Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

 
Có bài mới 22.04.2017, 17:47
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 22.03.2015, 20:18
Tuổi: 30 Chưa rõ
Bài viết: 482
Được thanks: 2242 lần
Điểm: 5.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 28
☆, chapter6

Edit: Shin

Tuổi trẻ là tuổi nhiệt huyết, năng lực thích ứng luôn rất mạnh, sau vài tuần, bọn họ đã tập thích nghi dần, mọi người cũng không còn cùng nhau tập trung để đi học nữa, nói chung nhiều người quá cũng phiền phức.

Giờ đây mọi người chỉ đi cùng bạn thân của mình, mà Kiều Ngôn Hi dĩ nhiên là đi cùng Doãn Manh Manh.

"Kiều Ngôn Hi, chờ bọn tớ một chút." Hôm nay, Kiều Ngôn Hi và Doãn Manh Manh vừa định đạp xe khởi hành, chợt nghe thấy có người gọi, nhìn lại, Tiết Đồng Hải cùng Lý Minh Xuyên đang đẩy xe đi đến, người gọi cô là Tiết Đồng Hải.

"Chuyện gì thế, Tiết Đồng Hải?" Kiều Ngôn Hi nhìn Tiết Đồng Hải, có chút kinh ngạc, cô và Tiết Đồng Hải không thân nhau lắm, không biết cậu ta bỗng nhiên gọi cô có chuyện gì.

"Về sau đợi chúng tớ đi cùng nữa, đường quá xa, các cậu lại là nữ, không an toàn." Cậu cười với Kiều Ngôn Hi, lộ ra một cái lúm đồng tiền thật sâu bên má trái.

Tiết Đồng Hải là kiểu người dễ làm người khác sinh ra hảo cảm, tính tình sáng sủa hào phóng, học tập tốt, còn rất hòa đồng, bình thường mọi người có thắc mắc gì liền chạy đến hỏi cậu, cậu luôn kiên nhẫn giải đáp, chưa từng tức giận, một thiếu niên luôn tràn đầy sức sống khiến người ta không thể không thích.

"Được, càng đông càng vui mà, cậu nói có đúng không, Tiểu Khê." Doãn Manh Manh vội vàng phụ họa, vụng trộm chớp chớp mắt với Kiều Ngôn Hi.

"Đương nhiên, tớ cầu còn không được, huống chi." Kiều Ngôn Hi luôn có ấn tượng rất tốt với Tiết Đồng Hải, hôm nay thấy cậu nghĩ cho sự an toàn của bọn họ, bởi vậy, Kiều Ngôn Hi lại có thêm hảo cảm với cậu nhiều hơn.

Tiết Đồng Hải nghe được câu trả lời của Kiều Ngôn Hi, ý cười lại càng sâu hơn, lúm đồng tiền nhỏ trên mặt khẽ động, phi thường đáng yêu.

"Ây gu, lão đại của tôi ơi, đều là bạn học với nhau cả, khách khí cái gì, nhanh đi thôi." Lý Minh Xuyên không kiên nhẫn, nhảy lên xe dẫn đầu. Vì thế một hàng bốn người nhanh chóng xuất phát.

Bắt đầu từ hôm nay, quan hệ của bốn người bọn họ biến chuyển rất tốt, nghiễm nhiên trở thành bốn người một tổ.

Tính tình của Kiều Ngôn Hi và Tiết Đồng Hải rất hợp nhau, hai người lúc nào cũng vừa đùa vừa giỡn, đồng thời cũng thích học tập, đều thích toán học, cho nên thường xuyên cùng nhau thảo luận vấn đề.

Từng có một thời gian, Doãn Manh Manh thậm chí còn công khai ghen tị với Tiết Đồng Hải, thầm oán Kiều Ngôn Hi trọng sắc khinh bạn, thường xuyên không để ý đến cô, chỉ cùng Tiết Đồng Hải to nhỏ, làm cho Kiều Ngôn Hi dở khóc dở cười.

Bất quá Kiều Ngôn Hi là thật lòng xem Tiết Đồng Hải là bạn tốt, cô thích được tiếp xúc với Tiết Đồng Hải, tính cách hai người hợp nhau, Tiết Đồng Hải lại không phải kiểu nam sinh hay ầm ĩ, bọn họ còn có thể cùng nhau thảo luận về toán học, chuyện này đối với Kiều Ngôn Hi cũng rất quan trọng.

Kiều Ngôn Hi thích toán học, mỗi con số tựa như mang theo ma lực, để cho Kiều Ngôn Hi dấy lên khát vọng nghiên cứu nó, giải quyết nó. Mà Tiết Đồng Hải thực thông minh, có thể theo kịp tiến độ của cô.

Doãn Manh Manh tuy rằng học tập cũng tốt, nhưng hàng ngày cô nhóc thường chạy tới chạy lui, lại càng không có hứng thú trao đổi toán học với cô, cho nên mỗi lần thảo luận với Tiết Đồng Hải, cô cực kỳ vui vẻ.

Bạn tốt của Kiều Ngôn Hi cũng không nhiều, chính xác là số bạn tốt càng ngày càng ít đi từ sau chuyện cha cô đi tù. Trẻ con khi bài xích một ai đó thường không có ác ý, chỉ là thuận theo cảm xúc thôi, nhưng như vậy lại đem đến tổn thương rất lớn cho người khác.

Năm năm tiểu học của Kiều Ngôn Hi đều không tốt, trong thời gian đó chỉ có Doãn Manh Manh hòa đồng với chuyện vui vẻ với cô, còn lại mọi người thường đối xử với cô kèm theo chút khinh miệt.

Kiều Ngôn Hi là một người có lòng tự trọng rất cao, bọn họ như vậy cô cũng chẳng thèm để ý, trước đó bạn tốt của Kiều Ngôn Hi chỉ có Doãn Manh Manh, bây giờ có thêm một người: Tiết Đồng Hải.

"Kiều Ngôn Hi, nhìn xem đây là gì?" Tiết Đồng Hải cầm một quyển sách huơ huơ trước mặt Kiều Ngôn Hi.

"Toán nâng cao! Tiết Đồng Hải, sao cậu có được thế?" Kiều Ngôn Hi đoạt lấy quyển sách trên tay Tiết Đồng Hải, nắm chặt như bảo bối.

"Của anh họ tớ, anh ấy sắp tốt nghiệp rồi, có nhiều sách không dùng nữa, ngày hôm qua tớ tới chơi, thấy được, liền mang về cho cậu." Tiết Đồng Hải ánh mắt vui mừng của Kiều Ngôn Hi làm mặt hơi đỏ lên.

"Oa, thật sự cám ơn cậu, gần đây không có đề toán nào làm cả, nhưng mà sao trên đây không có chữ viết của anh cậu thế?" Kiều Ngôn Hi có phần nghi hoặc.

"Cái đó, cái đó, cậu biết không, thành tích của anh họ tớ không tốt lắm, nhưng bác của tớ luôn mua sách cho anh ấy, nhưng mà có mua anh ấy cũng không thèm đụng, đúng là có lợi cho chúng ta." Tiết Đồng Hải có chút lắp bắp, mặt càng đỏ hơn, ánh mắt mất tự nhiên nhìn sang tứ phía.

May mắn là thời gian học lớp ngoại khóa, các học sinh đều ở bên ngoài nghe radio, hôm nay đến phiên Tiết Đồng Hải và Kiều Ngôn Hi ở lớp trực nhật, cho nên trong phòng học chỉ có hai người họ, Tiết Đồng Hải thở phào nhẹ nhõm.

Kiều Ngôn Hi quyến luyến không rời nghiên cứu sách, rất chuyên chú. Tiết Đồng Hải đứng bên cạnh nhìn cô, đôi đồng tử bình thường trầm tĩnh nay có chút hưng phấn mà thêm linh động, mũi cao thẳng, khóe môi hơi hơi nhếch lên, tản ra hơi thở hoạt bát của thiếu nữ, nhất thời lại nhìn đến ngẩn người.

"Xùy ——" bỗng nhiên một tiếng cười nhạo làm Tiết Đồng Hải bừng tỉnh, cậu nhìn lại, trong phòng học thế nhưng còn có một người, là Khương Thành Ngọc! Cậu ta an vị ở một góc xó xỉnh, thế nhưng cậu lại không để ý.

Tuy rằng chưa từng tiếp xúc nhiều, nhưng cậu đã nghe rất nhiều về Khương Thành Ngọc từ miệng các thầy cô, ai cũng nói cậu ta là thiên tài, học cái gì cũng tốt, chuyện người khác làm mười phần công sức, cậu ta chỉ làm hai phần cũng xong.

Nhưng mà không hiểu tại sao cậu ta luôn mang bộ mặt lạnh như tiền, không nói một lời, chưa bao giờ kết bạn với ai, giống như muốn cách ly mình với mọi người, làm cho thầy chủ nhiệm đau đầu hết cách.

Lúc này cậu ta lại cười nhạo mình. Tiết Đồng Hải trong nháy mắt nhận ra cậu ta đã nhìn thấu mục đích của cậu, trừng mắt nhìn Khương Thành Ngọc một cái, giả bộ trấn định quay đầu nhìn Kiều Ngôn Hi, may thật, Kiều Ngôn Hi vẫn đang đắm chìm trong sách, không phát hiện động tĩnh của cậu và Khương Thành Ngọc.

Khương Thành Ngọc nhìn hành động lấy lòng Kiều Ngôn Hi của Tiết Đồng Hải, trong mắt hiện lên một tia khinh thường. Mới lần đầu thích con gái chứ gì? Thật đúng là thằng nhóc khờ khạo.

Vừa nhìn là biết được bố mẹ che chở lớn lên mà, hừ, thật ngây quá!

Cậu quay mặt, không có hứng thú xem vở kịch nam sinh lấy lòng nữ sinh ngây thơ. Nhưng lúc này cậu đã quên, cậu cũng chỉ giống như bọn họ - cũng là “nhóc con” thôi.

---
P.S: Tính post chương này rồi nghỉ ôn thi. Nhưng thấy chương sau khá hay, nên nếu có thêm 3 cmt tớ sẽ edit thêm một chương nha :)) Bữa giờ hóng comment nhận xét mà thấy đìu hiu ghê  :no2:



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.04.2017, 14:25
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 22.03.2015, 20:18
Tuổi: 30 Chưa rõ
Bài viết: 482
Được thanks: 2242 lần
Điểm: 5.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 24
☆, chapter7

Edit: Shin-chan

"Chát…", tan học về nhà, nghênh đón Khương Thành Ngọc là tiếng đồ sứ vỡ tan, thanh âm va chạm giữa sàn nhà và bình sứ trắng luôn khiến người ta sởn gai ốc.

Khương Thành Ngọc vò vò tóc, nhanh chóng cởi giày đi về phòng của mình. Cảnh tượng này của bà ấy cậu nhìn đã quen rồi, không cần quá kinh ngạc, cũng sẽ không đau lòng, bởi vì thời gian biến thói quen thành sự tự nhiên.

Khương Thành Ngọc dùng sức đóng chặt cửa phòng, muốn mang hết thảy những thanh âm đó chèn ép ra ngoài, cửa gỗ cũ nát dường như không chịu nổi âm thanh bén nhọn ấy.

Tiếng của mẹ như cố xuyên qua cánh cửa truyền vào lỗ tai Khương Thành Ngọc: "Phá sản rồi đó, mày và cha đúng là giống nhau như đúc, đều là thứ vô dụng." Tuy là nói Khương Thành Ngọc, nhưng cũng là đang mắng chửi cha Khương Thành Ngọc.

"Cô nói cái gì? Người đàn bà như cô có bao giờ chịu thỏa mãn với những thứ hiện có đâu, cô nghĩ cô là thứ tốt lành lắm ư!" Trong âm thanh phẫn nộ của cha còn có một chút run rẩy.

Mẹ chạm vào nỗi đau trong lòng cha, một người chỉ dựa vào sức lao động để kiếm tiền như ông quả thật khó mà ăn sung mặc sướng, ông chỉ là công nhân hạn chót ở cái thành thị này, mỗi ngày dù có bán mạng làm việc cũng chẳng thể sống yên.

Nhiều năm trôi qua như thế, chưa từng có một lần ông có thể tự tin đứng dưới ánh mặt trời nói ra nghề nghiệp của mình, nhưng dù vậy, ông cũng không thể nhận lấy sự vũ nhục từ vợ của mình.

"Hừ, tôi nói không đúng sao? Anh là thứ đàn ông không có bản lĩnh, mười mấy năm rồi vẫn để chúng tôi ở lại cái nơi rách nát này." Thanh âm của mẹ lần này nghe càng chói tai hơn, đem phẫn nộ dồn nén bấy lâu thiêu đốt cha.

Tự trọng trong lòng đàn ông đã bị khiêu chiến đến cực hạn, phòng khách truyền đến thanh âm vỡ nát.

Sức lực của phụ nữ làm sao có thể so sánh với đàn ông, âm thanh kìm nén sự nức nở của mẹ rơi vào lỗ tai Khương Thành Ngọc. Cậu khẽ cắn môi, ngăn lại xúc động muốn đẩy cửa xông ra ngoài của mình.

Cậu lấy ra bài thi học kỳ trong túi sách, con điểm đỏ thẫm chói lọi đập vào mắt, Khương Thành Ngọc bỗng nhiên cảm giác trong ngực nghèn nghẹn không thở nổi.

Cái này, có ích lợi gì đâu? Mình đã từng ngây thơ tưởng rằng chỉ cần thành tích tốt thì cha mẹ sẽ vui vẻ, sẽ không cãi nhau mỗi ngày. Nhưng mà giờ đây cậu mới phát hiện tất cả nỗ lực của cậu đều chẳng đáng một xu, chỉ dựa vào sự cố gắng của cậu cũng chẳng thể để mọi chuyện quay lại như lúc đầu, mâu thuẫn này, cậu vĩnh viễn không có cách hóa giải.

Ngay cả bản thân cậu, chỉ sợ bọn họ cũng không cần. Khương Thành Ngọc thường nghĩ rằng nếu không có cậu trên đời này, có phải họ đã sớm tự đi tìm hạnh phúc khác cho riêng mình?

Khương Thành Ngọc nhìn chằm chằm bài thi trắng tinh, hốc mắt hơi hơi hồng. Cậu vươn tay vò tờ giấy thành một cục, trong mắt có một tia chán ghét, thứ vô dụng này giữ lại thì có ích lợi gì?

Đôi tay bỗng nhiên thả lỏng, tờ giấy trắng tinh đã nhăn nhún khó nhìn. Khương Thành Ngọc buông tay, vuốt vuốt lại tờ giấy thi, ý muốn trả nó lại trạng thái vẹn nguyên ban đầu, nhưng vô luận cậu cố gắng như thế nào những nếp uốn khó coi ấy đều vĩnh viễn không mất đi, trạng thái ban đầu không thể phục hồi.

Có lẽ đây giống như quan hệ của cha mẹ, trạng thái trơn nhẵn như lúc đầu sẽ mãi không thể thực hiện được, chỉ còn cách đổi một tờ giấy khác, cuộc sống mới có thể hạnh phúc trở lại.

Khương Thành Ngọc tắt đèn, ánh trăng trong trẻo lạnh lùng không làm cho màn đêm bớt đi đáng sợ, ngược lại còn tăng thêm một phần tàn nhẫn trong đêm. Trên bàn có một tia sáng lóe lên, Khương Thành Ngọc bước đến nhìn, dao gọt hoa quả dưới ánh trăng bén nhọn lấp lánh.

Đây không phải lần đầu tiên cậu nghĩ đến việc chấm dứt sinh mệnh của mình, nhưng mỗi khi lưỡi dao lạnh băng áp lên cổ tay lại khiến cậu nhụt chí.

Đúng vậy, cậu chưa bao giờ ngừng tham luyến sự ấm áp, dù cuộc sống không trọn vẹn như ý, vẫn không thể chấm dứt một cách tuyệt vọng như thế. Dũng khí đó, cậu thật sự không có.

Nghĩ đến đây, Khương Thành Ngọc 13 tuổi bỗng nhiên cúi đầu cười thành tiếng, đã không đủ dũng cảm kết thúc, vì thế cứ sống tiếp bằng chút hơi tàn này đi, thất vọng cũng tốt, tuyệt vọng cũng tốt. Khương Thành Ngọc, cả đời này mày cứ như vậy, chính là lỗi của mày, mày là kẻ nhát gan, chết cũng không dám, cứ sống hèn mọn như vậy đi.

Tiếng đánh đập ở phòng khách ngày càng nghiêm trọng, Khương Thành Ngọc dùng tay ôm đầu, không để cho mình phát ra tiếng nghẹn ngào. Cậu bỗng nhiên rất hận chính mình, không phải chẳng còn gì để luyến tiếc sao? Sao mày lại hèn nhát như vậy. Khương Thành Ngọc không ngừng hỏi chính mình.

Giờ khắc này, Khương Thành Ngọc ngụy trang lạnh lùng trong mắt mọi người đã biến mất, giờ khắc này, cậu chính là đứa bé yếu ớt, một đứa bé không biết phải làm sao cho đúng.

Không ai để ý đến cảm nhận của cậu, con người đôi khi ích kỉ đến đáng sợ, bất cứ là người thân hay người ngoài. Bọn họ làm vì bọn họ nghĩ đối với cậu như thế là tốt nhất, cậu nhất định phải đồng ý, bọn họ sẽ vì hạnh phúc của riêng mình mà thoái thác một lí do, để giải thoát cho chính mình mà không quan tâm cậu khổ sở thế nào. Khương Thành Ngọc bất lực.

Câu không phải có tính cách lạnh lùng trời sinh, cậu cũng từng là một đứa bé hoạt bát, chỉ khác với những đứa bé khác ở sự thông minh và xinh đẹp hơn một chút, nhưng cậu cũng sẽ có tính cách bướng bỉnh, cũng sẽ làm nũng với cha mẹ như những đứa trẻ khác.


Nhưng từ sau khi cha mẹ cãi nhau, cậu liền thay đổi, cậu dần mất đi niềm tin vào tình cảm, cậu luôn bày ra một khuôn mặt lạnh nhạt, nhưng có mấy ai biết được, đó chỉ là một lớp ngụy trang để che giấu trái tim yếu ớt?

Cậu lạnh nhạt ngước mắt nhìn thế giới, không biết mình tồn tại với mục đích gì, không biết mình phải cố gắng vì điều gì. Cứ như vậy, giống như cái xác không hồn, sẽ biến thành cát bụi vào một ngày nào đó.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 29.04.2017, 18:58
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 22.03.2015, 20:18
Tuổi: 30 Chưa rõ
Bài viết: 482
Được thanks: 2242 lần
Điểm: 5.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 28
Đến hẹn lại lên  :bird:

☆, chapter8

Edit: Shin

Kỳ thi giữa học kì trôi qua, kết quả Kiều Ngôn Hi lại đứng nhất. Doãn Manh Manh nhìn Kiều Ngôn Hi chằm chằm, sùng bái như nhìn một tòa Kim Tự tháp.

Vốn dĩ, hạng nhất này không phải chỉ tính trong phạm vi học sinh trường cũ bọn cô, mà tính trong phạm vi toàn trường này, nghe nói ở đây ai cũng có thành tích cực kì tốt, ví dụ như nam thần Khương Thành Ngọc, hoặc ví như tài nữ Lý Thanh.

Thế mà Kiều Ngôn Hi thế thật sự đứng thứ nhất, đúng là khó tin. Nhưng trong mắt của Doãn Manh Manh, Kiều Ngôn Hi mới là thần tiên, cái kẻ gọi là thiên tài gì gì đó so với Tiểu Khê cũng chỉ bằng cái rắm. Tiểu cô nương đắc chí, đúng đúng, vẫn là Tiểu Khê nhà mình lợi hại.

Chủ nhiệm lớp thực kinh ngạc, hắn cảm thấy Kiều Ngôn Hi đúng là rất thông minh, say mê toán học, nhưng trong giờ học cũng không tích cực lắm, ai ngờ lại lợi hại như vậy, cao hơn điểm Khương Thành Ngọc đến năm phần! (5 phần này tớ cũng không rõ là bao nhiêu nên giữ nguyên văn nhen)

Cao năm phần thì không có gì đáng để ý, nhưng mấu chốt là cao hơn ai! Khương Thành Ngọc là ai, cậu là thiên tài tiếng tăm lẫy lừng, đó là lần đầu tiên hắn gặp một đứa bé thông minh đến thế. Tuy rằng bình thường thằng bé cũng không thèm để ý đến lời hắn nói cho lắm. ( được rồi, điều này làm hắn thật ai oán ).

Nhưng mà thành tích kia đã rõ rành rành. Kiều Ngôn Hi như vậy mà vượt qua Khương Thành Ngọc! Chẳng lẽ mình đã già rồi sao, đến mắt nhìn người cũng không chuẩn nữa. Chủ nhiệm lớp lấy chỉnh gọng kính, vẻ mặt ai oán.

Kiều Ngôn Hi cũng không ngờ mình có thể đứng thứ nhất, nửa học kì trôi qua, điều cô nghe được nhiều nhất là chuyện Khương Thành Ngọc thông minh thế nào, lợi hại thế nào. Hơn nữa, học cùng một lớp với Khương Thành Ngọc, cô cũng có thể chứng kiến được cậu vĩ đại cỡ nào, mỗi lần giáo viên đưa ra các vấn đề nan giải đều không làm khó được cậu, trả lời một phát chuẩn xác. Khiến cho cô bội phục, cô không ghen tị, bởi vì cô hiểu được đạo lý ‘nhân ngoại hữu nhân’.

Cho nên việc đầu tiên sau khi nhận lấy phiếu điểm chính là nghiêng đầu nhìn Khương Thành Ngọc. Người kia chỉ vùi đầu xem phiếu điểm, sắc mặt như thường, lạnh lùng như trước, không có một chút biểu cảm, Kiều Ngôn Hi không biết cậu đang suy nghĩ cái gì. Bất đắc dĩ quay đầu lại.

Đợi Kiều Ngôn Hi quay đầu rồi, Khương Thành Ngọc lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi hơi liếc về phía Kiều Ngôn Hi, khóe miệng lộ ra một chút ý cười, tốt lắm, rốt cục cũng có người có thể làm ra chuyện khiến cậu hứng thú.

Hy vọng lần này đừng để cho cậu phải thất vọng, cuộc sống cậu như ao tù nước đọng, không còn biết phương hướng phải đi là đâu nữa. Cậu chỉ có thể chờ một chút gợn sóng nào đó bất ngờ xuất hiện trên mặt hồ yên ả bao năm, để cậu yên tâm ký thác bản thân. Có phải bây giờ xuất hiện rồi chăng? Cậu thật sự chờ mong.
"Kiều Ngôn Hi, chúc mừng cậu nha, cậu luôn luôn xuất sắc như thế." Tiết Đồng Hải kéo áo Kiều Ngôn Hi, ý muốn cô quay đầu lại.

"Haha, được lắm, cậu cũng đâu thua kém gì, thứ ba luôn đó, Thừa tướng đại nhân". Thường xuyên ở cùng Doãn Manh Manh, Kiều Ngôn Hi cũng bị lây nhiễm chút thói quen của cô nhóc.

Hơn nữa, trong nửa năm này hoàn cảnh cũng thay đổi, cô có nhiều bạn hơn, cuộc sống cũng sáng sủa hẳn, quả thực cô đã biết nói đùa với người khác, không còn giống Kiều Ngôn Hi trước kia nữa.

Vấn đề của cha mẹ cô không còn muốn nghĩ đến, cô cảm thấy nếu không nghĩ ra thì không cần phí công suy nghĩ nữa.

Tiết Đồng Hải bất đắc dĩ cười cười: "Vẫn là không thể thoát khỏi cái biệt hiệu thừa tướng này!"

Kiều Ngôn Hi cười với cậu: "Bởi vì có tớ ở đây, cậu mới trở thành Thừa tướng."
"Được rồi, nữ vương bệ hạ, thần nguyện ý trọn đời nguyện trung thành, tuyệt không phản bội." Tiết Đồng Hải nhìn Kiều Ngôn Hi, nửa đùa nửa thật.

Không đợi Kiều Ngôn Hi trả lời, Doãn Manh Manh liền xì một tiếng, bật cười, "Hai cậu đúng là buồn nôn, tớ nghe còn chịu không nổi, Thừa tướng nữ vương nữa chứ."

Kiều Ngôn Hi ngẫm lại cũng thấy hai đứa đúng là ngốc, cũng bật cười theo, chỉ còn Tiết Đồng Hải bất đắc dĩ nhìn cô, trong lòng càng không ngừng hò hét: Tớ nói thật đó, tớ nguyện ý làm mọi chuyện vì cậu mà.

Thiếu niên vừa mới bước vào giai đoạn trưởng thành, vẫn chưa hiểu rõ cảm giác thích một người, chỉ biết là cậu rất thích nhìn Kiều Ngôn Hi, nhìn cô đạt thành tích cao cậu rất vui vẻ, cho dù cô vượt qua cả cậu, cho dù cậu có chút không cam lòng.
Nhìn thấy cô vui vẻ cậu cũng vui vẻ. Cho đến vài năm sau này, rốt cuộc cậu cũng hiểu được, ngay từ lúc bắt đầu cậu đã đem lòng thích Kiều Ngôn Hi rồi.

Kiều Ngôn Hi nổi danh, toàn bộ học sinh cùng giáo viên năm nhất đều biết đến cô gái vượt qua Khương Thành Ngọc, mọi người đều muốn nhìn xem cô tròn méo ra sao, cho nên cứ cách vài phút Kiều Ngôn Hi lại thấy có người khác lớp quanh quẩn trước cửa.

Bắt đầu, cô cũng không biết sao lại như thế. Cho đến một ngày, cô và Doãn Manh Manh nghe được có người nhắc đến tên mình trong quán ăn, có chút tò mò liền dựng tai lắng nghe.

"Cậu có biết Kiều Ngôn Hi trông thế nào chưa?" Đồng học A.

"Chưa thấy, nhưng mấy ngày trước tớ nghe bạn cùng bàn nói, cậu ta cũng chỉ là học sinh bình thường thôi." Đồng học B.

"Thật hay giả? Tớ lại nghĩ cậu ta phải là kiểu người mang mắt kính thật dày, cả ngày đọc sách cơ." Đồng học C.

"Tớ cũng nghĩ thế, bằng không sao có thể vượt qua Khương Thành Ngọc." Đồng học A đồng ý.

"Ai biết được, coi chừng bạn học của cậu nhìn nhầm rồi đó, nếu không buổi chiều chúng ta đi xem thử?" Đồng học C đề nghị.

"Được được, ăn nhanh rồi đi ngay nhé!" Đồng học A cùng đồng học B đồng thanh.
Kiều Ngôn Hi xấu hổ, chuyện gì thế này, không phải chỉ là vượt qua Khương Thành Ngọc sao. Sao lại biến cô thành mọt sách thế này. Khương Thành Ngọc cũng không phải thần, vượt qua cậu ta có gì kỳ quái đâu, những người này thật đúng là.

Doãn Manh Manh nhìn vẻ mặt Kiều Ngôn Hi, cười gian trá: "Cậu nói xem, bây giờ tớ gọi to tên cậu thì thế nào hả?"

"Đừng, cho tớ xin một phút bình yên đi, tớ no rồi, nhanh đi thôi." Kiều Ngôn Hi hoảng sợ nhìn Doãn Manh Manh.

"Được rồi, chả có tí hài hước gì cả, tớ sẽ không bán đứng cậu đâu." Doãn Manh Manh bất mãn lẩm bẩm, bước nhanh đến bên cạnh Kiều Ngôn Hi kéo tay cô đi mất.

Kiều Ngôn Hi có chút bất đắc dĩ với ánh mắt xem xét của mọi người, cô không thể luôn trốn trong phòng được. Cũng may lòng hiếu kỳ của bọn họ không quá lâu, sau một thời gian thì không còn chú ý nữ, Kiều Ngôn Hi thở phào nhẹ nhõm một hơi. Cô không muốn đi đến đâu cũng bị người khác nhìn chằm chằm.

Cô càng thêm cố gắng học tập, kiểm tra giữa kỳ chỉ là một nốt nhạc đệm nho nhỏ, thậm chí còn không đáng kể, Kiều Ngôn Hi nhớ kỹ mục tiêu của chính mình. Đỗ đại học! Đỗ trường đại học tốt nhất!

Để cho những kẻ đã từng cười nhạo mình phải ngước mắt nhìn, cho dù ba phải đi tù, mẹ không ở nhà, nhưng cô vẫn là người mạnh mẽ!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: apple nhi, Emily Camellia, LSsuan, Murasaki, PhamBuiVanAnh, Phuongthao20494, Tô Hương Quỳnh và 209 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

4 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

5 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

8 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

9 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 17, 18, 19

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 213, 214, 215

12 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 16)

1 ... 33, 34, 35

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Tổng tài anh thật là hư - Cơ Thủy Linh

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 233, 234, 235


Thành viên nổi bật 
Libra moon
Libra moon
Mía Lao
Mía Lao
V.O
V.O
thu thảo
thu thảo
Windyphan
Windyphan
Song Nhi
Song Nhi

Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 588 điểm để mua Cung Ma Kết
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 234 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Ly nước cam dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 354 điểm để mua Jifflypuff Jumps
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 202 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Công Tử Tuyết: #megau1976
Vào Bảng thiết lập cá nhân -> Lý lịch -> Thay đổi cấu hình tài khoản -> Mật khẩu mới (ở phía dưới)  :-D
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: megau1976 vừa đặt giá 358 điểm để mua Tháp Eiffel
megau1976: chào AD, lâu quá không vào dd, xin hỏi đổi mật khẩu thì vào chỗ nào! Tôi chuẩn bị đăng bài lại. thanks.
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 224 điểm để mua Socola quà tặng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 350 điểm để mua Gấu trắng tương tư
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 216 điểm để mua Ống nghe tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Hoa lồng đèn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Gối xinh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 218 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 279 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.