Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 

Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

 
Có bài mới 16.03.2017, 16:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4335 lần
Điểm: 25.1
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C85) - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 87

Tĩnh Vương mang Chân Bảo Chương đi.

Chân Bảo Lộ vẫn lẳng lặng đứng tại chỗ. Nghĩ tới mới vừa rồi Tĩnh Vương không chỉ kêu Chân Bảo Chương cho nàng một lời giải thích, còn phải nói xin lỗi với nàng, thì biết Tĩnh Vương tuyệt đối không đơn giản giống như bề ngoài.

Ngày mùa hè ban đêm rõ ràng không lạnh, nhưng lúc này Chân Bảo Lộ lại cảm thấy hơi lạnh.

Chân Bảo Lộ khẽ gọi Hương Hàn, khi phục hồi tinh thần, lại phát hiện không biết Hương Hàn đã đi nơi nào. Mà nam tử tuấn mỹ khôi ngô cao lớn đứng trước mặt không phải Tiết Nhượng, còn có thể là ai? Vẫn chưa đi sao. Nàng nhớ tới thái độ của hắn mới vừa rồi, trong lòng có chút không thoải mái, thì thấy hắn bước tới gần, mũi giày gấm màu mực kề sát vào giày của nàng.

Lúc này, Chân Bảo Lộ mới ngửi được mùi rượu nhàn nhạt trên người hắn, không nhịn được ngẩng đầu hỏi: "Chàng uống rượu?"

Trong xã giao, nam nhân uống chút rượu cũng không có gì, nhưng Chân Bảo Lộ vừa nghĩ tới khi nãy Tiết Nhượng luống cuống, thì hơi lo lắng cho hắn uống rượu sẽ hỏng việc.

Tiết Nhượng ừ một tiếng, sau đó giải thích nói: "Uống không nhiều lắm."

Chân Bảo Lộ nói: "Ta thuận miệng hỏi một chút thôi." Nàng là người có chuyện sẽ không kìm nén trong lòng, phồng má hỏ, "Mới vừa rồi chàng không nhìn thấy ta sao?"

Nam nhân uống rượu, mặt mày sáng sủa, chỉ có giọng điệu chậm hơn so với bình thường, không nhanh không chậm nói: "Nhìn thấy."

Hắn đương nhiên nhìn thấy - -

Trời xanh ngói xanh, nước cũng xanh biếc, nàng đứng trên cầu Nguyệt Nha, tóc đen da trắng như tuyết, đẹp đến rung động lòng người.

Chân Bảo Lộ trợn mắt nhìn hắn. Ý là hắn đã nhìn thấy vì sao còn làm bộ như không.

Tiết Nhượng mỉm cười. Hắn làm sao giải thích với nàng đây, sau đêm đó, mỗi đêm hắn đều nằm mơ thấy nàng. Cho tới bây giờ hắn đều đối với nàng rất dè dặt cẩn trọng, nhưng nàng còn nhỏ tuổi, hắn lo sẽ dọa nàng sợ. Có thể do uống rượu, Tiết Nhượng không hề do dự, đưa hai tay ra ôm tiểu cô nương trước mặt vào lòng, cánh tay vòng quanh bờ eo của nàng thật chặt chẽ, cơ thể hai người sát vào nhau, đụng chạm khắng khít.

Chân Bảo Lộ không nghĩ tới hắn to gan như vậy.

Nàng ngớ ra một lúc, khóe miệng khẽ cong, lúc này cũng không đi so đo thái độ lúc trước của hắn nữa. Nói thật, mấy cô nương vẫn thích nam tử hơi bá đạo một chút, nếu trước kia không có hai lần cường thế đó, trong lòng nàng thật đúng là sẽ không qua được lằn ranh kia. Thời điểm nàng đang do dự, liền cần có người đẩy nàng một cái, rồi chuyện gì cũng được giải quyết. Nàng có chút may mắn, Tiết Nhượng đối với nàng còn để tâm hơn so với nàng tưởng tượng.

Nàng ngửi mùi hương trên người hắn, hơi thở mát lạnh lẫn với mùi rượu nhàn nhạt, khiến người vừa an tâm vừa thoải mái. Cái ôm này của hắn xiết chặt hơn bình thường, may mà nàng đang thấy lạnh, cả người nam nhân rất nóng, nàng nhanh chóng liền thấy ấm áp. Thầm thì nói: "Ta thấy Tĩnh Vương có cái gì đó không đúng, luôn cảm giác nhìn không đơn giản như vậy. Đại Biểu Ca, chàng làm việc phải nhớ luôn cẩn thận."

Hắn thích nàng quan tâm hắn.

Tiết Nhượng cong môi đáp ứng: "Được, ta nhớ kỹ." Lại cúi đầu hỏi nàng, "Mới vừa rồi ngoải việc nàng ta kêu nàng nhặt khăn, có còn làm khó dễ nàng việc gì khác không?"

Chân Bảo Lộ cười cười.

Nnghe xem, giọng điệu này, chẳng lẽ Chân Bảo Chương làm khó nàng, hắn liền muốn thay nàng đi tính sổ sao? Nói như thế nào đó cũng là Trắc phi của Tĩnh Vương nha? Bất quá lời nói này trong lòng Chân Bảo Lộ rất hưởng thụ, trong lòng không còn khó chịu, khi nói chuyện cũng nhu thuận hơn: "Ta cùng chơi với Tam tỷ tỷ từ nhỏ tới lớn, nếu vừa rồi Tĩnh Vương không xuất hiện, ta cũng có biện pháp đối phó với nàng ta." Nàng nhỏ giọng nói, "...Ta mới sẽ không bị nàng ta khi dễ đâu."

Nàng là người nhỏ mọn, có oán tất báo, đời trước đã sống không thoải mái, đời này có người yêu thương nàng, hà tất nàng phải ủy khuất bản thân mình? Hiện giờ xem ra, Chân Bảo Chương cũng bất quá chỉ là cáo mượn oai hùng mà thôi.

Nàng ở trong lòng hắn nói xon, liền giương mắt nhìn hắn, thấy hắn cứ nhìn chằm chằm mình, giống như xem sao cũng không đủ. Nàng đưa đầu ngón tay chọc chọc lên vùng ngực cứng rắn của hắn: "Tiền đồ." Đã là đại tướng quân tứ phẩm rồi đó.

Tiết Nhượng lại cảm thấy, chuyện xuất sắc nhất mà hắn làm được ở đời này, chính là cầu cưới được nàng.

Bàn tay hắn vòng quanh bờ eo của nàng, hơi hơi cúi đầu.

Ngày mùa hè nên y phục hơi mỏng manh, thiếu nữ để lộ ra phần cổ gáy trắng nõn tinh tế, đường cong tuyệt đẹp, dáng người nàng nhỏ xinh, nhưng chỗ cần thiết không hề gầy, hiện nay theo hô hấp của nàng mà nhấp nhô lên xuống, tựa như hai trái đào mật chín mọng vậy.

Cổ họng Tiết Nhượng vừa động, quả nhiên cảm giác mình bị mê muội rồi, rõ ràng nghĩ rằng trước khi thành thân phải giảm bớt tiếp xúc cùng nàng, nhưng chỉ mới có mấy ngày đã bị công phá. Hô hấp của hắn hơi dừng lại, muốn làm tiêu tán đi dục vọng trong mắt, lại khó khăn lắm mới đối diện được với đôi mắt ngập nước của tiểu cô nương, thì bị nàng bắt quả tang.

Chân Bảo Lộ đỏ mặt liếc hắn một cái, giơ tay nhéo vào cánh tay hắn: "Chàng đang nhìn chỗ nào đó!"

Tiết Nhượng đỏ mặt, nói: "Tiểu Lộ, nàng đừng giận."

Nàng vội vàng thoát khỏi lòng hắn. Nhìn hắn như vậy, làm sao nàng còn có thể nói gì nữa?

Nàng im lặng, sau một lúc lâu mới khẽ ho khan, có chút lúng túng nói: "Mẫu thân chắc đang tìm ta rồi, ta đi trước đây." Nàng đi về phía trước hai bước, nghĩ tới điều gì, quay đầu lại, thoải mái hào phóng ngẩng đầu nhìn hắn: "Nhớ kỹ đó, uống ít rượu thôi."

Tiết Nhượng thấy nàng không tức giận, mỉm cười đáp: "Ta biết rồi."

Tâm tình Chân Bảo Lộ dễ chịu hơn, lúc này mới nhanh chóng trở về Quỳnh Hoa đài. Đi vào, quả thực thấy mẫu thân có vẻ như muốn ra tìm nàng.

Nàng vội vàng tiến lên phía trước gọi: "Mẫu thân."

Từ thị cau mày, giọng điệu có chút trách cứ: "Sao lại đi lâu như vậy?"

Chân Bảo Lộ không thể nói chuyện về Chân Bảo Chương, cũng không tốt nói đến Tiết Nhượng, đành phải nói: "Hoàng cung lớn quá, nên con bị lạc đường."

Lúc này Từ thị cũng không tiện nói thêm gì. Dù sao đang ở trong cung, nên không hỏi nhiều nữa.

.

Mà bên này, Chân Bảo Chương đi theo Tĩnh Vương mãi cho đến Cảnh Thúy Cung.

Cảnh Thúy Cung là nơi ở của Tĩnh Vương khi chưa được phong vương, bây giờ mặc dù Tĩnh Vương đã có Tĩnh Vương phủ, nhưng bởi vì chưa cưới chính phi, nhiều khi vẫn sẽ ở lại trong cung với Mộc Quý Phi, mẫu phi của hắn, nên tiếp tục ở tại Cảnh Thúy Cung. Vì Tuyên Hòa đế sủng ái Tĩnh Vương, bên trong Cảnh Thúy Cung được trang trí rất xa xỉ hoa lệ, chỉ hơi giương mắt nhìn, sẽ thấy được trên kệ gỗ tử đàn khảm hoa văn được đặt nhiều đồ tiến cống hiếm quý, rực rỡ muôn màu.

Chân Bảo Chương làm sao còn tâm tư chú ý những thứ này? Không nói trên mặt nàng còn rất đau, mà nàng đang sợ sẽ bị Tĩnh Vương trách phạt. Đến khi nghe Tĩnh Vương cho tất cả cung nhân trong điện đi ra ngoài, Chân Bảo Chương mới 'phù phù' quỳ xuống, cả người run rẩy như hoa lê đẫm mưa nói: "Vương Gia, thiếp thân biết sai rồi. Thỉnh Vương Gia trách phạt."

Nghĩ đến hành động ngu xuẩn của mình vừa rồi, Chân Bảo Chương hối hận không kịp - - nàng có ý muốn trừng trị Chân Bảo Lộ, cũng không phải muốn ngay lập tức, nếu bởi vậy mà khiến Tĩnh Vương sinh lòng chán ghét với nàng, đó chính là mất nhiều hơn được.

Cả người Chân Bảo Chương run rẩy, run rẩy tựa như cái rây.

Hiện giờ, Tĩnh Vương lại tao nhã vén bào lên, không nhanh không chậm ngồi xuống bên giường tơ lụa. Hắn đư hai tay thon dài, trắng nõn đỡ Chân Bảo Chương lên: "Ngươi nhìn ngươi xem, bổn vương còn chưa nói làm gì ngươi, mà đã khóc thành như vậy rồi là sao?" Hắn dùng ống tay áo lau nước mắt cho nàng, nhìn gò má Chân Bảo Chương bị sưng to, dùng ngón cái khẽ vuốt ve nói, "Đau không?"

Chân Bảo Chương cũng là người thông minh, nhìn ra thái độ lúc này của Tĩnh Vương dịu dàng hơn, mới đỏ mắt nhẹ giọng nói: "Là thiếp thân nên nhận lấy."

Tĩnh Vương nắm hai tay của nàng, nhẹ nhàng vỗ vỗ, nói: "Được rồi, hôm nay bổn vương ra tay hơi nặng, khiến ngươi chịu ủy khuất, sau khi về phủ bổn vương nhất định bồi thường thật tốt cho ngươi."

Dù Tĩnh Vương đã ôn nhu chu đáo, Chân Bảo Chương cũng không dám đối đãi với hắn như lúc trước.

Sao nàng không biết, chẳng qua nam nhân này đánh một cái tát rồi cho lại một quả táo ngọt mà thôi?

Trong lòng Chân Bảo Chương thấy rất khuất nhục, lại nhớ kỹ thân phận của mình, muốn sinh hoạt ở Tĩnh Vương phủ tốt chỉ có thể cố gắng làm hắn vui lòng. Chân Bảo Chương hai mắt đẫm lệ mịt mờ nói: "Đa tạ Vương Gia."

Tĩnh Vương nhìn vào mắt nàng ta, chậm rãi nói: "Bất quá loại chuyện này, lần sau không thể như vậy nữa. Chân Lục cô nương là bảo bối trong lòng của Tiết Nhượng, hiện nay biên quan đại thắng, bổn vương có thể bình yên vô sự, ít nhiều là nhờ Tiết Nhượng. Hơn nữa, lúc này phụ hoàng đang khảo nghiệm bổn vương, đến nay trong lòng phụ hoàng cực kỳ vui mừng, đối với bản vương cũng khen ngợi hết lời. Ngươi nói ngươi, ngay trong lúc mấu chốt, ở trước mặt hắn khó xử vị hôn thê của hắn, sau này còn có ai chịu thiệt tình bán mạng thay bổn vương?" Hắn giơ tay vuốt búi tóc bị rối của nàng, nói, "Với lại, Chân Lục cô nương còn là đường muội của ngươi, là bảo bối cục cưng trong lòng đại bá Tề Quốc công của ngươi, ở trong triều, bổn vương vẫn cần sự ủng hộ của ông ta, ngươi nói ngươi..."

Chân Bảo Chương vội nói: "Thiếp thân biết sai rồi, sáng mai sẽ đi giải thích với Lục muội muội."

Tĩnh Vương hài lòng mỉm cười. Gương mặt trẻ tuổi tuấn lãng, tươi cười sáng lạn như ánh mặt trời, cực kì thẳng thắn ôn hòa. Dáng vẻ hắn ôn nhu, làm gì còn vẻ hung ác nhẫn tâm như ở rừng trúc, nói: "Này cũng không cần, dù gì ngươi cũng là Trắc phi của bổn vương. Nhưng ngày sau nhớ kỹ, khách khí với Chân Lục cô nương hơn là được rồi."

Trong lòng Chân Bảo Chương cực kỳ hoảng sợ, đang muốn đáp ứng, bên ngoài bỗng có chút động tĩnh. Nàng giơ tay chùi đi nước mắt trên mặt.

Nghe thanh âm này, chính là Lương Thọ thái giám bên người Tĩnh Vương. Chân Bảo Chương thử dò xét nói: "Vương Gia?"

Tĩnh Vương đứng dậy, lúc này mới nói: "Tiến vào."

Thấy thái giám Lương Thọ đi đến, vội vội vàng vàng quỳ xuống nói: "Vương Gia, hoàng thượng xảy ra chuyện!"

.

Tuyên Hòa đế ở trên tiệc rượu miệng sùi bọt mép té xỉu tại chỗ, bữa tiệc này liền tan cuộc.

Chân Bảo Lộ theo Từ thị trở về phủ Tề Quốc Công, mà Chân Như Tùng còn ở lại trong cung chờ tin tức của hoàng thượng. Trong lòng Chân Bảo Lộ cũng bất ổn. Nàng nhớ rõ ràng, ở đời trước, lúc này thân thể của Tuyên Hòa đế vẫn rất tốt. Qua thêm hai ba năm, mới yếu dần, thuốc và châm cứu trở nên vô dụng.

Chân Bảo Lộ nhớ lại lúc ở biệt uyển hoàng gia, bộ dáng của Tuyên Hòa đế, rồi liên hệ với chuyện phát sinh hôm nay, trong lòng hồi hộp, thầm nghĩ: Chẳng lẽ đời này Tuyên Hòa đế sẽ băng hà sớm hơn?

Đại Chu nhìn phồn vinh hưng thịnh, nhưng Tuyên Hòa đế hoang dâm vô đạo, kỳ thật đã sớm ngàn lở trăm loét. Đời trước Chân Bảo Lộ không quan tâm việc này, chỉ nghĩ Hoàng Thành vẫn tốt là được. Nhưng đời này, Tiết Nhượng đứng bên Tĩnh Vương, ví như Tuyên Hòa đế thật sự băng hà, Hoàng Thành làm sao còn có thể duy trì sự thái bình bây giờ?

Chân Bảo Lộ đợi thật lâu ở U U Hiên, cho đến giờ hợi (khoảng từ 9 giờ đến 11 giờ đêm), Chân Như Tùng mới trở về. Đã trễ thế này, đương nhiên Chân Bảo Lộ không thể đi quấy rầy, chỉ hỏi Hương Đào: "Khi trở về biểu tình của phụ thân như thế nào?"

Hương Đào nhíu mi nhớ lại, nói: "Nô tỳ thấy, Quốc Công gia cau mày, đi rất nhanh, bộ dáng lo lắng trùng trùng."

Nghĩ đến tình huống quả thực không được tốt.

Xưa nay phụ thân của nàng không dễ biến sắc dù núi thái sơn có sụp xuống, nếu không phải bệnh tình của Tuyên Hòa đế nghiêm trọng, cũng sẽ không có dáng vẻ như vậy.

Bên Nghi An Cư, Từ thị vẫn chờ Chân Như Tùng trở về.

Chân Như Tùng về phòng, thấy thê tử còn chờ ông, trong nháy mắt trong lòng cũng mềm mại, mặt mày hòa hoãn hơn, nói: "Bà nghỉ ngơi trước đi, không cần hầu hạ ta." Sau đó liền đi ra sau bình phong thay y phục.

Tuy nói như vậy, nhưng làm sao Từ thị lại không tới hầu hạ được?

Đến khi Chân Như Tùng tắm rửa thay y phục xong, hai phu thê mới cùng nằm xuống giường. Xưa nay Chân Như Tùng không nói công sự với bà, Từ thị dù có hiếu kỳ, cũng không mở miệng hỏi. Chỉ là tối nay Từ thị nhận thấy nam nhân bên cạnh trằn trọc khó yên, mới khẽ kêu một tiếng: "Quốc Công gia?"

Trong bóng tối, hai mắt Chân Như Tùng tỉnh táo, không có nửa điểm mệt mỏi. Ông nói: "Bệnh tình của hoàng thượng so với ta tưởng còn nghiêm trọng hơn, ta có giao hảo tốt với Liễu viện phán của thái y viện. Hôm nay lén hỏi thăm, Liễu viện phán nói hoàng thượng chống đỡ nhiều lắm chỉ thêm một tháng."

Từ thị nghe xong, cũng kinh hồn táng đảm. Nhưng trong lòng ấm áp, không nghĩ tới ông sẽ nói cho bà biết.

Từ thị nói: "Phu quân yên tâm, việc gì cũng có biện pháp giải quyết, chúng ta thuận theo tự nhiên thôi."

Chân Như Tùng nghiêng đầu, nhìn thê tử xinh đẹp dịu ngoan bên cạnh, nói: "Cái này đương nhiên ta biết rõ, hơn nữa cũng có chuẩn bị từ sớm. Chỉ là - -"

"Chỉ là cái gì?' Từ thị cẩn thận hỏi.

Chân Như Tùng nhíu mày, thở dài: "Nếu hoàng thượng băng hà, phải giữ quốc tang ba năm, trong vòng ba năm không thể cưới gả, đến lúc đó Tiểu Lộ đã 17 rồi."

Cô nương lớn tuổi chút cũng không sao, dù gì cũng đã đính thân. Chỉ là Tiết Nhượng lơn hơn nữ nhi sáu tuổi, lúc đó, sẽ là 23, nếu ở tuổi này vẫn còn chưa lập gia đình, nói sao cũng không tốt.

Nét mặt Từ thị khựng lại. Còn tưởng rằng phu quân lo lắng cho quốc gia đại sự, không ngờ chính là nhớ tới tiểu nữ nhi. Bà nghĩ nghĩ, nói: "... Điều này cũng không còn cách nào."

Lại nghe Chân Như Tùng thản nhiên nói: "Cũng không phải hoàn toàn không có biện pháp."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 17.03.2017, 12:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4335 lần
Điểm: 25.1
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C87) - Điểm: 79
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 88

Ngày hôm đó, sau khi dùng xong đồ ăn sáng, Chân Bảo Lộ mang túi chuẩn bị đi trường nữ học, thì nghe Chúc ma ma nói phụ thân nàng qua đây. Trong lòng Chân Bảo Lộ đang lo lắng, vội vàng chạy ra ngoài, ngọt ngào gọi: "Phụ thân."

Nàng tươi cười sáng lạn, đôi mắt long lanh, tiến lên phía trước hỏi, "Sao phụ thân lại tới đây vậy?"

Chân Như Tùng nhìn khuê nữ xinh đẹp linh lung trước mặt, trong lòng thật không nỡ, nhưng suy cho cùng vẫn phải suy nghĩ vì nữ nhi. Ông nói: "Phụ thân tìm con muốn nói chút chuyện..." Mỉm cười, "Chúng ta ngồi xuống rồi nói."

Trong lòng Chân Bảo Lộ hoài nghi, ngoan ngoãn ngồi xuống. Đến khi nghe phụ thân nhà mình nói muốn cho nàng và Tiết Nhượng nhanh chóng thành thân, mới kinh ngạc hỏi: "Vì sao lại đột nhiên như vậy?"

Lúc trước rõ ràng đã nói - - chờ nàng học xong mới thành thân cùng Tiết Nhượng. Chỉ thêm một hai năm nữa thôi.

Chân Như Tùng cũng không gạt nữ nhi, đem điều ông băn khoăn nói với nàng. Hôm qua Chân Bảo Lộ đã suy đoán phương diện đó, hiện nay nghe phụ thân nàng nói như vậy, trong lòng càng chắc chắn - - sợ là Tuyên Hòa đế không gượng được lâu. Nói như vậy, suy nghĩ của phụ thân đúng là có lý. Ví như đợi ba năm sau mới thành thân, thì Tiết Nhượng đã trưởng thành. Vương thị đang chuẩn bị việc hôn sự cho Tiết Đàm, muốn để Tiết Đàm có nhi tử trước Tiết Nhượng.

Trong lòng nàng hiểu rõ, thế nào cũng phải gả đi, sớm hay muộn đều không có gì đáng ngại.

Nhưng gấp gáp quá...

Chân Bảo Lộ khe khẽ nói: "Phụ thân, nữ nhi không nỡ xa người." Khiến nàng gả đi nhanh như vậy, thoáng cái sẽ là người của người khác, nàng sợ là nhất thời không tiếp thu kịp.

Chân Như Tùng thì làm sao nỡ bỏ tiểu nữ nhi ông luôn thương yêu? Ông nói: "Hai nhà cách nhau không xa, chúng ta vẫn có thể thường xuyên gặp mặt."

Tuy nói rất có lý, nhưng khi đó nàng trở về phủ Tề Quốc Công, thân phận không còn là chủ nhân, mà thành khách nhân rồi. Nàng biết phụ thân là vì tốt cho nàng nên mới sáng sớm đã qua đây, nghĩ đến tối hôm qua người hẳn đã suy nghĩ rất kỹ.

Nàng khẽ chớp mi, nói: "Nữ nhi đều nghe theo phụ thân." Dù sao nàng cũng rất vừ ý với người phu quân Tiết Nhượng này, sớm thành thân cũng được.

Trong lòng Chân Như Tùng chua xót, nghĩ lúc này đã thế này, đợi đến ngày nữ nhi chính thức xuất giá, không biết được sẽ thành bộ dáng gì nữa? Tâm tình Chân Như Tùng nặng nề, nữ nhi này là tâm can bảo bối của ông, việc thành thân không thiếu được phô trương, nhưng trước khi thành thân, nên chuẩn bị như thế nào còn cần phải nhanh chóng sắp xếp. Nói đến cùng, không thể khiến nữ nhi thiệt thòi được.

Chân Như Tùng nói: "Được rồi. Phụ thân qua đây nói cho con biết một tiếng. Nửa tháng này con hãy chuẩn bị cẩn thận, về phía trường nữ học tạm thời con không cần đi, hãy theo mẫu thân con học tập cách quản gia xem sổ sách đi, nhà chồng không thể sánh bằng nhà mẹ đẻ, không có phụ thân che chở cho con, ít nhiều gì cũng chịu ủy khuất, nhưng chuyện này không thể tránh khỏi."

"Nữ nhi biết rồi." Đương nhiên Chân Bảo Lộ hiểu rõ.

Nàng cũng không hi vọng được Vương thị thương yêu, nhưng lúc này nàng gả đi, Tiết Nghi Phương còn chưa xuất giá, có tiểu cô tử (em chồng) hỗ trợ, chung quy vẫn tốt lắm. Về phần trường nữ học, ban đầu nàng chính là không thích đọc sách, chỉ vì không muốn phụ kỳ vọng của tỷ tỷ, lại muốn làm mẫu thân kiêu ngạo giống như tỷ tỷ, nhưng mấy năm qua đi, nàng đã nghĩ thông suốt.

Lúc này Chân Như Tùng mới đi Thọ Ân Đường thương lượng việc này cùng lão thái thái.

Lão thái thái suy nghĩ một phen, biết cháu gái đã đến tuổi cập kê, sớm xuất giá cũng không sao. Với lại lão thái thái biết tình thế ở phủ An Quốc Công - - cháu gái sớm gả đi, sinh hạ trưởng tôn cho phủ An Quốc Công, như vậy, cháu gái bà không những đứng vững bước chân, đối với Tiết Nhượng cũng có trợ giúp. Vương thị lại cường thế thì như thế nào? Trường tử vừa có thê vừa có con, ngày sau kế thừa gia nghiệp, sẽ không tới phiên dòng thứ tử.

Lão thái thái mỉm cười nói: "Tiết lão thái thái vốn muốn cho hai đứa thành thân sớm, chỉ là Lộ nhi của chúng ta còn đi trường nữ học, vì chiều theo Lộ nhi, việc thành thân mới không vội. Nhưng Tiết Nhượng đã 20, nếu đổi lại là người khác, đã làm phụ thân rồi nên, nào có đạo lý không vội? Hiện giờ chúng ta cũng có ý thành thân sớm, Tiết lão thái thái khẳng định cao hứng. Ngươi yên tâm, chuyện này ta sẽ đi xử lý. Ngươi hãy kêu thê tử mình dạy dỗ cho Tiểu Lộ thật tốt, thời gian mặc dù có chút eo hẹp, nhưng Tiểu Lộ là dòng chính nữ của đại phòng, sau khi gả đi cũng không thể sống theo tính tình đó."

Nói đến cùng, lão thái thái vẫn là có chút không yên lòng.

Chân Như Tùng biết nghe lời phải: "Nhi tử hiểu được."

.

Thế là Chân lão thái thái hẹn Tiết lão thái thái nói việc này.

Quả thực như Chân lão thái thái đã nói, sau khi nghe Tiết lão thái thái lập tức đáp ứng, cười tủm tỉm nói: "Nhượng nhi của nhà ta mới vừa lập được quân công thăng chức, lúc trước ta vẫn thầm nói, có nhiều quân công hơn nữa, cũng không bằng thành gia sớm. Hiện nay bà thông gia nói lời này, quả nhiên đã nói đến tiếng lòng của ta, từ lúc hai đứa nhỏ đính thân, lúc nào gặp Tiểu Lộ, ta chỉ hận không thể để Nhượng nhi sớm cưới nàng về..."

Như vậy, hai lão thái thái làm thành quyết định.

Mà ngày hôm đó Vương thị vừa vặn trở về nhà mẹ đẻ một chuyến, lúc trở lại, nhìn thấy lão thái thái đang tiễn bước Chân lão thái thái từ đằng xa, bộ dáng trò chuyện với nhau thật vui vẻ.

Tiết lão thái thái trở vào phòng, Vương thị kính cẩn tiêu sái đến bên cạnh lão thái thái, nói: "Mẫu thân."

Vương thị mặc bối tử màu vàng thêu hoa văn hồ lô song hỷ màu lam, chải búi tóc uy đọa, cách ăn mặc thật là đoan trang.

Lão thái thái nhìn thấy Vương thị, ý cười trên mặt càng sâu, nói: "Ngươi tới vừa lúc, nhanh chóng đi chuẩn bị, nửa tháng nữa, cuối cùng trưởng tôn của ta đã có thể cưới vợ rồi."

Sắc mặt Vương thị cứng đờ, khe khẽ nói: "Mẫu thân nói là..." Bà nghĩ đến Chân lão thái thái mới lên xe ngựa lúc nãy, trong lòng chợt cảm thấy không ổn, cười cười nói, "Không phải nói... đợi hai năm nữa sao?"

Bởi vì việc hôn sự của Tiết Nhượng định ra vào hai năm sau, cho nên việc hôn sự của Tiết Đàm được định vào nửa năm sau, trong lòng Vương thị còn rất vui vẻ vì điều đó. Lúc này vừa nghe Tiết Nhượng nhanh chóng muốn thành thân, làm sao Vương thị có thể không nóng nảy đây?

Tâm tình Tiết lão thái thái vô cùng tốt, mỉm cười nói: "Mới vừa rồi Chân lão phu nhân nói với ta, đại sư ở Linh Phong tự bói cho Tiểu Lộ một quẻ, nói nếu tháng sáu năm nay còn không xuất giá, hôn kỳ này sẽ phải chờ đến ba năm sau."

Vương thị sao có thể tin lời nói này? Chỉ cảm thấy Chân lão thái thái rất biết nịnh hót, sợ là hiện giờ thấy Tiết Nhượng đã có tiền đồ, thì muốn sớm gả cháu gái qua đây. Trong lòng bà cực kỳ hoảng sợ, trên mặt chỉ có thể đáp ứng: "Dạ được, Nhượng nhi thành thân là chuyện vui, bây giờ con dâu sẽ bắt đầu chuẩn bị."

Tiết lão thái thái hài lòng, lại nói: "Trong lòng ngươi hiểu rõ là tốt, Nhượng nhi là trưởng tử phủ An Quốc Công, việc hôn sự phải làm cho phong quang, không cần tiếc bạc."

Tiết lão thái thái luôn xem việc tiết kiệm là công việc quản gia, hiện giờ có thể nói ra lời này, hiển nhiên là cực kỳ yêu thương cháu trai. Vương thị thấy bất bình, nghĩ tới thời điểm bà chuẩn bị việc hôn sự cho Đàm nhi, cũng không nghe lão thái thái nói như vậy.

.

Sắp phải xuất giá, Chân Bảo Lộ ở trong phủ theo mẫu thân Từ thị học xem sổ sách quản gia. Nếu đã quyết định, Chân Bảo Lộ cũng cần phải chuẩn bị cẩn thận.

Tiết Nhượng đối với nàng tốt là một chuyện, nàng nhận lấy đồng thời cũng phải nể mặt của hắn. Đạo lý giữa phu thê nàng không rõ ràng lắm, nhưng hiểu được cảm tình là hai bên cùng nỗ lực. Nàng đối với người khác không chịu để tâm không sao, ngày sau Tiết Nhượng là phu quân của nàng, nàng nhất định phải tốt với hắn.

Ban đầu Từ thị vẫn lo lắng tiểu nữ nhi tính tình quá hoạt bát, trong thời gian ngắn như vậy, sợ là học không xong những thứ này. Nhưng qua mấy ngày, Từ thị thấy khuê nữ chăm chỉ chịu khó, thông tuệ hơn người, có thể suy một ra ba, so với trưởng nữ học còn nhanh hơn. Hiện giờ, Từ thị làm mẫu thân, cảm thấy mình hiểu quá ít về tiểu nữ nhi.

Một ngày này, Chân Bảo Quỳnh đã xuất giá nhớ muội muội, liền trở về nhà mẹ đẻ một chuyến.

Cuối tháng giêng Chân Bảo Quỳnh gả vào phủ Trung Dũng Hầu, một tháng sau mang bầu hài tử, hiện giờ đã tháng sáu, Chân Bảo Quỳnh mang thai được năm tháng, bụng to tựa như một người đang ôm quả cầu. Ban đầu dáng người của Chân Bảo Quỳnh gầy ốm mảnh khảnh, từ khi mang thai được tẩm bổ từ từ, dáng người đẫy đà nhiều lên, gương mặt tròn trịa hơn. Khi cười rộ sắc mặt hồng nhuận, khỏi phải nói có bao nhiêu xinh đẹp.

Chân Bảo Lộ vừa nghe tỷ tỷ đến, vội vàng bỏ xuống công việc trên tay, chạy đi gặp người, nhìn bụng tỷ tỷ nhà mình liền kinh hô: "Đã to vậy rồi."

Khi Chân Bảo Quỳnh vừa mới mang thai, Chân Bảo Lộ theo Từ thị đi thăm. Bất quá khi đó Chân Bảo Quỳnh chưa lộ bụng bầu, với lại thời gian đầu mang thai sắc mặt không được tốt khiến Chân Bảo Lộ lo lắng vô cùng. Tin tức ở phủ Trung Dũng Hầu được đưa tới thường xuyên, dần dần, thai của tỷ tỷ ổn định, trên dưới cả nhà nghĩ nàng là phụ nữ có thai liềm xem như bồ tát mà cung phụng, trong lòng Chân Bảo Lộ cũng bớt lo lắng.

Chân Bảo Quỳnh mặc áo cánh màu cam thêu hoa lan, eo rộng, giơ tay sờ sờ bụng, gương mặt hạnh phúc. Nàng ôn nhu nói: "Thêm mấy tháng sẽ lớn hơn, đến lúc đó ta không thể đi lại thuận tiện được nữa. Mấy ngày nữa muội sẽ xuất giá, ta đây là tỷ tỷ, nên về xem muội chứ."

Nghe được muội muội nhanh như vậy phải xuất giá, phản ứng đầu tiên của Chân Bảo Quỳnh là kinh ngạc. Nhưng sau đó nghĩ lại, hiện giờ Tiết Nhượng vừa thể hiện tài năng, lấy bản lãnh của hắn, ngày sau sẽ có tiền đồ vô lượng. Nam tử tốt như vậy, tự nhiên có rất nhiều người nhìn chằm chằm, nếu không phải đã đính thân với muội muội trước, sợ là người làm mai đã đạp sập cửa phủ An Quốc Công rồi. Suy cho cùng đính thân không bằng thành thân, đã đính thân vẫn có thể thay đổi, nhưng thành thân rồi, sẽ triệt để chặt đứt tâm tư của người ngoài, dĩ nhiên an tâm hơn.

Xưa nay Chân Bảo Lộ ở trước mặt tỷ tỷ như một hài tử, lúc này nói đến việc hôn sự, cũng không có ngại ngùng.

Nàng nói: "Đây là ý của phụ thân."

Chân Bảo Quỳnh cười cười: "Là chuyện tốt, đượng nhiên tỷ rất mừng cho muội."

Mấy ngày nay Chân Bảo Lộ vội vàng, không có cơ hội để nghĩ nhiều, nhưng thời điểm yên tĩnh, vẫn rất lo lắng. Nói sao thì xuất giá là chuyện quan trọng nhất đời của một cô nương.

Nàng ngước mắt nhìn tỷ tỷ, thấy cuộc sống của tỷ tỷ rất tốt, liền biết là vì tính tình của tỷ tỷ, mà người nhà chồng cũng tìm không sai, hơn nữa đối phương còn là phủ Trung Dũng Hầu, có tiếng thân thiện với người ngoài, tỷ phu còn là người ôn hòa rất được hoan nghênh, huynh đệ tỷ muội trên dưới cả phủ đều nể mặt hắn, bởi vậy, xem ở tỷ phu, hiển nhiên cũng sẽ săn sóc cho tỷ tỷ của nàng nhiều hơn. Chân Bảo Lộ hâm mộ tỷ tỷ may mắn. Nhưng, nàng cũng có Tiết Nhượng.

Chân Bảo Quỳnh hiểu muội muội nhất, chậm rãi nói: "Muội yên tâm, người nhà không phải chuyện gì đáng sợ. Muội thông minh, từ từ sẽ ứng phó được thôi. Tất cả đều như nhau."

Chân Bảo Lộ nói: "Ừm, muội biết rồi." Nàng lại nghĩ tới cái gì, hỏi, "Hôm nay sao tỷ phu không đến?"

Nhắc tới Tống Chấp, gương mặt Chân Bảo Quỳnh hơi hơi ửng hồng, nói: "Hắn có chút việc. Nhưng... Sẽ tới đón tỷ."

"Tỷ phu thật tốt." Con mắt Chân Bảo Lộ lóe sáng, khiến Chân Bảo Quỳnh càng xấu hổ.

Từ thị nghe nói trưởng nữ đến, cũng lập tức qua đây.

Vào phòng khách, thấy trưởng nữ tươi cười rạng rỡ, bụng vừa tròn vừa lớn, lập tức vui mừng nhướng mày, tiến lên phía trước gọi: "Quỳnh nhi."

Chân Bảo Quỳnh kêu một tiếng mẫu thân, muốn đứng lên, lại nghe Từ thị nói: "Đứng dậy làm gì? Bụng lớn như vậy rồi, nhanh ngồi xuống đi."

Từ thị nhìn bụng trưởng nữ, mặt mày vui vẻ, lại nghĩ đến nữa mình bởi vì lúc trước đẻ non tổn hại thân mình, thì nắm tay trưởng nữ nói, "Trời nóng như vậy, cũng không nên tùy tiện ra ngoài. Hiện giờ con đã là phụ nữ có mang, cần phải chú ý nhiều hơn."

Chân Bảo Quỳnh là người làm mẹ, đối với hài tử trong bụng, đương nhiên rất cẩn thận. Huống hồ đây là thai đầu, rất quan trọng.

Nàng nói: "Mẫu thân, nữ nhi biết rồi. Chỉ là, muội muội phải xuất giá, con muốn qua đây trò chuyện cùng nàng."

Từ thị biết cảm tình của hai tỷ muội tốt nên không nói gì nữa. Với lại trưởng nữ mang thai, tiểu nữ nhi ở cùng với nàng, cũng có thể dính chút không khí vui mừng.

Lần nào Từ thị đi phủ Trung Dũng Hầu, Tống lão thái thái và Tống phu nhân cũng khen Chân Bảo Quỳnh không dứt miệng, đủ khiến cho Từ thị mở mày mở mặt, dù sao người ngoài có nói, đều là bà dạy dỗ tốt. Từ nhỏ trưởng nữ đã xuất sắc, hiện giờ tiểu nữ nhi cũng cần phải xuất giá, nàng không yêu cầu xa vời rằng tiểu nữ nhi phải giống như tỷ tỷ nàng, chỉ cầu nàng có một nửa của tỷ tỷ là được.

Ngày hôm đó Chân Bảo Lộ gặp tỷ tỷ, liền bắt đầu đếm đầu ngón tay, mắt nhìn ngày xuất giá đã không còn mấy ngày, lúc này mới lo lắng.

.

Buổi tối Chân Bảo Lộ tắm rửa xong, mặc tẩm y màu cam nhạt thêu cành trúc, tóc đen bung xõa vẫn chưa hoàn toàn khô hết, một nữa phần khô rồi thả sau lưng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn mềm mại.

Đang nghĩ tới không biết lúc này Tiết Nhượng đang làm gì.

Nàng cầm chén sứ trắng chứa nước ô mai chua ngọt uống một ngụm thật ngon miệng, nhấp nhấp môi, thì cảm giác có một bóng dáng chặn đi ánh trăng trước mặt nàng.

Chân Bảo Lộ ngẩn ra, chậm rãi ngẩng đầu, thấy bóng dáng thẳng tắp cao lớn lẳng lặng đứng phía trước cửa sổ, vốn là kinh ngạc, sau đó lại thản nhiên nói: "Sao chàng lại tới đây?"

Nàng biết hắn có bản lĩnh, tùy tùy tiện tiện liền có thể xông vào khuê phòng của nàng.

Tiết Nhượng đến được một lúc. Hắn nhìn nàng nhàn nhã đứng ở đàng kia, bất tri bất giác đã nhìn thật lâu.

Tiết Nhượng vốn tuấn mỹ, sắp có việc vui, mặt mày càng sáng lạn. Ánh trăng nhàn nhạt nhẹ chiếu lên khuôn mặt tuấn tú của hắn, khiến vẻ tuấn mỹ càng đặc biệt nổi bật lên. Hắn nhìn nàng thật sâu, nói: "Muốn đến gặp nàng."

Chân Bảo Lộ mỉm cười, đem chén nước đặt qua một bên, nói: "Coi chừng bị xem như kẻ trộm đó."

Tiết Nhượng tự xưng là quen tay hay việc, chút năng lực ấy vẫn có. Nhưng lời này hắn không tiện nói với nàng, chỉ nói: "Ta nói mấy câu rồi đi."

Chân Bảo Lộ không biết hắn muốn nói gì, nhưng trước khi thành thân, nàng có thể gặp mặt cùng hắn, đã rất tốt rồi. Nàng nhìn hắn sững sờ đứng ở nơi đó, do dự một lúc, mới nói: "Vậy chàng vào đây đi."

Tiết Nhượng ngẩn người.

Lúc này Chân Bảo Lộ mới xấu hổ buồn bực, làm bộ muốn đóng cửa sổ.

Tiết Nhượng không phải người ngốc, lập tức dễ dàng nhảy vào, đứng thẳng trước mặt nàng, cúi đầu nhìn nàng. Thật lâu mới nói một câu: "Tiểu Lộ... Ta sẽ tốt với nàng cả đời."

Chân Bảo Lộ nghe xong, không nhịn được khóe miệng cong cong.

Những lời này đúng là rất chân thực.

Nàng không biết Tiết Nhượng có thể tốt với nàng cả đời hay không, nhưng nàng biết, bây giờ hắn đối với nàng nhất định là thật lòng.

Trong lòng nàng ngọt ngào, nói: "Ừm, ta biết."

Hắn muốn ôm nàng. Chỉ là mặc dù hai người đã rất thân cận, nhưng hắn vẫn còn băn khoăn. Thoáng giơ tay lên, rồi lại thả xuống, mới nói: "Vậy nàng nghỉ ngơi sớm đi."

Chân Bảo Lộ thầm nghĩ hắn thật ngốc, buổi tối khuya mong ngóng chạy tới đây, chỉ vì muốn nói điều này với nàng. Nhưng chỉ gật đầu: "Chàng cũng nhanh về đi."

Tiết Nhượng cúi đầu ừ một tiếng, xê dịch bước chân, rồi nghĩ tới điều gì, bỗng nhiên im lặng đứng yên tại chỗ.

Chân Bảo Lộ thấy hắn không lên tiếng, cũng không ra ngoài, thì giương mắt nhìn hắn: "Đại biểu..."

Còn chưa nói xong. Tiết Nhượng tiến lên hai bước ôm nàng vào lòng, hơi thở của nam nhân tới gần, môi mỏng bỗng nhiên áp xuống, phủ lên môi nàng, liếm láp gặm cắn.

Hắn có chút nôn nóng, giống như đã đè nén thật lâu, có thể là không có nhiều kinh nghiệm, nên không theo kết cấu gì quấn đầu lưỡi của nàng, thuận lợi càn quét.

Chân Bảo Lộ bị hắn hôn đến hai chân như nhũn ra. Hắn hô hấp dồn dập, hơi thở nóng bỏng phất lên mặt nàng, tim nàng đập cực kỳ kịch liệt, bùm bùm bùm.

Cuối cùng Tiết Nhượng có chút không nhịn được, ôm lấy thân thể mềm mại êm ái trong lòng, theo bản năng đòi hỏi và đoạt lấy. Người là tham lam, lúc trước nghĩ tới, có thể nói chuyện cùng nàng, đã thấy vui vẻ, về sau thì hy vọng được ở bên cạnh nàng, về sau nữa, không nhịn được muốn thành thân với nàng. Có thể lấy nàng, đừng nói là hai năm, dù cho hai mươi năm, hắn cũng nguyện ý chờ. Nhưng hôm nay thì sao, rốt cục hai người bọn họ có thể thành thân, hai năm đối với hắn, thật vô cùng khó qua. May mà chỉ có mấy ngày nữa thôi.

Hắn ôm tiểu cô nương mềm mại trong lòng hôn môi, cảm thấy tư vị này quá mức tuyệt mĩ, hắn có phần muốn chưa đủ, thoáng buông nàng ra, để nàng hô hấp, sau đó dùng lực đè nàng lên vách tường cứng ngắt rét lạnh, một tay chống ở vách tường, một tay nâng gáy nàng lên, tiếp tục hôn.

Chân Bảo Lộ chưa từng thấy Tiết Nhượng như vậy, chỉ cảm thấy hai chân như nhũn ra, chỗ giữa đùi cũng có một cảm giác khác thường. Nàng không biết đó là cái gì, chỉ là theo bản năng cảm thấy ngượng ngùng.

Nàng nắm chặt vạt áo của hắn một cách gắt gao, đầu ngón tay đều trắng.

Đến khi hắn hôn xong, hơi thở dồn dập rồi hạ xuống một nụ hôn mềm nhẹ trên gò má nàng, nụ hôn trấn an.

Tiết Nhượng cúi đầu nhìn nàng, chóp mũi đối chóp mũi, dục niệm trong mắt thâm trầm, môi mỏng vốn là hơi lạnh giờ phút này hôn đến nồng nhiệt. Hắn thở hổn hển, hỏi: "Tiểu Lộ, như vậy...nàng có sợ không?"

Gương mặt Chân Bảo Lộ đỏ hồng, trong miệng tràn đầy hương vị của hắn, đang mím môi dùng sức hô hấp. Nếu nói về phần cường thế bá đạo, còn có thể nói là bởi vì uống rượu, nhưng lúc này, trong miệng hắn không có chút mùi rượu nào. Ngực hắn lên lên xuống xuống, rất nóng, thân thể tráng kiện gắt gao đè nặng nàng. Nhưng vách tường phía sau lại lạnh lẽo. Có một loại cảm giác băng hỏa giao nhau.

Nếu nói lúc trước nàng không hiểu ánh mắt hắn, nhưng giờ phút này, nàng loáng thoáng có chút biết rõ. Hắn vẫn luôn kiềm nén.

Nàng sợ sao?

Chân Bảo Lộ tự hỏi mình.

Nói thật, ngay từ đầu nàng có chút bị dọa sợ, nhưng nghĩ lại, hắn là vị hôn phu của nàng, hai người bọn họ sẽ thành thân, hắn thích thân cận nàng, nàng có gì phải sợ chứ?

Chân Bảo Lộ đỏ mặt, ngẩng đầu nhìn hắn, hai tay để trước ngực hắn thoáng nâng lên, vòng qua cổ hắn, hai chân cũng khẽ dẫm lên mu bàn chân của hắn, ngẩng đầu, hôn lên hai gò má hắn.

"Không sợ."

Nàng cười mỉm nhìn vào mắt hắn, trong mắt là ảnh ngược khuôn mặt tuấn tú của hắn.

Tiết Nhượng ngẩn ra, đưa tay ôm lấy mặt nàng, ngón cái khẽ vuốt ve cánh môi mềm mại của nàng, rồi sau đó cúi đầu, tiếp tục hôn nàng.

.

Ba ngày trước khi xuất giá, phủ An Quốc Công tới đặt xuống trang lễ.

Vào buổi tối, Từ thị mới cầm đồ dưới đáy hòm đến phòng Chân Bảo Lộ truyền thụ đạo lý phu thê.

Tuy Chân Bảo Lộ là sống lại một đời, nhưng đời trước chưa từng gả cho người khác, không biết được những thứ này. Nhìn Từ thị lấy ra những đồ chơi nhỏ làm từ ngọc thạch to cỡ nắm tay, có hình con cá, hình hồ lô, hình chiếc thuyền nhỏ, còn có cây quýt, lê, các loại hình dạng hoa quả.

Thường ngày Chân Bảo Lộ thích nhất những thứ đồ chơi nhỏ này, Tiết Nhượng cũng vì nàng mà thu thập rất nhiều.

Nàng nhìn, rồi cầm một cái có hình chiếc hồ lô lên xem, phát hiện có một khe hở tinh tế, cái nắp phía trên có thể mở ra.

Chân Bảo Lộ tươi cười nói: "Cái này làm thật là tinh xảo." Nàng mở nắp ra, thì nhìn thấy bên trong điêu khắc một đôi nam nữ, không chỉ có vậy, còn là nam nữ khỏa thân, mặt đối mặt, hai chân quấn lấy thân thể của đối phương.

Lúc này Chân Bảo Lộ mới run tay lên, thiếu chút nữa đã ném đi, đỏ mặt nhìn Từ thị: "Mẫu thân, đây là..."

Mặc dù Từ thị ngượng ngùng, nhưng lúc trước trưởng nữ xuất giá, đã chỉ dạy một lần, hiện giờ coi như quen tay. Bà nói: "Không cần xấu hổ, phu thê chi lễ là như thế, mẫu thân lo con không biết, cho nên mới giảng dạy con một chút. Con nhìn xem, ở đây có một cuốn sách."

Gương mặt Chân Bảo Lộ đỏ đến rỉ máu, nhìn tiểu hồ lô cầm trong tay, bên trong là đôi nam nữ quấn với nhau, rồi lại run rẩy mở ra chiếc thuyền nhỏ, cũng là đôi nam nữ khỏa thân, nhưng tư thế không giống hau, nữ tử quỳ sấp xuống, còn nam tử thì quỳ sau lưng nàng.

Hô hấp của Chân Bảo Lộ bị kiềm hãm, hai tai nóng đến lợi hại.

Từ thị là người từng trải, lúc trước trưởng nữ cũng như thế, bà biết rõ tiểu cô nương thẹn thùng, nói: "Được rồi, mẫu thân không quấy rầy con nữa, tự con xem đi."

Chân Bảo Lộ ngượng ngùng gật đầu, nhìn mẫu thân đi ra ngoài, lúc này mới thở phào một hơi.

Sau đó bỏ tiểu hồ lô trong tay xuống, do dự một lúc, mới lật cuốc sách ố vàng được đặt bên dưới ra.

Mới đầu Chân Bảo Lộ xấu hổ đến lợi hại, may mà trong phòng không có những người khác, một mình nàng lẳng lặng xem, thì không khẩn trương như lúc đầu nữa.

Giống như tập thơ, Chân Bảo Lộ lật xem hết một lượt, rồi mở từng cái tượng ngọc xem đủ loại kiểu dáng, tư thế vặn vẹo bên trong, lúc này mới đem cất kỹ tất cả.

Đêm trước khi xuất giá, Chân Bảo Lộ lo lắng không yên, nhàm chán đem giá y của mình ra xem.

Giá y tinh xảo hoa mỹ, nàng đã sớm mặc thử.

Chân Bảo Lộ để giá y xuống, dưới giá y là chiếc quần tơ lụa đỏ thẫm.

Màu sắc như vậy, dùng để mặc vào ngày xuất giá sáng mai.

Vốn không có gì,, nhưng bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, Chân Bảo Lộ vén váy lụa lên xem.

Kiểu dáng chính là cho hỷ sự, nhưng dưới đáy lại có một lỗ hổng dài ba tấc...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Skinny Cat về bài viết trên: An Du, Chickdra, Hồng Gai, LittleMissLe, Phụng, hienle3001, lan trần, minmapmap2505, sxu, vân anh kute, Âu Dương Ngọc Lam
     
Có bài mới 17.03.2017, 12:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4335 lần
Điểm: 25.1
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C87) - Điểm: 59
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 89

Chân Bảo Lộ đã xem qua cuốn sách kia. Dù chưa từng trải, nhưng đối với phu thê chi đạo cũng hiểu được ít nhiều, làm sao không biết thứ này có tác dụng gì? Gương mặt trong chốc lát nóng rực đỏ bừng, đem quần lụa ném đi như một củ khoai lang bỏng tay. Loại vật này, nàng mới không thèm mặc!

Lúc này Chúc ma ma tiến vào, nói: "Tiểu thư, sáng mai còn phải dậy sớm đấy, người mau ngủ đi."

Sáng mai Chân Bảo Lộ xuất giá, phải dậy rất sớm để trang điểm. Tuy nói tân nương tử xuất giá không cần làm gì, nhưng phải đội mũ phượng trùm khăn đỏ cả ngày, cũng hết sức giày vò.

Chân Bảo Lộ đáp ứng, liền lên giường nhỏ đi ngủ. Nàng nằm trên giường, nghĩ tới sáng mai sẽ gả cho Tiết Nhượng, trong lòng có chút cảm giác nói không ra lời. Đời trước trừ bỏ Từ Thừa Lãng, nàng luôn luôn không nghĩ tới gả cho người khác. Về sau Từ Thừa Lãng cưới Thẩm Trầm Ngư, nàng còn chưa kịp nghĩ tới người khác, cũng đã không kịp. Đời này, nàng mới vừa cập kê, cư nhiên có thể lập gia đình.

Nghĩ tới đây, khóe miệng Chân Bảo Lộ vểnh vểnh lên.

Trời tờ mờ sáng ngày kế, Chân Bảo Lộ bị Chúc ma ma đánh thức.

Xưa nay Chân Bảo Lộ lạc quan, tuy hôm nay phải xuất giá, đêm qua nàng vẫn ngủ được rất an ổn. Nghĩ xong việc liền ngủ, cùng với ngày thường không có gì khác biệt. Chỉ là lúc này bắt đầu, thấy mặt mày Hương Hàn Hương Đào vô cùng vui mừng, mới mơ mơ màng màng nghĩ - - nàng phải xuất giá rồi.

Chân Bảo Lộ có chút hoảng hốt, sau khi rửa mặt xong thì ngồi trước bàn trang điểm chải đầu.

Lúc sau, Từ thị cùng những nữ quyến của nhị phòng và tam phòng đều tới. Các nữ quyến tụ ở một chỗ, vô cùng náo nhiệt. Nhị tẩu Minh Vi đi đến bên cạnh Chân Bảo Lộ, thấy tân nương tử đang trang điểm, mặt mày ôn nhu hàm chứa ý cười, chân thành tán dương: "Thật đẹp."

Gương mặt Chân Bảo Lộ đỏ hồng, có chút xấu hổ.

Suy cho cùng Chân Bảo Lộ vẫn còn nhỏ tuổi, lúc này trang điểm rất dày, trắng trắng, hồng hồng, cho dù có tinh xảo đoan trang như thế nào, cũng không che giấu được nét ngây ngô trẻ con của nàng. Mà Chân Bảo Lộ nhìn mình trong gương, dày đặc phấn son như vậy, cả bản thân nàng đều nhận không ra.

Mà lúc này, đoàn người Từ thị đang nhìn qua, thấy tân nương tử mặc giá y đỏ thẫm, đôi mắt đẹp như nước hồ mùa thu nhẹ nhàng, sóng mắt lưu chuyển, gương mặt tinh xảo vô song đẹp đến khiến rung động lòng người. Ngay cả Nhị phu nhân Trình thị xưa nay không thích Chân Bảo Lộ, nhìn bộ dáng Chân Bảo Lộ như vậy, cũng có chút ngây người.

Trang điểm xong, thì thấy Chân Bảo Quỳnh vì nhớ thương muội muội mà gắng gượng mang thai qua đây.

Chân Bảo Lộ nhìn mẫu thân, thẩm thẩm, nhóm người tẩu tẩu, trong phòng còn có thể khống chế tâm tình của mình, đến khi gặp được Chân Bảo Quỳnh, mới suýt nữa rơi lệ, nhẹ giọng gọi: "Tỷ tỷ."

Muội muội xuất giá là chuyện vui, nhưng tận mắt nhìn thấy muội muội mặc vào giá y đỏ thẫm, mũ phượng khăn đỏ, nàng thật là không nỡ. Phụ nữ có thai cảm xúc vốn đã mẫn cảm, Chân Bảo Quỳnh nắm mười ngón tay thon dài trắng mịn của muội muội, trong mắt ướt át nói: "Tiểu Lộ của chúng ta thật đẹp."

Mặc dù đã trang điểm xong, nhưng đội ngũ đón dâu của phủ An Quốc Công còn chưa tới, Chân Bảo Lộ liền có thời gian nói chuyện cùng tỷ tỷ. Lúc này, những người khác đều lui ra ngoài, chỉ còn lại mẹ con ba người. Từ thị đứng ở bên cạnh, trong lòng cũng có hơi chút thương cảm, mới không quá nửa năm, hai nữ nhi đều gả ra ngoài.

Chân Bảo Lộ ở trong phòng nói chuyện với Chân Bảo Quỳnh một lúc, thì nghe tiếng pháo nổ đùng đùng vang lên trong viện kia.

Đó là phủ An Quốc Công tới đón dâu.

Chân Bảo Lộ cố nén nước mắt dâng trào, khóc đến đáng thương: "Tỷ tỷ..."

Chân Bảo Quỳnh nhìn muội muội, lần trước nàng xuất giá, cũng khóc thành dáng vẻ ấy, không ngờ lúc này bản thân nàng xuất giá, vẫn là khóc sướt mướt. Nàng cẩn thận thay Chân Bảo Lộ lau nước mắt, nói: "Hôm nay là ngày đại hỉ. Chúng ta không khóc, hả?" Nàng biết xưa nay muội muội hoạt bát vui tươi, rất ít rơi lệ. Chỉ là lúc nào cũng ỷ lại tỷ tỷ là nàng, chỉ có trước mặt nàng, mới lộ ra bộ dạng đáng thương mảnh mai này.

Ở tiền viện, Tiết Nhượng mặc hỉ bào đỏ thẫm đang khí thế hăng hái tiến vào đón tân nương tử.

Thượng nhi và Vinh nhi mặc tiểu bào màu lam mới tinh đứng ở phía trước. Hai tiểu tử kia mặt mày giống nhau như đúc, một đứa cao hơn chút, một đứa thấp hơn, bộ dáng không bao lớn mà thoải mái đứng ở nơi đó, tỏ vẻ rất không hoan nghênh.

Hôm nay Tiết Nhượng mang tâm tình tốt, đêm qua căn bản không sao ngủ được, nhưng tinh thần hắn vẫn sung mãn, tươi cười rạng rỡ. Bản thân hắn vốn đã tuấn mỹ vô song, lúc này tươi cười đầy mặt, lại càng tao nhã vô song. Chẳng ai tin được rằng, vị nam tử tuổi trẻ tuấn lãng này, ở trên chiến trường nhưng là sát phạt quả quyết, uy vũ dũng mãnh.

Tiết Nhượng tiến lên, đem phong bì đỏ đã chuẩn bị xong đưa cho hai tiểu cữu tử (cậu em vợ): "Thượng nhi, Vinh nhi, ta tới đón Nhị tỷ của các đệ."

Thượng nhi còn tuổi nhỏ, nhưng chín chắn biết quy củ. Hắn tiếp nhận phong bì đỏ, nể tình gọi một tiếng: "Nhị tỷ phu."

Tiết Nhượng mỉm cười, giơ tay sờ sờ đầu của hắn, rồi sau đó nhìn sang một đứa khác.

Thì thấy gương mặt trắng nõn tròn trịa mềm mại của Vinh nhi càng tỏ ra thanh tú trong bộ tiểu bào màu xanh thẫm, đúng là một đứa bé môi hồng răng trắng mi thanh mục tú. Hai mắt hắn mở to ướt sũng, khịt khịt mũi hung hăng nói: "Không được đem Nhị tỷ đi." Nói xong thì ủy khuất nức nở khóc lên.

Cũng khó trách Vinh nhi lại khóc đến thương tâm như vậy. Lúc trước Chân Bảo Quỳnh xuất giá, Vinh nhi đã rất khổ sở, nhưng còn có Nhị tỷ, xem như được an ủi. Thật không nghĩ đến mới nháy mắt, Nhị tỷ cũng cần phải lập gia đình. Vinh nhi không nỡ, lúc trước rất thích Đại Biểu Ca Tiết Nhượng, nhưng hôm nay thấy hắn muốn cướp đi Nhị tỷ, nửa phần mặt mũi cũng không chịu cho.

Tiết Nhượng bất đắc dĩ, chỉ đành kiên nhẫn dụ dỗ tên tiểu tử này.

Chân Như Tùng đi tới, gọi người mang Vinh nhi đi. Ông nhìn con rể khí vũ hiên ngang trước mặt, lộ ra nụ cười hài lòng.

Tiết Nhượng hành lễ với Chân Như Tùng: "Nhạc phụ đại nhân." Rồi theo ông đi chính sảnh bái kiến trưởng bối phủ Tề Quốc Công.

Vài năm nay hắn thường hay lui tới phủ Tề Quốc Công, người hai nhà lại có quan hệ thân thích, tự nhiên đều biết nhau. Hắn hành lễ với lão thái thái. Mà Chân Nhị gia thường ngày rất ít lộ diện hôm nay cũng ăn mặc vui mừng, ngồi ở một bên.

Tiết Nhượng hành lễ với từng người, trong lúc vung tay nhấc chân đều tỏ vẻ cao quý bất phàm, tuổi còn trẻ mà đã có khí độ này, thật là hiếm có.

.

Chân Bảo Lộ trùm khăn voan đỏ thẫm, nghe tiếng pháo nổ đùng đùng thì được người đõ đi ra ngoài đón. Nàng không có ca ca, nên cõng nàng lên kiệu chính là nhị đường huynh Chân Cảnh Duệ. Chân Cảnh Duệ cõng người vào kiệu, tựa như trấn an vỗ một cái lên mu bàn tay nàng, ý bảo nàng yên tâm.

Chân Bảo Lộ đích xác an tâm hơn. Nàng ôm ngọc như ý trong lòng, nhớ tới lúc nãy Vinh nhi khóc sướt mướt lôi kéo tay nàng không chịu buông ra, ngay cả tiểu đại nhân Thượng nhi xưa nay không rơi lệ, cũng vụng trộm đỏ cả vành mắt.

Mà bên ngoài, Vinh nhi nhìn Nhị tỷ lên kiệu hoa, khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, đúng là một đứa nhỏ dễ khóc, cuối cùng vẫn là Từ thị ôm hắn vào lòng dỗ dành.

Còn Thượng nhi thì chậm rãi đi đến trước mặt Tiết Nhượng, dáng người nho nhỏ gương mặt đứng đắn, ngẩng đầu lên nói: "Ngươi nhất định phải đối xử thật tốt với Nhị tỷ của ta."

Tiết Nhượng chưa từng coi hắn là đứa bé, lần đầu nhìn thấy hắn, liền loáng thoáng có chút cảm giác, sau đó thấy hành vi cử chỉ của hắn, thái độ của hắn đối với Nhị tỷ, trong lòng hắn sớm đã nhận ra. Mà hắn cũng thông minh đấy, trong lòng hai người đều biết rõ, nhưng chưa bao giờ vạch trần ra.

Tiết Nhượng mỉm cười, bàn tay to vuốt ve đầu của hắn: "Ngươi yên tâm."

Ở tiền viện, Từ Thừa Lãng đứng ở nơi đó.

Thiếu niên nho nhã ôn nhuận ngày xưa, đã thành thục chững chạc rất nhiều, nét mặt tuấn lãng, thần sắc hờ hững, bớt đi sự bình dị gần gũi như gió xuân ấm áp, nhiều hơn mấy phần cao ngạo lạnh lùng. Tiếng pháo nổ đùng đùng, tiếng chiêng trống vô cùng náo nhiệt, Từ Thừa Lãng lại cảm thấy mọi thứ đều vô cùng an tĩnh. Hắn đứng ở đó, áo bào màu trúc xanh hơi hơi lay động, khuôn mặt bởi vì uống rượu mà thoáng ửng hồng.

Hắn không ra ngoài, chỉ nghe thanh âm đón dâu càng lúc càng xa, mãi đến khi hoàn toàn biến mất.

.

Chân Bảo Lộ ngồi trong kiệu hoa, nghe thanh âm diễn tấu sáo và trống bên ngoài, thật lâu sau, cỗ kiệu mới dừng ở cửa lớn phủ An Quốc Công. Cỗ kiệu lắc lư vài ba cái, Chân Bảo Lộ vịn hai tay vào thành kiệu, biết đây là Tiết Nhượng đang đá cửa kiệu.

Sau khi hạ kiệu, nàng cúi đầu, thấy bàn chân to gần trong gang tấc, nhìn đôi giày gấm này, trong lòng Chân Bảo Lộ yên tâm rất nhiều.

Bước qua chậu than, vượt qua yên ngựa, bái thiên địa, đưa vào động phòng.

Làm xong những bước này, Chân Bảo Lộ ngồi trên giường mới trong phòng tân hôn, mới thoáng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Nàng để hai tay trên đùi, thường ngày nàng không nhuộm móng tay, nhưng hôm nay thành thân, trên móng tay được nhuộm màu đỏ tươi sáng bóng. Giá y màu đỏ, khăn voan màu đỏ, Chân Bảo Lộ nhìn màu đỏ tươi trước mắt, cảm thấy có chút choáng váng. Là một loại cảm giác không chân thực.

Nàng nắm chặt hai tay, nghe âm thanh vô cùng náo nhiệt bên ngoài, biết Tiết Nhượng đến, lúc này mới thẳng người lên.

Bên ngoài tiếng chúc mừng sôi nổi, xen lẫn với tiếng cười, rất nhiều người, thanh âm huyên náo. Nhưng giọng nói của hắn, nàng lại có thể lập tức nhận ra.

Chân Bảo Lộ mỉm cười, đến khi nghe tiếng bước chân trầm ổn từ xa tới gần, mới hơi khẩn trương.

Thật ra - - hắn có gì đáng sợ chứ?

Nàng hít một hơi thật sâu, rồi nghe hắn gọi nàng: "Tiểu Lộ."

Nghe giọng điệu của hắn, giống như thật cao hứng.

Hỉ nương bên cạnh nói: "Đại công tử, nhanh mở khăn voan lên cho tân nương tử đi."

Sau đó thì thấy gậy hỉ từ từ vén khăn voan trước mặt nàng lên, nàng cúi mắt ngồi ở chỗ kia, có chút bất an, nhận thấy được hơi thở của hắn, mới chậm rãi giương mắt lên nhìn. Trong mắt hắn nàng thấy được kinh diễm, nhếch miệng lên, trong lòng có nho nhỏ đắc ý. Nhưng thấy Tiết Nhượng mặc hỉ bào đỏ thẫm, cao lớn tuấn mỹ, cũng khiến nàng nhìn có chút không dời mắt nổi.

Thì ra hắn mặc màu đỏ lại đẹp như vậy.

Chân Bảo Lộ mấp máy môi. Phu quân đẹp mắt như thế, chính là của nàng.

Tiết Nhượng nhìn nàng, quả thực có phần kinh diễm. Chỉ là lúc này, trong lòng có cảm giác hoảng hốt tựa như đang nằm mơ. Nàng mặc giá y đỏ thẫm, ngồi ở bên cạnh, do hắn nhấc lên khăn voan, đó là thê tử của Tiết Nhượng hắn.

Hắn ngồi bên cạnh nàng, để hỉ nương vén màn, hát lời chúc mừng. Hạt đậu phọng trái long nhãn được tung lên người, trong lòng hắn vui mừng cực kỳ. Sau khi vén màn, sẽ là kết tóc, cắt xuống một đoạn tóc của hai người, cột thành đồng tâm kết.

Chân Bảo Lộ nhìn bàn tay to của hắn, vừa giỏi văn lại giỏi võ, lúc này cột đồng tâm kết cũng rất tinh xảo, càng cảm thấy hắn lợi hại.

Uống rượu hợp cẩn xong, Tiết Nhượng phải ra ngoài tiếp đón khách khứa. Hắn bước tới gần, hôn nhẹ lên gò má nàng. Cử chỉ như vậy, khiến cả đám nha hoàn ở đây đỏ mặt.

Gương mặt Chân Bảo Lộ nóng lợi hại, nhìn mắt hắn hàm chứa ý cười, thấy từ lúc hắn vào phòng đến giờ, vẫn luôn cười một cách ngây ngốc như vậy.

Tiết Nhượng ôn nhu nói: "Ta ra ngoài tiếp đón khách khứa, nàng hãy tắm rửa trước. Hôm nay bận rộn cả ngày, nàng cũng mệt mỏi, nghỉ ngơi sớm đi, không cần chờ ta."

Chân Bảo Lộ có yếu ớt đi nữa, cũng nhớ rõ mẫu thân từng căn dặn. Dù phu quân có trở về trễ hơn, người làm thê tử không có đạo lý đi ngủ sớm, huống hồ là đêm tân hôn. Nhưng hắn tốt với nàng, trong lòng nàng hưởng thụ, tâm tình cũng buông lỏng chút, nhỏ giọng dặn dò: "Uống ít rượu thôi."

Hắn mỉm cười, lại hôn một cái lên gò má nàng, rồi sau đó mới lưu luyến không rời đi ra khỏi phòng.

Hoàn tất hết lễ nghi, Chân Bảo Lộ liền được Hương Hàn Hương Đào hầu hạ gỡ mũ phượng trên đầu xuống, ngày mùa hè nóng bức, mặc dù giá y đẹp mắt, nhưng quá dày, tuy cả ngày này nàng chỉ có ngồi một chỗ, cũng ra không ít mồ hôi.

Chân Bảo Lộ chuẩn bị vào phòng tắm tắm rửa, thì thấy Tiết Nghi Phương qua đây.

Tiết Nghi Phương mỉm cười, hướng tới Chân Bảo Lộ hô một tiếng: "Đại tẩu."

Chân Bảo Lộ còn chưa thích ứng với xưng hô thế này, bị nàng kêu có chút xấu hổ, nhưng gặp được Tiết Nghi Phương, nàng lại an tâm rất nhiều, nói: "Không được đùa cợt ta."

Tiết Nghi Phương mặc bối tử màu hồng thêu hoa hải đường, bộ dáng vui mừng tươi đẹp, nói với Chân Bảo Lộ: "Ta nào dám? Muội là đại tẩu của ta, ngày sau ta phải kính muội mới đúng." Nàng nhìn vị đại tẩu mỹ mạo vô song này, mặc dù đã quen biết lâu rồi, giờ thấy bộ dáng trang điểm này của nàng, cũng có chút không dời mắt nổi. Nàng mỉm cười, "... Nguyên tưởng rằng đại ca của ta còn phải cố gắng nhịn thêm hai năm, không ngờ việc vui tới nhanh như vậy. Có thể nhìn thấy muội gả cho đại ca của ta, thật tốt. Còn nữa, chắc hôm nay muội chưa phát hiện đâu, với tính tình của đại ca ta, vậy mà từ nửa tháng trước ngày nào cũng mỉm cười, đặc biệt là hôm nay, khuôn mặt vui vẻ không gì sánh bằng. Từ trước tới nay ta chưa từng thấy qua hắn như vậy."

Bộ dáng Tiết Nghi Phương tỏ ra vô cùng hiếm có.

Chân Bảo Lộ nghe nàng nói, cũng thấy buồn cười. Có khoa trương như vậy sao?

Tiết Nghi Phương nhìn nàng, hai mắt tỏa sáng, nói: "Ta chỉ muốn ghé thăm muội một chút, muội nghỉ ngơi thật tốt đi, sáng mai chúng ta gặp lại."

Thật ra Chân Bảo Lộ hết sức cần tiểu cô tử Tiết Nghi Phương này giúp đỡ, dù sao Tiết Nhượng là nam nhân, có một số việc ở phủ An Quốc Công, vẫn nên hỏi Tiết Nghi Phương là tốt nhất.

Sau khi Tiết Nghi Phương rời khỏi, Chân Bảo Lộ mới vào phòng tắm tắm rửa.

Cả người mệt mỏi ngâm mình trong thùng tắm bằng gỗ, thỏa mái dễ chịu. Cả người Chân Bảo Lộ trắng nõn, làn da mềm mại, lúc này tắm rửa xong, mơ hồ ửng sáng bóng loáng, gần như trong suốt.

Thường ngày Hương Hàn Hương Đào hầu hạ Chân Bảo Lộ, đã thấy nhiều lần nên vẫn bình thường, nhưng hai nha hoàn của phủ An Quốc Công ở trong phòng, nhìn vị thiếu phu nhân này không chỉ bế nguyệt tu hoa, mà còn băng cơ ngọc cốt lại càng hiếm thấy, lúc hầu hạ nàng mặc tẩm y, bởi vì làn da quá mức mềm nhẵn, tẩm y ở đầu vai trượt xuống. Mỹ nhân yểu điệu như thế, cũng khó trách Đại công tử xưa nay tính tình nhạt nhẽo lại để tâm như vậy.

Sau khi đi ra, Chân Bảo Lộ ngồi trước gương, tùy ý chải búi tóc của phụ nhân (thiếu nữ đã có chồng), dùng một cây trâm hoa lựu bằng ngọc thạch cố định.

Trên mặt tẩy sạch phấn son, không hề trang điểm, nhưng mặt mày xinh đẹp, lúc này Chân Bảo Lộ mới thư thái hơn.

Tuy rằng nữ tử trong gương chải búi tóc phụ nhân, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn mang theo vẻ trẻ con ngây ngô, bộ dáng tiểu cô nương. Suy cho cùng nàng còn nhỏ tuổi, nếu đợi thêm một hai năm rồi mới thành thân với hắn, sẽ càng thích hợp chút.

Bàn trang điểm gần cửa sổ, bên ngoài gió lạnh hiu hiu, thổi vào rất thoải mái.

Chân Bảo Lộ ngồi một lúc, mới nhìn chung quanh tân phòng một phen. Tiết Nhượng ở Tứ Hòa Cư, nàng không phải chưa từng đến, nhưng bây giờ giống như đã được sắp xếp lại, màu sắc trong phòng vốn là lạnh lẽo buồn tẻ, hiện nay màn treo có màu đỏ, giá cắm nến long phượng cháy sáng, ánh lửa nhảy nhót, phát ra âm thanh xì xì.

Ánh mắt Chân Bảo Lộ rơi vào chiếc gối thêu trăm tử uyên ương trên giường lớn. Nàng nhớ rõ, giường ngủ của Tiết Nhượng trước kia không lớn như vậy, mà lúc này giường hoàng hoa lê chạm khắc ngà voi ước chừng lớn gần gấp đôi.

Chân Bảo Lộ không nhịn được đỏ mặt.

Nàng bước đến bên giường ngồi xuống chờ. Qua một thời gian, thì nghe được bên ngoài có thanh âm của nha hoàn ma ma hành lễ.

Chân Bảo Lộ nhất thời ngẩn ra, hai tay nắm chặt, trong lòng bàn tay toát ra một ít mồ hôi.

Trở về sớm như vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: An Du, Annabee, hahuong2711, hdung, hoathang2, Khahan16, lunapham, Mangu1302, muanhobaybay, nhi123815 và 150 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.