Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 
Bỏ phiếu 

Nhân Vật Được Yêu Thích Nhất
Bạn có thể chọn tối đa 3 ý kiến

Xem kết quả

Nữ phụ phản công!!!: Nữ chính đừng khinh thường ta! - San San Ngu Muội

 
Có bài mới 27.04.2017, 17:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 21:22
Bài viết: 254
Được thanks: 1376 lần
Điểm: 11.61
Có bài mới Re: [Hiện đại - NP] Nữ phụ phản công!!!: Nữ chính đừng khinh thường ta! - San San Ngu Muội - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 63: Sự Thật ( Phần Một)












( Đôi lời tác giả: thật ra mình nhận được nhiều lời mắng mỏ không hay, khi mà mình đọc lại mình cũng thấy bản thân mắc lỗi kinh khủng, đây là truyện đầu tay mình viết không tránh khỏi nhàm chán hay không hay. Mình biết nhiều bạn không thích cũng như mắng mỏ nhưng bên cạnh đó cũng có nhiều người giục truyện và ủng hộ mình. Mình rất vui, nhân tiện đây mình cảm ơn tất cả đã ủng hộ, góp ý mình. Mình sẽ hoàn bộ này sớm để sang truyện khác hoàn hảo hơn, hay hơn và không bị nhàm chán! *Tác giả cúi đầu cảm tạ*... Giờ thì vào truyện nhé!)



Mẫn Mẫn vui mừng nhìn Hoắc Thiên Kình, nở nụ cười đến là xinh đẹp nói:

- Thiên Kình, sao anh lại ở đây?

Anh liếc nhìn cô một cái rồi gật đầu có lệ không nói nhiều quay đi, cô nhìn thấy anh sắp quay đi liền cứng đờ người rồi gấp gáp nói thêm:

- Thiên Kình, lâu lắm rồi anh không qua thăm bà nội em... Anh có muốn qua không...?

Hoắc Thiên Kình mới bước được một bước rồi lưỡng lự không quay lại đáp bằng giọng trung trung, không có cảm xúc:

- Đó là bà cô chứ không phải bà tôi. - anh trực tiếp lên xe phóng đi mất không để cô nói thêm bất cứ gì

Mẫn Mẫn thở dài im lặng nhìn anh rồi xoa xoa mi tâm,cô ta nhớ mình chỉ rời đi có một năm mà anh đã thay đổi đến chóng mặt như vậy. Lại còn quen Minh Đang Linh dây dưa không dứt, cô ta cười nhạt cái. Loại ngụy liên hoa đó dám lại gần Thiên Kình của cô thì sớm thảm mà thôi!

Hoắc Thiên Kình vừa lái xe vừa nhíu mày, chân nhấn ga càng lúc càng nhanh... Vì cái gì cô ta về đây sau bao chuyện xảy ra như vậy? Anh nắm chặt vô lăng phóng thật nhanh để xóa nhòa đi cảm giác muốn bóp chết cô ta đi...

Mặt bên cạnh, mấy chú công an đang chỉ dẫn đường thấy cái gì vèo qua liền nhìn theo với khuôn mặt khó hiểu:

- Chó đuổi à?

.

.

-----Ta là dải phân cách, San San lúc này----

.

.

Cô mua một cây kem vừa cắn vừa đi, ngâm nga trong họng thật thoải mái, di động rung lên cô cầm không thèm nhìn ai gọi, bấm nút nghe thoải mái thì bỗng giọng nói vang lên

- Tiểu bạch hổ..

Mắt cô tối sầm lại bỏ cây kem trong miệng ra lạnh nhạt nói:

- Gọi tôi có việc gì sao?

Lăng Hạo Thiên cười nhẹ giọng có chút cợt nhả trêu chọc:

- Nhớ em đó.

Cô giật giật khóe miệng rồi đáp:

- Không có gì nói thì tôi cúp máy đây!

- Em vẫn lạnh lùng vậy sao? - Giọng nói nam tính có chút hờn dỗi.

San San thở dài hít một hơi sâu:

- Lăng Hạo Thiên, anh biết tôi chán ghét nhất loại người nào không? Đó là loại bám diết lấy người ta đấy! Anh có Minh Đang Linh rồi thì đừng tìm đến tôi có được không? Tôi không cản hai người đến với nhau đâu! Còn nữa, tôi và anh không có gì để bàn cả, thế nên đừng làm phiền tôi nữa!

Lăng Hạo Thiên sắc mặt kém đến biến sắc, anh im lặng một lúc, cô gần ấn nút tắt thì giọng anh vang lên:

- Em hận tôi thế à?

San San cười nhạt:

- Tôi không hận anh mà là tôi chán ghét anh! Lăng Hạo Thiên, nghe cho rõ đây! Tôi-chán-ghét-anh!

Cô gằn từng chữ một như ghim thẳng vào trái tim đau đớn của Lăng Hạo Thiên... Anh chỉ muốn nói, anh có thể thay đổi, có thể khiến cô thích anh... hoặc không ghét anh cũng được... Nhưng chỉ đơn giản thốt lên được một chữ

- Ừ..

Cô nghe liền thở phào nhẹ nhõm tắt máy không để anh nói thêm, tâm tình liền thoải mái hơn rất nhiều. Cô cắt được một cái đuôi sao mà không vui cho nổi chứ? Vừa đi vừa ngâm nga ăn kem dễ thương đến chói lóa.

Vân Thiên Vũ đang đọc qua tài liệu nghe giọng cô nói chuyện, môi cong lên một đường tuyệt đẹp, lúc này đến con trai còn phải khen chứ huống chi con gái.

- Cô gái của tôi cũng thật thú vị quá đi?

Vân Thiên Vũ liếm nhẹ môi một cái... Cô gái này anh phải có được!

- Hắt xì! - San San hắt xì một cái rồi tự dưng thấy lạnh gáy rùng mình một cái quay qua quay lại nhìn.

Quái, thời tiết này sao có thể lạnh được chứ? San San cảm thán xoa xoa cánh tay bỗng dưng nổi đầy da gà...

.

.

----ta là dải phân cách, tối hôm đó----

.

.

Dạ Minh bỗng dưng mơ lại cảnh San San bị bắn, rồi nhìn thấy bản thân chìm vào mấy cô gái hở hang đầy mùi phấn son... Đây vẫn là sự ám ảnh trong tâm hồn của anh... Anh như nhập vào vai người bắn, không thể khống chế được bàn tay buông xuống, ngón tay tự động bóp cò dù anh không muốn...

- Không!!!!!

Giọng nói làm anh giật mình tỉnh dậy, rồi bật dậy chạy về phía phòng của San San. Lúc này cô cũng mơ giấc mơ y hệt như Dạ Minh, hét lên rồi tỉnh dậy nhìn một màu đen tĩnh lặng làm cô càng hoảng sợ, bỗng cánh cửa mở ra làm cô hoảng loạn co người lại về phía cuối giường.

Ánh đèn bên ngoài hắt vào thấy cô ngồi co do góc giường, gương mặt trong bóng tối nhìn trắng bệch không có sức sống ngày thường, càng nhìn càng đau thương. Anh bước lại gần ngồi xuống giường định an ủi cô thì cô bỗng phát hoảng giãy giụa không cho anh đụng vào người.

Cô không kêu nhưng tay chân lại run đến hoảng, Dạ Minh liền lại gần ôm chặt lấy cô mặc kệ cô giãy giụa vẫn nhẹ nhàng nói:

- Doanh Doanh! Đừng sợ! Anh ở đây rồi!

San San bị ôm lấy lúc đầu hoảng sợ nhưng lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc, dần dần cảm nhận được ấm áp. Ánh mắt dần dần có tiêu cự rồi giật mình nhìn thấy mình đang được ôm, cố giãy ra khỏi vòng tay của anh.

Dạ Minh tưởng cô vẫn còn hoảng sợ muốn giãy giụa liền ôm càng chặt hơn nói:

- Anh ở đây rồi! Đừng sợ.... Đừng sợ Doanh Doanh...!

Lúc đầu cô hơi đỏ mặt nhưng nghe thấy chữ Doanh Doanh mặt liền biến sắc đẩy mạnh anh ra nhìn:

- Anh mới gọi tôi là gì?!

Buổi tối hôm đó.... Một sự thật sắp được tiết lộ....!

.

.

.

.

.

.

( Về cái tên Hoắc Thiên Kình, ta cũng không cố ý đặt tên ảnh. Ta không có đọc truyện đó không biết tên không thì đã không đặt T.T)




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn San San Ngu Muội về bài viết trên: Candy2110, Hanami Matsuri, minmapmap2505, Ẩn Nguyệt Tuyết
Có bài mới 28.04.2017, 17:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 21:22
Bài viết: 254
Được thanks: 1376 lần
Điểm: 11.61
Có bài mới Re: [Hiện đại - NP] Nữ phụ phản công!!!: Nữ chính đừng khinh thường ta! - San San Ngu Muội - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 64: Sự Thật ( Phần Hai)














San San ngạc nhiên nhìn anh, còn anh im lặng thở dài quay mặt đi im lặng không nói, cô vội vã lay vai anh:

- Nói! Anh mới gọi tôi là gì?!

- Em nghe nhầm thôi! - Dạ Minh muốn đứng dậy bỏ đi.

- Đứng lại!

San San bật dậy tóm mạnh tay anh giữ chặt xoay người anh lại gào lên, Dạ Minh quay lại nhìn cô ánh mắt có chút ánh sáng rồi vụt biến mất làm cô khó hiểu hỏi:

- Tôi không nghe nhầm! Anh mới gọi tôi là Doanh Doanh!

Dạ Minh cười nhạt một cái nắm ngược lại tay cô nói:

- Phải, tôi gọi em là Doanh Doanh! Thì sao?

Cô cứng họng... Cái kiểu vừa cãi cùn vừa hỏi ngược lại làm cô muốn hùng hổ cũng không được, mãi mới nói thành lời:

- Anh... tại sao lại gọi tôi là Doanh Doanh...?

Dạ Minh nhìn cô chằm chằm không nói gì, cô vẫn đang cố phân tích trong đầu anh ta tại sao biết cô là Doanh Doanh.

- Tôi là Dạ Minh.

- Ai chả biết anh là Dạ Minh!

San San trả lời trong thần tốc, làm anh dở khóc dở cười... Ý anh không phải là Dạ Minh của thân xác này! Cô đang sắp xếp lại đầu óc suy nghĩ một lúc liền giật lùi nhẹ, trong ánh mắt có chút hoảng sợ...

- Anh là Dạ Minh... Kia...?

Cái từ "Kia" cô cũng không biết miêu tả ra sao, cảm giác họng lúc này đắng rát có, sợ hãi cũng có. Cô nhận ra giấc mơ kia như chính là sự thật một lần nữa xảy ra, vội ngồi xuống giường cho tay xuống dưới gối cầm lấy con dao thật chặt...

Mọi hoạt động này của cô lọt thẳng vào mắt của anh, Dạ Minh thở dài không đi lại gần bởi vì anh cảm nhận được sát khí. Cô không phải lúc nào cũng lộ ra sát khí dù giết người cô cũng ít để lộ sát khí bởi vì cô che giấu rất giỏi, trừ khi cô đang sơ ý và sợ hãi...

Thật ra San San vẫn chưa tin tưởng anh là người cũ kia nhưng khi hỏi anh lại không hề phủ nhận, cô khó khăn nuốt xuống nước miếng cho họng đỡ khô rát, bật tiếng nói có chút run rẩy khó nhận ra:

- Tại sao anh không trả lời tôi?

Anh nhìn cô một lúc lâu, lâu đến mức làm cô tưởng sẽ không bao giờ nghe được tiếng nói khủng khiếp đấy:

- Đúng, anh là Dạ Minh.

Cô run rẩy kịch liệt, nắm chặt lấy con dao dưới gối cố gắng nói:

- Cút.

- Doanh Doanh, nghe anh nói... - Dạ Minh bước lại gần

- Tôi nói anh cút!!!! - San San vội vàng giơ con dao lên chĩa thẳng vào mặt Dạ Minh làm anh ngạc nhiên.

Anh lại bước lại gần một bước, cô hoảng hốt kề con dao vào cổ mình nói:

- Anh lại gần nữa tôi sẽ tự sát!

- Đừng! - Dạ Minh cuối cùng cũng dừng lại ánh mắt có chút rối loạn nhìn chiếc cổ trắng nõm đã bị lún xuống nhỏ từng giọt máu xuống....

Cô thở phào một cái khi thấy anh dừng không bước lại gần cô nữa, dần bình tĩnh nói:

- Cút ra ngoài cho tôi! Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!

Anh vẫn đứng bất động nhìn cô chằm chằm, trong đôi mắt hỗn độn đau thương buồn phiền làm cô không thể tiếp tục nhìn anh nữa, thấy một lúc lâu anh không rời đi liền nhấn mạnh tay con dao hơn, máu mới dừng lại đã chảy hàng dòng nhiều hơn.

Ánh mắt Dạ Minh sắc lạnh lại nghiến răng:

- Chính là em ép tôi phải làm điều này!

San San còn ngẩn ngơ khi anh nói vậy thì Dạ Minh đã nhanh chóng chạy lại cầm vào lưỡi dao giật ra để đảm bảo cô không thể nhấn mạnh nữa, con dao rơi xuống đất hòa trộn máu của cô lẫn máu của anh tạo thành tiếng động nhỏ chạm xuống đất, cô liền bị đè xuống giường. San San như bừng tỉnh cố gắng giãy giụa với lung tung xung quanh.

- Xin em đừng làm tổn thương bản thân nữa có được không!

Dạ Minh ôm chặt cô vào lòng, dù đè lên cô nhưng cô lại không có chút nặng nề nào hiểu rằng anh đang gồng mình lên. Cô cắn mạnh vào vai anh như muốn rứt ra cả da thịt nhưng anh vẫn nhất quyết không buông cô ra... Dần dần miệng cô tràn ngậm mùi máu tanh, ánh mắt cô càng mất tiêu cự đi cào cấu anh đến móng tay muốn bung cả móng...

- Doanh Doanh... Anh yêu em... Thực sự yêu em...

Cô cứng đờ người lại, miệng thả lỏng ra quên cả cắn. Anh cảm nhận được cô dừng lại thì tiếp tục nói:

- Anh hối hận! Thực sự hối hận vì không nhận ra em là cô gái năm ấy, hối hận vì đã làm hại em mới nhận ra bản thân đã yêu em...!

San San lúc này cảm thấy buồn cười, giết người thì cũng đã giết rồi, thân xác cô lúc này có khi đã thối rữa rồi, nếu hối hận có thể quay lại thời gian thì còn cần cảnh sát, bác sĩ sao? Dạ Minh nâng khuôn mặt cô nhìn thẳng anh... Cô trấn động... Anh khóc ư...?

Những giọt nước mắt rơi xuống khuôn mặt xinh đẹp của cô làm cô vừa nãy dần bình tĩnh thì lại hoảng loạn... Trong ánh mắt của anh hoàn toàn tràn ngập đau khổ và yêu thương không thể nói thành lời, cô vô thức giơ tay lên lau nước mắt trên mặt anh.

Dạ Minh nhắm mắt lại nước mắt rơi nhiều hơn, anh không phải người hay khóc nhưng lúc này lại không thể kìm nén bản thân rơi nước mắt vì cô, giọng run run vang lên:

- Anh thực sự hận con người ngu xuẩn của anh, hận vì đã giết em, hận vì mãi mới nhận ra mình đã yêu, khi nhìn thấy em còn sống, còn mỉm cười anh cảm thấy hạnh phúc...! Anh chấp nhận em không nhận ra anh, mãi bên em để bảo vệ em... Lúc em được Dụ Nguyên ôm về nhà hay em đồng ý qua lại với Minh Dạ Nguyệt, anh đã luôn đợi em trước cổng một cách mù quáng, anh điên rồi! Anh...

Nước mắt lúc này rơi càng nhiều, rơi đến mức trái tim đau đớn của San San càng thêm đau đớn... Cô hôn nhẹ lên giọt nước mắt đang rơi của anh...

Thật mặn...! Cô lâu lắm không cảm nhận được vị mặn mà đau khổ như vậy.... San san nhìn vào đôi mắt kia...

Cô hôn bờ môi ấy, hòa quyện nước mắt và máu... Buổi tối hôm đấy.... Một tình yêu vốn tưởng đã chết, héo tàn bỗng chốc lại nở rực rỡ... Rực rỡ đến khuynh thành.....!

.

.

.

.

.

.

( halooo :3)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn San San Ngu Muội về bài viết trên: Candy2110, ChiNguyen12389, Hanami Matsuri, Poon Pham, thu0-0, yumi_2604, Ẩn Nguyệt Tuyết
Có bài mới 03.08.2017, 10:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 21:22
Bài viết: 254
Được thanks: 1376 lần
Điểm: 11.61
Có bài mới Re: [Hiện đại - NP] Nữ phụ phản công!!!: Nữ chính đừng khinh thường ta! - San San Ngu Muội - Điểm: 21
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 64: Màu Hồng Bay Ngập Trời









Từ hôm đó San San liên tục tránh mặt Dạ Minh, cô căn bản không biết phải đối mặt sao với người mình từng yêu từng hận nữa.

Dạ Minh cũng cảm nhận được sự tránh mặt của cô, anh không ngăn cản cô tránh mặt anh. Có lẽ cô cần thời gian để thích ứng chuyện anh cũng đã xuyên không cùng cô

.

----ta là dải phân cách, trường học----

.

- ây, San San? Này! San San?! Tích San San!!!

Mai Mai lay người cô đến mức chóng mặt làm cô giật mình quay ra ngơ ngác hỏi

- Mai Mai, cậu gọi tớ sao?

Mai Mai giật giật khoé môi sờ lên trán cô, lạ thật đâu có sốt đâu?! Thôi bỏ, vào vấn đề chính cái đã.

- Cậu biết tin mới cập nhập gần đây chưa?

San San lắc đầu, cô còn tâm trạng đọc báo hay sao?

Mai Mai như bắt phải chị em lâu năm liền tuôn ra một tràng:

- Minh Dạ Nguyệt mới tuyên bố mình mới có vị hôn thê, các cô nàng fan cuồng đang xúm xụm lại khóc lóc, có vẻ như mai sẽ mở cuộc họp báo.

Xoạch! San San ngã! Đúng là xuyên vào tiểu thuyết, đến có vị hôn thê cũng phải... Khoan... Bỗng San San thấy nghi ngờ một chút.. Không phải bản thân mình là người yêu của Minh Dạ Nguyệt sao? Vậy...?????

Cô đập bàn một cái đứng dậy, Mai Mai đang kể hăng say cứng miệng nhìn cô, cả lớp cũng quay ra nhìn cô, Dụ Nguyên đang dạy cũng quay ra nhìn cô, nói chung là tất cả đều nhìn cô.

San San biết mình vừa hành động ngu ngốc liền chữa cháy một câu:

- em... em muốn đi vệ sinh thưa thầy!

Mai Mai ánh mắt giật giật, trong lớp liền có tiếng cười khẽ... Thôi xong cô rồi lại tiếp tục ngu ngốc rồi! Dụ Nguyên lúc đầu có chút ngạc nhiên rồi ánh mắt đầy ý cười nói:

- em có thể ra ngoài, tan học lên phòng giáo viên gặp tôi.

San San thở dài bước ra khỏi lớp di động liền rung lên, cô lôi ra thấy số di động lạ, chần chừ một chút rồi bấm nghe

- alo? Ai vậy?

- Vợ à, số của chồng em mà em còn không lưu là sao?

Cô day trán ấn luôn nút tắt máy, không cần nói cũng biết đầu dây bên kia là ai, di động lại tiếp tục rung. San San vẫn kiên trì ấn vào nút tắt nhưng người gọi không bỏ cuộc làm cô phải bắt máy gào lên:

- Anh gọi cái gì nữa!!!!

- Vợ à, em quay lưng lại đi

San San thấy điều không lành liền quay lưng lại, Minh Dạ Nguyệt đứng ngược nắng mặc một chiếc áo sơ mi trắng, mái tóc đã đc tỉa gọn vô cùng tiêu soái, mỉm cười rạng rỡ nhìn cô rồi gọi:

- Vợ à!

Thiên a! Đây chính là soái ca áo trắng trong truyền thuyết đó sao???? San San ngơ ngẩn nhìn vài giây rồi lắc lắc nhẹ cái đầu, quay lưng định bỏ đi thì bỗng bị nhấc bổng lên.

- Vợ à, em muốn chạy đi đâu vậy?

Minh Dạ Nguyệt tất nhiên thấy cô ngơ ngác nhìn mình rồi lắc lắc đầu bỏ đi, anh đâu thể để cô toại nguyện được, San San giãy giụa gào lên:

- Minh Dạ Nguyệt! Thả tôi xuống! Tôi cần vào lớp học!!!!

Anh vỗ nhẹ một cái vào mông cô cười cợt:

- em nhẹ quá đó vợ à, cúp học đi. Anh dẫn em đi chơi!

- Á? Này này! Thả tôi xuống! Không muốn!!! Thả tôi ra!!!

Minh Dạ Nguyệt vẫn cứ vác cô rồi đi thẳng một mạch ra xe, đặt cô xuống ghế phụ. San San vừa được thả ra khỏi móng vuốt trực tiếp muốn nhảy ra khỏi xe, anh giữ tay cô lại kéo vào sâu trong xe, ôm chặt lấy cô.

San San cố giãy giụa nhưng thực sự bất lực liền gắng sức đẩy đầu anh ra định hỏi thì gãy được giữ lấy, đôi môi của anh mạnh mẽ ấn xuống môi cô. San San không kịp phòng bị thì đã cảm nhận được chiếc lưỡi luồn vào khoang miệng mình, quấn quýt lấy chiếc lưỡi nhỏ xinh của cô, bá đạo chiếm đóng khoang miệng.

- ưm... buông...

San San cố giãy giụa nhưng anh càng giữ chặt cô vào trong lòng hơn, một tay giữ gáy một tay giữ eo cô sát lại người mình như muốn hoà nhập cô với anh vào làm một vậy. Nụ hôn cứ vậy mà triền miên cho tới lúc toàn thân cô nhũn mềm và không khí trong xe nóng dần lên, anh mới chịu buông cô ra thở dốc tựa vào cổ của cô cười khẽ.

- Anh hạnh phúc lắm vợ à!

Cô đang mơ màng trước nụ hôn bất ngờ, nghe anh nói xong chợt sực tỉnh đẩy anh ra trợn mắt nói:

- nói ngay! Cái bài viết trên báo là sao?

Minh Dạ Nguyệt cười cong môi lên nhìn cô với ánh mắt sói già

- Anh chỉ đang muốn nói anh là người đã có vợ rồi thôi mà.

- Ý anh muốn nói là anh muốn nhờ fan của anh giết chết tôi thôi mà phải không?

San San khinh bỉ sửa lại lời nói của anh, Minh Dạ Nguyệt nhún vai một cái mỉm cười xảo quyệt, liếm môi cầm ngón tay của cô lên cắn nhẹ một cái:

- Anh sẽ không để ai cướp vợ anh ra khỏi tay anh đâu.

Thịch...! Thịch cái con khỉ!!! San San tự chửi rủa bản thân, quay khuôn mặt đã đỏ bừng của mình đi, trong lòng tự an ủi.

"Không được rung động, không được rung động!"

Không khí trong chiếc xe BMW tràn đầy màu hồng ấm áp, nhưng ở một nơi khác...

.

----ta là dải phân cách, tại tập đoàn Tích Thị----

.

Rắc!

Chiếc bút trong tay Vân Thiên Vũ bị gãy đôi, anh vẫn nắm chặt chiếc bút đã bị gãy. Nhìn vào màn hình thấy San San đang hôn Minh Dạ Nguyệt với ánh mắt mê man, cười hằn một cái tháo mạnh caravat ra.

Anh thả lỏng người vào chiếc ghế dài, nhắm mắt lại một lúc rồi mở ra, ánh mắt ánh lên một tia sáng...

- Tích San San, em thật chơi đùa với kiên nhẫn của tôi!

Chuyện gì sẽ xảy ra...?!

.

.

.

.

.

.

((; ̄ェ ̄) thật ra bạn tác giả đã định drop nhưng do khủng bố cmt và khủng bố ib, bạn tác giả lười biếng đã tiếp tục gõ bàn phím)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

4 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1635

1 ... 205, 206, 207

7 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 223, 224, 225

9 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 135, 136, 137

13 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

14 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

15 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

16 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiêu Phòng ký - Bích Loa Xuân

1 ... 9, 10, 11

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 276 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 552 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3781 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 3190 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3020 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2875 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2600 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2300 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 2101 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 761 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 828 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Chuột Minnie 1
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 226 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 313 điểm để mua Nhẫn nam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 405 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 271 điểm để mua Cô bé làm dáng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 256 điểm để mua Bảo Bình Nam
Đào Sindy: hi bạn
xukaa: hihihihi
xukaa: hiiiiiii
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.