Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 

Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

 
Có bài mới 31.03.2017, 20:49
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31432 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà (C47) - Điểm: 29
Chương 47: Oan gia ngõ hẹp

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tâm tình vốn thật tốt, lại bị người điên này náo loạn một trận đến hủy diệt hoàn toàn rồi. Quý Du Nhiên đầy bụng tức giận, kêu Thái Bình chạy đi tìm Phượng Dục Minh, mình thì cùng Lục Ý tức giận bừng bừng đi về. Một đường đi, nàng thầm nguyền rủa đôi cẩu nam cẩu nữ Quý Du Dung và Thái tử tiếp tục náo loạn, ngày ngày náo loạn, náo loạn đến chết thôi!

Nhưng trời mới biết, có phải ông trời thấy nàng quá rảnh rỗi không, mới đi ra được mười mấy bước, phía trước xa xa, nàng đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc xuất hiện – chính là Thái tử đã lâu không gặp!

Nhìn thấy hắn lại phiền lòng, Quý Du Nhiên quả quyết xoay người, đi sang đường nhỏ bên cạnh.

Khoảnh khắc khi nàng xoay người, Thái tử cũng nhìn thấy bóng dáng của nàng.

Lập tức kích động trong lòng, tăng nhanh bước chân chạy tới.

Nhưng chờ đến nơi, giai nhân đã sớm không thấy tung tích. Vội vàng túm lấy tiểu thái giám sau lưng: “Vừa rồi ngươi thấy cái gì?”

“Nô tài... Nô tài không thấy cái gì.” Tiểu thái giám vội vàng cúi đầu nói.

Bên kia, hai người Quý Du Nhiên và Lục Ý chạy theo đường nhỏ càng chạy càng xa, hình như đi vào sâu trong cánh rừng, cảm giác dưới chân lõm vào càng ngày càng nặng, trên đỉnh đầu thấy ánh  mặt trời không rõ ràng, lại không hề cảm thấy ấm áp.

“Vương phi.” Xoa xoa cánh tay càng ngày càng nổi nhiều da gà, Lục Ý nhỏ giọng kêu lên, “Hình như chúng ta đi nhầm hướng rồi.”

“Không sao, cứ tiếp tục đi về phía trước, nhất định có thể đi lên đường lớn.” Quý Du Nhiên nói, vẫn không quay đầu lại mà đi về phía trước.

Nghe Vương phi nói như vậy, Lục Ý liền câm miệng, ngoan ngoãn đi theo Vương phi tiếp tục đi về phía trước.

Nhưng mà, sự thật chứng minh: Vương phi đoán sai rồi.

Càng đi về phía trước, đường càng khó đi. Trước trên đường lớn sớm đã có đội vệ binh của Hoàng gia trải đá xanh, mà con đường nhỏ này ban đầu còn là đường đất nện, dần bắt đầu trở thành đất bùn xốp. Chờ tới bây giờ, dưới chân Quý Du Nhiên đã giẫm lên mảng lớn cỏ xanh rồi. Cỏ này ngày thường mềm dẻo rậm rạp, gần như cao gần nửa người, cây cối trên đầu cũng cao che trời, cành lá xum xuê, hoàn toàn che kín ánh mặt trời. Hai người vừa đi, thỉnh thoảng có thể kinh động chim nhỏ sóc con sống trên cây, cũng có thể nghe thấy tiếng vang xào xạc trong bụi cỏ, không biết là động vật nào núp ở trong.

Từng cơn gió lạnh, mang đến lạnh thấu xương, trong lòng Quý Du Nhiên cũng không kìm được sợ hãi. Nhiều lần, nàng đã nghĩ đến quay đầu lại trở ra đường lớn, nhưng mà nghĩ đến sắc mặt Thái tử phi lúc trước, nàng vẫn cắn răng kiên trì teíp. Đạp lên cỏ xanh cao cỡ nửa người đau khổ tìm kiếm hồi lâu, cuối cùng trời không phụ người có lòng, khi đi không biết được bao lâu, ánh rạng đông ngay trong tầm mắt, cuối cùng các nàng nhìn thấy một đường nhỏ bùn đất rồi!

Chỉ có điều – Thái tử? Tại sao lại để cho nàng gặp hắn?

“Du – Dật Vương phi? Quả nhiên là nàng?” Hiển nhiên chờ đợi ở đây đã lâu, trên mặt Thái tử hiện lên vẻ vui mừng, ba chân bốn cẳng đi về phía nàng.

Quý Du Nhiên quyết định thật nhanh, kéo Lục Ý định quay đầu bước đi.

Khó khăn lắm mới gặp lại nàng, sao hắn có thể thả cho các nàng đi? Lúc này ra lệnh một tiếng: “Cản các nàng lại cho cô!”

Kết quả, vài tên thị vệ tới, ngăn cản đường đi của các nàng nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh.

Mắt nhìn thấy đường đi không thông, lại nghĩ tới vừa rồi Thái tử phi hô to gọi nhỏ, Quý Du Nhiên cực kỳ giận dữ, quay đầu lại quát khẽ: “Thái tử điện hạ, ngài như vậy là có ý gì?”

“Không có gì, cô chỉ muốn nói vài lời với nàng.” Đón ánh mắt của nàng, Thái tử thấp giọng nói.

Quý Du Nhiên cười nhạt, “Thúc tẩu một chỗ, không hợp lý, chẳng lẽ Thái tử ngài địa vị cao quý nhất quốc gia lại không hiểu đạo lý kia?”

“Người nơi này đều là thân tín của ta, cô tin tưởng bọn họ sẽ không nói chuyện này ra ngoài.” Thái tử nhỏ giọng nói, trốn tránh đề tài nàng nói.

Nói cách khác, hắn chính là cố ý định bỏ qua luân lý đạo đức ở riêng một chỗ với nàng rồi.

Quý Du Nhiên cắn răng không nói.

Thái tử nháy mắt với thị vệ thủ hạ, bọn thị vệ lập tức kéo Lục Ý sang bên. Tiếp theo Thái tử tiến lên, trầm giọng gọi một tiếng: “Du Nhiên.”

Quý Du Nhiên nổi hết da gà: “Thái tử điện hạ, xin giữ lễ! Ta là chị dâu của ngài!”

“Du Nhiên, nàng còn giận ta thật sao?” Nghe vậy, Thái tử suy sụp, tỏ vẻ đau thương hỏi.

Quý Du Nhiên đã có ý muốn ói, “Ta không biết ta có gì để tức giận.”

“Nàng chính là đang tức giận.” Nghe nàng nói như vậy, Thái tử cực kỳ khẳng định nói. Tiếp tục tỏ vẻ áy náy, “Nàng còn tưởng rằng lần đó ta nói cho mẫu hậu biết nàng đánh ta sao? Ta thề với nàng, ta không hề nói sự kiện kia với ai! Đó là Thái tử phi nàng ta đơn phương cho là thế! Ta đã sớm nói cho nàng ta biết chuyện này không liên quan gì đến nàng, nhưng nàng ta không tin, nhất định phải đi tìm mẫu hậu phân xử, cuối cùng còn tính toán lên đầu nàng... Xin lỗi, nói đi nói lại, vẫn là lỗi của ta. Nếu như lúc đó ta ngăn nàng ta lại, có lẽ nhị Hoàng huynh có thể miễn hai mươi hèo này rồi.”

Quý Du Nhiên nghe mà dở khóc dở cười. Làm ơn, đây cũng là chuyện mấy trăm năm trước? Nàng đã quên rồi có được không? Không ngờ hắn còn nhớ rõ ràng như thế.

“Nếu như ngài muốn nói rõ ràng sự kiện này với ta ở đây, được, ta tha thứ cho ngài. Không thành vấn đề chứ?” Nặn ra nụ cười nhạt, Quý Du Nhiên lạnh lùng nói, cất bước đi.

Thái tử vội vàng ngăn nàng lại, “Du Nhiên, nàng còn đang tức giận đúng không? Ta còn làm sai chỗ nào, nàng nói cho ta biết được không?”

“Xin lỗi, ngài không sai, tất cả đều là lỗi của ta. Là ta bị coi thường, là ta không biết xấu hổ, ban đầu ta không nên quyến rũ ngài, cho nên bây giờ ta không có mặt mũi gặp ngài. Thái tử điện hạ, ta van cầu ngài, về sau chúng ta không cần nhìn mặt không cần nói chuyện, được không?” Chắp tay trước ngực, Quý Du Nhiên thật sự hy vọng hắn.

Nhưng Thái tử chính là không nghe ra ý tứ trong đó, tiếp tục đến gần nàng, “Du Nhiên, nàng làm sao vậy? Có phải Thái tử phi nói gì với nàng không? Nàng không cần nghe lời nàng ta nói, trong lòng nàng ta hận nàng ghen tỵ nàng, mỗi lần nhìn thấy nàng đều không nói lời hay, nàng đừng để lời nói của nàng ta vào trong lòng.”

“Thì ra ngài cũng biết hả?” Nghe vậy, nở nụ cười, trong lòng Quý Du Nhiên thoáng chốc hiểu ra điều gì.

Thái tử ngẩn ra, “Du Nhiên...”

“Đủ rồi!” Lạnh lùng cắt lời hắn, Quý Du Nhiên lớn tiếng nói, “Thái tử điện hạ, mấy tháng trước ta đã nói rõ ràng với ngài, giữa chúng ta đã kết thúc rồi. Chuyện đã qua đã thành ký ức, ta rất hài lòng với cuộc sống bây giờ của ta, ta quả thật rất bình ổn, rất hạnh phúc, ta không muốn có bất kỳ liên hệ gì với ngài. Từ nay về sau, ngài đi đường dương quan của ngài, ta đi cầu độc mộc của ta, xin bái biệt từ đây, cũng không gặp lại!” Nói xong câu cuối cùng, đi vòng qua hắn.

“Du Nhiên, đừng!” Nghe nàng nói như vậy, trong lòng Thái tử đột nhiên lạnh lẽo, chưa từ bỏ ý định kêu to.

Nhưng Quý Du Nhiên đã sớm triệt để chán ngán hắn, vội vàng tăng nhanh bước chân.

Nhưng đối phương là nam nhân, vóc dáng cao hơn nàng, thể lực mạnh hơn nàng, rất nhanh đã đuổi kịp nàng, một phát bắt lấy cổ tay nàng.

“Ngài buông tay!” Quý Du Nhiên quay đầu lại quát khẽ, vội vàng giùng giằng, dưới chân cũng rối loạn, đồng thời loạn, nên không cẩn thận –

“A!” Lại dẫm hụt rồi!

“Du Nhiên!” Mắt thấy thân thể nàng nghiêng đi, cả người đều rơi xuống, Thái tử vội vàng nắm chặt cổ tay nàng, cũng bị nàng kéo xuống, hai người cùng nhau lăn xuống sườn núi.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Candy2110, Chungphat181297, LittleMissLe, Phụng, TTripleNguyen, gau1712, hienheo2406, hắcmiu2110, vân anh kute, xichgo, y229917
     

Có bài mới 03.04.2017, 19:24
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31432 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà (C48) - Điểm: 28
Chương 48: Rơi xuống lần nữa

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mặc dù đã là mùa hè, nhưng bên Ly Sơn vẫn ấm áp như mùa xuân. Thêm với không khí ẩm ướt, cỏ cây trong núi thường rất xum xuê.

Lúc này trên sườn núi cũng đầy cỏ dại mềm mại rậm rạp, đại khái cao ngang bắp chân, cỏ dại ngay ngắn đổ rạp trên sườn núi, giống như một thang trượt, chân người ở phía trên vốn đứng không vững. Chân Quý Du Nhiên vừa dính vào, thì không kiềm chế được không ngừng trượt xuống.

Không mất nhiều thời gian, hai người bọn họ đã cùng trượt đến đáy dốc.

May mà đáy dốc cũng đầy cỏ xanh thật dài thật dày, Quý Du Nhiên không té đau. Vội vàng bò dậy vỗ vỗ cỏ dại trên người, nàng ngẩng đầu nhìn lên trên, phát hiện dốc nhỏ này lại cao đến không nhìn thấy đỉnh. Lại nhìn chu vi: Trước mặt đều là một mảnh xanh lá mạ, núi xanh liên miên chập chùng, trên núi có vô số cây cổ thụ che trời dày đặc đan xen, bốn bề xung quanh chỗ nàng ngã xuống cũng đều rậm rạp các loại cỏ cây không nhận ra, từng đóa hoa nhỏ làm đẹp giữa màu xanh lá cây, đón gió phấp phới, sức sống dồi dào.

Hoàn toàn cách xa chỗ người ở, đưa mắt nhìn không thấy nửa bóng người. Nơi xa cây cối dày đặc, trên đầu không nhìn thấy ánh mặt trời. Tiếng chim chóc kêu hót tiếng nọ chồng lên tiếng kia, trong nơi khe núi yên tĩnh lộ ra cực kỳ dọa người, chỉ nghe thôi đã thấy sợ hãi.

Quý Du Nhiên chịu hết nổi run lên, theo bản năng ôm lấy cánh tay.

“Du Nhiên, đừng sợ, có ta ở đây!” Lúc này, một giọng nói trầm thấp hùng hậu vang lên từ phía sau, Quý Du Nhiên lập tức hoảng hốt – Thái tử! Nàng thiếu chút nữa đã quên hắn cũng ở đây!

Vội vàng xoay người lại nhìn hắn, mặt đề phòng hỏi: “Ngài lại định làm gì?”

Thấy thế, khóe miệng Thái tử dâng lên nụ cười khổ: “Du Nhiên, nàng tội gì phải đề phòng ta? Ta sẽ không làm gì nàng cả.”

“Ngài sẽ không sao?” Quý Du Nhiên hừ lạnh.

Thái tử vừa định gật đầu, Quý Du Nhiên lại nói sâu xa, “Cho dù ngài sẽ không, thì Thái tử phi nhất định sẽ có.”

Nghe vậy, cuối cùng Thái tử không cười được nữa. Hạ rèm mắt, hắn nhỏ giọng nói: “Đã đến nước này, nàng còn nhắc đến nàng ta làm gì? Bây giờ vẫn nên suy tính xem định thoát hiểm như thế nào thì hơn!”

“Cho dù muốn thoát hiểm, ta sẽ tuyệt đối không đi cùng ngài. Nếu không, quay đầu lại để cho muội muội nhà ta biết, vậy ta thật sự không còn đường sống rồi!” Quý Du Nhiên lạnh lùng nói, xoay người rời đi.

Trước chỉ nhặt được một chiếc khăn tay của nàng mà người kia đã hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng, nếu bây giờ để cho nàng ta biết nàng và nam nhân của nàng ta cô nam quả nữ ở chung một chỗ lâu như vậy, nàng ta không cắt nàng thành tám khúc mới lạ!

Nàng cũng không cần dính vào giữa đôi nam nữ này! Bây giờ chính nàng cũng đã loay hoay sứt đầu bể trán.

Nhưng mà, nàng không muốn có bất kỳ liên quan gì với hắn, Thái tử lại hoàn toàn không nghĩ như vậy. Mắt thấy nàng định đi, hắn vội vàng đuổi theo: “Du Nhiên, nàng định đi đâu?”

“Cách ngươi xa một chút.” Quý Du Nhiên lạnh lẽo đáp lại.

“Du Nhiên đừng!” Một bàn tay có lực nắm chặt lấy cổ tay nàng lần nữa, giọng lo lắng của Thái tử khẽ gọi gần bên tai.

Quý Du Nhiên cực kỳ phiền lòng, hất tay lên kêu to, “Ngài mau buông ta ra!”

“Không buông!” Thái tử còn cố tình nắm chặt, một tay kéo nàng lui về phía sau, làm ra vẻ muốn ôm.

Quý Du Nhiên tức giận không thôi, giãy giụa.

Hai người dây dưa lằng nhằng, không biết từ lúc nào đã náo loạn đến bên cạnh triền núi, một chân Thái tử đạp về phía sau, đã nghe – rào rào.

Nhánh cây lá cây kịch liệt đung đưa, khiến cho bọn họ đứng không vững. Định thần nhìn lại! Quý Du Nhiên kinh hãi phát hiện dưới chân Thái tử đột nhiên xuất hiện một lỗ thủng lớn. Phía dưới trống rỗng, cái gì cũng không nhìn thấy.

Thế mới biết: Thì ra nhìn bên này giống như đường nhỏ bằng phẳng, lại là dây leo quấn quýt lên, không hề an toàn chút nào!

Nhưng mà, bây giờ hối hận thì đã muộn.

Thái tử đạp một cước vào trống rỗng, cả người đều rơi xuống. Quý Du Nhiên bị hắn lôi kéo, cũng không thể tránh khỏi bị kéo xuống nửa người. Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, nàng vội vàng túm lấy nhánh cây có xu thế chìa ra bên cạnh, quát to với Thái tử phía dưới: “Ngươi mau buông!”

Ai ngờ Thái tử nhếch miệng cười với nàng, lộ ra hàm răng trắng tinh: “Không. Cho dù phải chết, cô cũng phải chết cùng nàng.”

Quý Du Nhiên đột nhiên kinh hãi, chỉ có thể siết chặt nhánh cây trong tay.

Thái tử cũng sít sao nắm chặt cổ tay nàng, mặc dù không kiềm chế được rơi xuống từng chút một, nhưng hắn vẫn cắn răng giữ chặt như cũ.

Sức nặng của hai người vốn không nhỏ, thêm với nhánh cây vốn không đủ thô chắc, miễn cưỡng chống đỡ được tạm thời, một lúc sau đó... Không bao lâu, chỉ nghe thấy tiếng rắc rắc truyền vào tai. Trong lòng Quý Du Nhiên căng thẳng, ngẩng đầu lên nhìn, cành cây nắm trong tay đang nhanh chóng tách khỏi thân cây...

Quý Du Nhiên nóng nảy lên, không nhịn được đạp hắn mấy đạp: “Ngươi buông tay nhanh lên! Ta không muốn chết cùng ngươi!”

“Có muốn hay không, chỉ sợ không phụ thuộc vào nàng nữa rồi.” Sự tình cho tới bây giờ, Thái tử ngược lại cực kỳ trầm ổn. Còn ngước mắt lên nhìn quá trình nhánh cây gãy lìa từng chút một, khóe miệng nhếch lên nụ cười yếu ớt.

“Phượng Dục Hiên, ngươi... Ngươi điên rồi!” Quý Du Nhiên tức giận gầm nhẹ.

Thái tử cười nhìn nàng: “Đúng vậy, cô điên rồi. Vì nàng mà điên.”

“Ngươi – a!”

Không có thời gian nhiều lời, cành cây đã hoàn toàn gãy lìa, một chút chống đỡ duy nhất biến mất, Quý Du Nhiên cũng bị kéo vào trong hang lớn, rơi xuống cùng Thái tử.

Tiếng gió vù vù vang dội bên tai, gió núi mãnh liệt thổi tới khiến nàng mở mắt không ra. Trên mặt có nhánh cây mảnh lá cây như có như không trượt qua, đau rát, nàng lại không có sức ngăn cản.

Vương gia... Chàng ngốc!

Khoảnh khắc khi đôi mắt nhắm lại, hiển hiện trước mắt Quý Du Nhiên chỉ có khuôn mặt tươi cười xán lạn của Phượng Dục Minh. Nàng không muốn chết! Kiếp trước nàng còn chưa sống tốt với hắn bao nhiêu ngày, đời này nàng không dễ gì muốn toàn tâm toàn ý ở cùng một chỗ với hắn, không ngờ lại đụng phải việc này! Chẳng lẽ nói, đời này, nàng và hắn ngay cả một năm cùng nhau cũng chưa đến sao? Nàng không cam tâm!

Trong lòng đột nhiên co rút đau đớn, khóe mắt rơi xuống một giọt nước mắt, nàng cao giọng kêu to: “Chàng ngốc, chàng đang ở đâu? Mau tới cứu ta!”

Nhưng mà, đáp lại nàng chỉ có gió núi vù vù, cùng với vách núi đang không ngừng vọng về tiếng kêu to của chính nàng.

Rồi sau đó, đột nhiên cảm giác có một sức lực kéo nàng về phía trước, giống như có cánh tay ôm chặt nàng, nàng theo bản năng muốn giãy giụa, nhưng phía sau lưng lại hung hăng đụng lên cái gì đó. Buồn bã khổ sở đánh úp tới, còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã nhân tiện lăn một vòng, chóp mũi ngửi thấy mùi thơm hoa cỏ. Bên tai, giống như còn có tiếng kêu đau đớn của nam nhân.

Chỉ có điều nàng không nghe rõ ràng, cũng chưa kịp hé mắt nhìn xem, nàng đã cảm giác trên đầu bị đánh một phát nặng nề, trước mắt chính là choáng váng một trận, ngay sau đó từng mảng lớn tối đen đột kích, nhanh chóng cắn nuốt thần trí nàng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Chungphat181297, LittleMissLe, Phụng, TTripleNguyen, gau1712, hienheo2406, vân anh kute, xichgo, y229917
     
Có bài mới 06.04.2017, 20:04
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31432 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà (C49) - Điểm: 29
Chương 49: Thái tử bị thương

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Khi Quý Du Nhiên từ từ tỉnh lại, mặt trời đã treo trên đỉnh núi phía tây rồi.

Ánh mặt trời chạng vạng tối chiếu nghiêng đến đây, rơi xuống giống như từng sợi tơ vàng óng ánh vào trong khe núi sâu thẳm. Gió lạnh thổi qua, mang đến từng cơn lạnh lẽo – nàng chính là vì bị lạnh đến tỉnh.

“Ưm.” Chuyển động thân thể, đã cảm thấy trên gáy đau đớn buồn bực. Thân thể cũng mệt mỏi, toàn thân không hề có chút sức lực nào.

Nên nằm trên thảm cỏ, nàng nhìn khe núi trước mắt, phát hiện nơi này càng thêm âm u yên tĩnh hơn nơi trước, cũng càng sâu xa hơn. Lại thêm mắt thấy mặt trời sắp xuống núi, tiếng chim hót liên tiếp, còn có chim mệt mỏi về tổ thỉnh thoảng xoay quanh phía trên, sau đó không hề lưu luyến tránh đi.

Nàng rớt xuống chỗ nào đây...

Trong lòng suy nghĩ, nàng chậm rãi động não – trời ơi, chàng ngốc!

Đột nhiên trong lòng kích động, nàng cuống quýt ngồi dậy: Trời đã trễ thế này, nàng còn chưa trở về, chàng ngốc nhà nàng chắc sẽ sốt ruột? Nhưng mà... Lại ngẩng đầu nhìn bốn phía xung quanh, nàng đột nhiên có kích động muốn khóc: Đây là nơi nào? Nàng trở về như thế nào?

“Du Nhiên...” Khi nàng đang chậm chạp chống đỡ thân thể bò dây, chỗ cách nàng không xa truyền đến một tiếng gọi thật trầm thấp.

Đây là giọng nam nhân, không nhận sai. Hơn nữa còn là một nam nhân quen thuộc.

Nhưng mà, nghe được giọng nói này, trong lòng Quý Du Nhiên không kiềm chế được vọt lên một đám ngọn lửa tức giận – Phượng Dục Hiên, đều do hắn! Nếu như không phải hắn đuổi cùng giết tận không buông nàng ra, còn lôi kéo nàng chôn cùng hắn, nàng cũng không đến nỗi lưu lạc đến nơi này!

Nhìn cũng không muốn liếc nhìn hắn một lần, Quý Du Nhiên nhấc chân bước đi.

Nhưng mà, chân trước bước lên, nàng phát hiện chân sau bất động.

Cúi đầu, đã thấy một bàn tay trắng nõn dính đầy bụi bặm đang nắm mắt cá chân của nàng, một mực chặn bước tiến của nàng.

Trong lòng Quý Du Nhiên trầm xuống: “Buông tay.”

Phượng Dục Hiên lắc đầu.

Quý Du Nhiên phẫn nộ rồi: “Phượng Dục Hiên, ngươi là nam nhân thì ngươi đứng lên cho ta! Vụng trộm ra tay với nữ nhân thì tính là có bản lĩnh gì?”

“Cô muốn đứng lên. Nhưng mà... Chân cô té bị thương rồi.” Cười khổ với nàng, Thái tử nhỏ giọng nói như thế.

Quý Du Nhiên sững sờ, sau đó cười khẽ: “Đáng đời.”

Thái tử gia cũng cười tự giễu: “Đúng vậy! Chỉ cần nàng bình yên vô sự, coi như hai chân cô đều gãy cũng cam tâm tình nguyện.”

Hắn... “Lời này của ngươi có ý gì?” Trong lòng hồi hộp, Quý Du Nhiên nhíu mày.

Thái tử cúi mắt lắc đầu, nhưng hắn càng không nói, Quý Du Nhiên lại càng không nhịn được mà nghĩ: Nàng nhớ, khi chạm đất, người này đột nhiên ôm lấy nàng, sau đó... Dường như hắn rên một tiếng? Chính là lúc đó sao?

“Ngươi vì bảo vệ ta nên mới té gãy chân sao?”

Thái tử cúi đầu giữ im lặng, trong lòng Quý Du Nhiên không có tư vị gì. Thấy hắn còn nắm mắt cá chân nàng, nàng khẽ cắn răng: “Ngươi buông tay.”

Lần này, Thái tử ngoan ngoãn buông lỏng ra.

Quý Du Nhiên lập tức nhìn chung quanh một chút, tìm kiếm phía dưới, rất nhanh chóng tìm được một khúc cây gỗ dài nhỏ đưa cho hắn: “Cầm cái này, tạm thời đảm nhiệm cây gậy đi!”

“Cám ơn nàng.” Thái tử vội vàng nói cám ơn, nhưng không đưa tay nhận, mà chớp mắt, đôi mắt trông mong nhìn nàng.

Chắc hẳn hắn đang chờ mong nàng chủ động nâng đỡ hắn.

Nếu không phải bởi vì hắn cứu nàng một mạng, nàng thật sự không muốn để ý đến người này!

Mặc dù trong lòng cực kỳ chán ghét, nhưng Quý Du Nhiên vẫn kiềm chế nóng giận nâng đỡ hắn lên, lại nhét cây gậy vào trong tay hắn: “Được rồi, chúng ta cứ từ biệt như vậy, đường ai nấy đi đi!”

“Du Nhiên...” Nghe thấy lời ấy, mặt mũi Thái tử tràn đầy đau khổ.

Hắn khổ sở theo đuổi nàng hồi lâu, thậm chí không tiếc dùng thân thể của mình vì nàng chặn lại tai họa, kết quả nàng lại dùng một cây gậy cộng thêm một nâng đỡ đuổi hắn đi?

Nhưng mà, Quý Du Nhiên giống như không hề nghe thấy, tiêu sái xoay người rời đi.

Chỉ có điều, đáy khe núi lại là chỗ lớn như vậy, hai bên đều là nham thạch dốc đứng. Trên tảng đá trơn tuột, chỉ có trong kẽ đá mọc ra mấy cây non gầy yếu. Ngửa đầu nhìn lên, lần này nàng không nhìn lên đến đỉnh rồi, đưa mắt nhìn, chỉ thấy bầu trời xanh thẳm, cùng với đám mây màu vàng kim nơi chân trời. Muốn theo con đường rơi xuống để leo lên là không thể nào, Quý Du Nhiên lập tức đổi chủ ý khác, quyết định tìm một dốc thoải, từ từ bò lên.

Chỉ có điều, một mình đi trong khe núi hồi lâu, chỉ thấy vách đá dựng đứng hai bên, vốn không hề thấy bất kỳ dốc thoải nào. Mà trên đỉnh đầu, mặt trời đã tiếp giáp với đường chân trời rồi. Thật sự nếu không nhanh chóng tìm được nhà dân, két quả của nàng nhất định bị dã thú đi ra ngoài kiếm ăn buổi tối xé thành mảnh nhỏ!

Quý Du Nhiên không khỏi thầm oán hận bản thân, tại sao năm nay lại muốn chạy đến nơi này nghỉ hè. Nghỉ hè thì cũng thôi đi, đang êm đẹp nàng chạy loạn gì đâu? Mỗi ngày lần lượt làm theo trình tự sống qua ngày không phải thật tốt sao?

Vòng tới vòng lui trong khe núi, từ đầu đến cuối không tìm được một chút đường đi nào ra ngoài, mọi cách rơi vào đường cùng, nàng ngẩng đầu lớn tiếng kêu cứu.

Nhưng mà, âm thanh cao vang vang vọng trong không trung, mang tới từng đợt tiếng vọng về.

Từng tiếng vọng về trùng điệp đan vào một chỗ, kinh động chim thú giữa rừng núi, tiếng vỗ cánh phành phạch không dứt bên tai, càng tăng thêm vẻ tịch mịch lạnh lẽo của khe núi này.

“Đừng kêu nữa. Nàng lớn tiếng như vậy, coi chừng dẫn mãnh thú tới. Neéu không đến lúc đó người đến cứu nàng còn chưa tới, nàng đã mất mạng rồi.” Giọng nói chậm rãi lại vang lên lần nữa, Quý Du Nhiên kinh hãi quay đầu lại, “Ngươi theo dõi ta?”

“Ta không yên lòng về nàng.” Thái tử thấp giọng nói, đôi mắt thâm thúy nhìn nàng chằm chằm, “Hơn nữa, sắc trời đã tối, một người giữa rừng núi quá không an toàn. Ta cảm thấy, chúng ta vẫn cùng đi thì tương đối bảo đảm hơn, tốt xấu gì hai người hỗ trợ có thể giúp đỡ lẫn nhau.”

“Ngươi muốn ta giúp đỡ ngươi đi?” Quý Du Nhiên hừ lạnh.

Thái tử cười cười: “Cũng có ý đó.”

Quý Du Nhiên không nói gì.

Thái tử chậm rãi di chuyển đến trước mặt nàng, vẻ mặt trịnh trọng nói: “Du Nhiên, cô biết trong lòng nàng hận cô. Nhưng mà, bây giờ thật sự không phải là lúc đùa giỡn nóng nảy. Việc cấp bách, chúng ta vẫn ngẫm lại hợp tác như thế nào, cùng đi ra khỏi chỗ này đi!”

“Nơi này khắp nơi đều là vách núi vách đá, phía trước ngay cả một bóng ma cũng không có, ngươi để cho ta hợp tác với ngươi như thế nào?” Mệt mỏi nửa ngày rồi, cũng tức giận nửa ngày rồi, Quý Du Nhiên sắp mệt lả, bẻ gãy một cành cây ném lung tung trên mặt đất.

Thái tử kiên nhẫn trả lời: “Hàng năm cô đều đến Ly Sơn, coi như quen thuộc hoàn cảnh nơi này. Tuy chưa từng đến chỗ này, nhưng đi dọc theo con đường này, bảy rẽ tám ngoặt, luôn có thể tìm ra được đường trở về.”

Như vậy phải không? Nghe hắn nói như vậy, trong lòng Quý Du Nhiên lại thấp thoáng đốt lên một vòng hy vọng.

Nhưng mà... Nàng vẫn đề phòng nhìn hắn như cũ: “Ngươi xác định?”

Thái tử cười nhạt: “Cho dù không ra được, ít nhất cô có thể cùng đi chết với nàng. Trên đường đến hoàng tuyền hai người cũng không cô đơn.”

“Thôi, ngươi cứ đi tìm đường đi! Ta không muốn cùng lên đường hoàng tuyền với ngươi.” Quý Du Nhiên bĩu môi, một câu thuận miệng làm đông cứng nụ cười trên mặt Thái tử.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Chungphat181297, LittleMissLe, Phụng, TTripleNguyen, gau1712, hienheo2406, vân anh kute, xichgo, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 520kaiqian, 7love98, banmaixanh204_9x, Đông Thiên, Google [Bot], little_loan, moccun, nashiki96, nhitocngan và 387 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

6 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 10, 11, 12

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.