Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 381 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 25.04.2017, 20:06
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 547
Được thanks: 2696 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 58
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 126: Tuyệt đối không để cho mẹ chịu uất ức


Đôi mắt to tròn còn tràn đầy nước mắt của Trình Lan Y vụt sáng, mím môi không khóc ra tiếng, cũng không nói lời nào nữa.

La Tình Uyển lẳng lặng chờ đợi mấy giây, sợ Nam Cung Dạ Hi lại bắt đầu phát giận, không thể làm gì khác hơn đành phải kéo bàn tay nhỏ bé của Trình Lan Y qua, thử dò xét hỏi: "Y Y, tại sao bạn nhỏ không cho cháu mượn?"

Trình Lan Y cắn môi, tính tình luôn kiêu ngạo ngang ngược cũng không dám ở trong ngực của cậu la lối om sòm, thế nhưng mỗi lần gặp phải loại sự tình này thì nhất định không nói lời nào, giống như biết chắc chắn là người lớn sẽ không thể làm gì cô bé, cho nên càng lúc càng ra vẻ ấm ức, chính là không nói lời nào!

La Tình Uyển lẳng lặng đợi mấy giây mà cô bé cũng không có phản ứng, ánh mắt trong suốt nhìn thoáng qua Nam Cung Kình Hiên, có phần bất lực.

Nam Cung Kình Hiên nâng hàng mi dày rậm lên, cũng không cưng chiều cô bé nữa, vỗ vỗ đầu cô bé nói: "Ngày mai đến trường nhìn xem, bây giờ đi theo mẹ cháu về nhà, nghỉ ngơi sớm một chút ngày mai tiếp tục đi học."

Trình Lan Y bị thả xuống đất, mắt thấy dáng vẻ hung thần ác sát của mẹ muốn tiến tới gần, giọng thanh thúy nói: "Y Y không muốn đi học! ngày mai Y Y không cần đi học á!"

"Trình Lan Y, con lại náo loạn phải hay không? Mỗi lần cãi cọ hay đánh lộn không lại người ta con liền làm đà điểu, con vừa mới khóc đến mức thiếu chút nữa xốc nóc nhà sức lực đó đi đâu rồi! Có giỏi thì đi tìm ông ngoại, để ông ngoại giải quyết giúp con, đuổi học thằng nhóc kia thì sẽ không có ai dám ăn hiếp con nữa, có hiểu hay không hả!"

Trình Lan Y mím môi không nói lời nào, khuôn mặt nhỏ mềm mại tràn đầy vẻ khẩn trương, giật nhẹ tay áo của Nam Cung Kình Hiên: "Cậu, không cần đến trường học.…."

"Không đến trường làm sao có thể hỏi rõ ràng? Là cháu sai hay là lỗi của bạn nhỏ, dù sao cũng nên làm rõ ràng rồi mới kết luận, nếu như là lỗi của Y Y, phải phạt thế nào thì phạt thế ấy, chuyện đến đây cậu đã hiểu, đừng nghĩ mẹ hay là ông ngoại có thể bảo vệ cháu, hiểu không?" Nam Cung Kình Hiên siết chặt cằm của cô bé, đôi mắt thâm thúy kiêu căng thoáng qua sự lạnh lùng nghiêm nghị.

Đứng ở bên cạnh anh, sắc mặt cô bé đã trắng nhợt còn hai mắt thì trợn to.

"Y Y không đi học! Không phải lỗi của Y Y, đều là do Dụ Thiên Ảnh đó! ! Chính là bạn ấy không cho cháu mượn máy chơi game, mấy bạn khác có thể mượn tại sao không cho cháu mượn!" Rốt cuộc Trình Lan Y cũng bộc phát ra, khuôn mặt sung huyết đỏ bừng.

Toàn thân Nam Cung Kình Hiên chấn động, đôi mắt thâm thúy bỗng run run nổi cơn sóng gió. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn: dd lequydon

"Vậy con muốn làm gì hả? Con lại muốn chiếm đoạt phải hay không? !" Nam Cung Dạ Hi kéo mạnh cô con gái nhỏ của mình qua, đôi mắt đẹp bùng cháy lửa giận: "Trình Lan Y, con đúng là rất có triển vọng, nhà con nghèo rớt mồng tơi ngay cả cái máy chơi game cũng không mua nổi cho con đúng không? Ai cho con ở trong trường học làm mất thể diện của mẹ hả!"

Trình Lan Y bị mẹ hung hăng đẩy ngã nhào ở trên sofa, mếu môi thiếu chút nữa lại khóc, nhưng cố nén, trừng đôi mắt la to: "Nhà chúng ta nhất định là không có, đúng là con chưa hề thấy qua, chính là muốn giành! Nhưng mà bạn ấy bắt nạt con, bạn ấy chạy nhanh như vậy hại con té ngã, cái mông con té đau, con bị chảy máu, ô oa....."

Cô bé cong cong cánh tay nhỏ của mình lên, trên da thịt mềm mại quả nhiên có mấy dấu trầy xước đo đỏ.

Cô bé khóc đến ruột gan đứt từng khúc, sắc mặt của Nam Cung Dạ Hi lại sung huyết đỏ bừng sắp nhỏ ra máu, mỗi lần tiểu ác ma Trình Lan Y này gây chuyện là cô ta đều hao tổn tâm tư, tính tình cô ta vênh váo tự đắc không cho phép bản thân chịu chút xíu uất ức, túm cánh tay nhỏ của con gái đẩy tới nói: "Vậy đi tìm ông ngoại đi, kêu ông ngoại giúp con đuổi học bạn nhỏ đó! Mỗi lần con khóc có dùng được cái rắm gì không, ông ngoại thương con nhất, còn không đi mau!"

Trình Lan Y bị rống càng khóc dữ dội hơn, sự ngang ngược cùng uất ức trộn lẫn trong lòng, vỗ vỗ bụi đất trên cái váy, lau nước mắt rồi hướng về phía phòng sách của ông ngoại đi tới.

"Đủ rồi." Nam Cung Kình Hiên trầm thấp ngăn lại vở kịch ồn ào  này, giọng nói nồng hậu quanh quẩn trong không gian phòng khách.

Sắc mặt Nam Cung Dạ Hi đỏ lên: "Anh trai, anh muốn làm gì! Bình thường anh đâu có quan tâm, lần này anh cũng không cần trông nom!"

Nam Cung Kình Hiên quét ánh mắt thâm thúy qua Trình Lan Y, trên gương mặt lạnh lùng lộ ra tâm tình phức tạp: "Y Y tới đây."

Trình Lan Y sợ tới mức chân không dám di chuyển, nhưng nhìn ánh mắt nghiêm nghị lạnh lùng của Nam Cung Kình Hiên vẫn là vội vã di chuyển từng bước từng bước, bàn tay nhỏ của cô bé bị Nam Cung Kình Hiên cầm lấy, bên tai là tiếng nói thật nhỏ: "Người bạn nhỏ đó tên gọi là gì?"

Trình Lan Y cho là cậu đổi tính muốn giúp cô bé chèn ép tên tiểu tử thúi kiêu căng kia, mang theo tiếng khóc nức nở giọng nói giòn tan: "Dụ Thiên Ảnh!"

Sắc đen trong đôi mắt của Nam Cung Kình Hiên càng lúc càng nồng đậm, giống như biển cả cuộn trào sóng ngầm mãnh liệt.

"Chuyện này không cần đi tìm ông ngoại, ngày mai cậu dẫn cháu đến trường học giải quyết."

Vừa nghe những lời này trái tim của Nam Cung Dạ Hi bỗng nhiên nhảy lên, ôm con gái của mình nói: "Em không cần! Anh trai, anh không cần phải lo chuyện của em, em nhất định không để cho người khác bắt nạt con gái em, em chính là muốn dạy dỗ bọn họ một chút, coi bọn họ sau này còn dám đối nghịch với nhà Nam Cung nữa hay không!"

"Gả ra ngoài rồi cũng không cần nhắc đến nhà Nam Cung, về sau mày còn dám lấy ba chữ này diễu võ dương oai ở bên ngoài, cẩn thận tao không khách khí với mày!" Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng quét mắt qua khuôn mặt của em gái.

"Anh trai! Em không cần, em chỉ muốn đi tìm ba!" Nam Cung Dạ Hi giận đến trợn tròn đôi mắt đẹp, đau lòng kêu lên.

"Chuyện này để cho tao giải quyết, hoặc là cả đời không cho mày bước vào cửa lớn nhà Nam Cung nữa—— chọn đi." Ánh mắt âm trầm của Nam Cung Kình Hiên quét qua, cả người tản ra hơi thở lẫm liệt mị hoặc như Satan địa ngục, làm cho người ta không dám kháng cự lại.

"Anh….. Tại sao anh lại đối xử với em như vậy!"

"Mày nói thử đi?" Ánh mắt lạnh như hàn băng nhìn cô ta chằm chằm, mang theo chút mùi vị khát máu, khiến người ta tinh tường thấy được sát khí bên trong!

Thở dốc phập phồng, đôi mắt đẹp của Nam Cung Dạ Hi bùng cháy lửa giận, cảm xúc cuồn cuộn dữ dội, được, được, cô ta cũng biết anh trai còn nhớ rõ mấy chuyện năm năm về trước, ròng rã năm năm rồi, con đàn bà hèn hạ hại cô ta sinh non vẫn còn có địa vị quan trọng như thế ở trong lòng của anh trai sao!

Sau khi róc xương lóc thịt bóng dáng mỏng manh đó ở tận đáy lòng, Nam Cung Dạ Hi ôm hận bồng con gái của mình lên: "Ngày mai để cậu theo chúng ta cùng đến trường dạy dỗ thằng nhóc kia! Dù sao hôm qua cũng đã nói là để cho phụ huynh của nó tới gánh chịu trách nhiệm! Chuyện Y Y bị thương em theo bọn họ cãi đến cùng! Chờ coi!"

Nam Cung Kình Hiên không nói một lời, trong đầu lưu lại cảnh tượng đó, bóng dáng Dụ Thiên Tuyết mảnh khảnh lôi kéo con trai xuất hiện ở trước mặt anh, anh có dự cảm mãnh liệt có thể khẳng định, đứa bé kia là con trai của anh.

Anh muốn gặp hai mẹ con, mỗi một phân, mỗi một khắc, mỗi một lần cơ hội.

*****

Xua tan sương sớm, ánh mặt trời chiếu sáng ở cổng chính trường tiểu học Ấu Dương.

"Đây là ngày đầu tiên mẹ đi làm, lại phải xin nghỉ." Dụ Thiên Tuyết có chút mất mác nói một câu, giữ chặt tay Tiểu Ảnh, đôi mắt trong suốt lấp lánh ánh sáng nghiêm túc nói: "Một lát nữa nếu như con nhìn thấy ba mẹ của bạn, Tiểu Ảnh nhất định phải nói thật, không cần hành động theo cảm tính, mẹ đang ở bên cạnh con, tin tưởng con có thể phân rõ ai đúng ai sai , phải hay không?"

Tiểu Ảnh ngẩng mặt lên, vẻ mặt hơi phức tạp, "Dạ" một tiếng.

Thật sự là cậu bé chưa từng sinh hoạt học tập cùng với các bạn thế này, không nghĩ tới còn có thể mâu thuẫn ầm ĩ cùng với bạn nhỏ, nhưng mà chuyện ngày hôm qua rõ ràng cũng không thể trách cậu bé, cô bé kia tự ngã xuống mà mình còn đi lướt qua!

"Mẹ, con muốn đi tiểu." Tiểu Ảnh ngẩng mặt lên nói.

"Tiểu Ảnh, không thể trốn tránh hiện thực." Dụ Thiên Tuyết nhẹ nhàng hít một hơi, khuôn mặt xinh đẹp lấp lánh ánh sáng động lòng người, nắm chặt tay cậu bé: "Mẹ ở ngay bên cạnh mà con còn sợ sao?"

"Mẹ, không phải Tiểu Ảnh sợ! Trước kia Tiểu Ảnh và mẹ ở nước Mĩ chưa bao giờ gặp qua chuyện không phân rõ phải trái thế này, Tiểu Ảnh không sợ bọn họ, nhưng mà mẹ không cần vì Tiểu Ảnh mà chịu uất ức, con thà chuyển trường không đi học cũng không để mẹ chịu uất ức!" Tiểu Ảnh lớn tiếng nói, trong đôi mắt trong trẻo phát ra ánh sáng quật cường.

Trong lòng Dụ Thiên Tuyết hơi cảm động, ngồi xổm xuống xòe bàn tay ra: "Được, mẹ cũng giống như vậy, chúng ta đều tin tưởng nhau, coi như đối phương ngang ngược thì chúng ta cũng không khuất phục! Mẹ sẽ không chịu uất ức, Tiểu Ảnh tuyệt đối cũng không thể chịu uất ức!"

"Dạ!" Tiểu Ảnh trịnh trọng gật đầu, không sợ hãi ngẩng đầu  ưỡn ngực lôi kéo Dụ Thiên Tuyết đi về hướng phòng học.

Trong phòng học, cô giáo Đàm đã đợi hồi lâu.

Ở tại cửa ra vào thấy bóng dáng của Dụ Thiên Tuyết, cô giáo Đàm đi ra ngoài nghênh đón, có chút lo lắng nhìn nhìn phương hướng phòng giáo viên, hơi xấu hổ cười cười nói: "Đi thôi, phụ huynh của cô bé kia đã đi qua đó rồi, có hơi hung hãn, Dụ tiểu thư, cô đừng thấy lạ."

Dụ Thiên Tuyết nhẹ nhàng gật đầu, kéo Tiểu Ảnh qua: "Dạ."

Cửa phòng giáo viên bị mở ra, đầu tiên thấy chính là cánh tay nhỏ đã được cuộn tay áo lên lộ ra vết thương nhỏ, cô bé đang ríu rít khóc thút thít.

"Ơ, rốt cuộc cũng đã đến đúng không? Hôm qua chưa kịp nhìn, hôm nay tôi muốn nhìn thử là người nào không có mắt dám ăn hiếp cháu ngoại của nhà Nam Cung!" Nam Cung Dạ Hi cười lạnh một tiếng đặt con gái đang bồng trên người xuống đất nói.

Đôi mắt trong veo của Dụ Thiên Tuyết quét qua thương thế của cô bé kia trước, xác định không có gì đáng ngại mới nhìn về phía cô gái đang nói chuyện.

Chẳng qua là một trong nháy mắt, sấm sét vang dội cả phòng giáo viên, Dụ Thiên Tuyết bị mấy người trước mắt làm cho chấn động tại chỗ, đôi mắt trong trẻo rung động không lớn không nhỏ, sắc mặt có hơi tái nhợt.

Mà Nam Cung Dạ Hi bị bất ngờ nên sắc mặt trắng bệch, đôi mắt trợn to cả kinh: "Cô….. Dụ Thiên Tuyết, tại sao là cô? !"

Không riêng gì cô ta, sau lưng cô ta khuôn mặt Trình Dĩ Sênh lại càng lộ vẻ không thể tin nổi.

"Thiên Tuyết, em….." Trình Dĩ Sênh kích động kêu lên một tiếng, không ngờ cô vẫn còn sống, năm năm sau còn có thể sống sờ sờ xuất hiện trước mặt bọn họ!

Ánh mắt Dụ Thiên Tuyết mát lạnh đảo qua, rơi vào trên thân người đàn ông cao ngất rắn rỏi kia, trời sanh anh quý khí quanh quẩn cả người, đôi mắt thâm thúy phát ra sự kiêu căng , chầm chậm đi tới, ưu nhã mà mị hoặc.

Đôi mắt Nam Cung Kình Hiên tràn đầy nhu tình mà thâm ý nhìn cô một cái, chậm rãi ngồi xổm người xuống, vuốt ve đầu Tiểu Ảnh: "Còn nhớ chú không?"

Tiểu Ảnh cũng kinh ngạc, nhìn cô bé kia hỏi: "Chú theo chân bọn họ là quan hệ như thế nào? !"

Cô giáo Đàm thấy một màn như thế thì hơi yên tâm một chút: "Hóa ra là mọi người đều quen biết, anh thấy giải quyết như thế này được không, trẻ con không hiểu chuyện cãi nhau ầm ĩ, cũng không cần đến mức kinh động gây sức ép cho nhà trường, để cho hai đứa bé nói rõ rồi bảo đảm sẽ không có việc gì xảy ra nữa là tốt rồi, mọi người nói có đúng hay không?"

"Đúng cái gì mà đúng hả!" Một câu nói hung ác của Nam Cung Dạ Hi bức cô giáo lui về phía sau, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Dụ Thiên Tuyết, cười lạnh nói: "A, tôi thật sự không nghĩ đến năm năm sau vẫn có thể đụng phải cô, Dụ Thiên Tuyết, cô còn chưa chết sao? Không chết nên cô lớn lối vậy sao? ! Cùng người đàn ông nào sinh ra một đứa hạ tiện như thế lại dám trở về ăn hiếp con gái của tôi, cô không muốn sống nữa đúng không!"

Lời nói sắc bén như gai nhọn trực tiếp bức Dụ Thiên Tuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thấu của cô không có bất kỳ biểu tình gì, chỉ là lẳng lặng chăm chú nhìn Nam Cung Dạ Hi, năm năm sau, đã lâu không gặp, cô ta lại vẫn là bộ dáng phách lối đứng đầu ấy.

Nàng không có bực bội, nhưng mà Tiểu Ảnh thì tức giận.

Đôi mắt trong trẻo đột nhiên phát ra một chút sát khí, Tiểu Ảnh vòng qua Nam Cung Kình Hiên đi tới, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nghẹn hồng sáng lên sự quật cường: "Dì này, dì thật là không có lễ phép! Lúc gặp mặt người ta thường ân cần thăm hỏi, sao trước sau dì chỉ biết hỏi người ta có chết hay không? ! Mẹ cháu còn sống hay không còn sống mắc mớ gì tới dì, tại sao ở chỗ này *thuyết tam đạo tứ*! Nơi này là trường học, ngay cả lễ phép căn bản như học sinh tiểu học chúng cháu đang học ở đây dì cũng đều không có! Ba mẹ của dì cũng không dạy dì phải làm thế nào tôn trọng người khác hay sao!"

Cậu bé tức giận, giọng thanh thúy như từng làn roi hung hăng quất vào trên mặt của Nam Cung Dạ Hi! Đôi mắt trong suốt to tròn lộ ra sự căm phẫn, cực độ căm phẫn, cậu bé vừa tròn năm tuổi cũng chưa từng mất khống chế thế này, nhưng cũng chưa bao giờ dễ dàng tha thứ cho người nào đối đãi với mẹ như vậy!

Giương cung bạt kiếm! Xung đột kịch liệt nhất, lại có thể kích thích ở trên người một đứa bé đầu tiên!

"Mày....." Nam Cung Dạ Hi trợn to hai mắt, giận đến nói không ra lời, nổi trận lôi đình: "Thằng nhóc tạp chủng, mày là thứ gì mà dám nói tao như thế! Mày biết tao là con gái duy nhất của nhà Nam Cung không? Thậm chí các người còn dám ăn hiếp con gái của tôi, các người không còn muốn lăn lộn ở trường học này nữa rồi! Dụ Thiên Tuyết, năm năm trước con của cô bị anh trai tôi xóa sạch, năm năm sau cô lại còn có thằng con trai lớn thế này, ha, cô đúng là không thể thiếu đàn ông? Cô quả thật là ti tiện đến xương tủy!"

Tiểu Ảnh bị lời nói trắng trợn như vậy kích thích đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, xông lên muốn liều mạng cùng cô ta, bị Dụ Thiên Tuyết kéo lại, nhốt chặt thân thể của cậu bé không để cho cậu bé xông về phía trước, đứa nhỏ này chưa hề kích động như vậy, hôm nay đã bị ô nhiễm quá nhiều rồi.

Kéo Tiểu Ảnh ra phía sau mình, đôi mắt trong suốt nhìn về phía Nam Cung Dạ Hi, Dụ Thiên Tuyết mở miệng hỏi: "Cô mới vừa nói gì?"

Nam Cung Dạ Hi ngẩng đầu lên: "Tôi thật sự không nghĩ tới hôm nay đụng phải cô ở chỗ này, nhưng đụng phải tôi cũng sẽ không để cho dễ chịu! Dụ Thiên Tuyết, thằng con hoang hèn hạ kia của cô dám bắt nạt con gái tôi, tôi....."

Một tiếng ‘Chát!’ mạnh mẽ hung ác giòn tan, vang dội cả phòng giáo viên.

"Cô thử nói lại lần nữa." Đôi mắt Dụ Thiên Tuyết lành lạnh tản ra ánh sáng lạnh như băng, hoàn toàn ngược lại với lòng bàn tay nóng rát, bình tĩnh mà khát máu: "Nam Cung Dạ Hi, cô mắng chửi tôi như thế nào cho tới bây giờ cũng không có quan hệ gì, nhưng cô có tin hay không cô lại nói đến con tôi một câu nữa, tôi sẽ để cho cô không thể bước ra khỏi cánh cửa này!"

Trong phòng giáo viên lan tỏa bầu không khí khắc nghiệt, cô gái nhỏ đứng trong góc sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, không dám thở mạnh.

Hồi lâu Nam Cung Dạ Hi mới phản ứng được, bụm bên mặt nóng rát đau nhức không có tri giác, giọng bén nhọn như xé rách cổ họng, nước mắt nóng bỏng rơi xuống: "Dụ Thiên Tuyết, cô lại dám đánh tôi? !"    

"Tôi đánh cô là nhẹ!" Dụ Thiên Tuyết cất cao giọng, trong đôi mắt lộ ra sát khí, giọng nói lành lạnh làm mọi người trong phòng làm việc chấn động: "Không ai dạy cô làm sao làm người hôm nay tôi sẽ dạy cho cô, miệng mồm không sạch sẽ thì ra ngoài súc rửa cho sạch rồi hãy đi vào!"

*Thuyết tam đạo tứ: trách móc phê bình

Hết chương 126



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Candy2110, Huogmi, MicaeBeNin, Ta tuyet nhu, Tandoly, Tthuy_2203, linh phong, thienbang ruby
     

Có bài mới 26.04.2017, 21:38
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 547
Được thanks: 2696 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 127: Cho anh một cơ hội, anh cũng đâu có muốn làm gì em


Nam Cung Dạ Hi chưa bao giờ uất ức lớn thế này, nhất thời phát điên nổi khùng quát to: "Dụ Thiên Tuyết, tôi liều mạng với cô!"

Sắc mặt Trình Dĩ Sênh tái xanh ôm lấy cô ta không để cho cô ta nhào tới, trầm giọng nói: "Dạ Hi đủ rồi, nơi này là trường học, chuyện đứa nhỏ còn chưa có giải quyết em đừng gây sự nữa, thế này chỉ khiến cho người ta cười nhạo nhà Nam Cung em không biết hay sao? !"

"Buông tôi ra….. Dụ Thiên Tuyết, con đàn bà đê tiện, từ trước tới nay không có người nào dám đánh tôi, ba cũng chưa từng đánh tôi, cô dựa vào cái gì mà đánh tôi….." Nam Cung Dạ Hi vẫn còn đang la lối om sòm, nước mắt chảy đầy mặt.

Ánh mắt Dụ Thiên Tuyết hơi mềm nhũn một chút, lạnh lùng nhìn cô ta, ung dung thản nhiên. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn: dd lequydon

Tiểu Ảnh cũng vừa mới phục hồi tinh thần lại từ trong cái cái tát kia, ngửa đầu nhìn mẹ, ừm, mẹ ‘đẹp trai’ nhất rồi !

Một bóng dáng cao lớn mạnh mẽ rắn rỏi chậm rãi tiến tới gần, Dụ Thiên Tuyết hoảng hốt một cái, còn chưa lấy lại tinh thần thì cảm giác được lòng bàn tay nóng rát của mình bị cầm lấy, cô vừa ngước mắt lên đã thấy người đàn ông mị hoặc đến mức tận cùng này, cùng với tiếng nói trầm thấp của anh ở bên tai: "Hả giận chưa? Hết giận thì chúng ta đi nói chuyện."

Trong phút chốc Dụ Thiên Tuyết sửng sốt, một cái chớp mắt tiếp theo liền hất tay anh ra, ôm lấy Tiểu Ảnh, bóng dáng mảnh khảnh tản mát ra một loại ngạo khí trong trẻo lạnh lùng: "Lần sau xin tìm người tỉnh táo đến nói chuyện với tôi, tùy tiện đối xử với tôi thế nào cũng không có vấn đề gì, nhưng tốt nhất đừng để cho tôi nghe được nửa điểm công kích đối với Tiểu Ảnh, các người không có tư cách đó!"

Vừa nói xong cô đi ra cửa, Tiểu Ảnh ôm thật chặt cổ của mẹ, nhìn người phụ nữ gào khóc tê tâm liệt phế phía sau, ánh mắt cũng quật cường mà trong trẻo lạnh lùng.

Nam Cung Kình Hiên nhìn chăm chú bóng lưng của cô, thu hồi ánh mắt thâm thúy, kéo tay Trình Lan Y bên cạnh qua: "Đi."

Trái tim Trình Lan Y cũng đập cuồng loạn, sắc mặt trắng bệch, không nghĩ tới người mẹ luôn luôn phách lối cường hãn cũng có thể bị người ta giáo huấn đến phải ngoan ngoan ngoãn ngoãn, chút ít kiêu ngạo trong lòng cô bé bị giẫm đến một chút cũng không còn dư thừa, trong đầu có suy nghĩ sâu sắc.

Ở tầng lầu trên, cô giáo Đàm cúi người nhẹ giọng nói: "Cãi nhau ầm ĩ giữa các bạn nhỏ có cọ sát là không tránh được, nhưng mà Tiểu Ảnh, tại sao phải làm Y Y bị thương hả?"

Ánh mắt Tiểu Ảnh mát lạnh nhìn cô giáo nói: "Con không có làm bạn ấy bị thương, là bạn ấy đuổi theo con muốn giành đồ của con, tự mình chạy rồi ngã sấp xuống."

Tiếng của Trình Lan Y vang vọng: "Bạn nói bậy! Không phải bạn làm cho mình đuổi theo bạn hay sao? !"

Tiểu Ảnh dừng một chút, quay đầu lại nhỏ giọng nói với Dụ Thiên Tuyết: "Mẹ, làm sao bây giờ, đây cũng là một người thiếu não!"

Dụ Thiên Tuyết nhẹ nhàng vuốt ve đầu Tiểu Ảnh một cái, nhẹ giọng dặn dò cậu bé: "Không nên nói lung tung, có đạo lý thì giảng đạo lý."

Không hiểu đạo lý coi như có nói cũng như không! Trong lòng Tiểu Ảnh cộng thêm một câu.

"Được rồi, vậy bạn ngã xuống thì trách mình đi, nhưng mà mình có đỡ bạn dậy, cũng có hỏi bạn có sao không, mình còn nói cho bạn biết là không nên chạy theo, mình đã từng đoạt giải vô địch nhi đồng chạy cự ly ngắn! Là bạn không nghe!" Tiểu Ảnh cau mày, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thấu lộ vẻ hoang mang.

Trình Lan Y trợn to hai mắt, mặt đỏ lên: "Vậy bạn còn không đưa máy chơi game cho mình, mình muốn máy chơi game!"

"Thứ bạn muốn rất nhiều, bạn muốn sao trên trời mọi người nhất định phải hái cho bạn hay sao? !" Tiểu Ảnh cau mày càng sâu hơn.

"Bạn….." Giọng nói của Trình Lan Y trở nên bén nhọn: "Mình muốn thì ông ngoại sẽ cho, mình thích cái gì ông ngoại cũng sẽ cho mình, muốn sao trên trời cũng được, muốn mặt trăng cũng có thể!"

"Vậy bạn nhận lầm rồi, mình là bạn nhỏ, cũng lớn bằng bạn, không phải ông ngoại của bạn!"

Trong mắt Trình Lan Y ngân ngấn nước mắt, lại muốn khóc ngay lập tức.

"Y Y." Nam Cung Kình Hiên kéo bả vai của cô bé qua, đôi mắt thâm thúy lộ ra sự nghiêm nghị đặc hữu của một người đàn ông: "Nói cho cậu nghe, là ai nói cho cháu biết, cháu muốn cái gì cũng có thể?"

"Mẹ nói! Mẹ nói cháu là cháu gái duy nhất của nhà Nam Cung, mẹ nói muốn cái gì cũng có thể đấy!" Trình Lan Y thật sự khóc lên, vừa nói vừa khóc, bả vai run run thút tha thút thít.

"Mẹ bạn đúng là thiếu não!" Tiểu Ảnh không nhịn được bật thốt lên.

"Ô oa….." Trình Lan Y nhìn Tiểu Ảnh, khóc càng dữ dội hơn.

"Tiểu Ảnh." Dụ Thiên Tuyết nhẹ giọng quát cậu bé: "Không được không có lễ phép, lời như thế về sau không thể nói lung tung."

"Y Y." Nam Cung Kình Hiên kêu một tiếng giữ bả vai Trình Lan Y  quay lại, giơ bàn tay lau nước mắt cho cô bé, ổn trọng mà trầm thấp nói: "Sau này ghi nhớ kỹ, trên thế giới này, nếu cháu muốn bất kỳ thứ gì đó đều phải tự mình cố gắng để lấy được , không ăn trộm không lừa gạt không giành giật thì khi có được đó mới thật sự là đồ đạc của mình, mẹ cháu quen thói kiêu căng cho nên cảm thấy tất cả đều là chuyện đương nhiên, điểm này là lỗi của mẹ, thích máy chơi game có thể hỏi mượn bạn, đó là đồ chơi của bạn, phải hỏi bạn, nếu như bạn cho phép mới có thể cầm lấy, biết chưa?"

Trình Lan Y tiếp tục thút tha thút thít, lau nước mắt  nhìn về phía Tiểu Ảnh.

Tiểu Ảnh tức giận, thấy cô bé này cứ khóc lóc sướt mướt thì nhìn chằm chằm, trừng mắt, cứ thế là làm cô gái nhỏ nhà người ta sợ tới mức khóc đến càng thêm tê tâm liệt phế.

Nam Cung Kình Hiên cau mày, không biết làm sao với đứa nhỏ này bây giờ, một giọng nói êm ái thổi qua: "Trẻ con không thể dạy trong một lúc, từ từ đi, không nên quá chê bai cô bé, bởi vì có chút quan niệm không phải chính cô bé hiểu rõ mà là do người khác dạy, cô bé cần có thời gian để thay đổi suy nghĩ của mình, không có nhanh như vậy."

Nam Cung Kình Hiên ngước mắt lên, người phụ nữ trước mắt ngồi xổm người xuống ôm con trai trong ngực, lần đầu tiên ánh mắt trong suốt  không hề giương cung bạt kiếm nữa, mà là có sự dịu dàng đặc hữu của một người mẹ.

"Hôm nay Tiểu Ảnh xin phép nghỉ không đi học, tôi dẫn thằng bé đi chơi." Dụ Thiên Tuyết đứng lên: "Cô giáo Đàm, có được không?"

"Cũng tốt, đứa bé Tiểu Ảnh này rất thông minh, tôi có thể nhìn ra được trình độ của thằng bé đã không phải là lớp một, thỉnh thoảng nghỉ ngơi một chút cũng rất tốt, đi ra ngoài khuây khỏa cùng với mẹ, có được hay không?" Cô giáo Đàm cười yếu ớt vuốt ve đầu Tiểu Ảnh.

Dụ Thiên Tuyết không hề liếc mắt nhìn lại Nam Cung Kình Hiên một cái, lắc lắc tay Tiểu Ảnh: "Nói hẹn gặp lại cô giáo."

"Hẹn gặp lại cô giáo Đàm!" Tiểu Ảnh lanh lợi nói.

Nam Cung Kình Hiên cũng chậm rãi đứng dậy, không nghĩ tới Trình Lan Y lại nắm ống quần của mình: "Cậu….."

"Thế nào?"

"Cậu….." Trình Lan Y ngập ngừng: "Y Y cũng muốn đi chơi….."

Trong lòng Nam Cung Kình Hiên khẽ động, nhớ tới người phụ nữ vừa mới đi xa đó, sự rung động trong lòng càng trở nên mãnh liệt, không còn biện pháp khống chế.

"Ôm lấy cậu." Nam Cung Kình Hiên tới gần cô gái nhỏ đang uất ức khóc thút thít, ôm cô bé đứng dậy.

"Nam Cung tiên sinh, bạn nhỏ Trình Lan Y hôm nay….."

"Cũng phá lệ nghỉ một ngày, cô giáo thông cảm bỏ qua cho." Nam Cung Kình Hiên thật thấp nói một câu, ôm cô bé rời đi.

*****

Băng qua đường cái, xe cộ qua lại trên đường chạy rất nhanh.

Dụ Thiên Tuyết vừa định giơ tay cản xe, đột nhiên một chiếc Lamborghini màu lam đậm dừng ở trước mặt hai mẹ con.

Trình Lan Y bấu lấy cửa sổ xe nhô đầu ra, khuôn mặt nhỏ nhắn ngọt ngào có chút xấu hổ, thậm chí là có phần e ngại, nhỏ giọng nói: "Dụ Thiên Ảnh, nếu không thì chúng ta cùng đi chơi đi?"

Tiểu Ảnh ngẩn ra, có chút kinh ngạc nâng đôi mắt lên nhìn về phía mẹ.

Qua cửa sổ xe, Dụ Thiên Tuyết nhìn chằm chằm bóng dáng người đàn ông cao ngất mị hoặc trong xe, sự chán ghét trong lòng cũng không có giảm đi, hàng mi như cánh bướm rũ xuống nhẹ giọng nói với Tiểu Ảnh: "Mau cám ơn Y Y, không cần, Tiểu Ảnh đi theo mẹ là được rồi."

Tiểu Ảnh còn chưa mở miệng nói, cửa sổ xe đã từ từ hạ xuống hoàn toàn, Nam Cung Kình Hiên bồng Trình Lan Y xuống xe, đôi mắt thâm thúy quét qua mặt của Dụ Thiên Tuyết, trầm giọng nói: "Muốn đi đâu, anh đưa hai mẹ con đi."

Dụ Thiên Tuyết nhẹ nhàng hít một hơi: "Không cần, khu vui chơi ở gần đây, tôi không quá giang xe cũng có thể đi đến."

"Nơi này xe cộ quá nhiều, mẹ con em băng qua bốn làn đường mới tới nơi, anh không yên lòng."

"Cám ơn, chỉ có điều không cần anh quan tâm."

"Thiên Tuyết!" Nam Cung Kình Hiên nắm cổ tay lạnh buốt của cô, chậm rãi dùng sức: "Em đã nói sẽ không trốn tránh anh nữa, cho anh một cơ hội, anh cũng đâu có muốn làm gì em."

Người đàn ông tuấn lãng như thiên thần, giọng nói mang theo vài phần trầm thấp nói ra mấy câu đó, lại có thể khiến trái tim của Dụ Thiên Tuyết thoáng hung hăng đau đớn, không biết vì sao mà đau, cũng có lẽ, là do sức lực của anh quá lớn, nhiệt độ lòng bàn tay anh tổn thương cô.

Hai người giằng co, Dụ Thiên Tuyết muốn giãy giụa, Nam Cung Kình Hiên cầm thật chặt, đã làm mấy chiếc xe phía sau ùn tắc.

Tiếng kèn tin tin của bọn họ đang gấp rút thúc giục.

"Chỉ một lần này thôi, lần sau đừng lại dùng bất kỳ lý do gì tìm tôi đi ra ngoài, tôi nói không tránh anh, nhưng không có nói muốn dây dưa gì với anh nữa!" Dụ Thiên Tuyết quẳng xuống một câu, lúc này mới có thể rút tay ra khỏi lòng bàn tay anh, sau khi mở cửa xe ra, trước hết để cho Tiểu Ảnh ngồi lên, sau đó mình cũng ngồi lên theo.

Trên khuôn mặt thanh thấu của cô không có biểu cảm gì, vẫn xinh đẹp động lòng người như trước.

Nam Cung Kình Hiên nhìn mặt cô từ trong kính chiếu hậu, trong lòng nặng trĩu tội lỗi, cánh tay gánh ở trên cửa kính xe bàn tay chống đỡ môi, chậm chạp mà ưu nhã khởi động xe.

Anh trầm mặc nhưng không phải là cam chịu, chẳng qua là biết tính tình của cô, thật vất vả mới có cơ hội này, anh sẽ không ngu ngốc đến mức phá hư chút ấm áp cùng ăn ý giữa bọn họ.

"Cậu, chúng ta đi khu vui chơi ngồi cáp treo sao?" Trình Lan Y ngẩng mặt hỏi.

"Cháu thích ngồi?" Nam Cung Kình Hiên giơ tay chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé một cái.

"Dạ! Cháu thích, nhưng mà rất sợ!" Trình Lan Y xoay thân thể lại nhìn về phía sau: "Dụ Thiên Ảnh, bạn sợ không?"

Trên mặt Tiểu Ảnh hơi hơi lộ ra một phần không kiên nhẫn, gương mặt xinh đẹp nghiêng qua một bên nhìn ra ngoài cửa sổ: "Ở khu vui chơi cũng đâu phải là chỉ có cáp treo, sao nhất định phải chơi cái đó?"

"Vậy còn thuyền hải tặc….. Còn có dòng nước xiếc….."

"Mình không thích!" Tiểu Ảnh bật thốt lên, khuôn mặt nhỏ nhắn cứng ngắc không có biểu tình.

Dụ Thiên Tuyết cũng đột ngột phát hiện ra một vài vấn đề, trên mặt lộ vẻ hơi lo lắng, ôm chặt con trai bên cạnh, bắt đầu hối hận đã cùng nhau đi đến khu vui chơi với anh, có một số chuyện cô muốn giấu giếm và trốn tránh, không muốn bị người khác phát hiện, lại càng không muốn để cho nhược điểm của Tiểu Ảnh bị mổ xẻ cũng như bại lộ trước mặt anh.

"Một lát đến nơi chúng ta tách ra, mỗi người chơi riêng phần mình có được không?" Dụ Thiên Tuyết suy nghĩ một chút vẫn là nói ra.

Đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên thoáng qua một chút nghi ngờ, chăm chú nhìn mặt của cô qua kính chiếu hậu, không nói một lời.

"Dụ Thiên Ảnh, tại sao bạn không chơi cùng với mình hả?" Trình Lan Y không sợ chết hỏi tới.

Tiểu Ảnh tức giận, trừng mắt, đằng đằng sát khí nhìn cô bé.

Trình Lan Y xác thực bị dọa đến sợ run một cái, nhưng bàn tay nhỏ bé bấu lấy áo bọc ghế ngồi, vẫn như cũ không biết sống chết: "Mà mình muốn chơi cùng với bạn….."

Hết chương 127


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Candy2110, Huogmi, MicaeBeNin, Ta tuyet nhu, Tandoly, Tthuy_2203, linh phong, thienbang ruby
     
Có bài mới 28.04.2017, 19:23
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 547
Được thanks: 2696 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 128: Ngay cả khi anh không tranh giành với em thì cũng biết đó là con trai của anh, em đang giấu diếm cái gì!


"Đến nơi hãy nói, anh không yên lòng mẹ con em." Nam Cung Kình Hiên nhàn nhạt nói, chỉ một câu đã cắt đứt ý tưởng của Dụ Thiên Tuyết.

Cô gái thanh lệ động lòng người chậm rãi cau mày, khó có thể chịu được sự bá đạo người đàn ông này. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn: ddlequydon.

Rất nhanh đã đến khu vui chơi, trời trong nắng ấm nên có rất nhiều du khách lui tới qua lại không ngớt, thỉnh thoảng có đám người bay qua trên bầu trời phát ra tiếng kêu the thé, âm nhạc mở rất lớn tiếng, kích thích cảm giác hưng phấn.

Tiểu Ảnh ngoài ý muốn rất an tĩnh, cũng không có cảm giác hưng phấn gì, ngược lại sau khi xuống xe thì Trình Lan Y rất sôi nổi, còn chạy tới dắt Tiểu Ảnh tay: "Mình mời bạn chơi tàu lượn siêu tốc, bạn cho mình chơi game có được hay không?"

Tiểu Ảnh tránh ra khỏi tay của cô bé: "Máy chơi game cho bạn, mình không chơi tàu lượn siêu tốc."

"….." Trong đôi mắt của Trình Lan Y tràn đầy vẻ hoang mang không biết làm thế nào, phồng má nhìn cậu, cho là mình đã nói sai rồi.

"Thằng bé làm sao vậy?" Thân ảnh Nam Cung Kình Hiên mạnh mẽ rắn rỏi đi tới, nhạy cảm phát hiện ra có chút gì đó không đúng.

Sắc mặt Dụ Thiên Tuyết có chút tái nhợt ôm lấy Tiểu Ảnh: "Thằng bé chỉ không thích những hoạt động có tính kích thích, tôi dẫn thằng bé đi chơi mấy trò chơi bình thường là được rồi, cho nên mới nói chúng ta vẫn nên tách ra, tránh cho mọi người đều không chơi tận hứng."

"Là sợ hay là không thích? Nếu như có chú bảo vệ cháu, cháu có dám chơi hay không?" Nam Cung Kình Hiên đi lên trước, cầm tay Tiểu Ảnh nhẹ giọng hỏi.

"Nam Cung Kình Hiên!" Nhưng Dụ Thiên Tuyết lại giống như bị điện giật lui về sau một bước, ánh mắt trong suốt mang theo sự đề phòng nhìn anh: “Anh đừng làm khó người khác như vậy được không? Tôi đã nói rõ là tôi thật sự không muốn gặp anh nữa, anh không được nói gì với con trai của tôi, thằng bé cũng sẽ không nghe lời anh!"

Nam Cung Kình Hiên chăm chú nhìn Dụ Thiên Tuyết, gương mặt tuấn lãng bình tĩnh như nước.

"Trước tiên chúng ta nghỉ ngơi một chút đợi lát nữa mới đi xếp hàng, Y Y, cùng Tiểu Ảnh đi qua bên kia mua chút đồ uống lạnh, chọn thứ mình thích, nhưng cố gắng không được mua đồ uống có ga biết không?" Nam Cung Kình Hiên nhét ít tiền vào trong tay Trình Lan Y, nhẹ giọng dặn dò.

"Dạ! Y Y biết!" Trình Lan Y đã chạy tới, Dụ Thiên Tuyết cũng đành phải do dự đặt Tiểu Ảnh xuống, nhìn hai đứa nhỏ tay trong tay chạy đến chỗ bán đồ uống lạnh bên kia, nhẹ giọng kêu: "Cẩn thận một chút!"

Ánh mặt trời sáng rỡ chiếu trên da thịt trắng nõn của cô, trong suốt có thể nhìn thấy được tia máu màu hồng bên trong.

"Tại sao thằng bé không thể tham gia những hoạt động có tính kích thích và vận động kịch liệt?" Nam Cung Kình Hiên chầm chậm tiến tới gần, tay chống tại mui xe, không để lại dấu vết giam cầm Dụ Thiên Tuyết trong lồng ngực của mình.

"Tôi không có nói như vậy!" Trong mắt Dụ Thiên Tuyết lộ ra vẻ khẩn trương, đề phòng nhìn anh.

"Tiểu Ảnh không giống là bé trai có lá gan rất nhỏ, nếu như không phải là vì lòng can đảm, hơn phân nửa chính là nguyên nhân khách quan." Bàn tay Nam Cung Kình Hiên xoa nhẹ lên mặt của cô, nghiêm túc thấp giọng hỏi: "Thân thể của thằng bé có vấn đề gì?"

Ánh mắt của Dụ Thiên Tuyết càng thêm hốt hoảng, cắn môi thật chặt, chốc lát sau mới trấn tĩnh lại, một câu cũng đều không nói.

"Thiên Tuyết….." Nam Cung Kình Hiên cúi đầu gọi cô.

"Anh đừng nguyền rủa con trai của tôi được không? Thân thể thằng bé không có vấn đề, nó chỉ là không thích loại cảm giác này mà thôi, anh có thể đừng hỏi nữa được hay không? Thằng bé và anh lại không có quan hệ gì, cho dù có vấn đề cũng là tôi và Vũ Triết mới có thể cùng giải quyết, không phải chuyện của anh!" Dụ Thiên Tuyết nóng lòng nói, trong đôi mắt trong suốt lấp lánh ánh sáng.

"Em nói chuyện này anh mới nhớ tới." Nam Cung Kình Hiên thấy cô kích động thì nói chậm lại: "Hình như đã lâu rồi cũng không nhìn thấy Bùi Vũ Triết, thế nào, có phải anh ta thật sự quá mức yên tâm về vợ và con trai của mình? Ngay cả Tiểu Ảnh tan học anh cũng chỉ thấy có một mình em tới đón thằng bé."

“Anh ấy rất bận, mỗi ngày cả chục cuộc phỏng vấn không rảnh tới đón con trai là chuyện bình thường!" Dụ Thiên Tuyết giải thích rất dứt khoát, hàng mi như cánh bướm khẽ run run, đột nhiên cảm thấy có cái gì không đúng: "Làm sao anh biết Vũ Triết không tới đón Tiểu Ảnh?"

Sắc mặt Nam Cung Kình Hiên bình tĩnh, chẳng qua là trong con ngươi có chút tránh né, không nhìn vào mắt cô, lạnh nhạt thản nhiên.

"Nam Cung Kình Hiên, anh....."

"Đúng lúc anh thay bọn Dạ Hi chạy tới đón Y Y, em không phải  nghĩ nhiều!" Nam Cung Kình Hiên lên tiếng phủ nhận suy nghĩ của cô.

Ở đằng xa, hai đứa bé đã tay cầm tay chạy trở lại.

"Mẹ, kem đậu đỏ mẹ thích nè, nơi này cũng có!" Tiểu Ảnh ngửa mặt nói.

Dụ Thiên Tuyết nhận lấy, hôn lên mặt con trai một cái: "Tiểu Ảnh thật biết nghe lời!"

Trình Lan Y nhìn có chút trố mắt, cắn kem bắp trong miệng, nghĩ tới hình như thật lâu rồi mẹ cũng không có hôn mình như vậy nha.

Đang suy nghĩ, Nam Cung Kình Hiên liền bế cô bé lên: "Đi thôi, muốn chơi cái gì chúng ta đi xếp hàng!"

Dụ Thiên Tuyết cũng dắt Tiểu Ảnh đi ở phía sau, lo lắng trùng trùng, trong lòng cô biết rõ thân thể Tiểu Ảnh như thế nào, ngày thường phải chú ý thời tiết để giữ gìn nhiều hơn mới không ngã bệnh, thế nhưng loại vận động có tính kích thích thì cậu bé thật sự không thể làm, nguyên nhân là do thân thể của bản thân cô, căn bản không phải là vấn đề của thằng bé.

"Tiểu Ảnh, con không thích thì chúng ta về nhà, không cần miễn cưỡng." Dụ Thiên Tuyết nhẹ nhàng ngồi chồm hổm xuống nói.

Sắc mặt Tiểu Ảnh cũng rất phức tạp, lôi kéo tay mẹ nói: "Mẹ, chú này thật sự đúng là ba con sao?"

Trong lòng Dụ Thiên Tuyết khẩn trương một hồi, nắm chặt tay cậu bé, nhìn phía trước mặt thoáng đề phòng, thật may là Nam Cung Kình Hiên không nghe được, sự áy náy và đau lòng trong lòng cô như thủy triều xông tới: "Tiểu Ảnh, mẹ thực sự xin lỗi con, thời điểm con ở trong bụng mẹ không có bảo vệ con tốt, con có trách mẹ không?"

Tiểu Ảnh cau mày: "Vậy có phải chú ấy đã từng bắt nạt mẹ đúng không?"

Trong lòng bàn tay của Dụ Thiên Tuyết thấm ra một lớp mồ hôi mỏng, nhẹ giọng thì thầm: “Có lẽ mẹ không nên dẫn con quay trở về, cũng không nên để cho con nhìn thấy anh ta…... Tiểu Ảnh, là lỗi của mẹ."

Tiểu Ảnh cười lạnh một tiếng: "Mẹ, mẹ nên nói cho con biết, con không biết trước kia chú ấy đã làm gì mẹ, nhưng mà mẹ nên nói cho con biết sự thật, như thế thì Tiểu Ảnh mới không u mê hồ đồ không biệt rõ ai là người tốt, nhưng bây giờ xem ra, trước kia mẹ gặp phải người không tốt, cũng rất xấu! Mẹ, trước kia Tiểu Ảnh không có ở đây, hiện giờ Tiểu Ảnh nhất định sẽ bảo vệ mẹ!"

"Ngoan, hôm nay chúng ta không nói những thứ này, mẹ không muốn làm cho trong lòng con không thoải mái, chúng ta đi chơi thật vui vẻ, chỉ mẹ với con có được hay không?"

"Dạ!" Tiểu Ảnh cũng lôi kéo tay Dụ Thiên Tuyết hướng phía trước mặt chạy tới.

Tiếng thét chói tai bốn phía trong khu vui, quả nhiên là bọn họ tách ra, Nam Cung Kình Hiên nhạy cảm nhận ra Tiểu Ảnh chỉ chơi mấy loại trò chơi không có tính kích thích tương tự như ngựa gỗ xoay tròn hay xe điện đụng, thật vất vả Trình Lan Y mới kéo được cậu bé qua chơi trò cá bay, mặt của đứa bé kia cũng lạnh như băng, Trình Lan Y không chịu bỏ qua, vẫn một mực quấn lấy cậu bé.

"Bạn xem bạn xem, cái này không sợ, có dây an toàn, không kịch liệt, chỉ xoay vòng vòng trên không trung, bạn chơi cùng với mình đi!" Trình Lan Y tiếp tục đầu độc cậu bé.

Tiểu Ảnh vốn cũng không để ý, nhưng cũng ngẩng đầu lên nhìn, hình như phía trên không có ai thét chói tai, càng không có người có vẻ mặt hoảng sợ——chỉ là xoay tròn trên trời cao như vậy, sẽ không có có cái gì đáng sợ chứ?

"Bạn mau nha mau nha, lập tức khởi động rồi, chúng ta không lên lại phải chờ lượt sau!"

"Y Y, chú ý an toàn!" Nam Cung Kình Hiên cau mày nói.

“Cháu biết rồi cậu!" Trình Lan Y lôi kéo Tiểu Ảnh chạy đến chỗ ngồi đằng trước: "Bạn xem, bạn phải nịt cái này lại, đợi lát nữa di chuyển lên sẽ không té xuống, sợ thì nắm tay vịn, hiểu chưa?"

Tiểu Ảnh mang theo cảm giác mới mẻ thỏa mãn ngồi lên, ngẫm lại chẳng qua là xoay quanh cũng không phải là lật lộn nhào, tốc độ cũng không nhanh, sẽ không có chuyện gì.

‘Vù’ một tiếng, thiết bị phát động.

Trong đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên tràn đầy vẻ khẩn trương, nhưng loại trò chơi này xác thực tính nguy hiểm cũng không lớn, so với những trò khác mà nói thì độ an toàn tương đối cao, tầm mắt của anh vẫn chăm chú nhìn hai đứa bé kia, thậm chí thời điểm xoay chuyển lên trời cao còn có thể nghe được Trình Lan Y đang nói chuyện với Tiểu Ảnh, giọng nói thanh thúy phiêu tán trên không trung.

Dụ Thiên Tuyết từ trong phòng vệ sinh đi ra ngoài mới phát hiện không thấy Tiểu Ảnh, trong mắt đầy vẻ hoảng sợ.

"Anh nhìn thấy Tiểu Ảnh không? Tại sao tôi không thấy được thằng bé!" Cô nóng lòng sốt ruột chỉ có thể nắm tay áo Nam Cung Kình Hiên mà hỏi.

Người đàn ông mạnh mẽ kiên cường bên cạnh xoay người, nhìn ra cô đang khẩn trương, một cánh tay ôm cô nhẹ nhàng nói: "Thằng bé đang chơi cá bay cùng với Y Y, trò chơi này không mạnh, cũng không nguy hiểm kích thích, em đừng lo lắng."

Dụ Thiên Tuyết không đếm xỉa tới khoảng cách Nam Cung Kình Hiên gần mình bao nhiêu, đôi mắt trong suốt nhìn về phía bầu trời, cái chỗ ngồi nho nhỏ đó hung hăng níu lấy lòng cô, cô cũng biết trò chơi này không kịch liệt, nhưng con trai luôn luôn có thể làm động tới mỗi một giây thần kinh của cô, cô ngửa đầu nhìn, một giây cũng không dời tầm mắt: "Tôi không biết, trước kia tôi không có dẫn thằng bé đi chơi, kể từ lần kia xảy ra chuyện sau đó tôi cũng không dẫn thằng bé đi chơi nữa, tôi cũng không biết thằng bé có thể chịu đựng được bao nhiêu....."

"Thằng bé xảy ra chuyện gì?" Nam Cung Kình Hiên nhíu mày hỏi.

Dụ Thiên Tuyết lắc lắc đầu, đôi mắt trong trẻo như nước hồ thu liếc anh một cái, nói một câu: "Không phải chuyện của anh." Tiếp tục ngẩng đầu nhìn trời.

"Rốt cuộc thì thân thể xảy ra chuyện gì? Là di truyền hay là lớn lên mới bị? Thiên Tuyết, em phải nói cho anh biết, ngay cả khi anh không tranh giành với em thì cũng biết đó là con trai của anh, đến tột cùng là em đang giấu diếm cái gì? !" Cánh tay Nam Cung Kình Hiên siết chặt, nhíu mày càng sâu hơn.

Sắc mặt Dụ Thiên Tuyết tái nhợt tránh thoát ngực của anh: "Rốt cuộc anh đang nói cái gì, căn bản là tôi không hiểu!"

Trải qua vòng xoay tròn cao nhất nhanh nhất, thiết bị chậm chạp dừng lại, cuối cùng thì một nam một nữ cũng ngưng đối thoại, chạy về phía chỗ ngồi của hai đứa bé, Trình Lan Y vẫn hoạt bát như cũ từ trên chỗ ngồi bước xuống, chạy tới nhìn Tiểu Ảnh ở phía sau, khi nhìn thấy sắc mặt của cậu bé thì sợ hết hồn: "Dụ Thiên Ảnh..... Bạn, bạn làm sao à nha?"

Sắc mặt Tiểu Ảnh phờ phạc, tay gắt gao nắm tay vịn, nghe được tiếng kêu của cô bé thì lắc lắc đầu, tay có hơi cứng đờ cởi dây nịt an toàn trên người mình ra, đột nhiên vẻ mặt rất thống khổ, nắm dây chuyền trên cổ bắt đầu nôn mửa liên hồi.

"Tiểu Ảnh!" Dụ Thiên Tuyết run rẩy kêu một tiếng, tiến lên ôm lấy con trai, vỗ lưng cho cậu bé.

Trình Lan Y sợ hết hồn lui về phía sau, thối lui đến đùi của Nam Cung Kình Hiên thì đột nhiên bị vịn lại, sắc mặt Nam Cung Kình Hiên cũng xanh mét: "Y Y, cháu tránh ra một bên."

Trình Lan Y "Dạ" một tiếng vội vàng lui qua một bên, Nam Cung Kình Hiên lập tức ngồi xổm người xuống tại chỗ Tiểu Ảnh đang ngồi nôn mửa dữ dội ôm lấy cậu bé vào trong ngực mình, khuỷu tay ngăn ngay ngực để cho cậu bé khạc ra, vỗ vỗ cái lưng nhỏ yếu ớt của cậu bé.

"Tiểu Ảnh, con làm sao vậy? Rất khó chịu phải hay không?" Dụ Thiên Tuyết gấp đến độ gần như rơi nước mắt, tay vội vàng vuốt theo sống lưng của cậu bé.

"Còn khó chịu nữa không? Còn muốn ói tiếp không?" Nam Cung Kình Hiên ôm cậu bé thật chặt, trong đôi mắt thâm thúy đầy vẻ lo lắng, vô cùng lo lắng, thấp giọng êm ái hỏi.

Hết chương 128


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Candy2110, Huogmi, MicaeBeNin, Ta tuyet nhu, Tthuy_2203, thienbang ruby
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 381 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AmyTrann, anbuchihi, anshiny, Cogaiyeukieu, Danghuyenb2, Izzel, ngoclinhbella, Ngoisaobang5512, niceautumn, ruannanjing, tnavn, Tô Di và 243 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

19 • [Hiện đại] Cục cưng từ trên trời rơi xuống Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng

1 ... 71, 72, 73

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Ly kem thỏ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 1082 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 419 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 1029 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 979 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 250 điểm để mua Khỉ buồn ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 931 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 885 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Ngạo Tình: -.-
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 841 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1060 điểm để mua Đá quý hình tim
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 671 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 638 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.