Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 

Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

 
Có bài mới 03.04.2017, 08:13
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 27
Chương 105
(Phần 2)

Editor : Hương Cỏ


     "Vậy chuyện này Hoàng thượng định làm gì?" Tự Cẩm biết rõ chắc chắn Tiêu Kỳ sẽ không từ bỏ ý định, tất nhiên sẽ có hậu chiêu.

     Quả nhiên, Tiêu Kỳ cười lạnh một tiếng, "Người sau lưng kia không phải hy vọng ta sẽ tin là do Trương Tần gây nên ư? Vậy ta sẽ làm như tâm nguyện của bọn họ!"

     "Người muốn thả dây dài câu cá lớn?"

     "Trừ chuyện đó ra, còn có biện pháp gì khác hay hơn sao? Chỉ có mê hoặc bọn họ trước để họ buông lỏng cảnh giác, Cam Lượng bên kia mới tiện tiếp tục tra xét được." Tiêu Kỳ xoa trán, vẻ mặt mệt mỏi."Bên ngoài cũng đang theo dõi sát sao nhà mẹ đẻ Trương Tần. Giờ còn liên lụy đến nàng, khó tránh bị người ta tìm cơ hội trả đũa, ca ca nàng cũng không thích hợp nhúng tay vào. Trẫm dự định để Tần Tự Xuyên tiếp nhận chuyện này, tiện thể điều tra Trương gia, không cho phép buông tha bất cứ người nào!"

     Tự Cẩm vừa nghe đến tên Tần Tự Xuyên, cả người cũng không thoải mái, để trúc mã của nguyên chủ làm chuyện này không tốt lắm đâu?

     "Tân khoa trạng nguyên lại không có kinh nghiệm tra án, hắn có thể làm được sao?" Tự Cẩm nghĩ thuyết phục Tiêu Kỳ đổi người khác, đây thật không phải là lựa chọn tốt.

     Tiêu Kỳ cũng không nghĩ tới chuyện nào khác, chỉ cho là Tự Cẩm thật sự lo lắng Tần Tự Xuyên không có kinh nghiệm, bèn nói: "Tần Tự Xuyên là một người mới, lại làm việc ở Hình bộ, để hắn điều tra trong bóng tối là hợp lý nhất. Người khác cũng sẽ không nghĩ tới, trẫm lại dám dùng hắn tra chuyện này."

     Tự Cẩm bừng tỉnh, một tiểu tử mới thi đỗ, chưa có nhân mạch để giao thiệp trong triều, kinh nghiệm tra án chưa có, không ai nghĩ tới Tiêu Kỳ sẽ cử hắn ta làm chuyện này. Quả nhiên là rất xảo trá, một chiêu này có thể nói làm cực tuyệt vời.

     Nàng không nghĩ ra lý do để phản đối, chỉ mong Tần Tự Xuyên kia là người thông minh, ngàn vạn lần đừng để lộ bất cứ điều gì trước mặt Tiêu Kỳ.

     Thanh mai trúc mã cái gì chứ, thật sự là đáng ghét!

     Có một quả bom hẹn giờ treo trên đầu như vậy, Tự Cẩm đem chuyện Trương Tần ném ra sau gáy.

     Trong phòng nhất thời an tĩnh lại, Tự Cẩm cũng không biết nên nói cái gì cho phải. Nàng luôn cảm thấy chuyện thanh mai trúc mã này thật sự dọa người ta, nàng nên chủ động khai báo hay là cứ chờ chuyện tự bùng nổ?

     Chủ động khai báo không phải lại tỏ ra mình quá chột dạ sao? Là nguyên chủ và trúc mã có tình cảm, chứ nàng thì không có chút cảm giác nào với Tần Tự Xuyên. Chờ đợi tự bùng nổ cũng không dễ chịu gì, ngược lại giải thích cũng là việc rất tốn sức, nếu lỡ Tiêu Kỳ không tin thì sao?

     Làm Tự Cẩm buồn bực muốn chết.

     Nghĩ tới nghĩ lui, chủ động nhắc tới này chuyện này cũng không sáng suốt chút nào. Tác phong của người cổ nhân kia là cực kỳ, cực kỳ bảo thủ bảo thủ lại bảo thủ, Tự Cẩm không dám mạo hiểm như vậy. Không cần nói trong hoàn cảnh như bây giờ, ngay cả ở thời hiện đại của nàng, nam nữ lui tới cũng phải có quy tắc. Có những lời không thể nói, có một số việc không thể làm, có chút việc khiến ngươi buồn bực hận không thể đâm đầu vào tường cũng phải tươi cười ứng phó. Cô gái kiều diễm được cha mẹ nâng niu trong lòng bàn tay, vô tình gặp được người đàn ông của mình cũng phải cúi thấp đầu, mang nét mặt tươi cười, đi theo tám đời họ hàng thân thích nhà người ta lui tới.

     Kết hôn xong chồng có bồ bịch, nếu ngươi không muốn ly hôn thì cũng phải nuốt hận vào lòng mà sống, chồng mình còn được coi là lãng tử hồi đầu, mỗi ngày cũng phải sống. Ngay cả cổ đại, dù cho đàn ông ở bên ngoài ăn chơi đàng điếm, giao kết với không biết bao nhiêu cô gái nhưng muốn kết hôn cũng phải tìm một cô gái trinh tiết mới được.

     Những chuyện này Tự Cẩm suy nghĩ không biết bao nhiêu lần, lời ra đến miệng lại phải cố gắng nuốt vào. Nàng và Tiêu Kỳ thật sự có tình cảm, nhưng tình cảm này chưa có con để thêm vững trãi, chưa có sinh ly tử biệt khắc cốt ghi tâm. Thời gian hai người chung sống tuy tính là hai năm nhưng nói đến thắm thiết thì cũng chỉ mới ngắn ngủi thời gian.

     Thanh mai trúc mã cái gì, làm sao mà nói đây?

     Chớ đừng nói chi là ký ức về trúc mã này vẫn mơ mơ hồ hồ, đều bị nguyên chủ bọc lại ném vào một góc, muốn mở ra thăm dò xem rốt cục là chuyện gì cũng phải chờ duyên phận.

     Gần đây ngay cả mơ cũng không thấy nữa.

     Trong lòng thở thật dài, Tự Cẩm tự cầu nguyện cho mình. Trước mắt cũng chỉ ngóng trông trúc mã kia là người lý trí, ngàn vạn lần đừng bị tình yêu dẫn lối, chỉ số thông minh liền mất sạch. Tự mình tìm đường chết, còn muốn kéo nàng làm đệm lưng. Nhưng nhớ tới tình hình trong giấc mơ đêm đó, vị trúc mã này hẳn là người ôn hòa, có lẽ sẽ không vì tình yêu mà hóa thành nhân vật phản diện đâu nhỉ?

     Những ý niệm này ở trong đầu Tự Cẩm cũng chỉ tồn tại trong giây phút ngắn ngủi chớp nhoáng, lúc này nhìn Tiêu Kỳ, chỉ thấy khi hắn nhắc tới Tần Tự Xuyên tỏ ra đặc biệt thưởng thức, nét mặt cũng ôn hòa hơn. Nàng nhịn không được liền suy nghĩ, nếu có một ngày hắn biết rõ chuyện thanh mai trúc mã thì  còn có thể thưởng thức như thế sao?

     Hai chữ “quẫn bách” to lớn mạnh mẽ đập trên đầu.

     "Chuyện triều đình thiếp cũng không biết rõ, quan hệ giữa các gia tộc rất phức tạp, Hoàng thượng cảm thấy làm như vậy là thỏa đáng thì thỏa đáng thôi." Tự Cẩm nhỏ nhẹ nói một câu, nhớ tới chuyện Trương Tần lại thở dài, "Trương Tần đã chết, chuyện này coi như kết thúc."

     Tiêu Kỳ lại sa sầm mặt.

     Tự Cẩm biết rõ hắn không vui, nhưng bên kia ra tay độc ác, bắt Trương Tần cắn lưỡi tự sát, hiển nhiên là muốn kết thúc tất cả mọi chuyện. Bọn họ không có bằng chứng rõ ràng, muốn tiếp tục điều tra cũng không biết phải tra thế nào? Sự khó chịu thiệt thòi này chỉ đành tạm thời chấp nhận, chờ vị nằm vùng Tần Tự Xuyên của Tiêu Kỳ tra ra chân tướng rồi mới tính tiếp. Biết rõ Tiêu Kỳ tức không tan, cảm thấy mình bị thiệt thòi ủy khuất. Tự Cẩm lại không thấy mình bị thiệt thòi ủy khuất gì, chỉ tức giận mấy kẻ kia bụng dạ độc ác mà thôi.

     Đáng thương Trương Tần phải đổi mạng sống, Nhưng Trương Tần cũng là người ngốc, nàng ta chết rồi, những người kia chưa chắc sẽ che chở Trương gia.

     Tiêu Kỳ làm sao không tức giận được, hắn cảm thấy mình không có mặt mũi nào gặp Tự Cẩm, nói là sẽ lấy công đạo cho nàng, kết quả bị người ta ném trên đống lửa, lật qua lật lại như nướng thịt.

     "Có câu châm ngôn nói quân tử báo thù, mười năm chưa muộn, mà chúng ta đâu cần phải dùng tới mười năm. Hoàng thượng đâu cần vì nhất thời nhượng bộ mà canh cánh trong lòng như thế. Người thường nói làm đại sự không được câu nệ tiểu tiết, còn phải biết ẩn nhẫn chịu thiệt thòi. Thiếp tin hôm nay người để thiếp chịu ủy khuất, ngày khác nhất định sẽ cho thiếp vinh quang gấp mười gấp trăm lần."

     Tiêu Kỳ nghe Tự Cẩm nói lời này, bao nhiêu tức giận đang đầy trong ngực từ từ tiêu tan hết. Hắn ôm Tự Cẩm thật chặt thở dài, muốn nói gì đó nhưng lại cảm thấy lời nói quá nhẹ, thà rằng không nói.

     Nàng tin hắn, hắn sẽ báo đáp lại niềm tin của nàng đáng giá.

(Còn tiếp ...)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.04.2017, 08:59
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 30
Chương 105
(Phần cuối)

Editor : Hương Cỏ


     Trương Tần bởi vì ghen tuông sinh hận, mưu hại Hi Uyển Nghi, tự mình cung khai nhận tội, cuối cùng sợ tội tự sát kết án.

     Tự Cẩm biết rõ kết quả này có liên quan rất lớn đến chuyện hôm đó Hoàng hậu và Quý phi bí mật nói chuyện. Cũng trong giờ phút đó, Tự Cẩm liền hiểu được một đạo lý, cho dù Hoàng hậu và Quý phi có đối chọi nhau, nhưng một khi liên lụy tới toàn thể ích lợi thế gia, các nàng vẫn là đồng minh cùng trên một sợi dây, họ liên thủ cũng không phải là chuyện không thể nào xảy ra.

     Cũng ngay một khắc này, Tự Cẩm mới tận cùng hiểu được, những ngày trước đây Tiêu Kỳ đã phải sống và cố gắng cỡ nào.

     Hắn thật đáng thương.

     Cảm thấy Tiêu Kỳ thật đáng thương, Tự Cẩm đối với hắn càng thêm chiếu cố chu đáo hơn. Một ngày ba bữa tỉ mỉ hỏi han, nước trà canh bổ không thiếu bữa nào, tự tay cắt may quần áo giày vớ. Ngày ngày như vậy, ở trong Di Cùng hiên dưỡng thương, cũng rất thích thú vui vẻ.

     Ban đầu Tiêu Kỳ cảm thấy Tự Cẩm khác lạ. Nhưng thấy sau đó nàng buông xuống lại có thể vui vẻ sống qua ngày, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, càng thêm cảm thấy ủy khuất nàng. Muốn đền bù tổn thất cho nàng cũng không thể quang minh chính đại, cố ý để nàng sinh con cũng phải đợi đến khi phụ thân nàng lập thành tích, thăng quan mới được. Có thể ban thưởng nhưng vị phần đó cũng không thể quá mức, nếu không không phải là vinh quang mà là hại nàng.

     Tóm lại, tổng hợp so sánh, Tiêu Kỳ mới phát hiện muốn đối xử tốt với một người cũng không phải là chuyện đơn giản. Vì vậy, bên ngoài vẫn bình thản như thường nhưng bên trong thì hắn đối với Tự Cẩm càng thêm ưu ái. Đồ bài trí trang sức thì Tự Cẩm cũng không yêu thích, hắn cũng không thể vượt quy củ. Nhưng các món ăn ngon, đồ tiến cống, kể cả phần lệ của hắn đều dành riêng cho Tự Cẩm.

     Ăn ngon, ngủ kỹ, đến ngày Tự Cẩm cập kê, có Tiêu Kỳ quyết nên cũng không tổ chức tiệc gì. Nói công khai là bắt Tự Cẩm ở nhà dưỡng thương, nhưng sự thật là không muốn khoe khoang chọc tức Hoàng hậu và Quý phi, giảm bớt nguy hiểm cho Tự Cẩm. Hơn nữa mấy ngày này Tiêu Kỳ một lòng ở Sùng Minh Điện vì nước vì dân giải quyết việc triều chính, chuyên cần nghiêm chính, tạo nên một hình tượng minh quân yêu nước thương dân tốt đẹp. Lại một lần nữa khép léo kéo Tự Cẩm từ trong tầm mắt hừng hực của mọi người rơi xuống. Hình như Hoàng thượng đối với Hi Uyển Nghi cũng không phải là thật sự để tâm.

     Tự Cẩm cũng thực thở phào nhẹ nhõm. Đến ngày cập kê Tiêu Kỳ luôn ở Sùng Minh Điện, nhận được rất nhiều canh ngon, thuốc bổ  của mấy phi tần trong hậu cung. Quản Trường An nhận lấy hết, sau đó nói Hoàng thượng đang bận rộn không rảnh gặp ai hết. Tự Cẩm ở Di Cùng hiên nghe tin tức này cười cười cũng không nói gì. Trời còn chưa tối đã sai người đóng cửa Di Cùng hiên, ra vẻ mình đã đóng cửa tắt đèn đi nghỉ ngơi.

     Đến lúc nửa đêm, Tiêu Kỳ này mới len lén trong bóng đêm đi tới Di Cùng hiên.

     Trong phòng Tự Cẩm đã bày xong thức ăn chờ hắn, vừa nhìn thấy hắn vào liền nhíu mày nói: "Sao Hoàng thượng không choàng thêm áo, cuối mùa thu buổi tối rất lạnh."

     "Không sao đâu." Tiêu Kỳ cười cười, cởi áo khoác ngoài, rửa tay lau mặt, rồi mới ngồi xuống đối diện với Tự Cẩm, từ trong ống tay áo lấy ra một hộp gấm đưa tới.

     "Đây là cái gì vậy?" Ánh mắt Tự Cẩm nhìn lên chiếc hộp kia.

     Tiêu Kỳ nhìn nàng cũng không trả lời, ý bảo nàng tự mình mở ra.

     Tự Cẩm nhìn bộ dáng thần thần bí bí của hắn, cúi đầu liền mở cái hộp ra. Bên ngoài hộp treo một cái khóa nhỏ bằng đồng, nàng lấy ra đặt xuống bàn rồi mở hộp. Lập tức Tự Cẩm sửng sốt. Chỉ thấy bên trong một cặp nhẫn nằm lẳng lặng, một vàng một bạc, kiểu dáng cổ, trơn bóng không hoa văn, giống y như những chiếc nhẫn bạc dân chúng vẫn đeo bên ngoài.

     Tiêu Kỳ nhìn Tự Cẩm kinh ngạc, vừa cười vừa nói: "Cầm lên xem mặt trong của nhẫn đi."

     Tự Cẩm nghe hắn nói liền cầm chiếc nhẫn lên xem, vừa nhìn cũng sửng sốt, Bên trong hai cái nhẫn đều có khắc chữ, trong nhẫn vàng khắc chữ "Cẩm", trong nhẫn bạc khắc chữ "Kỳ". Tựa như có gì đó bỗng chốc chạm vào trái tim, buồn phiền, ấm áp, làm cho nàng như không thở nổi.

     Thời đại này, chiếc nhẫn chỉ là một đồ chơi nho nhỏ, không ai chú ý, không ai trân trọng tới nó. Hơn nữa nguyên liệu bình thường, trọng lượng rất nhẹ, không có gì đáng giá trân quý hết. Trong hậu cung, những trang sức kiểu này ngay cả cung nữ cũng có, nhưng chất liệu vàng hay bạc cũng khác nhau. Vàng có mạ vàng, khảm vàng, vàng ròng. Bạc cũng có mạ bạc, bạc non, bạc nguyên chất ... Nhẫn nàng cầm trong tay đều là dùng nguyên liệu vàng ròng, bạc nguyên chất tạo thành, được mài dũa bóng loáng. Mặc dù hình thức đơn giản, chỉ là nhẫn tròn nhưng vì bên trong khắc chữ nên giá trị bỗng chốc hóa thành xa xỉ.

     "Hoàng thượng nghĩ sao mà tặng thiếp vật này?" Tự Cẩm còn chưa hoàn hồn nhưng vẫn hỏi Tiêu Kỳ.

     "Không phải là nàng muốn sao?" Tiêu Kỳ còn nhớ bởi vì chiếc nhẫn của Lý Chiêu Nghi kia mà nàng ăn một trận dấm chua, nói cái gì mà mấy vật như chiếc nhẫn này không thể tùy tiện tặng cho người khác. Trong cung đồ vật này quá phổ biến, chẳng ai quý trọng hay cho nó là vật giá trị. Vàng bạc ngọc ngà các loại thứ nào cũng có, cũng không biết vì sao nàng lại trân trọng vật này. Khi đó mình còn cười trêu chọc nàng, nhưng nàng lại nói một câu, nàng nói đeo nhẫn vào tay, tay đứt ruột xót, ý nghĩa liền khác rất lớn.

     Về sau tinh tế nghĩ câu này, Tiêu Kỳ cũng cảm thấy có ý tứ, nàng coi trọng như vậy, cho nên mới làm chiếc nhẫn này làm lễ vật tặng nàng.

     Tự Cẩm không nhớ ra mình đã đòi hắn tặng nhẫn, nhất thời ngây ngốc.

     Nhìn dáng vẻ ngơ ngác của nàng, Tiêu Kỳ cười cười, "Thích không?"

     "Thích." Tự Cẩm rất, rất thích. Chiếc nhẫn này không đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng chữ khắc trong đó làm cho nàng xúc động. Tên Hoàng đế, há có thể tùy ý khắc trên đồ vật. Nghĩ tới đây nét mặt hơi phức tạp nhìn Tiêu Kỳ, lại nhìn chiếc nhẫn, "Hoàng thượng muốn đeo một cặp với thiếp sao?"

     "Nàng nói xem?"

     Trái tim trong ngực Tự Cẩm nhảy dồn dập, mím môi, cúi đầu xuống, một hồi lâu mới nói: "Hoàng thượng tặng cho thiếp thì cả cuộc đời này không thể tặng cho người khác. Sau khi đeo vào cũng không được tháo xuống, cuộc đời này cũng không thể đổi."

     Yêu cầu này hơi kỳ quái, Tiêu Kỳ nhìn chằm chằm Tự Cẩm.

     Tuy người thời đại này đâu có biết người đời sau đã gắn cho chiếc nhẫn một ý nghĩa thần thánh, nhưng trong lòng nàng vẫn rất trân trọng chuyện này. Lại dừng một chút, một hai câu cũng không thể giải thích rõ về ý nghĩa của chiếc nhẫn. Có khi tám phần hắn còn cảm thấy thần kinh mình không bình thường, bèn rất nghiêm túc suy nghĩ rồi mới nói thêm, "Hoàng thượng đã có nhiều thứ để ban thưởng cho người khác, thiếp không cần những vật quý hiếm trân bảo, bảo vật giá trị độc nhất vô nhị, thiếp chỉ muốn một lễ vật thuộc về chính mình thôi. Cho nên Hoàng thượng tặng cho thiếp thì chính là thứ riêng của thiếp, không được phép lại tặng cho người khác."

     Trời, lòng ghen lớn quá, Tiêu Kỳ bật cười.

     "Thật sự là càng ngày càng càn quấy."

     "Hoàng thượng đồng ý thiếp mới đeo, nếu không thiếp sẽ không đeo đâu."

     Tiêu Kỳ nhìn vẻ mặt trịnh trọng của Tự Cẩm, bất giác cũng sững sờ. Nàng xưa nay vốn có tính ghen tuông, nhưng chưa từng bá đạo như vậy, ngày hôm nay rất kỳ quái. Nhưng yêu cầu này cũng không có gì quá đáng, hắn liền vừa cười vừa nói: "Được, ta đồng ý với nàng là được chứ gì."

     "Hoàng thượng miệng vàng lời ngọc, không được đổi ý."

     "Đương nhiên."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 05.04.2017, 11:35
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 33
Chương 106: Quý phi mời mọc
(Phần 1)

Editor : Hương Cỏ


     Tự Cẩm liền cười, cầm chiếc nhẫn bạc đặt vào tay Tiêu Kỳ, "Người đeo cho thiếp đi."

     Tiêu Kỳ nhìn Tự Cẩm cười tươi như hoa, thấy nàng đưa ra tay trái bèn cầm lấy nhẫn đeo lên cho nàng, lúc đó lại nghe Tự Cẩm nói: "Đeo trên ngón tay này."

     Tiêu Kỳ nhìn Tự Cẩm chỉ ngón áp út, "Vì sao?"

     "Nghe nói ngón tay này liên thông với trái tim, hoàng thượng đeo nó lên giúp thiếp là buộc lại trái tim thiếp." Tự Cẩm nói đến đây, cũng không đợi Tiêu Kỳ đeo cho mình, cầm lấy chiếc nhẫn vàng có khắc tên mình, nắm tay trái Tiêu Kỳ, đeo chiếc nhẫn vào ngón trỏ của hắn, "Đây là thiếp trói lại trái tim của Hoàng thượng."

     Đây là thiếp trói lại trái tim của Hoàng thượng!

     Dám buộc trái tim hoàng đế, Tiêu Kỳ cũng bị sự kiêu ngạo này của Tự Cẩm làm cho kinh hãi, nhất thời không thể phản ứng gì. Đợi khi phục hồi tinh thần, chiếc nhẫn đã được đeo vào tay.

     "Chúng ta hẹn một ước định đi, nếu một ngày, Hoàng thượng không thích thiếp, người sẽ tháo chiếc nhẫn xuống.  Nếu có một ngày trong tim thiếp không còn Hoàng thượng, thiếp cũng tháo nó ra." Tự Cẩm không ngẩng đầu lên, cứ thế nhẹ nhàng từ tốn nói. Nàng biết ở triều đại này, hành vi của mình là không đúng, vô cùng không đúng, đích thực là cả gan làm loạn. Nhưng nếu như có cơ hội thử một lần, tại sao lại không chứ?

     Nàng muốn thử một lần, hắn có thể nhịn đến mức nào đối với nàng.

     Tiêu Kỳ bị công kích tinh thần một lần vẫn chưa kịp hoàn hồn phản ứng gì, ngay sau đó lại bị một đợt đánh úp hung mãnh hơn. Cái gì gọi là ước định? Nói ước định với hoàng đế? Chuyện, giữa hoàng đế và tần phi, tần phi có thể nói ước định với hoàng đế sao?
     Tự Cẩm làm không đúng, chuyện nào cũng không đúng, quả thực là cả gan làm loạn, to gan lớn mật! Nhưng trong nội tâm đang cuồn cuộn sóng của Tiêu Kỳ, nhìn nàng, những lời muốn nói lại bị nuốt trở về.

     Hắn rất thích Tự Cẩm, thích nàng vì cái gì đây?

     Thông minh, hào phóng, khéo hiểu lòng người, có thể ở trong những tình huống khó giải quyết đưa ra vài ý kiến hay giúp hắn. Nhưng đồng thời tính tình lười nhác, lại yếu ớt lại khó nuôi (quá ham mê ăn uống), sức ghen rất lớn, hơn nữa có đôi khi phản ứng quá chậm chạp, bị thua thiệt cũng không biết mình sai chỗ nào.

     Nhất là, ngươi gặp qua tần phi nào dám nói đem trái tim hoàng đế buộc lại không?

     Hoàng hậu cũng không dám!

     Nàng dám nói thế, chẳng thèm sợ người khác động thủ, tự mình đã hố chính mình, thế không phải là ngốc sao?

     Nhưng nàng nói như vậy, kỳ thật trong lòng có phải là thật sự rất để ý tới mình không?

     Tự Cẩm biết rõ Tiêu Kỳ đối tốt với nàng, nhưng tốt đến mức nào nàng không biết rõ. Nam nhân này tâm tư quá sâu, một chuyện nàng nghĩ mình có thể bắn một tên hạ hai con chim thì thủ đoạn của hắn có thể bắn được ba bốn con chim!

     Trong hậu cung này, so về gia thế, nàng thua hoàn toàn!

     Luận về nhân phẩm, ngay từ đầu chính là giả mạo, hình tượng không tốt, thua hoàn toàn!

     Tính về nhan sắc, còn có Quý phi cân sức ngang tài!
     Bàn về sủng ái, trước đây Tiêu Kỳ lấy nàng nâng thể diện cho Hoàng hậu, sau đó áp chế Quý phi, ban đầu nàng chính là một công cụ.

     Mỗi ngày trôi qua, từng tháng trôi qua, chung sống dần dần, cho tới bây giờ Tiêu Kỳ mới coi nàng là nữ nhân của hắn. Năm tới sẽ tuyển tú, có thêm càng nhiều con gái thế gia tham gia hậu cung rực rỡ muôn màu này. Lúc đó địa vị của nàng cũng sẽ nguy hiểm trùng trùng hơn.

     So về gia thế, nàng không sánh bằng, chỉ có thể chờ phụ huynh lập công lao mới có thể ngẩng cao đầu. So về dung mạo, chắc chắn những tú nữ mới tiến cung sẽ quyến rũ ngọt ngào hơn nàng. Mặc dù nàng cũng chưa già nhưng cũng đã có ba năm trong cung. So về thủ đoạn, Tự Cẩm kỳ thật không nghĩ biến mình thành người như Hoàng hậu Quý phi, ra tay hại người, dùng quyền áp chế người khác.

     Có một số việc một khi đã làm, đi con đường như vậy sẽ không thể quay đầu lại.

     Nàng không già mồm, cũng không cảm giác mình nhiều lương thiện. Nhưng nếu như có thể làm cho lương tâm mình bình an, nàng không nghĩ làm gì để gánh tội nghiệt trên lưng.

     Nghĩ tới nghĩ lui, biện pháp tốt nhất chính là giữ được trái tim Tiêu Kỳ!

     Tối nay một lần hành động xúc động, sau khi Tự Cẩm làm được trong lòng lại hơi hối hận. Rốt cục là nàng thiếu kiên nhẫn, bọn họ chưa phải đã đến cấp độ thề non hẹn biển. Nàng không dám ngẩng đầu nhìn nét mặt lúc đó của Tiêu Kỳ, thời gian dài như vậy hắn đều không nói gì, hẳn là giận mình rồi. Tự Cẩm đang nghĩ ngợi tìm cách nói chuyển bổ cứu, tóm lại đừng làm cho mình quá lúng túng, thì vừa lúc đó, Tiêu Kỳ nâng tay nàng lên. Nàng chỉ cảm thấy trên ngón tay chợt lạnh lẽo, chiếc nhẫn đơn giản đến không thể đơn giản hơn kia được đeo vào ngón tay áp út của nàng.

     Cảm giác lạnh buốt trên da thịt nóng hổi, bỗng chốc đánh vào trái tim nàng.

     Mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn hắn, Tự Cẩm chỉ cảm thấy trái tim trong ngực đập rất nhanh, rất mạnh, hốc mắt cay xè đỏ ửng lên.

     Tiêu Kỳ thấy Tự Cẩm như vậy, đẩy chiếc bàn ra, kéo người ôm vào lòng, im lặng không nói.

     Tự Cẩm tựa vào ngực hắn, cũng không hỏi gì hết.

     Có mấy lời không thể nói, cũng không thể hỏi, một khi nói ra khỏi miệng, về sau hai người đều không thể quay lại.

     Nàng hiểu được, hiểu rõ ràng, hắn có thể làm được thế này, nói thật nàng bị hắn làm giật mình.

     Nhưng, mơ hồ trong lòng lại có niềm hân hoan như chim sẻ tung tăng trong tim.

     Ít nhất, Tiêu Kỳ cũng muốn nguyện ý thử một lần với mình.

     Đêm đó Tiêu Kỳ ở lại, hai người chỉ đơn giản đắp chăn rồi nằm bên nhau, không hề nói chuyện gì, chỉ nằm đó lắng nghe tiếng thở, tiếng tim đập của hai bên. Tay Tự Cẩm bị Tiêu Kỳ nắm chặt, nàng nhắm mắt lại, đếm cừu rồi ngủ thẳng một giấc đến hừng đông.

     Sáng sớm hôm sau, lúc Tiêu Kỳ tỉnh dậy, Tự Cẩm còn đang ngủ. Nàng ngủ cũng tự do, không nghiêm chỉnh, đầu gác lên ngực hắn, tay vòng qua bụng, chân gác lên chân. Như thể trong mơ thấy mình bỏ chạy, nàng bèn riết chặt lại, vội vã giữ lấy người vậy. Nghĩ tới đây trong lòng ngẩn ra, bất giác giơ tay trái lên nhìn. Hắn chưa bao giờ đeo gì đó trên tay, vẫn nghĩ là rất vướng víu. Nhưng trải qua một đêm ngon giấc, lại cảm thấy như vậy cũng không có gì không thoải mái.

     Quản Trường An vào hầu hạ, ban đầu cảm thấy tâm trạng hoàng thượng hình như không vui lắm, giờ nhìn lại thấy hắn cười mới thở phào nhẹ nhõm. Vội vàng mang người hầu hạ vạn tuế gia thay rửa mặt quần áo, đồ ăn sáng bên ngoài đã chuẩn bị đầy đủ. Trong phòng lớn người hầu hạ qua lại khá đông mà cũng chẳng có mấy âm thanh. Đến khi sửa soạn sẵn sàng, người kia vẫn ngủ yên giấc trong màn, chút động đậy cũng không có. Hi Uyển Nghi này ngủ cũng thật say.

     Quản Trường An cũng không khỏi không bội phục. Hi Uyển Nghi thật may mắn. Người ta lọt mắt xanh Hoàng thượng, buổi sáng còn ngủ đến ngọt ngào. Trước kia ở Phượng Hoàn Cung và Trường Nhạc Cung của Hoàng hậu nương nương và Quý phi nương nương, hai người đều dậy sớm tự mình hầu hạ hoàng thượng lâm triều đấy.

     Điểm tâm là mấy thức ăn hôm qua Tự Cẩm đã phân phó sẵn, có mấy loại cháo. Cháo bát bửu,  cháo gà xé sợi đều là món mặn, Tiêu Kỳ vốn không thích ăn đồ ngọt. Mì nóng, phở thơm, bánh bao nhỏ bằng nắm tay trẻ con. Thêm cuốn rau, bánh nếp mật. Màu sắc sặc sỡ, hương vị thơm ngon. Mấy loại này đều là thực phẩm sạch, do Tự Cẩm tự nghiên cứu làm ra công thức, Nhạc Trường Tín tự mình mò mẫm nấu nướng, món ăn nấu được rất ngon, đặc sắc, có hương vị độc đáo.

     Ngoài những món này còn có rau xanh tươi, dưa muối cũng không thể thiếu. Trứng muối trộn giấm chua và nước gừng, nhìn đã thấy thèm. Còn có bốn năm món ăn nấu theo phần lệ, một bàn đầy tràn, nhìn hoa cả mắt, hương thơm sực nức xông vào mũi.

     Tiêu Kỳ vừa nhìn một bàn thức ăn thì biết ngay là Tự Cẩm đã sai làm từ sớm. Sau khi ngồi xuống, ăn một chén cháo gà xé sợi, ăn hai cái cuốn rau, rồi đĩa trứng muối cũng bị dọn sạch sẽ. Ăn vậy là đã lưng lửng bụng, vốn không muốn ăn nữa nhưng lại nghĩ Tự Cẩm thường thường nhắc tới lợi ích của lương thực phụ, suy nghĩ một chút lại ăn thêm một cái bánh bao nhỏ, xong xuôi mới mang người đi lâm triều.

     Trước khi đi, Quản Trường An nhìn chằm chằm bàn thức ăn, nhất là đĩa rau cuốn, bánh nếp mật thì bị nhìn tới suýt xiên thủng thành lỗ, sao nói ngài không thích ăn đồ ngọt chứ?

(Còn tiếp ...)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: tiểu khanh tử và 208 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

8 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

18 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 1006 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: nangdong18_nary vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 957 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.