Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 15.03.2017, 18:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5418 lần
Điểm: 10.61
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 190: Món quà

Chân Diệu đi vào thì lão Quốc Công đã ở đó, đang cầm một miếng bánh ngọt mà ăn, lão phu nhân cầm khăn lau miệng, đưa nước trà cho ông.

Lão Quốc Công nhận lấy nước trà, không uống mà cười hì hà với lão phu nhân.

Lão phu nhân cũng cười: “Uống nhanh đi, đừng nghẹn.”

Chân Diệu nháy mắt, nhất thời do dự có muốn lên tiếng hay không.

Ngược lại lão phu nhân quay đầu lại, bắt chuyện: “Vợ Đại lang, tổ phụ cháu vừa rồi còn ầm ĩ  muốn ăn bánh ngọt cháu mang tới lần trước, tên là Phỉ Thúy lương quả gì đó?”

Chân Diệu đi tới: “Vâng, gọi là Phỉ Thúy lương quả.”

“Cháu dâu, ta muốn ăn, ta muốn ăn.” Lão Quốc Công đã chạy tới, chỉ vào bánh ngọt đã ăn hơn nửa với vẻ ấm ức, “Cái này, không ngon như cái kia.”

Chân Diệu biết vị tổ phụ này cực kỳ thích ăn ngọt, nhưng ở tuổi của ông, ăn quá nhiều đồ ngọt không tốt, nhất là Phỉ Thúy lương quả trộn với bột gạo nếp, không tốt cho tiêu hóa, cho nên chỉ thỉnh thoáng mới làm mấy miếng đưa tới bên này.

Thấy lão Quốc Công tội nghiệp nhìn  nàng, Chân Diệu dỗ dành: “Tổ phụ, Tôn tức còn có thể làm một loại bánh ngọt, còn ngọt hơn Phỉ Thúy lương quả đấy, ăn rất ngon. Để buổi trưa cháu làm cho ngài được không?”

“Rất ngọt?” Trong mắt lão Quốc Công tràn đầy niềm vui thuần túy, nhưng sau đó lại cẩn thận nhìn lão phu nhân.

Lão phu nhân nghiêm mặt: “Rất ngọt ông chỉ có thể ăn một.”

Dù bà không hiểu, nhưng Trương ngự y từng nói, người có tuổi rồi thì phải ăn ít đồ ngọt, nếu không dễ dàng mắc bệnh tiểu đường.

“Cháu dâu ——” Lão Quốc Công kéo ống tay áo của Chân Diệu.

Chân Diệu cười cười: “Tổ mẫu. Cháu muốn làm bánh bí đỏ, không cho đường. Bí đỏ nhuận phổi ích khí, còn có tác dụng phòng bệnh tiểu đường nữa ạ.”

“Thật không?” Lão phu nhân nghe thấy mới lạ.

Bí đỏ ở Đại Chu bị cho là vật thấp kém cho bình dân ăn, rất ít xuất hiện trên bàn ăn của người giàu có.

Chân Diệu gật đầu thật mạnh.

Lão phu nhân thở dài nói: “Vợ đại lang, không ngờ cháu biết không ít.”

Chân Diệu cười: “Thích ăn thì phải biết làm ăn thôi ạ.”

Lão Quốc Công nghe không hiểu hai người nói cái gì, chỉ nắm được một điểm: “Có thể ăn rất nhiều?”

“Không thể quá bốn.” Chân Diệu vươn ra bốn ngón tay.

Một, bốn, lão Quốc Công nhanh chóng tính ra khác biệt trong đó, vô cùng vui vẻ túm tay áo Chân Diệu: “Cháu dâu, ta dắt cháu đi phòng bếp.”

Dắt?

Chân Diệu co rút khóe miệng.

Lão phu nhân ho khan một tiếng: “Khụ khụ. Vợ đại lang, giờ này cháu tới có việc gì à?”

Trước đây lão Quốc Công thích con ngựa Truy Phong nhất, cháu dâu có vẻ như sắp vượt qua rồi đấy.

“Nguyên Nương đi đến chỗ cháu, kết quả ngất xỉu, Tam lang đi mời đại phu rồi. Nhị Lang cõng Nguyên Nương sắp tới chỗ ngài. Cháu đi nhanh nên đến trước ạ.”

“Nguyên Nương làm sao rồi?” Lão phu nhân giật mình, sau đó nhíu mày, “Nguyên Nương không khỏe, sao lại đến chỗ cháu?”

Chân Diệu suy nghĩ: “Có lẽ vì không khỏe, còn đi xa thế, nên mới không chịu nổi ạ.”

“Thật là càn quấy!” Lão phu nhân sa sầm mặt.

Lúc này, sao bà còn không rõ Nguyên Nương chạy đến Thanh Phong đường làm cái gì.

Vốn tưởng rằng cô cháu gái này đoan trang chững chạc, không ngờ tới rõ là người khôn vặt, hẹp hòi.

Nhớ ngày đó, nếu bà quyết định gả Nguyên Nương cho Hạ gia ca nhi, chỉ e sẽ không bình tĩnh tiếp nhận giống như Nhị nương đi.

Cho nên nói ấn tượng vào trước là chủ  rất quan trọng.

Chân Diệu đến trước một bước nói cho lão phu nhân Nguyên Nương đi Thanh Phong đường. Sau đó chuyện té xỉu, trong lòng lão phu nhân đã không thích, cho đến khi nhìn thấy Nguyên Nương hôn mê bất tỉnh khóe miệng rớm máu, cũng chưa kinh hãi gần chết lúc ban đầu, mà chỉ sửng sốt, rồi nói: “Mau cõng Nguyên Nương sang phòng bên đi.”

Nhị Lang sắp xếp ổn thỏa cho Nguyên Nương rồi lại quỳ xuống: “Xin tổ mẫu làm chủ thay muội muội.”

“Làm chủ?” Lão phu nhân khẽ ngâm hai chữ này.

Nhị Lang âm thầm ít vào, đang muốn mở miệng thì thấy lão Quốc Công vốn đang ngồi ở góc ăn bánh ngọt chạy tới, tỏ vẻ mới lạ mà quỳ xuống.

Nhị Lang lập tức choáng váng.

Lão phu nhân vội vàng đỡ lão Quốc Công dậy, trách mắng: “Còn không đứng lên.”

Nhị Lang chỉ đành phải đứng lên.

Lúc này Tam lang đưa đại phu tới.

“Đại cô nương ở bên trong, dẫn đại phu đi vào.” Lão phu nhân sai Hồng Phúc.

Đại phu kia ngạc nhiên, chẳng phải đại cô nương này bị thương trán sáng nay sao, sao giờ này lại ở Di An đường rồi?

Hắn là đại phu riêng mà phủ Quốc Công vẫn nuôi dưỡng, tất nhiên biết cái gì nên nói cái gì không nên nói, trên mặt không có biểu cảm dư thừa nào mà tiến vào.

Tam lang lại lập tức nổi giận: “Tổ mẫu, muội muội bị Đại tẩu biến thành thế này, ngài không thể mặc kệ!”

“Tam lang, đứa nhỏ này, lúc nào mới có thể thay đổi tính xúc động này! Đại phu còn đang ở phòng bên đấy, cháu muốn ồn ào cho mọi người đều biết hay sao, có ích gì cho danh tiếng của Nguyên Nương?”

Một phen hỏi khiến Tam lang nghẹn họng không trả lời được.

Nhị Lang thì nhìn chằm chằm vào Chân Diệu với ánh mắt băng hàn.

Không bao lâu sau đại phu đi ra: “Bẩm lão phu nhân, đại cô nương bị khí hỏa công tâm, điều dưỡng mấy ngày là khỏe, không lo ngại.”

Lão phu nhân gật đầu: “Cực khổ rồi, Hồng Phúc, đưa đại phu đi xuống.”

Biết Nguyên Nương không sao, Nhị Lang và Tam lang thở phào nhẹ nhõm.

“Tổ mẫu ——” Tam lang không cam lòng mở miệng, lại bị lão phu nhân ngắt lời.

“Nhị Lang, Tam lang, tổ mẫu còn chưa già đến hồ đồ. Ta lại hỏi các cháu, Nguyên Nương đã thế này, còn chạy đến Thanh Phong đường làm cái gì? Không cần hỏi, ta cũng biết nó nghĩ thế nào! Chuyện này truy đến cùng, rốt cuộc có thể có ích gì?”

“Cứ, cứ thế quên đi?” Tam lang tức giận nhìn Chân Diệu.

“Dĩ nhiên sẽ không cứ thế quên đi. Sau này Nguyên Nương ở lại Hinh Viên, trước khi lấy chồng không được tùy tiện ra ngoài. Ta không thể trơ mắt nhìn nó lại có chuyện gì, phá hủy mình!”

“Tổ mẫu!” Nhị Lang cùng tam lang giật nẩy người.

Tổ mẫu muốn cấm túc Nguyên Nương?

Lão phu nhân quét Nhị Lang một cái: “Nhị Lang, cháu là con trai lớn của chi thứ hai, không còn ít tuổi rồi, sau này làm việc không thể kích động thế.”

“Vâng.” Nhị Lang buồn bực đáp một tiếng, càng nghĩ càng khó chịu.

Rõ ràng là muốn xin tổ mẫu làm chủ cho Nguyên Nương. Sao lại biến thành dạy dỗ bọn họ?

Hắn chỉ biết, đích thị là Chân thị tiên hạ thủ vi cường nói gì đó với tổ mẫu!

Nhị Lang ngẩng đầu, đối mắt với Chân Diệu.

Ánh mắt kia nhẹ nhàng nhợt nhạt. Phảng phất không giấu được bất kỳ tâm sự gì.

Nhị Lang dời mắt, hừ lạnh một tiếng.

Quả nhiên là biết giả bộ!

Đại tẩu, chúng ta còn nhiều thời gian!

“Cháu dâu, ta muốn ăn bánh bí đỏ!”

Chân Diệu nhìn lão phu nhân một cái.

Lão phu nhân bất đắc dĩ: “Đi đi, thiếu cái gì, cứ nói thẳng với chỗ đầu bếp.”

“Vâng.” Chân Diệu đáp, lại trấn an lão Quốc Công mấy câu, rồi mới lui ra.

Nhị Lang và Tam lang đen mặt đi khỏi.

Gần trưa, một mình Điền thị trở về.

“Lão Nhị đâu?”

“Hắn nói trong nha môn còn có chút chuyện phải xử lý.” Điền thị không thoải mái lắm.

Chẳng qua là một quan ngũ phẩm. Sao gần đây nhiều chuyện như vậy!

“À. Điền thị, Nguyên Nương nghỉ ngơi ở chỗ ta, con đi xem một chút đi.”

“Sao Nguyên Nương lại ở đây?”

Lão phu nhân nói lại chuyện vừa rồi, trầm giọng nói: “Điền thị. Đám Nhị Lang thương yêu muội muội, ta vui vẻ, nhưng con không thể mơ hồ! Nếu Nguyên Nương không ngừng suy nghĩ đi, con tự nghĩ xem, sẽ rước lấy họa gì cho phủ Quốc Công, cho bản thân nó!”

Lão phu nhân càng bình tĩnh càng tỉnh táo.

Cháu gái lớn này, thật sự cầm không nổi bỏ không được.

Tính tình này, rất dễ chiếm món lời nhỏ thiệt thòi lớn!

“Con dâu biết rồi.” Điền thị thưa dạ đồng ý, trong lòng cực kỳ bực mình.

Gần đây không biết vì sao. Người một nhà không ngừng xui xẻo không nói, ngay cả bà và lão gia đều ầm ĩ vài trận, giữa vợ chồng chưa từng lạnh nhạt như vậy!

Chẳng lẽ, Chân thị có tà tính gì?

Điền thị rùng mình, nghĩ rằng nên về nhà mẹ đẻ một chuyến rồi.

Em dâu nàng nhiều năm không chửa, thắp hương bái Phật khắp nơi không thấy động tĩnh, không ngờ đến đầu năm biết một vị Đại cô, cực linh nghiệm, hôm nay đã có thai hơn hai tháng.

Hay là, nàng cũng tìm vị Đại cô kia xem xem, rốt cuộc Chân thị có vấn đề không!

Điền thị ẩn chứa tâm sự đi thăm Nguyên Nương.

Lão phu nhân thở dài.

Chuyện trong phủ càng ngày càng nhiều.

La Nhị lão gia không về cùng Điền thị, tất nhiên là đi ngõ Hạnh Hoa.

Trước kia còn không cảm thấy như thế nào, nhưng hôm nay nghĩ tới Điền thị mạnh mẽ, lại càng thích Thục nương dịu dàng săn sóc.

Chỉ tiếc Thục Nương có thai, chỉ có thể nhìn không thể động.

Bụng La Nhị lão gia dần dần tụ lửa, cảm thấy khó chịu, phải đứng dậy rời khỏi.

Mấy ngày nay La Nhị lão gia tới nhiều, Thục Nương vẻ mặt vui sướng, thoạt nhìn càng dịu dàng động lòng người: “Lão gia, ngài đi thong thả.”

“Ừ, nàng trở về đi thôi, cứ nghỉ ngơi, ngày mai rảnh rỗi, ta còn tới đây.”

Ra khỏi cổng dọc theo ngõ hẻm ra ngoài, chạm mặt một nữ tử áo xanh đang đi tới.

Cô gái này không thoa phấn trang điểm, thanh lệ tuyệt luân, chỉ dáng đi tới đã phong tư vô hạn, không phải Yên nương ở cách vách thì còn ai!

Hôm nay nàng không đội mũ, gương mặt trắng thuần, La Nhị lão gia không khỏi nhìn thêm mấy lần.

Yên Nương dường như hơi kinh ngạc, khi đi qua thì hơi cúi đầu khom lưng xem như chào hỏi rồi vội vã đi rồi.

La Nhị lão gia quay đầu lại, chỉ thấy dải lụa đeo bên hông nàng rũ xuống mép váy, dùng hai viên ngọc đè lại, rõ ràng là trang phục đơn giản, lại khiến người ta tim đập không thôi.

La Nhị lão gia hít một hơi thật sâu, bước nhanh ra khỏi ngõ hẻm.

Tuy nói phái người đi thăm dò, tạm thời không phát hiện cái gì lạ, nhưng hắn còn phải xem xem đã.

Nữ nhân, nói cho cùng phải có quyền có tiền mới hưởng thụ được, nếu vì nữ nhân mà mất quyền tiền thì không đáng.

Mặt trời đổ về tây, trong vòng vây mấy người, La Thiên Trình ra khỏi nha môn.

“Đại nhân, hôm nay thuộc hạ làm ông chủ, các huynh đệ cùng đi Thiên Khách Lai họp gặp?”

Thiên Khách Lai là tửu lâu nổi tiếng kinh thành, giá tiền không rẻ.

Mấy người ồn ào nói: “Chà, Mã Lục, hôm nay có chuyện gì vui thế?”

Mã Lục cười hắc hắc: “Dù sao hôm nay vui vẻ, uống rượu còn nói nhảm gì lắm, có đi hay không?”

Hắn mới không thể nói, vợ hắn có thai hơn một tháng.

“Đi, đi, tại sao lại không đi chứ!” Đều là người trẻ tuổi, lại làm việc cùng nhau, có người mời khách uống rượu sao lại không đáp ứng.

La Thiên Trình lại ho nhẹ một tiếng: “Các vị huynh đệ, ta còn có một số việc, hôm nay sẽ không đi cùng các ngươi rồi.”

“Đại nhân, thiếu ngài không thể được đâu!”

“Ta thật sự có việc.” La Thiên Trình lục lọi, lấy ra một thỏi bạc, “Hôm nay Mã Lục mời mọi người ăn cơm, rượu để ta mời, coi như là nhận tội với các vị huynh đệ.”

Mọi người không tiện khuyên nữa.

Vị đại nhân này lúc tan làm còn đỡ, lúc làm việc lúc nào cũng mặt lạnh, trong lòng vẫn lấy kính sợ.

Chờ tất cả mọi người đi rồi, La Thiên Trình đứng ở đầu đường ngược lại mờ mịt rồi.

Tặng quà gì cho nàng mới được đây?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, MicaeBeNin, Sundao, Thu Heo, bingo2534, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 25.03.2017, 22:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5418 lần
Điểm: 10.61
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 191: Kỳ cục

Edit: Tiểu Mặc Mặc

Beta: Sakura

La Thiên Trình buồn rầu phát hiện hắn ở phương diện này kinh nghiệm rõ ràng là không đủ nhiều.

Nếu không thì tặng đồ trang sức nhỉ.

Ý nghĩ này hiện lên làm hắn liền nhớ lại lúc trước hắn đã tặng nàng chiếc trâm hoa đào rồi.

Ách, nghe nói, cái cây trâm kia bị nàng lấy ra đâm ngựa rồi?

Vốn dĩ bước về phía Bảo Hoa Lâu mà  bước chân dừng lại.

Trên đường rất đông người qua lại, không ít các cô gái đều lặng lẽ liếc nhìn chàng trai mặc chiếc áo màu xanh kia.

Chàng trai kia lông mày như kiếm, mắt sáng như sao, thần sắc thì lãng tử mơ màng, đủ để làm lay động trái tim nữ nhân.

“Công tử còn có sự tình muốn giúp đỡ sao?” Một cô gái yêu kiều, giọng nói ngọt ngào vang lên.

La Thiên Trình hoàn hồn, chỉ thấy một nữ nhi chừng mười bảy mười tám tuổi xấu hổ đỏ mặt liếc nhìn hắn.

“Đa tạ cô nương rồi, tại hạ không có chuyện gì cả.” La Thiên  Trình nói vừa dứt lời liền đi ngay.

Chợt nghe  âm thanh cười khẽ truyền đến: “La thế tử thật có diễm phúc.”

La Thiên Trình quay đầu lại, nhấp môi: “Hóa ra là Tiêu thế tử.”

Viễn Uy Hậu Thế tử Tiêu Vô Thương đi tới: “La thế tử, hiếm khi được gặp mặt, đi, chúng ta đi uống rượu.”

“Đa tạ hảo ý của Tiêu thế tử, chỉ là hôm nay ta còn có việc.”

Tiêu Vô Thương chớp mắt cười cười: “Hóa ra La thế tử thật sự có chuyện ah, có phải là rất khó giải quyết,  nói ta nghe thử xem ta có giúp được gì không?”

Chuyện này là chuyện chọn quà cho nương tử, La Thiên Trình vô thức muốn cự tuyệt, lời nói còn chưa nói ra miệng, lại do dự.

Vị Tiêu thế tử này thật không đơn giản chút nào.

Tổ phụ của hắn là Viễn Uy Hậu cùng lão Trấn Quốc Công nổi tiếng ngang nhau, cả cuộc đời chỉ lấy có một phu nhân Tôn thị, đến nha hoàn thông phòng cũng không có.

Tôn thị lại sinh ra ba nam, hai nữ. Hai con gái thì không nói đến, ba con trai cũng không có một người nào chịu nạp thiếp.

Chuyện này làm cho mấy người hậu bối bọn họ không có thời gian trưởng thành. Trong kinh thành hễ thấy cô nương nhà người ta thì liền nhìn chằm chằm vào.

Nhưng ai mà biết vị Tiêu thế tử này, lúc còn chưa trưởng thành đã phong lưu phóng đãng, thanh danh bị truyền đi rồi, hiện tại còn chưa đính hôn mà trong nhà đã có hơn mười phòng tiểu thiếp.

Cho dù nhà huân quý tầm thường thì chuyện như này cũng không gặp nhiều, huống chi là hai đời đều không có nạp người thiếp nào.

Kỳ lạ  chính là hình như nhà Viễn Uy Hậu rất dung túng vị thế tử này.

Có mười cái tiểu thiếp, vậy… Chắc hắn phải hiểu rõ lòng dạ đàn bà ah?

Lời nói tại đầu lưỡi bỗng chốc chuyển. Hay là đi ra ngoài hỏi hắn: “Tiêu thế tử… chuyện là, nếu như một người có thân phận cao quý thì ưa thích đồ vật gì, vậy ngươi cảm thấy cái gì mới có thể lại khiến cho hai mắt nàng phải ngạc nhiên?”

Tiêu Vô Thương nhíu mày.

Vị này nhậm chức chỉ huy thiêm sự chưa lâu. Là muốn tặng quà cho quan trên sao?

Vậy mà đem chuyện này hỏi mình?

Không biết sao Tiêu Vô Thương cảm thấy có chút vui vẻ.

Ách, đây có thể là cảm giác về sự tín nhiệm của bằng hữu?

“Làm người thì luôn luôn yêu thích những đồ chất lượng tốt. Ví dụ như ta, ta yêu thích tuấn mã, nếu ngươi tặng ta một con tuấn mã, ta đây sẽ vui mừng ba ngày ngủ không được rồi.”

Hắn không phải thích nhất mỹ nhân sao?

La Thiên Trình yên lặng suy nghĩ.

“Ta đi trước để tìm hiểu xem thứ gì mà người nọ cảm thấy hứng thú nhất nha, sau đó tại hắn cảm thấy hứng thú nhất là phương diện kia. Chọn thứ tốt nhất hoặc là đặc biệt nhất cho hắn.”

“Như vậy là được rồi?”

Tiêu Vô Thương vỗ mạnh một cái  vào bả vai La Thiên Trình nói: “Đương nhiên ah, vốn dĩ là  chuyện rất  đơn giản, đừng nghĩ quá phức tạp. La thế tử. Xem ra huynh quả thật có chuyện, vậy huynh không thể chậm trễ rồi, chúng ta hôm khác gặp ha.”

Tiêu Vô Thương đi rồi, La Thiên Trình mới hoàn hồn.

Đúng vậy, là hắn nghĩ  quá phức tạp rồi.

Nàng thích nhất cái gì thì mua tặng nàng là được rồi.

Hình như Chân Tứ rất thích việc bếp núc?

La Thiên Trình suy nghĩ thoáng một cái, lại vẫy một thuộc hạ để hỏi. Sau đó chạy đến Thành Đông chọn lấy một bộ dao phay trở về.

Đến Thanh Phong đường, trái lại có chút do dự.

Đêm qua, chuyện kia thật hoang đường, sao nàng có thể cười hắn không?

Nếu không ngày khác tặng quà nàng cũng được, hay hôm nay đi ngủ ở thư phòng.

La Thiên Trình quay đầu tới thư phòng, ngồi được chưa bao lâu thì nhìn thấy Lão phu nhân cùng người hầu mang bữa tối tới, tức giận ném đũa xuống!

Cái này còn để cho người sống không!

“Thế tử gia, ôi, ngài không ăn à?”

“Ta đến ăn với đại nãi nãi.” La Thiên Trình mặt xám lại, “Những thứ này đều đổ đi.”

Nói xong liền quay bước đi.

Bán Hạ nhìn thấy cả bàn thức ăn ngon, nuốt nuốt nước miếng.

Đồ ăn ngon như thế này, sao có thể đổ ah.

Lúc La Thiên Trình tới, Chân Diệu đang ăn cơm.

“Thế tử?”

La Thiên Trình bên tai ửng đỏ: “Tối nay đồ ăn có chút không hợp khẩu vị, cơm nàng nấu mới ngon.”

Bỗng nhiên hắn lại đã hối hận.

Liệu nàng có cảm thấy mình có ý định gì không?

“Ta tới đây rồi, cũng không còn sớm nữa, đồ ăn của nàng cũng không nhiều, tốt nhất là ta vẫn nên về thì hơn.”

Ống tay áo bị giữ chặt, lọt vào trong tầm mắt chính là một khuôn mặt tươi cười: “Ta có thói quen làm đồ ăn nhiều một chút, đủ ăn đấy.”

“Vậy, vậy đa tạ nàng.” La Thiên Trình có chút lúng túng.

Chân Diệu nháy mắt mấy cái.

Phu quân đại nhân hôm nay thật kì lạ.

Trông chàng ta ngượng ngùng, không được tự nhiên, cũng không giống bộ dạng phát bệnh ha.

Chân Diệu đang lúc nói thầm thì thấy La Thiên Trình từ trong lòng ngực móc ra một con dao phay.

Chân diệu giật nảy mình liền đứng phắt dậy, quay người bỏ chạy.

Trời ạ, sao bệnh lúc này chuyển biến xấu thế không biết, lại còn động đao nữa chứ!

La Thiên Trình bị phản ứng của Chân Diệu tác động lại càng hoảng sợ, không nghĩ ngợi gì nhiều, cầm dao đuổi theo nàng.

Xoạt một tiếng, ống tay áo đứt một đoạn, Chân Diệu thét lên một tiếng.

Cửa bỗng chốc bị mở tung ra, tối nay A Loan gác đêm, nghe thấy tiếng hét, vội chạy vọt đến.

Nhìn thấy trên mặt đất có đoạn ống tay áo, lại thấy  La Thiên Trình đang ra sức ngăn cản chân diệu, A Loan có chút không biết làm sao.

“Ra ngoài!” La Thiên Trình nghiến răng nghiến lợi.

A Loan yên lặng lui ra, cẩn thận đóng cửa lại, nghĩ đến sáng nay dọn khăn trải giường.

“Nàng chạy cái gì.”

“Con dao phay kia —— ”

La Thiên Trình nới lỏng vòng tay, dùng giọng điệu lơ đãng nói: “Ta trên đường đi dạo, nhìn thấy không tệ, thuận tay mua lại đấy.”

“Thực, thực nhìn không ra, Thế tử còn có cái sở thích này…”

“Ta giữ lại cũng vô dụng nên đưa nó cho nàng.”

“À?” Chân diệu cảm thấy sự tình chuyển biến quá đột ngột. Nàng lau mồ hôi.

“Ách, vừa rồi nàng vì cái gì mà bỏ chạy?”

Chân Diệu suy nghĩ còn có chút loạn, thuận miệng đáp: “Ta thấy con dao phay này. Còn tưởng rằng chàng muốn chém ta đây nè.”

Chân Diệu đột nhiên cảm thấy ớn lạnh toàn thân.

La Thiên Trình ánh mắt híp lại: “Nàng nghĩ như vậy sao?”

Chân Diệu phục hồi tinh thần lại rồi, vội vàng lắc đầu.

Cảm thấy nói dối không tốt, lại gật gật đầu.

“Ta về thư phòng đây!” La Thiên Trình phất tay áo rồi đi ra ngoài.

Chân Diệu ở lại ngẩn người nhìn chằm chằm vào con dao phay kia, một hồi lâu, thò tay cầm con dao phay lên, mới phát hiện là chúng từ dày đến mỏng, dĩ nhiên là ba con dao phay để ở cùng một chỗ.

Ồ?

Chân Diệu con mắt sáng ngời.

Có con dao phay siêu mỏng này. Nàng có thể cắt ra miếng hoa tuyết giống như thái thịt rồi, đợi hôm nào mát trời, ăn một nồi chẳng phải là rất tuyệt sao?

Nói như vậy, con  dao phay này là Thế tử cố ý mua cho nàng sao?

Chân Diệu lại không ngốc, cuối cùng là hiểu được. Trong lòng có thêm vài phần khác thường.

“Đại nãi nãi, nô tỳ lấy xiêm y cho người thay ạ.” A loan đi tới.

“Ừh.”

Đợi thay xiêm y xong, nàng dặn: “A Loan, ngươi theo ta tới phòng bếp nhỏ một chuyến.

Giờ này, phòng bếp nhỏ chỉ còn một tiểu nha hoàn đang nhóm lửa, thấy Chân diệu đến thì vội vàng hành lễ..”

Chân Diệu gật gật đầu, nhìn kỹ một chút, lấy một ít gia vị dùng để ướp thịt vịt, rồi lại lấy từ trong một chiếc bình cũ ra một ít măng chua ngâm, lại bỏ thêm mấy vị gia vị. Còn lại bột lên men làm bánh bao nhân măng chua thịt vịt.

Lại làm một bát canh bí đao tôm khô, sau cùng thì đợi lấy bánh bao ra khỏi lồng hấp rồi căn dặn:

“A Loan, kêu Thanh Cáp. Đem đưa những này cho Thế tử đi.”

A Loan cầm theo hộp cơm đi ra ngoài rồi, Chân Diệu trở về phòng, tắm rửa thay quần áo, nằm trên giường ngẩn người.

Như vậy mà chàng ta không nổi giận mà đi ah?

La Thiên Trình trở về thư phòng, phát hiện người mà  Lão phu nhân phái mang cơm tới không thấy nữa rồi. Thở dài một hơi đồng thời vừa tức vừa buồn bực.

Như thế cũng tốt, nhưng lại thấy đói bụng.

Tắm rửa qua loa một hồi. Nằm ở trên giường lật qua lật lại đói bụng đến mức ngủ không nổi.

Chân thị này, về sau lại tặng quà cho nàng, hắn đúng là đầu heo mà!

Người nào đó đói tâm phiền ý loạn, dứt khoát lại không mặc y phục đẩy cửa mà ra.

Cảnh ban đêm như nước, trăng sáng như gương, tháng tám buổi tối đã có chút hơi lạnh.

La Thiên Trình tùy ý đi tới, chợt thấy một bóng người ở chân tường lóe lên.

Lặng yên không một tiếng động đuổi kịp, trong bóng đêm, miễn cưỡng nhìn ra là một nữ tử ăn mặc kiểu nha hoàn.

La Thiên Trình cảm thấy có chút quen mặt, mặt có chút biến sắc, đi theo một hồi lâu mới nghĩ ra, nha hoàn đi bên cạnh hình như là Thái Tuyết.

Cái phương hướng này ——

Quả nhiên, chỉ thấy Thái Tuyết dừng tại ở trước cửa phòng Nhị Lang, nhẹ nhàng gõ cửa.

Cửa mở ra, Thái Tuyết nghiêng mình bước vào.

La Thiên Trình nhìn nhìn, nhanh nhẹn trèo lên cây, nhảy tường, núp ở một chỗ gần ngọn đèn ở cửa sổ.

Giọng nữ tử truyền đến: “Nhị gia, là Đại cô nương lại để cho nô tỳ đến tìm ngài đấy.”

“Ngươi quay về đi, nói với muội muội ta là  thánh chỉ đã xuống, không thể làm liều được.”

“Nhị gia, Đại cô nương muốn nô tỳ nói với ngài là nếu như ngài không giúp thì tiểu thư chỉ có thể chết thêm lần nữa thôi.”

Đã trầm mặc một hồi lâu, giọng nam nhân âm vang lên: “Muội muội thật sự là nói như vậy sao?”

Thái Tuyết gật đầu: “Tiểu thư đích thực nói như thế. Nhị gia, tiểu thư ngoài mềm trong cứng, người biết rõ sự tình không thay đổi được.”

Nếu như có thể, ngươi đừng truyền lời này.

Nhưng ngộ nhỡ tiểu thư thật sự tìm cái chết, cô thân là nha hoàn thân cận, nhất định sẽ bị đánh đến chết.

Nếu tiểu thư lấy chồng ở Man Vĩ quốc thì mình cũng nằm trong số của hồi môn.

Bất luận là thế nào, nàng đều không muốn, ngược lại nếu tiểu thư có ý định chấp thuận cuộc hôn nhân này thì đối với một a hoàn như cô mà nói còn khá tốt chút ít.

“Muội muội dự định như thế nào?”

“Tiểu thư nói, ngài ấy sẽ ra cửa thắp nhang, sau đó ngài tìm cách dẫn Nhị vương tử kia đến. Chỉ cần Nhị vương tử vô tình chứng kiến cảnh đó, phát hiện không phải là người mà Nhị gia nghĩ tới, đến lúc đó không cần chúng ta bên này như thế nào, Nhị vương tử nhất định sẽ nổi loạn đấy.”

Lại là một hồi trầm mặc.

Thật lâu giọng người nam mới vang lên: “Trở về nói với muội muội ta, muội ấy nghĩ ra kế này vẫn chưa được, để mấy ngày nữa ta sẽ nói với tổ mẫu.”

“Vâng”

La Thiên Trình lặng yên không một tiếng động trở về thư phòng, lát sau, nghe được tiếng đập cửa.

“Ai?”

“Thế tử gia, nô tỳ là A Loan, Đại nãi nãi gửi cho ngài một ít đồ ăn ạ.”

La Thiên Trình nhíu mày.

Phái nô tỳ tới?

Còn Chân Tứ  ngu ngốc này, đêm hôm khuya khoắt phái người nha hoàn  trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp đến làm gì vậy?

Đây là quá tin tưởng hắn hay quá không quan tâm hắn?

Nghĩ như thế nào hắn cũng cảm thấy là vế thứ hai đúng, La Thiên Trình tâm tình càng thêm không tốt rồi.

“Không cần, ta đã ăn rồi.”

Ngoài cửa tĩnh lặng, một giọng nói vang lên: “Vậy nô tì xin cáo lui.”

Tiếng bước chân đi xa, tiếng hoan hô của Thanh Cáp: “Thật tốt quá,  Loan tỷ tỷ, Đại nãi nãi làm bánh bao măng chua thịt vịt  vừa vặn rất tốt ta ăn hết, ta muốn ăn năm cái!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Sundao, Thu Heo, bingo2534, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     
Có bài mới 25.03.2017, 22:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5418 lần
Điểm: 10.61
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 192: Bằng lòng

Cửa bị đẩy ra, két.. một tiếng, ở trong đêm yên tĩnh nên đặc biệt lộ ra rõ ràng.

Hai người còn chưa đi xa, quay đầu lại, chỉ thấy La Thiên Trình đứng tại cửa ra vào, sau lưng là ánh đèn trong phòng, phản chiếu lại một gương mặt tuấn tú thoáng có chút tức tối.

Thanh Cáp nghi hoặc nghiêng đầu.

A Loan lại quay người lại, bước chân nhẹ nhàng mà đi đến trước mặt La Thiên Trình, quỳ gối hành lễ: “Thế tử, đồ ăn vẫn còn nóng, nô tì mang vào nhé.”

Nói xong cũng không đợi đáp lại, A Loan  đi  thẳng vào trong, cầm hộp cơm mở ra, lấy từng món bày lên bàn rồi lại quay người đi ra, có chút quỳ gối: “Thế tử ăn thong thả, chúng nô tì xin cáo lui.”

A Loan kéo Thanh Cáp còn có chút mơ màng đi nhanh ra ngoài, Thanh Cáp bất mãn lầm bầm nói: “A Loan tỷ tỷ, không phải Thế tử đã ăn rồi sao?”

“Ăn rồi thì đã có sao?”

“Đã ăn rồi, không ăn, ta đây có thể ăn hết.”

“Ngươi chẳng nhẽ chưa ăn rồi.” A Loan cười nói.

“Bao tử ta lớn, chưa ăn no.”

A Loan thở dài: “Ngươi thật là đồ nha đầu ngốc. Nếu Thế tử gia không ăn đồ ăn khuya, Đại nãi nãi biết được sẽ cảm thấy bị tổn thương, Thế tử gia cũng sẽ không vui đâu.”

“Thật vậy sao?”

“Thật mà.”

Hai nha hoàn chậm rãi biến mất trong bóng đêm.

Thật cái gì, hắn sẽ vì hai phần ăn mà không vui sao?

Thính lực của La Thiên Trình cực kì tốt, bịch một tiếng đóng cửa lại, hương thơm mê hồn người từ đồ ăn tỏa ra khiến hắn không tự chủ được nhìn về phía bàn ăn.

Sáu cái bánh bao trắng trắng mập mập, một cái đĩa tương dưa leo, một cái đĩa sợi củ cải, trong cái bát sứ trắng tỏa ra hơi nóng của món canh tôm khô bí đao.

Nếu không ăn. Nàng ấy sẽ đau lòng sao?

Ách, vậy hắn cố mà ăn hết ah.

Cầm lấy một cái bánh bao cắn một cái, mùi thịt mà không ngán. Măng giòn chua nhẹ, nhìn kỹ một chút, khóe miệng La Thiên Trình bất giác nhếch lên.

Nữ nhân này, tâm tư còn rất tinh tế.

Nghĩ tới hơn một tháng nữa thì có thể ăn cua rồi, không biết nàng ấy sẽ định bày trò gì đây?

Thấm thoát bánh bao đã chui hết vào bụng của người nào đó, nâng cái bụng tròn vo lên cảm thấy mỹ mãn liền đi ngủ rồi.

Thắp nhang?

Ha ha. Cũng không phải cần thắp nhang à.

Mấy ngày tiếp theo mưa dầm không ngớt, La Tri Nhã ở tại Hinh viên, lẳng lặng dưỡng bệnh.

Điền thị nhìn bộ dạng của con gái, lại là thương hại, tức giận nói: ” Trời như vậy mà còn chạy ra ngoài. Thực là khiến người khác phải lo lắng mà!”

Lão gia luôn có việc xã giao nên về muộn đã đành, còn Nhị lang, Tam lang sao cũng chưa về nhà.

Lại nói tiếp, vẫn là nữ nhân phải chịu tội!

“Ôi đáng thương! Ah con đừng nghĩ quẩn, nghĩ thông suốt sớm chút…, mẹ cũng an tâm hơn.”

La Tri Nhã dựa đầu vào cái gối hoa hồng tím, cái trán băng gạc, tóc mái chắn ngang giúp che khuất một phần vết đỏ, dáng tươi cười lộ ra yếu ớt không chịu nổi: “Mẹ. Con gái đụng phải một lần, đã hiểu rồi, mẹ yên tâm. Con sẽ không làm lại chuyện điên rồ đó đâu.”

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt rồi.”

Trời đột nhiên tối sầm lại, mưa lại bắt đầu kéo đến.

La Tri Nhã nhìn lướt qua bên ngoài cửa sổ thấy nước mưa gột sạch lớp bẩn trên cây chuối tây, lẩm bẩm nói: “Mẹ, đợi trời tạnh mưa, mẹ đưa con đi thắp nhang nha.”

Điền thị khẽ giật mình.

Con gái buồn bã, cúi thấp đầu, cái cổ mảnh khảnh phảng phất không chịu nổi gập lại.

“Nếu như đây là mệnh. Con gái muốn cầu Bồ Tát thương xót nhiều hơn. Tương lai  đến Man Vĩ cũng không biết ở chỗ đó còn có Bồ Tát không?”

Trong lòng Điền thị giống như bị kim đâm một phát.

Con gái của bà số khổ, phải gả tới nơi không có chùa chiền, đây là cái tạo nghiệt gì ôi!!!!

“Được rồi, mẹ trở về nói chuyện với tổ mẫu của con.”

“Dạ.” La Tri Nhã mím môi nở nụ cười, ánh mắt càng hướng về phía mưa bụi mịt mờ ngoài cửa sổ.

Trên đường Thanh Tước, chỉ thấy có lẻ tẻ vài người cầm cây dù bước nhanh vội vàng, hoặc là chậm rãi mà đi.

“Hai vị công tử cần bánh ngọt  bột củ sen quế đường sao?” Tiểu nhị nhìn thấy khách quen, ân cần kêu gọi.

“Phải, vẫn là bánh ngọt bột củ sen quế đường.” Vị thiếu niên mỉm cười.

Một vị thiếu niên khác có diện mạo không mấy khác biệt, giọng lớn chút ít: “Ta lấy mười cân, muội muội ta thích ăn.”

“Tam lang!” vị thiếu niên ban đầu nhẹ giọng quát lớn, sau đó cười nói với tiểu nhị , “Đừng nghe huynh ấy, vẫn là một cân, điểm tâm này làm mới ra lò thì ăn là ngon nhất .”

“Công tử ngài cầm lấy , đừng để dính nước mưa.”

Nhận lấy điểm tâm từ tiểu nhị, hai vị thiếu niên quay người đi khỏi, thấp thoáng hai thân hình cao lớn cùng hòa mình giữa cơn mưa.

Bởi vì họ là anh em song sinh, cho nên khiến nhiều khách mua hàng chăm chú để ý.

Mơ hồ nghe được vị thiếu niên đi ở bên trái trách mắng: “Ở bên ngoài, sao còn đem muội muội dán ở trên miệng, không phải lại để cho người bên ngoài cười chê hay sao.”

“Đệ, đệ quên mất, chỉ là vừa rồi nghĩ tới mỗi lần mang điểm tâm trở về, muội muội được ăn vui vẻ nên đệ nhất thời cao hứng.” Một thiếu niên khác có chút xấu hổ giải thích nói, sau đó giọng trầm xuống, “Về sau, muội muội muốn ăn cũng ăn không được á.”

Hai vị thiếu niên song sinh đã đi xa rồi mà khách uống trà vẫn còn rất hiếu kỳ.

“Ông nội, vị ca ca kia nói muội muội của huynh ấy về sau không được ăn điểm tâm là sao? Vì cái gì ah, tiệm trà này cũng có chạy đi đâu đâu.” Một cậu bé cầm tay một ông lão gặng hỏi.

Ông lão không biết trả lời thế nào.

Ăn không được rồi, vậy mà chuyện kia cũng không xong nữa.

“Ông nội, vì cái gì ya ——” Cậu bé lộ rõ sự hiếu kỳ.

Lão giả không nói, có người lại nhanh mồm nhanh miệng nói: “Nhất định là cô gái kia phải đi lấy chồng ở xa rồi, hoặc là bị bệnh quá! Nhìn y phục của hai vị công tử ấy, cũng không giống như người mua không nổi điểm tâm đâu.”

“Lão Nhị, nào ngờ huynh lại còn có ý kiến về người nhà cô nương đó đấy!”

Dâng trà, tiểu nhị cười nói: “Khoan hãy nói, vị khách quan kia còn ngờ vực, đúng là nhà bọn họ có con gái phải lấy chồng ở xa, hơn nữa rất xa nơi này nữa.”

“Ngươi cũng biết sao?” Có người cười trêu nói.

Tiểu nhị không làm nữa, nói: “Tiểu nhị đây đương nhiên biết rõ, hai vị tiểu công tử kia là người của phủ Trấn Quốc Công đấy.”

Lời này vừa ra, mọi người đều cảm thấy hứng thú.

Quán trà trên đường Thanh Tước cũng nghe ngóng được không ít thông tin.

Đã có người hoảng sợ nói: “Ah, thế nhưng mà vị cô nương kia được ban cho hôn sự, phải gả tới một nước xa xôi?”

Nam tử cao lớn liếc nhìn chăm chú hai người kia uống trà.

Chợt thở dài một tiếng.

“Chậc chậc, khó trách ah, gả đến nơi đó. Điểm tâm này về sau cũng khó mà ăn được rồi.”

Tiểu nhị liền nở nụ cười: “Nhưng không phải sao, hiếm thấy hai vị công tử của phủ Trấn Quốc Công, mấy ngày nay đội mưa ngày ngày đến. Chính là vì muội muội đây mà.”

“Ngươi còn biết hai vị công tử kia à?”

“Tiểu nhân biết người ta, người ta không biết tiểu nhân.” Tiểu nhị cười hì hì.

Nhà bọn họ có cả nhà kho ý chứ, trà bánh nổi tiếng xa gần đều có cả, là con nhà quan lại quyền quý sao lại hạ mình đến chỗ dân chúng thấp cổ bé họng này, kể ra  uống trà ăn điểm tâm, ánh mắt bọn họ không lấy gì là cao ngạo, nên ở đây còn có thể yên lặng đến bây giờ?

“Hai vị công tử kia đã tới từ lúc nào?” Một giọng nói trong trẻo vang lên.

Mọi người nghe tiếng nhìn lại.

Hai chàng trai này đều có dáng người rất cao lớn, khuôn mặt có vài phần tương tự. Xem ra họ là huynh đệ.

“Vừa đúng lúc nãy đến ah, uống một chén trà, mua lấy bánh ngọt củ sen quế đường xong thì đi rồi.” Tiểu nhị cười lộ ra hai hàm răng trắng.

Hai vị  khách quan này mặc dù ăn mặc quần áo tầm thường, nhưng quan sát bằng mắt thì đã cảm thấy bọn họ là người không phải giàu thì cũng phú quí.

Hai người chàng trai nọ đứng lên, người vừa hỏi lấy ra một thỏi bạc vụn đặt ở trên bàn trà, cái dù không có tay cầm, liền trùm người vào mảnh vải hòa mình vào cơn mưa.

“Thật là người kì lạ.” Tiểu nhị thầm nói, sau đó cười tủm tỉm mà cầm bạc bỏ vào túi.

“Đại ca, ta cũng có hai vị ca ca ah, đợi sau này gặp lại hai người bọn họ không biết có còn thân thiết không?”

Thấy đệ đệ có chút vui vẻ. Đại vương tử lắc đầu: “Đệ thật ngốc, ngươi là phu quân của nàng ấy chứ không phải là huynh trưởng của nàng ấy đâu. Nàng ấy thân thiết cái gì? Không có nghe người ta bàn tán là việc lấy chồng ở một đất nước xa xôi đối với một cô gái Đại Chu mà nói là có rất nhiều chuyện đáng sợ à. Ta cầu hôn với công chúa Đại Chu là việc quốc sự, đệ lại cần gì chứ.”

“Nàng ấy sẽ không sợ đâu, ngày ấy nàng bị kinh mã  cao cao bay đến giữa không trung, nàng mở mắt ra. Con mắt vừa đen lại vừa sáng, một điểm sợ hãi đều không có. Cười nhìn đệ.” Nhị vương tử điềm đạm ngậm lấy khóe môi cười, thần sắc chăm chú, “Đại ca, nàng ấy không sợ đến đất nước xa xôi này, cũng không sợ đệ, đệ không có nhìn lầm.”

“Đại ca chính là quốc sự, đệ là gia sự.”

Không sợ sao?

Gia sự sao?

Đại vương tử liền giật mình.

Hắn không nhớ rõ dáng vẻ của người con gái ấy rồi, nhưng Nhị đệ nói nàng ấy không sợ, vậy tốt rồi.

“Đại ca, ngày mai chúng ta còn quán trọ Duyệt Lai uống trà.”

“Đệ muốn làm gì?”

“Đại ca, huynh cũng biết, đệ đệ muốn làm quen với huynh trưởng của nàng, lại để cho bọn họ thấy đệ tốt, sau đó yên tâm giao nàng ấy cho đệ. Đất nước chúng ta cũng có đồ điểm tâm ngon đấy.”

“Đệ thật đúng là hao tâm tổn trí.”

“Ở  Man Vĩ, muốn kết hôn một vị cô nương mình yêu, chẳng phải cần hao tâm tổn trí ấy ư, bằng không thì cô nương kia ah, đã bị dũng sĩ khác  đoạt đi mất .” Nhị vương tử cười ha ha.

Đại vương tử im ắng cười cười , mặc kệ mưa cọ rửa biểu hiện trên mặt.

Đúng vậy a, bọn họ đều đã hao tâm tổn trí, chỉ là, hắn lại không thể giống như Nhị đệ, đơn thuần chỉ vì người trong lòng đã hao tâm tổn trí rồi.

Nếu không đem thê tử tương lai biến thành người trong lòng?

Từ trước đến nay, Đại vương tử là người không muốn chịu thiệt nên đang yên lặng suy nghĩ tới lời nói thẳng thắn của Nhị vương tử.

Ngày thứ hai, trời trong xanh.

Đầy tớ của phủ Trấn quốc công bận rộn hẳn lên.

Đại tiểu thư muốn tới Hoa Nhã Tự thắp nhang, đường xa, lại mới tạnh mưa, nhưng phải mang theo đồ cũng không ít.

Cái vị Đại tiểu thư này, gần đây thực là muốn hành người mà.

Không ít đầy tớ có suy nghĩ này.

“Thật sự là không ngờ, Lão phu nhân lại một mực đáp ứng, có thể thấy được trong lòng bà vẫn coi trọng con.” Điền thị nhìn thấy con gái vui vẻ hẳn lên, trên mặt cuối cùng cũng mang theo nụ cười rồi.

La Tri Nhã rủ mắt xuống, cười lạnh.

Nàng nghe lời như vậy, lại phải chịu đựng sự ủy khuất lớn như vậy, đi cầu Bồ Tát phù hộ, tổ mẫu vì lương tâm của mình lại đáp ứng lời thỉnh cầu này.

Quả nhiên thử một lần, đầu óc minh mẫn hơn rất nhiều.

Nếu lúc ấy cứ tỉnh táo như vậy thì làm sao phải đụng cột một lần!

Sao nàng không theo cha mẹ vào cung tạ ơn ah?

Nhớ tới lời nói của Chân diệu …, La Tri Nhã vẫn còn nhịn không được cơn bực tức.

Trời quang mây tạnh, quán trà Duyệt Lai dần dần ngồi đầy người.

Nước trà liên tục một ly lại một ly, Nhị vương tử đứng lên đi ra ngoài.

“Bọn họ chưa tới, Đại ca, đệ muốn đi hỏi han xem thế nào.”

Đại vương tử truy hỏi: “Nhị đệ, hôm nay không gặp mặt thì ngày mai ah, đến thăm hỏi cái gì?”

Nhị vương tử nghiêm nghị: “Đệ có chút lo lắng. Mấy ngày nay trời mưa suốt, bọn họ ngày ngày tới, hôm nay trời tạnh rồi, sao họ chưa tới?”

“Hay là xảy ra chuyện rồi?”

“Cho nên đệ đi  hỏi thăm ah.”

Nhìn xem thần sắc thản nhiên của đệ đệ, Đại vương tử cười to: “Đúng, đến hỏi.”

Phỏng đoán liền đi hỏi, ưa thích thì mở miệng, đây không phải rất đơn giản sao!

Ra khỏi thành, đường có chút lầy lội.

Nhị lang, Tam lang sóng vai cỡi ngựa, đi ở bên cạnh xe ngựa.

“Nhị ca, hắn thật sự sẽ đến hỏi sao?”

Nhị Lang lạnh lùng cười cười: “Tam lang, đệ không hiểu nhân sinh rồi. Hắn có thể thấy mặt muội muội rồi thì sẽ mở miệng cầu hôn. Lo lắng thế sao không trực tiếp hỏi?”

Nhưng hỏi thì chẳng phải sẽ đuổi theo tới đây sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Sundao, Thu Heo, bingo2534, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Apricot blossom, Bánh Bao Bảo Bảo, bé mụi, Carton, emyeutun888tqc, hautran25121990, lavender95, locthuha, yang nhi và 220 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.