Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 02.04.2017, 17:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4836 lần
Điểm: 10.55
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 202 Kinh hiểm (kinh sợ, mạo hiểm)

“Kiểu Kiểu? Rất dễ nghe.” Khóe miệng La Thiên Trình mỉm cười, “Sau này gọi Cẩn Minh.”

“Ừm.” Chân Diệu ngoan ngoãn nghe lời, đáp ứng, lại lấy ra một miếng bạc hà cao: “Cẩn Minh, chàng còn ăn không?”

La Thiên Trình lắc đầu: “Được rồi, ta trước ngủ một lát, Kiểu Kiểu, nàng đừng sợ, có việc gọi ta.”

Giọng nói càng ngày càng nhỏ, người dã ngủ rồi.

Chân Diệu biết, hắn quá hao lực.

Thời tiết này, khuya sẽ rất lạnh, huống chi ngoại sam của La Thiên Trình đã rách nát.

Chân Diệu cởi áo khoác, khoác lên người hắn, sau đó nằm nghiêng bên cạnh, dính sát vào hắn.

Thân thể hai người dựa chung vào một chỗ, cuối cùng cũng có chút ấm áp.

Tay Chân Diệu nắm chặt chủy thủ, mở to mắt không ngủ.

Trăng đã bị mây che kín, bốn phía đều là một mảnh đen đặc, tiếng chim hót phá lên rõ ràng.

Còn có gió thổi qua làm cảnh lá lay động trông giống những bóng đen quỷ dị tùy thời có thể di chuyển.

Căng thẳng thần kinh như vậy, không biết qua bao lâu rốt cuộc không nhịn được ôm chặt cơ thể ấm áp đang mơ mơ màng màng ngủ.

Trời rốt cuộc sáng.

Chân Diệu bị nóng làm tỉnh, người được nàng ôm nóng như bàn ủi.

Sờ một cái, lại càng hoảng sợ.

Sốt rồi!

Lòng Chân Diệu trầm xuống, thử gọi hai tiếng, đối phương không phản ứng.

Chân Diệu đứng lên, quan sát hoàn cảnh xung quanh.

Chỗ bọn họ ngã xuống hình như là một cái khe, cây mọc thành từng mảng, từng mảng, có chút quả mọng đầy màu sắc.

Chân Diệu tìm nửa ngày cũng không tìm được thứ gì hữu dụng trên người La Thiên Trình, chỉ có mấy khối bạc vụn bị nàng ném vào hà bao.

Chưa từ bỏ ý định, tìm xung quanh một chút, tìm được một cây cung. Túi đựng tên đã rỗng, mũi tên thất linh bát lạc, chỉ còn hai cái là hoàn hảo.

Cung này khéo léo nhẹ nhàng, do Chân Diệu tìm nửa ngày mới thấy, làm thế nào cũng không tìm được cung tên của La Thiên Trình, chỉ đành thôi. Ngược lại, nàng tìm được một miếng ngọc.

Không phải là hai miếng ngọc vỡ.

Chân Diệu mơ hồ nhớ lại. Là hôm kính trà, lão Quốc Công đưa lễ vật cho nàng, sau bị nàng đưa cho La Thiên Trình.

Ngọc này mặc dù chạm trổ tinh xảo, nhưng tỉ lệ không coi là tốt. Thiếu cảm giác thông thấu của ngọc, đưa về phía ánh sáng, bên trong hơi tối.

Lúc này Chân Diệu mới phát hiện huyền bí của ngọc này.

Bên trong cư nhiên giấu một cái chìa khóa!

Chìa khóa kia màu sắc gần giống với ngọc, đúc ở bên trong sẽ chỉ cảm thấy ngọc này tỉ lệ không tốt, lại không nhìn ra mánh khóe bên trong.

Ánh mắt Chân Diệu rơi vào kim văn khảm trên ngọc.

Kim văn này, thì ra là được che giấu trong vết cắt của ngọc.

Chìa khóa đặt trong miếng ngọc cũng rất kỳ quặc, Chân Diệu thu vào, khoác cung tên lên. Sau đó trở về bên cạnh La Thiên Trình.

Ngẩng đầu nhìn sắc trời một chút, bầu trời xanh thẳm, mây trắng chồng chất như pháo đài.

Mây như vậy. Bốn, năm canh giờ nữa sẽ mưa.

Đã sốt, nếu còn mắc mưa nữa…. Chân Diệu không dám nghĩ tiếp.

Không thể ngồi chờ chết, vạn nhất những người đó không tìm được, vạn nhất lại xuất hiện dã thú gì đó thì sao?

Chân Diệu cúi người đỡ La Thiên Trình dậy, trong đầu liều mạng nhớ lại kinh nghiệm sinh tồn nơi dã ngoại.

Nàng muốn tìm nguồn nước, có nguồn nước nàng có thể tìm cách hạ sốt, còn có thể đun canh nóng khu hàn.

Cảm giác phương hướng của Chân Diệu không tốt, chỉ có thể bằng cảm giác chọn một hướng mà đi, mũi cũng không nhàn rỗi.

Nơi có nguồn nước thường có mùi bùn đất, nếu cách không xa, có thể ngửi được.

Ngày dần qua, tuy là cuối thu nhưng đi một mình lâu như vậy vẫn đổ mồ hôi đầm đìa.

Chân Diệu cũng không dám nghỉ ngơi.

Trước khi trời tối, bét ra cũng phải tìm được một sơn động thích hợp qua đêm.

Cứ như vậy bước thấp bước cao chẳng biết bao lâu đột nhiên tựa như ngửi thấy mùi máu tươi.

Chân Diệu dừng bước.

Mùi máu tươi này, có thể là dã thú tự cắn giết nhau, cũng có thể là một con thú bị thương tự mình dưỡng thương hoặc là thú bị lọt bẫy?

Nếu thú cắn giết nhau vậy có nghĩa là nguy hiểm, nếu thú bị thương vậy chí ít hôm nay có thức ăn đảm bảo, vô luận là La Thiên Trình hay nàng đều cần thức ăn để bổ sung thể lực.

Vạn nhất có bẫy rập, vậy càng là chuyện tốt, nói không chừng nàng men theo vết tích tìm được chỗ có người.

Chân Diệu xoắn xuýt trong chốc lát, liền ra quyết định.

Nàng sẽ đi xem.

Loại thời điểm này, làm thế nào cũng nguy hiểm, còn không bằng liều một phen.

Chân Diệu cõng cả người trên lưng đi, nàng không muốn đặt người ở chỗ này, chờ đến lúc về phát hiện phu quân đại nhân bị lang sói gì đó tha đi.

Dù nguy hiểm cũng cùng nhau đối mặt đi.

Cõng người trên lưng tiến lên phía trước, động tĩnh hơi lớn, Chân Diệu chỉ đành hành động thật chậm, cành cây kéo rách nát áo, cũng không để ý nhiều như vậy.

Mùi máu tươi càng lúc càng nồng, Chân Diệu dừng lại, núp trong một bụi cây rồi vẹt cỏ ra nhìn về phía trước.

Vậy mà lại là một người.

Người nọ mặc trang phục bình thường của thị  vệ Cẩn Lân vệ, tay cầm một thanh đao hẹp dài hơi cong, lưu loát xẻ thịt một con thỏ, hai bên đốt một đống lửa.

Chân Diệu vui vẻ.

Là người cứu viện!

Chân vừa bước lên một bước liền dừng lại, nhìn chằm chằm bóng dáng người nọ, nhìn thế nào cũng có chút lạ, nhưng rốt cuộc là lạ ở chỗ nào ở lại không nói lên lời.

Chân Diệu từ trước đến giờ đều tin tưởng trực giác của mình, nghĩ một chút liền đặt La Thiên Trình xuống, rón ra rón rén trốn sang một bên, sau đó làm ra một chút động tĩnh.

Người nọ lập tức cảnh giác đứng lên đánh giá xung quanh, sau đó liền đi về phía này.

Nhìn chằm chằm vào bụi cỏ La Thiên Trình nằm đó, người nọ vẫn không nhúc nhích.

Chân Diệu lặng lẽ nắm chặt cây cung nhỏ.

Quả nhiên không thích hợp, nếu là viện binh thấy La Thiên Trình không phải nên mừng như điên chạy tới sao, làm sao lại có bộ dạng cẩn thận như vậy?

Đặc biệt người này là Cẩn Lân vệ, La Thiên Trình chính là cấp trên của bọn họ, càng nói càng không thông.

Chân Diệu có chút khẩn trương.

Nàng vừa học bắn tên mà thôi, nếu như bắn trật, chỉ sợ không phải đối thủ của người.

Ách. Là tuyệt đối không phải đối thủ của người ta!

Nhưng nàng phải thử một chút.

Hoài nghi này căn bản đều dựa vào trực giác không rõ ràng, nếu thực sự là viện binh, nàng lại núp vào đó không phải là mất cơ hội được người cứu mạng rồi sao.

Nhưng nếu là người tâm hoài bất quỹ, hai người đều ra ngoài, đó chính là thịt cá nằm trên thớt.

Chân Diệu chậm rãi giơ cung, nhắm ngay vào lưng người kia.

Người nọ quan sát một hồi, rốt cuộc tiến lên một bước.

Chân Diệu khẩn trương, tay nắm chặt cung có chút run rẩy.

Chỉ thấy người nọ giơ thanh đao dài hẹp lên, bổ xuống dưới.

Nhẹ buông tay, mũi tên bắn ra. Thẳng vào người nọ.

Phập một tiếng, đâm vào mông người nọ.

Không hề biết trước mông liền trúng tên, người nọ kêu thảm một tiếng, lập tức quay sang. Nhìn thấy Chân DIệu đang giương cung, trong mắt lóe lên một đạo hàn quang, vung đao qua.

Mũi tên thứ hai của Chân Diệu không bắn ra được.

Để có thể bắn chuẩn, hai người cự ly cũng không xa, nàng căn bản không kịp lại giương cung.

Quả quyết vứt cung sang một bên, xoay người chạy.

Người nọ đuổi theo, hình như Chân Diệu  cảm thấy phía sau có trường đao bám theo.

Lặng lẽ rút chủy thủ trong ống tay áo ra, lại nghe đằng sau vang lên một tiếng hét thảm, sau đó một vật nặng rơi xuống đất.

Chân Diệu bỗng nhiên quay đầu lại. Chỉ thấy người nọ nằm sạp xuống đất, sau lưng bị một cây chủy thủy đâm vào thật sâu, chỉ lưu lại chuôi đao.

“Cẩn Minh.” Chân Diệu ngạc nhiên kêu thành tiếng. Chạy lại.

Một kích kia tựa hồ dùng hết khí lực, La Thiên Trình chống tay thở hồng hộc.

“Cẩn Minh, sao chàng lại tỉnh rồi?”

La Thiên Trình ngẩng đầu, tự tiếu phi tiếu: “Bất tỉnh thì làm sao đây, nhìn nàng bắn tên vào mông người ta?”

Chân Diệu mở miệng.

Người này. Không bị chủy thủ đâm chết chứ?

“Kiểu Kiểu.” La Thiên Trình thở dài: “Nàng phải biết rằng mông bị thương không chết được, nói không chừng còn khiến hắn hung tàn hơn.”

“Ta biết, ta nhắm vào lưng hắn mà!” Chân Diệu nghẹn đỏ mặt, rốt cuộc thẹn quá hóa giận.

“Ha ha ha.” Tiếng cười trầm thấp thanh nhã vang lên, sau đó là tiếng ho khan kịch liệt.

Chân Diệu đỡ hắn dậy, vỗ vỗ lưng: “Đã như vậy rồi mà còn cười. Cẩn Minh, chàng tỉnh lúc nào vậy?”

La Thiên Trình ngừng một hồi rồi mới nói: “Lúc nàng đặt ta xuống.”

Hắn cảm giác mình đang mơ một giấc mơ dài, nằm trên giường mềm mại thư thái, ngủ thế nào cũng không tỉnh, nhưng đột nhiên giường mềm liền biến thành đất cứng, trong nháy mắt hắn liền tỉnh.

Bất động thanh sắc nhìn nàng đi xa, bất động thanh sắc nhìn người nọ tiến gần.

Không cần nhìn nhiều, hắn cũng biết người nọ không phải Cẩn Lân vệ!

Một khắc kia hắn không biết thân thể lạnh hơn hay tâm lạnh hơn.

Thẳng đến lúc người nọ kêu thảm một tiếng xoay người sang chỗ khác, trên mông là một mũi tên vẫn còn dao dao động, mới có cơ hội rút chủy thủ giấu ở giày phi ra, một kích mất mạng.

Nhìn đôi con ngươi trong trẻo kia, La Thiên Trình tự giễu cười cười.

Thì ra cho tới giờ hắn thiếu nhất không phải vận khí mà là tín nhiệm!

Chân Diệu cười đến khóe mắt cong cong: “Cẩn Minh, chúng ta có cơm ăn.”

Nói xong đứng lên, xử lý nửa con thỏ, sau đó sờ sờ trên thi thể, lấy ra hỏa chiết tử (gần như diêm vậy), dây thừng, còn có mấy khối bạc vụn, túi nước bên hông cũng tháo xuống.

Chân Diệu lưu loát lột áo người nọ xuống, sau đó bọc những vật hữu dụng lại, đến củi đốt chưa dùng cũng không tha, rồi nhặt trường đao lên, mới trở lại bên cạnh La Thiên Trình, cúi người ôm hắn.

“Không cần, nàng đỡ ta là được.”

Chân Diệu không để ý: “Chân chàng bị thương, chuyển biến xấu sẽ phiền toái hơn.”

Không nói gì cõng người lên, nói: “Chúng ta trước tìm một sơn động nghỉ ngơi một chút nhé, ta làm canh thịt thỏ cho chàng.”

Nằm trên lưng Chân Diệu, La Thiên Trình không biết trong lòng là tư vị gì, chỉ cảm thấy tim bị xoắn lại.

Một lúc lâu, phá vỡ trầm mặc: “Kiểu Kiểu, sao nàng biết người nọ không đúng?”

“Trực giác, lúc đó không nói được có chỗ nào kỳ quái, vừa thấy y phục hắn mặc thì nghĩ vậy, người nọ rất gầy, mặc quần áo này có điểm không hợp. Cẩn Lân vệ không phải thị vệ đặc biệt sao, tổng không thể không để ý đến thể diện.”

La Thiên Trình ngạc nhiên.

Nếu đều có trực giác này vậy người khác còn biết lăn lộn thế nào!

“Kiểu Kiểu?”

“Ừ?”

“Sau này chúng ta sẽ sống thật tốt.”

Chân Diệu mệt mỏi lấy hơi: “Ta vẫn luôn sống tốt mà.”

La Thiên Trình mím chặt môi.

“Cẩn Minh.” Chân Diệu dừng lại: “Ta cảm thấy sau này chàng nên ăn ít một chút đi.”

La Thiên Trình…..

Thực đủ rồi, thực không cách nào sống tốt!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, bingo2534, caothetai, ngoung1412, phuthuy18, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 02.04.2017, 17:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4836 lần
Điểm: 10.55
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 203 Sơn động

Edit: Trần Phương

Beta: Sakura

Trong sơn động, Chân Diệu kiểm tra đồ đạc.

Hai túi nước, một hộp quẹt lửa, một sợi dây thừng, một móng phi hổ, một thanh trường đao, hai cây chủy thủ, một cái cung, một bó củi, một con thỏ.

“Cẩn Minh, cái này cho chàng.” Chân Diệu đưa thanh chủy thủ đã lấy tính mạng người khác cho La Thiên Trình: “Không ngờ trong giày chàng còn một thanh chủy thủy, thảo nào lúc đó không phát hiện.”

La Thiên Trình nhíu mày: “Nga, nói như vậy, mấy khối bạc vụn của ta là nàng lấy?”

“Đúng rồi.” Chân Diệu lấy ra một cái hà bào: “Mấy khối bạc trên người chàng đều ở đây, còn không ít này.”

Gân xanh trên thái dương giật giật.

Loại thói quen thừa dịp hắn mê man lấy bạc trên người hắn đi, rốt cuộc là có ý gì?

Là nếu hắn tắt thở thì có thể trực tiếp chôn sao?

Thật không có cách nào vui nổi!

La Thiên Trình vô lực dựa người vào thạch bích, tựa tiếu phi tiếu: “Kiểu Kiểu, ta muốn ăn canh thịt thỏ, lúc trước nàng đã nói làm cho ta.”

Không có nồi niêu chén bát, thậm chí ngay cả miếng ngói bể cũng không có, hắn thật muốn nhìn xem nàng làm canh thịt thỏ như thế nào.

Chân Diệu nháy mắt mấy cái.

Phu quân đại nhân đang làm nũng với nàng?

Ừ, chỉ cần không phát bệnh thần kinh, hết thảy đều dễ nói.

Chân Diệu đứng lên, phủi bụi đất trên người.

“Kiểu Kiểu, nàng đi đâu vậy?” Thấy Chân Diệu muốn đi ra ngoài động, La Thiên Trình không nhịn được hỏi.

“Ta đi kiếm củi về, rất nhanh sẽ trở lại.” Chân Diệu không quay đầu lại, vội vã ra khỏi sơn động.

La Thiên Trình chưa kịp ngăn cản. Cũng không cách nào ngăn cản.

Hắn hôm nay cả người vô lực, chạy cũng không chạy được, không khác người sắp chết là mấy. Chỉ dựa vào tinh thần mà chống cự thôi.

Sau khi Chân Diệu rời đi, toàn bộ sơn động tựa hồ cũng tối yên lặng đến nỗi chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở, thời gian như kéo dài vô hạn, gian nan, khó chịu, mỗi một khắc đều là giày vò.

La Thiên Trình chống tay lên mặt đất, ngón tay bấm vào đất vô ý thức cào lên vài đường.

Cửa động bỗng tối lại, mùi trúc nhàn nhạt truyền đến.

Chân Diệu ôm một bó củi lớn đốt, còn có mấy ống trúc to bằng cánh tay người tiến vào rồi đặt xuống, cầm hộp quẹt lửa tới bên cạnh La Thiên Trình: “Cái này dùng thế nào?”

“Để ta.”

Sức lực nhóm lửa hẳn vẫn có.

Không lâu sau một đống lửa đã cháy lên. Nhiệt độ trong sơn động tăng lên rất nhanh.

Chân Diệu mím môi nghiêm túc dùng chủy thủ khoét rỗng ống trúc.

“Kiểu Kiểu, nàng đang làm gì vậy?”

Chân Diệu tiến lại giải thích: “Đục lỗ ở đây sau đó có thể nấu thịt.”

Ống trúc to rắn chắc như vậy dùng chủy thủ rất khó rạch. Chân Diệu cũng không vội, chăm chú từ từ khoét, dường như thế giới này chỉ còn nàng và ống trúc trong tay.

La Thiên Trình nhìn nàng như vậy, cảm thấy tâm tình phá lệ tĩnh lặng, dường như tinh phong vũ huyết này là chuyện vô cùng xa xôi.

Đầu tiên là hắn và hổ dữ quần đấu, sau đó lại gặp bắn lén, kinh mã, ngã xuống nơi không rõ. Còn gặp người truy giết, tự mình mang theo gánh nặng sao nàng còn bình tĩnh được như vậy?

Nghĩ thế liền không nhịn được hỏi.

Chân Diệu không trả lời, còn đang khoét ống trúc.

“Kiểu Kiểu?”

“Được rồi!” Chân Diệu hưng phấn ngẩng đầu, còn khoe khoang cho La Thiên Trình nhìn: “Cẩn Minh, chàng xem, ta muốn chính là như vậy, lỗ hổng này chạy đến phân nửa ống trúc. Ách, chàng vừa nói chuyện với ta sao?”

La Thiên Trình bất đắc dĩ lắc đầu.

Hắn nói những chuyện kia, trong lòng nàng cũng không quan trọng bằng ống trúc này, có lẽ nói không quan trọng bằng bữa cơm lát nữa ăn kia.

Chân Diệu đặt ống trúc lên đống lửa.

Hai túi nước, một của nàng, chứa chưa đến một nửa nước mật ong, một cái khác lột từ trên người kẻ kia xuống, cũng không đến phân nửa.

Nàng trực tiếp rót cả hai túi nước vào ống trúc, sau đó dùng chủy thủ cắt thịt thỏ thành những miếng rất mỏng.

“Kiểu Kiểu, nước nàng mang theo đều dùng rồi, nếu ngày mai chúng ta còn không tìm được đường ra vậy phải làm sao?” La Thiên Trình bất động thanh sắc hỏi.

Có thể ăn một bữa như vậy tất nhiên hắn sẽ khôi phục năng lực, ngày mai chắc là có sức nhưng vết thương trên đùi cũng không thể một chốc một lát mà khỏi được.

“Không lâu sau chắc sẽ mưa.”

La Thiên Trình kinh ngạc nhướn mi: “Kiểu Kiểu, nàng có thể xem thiên tượng?”

Chân Diệu nghĩ một chút, vẻ mặt nghi hoặc: “Cái này không phải chuyện rất đơn giản sao?”

Răng rắc, trái tim thủy tinh của người nào đó như vỡ nát.

“Cái này thực không đơn giản!”

Quan sát thiên tượng, đây là việc của khâm thiên giám đi?

Chân Diệu cũng không nhiều lời,rất nhanh cắt phân nửa thịt thỏ thành những lát mỏng, lúc này mở ống trúc ra, vì nấu bằng ống trúc mà tản mát hương trúc nhàn nhạt.

Thả thịt vào ống trúc, thịt còn dư cắt thành từng miếng, tẩm chút muối sau đó dùng lá trúc bọc lại, dùng kiếm đào một cái hố bên cạnh đống lửa, chôn thịt thỏ đã được bọc kỹ xuống.

Vì thịt thỏ vô cùng mỏng nên rất nhanh chín, mùi thịt truyền ra.

Bụng La Thiên Trình lập tức kêu lên.

Chân Diệu dùng thanh trúc đã gọt sẵn khuấy đều, chờ canh sôi sùng sục, rắc thêm chút muối sau đó cẩn thận chuyển ống trúc xuống đất, đưa gậy trúc cho La Thiên Trình: “Có thể tự ăn không, không cần ta đút cho chàng chứ.”

“Có thể.” La Thiên Trình siết chặt gậy trúc, đến thịt còn nóng cũng nuốt xuống.

Có lẽ một ngày không ăn gì, canh thịt như vậy tuy chỉ có ít muối mùi vị cũng ngon một cách thần kỳ, nhất là hương lá trúc nhàn nhạt càng làm giảm đi vài phần ngấy.

“Kiểu Kiểu, đừng nhìn ta, nàng cũng ăn đi.”

Chân Diệu sớm đã đói đến mức ngực dính vào lưng, dạ dày một mực co rút đau đớn, nghe vậy liền gật đầu, hai người cùng ăn chàng một miếng, ta một miếng, chỉ lát sau đã ăn hết.

La Thiên Trình ngồi trên tảng đá mắt díp lại muốn ngủ.

Chân Diệu không khách khí chen vào ngực hắn, gối lên đùi, sờ sờ cái bụng mới ăn có chút no ngây người.

Đống lửa phát ra âm thanh lép bép rồi dần tắt.

Bên ngoài sắc trời lặng lẽ tối sầm, bỗng một tiếng sấm vang lên, hạt mưa to bằng hạt đậu rơi xuống.

Sơn động bọn họ ở có địa thế cao, nước mưa không vào được, cửa động như giăng một màn nước.

Chân Diệu đứng lên.

La Thiên Trình chợt tỉnh, lẩm bẩm nói: “Quả nhiên trời mưa.”

Nói ra thực kỳ quái, nếu người ngoài nói không lâu sau sẽ mưa hắn chỉ biết cười nhạt nhưng nàng tùy ý nói một câu hắn lại chỉ hiếu kỳ sao nàng biết. Lại chưa từng hoài nghi lời nàng.

Chân Diệu chạy ra cửa động, hứng đầy nước vào hai túi. Sau đó nhóm lửa nấu nước, lại lấy ba ống trúc khác đồng dạng hứng đầy nước.

Làm xong mới thở phào nhẹ nhõm.

Chỗ nước này chí ít có thể chống đỡ được một ngày sau.

Quay đầu nhìn lại, La Thiên Trình đã ngủ.

Chân Diệu cười cười lặng lẽ sờ trán hắn rồi ngủ theo.

Ngày hôm sau tinh thần La Thiên Trình quả nhiên khôi phục rất nhiều, Chân Diệu lại lấy thảo dược đắp cho hắn.

Nghỉ ngơi trong sơn động một ngày, La Thiên Trình cuối cùng cũng có thể đi bộ nhờ người đỡ, hai người thu thập xong liền rời đi.

La Thiên Trình quay đầu lại, nhìn sơn động thật kỹ.

Sau cơn mưa, không khí phá lên tươi mát. Đường lại không tốt như vậy.

Hai người bước thấp bước cao tiến lên, còn bị ngã lăn lộn mấy vòng, toàn thân, mặt đều là bùn.

Đúng lúc một tiểu ca lên núi đốn củi đang hừ hừ hát đột nhiên phát hiện hai người không rõ diện mạo toàn thân đều là bùn, sợ đến nỗi ném văng rìu chặt củi đi, xoay người chạy.

La Thiên Trình vững vàng tiếp được rìu.

Rốt cuộc thấy con người, sắc mặt Chân Diệu vui vẻ.

La Thiên Trình cầm rìu, thần sắc lại bình tĩnh không nói lên lời.

Đã có người đuổi giết hắn, hắn khó mà nghĩ gặp người là chuyện tốt, đặc biệt khi hắn còn chưa khôi phục.

Còn chưa quyết định có nên đuổi theo không thì tiểu ca kia đã quay trở lại, cẩn thận nói: “Cái kia, các ngươi có thể trả rìu lại cho yêm (ta, từ địa phương) không?”

La Thiên Trình cúi đầu nhìn rìu trong tay.

Tiểu ca sợ quá bật khóc, giơ một con chim cút lên: “Yêm dùng cái này đổi được không? Rìu này là cha yêm cho yêm, không thể làm mất, hu hu hu…….”

La Thiên Trình đỡ trán.

Chẳng lẽ hắn bị ngăn cách quá lâu nên không hiểu được tư tưởng của người thường rồi?

Không, bọn họ chỉ bị vây ba ngày thôi mà?

Chân Diệu đoạt lấy rìu vui sướng chạy tới: “Cho ngươi.”

Tiểu ca nín khóc, mỉm cười đưa chim cú trong tay cho Chân Diệu: “Cái này cho ngươi.”

Chân Diệu cầm chim cút về,  hớn hở nói: “Cẩn Minh, đợi lát nữa ăn chim cút nướng.”

La Thiên Trình cảm giác giới hạn của mình như kéo ra chút nữa.

Loại chuyện bắt rìu của người ta rồi đổi lấy chim chút thực được sao?

Tâm lý đang đấu tranh, tiểu ca đột nhiên như kịp phản ứng, vỗ đùi: “Ồ, thì ra các ngươi không phải hầu yêu?”

La Thiên Trình và Chân Diệu đồng thời ngẩn ngơ, sau đó cắn răng.

Ai mẹ nó là hầu yêu hả, cả nhà ngươi mới là!

Tiểu ca vậy mà chạy tới: “Vậy các ngươi là người đi?”

Sát khí của La Thiên Trình thả ra, Chân Diệu cản lại, miễn cường lộ gương mặt tươi cười với tiểu ca: “Tiểu ca, chuyện đơn giản như vậy còn phải hỏi sao?”

Tiểu ca sợ đến nỗi liên tiếp lui về sau: “Đừng cười, vốn yêm đã xác định, ngươi cười, yêm lại bắt đầu mê mang.”

Chân Diệu xanh mặt quay đi.

Phu quân đại nhân, mau dùng sát khí của chàng diệt yêu nghiệt chẳng biết chui từ đâu ra kia đi!

“Các ngươi sao lại thành như vậy? Tiểu ca lại bắt đầu đặt câu hỏi.

“Ta bồi nương tử về nhà mẹ đẻ, trên đường gặp cường đạo, đào vong (chạy trốn để thoát chết) thì rơi xuống vách núi, may mắn không chết, liền thành như vậy. Tiểu huynh đệ, có thể cho chúng ta mượn chỗ nghỉ chân một lát không, ta và nương tử đã hai ngày không ăn gì rồi.”

La Thiên Trình lạnh lùng quan sát nửa ngày, người này còn rất trẻ, bước chân rất nặng, lòng bàn tay và ngón tay do quanh năm đốn củi mà lưu lại vết chai, cũng không phải người biết võ công.

Đương nhiên khiến hắn rất nhanh ra quyết định không phải cái này.

Có sát thủ nào lại ngu như vậy đây!

Tiểu ca là một người tốt bụng, nghe La Thiên Trình nói vậy liền dẫn hai người về thôn.

Nhà hắn ở dưới chân núi, cách nhà người khác còn một đoạn xa, dẫn hai người về không có ai thấy.

La Thiên Trình lại càng hài lòng hơn.

“Mẹ, yêm cứu hai người về.”

Một phụ nhân mặc vải thô cài trâm mận đi ra.

Phụ nhân kia là một người tốt tính, gọi hai người vào nhà, đun nước cho họ rửa mặt.

Chờ hai người thay đồ sạch sẽ đi ra, phụ nhân kia bỗng ngẩn ngơ, vô ý làm rơi bát.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, bingo2534, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     
Có bài mới 02.04.2017, 17:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4836 lần
Điểm: 10.55
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 204 Phong khởi vân dũng

Bát rơi xuống đất, người cũng nhũn như bùn ngã xuống đất, vậy mà bát không có vỡ lăn đến dưới chân La Thiên Trình, quay vài vòng mới dừng lại hẳn.

Trong bát còn hai quả trứng gà vì vậy trên bát dính đầy lòng trứng nhầy nhụa.

La Thiên Trình không ghét bỏ, khom lưng nhặt lên, tươi cười đưa qua: “Đại nương, cẩn thận.”

Mặt trời đã lặn, thu sương còn chưa hết, lá cây leo trên tường đã vàng phân nửa, bươm bướm vẫn bay quanh.

Dung nhan tuấn tú của nam tử như ánh trăng sáng chồng lên người trong ký ức.

Phụ nhân thất thần trong chốc lát, mới nhận bát đáp lại một câu: “Hai vị nghỉ một lát.” rồi vội vã đi vào bếp.

“Phản ứng của Đại nương có chút kỳ quái.” Hai ngày nay Chân Diệu vẫn luôn căng thẳng, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, sớm đã có chút không chịu nổi, ngáp nói.

“Đại khái là bị dung mạo của nàng chấn kinh rồi.” La Thiên Trình thu hồi ánh mắt, nhìn xa xôi.

Nhà này chọn xây dựa vào núi, địa thế rất cao, có thể nhìn thấy cả làng không sót cái gì.

Bốn phía là đồi núi kéo dài, xung quanh có lẽ khoảng mười nông trại, đường đi quanh co, làm xong việc nông từng tốp người đi về, khói bếp lượn lờ bay lên nối liền với mây trên núi.

Đây là một thôn nhỏ bị ngăn cách, chỉ sợ là địa phương huyện chí (ghi chép của huyện) cũng không ghi lại.

La Thiên Trình nhếch miệng, như thế lại càng thú vị.

Chân Diệu mờ mịt, nói thầm: “Gương mặt xinh đẹp của ta lúc nào lại dọa người như vậy?”

La Thiên Trình muốn cười, chợt nghe nàng nói: “Đúng rồi, nếu là vì gương mặt xinh đẹp thì phải là của chàng mới đúng.”

Lộn xộn cái gì vậy?

La Thiên Trình vừa định bật cười thì thấy nàng gật gù như gà mổ thóc, ngồi ngủ.

La Thiên Trình bất đắc dĩ, lại có chút đau lòng.

Nữ quyến nhà người khác được sống trong xa hoa, đừng nói đụng đâu, ăn cũng phải là cao lương mĩ vị, sợ rằng bị thương một tí là không chịu nổi, nhưng nàng thì ngược lại, không nói tiếng nào cõng hắn, không oán giận, không tranh công, dường như vốn phải vậy.

Đôi mắt La Thiên Trình như được gột rửa tràn đầy ánh sáng, lưu luyến ôn nhu rơi vào gương mặt trắng noãn.

Nói cho cùng là hắn vô năng, hại nàng không may như vậy.

Chỉ sợ trong thâm tâm hắn vĩnh viễn không ngờ rằng trong lúc tuyệt cảnh lại được một nữ tử cõng, cứ như vậy từng bước, từng bước xông ra một con đường.

Cô nương này là của hắn.

Nghĩ đến đây, hẳn cảm thấy trong hoàn cảnh như vậy cũng không có gì không tốt.

“Các ngươi, các ngươi là ai?” Tiểu ca gánh nước về, liếc thấy trước cửa nhà mình là một đôi ngọc nhân, đứng ngược sáng, nhìn không rõ khuôn mặt lắm nhưng lại có cảm giác rực rỡ chói mắt, không khỏi thất kinh: “Các ngươi là tiên nhân sao?”

Buông đòn gánh vội vã chạy tới, không chớp mắt nhìn chằm chằm La Thiên Trình: “Yêm biết rồi, các ngươi tới đây bắt yêu hầu đúng không?”

La Thiên Trình cứng đờ.

“Kỳ thực ngài hiểu lầm rồi, bọn họ đều không phải yêu hầu, tuy rằng lúc đầu yêm cũng nhận nhầm…..”

La Thiên Trình thực không nghe nổi nữa, mở miệng: “Ta hiểu nhầm cũng không sao, tiểu ca đừng hiểu nhầm nữa là được rồi.”

Tiểu ca bỗng trợn tròn hai mắt, giơ tay chỉ: “Ngươi, ngươi……”

“Đúng, ta chính là yêu hầu kia.” La Thiên Trình quả quyết kết thúc cuộc hội thoại, bế Chân Diệu vào phòng.

Trên đùi hắn có vết thương, lại bế người, bước đi vô cùng khập khiễng.

Phụ nhân bưng nồi canh lên, thấy vậy thần sắc thâm thúy.

La Thiên Trình lộ ra nụ cười nhạt: “Đại nương, nội tử quá mệt, đang ngủ, có thể để nàng lên giường nằm một lát không?”

“Lang quân, xin mời theo ta.” Phụ nhân buông nồi, dẫn La Thiên Trình vào phòng.

Nông trại đơn giản, chỉ có ba gian, phụ nhân chỉ vào kháng đất ở gian phía tây nói: “Chăn đệm đã cũ nhưng vừa mới đổi, mong lang quân chớ ghét bỏ.”

La Thiên Trình cẩn thận đặt Chân Diệu xuống, đắp chăn cho nàng mới ngồi dậy nói: “Đại nương nói lời này, vợ chồng ta quấy rầy như vậy còn chưa cảm ơn ân đức của đại nương.”

Phụ nhân không tự chủ thất thần.

Nhìn gần như vậy lại thấy không giống, có lẽ là những quý nhân kia nói năng luôn có chỗ tương tự.

“Lang quân, cơm đã chín, ngài ra dùng trước đi.”

La Thiên Trình theo phụ nhân ra ngoài.

Miến cải trắng đơn giản, một nồi bí đao, một bát canh gà, còn một nồi canh rau dại.

Tiểu ca vui vẻ từ tận đáy lòng: “Mẹ, có gà ăn nha.”

Vươn đũa qua gắp, bị phụ nhân gõ một cái.

Hình như tiểu ca rất kính nể phụ nhân, cũng không dám động nữa.

La Thiên Trình có chút ngượng ngùng.

Mặc kệ phụ nhân kia đến tột cùng có gì không ổn, hiện tại bọn họ rốt cuộc là kẻ gặp nạn, hôm nay ngược lại đến nhà người ta làm khách.

Hắn không có tai to mặt lớn như vậy, vội nói vài câu thỏa đáng.

Người như hắn khi cao ngạo thì như đóa hoa mọc trên cao, nhưng khi dịu xuống, nhất cử nhất động khiến người khác như đón gió xuân, không tự chủ làm theo ý hắn.

Chân Diệu vẫn chưa tỉnh, La Thiên Trình cũng không gọi, thầm nghĩ để nàng ngủ ngon một giấc.

Tiểu ca ở trong sân vung rìu chẻ củi.

Phụ nhân làm việc nhàn xong, nương theo ánh sáng may y phục.

La Thiên Trình liền đi tới bên cạnh phụ nhân.

“Lang quân.” Hình như phụ nhân rất kiêng kỵ La Thiên Trình, tâm tình hoảng hốt, đâm vào ngón tay, một giọt máu chảy ra.

La Thiên Trình ngồi xuống, hỏi trực tiếp: “Đại nương, bà thấy ta giống ai?”

Phụ nhân cứng đờ người, một lúc lâu mới hoàn hồn, có chút không tự nhiên nói: “Lang quân nói đùa, sao tiểu phụ nhân có thể gặp được nhân vật như lang quân đây.”

La Thiên Trình không nhanh không chậm nói tiếp: “Đại nương và tiểu huynh đệ, không phải mẹ con ruột đúng không?”

Lời này khiến phụ nhân hoa dung thất sắc, như thấy quỷ bật thốt lên: “Làm sao ngươi biết?”

La Thiên Trình cười không nói.

Phần nhãn lực này hắn vẫn phải có.

Tiểu ca đã mười bốn, mười lăm tuổi  còn phụ nhân này tuy thường xuyên làm lụng vất vả, ngoại hình thô ráp, nhìn như hơn ba mươi nhưng nhìn kỹ sẽ thấy cùng lắm chỉ 26, 27 thôi.

Mười ba, mười bốn tuổi sinh con không phải không có nhưng dù sao cũng không nhiều lắm, đặc biệt là nông gia, nữ tử cũng là sức lao động, thường thường mười sáu, mười bảy gả đi còn là sớm.

Hơn nữa lời nói, cử chỉ của phụ nhân này luôn có cảm giác ngăn cách với tiểu sơn thôn, có điểm không thích hợp.

Đã có nghi ngờ, đương nhiên phải lá phải lá trái rồi.

Bức bách một phụ nhân như vậy quả thực có ngại vì lấy oán trả ơn nhưng hắn thật muốn biết, phụ nhân này coi hắn thành người nào.

Tra hỏi vốn là sở trường của Cẩn Lân vệ, từng bước ép sát như vậy phụ nhân rốt cuộc không chịu nổi, nói nguyên do ra.

Thì ra nàng vốn là vú nuôi của một gia đình ngoài huyện, đơn giản bị người hãm hại, tiểu chủ tử bú sữa của nàng thiếu chút nữa ra đi, chủ nhân tức giận, tìm nha bà (người buôn bán nô lệ) bán nàng, nhiều lần thay đổi cuối cùng tới tiểu sơn trang này, gả cho một thợ săn tái giá.

Chỉ tiếc thợ săn này đoản mệnh, một lần vào núi liền không trở về.

Lưu lại một đứa con trai, hai mẹ con mặc dù không cùng huyết thống, sống nương tựa lẫn nhau, tình cảm càng ngày càng sâu.

“Cõ lẽ tiểu phụ nhân nhớ lầm rồi, đột nhiên thấy lang quân, đã cảm thấy rất giống vị nam chủ nhân.” Phụ nhân nói xong, có chút thấp thỏm.

La Thiên Trình liền hỏi địa chỉ và bối cảnh của gia đình kia, phụ nhân đều đáp rành rọt.

Thẳng đến khi hắn nói tạ ơn, phụ nhân kia mới hồi phục tinh thần, trong lòng ảo não, sao không nhịn được nói hết những chuyện kia vậy, đây cũng không phải tự rước họa vào thân sao.

“Đại nương yên tâm, việc này khẳng định sẽ không dính líu đến bà. Vợ chồng chúng ta được bà thu lưu, đã vô cùng cảm kích.” La Thiên Trình nói, theo thói quen lấy hà bao, muốn lấy mấy khối bạc vụn, lại sờ không thấy, lúc này mới nhớ bạc trên người sớm bị vợ tịch thu, lập tức mặt hơi nóng.

Phụ nhân làm ở đại họ, là người có ánh mắt, vừa nhìn liền biết La Thiên Trình xấu hổ, lập tức biết dụng ý của hắn, vội nói: “Lang quân và thái thái mặc dù ở lại nhưng hai người gặp cường đạo, đại nạn không chết tất có phúc, tiền tài mất không tính là gì.”

Nàng cho rằng tiền tài của đôi vợ chồng nhỏ này bị kẻ xấu cướp hết rồi, nhưng nàng cũng không vì vậy mà đuổi người đi.

Lang quân này một thân quý khí, vốn có ân, kết thù như vậy thật quá ngu xuẩn.

La Thiên Trình nghẹn một hơi vào phòng, muốn lấy hai khối bạc vụn trong hà bao thắt trên người Chân Diệu, tay vừa đưa ra đã bị một đôi tay đè lại.

La Thiên Trình còn tưởng Chân Diệu tỉnh, nhưng nhìn lại thì thấy hai mắt nàng nhắm nghiền, hô hấp đều đều, rõ ràng là đang ngủ say, đôi tay kia giữ khư khư hà bao không buông, bộ dáng này thật giống chó con bảo vệ thức ăn.

La Thiên Trình vừa bực vừa buồn cười, cũng không nhẫn tâm gọi nàng dậy.

Đã biết nguyên nhân khác thường của phụ nhân, ngược lại không vội, trực tiếp ở đây dưỡng thương.

Nhất động không bằng nhất tĩnh, sài lang hổ báo, âm mưu bẫy rập như vậy hiện còn khó để kết luận rốt cuộc là thế lực nào.

Vợ chồng hắn bị vạ lây hay vốn là đối tượng hạ thủ còn chưa biết.

Thật sự là chuyện gì dính đến thiên gia đều khó nói rõ.

Nhưng có thể khẳng định một điểm, cho dù vốn chuyện này không liên quan đến nhị thúc thì tới giờ hắn cũng không có khả năng thuận lợi về kinh.

Cơ hội này quá khó có được không phải sao?

Khóe miệng La Thiên Trình khẽ câu một nụ cười lạnh.

Để bớt chuyện, hai người không ra ngoài mà chỉ đưa tiền cho phụ nhân đi mua thuốc trị thương về.

Tiểu ca gọi là A Hổ, kế thừa bản lĩnh của phụ thân, cũng là một tiểu thợ săn, thường lên núi săn thú, bị thương là chuyện khó tránh, phụ nhân thỉnh thoảng đi mua thuốc trị thương ngược lại cũng không bắt mắt.

Thương thế kia phải dưỡng hơn nửa tháng.

Kinh thành sớm loạn thành một mảnh.

Chiêu Phong đế cực kỳ tức giận, mũi tên bắn lén ông thấy, tuyệt đối là hướng về phía quận chúa Sơ Hà.

Lệ vương rục rịch, loạn Tĩnh Bắc là chuyện sớm muộn, mà Man Di tiếp giáp với Tĩnh Bắc, hắn sao cam tâm để Quận chúa Sơ Hà thuận lợi hòa thân đây.

Chân Tứ cứu quận chúa Sơ Hà không thể nghi ngờ đã lập được công lớn, càng chưa nói La Thiên Trình có công cứu giá.

Trong lòng Chiêu Phong Đế, sớm coi La Thiên Trình là cận thần, là người cần bồi dưỡng thật tốt, lưu lại cho hoàng đế kế nhiệm.

Hai người họ xảy ra chuyện sẽ vừa mất mặt vừa thương tâm.

Người cứu viện đã được phái đi.

Toàn bộ Bắc Hà đột nhiên náo nhiệt.

Phủ Trấn Quốc Công lại có chút thê lãnh (thê lương, lạnh lẽo), lão phu nhân cố gắng chống đỡ bệnh tật, đọc từng chữ, từng chữ tin tức truyền đến từ Bắc Hà.

Điền thị bối rối đi đi lại lại.

Tống thị không đợi bà ta nói đã nghênh tiếp: “Nhị tẩu có chuyện gì cứ nói.”

Lão phu nhân không chịu nổi kích thích đột ngột.

Điền thị lại không để ý đến Tống thị, đỏ mắt nói: “Lão phu nhân, vừa nhận được tin nói, nói đã tìm được di thể của Đại Lang.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, bingo2534, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: GilbertRip, Hương moon, nguyenhanh3185, Tien Le, Tieunhi88 và 179 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 12, 13, 14

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.