn làm hay sao?

La Thiên Trình ngơ ngác nhìn xem, sau đó dường như là chật vật nhấc người lên, vội vàng mặc xong quần áo nhảy ra khỏi cửa sổ, chạy nhanh như cướp.

Nửa đêm mùa đông, trời lạnh dọa người, người chạy như điên, hận không thể khiến cái lạnh này hóa thành lợi kiếm, đâm hắn tỉnh táo lên.

La Thiên Trình không biết tại sao mình lại biến thành một con dã thú.

Rõ ràng hắn rất nhớ nàng, cho dù bận rộn cả ngày vẫn cố bí mật về phủ đệ, muốn ở cùng nàng.

Thế nhưng mà thiếu chút nữa hắn hủy hoại nàng!

La Thiên Trình dừng chân lại, muốn quay lại nhìn tình huống Chân Diệu, thế nhưng lại sợ hãi.

Hắn không dám nhìn vào đôi mắt sau khi nàng tỉnh táo, càng sợ chính mình lại đột nhiên nổi giận.

Trước kia A Tứ mắng, hắn thật sự có bệnh!

“Luồng không khí lạnh tiến đến, tắt đèn đóng cửa ——” âm thanh gõ mõ cầm canh truyền đến, đánh thức người đang ngơ ngẩn như con tò he.

La Thiên Trình nhảy mấy cái , biến mất ở trong đêm lanh.

Tiếng động nhảy cửa sổ rốt cuộc đã đánh thức A Loan.

Tính tình nàng trầm ổn bất động thanh sắc đứng lên, vội vàng phủ thêm áo bông rồi tiến vào nội thất, nhẹ nhàng đẩy ra bước tới giường, lập tức hồn phi phách tán.

“Cô nương ——” A Loan nghẹn ngào, gần như lảo đảo bò tới, lục lọi đến bên giường, duỗi tay dò xét hơi thở Chân Diệu.

Khá tốt!

A Loan như là vừa mới vớt từ trong nước ra, toàn thân ướt đẫm, cứ như vậy ngã ngồi xuống sàn nhà, sau đó lại nhanh chóng bò lên, run rẩy mà đong đưa Chân Diệu: “Cô nương, cô nương, ngài tỉnh ah —— ”

Thấy Chân Diệu không có phản ứng, A Loan quả thực muốn cắn nát bờ môi, nước mắt đổ rào rào xuống mất.

Nàng không dám tìm đại phu!

Bộ dạng này của Cô nương rõ ràng là, rõ ràng là bị người chà đạp rồi, nhưng hôm nay Thế tử không về mà ——

Quả thực A Loan không dám nghĩ tiếp nữa, phảng phất có một bàn tay rất lớn đang bóp nát trái tim của nàng.

Bang bang, bang bang.

Nàng cảm thấy trái tim của mình tùy thời sẽ vỡ tung mất.

Thế nhưng mà đến cùng nên làm cái gì bây giờ?

A Loan trầm ổn trước sau như một mà ngay lúc này cũng không có chủ ý.

Đứng trong chốc lát, hạ quyết tâm, việc này vạn không để người khác biết rõ. Nàng nhớ rõ sau khi Bạch Thược tỷ tỷ bị thương mặt, hình như đã học dược lý được một thời gian ngắn, cũng không biết được hay không nữa——

Nghĩ tới đây không do dự nữa, quay người đi ra ngoài đóng cửa cẩn thận, vùi đầu vào trong bóng đêm.

Đại nha hoàn Bạch Thược ở một mình một phòng.

Từ trước đến nay nàng ngủ rất tỉnh, tuy đã nửa đêm rồi nghe tiếng đập cửa thấy rất nhỏ, không mặc y phục đi ra cửa. Cẩn thận hỏi: “Là ai?”

“Bạch Thược tỷ tỷ, là ta, A Loan —— ”

A Loan nghẹn ngào nói, tựa như một chậu nước đá giội vào trên người Bạch Thược, giội thẳng vào tim.

Tối nay là A Loan gác đêm, từ trước đến nay nàng ấy rất trầm ổn, hiện tại chạy đến tìm nàng, chẳng lẽ Đại nãi nãi đã xảy ra chuyện gì vậy?

Bạch Thược lập tức mở cửa, gió lạnh thoáng cái cuốn vào, cũng đành phải vậy, ôm đồm lấy A Loan, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Bạch Thược tỷ tỷ, tỷ đi theo ta.” A Loan không nói gì cả lôi kéo Bạch Thược.

Tuy trong lòng khủng hoảng nhưng bước chân A Loan vẫn nhẹ nhàng đấy, Bạch Thược biết rõ chuyện không đơn giản nên cũng nhẹ chân nhẹ tay.

Hai người tiến vào chính phòng, A Loan đóng cửa mới khóc ròng nói: “Bạch Thược tỷ tỷ, tỷ mau đi xem cô nương.”

Trong lòng Bạch Thược lộp bộp một tiếng.

Lúc này cũng bất chấp A Loan gọi cô nương đúng hay không đúng rồi, vội vàng tiến tới giường.

Vừa nhìn thấy người trên giường, lập tức kinh hãi gần chết.

Rốt cuộc cũng lớn tuổi lại là trải qua hủy dung nhan lập chí tự chải đầu, Bạch Thược vẫn tỉnh táo hơn A Loan rất nhiều.

Sau khi hết sợ hãi thì nhanh chóng bước tới giường điểm vài huyệt đạo trên người Chân Diệu rồi nghiêm nghị hỏi: “A Loan, rốt cuộc là chuyện gì, không phải muội gác đêm ư!”

Khóe mắt A Loan rưng rưng: “Ta ở ngay trong phòng nghỉ ngơi, nghe được động tĩnh thì đã thấy Đại nãi nãi cứ như vậy rồi.”

Đã có người tâm phúc, A Loan cũng tỉnh táo nhiều hơn.

“A Loan, việc này chúng ta đều muốn nát tại trong bụng!”

A Loan liều mạng gật đầu, có chút do dự mà nói: “Thế nhưng mà Đại nãi nãi như thế mà không thỉnh đại phu sao?”

Bạch Thược lắc đầu, động tác trên tay không ngừng, lạnh lùng nói: “Đại nãi nãi là do chuyện phòng the quá mức kịch liệt, không chịu nổi mà ngất đi, chúng ta cẩn thận chiếu cố, tổng hội sẽ khá hơn, nếu chuyện này mà lan truyền ra ngoài thì Đại nãi nãi sẽ không có đường sống!”

Bạch Thược xoa nắn Chân Diệu, càng xem càng kinh hãi.

Đến cùng là người nào làm như thế với Đại nãi nãi!

May mắn Thế tử gia bận rộn. . .

Nhưng Bạch Thược lại không hề nghĩ tới khả năng Thế tử tra tấn Chân Diệu thành như vậy.

Hôm qua Đại nãi nãi mới cùng Thế tử trở thành vợ chồng, hai người đuôi lông mày khóe mắt điềm mật, ngọt ngào là không thể gạt được người khác, ngay cả nàng đều có thể nhìn ra Thế tử rất cưng chiều Đại nãi nãi.

Nghĩ tới đây trong lòng trầm xuống, chẳng lẽ có người nhìn chằm chằm vào Thanh Phong đường, biết rõ Đại nãi nãi đã trở thành nữ nhân, lại không cần lo lắng chuyện lạc hồng nên lúc này mới ra tay với Đại nãi nãi?

Ánh mắt Bạch Thược híp lại, xem ra cái Thanh Phong đường này cũng không bình tĩnh.

Một tiếng rên rỉ truyền đến.

Bạch Thược và A Loan vui vẻ, cùng kêu lên nói: “Đại nãi nãi!”

Lông mi Chân Diệu run rẩy, rốt cục mở mắt ra.

Bởi vì sợ bị người phát hiện nên không dám đốt đèn, ở bên trong ánh trăng mông lung, Chân Diệu đau đầu muốn nứt, mờ mịt nhìn một hồi lâu, mới cố hô một tiếng: “Bạch Thược —— ”

Vành mắt Bạch Thược đỏ: “Đại nãi nãi, hầu gái ở đây.”

“Bạch Thược, trên người của ta rất đau.” Chân Diệu cắn môi, rốt cuộc cố nén không muốn tại trước mặt nha hoàn khóc ra thành tiếng.

A Loan nhìn rất đau lòng: “Đại nãi nãi, ngài đừng có cắn môi, đã chảy máu đấy ạ.”

Chân Diệu ngoan ngoãn buông lỏng môi ra.

Bạch Thược đau xót trong lòng, đứng lên: “Đại nãi nãi, nô tỳ đi lấy thuốc mỡ hóa ứ bôi cho ngài. A Loan, muội đi lấy ít nước ấm lau qua người Đại nãi nãi.”

Hai cái phòng nhỏ, một cái dành cho nha hoàn gác đêm ở đấy, một cái thì cung cấp bọn nha hoàn ban ngày nghỉ chân đấy, chỗ đó để đó có một cái bếp lò nhỏ luôn luôn cháy đấy.

Hai người bận việc , ai cũng không có hỏi nhiều một chữ.

Chân Diệu tùy ý hai người hầu hạ, ánh mắt dại ra mà ngay cả nỗi đau trên người dường như cũng thật nữa.

Nàng không nghĩ ra Thế tử làm sao vậy.

Tên hỗn đản kia, tên hỗn đản kia, mặc kệ hắn có cái nỗi khổ tâm gì, lại nổi điên với nàng, đời này nàng không thèm thích hắn nữa!

Đợi sau khi thu thập xong, Bạch Thược cầm đệm chăn xếp xuống sàn nhà đánh nằm dưới đất: “Đại nãi nãi, tối nay hầu gái ở chỗ này gác đêm cho ngài.”

“Uh.” Chân Diệu không có cự tuyệt, ngơ ngác nhìn qua màn lụa thêu lên trăm con ngàn cháu, hồi lâu mới ngủ thật say.

La Thiên Trình đi rồi mà lại quay lại vẫn đứng tại ngoài cửa sổ , mặc kệ do trên tóc đuôi lông mày kết thành sương trắng cho đến lúc trời sắp sáng mới rời đi.



Đã sửa bởi Dung Dung.. lúc 16.05.2017, 16:00.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 14.05.2017, 10:01
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 14821 lần
Điểm: 11.61
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp
Phiền bạn sửa lại những chương bị lặp dùm mình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.05.2017, 16:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 245: Ủy khuất

Edit: Nora

Beta : Sakura

Sáng hôm sau mãi vẫn chưa thấy Chân Diệu rời giường.

Bạch Thược sờ lên trán nàng nhẹ nhàng thở ra.

Thật may thường ngày Đại nãi nãi có khẩu vị tốt, thích hoạt động nên thân thể luôn khỏe mạnh, không phát sốt thật may quá.

A Loan đã sớm chạy đi xem xét bên ngoài cửa sổ.

Đêm qua tuyết lại rơi, nhưng vẫn không phát hiện thấy dấu vết nào, cũng không ai phát hiện được gì.

Trao đổi một ánh mắt với Bạch Thược, rồi A Loan mới nói với Bách Linh: “Hôm nay để ta hầu hạ Đại nãi nãi đi.”

Hai đại nha hoàn trong coi chuyện tình trong viện, còn hai nha hoàn nhị đẳng như A Loan và Bách Linh thì thay phiên nhau hầu hạ bên cạnh, hôm nay vốn nên là ngày Bách Linh trực.

Nghe A Loan nói như vậy, Bách Linh liền giật mình, không tự chủ được liếc nhìn Bạch Thược.

Đều là nha hoàn cùng cấp bậc theo tới từ phủ Kiến An Bá khó tránh khỏi âm thầm phân cao thấp.

Không ngờ Bạch Thược lại lạnh nhạt gật đầu: “Bách Linh, thân thể Đại nãi nãi không khỏe, hôm nay cứ để A Loan hầu hạ đi. Ngươi đi Di An Đường xin nghỉ, lỡ như có người muốn đến thăm bệnh cũng còn có muội ứng đối.”

Bách Linh người cũng như tên, là đứa vô cùng lanh lợi, nhân tình vãng lai vô cùng thích hợp, nghe Bạch Thược nói vậy thì cũng không nói thêm gì mà nhẹ gật đầu lui xuống.

Tử Tô lại không phải người dễ gạt như vậy, khi có mặt nhiều người nàng cũng không nhiều lời, đợi đến khi trong phòng chỉ còn lại Bạch Thược và A Loan mới thản nhiên liếc nhìn các nàng.

Bạch Thược tiến tới kéo nàng vào sảo gian, thuật lại tình hình không rõ ràng, sau đó nói: “Chuyện này của Đại nãi nãi, theo ý ta, chỉ nên có những nha đầu trong phòng như chúng ta biết thôi, càng ít người biết càng tốt. Tỷ nói có được không, Tử Tô tỷ?”

Nếu có thể, chuyện khó mở miệng như vậy, ngay cả Tử Tô nàng cũng không muốn nói.

Nhưng các nàng đều là đại nha hoàn, nếu sau này Tử Tô biết được khó tránh khỏi sẽ nảy sinh khúc mắc trong lòng, đến lúc đó hai người không đồng lòng sẽ rất khó cho Đại nãi nãi.

Mà Bạch Thược còn có một tầng suy tính khác.

Mặc dù nàng còn là một cô nương, nhưng bởi vì muốn tự chải đầu (ý muốn ở giá) nên Vương mama ở bên cạnh Lão phu nhân Kiến An Bá đã dạy bảo nàng rất nhiều sự tình, kể cả phải chăm sóc nữ chủ tử trở thành nữ nhân như thế nào.

Đêm qua Đại nãi nãi gặp tao ngộ như vậy, lỡ như có thai…

Đến lúc đó cũng không phải hai người nàng và A Loan có thể giấu giếm được nữa, bất luận thế nào thì một đại nha hoàn như Tử Tô cũng phải được can dự vào.

Nếu như thế, không bằng sớm để nàng biết rõ.

Tử Tô nghe xong cũng kinh hãi, có điều trước nay nàng đều ít biểu lộ nên cũng được xem như còn trấn định, gật đầu nói: “Đương nhiên rồi.”

Bạch Thược tiếp tục thương lượng: “Ta cảm thấy Thanh Phong Đường này của chúng ta tin tức truyền đi quá nhanh.”

Đôi mắt Tử Tô chớp chớp: “Chẳng lẽ trong viện còn có tai mắt người khác cài vào?”

“Người của Thanh Phong Đường ngoại trừ Vân Yến, Vân Liễu còn có mấy phần mặt mũi, người khác đến cả chính phòng cũng không thể bước đến. Muốn nói tin tức truyền ra được nếu không phải Vân Yến thì cũng là Vân Liễu có vấn đề. Nếu không phải trong mấy người chúng ta thì cũng là người nói linh tinh.”

Tử Tô thoáng trầm tư: “Vân Liễu, Vân Yến vốn là nha hoàn nhị đẳng, nếu biểu hiện quá rõ ràng sẽ như đề phòng cướp, sẽ rất khó nhìn, như thể đang vụng trộm làm gì ý. Về phần mấy người chúng ta chỉ cần cẩn thận trông chừng để các nàng đừng quên đúng mực, để họ nhớ lại kết cục của Tiểu Thiền!”

“Dạ.” Bạch Thược nhẹ gật đầu.

Bách Linh vừa đến Di An Đường đã được Hồng Phúc đưa vào.

Khẽ liếc nhìn, trong phòng chỉ có một chủ tử là lão phu nhân, trong lòng thầm nhẹ thở phào, quy củ quỳ xuống nói: “Nô tỳ là Bách Linh – nha hoàn nhị đẳng bên người Đại nãi nãi, xin thỉnh an lão phu nhân.”

Lão phu nhân không ngờ sớm thế này đã có người tới, nhìn Bách Linh đang quỳ dưới đất nói: “Đứng lên đi, mặt đất rất lạnh.”

Bách Linh khẽ do dự rồi đứng lên, cũng không dám ngẩng đầu nói: “Bẩm lão phu nhân, hôm nay Đại nãi nãi không được khỏe, lệnh nô tỳ đến thỉnh tội với người.”

Đang nói chuyện, Điền thị dẫn theo La Tri Nhã đi vào, tỏ vẻ ân cần nói: “Hôm qua không phải còn khỏe lắm sao, sao thoáng cái đã bệnh rồi, đã mời đại phu chưa?”

Bách Linh cắn cắn môi: “Có thể Đại nãi nãi bị cảm lạnh, người cảm thấy hơi mệt mỏi, đã uống trà gừng rồi ạ, Đại nãi nãi nói…”

Dừng một chút, nàng cẩn thận nhìn lão phu nhân rồi mới nói tiếp: “Đại nãi nãi nói không cần thỉnh đại phu ạ.”

Điền thị nhíu mày: “Đại nãi nãi còn trẻ người non dạ, các ngươi hầu hạ bên người sao cũng tùy tiện như vậy. Sinh bệnh thì mời đại phu, chuyện này có gì khó.”

Bách Linh lập tức có chút bối rối.

Điền thị hé miệng cười, nói với lão phu nhân: “Lão phu nhân, hãy cho đại phu quý phủ đến xem bệnh cho vợ Đại lang một chút đi. Nếu giấu bệnh sợ thầy, bệnh nhẹ kéo thành bệnh nặng thì đã không làm gì được nữa rồi.”

Lão phu nhân nghe xong gật gật đầu, đang định cất lời đã thấy Bách Linh cắn môi quỳ xuống: “Lão phu nhân, kỳ thật Đại nãi nãi tới nguyệt sự…”

Nàng thật sự không biết vì sao Bạch Thược tỷ lại dặn dò như vậy, nhưng lời này vừa nói ra nàng cũng hơi ngượng.

Lời này vừa ra, lão phu nhân và Điền thị đều ngây người.

Không đúng, trong lòng Điền thị mạnh mẽ kháng nghị.

Nguyệt sự của Chân thị không phải mới đến cách đây một tuần sao, sao lại đến rồi?

Nghĩ lại cũng đành nở nụ cười.

Cũng có bé gái vừa mới có nguyệt sự trong một hai năm không đều, mà xem Chân thị thế kia hẳn chưa từng điều trị.

Nếu là như thế, muốn thụ thai cũng sẽ khó khăn.

Điền thị khẽ nở nụ cười khó thể thấy được.

Lão phu nhân cũng nghẹn họng nhìn trân trối, nói vài câu “Đứa nhỏ này”, thấy Bách Linh càng lúc càng đỏ mặt thì cười nói: “Hồng Phúc, đi lấy chút A giao*(là truốc trị phụ khoa, bổ máu, an thai được sản xuất ở huyện Đông A Trung Quốc.) đến cho Bách Linh mang về.”

“Vâng”

Bách Linh vội cảm tạ: “Nô tỳ thay Đại nãi nãi tạ ơn lão phu nhân.”

Lão phu nhân liếc nhìn Bách Linh.

Nha đầu này thật lanh lợi, trước mặt bà vẫn không hề tỏ chút sợ hãi.

Ngẫm lại biểu hiện vừa rồi của nha đầu này, khóe miệng lão phu nhân không nhịn được khẽ cong.

Hóa ra vừa rồi nha đầu đó khẩn trương như vậy là vì lý do vợ Đại lang xin nghỉ quá nhạy cảm.

Bà còn tưởng hôm qua bị giáo huấn nên vợ Đại lang phát giận.

Khúc mắc trong lòng lão phu nhân được cởi bỏ.

Bách Linh mang A Giao trở về, A Loan cầm đi nấu. Bạch Thược cho tất cả mọi người lui ra, chỉ còn lại nàng lẳng lặng bên cạnh Chân Diệu.

Chân Diệu không nói một lời dựa nửa người vào gối thêu hoa hồng đỏ viền tơ vàng ngẩn người.

Không biết qua bao lâu mới phục hồi tinh thần, liếm liếm môi nói: “Bạch Thược, ta khát quá, muốn uống canh ngân nhĩ táo đỏ.”

Bạch Thược không hề di chuyển, trực tiếp cao giọng gọi: “A Loan…”

Đang nấu A Giao ngoài phòng, A Loan nhẹ chân nhẹ tay đi vào.

“Ngươi đi nói với Thanh Cáp một tiếng, Đại nãi nãi muốn uống canh ngân nhĩ táo đỏ, bảo nàng làm xong mang đến đây.”

“Dạ” Thấy đôi mắt Chân Diệu đã khôi phục linh mẫn, A Loan liền vui vẻ lui ra ngoài.

Chân Diệu đảo mắt nhìn quanh rồi nhìn Bạch Thược: “Bạch Thược, ngươi một tấc cũng không rời khỏi ta, sợ ta tự sát hay sao?”

Nàng hiện tại thật sự là lưỡng nan.

Nếu nói chi tiết, bảo bọn nha hoàn phải nhìn Thế tử thế nào, nhìn nàng thế nào?

Nếu không nói ra, cứ để Bạch Thược và A Loan hiểu lầm như vậy, bảo nàng phải làm sao đây?

Ơ, hình như có chỗ không đúng!

Chân Diệu nghĩ nghĩ liền bừng tỉnh đại ngộ.

Nói thật, bị khinh bỉ là nàng và Thế tử. Không nói thật, bị khinh bỉ chỉ có mình nàng.

Rõ ràng tên khốn kia làm chuyện xấu, dựa vào cái gì chỉ có mình nàng bị khinh khi chứ?!

Rõ ràng người nào đó không định làm người hiền lương thục đức, lập tức bán La Thiên Trình Trình đi: “Người hôm qua là Thế tử.”

Nàng muốn đám nha hoàn của mình khinh bỉ hắn!

Bạch Thược dường như hiểu rõ nhất nhẹ nhàng thở ra.

Đợi sau khi tức giận qua đi mới thầm oán giận và thương tiếc.

Kỳ thật, lần này trong lòng Bạch Thược đã có lý giải.

Đối với nữ nhân mà nói thì trinh tiết là quan trọng nhất. Nếu đêm qua là nam nhân khác, một khi truyền ra thì Đại nãi nãi chỉ có con đường chết, ngay cả phủ Kiến An Bá cũng bị hổ thẹn theo.

Hơn nữa nam tử kia là ai căn bản không thể biết được, nếu lấy việc này để áp chế Đại nãi nãi thì quả thật là sống không bằng chết.

Nếu người nọ là Thế tử…

Bạch Thược dằn xuống mối lo đè nặng trong lòng, tâm tình đã thư thái hơn liền cầm lấy tay Chân Diệu, hốc mắt đỏ một vòng: “Thế tử gia không biết thương Đại nãi nãi gì cả.”

Nàng đã biết tự chải đầu hoàn toàn là lựa chọn đúng đắn. Đi theo Đại nãi nãi ăn ngon mặc đẹp, còn không cần lo lắng bị nam nhân ngược đãi.

Nhưng mà, cớ sao Đại nãi nãi lại thê thảm như vậy!

Thế tử gia thật đúng là mặt người dạ thú mà! Bạch Thược nghiến răng nghiến lợi nghĩ.

Nhận thấy có người cùng chung mối thù, Chân Diệu cảm thấy như mình được sống lại. Tuy nhiên trên người đau nhức, tâm dường như còn muốn đau nhức hơn, như thể bị loại cảm giác đần độn chết lặng này gặm nhấm, lúc này nàng mới nhào vào lòng Bạch Thược oa oa khóc lớn.

Ra vẻ kiên cường làm gì, giỡn hoài, nàng mới không làm được!

Lúc Thanh Cáp bưng canh ngân nhĩ táo đỏ đi vào thì phát hiện Chân Diệu đang khóc đến lợi hại liền như đi vào cõi mộng, thẳng đến khi A Loan từ nhĩ phòng đi ra nhận lấy, ra hiệu cho nàng ra ngoài mới thoáng lấy lại tinh thần.

“Đại nãi nãi, ai khi dễ người sao… nói nô tỳ nghe đi, nô tỳ sẽ đánh chết hắn!”

“Ai ôi, Thanh Cáp, ngươi mau đi ra đi.” A Loan đẩy nàng ra.

Đáng tiếc Thanh Cáp cao hơn nàng hai cái đầu, nếu đã quyết không đi thì không ai đẩy nàng đi được, nàng lập tức đẩy A Loan ra tiến lên, kéo Chân Diệu đang nằm trong lòng Bạch Thược ra.

“Đại nãi nãi, nói đi, nói nô tỳ nghe đi.”

Chân Diệu bị nàng lắc lư thiếu chút nữa choáng váng, trừng mắt nói: “Mau dừng tay.”

Đợi Thanh Cáp dừng lại mới nói: “Chỉ là có chút đau bụng, cảm thấy ủy khuất mới khóc đấy, ai dám khi dễ ta chứ. Thanh Cáp, A Loan nói đúng, ngươi đi ra ngoài chơi chút đi, ta uống chút canh nóng sẽ khỏi thôi.”

“Thôi được.” Thanh Cáp lưu luyến đi ra, nghĩ nghĩ liền nhấc chân đi tìm Bán Hạ.

—————–

“Thanh Cáp tỷ, tìm ta có việc gì sao?” Bán Hạ rất sợ nha đầu ngốc này, lúc trước nàng còn cầm bánh bao thịt tới hối lộ hắn. Hừ hừ, hắn thà chết chứ không chịu khuất phục.

Thanh Cáp tâm tư đơn thuần, trong lòng nghĩ thế nào liền nói thế ấy: “Đại nãi nãi đau bụng, ấm ức khóc. Theo ta thấy, nhất định là do Thế tử gia đã nhiều ngày không về nhà nên thiếu phu nhân mới ấm ức thôi. Hay ngươi đến nha tự tìm Thế tử gia, báo cho ngài ấy biết một tiếng đi?”

“Chuyện này…” Bán Hạ quả thực muốn điên đầu rồi.

Lấy lý do này đi tìm Thế tử gia không sợ bị đánh chết sao?

Bán Hạ choáng váng ngã xuống đất, khó khăn lắm mới đứng lên được: “Đi, ta đi là được chứ gì!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Mưa biển, Thu Heo, caothetai, hh09, ngoung1412, thienly, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anh Ank Sakura, Google Adsense [Bot], hoango213, MicaeBeNin, thtrungkuti, tienak, tinh thanh và 216 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.