Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 

Người con gái này có độc - Nam Lăng

 
Có bài mới 21.03.2017, 11:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 14.11.2014, 14:06
Bài viết: 84
Được thanks: 415 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng - Điểm: 27
[size=150][b]Chương 33: Bức tranh thứ ba mươi ba[/b]

Editor: song_nhi

Tần tiểu soái đại danh vốn tên là Tần Niệm, bởi vì bất mãn với tên tương tự hải sâm này, sau đó lấy Samy Khắc làm nghệ danh cho mình.

Thành ra theo như lời Tiểu Như, Tần tiểu soái ở Châu Âu đích thật là hoạ sĩ thiên tài tiếng tăm lừng lẫy.

Châu Âu là thiên đường văn nghệ sĩ, đại đa số họa sĩ đều thành danh rất sớm, nghệ thuật đối với bọn họ mà nói là giống như hơi thở giống như thiên nhiên. Ở trong này, anhh sẽ không bởi vì không có danh tiếng mà bị xem nhẹ, cũng sẽ không bởi vì thành công nhất thời mà bị tâng bốc.

Hoạt động lần đầu gặp mặt là mục đích làm quen giao lưu, bắt đầu từ chạng vạng năm giờ, kéo dài đến buổi tối. An Nhan Nhiên gặp được không ít đại sư kỳ danh nổi tiếng trước kia chỉ nghe qua giảng dạy, sau khi trời tối, cơm sẽ được mang đến tận nơi.

Tần tiểu soái tự xưng phụ trách khu vực thi đấu Trung Quốc, hiện giờ quốc nội tới chỉ có một mình cô, anh tự nhiên càng thêm không thể tách rời. Cả hoạt động đều dắt cô giới thiệu hết người này đến người khác.

Mặc dù đối với hành vi của anh ta rất bất mãn, nhưng khi ăn cơm Tần tiểu soái cũng rất biết điều che dấu tính khí vui cười ngày thường, hiện ra bộ dáng hoạ sĩ Samy khắc.

An Nhan Nhiên tự biết tửu lượng không tốt, đối mặt với yến hội rượu đỏ Champagne, cảm thấy có được người có thể chắn rượu cũng không tồi.

Hiểu là như thế, đến tám chín giờ buổi tối, cô vẫn phải uống không ít rượu, cảm thấy được hai má nóng lên đi lại nói năng tùy tiện.

Bữa cơm vừa chấm dứt thì người chịu trách nhiệm chính lại thông báo bọn họ đã chuẩn bị hoạt động thứ hai ở quán bar trên tầng cao nhất của khách sạn, mọi người có thể tiếp tục đổi vị trí.

An Nhan Nhiên rất muốn trở về nghỉ ngơi, bất đắc dĩ mới quen mấy họa sĩ nước ngoài, mọi người dùng Anh ngữ trao đổi khó tránh có chút từ không diễn tả được, cô còn chưa nói mấy câu, đã bị mấy người trực tiếp kéo đi quán bar tiếp tục.

Lại thêm một ly, cô vốn hai má đã hồng giờ lại càng đỏ hơn. Bởi vì làn da trắng, càng có vẻ trong trắng lộ hồng, hai má thẳng non nớt nhỏ trơn khéo léo khiến người ta muốn cắn cho một cái.

Đối mặt ánh mắt cầu cứu của cô, Tần Niệm tựa vào một bên trên ghế sa lon cười ha ha, dưới ánh đèn mờ nhạt, chăm chú nhìn mắt của cô với ánh mắt kinh người.

Chén thứ hai uống đến một nửa, thật sự không chống đỡ được An Nhan Nhiên tìm cơ hội, lặng lẽ lùi vào thang máy, cô trừng mắt nhìn người nào đó theo đuôi phía sau, tựa vào trên tường không để ý tới anh ta.

Hai nhà khách sạn cách nhau đi bộ ước chừng chỉ cần mười phút, nào biết mới vừa đi không bao lâu đã bị mưa xuống.

Tháng tư ban đêm Paris, nhiệt độ không khí chỉ có đến mười độ, cô ôm áo khoác chạy nhanh về phía khách sạn. Thình lình thấy trên đỉnh đầu ấm áp, cô quay đầu lại, Tần Niệm đang giơ áo vét vừa cởi, ngăn trở toàn bộ mưa bụi trên đầu cô.

Thấy cô quay đầu lại, anh ta nhìn cô hí mắt cười không ngừng, "Nhìn tôi làm gì, còn không mau chạy!"

ЖЖЖЖЖЖЖ

Trong phòng Tổng thống, An Nhan Nhiên thay quần áo tựa vào trên ghế sa lon, nhìn phòng tắm truyền đến tiếng nước liên tục nhíu mày.

Mười mấy phút đồng hồ trước, cởi áo che mưa cho cô Tần Niệm lấy cớ quên mang thẻ phòng muốn hỏi cô mượn khăn mặt để lau, cô vừa mở cửa liền theo đuôi mà vào. Sau đó thừa dịp cô gọi phục vụ phòng thì chạy vào phòng tắm, đến giờ cũng không chịu đi ra.

Thẻ phòng của anh ta người phục vụ đã sớm đưa tới, cô cũng đã vào phòng tắm trong phòng lau người thay quần áo, Tần tiểu soái thì vẫn còn ở trong phòng tắm.

Mà giờ phút này nghe tiếng nước chảy,  người nào đó đang ở bên trong tắm vòi hoa sen.

Người này, sẽ không phải học cô tiếp cận Hạ Tầm Giản, ở phòng tắm hô to có thằn lằn chứ? Nhớ tới biểu hiện của mình cùng phản ứng của Hạ đại sư, cô ha ha cười rộ lên.

Đang cao hứng lên, cửa phòng tắm mở, cô ngẩng đầu, ngồi im.

Tần tiểu soái nửa người dưới vây quanh bằng khăn tắm, tựa vào nơi đó lau tóc, thấy cô nhìn mình, nhíu mày cười cười, "Tôi tắm rửa mới phát hiện không có quần áo, nếu không để ý thì mượn bộ quần áo cho tôi được không?"

"Thực để ý." Cô thu hồi diễn cảm, từ tủ quần áo lấy áo tắm ném cho anh ta, sau đó cầm lấy thẻ phòng, "Anh đã tắm sạch, quần áo cho anh mượn, thẻ phòng đây, anh có thể trở về phòng !"

Anh mặc áo tắm vào, tùy tiện buộc dây, cơ ngực xinh đẹp vẫn đỉnh đạc lộ ở bên ngoài, "Tiểu Nhiên, đừng lạnh lùng như vậy, hôm nay thật cao hứng, tôi căn bản ngủ không được, cô ở nơi lớn xinh đẹp như vậy, hay là chúng ta chơi trò chơi đùa thật tâm nói?"

"Anh có đi hay không?" An Nhan Nhiên rất muốn nói cho anh ta biết, cô sở dĩ kiêng kiểu này vì phương pháp này đã dùng trên người Hạ Tầm Giản, cô chỉ cần phát huy độ bách phân chi nhất khốc kình của Hạ Tầm Giản, có thể bách độc bất xâm.

Chính là, không cần phải nhường người không quen biết.

"Không đi." Tần tiểu soái da mặt rõ ràng dày hơn cô, anh ta không chỉ không đi, còn xoay người vào phòng, nhảy lên giường lớn, thuận tiện chuyển người lại, tay chống đầu ánh mắt chăm chú nhìn cô, "Mau tới đây, Tiểu Nhiên, chúng ta cùng nhau nói chuyện tâm tình!"

An Nhan Nhiên uống rượu, vốn đau đầu, hiện tại thấy thái độ của anh  ta, chỉ cảm thấy đầu oanh một tiếng, tức giận đều nhanh nổ.

Cô vài bước xông đi vào, một phen kéo cổ áo anh ta, cả giận nói, "Anh rốt cuộc có đi hay không!"

"Vậy cô hôn tôi một cái, cô hôn tôi sẽ đi!" Anh ta mảy may không thèm để ý tức giận của cô, mặt cười rộ lên, chờ cô âu yếm.

"Anh chờ đó!" An Nhan Nhiên hoàn toàn giận, buông cổ áo anh ta ra tính điện thoại gọi bảo vệ trị an. Vừa xoay người, cổ tay đã bị người phía sau giữ chặt, lực ta lớn thần kỳ, không chỉ kéo cô trở về, còn làm cả người cô ngã ở trên giường.

Cô chỉ cảm thấy hoa mắt, người vốn nằm nghiêng trên giường đã xoay người lên phía trên cô.

Mùi sữa tắm, mùi rượu thoang thoảng cùng với hơi thở xa lạ của đàn ông, dũng mãnh như trong trí nhớ vào chóp mũi cô.

"Lăn xuống đi!" Cô giận dữ.

"Không." Anh ta hơi có chút nghịch ngợm nhìn cô lắc lắc ngón tay, đồng thời vẻ mặt ngoạn náo dần dần thu hồi, càng ngày càng nhìn cô chăm chú hơn, "Nhan Nhiên, em đối với tôi thật sự một chút hứng thú cũng không có sao?"

Anh ta dừng gần trong gang tấc khuôn mặt hồng nhuận, cúi đầu làm chuyện nghiêm chỉnh mà cả buổi tối đều chuyện muốn làm - cắn một cái.

Tiếng gõ cửa lạnh lùng cắt đứt lửa giận sắp ra bão của An Nhan Nhiên, hai người quay đầu, trước của phòng, Hạ Tầm Giản quần áo màu đen đang đứng.

Trong tay kia của anh, còn kéo hành lý, hẳn là cầm từ sân bay lại đây.

Trong trẻo nhưng lạnh lùng ở dạ hội Paris anh đẹp trai tóc đen cùng quần áo cao cấp bên trong, trên vầng trán anh có vẻ thản nhiên ủ rũ, khuôn mặt tuấn mỹ đường nét lại dày đặc lạnh cứng, cặp đồng tử mắt không có độ ấm kia, định ở trên người bọn họ.
[/size]



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn song_nhi về bài viết trên: BảoNgọcc, Candy2110, Hana93, Huogmi, Ngocanh98, Như Thanh, maimai0906, paru
     

Có bài mới 03.04.2017, 19:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 14.11.2014, 14:06
Bài viết: 84
Được thanks: 415 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng - Điểm: 46
[size=150]Chương 34: Bức tranh thứ ba mươi tư

Editor: song_nhi

Cứu tinh xuất hiện, An Nhan Nhiên cũng sẽ không cần biết Tần Niệm thấy Hạ Tầm Giản đêm khuya đến phòng của cô có cảm tưởng gì.

Cô giãy dụa xuống giường, đón hành lý trong tay anh, "Bên ngoài trời còn mưa? Trời lạnh, anh thay quần áo trước đi." Nói xong, lại quay đầu nhìn người chơi xấu trên giường trừng mắt, "Mau trở lại phòng của anh đi!"

Người trên giường không hề động, người ở cửa cũng không hề động.

Tần tiểu soái ý vị thâm trường hai mắt nhìn bọn họ, "Hạ đại sư, chào buổi tối."

Hạ Tầm Giản nhìn anh ta thật sâu, nghiêng đầu nhìn người vừa nhận hành lý của mình mở miệng, "Khách?"

Ước chừng bởi vì gặp mưa, tiếng nói của anh phá lệ chìm lãnh, An Nhan Nhiên cẩn thận xem kỹ ánh mắt của anh, tuy rằng không tính tốt lắm, nhưng cũng không có dấu hiệu gì tức giận.

Cô gật gật đầu, "Anh ta vừa đưa em về bị mưa, lại quên mang thẻ phòng, cho nên..."

Ngón tay Hạ Tầm Giản vừa nhấc, ngăn cô giải thích quá mức, "Nếu là khách, chiêu đãi một chút cũng nên. Nhưng giờ này, cũng nên về nghỉ ngơi."

Ánh mắt của anh lần thứ hai chống lại người còn trên giường, không khí trong phòng trở nên có chút cổ quái.

Một lát, Tần Niệm nhe răng cười, "Hạ đại sư nói rất đúng, nếu như vậy tôi đây đi về trước ."

Anh ta xuống giường ra khỏi phòng, vào phòng tắm lấy quần áo vừa thay, nhìn An Nhan Nhiên chỉ áo tắm, "Này, lần sau trả lại cho em. Em hôm nay hét lên không ít, nghỉ ngơi sớm một chút, buổi chiều ngày mài còn có hoạt động, tôi sẽ đón em đúng giờ, chúc ngủ ngon!"

Tần tiểu soái cất bước, An Nhan Nhiên rốt cục thở phào một cái, muốn dặn Hạ Tầm Giản tắm rửa thay quần áo, lại phát hiện anh đang xoay người gọi phục vụ phòng, "Cho một người lại đây, lập tức."

"Làm sao vậy?" Cô khó hiểu.

Anh liếc mắt mắt nhìn cô một cái, không có mở miệng. Ánh mắt kia thực bình tĩnh, nhưng bởi vì quá mức bình tĩnh, ngược lại làm cho cô có dự cảm không tốt.

ЖЖЖЖЖЖЖ

Hạ Tầm Giản rút vài tờ Euro, đưa cho người phục vụ vừa đổi giường mới.

An Nhan Nhiên tựa vào bên kia ghế sa lon, nhìn thấy mệnh giá không nhỏ đồng Euro thở dài, "Thật ra anh có thể ngủ ở phòng khác mà, không cần phải đem trọn bộ giường đều đổi đi, hơn nữa anh ta mới vừa tắm rửa qua, cũng không làm bẩn chỗ nào..."

"Tôi nói rồi, tôi không thích người khác động vào đồ đạc của tôi." Mắt anh nhìn trên người cô mặc đồ ở nhà rộng thùng thình, tiếp cận ánh mắt của cô, "Em không có gì cần nói với tôi ?"

Cô xoa bóp huyệt Thái Dương bởi vì đau đầu do uống rượu, "Em vừa nói rồi, anh ta đưa em  trở về, bị ướt xối lại không mang thẻ phòng, nói vào mượn khăn mặt, kết quả lại tắm rửa một cái, sau đó…"

"Sau đó, liền thuận lý thành chương đã đi lên giường?" Tiếng nói anh lạnh xuống, một vài cảm xúc cuối cùng lộ ra manh mối.

"Vâng... Là anh ta tự đi vào phòng!" Giọng cô không tự chủ được run lên, vừa mới rồi không thấy anh phát hoả, cô còn tưởng rằng anh không tức giận.

Cô nhìn nếp uốn giữa lông mày anh vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm mình, lặng lẽ đứng dậy, "Em, em giúp anh đi mở nước tắm."

"Không cần."

"À... Anh có đói bụng không? Nhà bếp ở đây có chuẩn bị đầy đủ, em làm bữa khuya cho anh?"

"Không cần."

Cô có chút bế tắc, "Vậy, anh nghỉ ngơi sớm một chút?" Thấy anh không đáp lại, cô chậm rãi đi về phòng bên phải, "Em cũng đi ngủ đây..."

Tay vừa chạm đến cửa, một bàn tay thon dài liền lướt qua bả vai cô, đúng trên cửa trước mặt cô.

Hơi thở nguy hiểm từ sau lưng mà đến, lặng yên lan tràn không một tiếng động, tràn ngập cả không gian. Cô theo bản năng muốn chạy trốn, nhưng vẫn là nhẫn nại vòng vo, "Em... Đầu em có chút đau, muốn đi ngủ..."

Ngón tay anh xẹt qua má cô, ánh mắt tối tăm nhìn cô,"Tôi khi nào thì đã cho phép loại người như em, cho tên đàn ông xa lạ rắp tâm bất lương tùy tiện vào phòng em?"

"Em không..."

"Em không?" Ngón tay trượt đến trên cổ cô, nhẹ nhàng nắm lấy chế trụ, một chút buộc chặc, "Cho nên, hắn ta đi từ cửa sổ vào, tự mở cửa vào?"

"Nếu anh tức giận, vừa rồi sao không hướng vào anh ta phát!" Rõ ràng đều là Tần tiểu soái gây ra, hiện tại lại cần thừa nhận rồi tức giận, thật không công bằng...

"Hiện tại em, xem như tranh luận?" Ngọn núi trên mi anh nhíu lại, ánh mắt trở nên sắc bén, tay trên cổ cô hạ xuống môi.

Hơi thở quen thuộc nhẹ nhàng khoan khoái làm cô có chút hơi mê muội, cô biết sau đó sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng gần sát người đàn ông ngũ quan tuấn mỹ ở dưới ánh đèn trong phòng dũng khí gần như dụ hoặc.

Nhiều ngày như vậy không gặp, kỳ thật... Thật là có chút nhớ nhung.

"Hạ Tầm Giản, mấy ngày nay rốt cuộc anh đi nơi nào, gọi nhiều điện thoại cho anh như vậy cũng không thông." Đôi mắt hắc bạch phân minh nhẹ nhàng nháy mắt dưới, lông mi nồng đậm giống như chớp Hồ Điệp, sinh động xinh đẹp.

"Không được làm nũng!" tự nhiên cô nói sang chuyện khác, anh dường như rất bất mãn.

"Không có vậy..." Cô cắn cắn mặt anh, "Anh làm cho em ngủ đi..."

Anh trợn mắt nhìn chằm chằm cô một lát, đột nhiên nghiêng đầu hôn nhẹ nhàng đôi môi hồng nhạt khép mở.

ЖЖЖЖЖЖЖ

Đột nhiên bị hôn kích liệt khác thường, khi anh nếm thấy mùi rượu trong miệng cô thì loại kích liệt này càng có độ mạnh yếu bùng nổ kinh người.

Cô bị anh hôn đến dã man thâm hôn hù đến, thở dồn dập đồng thời nghiêng người muốn chạy trốn, ngón tay để trên cổ cô lập tức buộc chặc, mặtcô như bị giữ lại, mặt anh bá đạo lần thứ hai lấn đi lên.

Đầu lưỡi giao nhau, cắn cắn mút mút... Nụ hôn này so với lần nào trong quá khứ cũng dài hơn, thân thể anh gắt gao đè nặng lên cô, cô tựa như cá nằm trên thớt gỗ, đừng nói giãy dụa, hô hấp cũng sắp làm không được .

Nụ hôn tiếp tục kéo dài rất lâu, bên tai tất cả đều là tiếng hô hấp của anh, theo mới đầu rất nhỏ càng về sau to, dần dần trở nên ái muội. Anh không ngừng thay đổi góc độ, bức bách môi của cô, có thể nhập hôn cô đến đêm khuya.

Có lẽ bởi vì đi đường mệt nhọc, bờ môi của anh có chút hơi khô ráo, trải qua ma sát mãnh liệt, càng thêm khô nóng.

Cô chìa đầu lưỡi, nhẹ nhàng xẹt qua môi của anh, lại như là ngọn lửa nhỏ hạ xuống cỏ khô, nháy mắt bị anh nuốt vào giống như kích hôn cùng với... rõ ràng thân thể phản ứng khác thường.

Môi vừa sưng vừa đau, nhiệt độ cơ thể lại lên cao, áo bị cởi ra, sau đó trực tiếp theo trên vai cởi đi xuống.

Cô đưa tay đến phía sau lưng, cố gắng đi tìm cái tay cầm của cửa, lại bị anh bắt lấy, một phen tóm lên trước ván cửa.

Anh đưa tay vào trong vạt trước quần áo mình, đêm thân thể nóng bỏng đè ép lạ đây, cô bị anh ép lên ván cửa đến phát run lên, ánh mắt anh như dã thú dụng vọng dâng lên cùng tức giận lạnh lẽo làm cô hỗn loạn trước cuộc chiến trước nay chưa từng lật lại có chút sợ hãi.

Cô biết anh đang muốn làm gì, hơn nữa rất rõ ràng hôm nay sẽ được đối đãi ôn nhu.

Cô có chút chịu phận bất hạnh nhắm mắt lại, bên tai truyền đến âm thanh cởi bỏ thắt lưng của anh, ngón tay anh tiếp tục mơn trớn trên người cô, từ trên xuống dưới, lần lượt cởi bỏ trói buộc của cô.

Lúc thân thể bị gác lên hai chân tách ta, vành tai cô bị cắn, tiếng kêu rên của anh nhập theo động tác thân thể vang lên ở bên tai cô.

Không đau như nghĩ, thời gian dài hôn môi sớm thiêu đốt thân thể của anh, của cô thuận lợi tiếp nhận để cho anh thở ồ ồ.

Anh mãnh liệt  lực động hai cái, dán lên môi của cô, "Đừng tưởng rằng như vậy tôi sẽ nguôi giận..." Thanh âm chấn động để cho anh buông rơi trên trán sợi tóc của cô ma xá trên mí mắt, tiếp tục rất nhỏ nhưng hơi ngứa, làm cho tay chân cô như nhũn ra.

Là bởi vì lâu lắm không gặp, hay là vì chưa từng làm qua phương thức yêu này, chỉ đưa về phía trước vài cái, đã làm cho tâm tình cô không khống chế được...

Cô ôm cổ anh, mặc anh tạo nhiệt trong cơ thể cô đấu đá lung tung...

Ván cửa vừa cứng vừa lạnh, cô lại hoàn toàn không - cảm giác, duy nhất chỉ cảm nhận được rõ ràng hơi thở cùng thân thể của người đàn ông trước mặt này.

Bởi vì người đàn ông khác mà tức giận không khống chế được, dường như đã là lần thứ hai.

Hạ Tầm Giản, giống như thật sự để ý cô, dường như so với cô dự đoán còn để ý hơn một ít...

Nhưng vì sao, lòng của cô trở nên kỳ quái như thế? Thân thể rõ ràng chờ đợi bị ngược, ngực lại hơi hơi trôi nổi vị ngọt...

Anh rõ ràng đang dã man cô mà...

ЖЖЖЖЖЖЖ

Nước ấm hoà dịu thân thể yếu ớt đau đớn, Cô khẽ tựa vào mép bồn tắm, phía sau đã hồi lâu không có âm thanh gì, anh dường như đang ngủ. Nhưng cánh tay trên lưng cũng không thả lỏng.

Bên cô quá mức độ đi, ở phòng tắm bốc hơi nước tinh tế đánh giá mặt của anh.

Mặt mũi tuấn tú, hốc mắt thâm thúy, môi xinh đẹp giống như tác phẩm nghệ thuật, cho dù từ góc độ nào tìm cũng không ra một tia tì vết.

Nhắm mắt lại rõ ràng hoàn mỹ giống như bức tranh, lúc sau trợn mắt, lại mang theo hàn ý lạnh lẽo chớ gần.

"Nhìn cái gì?" Anh thình lình lên tiếng, cô giống như đã quen, một chút cũng không kinh ngạc.

"Đang nhìn anh, Hạ Tầm Giản, anh có biết bộ dạng mình rất tốt không?"

Anh chậm rãi trợn mắt, ánh mặt thâm thúy hồn đạm lạnh sức quyến rũ có dũng khí đoạt lòng người. Anh nhìn cô nhăn nhíu mi, "Nông cạn."

Hai chữ, hoàn toàn ngăn chặn nhiệt tình của người nào đó. Cô chống bồn tắm lớn, làm bộ muốn đi ra ngoài, bị tay anh ôm cả lưng túm trở về, "Lại làm sao?"

"Cho pha cà phê cho anh." cô đẩy ra hai bên xuống, "Ở trong phòng Tổng thống xa hoa như vậy, những gì trang bị trong này đều dùng một lần mới có lợi a!"

"Em thích nơi này?"

"Ai không thích." Cô nở nụ cười, hai má thủy nhuận giống như tràn ra một đóa oánh bạch hoa.

Anh liếc cô một cái, "Cười cái gì, tôi cho phép em cười sao?"

"Đúng là không nói lí lẽ mà, đều đã giải thích cho anh rõ ràng như thế !" Cô nhịn không được đi nắm chặt hai má anh, "Cười một cái đi, cả ngày phụng phịu, anh có mệt hay không hả?"

Mỗ đại sư bị cô nắm sắc mặt liền khó coi, "Em có thôi hay không!"

"Ít nhất so với anh có chỉ huy." Cô một câu hai ý nghĩa.

Anh nheo mắt lại, "Em gần đây, lá gan đến từ đâu hả?"

Cô mím môi, chỉ cười không nói lời nào. Lá gan đến từ đâu, tất nhiên là anh cho cô, xưng gọi anh Hạ Tầm Giản với gọi anh là thầy là hai loại cảm giác hoàn toàn bất đồng.

Sau này làm cô có dũng khí bó tay bó chân khoảng cách, trước anh lại càng thêm ngang hàng.

Mỗi một lần gọi tên anh, cái loại này vốn cần hao hết toàn lực ngưỡng mộ chênh lệch sẽ giảm đi vài phần.

Cho đến ngày nay, cô mới hiểu anh vì sao kiên trì yêu cầu cô thay đổi xưng hô.

Đối với cô làm những sự tình kia, đều không phải là hoàn toàn dùng thân thể vốn có. Người đàn ông này, nghĩ cũng thật hữu dụng.

Đủ loại đoán nhất nhất vọt tới, ngực ngọt ngào lạm phát.

Chút bất tri bất giác, khóe môi tươi cười một đường mở rộng tới mặt mày, ánh mắt vẻ lạnh nhạt hơi có giãn mở ra, mang theo tính trẻ con giống như đáng yêu ngọt ngào.

Chăm chú nhìn của sắc mắt cô dần dần thâm ám, sau đó anh cúi đầu, thái độ lạnh cứng, "Không cho cười!"

"... Vì sao?" Cô không nói gì, muốn tới gần nhìn kỹ ánh mắt của anh, tay lại không cẩn thận bị trượt, sau đó chạm vào nơi không nên chạm.

Tiếp tục sau đó, mặt cô đỏ, "Anh, làm sao anh ... như thế nào biết, chẳng lẽ từ trước đến giờ luôn là trạng thái này sao..."

Quả nhiên, loại sự tình cùng nhau tắm này chính là mài người a! ~≧v≦~

Người nào đó xem ra khuôn mặt khốc lãnh tuấn tú lúc này hoàn toàn âm u xuống dưới.

...

Cho đến  nửa đêm, An Nhan Nhiên chưa có rảnh chợp mắt chút nào hối hận đem câu Riemer trong lòng niệm gấp trăm lần: lần sau gặp lại loại sự tình này, tuyệt đối sẽ không tiếp tục giáp mặt làm rõ làm rõ làm rõ làm rõ... ~~(>_<)~~

ЖЖЖЖЖЖЖ

Ngày tiếp theo

Đây là một đường xe chạy, đường không rộng, ước chừng chỉ có thể song hành hai chiếc xe, hai bên đường cây cao lớn xanh, tầm nhìn không giới hạn, không nhìn thấy bất kỳ người nào.

Hoàn toàn là cảnh tượng điển cố trang viện Châu Âu trên TV.

An Nhan Nhiên ngồi phía sau chiếc xe Lincoln dài màu đen, bất an cau mi lại, cô bắt đầu cảm thấy được một giờ trước lựa chọn lên xe là một sai lầm.

Ngồi ở đối diện người thanh niên trẻ tuổi nhìn lễ phép cười cười, "Không cần khẩn trương, Người cô ấy muốn gặp thật ra không phải là cô."

[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn song_nhi về bài viết trên: Candy2110, Hana93, Huogmi, Ngocanh98, Như Thanh, RubyLin061099, maimai0906, paru
     
Có bài mới 19.04.2017, 20:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 14.11.2014, 14:06
Bài viết: 84
Được thanks: 415 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng - Điểm: 43
[size=150]Chương 35: Bức tranh thứ ba mươi lăm

Editor: song_nhi

Người muốn gặp không phải là cô, lại lợi dụng cô mới có thể nhìn thấy anh ta, cô không khẩn trương mới là lạ!

Nếu không phải đối phương nhắc nhở, cô chỉ sợ sớm quên khuôn mặt trước mặt này. Năm trước sau khi đấu giá ở thành N, người thanh niên đột nhiên xuất hiện mời, lại bị Hạ Tầm Giản lạnh lùng cự tuyệt.

Người này... Rõ ràng là anh không đúng, bây giờ còn thể hiện sắc mặt gì!

Cô dù sao đứng ở chỗ này cùng Tần Niệm nói vài lời, nên giải thích cũng đều giải thích qua, anh có cần phải như vầy không! Bí mật của mình nhiều như vậy, còn một câu cũng không chịu nói với cô!

Suy nghĩ trong lòng làm tức giận dần lên, cô nhìn bóng lưng của anh hô to, "Hạ Tầm Giản, sao anh không đợi em!"

Đối phương quả nhiên thần thông quảng đại, Hạ Tầm Giản ngày hôm qua ban đêm mới đến Paris, sáng hôm nay đối phương có thể thừa dịp cô một mình ra ngoài khe hở ngắn ngủn xuất hiện "Mời người", nhưng lại xuất hiện vài tên bảo tiêu.

Rất rõ ràng lúc ấy cô chỉ có hai lựa chọn, tự mình thanh tỉnh lên xe, bị đánh hôn mê khiêng lên xe.

Đường xe chạy uốn lượn cuối cùng đã tới nơi, một mảnh thảm nhung giống như tinh mịn thật lớn trên bãi cỏ, lập lên một tòa trang viện khói bụi sắc xa hoa.

Hai bên bể phun nước là vườn hoa tinh xảo, tháng năm còn chưa tới, nơi này Diên Vĩ cũng đã sôi nổi nở rộ.

Tảng lớn tảng lớn màu tím lam, gió nhẹ lướt qua, giống như bay múa ở lá cây gian vô số Hồ Điệp, lộ ra sơn gian minh uyển Thiên Không cùng Vân Đóa màu trắng, hình ảnh sướng giống như trong mộng.

Trải qua hành lang cùng bao phòng tinh mỹ đẹp đẽ quý giá, người thanh niên trẻ tuổi cuối cùng đưa cô tới một gian phòng khách có cửa sổ sát đất thật lớn.

Màu tím thạch anh trên bàn trà, cách thức trà bánh truyền thống Châu Âu đã sớm chuẩn bị. Màu vàng ánh mặt trời xuyên qua thủy tinh rơi gần đây, thạch anh bàn trà cùng Mân Côi cốt đồ sứ trà cụ khúc xạ ra kim cương giống như ánh sáng ngọc sáng bóng.

Sô pha đối diện lò sưởi tường phía trên, gắn một bức tranh chân dung rất lớn. Bức tranh vẽ người con gái đặt tay lên môi, tư thế thanh thản tựa vào trên giường, làn váy tím màu lam cùng rèm cửa Châu Âu trải trên đất.

Thần thái người con gái đoan trang mà dễ thương, đây là hai loại cảm giác mâu thuẫn, lại bị họa sĩ lấy kỹ xảo cao siêu phi thường xảo diệu dung hợp cùng một chỗ.

"An tiểu thư." Người thanh niên trẻ tuổi vừa mới rời đi chẳng biết lúc nào ra hiện tại cửa phòng khách.

"Thật xin lỗi, dù sao cũng phải mời cô nghỉ ngơi ở đây một lát. Hoa viên ngoài cửa sổ cô có thể tùy ý đi lại, trà bánh đã chuẩn bị cho cô, còn có gì sai bảo mời cô ấn chuông nhỏ trên tường bên kia."

Tốt lắm!

An Nhan Nhiên lúc này đã hoàn toàn rõ ràng, cô rõ ràng là bị cấm túc .

ЖЖЖЖЖЖЖ

Chờ đợi thời gian vô cùng không thú vị, không thú vị đến nỗi cô chỉ có thể cân não chính mình.

Theo bố trì trang viện cùng với tranh chân dung trước mắt, cô có lý do tin tưởng, đây là bạn của Hạ Tầm Giản, chắc là nữ.

Bạn gái trước?

Trước mắt, cũng chỉ có thể giải thích như vậy.

Có thể ở lại nơi này, vị bạn gái này nói vậy lai lịch không nhỏ, bạn gái trước muốn gặp bạn trai trước một lần, ngay cả trói loại sự tình người này đều làm lên, nói vậy cô ấy đối với anh, hẳn là vẫn nhớ mãi không quên.

Hạ Tầm Giản sở dĩ hôm nay có cá tính này, có thể là vì đã cùng người con gái này?

Thật sự là đau đầu, khó được xuất ngoại nghỉ phép, như thế nào cố tình bị cuốn vào loại sự tình này đây?

Dù sao với cá tính Hạ Tầm Giản, loại uy hiếp này anh sẽ để ý sao? Làm không tốt đến một câu "Tôi sẽ không đi, các người tự mình lo liệu đi" liền trực tiếp cúp điện thoại ...

An Nhan Nhiên đè lại huyệt Thái Dương, đau đầu.

Nhưng mà ra ngoài dự kiến của cô, người thanh niên trẻ tuổi kia một giờ sau lại xuất hiện, nhìn cô tỏ vẻ cô có thể đi rồi, xe đã đợi ở bên ngoài.

"Hạ Tầm Giản đến đây?" Cô kinh ngạc.

"Đúng ạ,, Hạ tiên sinh đã đến, chúng tôi sẽ đưa cô trở về trước."

"Đợi một chút, nếu anh ấy đến đây, tôi đây đương nhiên là cùng anh ấy trở về."

Ánh mắt người thanh niên trẻ tuổi dừng ở trên người cô, "An tiểu thư, tôi nghĩ cô không rõ, chuyện này thật ra không có quan hệ quá lớn đến cô, chủ nhân của chúng tôi không muốn gặp cô …"

"Tôi biết người cô ấy muốn gặp không phải là tôi, tôi cũng không nói muốn gặp cô ấy. Nhưng nếu tôi đây bị một đám người lạ vô duyên vô cớ mang đến nơi này, tôi nghĩ các người cũng  nên có thể tôn trọng một chút ý nguyện của tôi. Như vậy đi, tôi sẽ đợi ở ngoài phòng bể phun nước,  sẽ không quấy rầy các người. Mặt khác, có thể đem điện thoại di động của tôi trả lại cho tôi chứ."

ЖЖЖЖЖЖЖ

An Nhan Nhiên đoán, Hạ Tầm Giản có để cô chờ lâu không.

Quả nhiên, mười phút sau, bóng dáng đạo tuấn lãnh cao ngất liền ra tại cửa lớn trang viện.

Thần sắc anh không phải tốt lắm, mi cau chặt, chân dài rất nhanh cất bước. An Nhan Nhiên đang muốn tiến lên, lại phát hiện phía sau Hạ Tầm Giản còn có một bóng dáng khác.

Sau giờ ngọ sáng rỡ khinh khép, người nọ đứng ở dưới mái hiên tranh tối tranh sáng, mang theo một loại diễm quang văn chương khó có thể nói loá hết mắt.

Quả nhiên là người con gái trong bức tranh, nhưng gương mặt của cô ấy, còn đẹp hơn trong tranh mấy lần.

Đó là loại đẹp đẽ quý giá, ung dung, khí chất cùng cốt cách bẩm sinh, dưới điều kiện cường đại ngoại tại, trái lại dễ dàng làm cho người ta xem nhẹ thân mình ngũ quan tuyệt mỹ của cô ấy.

"Tầm Giản!" Ngón tay xanh nhạt dài nhỏ, khi anh bước xuống bậc thanh đưa ra giữ chặt cánh tay anh.

Giờ phút này, trái tim An Nhan Nhiên cũng như bị cái tay kia túm lấy.

Đáy lòng, có chút không vui, không thoải mái. Cô nhìn xem Hạ Tầm Giản cũng không lập tức vung tay đối phương.

Người con gái không nói gì, lẳng lặng đứng ở phía sau anh, anh cũng không ra tiếng, sắc mặt dần dần lộ vẻ lo lắng.

An Nhan Nhiên tiến lên hai bước, chậm rãi mở miệng, "Thầy."

Ánh mắt của cô ấy quét lại đây, trên cao nhìn xuống lãnh mạc chăm chú, giống đang nhìn một món đồ bài trí không có sự sống.

An Nhan Nhiên không thích loại ánh mắt này, đã tràn ngập không thể vượt qua cấp bậc cao thấp. Nhìn đối phương ở khoảng cách gần hơn, mới phát hiện đối phương tuổi cũng không còn trẻ, ước chừng ba bốn mươi tuổi, chính là dưỡng vô cùng tốt, đầu lông mày dường như không có hoa văn.

Cô ấy buông tay ra, nhìn chằm chằm An Nhan Nhiên, nhìn người thanh niên trẻ tuổi bên cạnh mở miệng, "Sao cô ta còn ở nơi này?"

"Tôi còn đi chưa tới, cô ấy tự nhiên cũng sẽ không đi. Nhớ kỹ, loại sự tình này tuyệt đối không cho phép có lần nữa!" Hạ Tầm Giản lạnh lùng liếc nhìn cô ấy một cái, đi xuống nhìn An Nhan Nhiên nói câu đi, cất bước đi ở phía trước.

An Nhan Nhiên nhìn theo bóng lưng bước không ngừng, bước nhanh theo sau.

Xe Hạ Tầm Giản đỗ cách bể phun nước không xa, cô không biết anh làm thế nào ở Paris này có một chiếc xe,  dù thế nào đi nữa anh thần thông quảng đại là chuyện thường, cô không kinh ngạc.

Trên đường quay về khách sạn anh không nói tiếng nào, xương ngón tay nắm tay lái bởi vì quá mức dùng sức mà dường như có chút trắng bệch.

Xem ra đối với việc hôm nay, anh không tính chủ động giải thích. An Nhan Nhiên nhịn một hồi, rốt cuộc nhịn không được, "Vừa rồi người kia là bạn gái trước của anh? Nhưng tuổi không giống, chẳng lẽ … là cô giáo anh?"

Theo thái độ anh đối với đối phương, nếu thật là cô giáo anh, quan hệ dường như vô cùng không tốt. Hay là, bọn họ cũng giống như anh và cô, từng là một đôi quan hệ thầy trò không bình thường?

Anh không nói gì, giống như là không có nghe đến.

"Hạ Tầm Giản, tốt xấu em cũng bị liên luỵ, anh cũng nói đại khái cho em một chút, lần sau lại có loại việc này phát sinh em cũng có chuẩn bị tốt!"

Kỳ thật cô có thể không hỏi, nhưng không biết vì sao, trong lòng thực ra để ý đáp án này.

"Hạ Tầm Giản?" Anh nghiêng qua cô liếc mắt một cái, "Không phải mới vừa kêu thầy  sao?"

"Đây không phải là có người ngoài sao, trên thực tế ở trong mắt người khác em chính là học trò của thầy..." Quan hệ nam nữ này, nói đến cùng ngoại trừ Tiểu Như ngoại, căn bản không ai biết. Người ngoài cho dù có suy đoán, cũng chỉ là đoán mà thôi.

"Câm miệng!"

"Người khác tính kế anh, anh quát em cái gì, việc hôm nay không phải lỗi của em..." Cô có chút mất hứng.

"Ừ, em đúng." Anh trở về câu không độ ấm.

Bên trong xe lần thứ hai lâm vào im lặng, An Nhan Nhiên nhìn cây cối chạy nhanh qua giao lộ, nghi vấn trong lòng vẫn không được giải đáp.
Cô quay mặt nhìn theo dõi anh, thay đổi sách lược, ôm tay cánh tay anh, đem cằm lên, "Hạ Tầm Giản, em biết tâm tình anh không tốt, hôm nay là em không cẩn thận, để cho người khác lợi dụng em. Anh cũng đừng mất hứng, thật ra anh chịu tới tìm em em thật cao hứng.

Lớn như vậy cũng là lần đầu tiên em đụng tới loại sự tình này, cô ấy hao hết tâm tư như vậy nghĩ gặp anh một lát, em thật sự vô cùng tò mò muốn biết cô ấy là ai, anh nói cho em nghe một chút đi được không?"

"Em không cần phải biết." Bỏ lại những lời này, anh lại buộc chặt đường nét khuôn mặt.

Không cần phải biết? Cô nói nửa ngày, anh cũng chỉ ném cho cô những lời này! ?

An Nhan Nhiên trong lòng nổi lên tức giận, buông tay ngồi thẳng không nói gì nữa.

ЖЖЖЖЖЖЖ

Hai người lặng im lên đến khách sạn, xe vẫn không dừng lại, cô thấy từ xa Tần Niệm chờ trước cửa quán rượu.

Cô lúc này mới nhớ tới buổi chiều còn có hoạt động, nhìn xem thời gian đã muộn, xe mới vừa dừng lại, cô lập tức đẩy cửa đi đến.

"Thật có lỗi, vừa có chút việc, chúng ta hiện tại đi qua đi."

"Cùng sư phụ của em đi ra ngoài?" Tần Niệm  cũng không vội đi lên, nghiêng đầu mắt nhìn xuống xe cũng đem chìa khóa xe cho nhân viên bãi đậu xe, làm tầm mắt trở xuống trên mặt anh, "Anh ta thật là thầy em sao?"

"Có ý gì?"

"Nhan Nhiên, quan hệ thầy trò tốt như thế nào, cũng sẽ không ở cùng phòng." Anh ta bên môi tươi cười thân thiết, đáy mắt lại xẹt qua một tia sắc bén, "Tôi vốn nghĩ sao anh ta lại đối với em, giờ tôi đã hiểu được, em ấy, sao lại hồ đồ như thế..."

Nói xong, anh ta khe khẽ thở dài, thình lình đưa tay gõ chóp mũi cô một cái, "Làm sao bây giờ, tôi như là đang đố kỵ sao?"

"Anh..." Cô xoa xoa chóp mũi lui ra phía sau từng bước, nhất thời có chút quẫn bách, lại có chút tức giận.

Cô quẫn bách cứ như vậy bị một người ngoài ở nơi này dễ dàng vạch trần quan hệ giữa cô và Hạ Tầm Giản, lại tức giận loại quan hệ này ở trong miệng người khác có vẻ bình thường như thế chăng.

Đúng! Bọn họ vốn đích thật là thầy giáo và học trò, cô cầu xin anh nhận cô, anh dạy cô vẽ tranh, một chút giúp cô lớn dần, thế nhưng người như cô không thể có quan hệ khác với anh sao?

Nói đến cùng, anh là đàn ông, cô là phụ nữ, bọn cô trong lúc đó không có gì là không thể !

Trong nháy mắt, cô bị ý nghĩ đột nhiên này của chính mình làm cho kinh ngạc – khi nào thì bắt đầu, loại quan hệ này trong mắt cô biến thành một loại đương nhiên hơn nữa không cho phép bất luận kẻ nào chửi bới?

Chẳng lẽ cô đối với Hạ Tầm Giản...

Theo dòng người, sau lưng có người đi sát bên mà qua, là hơi thở cùng bước chân quen thuộc.

Cô quay đầu lại, phát hiện Hạ Tầm Giản chẳng biết lúc nào đi qua bên người cô một mình đi vào trong quán rượu. Anh bước rất nhanh, tựa như hoàn toàn không chú ý cô còn ở nơi này.

An Nhan Nhiên cô cũng không phát hiện, đây là lần đầu tiên cô ở nơi công cộng kêu tên của anh.

Bóng lưng anh dừng lại, ném tầm mắt lãnh mạc, "Em không phải còn có hoạt động sao?"
[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn song_nhi về bài viết trên: Candy2110, HNRTV, Huogmi, Ngocanh98, Như Thanh, RubyLin061099, maimai0906, paru
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C957

1 ... 136, 137, 138

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

13 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.