Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 491 bài ] 

Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

 
Có bài mới 07.04.2017, 10:25
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9253 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - Điểm: 49
Chương 56.1:  Béo ú đấu tiểu tam VS Kiều đến
Editor: Táo đỏ phố núi

"Kiều, buổi tối đi ra ngoài không?” Tầng trên cùng của Đế Phàm, điện thoại cá nhân của Kiều Trác Phàm vang lên, anh luống cuống tay chân cầm lấy. Vốn tưởng là của người phụ nữ nào đó gọi tới, không ngờ lại thấy hiện lên chữ ‘Duật’, cảm giác chờ mong dưới đáy mắt chợt tan biến.

Lúc này, anh thu lại sự vui vẻ vì tiếng chuông điện thoại vang lên, khôi phục lại sự ung dung quý phái thường có của anh.

“Không. Tôi muốn đi bắt người!” Vốn tưởng rằng chờ thời gian trôi qua, nha đầu kia sẽ chủ động gọi điện thoại cho anh. Không ngờ chờ lâu như vậy, người nên gọi điện thoại tới thì không gọi tới. Lúc này Kiều Trác Phàm mới ý thức được, người kia vẫn luôn ở ngoài sự khống chế của anh.

Nếu không qua tìm cô, anh thực sự có chút lo lắng cô sẽ trốn đi mất.

“Kiều, cậu không cần phải lo lắng. Đứa ngốc nhà cậu trốn không thoát khỏi lòng bàn tay của cậu đâu, cậu nên bớt chút thời gian lo lắng cho thằng em này của cậu một chút. . .”

“Làm sao?” Nghe giọng nói của Đàm Duật, Kiều Trác Phàm không khỏi cười khẽ. Tiếng cười, giống như cơn gió nhẹ, thấm vào ruột gan.

“Hôm nay là sinh nhật của cô chủ nhỏ nhà họ Lăng, nếu cậu không đi theo giúp mình, thì mình chính là dê đưa vào miệng cọp!”

Nghe bên kia giả thành giọng điệu đáng thương, cánh môi của Kiều Trác Phàm bĩu một cái: “Ơ, là hồng môn yến à?”

“Cũng không phải như vậy!”

“Vậy thì đơn giản thôi. Cậu đi theo cô ấy đi, dù gì thì cô ấy cũng gọi cậu là chồng mấy chục năm rồi. Nếu như cậu không chấp nhận cô ấy, thì con gái nhà người ta sao có thể gả cho người khác được?” Trong tiếng cười, chân mày của anh nhướng lên. Bộ dạng một bên mặt hoàn mũ, khiến cho người ta có cảm giác thoải mái không dính chút bụi trần.

“Đừng mà, Kiều, sao cậu lại có thể nhẫn tâm . . .” Đầu bên kia vang lên tiếng gào khóc như quỷ.

Kiều Trác Phàm đưa tay xem đồng hồ một chút, rồi nhân tiện nói: “Tự giải quyết cho tốt đi. Taoo do leê quíy dđono. Xem như không cần phải theo đuổi cô nương nhà người ta không phải tốt sao? Dáng vẻ này tôi . . .”

Phía sau nói một tràng, Kiều Trác Phàm chưa kịp nói xong, đã trực tiếp cúp máy. Sau đó người đàn ông cầm lấy áo khoác tây trang lên, rồi vội vã ra khỏi phòng làm việc.

“Tổng giám đốc Kiều, buổi chiều không phải vẫn còn hai cuộc họp nữa sao? Bây giờ ngài đã muốn đi ra ngoài?” Trợ lý nhìn thấy anh cầm áo khoác, thì vội vã đuổi theo.

“Cuộc họp hãy lùi lại hết.”

Áo khoác vắt lên khuỷu tay trái, phía trên áo sơ mi màu lam, cà vạt đã được nới lỏng ra, tay áo cũng bị bén lên tới khuỷu tay. Mặc dù không có nhiều trang sức, nhưng mà vẫn rất thu hút ánh nhìn.

“Nhưng mà đây là dự án đầu tư mà chúng ta đã lăn lộn vất vả cả một tháng, cuộc họp này là nói chuyện hợp tác đầu tư . . .” Nếu đột nhiên đơn phương hủy bỏ cuộc họp này, chỉ sợ là lần hợp tác này lại thất bại.

Trợ lý có lòng tốt nhắc nhở. Taoo do leê quíy dđono.

“Tôi nói, đẩy lùi lại!” Trợ lý ở bên cạnh nói cả buổi, anh cũng không thèm liếc mắt lấy một cái, bỏ lại một câu như vậy rồi đi thẳng vào thang máy.

Nhìn cửa thang máy nhanh chóng khép lại, trợ lý bất đắc dĩ sờ sờ chóp mũi của chính mình.

Kiều Trác Phàm này, quả thật giống như lời đồn trong truyền thuyết, toàn bộ đều dựa vào tâm tình để làm việc.

Ngay cả hạng mục hợp tác mười mấy triệu, nói không cần là không cần luôn!

Nhìn Kiều Trác Phàm ung dung rời đi, trợ lý chỉ nghĩ tới một câu nói để hình dung Kiều Trác Phàm: “Có tiền, thật tùy hứng!”

“Bảo bối, mau tới đây, ở bên này, bên này!” Cùng một thời gian đó, Tiếu Bảo Bối đi vào một quán ăn Trung Quốc được gọi là ‘Vân Các’.

Con bé béo ú Nhạc Dương đã tới trước. Hơn nửa năm không gặp, bản chất của Nhạc Dương vẫn như vậy, cho dù cô không mở miệng, Tiếu Bảo Bối cũng dễ dàng nhận ra cô.

“Tiếu Bảo Bối, mình nhớ cậu muốn chết!” Lúc này Tiếu Bảo Bối vừa bước tới, đã bị ôm một cái thật chặt. Lồng ngực rắn chắc của Nhạc Dương, khiến cho Tiếu Bảo Bối có chút sắp không thở được.

Nhiều lần giãy giụa, cô cũng không có cách nào thoát khỏi lồng ngực của Nhạc Dương.

“Nhạc Dương, nếu cậu không buông ra thì mình liền mất mạng!”

Vừa nói xong lời này, thì cuối cùng Nhạc Dương cũng buông lỏng tay. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiếu Bảo Bối đỏ bừng lên, cô có chút thẹn thùng gãi gãi đầu.

“Bảo Bối, đã hơn nửa năm không gặp, tại sao cậu vẫn gầy như vậy?” Nhìn cánh tay của Tiếu Bảo Bối chỉ bằng ba ngón tay của cô cộng lại, Nhạc Dương không khỏi oán trách.

“Hơn nửa năm không gặp, Nhạc Dương cậu vẫn  . . .” Tiếu Bảo Bối vừa định cãi lại theo bản năng, rồi ý thức được đây là tâm bệnh của Nhạc Dương, cuối cùng không dám nói tiếp. die,n; da. nlze.qu; ydo /nn .

Nhưng mà Nhạc Dương thì ngược lại, tự mình tiếp lời: “Vẫn béo ú như vậy đúng không? Không còn cách nào, đồ ăn ngoại quốc lượng calo cao, cho dù mình ăn ít đi một chút, cũng không có tác dụng!”

“Xin lỗi, Nhạc Dương!”

“Không sao đâu, mình béo ú như vậy, cũng không phải là một hai năm!”

“Nào, hôm nay mình mời khách! Chúng ta xem thực đơn mới này, tất cả đều gọi hết lên.” Tự biết miệng của mình vừa mới gây chuyện, Tiếu Bảo Bối vội vàng bù đắp lại.

Mà Nhạc Dương vừa nghe tới có món ăn mới, thì mới biết được trong khoảng thời gian mình rời đi này, đã bỏ lỡ biết bao nhiêu là chuyện tốt.

Cao hứng một cái, cô lại không cẩn thận mở rộng cái bao tử của mình ra, hoàn toàn quét sạch những món ăn ngon ở trên bàn vào trong bụng hết.

Nếu hỏi cô ấy ăn như vậy không sợ trở thành béo phì sao?

Cô ấy sẽ trả lời lại rằng: Ăn no mới có sức lực để giảm cân!

Vừa mới ngửi thấy mùi đồ ăn của nhà hàng, Nhạc Dương sẽ không có cách nào tập trung được. Cho đến khi đã no say rồi, ánh mắt của Nhạc Dương mới chú ý tới dấu vết kỳ lạ trên cổ của Tiếu Bảo Bối.

“Bảo Bối, quả nhiên người phụ nữ đã kết hôn có khác. Rất phóng khoáng?” Bởi vì hơi béo một chút, nên làn da của Nhạc Dương đặc biệt mũm mĩm. Lúc nói những lời này với Tiếu Bảo Bối, cô còn cố ý nhướng mi.

Vẻ mặt và ánh mắt kia, so với những nhân vật sắm vai tú bà trên ti vi không có gì khác biệt.

“Khụ khụ . . .” Tiếu Bảo Bối vốn đang ăn thịt, lại nghe thấy cô ấy nói câu nói kia, thì bị nghẹn tới mức ho sặc sụa.

“Ôi trời ơi, tiểu tổ tông của tôi, cậu kiềm chế một chút giùm mình. Nếu như cậu bị sơ suất gì, đợi tí nữa Quý Xuyên nhà cậu không phải sẽ tìm mình tính sổ hay sao?”

Nhạc Dương nhìn Tiếu Bảo Bối ho khan, bàn tay múp míp rất lưu loát giúp Tiếu Bảo Bối nhuận khí. Nhưng mà lại dùng sức không thích hợp, thiếu chút nữa khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng một nửa cô của Tiếu Bảo Bối chôn ở trong chén cơm. die,n; da. nlze.qu; ydo /nn .

“Nhạc Dương. . .” Vất vả lắm mới ổn định lại được, cuối cùng cũng bắt được bàn tay của Nhạc Dương đang chào hỏi trên lưng của cô, lúc này Tiếu Bảo Bối mới nghiêm mặt lại nói: “Nhạc Dương, cậu biết mình kết hôn?”

Mới vừa rồi Quý Xuyên rời khỏi phòng làm việc, Tiếu Bảo Bối nhân lúc trong văn phòng không có người nào khác, cởi ra để cho cổ được hít thở không khí, để cho khỏi bị bí quá mà bị mọc rôm sảy.

Nhạc Dương lại gọi điện thoại tới đúng thời điểm đó. Bởi vì hơi bất ngờ, nên Tiếu Bảo Bối đã quên khăn lụa ở trên bàn làm việc.

Trước mắt, đã bị Nhạc Dương thấy cái gì đó ở trên cổ của mình, Tiếu Bảo Bối có chút ngại ngùng.

Nhưng mà không có khăn lụa, cô lại không có cái gì để che lại, nên dứt khoát không thèm để ý đến.

Mà điều quan trọng nhất là, Tiếu Bảo Bối lại nghe được cái tên Quý Xuyên ở trong miệng của Nhạc Dương.

Hôm qua lúc Nhạc Dương gọi điện thoại tới, Tiếu Bảo Bối cho rằng cô ấy đã biết chuyện cô và Quý Xuyên không thành. Vốn là, Tiếu Bảo Bối còn muốn lợi dụng chiều nay, thổ lộ hết mọi chuyện với Nhạc Dương.

Nhưng bây giờ nghe ra, Nhạc Dương cũng không biết gì về chuyện cô và Quý Xuyên.

“Đúng vậy!” Nếu không phải là kết hôn, Quý Xuyên có thể đem tất cả các tài liệu quyền cổ phiếu fax cho cô xem, để cô làm thủ tục sang nhượng vượt quốc gia hay sao?

Đương nhiên, đây là cái nhìn của Nhạc Dương.

Bởi vì cô không thể tưởng tượng được, lại có một loại người không biết xấu hổ như vậy. Chưa kết hôn, đã nói vợ chưa cưới đưa hết những tài liệu giấy tờ quan trọng cho anh ta, nói cho oai là để anh ta bảo quản!

Mà Quý Xuyên, chính là loại người không biết xấu hổ đó!

“Trước kia Quý Xuyên còn gửi hình các cậu đính hôn cho mình xem mà! Ngược lại cậu đó đồ xấu xa, ngay cả chuyện lớn như đính hôn và kết hôn cũng không thèm nói với mình. Nếu không phải Quý Xuyên nói các cậu đã kết hôn, thì mình còn chưa biết gì đâu!” Nhạc Dương vẫn còn thao thao bất tuyệt cái gì đó, mà Tiếu Bảo Bối thì không khỏi buồn bực.

“Nhạc Dương, gần đây cậu vẫn liên lạc với Quý Xuyên?” Nếu như là có liên lạc, thì cô ấy phải sớm biết chuyện hôn sự không thành của cô và Quý Xuyên mới đúng. dii@een*dyan(lee^qu.donnn).

Nhưng mà câu trả lời của Nhạc Dương lại khiến cho Tiếu Bảo Bối không ngờ tới.

“Đương nhiên là có rồi, nếu không làm sao mình biết chuyện các cậu đã kết hôn? Lần này, là do Quý Xuyên ra sân bay đón mình!”

Nhân dịp Tiếu Bảo Bối vẫn còn chưa phản ứng kịp, Nhạc Dương lại nói: “Mình đã nói, Quý Xuyên trở thành con rể của người có tiền thì nhìn thay đổi liền. Thay đổi cách ăn mặc không nói, ngay cả con người cũng thay đổi!”

Cũng không phải là Nhạc Dương xem thường Quý Xuyên.

Nhưng mà nhìn thái độ của anh ta đối với Tiếu Bảo Bối, cũng khiến cho Nhạc Dương vui không nổi.

Nhưng mà cuối cùng anh ta đã kết hôn với Tiếu Bảo Bối, Nhạc Dương cũng sẽ chân thành chúc phúc cho hai người bọn họ.

Đây mới chính là Nhạc Dương. Có hơi độc mồm độc miệng một chút, nhưng lòng dạ lại rất lương thiện.

“Bảo Bối, cậu đã kết hôn với Quý Xuyên, mình sẽ thu hồi lại những lời nói trước kia!”

Có một thời gian, Nhạc Dương vô cùng thành kiến với Quý Xuyên.

Nguyên nhân đơn giản là do thái độ của Quý Xuyên đối với Tiếu Bảo Bối rất không tốt.

Khi đó Nhạc Dương liền nói với Tiếu Bảo Bối: “Bảo Bối, mình không ủng hộ chuyện cậu và Quý Xuyên!”

Nhưng trước mắt, Tiếu Bảo Bối cũng đã kết hôn với Quý Xuyên. Nhạc Dương cũng không hy vọng, bản thân mình khiến cho người bạn tốt nhất đau lòng.

Còn nữa, trong thời gian xuất ngoại này, Quý Xuyên liên lạc với cô còn ân cần hơn cả Tiếu Bảo Bối.

Điều này cũng khiến cho cách nhìn của Nhạc Dương đối với Tiếu Bảo Bối có chút thay đổi. dii@een*dyan(lee^qu.donnn).

Nhưng Nhạc Dương tuyệt đối không thể tưởng tượng được, thật ra Quý Xuyên làm như vậy là vì muốn loại bỏ đi những phòng bị của cô đối với anh ta.

“Nhạc Dương, cậu không cần nói những lời xin lỗi này với mình. Bởi vì những lời nói trước kia của cậu, không hề sai . . .” Trong đầu, hiện lên hình ảnh mà Tiếu Huyên đắc ý đưa cho cô xem tờ giấy màu hồng mà cô đã cất giấu thật sâu trong trí nhớ, khóe miệng của Tiếu Bảo Bối tràn đầy khổ sở.

Điều này, khiến cho Nhạc Dương vô cùng kinh ngạc.

“Chuyện này là thế nào? Cậu nói cho mình biết, có phải là tên khốn nạn kia đã bắt nạt cậu không?” Tính tình của Nhạc Dương, cũng giống như cân nặng của cô. Một khi tăng vọt, thì không thể nào khống chế được.

“Nhạc Dương, Quý Xuyên đi tới sân bay đón cậu, chẳng lẽ không nói cho cậu biết, người lãnh giấy hôn thú với anh ta, là người khác.”

Đính hôn, kết hôn, ngay cả chuyện đi thử áo cưới, bọn họ đều làm cùng nhau.

Nhưng cuối cùng, anh lại lãnh giấy đăng ký kết hôn với người khác.

Cho tới bây giờ, Tiếu Bảo Bối nhớ lại không hiểu sao cảm thấy buồn cười.

“Cái gì? Tên khốn kia lãnh giấy đăng ký kết hôn với ai?”

Nhạc Dương cho rằng, Tiếu Bảo Bối đang nói đùa với cô.

Cho đến khi, cô nghe được từ miệng Tiếu Bảo Bối tên của một người khác.

"Tiếu Huyên!" Die enda anl eequ uyd onn .

“Thật sự là cái con đê tiện đó sao? Tám trăm năm trước mình đã sớm nhìn ra rồi, hai người này lúc nào cũng mắt đi mày lại ở trước mặt của cậu!” Nếu không, lấy việc cô bao bọc Tiếu Bảo Bối như vậy, thì cô sẽ không nói ra những lời như ‘Mình không ủng hộ cậu và Quý Xuyên’.

Nhạc Dương đã nhiều lần, bắt gặp thấy Tiếu Huyên và Quý Xuyên ở riêng một chỗ. Chụp hình, gọi điện để thông báo cho Tiếu Bảo Bối chuyện này, cô đã làm vô số lần.

Nhưng đến cuối cùng, người bạn tốt của cô là Tiếu Bảo Bối lại dùng hai chữ ‘Công việc’ để giải vây cho đôi gian phu dâm phụ kia. Nhưng mà Nhạc Dương vẫn có cảm giác, giữa hai người này không đơn giản.

Nếu không phải gần đây, số lần Quý Xuyên liên lạc với cô còn nhiều hơn Tiếu Bảo Bối, thì cô sẽ không cho rằng anh ta thật lòng đối xử tốt với Tiếu Bảo Bối.

Mà lúc nghĩ tới đây, Nhạc Dương đột nhiên khựng lại.

Bởi vì cô ý thức được, trong quá trình này mình đã sắm vai nhân vật gì rồi!

“Bảo Bối, mình có chút việc phải đi trước! Chuyện sau này, chờ lát nữa mình sẽ nói rõ với cậu!” Die enda anl eequ uyd onn .

Bây giờ Nhạc Dương vội vàng đi tìm Quý Xuyên.

Chất vấn lương tâm của anh ta để đâu mất rồi, đồng thời cũng muốn anh ta hoàn trả lại đồ cho Tiếu Bảo Bối!

“Chuyện đó . . . Được rồi!” Tiếu Bảo Bối mặc dù không nỡ xa Nhạc Dương, nhưng mà hình như nhìn cô ấy có chuyện gì thực sự rất gấp, nên cuối cùng cũng đồng ý.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 11.04.2017, 18:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9253 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 56 - Điểm: 52
Chương 56.2:  Béo ú đấu tiểu tam VS Kiều đến
Editor: Táo đỏ phố núi

“Quý Xuyên, nếu anh không bận gì thì đưa mẹ em về đi!” Buổi sáng, Tiếu Vi đi một vòng Tiếu Thị, gây phiền phức cũng đủ rồi. Phần còn lại, để tới đại hội cổ đông.

Sau khi đi một vòng, Tiếu Huyên mời bà đi ăn ở gần đó, bây giờ cũng đã tới thời gian trở về rồi.

Lúc này Tiếu Huyên gọi Quý Xuyên tới, nhưng mà mục đích là muốn anh biểu hiện ở trước mặt mẹ mình tốt một chút.

Người ta vẫn thường nói mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng thuận mắt!

Nhưng mà tại sao câu nói này ở nhà bọn bọ, lại không hề có chút hiệu quả nào?

Đã kết hôn hơn một tháng, thái độ của mẹ cô vẫn không hề ôn hòa hơn trước kia.

Điều này cũng khiến Tiếu Huyên khó xử, suốt ngày tìm cơ hội để cho Quý Xuyên biểu hiện tốt trước mặt mẹ mình.

Nhưng mà, hiệu quả lại không được như cô ta mong muốn.

Tiếu Vi nhìn Quý Xuyên đang định đi lấy xe tới, trên mặt mang một nụ cười mỉa mai.

“Huyên Huyên, tìm đàn ông như vậy là tốt, đi theo làm người hầu bất cứ khi nào cần dùng thì chỉ nói một câu là được!” Có vài người lại thích như vậy, vừa có mấy đồng tiền dơ bẩn, thì bắt đầu sai bảo người khác giống như là sai bảo nô tài nhà bọn họ vậy.

Mà Tiếu Vi, nghiễm nhiên là một người như vậy. Ngoài miệng nói rất hay, nhưng mà trong lời nói lúc nào cũng đâm chọt người khác.

Rõ ràng Quý Xuyên đã bị những lời nói này chọc trúng, cho nên sắc mặt vô cùng khó coi. Dienx  dandf Kê quyu dong.

Bởi vì anh ta chưa thể thuận lợi nắm được những cổ phần kia của Tiếu Bảo Bối mà thôi. Nếu như không phải như vậy thì sao anh ta phải ở chỗ này khom lưng cúi đầu để cho Tiếu Vi nhục mạ như vậy?

“Mẹ, mẹ đừng nói nữa!” Tiếu Huyên cũng hết sức lúng túng.

Bây giờ quan hệ của cô và Quý Xuyên như đi trên một lớp băng mỏng.

Mỗi buổi tối về nhà, dường như không hề nói chuyện. Chuyện giường chiếu, lại càng không phải nói tới.

Bất hòa với Quý Xuyên, Tiếu Huyên còn muốn tìm cơ hội để làm tiêu tan đi hiềm khích lúc trước. Giống như hôm nay, cô ta cố gắng hết sức để sắp xếp cho Quý Xuyên tới trước mặt mẹ mình, muốn cho anh một cơ hội để thể hiện, đồng thời muốn mượn cơ hội này để hòa giải.

Nhưng mà hiển nhiên, cô ta đã tìm nhầm cơ hội rồi.

Lời nói của mẹ cô ta, khiến cho sắc mặt của Quý Xuyên càng trở nên khó coi hơn.

“Mẹ cũng không nói cái gì sai mà!” Tiếu Vi cường điệu.

"..."

Quý Xuyên nghe hai mẹ con nhà này nói thầm với nhau, bàn tay nắm chìa khóa càng xiết chặt lại.

May mắn là, lúc này vừa mới ăn xong. Công nhân viên Tiếu Thị vẫn chưa về. Cho nên bộ dạng bị mẹ vợ nhục nhã của anh ta, cũng không có bao nhiêu người chứng kiến.

Nhưng mà Quý Xuyên không hề biết rằng, ở bên kia có một chiếc xe đua màu xám bạc đang dừng, có một người lặng lẽ ngồi ở trong xe, thu hết tất cả cảnh tượng vừa rồi vào trong đáy mắt. Di ien n#d ang# lle e#q quiq on.

Quý Xuyên, đây là cuộc sống mà anh mong muốn sau khi vứt bỏ vị hôn thê?

Nhưng mà, ngược lại Kiều Trác Phàm vô cùng hài lòng với kết quả này.

Có bao nhiêu hài lòng? Nhìn anh dựa vào xe, cười nham nhở tới mức nào thì sẽ biết.

Thời gian trước anh có bao nhiêu hối hận, thì bây giờ lại vui vẻ bấy nhiêu khi nhìn thấy bộ dạng của Quý Xuyên càng lúc càng trở nên thảm hại.

Nhưng Kiều Trác Phàm cũng không nghĩ tới, hôm nay ông trời lại đối xử với anh nhân từ như vậy.

Anh cũng chỉ thoáng nghĩ ở trong lòng muốn thấy Quý Xuyên thảm hại một chút, thì vừa lúc đó có một chiếc taxi dừng lại ở trước tập đoàn Tiếu Thị. Từ trên xe có một cô gái béo ú đi xuống chạy lại chỗ Quý Xuyên đang đứng cạnh hai người Tiếu Huyên và Tiếu Vi, tát lên mặt của Quý Xuyên một tát tay!

Một cái tát này, tuyệt đối là dùng hết toàn lực. Nếu không, tiếng tát tay kia sẽ không khiến cho Kiều Trác Phàm ở cách cả một con đường cũng có thể nghe thấy được. Còn nữa, vóc người của Quý Xuyên cao lớn như vậy, cũng sẽ không bị đánh tới mức lui về sau mấy bước.

“Đây là có chuyện gì xảy ra?” Hiển nhiên là Tiếu Vi cũng bị giật mình, nhưng mà chuyện ỷ thế hiếp người này, bà ta đều là nhìn người mà làm. Cô gái béo ú xông lên ở trước mặt này, tuyệt đối không phải là kẻ đầu đường xó chợ.

Nếu như thực sự rước họa vào thân, bà ta còn lo lắng lỡ như mình cũng bị một cái tát tay giống như Quý Xuyên!

“Đừng có lại. Nếu không cẩn thận tay của tôi tát nhầm người đấy!” Nhạc Dương trừng mắt nhìn Tiếu Vi một cái, xoa tay đi lại muốn phân cao thấp với Quý Xuyên.

“Nhạc Dương, cô bị điên rồi sao?” Khác với Tiếu Vi bị khiển trách thì liền thức thời lui ra, Tiếu Huyên lúc này lại bước tới. Dù nói thế nào đi nữa, người bị đánh cũng là chồng của cô ta, vào lúc này sao cô ta có thể ngồi nhìn mà mặc kệ được!

Mà Nhạc Dương vừa nghe thấy lời này, lập tức chuyển mũi nhọn về phía Tiếu Huyên. Di ien n#d ang# lle e#q quiq on.

“Thì ra là loại đàn bà đê tiện này sao! Tôi vốn định tính sổ với anh ta xong, thì sẽ tìm tới cô! Thì ra cô cũng đang ở đây, cũng đỡ mất công tôi phải đi tìm cô lần nữa!” Lúc vừa mới xuống xe, Nhạc Dương chỉ chú ý tới một người khiến cho cô nổi giận là Quý Xuyên.

“Nhạc Dương, cô ăn nói đàng hoàng một chút cho tôi. Tôi chọc tới cô khi nào?” Tiếu Huyên vô cùng bất mãn với việc Nhạc Dương mở miệng ra là bôi nhọ cô ta.

Đôi chân mày anh khí kia nhíu lại, giống như cô ta mới là người chính nghĩa.

Lúc này Nhạc Dương bước tới, một tay giữ lấy cằm của Tiếu Huyên.


Tiếu Huyên muốn tránh thoát, nhưng mà Nhạc Dương là người dáng người mập mạp to lớn mà sức lực cũng lớn, cho dù điểm nào, cô ta đều không phải là đối thủ của Nhạc Dương.

Dưới tình huống như thế, cô ta chỉ có thể để mặc cho Nhạc Dương bóp cằm của cô ta và quan sát cô ta.

“Cô làm cái gì vậy? Cái con nhỏ béo ú này, mau buông tay ra!” Vào lúc Quý Xuyên bị đánh Tiếu Vi có thể khoanh tay đứng nhìn. Nhưng mà người phụ nữ điên ở trước mặt này lại chĩa mũi nhọn về phía con gái mình, cho dù như thế nào đi nữa bà ta cũng không thể trơ mắt nhìn con gái mình bị đánh.

Lúc này, cuối cùng bà ta cũng nổi lên dũng khí xông lại.

Cũng chính vào lúc này, Nhạc Dương buông lỏng tay ra.

Đương nhiên, lúc này Kiều Trác Phàm nhìn tới, thì thấy là do cô gái béo ú kia cố ý. Mục đích là muốn Tiếu Vi che chở cho Tiếu Huyên, rồi tự mình làm con gái bị ngã.

Nhìn hai mẹ con bọn họ nhếch nhác ngã xuống một chỗ, Nhạc Dương phủi phủi tay.

“Tiếu Huyên, cô còn dám nói cô không trêu chọc tôi? Cô nhân lúc tôi không có ở đây, thông đồng ở cùng một chỗ với chồng chưa cưới của Bảo Bối, lại còn không biết xấu hổ lãnh giấy đăng ký kết hôn, lúc làm như vậy thì phải biết sẽ có một ngày như vậy chứ!” Lúc này, đã gần tới giờ làm việc, công nhân viên của Tiếu Thị lúc này đã cơm nước xong, từng tốp từng tốp đi vào công ty. điễnn dàn nên quýndon.

Bắt gặp một màn như vậy, dĩ nhiên là vây tới xem. Vở kịch hay miễn phí không xem, như vậy làm sao được?

Còn nữa, thật ra thì tất cả công nhân viên của Tiếu Thị đều hiếu kỳ, vì cái gì mà lúc trước Tiếu Bảo Bối đính hôn với Quý Xuyên, mà tới ngày kết hôn thì chú rể lại là người khác. Mấy bữa nay, trong công ty đều đồn rằng, là Tiếu Bảo Bối trật đường ray.

Nhưng mà, hôm nay bọn họ vừa nghe được, thì lúc này bọn họ mới ý thức được cái gì.

Thì ra không phải Tiếu Bảo Bối quyến rũ lên giường với đàn ông khác mới khiến cho cuộc hôn nhân không thành. Mà là Tiếu Huyên phá hư nhân duyên của người ta, mới biến thành cục diện như thế này?

“Thì ra là như vậy sao?”

“Thật sự không ngờ được!”

"..."

Mọi người vây xem xì xào bàn tán.

Khiến cho Tiếu Huyên và Tiếu Vi vô cùng nhếch nhác.

Loại người như bọn họ, mặt mũi còn lớn hơn cả trời.

Lúc này khiến cho hai người bọn họ mất mặt trước nhiều người như vậy, thì đó chính là tội ác tày trời.

“Nhạc Dương, cô không cần phải ngậm máu phun người!” Tiếu Huyên thấy người vây xem càng lúc càng nhiều, thì muốn ngụy biện.

Nhưng mà Nhạc Dương là ai chứ?

Cô là luật sư nổi tiếng. Muốn cùng cô tranh luận sao, không có cửa đâu!

“Tiếu Huyên, có gan làm mà không có gan nhận sao! Cô dám nói, trước đây cô không phải ở sau lưng của Tiếu Bảo Bối thông đồng ở cùng một chỗ với Quý Xuyên?” điễnn dàn nên quýndon.

“Nhạc Dương, cô đủ rồi đấy!” Quý Xuyên trì hoãn nãy giờ, cuối cùng cũng đi tới.

Đương nhiên, anh ta không chỉ đơn thuần là vì bảo vệ Tiếu Huyên. Chẳng qua là anh ta cảm thấy, trước mắt sắp mở đại hội cổ đông. Lúc này để Nhạc Dương phá hư hình tượng, đối với anh và cả Tiếu Huyên đều không ai có lợi.

Nhưng mà Quý Xuyên không biết rằng, ngay trước mặt Nhạc Dương mà bảo vệ Tiếu Huyên, thì cũng như đánh vào mặt Nhạc Dương.

Thấy Quý Xuyên cũng đi tới, Nhạc Dương không chút suy nghĩ vung một tay khác lên mặt của Quý Xuyên!

“Nhạc Dương, cái người đàn bà điên này!” Bị người ta cho ăn hai cái bạt tai, là ai thì cũng sẽ tức giận. Quý Xuyên căm tức nhìn Nhạc Dương, rất muốn vì hai dấu vết sưng đỏ trên mặt mình mà báo thù rửa hận.

Nhưng mà tất cả, trong mắt của Nhạc Dương, không coi ra cái gì cả.

“Đúng vậy, tôi là kẻ điên. Nếu không phải là kẻ điên, thì tại sao lại bị anh lừa gạt cổ phần mang danh nghĩa của Bảo Bối?” Nhạc Dương căm tức nhìn Quý Xuyên: “Quý Xuyên, làm người nếu có chút lương tâm, thì sẽ không làm giống như anh. Anh thật thất đức . . .”

“Không, anh không phải là thất đức!” Nhạc Dương đột nhiên sửa lời, cười lạnh: “Lương tâm của anh bị chó tha rồi. Phản bội Bảo Bối không nói, bây giờ còn muốn nuốt trọn công ty nhà bọn họ!” Diễng đáng ele quiý don.

“Ồ, thì ra tổng giám đốc Quý là người như vậy!”

“Tôi vẫn luôn cho rằng anh ta là người nhã nhặn, lại rất cố gắng . . .”

“Hiểu không? Đây là biết người biết mặt nhưng không biết lòng!”

"..." Công nhân viên Tiếu Thị nhỏ giọng bàn tán.

“Nhạc Dương, có lời gì thì chúng ta tới văn phòng nói chuyện!” Bị vạch trần hành vi xấu xa ở trước mặt mọi người, Quý Xuyên cũng cảm thấy có chút xấu hổ, Anh ta bước tới, muốn kéo Nhạc Dương vào công ty.

Tiếc rằng, sức lực của Nhạc Dương béo ú này rất lớn.

Quý Xuyên chộp lấy, nhưng mà một lát đã bị cô tránh thoát ra.

“Cút! Ai muốn đi tới văn phòng nói chuyện với anh? Đừng có con mẹ nó tự dát vàng lên mặt mình!” Nhạc Dương sửa sang lại quần áo có chút xộc xệch của mình, sau đó lại nói: “Quý Xuyên, làm người thì không thể không có lương tâm. Bảo Bối quen anh nhiều năm như vậy, cô ấy có chỗ nào có lỗi với anh? Anh cho rằng anh không có Bảo Bối, bây giờ có thể bò tới vị trí này sao?”

Năm đó lúc Quý Xuyên và Tiếu Bảo Bối bắt đầu yêu nhau, thì anh ta cũng chỉ là một nhân viên bình thường.

Mấy năm nay một đường thăng tiến. Trừ sự xuất sắc và tài giỏi của anh ta ra, cũng không thể bỏ qua công lao của Tiếu Bảo Bối.

Điểm này, ai cũng nhìn thấy rõ ràng.

Nhưng mà hình như người trong cuộc đã bị lợi ích che mờ đôi mắt.

“Nếu như anh còn một chút lương tri, thì xin hãy trả lại những gì mà ngày đó tôi đã giao cho anh!”

Chính là giấy chứng nhận quyền sở hữu cổ phần!

Chỉ có lấy lại những thứ đó, Nhạc Dương mới có mặt mũi gặp mặt Tiếu Bảo Bối.

Nhạc Dương . . .” Diễng đáng ele quiý don. Quý Xuyên không vội trả lời, hiển nhiên chính là không muốn giao thứ kia ra.

Đối với đáp án này, dường như Nhạc Dương cũng đã sớm dự đoán được từ trước.

Người vì tiền mà chết, chim vì mồi mà vong!

Bây giờ, những thứ này đã nằm trong tay của Quý Xuyên, muốn anh ta giao ra trên cơ bản là không thể nào.

“Anh thật sự không chịu giao ra, vậy được rồi chúng ta gặp nhau trên tòa án!” Nếu vật này từ trên tay cô bị lấy đi, Nhạc Dương có cảm giác mình có nghĩa vụ đem nó trả lại cho Tiếu Bảo Bối.

Đương nhiên, cho tới bây giờ Nhạc Dương sẽ không để cho mình rời sân một cách vô vị.

Vào lúc bọn họ cho rằng cô muốn rời đi, thì đột nhiên cô hướng tới đầu gối của Tiếu Huyên đá một cước.

Tiếu Huyên chỉ mặc một đôi tất chân màu da, làm sao có thể là đối thủ của Nhạc Dương đi đôi giày cao gót da trâu?

Một cái đá kia, khiến cho Tiếu Huyên đau tới mức ngồi bệt xuống dưới đất.

“Cô . . .” Tiếu Vi rất tức giận.

Có thể không tức giận được sao?

Người phụ nữ này đánh con gái của bà ta ở trước mặt bà ta!

Nhưng mà bà ta còn chưa kịp nói gì thì đã bị lời nói của cô chặn họng: “Trừng cái gì mà trừng? Còn trừng một cái nữa, có tin là tôi sẽ tẩn cho bà một trận giống như con mụ đàn bà đê tiện kia không?”

Sẽ bị tẩn, rất mất mặt!

Ý tưởng này, khiến cho Tiếu Vi chỉ có thể im lặng đứng tại chỗ!

Mà Nhạc Dương thì nghênh ngang rời đi dưới ánh mắt căm tức của đám người này.

“Thật sự rất hứng thú!” Kiều Trác Phàm ở trên xe đua ở đối diện bên đường, bị nhiều người che mất tầm nhìn. Diễng đáng ele quiý don. Cũng cố ý xuống xe, lên phía trước vây xem.

Lúc Nhạc Dương đi gần tới chỗ của anh, Kiều Trác Phàm không chút keo kiệt tán thưởng: “Cô bé mập, tính cách không tệ, tôi thích!”

Giọng nói này, giống như một cơn gió mùa hè thoáng thổi qua ruộng lúa thấm vào ruột gan. Lúc này mới hấp dẫn ánh mắt của Nhạc Dương.

Tướng mạo của người đàn ông này không tệ, đôi mắt mỉm cười, ngũ quan xuất chúng. Trên người không mang theo những logo quần áo xa hoa đắt tiền giống như Quý Xuyên, nhưng mà lại thể hiện ra khí chất tao nhã. Khẽ cười một tiếng, đã bỏ xa Quý Xuyên cả mấy con phố lớn.

Không, không chỉ là Quý Xuyên.

Ngay cả Nhạc Dương vẫn luôn cảm thấy Diệp Tử Hi cực kỳ anh tuấn, thì cũng không cùng đẳng cấp với anh.

Đây là lần đầu tiên Nhạc Dương và Kiều Trác Phàm gặp mặt.

Ấn tượng của anh đối với Nhạc Dương không tệ, nếu như không phải trong lòng đã ngưỡng mộ Diệp Tử Hi lâu rồi, thì cô sẽ theo đuổi anh.

Cũng chính vì nghĩ tới Diệp Tử Hi, Nhạc Dương lạnh lùng bỏ lại một câu như vậy:SSdienng dànlew quy9on.  “Anh đẹp trai, mặc dù anh nhìn cũng không tệ, nhưng mà tôi cũng không cho phép anh tùy tiện thích tôi! Bởi vì, tôi đã có người trong lòng!”

Bởi vì cả đời này cô đã nhận định đó là tình cảm chân thành, cho nên cho tới bây giờ Nhạc Dương không hề lãng phí một chút thời gian nào trên người những người đàn ông khác.

Giống như vậy, cô cũng không cho phép những người đàn ông khác lãng phí thời gian ở trên người của cô.

Đây chính là Nhạc Dương.

Một khi yêu người nào đó, sẽ dũng cảm tiến tới, tuyệt đối không nhìn xung quanh!

Bỏ lại một câu nói như vậy, Nhạc Dương chặn một chiếc taxi rồi rời đi, để lại vẻ mặt tán thưởng của Kiều Trác Phàm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Táo đỏ phố núi về bài viết trên: Badgirl068, Bích Trâm, Candy2110, Lục Tiểu Thanh, blank005, girl051, hatrang221, huyho731
     
Có bài mới 13.04.2017, 13:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9253 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 56.3R - Điểm: 28
Chương 56.3:  Béo ú đấu tiểu tam VS Kiều đến
Editor: Táo đỏ phố núi

Tiếu Bảo Bối ở cúi gằm đầu xuống, chuẩn bị trở về đi làm ở Tiếu Thị, thì đụng phải một dáng người cao lớn.

“Xin lỗi . . .” Cô sờ sờ cái mũi có chút đau của mình, nói xin lỗi theo thói quen, nhưng lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc ở bên tai.

“Tiếu Bảo Bối, em còn muốn trốn đi đâu nữa!”  dfien ddn lie qiu doon

“Kiều . . . Kiều Trác Phàm!” Vừa ngẩng đầu lên, thì Kiều Trác Phàm đã ở gần trong gang tấc.

Anh không giận, không hề tức giận một chút nào, chỉ bình tĩnh nhìn cô. Một đôi mắt, không chút gợn sóng . . .

Cũng đúng thôi, người làm sai vốn không phải là cô mà. Cho dù có muốn phát hỏa, thì chỉ có thể là cô mới đúng.

“Tiếu Bảo Bối, em có biết là anh đã tìm em khắp nơi cả ngày nay không?” Giọng nói của anh, tràn đầy từ tính và dịu dàng. Mà kèm theo đó, còn có một chút lo lắng.

Một giọng nói đàn ông như vậy, khiến cho Tiếu Bảo Bối có một loại cảm giác rất quái lạ. Giống như cô là cục cưng mà Kiều Trác Phàm đã bảo vệ nâng niu từ nhiều năm, không cho phép có bất kỳ sơ suất nào vậy.

Cảm giác kỳ lạ như vậy, khiến cho tim của Tiếu Bảo Bối đập loạn xạ. Lòng của cô cũng bối rối, muốn trốn chạy.

Nhưng một giây sau, có một đôi tay đã vây hãm cô lại.  dfien ddn lie qiu doon Tiếp theo, cô đã bị kéo vào trong một vòng tay ôm ấp.

Kiều Trác Phàm không phải là người vô cùng khỏe mạnh, nhưng lồng ngực của anh và trên người của anh có mùi bạc hà nhàn nhạt thơm ngát, khiến cho cảm giác bối rối và bất an của Tiếu Bảo Bối từ từ ổn định lại.

“Cục cưng, đồng ý với anh từ nay về sau có dù có giận dỗi anh chuyện gì, cũng không được trốn tránh anh, không được không nhận điện thoại của anh!” Anh căm hận cảm giác mờ mịt không liên lạc được với cô từ sáng tới giờ.

Cục cưng?

Lại là xưng hô này!

Tối qua, Tiếu Bảo Bối cho rằng Kiều Trác Phàm bị say rượu nên mới xưng hô lung tung như vậy, nhưng mà hôm nay lại nghe được hai từ xưng hô tràn đầy cưng chiều này từ trong miệng của anh, điều này khiến cho Bảo Bối có một loại ảo giác. Giống như cô chính là một cô gái mà Kiều Trác Phàm theo đuổi nhiều năm nhưng không chiếm được. Nếu không, tại sao trong giọng nói của anh lại mang theo sự quyến luyến như vậy.

Nói đi cũng phải nói lại, tới bây giờ bọn họ mới quen biết được bao lâu?

“Tôi . . .” Kiều Trác Phàm cho cô một cảm giác thực sự rất kỳ lạ. Không chỉ là cách xưng hô của anh đối với cô ngày hôm nay, mà còn có đôi khi anh hết sức bá đạo, bắt buộc cô phải chọn lựa, là thỏa hiệp. Nhưng mà đối với cô, lại vô cùng dịu dàng.

Anh dung hợp hai loại tâm tình mâu thuẫn này rất tốt, tạo thành một Kiều Trác Phàm có phong cách đặc biệt. Khiến cho Tiếu Bảo Bối mê mang đồng thời không hiểu sao lại có cảm giác rất an tâm.

“Có nghe hay không? Nếu không anh sẽ không buông tay ra!” Táo đỏ le^e quyy do^nn.      Không hổ là Kiều Trác Phàm, những lời uy hiếp ngây thơ như thế mà anh lại có thể nói ra khỏi miệng.

“Biết rồi, biết rồi!” Cũng sắp tới thời gian quẹt thẻ vào làm rồi, nếu như anh vẫn không chịu buông ra thì sẽ bị muộn mất.

“Coi như em thức thời!” Một tiếng cười khẽ, tràn ra khỏi môi mỏng của anh.

Kiều Trác Phàm với vẻ bề ngoài cao quý sang trọng, cùng với nụ cười tươi rói trên mặt, lại trở thành một cảnh đẹp hấp dẫn mắt nhìn vào một buổi chiều như thế này.

Xung quanh có không ít người đi ngang qua, đều vô thức dừng chân lại để ngắm nhìn.

Chỉ tiếc là, trong mắt của anh chỉ phản chiếu duy nhất hình ảnh của Tiếu Bảo Bối.

Đầu ngón tay của anh hơi lạnh, chạm vào cổ của Tiếu Bảo Bối, nhẹ nhàng vuốt ve điểm nào đó.

Ánh mắt kia có chút triền miên, khiến cho phụ nữ  phải chìm đắm.

Tiếu Bảo Bối nhìn theo ánh mắt của anh, liền phát hiện vết đỏ ở trên cổ của mình, đó là dấu vết mà tối qua anh lưu lại.

Làn da của cô rất mỏng, chỉ ấn nhẹ một cái cũng có thể lưu lại một dấu tay hồng hồng. Cô như vậy, đêm qua làm sao chống chọi lại anh say rượu cưỡng bức chiếm đoạt?

Cũng không biết là bàn tay của Kiều Trác Phàm có ma pháp, hay là ánh mắt của anh quá mức nóng bỏng, mà ngay lúc này Tiếu Bảo Bối cảm giác được có một luồng nhiệt rất lớn đang xuyên thấu da thịt của cô . . .

“Cục cưng, em bị sao thế?”

“Kiều Trác Phàm, vì sao anh lại gọi tôi như vậy?” Ở trong mắt trưởng bối nhà họ Tiếu ngoại trừ cha cô ra, cô là người đần độn, lại càng không có vẻ ngoài xinh đẹp như Tiếu Huyên.

Cô không cảm thấy, mình có thể trở thành bảo bối của người đàn ông này! Trong khi anh lại xuất sắc như vậy.

“Hả?” Lúc Kiều Trác Phàm đang lắng nghe lời nói của cô, trong phút chốc giật mình kinh ngạc.

Nhất là đôi mắt mắt kia, Tiếu Bảo Bối nhìn thấy được sự bối rối và né tránh.

Loại cảm giác này giống như một đứa nhỏ làm sai bị bắt tại trận vậy, không biết đáp lời như thế nào. Táo đỏ le^e quyy do^nn.     

“Người khác đều gọi em là Bảo Bối, nếu như anh cũng gọi em như vậy, không phải sẽ giống như những người khác sao? Bây giờ anh là chồng của em, đã nắm giữ cương vị của mình! Đương nhiên không muốn có đãi ngộ giống những người khác . . .” Không biết có phải là do ảo giác của cô hay không, nhưng mà cô có cảm giác, lúc Kiều Trác Phàm nói những lời này, giọng điệu có chút không lưu loát.

“Nếu như em cảm thấy không công bằng, thì em có thể gọi anh là Phàm Phàm, hoặc là Trác Trác đều được!” Anh quay mặt đi, trên tai rõ ràng đã đỏ ửng lên.

Đàn ông xấu hổ, khiến cho Tiếu Bảo Bối có chút kinh ngạc.

“Đi thôi!”

Vào lúc Tiếu Bảo Bối còn chưa hoàn hồn, thì Kiều Trác Phàm đã mở cửa trước của xe anh ra.

Vàng son lộng lẫy của những thiết bị ở bên trong đều lộ ra.

“Tôi còn phải làm việc nữa!” Dienx  dandf Kê quyu dong.

"Xin nghỉ!"

“Không được, buổi chiều có cuộc họp! Tất cả cấp bậc quản lý đều phải tham gia!” Vì sắp đại hội cổ đông.

“Cuộc họp này đã bị hoãn sang ngày mai rồi!” Đột nhiên Kiều Trác Phàm khẳng định.

“Sao anh biết? Anh không làm việc ở Tiếu Thị mà!”

“Tóm lại, anh nói là cuộc họp đã bị hoãn sang ngày mai là được rồi! Em lại không tin anh?” Mặt của Quý Xuyên đã bị cho cô gái mập ú tên là Nhạc Dương đó đánh cho sưng lên giống như cái bánh mì loại lớn rồi! Anh cũng không tin, với cái dung mạo như vậy, anh ta lại dám vác tới cuộc họp cấp cao như vậy!

Cho dù Quý Xuyên chịu đi nữa, thì cái thế lực nhà mẹ vợ kia cũng sẽ không chịu!

“Cái đó . . . Thôi được rồi!” Tuy rằng mới chung sống với anh một thời gian, nhưng không hiểu sao Tiếu Bảo Bối lại rất tin tưởng lời nói của anh.

“Đi thôi!” Nhét Tiếu Bảo Bối vào trong xe, sói đuôi dài Kiều nghênh ngang chở cô đi mất.

Trong xe, Tiếu Bảo Bối trước sau như một cứ bắt được cái gì màu vàng, đều đưa lên miệng cắn một cái.

Mà Kiều Trác Phàm vừa lái xe, vừa cẩn thận nhìn lén khuôn mặt của người phụ nữ ở bên cạnh. Dienx  dandf Kê quyu dong.

Trong đôi mắt đen như mực kia, thâm tình tựa như biển.

Thì ra, cái gì đó ẩn núp quá lâu, đã không còn khống chế nổi. Càng muốn che giấu, thì thứ đó càng giãy giụa kịch liệt hơn.

Nếu đã như vậy, vậy thì anh cũng không định trói buộc thêm nữa.

Chỉ là không biết cục cưng của anh, đã chuẩn bị xong chưa?

_________________._________________

Chương gì đâu mà dài lê thê, dài gấp mười mấy lần chương trước đó, các tình yêu mau tiếp sức tiếp sức gấp, sắp đuối ạ!!!!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 491 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Loverainbowtq và 122 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

5 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

8 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 162, 163, 164

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

12 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

19 • [Hiện đại] Hello tiểu thư mặt than - Uyển Uyển

1 ... 16, 17, 18

20 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33



Công Tử Tuyết: Re: [Tổng hợp - Phân tích] Cung Cự Giải - Cancer
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo bưng cơm
TranGemy: CUỘC ĐỜI LÀ HỘP CHOCOLATE, CUỘC ĐỜI LÀ HỘP NỖI BUỒN
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 519 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 493 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 369 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 700 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 630 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 264 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 333 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua CiCi mít ướt
Shin-sama: có đạo hữu nào ở đây không
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 284 điểm để mua Tiên lá
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 244 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 579 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 550 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 476 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 332 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Ông trăng
Tuyền Uri: Thặc là phá của :no5:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 428 điểm để mua Bé xích đu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Thầy tu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cây thông 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 278 điểm để mua Phao bơi hình mèo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua KFC
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 275 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Giường tân hôn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.