Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 16.04.2017, 19:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4836 lần
Điểm: 10.55
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 214: Hồ Phủ

” Bắc Hà bên kia thế nào?” Lục hoàng tử trở về phủ, cởi áo choàng xuống, bưng một chén trà nóng uống.

Làm hoàng tử, phải kiêng kỵ đi lại gần gũi với đại thần. Trước đây La Thiên Trình là thị vệ còn dễ nói, hiện tại đảm nhiệm chức Chỉ huy Thiêm sự, thì không thể không tránh hiềm nghi được.

Có điều Lục hoàng tử rất yêu thích La Thiên Trình, đặc biệt là hôm đó tận mắt thấy hắn dốc sức chiến đấu với hổ dữ, còn cả một loạt hành động thu phục được người ở Cẩm Lân Vệ sau khi nhậm chức, ngược lại Cổ Minh cùng là Chỉ huy Thiêm sự làm nền có phần bình thường, có thể thấy được hắn là một tướng tài hiếm có.

Lương tướng hiếm thấy, đặc biệt là lương tướng trẻ tuổi.

Lục hoàng tử cười cười tự giễu.

Những người quyền cao chức trọng kia, có ai coi trọng một hoàng tử không có thế lực như hắn đây?

La Thiên Trình thì ngược lại, lúc làm thị vệ trưởng trong cung, có một hai lần hữu ý vô ý nhắc nhở như vậy, đã giúp hắn không ít việc.

“Di thể của Thế tử Trấn Quốc Công đại khái không quá ba ngày là có thể vào kinh rồi ạ.” Thuộc hạ trả lời.

“Đoạn đường này, rất náo nhiệt nha?”

Thuộc hạ ngẩn ra, gật đầu: “Giống như có thế lực nhiều phương nhúng tay vào, nếu không hai ngày đã phải đến rồi.”

Lục hoàng tử đặt chén trà lên bàn tử đàn nhỏ, khóe miệng mỉm cười: “Nếu như thế, Bản vương cũng phải tham gia náo nhiệt.”

“Chủ tử, việc này không ổn đâu?” Thuộc hạ ngạc nhiên ngẩng đầu.

Loại chuyện này, ai cũng có thể nhúng tay, nhưng hoàng tử lại không được, nếu không một khi bị Hoàng Thượng biết được, vậy thì gay go to rồi.

“Bảo ngươi đi thì đi đi, sao lại nói nhảm nhiều như thế, nhớ hành động bí mật chút là được, nhất định không được để di thể kia vào kinh.”

Một người có khả năng đọ sức với mãnh hổ, sẽ vì ngựa chứng mà chết oan chết uổng ư?

Nếu hắn tin mới là đồ đần đấy, chỉ là có người nhìn thấy cái ghế Thế tử Trấn Quốc Công thoải mái mà thôi.

Trừ Thái tử, Nhị hoàng tử lớn tuổi nhất, mẫu tộc Tam hoàng tử thế lớn vô cùng tôn quý. Tứ hoàng tử có sẵn tài danh, Ngũ hoàng tử có phần được phụ hoàng coi trọng, nếu hắn không đánh cuộc một trận, lại cứ cụp đuôi đối nhân xử thế cẩn thận từng li từng tí như thế, vậy còn thừa một phần xem cuộc vui rồi.

“Vâng” thuộc hạ khom người lui ra.

Lục hoàng tử bỗng nhiên nghĩ đến gì đó, khoát tay: “Chờ một chút.”

Người nọ dừng lại: “Chủ tử còn có gì phân phó?”

“Phu nhân Thế tử Trấn Quốc Công. . . . . . có tìm được không?”

Thuộc hạ kinh ngạc nhìn Lục hoàng tử một cái.

Lục hoàng tử bị nhìn thì có chút thẹn quá thành giận, trách mắng: “Bản vương hỏi ngươi đấy!”

Những kẻ thuộc hạ này, đầu đều mọc trên mông à?

Cái loại ánh mắt biểu lộ “Ngươi dò la vợ người khác thật là biến thái” là sao chứ?

Hắn chỉ là lúc tiến cung gặp Thái phi. Thấy Thái phi vì chuyện Chân Tứ mất tích mà tỏ ra mấy phần lo lắng, nên lúc này mới hỏi một chút thôi, chứ không phải để ý nàng ta đâu!

“Vẫn không có bất cứ tin tức gì, nghe nói Cổ đại nhân định vào kinh phục mệnh ——”

“Người cũng không tìm được, Cổ Minh lại muốn vào kinh phục mệnh?” Khuôn mặt Lục hoàng tử trầm xuống.

Thuộc hạ lại kinh ngạc nhìn hắn một cái.

Khóe miệng Lục hoàng tử giật giật, nghiêm mặt nói: “Phụ hoàng đã nhắn nhủ phải tìm người cho kỹ, tên Cổ Minh này càng ngày càng quá tệ rồi.”

Thuộc hạ không dám ngẩng đầu, thầm nghĩ Cổ Minh tốt xấu gì cũng là Chỉ huy Thiêm sự Tứ phẩm, mãi vẫn không tìm được người thì cũng không thể cứ dây dưa ở đó không đi a.

Cẩm Lân Vệ mới lập, chính là thời điểm thế lực rời rạc, chờ một năm nửa năm đi qua, người khác đều đứng vững cả. Hỏi xem, Cổ Chỉ huy Thiêm sự đâu?

A, hắn ở bãi săn Bắc Hà tìm vợ cho La Chỉ huy Thiêm sự kìa.

Hơn nữa, một mệnh phụ bên ngoài không tìm thấy, hình như không liên quan gì đến chủ tử nhà hắn nha.

Hay là hắn sơ xuất cái gì nhỉ?

Nhất định là hắn sơ xuất gì đó!

“Nhanh đi xuống làm việc đi!” Lục hoàng tử đen mặt lên đạp một cước.

Ánh mắt tên thuộc hạ này sao càng ngày càng kỳ quái vậy, hắn cảm thấy không quá cao hứng!

Bắc Hà, dường như còn lạnh hơn kinh thành một chút, cơn mưa dày đặc kia như viên đá đập vào người, ẩm ướt lạnh buốt, rất khó chịu.

Cổ Minh dắt ngựa, ôm quyền hướng về phía Chân Nhị lão gia: “Chân đại nhân. Bên này làm phiền người rồi.”

Trên mặt Chân Nhị lão gia là nụ cười bình tĩnh: “Cổ đại nhân khách khí, là ta phải đa tạ đại nhân mới đúng.”

Cổ Minh thở dài: “Đâu có, lâu như vậy cũng chưa tìm được người, sau khi trở về phải thỉnh tội rồi.”

Trong lòng có vài phần thưởng thức Chân Nhị lão gia, chất nữ đã lấy chồng mất tích, hắn đã xin nghỉ dài hạn chạy tới, ngược lại phủ Quốc Công lại chỉ có tiểu bối.

Nếu không phải vị Chân đại nhân này tới, thì hắn tuyệt đối không thể thoát thân.

“Cổ Minh ——” một giọng nói truyền đến.

Hai người nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy một bóng dáng như lửa đỏ cỡi ngựa mà đến.

Đến phụ cận thì xoay người xuống ngựa, Quận chúa Sơ Hà mặt đen đi tới.

“Tham kiến Quận Chúa điện hạ.” Hai người nhất tề hành lễ.

Quận chúa Sơ Hà gõ gõ chiếc roi ngựa đã quấn lại vào tay, liếc xéo  Cổ Minh: “Cổ đại nhân, nghe nói ngươi phải về kinh?”

Cổ Minh lau một trận mồ hôi lạnh.

Vị Quận chúa này, thật đúng là khó đối phó, lúc ấy ở bãi săn xảy ra chuyện, cứ chết sống muốn ở lại, ngày ngày chằm chằm nhìn mình tìm người, kết thúc công việc sớm một chút cũng không được, mệt mỏi như con chó vậy.

Vốn đã nhận được chiếu lệnh hồi kinh, còn âm thầm mừng rỡ Quận chúa Sơ Hà đi thành Thanh Dương chưa trở lại, không nghĩ vẫn về kịp.

“Sao Cổ đại nhân không nói chuyện?”

“Thần không dám, là nhận được chiếu lệnh bề trên, thần không dám trễ nãi thời gian, lúc này mới chưa kịp cáo từ Quận chúa.”

Theo như biên chế, Cẩm Lân Vệ phải có bốn vị Chỉ huy Thiêm sự, hiện nay mới có ba vị, di thể La thế tử cũng vào kinh rồi, hắn ở đây tìm người, trong kinh chỉ có một vị Chỉ huy Thiêm sự, hiển nhiên là bận bịu không chịu nổi. Lâu như vậy Hoàng Thượng mới cho đòi hắn về kinh, đã là chuyện ngoài dự tính rồi.

“Hừ!” Quận chúa Sơ Hà lắc lắc roi ngựa.

Nhắc tới Chiêu Phong Đế, đương nhiên nàng khó mà nói gì, chỉ là đối diện với Cổ Minh thì không có sắc mặt tốt thôi.

Chân Nhị lão gia đã mở miệng: “Quận chúa, thần tới  thay Cổ đại nhân cũng giống nhau thôi. Người mất tích chính là chất nữ ruột của thần, thần chắc chắn sẽ dốc hết toàn lực.”

Khuôn mặt Chân Nhị lão gia có thần sắc lo lắng, khí chất lại như trời quang trăng sáng, còn ấm giọng khuyên giải, Quận chúa Sơ Hà đã không phản đối nữa, chỉ hung hăng trợn mắt nhìn Cổ Minh một cái: “Lợi cho ngươi rồi.”

Cổ Minh cười khổ, lúc này mới cáo từ rời đi.

“Kính xin Quận chúa về biệt quán trước.”

Quận chúa Sơ Hà dắt ngựa trở về, có chút rầu rĩ không vui: “Chân đại nhân, ngài nói Chân Tứ ở đâu đây. Sao lại tìm không được người?”

Chân Nhị lão gia hất những giọt mưa trên người xuống, thản nhiên nói: “Quận chúa không cần lo lắng, thần tin tưởng Diệu Nhi cát nhân thiên tướng. Ngược lại Quận chúa càng phải bảo trọng thân thể.”

Tên bắn lén lúc trước có thể là muốn loại trừ Quận chúa Sơ Hà, nhưng Quận chúa cứ chết sống muốn lưu lại, nên an toàn của nàng lại càng trọng yếu nhất.

“Chân đại nhân có phải cảm thấy Bản Quận chúa lưu lại là thêm phiền hay không?” Quận chúa Sơ Hà nhìn thẳng Chân Nhị lão gia.

Chân Nhị lão gia không ngờ Quận chúa Sơ Hà hỏi trực tiếp như vậy, không khỏi giật mình, sau đó mới ấm giọng nói: “Thần sẽ không cảm thấy như vậy. Ngược lại còn phải cảm ơn Quận chúa có thể ở lại, để mọi người luôn luôn nhớ được nơi này.”

“Ngài. . . . . . Ngài hiểu?” Trong lòng Quận chúa Sơ Hà có tư vị khó tả, chỉ cảm thấy mắt cay cay.

Lúc trước nàng ương ngạnh muốn ở lại, tất cả mọi người đều cho là nàng hồ nháo không hiểu chuyện, nhưng cuối cùng trên đời này vẫn còn có một người hiểu được.

Nàng không dám đi. Nàng sợ nàng đi rồi, thời gian dài tìm không được, thì những người đó lại hồi kinh phục mệnh như Cổ đại nhân, nàng sợ bọn họ quên mất nơi này còn có một Chân Tứ vì cứu nàng mà sống chết không rõ !

Chỉ khi có nàng ở đây, mới có thể bảo đảm có nhân thủ đầy đủ nhất, mới có thể khiến cho Hoàng bá phụ lòng mang thiên hạ luôn luôn nhớ kỹ.

Chân Nhị lão gia nhẹ nhàng cười lên: “Thần hiểu, Diệu Nhi là bạn tốt của ngài, nếu như bạn tốt của thần có chuyện, thần cũng sẽ ở lại thôi.”

Quận chúa Sơ Hà gật đầu. Lần đầu tiên khóe miệng vểnh lên.

Huyện Bảo Lăng lúc này trời lại trong xanh.

Ba người Chân Diệu đứng ngoài Hồ phủ đánh giá một phen, La Thiên Trình đi lên phía trước gõ cửa.

Một lát sau, cửa lớn sơn đen mở ra. Một nam tử mặc trang phục hạ nhân nhô đầu ra.

“Chúng ta tới bái phỏng chủ nhân của quý phủ.”

“Bái phỏng?” Người gác cổng đánh giá một lát, nhíu mày.

Chủ nhân cũng đã căn dặn, mấy ngày nay có thể sẽ có khách quý tới chơi, có điều nhìn cách ăn mặc này thì không giống a.

Nhưng mà nhìn khí chất người đến, khiến hắn có chút không chắc chắn, bèn thử dò xét hỏi: “Mấy vị tới từ thành Thanh Dương?”

Thành Thanh Dương?

Ánh mắt La Thiên Trình căng thẳng, nhạy cảm phát hiện người gác cổng này nhìn bọn họ thành người nào. Có điều vì để gặp nam chủ nhân ở đây nên vẫn gật đầu.

Dù sao gặp rồi sẽ biết rõ tình huống, đến lúc đó bị vạch trần cũng không sao, mấu chốt là phải nhìn thấy người sớm một chút, bọn họ ở đây chậm trễ quá lâu, còn không biết tổ mẫu lo lắng ra sao nữa.

Đặc biệt là chuyện ám sát ở khách sạn kia, hắn cũng không cho rằng đó là chuyện ngoài ý muốn, ngược lại có loại cảm giác thiên la địa võng đã sớm âm thầm được bố trí.

Có lẽ là nơi này là huyện thành xa xôi, mới dễ dàng thoát thân như vậy, nếu là đổi thành thành trấn lớn, thì không biết còn bao nhiêu người chờ bọn họ nữa.

Vừa nghe là từ thành Thanh Dương tới, người gác cổng lập tức đổi khuôn mặt tươi cười: “Mấy vị chờ một chút, tiểu nhân vào bẩm báo một tiếng.”

Không lâu lắm người gác cổng đã trở ra, mở cửa lớn, một người bộ dáng như quản gia đi ra, cười sang sảng nói: “Ba vị khách quý, nhanh, mời vào trong.”

Vào đường sảnh ngồi xuống, quản gia nói: “Tiểu nhân là quản gia Hồ phủ, cũng họ Hồ.”

“Hồ quản gia.” La Thiên Trình nhàn nhạt gật đầu.

Dù hắn mặc áo vải tầm thường, nhưng khí chất cao quý này lại không thể giấu hết.

Nhìn lại nàng kia, vẫn an tĩnh đi theo bên cạnh nam tử, tư thế ngồi thẳng tắp, liễm mi cúi đầu, tiểu gia bích ngọc tầm thường cũng không thể so sánh.

“Là thế này, lão gia nhà ta đã đi thôn trang tuần tra, chỉ có phu nhân ở nhà, không tiện gặp khách, nếu không ba vị nghỉ ngơi trước một chút?”

La Thiên Trình nhíu mày, xuôi theo hỏi: “Lúc này đi tuần tra?”

“Đúng vậy a, chính là trước đó không lâu chuyển đi một nhóm trà bánh đi Thanh Dương, thôn trang lại mới chế biến một nhóm mới, nên lão gia liền đi qua xem một chút, đại khái sẩm tối sẽ về.”

Quản gia vừa nói, trong lòng cảm thấy may mắn một hồi.

Lão gia quả là dự đoán không sai, Vệ gia quả nhiên phái người ra tay, muốn chặm nhóm trà bánh kia lại, may mà Bình An đã chuyển trà qua rồi. Ngược lại người Vệ gia phái đi, nghe nói đến nay vẫn chưa trở lại. Không phải là không hoàn thành nhiệm vụ sợ bị trách phạt, nên trộm trốn đi rồi chứ?

Người thành Thanh Dương nhanh như vậy đã tới, xem ra có hứng thú với loại trà bánh kiểu mới, nói không chừng có thể dựa vào đường này mà trở thành cống trà.

“À.” La Thiên Trình nhàn nhạt đáp.

Chân Diệu cúi đầu, mím môi nhịn cười.

Thản nhiên lừa dối người khác như vậy, hắn học của ai thế?

Nói tiếp nữa sẽ không bị lộ, sau đó bị coi như kẻ lừa gạt mà bị đuổi ra ngoài chứ?

Đang lúc ấy thì một người dáng vẻ như nha hoàn đi tới, đứng ở cạnh cửa gọi một tiếng Hồ quản sự.

Hồ quản sự cáo lỗi, đi qua hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Nha hoàn thấp giọng nói: “Là ca nhi lại không ăn cơm rồi, cứ nhất định đòi ăn hoa cao, phu nhân bảo ngài phái người đi mua.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, bingo2534, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 16.04.2017, 19:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4836 lần
Điểm: 10.55
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 215: Thi triển tài năng

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

Hồ quản gia gật đầu: “Nói với phu nhân là ta biết rồi.”

Nha hoàn kia lại không đi, mà đi tới trước mặt Chân Diệu nhẹ nhàng thi lễ: “Vị phu nhân này, phu nhân chúng ta mời ngài vào trong nói chuyện.”

Chân Diệu nhìn La Thiên Trình một cái.

Mặt mày La Thiên Trình nhu hòa xuống: “Đi đi.”

Chân Diệu lúc này mới đi theo nha hoàn vào bên trong.

Hồ phủ cũng không tính là lớn, tổng cộng có ba tòa nhà, hai hàng sương phòng hậu viện nam bắc nhìn bộ dáng dường như vừa đổi mới, trong viện trồng vài cây lựu cùng một lùm chuối tây, quét dọn chỉnh tề gọn gàng.

Chân Diệu được nha hoàn dẫn lên bậc thang, một phụ nhân tuổi còn trẻ liền đi ra đón, chưa nói đã cười: “Khách quý đến rồi, phu quân ta không có ở nhà, thật sự là thất lễ.”

Chân Diệu bèn cẩn thận đánh giá phụ nhân này một cái.

Tuổi ngoài hai mươi, mặt thon dài, mày lá liễu, tướng mạo cân xứng hòa hợp, mặc một thân áo tay nhỏ màu đỏ nhạt, càng tôn lên màu da trắng nõn.

Không thể nói là người quá xinh đẹp, nhưng bù lại vui vẻ thanh tú.

Phụ nhân trẻ tuổi đồng thời cũng đang đánh giá Chân Diệu.

Chỉ là một kiện áo vải xanh váy trắng bình thường, nhưng hết lần này tới lần khác tôn lên mái tóc như mực của nữ tử, làn da thắng tuyết, mặt như hoa đào tháng ba, dung nhan như ánh bình minh đầy trời, dường như sự xinh đẹp trên đời đều tụ tập lên người nàng.

Đôi mắt phụ nhân trẻ tuổi xoay chuyển, thầm nghĩ người như vậy cũng thật hiếm thấy, nghe nói Kim gia Thanh Dương sắp tới chính là công tử Kim gia, vị này có thể cùng đi theo đích thị là rất được sủng ái, cũng không biết là thị thiếp của công tử kia hay là ngoại thất nữa.

Về phần chính thất, nàng lại chưa từng nghĩ đến, ở gia đình lớn, coi trọng việc lấy vợ lấy hiền, cưới thiếp nạp mỹ. Nếu diện mạo vợ cả như vậy, xã giao nhân tình lui tới bị người có tâm nhìn chòng chọc, vậy không phải là rước họa sao? Vả lại, cũng không có đạo lý vợ cả đi theo ra ngoài.

Phụ nhân trẻ tuổi mang nụ cười trên mặt. Trong mắt lại nhiều thêm mấy phần xa cách, chào hỏi: “Lần đầu tiên ta nhìn thấy mỹ nhân như muội tử thế này đấy. Mau vào phòng ngồi.”

Kim gia Thanh Dương không thể đắc tội, một thị thiếp, trong lòng nàng thật ra rất chướng mắt.

Thái độ phụ nhân trẻ tuổi biến hóa vi diệu khiến Chân Diệu giật mình, sau đó hiểu rõ.

Ai, quá đẹp quả nhiên không có bằng hữu!

Phụ nhân trẻ tuổi đưa Chân Diệu vào trong phòng. Ngồi trên giường mỹ nhân nói: “Muội tử gọi ta một tiếng Hồ tỷ tỷ là được.”

Chân Diệu biết nghe lời phải, cười một tiếng lộ ra hai má lúm đồng tiền: “Hồ tỷ tỷ. Ngài có thể gọi ta là A Tứ.”

Đây là ý không muốn tiết lộ danh tính .

Phía ngoài người xấu nhiều lắm, không thể không phòng a.

Rơi vào trong tai Hồ thị thì lại càng khẳng định suy đoán của mình, quả nhiên là tiện tịch, ngay cả tên họ cũng không có. Nói không chừng là mua được, lập tức nụ cười lại phai nhạt mấy phần.

Chân Diệu cảm thấy thật quỷ dị.

Có điều nghĩ tới tầm quan trọng của chuyện này với La Thiên Trình, nàng vẫn kiềm chế tính tình hàn huyên cùng Hồ thị.

Hồ thị lại hỏi tình huống Kim gia Thanh Dương.

Chân Diệu hiển nhiên không biết, hỏi đến cũng chỉ có thể cười ha ha.

Trong mắt Hồ thị lại mang theo sự xem thường, quả nhiên là ngoại thất, không biết chút gì về Kim gia.

Chân Diệu run rẩy tim gan.

Thái độ này lại ác liệt hơn rồi, chẳng lẽ là vì hỏi gì cũng không biết, nên phụ nhân này nổi lên lòng nghi ngờ?

Nếu nghi ngờ thì nàng ta xem thường cái gì chứ? Sao không trực tiếp thử dò xét?

Hai người đều có tâm tư, không khí bèn lạnh xuống.

Lúc này phía ngoài truyền đến tiếng khóc rống, ngay sau đó một tiểu oa nhi vọt vào, nhào vào lòng Hồ thị khóc: “Mẹ, hoa cao khó ăn quá ——”

Nha hoàn đi theo phía sau mang vẻ mặt lúng túng: “Phu nhân, ca nhi chê hoa cao hôm nay không làm hình hoa phía trên.”

Thấy nhi tử khóc, Hồ thị nhíu mày: “Thường ngày mặt trên hoa cao không phải đều in thành hình hoa hồng sao?”

“Họ nói là khuôn hỏng nên không in.”

Tiếng trẻ con khóc càng lớn hơn nữa: “Mẹ, con muốn ăn hoa cao hình hoa hồng!”

Hồ thị mang vẻ mặt lúng túng nhìn về phía Chân Diệu: “Khiến muội tử chê cười. Đứa nhỏ này bị chiều hư rồi.”

Chân Diệu khoát khoát tay: “Trẻ con đều như vậy mà.”

Chỉ là đứa trẻ khoảng ba bốn tuổi, cũng không phải lúc biết nhận thức lúc nào nên buông tay.

Thấy mẫu thân không để ý tới mình. Tiểu oa nhi khóc càng thảm, nức nức nở nở, có dấu hiệu thở không ra hơi.

Hồ thị luống cuống, vừa vỗ lưng tiểu hoa nhi, vừa nói: “Còn không mau đi mời đại phu!”

Lúc này Chân Diệu mới nhìn kỹ một chút, phát hiện đứa bé kia gầy đến đáng thương.

Cái bộ dáng này, nếu nàng cứ ngồi thờ ơ như vậy ngược lại thật xấu hổ, bèn đi qua nói: “Ca nhi không sao chứ?”

Lúc này trong lòng Hồ thị không dễ chịu, cũng bất chấp thái độ với thân phận của Chân Diệu, thêm việc nam chủ nhân không ở nhà, nàng không có ai dựa vào, bèn không nhịn được nói ra nỗi khổ với Chân Diệu: “Đứa nhỏ này khi còn bé bệnh nặng một trận, vẫn luôn điều dưỡng cẩn thận, ai biết sau đó lại dần không thích ăn cơm lắm.”

“Ca nhi chỉ thích ăn các loại điểm tâm hoa cao?”

Khó trách sinh trong gia đình không lo ăn uống mà vẫn gầy yếu như vậy, hóa ra là kén ăn.

Hồ thị lắc đầu: “Cũng không phải thế, Chương ca nhi chỉ nhìn chút điểm tâm hình dáng hoa văn mới lạ mới ăn được vài miếng, nếu cùng khẩu vị mà không có kiểu dáng xinh đẹp thì thằng bé cũng không ăn một miếng nào.”

“Như vậy à.” Chân Diệu nghĩ nghĩ rồi nói, “Nếu Hồ tỷ tỷ không chê thì ta làm chút ít bánh bao cho Chương ca nhi ăn nhé.”

Có câu nói bắt người tay ngắn cắn người miệng mềm, nếu nàng khuyên được cậu nhóc này lung lạc tốt, ít nhất lúc thân phận bại lộ  sẽ không trực tiếp bị đá đi ra ngoài đi.

“Bánh bao?” Hồ thị nhíu mày, “Chương ca nhi cũng không ăn.”

Chân Diệu mím môi cười một tiếng: “Hồ tỷ tỷ không bằng thử một chút, bánh bao ta làm, nói không chừng Chương ca nhi sẽ ăn đấy.”

“Vậy —— được rồi.” Hồ thị gật đầu đáp ứng.

Không mua được hoa cao, chắc chắn Chương ca nhi sẽ ầm ĩ không thôi, ngày đó cũng sẽ không ăn gì, cứ tiếp tục như vậy thì sao được.

“Có điều như vậy thì phiền muội tử quá, thế thì ngại quá.”

“Không đâu, ta rất thích trẻ con.”

“A Hạnh, dẫn. . . . . . Tứ phu nhân đến phòng bếp.”

Tứ phu nhân? Nghe có gì đó không đúng nha.

Chân Diệu chỉ nghi hoặc một chút rồi bỏ qua, hoan hoan hỉ hỉ theo nha hoàn gọi là A Hạnh đến phòng bếp.

Lâu lắm rồi nàng chưa xuống bếp, ngứa tay quá đi.

Vào phòng bếp, nhìn lướt qua một cái thì có chủ ý.

Mang mì vắt đang kéo tới, nhào đều với khoai tím nhuyễn, rồi đặt lên giá ủ.

Tranh thủ thời gian này luộc trứng chim cút, rồi chọn mấy quả thu lê ngon nhất khoét rỗng ruột, đổ trứng đã đánh đều vào.

A Hạnh thấy vậy trợn mắt hốc mồm: “Tứ… Tứ phu nhân, còn có thể để trứng trong quả lê à?”

“Có thể làm thu lê chưng trứng đấy.” Chân Diệu không ngẩng đầu, trên tay bận rộn .

Chờ xếp xong thu lê, lại mang đậu phụ tới cắt thành khối vuông lớn nhỏ vừa phải, cũng khoét rỗng ở giữa như cũ, dồn thịt băm đã trộn đều gia vị rồi thả vào nồi chiên vàng, cuối cùng rưới nước sốt cam lên làm thành món đậu phụ sốt cam.

Tiếp theo lại dùng khoai tây, cà rốt, nấm hương các loại cắt hạt lựu xào với dầu, làm thành viên rau ngũ sắc.

Những quả trứng chim cút thì lột vỏ, lấy cà rốt khắc thành mào và mỏ gà rồi xiên vào. Lại dùng hạt vừng đen làm mắt, làm thành nguyên một đàn gà con nhỏ nhắn xinh xắn, đặt cùng với viên rau ngũ sắc.

“Ôi trời ơi, ôi trời ơi!” Mắt A Hạnh cũng không dám nháy, không nhúc nhích nhìn chằm chằm, đã sợ hãi thán phục vạn phần từ lâu.

Chân Diệu bất đắc dĩ thở dài.

Đáng tiếc không có Thanh Cáp giúp một tay, khiến nàng cũng có chút lúng túng tay chân.

May mà trong phòng bếp này vốn đang hầm canh xương heo với lửa nhỏ, nàng trực tiếp làm canh xương heo thập cẩm.

Mì vắt khoai tím bên kia đã ủ xong, tạo thành nguyên một đám mì vắt nhỏ, A Hạnh còn chưa nhìn rõ động tác tay của Chân Diệu, chỉ cảm thấy hoa cả mắt, thì nguyên một đám hoa hồng sống đã thành, phút chốc đã tỉnh. Sau đó mới xếp vào lồng hấp trên lửa lớn, đúng lúc đặt thu lê lên trên.

Chân Diệu rửa sạch tay, nói với A Hạnh: “Bê lên đi.” Dẫn đầu đi ra khỏi phòng bếp.

Bên kia đại phu vừa khám cho Chương ca nhi xong, cũng chỉ nói mấy lời như ăn uống không điều độ, tính khí không cân bằng.

Mỗi lần Hồ thị đều nghe đại phu nói như vậy, đã sắp thuộc làu làu rồi, nhưng một khi Chương ca nhi không thoải mái thì vẫn phải mời đại phu, cũng chỉ để an tâm thôi.

Hồ thị đang cầm một khối bánh hoa quế dụ dỗ Chương ca nhi ăn, Chương ca nhi mím chặt môi, đầu lắc như trống bỏi.

Mùi thơm của thức ăn xông vào mũi, thơm ngọt thoang thoảng.

Hồ thị không khỏi ngẩng đầu, thấy Chân Diệu tới thì vội vàng đứng dậy chào hỏi.

Chân Diệu cười ngồi xuống, phía sau A Hạnh bưng một cái mâm lớn đến, dọn từng món ăn xuống.

Đầu tiên là một phần thu lê chưng trứng, quả lê màu da cam, trứng chưng mềm mềm, nhìn là thấy nhẹ nhàng khoan khoái.

Chương ca nhi đưa ló đầu nhìn nhìn .

Tiếp theo là một đĩa sứ lớn màu xanh biếc, trong đĩa sứ là viên rau ngũ sắc, còn có đàn gà con trắng nõn đáng yêu.

“Cái này có thể ăn sao?” Chương ca nhi chỉ vào con gà con hỏi.

“Dĩ nhiên có thể rồi.” Chân Diệu cười tủm tỉm nói.

Hồ thị vốn đang sững người, có chút không dám tin, tiếp theo vội nói: “A Đào, còn ngây ra đó làm gì, không nhanh hầu hạ Chương ca nhi dùng cơm.”

Một nha đầu áo trắng phía sau Hồ thị vội vàng dùng đũa gắp một cái trứng chim cút cho Chương ca nhi.

Chương ca nhi lắc đầu, ý bảo A Đào thả con gà con vào lòng bàn tay bé, hào hứng bừng bừng nhìn một lúc lâu mới ăn.

Hồ thị khẩn trương nhìn Chương ca nhi.

Chương ca nhi chỉ một ngón tay: “Con muốn nữa!”

Hồ thị đột nhiên nhìn về phía Chân Diệu, khó nén kích động: “Muội tử, chẳng lẽ mùi vị trứng chim cút này khác bình thường sao?”

“Hồ tỷ tỷ thử một miếng sẽ biết.”

Hồ thị vội gắp một cái ăn, thoáng cái ngây ngẩn cả người.

Nàng sửng sốt, không phải bởi vì trứng chim cút này ăn ngon, mà hoàn toàn trái lại, đây chính là trứng luộc bình thường nhất.

Nhưng mà, Chương ca nhi lại còn muốn!

Nàng khó hiểu nhìn hướng Chân Diệu, Chân Diệu giải thích: “Chương ca nhi tuổi còn nhỏ, khẩu vị vốn nhạt, có thích ăn hay không, vẫn còn phải xem có thể khiến bé hứng thú hay không thôi.”

Hoa cao kia chỉ là món ăn bình thường, Chương ca nhi đã ầm ĩ đòi ăn, hiển nhiên không phải thích mùi vị, mà mới lạ, xinh đẹp mới là điều trẻ con cảm thấy hứng thú nhất.

Quả nhiên, sau khi cầm tiếp trứng chim cút hình gà con, Chương ca nhi ngắm nghía một lúc lâu sau mới ăn, sau đó lại ăn hai viên rau ngũ sắc, gần nửa cái thu lê chưng trứng.

A Hạnh lại trở về, mang màn thầu khoai tím hình hoa hồng đặt lên bàn.

Hồ thị không nhịn được mà kinh ngạc tán thán: “Muội tử tốt, bánh bao này muội làm thế nào vậy? Thật sự giống hệt hoa hồng thật!”

“Cũng đơn giản, chỉ là dùng nhiều tâm tư một chút mà thôi.”

Thấy Chương ca nhi cầm bánh bao khoai tím hình hoa hồng ở trong tay, thử cắn một miếng, Hồ thị cũng không nhịn được mà rơi lệ.

Lặng lẽ lau khóe mắt, phân phó nói: “A Đào, đi lên trước nói với Hồ quản gia, ta giữ Tứ phu nhân dùng cơm ở đây, bảo hắn thay ta cáo tội với khách quý.”

“Vâng” A Đào cũng vui vẻ ra mặt  đi ra ngoài, không lâu lắm lại quay về, nhìn Hồ thị đang kích động kéo tay Chân Diệu nói chuyện một cái, muốn nói lại thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, bingo2534, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 16.04.2017, 19:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4836 lần
Điểm: 10.55
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


  Chương 216: Kim gia đến nhà

“Sao vậy?” Hồ thị buông tay Chân Diệu ra, nhìn A Đào.

Vẻ mặt A Đào có chút lúng túng, nói: “Phu nhân, phía ngoài lại tới một nhóm người nữa, nói là Kim gia Thanh Dương”.

“Lại có người tới?” Hồ thị nhất thời chưa suy nghĩ kỹ càng, nhìn về phía Chân Diệu, “Muội tử, sao lại chia hai tốp tới?”

“Phu nhân, người tới sau mới là người Kim gia, bọn họ, bọn họ không phải ——” A Đào kiên trì nói.

Cho dù là ai vừa rồi còn sùng bái tràn đầy trong lòng, hiện tại biết rõ người mình sùng bái là kẻ lừa đảo, cũng sẽ không được tự nhiên.

“Không phải chứ?” Hồ thị cảm thấy có chút mờ mịt, ánh mắt chớp chớp, sau đó đột nhiên trợn to, “Ngươi, ngươi không phải là người Kim gia?”

Chân Diệu gật đầu.

Hồ thị lập tức đứng lên: “Vậy sao ngươi lại gạt ta?”

Chân Diệu đứng lên theo, cười khổ nói: “Hồ tỷ tỷ, vừa rồi ta đã nói với tỷ ta không phải là người Kim gia.”

“Ngươi đã nói?”

“Đúng vậy a, ngài quên rồi à?”

Hồ thị nhớ lại một chút, cắn răng.

Trước đó bản thân nghe ngóng chuyện Kim gia, nàng ta đúng là đã nói mình không phải là người Kim gia, cũng không rõ ràng chuyện của Kim gia!

Nhưng mà, nhưng mà nàng cho rằng nguyên nhân vì nàng ta là ngoại thất!

Hồ thị cố gắng nuốt sự khó chịu xuống.

Nói như vậy, thì ngược lại là do tự bản thân mình nghĩ như thế rồi?

“Các ngươi đã không phải là người Kim gia thì tới quý phủ của ta làm gì? Còn giấu đầu lòi đuôi, rốt cuộc có ý đồ gì?” Đôi mày liễu của Hồ thị dựng đứng, bừng tỉnh đại ngộ, “Đúng rồi, các ngươi nhất định là người Vệ gia phái tới!”

Nói tới đây cười lạnh một tiếng: “Sao? Vệ gia các ngươi phái người chặn trà bánh kiểu mới của Hồ gia ta lại còn chưa đủ. Bây giờ còn công khai tiến dần từng bước sao? Ngươi là phòng tiểu thiếp thứ mấy của lão đầu Vệ gia kia?”

Đây là cái đống lộn xộn gì vậy a?

Chân Diệu mờ mịt.

“Mẹ, ngài sao vậy?” Bánh bao khoai tím hình hoa hồng trong tay Chương ca nhi bị dọa cho sợ đến mức rơi xuống, nắm chặt lấy ống tay áo Hồ thị.

Lúc này Hồ thị mới kịp phản ứng nhi tử còn ở đây. Cúi đầu thấy bộ dáng hoảng sợ của Chương ca nhi, trong lòng ảo não, cất giọng nói: “A Đào, A Hạnh, các ngươi đều là người chết à? Sao không biết dẫn Chương ca nhi đi?!”

A Đào và A Hạnh lúc này mới kịp phản ứng, A Đào ngồi xổm xuống muốn ôm Chương ca nhi rời đi.

Ai ngờ Chương ca nhi đẩy A Đào ra, miệng kêu gào: “Mẹ. Con muốn ăn bánh bao hoa hồng, còn có con gà con ——”

Hồ thị ngẩn người, sau đó mang vẻ mặt phức tạp nhìn về phía Chân Diệu.

Nhi tử đã lớn như vậy, vẫn là lần đầu tiên ăn một bữa cơm canh đứng đắn, mà cơm canh lại là do nữ tử trước mắt tự làm.

Cẩn thận từng li từng tí nuôi lớn đến giờ. Nàng quá hiểu hài tử thân thể gầy yếu yếu ớt cỡ nào, có lẽ chỉ một trận phong hàn cũng có thể lấy mạng nó!

Nhất định phải điều dưỡng tốt thân thể cho Chương ca nhi!

Nhưng Chương ca nhi không thích ăn cơm, thân thể làm sao tốt được?

Vẻ mặt Hồ thị thay đổi liên tục, nhìn Chương ca nhi một chút, lại nhìn Chân Diệu một chút, giống như hạ quyết tâm gì đó, mang theo sự quyết tuyệt cùng tình thế bắt buộc: “Bất luận như thế nào, ngươi đã cho Chương ca nhi ăn một bữa cơm đúng đắn, ta còn gọi ngươi một tiếng muội tử. Muội tử, ngươi đi theo lão già họ Vệ khọm khẹm kia, chắc hẳn cũng không có tình yêu nam nữ gì. Vệ gia có thể cho ngươi, Hồ phủ ta cũng có thể cho ngươi, chỉ cần ngươi nguyện ý ở lại.”

Nói tới đây thì dừng một lát, khó nhọc nói: “Lão gia nhà ta chưa quá ba mươi, còn chưa có nhị phòng ——”

Chân Diệu trừng lớn mắt.

Nàng hiểu ý nha, nữ nhân này cho rằng nàng là tiểu thiếp của lão già khọm khẹm nhà nào đó, sau đó nói cho nàng biết. Này, muội tử, ngươi và lão nhân kia khẳng định không phải tình yêu thực sự, còn không bằng ở lại nhà ta a, phu quân ta trẻ tuổi tướng mạo đẹp, có thể cho ngươi làm nhị phòng.

Gia đình thương nhân bình thường, phẩm hạnh lễ nghĩa mỏng manh như vậy sao?

“Khụ khụ.” Chân Diệu lấy tay che miệng ho nhẹ một tiếng, mới nói, “Hồ tỷ tỷ, phu quân ta đang bên ngoài.”

Hồ thị liếc mắt: “Muội tử cũng không cần che giấu gì nữa, huyện Bảo Lăng ai không biết, tiểu thiếp gia chủ Vệ gia đông đảo, đứa con trai kia của lão lại là kẻ không kiêng kị chay mặn gì, nhìn trúng ai rồi đòi lão tử đó thì cũng không phải chuyện chưa từng xảy ra. Hai năm trước chẳng phải đã xảy ra một chuyện như thế đấy ư? Người khác đều trộm chê cười, kết quả lão nhân kia lại lẽ thẳng khí hùng nói nước phù sa không chảy ruộng ngoài kìa!”

Không biết sao Vệ gia gia đại nghiệp đại, bị người ta đâm chọc, nhưng vẫn sống tốt như cũ.

Nếu là năm đó lão gia không xuất hiện, nói không chừng mảnh sản nghiệp này của Hồ gia bao gồm cả nàng, cũng mang họ Vệ rồi.

Nghĩ tới đây, Hồ thị đối diện với cô gái trước mắt ngược lại có một loại khoái ý từ trên cao nhìn xuống.

Chân Diệu thì lặng lẽ véo cánh tay một cái.

Thì ra nước phù sa không chảy ruộng người ngoài là dùng như vậy. Trước kia nàng… nàng quả thật không biết nha!

Lại tiếp tục hiểu lầm nữa thì cũng có chút khó coi, Chân Diệu thu nụ cười, lạnh lùng nói: ” Hồ tỷ tỷ hiểu lầm rồi, ta và phu quân từ nơi xa tới, cũng không phải là người Vệ gia, trước khi ngài nói tới, cả nghe ta cũng chưa nghe nói qua Vệ gia.”

“Không phải?” Hồ thị ngây ngốc, trong lòng không biết nên nói là thất vọng hay là thở phào nhẹ nhỏm, “Vậy các ngươi giả mạo người Kim gia đến đây là ý gì?”

Chân Diệu có chút bất đắc dĩ: “Đúng là chúng ta tới bái phỏng nam chủ quý phủ, có điều là hình như ngay từ đầu quý phủ đã nhận nhầm chúng ta rồi.”

Hồ thị tuy có chút khó chịu, nhưng nghĩ lại thì hình như đối phương nói không sai, lại nghĩ tới việc vừa rồi Chân Diệu tự mình xuống bếp làm cơm, nên thái độ cũng tốt hơn một chút: “Vậy không biết các ngươi tìm lão gia nhà ta có chuyện gì?”

“Cái này ta cũng không biết, là phu quân ta có việc.” Chân Diệu không tùy tiện nói ra ý đồ đến đây.

“Nếu như thế, kính xin muội tử ở bên ngoài nghỉ ngơi một chút, chờ lão gia nhà ta trở lại rồi hãy nói.” Không mò được thân phận của Chân Diệu, Hồ thị dĩ nhiên cũng không tiện giữ người lại hậu trạch.

Chân Diệu mừng rỡ thanh tĩnh, nói một tiếng quấy rầy, rồi đi theo A Đào ra ngoài.

Lúc này lại có một tiểu nha hoàn vội vàng đi tới.

Hồ thị chỉ cảm thấy ngày hôm nay biến đổi liên tục, biến hóa vòng vèo như trong hí kịch, khi nhìn thấy rõ nha hoàn đến nói chuyện, trong lòng nàng cả kinh, không chờ nha hoàn mở miệng đã hỏi: “Lại cái gì vậy?”

Nha hoàn kia sắc mặt trắng bệch, giọng nói kinh hoảng: “Phu nhân, là Vệ gia, một nhóm người Vệ gia tới, bảo là muốn tìm lão gia đòi lý lẽ! Hồ quản gia có phần không trụ được, nên muốn hỏi chủ ý ngài.”

Hồ thị vừa nghe liền nổi giận, cất cao giọng: “Đòi lý lẽ? Thật là vô sỉ, rõ ràng là Vệ gia hắn phái người đi ngăn cản trà bánh của chúng ta. Lão gia không đi tìm bọn họ tính sổ thì thôi, bọn họ lại còn tới đòi lý lẽ?”

Nha hoàn kia mang bộ dáng chấn kinh, run giọng nói: “Phu nhân. Người Vệ gia  nói, nói ——”

“Nói cái gì? Ngươi muốn ta sốt ruột chết à?”

“Nói người Vệ gia phái đi tất cả đều chết trong ngôi miếu đổ nát ở thôn ranh giới Hạ gia, bọn họ hoài nghi là do quý phủ chúng ta đã hạ thủ!”

“A!” Chân Diệu hô nhỏ một tiếng, che miệng lại.

Trong lòng âm thầm rơi lệ, giờ thì tốt rồi, nàng cũng đã không thể lẽ thẳng khí hùng nói không có chút quan hệ nào với Vệ gia rồi. Bọn người gặp phải trong ngôi miếu đổ nát kia, bọn họ đã giết rất nhiều người đấy.

Hồ thị không chú ý Chân Diệu kinh hô. Bản thân cũng bị tin tức dọa sợ ngây người, một lúc lâu mới hoàn hồn, nhấc chân lập tức đi ra ngoài.

“Phu nhân, lão gia không có ở đây. Một mình ngài đi ra ngoài ——”

Hồ thị cũng không quay đầu lại: “Trông chừng ca nhi cẩn thận.”

Trừ A Đào ôm Chương ca nhi, hai nha hoàn khác đều theo sát bên Hồ thị, Chân Diệu tự nhiên cùng đi theo ra ngoài.

Xuyên qua nhị môn đã có thể nghe được tiếng ồn ào mơ hồ

Hồ thị ác liệt quét mắt một cái, một gã sai vặt vội nói: “Phu nhân, người Vệ gia  chắn ở cửa, Hồ quản gia đã đi ra ngoài thương lượng với bọn họ rồi.”

“Khách nhân đâu?”

“Khách nhân?” Gã sai vặt ngẩn ra, “Khách nhân còn đang chờ ở phòng lớn trong nhà.”

Ngoài dự kiến của Chân Diệu, Hồ thị không trực tiếp đi ra ngoài, mà ngược lại đi thẳng đến phòng lớn.

Trong thính đường, trừ La Thiên Trình và A Hổ thì lại có thêm một nhóm người, chính là vị thiếu niên và đám hạ nhân gặp ở khách sạn.

Thấy có người đi vào, người trong phòng đồng thời ngẩng đầu nhìn.

Một khắc kia, rõ ràng thiếu niên cẩm y hoa phục, nhiều người đi theo tùy tùng, nhưng Hồ thị lại không tự chủ được nhìn về phía La Thiên Trình trước.

Gần như là xuất phát từ trực giác đặc biệt của nữ tử, nàng đã lập tức nhận định, nam tử tuấn tú áo vải kia không phải là người bình thường.

Cuối cùng, lý trí rốt cuộc cũng chiến thắng trực giác. Hồ thị thi lễ với thiếu niên: “Xin hỏi là Kim gia công tử sao?”

Thiếu niên dù bận vẫn ung dung hai tay khoanh trước ngực: “Là ta.”

“Tiểu phụ nhân có lễ, tiểu phụ nhân là nữ chủ Hồ phủ. Phu quân ta hôm nay đến trà trang chưa về, đã chậm trễ khách quý.”

Thiếu niên miễn cưỡng cười: “Chậm trễ thì cũng không có, nhưng lại được nhìn một trận trò hay, không ngờ là còn có thể gặp được người thích làm trò.”

Nói xong liếc La Thiên Trình một cái.

Hồ thị phúc chí tâm linh: “Nhị vị quen nhau ư?”

“Gặp mặt một lần thôi.” La Thiên Trình thản nhiên nói.

“Bây giờ là lần thứ hai rồi, không biết huynh đài tới Hồ phủ có chuyện gì? Chẳng lẽ mục đích giống chúng ta?”

Hỏi tới đây thì chuyển hướng sang Hồ thị, giọng nói trở nên lạnh như băng: “Quý phủ muốn tìm hai người mua sao?”

Không đợi Hồ thị giải thích, La Thiên Trình liền mở miệng: “Chúng ta không hiểu biết về trà, cũng không cảm thấy hứng thú, chỉ đến tìm chủ nhân Hồ phủ có vài chuyện khác mà thôi.”

Hắn tùy ý nói, nhưng có loại sức mạnh khiến người ta không thể nghi ngờ.

“Ngươi cho rằng mình là ai, ngươi nói cái gì thì công tử chúng ta cũng sẽ tin à?” Kim Đại không nhịn được nói.

La Thiên Trình xùy cười một tiếng: “Ta là ai hiển nhiên không cần nói với các ngươi, các ngươi có tin hay không cũng không liên quan đến chuyện của ta, chỉ là bây giờ ta đang ở đây, nếu các ngươi gây chuyện, vậy thì liên quan đến chuyện của ta rồi.”

“Tiểu tử, đừng tưởng rằng có vài ngón võ công thì không biết trời cao đất rộng rồi. Ngươi có biết công tử chúng ta là ai không?”

La Thiên Trình ngoáy ngoáy lỗ tai, tự tiếu phi tiếu nói: “A, ngươi không hỏi đến lời này thì còn không lộ ra ngu xuẩn thế đâu.”

Kim Đại thẹn quá thành giận, quên mất lực uy hiếp của đối phương ở khách sạn rồi. Hắn rút đao ra chém tới.

Hồ thị đâu đã gặp qua chuyện này, lập tức bị dọa mà hô nhỏ một tiếng.

Chân Diệu thì ngược lại hăng hái bừng bừng mà nhìn.

Đao dừng ở giữa không trung không nhúc nhích, La Thiên Trình dùng hai ngón tay kẹp lấy, sau đó nhẹ nhàng nhéo một cái, đao bị đứt ngang.

Nửa khúc trên của thanh đao rơi xuống đất, phát ra tiếng leng keng thanh thúy.

Mọi người trong phòng đều ngốc ra.

La Thiên Trình cười cười: “Ngươi xem, có lúc, ngươi là ai thật sự không quan trọng.”

“Vậy cái gì quan trọng?” Mặc dù hắn thấy không đúng, nhưng thiếu niên vẫn hỏi một câu theo bản năng.

“Đương nhiên ta là ai quan trọng hơn.”

Nói hết lời, La Thiên Trình ngoắc tay với Chân Diệu: “A Tứ, đến bên cạnh ta.”

Chân Diệu ưỡn ngực ngẩng đầu tiêu sái đi qua.

Ôi ôi, loại cảm giác cùng có vinh quang này là sao đây?

“Người ở phía ngoài, dường như có liên quan đến hai nhà các người. Không bằng Kim công tử xử lý xong chuyện giữa các ngươi trước, chuyện bên này của ta không gấp.”

Đây là uy hiếp, nhất định là uy hiếp, chờ khi về nhà, hắn phải nói cho cha hắn biết!

Thiếu niên rống giận trong lòng, nhưng vẫn vung tay lên, mang theo một đám tùy tùng đi ra ngoài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, bingo2534, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

16 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.