Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 

Sủng phi - Cửu Lam

 
Có bài mới 12.03.2017, 22:19
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 70
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


- Đến chương này là HOÀN rồi nha, chỉ còn 4 PN nữa thôi, cám ơn mọi người đã theo dõi mình suốt cả một chặng đường dài. Yêu mọi người nhắm <3

Chương 150: Phu thê.

Editor: Linh

Tết nguyên tiêu năm nay không giống mọi năm, do Triệu Hữu Đường đáp ứng Phùng Liên Dung cho nàng về nhà, đương nhiên vẫn là điệu thấp làm việc, cũng không làm người khác phát hiện.

Phùng Liên Dung cao hứng vô cùng, cả đêm hôm trước đều ngủ không ngon, buổi sáng liền phân phó cung nhân thu thập cái này, thu thập cái kia, đều là nàng muốn mang về đưa cho người nhà. Triệu Huy Nghiên phình má nói: "Phụ hoàng xấu ghê, thế nhưng không cho nữ nhi đi theo."

Chuyện này mấy đứa nhỏ của nàng tự nhiên cũng biết, nhưng thỉnh cầu mãi mà Triệu Hữu Đường chính là không cho.

Cho nên Triệu Huy Nghiên rất tức giận.

Bọn họ đều nói phụ hoàng thích nàng nhất, nhưng chỗ nào so được với mẫu hậu, hiện tại mẫu hậu muốn cái gì là có cái đó, sợ là sao trên bầu trời phụ hoàng cũng phải tìm cách hái xuống cho mẫu hậu.

"Nương đi cầu phụ hoàng đi." Triệu Huy Nghiên đành phải đi tìm Phùng Liên Dung xuống tay, "Mẫu hậu đi nói, phụ hoàng khẳng định sẽ chấp thuận."

Phùng Liên Dung nói: "Ta cũng không phải chưa từng đi cầu, nhưng phụ hoàng con tì khí gì đâu phải con không biết? Ta nói thêm gì đi nữa, không chừng ngay cả ta cũng không cho đi."

Triệu Huy Nghiên cả giận: "Hóa ra mẫu hậu là vì bảo vệ bản thân!"

Phùng Liên Dung cười: "Đương nhiên rồi, vi nương ở trong cung này đã bao nhiêu năm mới có thể về nhà một lần, sao có thể bị một tiểu nha đầu như con làm hỏng chứ? Con ngoan à, chờ lần này ta gặp ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu con, sau này nhất định sẽ giúp con cầu xin, cho con cũng được ra ngoài chơi."

Triệu Huy Nghiên rên một tiếng: "Chán ghét."

Nàng quay người bước đi.

Phùng Liên Dung cũng không để ý nàng, Triệu Hữu Đường nói con trẻ không thể quá nuông chiều, không giống nàng lớn rồi, tính cách đã định hình, người khác thì khác, nghĩ thấy cũng đúng, bọn họ còn nhỏ, một khi được chiều chuộng quen, chỉ sợ không chịu ở trong cung.

Đó không phải là rối loạn quy củ sao?

Triệu Hữu Đường vẫn rất có nguyên tắc.

Lát sau Triệu Thừa Diễn cùng Triệu Thừa Mô cũng tới.

Triệu Thừa Diễn trong tay cầm theo một cái hoa đăng, cười híp mắt nói: "Nương, cái này đưa cho Đình Dự chơi."

Phùng Liên Dung ngó nhìn, cười nói: "Nhị biểu đệ con còn thiếu cái này?
Phùng gia bọn họ bây giờ là tám ngày phú quý, tiền nhiều xài không hết, Đường Dung thường xuyên vì thế phát sầu, hỏi Phùng Liên Dung có muốn lấy một ít hay không, hoặc là bỏ thêm vào quốc khố cũng tốt. Có điều Triệu Hữu Đường nào chịu, lấy lại đồ đã đưa cho nhạc phụ nhạc mẫu, chẳng phải là kêu người trong thiên hạ chê cười, cho nên tiền này vẫn là ngày một nhiều thêm.

Phùng Lâm cùng Đường Dung mỗi lần đi du lịch đều lấy một ít cứu tế người nghèo, coi như là thêm chút công đức.

Triệu Thừa Diễn nghe Phùng Liên Dung nói như vậy, cười hắc hắc nói: "Cái này khác, nương, người xem," hắn vươn tay chạm vào hoa đăng, hoa đăng kia thế nhưng xoay tròn.

Cái này còn không thần kỳ, thần kỳ là, lúc xoay tròn, hoa và chim vẽ bên trên như là sống, khiến Phùng Liên Dung nhing trợn mắt há hốc mồm.

"Không phải bên ngoài có thể mua được." Triệu Thừa Diễn cười nói: "Đặc biệt kêu thợ trong cung làm, giá trị ngàn vàng."

Triệu Thừa Mô tiếp lời nói: "Còn có ba cái, một cái cho muội muội, một cái cho đệ đệ."

"Vậy còn một cái khác thì sao?" Phùng Liên Dung hỏi.

"Cho nương ạ..." Triệu Thừa Mô từ đằng sau lấy ra một chiếc, chỉ thấy bên trên vẽ một nữ nhân đang chơi diều, hơi ngước đầu, diều kia thật như bay lên trời, nụ cười của mỹ nhân cũng chậm rãi nở rộ.

Phùng Liên Dung mặt mày cong cong: "Thật là đẹp, vậy lát nữa vi nương sẽ mang đi nhà ngoại mấy đứa chơi."

Triệu Thừa Mô đưa cho nàng.

Phùng Liên Dung nhìn hắn, hỏi: "Tranh này chẳng lẽ là Hoàng thượng vẽ?"

Triệu Thừa Mô nháy nháy mắt: "Nương biết là được, đừng nói là con nói, thật ra làm hoa đăng cũng là phụ hoàng phân phó."

Triệu Thừa Diễn khóe miệng giật giật: "Phụ hoàng dặn dò, đệ còn nói ra."

Phùng Liên Dung đưa tay sờ mặt Triệu Thừa Mô: "Vẫn là A Lý ngoan nhất, yên tâm, vi nương làm bộ không nghe thấy." Nàng cầm lấy hoa đăng, cẩn thận nhìn mỹ nhân kia, do vẽ có chút nhỏ, cũng không phải rất rõ ràng, nhưng thấy thế nào cũng thấy giống mình.

Cũng đúng, trừ vẽ nàng ra hắn còn có thể vẽ ai.

Ai bảo hắn chỉ thích một mình nàng.

Phùng Liên Dung vừa đắc chí lại kiêu ngạo, loại cảm giác này tựa như nhận được toàn bộ thiên hạ.

Thật ra không đúng vậy sao?

Với nàng mà nói, Triệu Hữu Đường vốn chính là ông trời của nàng.

Phùng Liên Dung cười hì hì xách theo hoa đăng đi vào.

Triệu Huy Nghiên cùng Đông Lang cũng muốn hoa đăng, đã cầm chơi.

Tới sắc trời có chút tối, Phùng Liên Dung thay bộ quần áo bình thường.

Nàng đang thầm suy nghĩ, người nhà nhìn thấy nàng sẽ là loại biểu tình gì, nghĩ lại thở dài, ngôi nhà kia, nàng rời đi mười mấy năm, cảnh còn người mất, tiểu viện đổi thành đại viện, đã không phải nơi mình quen thuộc.

Nhưng là trạch viện rộng như vậy, bọn họ ở nhất định rất thoải mái.

Phùng Liên Dung ngồi trên xe ngựa đi về cửa cung, đang đi trên đường, xe ngựa đột nhiên dừng lại, rèm cửa vừa vén, chỉ thấy Triệu Hữu Đường ngó đầu vào.

"Hoàng thượng?" Phùng Liên Dung cười rộ lên, "Hoàng thượng đến tiễn thiếp thân ạ?"

"Ai tiễn nàng?" Triệu Hữu Đường không chỉ ngó đầu vào, cả người cũng tiến vào, ngồi cạnh nàng.

Xe ngựa lại lập tức đi về phía trước.

Phùng Liên Dung nghiêng đầu nhìn hắn, khó hiểu nói: "Hay là Hoàng thượng muốn dẫn thiếp thân đi đâu?"

Nhưng nàng là muốn về nhà mà.

Triệu Hữu Đường nói: "Đi nhà nàng."

"Cái gì!" Phùng Liên Dung mắt trợn tròn, "Hoàng thượng, muốn đi, nhà thiếp thân?"

"Không được à?"

"Không được." Phùng Liên Dung lắc đầu như lắc trống bỏi, "Không được, bọn họ sẽ bị sợ, Hoàng thượng ở đây, bọn họ cũng không dám thoải mái nói chuyện, Hoàng thượng vẫn là chọn chỗ khác chơi đi." Nàng lắc lắc tay áo hắn, "Hoàng thượng."

Nhưng mặc dù nàng nũng nịu, Triệu Hữu Đường cũng không để ý, thản nhiên nói: "Trẫm đi nhà nhạc phụ nhạc mẫu xem thế nào, đừng nói nhiều."

Phùng Liên Dung không dám nói tiếp nữa.

Qua một lát, xe ngựa xuất cung, Phùng Liên Dung nhịn không được hỏi: "Vậy Hoàng thượng sớm đã định cùng đi với thiếp thân đúng không? Sao không nói với thiếp thân một tiếng?"

Triệu Hữu Đường môi giật giật.

Thật ra hắn ngay từ đầu không muốn đi, nhưng chẳng biết tại sao vào lúc trước đi Phùng Liên Dung đi, hắn liền bắt đầu đứng ngồi không yên, chốc lại hỏi Nghiêm Chính hôm nay sẽ có mưa không, chốc lại hỏi trên đường có cấm đi lại ban đêm không, lại hỏi phái bao nhiêu hộ vệ.

Nhưng tất cả đáp án đều hài lòng, hắn vẫn ngồi không yên.

Cũng không biết có phải do lần đó nàng gặp chuyện không may, hắn bị bệnh!

Một khi Phùng Liên Dung ra cung, cách xa hắn, hắn liền tâm thần không yên.

Vậy nên mới cùng đi.

Phùng Liên Dung thấy hắn không trả lời, chợt cười nói: "Hoàng thượng muốn đi cũng không sao, lại nói, thiếp thân không biết đã ảo tưởng bao lần, Hoàng thượng có thể cùng thiếp thân về nhà ngoại, như phu thê bình thường, giờ, ngược lại làm tròn nguyện vọng của thiếp thân."

"A?" Triệu Hữu Đường nhíu mày, "Vậy sao nàng không nói sớm?"

Phùng Liên Dung dựa vào trong lòng hắn: "Chỉ là hy vọng xa vời."

Triệu Hữu Đường cười nhạo một tiếng: "Nàng mong mỏi lớn thế nào đều đạt thành, còn để ý cái này?" Hắn duỗi tay cầm lấy vành tai nàng, "Nàng đay là tham niệm! Quả nhiên Trẫm quá dung túng nàng."

"Thiếp thân cũng rất dung túng Hoàng thượng mà." Phùng Liên Dung đếm đầu ngón tay nói: "Ngoáy lỗ tai cho Hoàng thượng, cắt móng tay, rửa chân, tắm rửa, làm sủi cảo, mát xa, chải đầu, à, còn có sinh con."

Triệu Hữu Đường nói: "Sinh con cũng tính à?"

"Đương nhiên!" Phùng Liên Dung nói, "Có điều đây là bụng thiếp thân dung túng ngài."

Triệu Hữu Đường cười ha ha, để tay lên bụng nàng, chế giễu nói: "Bụng á, vậy nàng còn phải dung túng Trẫm thêm mấy lần, lại thêm hai đứa nhỏ đi."

Phùng Liên Dung nói: "Sinh thêm, phải có nữ nhi."

"Nhi tử nữ nhi đều như nhau, dù sao đã có ba nhi tử Trẫm cũng thấy đủ." Triệu Hữu Đường nói xong ngược lại nhớ đến chuyện lập Thái tử, hắn còn chưa làm ra quyết định.

Có điều bình thường đã để hai nhi tử xử lý một số chuyện, có đôi khi cũng sẽ gọi bọn hắn xem tấu chương, đều tự nghĩ câu trả lời. Muốn nói trên mặt khống chế toàn cục, nhất định là Triệu Thừa Mô xuất sắc hơn chút, chỉ là đứa nhỏ này nội liễm thâm sâu, dù là hắn cũng không hẳn đã nhìn ra, mà Triệu Thừa Diễn thì đơn giản hơn nhiều.

Hắn ngả người về phía sau, sắc mặt trầm tĩnh.

Phùng Liên Dung biết hắn lại đang suy nghĩ chuyện gì, liền không quấy rầy hắn nữa.

Xe ngựa rất nhanh thì đến đại viện Phùng gia.

Ngô thị đang phân phó hạ nhân bày đồ ăn, Đường Dung đã sớm không quản chuyện, nàng nghiễm nhiên là Phùng gia chưởng sự phu nhân, nghe được có người đến bẩm nói có khách, lập tức cảm thấy kỳ quái.

Do tết Nguyên tiêu, bình thường cũng không có bàn bè người thân đến thăm, đều là ở nhà đoàn tụ, hiện tại sao lại có khách đến? Nàng đi theo ra, ai biết từ trên xe bước xuống một người, mặc áo gấm màu tím đậm, mặt như quan ngọc, không giận mà uy, Ngô thị chỉ nhìn một cái chân liền mềm nhũn, kém chút quỳ xuống.

Nghiêm Chính bước nhanh đi lên, thì thầm vài câu.

Ngô thị cố gắng đứng thắng.

Lúc này trên xe lại đi xuống một người, tự nhiên là Phùng Liên Dung.

Ngô thị lần này đã có chuẩn bị tâm lý, Hoàng thượng sẽ không vô duyên vô cớ đến nhà bọn họ, nhất định là có liên quan đến Phùng Liên Dung, nàng đối Phùng Liên Dung lại không có cảm giác sợ hãi, trên mặt đã lộ ra tươi cười.

Nàng thở ra một hơi, tiến lên hai bước tự mình nghênh đón bọn họ đi vào, nhưng cũng không có xưng hô.

Do ý của Triệu Hữu Đường, nàng không dám tiết lộ thân phận của bọn họ, hạ nhân trong phủ tự nhiên là không nhận biết, chỉ cảm thấy hai người này cả người đẹp đẽ quý giá, nhất định là tới từ danh môn thế gia, khó trách phu nhân sẽ cung kính như vậy. Trong lòng lại tò mò hai người này rốt cuộc là ai, dù sao gia tộc bình thường hay lui tới bọn họ là biết đến.

Ngô thị trực tiếp cùng bọn họ đi nhà chính, Phùng Lâm, Đường Dung đang cùng nhi tử, tôn tử nói chuyện thì thấy Ngô thị dẫn hai người tiến vào.

Ngô thị biết bọn họ nhất định cũng rất khiếp sợ, lập tức cho hạ nhân lui hết ra trước.

Cửa vừa đóng, trừ Triệu Hữu Đường cùng Phùng Liên Dung, trong phòng mọi người tất cả đều quỳ xuống.

Phùng Liên Dung thở dài, nhìn Triệu Hữu Đường, nàng nói mà, hắn đi, cả nhà bọn họ đều không được tự nhiên, xem, qua một cái tết Nguyên tiêu còn phải quỳ xuống trước. Đây mặc dù là tâm nguyện của nàng, nhưng do thân phận của Triệu Hữu Đường, luôn sẽ không hợp nhau.

Triệu Hữu Đường tằng hắng một tiếng, nhẹ giọng nói: "Tất cả đứng lên đi, cứ coi Trẫm là người thân."

Phùng Lâm đời này đều chưa từng nghĩ Hoàng đế sẽ đến nhà bọn họ, còn đang lơ mơ, Phùng Mạnh An trước tiến lên, hắn thường gặp Triệu Hữu Đường, hai người xem như gần gũi, cho nên hắn đối quân uy của Triệu Hữu Đường là có sức đề kháng, hắn đỡ Phùng Lâm cùng Đường Dung đứng lên, những người khác cũng lục tục dậy theo.

Phùng Liên Dung cười nói: "Cha, nương, tướng công lát nữa cũng cùng chúng ta ăn cơm, hai người cũng đừng câu thúc."

Tướng công...

Tất cả mọi người lộ ra vẻ kinh dị.

Phùng Liên Dung vẻ mặt tự nhiên, hai người bọn họ đã đi ra ngoài mấy lần, Phùng Liên Dung đã rất quen.

Phùng Lâm thấy thế thầm nghĩ, nữ nhi thật sự là to gan, lại dám gọi Hoàng thượng là tướng công.

Đường Dung lại vôi mừng khôn xiết, nói với Ngô thị: "Vậy mau kêu phòng bếp làm thêm mấy món nữa, có sơn hào hải vị gì kêu bọn họ lôi hết ra, xem..."

"Không cần như thế." Triệu Hữu Đường cắt đứt lời bà, cười một cái nói: "Những món trước đây Dung Dung thích, làm mấy món đi."

Sắc mặt của mấy người trong phòng lại thay đổi.

Có điều thay đổi này tự nhiên là cao hứng, có thể thấy được địa vị của Phùng Liên Dung cao bao nhiêu.

Đường Dung nghe nói như thế, tự nhiên là càng thêm thích Triệu Hữu Đường, nếu không phải do hắn là Hoàng đế, hận không thể tiến lên khen hắn là con rể tốt, bà liên tục nói: "Được, được, Nhược Lan, con mau mau đi phân phó."

Ngô thị đi ngay.

Phùng Mạnh An cười nhìn Phùng Liên Dung: "Sao không dẫn theo mấy đứa nhỏ đến?"

"Tướng công không cho, sợ quá chiều tụi nhỏ." Phùng Liên Dung nghĩ, cũng không biết thừa lại mấy đứa nhỏ, tết Nguyên tiêu này tụi nhỏ qua thế nào.

Triệu Hữu Đường nói: "Trẫm đã phái người đi nói với mẫu hậu, mẫu hậu sẽ gọi bọn nhỏ qua."

Phùng Liên Dung nghĩ đến hoa đăng, cười kêu Nghiêm Chính đi lấy vào, hướng Phùng Đình Dự vẫy tay: "Đây là Thừa Diễn, Thừa Mô đưa cho ngươi, bảo ta mang đến hộ."

"Cám ơn nương nương." Phùng Đình Dự cười híp mắt hành lễ, tính hắn cùng Phùng Đình Nguyên như nhau, trầm ổn lễ phép, lại nhìn hoa đăng, trong mắt lóe ra sáng rọi: "Hoa đăng đẹp quá đi!"

"Ta cũng có một." Phùng Liên Dung lắc cái của mình một cái, "Chúng ta mang ra ngoài chơi đi?"

Phùng Đình Dự liên tục gật đầu.

Hai người liền đi ra ngoài.

Nói là chơi, thật ra Phùng Liên Dung vẫn muốn nhìn xem nhà mẹ đẻ mình hôm nay là bộ dáng gì, Triệu Hữu Đường từ phía sau đi đến, cười nói: "Biết ngay là nàng đi khắp nơi mà, trạch viện này thế nào?"

"To, ghê gớm thật." Phùng Liên Dung nói, "So với nơi ta ở ban đầu lớn hơn mười mấy lần đấy."

"Lớn một chút mới tốt, Phùng gia nàng tương lai con cháu đầy đàn mới không cảm thấy chật chội."

"Vậy cũng được." Phùng Liên Dung cười nói: "Mẫu thân thường hối hận không thể sinh cho cha nhiều thêm mấy nhi tử, nói Phùng gia con nối dòng đơn bạc, may mà tẩu tử sinh hai đứa, hiện tại chỉ mong hai tôn tử tương lai có thể khai chi tán diệp."

Triệu Hữu Đường cười cười: "Chỉ cần một ngày còn Trẫm, Phùng gia vẫn luôn tốt."

Phùng Liên Dung nắm tay hắn đặt lên mặt cọ cọ: "Cám ơn tướng công."

Hai người đi một lát mới xem hết trạch viện, trở về vừa vặn dùng cơm, trên bàn đã đầy cao lương mỹ vị, Phùng Lâm còn đang không tin, nói với Đường Dung: "Thật đúng là chuyện hiếm, Hoàng thượng còn có thể đến nhà thần tử dùng cơm."

Đường Dung nói: "Tướng công chẳng lẽ không nhìn ra, còn không phải là vì Dung Dung nhà chúng ta, nhà thần tử bình thường Hoàng thượng sẽ đi sao? Lát nữa tướng công phải thoái mái chút, coi như Hoàng thượng là con rể của chúng ta thôi, ơ, không đúng, vốn là vậy, ông đừng bày ra cái bộ quân quân thần thần, nên như thế nào thì như thế đó, cứ như tết Nguyên tiêu mọi năm vậy."

Phùng Lâm hiện tại nghe nhất là nương tử, lập tức đồng ý.

Bên kia Phùng Mạnh An cũng dặn dò Ngô thị cùng hai nhi tử.

Cho nên hai người ngồi vào bàn, người khác đều tận lực không câu thúc, cười cười nói nói, vui vẻ hòa thuận, trong đó đều là nói chút chuyện thú vị thông thường.

Phùng Liên Dung vốn tưởng lần này sẽ nhịn không được khóc, ai ngờ lần này gặp ở trong nhà lại không có một giọt nước mắt, chỉ có tràn đầy hạnh phúc.

Có lẽ cuộc sống nàng đã được nàng trôi qua ngọt như mật.

Mà người nhà thấy nàng được sủng ái như thế, lại càng không có lý do để khóc, tất cả đều mặt đầy ý cười.

Triệu Hữu Đường ngồi bên cạnh Phùng Liên Dung, trên mặt cũng mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Bao nhiêu hồi, hắn cũng từng ảo tưởng cùng người thân hòa hợp vui vẻ như vậy, có nương thương hắn, có phụ thân quan tâm, nhưng đời này của hắn đều sẽ không có.

Hắn từng nghĩ, hắn có lẽ chỉ biết đất nước, không có nhà.

Nhưng mà, bây giờ hắn có.

Phùng Mạnh An cười nói: "Dung Dung, trước kia muội thích xem hoa đăng nhất, lát nữa có đi không? Hiện tại Kinh đô hoa đăng đẹp hơn trước kia nhiều."

Phùng Liên Dung liên tục gật đầu.

Sau đó nhớ tới cái gì mới nhìn Triệu Hữu Đường một cá, trong ánh mắt như nước long lanh tràn đầy khẩn cầu.

Triệu Hữu Đường tự nhiên không trách nàng, cười nói: "Nàng cũng đã đồng ý, còn muốn ta nói cái gì?"

Phùng Liên Dung cao hứng ở dưới bàn nắm lấy tay hắn: "Tướng công cùng ta đi thôi."

Giọng điệu nũng nịu không che dấu, tê tê dại dại, Triệu Hữu Đường đều thay nàng đỏ mặt, vội ừ một tiếng, sợ hắn không chịu, hai tay nàng đều bò lên, còn ra thể thống gì.

Tất cả mọi người ngầm hiểu, lén cười.

Dùng cơm xong, hai người liền đi ra ngoài, vốn Phùng Mạnh An cũng muốn đi, sau đó nghĩ lại, cần gì đi quấy rầy hai người kia, cũng liền mượn cớ trì hoãn.

Phùng Liên Dung còn giống như trẻ con, trong tay cầm hoa đăng, chỉ là nàng đội mũ che mặt, người khác cũng nhìn không thấy mặt, chính là hoa đăng quá mức tinh xảo, luôn có người nhìn chằm chằm không rời mắt, thậm chí còn gặp được người giàu có tiến lên hỏi giá, bị Triệu Hữu Đường mặt đen dọa về.

"Rêu rao khắp nơi, nói chính là nàng đấy." Triệu Hữu Đường nắm chặt lấy tay Phùng Liên Dung.

Phùng Liên Dung cười hì hì: "Hoa đăng đẹp như vậy không lấy ra, đặt ở nhà không phải lãng phí à? Cũng lãng phí tâm huyết của người làm ra chiếc hoa đăng này.

Triệu Hữu Đường hừ lạnh nói: "Đó cũng là làm cho nàng, người khác có thể xem một cái là thiên đại phúc khí!"

Nhìn bộ dáng cao ngạo này, Phùng Liên Dung hé miệng cười nói: "Chờ trở về ta sẽ mang hoa đăng đi cung, nhìn đủ một ăm được không?"

Trong mắt nàng lóe ra giảo hoạt.

Triệu Hữu Đường vẻ mặt lạnh nhạt: "Mắc mớ gì đến ta, cũng không phải ta làm."

Phùng Liên Dung phì một tiếng cười lên, ngẩng đầu chỉ vào xa xa nơi cực kì sáng sủa: "Chỗ đó hình như là nhiều hoa đăng nhất, đi, chúng ta mau đi xem đi."

Nàng đi đắng trước, Triệu Hữu Đường bị nàng lôi kéo, bên cạnh người đi đường như mắc cửi, ào ào từ bên mình xẹt qua, bốn phía hoa đăng lộng lẫy, chói mắt động lòng người, nhưng trong nháy mắt này, tất cả như là không tồn tại.

Hắn theo tay nàng, đi trên đường, chỉ mong đi theo nàng là giống như có thể đi đến cực lạc nhân gian.

Phùng Liên Dung ngửa đầu nhìn hoa đăng, cười nói: "Thật đúng là náo nhiệt hơn trước đây, nhìn bên kia đoán đố đèn, nhiều người quá, còn có bán thức ăn."

Nàng hưng trí bừng bừng, không biết có bao nhiêu hưng phấn, kéo Triệu Hữu Đường lại chỗ đoán đố đèn.

Lại không biết biển người mênh mông, trong mắt hắn chỉ có một mình nàng.

Mắt thấy Phùng Liên Dung nhìn chằm chằm một cái hoa đăng, không biết là đáp án gì, hắn nắm tay nàng chặt hơn, gằn từng chữ một: "Nắm tay cả đời."

Phùng Liên Dung con mắt sáng lên, kêu lên: "Bạch đầu giai lão, hóa ra là đáp án này à!"

Triệu Hữu Đường nhìn nàng, dở khóc dở cười, nâng mặt nàng lên nói: "Đúng, đáp án của ta chính là cái này, nắm tay cả đời, bạch đầu giai lão."

Phùng Liên Dung hiểu rõ ý hắn, lập tức ngây người.

Kéo nàng lại gần, cách mạng che mặt bao trùm lên môi nàng.

Người xung quanh một trận ồn ào.

Trái tim Phùng Liên Dung đập bình bịch, cả người đều cứng lại, thầm nghĩ, tại sao lại là ở trên đường, bao nhiêu người, thật là mắc cỡ chết đi.

Hắn buông nàng ra, kéo nàng bước đi, khuôn mặt tuấn tú cũng không tránh khỏi ửng đỏ.

Nhất thời động tình, cuối cùng không thể tự kiềm chế, vậy nên vì nữ nhân này, quả nhiên là phạm ngốc.

Lúc này Phùng Liên Dung đi theo phía sau hắn, khẽ nói: "Cái gì bạch đầu giai lão, rõ ràng là tam sinh tam thế, ta đời sau, kiếp sau nữa cũng muốn gả cho chàng."

Triệu Hữu Đường dừng bước lại, qua một lát, nhẹ cười rộ lên: "Là Trẫm nói sai rồi."

Phùng Liên Dung nghĩ, hắn thật ra cũng không biết, nhưng nàng biết vận mạng thần kỳ, cho nên muốn tam sinh tam thế, không, mười đời mười kiếp đều muốn!

Bất kể như thế nào, bọn họ đều phải ở cùng nhau.

HẾT TRỌN BỘ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.03.2017, 22:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 151. Ngoại truyện (1)

Editor: Linh

Phùng Liên Dung tròn tâm nguyện về nhà ngoại, không qua nửa năm liền lại có thai, Triệu Huy Nghiên cười an ủi nàng: "Mẫu hậu, ngài không cần lo lắng đệ đệ, dưỡng thai cho tốt."

Ý là trọng trách trông em trai liền giao cho nàng.

"Có điều phải sinh muội muội cho con!" Nàng mãnh liệt yêu cầu.

Nàng có ba vị huynh đệ, thật sự là đủ, chỉ muốn thêm một muội muội, hai người có thể nói chút tâm sự nho nhỏ của thiếu nữ.

Phùng Liên Dung cười nói: "Hơn phân nửa là vậy, vi nương cũng muốn nữ nhi mà, làm bạn với con nữa."

Triệu Thừa Diễn trêu ghẹo nói: "Nhiều muội muội là tốt, còn sinh để thâm bạn, con thấy chưa chắc, chờ tiểu muội lớn lên, Huy Nghiên đều đã lập gia đình, đợi không kịp."

Triệu Huy Nghiên mặt đỏ lên, nói lại: "Ai lập gia đình, ta mới không gả đâu, nhưng là huynh muốn cưới thê, mẫu thân còn phải quan tâm."

"Quan tâm cái gì?" Triệu Thừa Diễn không phải người dễ xấu hổ, "Không tệ lắm là được."

Phùng Liên Dung khóe miệng giật giật: "Chuyện lớn cả đời há có thể qua loa? Cha con nói mấy vị đại nhân kia làm quan là không tệ, nhưng nữ nhi của bọn họ dạng gì, dù sao cũng không biết rõ."

Triệu Thừa Diễn cười cười: "Không phải là sợ mẫu hậu mệt nhọc sao, con thấy Tam thẩm, Tứ thẩm đều là phụ hoàng chỉ, không có gì không tốt. Tam thúc Tứ thúc phu thê ân ái, sở thích hợp nhau kìa."

"Vậy cũng đúng." Phùng Liên Dung gật gật đầu, có điều nhi tử nàng dù sao cũng khác, nàng nhất định phải dùng nhiều chút tâm tư.

Thấy nàng trầm tư, Triệu Thừa Mô nói: "Hôn sự của Đại ca, con thấy mẫu hậu vẫn là chờ sinh xong rồi lại nói, cũng không gấp ngay lúc này." Hắn sợ mẫu thân phân tâm, càng thêm mệt mỏi.

Triệu Thừa Diễn nghe xong cười một tiếng: "Đúng vậy, chờ sau này, lo liệu cho ta và Tam đệ luôn."

"Nói vậy." Phùng Liên Dung trừng mắt: "Con đấy, càng lớn càng không đứng đắn, chuyện như thế có thể làm chung sao? Còn Nhị đệ con nữa, lại nói, hắn nhưng là còn chưa muốn trở về?"

"Năm nay có lẽ phải về." Triệu Thừa Diễn nói: "Hắn là vui đến quên cả trời đất, chờ ta thành thân rồi, dọn ra ngoài, ta cũng phải đi ra ngoài xem một chút."

Phùng Liên Dung liếc nhìn hắn, có chút ai oán.

Triệu Thừa Diễn vội nói: "Tự nhiên sẽ thường trở về."

Mấy người đang nói thì Triệu Hữu Đường tới, ba người kia thức thời, hành lễ xong liền cáo từ, chỉ có Đông Lang còn nhỏ, vươn tay muốn Triệu Hữu Đường ôm.

Tính tình của hắn vừa không tùy tiện giống Triệu Thừa Diễn, cũng không trầm ổn nội liễm như Triệu Thừa Mô, lớn hơn chút ngược lại rất dính người, mỗi lần cha nương ôm hắn liền không rời được tay, có đôi khi cũng dựa vào rồi ngủ mất, cho nên ngay từ đầu Phùng Liên Dung mới lo lắng, sợ bản thân không rảnh chiếu cố Đông Lang.

May mắn Triệu Huy Nghiên từ nhỏ đã trông đệ đệ này, Đông Lang vẫn rất là thích nàng.

Triệu Hữu Đường ôm lấy Đông Lang, cười nói: "Đã ăn cơm chưa?"

Đông Lang gật gật đầu, đặt đầu lên vai phụ thân, Triệu Hữu Đường một bàn tay vuốt đầu hắn, vừa nói chuyện với Phùng Liên Dung.

Cũng chỉ là mấy lời ngày xưa đã nói, phải cẩn thận thân thể, thẳng đến ba đứa nhỏ đi rồi hắn mới nhắc đến lập Thái tử.

Do Triệu Thừa Diễn cũng đã lớn, không hai năm phải thành thân, nếu còn không định ra, không thiếu được sẽ ảnh hưởng triều đình, Phùng Liên Dung nói: "Giống như Hoàng thượng nghĩ, lập Thừa Mô đi."

Triệu Hữu Đường khó hiểu: "Trẫm nghĩ như thế nào, nàng biết?"

"Đương nhiên, nếu là muốn lập Thừa Diễn, hắn là Trưởng tử danh chính ngôn thuận, sao cần phải suy nghĩ nhiều." Nàng ít nhiều biết tâm tư của hắn, trên chuyện lập Thái tử, vẫn là từng do dự qua.

Triệu Hữu Đường cười cười, đưa tay sờ đầu nàng: "Hoàng hậu vẫn rất là thông minh đấy, chỉ là...."

Phùng Liên Dung nói: "Thừa Diễn không muốn làm Thái tử đâu, vừa rồi còn ở đây nói chờ thành thânl liền chuyển ra ngoài ở, nghe ra là hắn đã sớm suy nghĩ xong."

Nếu không phải sợ Triệu Hữu Đường, nhất định đã sớm đề cập với hắn, chỉ là Triệu Thừa Dục thường nói với hắn, loại chuyện này không phải bọn hắn có thể làm chủ, cho nên cũng chỉ ở trước mặt Phùng Liên Dung lộ ra ý này.

Về phần Triệu Thừa Mô, hắn chưa từng từ chối, có thể thấy được là muốn làm Thái tử, một cái muốn làm, một cái không muốn làm, một cái thích hợp, một cái không thích hợp, như vậy, còn cái gì phải do dự?

Thật ra cho tới bây giờ Phùng Liên Dung cũng không coi đây là chuyện lớn, dù sao đều là con nàng, chỉ cần mấy huynh đệ tình cảm tốt là được.

Triệu Hữu Đường thấy nàng nói được tùy tiện có chút không biết nói gì, thế nhưng nghĩ lại cũng thấy chuyện chính là như vậy, thật ra hắn đã sớm chọn xong, đã Triệu Thừa Diễn không có gì không vui, lập liền lập.

Cách hai ngày hắn liền mời quan viên Bộ lễ, tuyên cáo thiên hạ, lập Triệu Thừa Mô làm Thái tử.

Kết quả trong và ngoài cung gió êm sóng lặng, chuyện gì cũng không có, có thể thấy được những người đó cũng sớm đoán được, không có ai không phục, Triệu Thừa Diễn còn nhẹ nhàng thở ra.

Trong lòng hắn sao không biết tầm quan trọng của Thái tử, nhưng những năm này, hắn đã sớm nhìn ra, Tam đệ thông minh hơn hắn nhiều lắm, tương lai nước Cảnh giao đến trong tay hắn, ai cũng yên tâm.

Như vậy là chuyện tất cả đều vui vẻ.

Tới giữa tháng mười, Phùng Liên Dung sinh hai con, một nam một nữ, làm Triệu Hữu Đường vui mừng hỏng rồi, trong ấn tượng của hắn, bản triều hình như chưa từng có chuyện vui bực này.

"Bụng này của nàng càng lúc càng lợi hại, một lần là hai đứa." Triệu Hữu Đường mỗi tay ôm một đứa cho nàng xem, "Giống nhau như đúc, chính là một cái có chút béo, một cái có chút gầy."

Vừa rồi Phùng Liên Dung ở bên trong sinh con, hắn từ lúc bắt đầu đã chờ, sợ xảy ra chuyện gì, nàng bình an hắn mới yên tâm, vội vã tiến vào, ngay cả quần áo trên người hai con đều là hắn tự mình mặc lên.

Phùng Liên Dung vội hỏi: "Đứa nào gầy vậy?"

"Nữ nhi gầy." Triệu Hữu Đường nói, "Nàng đừng lo lắng, Trẫm sẽ sai người nhiều để ý nàng, thấy vẫn rất tốt."

Phùng Liên Dung ló đầu, quả nhiên thấy hai đứa nhỏ đều an ổn liền thầm nhẹ thở ra.

Triệu Hữu Đường vươn tay dùng khăn thấm mồ hôi cho nàng, mắt thấy nàng mệt mỏi, mất không biết bao sức lực, hơi hơi thở dài, nắm lấy tay nàng nói: "Lần này sinh hai đứa Trẫm cũng thấy đủ, sau này nàng đừng sinh nữa."

Phùng Liên Dung nửa khép hai mắt: "Sao vậy, vậy chàng không tìm ta nữa?"

Đến giờ rồi còn ăn dấm chua nữa, Triệu Hữu Đường buồn cười: "Ngủ một lát đi, đợi lát nữa dậy ăn chút gì." Hắn thấy mấy đứa nhỏ muốn vào, khoát tay kêu bọn hắn đi ra ngoài, đỡ lại quấy rầy Phùng Liên Dung.

Phùng Liên Dung cũng thật sự mệt mỏi, nói xong câu kia liền ngủ mất.

Triệu Hữu Đường ôm hai đứa nhỏ ra cho mấy đứa xem, bốn người đều mở to mắt, vạn phần cao hứng, Triệu Huy Nghiên cướp lời nói: "Về sau tiểu muội đều là ta quản, nàng là muội muội ta, thuộc về ta quản."

Đông Lang ngẩng đầu nhìn nàng.

"Yên tâm, tỷ tỷ không quên đệ đâu, đệ cũng giúp trông muội muội."

Đông Lang có thế mới vui mừng gật đầu.

Bốn đứa nhỏ vây quanh liền không đi, Triệu Hữu Đường nói: "Đệ đệ muội muội muốn nghỉ ngơi, mấy đứa đều tự đi làm việc đi, muộn chút lại qua."

Hắn gọi hai bà vú đến, mỗi người ôm một đứa.

Phùng Liên Dung ngủ một lát rồi dậy, nhìn qua hai đứa nhỏ xong liền cùng Triệu Hữu Đường ăn cơm, nàng còn nhớ thương chuyện lớn cả đời của Triệu Thừa Diễn.

"Trước đó cũng đã nói, chờ sinh xong sẽ lo chuyện của hắn."

Triệu hữu Đường nói: "Không phải Trẫm đã bảo nàng chọn sao, sao vậy, mấy người đó không ai hợp mắt?"

"Cũng không phải vậy, chỉ là chưa thấy người." Phùng Liên Dung chớp mắt: "Năm sau tết thượng tị*, không phải Hoàng thượng vốn định cùng những đại thần đó đi du xuân sao, thiếp thân thấy không bằng chọn mấy nhà đó đi cùng."

(*) Tết thượng tị: Người Hán thì gọi ngày tết 3 tháng 3 là “Thượng Tỵ tiết” (上巳節, tỵ = chi thứ sáu trong thập nhị địa chi), bắt đầu trở thành lễ hội tắm gội rũ bỏ bệnh tật, tà ác từ thời Hán (có ghi trong Hậu Hán Thư, thiên Lễ Nghi Chí Thượng). Về sau tổ chức thêm các hoạt động đi chơi ngoài đồng (đạp thanh), ăn uống yến tiệc bên bờ sông v.

Triệu Hữu Đường cười ha ha, chế nhạo nói: "Là chính nàng muốn đi ra ngoài đúng không, còn lấy con làm cớ."

"Nào có, đi ra ngoài thì đúng là muốn đi." Phùng Liên Dung lắc lắc ống tay áo Triệu Hữu Đường, "Nhưng cũng là đẹp cả đôi đường, con dâu ta, ta phải chọn tốt. Ngoài ra, nếu chính hắn thích ta cũng không ngăn cản."

Nhìn khuôn mặt tròn thêm một vòng thịt của nàng, giống cái bánh bao, Triệu Hữu Đường nói: "Nàng cứ như vậy đi ra ngoài, còn ở cữ mà."

"Sinh nhiều, ở cữ không cần ở lâu." Phùng Liên Dung vội nói, thấy hắn nhìn mặt mình chằm chằm, vội vàng che mặt la lên, "Qua một thời gian nữa sẽ gầy, chàng đừng xem!"

Triệu Hữu Đường nói: "Sau này không sinh nữa, muốn nhìn thấy mặt béo còn không có mà xem đâu, mau bỏ tay ra."

Phùng Liên Dung sống chết không bỏ, nhưng nàng ngồi trên giường ăn, có thể trốn đi đâu, bị Triệu Hữu Đường bắt được, cưỡng chế xem kỹ một hồi.

Phùng Liên Dung nước mắt như mưa.

Sắp đến tết thượng tị, Triệu Hữu Đường cũng vẫn là theo nàng, điểm mấy quan viên cùng với nữ quyến, lúc ấy Phùng Liên Dung đương nhiên đã khôi phục lại, cùng Triệu Huy Nghiên như hai tỷ muội, ríu ra ríu rít, nói đi du xuân mặc cái gì tốt, mang cái gì ăn, hai người thương lượng xong liền phân phó.

Triệu Huy Nghiên nói: "Có mang theo Đông Lang không?"

"Đương nhiên là có, đứa nhỏ đáng thương, tương lai đều phải ở trong cung không được đi ra ngoài, thừa dịp còn nhỏ không hiểu chuyện, dẫn hắn đi xem chút."

Triệu Hữu Đường quản con rất nghiêm, không dễ cho ra cung, Phùng Liên Dung đang đau lòng Đông Lang.

Triệu Huy Nghiên liền chọn quần áo cho Đông Lang.

Phùng Liên Dung thấy nàng rất cẩn thận, cười nói: "Tương lai con nhất định là người mẫu thân tốt."

Triệu Huy Nghiên mặt đỏ lên: "Nương nói cái gì vậy, ta mới không gả, bồi nương trong cung cả đời."

"Trong cung có cái gì tốt, bên ngoài chơi mới vui, nếu không phải phụ hoàng con, ta đã nói với con, ta đã sớm chạy ra ngoài." Phùng Liên Dung nói: "Tương lai con gả ra ngoài, nương cũng có thể thường xuyên ra ngoài thăm nom con."

Triệu Huy Nghiên lập tức phì cười.

Nàng cảm thấy mẫu thân ngày càng giống trẻ con, từ lúc Phùng Liên Dung mang thai đều là nàng giúp xử lý sự vụ trong cung, không có gì nàng làm không tốt.

Nàng còn rất lo lắng nàng xuất giá rồi mẫu thân sẽ mệt.

"Nương à, nữ nhi chỉ thích ở trong cung, bên ngoài dù như thế nào cũng luôn cách phụ hoàng mẫu hậu, ca ca đệ đệ." Triệu Huy Nghiêm ôm lấy eo Phùng Liên Dung, mặt dán ở ngực nàng.

Phùng Liên Dung cười cười vuốt đầu nàng.

Nữ nhi tốt như vậy, chọn phò mã như nào mới xứng đây... Phùng Liên Dung thở dài một tiếng.

Đến ngày ấy, tất cả đều chuẩn bị tốt, mọi người chậm rãi đi ra ngoài chơi, lần này không tránh dân chúng, dẫn tới kinh đô ngã tư đường kín hết chỗ, người người tất cả đều đi ra ngoài xem Hoàng đế Hoàng hậu, còn có công chúa hoàng tử.

Phùng Liên Dung nhàn nhã ngồi chung trên long liễn của Triệu Hữu Đường, hơi có chút căng thẳng, từ lúc làm Hoàng hậu, vẫn là lần đầu tiên đối mặt với tình cảnh này.

"Cũng không biết được không." Phùng Liên Dung kêu Triệu Hữu Đường xem, "Có chỗ nào không ổn không?"

Triệu Hữu Đường cười nói: "Xa như vậy, bọn họ nào thấy rõ, nàng ngồi thẳng là được, hơn nữa, đến gần rồi ai mà không quỳ, nàng sợ cái gì? Còn sợ dân chúng cảm thấy nàng không đủ đẹp, không thể làm Hoàng hậu?"

Phùng Liên Dung lén đánh hắn một cái, khẽ nói: "Đáng ghét, làm sao lại không đủ đẹp chứ, phải là rất đẹp."

Thấy nàng nói xong rồi tự cười, khóe miệng vểnh lên, lúm đồng tiền đọng trên mặt, còn mang theo ngây thơ của cô gái nhỏ, Triệu Hữu Đường nói: "Nghiêm túc chút, phải có chút dáng vẻ của mẫu nghi thiên hạ chứ."

Phùng Liên Dung lập tức không dám lại cười.

Một đường tới ngoài cung nàng mới thả lỏng cơ mặt, Triệu Thừa Diễn cùng Triệu Thừa Mô chạy qua, cười nói: "Mẫu hậu, bọn họ đều khen ngài đẹp đấy."

Phùng Liên Dung cười đến vui vẻ.

Thấy vậy huynh đệ hai người cũng cười.

Phùng Liên Dung nói với Triệu Thừa Diễn: "Lát nữa ta gọi mấy cô nương cùng ta đi dạo, con tìm cơ hộ xem một cái, thích thì thích, không thích cũng được."

Triệu Thừa Diễn ngược lại ngại phiền toái, lập tức đồng ý.

Lát sau, phu thê Triệu Hữu Ngô cũng tới, Triệu Hữu Trinh không ở kinh đô, thê tử hắn năm trước mang theo đứa nhỏ đi nhìn hắn, một nhà đoàn tụ, lúc này vẫn chưa quay về.

Phùng Liên Dung bước xuống khỏi long liễn, cùng Triệu Hữu Ngô thê tử Trương thị, còn có Triệu Huy Nghiên ngồi chung một chỗ, Trương thị cũng là vừa sinh đứa nhỏ chưa được bao lâu, Phùng Liên Dung liền cùng nàng nói chuyện con cái.

Một thoáng sau, Triệu Hữu Ngô đã đến gõ cửa xe, hỏi Trương thị có khó chịu không.

Hóa ra Trương thị ngồi xe đôi khi sẽ không thoải mái, hắn sợ nàng lại bị, tùy thân đều mang theo thuốc.

Phùng Liên Dung thầm nghĩ hai người này tình cảm thật sự là tốt, nói: "Sớm biết ngươi bị vậy liền sẽ không gọi ngươi, còn nhọc Tứ đệ lo lắng."

Trương thị hé miệng cười: "Nghe nói là chọn thê cho Thừa Diễn, tướng công cả ngày đều nhắc, nói là nhất định phải chọn một người thích hợp." Triệu Hữu Ngô vẫn luôn thích Triệu Thừa Diễn.

Phùng Liên Dung cười rộ lên, cầm lấy tay nàng: "Được, vậy ngươi cùng ta nhìn xem."

Xe ngựa đi thêm một lát, tới nơi cỏ xanh như đệm, chậm rãi ngừng lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.03.2017, 22:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 152: Ngoại truyện (2)

Editor: Linh

Lần này Triệu Hữu Đường dẫn theo không ít quan viên xuất hành, Phùng Mạnh An tự nhiên cũng ở trong đó, có điều cha nương lớn tuổi không đi, những cáo mệnh phu nhân này mắt thấy Hoàng hậu, ào ào tiến lên vấn an.

Phùng Liên Dung  trước kia ở trong cung cũng từng tiếp kiến mệnh phụ, đã thói quen, cười bảo các nàng không cần câu nệ, ánh mắt lại nhìn về phía mấy vị cô nương ở phía sau.

Sinh ra từ nhà quan, đều là có ánh mắt, vốn Hoàng thượng vì hiển lộ rõ thái bình thịnh thế, vui chung với dân, mời quan viên cùng du hành cũng không nhất định phải mời nữ quyến. Có điều Hoàng hậu cùng đi ra cũng là thích hợp, nhưng nữ nhi của mấy quan viên đang độ tuổi đợi gả, cái này không khỏi không tế nhị.

Nhóm mệnh phụ đều tự dẫn nữ nhi đến bái kiến, tâm tư không giống nhau.

Những cô nương đều đang độ tuổi niên hoa (tươi đẹp), Phùng Liên Dung nhìn trong mắt, không khỏi nghĩ đến chính mình năm đó, tâm tình cũng có chút phức tạp. Nhìn thấy phu nhân, cô nương có ánh mắt tránh né nàng đều nhớ kỹ, nghĩ về cung rồi nhất định không thể muốn, miễn cưỡng người khác, không cam nguyện, đối hai bên đều không tốt.

Đến cùng không phải ai đều nguyện ý cùng hoàng thất kết thân.

Trừ những người đó ra thì cũng không còn mấy, Trương thị cùng nàng đi ở đằng trước, nhẹ giọng cười nói: "Dáng dấp lớn lên không tệ, ngôn hành cử chỉ cũng hào phóng."

Phùng Liên Dung gật đầu: "Đúng vậy, đều thật tiểu thư khuê các." Nàng hơi dừng, thanh âm thấp hơn: "Nhưng cũng không phải ai đều tốt."

Hóa ra nàng cũng nhìn ra, người luôn có tốt xấu, Trương thị nói: "Dù sao cũng không cần gấp."

"Ngươi cũng để ý hơn chút, lát nữa Thừa Diễn cũng sẽ tới, hắn nếu coi trọng người nào, vẫn phải theo hắn."

Trương thị nghe được câu này ngược lại có chút do dự: "Vậy nếu hắn nhìn trúng Vương cô nương thì sao?"

Vừa rồi Phùng Liên Dung cũng là chỉ cô nương đó, tuy rằng bộ dạng xinh đẹp tuyệt trần, nhưng có chút lỗ mãng, không nói là quá, nhưng cũng không giống như là người an phận."

Nàng dừng chân lại, do vấn đề này khó trả lời.

"Ngươi nói sao?" Nàng hỏi lại.

Trương thị cười rộ lên.

"Nương nương, con ta còn nhỏ, chưa từng nghĩ đến."

Phùng Liên Dung tính tình đặc biệt dảy rộng, cho nên Trương thị cùng nàng quen thuộc, ngay cả đùa cũng dám, vấn đề này lại bị lui trở về.

Phùng Liên Dung thở dài: "Ta vốn cho rằng nuôi bọn họ lớn lên đã là rất khó, không nghĩ tới còn phải bận tâm như vậy, xem ra lệnh của phụ mẫu lời của mai mối cũng không phải không tốt."

Một người làm mẫu thân, luôn sẽ dần phát hiện rất nhiều vấn đề ban đầu chưa từng nghĩ tới.

Ví như Triệu Thừa Diễn, mới đầu nàng cảm thấy nên để hắn tự chọn một người mình thích, đến bây giờ mới phát hiện, nếu thật sự làm như vậy, vạn nhất không như ý của nàng lại có chút phiền phức.

Quả nhiên nói nuôi con một trăm tuổi, ưu sầu dài chín mươi chín.

Lo lắng cái này, lo lắng cái kia.

Trương thị thấy nàng nhíu mày, cười trấn an: "Thừa Diễn thông minh như vậy, nhất định sẽ phân rõ."

Mọi người đang đi về phía trước, nhưng một vị Tề phu nhân lạc tuốt ở phía sau đang thấp giọng răn dạy mấy người nha hoàn: "Ngay cả một người cũng nhìn không xong, các ngươi mau đi tìm."

Nha hoàn vội vã đi tìm.

Lại nói hai huynh đệ Triệu Thừa Diễn lúc này đang rảnh rỗi, Nghiêm Chính liền dẫn đi xem người.

Triệu Thừa Mô vỗ bả vai huynh trưởng: "Ca ca coi chừng, ta không đi."

Triệu Thừa Diễn hận nghiến răng nghiến lợi: "Đệ đây là không đi cùng ta? Vậy đệ định đi đâu? Dù sao rảnh rỗi không có việc làm, đệ cũng đi xem cho ta đi."

"Lại không phải nương tử của ta, ta xem cái gì? Ca ca tự mình dụng tâm chút." Hắn nhấc chân liền chạy.

Triệu Thừa Diễn chỉ phải nhắm mắt lại.

Hắn nghĩ, hắn đi chuyến này không phải hắn nhìn các cô nương, mà là một đám mệnh phụ cùng các cô nương nhìn hắn, nghĩ liền cả người khó chịu, liền tình cảnh đó, hắn thật sự có thể phân tâm nhìn khắp nơi sao?

Nhưng Phùng Liên Dung nói như vậy, hắn không tiện từ chối.

Triệu Thừa Mô đi rồi cũng thấy buồn cười, hắn đã có thể tưởng tượng được tình cảnh của Triệu Thừa Diễn.

Vì ngăn chặn mình cũng gặp phải cục diện như vậy, hắn có phải là nên chọn cho mình một người trước không?

Đang nghĩ, hắn liền phát hiện mình đi xa, vừa muốn quay trở lại, Đại Lý ho nhẹ một tiếng, ghé bên tai hắn nói khẽ: "Bên kia đang trốn hai người, Điện hạ xem, có phải nô tài nên xử trí?" Vừa nói vừa đưa tay chỉ chỉ hướng bên cạnh một cây đại thụ che trời.

Triệu Thừa Mô quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bên cây lộ ra một góc váy màu hồng đinh hương, một đầu khác lại lộ ra một góc màu xanh đậu.

Là hai nữ tử.

Hôm nay phụ hoàng du hành, đó là chuyện lớn, dọc đường đều có hộ vệ, hai người này lén lút là vì sao? Chẳng lẽ là thích khách, nhưng thiên hạ nào có thích khách ngốc như vậy?

Vậy thì chính là nữ quyến được mời?

Triệu Thừa Mô đột nhiên muốn cười, đó là một trong những thê tuyển của Đại ca hắn hay sao?

Hắn khoát tay, quay lại, đứng ở một bên liền bất động.

Phía sau hai người chờ một hồi mới ra ngoài.

Đúng là Tề gia Nhị cô nương Tề Thần cùng nha hoàn Quế Hương.

Quế Hương vẻ mặt đưa đám nói: "Cô nương, nô tì cầu ngài mau trở về đi, lát nữa phu nhân tìm đến, nô tì không phải bị bán sao? Cô nương thương xót nô tì với."

Tề Thần khẽ mắng: "Ngươi chỉ lo cho mình, ta còn là chủ ngươi đấy!"

Quế Hương nghĩ không ra: "Cô nương được tuyển không phải tốt sao, đây chính là Vương phi đó."

Triệu Thừa Mô được định là Thái tử, Triệu Thừa Diễn khẳng định chẳng mấy chốc sẽ phong vương, chỉ còn chờ thành thân rồi khai phủ.

Tề Thần nói: "Vương phi cũng không tốt, xưa nay những phiên vương đó trừ Vương phi còn có Trắc phi, không thiếu một ai, cô nương ta nếu thật bị tuyển, về sau nhìn chằm chằm cái này, nhiều mệt?"

"Cô nương chắc chắn là mình được tuyển?"

Tề Thần kiêu ngạo nói: "Nhìn diện mạo của ta như vậy là không khó, không nói quốc sắc thiên hương, cũng không kém bao nhiêu."

Triệu Thừa Mô nghe buồn cười, hơi ló đầu ra nhìn lại, chỉ thấy Tề Thân đứng ở phía xa, thân mình yểu điệu, ngược lại thật đúng là giống đại mỹ nhân. Chính là giọng điệu nói chuyện đặc biệt tùy ý, có chút giống Triệu Thừa Diễn, bộ dáng đối rất nhiều chuyện đều không thèm để ý.

Quế Hương nghe xong cũng muốn cười, nói: "Cô nương có thể lòi mặt xấu ra mà, vẫn tốt hơn là trốn đi."

"Không phải vậy, như vậy hỏng danh tiếng, truyền đi, ta làm sao còn gả cho lương tế?" Tề Thần rung đùi đắc ý, "Bổn cô nương không nói xứng với đại anh hùng, cũng phải xứng với đại trượng phu chứ?"

Quế Hương nói: "Đại hoàng tử cũng không kém mà, hơn nữa, nô tì nghe nói, không chừng Thái tử điện hạ cũng ở trong đó, cô nương vẫn là trở về đi, phu nhân nói, cô nương được tuyển, Tề gia cũng có thể thăng chức rất nhanh."

Tề Thần lại hừ lạnh một tiếng: "Vương phi thì cũng thôi, còn làm Thái tử phi, về sau phải làm Hoàng hậu, nhưng xưa nay Hoàng đế nào mà không phải ngựa đực?"

"Ngựa đực?" Quế Hương há hốc mồm: "Đó là cái gì?"

Quế Hương không biết, đầu kia Triệu Thừa Mô lại đen mặt.

Cô nương gia nói chuyện không biết liêm sỉ, ngay cả ngựa đực cũng biết đến, Tề gia dạy con kiểu gì vậy, lá gan còn rất lớn, lại dám nói như thế! Hắn thiếu chút nữa thì hiện thân.

Đại Lý cũng yên lặng chảy mồ hôi.

Tề Thần nói lỡ miệng, bổ cứu: "Đó là ý có nhiều phi tần, ta cũng không cam tâm sống cuộc sống như vậy, cuộc đời này sở cầu, cũng chỉ là một đời một thế một đôi."

Quế Hương nói: "Nhưng đương kim hoàng thượng không phải đối Hoàng hậu rất tốt sao? Hiện giờ một vị phi tử cũng không có."

Tề Thần nghĩ nghĩ, gật đầu: "Đó là khó có được, có điều làm vị Hoàng đế tốt cũng nên như vậy, ngươi nghĩ xem, cả ngày sa vào nữ sắc thì có thể làm thành chuyện lớn gì? Một Hoàng đế tốt nên nghĩ nhiều cho dân, nói đến, đương kim Hoàng thượng quả đúng là rất tốt, những lời này nói thì dễ, nhưng ở đời sau cũng không dễ làm."

Quế Hương lại là vẻ mặt mờ mịt, hỏi: "Đời sau, đây là ý gì?"

"Đúng vậy, đời sau, ngươi có lẽ không thể nghĩ được xa như vậy, nhưng về sau thế giới của chúng ta nhất định không giống vậy, luôn không ngừng tiến bộ, tương lai chúng ta ra khỏi nhà không cần ngồi xe ngựa, nói không chừng còn có thể bay nữa, nước cũng không cần gánh, trong phòng bếp đặt cái thùng, vặn một cái mở, nước liền rào rào chảy xuống... Cuộc sống sẽ càng ngày càng tốt." Nàng nói xong khát khao này, mang theo sâu đậm mất mác.

Quế Hương nghe được như si như say, tương lai thật sẽ có mổ ngày như vậy?

Triệu Thừa Mô cũng rất là khiếp sợ, cô nương này hóa ra còn là người thích ảo tưởng, chính là những điều nàng nghĩ đến sao lại thần kỳ như vậy, gọi người hướng tới như thế.

Nhưng chờ hắn lấy lại tinh thần, Tề Thần cùng Quế Hương đã đi rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bibi07, bumbi2912, Ham92, Hoacat712, hoangthao3010, Nguyet Pham, oclengkeng, Phạm Huyền, Zii.còi và 166 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.