Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 

Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

 
Có bài mới 10.05.2017, 14:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.04.2016, 18:13
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 241
Được thanks: 1608 lần
Điểm: 27.42
Có bài mới Re: [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không - Điểm: 65
Chương 45: Vẽ tranh

☆Editor: Thủy Nhược Lam

Sau đó tình huống liền biến thành thứ gì đó quỷ dị nói không nên lời, không ai có thể tưởng tượng được tôi, Jack, Rose, hơn nữa Cal bốn người ngồi trong phòng khách xa hoa ở khoang thượng đẳng, cảnh tượng hai mặt nhìn nhau hơn nữa không có lời nào để nói.

Tôi rốt cuộc biết Rose chạy đi đâu, cô ấy và Jack đến sàn tàu tán gẫu nhân sinh lí tưởng, còn có nghệ thuật tranh ảnh và cả những nói có thể du lịch, không biết có phải phải ảo giác hay không, Cal và Rose gần như là xé rách da mặt. Tôi nhớ lại tình tiết trong phim, lúc bọn họ xé rách da mặt không phải là thuyền sắp chìm sao, bây giờ thuyền mới xuất phát hai ngày đã sắp không xong rồi?

Cal ngồi ở bên người tôi, anh thay đổi bộ tây trang màu thẫm, tay đặt lên trên tay cầm của ghế dựa, dưới ánh mặt trời nhìn có vẻ càng thêm sáng rực rỡ. Vẻ mặt anh không cho là đúng lười biếng, đặc biệt là lúc nhìn thấy Jack mặc bộ quần áo nhìn như lao công nhặt rác, còn kéo khóe miệng xuống, thái độ trào phúng rõ ràng, làm cho người ta không hề có cảm giác thích thú.

Đôi mắt trong suốt màu lam của Jack chuyển động một chút, tầm mắt từ trên người Cal chuyển sang người tôi, biểu cảm kia như muốn hỏi, hai người lại làm sao vậy?

Rose lớn mật tức giận nhìn Cal, cô ấy nhìn Cal mang theo cảm giác vớ vẩn và dò hỏi, một chút sắc mặt tốt cũng không cho. Cũng đúng, nhìn thấy vị hôn phu của mình nuôi tình nhân ngay ở trong phòng, hơn nữa bây giờ còn mang theo bên người, làm như một đôi tình nhân sau khi rời thuyền sẽ đính hôn, thiệp mời đều phát hơn năm trăm tấm rồi bây giờ mà thu hồi chẳng khác nào tự giết mình cả.

Cho dù không có quan hệ tình yêu, mất mặt cũng làm cho người ta .tức giận như vậy

Trong nháy mắt tôi có cảm giác muốn cúng bái, cái kịch trường hoang đường này bao giờ mới đánh chữ END đây.

“Cho nên… Giải trừ hôn ước?” Jack rốt cục nhịn không được đánh vỡ không khí nguy hiểm như đứng trên mặt băng mỏng này, trên đầu gối hắn còn chưa kịp thu hồi bản thảo, trên ngón tay còn vương bột than, lúc hỏi còn dùng tay cọ xát vào quyển vở, đây là động tác nhỏ mang tính thỏa hiệp.

Có khả năng tâm trạng của Jack cũng giống tôi lúc này, việc này sao còn chưa kết thúc chứ.

Rose ngồi ở ghế tựa bên cạnh Jack, cô ấy đoan trang mà nghiêm túc, phảng phất như chúng tôi đang thảo luận hướng đi của địa cầu trong hai mươi năm tới.

Tôi tốc chiến tốc thắng lạnh mặt nói: “Đúng, giải trừ hôn ước.” Vẫn là nhanh chóng kết thúc trò khôi hài này đi, dù sao thuyền không chìm, tôi cũng có rất nhiều thời gian và phương pháp để sau khi rời thuyền mà không bị ai phát hiện, về phần Cal còn ở trên thuyền thì tôi cũng chịu, dù sao tôi cũng không phải tuyển thủ chạy marathon cũng không thể chạy loạn khắp nơi được, anh đuổi theo không tha, cho dù chết cũng không nhận thua.

“Ha…” Jack nhịn không được muốn bật cười, lúc hắn diễn trò quá độ cũng không giống như diễn viên chuyên nghiệp, cũng không kịp ngăn nụ cười lại. Đương nhiên hắn rất nhanh liền đình chỉ, quai hàm mở rộng ra, giống như một con ếch muốn cười mà không cười được .

“Ừ, anh biết anh không thể cho em hạnh phúc, nếu em muốn giải trừ hai chúng ta… Hôn ước.” Jack nhịn không được nhìn Rose liếc mắt một cái, hình như lo lắng cô ấy hiểu lầm, miệng hàm hồ đem hôn ước nói ra, sau đó nói rõ ràng: “Anh đồng ý, chúng ta lập tức giải trừ, từ nay về sau chúng ta không có một chút quan hệ nào.”

Không khí thật xấu hổ, quá trình cũng rất tùy tiện. Tôi cảm thấy nếu đây là vũ đài, chúng tôi đều là người mới không chút kinh nghiệm, đi ra chỉ để làm trò thôi.

Cal cảnh giác nhìn tôi và Jack hỗ động, không có một phút nào anh trầm tĩnh lại, hình như lo lắng chúng tôi tro tàn lại cháy.

Tôi gật đầu, sau đó thì không mở miệng nói chuyện. Jack cũng cảm thấy mình đã hoàn thành định mức công việc, cũng không muốn vắt óc nghĩ lời kịch, không khí xung quanh lại bắt đầu đi vào hướng quỷ dị.

Cal đợi một lúc, mới không vừa lòng hỏi: “Cứ như vậy?”

Bằng không anh còn muốn như thế nào nữa?

Có phải anh muốn tôi đứng dậy múa cùng Jack một đoạn múa cổ điển, anh mới vừa lòng đúng không.

“Hai người quen nhau như thế nào?” Cal đột nhiên cảm thấy chúng tôi rất tùy tiện, ngược lại không có cảm giác chân thật, anh bắt đầu đa nghi mà thẩm vấn chúng tôi.

“Ha..” Jack hơi mất tự nhiên liếc tôi một cái, hình như muốn thông đồng đáp án với tôi.

Đều đứng đối mặt với nhau rồi thì thông đồng kiểu gì? Tôi lạnh nhạt nói: “Chỉ phúc vi hôn, tôi và anh ấy là thanh mai trúc mã, chúng tôi đi ra sinh ở Wisconsin. Cha anh ấy và cha tôi là nhân viên tạp vụ, lúc chúng tôi còn chưa sinh ra mẹ tôi nói nếu không đồng tính thì sẽ cho chúng tôi kết hôn. Chúng tôi từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, nơi đó mùa đông rất mỹ lệ, cũng rất dài, giống như băng thiên địa tuyết, đến mùa đông ngoại trừ săn lộc cũng chỉ có thể đập băng…” Tôi tạm dừng một chút, thoạt nhìn giống như là ở nhớ lại thời thơ ấu.

Jack nghe được chuyện quen thuộc, vô cùng tự nhiên tiếp lời tôi nói, “Câu cá, đập một cái hố, chuẩn bị tốt củi lửa buổi tối còn có thể nướng cá.”

Tôi ở một bên gật đầu, sau đó hai chúng tôi nhất trí đồng bộ nói về một vài thứ ở Wisconsin, có vẻ rất quen còn đặc biệt có sức thuyết phục.

Cal vốn rất nhẫn nại nghe chúng tôi nói chuyện, nhưng khi chúng tôi càng nói càng hăng say, từ hồ Wissota đến sông Mississippi, lại từ con sông nói đến cá mới bắt được, còn chưa có nói tới đoạn nấu cá lên ăn như thế nào thì anh đã không chịu nổi. Mắt trợn ngược, hung ác trừng mắt liếc nhìn Jack một cái, trừng tới mức Jack bất đắc dĩ giơ tay đầu hàng, tỏ vẻ mình không muốn cùng anh đánh nhau. Sau đó Cal da mặt dày trực tiếp vòng tay qua bả vai tôi, ngón tay anh hơi mát, xuyên qua lớp áo cảm nhận được độ ấm.

Rose cuối cùng liếc mắt một cái rồi quay đi, qua trận hỗn loạn tối qua, Caledon Hockley ở trong lòng cô ấy biến thành công tử hoa tâm hoang đường, hoặc là hung ác bạo lực cuồng thích đánh nhau. Cô ấy thấy Cal trực tiếp ôm tôi, ánh mắt hơi kì quái không thể tin được, hình như cảm thấy động tác này quá lớn mật.

Ánh mắt Jack nhìn Cal cũng không thích hợp, dù sao ở trước mặt vị hôn thê, thoải mái ôm một cái nữ nhân, dũng khí không biết xấu hổ này thật hiếm thấy.

“Dawson tiên sinh, nghe nói anh là một nghệ thuật gia?” Cal tươi cười vô cùng lịch sự, trên mặt treo cái mặt nạ xã giao, tay dùng lực kéo bờ vai tôi, liều mạng muốn ấn tôi vào trong lòng anh.

“Nghệ thuật gia? Không, tôi chỉ thích vẽ tranh.” Jack bị nói đến mức ngượng ngùng, hắn vô tội ôm bản thảo phác họa nhìn Cal, trong ánh mắt đè nén không được ý cười. Tôi dám khẳng định hắn nhất định đang cười Cal, bởi vì vô luận Cal dùng lực lớn thế nào tôi cũng không ngã vào lòng anh, tư thế bây giờ của tôi là ngồi thẳng tắp hai chân chạm đất.

Nếu có người nhìn từ xa sẽ thấy Cal gần như là dán lên người tôi.

“Anh đến nước Mĩ làm gì? Có phòng ở hay tiền gửi ngân hàng hay không?” Cal cuối cùng không thể không buông tha cho kế hoạch ấn tôi vào lòng anh, vốn ánh muốn học tập khí chất lão đại ôm tôi vào trong lòng, đáng tiếc tôi không phối hợp.

Jack vui vẻ cười rộ lên, “Không có.”

“Vậy anh vẽ tranh thu lại được bao nhiêu?” Cal giống như mẹ vợ khắc nghiệt không muốn gả con gái đi, mở miệng ngậm miệng đều là tiền tiền tiền.

“Từng ở bến tàu vẽ tranh thuê, một bức một đồng.” Cũng làm khó nam nhân vật chính lòng dạ rất tốt, một chút cũng không so đo thái độ thẩm vấn của Cal.

Ngược lại Rose hơi không nín được, cô ấy lạnh lùng mở miệng, “Jack rất có thiên phú hội họa, cái này không phải cứ dùng tiền là mua được.”

Tôi bất đắc dĩ muốn đỡ trán, tình cảnh này bao giờ mới hết rơi tiết tháo đây. Cal ôm tôi, Rose bảo vêh Jack, người không biết còn tưởng tôi và Cal mới là một đôi, mà Jack và Rose còn lại là khách đến thăm đôi vợ chồng mới cưới.

Cal không cho là đúng cười lạnh một chút, trực tiếp châm chọc nói: “Nghe nói anh không có tiền đồ gì, tôi cảm ơn anh đã chiếu cố Emily, nếu anh cần người bán hộ tranh, tôi có thể tài trợ cho anh một ít tiền, hoặc là anh có thể mua kiệt tác rồi bán cho tôi. Nước Mĩ cũng không giống như trong suy nghĩ của người di cư, khắp nơi đều có hoàng kim, trên người tích trữ nhiều tiền một chút sẽ không chết ở khu ổ chuột New York.”

“Tôi nghĩ không cần, Hockley tiên sinh, tôi sẽ không bán tranh của mình cho một người không hiểu chúng.” Jack rốt cục bị anh chọc giận, hắn trực tiếp đứng lên, tay phải cầm bản thảo, tay trái thuận tiện lấy áo khoác giá rẻ vắt trên lưng ghế dựa, sau đó nghiêng đầu mặt không biểu cảm nhìn Cal.

Cal không đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng cao ngạo nhìn lên trên, mùi thuốc súng nồng nặc giữa hai người.

Rose thì tự nhiên đứng lên, vô hình trung tăng thêm không khí căng thẳng ở hiện trường. Mọi người sắc mặt đều không tốt, tôi cảm giác mình như đang đứng trong một cuộc chiến tranh tàn khốc, tùy thời sẽ xảy ra cuộc chiến máu thịt đầm đìa.

Jack đột nhiên đảo mắt tươi cười vô cùng đáng yêu với tôi, vuốt vuốt mái tóc vàng ở trên trán, hắn nhẹ giọng nói: “Emily, tuy rằng chúng ta giải trừ hôn ước, nhưng không có nghĩa là anh không thích em, anh lúc nào cũng chờ em trở về. Còn nhớ rõ buổi tối tuyệt vời kia không? Chúng ta vẽ tranh cho nhau, em nói yêu anh, anh cảm thấy nó là buổi tối tốt đẹp nhất trong cuộc đời mình.”

Tay Cal đặt trên vai tôi nóng lên, tôi không dám nhìn mặt anh lúc này, độ mạnh yếu của ngón tay anh đã nói cho tôi biết, anh đang không vui, hơn nữa còn vô cùng không vui.

Đùa dai trắng trợn, Jack muốn chỉnh người ngay cả tôi cũng kéo vào. Có quỷ mới cùng hắn vẽ tranh buổi tối, còn có câu nói tốt đẹp kia nữa.

Jack bỏ bom xuống liền lập tức đi ra ngoài, lúc đi qua Rose, hắn còn ám chỉ cô ấy đi theo. Chỉnh người xong còn không quên câu gái, khí phách nhân vật chính hiển nhiên biến mất.

Sau đó Rose cho Cal một ánh mắt khinh bỉ, cứ như vậy đi theo Jack đi mất… Nữ thần cô sao có thể bị câu đi dễ dàng như vậy chứ.

Tôi và  Cal, tiếp tục ngồi yên lặng, lúc tôi đang lo lắng có nên đi vào động tác yoga hay không, phía sau lạnh lẽo cùng với ngón tay nóng rực làm tôi có cảm giác mình đang trong tình cảnh băng hỏa lưỡng trọng thiên. Thật vất vả lừa người kia đi, kết quả lúc này anh lại không được bình thường.

“Hai người lớn lên cùng nhau?” Cal thanh âm tăng thêm cảm giác lạnh lẽo, anh không cao giọng rít gào cũng không biến đổi thanh âm, vô cùng bình tĩnh kể lại câu chuyện.

Tôi nên gật đầu hay không nên gật đầu mới tốt đây.

“Cùng nhau câu cá trượt tuyết?” Cal tiếp tục bình thản nói.

Tôi hồi tưởng một chút lời nói vừa rồi của mình, lúc tán gẫu nói dối thì rất thuận lợi, kết quả thật đúng là nói bừa một đống thứ linh tinh lặt nhặt. Có lẽ tôi và Jack trừ bỏ vẽ tranh cùng múa ra, còn có thể đi viết tiểu thuyết, có lẽ chúng tôi còn có thiên phú ảo tưởng.

“Hai người còn vẽ tranh cho nhau, thổ lộ với nhau.”

Ngữ khí càng ngày càng không đúng rồi, hơn nữa khí lực bàn tay đặt trên vai tôi càng lúc càng lớn làm tôi nhíu mày.

“Em để bức tranh của anh ta trên người, lúc nào cũng xem.”

Là lúc nào cũng hận không thể lấy ra để ném phi tiêu, tôi có đôi khi không nhịn được một người đàn ông lớn tướng rồi mà còn chít chít méo mó mấy chuyện này, làm đàn ông thì lòng dạ phải rộng lượng hơn một chút.

“Em còn…”

Anh còn muốn tiếp tục dong dài nữa! Tôi rốt cục không chịu đựng anh được nữa, trực tiếp nói: “Đúng thì thế nào?”

Cal,…

Tôi bỏ tay anh ra, đứng dậy, thuận tay vuốt nếp nhăn trên váy, làn váy màu Huân Y Thảo theo động tác của tôi mà trượt xuống. Sau đó tôi bình tĩnh nhìn Cal, tay anh còn duy trì tư thế bị bỏ ra kia, sửng sốt nhìn tôi, áo khoác thẫm màu và cà vạt hỗn độn.

“Cho dù em và anh ấy lớn lên cùng nhau, câu cá trượt tuyết, vẽ tranh thổ lộ, thế thì sao chứ?” Bị anh nhắc tới phiền, tôi cũng không muốn anh tiếp tục dong dài.

Cal động động khóe miệng, khóe mắt hơi giật, sau đó anh hơi chần chừ nói: “Về sau không cho em làm như thế nữa.”

“Rồi.” Tôi không mặn không nhạt trả lời.

“Không cho em nhìn anh ta.” Cal rốt cục cũng bình tĩnh lại, anh nghiêm khắc mệnh lệnh.

Tôi thờ ơ nhìn lò sưởi trong tường, gương bên trên xuất hiện một bức tranh đẹp. Phòng trang trí nội thất xa hoa, trên ghế dựa có một người đàn ông mặc áo khoác thẫm màu, cà vạt màu đỏ, tóc anh ngắn được chải chuốt tỉ mỉ ra sau, gương mặt sạch sẽ nghiêm túc.

So với dong dài, cái giọng điệu nghiêm khắc như đốc công ở công trường đang ngược đãi công nhân thì càng làm người khác không tiếp thu được hơn, có thể là do được nuông chiều từ nhỏ, trong đầu anh không có chút tôn trọng cơ bản nào với người khác. Đại khái ở trong mắt anh, những người không có nhiều tiền bằng anh đều xứng đáng bị khinh bỉ, điển hình ăn chơi trác táng, cuộc sống ngập trong vàng son làm anh cảm thấy loại mệnh lệnh này thật đương nhiên.

Tôi lười ứng phó lại, trầm mặc rời đi, biến mất trong tấm gương. Đi đến trên sàn tàu tư nhân, tùy ý tựa vào một gốc cây nhìn thực vật bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực nhìn Đại Tây Dương ngoài cửa sổ. Ánh mặt trời buổi chiều mang theo tia sáng lấp lánh chiếu lên mặt tôi, làn váy dưới ánh sáng này càng tôn thêm vẻ cao quý.

Trong lòng phiền chán bị ánh mặt trời phơi khô lại, tôi rốt cục lộ ra một cái mỉm cười thoải mái.

Sau đó không lâu, một tiếng bước chân do dự đi đến, anh đi vài vòng ở sàn tàu bên kia, mới thủ mang theo khói thuốc chậm rãi đi tới.

“Anh biết tâm trạng em không tốt.” Cal ngăn trở ánh mặt trời, đi đến trước mặt tôi, hơi mệt mỏi nói với tôi.

Tôi không có biểu cảm gì nhìn anh, sau đó định đổi chỗ tiếp tục phơi nắng. Cal vội vàng hoạt động bước chân, ngăn tôi lại, hành động của anh hơi vô thố, tuy biểu cảm vẫn là dáng vẻ lạnh lùng.

“Anh sẽ không nói mấy câu như vậy nữa, cái gì câu cá, thổ lộ, anh đều sẽ quên.” Cal miễn cưỡng hứa hẹn, gian nan muốn giúp tôi treo lên đỉnh Chomolungma.

Kỳ thực anh không quên được cũng không sao, tôi chỉ là có hơi mệt, không muốn ứng phó vị công tử thế gia này thôi.

“Em có thể… Giúp anh vẽ một bức tranh không?” Anh cuối cùng, vẫn là thấp giọng hỏi, trong ánh mắt mang theo quang mang khát cầu.

Vẽ tranh? Tôi vừa định cự tuyệt, đã thấy anh nhịn không được hít một hơi thuốc, hình như muốn làm giảm cảm giác khẩn trương không biết đến từ đâu này, ánh mặt trời rốt cục nghiêng qua vai anh chiếu lên làn váy tôi, tóc tối màu mang theo ánh sáng màu vàng lóng lánh.

“Chỉ một bức.” Anh thấy tôi không mở miệng, nhịn đau nói, giống như bị cắt mất một miếng thịt lớn.

Ăn xong, tôi bất đắc dĩ thở dài nói: “Một bức một đồng.”

“Rẻ như vậy?” Cal phản ứng đầu tiên thế nhưng không là muốn thu phí, mà là ghét bỏ giá rất thấp.

Cho dù anh có vẽ ra cũng không phải chỉ có giá một đồng thôi đâu.

“Vậy được rồi, nếu em vẽ tốt, anh có thể mua rất nhiều tiền.” Cal thu hồi sắc mặt bản thân ghét bỏ, nghiêng đầu ý bảo người bên cạnh. Lão Poodle xuất quỷ nhập thần xuất hiện, cầm trong tay một cái túi, đi tới để bút chì lên trên sàn tàu, tiếp đó dựng thẳng một cái giá đỡ, bên trên có giấy vẽ. Động tác ông ấy lưu loát hoàn chỉnh hoàn thành nhiệm vụ, tiếp đó nhìn cũng không nhìn tôi một cái, liền bước chân vững vàng đi ra sàn tàu, không biết vừa rồi trốn ở góc nào nhìn chúng tôi.

Cal tự giác lui về sau, sau đó nghiêm trang ngồi trên ghế dựa, còn tự nhận là tao nhã thử kẹp điếu thuốc, dựng bàn tay lên, cũng không lo lắng tàn thuốc rơi xuống bả vai. Tôi đột nhiên cảm thấy dáng vẻ nghiêm cẩn của anh thật buồn cười, nhịn xuống cảm giác muốn cười, tôi nghiêm túc đi đến trước bàn vẽ, tùy tay cầm một cái bút, lại cẩn thận đánh giá người đàn ông kia.

Anh ý thức được ánh mắt chuyên chú của tôi, tư thế đột nhiên cứng ngắc. Gió biển từ bên goài thổi vào, làm mái tóc anh bay bay, ánh sáng mang theo sắc thái âm áp bao bọc lấy anh.

Tôi rốt cục vẽ, bút thứ nhất, thẳng tắp méo mó khúc khúc phá hư giấy trắng thuần khiết. Bút thứ hai, đường cong gãy khai, vốn muốn dùng bút vẽ một bức tranh bình thường, lại phát hiện tay không nghe theo sai sử.

Thảm, từ lúc rời khỏi nhà trẻ tôi chưa từng dùng tới bút vẽ. Ánh mắt một lớn một nhỏ, không có việc gì tiếp tục vẽ lớn một chút, biến thành ánh mắt bị lệch mất.

Vẽ tranh cũng là một loại tưởng tượng, tôi lạnh nhạt tiếp tục hạ bút. Cánh tay giống như cành củi khô thật dài xuất hiện, một đống đường cong vẽ quần áo miễn cưỡng xuất hiện.

Cal còn duy trì tư thế tao nhã kia, tàn thuốc rơi xuống đầu vai, anh nhếch khóe miệng, tiếp tục ngồi nghiêm cẩn nhìn về phía trước.

Tay tôi lại run lên, quần áo hình như vẽ rất khoa trương, giống như bộ ngực bị kéo dài. Lại giương mắt nhìn thấy Cal tư thế người mẫu tiêu chuẩn, ý cười nhịn không được theo khóe miệng vặn vẹo xuất hiện, tôi rốt cục không nín được, tiếng cười đè nén biến thành thấp giọng cười, cuối cùng tay nắm lấy bàn vẽ, cười đến cúi đầu run run.

Mà Cal còn mặt quái dị mờ mịt, anh bị ánh mặt trời phơi tới mơ màng, vẫn như trước duy trì cái kia tao nhã tư thế.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Nhược Lam về bài viết trên: Nam Cung Hiên, ghetBTVN, hienheo2406, livichan, schorodinger
     

Có bài mới 14.05.2017, 01:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.04.2016, 18:13
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 241
Được thanks: 1608 lần
Điểm: 27.42
Có bài mới Re: [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không - Điểm: 45
Chương 46: Vụ bê bối

☆Editor: Thủy Nhược Lam

Tôi không biết kết cục của bức tranh trẻ con kia, dù sao vẽ xong thì ném sang một bên. Tôi trực tiếp chạy khỏi sàn tàu, tùy ý một mình Cal thưởng thức, tôi nghĩ bức tranh kia sẽ bị Cal xé thành mảnh nhỏ ném xuống biển, dù sao bức tranh cũng vẽ vô cùng thê thảm.

Tôi tùy ý ngồi ở phòng khách trên một cái ghế dựa , da màu xanh nhạt thật thoải mái. Chân ghế đặt trên thảm, tôi xoa nhẹ huyệt thái dương, hơi buồn ngủ nhìn bốn phía. Cal từ sàn tàu đi tới, anh còn cầm bức tranh “Kiệt tác” kia, trong lúc nhất thời không biết nên dùng biểu càm gì mới thích hợp.

“Em không biết vẽ tranh?” Cal lần này giọng điệu không có mang theo sự cao cao tại thượng, mà là rất nghi ngờ, ngón tay anh không tự nhiên cầm bức tranh.

“Chưa từng vẽ.” Tôi thành thật trả lời, tôi biết thưởng thức tác phẩm của người khác, nhưng không có thiên phú hội họa.

Cal hoài nghi nhìn bức tranh trên tay mình, nghiên cứu một lúc lâu, mới thật sự tin tưởng lời tôi nói. Sau đó anh thở ra một hơi rồi cười rộ lên, thoạt nhìn rất vui vẻ, cảm giác thoải mái sung sướng kia nhìn rõ qua từng cơ bắp thả lỏng trên người anh.

Tôi cảm thấy anh cười rất kì quái khó hiểu, bất đắc dĩ tiếp tục xoa huyệt thái dương, không định tính toán chút tâm tư kia của anh.

“Cho nên anh là lần đầu tiên của em.” Cal không đứng đắn nắm tờ giấy, bước chân không nhanh không chậm đến gần tôi, anh để bức tranh lên bàn, tiếp đó chuyển bước chân cúi người hai tay đặt lên hai bên thành ghế tôi ngồi.

Đây là là một hành động mang tính xâm lược, hơn nữa phương thức tiếp cận rất thân mật.

“Anh thật vừa lòng, em muốn bao nhiêu tiền, Emily tiểu thư.” Cal ngôn ngữ ái muội, ngón tay chậm rì rì vuốt ve hoa văn màu xanh nhạt chỗ tay vịn, phảng phất như đang vuốt ve lên cánh tay tôi vậy.

Vừa nhìn là biết tay già đời trong tình trường, chắc chắn trước kia anh thông đồng không ít phụ nữ đàng hoàng đi.

Trên người anh mùi khói rất nặng, thậm chí có cả mùi nước hoa, tôi nhịn không được lấy tay cọ xát cái mũi, thanh âm hờn dỗi nói: “Anh trước hết bỏ thuốc đã.”

Cal cho rằng tôi sẽ đòi một số lượng tiền lớn, kết quả vừa mở miệng thì kêu anh bỏ thuốc, anh suýt chút nữa thì không duy trì được cái mặt nạ tinh xảo của mình, hơi do dự nói: “Anh thử xem.”

Tôi còn nghĩ anh sẽ trực tiếp cự tuyệt, dù sao cai thuốc cũng là một chuyện rất thống khổ. Giương mắt thì nhìn thấy cằm anh, tôi thử giải thích hành động của anh, thấy thế nào cũng giống như một tên ngốc đang chìm đắm trong bể tình cố gắng làm hết tất cả yêu cầu của người kia.

Tôi bỏ qua giải thích vừa rồi của mình, mới quen biết được vài ngày chẳng lẽ anh nhất kiến chung tình với tôi?

Tay anh vô cùng nhẹ, thong thả di động từ trên tay vịn lên cánh tay tôi, tôi có thể cảm nhận được ngón tay anh lưu lại dè dặt cẩn trọng, giống như chỉ cần tôi biểu hiện ra một tia không hợp tác anh sẽ lập tức rút tay lại.

Hơi ngứa, xúc cảm sâu lông. Tôi thử hoạt động cánh tay, hơn nữa vươn tay muốn đẩy anh ra. Kết quả tay vừa đặt lên ngực Cal, khi lòng bàn tay chạm vào quần áo, cánh cửa màu trắng bên ngoài hành lang bị một lực lớn đẩy ra, tiếp đó một người phụ nữ già dặn cằm nhọn môi trắng đi vào. Bà ta mặc váy cổ dài, mang theo bao tay dài, mũ hoa trên đỉnh đầu đoàn.

Tôi và Cal tư thế rất lỗi thời, anh cầm lấy cánh tay tôi, tôi vuốt ngực anh, thấy thế nào cũng giống như chuẩn bị ôm lấy nhau.

“Không thể tin được, rất hoang đường.” Bà ta nhìn thấy tư thế của chúng tôi, nhanh chóng đóng cửa lại, sau đó đứng cạnh cửa, tức giận làm nếp nhăn trên mặt bà ta biến dạng.”Các ngươi sao lại làm như vậy, có biết như thế là vô liêm sỉ lắm không?”

Vị đại thẩm này thoạt nhìn giống như một nhà đạo đức học vậy, nổi giận đùng đùng liên tiếp chỉ trích chúng tôi, “Cal, anh và Rose sẽ đính hôn, anh không biết mấy vụ bê bối như thế này sẽ truyền đi rất nhanh không? Tôi ở trong phòng ăn cũng nghe thấy mọi người nghị luận ồn ào, tôi không nghĩ tới anh là người như vậy… Đạo đức bại hoại.”

Cal thả tay tôi ra, mặt không biểu cảm nhìn bà ta, cảm giác phiền chán trèo lên hàng lông mày của anh.

Loại biểu cảm này càng làm bà ta cảm thấy tức giận, bà ta tức giận tới mức môi run run, thanh âm đè nén ở miệng vô cùng chói tai, “Anh để Rose ở chỗ nào, anh muốn biến Rose thành trò cười sao, mà anh cũng sẽ bị hãm sâu vào trong vụ bê bối này, bị xã hội thượng lưu vứt bỏ. Nếu bị cha anh biết anh đưa tình nhân lên trên thuyền, hơn nữa…” Bà ta tức tới mức không nói được nữa, đứng vô cùng thẳng, ánh mắt sắc bén như dao găm bay đến chỗ tôi ngồi, rốt cục lạnh như băng tiếp tục nói: “Hơn nữa còn giấu cô ta trong phòng, anh cho rằng cha anh sẽ bỏ qua cho anh? Anh sẽ làm cho cả gia tộc ngóc đầu không nổi.”

Cal tính nhẫn nại thoạt nhìn không tốt, nhưng anh vẫn có một chút kính trọng và nhẫn nại với bà ta, đương nhiên chút nhẫn nại này nhanh chóng biến mất, biến thành sự chán ghét rõ ràng. Anh là người chẳng sợ mình làm sai, cũng không thể dễ dàng tha thứ cho người khác chỉ trỏ mình.

Mà người phụ nữ luống tuổi kia căn bản không chú ý tới biểu cảm trên mặt Cal, còn tiếp tục đứng ở bên cạnh đạo đức giả, thao thao bất tuyệt chỉ trích anh, giống như trưởng bối dạy dỗ con cháu của mình.”Lập tức đuổi cô ta đi, tôi có thể làm không biết chuyện này, chúng ta rất nhanh có thể áp chế lời đồn. Chờ đến khi thuyền cập bờ, đến lúc đó anh và Rose sẽ đính hôn . Cal, anh phải làm như vậy.”

“Tôi làm cái gì cũng không đến phiên bà dạy.” Cal bị bà ta nói tới phiền, không có chút ăn năn nào, hơn nữa có tai như điếc với việc vụ bê bối này bị mọi người biết đặc biệt là người cha kia sẽ dạy dỗ anh như thế nào. Đứng thẳng thân thể, tay đút vào trong túi áo theo thói quen tìm hộp thuốc lá, sắc mặt khó coi lấy điếu thuốc ngậm bên miệng. Lúc tay sờ tới hộp diêm thì đột nhiên nhớ tới cái gì, nhanh chóng liếc mắt nhìn tôi một cái, mới lấy điếu thuốc trong miệng ra đặt giữa hai ngón tay.

“Đây không phải là dạy, mà là phương pháp, loại chuyện này đã rất quá mức, nếu Rose biết thì anh làm sao đây.” Bà ta hùng hổ đi về phía trước vài bước, ánh mắt cực kỳ phản cảm nhìn tôi, tôi ở trong mắt bà ta đã biến thành hồ li tinh.

Tôi rất muốn nói cho bà ta biết Rose đã biết chuyện rồi, bây giờ chắc đang ở bên cạnh Jack nói chuyện tán gẫu và học phun đờm như thế nào, nếu tôi nhớ không nhầm kịch bản, kịch tình đại khái đang tiến hành đến đoạn này. Nói cách khác hôm nay, Ismay cái tên kia sẽ giật dây thuyền trưởng tăng tốc đi tới, châm lấy nồi thuyền hơi cuối cùng để lên trang đầu báo ngày mai.

Tuy Cal nói thuyền sẽ giảm tốc, tôi ngẩng đầu vừa khéo nhìn thấy bóng lưng của anh, nhớ tới tôi đã từng nhìn thấy anh lỏa lưng. Nói thật, độ còn cơ bắp của anh rất xinh đẹp, cho dù bị che bởi lớp quần áo, tôi cũng có thể nhìn thấy được đường cong kia.

Có lẽ tôi có thể tin tưởng hiệu ứng cánh bướm nồi hơi sẽ không bị châm hết, tin tưởng năng lực của Caledon Hockley.

“Chuyện hôn lễ có thể kéo dài thời hạn.” Cal không có sắc mặt tốt gì, vừa mở miệng chính là câu nói kinh người.

“Kéo dài thời hạn? Trời ạ, thiệp mời đã đưa hết ra ngoài rồi, lễ phục đã chuẩn bị tốt, tất cả mọi người đều biết anh sẽ đính hôn, thời gian chỉ kém vài ngày. Anh điên rồi, biết mình đàn làm gì không?” Người phụ nữ kia bị câu nói của anh dọa suýt ngất, tay đè lên ngực, dáng vẻ hô hấp khó khăn.

“Tôi đương nhiên biết mình đang làm gì, có muốn tôi giúp bà mời bác sĩ đến không?” Cal nhìn đến bà ta khoa trương hít sâu, một chút cũng không có tia đồng cảm với nữ sĩ, giọng điệu không kiên nhẫn nói.

“Không nghĩ tới anh lại là người như thế.” Bà ta mặt khiếp sợ, trong mắt tàn nhẫn chậm rãi chuyển biến thành cảm giác bị vũ nhục và hận ý, không cho bất luận người nào phản ứng, cầm chén trà trên bàn lên, bên trong có nước trà ấm do nữ giúp việc pha, động tác mang theo lực lớn hất mạnh về phía tôi.

Tôi không dự đoán được động tác của bà ta, căn bản không kịp tránh thoát, một bóng dáng đã che ở trước mặt tôi, nước trà toàn bộ hắt lên mặt và cổ áo anh.

Cal mặt đầy nước trà, một lát chanh còn rơi xuống từ trên cổ áo anh. Anh hơi trì độn, tay chậm rì rì sờ lên mặt, tiếp đó biểu cảm hung ác vặn vẹo xuất hiện trên mặt anh. Vẻ mặt này dọa sợ người khác, anh đi về phía trước vài bước, dọa người phụ nữ hất trà anh lui lại vài bước.

“Có muốn tôi nhắc cho bà nhớ không? Bà có thể đứng ở chỗ này là nhờ phúc của ai, tất cả của các ngươi là tôi cho, nơi này tôi định đoạt.” Nước trà trên mặt Cal càng làm tăng thêm sắc thái thâm trầm và tia sát ý, anh cầm điếu thuốc dính một ít nước trà chỉ thẳng vào bà ta, nhẹ giọng mà thong thả nói, “Không ai có thể ra lệnh cho tôi, tôi nói cái gì thì là cái đó, bây giờ bà ra ngoài cho tôi.”

Hoảng sợ trèo lên đôi mắt màu lục của bà ta, bà ta lại lui một bước, không thể tin được nhìn Cal, tiếp đó hung hăng vứt chén trà lên trên thảm, phát ra một tiếng vỡ vụn nặng nề.”Các ngươi sẽ xuống Địa ngục, thật ghê tởm.” Bà ta nói xong thì đứng thẳng thắt lưng, duy trì tư thế cao quý xoay người mở cửa đi ra ngoài.

Không ai nói chuyện không khí còn lưu lại hương vị buộc chặt lúc nãy, Cal nhìn cửa, im lặng một lúc mới quay đầu nhìn tôi, trên mặt anh còn lưu lại biểu cảm hung ác như thú dữ bảo vệ con mồi của mình, ánh mắt màu hổ phách lạnh lẽo đáng sợ. Trên mặt và ngực có một mảng lớn nước trà.

Sau đó anh đi từng bước tới, hai tay tiếp tục đặt ở trên tay vịn, tư thế giống như đúc vừa rồi, giống như lồng giam.

“Được rồi, chúng ta tiếp tục.” Cal lại cười không đứng đắn, vết bẩn trên mặt làm nụ cười của anh trông rất dữ tợn. ( Lam: ngất với anh mất. ;))

Trong lúc nhất thời tôi bị anh chặn lại, lần đầu tiên tinh tường nhận thức người đàn ông này, không phải là người dễ bị lừa. Lúc nên ngoan, anh sẽ vô cùng ngoan, cho nên lúc thuyền chìm anh còn cầm súng đuổi theo Rose và Jack, vì để thuyền cứu nạn không lật, thậm chí anh còn đá một người từ trên thuyền xuống biển.

Nếu anh phát hiện tôi lợi dụng quyền lực của anh, cũng không định ở lại, đến lúc đó bị anh cầm súng đuổi giết sẽ biến thành tôi.

Anh sờ sờ cánh tay của tôi, sau đó cười nói: “Kia cũng không phải là vấn đề lớn, em chỉ cần lo lắng lúc rời thuyền nên mua cái gì mới tốt, hết thảy có anh ở đây, anh sẽ không để cho em nhìn sắc mặt người khác mà sống.”

Anh rất nghiêm túc, nghiêm túc tới mức tôi ngay cả một lời nói dối cũng không nói được.

Cal quay đầu nhìn đồng hồ báo thức treo trên tường, không vừa lòng nói: “Rất nhanh thì đến bốn giờ rồi, chuẩn bị trà chiều.”

Lực chú ý của tôi bị những ời này phân tán, ánh mắt cũng nhìn đồng hồ báo thức bên kia, há miệng định cự tuyệt bữa tiệc vỗ béo kia của anh, mặt đột nhiên ấm áp, là tay Cal. Anh ôm chặt mặt tôi, trong lúc tôi không phòng bị mà theo lực đạo của anh mà ngẩng cổ.

Môi hơi lạnh bị chặn lại, một nụ hôn cứ như vậy mà dán chặt miệng tôi lại.

Không đến nửa giây, Cal lập tức rời khỏi môi tôi, thả lỏng cánh tay tôi ra, đứng thẳng thân thể làm như không có việc gì hướng phòng tắm đi đến, mặt không đỏ thở không gấp bắt đầu kêu hét đi, “Tôi muốn tắm rửa thay quần áo, nhanh chút chuẩn bị bữa trà chiều, đặt ở trên sàn tàu.”

Tôi hơi quái dị sờ sờ môi mình, chân không tự giác chạm nhẹ xuống thảm, sau đó nghi ngờ mà nhìn cửa ở trên sàn tàu ánh sáng, màu da cam chiếu vào, ở nơi đó có một cái hộp.

Lúc không có ai chú ý, tôi mới sờ sờ lỗ tai mình, nhiệt độ nóng bỏng, độ ấm giống như trên môi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Nhược Lam về bài viết trên: Hoa Lan Nhỏ, Miiumiu nguyen, hienheo2406, schorodinger
     
Có bài mới 14.05.2017, 01:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.04.2016, 18:13
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 241
Được thanks: 1608 lần
Điểm: 27.42
Có bài mới Re: [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không - Điểm: 45

Chương 47.1: Cao chạy xa bay
☆Editor: Thủy Nhược Lam

Thời gian sau bữa trà chiều trôi qua rất ôn hòa, hơn sáu giờ bầu trời Đại Tây Dương đắm chìm trong ánh sáng màu vàng, nước biển bị ánh sáng cuối ngày này nhuộm đẫm. Độ ấm duy trì ở nhiệt độ mười một mười hai độ, con thuyền còn chưa đi vào vùng hàn đới, cho nên sẽ không có  chuyện nhiệt độ đột ngột giảm mạnh.

Tôi lại tận mắt nhìn thấy Cal thay đổi quần áo đi dự tiệc, anh tập mãi thành thói quen có người hầu giúp đỡ mặc quần áo. Lovejoy giúp anh mặc áo khoác đen vào, vạt áo khoác dài tới đầu gối, anh đứng ở trước gương, mặt không biểu cảm tùy ý người làm bận rộn.

Hơn nữa tôi phát hiện anh rất soi mói mấy cái khuy áo, người giúp việc chọn lựa khuy áo rồi hỏi anh từng cái một có vừa lòng hay không. Lúc lão Poodle mặc áo khoác cho anh, sẽ thuận tay cầm đồng hồ nhìn thời gian. Cal tự mình cầm lấy cái nơ cổ màu trắng, mái tóc màu đen được chải chuốt cẩn thận ra sau gáy, không để một sợi nào tùy ý tán loạn.

Sau đó anh xoay người đối diện tôi, cà vạt trắng, áo vest trắng, áo sơmi trắng quần đen, áo khoác đen, một thượng tầng nhân sĩ nước Anh thời kì cuối xuất hiện ở trước mắt tôi.

Tôi đặt cốc trà tiêu thực lên trên mặt bàn, nhớ tới lúc vừa rồi ăn canh thịt bồ câu kia, lâu rồi chưa ăn mấy thứ nước thịt kia dạ dày bắt đầu kháng nghị. Tôi cho rằng sau bữa trà chiều sẽ không xuất hiện thức ăn, kết quả Cal tự tiện giúp tôi sửa đổi thực đơn.

"Anh sẽ cho người an bài bữa tối cho em, đợi uống một chút rượu ở bữa tiệc, anh sẽ ra ngoài một chút rồi nhanh chóng trở về." Cal theo thói quen vuốt chiếc nhẫn của mình, cái nhẫn kia rộng rãi màu vàng tươi sáng, đá quý màu đen được khảm vào trong nhẫn xua tan đi chút tục khí của cái nhẫn.

Còn muốn ăn? Tôi ngăn lại xúc động muốn từ chối, một ngày bốn bữa, bữa bữa đều là thịt cá, tôi kỳ thực không có thói quen ăn no đủ mà không có trình tự cảm nhận ẩm thực.

Cal sờ nhẫn, thử đi hai bước, tiếp đó quay đầu lại nói với tôi: "Về sau em có thể theo anh tham dự tiệc tối, quen biết một ít người."

Anh ước gì ai ai cũng biết anh đang nuôi một tình nhân trong phòng đi, bây giờ còn tính mang tôi ra ngoài khoe sao?

Tôi lắc đầu, kết quả phát hiện mình quá mức thành thật, lập tức ngồi thẳng thân thể, lễ phép mỉm cười định nhìn anh đi ra ngoài.

"Anh đi đây." Cal lại phát tác bệnh dính người, đi hai bước lại quay đầu một lần, biểu cảm kia giống như anh đang hi vọng tôi gọi anh lại vậy.

Tuy tôi có thể làm mặt nạ lưu luyến không rời với anh, nhưng nhìn gương mặt than lại mang theo cảm giác quỷ dị hi vọng kia, trong lúc nhất thời không thể nhập diễn. Bởi vì tôi phát hiện mình nghịch quá trớn, trong đầu bắt đầu tính toán chi li mình nói dối cái gì, tôi sợ mấy câu nói dối chồng lên nhau biến thành cây súng lục màu bạc, điên cuồng bắn phá đằng sau tôi.

Hiện tại nói dối nói quá mức, đợi đến khi Caledon Hockley nhìn thấu xiếc của tôi, anh tuyệt đối sẽ xử lí tôi. Tôi còn muốn lưu lại mạng để hoàn thành giấc mộng của mình, không hy vọng bị người ta cầm súng đuổi theo.

Đợi một lúc, thấy tôi giống như cái đầu gỗ trong khi anh nói luyên thuyên hồi lâu, anh không cam lòng cắn môi dưới, mới tiếp tục đi ra ngoài, kết quả đi không đến hai bước lại nhanh chóng quay trở lại. Tôi  cảnh giác với hành động của anh, anh là tên cuồng hôn trộm.

Cal đi đến trước mặt tôi, anh không chút do dự tháo nhẫn của mình xuống, sau đó khom người nắm lấy tay trái của tôi. Tay anh lớn hơn tay tôi, không làm việc gì nặng nhọc nên không có vết trai, sạch sẽ bóng loáng, làn da sẫm màu hơn tôi một chút. Sau đó anh cầm cái nhẫn vừa nhìn là biết của đàn ông, trực tiếp đeo lên ngón áp út của tôi, vội vàng nhanh chóng.

Sau khi đeo xong, Cal lăn qua lộn lại tay tôi để nhìn, tật xấu xoi mói lại phát tác, "Thật lỗi thời, nó được làm ra hơn một trăm năm rồi, bây giờ anh không mang quá nhiều châu báu trên người, sau khi rời thuyền anh sẽ gọi người đưa tới. Anh nhớ mình có mua một cái mũ miện bằng kim cương, có hơn bốn mươi Carat, em đeo nhất định sẽ rất xinh đẹp."

Ngón áp út nhẫn... mũ miện cho phụ nữ đã kết hôn đeo...

Nếu không phải Rose và Jack còn đang nói chuyện nhân sinh, tôi sẽ cho rằng mình xuyên không thành Rose.

"Anh sẽ không làm em chịu chút ủy khuất nào, rất nhanh em có thể đường đường chính chính đứng bên cạnh anh." Cal thấp giọng hứa hẹn, thanh tuyến của anh vì bị ép xuống mà có chút khàn khàn, có hương vị gợi cảm.

Tay của tôi bị anh nắm chặt, ngón áp út nhẫn cùng với ngón tay trắng nõn không hợp nhau, lại kết hợp thành loại mĩ cảm kì dị. Cal cúi đầu rũ mắt, cho tôi một cái lễ hôn tay, động tác của anh tiêu chuẩn không thể soi mói. Tiếp đó anh đứng dậy thả tay tôi ra, sờ nơ cổ của mình, xác định mình đã hoàn mĩ rồi mới rời khỏi bên người tôi, đi ra ngoài.

Lovejoy liếc mắt nhìn xuống chiếc nhẫn trên ngón áp út của tôi, trầm mặc không nói đi theo anh đi ra ngoài. Rất nhanh chỉ còn nữ giúp việc đến dọn dẹp, quần áo, nơ cổ bị xoi mói, còn có thêm nước trà vào ấm cho tôi, lại mang lên điểm tâm ngọt.

Tôi duy trì dáng ngồi không thay đổi, thẳng đến khi tay cảm thấy chết lặng, mới động đậy năm ngón tay. Sức nặng của nhẫn làm tôi có cảm giác trói buộc, sức nặng của chiếc nhẫn và nụ hôn trên tay kia, đều làm tôi nhớ tới ấn kí của động vật.

Vươn tay phải chậm rãi sờ lên viên đá quý, mắt tôi nhìn về phía trước, hơi hơi dùng sức đã cởi được chiếc nhẫn ra. Lúc chuẩn bị cởi chiếc nhẫn qua đốt ngón tay cuối cùng, do dự một lúc, lại động tác trì độn đeo chiếc nhẫn trở về. Đợi đến lúc rời thuyền sẽ trả lại cho anh, bây giờ mà tôi không đeo người đàn ông kia nhất định sẽ tìm mọi cách canh giữ tôi.

Ăn qua cơm chiều, trời đã tối thui. Trên bảng dán thông báo, ngày hôm qua tốc độ là 835 km, vẫn là tốc độ bình thường của con thuyền. Lấy loại tốc độ này thuyền sẽ đúng hạn đi vào khu vực có núi băng, nếu ngày mười bốn thuyền giảm tốc, như vậy những yếu tố trùng hợp liên tiếp sẽ không xảy ra, RMS Titanic sẽ không bị chìm.

Tôi tựa vào cửa sổ trên sàn tàu, nhìn biển bên ngoài, trời sao sạch vô cùng. Gió biển rất lớn, tôi không búi mái tóc dài lên, mái tóc bị gió thổi bay lên trông rất đẹp. Phía sau có người đi tới, tôi nghĩ là nữ giúp việc, thẳng đến khi có tiếng một cô gái bình tĩnh vang lên, "Chào cô, Emily."

Tôi quay đầu, nhìn thấy Rose mặc một cái váy màu vàng thắt lưng cao, trên tóc cặp một cái cặp đá quý, mặt lộ vẻ thiện ý nhìn tôi.

"Chào cô." Tôi cười đáp lại.

Rose hơi khẩn trương, thẳng đến khi tôi cười mới trầm tĩnh lại.

"Tôi không quấy rầy cô chứ." Rose không có tiến lên, mà là đứng ở sàn tàu bên kia, hai tay nắm lại.

Tôi vội vã lắc đầu, lo lắng có lên xin chữ kí của cô ấy hay không, lại cùng Jack muốn ký tên, lúc già có thể mang ra kể cho con cháu nghe về câu chuyện xưa này.

"Tuy hỏi như vậy có hơi thất lễ, nhưng tôi vẫn không nhịn được, cô và Cal..."

"Quan hệ gì cũng không có?" Tôi lười nghe cô ấy nói tiếp, cô ấy nhất định sẽ hỏi, cô và Cal là tình nhân, ngay cả dấu hỏi có khi cũng vô dụng đi. Ở trên thuyền làm chuyện lớn như vậy, ai cũng biết hai chúng tôi là tình nhân đã trở mặt với nhau.

"Làm sao có thể." Rose khuôn mặt tươi cười hơi xấu hổ cứng ngắc, cô ấy không tin nói.

Tự làm bậy không thể sống, tôi đang lo lắng có nên giải thích hay không, bắt đầu từ cái đồng hồ, tiếp đó là đá anh tới mức bán thân bất toại, đến tiến triển lúc này. Quỷ mới biết chúng tôi mới quen biết được có ba ngày, kết quả lời đồn đã trải rộng khắp đại tây dương rồi.

"Hắn yêu cô, tôi biết." Rose lời thề son sắt nói, một chút cũng không để ý tới năng lực thừa nhận của người nghe.

Tôi cho rằng mình nghe lầm, hơi kinh ngạc hỏi: "Cái gì?"

Rose lại khẳng định lặp lại, "Hắn yêu cô, tôi không biết hắn đã yêu cô rồi, vì sao còn phải lựa chọn tôi. Ngay từ đầu chính là sai lầm, cô mới là người Cal yêu. Tuy hắn có theo đuổi tôi, nhưng tôi biết hắn chưa từng chân chính yêu tôi. Tôi cho rằng loại người như hắn, chỉ biết đóng kịch, yêu tiền, tự cho là đúng, cho rằng mình là Thượng Đế, còn có không chút tôn trọng với thứ gì hắn không biết, tôi cảm thấy hắn yêu nhất kỳ thực là tiền, còn thích nơi nơi khoe ra, tự đại đến mức làm người ta ghét..."

Càng không thể vãn hồi, Rose vừa nói ra một lời bình luận lại biến thành cô ấy không chút vừa lòng với vị hôn phu của mình, cô ấy trực tiếp sảng khoái kết luận, "Tôi cho rằng hắn sẽ không hiểu được cái gì là tình yêu, hắn chỉ biết yêu chính hắn và tiền tài, thật sự làm người ta tuyệt vọng... Thật sự là một người nam nhân làm người ta tuyệt vọng."

Những lời này làm người ta khổ sở, đôi mắt Rose ướt át, ngực cô ấy phập phồng vài cái mới nói: "Nhưng thì ra hắn yêu cô, hơn nữa thật điên cuồng. Tôi nghĩ sẽ không có lễ đính hôn, tôi hiểu biết hắn, hắn thật vô tình, rất nhanh hắn sẽ ý thức được chuyện kết hôn với tôi là sai lầm, hắn sẽ tìm mọi cách để giải quyết sai lầm này."

Tôi...

Đợi chút, chúng tôi mới quen nhau được a ngày thôi, hơn nữa có một ngày là báo thù lẫn nhau, thừa lại hai ngày kỳ thực đều điên cuồng chạy. Cho dù cái tên Cal kia thích vẻ bề ngoài của tôi, cũng không có nghĩa là anh sẽ vì yêu tôi mà đi mạo hiểm. Một người nam nhân có thể nuốt súng tự sát khi sắp phá sản, vừa thấy chính là người không thể mất đi tài phú là vòng hào quang thượng tầng xã hội, vì một nữ nhân lang thang mà một cước đá văng vị hôn thê, nghe thấy thế nào cũng không giống việc anh sẽ hi sinh.

Lấy đánh giá của Rose mà nói, một người đàn ông tự tư tự lợi ích kỉ quá đáng, yêu tiền và không chút tôn trọng người khác làm người ta tuyệt vọng, căn bản không có khả năng dễ dàng yêu một nữ nhân như vậy. Nếu là Jack còn có khả năng, hắn có một trái tim nghệ thuật, giỏi về phát hiện những thứ xinh đẹp, cho nên hắn sẽ nhất kiến chung tình với Rose. Lúc tiếp xúc, phát hiện trái tim linh lung và vẻ ngoài của Rose đồng nhất hắn sẽ trực tiếp trầm luân trong đó. Vì đó là Jack Dawson, hắn phẩm đức thiện lương nhiệt tình và Caledon Hockley hoàn toàn là hai người tương phản.

Mà tôi và Cal lần đầu tiên gặp mặt liền hận không thể bóp chết đối phương, không biết ở đâu có mảnh đất nhất kiến chung tình chứ. Hắn kỳ thực chính là muốn nuôi dưỡng tình nhân mà thôi, tôi luôn luôn thuyết phục mình như vậy.

"Tuy rằng lời này tôi nói ra rất kì quái, nhưng tôi chúc phúc hai người." Rose thoạt nhìn không phải là trút một hơi thoải mái, cô ấy cảm thấy mình phải đối mặt với hoàn cảnh càng thêm ác liệt, nếu Cal muốn hối hôn, tình cảnh của cô ấy sẽ không dễ chịu.

Xem ra là giải thích đến chết, cô ấy cũng sẽ không tin tôi và Cal không có quan hệ gì. Kỳ thực cũng không cần giải thích, bởi vì cuối cùng, Rose sẽ cùng Jack cùng nhau cao chạy xa bay, lái máy bay, chạy đến những nơi có triển lãm tranh, tiếp đó sinh một đống đứa nhỏ, thông suốt phóng khoáng qua cả đời, cuối cùng chết già ở trên giường ấm áp... Đây là lúc tôi xem phim đặt giả thuyết Jack không chết, kết cục cuối cùng của bọn họ.

Cho nên Caledon Hockley có hay không có tình nhân, hoặc là muốn hay không hối hôn kỳ thực cùng bọn họ đều không có chút quan hệ gì, ngay từ đầu chuyện xưa đã là như vậy rồi.

Rose hơi cô đơn xoay người chuẩn bị rời đi, cô ấy có khả năng đang lo lắng khi cô ấy bị hối hôn mẹ cô ấy sẽ điên mất, vốn là một thiếu nữ tính cách nhiệt tình, vốn nên tùy tiện trải qua thanh xuân tươi đẹp cuối cùng lại bị mẹ mình biến thành một lão bà.

Tôi trầm tư một chút, dựa theo kịch tình lúc này Jack hẳn là mặc áo bành tô của người khác đi tham dự tiệc tối, sau đó bắt cóc Rose đi khiêu vũ. Có lẽ là Cal nhìn Jack rất không vừa mắt, nên căn bản hắn không có khả năng nhận được lời mời, cho nên ngay cả Rose cũng không có đi tham gia tiệc tối.

Tôi hi vọng nhìn thấy Rose Dawson thông suốt phóng khoáng cười, mà không phải mắc chứng hậm hực, phải biết rằng áp phích ảnh cô ấy tôi còn cẩn thận cất giấu trong tủ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Nhược Lam về bài viết trên: Miiumiu nguyen, Nam Cung Hiên, hienheo2406, schorodinger
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: heocandy90, longuyet.jn, song giang và 148 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

5 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

12 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

13 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112



Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Cành hồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 293 điểm để mua Nhảy hip-hop
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 396 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 238 điểm để mua Gấu Pooh ngớ ngẩn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 494 điểm để mua Mèo hát
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Mèo bưng cơm
Công Tử Tuyết: Re: [Tổng hợp - Phân tích] Cung Cự Giải - Cancer
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo bưng cơm
TranGemy: CUỘC ĐỜI LÀ HỘP CHOCOLATE, CUỘC ĐỜI LÀ HỘP NỖI BUỒN
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 519 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 493 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 369 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 700 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 630 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 264 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 333 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua CiCi mít ướt
Shin-sama: có đạo hữu nào ở đây không
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 284 điểm để mua Tiên lá
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 244 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 579 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 550 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 476 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 332 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Ông trăng
Tuyền Uri: Thặc là phá của :no5:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 428 điểm để mua Bé xích đu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.