Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 

Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

 
Có bài mới 22.03.2017, 20:55
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31427 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà (C44) - Điểm: 31
Chương 44: Kiên trì báo đáp

“Báo đáp hắn? Được!” Phượng Dục Minh vội vàng gật đầu, “Đại Hoàng tẩu, biểu huynh của tẩu ở đâu? Mau gọi hắn tới đây!”

Vẻ mặt phấn khởi lại kích động, vốn không hề cảm thấy tức giận vì thê tử của mình và nam nhân khác da thịt thân cận... Có lẽ, hắn vốn không nghĩ đến phương diện nam nữ cấm kỵ kia! Ninh Vương phi bị đả kích đến quên, sao nàng lại quên, kẻ ngốc này vốn không biết tư tình nam nữ là gì. Nên lạnh nhạt nói: “Biểu ca ở bên kia thay quần áo! Ta đi xem một chút, nếu thu thập xong rồi sẽ kêu biểu ca đến đây.”

“Mau đi đi mau đi đi!” Phượng Dục Minh vội vàng xua tay.

Ninh Vương phi im lặng hỏi ông trời, xoay người lảo đảo đi ra ngoài.

Phượng Dục Minh lập tức chui đầu vào trong lòng Quý Du Nhiên: “Ái phi, bổn Vương sai rồi!”

Ặc, Quý Du Nhiên lại lần nữa không giải thích được, “Chàng lại làm gì rồi hả?” Không phải hủy hoại vật gì trong phủ Ninh Vương chứ?

“Bổn Vương không nên để nàng một mình. Nếu như bổn Vương ở bên cạnh nàng bảo vệ nàng, nàng chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì. Nàng yên tâm, từ nay về sau, bổn Vương nhất định sẽ hầu bên cạnh nàng bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu, không bao giờ rời nàng đi nữa!”

Ông trời ơi!

Quý Du Nhiên im lặng ngưng nghẹn.

Trong khoảng thời gian này hắn dính nàng còn chưa đủ chặt sao? Nếu không phải lúc trước Ninh Vương phi đề xuất mời nàng đến ngắm hoa mẫu đơn, đây là nữ nhân tụ họp, khó khăn lắm mới đuổi được hắn ra ngoài, nàng mới có chút không gian tự do hô hấp. Mà bây giờ, hắn còn muốn cuốn lấy chặt hơn? Hắn muốn tươi sống ghìm chết nàng sao?

Muốn nhã nhặn từ chối hắn, nhưng đúng lúc này Ninh Vương phi lại dẫn biểu ca nhà nàng ta tới.

Người này đổi một bộ trường bào màu xanh da trời, tóc còn hơi ướt, nhưng đã vấn sơ lên. Trong tròng mắt nhu hòa gợn sóng mênh mông, như hàm chứa tình cảm gì.

Sau khi đi đến, liếc nhìn Quý Du Nhiên, lại liếc nhìn Phượng Dục Minh, hắn cung kính khom  mình hành lễ.

“Miễn lễ!” Phượng Dục Minh liên tục không ngừng đi qua đỡ hắn, “Thì ra chính là ngươi cứu ái phi của bổn Vương! Thật tốt, ngươi nói mau nói mau, ngươi muốn báo đáp cái gì? Chỉ cần có thể đưa cho ngươi, bổn Vương đưa tất cho ngươi!”

Trời ạ! Quý Du Nhiên lần nữa nâng trán té nhào. Người này nói chuyện cũng quá thẳng thắn rồi? Dù sao cũng nên nói chuyện uyển chuyển một chút có được không?

Liếc nhìn, sắc mặt của đối phương và Ninh Vương phi cũng thay đổi, khóe miệng co quắp mấy cái.

Nam nhân liên tục không ngừng đẩy Phượng Dục Minh ra: “Dật Vương gia nói quá lời. Tại hạ cũng chỉ là một cái nhấc tay, không hề có ý tứ muốn báo đáp.”

“Nhưng bổn Vương muốn báo đáp ngươi!” Phượng Dục Minh lớn tiếng nói, “Ngươi cứ nói đi! Bây giờ ngươi thiếu cái gì? Muốn cái gì? Nói cho bổn Vương, bổn Vương nhất định hết sức giúp ngươi làm được!”

“Không cần, thật sự không cần!” Nam nhân bị nhiệt tình của hắn dọa sợ đến lui thẳng về sau.

Nin Vương phi nhìn không được, vội vàng giải vây, “Nhị Hoàng đệ, thật sự không cần. Biểu ca huynh ấy không thiếu cái gì, hơn nữa...” Giọng nói đột nhiên dừng lại, Quý Du Nhiên không nhịn được vểnh tai lên, nghe được Ninh Vương phi nói sâu xa, “Từ năm ngoái sau khi biểu tẩu qua đời, huynh ấy trở nên vô dục vô cầu, mỗi ngày chỉ ở nhà chăm sóc hoa cỏ, chăm sóc người nhà. Chỉ cần người nhà bình an vô sự, huynh ấy đã thỏa mãn.”

Lời nói này, nặng nề xông vào đáy lòng nàng, dâng lên từng đợt sóng, Quý Du Nhiên không thể không nghĩ tới ca ca nhẫn tâm của nàng, ngay sau đó khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh.

Mà nghe nói như thế, ánh mắt Phượng Dục Minh lại sáng lên: “Thê tử ngươi đã qua đời? Bây giờ còn chưa tái giá sao? Vậy dễ làm, trong phủ bổn Vương nhiều mỹ nhân, ngươi chọn vài người mang về đi! Nhiều mỹ nhân như vậy, tùy tiện chọn! Muốn bao nhiêu có bấy nhiêu!” Vừa nói, còn vừa tiến lên kéo đối phương muốn cho hắn đi “Tùy tiện chọn” rồi.

Nam nhân sợ tới mức vội vàng từ chối, nhưng Phượng Dục Minh chính là không buông tay.

Lôi lôi kéo kéo, Quý Du Nhiên cũng không nhìn được, vội vàng gọi Phượng Dục Minh lại nói: “Vương gia, trong lòng người ta có thê tử đã mất, chàng cần gì phải làm người khác khó chịu? Theo ta nói, nếu hắn muốn thủ thân như ngọc vì thê tử đã qua đời, vậy chúng ta nên tôn trọng quyết định của hắn mới đúng. Ta thấy Ngô công tử hào hoa phong nhã, chắc là người đọc sách? Không biết đã có công danh chưa?”

“Bốn năm trước thi tiến sỹ không đậu, vốn năm ngoái định thi lại, nhưng bởi vì chuyết kinh * qua đời... Cho nên, cho tới giờ vẫn chỉ là cử nhân.” Cúi đầu, nam nhân nhỏ giọng trả lời.

(*) Chuyết kinh: người vợ kém cỏi của tôi (cách nói lịch sự khi giới thiệu về bản thân và gia đình)

“Thì ra là như vậy.” Quý Du Nhiên gật đầu, nói với Phượng Dục Minh: “Vương gia, nếu là như vậy, không bằng chúng ta đi cầu xin Hoàng tổ mẫu, để Hoàng tổ mẫu nói với Phụ hoàng, ban thưởng chức quan cho Ngô công tử? Nếu là người nhà mẹ đẻ Ninh Vương phi, vậy phẩm chất học vấn của người này chắc chắn không thành vấn đề.”

“Được! Ngày mai bổn Vương sẽ nói với Hoàng tổ mẫu!” Phượng Dục Minh vội vàng gật đầu, giơ ngón tay cái lên với nàng, “Vẫn là ái phi nàng thông minh!”

Hai người kia... Ân ái ngay trước mặt bọn họ, không hề để ý đến cảm nhận của người khác, thật sự khiến người ta đố kỵ đến nghiến răng.

Ninh Vương phi miễn cưỡng cười nói: “Tình cảm của nhị Hoàng đệ và nhị đệ muội thật sự càng ngày càng tốt rồi.”

“Chính thế!” Phượng Dục Minh chỉ nhìn ý tứ trên mặt chữ của nàng ta, vui vẻ ôm lấy cánh tay Quý Du Nhiên gật đầu.

Nụ cười của Ninh Vương phi cứng đờ, xoay đầu đi nói: “Biểu ca, Dật Vương gia giúp huynh cầu quan đó, huynh còn không nhanh chóng cám ơn bọn họ?”

“Đa tạ Dật Vương gia Dật Vương phi.” Nam nhân liên tục không ngừng tiến lên hành lễ.

Phượng Dục Minh vui vẻ xua tay: “Không sao, chỉ là một cái nhấc tay mà thôi.” Lại mở to mắt, “Những mỹ nhân kia, ngươi thật sự không muốn?”

Khóe miệng nam nhân giật giật: “Đa tạ ý tốt của Vương gia, tại hạ tạm thời còn không có ý định tái giá.”

“Được rồi!” Chu miệng lên, Phượng Dục Minh hơi mất hứng.

Nam nhân phát hiện ra, lòng tràn đầy khó hiểu nhìn về phía Ninh Vương phi, Ninh Vương phi hạ mắt, “Nhị đệ muội, muội trước tiên nằm xuống nghỉ ngơi đi! Nhị Hoàng đệ -”

“Bổn Vương ở lại chăm sóc ái phi!”

Thật ra thì hắn không cần tích cực như vậy. Nàng biết hắn sẽ nói gì.

Ninh Vương phi buồn bực gật gật đầu, nói tiếng được, rồi cùng biểu ca nhà nàng đồng thời đi ra ngoài.

Chờ hai người này vừa đi, Phượng Dục Minh lập tức suy sụp cúi mặt, thở thật dài.

Người này... Quý Du Nhiên lắc đầu, chọc chọc lên trán hắn: “Thế nào, muốn đưa những mỹ nhân này ra ngoài nhưng không thành công, cảm thấy rất thất bại?”

“Đúng vậy!” Phượng Dục Minh cong miệng lên, thuận thế nằm lên giường, chui đầu vào trong chăn, hít một hơi thật sâu không khí mang theo mùi vị dễ ngửi trên người nàng, người cũng áp sát vào bên cạnh nàng, “Rõ ràng bổn Vương có nàng là đủ rồi! Mẫu hậu cần gì phải đưa nhiều người như vậy tới? Nuôi nhiều người như vậy rất tốn lương thực?”

Phụt! Quý Du Nhiên suýt chút nữa phun ra, “Có bản lĩnh chàng nói lý do này cho mẫu hậu đi?”

“Nếu có thể nói, bổn Vương đã sớm nói rồi.” Vẻ mặt Phượng Dục Minh buồn bực, đầu lại chui vào trong ngực nàng, mắt to nhấp nháy đột nhiên nhìn về phía nàng, tỏ vẻ phớt tỉnh nói, “Chỉ có điều ái phi yên tâm, bổn Vương nhất định sẽ nhanh chóng đuổi bọn họ ra ngoài đấy! Nhất định!”

Thật ra thì chàng không cần gắng sức như vậy. Quý Du Nhiên thầm nghĩ. Kể từ sau khi mười người kia tới, nàng cảm thấy cuộc sống trong Vương phủ lập tức náo nhiệt rất nhiều! Hơn nữa còn có Thái Bình đời trước không có, chơi rất khá, nàng càng ngày càng cảm thấy có chút ý tứ rồi.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Chungphat181297, LittleMissLe, Phụng, TTripleNguyen, gau1712, hienheo2406, vân anh kute, xichgo, y229917
     

Có bài mới 25.03.2017, 21:16
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31427 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà (C45) - Điểm: 30
Chương 45: Phu thê chia lìa

Nghỉ ngơi tạm ở phủ Ninh Vương một chút, hai phu thê thu dọn đồ đạc ra về.

Không đến mấy ngày, Phượng Dục Minh quả nhiên đến quấn lấy Thái hậu nương nương lấy chức quan biên tu * trong Hàn Lâm viện cho biểu ca của Ninh Vương phi, quan thất phẩm, bậc không coi là nhỏ, vừa thanh quý lại thanh nhàn, coi như đáp trả ân tình của đối phương

(*) biên tu: biên soạn.

Đối với lần này, Ninh Vương phi và biểu ca của nàng cũng rất hài lòng – ít nhất ngoài mặt hài lòng không sai.

Thời gian thoáng cái lại qua một tháng, hình như trong Đông cung náo loạn một số chuyện không nhỏ, nhóm người Hoàng hậu nương nương, tiểu Trương thị vội vàng đến hòa giải tình cảm của vợ chồng son, không có tâm tình tới chỗ nàng đào hầm. Quý Du Nhiên cũng được vui vẻ từ đây, tiếp tục nhìn đám mỹ nhân quần ma loạn vũ * trong nhà.

(*) quần ma loạn vũ: Một bọn người xấu múa may trên vũ đài chính trị.

Bất tri bất giác mùa hè đến, trời nóng nực lên, phần lớn Hoàng cung rầm rộ đi Ly Sơn nghỉ hè.

Đương nhiên, thân là Hoàng tử kiêm Vương gia, lại là thương yêu mà Thái hậu nương nương để trong lòng trong mắt, phủ đệ của bọn họ chiếm diện tích và vị trí đều rất không tồi ở Ly Sơn.

Bên cạnh phủ đệ của bọn họ, có một hồ thiên nhiên, dãy núi vòng quanh bốn phía, thế núi uốn lượn, cây cối xanh um. Trong núi gió mát phất phơ thổi, mang theo mùi hoa nhàn nhạt, thấm vào ruột gan, để cho người ta bình ổn lại từ sâu trong lòng. Chỗ này, đúng là một chỗ giải nóng tốt.

Đời trước bởi vì liên quan đến mẫu thân, Quý Du Nhiên thời kỳ thiếu nữ vẫn lựa chọn ở Kinh Thành ân cần hầu hạ, một nhà ba người Quý Thúc vui vui vẻ vẻ đến nơi đây thỏa sức hưởng thụ.

Sau khi mẫu thân qua đời, nàng bởi vì oán hận ba người kia, ngay cả đến đây cũng không thể nào ra cửa.

Sau lại gả cho Phượng Dục Minh, bởi vì đủ loại nguyên nhân cho nên nàng vẫn chưa hề đi ra nhìn đã mắt cảnh đẹp nơi này.

Cho nên, khi một lần nữa trở lại nơi này, mới lần đầu tiên Quý Du Nhiên đã bị cảnh đẹp nơi này chấn động, đồng thời thầm thề: Lần này, nàng sẽ không bao giờ bỏ qua bất kỳ thứ gì thuộc về nàng!

Vì vậy, ngày thứ hai sau khi đến đây, mỗi ngày trừ sáng sớm đến chỗ Thái hậu nương nương thỉnh an, nàng lại cùng Phượng Dục Minh chạy ra ngoài, thỏa sức chạy cười vui nơi núi hoang rừng rậm, thường rất khuya mới trở về. Nhiều lần Ninh Vương phi đi tìm nàng nói chuyện cũng không chờ được người.

Một ngày này, vừa ăn điểm tâm xong, Phượng Dục Minh không biết móc ra hai cây cần câu từ chỗ nào, hào hứng bừng bừng kéo tay nàng: “Ái phi, hôm nay chúng ta đi câu cá đi! Vị cá tươi sống non mềm trong hồ Bích Ba, nướng ăn càng ngon, hôm nay chúng ta phải tự đi câu mấy con, nướng ăn bên hồ, còn dư lại đưa đi cho Hoàng tổ mẫu, bảo đảm lão nhân gia ngài vui vẻ đến không ngậm miệng được!”

Chết tiệt, tự mình thèm ăn cứ việc nói thẳng, còn cần phải nhắc tới Thái hậu. Quý Du Nhiên không khỏi cười khẽ: “Được! Chỉ có điều, nói rõ trước, chàng phải tự chuẩn bị mồi câu, lát nữa chàng móc lên cho ta, ta không động vào những thứ đó.”

“Tại sao vậy? Con giun rất thú vị đó!” Gãi gãi đầu, Phượng Dục Minh tỏ vẻ không hiểu.

Đó là chàng cảm thấy chơi thật khá có được không? Nàng chỉ cảm thấy những động vật thân mềm ngọ nguậy đó thì sợ hãi trong lòng! Chỉ có điều nàng tuyệt đối không nói ra những lời này được, Quý Du Nhiên chỉ lạnh nhạt nói: “Chỉ điều kiện này, chàng có đồng ý không?”

“Được rồi, bổn Vương đồng ý nàng là được rồi.” Mặc dù rất không tình nguyện, nhưng Phượng Dục Minh vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Vì vậy, hai người thu thập đơn giản một chút, chỉ dẫn theo ba bốn nha đầu gã sai vặt cận thân, Phượng Dục Minh dắt theo đại cẩu tiểu Hắc hắn thích nhất, đánh tới hồ Bích Ba.

Thời gian vẫn còn sớm, mặt trời mới lộ ra khỏi chân trời không bao lâu, trong núi còn che phủ một tầng sương mù thật mỏng. Tia sáng vàng óng xuyên qua màn sương mù chiếu rọi tới đây, khiến cho sáng sớm mát mẻ tăng thêm chút ấm áp. Trên mặt hồ loáng thoáng bao phủ một tầng khói nhạt, bốn phía hồ nước đều là núi, bóng cây trên rừng núi dày đặc, trời trong rộng mở, đứng ở bên hồ, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng chim hót thanh thúy nơi xa, làm cho người ta có cảm giác rộng mở lại trong sáng đẹp đẽ.

Nha đầu gã sai vặt đã chuẩn bị xong đồ câu cá, hai người chọn xong vị trí, rồi thả lưỡi câu bắt đầu câu cá.

Người từng câu cá đều biết, câu cá cần nhất kiên nhẫn. Nhưng nếu hôm nay vận khí không tốt... Vậy thì không phải kiên nhẫn có thể tạo nên tác dụng.

Phượng Dục Minh tự xưng là kẻ thích câu cá có thâm niên, trên đường đi vẫn ầm ầm ĩ ĩ dạy Quý Du Nhiên bí quyết câu cá. Nhưng nhanh chóng, bọn họ phát hiện – có lúc, vận may quan trọng hơn thực lực nhiều lắm.

Rõ ràng cần câu giống nhau, mồi câu giống nhau, ngay cả chỗ hai  người ngồi cũng không khác nhau nhiều lắm, nhưng không biết có chuyện gì xảy ra, cá trong hồ giống như trêu chọc hắn, phía sau tiếp trước chạy về phía Quý Du Nhiên, nàng gần như nhấc lên chuẩn xác. Móc câu có cá, hơn nữa đầu cá còn không nhỏ!

Nhìn lại Phượng Dục Minh? Tới bao lâu, hắn ngồi yên bao lâu, mắt liều mạng nhìn chằm chằm bong bóng cá, cũng trừng đến sắp đau mắt, lâu vẫn không thấy có cá dính móc câu. Khó khăn lắm động một cái, vội vàng kéo lên, tối đa cũng chỉ có một con cá nhỏ cho mèo ăn, còn chưa đủ để nhét kẽ răng tiểu Hắc nhà hắn.

Vì vậy, Phượng Dục Minh rất u oán.

Vừa bắt đầu còn có tâm tình hái lá cây trêu chọc cá trong thùng nước, hoặc len lén vớt một con cá từ chỗ Quý Du Nhiên ném cho chó ăn, nhưng một lúc sau, hắn dần không kiên nhẫn được, bắt đầu nhìn chung quanh, cuối cùng dứt khoát ném cần câu sang bên cạnh, chỉ nâng cằm hờn dỗi.

“Vương gia, kiên nhẫn một chút.” Lần này đến lượt Quý Du Nhiên an ủi lại hắn.

Phượng Dục Minh liếc mắt xem thường, quay đầu đi không để ý đến nàng. Quý Du Nhiên buồn cười không thôi, vừa định quay qua khuyên hắn, không ngờ bong bóng cá chợt động, lại có cá mắc câu, vội vàng nhấc lên! Một con cá ngát tươi sống nhảy ra mặt nước.

“Ha ha, Vương gia, chàng mau  nhìn, ta lại câu được một con!” Mắt thấy kết quả thắng lợi của mình, Quý Du Nhiên vui mừng không dứt, không nhịn được khoe khoang với Phượng Dục Minh.

Phượng Dục Minh nhíu mày kêu một tiếng đau đớn, đầu chui thẳng vào trong đám lông chó dày đặc của tiểu Hắc không nhìn nàng.

Người này... Quý Du Nhiên bất đắc dĩ, chỉ có thể lắc đầu yếu ớt.

Lạo xạo!

Lúc này, trong bụi cỏ bên cạnh đột nhiên khẽ vang lên, một bóng trắng lóe lên trước mắt.

“Gâu gâu gâu! Gâu gâu gâu!” Tiểu Hắc phát hiện ra đầu tiên, há mồm phấn khởi kêu to lên. Bốn chân cũng không yên phận, chạy về phía con thỏ nhỏ biến mất.

“Thỏ! Thỏ!” Phượng Dục Minh cũng phát hiện, vội vàng nhảy lên, “Bổn Vương không câu cá, bổn Vương đi bắt thỏ! Tiểu Hắc, đợi bổn Vương một chút!” Cũng gào thét đuổi theo bước chân tiểu Hắc.

“Này!” Chàng không mang đồ bắt thỏ đi có được không? Quý Du Nhiên cũng đi theo, lại phát hiện cả hai đã sớm chạy thật xa, chỉ có thể vội vàng kêu hai gã sai vặt đuổi theo, mình ngồi lại, bất đắc dĩ thở dài.

“Khốn kiếp.” Không nhịn được chửi thề, đưa tay hái đóa hoa bên cạnh xé thành mảnh nhỏ ném vào trong hồ, “Ban đầu là ai nói sẽ không rời khỏi bên cạnh ta nửa bước? Bây giờ, vì một con chó chàng ném ta qua một bên mặc kệ!”

Người không bằng chó, người không bằng chó a! Quay đầu lại, nàng muốn giết con chó kia hầm cách thủy nấu lẩu thịt cầy!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Bùi Hồng Quỳnh, Chungphat181297, LittleMissLe, Phụng, TTripleNguyen, gau1712, hienheo2406, vân anh kute, xichgo, y229917
     
Có bài mới 28.03.2017, 20:15
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31427 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà (C46) - Điểm: 33
Chương 46: Thái tử phi tức giận

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lần đi này của Phượng Dục Minh chính là đi nửa ngày không có tin tức.

Mặt trời bất tri bất giác bò lên đỉnh đầu, gió mát lâng lâng, ve sầu ca hát trong rừng cây, khiến người ta buồn ngủ.

Không có người kia bên cạnh, Quý Du Nhiên cũng dần dần không có tâm tình thả câu.

Hình như cá cũng nhận ra tâm tình của nàng, cắn câu không chuyên cần nữa rồi.

Khi nàng đang mắt sáng khẽ khép, sắp uể oải, một giọng nữ nhân cực kỳ tức giận truyền vào trong tai, giống như đang lớn tiếng khiển trách cái gì. Trong lúc đó còn kèm theo tiếng thị nữ vâng vâng dạ dạ đáp lại, cũng nhanh chóng đi về phía nàng.

Đi đến gần, Quý Du Nhiên phát hiện – a, người quen!

Nhìn dáng vẻ tức giận phừng phừng, quần áo rực rỡ, không phải muội muội Thái tử phi đã lâu nàng không gặp sao? Đi bên cạnh nàng ta, chính là nha đầu hồi môn Lục Dao đáng thương, từ nhỏ khi nàng ta hơi không thoải mái sẽ mắng nha đầu này xối xả, lần này không biết vì sao nàng ta lại mắng đến nước mắt lưng tròng. Chỉ có điều, hình như chuyện này không liên quan gì đến nàng.

Rất nhanh, đối phương cũng phát hiện ra nàng.

Lúc này ánh mắt Quý Du Dung tối sầm lại, căm hận lườm nàng, rồi dừng bước lại, hất cằm lên nhìn về phía Quý Du Nhiên, ý vị không nói cũng hiểu – Thái tử phi ở đây, mấy người còn không nhanh tới quỳ lạy?

Lục Ý Thái Bình hiển nhiên cũng nhận ra, vội vàng tới phúc thân bái kiến.

Quý Du Nhiên cũng cúi đầu hành lễ: “Ra mắt Thái tử phi.”

Thái tử phi mới tỏ vẻ lạnh lùng cười nói: “Thì ra là Dật Vương phi, ngươi ở đây câu cá sao?” Nói xong, ánh mắt đảo qua, nhanh chóng quan sát xung quanh một lần.

Quý Du Nhiên gật đầu nói: “Đúng vậy! Vốn cùng với Vương gia, nhưng chàng vừa chạy đi bắt thỏ rồi, ta ở đây vừa câu cá vừa chờ chàng.”

“Thật sao?” Từ trong kẽ răng nặn ra hai chữ này, Thái tử phi vịn tay Lục Dao đi tới, lại càn quét bốn phía một lần, tin chắc đúng là không có đám người khác ở phía sau, thì cười đến lạnh hơn, ý vị châm chọc trong giọng nói càng đầy đủ: “Phu thê tỷ tỷ thật hăng hái, mỗi ngày không phải lên núi bắt thỏ chính là xuống nước câu cá, cuộc sống chân chính là nhàn nhã.”

“Thái tử phi quá khen. Phu thê chúng ta không quyền không danh, cả đời cũng vì mong miếng cơm manh áo tự do tự tại, nếu đến đây, dĩ nhiên phải thưởng thức chú cảnh đẹp rừng núi, sẽ không uổng phí cuộc đời này rồi.” Nghe được giữa những hàng chữ của nàng ta không phải có ý tốt, Quý Du Nhiên lạnh nhạt đáp lại.

Thái tử phi tiếp tục cười lạnh, “Đúng vậy, các ngươi tự do tự tại rồi, dù sao các ngươi chính là cặp phu thê nhàn tản, cái khác không nhiều lắm, tiền bạc nhiều rảnh rỗi nhiều. Nhưng cũng không suy nghĩ một chút, cá ngươi trải qua cuộc sống vừa lòng như vậy ở đây, cũng do có người đỡ áp lực nặng nề phía trên cho!”

Nữ nhân này, giọng điệu của nàng ta có thể không nồng đậm như vậy không? Gầy đây nhóm mỹ nhân trong Đông cung càng đấu hăng hái bừng bừng, mười mấy người đã không thể thỏa mãn đòi hỏi của nàng ta, bây giờ bắt đầu chiến lược khuếch trương, kiên quyết muốn kéo nàng theo vào hỗn chiến? Quý Du Nhiên nhíu mày, “Khí sắc của Thái tử phi nhìn có vẻ không được tốt, do gần đây sự tình quá nhiều đến mệt rồi hả? Thái tử phi còn trẻ, tuyệt đối nhớ rõ bảo trọng thân thể, tế thủy trường lưu * mới là đạo lý mạnh.”

(*) tế thủy trường lưu: sử dụng tiết kiệm thì dùng được lâu, nước chảy nhỏ thì dòng chảy sẽ dài.

“Ha ha, nếu không phải bởi vì mấy người các ngươi, chúng ta đâu mệt mỏi thành như vậy? Chúng ta cả ngày mệt sống mệt chét, ngược lại tiện nghi cho mấy người các ngươi!” Hai ánh mắt lạnh lẽo hận không thể xẻo hai miếng thịt trên người nàng, sau đó trong tiếng nói thấm đẫm chua chát của Thái tử phi thì đã có thể vào miệng rồi.

Quý Du Nhiên cũng tức giận.

Từ vừa mới bắt đầu nàng đã không trêu chọc nàng ta, dựa vào cái gì mà mỗi lần nữ nhân này đều đổ trách nhiệm lên đầu nàng chứ? Thấy nàng thế lực mỏng manh dễ bắt nạt lắm đúng không? Nên mặt lạnh tới: “Thái tử phi ngươi cần gì phải nhắm lửa đạn về phía ta? Ngươi có tinh lực còn không bằng đi lấy lòng mẹ chồng ngươi đi. Đúng rồi, không phải nói gần đây Thái tử điện hạ vẫn rất sủng ái một mỹ nhân sao? Ngươi nên đi đâu với nàng ta mới đúng, chạy tới chỗ ta kêu bậy kêu bạ cái gì? Ta không phải là nữ nhân kia.”

Nghe thấy những lời ấy, tức giận trong mắt Thái tử phi càng tăng lên: “Hừ, không nhắm vào ngươi, ta nên nhắm vào người nào? Ta sớm cũng biết, nữ nhân không biết xấu hổ giống như ngươi, sao có thể an phận làm một Vương phi của kẻ ngốc? Ta biết ngay ngươi sẽ không bỏ qua cho Thái tử!”

Nữ nhân này không thể thiếu so đo mấy lần với nàng sao? Không phải người nào cũng coi nam  nhân của nàng ta là bảo bối! Khóe miệng Quý Du Nhiên kéo nhẹ, “Thái tử phi, ngươi nghĩ quá nhiều.”

“Ha ha, ta nghĩ quá nhiều? Rốt cuộc là ta nghĩ quá nhiều hay trong lòng ngươi có quỷ? Quý Du Nhiên, hôm nay chúng ta nói cho rõ ràng, rốt cuộc đến lúc nào ngươi mới có thể hoàn toàn buông bỏ chàng? Không phải ngươi tuyên dương khắp nơi ngươi vào thằng ngốc kia phu thê tình thâm sao? Các ngươi cứ tiếp tục tình thâm tiếp đi!”

“Quý Du Dung!” Nghe thấy Phượng Dục Minh bị liên lụy vào, Quý Du Nhiên cũng khó chịu, “Ngươi đừng khinh người quá đáng!”

“Rốt cuộc là ai khinh người quá đáng? Hiện giờ nhân chứng vật chứng đều ở chỗ ta, ngươi còn không dám thừa nhận?” Thái tử phi kêu lên, giật một chiếc khăn vuông từ trong tay áo ra ném tới, “Tự ngươi xem đi, vật này là của ai?”

Vật này... Là của nàng! Chụp khăn vào trong tay, tim Quý Du Nhiên đập mạnh hơn: “Đồ của ta sao lại trong tay ngươi?”

“Ha ha, không ở trong tay ta, chẳng lẽ ngươi hy vọng nó tiếp tục nằm trong tay Thái tử sao?” Thái tử phi lạnh lùng nói.

Quý Du Nhiên đột nhiên ngẩn ra. Nàng nhớ tới: Mấy tháng trước, ngày lại mặt xuất giá, nàng và Thái tử gây gổ, ném một chiếc khăn xuống... Không phải chính là chiếc này sao? Thì ra lại bị hắn nhặt về?

“Quý Du Nhiên, ta nói cho ngươi biết, dù sao ngươi gả cũng đã gả cho thằng ngốc kia, đời này cũng đừng trông cậy vào cá mặn xoay người nữa. Ngươi cứ sống tốt cả đời với kẻ ngốc kia đi! Thái tử đã là của ta, ngươi đừng mơ tưởng sẽ đoạt lại chàng!” Thái tử phi cực kỳ tức giận, giọng gào thét vẫn còn oanh tạc bên tai, Quý Du Nhiên khó có được ngây ngẩn, lại quên đi đánh trả lại.

Thấy nàng như thế, Thái tử phi giống như bắt được cái chuôi, chua ngoa hơn mắng lên: “Quý Du Nhiên, ngươi kẻ đê tiện này, ta sớm biết ngươi chưa từng tính toán buông tay. Ngươi và thằng ngốc kia đều giả dối, người khác tin ngươi, ta không tin! Cả đời ngươi cũng đừng nghĩ che đậy ta!”

Xú nữ nhân, tìm chết!

Sau khi sững sờ, nhìn đôi môi đỏ tươi khép khép mở mở của nàng ta, từng tiếng từng câu đều không thể tách rời nhục mạ nàng và Phượng Dục Minh, Quý Du Nhiên khẽ liếc mắt, lạnh lùng ném ra mấy chữ: “Nói đủ chưa?”

“Ngươi...” Thái tử phi ngẩn ra, bị tròng mắt lạnh lẽo của nàng dọa sợ đến trong lòng run rẩy.

Từng bước một tiến về phía nàng ta, Quý Du Nhiên cười lạnh: “Đã sớm nói với ngươi, không được kêu chàng là kẻ ngốc, sao ngươi không nhớ kỹ chứ? Muội muội à muội muội, tại sao ngươi lại không nhớ được dạy dỗ chứ?”

“Ngươi... Ngươi định làm gì?” Vội vàng lui về phía sau, Thái tử phi run giọng kêu, “Quý Du Nhiên, ngươi đừng quên, ta chính là Thái tử phi!”

“Ngươi chính là muội muội và em dâu ta! Thân là tỷ tỷ và chị dâu, ta có quyền dạy dỗ tiểu bối cứng đầu cứng cổ chứ?”

“Loại nữ nhân như ngươi, ngươi không có tư cách!”

“Bởi vì chuyện giữa ta và Thái tử sao? Ngươi tin cũng được, không tin cũng được, dù sao ta hoàn toàn đoạn tuyệt lui tới với hắn. Chiếc khăn này không phải của ta, ngươi nhận lầm.” Nhẹ nhàng nói xong, Quý Du Nhiên vung tay lên, khăn bay luôn vào trong hồ, nhanh chóng bị nước hồ nhấn chìm.

“Quý Du Nhiên!” Thấy thế, Thái tử phi tức giận tới mức giơ chân, “Ngươi đừng cho rằng ngươi phá hủy chứng cứ thì có thể nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật, ta...”

“Lại định nhờ tới mẫu hậu? Tùy ngươi thôi, coi như bây giờ ngươi kêu người tới làm viện binh cũng không có vấn đề gì, cùng lắm thì ta nhờ tới Hoàng tổ mẫu! Chúng ta xem, rốt cuộc tôn Phật nào trên đỉnh đầu người nào lớn hơn!”

“Ngươi... Ngươi... Hừ!” Bị nàng chọc tức đến phát run, Thái tử phi dùng sức dậm chân, “Thôi, ta không chấp nhặt với ngươi. Chỉ có điều, ta cho ngươi biết, từ nay về sau ngươi đừng mơ tưởng đến gần Thái tử thêm một bước. Nếu như ngươi không nghe, xem ta thu thập ngươi như thế nào! Lục Dao, chúng ta đi!”

“Đi thong thả, không tiễn!” Khoát khoát tay về phía bóng lưng nàng ta, Quý Du Nhiên cũng đột nhiên giận tím mặt xoay người, “Thôi, không câu nữa, thu dọn đồ đạc, đi về!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banhbaoxinxin, cloversmile08, ngahd86, NP1478965, thocon5892, tienak, white_cf và 461 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

18 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180



Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.