Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 

Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

 
Có bài mới 15.03.2017, 21:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 20:02
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 570
Được thanks: 5237 lần
Điểm: 28.68
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt - Điểm: 31
Chương 81: Chuyện xấu

Editor: Bộ Yến Tử


Lưu Đồng mím môi.

Phương diện đạo lý này không phải hắn không rõ, nhưng mà hắn chán ghét loại này, lợi dụng một đứa con trai, đến giám thị, cảnh cáo hoặc là cản tay một đứa con trai khác.

Thiên gia cốt nhục, chẳng lẽ thật sự không có nửa điểm ôn nhu sao?

Phụ hoàng thiên vị Thái tử hắn có thể lý giải, là đứa con trai đầu, lại do Hoàng hậu sinh ra, tự nhiên thiên vị chút.

Nhưng chuyện này phụ hoàng cũng không cần cầm một nhi tử tới làm đá kê chân cho Thái Tử, vạch sẵn con đường thậm chí là mở đường cho hắn đi á!

Đều là nhi tử, sao không thể coi mu bàn tay lòng bàn tay đều là thịt chứ, cần đãi ngộ khác biệt một cách mãnh liệt như vậy sao?

Khó trách Kỳ vương huynh bọn họ người người đều nhìn chằm chằm vị trí Thái tử, muốn thủ nhi đại chi.

Sắc mặt Lưu Đồng có chút âm trầm, Thụy vương thấy được cũng chỉ cười cười, nói với hắn:

"Xem bộ dạng của đệ kìa, nếu để tiểu tức phụ tương lai của đệ nhìn thấy, chắc sẽ cách xa đệ đó."

Lưu Đồng vội thu hồi sắc mặt, bất đắc dĩ trừng mắt nhìn Thụy vương.

Thụy vương trái lại an ủi hắn:

"Đừng nóng giận, chút năm như thế, đều không phải tới như vậy sao? Sớm đã thành thói quen."

Lưu Đồng cũng không tốt để nói thêm cái gì, chỉ nói:

"Trong khoảng thời gian này ngũ ca mệt muốn chết rồi đi? Đợi lát nữa đệ trở về, sẽ cho người cầm một ít dược liệu trong phủ tới đây cho huynh nhé."

Do từ nhỏ thân thể Lưu Đồng không tốt lắm, mỗi lần Nguyên Vũ đế gặp mặt vào dịp lễ tết, sẽ ban cho Lưu Đồng ít dược liệu, nhiều năm đều không biến đổi, cứ thế ở phủ Cửu Hoàng tử của Lưu Đồng khác những phủ khác, dược liệu rất nhiều.

Chẳng sợ thân thể hắn đã sớm không còn gầy yếu như hồi nhỏ, nhưng ở trong lòng Nguyên Vũ đế, hắn vẫn là một Hoàng tử tối tăm lại hay ốm yếu.

Lưu Đồng nhớ tới chuyện cũ, đích xác giống như lời Thụy vương nói, mấy năm nay đều tới như thế.

Khinh thị của phụ hoàng, sớm đã thành thói quen.

Thụy vương không muốn cùng Lưu Đồng nói tới chuyện phiền lòng này, liền cầm hôn sự của hắn hỏi tới.

"Quý phi nương nương thu xếp, Lễ bộ bên kia muốn gánh vác à."

Lưu Đồng nói:

"Ngày tốt đã chọn, chọn trong năm nay."

"Vậy thì tốt rồi, đệ có thể cùng người trong lòng đón giao thừa."

Thụy vương trêu ghẹo hắn nói:

"Nhớ sớm sinh một tiểu oa nhi đó."

"Ngũ ca!"

Lưu Đồng trừng hắn:

"Huynh đừng nhìn chằm chằm đệ, có thời gian rỗi, huynh vẫn nên cùng ngũ tẩu sớm sinh một khuê nữ đi."

"A, đây là ghét bỏ ba chất tử của đệ sao?"

Thụy vương hừ một tiếng:

"Ta liền nói cho bọn hắn như thế, xem Cửu thúc của bọn hắn làm sao dỗ đây."

Lưu Đồng dở khóc dở cười, liên tục xin tha, mới có thể bỏ qua chuyện này.

Không khí thoải mái chút, Thụy vương lại đang xem sổ sách thuế má bao năm qua ở Hộ bộ.

Lưu Đồng ngồi một bên chốc lát, cầm 《 diêu tử kinh dật sự 》 Thụy vương đặt ở một bên xem.

Quyển sách này lần trước hắn đã thấy Thụy vương đọc, bây giờ Thụy vương để ở chỗ này, ở giữa có gắp một tờ phiếu tên sách, một quyển sách không tính là dày, đọc mấy ngày, Thụy vương còn chưa có đọc xong.

Lưu Đồng nhẹ nhàng thở dài.

Trước kia hắn cảm thấy Thụy vương có tài học có bản lĩnh, lại muốn điệu thấp làm người, là mai một hắn, thay hắn bênh vực kẻ yếu. Bây giờ nhìn Thụy vương làm lụng vất vả chuyện quốc sự, lại cảm thấy vẫn nên thanh nhàn mới tốt, ít nhất lúc thanh nhàn, Thụy vương sẽ không nhíu mày.

Loại đồ vật như quyền thế, kỳ thực cũng không phải tốt như vậy.

Lưu Đồng rời khỏi phủ Thụy vương, qua hai ngày, Thụy vương liền trình thư lên cho Nguyên Vũ đế.

Hắn dò xét thuế má thu vào bao năm qua ở Hộ bộ, căn cứ tấu sớ về tình hình tai nạn Đại Ngụy năm nay, suy tính ra đại khái số lượng thuế má năm nay, cũng tỏ vẻ đối với Nguyên Vũ đế, do không thể sát điểm quốc khố thu vào, cho nên suy tính chi đếm, cũng chỉ có thể xem như là suy tính, cùng thuế má thu vào trong tương lai tất nhiên có chút xuất nhập.

Nguyên Vũ đế nhìn tấu chương, trong mắt có chút rét run.

Người ở Hộ bộ lừa trên gạt dưới, làm khó dễ Thụy vương không để hắn coi quốc khố, Nguyên Vũ đế tự nhiên là biết. Bất quá ông không nói gì, chính là muốn nhìn Thụy vương là làm sao làm.

Thụy vương thực hiện trả thù làm ông vừa lòng.

Không có khi quân nói kiểm kê quốc khố không có gì không ổn, cũng không có nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng nói quốc khố đã bị chuyển không, mà là thành thành thật thật viết tấu chương, âm thầm đưa đến trước mặt ông, cũng không cho triều thần biết.

Biết đúng mực, biết đại thế, ấn tượng Nguyên Vũ đế đối với hoàng nhi là Thụy vương này cũng tăng thêm hai phần.

Nguyên Vũ đế thật sự cũng không có ý tứ muốn thanh tra quốc khố, Thụy vương làm việc đến nước này, không sai biệt lắm.

Nguyên Vũ đế chiêu Thụy vương nhập Cần Chính điện, khen hắn vài câu nói hắn làm việc không tệ, liền lộ ra ý tứ muốn để Thụy vương thay Thái tử chia sẻ chuyện xấu ở Hộ bộ.

Trong lòng Thụy vương nói một câu quả nhiên, rồi sau đó ngoài miệng chối từ nói:

"Nhi thần tự biết lười nhác đã quen, chỉ sợ khó có thể đảm nhiệm..."

"Không phải ai trời sinh cũng không muốn làm việc."

Nguyên Vũ đế nói:

"Tuổi của ngươi cũng không còn nhỏ, luôn muốn thay Thái tử chia sẻ. Trẫm ở tuổi của ngươi, cũng đã làm vài cọc chuyện xấu."

Thụy vương nói ở trong tâm, lúc ấy phụ hoàng ngài là Thái tử đó, cùng vương gia phổ thông làm sao mà so được chứ.

Ngoài miệng cũng là cung kính nói:

"Nhi thần ngu dốt..."

Nguyên Vũ đế tinh tế đánh giá hắn nửa ngày, tươi cười trên mặt càng thêm vừa lòng:

"Lần này làm chuyện xấu ở Hộ bộ, trẫm nhìn ngươi cũng không phải người không bản sự. Lại lịch lãm một hai, tương lai sẽ là trợ thủ đắc lực của Thái tử."

"Phụ hoàng..."

"Liền định như thế đi."

Nguyên Vũ đế giải quyết dứt khoát:

"Bây giờ Thái tử không có ở đây, ngươi nên hảo hảo chỉnh đốn Hộ bộ đi. Trẫm nhìn không khí Hộ bộ thật sự có chút chướng khí mù mịt."

Thụy vương giật giật khóe miệng.

Nguyên Vũ đế cũng không nói cho hắn biết điểm mấu chốt ở đâu, hai chứ "Chỉnh đốn", nhẹ trọng cũng không tốt.

Nguyên Vũ đế chính là cho hắn thêm một cái nan đề, nói xong câu nữa, liền cho hắn trở về, còn nói:

"Trẫm nhìn ngươi ban sai mấy ngày này cũng mệt mỏi, cho ngươi nghỉ ngơi hai ngày, rồi sau đó lại đi Hộ bộ."

Thụy vương có thể làm sao đây? Chỉ có thể lĩnh chỉ tạ ơn, hoài sủy một bụng bất đắc dĩ, có chút ủ rũ rời cung.

Nhưng mà Nguyên Vũ đế cho hắn nghĩ hai ngày, cũng hưu không an ổn.

Ngày thứ hai, nhận được tin tức Chúc vương và Sầm vương tới cửa hỏi thăm.

Chúc vương trời sanh tính tình lỗ mãng, vừa tới liền trực tiếp mở miệng hỏi:

"Lão ngũ, ngươi muốn đi Hộ bộ làm việc hả?"

Đây là chuyện không có biện pháp giấu diếm, cho nên Thụy vương liền gật đầu.

Trên mặt Sầm vương nở nụ cười, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra hung quang:

"Còn chưa có chúc mừng ngũ ca đó."

Thụy vương cười khổ.

Chúc vương thổi lông mày trừng mắt:

"Lão ngũ thật đúng là không lên tiếng thì thôi, bỗng nhiên nổi tiếng, từ trước không nhìn ra, ngươi còn có năng lực như vậy nha."

"Tứ ca."

Thụy vương mặt lộ vẻ không ngờ:

"Chuyện này không phải thần đệ đi cầu phụ hoàng đâu, tứ ca nếu như bất mãn, thần đệ cũng không có biện pháp, trừ phi tứ ca có thể làm phụ hoàng thay đổi tâm ý, như vậy thần đệ không thiếu được còn muốn nói cảm tạ với tứ ca."

"Ngươi chiếm được tiện nghi còn khoe mẽ, cùng một hình dáng với mẫu phi của ngươi."

Mẹ đẻ của Chúc vương là Tĩnh phi cùng mẹ đẻ của Thụy vương Hiển tần là chân trước chân sau có thai, lúc đó Hiển tần ở tại trong cung Tĩnh phi thờ phụ, hai người đồng thời mang thai, chuyện này tự nhiên làm Tĩnh phi không vui, Chúc vương nghe Tĩnh phi lải nhải nhiều, đương nhiên cũng có ý kiến đối với Hiển tần, còn với đệ đệ là Thụy vương cũng có phê bình kín đáo.

Chúc vương nói chuyện không dùng đầu óc, Thụy vương đã luyện thành thói quen, chính là nghe trong lời hắn nói đề cập tới Hiển tần, Thụy vương cũng lười lại cùng hắn chu toàn.

"Tứ ca nếu không có việc gì, trở về đi."

Thụy vương thản nhiên nói:

"Phụ hoàng hứa cho thần đệ nghĩ hai ngày, lúc này thần đệ muốn đi nghỉ ngơi."

"Ngươi!"

Chúc vương tức giận trừng mắt nhìn Thụy vương, chỗ trán gân xanh bạo khởi, mắt thấy là muốn đi lên đánh người.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.03.2017, 21:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 20:02
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 570
Được thanks: 5237 lần
Điểm: 28.68
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt - Điểm: 32
Chương 82: Đích mẫu

Editor: Bộ Yến Tử


Trận này đến cùng là đánh không được.

Mặc dù Sầm vương ở một bên đưa tay ngăn đón, nhưng miệng lại thêm mắm thêm muối cổ động, Chúc vương cũng không phải là người dại dột. Ở trong phủ Thụy vương động thủ đánh Thụy vương, ngày thứ hai sợ là sẽ nhận được sự chỉ trích của phụ hoàng.

Lúc đi Chúc vương nổi giận đùng đùng, tuyên bố muốn Thụy vương đẹp mắt.

Sầm vương trừng mắt nhìn Chúc vương, mặt lại làm ra vẻ sầu lo, nói:

"Ngũ ca không sợ sau khi Thái tử được giải lệnh giam cầm tìm huynh phiền toái sao? Xúc Hộ bộ của Thái tử, sợ là ngũ ca không được tốt mấy đâu."

Muốn nói vài huynh đệ bên trong có thực quyền,  kỳ thực Chúc vương muốn hỏi Thụy vương cuối cùng nguyện ý ở chung với ai.

Thái tử không nói, đa nghi keo kiệt, ham muốn khống chế cường, phàm là có chút hiềm nghi chạm đến lợi ích của hắn, việc điển hỉnh của hắn đều là "Thà giết lầm một ngàn cũng không thể tha một cái".

Kỳ vương đối ngoại nhân thiện, tri thư đạt lễ, kì thực trong lời nói với người luôn dùng lời lẽ sắc bén, bất động thanh sắc bố trí cạm bẫy trong lời nói;

Lễ vương vừa nhìn là người hiền lành, nhưng có hai mặt, giáp mặt là một bộ, phía sau lại là một bộ khác;

Chúc vương muốn hảo lý giải nhiều lắm, mặc dù hắn làm người lỗ mãng, hỉ nộ ái ố đều hiện trên mặt, sẽ không diễn trò;

Đến nỗi ít nhất vương gia Sầm vương... Thụy vương cũng không thích cùng hắn giao tiếp nhất.

Vương đệ này quá mức âm lãnh, lại hỉ nộ vô thường, nghe đồn nói hắn có chút ham mê đặc thù, cũng không biết có phải thật sự hay không...

Thụy vương thu hồi tâm thần, trả lời Sầm vương:

"Lục đệ không cần lo lắng, hết thảy đều có phụ hoàng nhìn mà."

Sầm vương cười tủm tỉm gật đầu:

"Ngũ ca thật sự làm người ta nhìn với cặp mắt khác xưa, tìm khắp nơi, đến cùng cũng tìm được chỗ dựa vững chắc là phụ hoàng rồi, ha ha."

Đoạn cuối cười hai tiếng, trên người Thụy vương nổi đầy da gà.

Thụy vương nói thẳng:

"Hôm nay tứ ca tới là muốn gây phiền toái cho ta, không biết lục đệ đến, là tới làm gì?"

Sầm vương cười nói:

"Huynh đệ qua lại với nhau, còn cần chút lý do nhỏ đó sao?"

Sầm vương trừng mắt nhìn:

"Bất quá... Nếu như ngũ ca đã nói đến, ta đây sẽ không cần mặt đề nhắc tới. Sau này ngũ ca ở Hộ bộ làm việc, có chút gió thổi cỏ lay, còn mời ngũ ca vui lòng chỉ giáo nha."

Nói xong, Sầm vương liền cười ha ha vẫy vẫy tay:

"Chỉ đùa với ngũ ca một chút thôi! Được rồi, ngũ ca nghĩ ngơi đi, ta cũng trở về. Về sau lại đến tìm ngũ ca nói chuyện."

Sầm vương tiêu sái xoay người, sải bước bỏ đi, lưu lại Thụy vương trên mặt âm tình bất định thật lâu.

Nửa ngày, Thụy vương mới than nhẹ một tiếng, lắc lắc đầu nói:

"Đây là muốn ta bò lên bất thành..."

Khi Thụy vương vẫn còn là một vương gia nhàn tản, cũng không thấy Sầm vương tìm tới cửa.

Bây giờ nhìn thấy hắn được Nguyên Vũ đế coi trọng, không chỉ Chúc vương cảm thấy nảy sinh nguy cơ, ngay cả Sầm vương cũng đều đến trước mặt hắn muốn cùng hắn níu kéo cảm tình huynh đệ.

Bọn họ còn như thế, Thái tử thì sao nhỉ?

Sầu lo trong lòng Thụy vương càng sâu.

Thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, bốn phía phủ An Viễn hầu cũng dậy lên chuyện hôn sự của Thường Nhuận Chi.

Tuy rằng là tái giá, nhưng tiểu Hàn thị vẫn cấp đủ thể diện cho Thường Nhuận Chi, trừ bỏ lúc trước Phương gia hoàn trả đồ cưới, tiểu Hàn thị còn cùng lão thái thái thương lượng qua, tính toán lại mua nhiều thêm hai thôn trang cho Thường Nhuận Chi làm của hồi môn, mặt khác lại cho thêm hai ngàn bạc trắng áp đáy hòm.

Nhạc thị biết thập phần vui sướng, lại có chút không yên, nhỏ giọng do dự nói với Thường Nhuận Chi:

"Có phải lão thái thái và thái thái tiêu pha quá hay không?"

Mặc dù Thường Nhuận Chi không biết tái hôn là chuyện gì đáng mất mặt, mà nếu Nhạc thị nói, nàng cũng cảm thấy đồ cưới lúc trước đã quá nhiều, không tất yếu phải thêm nữa.

Thường Nhuận Chi liền đi tới chỗ tiểu Hàn thị thỉnh an bà.

Tiểu Hàn thị cười tủm tỉm nói:

"Con đây là gả vào Hoàng gia, cho dù là kế thất, trường hợp thượng cũng không thể thua. Gả cho hàn môn Phương gia kia cùng gả cho Hoàng gia có thể giống nhau sao? Lúc trước gả đại tỷ tỷ  cho đại tỷ phu con, Thụy vương còn không phải vương gia, đồ cưới đại tỷ con cũng có hai vạn lượng. Đến lượt con, ít nhất cũng muốn có một vạn năm."

Thường Nhuận Chi không thể nói rõ thụ sủng nhược kinh, nhưng cũng rất cảm động.

Tiểu Hàn thị làm đích mẫu, vì nàng tính toán đã đủ vừa lòng rồi.

"Mẫu thân..."

Thường Nhuận Chi nhẹ nhàng ỷ ôi với tiểu Hàn thị:

"Đa tạ mẫu thân."

"Tạ cái gì chứ."

Đối với sự thân cận của Thường Nhuận Chi, tiểu Hàn thị tự nhiên không bằng Nhạc thị tự tại, xấu hổ ho hai tiếng, rồi mới đưa tay vỗ vỗ lưng nàng, nói:

"Cọc hôn sự lần đầu là do nhà chúng ta chậm trễ con, cũng may bây giờ khổ tẫn cam lai. Con cũng phải nhớ kỹ, chẳng sợ thành tiểu tức phụ Hoàng gia, bị ủy khuất cũng đừng nghẹn, trở về nói với mẫu thân nha."

Thường Nhuận Chi gật gật đầu, dựa vào tiểu Hàn thị không nói chuyện.

Tiểu Hàn thị lại tiếp tục nói:

"Đại tỷ con trở về nói, cửu Hoàng tử rất nghèo, sau này khi con vào cửa, hết thảy trong phủ Hoàng tử còn phải dựa vào con chuẩn bị. Trong nhà đưa cho con nhiều đồ cưới chút, con cũng đừng dễ dàng mượn đồ cưới trợ cấp phủ Hoàng tử... Đồ cưới là để con lập thân, nhưng cũng đừng giống như khi ở Phương gia, hồ lý hồ đồ để người ta chiếm tiện nghi."

Thường Nhuận Chi buồn cười:

"Mẫu thân, đó là Hoàng gia, làm sao kiến thức hạn hẹp chiếm tiện nghi của con chứ? Huống chi, con vào cửa là đương gia chủ mẫu, trên đầu cũng không có bà bà lợi hại muốn con giao ra đồ cưới."

"Nói cũng phải."

Tiểu Hàn thị cũng cười nói.

"Du quý nhân đi sớm, quan hệ của cửu Hoàng tử cùng nhóm nương nương trong cung giống nhau, trừ bỏ chỗ Quý phi con phải chú ý một chút, cũng chính là cùng Hiển tần nương nương đi lại nhiều. Quý phi là người đứng đầu hậu cung, Hiển tần nương nương đối với cửu Hoàng tử có ân quan tâm, hơn phân nửa thời gian cửu Hoàng tử tiến cung cũng chỉ đi tới chỗ Quý phi và Hiển tần nương nương thỉnh an."

Thường Nhuận Chi gật đầu, nhất nhất ghi nhớ.

"Còn có tình huống trong phủ cửu Hoàng tử."

Tiểu Hàn thị lại tiếp tục nói:

"Lúc trước cửu Hoàng tử chỉ cưới Hoàng tử phi, cũng không có trắc phi hay thị thiếp, thừa lại chính là hai nha đầu thông phòng. Hai thông phòng kia chính là lúc cửu Hoàng tử trưởng thành trong cung thưởng cho hắn, giáo hắn nhân sự, bây giờ tuổi cũng lớn..."

Trên mặt Thường Nhuận Chi nhất thời có chút không được tự nhiên:

"Theo mẫu thân xem, hai thông phòng này, nữ nhi sau khi vào cửa làm sao đối đãi?"

"Không cần rất đặc biệt."

Tiểu Hàn thị nói:

"Mặc dù là người trong cung thưởng xuống, không thể bạc đãi, nhưng dù sao các nàng đợi ở phủ cửu Hoàng tử cũng đã nhiều năm, theo lý thuyết, cửu Hoàng tử làm sao cũng phải cho thân phận thị thiếp. Nhưng cửu Hoàng tử không cho, nói vậy đối với hai người kia cũng không thèm để ý. Nếu như thế, con cũng đừng ngốc hồ hồ gấp gáp đề bạc địa vị cho các nàng."

Trong lòng Thường Nhuận Chi có chút không thoải mái, rầu rĩ gật đầu.

Tiểu Hàn thị nhìn nàng một cái:

"Làm sao, không hy vọng bên cạnh cửu Hoàng tử có người khác?"

Thường Nhuận Chi tự giác là không có lập trường  như vậy gật đầu —— nàng vẫn là do thiếp thất sinh ra mà.

Thấy nàng một bộ mím môi cúi đầu, tiểu Hàn thị nở nụ cười, nói:

"Nữ nhân luôn muốn qua một cửa kia. Quan hệ của đại tỷ con với đại tỷ phu tốt như vậy, không phải Thụy vương cũng có hai ba nữ nhân khác hay sao? Chỉ cần thiếp thất an phận, quyền đương gia trong tay con, nhìn ra chút, cũng không có cái gì."

Tuy rằng Thường Nhuận Chi không dám gật bừa, nhưng cũng sẽ không thể ngốc mà đi lý luận cùng  tiểu Hàn thị.

Nàng nói tránh đi:

"Nói tới lúc trước mẫu thân cho con vài cái thôn trang cửa hàng làm của hồi môn, con còn chưa có đi qua đâu? Lúc này đúng là thời điểm muốn thu hoạch vụ thu, nói vậy trong thôn trang rất náo nhiệt. Nữ nhi muốn đi tới thôn trang sống một đoạn thời gian."

Đương nhiên Tiểu Hàn thị sẽ không phản đối, suy nghĩ một chút nói:

"Con đi cũng được, vừa vặn có thể học cách quản lý thôn trang, cửa hàng. Mặt khác, bên cạnh con thiếu người chiếu cố cũng không được. Đến lúc đó cho di nương con đi chung là ổn rồi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.03.2017, 20:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 20:02
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 570
Được thanks: 5237 lần
Điểm: 28.68
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt - Điểm: 30
Chương 83: Thôn trang

Editor: Bộ Yến Tử


Tiểu Hàn thị lo lắng cho của hồi môn của ba nữ nhi khi thành thân, đã bỏ rất nhiều thời gian.

Thường Mộc Chi phải gả vào Hoàng gia, vàng bạc gì đó chỉ mang lại tục khí. Lúc ấy hỏi thăm sở thích của ngũ Hoàng tử, tiểu Hàn thị càng mua nhiều tranh chữ làm của hồi môn cho đích nữ, đồ cổ cùng một ít vật hải ngoại tinh xảo. Thôn trang cho Thường Mộc Chi cũng là mỗi người mỗi vẻ, cộng lại tất cả đồ cưới, giá trị hai vạn lượng.

Hôn phu Thường Thấm Chi là Lý Thừa Học, chí hướng làm quan một phương, tạo phúc dân chúng. Thường Thấm Chi ở trước mặt tiểu Hàn thị nhấc lên, sẽ tùy phu nhậm chức, khả năng lúc đợi ở kinh thành không nhiều lắm. Tiểu Hàn thị liền thương lượng cùng Tiền thị, cho Thường Thấm Chi một ít vật dụng vàng bạc đáng giá, để khi nàng ở ngoài  không đến nỗi viêm màng túi. Xuất thân Tiền thị cũng là quan gia, bản thân cũng có chút bạc, lấy một nửa cho Thường Thấm Chi làm của hồi môn. Tổng cộng đồ cưới của Thường Thấm Chi ước lượng có một vạn hai.

Đến phiên Thường Nhuận Chi, bởi vì gả ở kinh thành, hôn phu cũng là tiểu quan trong kinh, lại xuất thân hàn môn, gia tộc bần cùng, tiểu Hàn thị liền cho nhiều của hồi môn có thể thu tiền cuồn cuộn không ngừng từ thôn trang cửa hàng. Lúc đó đổi xuống, đồ cưới có thể có một vạn lượng. Qua vài năm, các thôn trang, cửa hàng này sản xuất tính đi vào, cũng không phải số nhỏ.

Đáng tiếc Phương gia mí mắt quá nhỏ bé, chỉ nhìn thấy lợi ích trước mặt, sinh sôi muốn Thường Nhuận Chi thành tiểu phú bà ẩn hình.

Bây giờ cho dù Thường Nhuận Chi miệng ăn núi lở, đều có thể ăn trên mười bối tử.

Được sự cho phép từ tiểu Hàn thị, Thường Nhuận Chi liền gọi Diêu Hoàng và Ngụy Tử, ngày mai cùng nàng đi dạo kinh thành một trận, sau đó mới tới chỗ thôn trang sinh sống.

Nhạc thị biết được tin tức, lúc này liền đi cảm tạ tiểu Hàn thị, sau khi trở về kích động thu thập hành trang.

Ngày thứ hai Thường Nhuận Chi đi thỉnh an lão thái thái và tiểu Hàn thị, sau đó cùng Nhạc thị rời phủ.

Nàng phải đi giải sầu.

Nhạc thị ngồi không trên xe ngựa, thấy trên mặt Thường Nhuận Chi không có vẻ gì là vui sướng, vốn tâm tình đang nhảy nhót cũng dần dần chìm xuống.

"Tam cô nương xảy ra chuyện gì vậy?"

Nhạc thị lo lắng nói:

"Xem sắc mặt người không được tốt."

Thường Nhuận Chi miễn cưỡng cười cười.

Tối hôm qua nàng suy nghĩ đến nửa đêm, lúc này đầu óc còn có chút mơ hồ.

Thường Nhuận Chi tựa vào vai Nhạc thị, nhẹ giọng nói:

"Di nương, xe ngựa lắc lư làm con thấy choáng, con ngủ một lát nha."

Nói xong, lẳng lặng nhắm hai mắt lại.

Nhạc thị vội vàng điều chỉnh tư thế, để nàng ngủ được thoải mái, trong ánh mắt nhìn Thường Nhuận Chi tràn ngập trìu mến.

Xe ngựa đi hơn một canh giờ mới tới đích đến.

Thôn trang này chủ yếu sản xuất trái cây, có năm mươi mẫu, cái khác không nói, mỗi ngày hoa quả thu vào không ngớt.

Thường Nhuận Chi xuống xe ngựa, gặp qua ba vị quản sự thôn trang, liền dắt tay Nhạc thị đến phòng ở của nàng.

Phòng trong trang viên rộng rãi, nhưng mà bởi vì trong phòng không có người ở, cho nên có vẻ hơi quạnh quẽ.

Quản sự cho người nâng lên một đĩa trái cây lớn, cười cười nói với Thường Nhuận Chi:

"Chạng vạng hôm qua mới nhận được tin cô nương sẽ tới, chuẩn bị không đầy đủ, còn mong cô nương thứ lỗi cho."

Thường Nhuận Chi khoát tay, ôn hòa nói:

"Bây giờ đúng lúc thời tiết thu hoạch vụ thu, quản sự tự đi làm chuyện của ngươi đi, đừng vì ta mà chậm trễ chuyện của các ngươi."

Quản sự vội vàng đáp ứng, lại hỏi Thường Nhuận Chi có muốn coi sổ sách bao năm qua hay không.

Thường Nhuận Chi lắc đầu, cười nói:

"Ta đến là để giải sầu, sổ sách hàng năm mẫu thân đều có xem, thôn trang đưa lên tiền lời không tệ, dựa vào quản sự chiếu khán, ta không cần thiết lại nhìn."

Lúc này quản sự mới lộ ra tươi cười chân thành:

"Vậy cô nương tùy ý, tiểu nhân đi vội."

Thường Nhuận Chi gật đầu, chờ quản sự đi, cầm trái cây đưa cho Nhạc thị nói:

"Di nương, ăn đi."

"Được, tam cô nương cũng ăn đi."

Nhạc thị vui sướng tiếp nhận, cắn một ngụm thì dừng lại, hỏi Thường Nhuận Chi:

"Đầu tam cô nương còn choáng sao?"

"Không hôn mê."

Thường Nhuận Chi mỉm cười nhìn Nhạc thị, thấy Diêu Hoàng và Ngụy Tử sửa sang lại hòm xiểng, trải giường chiếu điệp, suy nghĩ không khỏi bay về hôm qua lúc tiểu Hàn thị nói lời đó.

Từ lúc nàng bắt đầu quen biết cửu Hoàng tử, chỉ nghe qua cửu Hoàng tử phi, chưa từng nghe hắn có nữ nhân bên cạnh.

Nhưng mà tất cả mọi người đều nhận định, nhiều nhất thì thông phòng dùng để đùa vui, không xem là nữ nhân của cửu Hoàng tử sao?

Ở bối cảnh cổ đại như vậy, nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, huống chi Lưu Đồng còn là Hoàng tử...

Thường Nhuận Chi nghĩ nghĩ, liền thở dài.

Nhạc thị nhẹ nhàng nói:

"Tam cô nương suy nghĩ cái gì? Di nương nhìn ngươi hôm nay cùng thường ngày không giống nhau, hình như rất sa sút, là có chuyện gì, có thể nói cho di nương nghe chút hay không?"

Thường Nhuận Chi nhìn về phía Nhạc thị.

Cảm xúc của nàng biến hóa, chỉ có mẹ ruột là Nhạc thị để ý tới.

"Di nương..."

Thường Nhuận Chi nói:

"Hôm qua con từ trong miệng thái thái nghe nói, cửu Hoàng tử còn có hai thông phòng."

Nhạc thị gật đầu, kỳ quái hỏi:

"Xảy ra chuyện gì sao?"

Nhạc thị đối với chuyện cửu Hoàng tử có thông phòng cũng không cảm thấy kỳ quái, lại cảm thấy kỳ quái khi nghe nàng nhắc tới.

Thường Nhuận Chi không biết làm sao nói tiếp.

Nhạc thị suy nghĩ một chút, nói:

"Tam cô nương không muốn cửu Hoàng tử có thông phòng hả?"

Thường Nhuận Chi trầm mặc.

Nhạc thị chần chờ, đưa tay sờ sờ đầu nàng.

"Cô gia Phương gia xuất thân hàn môn, cưới người là trèo cao, mà còn nạp thiếp... Cửu Hoàng tử là cốt nhục thiên gia, thân phận tôn quý, hắn có thông phòng không phải là chuyện rất bình thường sao?"

"Nhưng mà con không muốn nam nhân của con ngủ chung với nữ nhân khác."

Thường Nhuận Chi lúng ta lúng túng trả lời.

Nhạc thị thấy nàng như vậy, có chút khổ sở, trầm mặc nửa ngày mới mở miệng nói:

"Cửu Hoàng tử nếu nguyện ý chỉ coi trọng một mình tam cô nương, đương nhiên là chuyện tốt. Còn nếu như cửu Hoàng tử không đồng ý... Tam cô nương cũng không cần sinh khí. Nam nhân đều như vậy, nhịn không được dụ hoặc, giữ không được tâm."

"Di nương đừng khổ sở..."

Thường Nhuận Chi thấy Nhạc thị thương cảm, không khỏi sinh tâm áy náy:

"Là con không tốt, là con chui rúc vào sừng trâu."

"Không trách tam cô nương."

Nhạc thị cười cười, nhẹ giọng thở dài:

"Hầu gia và thái thái cảm tình tốt như vậy, còn nạp Tiền di nương từ bên ngoài vào, thái thái đưa ta cho Hầu gia, Hầu gia cũng không phản đối không phải sao? Nam nhân muốn nạp thiếp, khi nảy sinh tâm tư này, ngăn cản không được đâu. Tam cô nương đừng nhìn việc này quá nặng."

Thường Nhuận Chi cúi mâu, nửa ngày sau nói:

"Vậy hai thông phòng... Là người lúc trước hắn có, con so đo không tới. Chỉ hy vọng, sau này hắn không cần thêm người nữa."

Nhạc thị vỗ vỗ tay nàng, nói:

"Tam cô nương học thái thái và đại cô nương. Hầu gia cũng tốt, Thụy vương gia cũng tốt, hậu viện đều có người khác, nhưng thái thái và đại cô nương không phải mỗi ngày đều vui vẻ sao? Đừng cầm việc này làm bản thân nổi giận."

"Con đã biết, di nương."

Thường Nhuận Chi cười cười.

Tâm tình của nàng bỗng nhiên thấy tốt hẳn lên.

Sau khi thành thân, nàng sẽ nói rõ với Lưu Đồng.

Nếu sau này Lưu Đồng có tính toán muốn nạp thiếp, vậy nàng sẽ cùng hắn làm một đôi phu thê tầm thường tương kính như tân, thay hắn quản lý nội vụ, quản thúc hậu viện, sinh nhi dục nữ.

Nếu hắn không có tính toán như vậy...

Vậy nàng trừ bỏ thay hắn quản lý nội vụ, sinh nhi dục nữ, còn có thể thử chú tâm thương yêu hắn.

Nhớ tới Lưu Đồng, khi thì ở trước mặt nàng khẩn trương ngượng ngùng, khi thì nói đùa yến yến, Thường Nhuận Chi không khỏi nở nụ cười.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Feedfetcher, Melody và 137 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

8 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 10, 11, 12

18 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.