Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 380 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 03.04.2017, 21:27
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 546
Được thanks: 2694 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 117: Mẹ mau tới cứu con, Tiểu Ảnh gặp nguy hiểm á!

Xe taxi lướt sát thân thể của Lạc Phàm Vũ, người đàn mặc tây trang màu trắng đứng lặng tại chỗ thật lâu, không có cách nào cứng rắn đuổi theo, chỉ có thể quay ngược trở về, đi đến phòng họp, gương mặt lạnh lùng nói: “Lý lịch sơ lược vừa rồi đâu?”

Vẻ mặt người phỏng vấn kinh ngạc: “Cái gì….. Cái gì lý lịch sơ lược?”

“Lý lịch sơ lược của Dụ Thiên Tuyết, đưa cho tôi.” Sắc mặt Lạc Phàm Vũ có chút khó coi, vừa nói vừa chìa tay ra.mang truyện đi xin ghi rõ nguồn dd lequydon

Người phỏng vấn vội vàng lấy lý lịch ban nãy đưa cho anh, nhìn sắc mặt của Lạc Phàm Vũ cũng vững bụng một chút, vừa chuyên chú nhìn lý lịch sơ lược kia vừa đi ra ngoài, ít nhất thì trên lý lịch sơ lược cũng có số điện thoại và địa chỉ của cô, mặc dù trên đó viết ‘ở tạm’, nhưng đầu mối cũng đã đủ.

Thế nhưng anh cũng chỉ giữ lại để tự an ủi lòng mình một chút mà thôi.

Nếu như cô không hy vọng bị người khác quấy nhiễu, thế này là tốt nhất, anh không cho bất luận kẻ nào phương thức liên lạc với cô, cũng bao gồm cả Nam Cung Kình Hiên.

*****

Giờ tan học.

Tiểu Ảnh một mình đi ra phía cổng trường, nhìn bốn phía đường cái, chờ Dụ Thiên Tuyết tới đón.

“Dụ Thiên Ảnh nha!” Vài cậu bé trai vây xung quanh, trên mặt lộ ra sự vui vẻ và tò mò, hỏi cậu: “Bạn nói cái trò chơi nước ngoài đó là mới có sao? Nơi này của chúng ta không có à?”

“Mình không biết, mình chưa thấy chỗ này có.” Tiểu Ảnh thành thật nói.

“Vậy bạn có thể cho bọn mình mượn chơi hay không, bọn mình sẽ không làm hư…..” Mấy đứa bé trai tiến lại gần cậu bé, bọn chúng đều kháu khỉnh, đứa nào cũng tinh quái.

Tiểu Ảnh: “…..”

“Được rồi, để mình về hỏi chú Bùi coi có thể mang laptop tới đây hay không.” Tiểu Ảnh khẳng khái đáp ứng: “Nhưng mà không thể để cho mẹ của mình biết, bằng không mình nhất định chết chắc.”

“Dụ Thiên Ảnh, bạn thật tốt, bài tập ngày mai mình sẽ cho bạn mượn chép!”

“Mình giúp bạn viết nửa trang, có điều là chữ của mình không đẹp.”

“…..”

Tiểu Ảnh rối rắm, cậu lại có thể vì một trang tập viết mà bán đứng trò chơi SingleDiomand….. Mẹ con sai rồi, mẹ mau tới đón con đi.

Một chiếc xe màu xám tro dừng lại ở cửa trường học.

Giọng trẻ con ríu rít bên trong trường, chiếc xe kia vẫn lặng im dừng tại đó, không có ai bước ra, chỉ có cửa kính xe chầm chậm hạ xuống, một gương mặt già nua ở bên trong, một đôi mắt như mắt chim ưng lấp lánh ánh sáng sắc bén, chậm rãi tập trung trên người đám bé trai đang đứng ở cửa trường học.

Nam Cung Ngạo chống gậy lẳng lặng nhìn, ông nheo mắt lại, càng nhìn càng thấy giống.

“Tiên sinh, có muốn làm hay không?” Tài xế mở miệng hỏi.

Nam Cung Ngạo thoáng do dự, không nói gì, một hồi lâu mới nặng nề “Ừ” một tiếng, phất tay dặn dò kẻ dưới rồi để bọn họ đi xuống.

Một người đàn ông xuống xe, đi tới trước mặt Dụ Thiên Ảnh, nhẹ giọng nói: “Bạn nhỏ đang chờ người tới đó có đúng không?”

Tiểu Ảnh liếc mắt nhìn người đàn ông đi ra từ trong chiếc xe hơi màu xám tro, bảng số của chiếc xe kia cậu bé chỉ quét mắt một vòng đã ghi nhớ ở trong đầu, không biết làm sao mà mẹ không cho cậu mang điện thoại di động tới trường học, cho nên hiện tại không có biện pháp liên lạc với bất kỳ người nào.

“Dạ, còn ba phút nữa là mẹ cháu đến rồi.” Tiểu Ảnh làm như là thật nâng tay lên nhìn đồng hồ, khẳng định nói.

Người đàn ông hơi sững sờ, thoáng nở nụ cười: “Vậy sao? Mẹ cháu đã liên lạc với cháu?”

Đôi mắt Tiểu Ảnh trong trẻo nhìn anh ta: “Mẹ cháu không liên lạc với cháu chẳng lẽ lại liên lạc với chú sao? Chú là ai hả? Cháu có quen biết chú hay không?”

Người đàn ông vẫn tiếp tục duy trì lễ độ cười yếu ớt: “Là như thế này, mẹ cháu có chuyện không thể tới đón cháu, nhờ chúng tôi tới đón cháu về, Tiểu Ảnh khỏi cần ở đây đợi nữa, chúng ta cùng nhau đi thôi.”

Mí mắt của Tiểu Ảnh nhảy một cái, người đàn ông này lại có thể kêu đúng tên của cậu, hơn nữa còn là nich name mẹ đặt cho cậu.

“A” Tiểu Ảnh gật đầu: “Vậy chú chờ một chút cháu nói với bác gác cổng một tiếng, bác ấy nói cho cháu biết nếu như không phải là mẹ đích thân đến đón thì cũng không được đi cùng với người lạ, chú cũng không phải người xa lạ, chú nói đúng không?”

Người đàn ông lúng túng, gật gật đầu: “Không cần, chờ lên xe rồi chúng ta liên lạc với mẹ cháu, được không?”

Mắt thấy các bạn nhỏ đi cùng cha mẹ chung quanh càng lúc càng ít, trong lòng Tiểu Ảnh bắt đầu đề phòng và nôn nóng, càng lúc càng lo lắng, cậu bé lui về phía sau một bước đề phòng bị người đàn ông bắt được: “Không, cháu còn phải nói với bác ấy một tiếng, nhanh thôi mà, chú ở chỗ này chờ cháu!”

Thân ảnh cậu bé nhanh nhẹn quay mình bỏ chạy, đến cửa phòng gác cổng muốn nhảy lên nói với bác trông cổng một câu nhưng chiều cao không đủ, chỉ có thể cao giọng kêu lên: “Bác gác cổng ơi có người lạ, bác ra xem một chút a họ tùy tiện muốn đón bạn nhỏ về nhà! !”

Kêu xong Tiểu Ảnh bỏ chạy vào trong trường học, so với bên ngoài, trong trường an toàn hơn.

Bác gác cổng gỡ mắt kính xuống, hình như nghe có người bên ngoài kêu, nhón hai chân nhìn ra bên ngoài, nhìn một hồi cũng không thấy cái gì, cho là ảo giác, lại đeo mắt kính lên an tĩnh đọc báo.

Ngoài cửa, người đàn ông quay đầu lại nhìn thoáng qua Nam Cung Ngạo, thấy được ánh mắt đồng ý của Nam Cung Ngạo, anh ta đi vào trong học.

Giáo viên trong trường cũng đã về gần hết, trước đây Tiểu Ảnh chưa hề gặp qua tình cảnh này, nhưng cảm thấy trốn ở chỗ này vẫn tốt hơn, suy nghĩ một chút lại móc trong túi ra một cái hộp đen nhỏ, phía trên có một cái nút màu đỏ.

Cậu bé nghe phía sau có tiếng bước chân, khuôn mặt nhỏ nhắn giật mình một cái, nhưng còn chưa kịp quay đầu lại thì đột nhiên có một tấm vải bưng kín miệng của cậu bé, Tiểu Ảnh giùng giằng mạnh, thân thể mềm nhũn ngã xuống, ngón tay nhỏ bé vẫn thừa dịp còn chút hơi sức cuối cùng nhấn cái nút kia.

Người đàn ông chậm rãi nhíu mày, vội vàng lấy cái khăn tay tẩm *Ê-te* ra, bởi vì là trẻ con, anh ta không dám bưng bít quá lâu.

Nơi này vẫn còn người, anh ta ôm lấy đứa bé đi đến chỗ cửa  bỏ hoang bên hông trường học, đi ra ngoài, chui vào chiếc xe đã sớm chờ đợi ở nơi đó.

Cho đến khi ôm đứa bé kia vào trong xe, ánh mắt của Nam Cung Ngạo mới từ từ mềm dịu xuống nhìn đứa bé trai đã hôn mê trên ghế sau.

Ngũ quan tinh xảo trắng nõn, đôi mắt to tròn thông tuệ kia đã nhắm lại an tĩnh ngủ say sưa.

Tuổi đã hơn năm mươi, Nam Cung Ngạo không nhịn được đưa tay vuốt ve mặt của đứa bé, cảm thấy dáng dấp đứa nhỏ này thật sự rất giống Nam Cung Kình Hiên khi còn bé, suy nghĩ một chút, trầm giọng nói: “Lái xe, trở về biệt thự.”

Chiếc xe màu xám tro từ từ phát động, dưới sắc trời sập tối có chút mùi vị khắc nghiệt

Dụ Thiên Tuyết vô cùng sốt ruột từ chỗ phỏng vấn cuối cùng chạy về, nhìn đồng hồ đeo tay thì thấy đã đến giờ tan học, vừa mới ngồi vào xe taxi, điện thoại di động đã vang lên.

Cô tò mò lấy điện thoại di động ra, không biết là ngoài Bùi Vũ Triết ra thì còn có ai dùng tin nhắn liên lạc với cô, nhưng Bùi Vũ Triết vẫn thích gọi điện thoại chứ không thích nhắn tin.

Trên màn hình lại có thể biểu thị là ‘Tiểu Ảnh!’

Hàng mày thanh tú của Dụ Thiên Tuyết chậm rãi cau lại, mở ra xem, nội dung là ‘Mẹ mau tới cứu con! Tiểu Ảnh gặp nguy hiểm á!’.

Đây là tin nhắn gì? !

Dụ Thiên Tuyết chỉ cảm thấy trong đầu ‘Ong’ một tiếng rồi triệt để rối loạn, tràn đầy trong đầu đều là hình ảnh con trai, cô run rẩy tắt tin nhắn  rồi gọi điện thoại cho Tiểu Ảnh, rất không dễ dàng điện thoại mới thông, tiếng tút tút liên tục, vẫn vang  vẫn vang, nhưng không có người nhận!

Sắc mặt Dụ Thiên Tuyết tái nhợt, run rẩy cắt đứt cuộc gọi, bấm gọi lại, rồi lại tiếp tục bấm gọi!

Tiếng tút tút thật dài như nhắc nhở phía bên kia căn bản là không có người bắt máy, Dụ Thiên Tuyết gấp đến độ rơi nước mắt, ai có thể nói cho cô biết đã xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc Tiểu Ảnh ở nơi nào, thằng bé như thế nào rồi?

“Bác tài, làm phiền đến trường tiểu học Ấu Dương, chạy đường nào gần nhất, xin anh làm ơn nhanh một chút!”

Dụ Thiên Tuyết run giọng nói xong, lập tức gọi cho Bùi Vũ Triết, đợi đến khi điện thoại có người bắt máy thì giọng cô khổ sở gấp gáp: “Vũ Triết! Tiểu Ảnh đã xảy ra chuyện! Không….. Em không biết có phải thằng bé thật sự xảy ra chuyện hay không, em nhận được tin nhắn thằng bé gửi cho em, kêu em đi cứu nó! Em không biết chuyện gì xảy ra, Vũ Triết…..”

Cô nói xong thì khóc rống lên, lời nói cũng không được rõ ràng lắm.

Bên kia, Bùi Vũ Triết đang ở biệt thự nhà họ La cùng với La Tình Uyển và mẹ của cô, đang trò chuyện với nhau rất vui vẻ, mặc dù trên hình thức chỉ là nói một vài lời, nhưng mẹ của La Tình Uyển cũng am hiểu về Piano, trò chuyện cũng coi như hợp ý, Bùi Vũ Triết vừa nhận được điện thoại thì sắc mặc liền thay đổi, đặt tách trà trong tay xuống, chuyển điện thoại di động qua phía bên kia: “Thiên Tuyết, em đừng có gấp, tóm lại là chuyện gì xảy ra, em nói cho rõ.”

La Tình Uyển uống trà, đột nhiên nghe được cái tên đó, bỗng chốc đầu lưỡi bị nóng rát.

Cô cau mày, đôi mắt trong suốt nâng lên, sự nghi ngờ và chấn động đồng thời dâng lên trong lòng.

“Được, anh biết rồi, em đến trường học trước đi, anh đi tìm em ngay lập tức!” Cúp điện thoại, sắc mặt Bùi Vũ Triết rất khó coi: “La tiểu thư, La phu nhân, rất xin lỗi tôi tạm thời có việc nhất định phải đi ngay, hôm nay quấy rầy rồi, nhưng tôi thật sự phải đi ngay lập tức, xin lỗi không tiếp chuyện được nữa.”

“A, nếu như Bùi tiên sinh có việc thì cứ đi trước đi, thật sự rất gấp sao?” La phu nhân hỏi.

“Vâng rấp gấp, lần sau chúng ta trò chuyện!” Bùi Vũ Triết chỉ kịp nói câu này, người luôn trầm tĩnh từ trước đến giờ, vậy mà ngay cả động tác giơ tay ra dấu chào tạm biệt cũng không có đã trực tiếp chạy ra khỏi phòng khách.

Mà La Tình Uyển vẫn còn ở tại chỗ trố mắt sững sờ.

Thiên Tuyết.

Anh ấy vừa mới gọi….. Thiên Tuyết? ?

Đôi mắt trong suốt  sắc bén thêm vài phần quét về phía cửa, cô nhớ rồi, ngày đó Nam Cung Kình Hiên cũng vì tìm Bùi Vũ Triết mới xảy ra tai nạn xe bị thương, từ trước tới nay bọn họ chưa hề quen biết nhau, một người lạnh lùng như Kình Hiên làm sao có thể muốn nhấc lên quan hệ cùng với anh ấy?

Thiên Tuyết…..

Trong đầu La Tình Uyển chầm chậm lẩm nhẩm cái tên đó hoàn chỉnh, Dụ Thiên Tuyết.

*****

Rất khó vì bị thương mà được nghỉ phép, Nam Cung Kình Hiên dùng tay trái xử lý công văn xong, xoa xoa mi tâm nghỉ ngơi một chút.

Số còn lại có thể để ngày mai xử lý, không cần phải gấp gáp.

Trên màn hình máy tính thông báo có người liên lạc, Nam Cung Kình Hiên di chuyển tới máy tính, nhấp vào biểu tượng đó, lại hiện ra một cửa sổ chat video.

Anh nhìn cái tên cực kỳ quen thuộc đó, Dụ Thiên Nhu.

Năm năm nay, anh thật sự luôn duy trì liên lạc với cô, nhưng anh lại mất tung tích của Dụ Thiên Tuyết, căn bản là không có biện pháp nói rõ cùng với cô, mỗi lần cô hỏi anh cũng không biết nên trả lời như thế nào.

Nhấp ‘chấp nhận’, một khuôn mặt mỹ lệ và trẻ trung xuất hiện trên màn hình.

“Anh đến rồi sao? Em gửi yêu cầu rất lâu anh mới chấp nhận, em chờ anh nãy giờ, môn học quá nhiều em đang làm bài tập, bây giờ anh có rảnh không?” Dụ Thiên Nhu đậy nắp cây bút lại, khẽ cười, ngồi nghiêm chỉnh lại.

Nam Cung Kình Hiên hơi nghẹn giọng, trong cổ họng không phát ra được tiếng nào.

“Ừ, hôm nay tương đối ít việc.” Anh  nhàn nhạt nói một câu.

“Em rất bận, gần đây phải bắt đầu chuẩn bị thi tốt nghiệp, có thể mấy tháng sau sẽ ra trường.” Dụ Thiên Nhu lo lắng chống cằm suy nghĩ, cô gái nhỏ đang giữa tuổi hoa niên đẹp nhất, một chút nhíu mày một nụ cười yếu ớt đều xinh đẹp, cô nghĩ đi nghĩ lại lại vui vẻ: “Nhưng mà cũng may, tốt nghiệp rồi em có thể về nước, anh đã nói tốt nghiệp xong sẽ để cho em trở về gặp chị của em, chị ấy vẫn bận rộn như vậy sao? Sao số điện thoại di động trước kia của chị không gọi được? Đã quá lâu em không liên lạc với chị, có phải chị ấy đã xảy ra chuyện gì nhưng anh không nói cho em biết?”

*Tên hóa học: Diethyl ether C2H5OC2H5, trong y học dùng để gây mê.



Đã sửa bởi Hoalala lúc 07.05.2017, 22:23.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Candy2110, Huogmi, MicaeBeNin, Muahuongduong, Ta tuyet nhu, Tthuy_2203, linh phong, shirleybk, thienbang ruby
     

Có bài mới 05.04.2017, 22:13
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 546
Được thanks: 2694 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 59
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 118: Nói cho ông biết, ba cháu là ai


Nam Cung Kình Hiên chăm chú nhìn cô gái trẻ trung xinh đẹp trên màn hình, khuôn mặt thuần khiết không có chút khuyết điểm nào, nội tâm anh giống như bị tra khảo đánh đập.

Cô vẫn chấp nhất như thế, lần nào cũng hỏi, chị của em đâu?

Anh phải trả lời như thế nào?

“Tôi đã nói với em là cô ấy đi đến một thành phố khác, chúng tôi cũng không liên lạc nhiều, tôi cũng rất muốn gặp cô ấy.” Tiếng nói của Nam Cung Kình Hiên nhỏ dần, hàng mi dài rũ xuống, mấy chữ sau cùng có hơi khàn khàn.

“Vậy anh có thể an bài cho em trở về sao?” Dụ Thiên Nhu bỗng chốc hoảng hốt, nhìn người đàn ông có gương mặt tuấn tú mị hoặc này cô hơi đỏ mặt, cầm lấy lịch để bàn của mình nhìn nhìn một chút: “Tháng chín, tháng chín em trở về có được hay không? Nam Cung, mấy năm nay anh đã tạo điều kiện cho em đến trường, mắt em có thể phục hồi em vẫn luôn rất cảm tạ anh, chỉ có điều tháng chín này anh không cần lo lắng cho em nữa, ở trong trường em cũng đã từng đi làm, hiện giờ có để dành được chút ít, đủ để em quay về Trung Quốc an cư tìm việc làm, hiện tại em rất muốn gặp chị của em, em -----“

Dụ Thiên Nhu dừng một chút, thoáng hòa hoãn nước mắt đã dâng lên trong mắt: “Năm năm nay em không hề gặp chị, thậm chí em không biết khi đó chị làm thế nào mà có thể kiếm được một số tiền lớn cho em ra nước ngoài chữa bệnh, còn anh nữa, em cũng không biết anh là như thế nào xuất hiện, thời điểm mắt em có thể nhìn thấy thì anh chính là người đầu tiên, khi đó anh đến Mỹ thăm em, nói em có yêu cầu gì cũng có thể nói với anh, cuộc sống đều không cần lo lắng gì, nhưng anh không nói cho em biết rốt cuộc là chị của em đã đi đâu, mấy năm nay em vẫn tự nói với bản thân là chị không có sao, chỉ là anh cũng không biết phương thức liên lạc với chị ấy mà thôi, thế nhưng em cũng không thể tự lừa mình quá lâu, anh Nam Cung, em tin tưởng anh mới không hỏi đến cùng,  nhưng em thật sự không  nhịn được, người thân duy nhất trên thế giới này của em đã mất tích năm năm rồi phải không? Anh nói cho em biết đi!”

Trên màn hình, khuôn mặt thanh mỹ động lòng người long lanh nước mắt, cô gái nhỏ đã không kìm chế được sự kích động.

Sắc mặt Nam Cung Kình Hiên tái nhợt, trên cánh tay phải có cảm giác đau đớn âm ỷ. Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn: dd lequydon

“Em rất muốn gặp cô ấy đúng không?” Giọng nói của anh khàn khàn, trong đôi mắt thâm thúy lấp lánh ánh sáng, nhớ tới cái ngày xảy ra tai nạn xe khi nhìn thấy Dụ Thiên Tuyết, mấy ngón tay thon dài chậm rãi nắm chặt.

Dụ Thiên Nhu ngẩn ra, theo bản năng liền gật đầu, suy nghĩ một chút nói: “Anh có thể để cho em gặp chị của em rồi hả?”

Nam Cung Kình Hiên không thể nói ra, năm năm nay, anh cũng khắc cốt ghi tâm cỡ nào muốn  nhìn thấy người phụ nữ kia, muốn nói rõ ràng với cô, hãy cho anh một cơ hội để anh trả lại tất cả những tội nghiệt và tổn thương đã gây ra cho cô.

“Tôi sẽ cho em gặp cô ấy, rất nhanh.” Nam Cung Kình Hiên nhàn nhạt bảo đảm, vầng trán tuấn dật lộ ra chút thống khổ, liếc nhìn sách vở bên cạnh tay cô: “Em còn phải ôn tập đúng không? Học bài trước đi.”

Trong mắt Dụ Thiên Nhu vẫn còn sót lại nước mắt, thấy anh muốn tắt video, nhẹ giọng nói: “Chờ một chút.”

Nam Cung Kình Hiên ngước mắt, đôi mắt thanh lãnh như đầm nước sâu nhìn về phía cô.

“Anh Nam Cung, thật xin lỗi, vừa rồi là do em kích động.” Dụ Thiên Nhu cắn cắn môi, động tác giống chị cô như đúc, đôi mắt trong trẻo nhìn anh nói: “Thật sự em không rõ lắm chuyện giữa anh và chị em là như thế nào, chỉ là cám ơn anh đã giúp đỡ em nhiều năm như vậy, sau này em trở về sẽ báo đáp anh, hết khả năng em có ----- Được hay không?”

Một người con gái trẻ trung xinh đẹp, đưa ra cam kết như thế khiến cho người ta sợ hãi trong lòng.

Sắc mặt Nam Cung Kình Hiên lại lạnh lùng mà tái nhợt, nói đến đây, anh cũng đã không còn chịu nổi.

“Học tập cho tốt.” Nam Cung Kình Hiên gật đầu chào cô, mặt không chút thay đổi, cắt đứt loại liên lạc làm người ta hít thở không thông giữa bọn họ.

*****

Tiểu Ảnh đã tỉnh lại vài giây, ý thức như là sáng sớm muốn rời giường nhưng lại có cảm giác giãy giụa thế nào cũng không đứng lên được.

Nhưng chỉ trong mấy giây kia, đôi mắt to tròn trong sáng đã hoàn toàn thanh tỉnh.

Tiểu Ảnh trở mình một mực bò dậy, nhớ tới chuyện gì đã xảy ra, nhìn thấy mình đang ở tại một nơi xa lạ, nhưng trong phòng rất xa hoa phú quý, giống như là phòng sách, nháy mắt trong lòng cậu bé gào thét cảnh giác, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thấu và nghiêm túc, nhảy xuống giường, nhanh chóng liếc mắt nhìn bốn phía, quan sát hoàn cảnh nơi này.

Còn không biết mình đang ở đâu bị người nào bắt cóc nên không thể chạy loạn, trên trán Tiểu Ảnh rịn mồ hôi li ti nhưng lại tận lực làm cho mình trấn tĩnh, thấy trên bàn có đặt computer đang để chế độ chờ, cậu bé hai ba bước chạy tới bò lên ghế, di chuyển chuột dùng định vị GPS tìm kiếm vị trí cụ thể của mình, khi cậu bé thao tác con trỏ nhanh chóng di động, mắt nhanh nhạy thấy được mình đang ở tại Trung Quốc thành phố Z lệch về khu vực phía nam, hẳn là vùng ngoại thành!

Tiểu Ảnh từ trên ghế nhảy xuống, tiện tay cầm lấy một cái tẩu thuốc gỗ đàn hương khổng lồ nặng trĩu treo trên vách tường coi như để phòng bị, sau đó liền muốn lao ra cửa.

Còn chưa chạy ra tới cửa thì đã đâm đầu vào người vừa đi vào, ‘Bịch!” một tiếng, lực đụng mạnh khiến cho Tiểu Ảnh “A” một tiếng rồi lảo đảo té xuống, mắt thấy sẽ phải ngã xuống thảm hại, bỗng chốc được người nọ đỡ lại.

“Đã tỉnh rồi?” Người đàn ông kinh ngạc nhìn đứa bé trai tuấn tú xinh xắn nhưng lại lộ vẻ đề phòng, vui mừng một hồi, ngẩng đầu hướng về phía bên ngoài kêu: “Tiên sinh, đứa bé tỉnh..... A!”

Đột nhiên người đàn ông kêu gào bi thống một tiếng, gương mặt vặn vẹo buông cậu bé ra, liều mạng hất tay, thật là đau!

Tiểu Ảnh chau mày không chút lưu tình đập cái tẩu thuốc lên trên bàn tay đang nắm chặt cánh tay của mình, lui về sau mấy bước nói: “Tỉnh hay không mắc mớ gì tới chú! Người xấu!”

Cậu bé tức giận, khuôn mặt sung huyết đỏ bừng, thừa dịp người đàn ông chưa bình tĩnh lại, mau chóng vòng qua anh ta chạy ra phía ngoài.

Nam Cung Ngạo ngồi trong phòng khách cau mày thưởng thức trà, nghe được tiếng kêu kia thì chân mày nhảy lên giật mình, ngước mắt nhìn sang, không thấy được hộ vệ vừa mới đi vào, ngược lại chỉ nhìn thấy một mình Tiểu Ảnh cầm cái tẩu thuốc khổng lồ nặng nề chạy ra, vẻ mặt nghiêm túc cùng khẩn trương.

“.....” Tiểu Ảnh thấy cảnh tượng bên ngoài phòng khách thì hít vào thở ra một hơi, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm nghiêm trang, theo bản năng lui về phía sau hai bước.

Trong phòng khách, mấy hộ vệ tư thế đứng thẳng vây quanh, mà giữa phòng khách lớn như thế trên ghế salon bằng da xa xỉ  đắt tiền, một ông cụ mặt mày cứng cáp đang ngồi im, kiểu áo Tôn Trung Sơn màu xám tro, cây gậy đầu rồng gỗ đàn hương, tràn đầy khí thế.

“Các người là ai, tại sao lại dẫn cháu tới nơi này!” Giong của Tiểu Ảnh thanh thúy không sợ hãi chút nào hướng về phía bọn họ kêu to.

Nam Cung Ngạo nghe tiếng kêu kia chỉ cảm thấy giống như tiếng trời, trái tim già nua vậy mà hơi cảm động.

Đứa nhỏ này, là trời sinh làm cho người ta có cảm giác thân thiết sao?

“Cháu đừng sợ, nơi này của ông rất an toàn, ông sẽ không thương tổn cháu.” Hai tay Nam Cung Ngạo sờ soạng cây gậy, đôi mắt chim ưng chậm rãi híp lại, theo bản năng giọng nói cũng mềm xuống .

“Hừ.” Tiểu Ảnh cười lạnh một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thấu ngước lên: “Xin lỗi ông cụ, ông đã thương tổn rồi, chưa có sự đồng ý của người trong cuộc đã tước đoạt tự do của người ta, đây là xâm phạm nhân quyền, theo luật pháp của  Trung Quốc là sẽ bị giám thị thẩm tra đấy!”

Nam Cung Ngạo có hơi sửng sốt kinh ngạc, nhìn đứa bé nhỏ như vậy mà nói năng sắc bén ngữ điệu lưu loát, đúng là một sự kiện kinh hãi mà tuyệt vời.

“Chuyện này là ông làm không đúng.” Nam Cung Ngạo thoáng ngẫm nghĩ: “Nhưng vì không có cách nào, do ông muốn gặp cháu, muốn nghiệm chứng một chuyện nên không thể không áp dụng phương pháp này.”

Tiểu Ảnh cười lạnh càng sâu hơn, ánh mắt quan sát bố cục cả phòng khách, thấy trên bàn có điện thoại bàn, tiếp tục cất giọng nói: “Ông cụ, lời này của ông là có ý gì, cháu thích cầu thủ bóng rổ Kobe*, có phải cháu cũng nên tìm vài người giúp cháu trói chú ấy tới để nhìn thử xem chú ấy có đúng là hàng thật giá thật hay không, nghiên cứu một tý tám đời tổ tông của chú ấy nữa, ông cụ, ông cảm thấy việc này được không!” Đối với một đứa bé lại có thể sử dụng phương pháp này, thật hèn hạ!

Nam Cung Ngạo bị đâm chọc đến nói không ra lời, nhưng cũng biết là trong lòng cậu bé có sự chống đối, theo bản năng phất phất tay để cho những người hộ vệ kia lui xuống, trong phòng khách chỉ còn lại hai ông cháu bọn họ và một bà người làm lâu năm.

“Cháu bé này, cháu có thể thả lỏng rồi chưa? Ông sẽ không làm cháu thương tổn, tới đây nói cho ông biết, cháu tên gì?” Nam Cung Ngạo cực kỳ muốn biết chuyện này, đôi mắt chim ưng lấp lánh ánh sáng, lòng bàn tay vuốt ve cây gậy, lộ ra sự sốt ruột vô cùng trong lòng ông.

Ánh mắt Tiểu Ảnh vẫn đề phòng như cũ, nhưng thấy hộ vệ thật sự lui xuống hết thì cả người mới bớt đi vài phần khí lạnh.

Đàn ông con trai, không chịu thiệt trước mắt.

Hơn nữa, nếu như ông cụ này quả thật muốn tổn thương cậu, một đứa bé như cậu hoàn toàn không có sức đề kháng.

“Ông không có lễ phép, là ông vô lý với cháu trước, vì cái gì cháu phải trả lởi vấn đề của ông?” Bộ dáng Tiểu Ảnh như một ‘tiểu đại nhân’ đi tới ngồi trên ghế salon, khoảng cách gần với điện thoại bàn, trừng mắt nhìn ông.

Nam Cung Ngạo thoáng hoảng hốt, dường như xuyên thấu qua ánh mắt quật cường kia thấy được một người nào đó.

“A….. Vậy ông với cháu trao đổi, trước tiên cháu có thể hỏi ông một vấn đề.” Nam Cung Ngạo nâng tách trà thưởng thức một ngụm trà, cười ha hả nói, không hiểu sao tâm tình trở nên tốt hơn.

“Tại sao ông muốn bắt cóc cháu, ông biết cháu sao?”

“Ông không phải bắt cóc cháu, chỉ là muốn xác định một sự việc…..”

“Chính là bắt cóc, Cháu nói thế còn nhẹ, nếu như mẹ cháu tới đây sẽ trực tiếp liều mạng với các người, thừa dịp bây giờ cháu lên tiếng hỏi cho rõ ràng để có thể tận lực tránh hiểu lầm, nếu không mẹ cháu sẽ không bỏ qua cho mọi người đâu!” Tiểu Ảnh bình tĩnh nói xong, đôi mắt trong sáng như một vì sao.

“…..” Nam Cung Ngạo nheo mắt lại suy nghĩ một chút: “Cháu nói là người phụ nữ tên Dụ Thiên Tuyết kia sao?”

Tiểu Ảnh nheo mắt, hơi thở rối loạn mấy phần, gật đầu: “Dạ, ông biết mẹ cháu?” Cậu bé nghĩ nghĩ, quyết định nói tiếp: “Nhưng ông không phải là ông ngoại của cháu, ông ngoại của cháu đã không còn, ông là vị kia?”

Quả nhiên không sai…..

Nam Cung Ngạo vuốt ve cây gậy, nheo mắt lại, ánh mắt rời khỏi một vòng mới trở lại trên người đứa bé.

“Vậy thì không sai, ông không có tìm lộn người, bây giờ cháu có thể nói cho ông biết ba cháu là ai không?” Nam Cung Ngạo cẩn thận từng li từng tí hỏi ra vấn đề mà đáy lòng ông muốn biết nhất.

Tiểu Ảnh cau mày trả lời: “Ông phải tuân thủ quy tắc, chúng ta phải có hỏi có đáp, cháu còn chưa biết ông là ai.”

Ánh mắt Nam Cung Ngạo chợt lóe sáng, biết mình có hơi nóng lòng, trầm giọng trả lời: “Nơi này là nhà Nam Cung.”

Tiểu Ảnh cẩn thận tìm kiếm trong ký ức về dòng họ này, lắc lắc đầu: “Cháu không có nghe nói qua.”

“Hả? Mẹ cháu cũng không có nhắc qua?” Nam Cung Ngạo nhíu mày hỏi.

“Mẹ chỉ luôn nhớ rõ chuyện tốt, chuyện xấu tự động loại bỏ vì vậy cho tới bây giờ cũng không có nói với cháu, nếu như ông quen biết mẹ cháu muốn cùng mẹ ôn chuyện xưa cũng không có vấn đề gì, hiện tại cháu có thể liên lạc với mẹ.” Tiếng nói của Tiểu Ảnh trong trẻo rõ ràng.

Theo bản năng Nam Cung Ngạo khoát khoát tay, biết rõ những chuyện năm đó, không có gì đáng nói với người phụ nữ kia.

“Dụ Thiên Ảnh….. Tiểu Ảnh có đúng không?” Nam Cung Ngạo có chút mơ màng cẩn thận kêu ra cái tên này.

Đôi mắt trong suốt của Tiểu Ảnh phản chiếu bóng dáng già nua của ông, lễ phép lắc lắc đầu: “Cháu không quen người khác gọi cháu như vậy, đây là độc quyền của mẹ, ông có thể gọi cháu là Thiên Ảnh, cũng có thể trực tiếp xưng hô tên đầy đủ của cháu.”

Nam Cung Ngạo cười rộ lên, hàng mày kiếm lộ ra mấy phần thư thái, đã có tư thế vô cùng tự tin.

“Nếu cháu trả lời ông thêm một vấn đề, có lẽ giữa chúng ta cũng không còn xa cách như vậy nữa, đứa nhỏ, cháu nói cho ông biết, ba cháu là ai?” Nam Cung Ngạo cơ hồ nhận thức đây chính là huyết mạch của nhà Nam Cung, ung dung bình tĩnh hỏi.

Tiểu Ảnh lập tức nín thở, ngẫm nghĩ một hồi rồi cất cao giọng nói: “Ba cháu là nghệ sĩ dương cầm nổi danh, ba cháu tên Bùi Vũ Triết, ông cụ có thể đi tra.”
Mí mắt Nam Cung Ngạo giựt giựt, trong đôi mắt già nua hiện lên sự kinh ngạc thật lớn, giật mình hồi lâu cũng không nói gì.

“Bùi Vũ Triết…..” Nam Cung Ngạo nhớ là mình đã nghe qua cái tên này ở đâu đó, nhưng cũng không kịp suy nghĩ nữa, trong đầu ông đều là những lời đứa nhỏ này nói, ba nó là Bùi Vũ Triết? ! Nó không phải là cốt nhục của nhà Nam Cung? !

Ngẫm nghĩ lại chuyện năm đó theo như Dạ Hi nói, đứa nhỏ của Dụ Thiên Tuyết thật sự là bị xóa sạch tại phòng giải phẫu rồi, nhưng vì cái gì ông lại cảm thấy dáng dấp đứa nhỏ này giống Kình Hiên như vậy, chẳng lẽ chính là ảnh hưởng tâm lý? Hẳn là không, sẽ không a…..

Tiểu Ảnh nhìn ra được Nam Cung Ngạo có chút nôn nóng nghi hoặc, bình tĩnh bỏ thêm một câu: “Ông cụ, bây giờ ông cũng có thể đi tra, ba cháu mới vừa tổ chức hội diễn tấu ở chỗ này, ba tìm không thấy cháu cũng sẽ đặt biệt nóng nảy, các người không muốn ầm ĩ thì mau thả cháu!”

Nam Cung Ngạo cũng không có nửa điểm ý tứ thư giãn, không thể thả thằng bé đi…..

“Bà Ngô, bà ở trong này trông nom thằng bé, tôi đi một chút sẽ trở lại…..” Thân thể Nam Cung Ngạo cường tráng đứng lên, ánh mắt phức tạp liếc nhìn Tiểu Ảnh một cái, chống gậy hướng về phía thư phòng bên trong đi tới.

Người làm lớn tuổi gật đầu nói: “Dạ được.”

Chờ đến khi Nam Cung Ngạo rời đi, bà Ngô đi tới từ ái nhìn Tiểu Ảnh nói: “Cháu nhỏ, cháu muốn uống chút gì không? Hay là muốn ăn gì đó cũng được, hôm nay trễ rồi, bà đi làm cho cháu nha.”

Thời điểm Tiểu Ảnh ở nước ngoài đã từng sống chung với bà Bùi, sự quan tâm như thế này ít nhiều cũng làm cho trong lòng một đứa trẻ như cậu bé hơi có chút ấm áp, nhỏ giọng nói: “Bánh ga-tô, bà biết làm bánh ga-tô không?”

Bà Ngô nhìn đứa nhỏ này đáng thương đáng yêu, vội vàng nói: “Biết, bà biết! Bà sẽ đi liền, một hồi là có rồi!”

Bà Ngô nói xong liền xoay người đi lấy dụng cụ.

Tiểu Ảnh đợi chính xác là thời cơ này, nhảy xuống ghế cầm điện thoại bàn lên bấm 110, trái tim đập kịch liệt, đôi mắt trong suốt của cậu bé nhìn chằm chằm thư phòng và hành lang phòng bếp bên cạnh, bàn tay nhỏ bé nháy mắt đã ướt đẫm mồ hôi.

Sau khi điện thoại vang lên ba tiếng đã có người bắt máy: “Xin chào, đơn vị Cảnh Sơn thành phố Z, xin hỏi trường hợp của bạn là gì?”

“Chú cảnh sát cháu bị bắt cóc rồi! Ở vùng ngoại thành trong nhà một người tên là Nam Cung, các chú mau lại đây cứu cháu, nhanh lên một chút a!” Lời Tiểu Ảnh còn chưa nói xong thì đã bị hộ vệ bên ngoài xông tới kéo lấy, tiếng cuối cùng nhỏ xuống, ống nghe đã bị ném cúp trên điện thoại.

Hộ vệ nhíu mày thật sâu, biết không thể tổn thương cậu bé, nhưng lại không thể để cho cậu bé báo cảnh sát, dứt khoát ôm lấy cậu bé hướng về phía bên trong đi tới.

“Mấy chú buông cháu ra! Mấy chú bắt cóc người là phạm pháp! Chú cảnh sát cứu cháu a!”  Tiểu Ảnh giãy giụa kịch liệt, nắm lấy tay hộ vệ liền cắn mạnh.


*Kobe Bryant sinh ngày 23-8-1978 tại Philadelphia, bang Pennsylvania – Hoa Kỳ, Kobe Bryant xếp hạng nổi tiếng thứ 1434 trên thế giới và đứng thứ 8 trong danh sách Cầu thủ bóng rổ nổi tiếng.

Hết chương 118


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Huogmi, MicaeBeNin, Nhưquynh93, Ta tuyet nhu, Tthuy_2203, shirleybk, thienbang ruby
     
Có bài mới 11.04.2017, 19:31
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 546
Được thanks: 2694 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 119: Vĩnh viễn cũng không nghĩ sẽ gặp lại


“Há…..” Hộ vệ nhịn đau ôm cậu bé đi trở vào bên trong, nhưng toàn bộ người trong phòng khách vẫn bị kinh động.

“Làm sao vậy sao vậy…..” Bà Ngô sợ tới mức bỏ lại tất cả mọi thứ vội vàng chạy đến. Mang truyệnt đi xin ghi rõ nguồn: dd lequydon

Mặt của Nam Cung Ngạo cũng xanh mét đi ra từ phòng sách, mắt kiếng cũng không kịp lấy xuống, một hộ vệ từ phía sau xông tới nhanh chóng ngắt điện thoại, cũng rút luôn cả dây điện thoại.

Mặt Tiểu Ảnh kìm nén đến đỏ bừng, vùng vẫy nên tiêu hao hết tất cả hơi sức, ánh mắt Nam Cung Ngạo liếc hộ vệ ý bảo để cậu bé xuống, vẻ mặt Tiểu Ảnh tràn đầy sự đề phòng nhìn Nam Cung Ngạo.

“Đứa nhỏ này thật đúng là có phần thú vị!” Nam Cung Ngạo cười cười, nhưng trong nụ cười kia rõ ràng ẩn chứa khí sắc tái xanh khó coi, tràn đầy sự tức giận: “Mới lơi lỏng một lát thế này, cháu lại có thể bắt lấy cơ hội, hả?”

Tiểu Ảnh không nói lời nào, một câu cũng không muốn nói nữa, có thể làm cậu bé cũng đã làm, ở tại Trung Quốc xa lạ không ngờ sẽ gặp phải những chuyện này, một đứa bé như cậu có thể tự bảo vệ mình cùng kêu cứu đã là làm quá sức!

Đột nhiên trên lầu truyền đến chút động tĩnh.

Nam Cung Kình Hiên bị tiếng kêu thanh thúy “Chú cảnh sát cứu cháu” ầm ĩ đến, anh chau mày không biết có chuyện gì xảy ra, toàn thân mặc quần áo thoải mái, ưu nhã mị hoặc đi xuống lầu nhìn một chút, không nghĩ tới lại chứng kiến cảnh tượng này.

Trong phòng khách to như thế, mấy hộ vệ nhà Nam Cung xơ xác tiêu điều vây chung quanh, bà Ngô thì luống cuống tay chân siết vạt áo, mà ở giữa vòng vây của hộ vệ, một già một trẻ đang giận dữ giằng co.

Nam Cung Kình Hiên chỉ nhìn thoáng qua, cả người anh liền cứng đờ, không thể nhúc nhích.

Đứa bé *phấn điêu ngọc mài* trong phòng khách kia, mặt mày sáng sủa, sự quật cường trong đôi mắt trong suốt không cách nào phai mờ.

*****

Thời điểm Dụ Thiên Tuyết và Bùi Vũ Triết cùng chạy tới trường tiểu học Ấu Dương thì trời đã tối.

Trường học cũng đã đóng cửa, ngay cả phòng gác cổng cũng đã đi tới, Dụ Thiên Tuyết gọi điện thoại cho giáo viên chủ nhiệm của Tiểu Ảnh, đầu bên kia cô giáo cũng kinh ngạc một hồi, nhanh chóng đứng dậy theo chân bọn họ cùng nhau tìm kiếm.

“Thiên Tuyết, em đừng có gấp, cẩn thận suy nghĩ thử xem rốt cuộc là ai làm? Tiểu Ảnh vừa tới bên này không có quen với bất kỳ người nào, lại càng không thể có kẻ thù gì đó, em ngẫm kỹ lại xem có phải là người em quen biết trước kia hay không!” Bùi Vũ Triết nắm cánh tay của Dụ Thiên Tuyết, chống giữ nửa thân thể của cô nói, vầng trán tuấn lãng lộ ra sự thương tiếc và nóng nảy.

Trên mặt Dụ Thiên Tuyết chảy đầy nước mắt, đột nhiên mất đi con trai sự đau đớn khiến cho lý trí của cô cũng bị đánh mất hoàn toàn, bây giờ đang đứng giữa trời đêm gió lạnh, bị Bùi Vũ Triết trách móc mới hơi tỉnh táo lại một chút, cô che miệng nuốt nước mắt, cố gắng nghĩ xem rốt cuộc là Tiểu Ảnh có thể bị nguy hiểm gì.

Cô mới về thành phố Z mấy ngày mà thôi, cũng không có gặp bao nhiêu người, Tiểu Ảnh luôn luôn thông minh lanh lợi, nói chung là mẹ mìn thì không thể nào dụ dỗ bắt cóc được thằng bé, nếu có người có thể bắt đi Tiểu Ảnh, nhất định là chỉ có cách dùng sức mạnh, không sai!

Chỉ có một lần kia…..

Dụ Thiên Tuyết nâng hàng mi ướt nhẹp lên, đột nhiên nhớ tới một ngày kia, cô ở trên xe đã từng nhìn thấy Nam Cung Kình Hiên!

Ngày đó, ba người bọn họ ở cùng một chỗ, nếu như anh đã nhìn thấy cô, vậy thì nhất định cũng đã nhìn thấy Tiểu Ảnh, phải hay không? !

Dụ Thiên Tuyết giật mình một cái, hoàn toàn thanh tỉnh.

Nam Cung Kình Hiên.

Đêm tối dần buông xuống, trong màn đêm, sao trời li ti sáng lấp lóe, toàn bộ ký ức năm năm trước như một trận gió lạnh thổi quét tới, cô không muốn nhớ, nhưng trong đầu vẫn khắc sâu nhớ mãi không thể nào quên, chờ đến một lúc nào đó bị kích thích, những oán hận cũng như oán niệm bị đè nén quá lâu kia sẽ dâng trào, ầm ầm mà đến!

“Tôi biết thằng bé ở nơi nào rồi…..” Dụ Thiên Tuyết nhẹ giọng nói, đôi mắt trong suốt càng lúc càng rõ ràng.

“…..” Trong lòng Bùi Vũ Triết dâng lên chút hy vọng, đồng thời cũng có chút lo lắng cho cô, bởi vì anh nhìn thấy trên khuôn mặt của cô lộ ra sự quật cường lạnh như băng, nhìn cô giơ mu bàn tay lau khô nước mắt, hung hăng lau khô, sau đó chạy ra đường đón xe, trong lòng anh đau nhói như bị kim châm.

“Thiên Tuyết, anh đã kêu lái xe tới, em không cần đón taxi…..”

“Tôi chờ không kịp!” Giọng nói của Dụ Thiên Tuyết trong veo mà quả quyết, tay vẫn ngăn đón taxi ở ven đường, cô không có cách nào tưởng tượng ra cảnh Tiểu Ảnh ngây ngô ở trước mặt Nam Cung Kình Hiên, cho dù chỉ là một giây, cô cũng chịu không được!

Xe lao nhanh trên đường, Bùi Vũ Triết đau lòng nhìn bóng dáng mềm yếu của cô, anh tiến lên đưa tay ôm lấy cô, bá đạo mà cường thế, giơ cánh tay kia thay cô ngăn đón một chiếc xe, mở cửa xe để cho cô ngồi vào, sau đó chính mình cũng ngồi vào trong.

Dụ Thiên Tuyết thoáng ngẩn ngơ, trước kia cô cũng không có thói quen dựa vào người khác, nhưng hôm nay, trong lúc vô cùng lo lắng có người làm bạn ở bên cạnh mình, cô có phần không thích ứng, trong lòng cũng có chút chua xót.

“Nói muốn đi chỗ nào, không phải rất gấp sao? Nhanh lên một chút.” Bùi Vũ Triết cầm tay cô, trầm giọng nói.

Dụ Thiên Tuyết tỉnh táo lại, vội vàng nói: “Khu biệt thự Cảnh Sơn, tại vùng ngoại ô, làm phiền anh nhanh lên một chút, càng nhanh càng tốt.”

Tiểu Ảnh, con không phải sợ, mẹ tới ngay lập tức đây!

Bùi Vũ Triết nghe cô nói ra địa chỉ kia thì mí mắt bỗng nhiên nhảy một cái, anh không quen thuộc thành phố Z nên cũng không biết rõ tình huống nơi đó, nhưng mà khu biệt thự Cảnh Sơn thì anh có nghe La Tình Uyển nói qua, mấy đại danh môn vọng tộc ở thành phố Z đều tập trung ở chỗ ấy, người bình thường căn bản là không vào được, đó là một địa phương xa hoa cao vời vợi không thể chạm tới.

Xe cấp tốc lao nhanh, dọc đường trái tim của Dụ Thiên Tuyết như bị dao cắt, Bùi Vũ Triết nhẹ nhàng an ủi cô, ôm thân thể mềm yếu của cô vào trong ngực, hơi thở ấm áp phả vào gò má cô.

Xuống xe, cô nhìn chằm chằm cánh cổng sắt khắc hoa đóng chặt phía trước cách đó không xa, không sợ hãi chút nào chạy tới.

Mà thời khắc này, tại biệt thự nhà Nam Cung, trong phòng khách, một bầu không khí khắc nghiệt đang lan tỏa.

“Đặt thằng bé xuống.” Gương mặt Nam Cung Kình Hiên lộ vẻ bất mãn, lạnh giọng nói.

“Nhưng mà, thiếu gia…..” Hộ vệ đang nắm cánh tay Tiểu Ảnh nhíu mày, vẻ mặt bối rối khó xử.

“Tôi kêu cậu buông ra!” Giọng của Nam Cung Kình Hiên trầm thấp lộ ra sát khí, ánh mắt lạnh như lưỡi kiếm sắc bén quét tới.

Toàn thân hộ vệ rét run vội vàng buông cậu bé ra, Tiểu Ảnh ngưỡng mặt lên nhìn người đàn ông đang chậm rãi đi xuống từ trên cầu thang, nhìn diện mạo của anh cùng với trí nhớ chồng chéo trong đầu, kinh ngạc mà nghi hoặc kêu: “Chú!”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé lộ vẻ nghi ngờ nhìn Nam Cung Ngạo, lại nhìn nhìn Nam Cung Kình Hiên, chợt phát hiện hình dáng của hai người kia có nhiều điểm giống nhau, đột nhiên tỉnh ngộ, thì ra cái chú này là con trai của ông cụ hư hỏng kia!

Lòng bàn tay của Tiểu Ảnh đã ướt đẫm mồ hôi, sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn cũng tái nhợt, nhưng ánh mắt trong trẻo mà lạnh lùng vẫn quật cường như cũ.

Nam Cung Kình Hiên chầm chậm đi tới trước mặt cậu bé, chậm rãi ngồi chồm hổm xuống.

“Ai kêu ba cứ như vậy mà mang thằng bé tới đây? Ba đã được sự đồng ý của Thiên Tuyết chưa?” Giọng nói của Nam Cung Kình Hiên lạnh như băng.

Sắc mặt Nam Cung Ngạo bỗng nhiên âm trầm xuống, tay cầm gậy run lên gầm nhẹ: “Mày nói cái gì? Cái thằng ngổ nghịch này, mày đang nói chuyện với ba sao! Đứa nhỏ này mày cũng đã phát hiện ra, còn không nhanh chóng điều tra tìm hiểu cho rõ ràng, chờ ba mày điều tra cho mày sao? !”

Giọng nói của Nam Cung Kình Hiên càng lúc càng băng lãnh: “Nếu như có liên quan tới con, con chưa từng cầu xin ba hao tâm tổn trí, ba động đến thằng bé làm gì!”

“Mày…..” Nam Cung Ngạo bị con trai ruột của mình chọc giận gần chết.

Tiểu Ảnh không biết rốt cuộc là hai người đang tranh cãi cái gì, chẳng qua là toàn thân cậu bé cũng đã cứng ngắc, thần kinh căng thẳng cao độ, trong đôi mắt trong trẻo có sự cơ trí cùng quật cường, vẫn kiên định không ngã xuống.

Nam Cung Kình Hiên chăm chú nhìn vào khuôn mặt cậu bé, quan sát vầng trán của cậu tìm chút vết tích của cô, nơi mềm mại nhất trong lòng hung hăng đau đớn, anh không biết  đến tột cùng là Nam Cung Ngạo đã làm gì với đứa nhỏ này, thế nhưng để cho thằng bé khẩn trương đến vậy.

Bàn tay to của anh chậm rãi cầm lấy bàn tay nhỏ bé đang siết chặt thành quả đấm của Tiểu Ảnh, bàn tay anh ấm áp làm cho cậu bé thanh tỉnh lại.

Ánh mắt Tiểu Ảnh thoáng hoảng hốt, nhìn người đàn ông đang từ từ đến gần mình.

“Sợ hãi đúng không?” Giọng nói của Nam Cung Kình Hiên chậm rãi ám ách, kéo cậu bé lại gần một chút, trong lòng tràn đầy sự thương yêu.

Tiểu Ảnh chấn động, nơi yếu ớt trong lòng bị sụp đổ, dù cậu bé có thông minh cường hãn thế nào thì vẫn chỉ là một đứa trẻ, loại trường hợp này đều chưa từng thấy qua, sống đến đến bây giờ không có khóc cũng đã là kỳ tích.

“Đừng sợ.” Nam Cung Kình Hiên kéo cậu bé qua che chở ở tại bờ vai rộng lớn của mình, vỗ vỗ đầu cậu bé: “Chú đưa cháu về nhà.”

Đây là bé con của cô ấy, con trai của Dụ Thiên Tuyết.

Trong lòng Tiểu Ảnh thoáng cái được dòng nước ấm đánh trúng, cắn miệng, gì đó nong nóng đang nhẫn nhịn trong mắt đột nhiên ứa ra.

Nói xong, anh ôm lấy Tiểu Ảnh, thân thể cao lớn rắn rỏi tản ra khí lạnh, tất cả người trong phòng khách cũng sợ tới mức không dám động đậy, chỉ có Nam Cung Ngạo là sắc mặt tái xanh, nhìn anh như là chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Bầu không khí khắc nghiệt trong phòng khách cũng rất nhanh bị một tiếng động phá vỡ.

Quản gia từ ngoài cửa chạy vào, có chút kinh hoảng, cung kính nói với Nam Cung Ngạo: “Tiên sinh! Ngoài cửa có một nam một nữ muốn gặp thiếu gia, tôi không ngăn được, bọn họ biết chuyện đứa nhỏ này nói không mở cửa sẽ báo cảnh sát, tôi không có biện pháp…..”

Trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng, tựa như năm năm trước, sáng chói chiếu vào trong mắt của cô mỗi đêm, Dụ Thiên Tuyết nghiền nát chút yếu ớt cuối cùng trong đáy lòng, đôi mắt trong suốt lóng lánh ánh sáng, chạy ào tới, nóng lòng sốt ruột kêu to: “Tiểu Ảnh!”

Cô thở hổn hển, trên khuôn mặt trắng nõn là sự đau lòng và lo lắng vô cùng, nhìn thấy con trai, trong nháy mắt toàn thân chấn động, giơ tay nghênh đón: “Tiểu Ảnh!”

Ở trong khuỷu tay Nam Cung Kình Hiên, Tiểu Ảnh cũng thấy được Dụ Thiên Tuyết xông tới, ra sức vùng vẫy mấy cái từ trên người Nam Cung Kình Hiên tụt xuống chạy tới: “Mẹ!”

“Tiểu Ảnh!” Dụ Thiên Tuyết rưng rưng kêu lên, giang hai cánh tay nghênh đón, cảm thụ được cảm giác chân thật khi con trai nhào vào trong ngực, ôm lấy cậu bé thật chặt: “Tiểu Ảnh, con làm mẹ sốt ruột muốn chết!”

Tiểu Ảnh cũng ôm Dụ Thiên Tuyết thật chặt, trái tim đập thình thịch cuồng loạn cuối cùng đã bình thường trở lại, bản tính trời sinh của một đứa bé khiến cho cậu ôm cổ của Dụ Thiên Tuyết thật chặt không chịu buông ra, cũng nhẹ giọng an ủi: “Mẹ, con không sao! Hiện tại con không sao rồi!”

Bùi Vũ Triết cũng nghênh đón từ phía sau, trái tim bị hung hăng níu chặt đột nhiên buông lỏng, cũng ngồi chồm hổm xuống ôm chặt lấy hai mẹ con.

Mà ở chỗ cách xa bọn họ mấy bước chân, bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi của Nam Cung Kình Hiên có sự cô đơn hiu quạnh khắc cốt ghi tâm, đáy mắt thâm thúy có sóng to gió lớn cuồn cuộn, có vướng mắc, sắc mặt trắng bệch, cánh tay phải quấn băng gạc nhìn người phụ nữ đang ở khoảng cách gần với mình như thế.

Ròng rã năm năm, anh từng nghĩ qua ngàn vạn phương thức khi gặp lại cô.

Nhưng có chết cũng không nghĩ đến sẽ là như thế này.

Cô ở gần anh như vậy, trong lòng một người đàn ông khác, ôm con trai của cô đau lòng rơi lệ.

Nam Cung Kình Hiên hung hăng nắm chặt nắm tay, đôi mắt đỏ hồng, lúc này đây, anh đang cố nén xúc động mới không tiến lên kéo cô qua

*Phấn điêu ngọc mài: Đẹp như bức tượng điệu khắc như ngọc đã được mài dũa.

Hết chương 119


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Annaxinh, Badgirl068, Candy2110, Huogmi, MicaeBeNin, Tthuy_2203, linh phong, shirleybk
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 380 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Annie2906, Bé Heo92, Bình Roxana, Bảo Bảo 102, htviva, Hương liên, nguyenhai150897, nguyenhaitt, Ninh Trâm, Tearyruby, Trang bubble, Túnguyễn, Voicoi08 và 306 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

9 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

12 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
meoancamam
meoancamam
Ngọc Hân
Ngọc Hân
Song Nhi
Song Nhi
THO THO
THO THO
Cửu Muội
Cửu Muội
zio
zio

Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.