Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 23.04.2017, 15:42
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C63) - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 63: Bầy sói bao vây tấn công

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Cái...” Nam tử cố nén đau đớn, mắt mang hoài nghi mở định mở miệng hỏi, sau một khắc tay Quân Dập Hàn giống như tùy ý đặt lên đầu vai hắn, hắn chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân giống như bị nghiền nát mài nhỏ từng khúc, đau đớn tan lòng nát dạ thấm vào mỗi tấc da thịt, khiến cho hắn không khống chế nổi nữa muốn kêu to để phát tiết khổ sở cực hạn này ra ngoài, nhưng miệng hắn mở lớn gào thét nữa thì âm thanh vẫn không truyền ra ngoài chút nào, Quân Dập Hàn đương nhiên sẽ không để cho tiếng kêu thảm thiết của hắn ảnh hưởng đến mộng đẹp của Ôn Noãn, ra tay đồng thời đã điểm luôn huyệt câm của hắn.

Hắn nhìn dáng vẻ nam tử cực kỳ điên cuồng gào thét, sau khi thưởng thức sơ qua rồi mới hơi hài lòng gật gật đầu, nếu không giết hắn lại không cứu hắn, vậy thì để cho hắn “Hưởng thụ” vượt qua “Hưởng thụ” mà thuốc kia cho hắn, kể từ đó, thì tương đương với tàn phá tên khốn kiếp của Minh Nguyệt các, hắn ngẫm nghĩ, sâu sắc cảm thấy biện pháp này quả thực rất tốt, vì thế quyết định lần sau khi hắn lại bị độc phát thì vẫn dùng phương pháp này!

Bóng đêm dần khuya sương đọng dần nặng, Quân Dập Hàn đợi độc trong cơ thể nam tử áo xanh đậm phát tác xong thì lúc này mới thu chưởng lại, chưởng của hắn vừa mới thu về thì thân thể nam tử kia lập tức mềm nhũn hơi thở thoi thóp ngã xuống, bởi vì đau nhức mà khuôn mặt tái nhợt không còn vết máu, Đồ Long bên cạnh thấy dáng vẻ chủ tử như thế, mắt tràn đầy tơ máu căm tức nhìn Quân Dập Hàn tràn ra sát khí nồng đậm.

Quân Dập Hàn phất ống tay áo về phía hắn, huyệt đạo của hắn lập tức được giải, giọng nói lạnh lùng của Quân Dập Hàn dfienddn lieqiudoon càng có thể giết lòng người hơn sát khí tràn ra trong mắt hắn, “Chăm sóc tốt chủ tử nhà ngươi, nếu hắn chết, ngươi cũng không cần thiết phải tồn tại.”

“Nếu như chủ tử chết, Đồ Long cần phải tự vẫn chôn theo chủ tử, nhưng trước đó chắc chắn sẽ không tiếc mạng bằng tất cả mọi giá đi báo thù cho chủ tử.” Đồ Long xoay người dậy, quỳ một chân đỡ nam tử áo xanh đậm hơi thở yếu ớt trên mặt đất dậy, để ngồi xếp bằng trước người, lòng bàn tay dán lên sau lưng chủ tử truyền chân khí cho chủ tử, căm tức nhìn Quân Dập Hàn, cặp mắt tràn đầy ý hận ngập trời, giọng nói như đinh chém sắt.

“Thật đúng là một nô tài tốt.” Khóe môi Quân Dập Hàn khẽ câu lên, nhưng không hề có ý giễu cợt, mắt hắn cụp xuống xẹt qua khuôn mặt tái nhợt hai mắt nhắm nghiền của nam tử áo xanh đậm, có thể có một nô tài trung thành đến chết định trả thù như vậy, đời trước của hắn đã đốt mấy nén hương cao, một chút phúc khí.

Hắn lại một lần nữa trở lại bên cạnh Ôn Noãn, ngồi xuống nhét thêm củi vào trong đống lửa để lửa đốt càng mạnh một chút, để tránh cho nàng bị cảm lạnh, dưới ánh lửa sáng rực, môi nàng hơi vểnh lên, trên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần bao phủ một tầng màu đỏ như vỏ quýt mông lung, giống như nắng ấm trong đêm đen quanh quẩn trong tim hắn.

Nếu nàng không phải do Thái hậu gả tới...

Hắn đứng dậy, bước chân khẽ chuyển, mặt nhìn về phía bóng tối, muốn dùng bóng đêm che giấu cảm xúc càng khó có thể ức chế của mình, nhưng mà ánh mắt vừa chạm đến mấy ánh sáng xanh biếc sau bụi cây rậm rạp vốn dùng để chắn gió trên sườn đồi, chân mày ngọn núi của hắn hơi nhíu, như thế, sau lưng không cần nhìn cũng biết là tình hình gì rồi.

Bọn họ bị bầy sói bao vây, vả lại vòng vây của đối phương đang dần dần thu nhỏ lại!

Tinh thần nhất thời thấp thỏm khiến cho hắn không lưu ý đến nguy hiểm đến gần, lòng hắn dần chìm, trong bóng tối càng lộ vẻ tĩnh mịch, trong mắt có giãy giụa nhỏ bé đến mức không thể nhìn thấy.

Bầy sói dần đến gần, hắn thu lại tinh thần tập trung tinh lực quan sát động tĩnh hướng đi của chúng, sói này là loại động vật săn thú kiểu bầy đàn hết sức khó dây dưa, thêm với nơi đây cành khô lá rụng die,n; da.nlze.qu;ydo/nn khắp nơi không thể đường đột dùng lửa công kích, nếu không, đến lúc đó hơi không cẩn thận thế lửa, hậu quả không cần suy nghĩ.

Hai mắt hắn nhanh chóng xẹt qua bốn phía, trong tai chú ý động tĩnh khắp nơi, khi nhìn thấy đằng trước bên trái có một chạc cây đại thụ to cỡ miệng chén mọc dầy cách mặt đất hơn trượng, trong nháy mắt tay hắn chụp lấy Ôn Noãn ôm vào trong ngực, mũi chân nhẹ điểm bay về phía cây kia, chỉ có xác định Ôn Noãn an toàn, hắn mới có thể tránh lo âu về sau giải quyết đồ đáng ghét này.

Nhưng hắn vừa mới lướt tới giữa không trung, một vết roi da phá không quất tới, đánh về phía lưng Ôn Noãn, ánh mắt Quân Dập Hàn tối đi, ôm nàng bay lên xoay một vòng lật người, roi này trùng hợp quấn lấy chân hắn, dùng sức thu lại lôi hắn trở về, ngay lúc đó đạn sắt hiện ra ánh sáng bạc bắn ra cũng nhanh chóng đánh úp về phía huyệt đạo lớn của hắn.

Quân Dập Hàn phất tay áo, đạn sắt bắn tới có khuynh hướng bay ngược trở lại, Đồ Long lộn eo, đạn sắt này lập tức trượt qua hắn mà bắn về phía sói phục kích trong bụi cỏ phía sau, eo hắn vừa lộn, đồng thời dùng sức thu roi trong tay lại, vốn định kéo Quân Dập Hàn vào trong đống lửa, nhưng hắn ta lại không hề động, trên đùi đột nhiên chấn động, roi kia trong nháy mắt gãy thành vài đoạn, tiếp theo đó khiến tay hắn bị chấn động máu tươi chảy không ngừng.

Bởi vì đồng bọn chết mà bầy sói chung quanh đã bị chọc giận, khí thế mỗi con hùng hổ nhanh chóng tiến lên bao vây mấy người vào trong.

“Giao thuốc giải ra, nếu không hôm nay mọi người sẽ đồng quy vu tận.” Dưới ánh trăng tiêu điều, Đồ Long hoàn toàn coi thường bầy sói đang tiến tới gần chung quanh chuẩn bị phát động công kích, vẻ mặt lạnh lùng nói với Quân Dập Hàn.

“Hắn không có thuốc giải.” Ôn Noãn che miệng ngáp một cái, mí mắt khẽ mở không mặn không nhạt nói, “Bây giờ ta cũng không có thuốc giải.” Ngay sau đó không nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Đồ Long nữa, nói với Quân Dập Hàn, “Buông tay của ngươi trên eo ta ra.”

“Không buông.” Quân Dập Hàn không chút suy nghĩ cự tuyệt, cảnh tượng nguy hiểm này đương nhiên nguy cơ mọi lúc, nếu buông nàng ra, ỡ như có một sơ suất thì nên làm thế nào cho phải.”

“Nam nữ thụ thụ bất thân, huống chi ta là thê tử của bằng hữu của ngươi.” Ôn Noãn rất “Không đúng thời điểm” nhắc nhở hắn.

“Chuyện này ta sẽ giải thích với Vương gia, nàng là thê tử của Vương gia, trách nhiệm của ta chính là bảo vệ cẩn thận di3n~d@n`l3q21y'd0n cho nàng, giao nàng hoàn hoàn chỉnh chỉnh vào trong tay Vương gia, không thể bị tổn thương chút nào.” Quân Dập Hàn giải thích hợp tình hợp lý, dưới cái nhìn đầy thâm ý của hắn Ôn Noãn không cần phải nhiều lời nữa.

Đồ Long mắt nhìn hai người lạnh nhạt trò chuyện như coi hắn thành ‘người trong suốt’, trong lòng lập tức càng thêm lửa giận ngập trời, dưới bàn chân trượt một cái quét ngang lập tức quét một khúc củi đang cháy về phía Quân Dập Hàn và Ôn Noãn ở đối diện.

Ánh sáng đầy trời trong lửa và đạn bạc ở đầu ngón tay hắn nhanh chóng bắn ra lần nữa, lần này mục tiêu không phải là hai người, mà là sói ở phía sau lưng hai người dần ép tới, hành động lần này của hắn đương nhiên không phải vì giúp tiêu trừ nguy cơ sau lưng hai người, mà càng thêm chọc giận bầy sói, bao vây tấn công hai người.

Trong hai người này, mặc dù nam nhân có võ công cao cường, nhưng nữ nhân này cơ bản thuộc về phế vật, chỉ cần bắt được nữ nhân này, hắn lập tức có đầy đủ tự tin có thể ép thuốc giải từ trong tay nàng ra, đến lúc đó không cần chịu uy hiếp của đối phương, hơn nữa có thể tra ra người giật dây.

Mà bầy sói đã cho hắn một cơ hội như vậy, hắn chỉ muốn để cho hắn ta rơi vào trong vòng vây của bầy sói, bị chém giết để cho hắn ta mệt mỏi ứng phó, hắn sẽ có thể nhân cơ hội này giết chết hắn ta rồi, ngay cả giết không được hắn, hắn cũng có thể khống chế nữ nhân này để cho hắn ta đi vào khuôn khổ.



Đã sửa bởi Puck lúc 09.11.2017, 22:54.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Candy2110, Hồng Gai, LittleMissLe, Nguyêtle, Tiểu Nghiên, Una, antunhi, anvils2_99, bichvan, minmapmap2505, ongbjrak198, xichgo, ●Ngân●
     

Có bài mới 26.04.2017, 15:55
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C64) - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 64: Nhất kích tất sát

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Đạn bạc bắn ra chui vào thân sói, máu bắn tung tóe như nước, Quân Dập Hàn ôm Ôn Noãn nghiêng người qua né tránh vòi máu bắn tung tóe, trong lòng bàn tay khẽ động bóp đầu con sói hơi thở còn chưa tắt há miệng kêu rên rồi đánh về phía Đồ Long ở bên kia đống lửa, “Rầm”, thân sói bị Đồ Long đánh thành hai nửa ngã vào hai bên lùm cây, mặt mày hắn dính đầy vết máu, vẻ mặt hung ác nhìn hai người, bầy sói giống như bị sát khí của hắn chấn nhiếp, mang theo cái đuôi chậm rãi lui ra phía sau di chuyển về phía Quân Dập Hàn và Ôn Noãn.

Ôn Noãn lạnh nhạt lấy cùi chỏ chọc Quân Dập Hàn, nhỏ giọng nói, “Ném ta lên cây kia đi.” Lúc này nàng không tiện dùng võ, nhưng nếu vẫn được Quân Dập Hàn che chở thì chỉ biết sẽ liên lụy đến hắn, lúc này bầy sói chung quanh đã hoàn toàn bị chọc giận, nếu trì hoãn tiếp nữa cũng không có chỗ tốt gì.

“Không cần.” Quân Dập Hàn vung tay áo đánh rớt dao ngắn mà Đồ Long nhanh chóng bắn đến rơi trên đất, tung chưởng chém thẳng về phía cành lá bí mật trên cây đại thụ sau lưng hắn, thân cây ầm ầm chấn động, một đống khổng lồ trong nháy mắt rớt xuống, đang dần rơi vào trong bầy sói phía sau.

“Không!” Đồ Long khàn giọng kêu to, xoay người bổ nhào tới trước, lại không để ý đến Quân Dập Hàn và Ôn Noãn sau lưng, nhưng mà trên trời đột nhiên rơi xuống món ăn ngon, bầy sói giương mắt hổ sao có thể bỏ qua cho, lập tức xông lên cắn nam tử áo xanh đậm.

“A...” Tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế vang dội nơi núi thẳm này, trong đêm tối nghe rất dọa người.

Mà Đồ Long bên cạnh vừa nhảy vào trong bầy sói đột nhiên chém giết liều mạng che chở chủ tử, đám sói vừa tiến tới gần phía sau hai người cuối cùng phát động tấn công, đầu Quân Dập Hàn dieendaanleequuydonn cũng không quay lại, tung chưởng quét qua đánh tới, đám sói bay lên giữa không trung mở to hai mắt rồi rơi xuống, sau một khắc hắn đã mang theo Ôn Noãn bay vút đến chạc cây đại thụ được hắn chọn trúng đứng vững vàng.

Mất đi mục tiêu, trong nháy mắt đám sói gia nhập hàng ngũ chém giết hai người Đồ Long, trong một đống máu thịt văng tung tóe, tiếng gào giận dữ và tiếng rên khổ sở dần trở lại bình thường.

“Không lưu lại một người quay về cho Vương gia thẩm vấn sao?” Ôn Noãn đưa lưng về phía cảnh máu tanh mở miệng hỏi, nàng vừa định quay đầu lại, nhưng lại bị Quân Dập Hàn thuận tay đẩy ngược về, chỉ nghe hắn lạnh lùng nói: “Thứ người như thế không lưu lại cũng được, bằng mưu trí của Vương gia, còn cần hai người nhân vật nhỏ này?”

Nam nhân tự đại! Ôn Noãn mím môi không cần phải nhiều lời nữa.

Mùi máu tươi tràn ngập trong không khí, chân mày ngọn núi của Quân Dập Hàn hơi nhíu nói: “Mùi máu tươi phát tán tràn ngập nơi này, rất nhanh sẽ dẫn tới mãnh thú khác, chúng ta phải mau chóng rời khỏi nơi này, nàng trước tạm nghỉ ngơi, ta đi xuống xử lý sơ.”

“Ừ.” Ôn Noãn đáp vô cùng sảng khoái ,đưa tay ôm lấy cây đại thụ, đứng vững trên chạc cây để cho hắn một bóng lưng.

“...” Quân Dập Hàn phi thân xuống, tiện tay nhặt một con sói chết trước đống lửa lên, đầu ngón tay xẹt qua phần cổ của nó, tưới máu tươi lên đống lửa, thoáng chốc đống lửa  bị dập tắt tỏa ra khói trắng nồng nặc.

Ôn Noãn quay đầu nhìn động tác của hắn, trong lòng không thể không cảm thán tâm tư cẩn thận của nam nhân này, trong núi sâu như vậy, nếu không dập tắt lửa hoàn toàn, rất có thể dẫn tới hỏa hoạn, hậu quả khó lường hết.

Sau khi nàng nhìn hai mắt hắn, cảm thấy lấy máu sói này cũng không có gì đẹp mắt, nên di chuyển tầm mắt quan sát loạn chỗ khác, khi tầm mắt chạm đến chỗ sói cướp thức ăn kia thì trong dạ dày không nhịn được cuồn cuộn một trận suýt chút nữa phun ra, máu thịt bay tán loạn tứ chi gãy tan tành, ngay cả nội tạng cũng chảy đầy đất, hình ảnh ấy thật sự khó có thể để cho người ta tiếp nhận, khó trách nam nhân kia dẫn nàng đi xong thì xoay người nàng lại không để cho nàng nhìn, loại yến tiệc thị giác khẩu vị nặng này quả nhiên không thích hợp với nàng.

Nàng chịu đựng ghê tởm thu hồi tròng mắt lại, nhưng khi tầm mắt xẹt qua góc nghiêng chỗ trũng phía sau lưng Quân Dập Hàn, giống như có thứ gì đó động đậy, nhưng lúc này lửa đã tắt, ánh sáng die~nd a4nle^q u21ydo^n quá mờ nàng nhìn không rõ lắm, đợi nàng rướn cổ lên chăm chú nhìn lần nữa thì lại giống như không có gì, chẳng lẽ nàng hoa mắt?

Cách đó không xa, tiếng bầy sói cắn nuốt nhỏ dần, bọn sói này cũng thật sự ăn no bụng, nghiêng đầu nhìn vào trong bóng đêm, Quân Dập Hàn đang lấy máu đồng bọn của chúng, có thể do bản năng trời sinh của động vật cảm nhận được hơi thở nguy hiểm nồng đậm tản mát quanh thân hắn, bọn chúng đứng yên quan sát một lúc rồi rối rít ngoắt ngoắt cái đuôi rời đi.

Lửa đã hoàn toàn dập tắt, Quân Dập Hàn vứt bỏ con sói chết trong tay, đang định quay người lộn lại, hai mắt Ôn Noãn bỗng nhiên trợn lớn nói, “Cẩn thận.”

Mà cùng lúc đó, một đầu sói cường tráng khỏe mạnh đã bay lên không mãnh liệt bổ nhào về phía Quân Dập Hàn, hàm răng dài cả tấc của nó cắn thẳng về phía cổ họng của hắn, trong nháy mắt Quân Dập Hàn nghiêng thân né tránh lật bàn tay đánh ra, nhưng con sói này không lui không rụt lại, vung móng vuốt đánh úp về phía khuỷu tay hắn, móng sắc hiện lên vẻ sắc bén khẽ quét qua cánh tay hắn, kéo lê một vết thương sâu, nếu không phải hắn tránh nhanh hơn, thịt trên cánh tay chắc bị nó kéo hết lên một miếng không phải là không thể.

Con sói bị hắn đánh trúng ngã xuống đất, nhưng trong nháy mắt lại quay cuồng mà đứng dậy, sau đó vuốt hơi cong giằng co với hắn, chuẩn bị phát động đợt công kích tiếp theo, lúc này Quân Dập Hàn mới nhìn thấy hai mắt sâu hóm của đầu sói công kích hắn, là một con sói bị mù, bộ lông hơi trắng trên người nó, khí thế nghiêm nghị, thân hình cường tráng có dư hơn các con sói khác, tuy mắt nó không thể thấy gì, nhưng lại đối diện chính xác với hắn, cự ly quá gần chờ đợi cơ hội phát động công kích. Đây là con sói đầu đàn trong đám sói kia!

Nó một mực mai phục chờ đợi cơ hội thích hợp nhất để công kích!

Khoảng cách gần như thế, khinh công gần như không thể sử dụng đến, khi hắn bảo vệ Ôn Noãn ở chỗ dòng nước chảy xiết đã hao tổn không ít nội lực bị nội thương, còn chưa hoàn toàn khôi phục, lại mấy lần hao tổn không dứt, bây giờ nội lực đã không bằng một phần ba, nếu một chưởng không thể đánh chết đầu sói trước mắt, Ôn Noãn như vậy, ai tới bảo vệ nàng!

Hắn thu nội lực trong lòng bàn tay lại, nắm thành quyền, đây là một màn đánh nhau cận thân kịch liệt giữa người và sói!

Con sói không chút sứt mẻ giằng co với hắn, bốn phía vang lên tiếng cành khô lá khô bị giẫm lên rất nhỏ, ánh sáng die nda nle equ ydo nn màu xanh biếc lại một lần nữa truyền từ trong bóng tối tới, mà lại một lần nữa hình thành vòng vây đang dần tới gần.

Mà chỗ xa hơn hình như có thấp thoáng tiếng chấn động truyền đến.

Tiếng động khác lạ chung quanh dĩ nhiên không thể tránh được khỏi xúc cảm nhạy bén của Quân Dập Hàn, mắt hắn dần sâu, không thể lại kéo dài, phải tốc chiến tốc thắng!

Ôn Noãn lười biếng nhìn đám sói đã tiến tới gần trong phạm vi trăm thước, tròng mắt lạnh lùng, nếu để cho bọn chúng tới gần, hậu quả thật sự rất không tuyệt vời, huống chi tiếng chấn động từ xa mà đến, đây không phải là tiết tấu làm cho người ta sung sướng!

Nàng nhìn cự ly Quân Dập Hàn giằng co với con sói kia ở phía dưới, trong lòng ước khoảng sơ qua, đưa tay bẻ một chạc cây tương đối mềm ở trên đỉnh đầu, hạ thân xuống, khom người, bắn ra!

Cùng lúc đó, sát khí trong mắt Quân Dập Hàn nổi lên, năm ngón tay thành móng vuốt như sắt đánh thẳng vào đầu con sói, con sói cuối cùng đợi cho đến khi động tác của kẻ địch đến, nhảy lên đánh về phía mặt hắn, mà một chiêu này của Quân Dập Hàn chỉ là giả, sau một khắc dưới bàn chân của hắn trượt đi, thân thể hạ thấp xuống, năm ngón tay đã giữ chặt cần cổ nó, “Rắc”, cổ con sói đứt gãy, mà cùng lúc trong nháy mắt, cành cây bén nhọn cắm vào thân thể nó xuyên thấu qua nội tạng.

Hai nhất kích tất sát * hoàn mỹ giống nhau!

(*) nhất kích tất sát: một đòn nhất định giết chết.

“Ôi, thật sự không nhìn ra, ngươi cũng có thể làm ra một chữ mã *.” Ôn Noãn thong thả thở dài một hơi, nghĩ coi nàng là một nữ nhân, độ mềm mại của thân thể cao hơn hắn không ít, nhưng ngay cả ngửa eo ra sau cũng khó khăn, thật sự làm cho người ta sao chịu nổi.

(*) Chữ mã 马, mô tả tư thế Hàn ca ngửa người ra sau túm cổ sói.

“Câm miệng.” Quân Dập Hàn cực kỳ không khách khí ra lệnh, nắm cả thắt lưng nàng, vội vã cùng nàng bay lên rời khỏi nơi rừng sâu núi thẳm này, vứt bỏ lại một đám điên cuồng truy kích trên mặt đất làm người ta đau đầu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Candy2110, Hoa và tuyết, LittleMissLe, NanaHachi, Nguyêtle, Tiểu Nghiên, Una, antunhi, bichvan, ongbjrak198, smskmytien, tamsinhtamthe, xichgo, ●Ngân●
     
Có bài mới 29.04.2017, 17:28
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C65) - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 65: Lệnh đuổi khách

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Một màu trắng bạc lướt qua chân trời phía đông, đám sương nhẹ lan tỏa lúc hai người cuối cùng đã đi đến dưới chân núi, đúng lúc này vừa vặn có một chiếc xe ngựa đi qua, dưới sự hấp dẫn của bạc, trong nháy mắt chiếc xe ngựa này thay đổi chủ nhân.

Hai người ở khách điếm rửa mặt chải đầu, Ôn Noãn chủ động gõ cửa Quân Dập Hàn ở sát vách.

“Có chuyện gì sao?” Hắn kéo cửa ra lạnh lùng nhìn nàng, vừa rồi sau khi tắm rửa sạch sẽ, áo bào hơi lỏng lẻo, mái tóc đen bóng xõa xuống sau lưng mới khô một nửa, nếu loại trừ dáng vẻ lạnh lẽo của hắn, ngược lại có vài phần khí chất lười biếng mê người.

“Xem xem ngươi chết chưa.” Ôn Noãn lơ đễnh với thái độ thay đổi sang lạnh lẽo so với tối hôm qua của hắn, trực tiếp vòng qua hắn ngồi xuống bên bàn.

“Tại hạ làm Vương phi thất vọng?” Hắn lạnh lùng cười một tiếng, đóng cửa lại ngồi đối diện với nàng.

“Hết sức thất vọng.” Sau khi Ôn Noãn cầm gì đó bỏ lên mặt bàn, lúc này mới không đếm xỉa đến cái nhìn của hắn nói: “Còn nhiều thời gian, lần này ngươi dính phúc khí của bổn Vương phi, lần sau không chắc có thể có vận khí tốt như vậy.” Sau khi nói xong, không đếm xỉa đến d1en d4nl 3q21y d0n buồn bực nơi đáy mắt của hắn, đưa ngón tay ra gõ gõ lên mặt bàn, “Vươn cánh tay ra, bổn Vương phi cũng không phải người vô tình vô nghĩa, nể mặt ngươi một đường bảo vệ, bổn Vương phi nên cảm tạ tự mình băng bó thay ngươi.”

Quân Dập Hàn có kích động muốn đá văng Ôn Noãn ra, nữ nhân này rốt cuộc có biết tối hôm qua khi nàng nhảy từ trên cây xuống là nguy hiểm cỡ nào không, hắn cả đời âm mưu quỷ kế gì sóng to gió lớn nào chưa từng trải qua, nhưng một khắc đó, nhịp tim của hắn bất ngờ dừng lại, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh, ngay cả sau đó suy nghĩ một chút hắn cũng cảm thấy sợ hãi, mà nữ nhân này vẫn lạnh nhạt như không có chuyện gì, còn nói nói cười cười với hắn!

Rốt cuộc là nàng can đảm hơn người?

Hay là nàng vốn không coi tính mạng của mình là quan trọng?

Hắn càng nghĩ càng giận, càng tức càng nhìn khuôn mặt nhẹ nhàng của Ôn Noãn không vừa mắt, cuối cùng, hắn bước nhanh đến phía trước kéo cửa ra: “Tại hạ cần nghỉ ngơi, Vương phi xin cứ tự nhiên.”

Ơ, đây là hạ lệnh đuổi khách?

Ôn Noãn rót cho mình một ly trà nhấp một hớp, lúc này mới nhàn hạ mở miệng: “Bổn Vương phi sẽ tự đi, nhưng trước đó phải đắp thuốc lên cho ngươi, để bày tỏ ân cần, bổn Vương phi cũng không muốn khiến cho ngươi mượn cớ nói bổn Vương phi không hiểu nhân tình thế sự, mất mặt mũi của Vương gia.”

Quân Dập Hàn hít một hơi thật sâu, đi trở về trước bàn vén tay áo lên, cũng không nhìn nàng rốt cuộc mang thuốc gì tới, trực tiếp mở nắp bình đổ lên miệng vết thương, vết thương sâu tới xương, vậy mà chân mày ngọn núi của hắn không hề nhăn chút nào, trực tiếp cầm dinendian.lơqid]on băng gạc lên tùy ý quấn vài vòng, giọng cứng rắn nói: “Tại hạ đã tự động quấn miệng vết thương rồi, không nhọc Vương phi hao tâm tổn trí, Vương phi mời!”

“Tự nhiên.” Ôn Noãn nhìn vết thương của hắn, chân mày nhíu lại thả lỏng sảng khoái đứng dậy dừng phần việc mới làm một nửa lại, rời đi.

Lại đi dứt khoát như vậy?

Quân Dập Hàn thất vọng đau khổ, đột nhiên lại rất uất nghẹn!

Ôn Noãn về đến trong phòng, dựa vào đầu giường ngồi xuống, sắc mặt trầm xuống, sở dĩ nàng kiên quyết thoa thuốc cho hắn đơn giản là phải tận mắt nhìn thấy thuốc kia bị đắp lên miệng vết thương của hắn, hắn có phải là Quân Dập Hàn hay không... Đáp án này, nàng sẽ nhanh chóng có thể biết!

Hôm sau, khi Ôn Noãn mở cửa phòng ra, thấy Bạch Ưng chờ đợi bên ngoài, vẻ mặt không hề ngoài ý muốn chút nào, nàng dùng xong đồ ăn sáng lên xe ngựa, không hề để ý hỏi: “Vị bằng hữu kia của Vương gia đâu rồi? Sao lại không thấy người?”

“Bẩm Vương phi, Mộ công tử có việc nên đã rời đi trước.”

Mộ công tử?

Ôn Noãn đè độ cong khóe môi xuống, khom người vào trong xe ngựa.

Giữa đường xá, Ôn Noãn hỏi Bạch Ưng mới biết được nơi này đã là thủ phủ thuộc Giang Hoài, bây giờ thời gian các ngày nàng rơi xuống nước đã qua bảy ngày, nói cách khác nàng ngủ mê trọn vẹn bốn ngày.

Thì ra đã làm trễ nải thời gian nhiều như vậy, cũng may chuyện này không phải vội!

Xe ngựa do Bạch Ưng điều khiển, chạy tuy nhanh nhưng mà rất ổn, Ôn Noãn bất tri bất giác ngủ thiếp đi trong tiếng xe ngựa lộc cộc, đợi đến khi nàng tỉnh lại thì đã là đêm, Quân Dập Hàn đang dựa nghiêng vào đầu giường khẽ nhắm mắt ngủ, mà nàng thì gối lên eo hắn, được hắn ôm trong ngực, tư thế ngủ hơi mập mờ.

Sao nàng lại ở trong ngực hắn? Là hắn ôm nàng đi vào? Ôn Noãn ngửi mùi rượu nhàn nhạt, tầm mắt rơi lên diee ndda fnleeq uysd doon cánh tay phải của hắn, chân mày ngọn núi nhíu lại, nàng giật giật vừa định đứng dậy, Quân Dập Hàn đã nhanh hơn một bước nâng nàng dậy tựa vào đầu vai mình, giọng vừa nhẹ nhàng vừa tự trách nói: “Vi phu không chăm sóc tốt cho phu nhân, khiến phu nhân bị sợ hãi.”

“Một phen hú vía thôi, Vương gia không cần tự trách.” Ôn Noãn rất phối hợp rúc vào trong ngực hắn, chóp mũi không biến sắc lại gần cần cổ hắn hít hà.

Quả nhiên, tầm mắt nàng cụp xuống che lại nụ cười lạnh lùng nơi đáy mắt, bây giờ, chỉ thiếu một bước kiểm chứng cuối cùng, tròng mắt nàng rơi trên cánh tay phải đang ôm eo nàng, bây giờ chỉ cần vén lên, chân tướng lập tức “Hiện!”

Nhưng nàng không làm như vậy, còn có một phương pháp để kiểm chứng mười phần, cần gì phải dứt dây động rừng lúc này, nếu không đến lúc đó công sức một khi thất bại, mất nhiều hơn được.

Nàng cọ cọ vào trong ngực hắn, mặt khẽ ngửa lên, chóp mũi giả bộ hít hà nói: “Vương gia uống rượu rồi hả?”

“Ừ, một chút công vụ xã giao đẩy không được, tối nay định tự mình đi đón nàng, nhưng phủ doãn phái người tới mời năm lần bảy lượt, thật sự không tiện từ chối, phu nhân có thể trách tội vi phu?” Quân Dập Hàn vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng, khóe môi khẽ chạm lên đỉnh đầu nàng rơi xuống một cái hôn êm ái.

Da đầu Ôn Noãn căng thẳng, tê rần, đứng dậy từ trong lòng hắn nhìn hắn nói: “Vi thê là người thông tình đạt lý, sao có thể chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà trách tội Vương gia. Chỉ có điều bây giờ vi thê hơi đói rồi, Vương gia bằng lòng dùng bữa với vi thê?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bnapi, châu giang, Lala1299, miemei, ngoclinhbella, Y Y Nhiên và 163 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

17 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Pizza
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 587 điểm để mua Nhẫn cầu hôn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 479 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.