Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 09.03.2017, 20:44
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C51) - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 51: Thu ngươi làm tiểu thiếp

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Trong Tây Sương phòng, trên khuôn mặt xinh đẹp của Mộ Dung Tịnh bao phủ vẻ lo lắng, bà tỉ mỉ bố trí kế sách không chê vào đâu được lại bởi vì một người không giải thích được hủy mất, trong chốc lát bảo bà cam tâm như thế nào.

“Bẩm Thái hậu, sau khi Âu Dương Minh Nguyệt mất tích dưới sự giám thị của hộ vệ Hàn Vương phủ thì chẳng biết đi đâu, mà thuộc hạ Minh Nguyệt các cũng đã sớm chạy đi vườn không nhà trống, chỉ, chỉ...” Giọng ám vệ vốn trôi chảy chặt chẽ thoáng chốc trở nên ấp a ấp úng.

“Nói!” Mộ Dung Tịnh quát chói tai.

“Lúc người của Minh Nguyệt các rời đi dọn dẹp rất sạch sẽ, thuộc hạ không tìm ra được bất kỳ đầu mối nào, nhưng bọn hắn để lại cái này.” Ám vệ miễn cưỡng lấy ra một phong thư từ trong ngực trình lên, trên trán đã dâng lên mồ hôi lấm tấm.

Năm chữ to đỏ như máu trên phong thư, nét bút điên cuồng buông thả hiển thị rõ khí phách ngông cuồng của người viết thư: Thư gửi lão tiện nhân!

Lúc Ôn Noãn viết thư này không biết cuối cùng sẽ rơi vào tay Mộ Dung Tịnh hay Vương công công, vì vậy suy nghĩ hai người có thể dùng xưng hô thông dụng: Lão tiện nhân!

Lão tiện nhân Mộ Dung Tịnh nhìn năm chữ đỏ như máu kia trên bức thư, tay siết chặt đến run rẩy, cuối cùng đè dfienddn lieqiudoon kích động muốn xé nát nó tan thành mây khói xuống, ngón tay đưa vào trong phong thư lấy bức thư mở ra: Vương phi do ta cứu, Vương phi là người ta thích; nếu muốn động vào Vương phi, phải vượt qua ta!

Cùng kiểu chữ điên cuồng buông thả trên mặt giấy đập vào mặt tuyên bố trong mắt nó không có người.

Lồng ngực Mộ Dung Tịnh phập phồng kịch liệt, vẻ mặt lo lắng che kín từng tầng mây đen hung hăng xé nát bức thư, bà đắm chìm trong khoái cảm của tiếng xé rách giấy giống như bà đang tự tay xé rách người viết phong thư này, thật sự chưa bao giờ chú ý tới khói mù bồng bềnh trôi nổi khi xé rách giấy viết thư bị bà thở hổn hển hút tất cả và trong cơ thể.

Sau khi xé rách giấy viết thư thành mảnh vụn gần như không cách nào xé rách nữa để phát tiết thông suốt, lúc này mới thoáng bình ổn lại hơi thở, tỉnh táo lại từ trong tức giận, hai mắt lạnh lẽo quét về phía ám vệ toàn thân đang căng thẳng trên mặt đất, dáng đi của bà cực kỳ tao nhã, đi lên phía trước hơi cúi người, khi ám vệ nín thở còn chưa rõ bà định làm gì thì bà đã rút kiếm của hắn, trong nháy mắt đâm vào ngực hắn.

“Người đâu, xử lý sạch sẽ chỗ này.” Bà nhìn ám vệ hai mắt trừng trừng chết không nhắm mắt, lướt qua hắn rời đi, ai nhìn thấy Mộ Dung Tịnh bà chật vật, ai cũng phải chết, ngay cả nữ nhân kia cũng vậy, huống chi là một ám vệ nho nhỏ, nghĩ đến đây, trong mắt bà chứa đầy khí lạnh, Âu Dương Minh Nguyệt, bà nhất định sẽ khiến cho hắn sống không bằng chết!

“Thế nào, tửu lâu này đủ khí phái chứ?” Sở Hoan nhảy xuống xe ngựa trước, nét mặt hơi đắc ý quay đầu lại nhìn nàng, lòng tràn đầy thấp thỏm chờ mong đợi phản ứng của nàng.

Túy Tiên lâu, tên này rất tao nhã.

Ôn Noãn đạp lên ghế xuống xe, ngước mắt lập tức nhìn thấy tấm biển thật lớn, ba chữ “Túy Tiên lâu” phía trên mặt bút pháp như nước chảy mây trôi, trong đại khí lộ ra lười biếng thích ý, xác nhận xuất phát từ trong tay Vương lão tiên sinh nàng yêu thích nhất.

Nàng nhìn chữ này cười gật đầu một cái, “Rất tốt.”

“Đúng vậy.” Sở Hoan lên mặt, cằm ngước lên, giống như mình được khen ngợi, có thứ tốt vội vã muốn chia sẻ với người, muốn tìm được tán thành, kinh nghiệm thời niên thiếu ai chưa từng có, Ôn Noãn nhìn dáng vẻ kiêu ngạo lại vui vẻ kia, trong mắt không khỏi nổi lên vẻ cưng chiều, quả thật trẻ con không có điều lo lắng nhất.

“Này này này, ánh mắt đó của ngươi là gì vậy?” Sở Hoan ngước cằm lên, thu lại nét mặt, vừa thu lại thì nghiêm mặt nói, “Ngươi cũng đừng bởi vì gia mời ngươi ăn bữa tiệc lớn mà hồng hạnh xuất tường yêu gia, gia nói cho ngươi biết, nếu ngươi như vậy, gia sẽ... Này, gia vẫn chưa răn dạy xong, sao ngươi đã đi...”

Ôn Noãn mặc kệ hắn đi thẳng về phía Túy Tiên lâu, tiếp xúc với người Quân gia, nàng thật sự càng lúc càng cảm thấy người Quân gia đều đầu óc có bệnh khó có thể khai thông.

Sở Hoan  mấy bước đuổi theo nàng, hung ác trợn mắt nhìn nàng, rồi nghênh ngang đi phái trước nàng, vừa vào cửa tiện tay ném thỏi bạc cho gã sai vặt tiến lên đón, rất tỏ vẻ đại gia nói: “Cho gia phòng bao tốt  nhất, rượu thượng hạng món ăn ngon nhất.”

“Gia, xin lỗi, phòng bao tốt nhất die,n; da.nlze.qu;ydo/nn vừa bị vị công tử đặt, ngài xem để tiểu nhân an bài một phòng khác cho ngài được không?”

“Hả?” Chân mày Sở Hoan nhíu lại, cực kỳ khó chịu nói: “Người nào đặt, gia đặt giá gấp mười lần kêu bọn họ nhường lại, hôm nay gia có khách quý, nhất định không phải phòng bao tốt nhất không thể.”

Trò hề, hắn mang theo con khỉ gầy này tới dùng cơm, đương nhiên phải tốt nhất, như vậy mới không sứt mẻ mặt mũi tiểu bá vương Kinh thành của hắn.

“Cái này... Gia chờ, tiểu nhân hỏi thay ngài.”

Khi Sở Hoan nói chuyện cùng gã sai vặt thì Ôn Noãn ngước mắt tùy ý quan sát trang hoàng bên trong tửu lâu này, nhìn chỉ cảm thấy cao cấp đại khí, nhìn kỹ mới phát hiện bày biện nhỏ như cầu thang trổ hoa không có chỗ nào không phải là vật tốt nhất, ngay cả quần áo của gã sai vặt hầu bàn cũng đều là vải vóc thượng hạng may thành, ở trung tâm Kinh thành mở một tửu lâu như vậy, bên trong còn bố trí chỉnh thể cao cấp như vậy, Ôn Noãn xem chừng chủ tửu lâu này có của cải chắc cực kỳ hùng hậu.

Nàng thấy Sở Hoan vẫn nhíu chặt chân mày chờ gã sai vặt đáp lời thì dứt khoát ngồi xuống bàn trống bên cạnh, tay chống cằm tính toán thừa dịp nhàn rỗi này nhắm mắt dưỡng thần một chút, mắt vừa nhắm lại, nàng chỉ cảm thấy quanh thân giống như bao phủ trong một ngọn lửa thiêu đốt khó chịu.

Chân mày nàng khẽ nhíu ngước mắt nhìn bốn phía lại không phát hiện bất cứ khác thường nào, chẳng lẽ nàng quá nhạy cảm rồi?

Nàng vừa định nhắm mắt lại lần nữa thì đột nhiên nghĩ đến cái gì, ngẩng đầu lên nhìn, lại thấy dường như trên lầu ba có một vạt áo màu đỏ tươi phất qua trong chớp mắt rồi lại giống như không thấy gì.

Ảo giác? Ảo giác?

“Không được?” Giọng đề cao của Sở Hoan kéo tầm mắt Ôn Noãn vẫn nhìn lên lầu ba về, chỉ thấy hắn vuốt hai tay áo nói, “Gia muốn đến xem một chút xem rốt cuộc là người nào...”

“Ơ, ta tưởng ai tài đại khí thô trong mắt không có người, thì ra là tứ Điện hạ tự xưng là tiểu bá vương Kinh thành, nào, các ngươi mau ra mắt tứ Điện hạ.” Trên lầu hai, một công tử mặc áo tím đang tựa vào lan can cầm chiếc quạt xếp chỉ vào Sở Hoan đang đứng dưới lầu vuốt tay áo chuẩn bị đánh người, trong giọng nói tỏ vẻ khinh miệt nói với người bên trong, người bên trong tỏ vẻ hơi khó xử ngượng ngùng bước ra hành một lễ với Sở Hoan, ngay sau đó nhanh chóng lui sang bên để tránh lửa chiến ảnh hưởng đến mình.

“Là ngươi?” Chân mày Sở Hoan di3n~d@n`l3q21y'd0n nhíu chặt lại, “Sao ở đâu cũng có thể gặp ngươi tên sao chổi * này, thật xúi quẩy.”

(*) Nguyên gốc 丧门星: Tang Môn tinh, sao thứ ba trong mười hai sao thuộc vòng sao Thái Tuế theo thứ tự: Thái Tuế, Thiếu Dương, Tang Môn, Thiếu Âm, Quan Phù, Tử Phù, Tuế Phá, Long Đức, Bạch Hổ, Phúc Đức, Điếu Khách, Trực Phù. Sao Tang Môn thru mệnh, dù đắc địa, cũng bị mồ côi sớm, có khi từ mới lọt lòng mẹ. Riêng phái nữ thì gia đạo, hôn nhân thường trắc trở, phải muộn chồng, phải cưới chạy tang, nếu không thì góa bụa hoặc đau khổ ưu phiền vì chồng con.

“Có thể gặp mặt Điện hạ là phúc khí của tại hạ.”  Công tử kia ngoài mặt thì cười nhưng trong không cười, “Phạch” một tiếng tự cho là phong lưu mở quạt ra nhẹ nhàng phe phẩy chậm rãi mà xuống, vẻ mặt hơi khinh khỉnh nhìn về phía Ôn Noãn nói, “Chậc chậc, cuối cùng Điện hạ cũng biết yêu, biết hẹn hò cô nương rồi, đây vốn định ăn cơm xong sẽ đi dạo đâu đó hay đón nhận luôn, hả?”

Lời hắn còn chưa dứt, dơ bẩn trong mắt và nụ cười phóng đãng bên môi lại lộ ra hoàn toàn, mặc dù Sở Hoan tuổi nhỏ nhưng dù sao từ nhỏ lớn lên trong cung, sao không hiểu ý trong lời của hắn, lập tức giận tím mặt xông lên đánh một quyền, giận dữ hét, “Ngươi nói lời bất kính với gia thì cũng thôi đi, nhưng ngươi lại dám bất kính với tam tẩu của gia, bất kính với tam tẩu của gia chính là bất kính với tam ca, xem gia hôm nay có đánh chết ngươi không!”

Tam tẩu?

Nữ tử dùng lụa trắng che mặt, nhìn Sở Hoan đánh người lại thản nhiên uống trà là Hàn Vương phi?

Đám công tử đi theo công tử áo tím lúc trước lập tức run run chạy ra, mà công tử áo tím bị đánh gục xuống bàn lại hơi ngạc nhiên nhìn nữ tử vẫn lạnh nhạt uống trà phía trước, nàng ta chính là Hàn Vương phi? Chỉ có điều vẻ ngạc nhiên chỉ trong chớp mắt, ngay sau đó cười khẩy cực kỳ khinh thường nói: “Chẳng qua chỉ là một phụ nhân sắp thành quả phụ, nếu đến lúc đó không chịu nổi tịch mịch, không ngại đi cầu xin bản công tử, có lẽ bản công tử sẽ có lòng từ bi thu ngươi làm tiểu thiếp.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.03.2017, 20:24
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C52) - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 52: Đơn giản thô bạo

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Tào Tử Long, ngươi con rùa đen khốn kiếp.” Không đợi Ôn Noãn có hành động, Sở Hoan đã tức miệng mắng to, lao thẳng tới bất chấp hình tượng đánh nhau với công tử áo tím.

Ôn Noãn vẫn không hề cử động ngồi uống trà, như tượng gỗ thỉnh thoảng giương mắt nhìn hai người đang chiến đấu, hiển nhiên như người ngoài cuộc.

Thời gian gần đây mặc dù không phải là kỳ cao điểm dùng cơm, nhưng tửu lâu mới mở được xưng là lớn nhất toàn bộ Kinh thành hấp dẫn không ít quan lại quyền quý sĩ tộc tử đệ tới dùng cơm, lúc này coi như không còn chỗ ngồi, nhưng nhiều người như vậy lại không ai dám lên khuyên can, hoặc núp trong phòng không đi ra, phái tùy tụng vụng trộm nhìn tình hình chiến đấu, hoặc rõ ràng trốn sau cánh cửa, trong lúc  nhất thời trong tửu lâu rộng lớn trở nên hoàn toàn vắng vẻ, mà xuất hiện hiện tượng này, còn phải nhờ tới “Này danh” của hai vị đánh nhau trợ giúp, một tiểu bá vương Kinh thành di1enda4nle3qu21ydo0n người người đều biết với Nhị công tử Tào Quốc công – Tào Tử Long – nổi tiếng là đối thủ một mất một còn, thông thường gặp mặt tất nhiên phải đấu một trận, ai dám khuyên can sẽ đánh người đó, mà không ai dám đắc tội hai vị nổi tiếng Kinh thành này, bởi vậy, không thể trêu chọc, thì trốn luôn.

“Chủ công, có cần thuộc hạ đi xử lý?” Trong phòng bao lầu ba, một nam nhân trung niên dáng vẻ chưởng quầy thất bại thần thái cung kính khom lưng với nam tử áo đỏ xin chỉ thị.

“Không cần thiết.” Ngón tay trắng như ngọc của nam tử áo đỏ cầm lấy ngân châm nhàn hạ gẩy vụn hương trong lò, giọng lười biếng, tóc đen phía sau lưng thả lỏng sáng bóng như thác nước dài tới bên hông, trong áo bào đỏ rộng thùng thình mang theo vẻ tươi đẹp chấn nhiếp lòng người.

Tuy là một bóng lưng đơn giản, một câu nói đơn giản, lại khiến nam tử trung niên kia không nhịn được hô hấp gấp gáp, cảm giác căng thẳng lui ra ngoài.

Ôn Noãn thấy hai người kia đã đánh sưng mặt sưng mũi, thở không ra hơi vịn lấy bàn mà thở, lúc này mới lười biếng đứng dậy nhìn Sở Hoan nói: “Đánh người đó, phải chính là đơn giản thô bạo, phương pháp đánh nhã nhặn như ngươi vừa rồi sẽ chỉ làm chính mình ăn thua thiệt.” Nàng vừa dứt lời, sau một khắc không biết từ lúc nào trong tay cầm cái ghế đập về sau gáy Tào Tử Long, “Rầm” Tào Tử Long hét lên rồi ngã gục.

“Ngươi, ngươi, ngươi...” Sở Hoan nhìn nàng nhất thời sững sờ kinh hãi không thốt nên lời, Ôn Noãn vứt bỏ ghế trong tay, nhìn cũng không thèm nhìn đến Tào Tử Long nằm bất động trên mặt đất, giơ tay lên về phía gã sai vặt núp sau tủ quầy, “Lần này có thể có phòng bao?”

“Có có.” Gã sai vặt bị sợ đến gật đầu liên tục, chỉ sợ trên gáy mình cũng bị đập một ghế.

Trong phòng bao, cho đến khi rượu và thức ăn dâng đủ kéo ba hồn bảy vía của Sở Hoan bị đánh bay cuối cùng quay lại, cặp mắt hắn vốn đờ đẫn, chớp chớp hai cái sau đó tràn đầy vui mừng, kích động nhìn Ôn Noãn, tam tẩu đúng là chân nhân không lộ tướng, quả thật không phụ lòng hai chữ mạnh mẽ, thế gian này nữ tử như vậy mới xứng với tam ca độc nhất vô nhị.

Sở Hoan ân cần rót rượu, dùng hai tay die nd da nl e q uu ydo n đưa cho Ôn Noãn, vẻ mặt rất nịnh nọt nói, “Tam tẩu, ngài uống rượu.”

Ôn Noãn nhận lấy rượu nhấp cạn, giơ đũa lên định gắp thức ăn, Sở Hoan đã nhanh tay nhanh mắt gắp thức ăn đến trong chén nàng, Ôn Noãn không hề khó chịu với hành động khác thường của Sở Hoan, tiếp nhận rất thản nhiên.

Đứa bé trong thời kỳ phản nghịch, muốn chính là bị chinh phục từ trong tư tưởng.

Sau nửa canh giờ, dưới sự hầu hạ của Sở Hoan, Ôn Noãn cơm nước no nê, hai người đứng dậy rời đi.

“Cẩn thận.” Ôn Noãn đi tới trước cửa, lúc vừa cúi đầu sửa sang lại ống tay áo, không khỏi đụng phải người đi tới, thân thể ngửa ra sau được người ta nhanh hơn một bước đỡ lấy.

Doãn Thiên?

Ôn Noãn nhìn khuôn mặt tuấn tú tiều tụy thon gầy không ít so với lúc gặp ở hồ Nguyệt Nha, chỉ cảm thấy thật sự không ngờ sẽ gặp được hắn ở Kinh thành, trong lòng không khỏi cảm thán may mà mình đã sớm chuẩn bị, nàng ngồi dậy lui về sau hai bước khách khí nói, “Đa tạ.”

Quân Hạo Thiên thu lại khuỷu tay trống trơn, vẻ mặt hơi hoảng sợ nhìn Ôn Noãn, mặt mày quen thuộc đến khắc sâu trong trí nhớ làm cho hắn không khống chế được khẽ gọi ra tiếng ‘Hà nhi’.

“Nhị ca.” Sở Hoan vui mừng nhìn Quân Hạo Thiên, “Cuối cùng huynh cũng trở lại, huynh cũng nghe tới tửu lâu này nên cố ý tới sao?”

“Vị cô nương này là?” Quân Hạo Thiên bị giọng nói vui mừng của Sở Hoan kéo suy nghĩ về, nhưng vẫn nhìn Ôn Noãn không dời tầm mắt, tầm mắt mãnh liệt này như muốn xuyên qua lụa trắng trên mặt di3nd@nl3qu.yd0n nàng xem xét kỹ lưỡng mỗi tấc da thịt, Ôn Noãn trấn tĩnh cúi đầu xuống đứng ở đó mặc cho hắn nhìn, trong lòng lại hơi căng lên vì hắn vừa mới gọi hai chữ “Hà nhi”.

“A, tẩu ấy là tam tẩu.” Sở Hoan không dừng lại lâu ở đề tài này, môi mấp máy rất tiếc nuối, “Đáng tiếc đệ vừa mới dùng cơm với tam tẩu rồi, nếu không có thể vừa đúng lúc dùng cơm với nhị ca.”

Thì ra là Hàn Vương phi mất tích được tìm về, mắt sắc của Quân Hạo Thiên trở nên chán nản trong nháy mắt, hắn vẫn ngây người ở hồ Nguyệt Nha gần mười ngày nhưng không thu hoạch được gì, chuyện không triều không thể làm lỡ, lúc này hắn mới vạn bất đắc dĩ trở lại.

Xem ra Hà nhi quyết tâm trốn hắn. Nghĩ đến đây, hắn đột nhiên không có khẩu vị, nói với Sở Hoan và Ôn Noãn, “Hai người chuẩn bị đi về, vừa đúng lúc thuận đường, ta đưa hai người một đoạn đường.”

“Được, nhưng mà đệ đã lâu không gặp nhị ca rồi, đang có rất nhiều lời muốn hàn huyên với nhị ca.” Trước khi Ôn Noãn mở miệng từ chối thì Sở Hoan đã vội vã đồng ý, Sở Hoan ngồi bên cạnh Quân Hạo Thiên, giống như rang đậu líu ríu nói chuyện không ngừng, Ôn Noãn đơn độc ngồi đối diện bọn họ, nàng trực tiếp làm như không thấy ánh mắt Quân Hạo Thiên thỉnh thoảng quăng tới quan sát xem kỹ, dứt khoát nghiêng người dựa vào thùng xe nhắm mắt giả vờ ngủ say.

“Nhị ca, nhị ca...” Bàn tay Sở Hoan lác lắc trước mặt Quân Hạo Thiên, bất mãn kêu lên.

“Hả?” Quân Hạo Thiên không hiểu nhìn về phía hắn, “Chuyện gì?”

“Huynh có nghe đệ nói sao?” Sở Hoan nghiêng đầu nghiên cứu tìm tòi kỹ hắn, “Đệ vừa mới nói chuyện với huynh, nhưng huynh vẫn cứ nhìn tam tẩu làm cái gì?”

“Mặt tam tẩu đệ cực kỳ giống một vị cố nhân của ta, vừa rồi nhất thời nhớ tới không nhịn được hơi hoài niệm nên thất thần.” Quân Hạo Thiên bình tĩnh thong dong giải thích, cặp mắt thuận thế lần nữa nhìn về phía Ôn Noãn, chân mày hắn hơi nhíu lên, vì sao hắn càng nhìn càng cảm thấy khuôn mặt này cực kỳ giống Hà nhi?

“Hả? Lại có chuyện này.” Trong nháy mắt Sở Hoan hăng hái truy đuổi, “Đệ biết vị cố nhân này của nhị ca chứ?”

“Năm đó thiếu chút nữa nàng ấy trở thành Hoàng tẩu của đệ.” Quân Hạo Thiên nói đến đây, giọng nói lại chuyển, “Nói đến đây ta lại nhớ tới từ khi tam ca đệ thành thân đến nay, ta còn chưa từng nhìn thấy dáng vẻ Vương phi của đệ ấy đâu, không nghĩ tới hôm nay ngẫu nhiên gặp được lại che kín lụa trắng, nếu như lần sau gặp mặt sợ rằng sẽ không nhận ra.”

“Cái này còn không phải đơn giản, để tam tẩu gỡ khăn che mặt xuống cho nhị ca nhìn một chút là được.” Sở Hoan nói đồng thời định mở miệng gọi Ôn Noãn lại bị Quân Hạo Thiên giơ tay lên ngăn cản, “Tam tẩu của đệ chắc mệt mỏi, để cho nàng ấy nghỉ ngơi, đệ cần gì vì một câu thuận miệng của ta mà đánh thức nàng ấy.”

“Cũng đúng.” Sở Hoan gật gật đầu, ngay sau đó tròng mắt xoay chuyển nói, “Vậy đệ gỡ khăn che mặt của tẩu ấy xuống cho huynh nhìn một chút sau đó đeo lên cho tẩu ấy.” Hắn nói đồng thời nét mặt tràn đầy vui mừng ngồi vào bên cạnh Ôn Noãn, giơ tay lên với tới khăn che mặt của nàng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.03.2017, 21:59
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C53) - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 53: Khuôn mặt cực kỳ kinh khủng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Quân Hạo Thiên không tự chủ tâm thần căng thẳng nín thở nhìn, thời gian ngón tay chạm đến khăn che mặt chỉ trong nháy mắt, nhưng hắn cảm thấy thời gian khá dài giống như có bàn tay kéo chặt lòng khẩn trương của hắn, rốt cuộc, khi khăn che mặt gỡ xuống lộ ra... Khuôn mặt cực kỳ kinh khủng của nàng?!

“Tam tẩu, mặt của tẩu!” Sở Hoan nhảy lên, kêu sợ hãi, chân mày Quân Hạo Thiên khẽ nhíu.

“Hả? Xảy ra chuyện gì?” Ôn Noãn bị tiếng kêu “Thức tỉnh”, mặt mày mang theo ba phần buồn ngủ, giọng nói lười biếng nhìn về phía hắn.

“Tẩu, mặt của tẩu đã xảy ra chuyện gì?” Sở Hoan chỉ về phía mặt nàng, giọng run run.

“Mặt?” Ôn Noãn giả bộ không hiểu sờ lên khuôn mặt nổi đầy vết sưng tấy lồi lõm, trong mắt nổi lên vẻ “Kinh hoàng”, ngay sau đó lại nhanh chóng bình tĩnh lại cười nói, “Ta hơi mẫn cảm với cua, vừa di@en*dyan(lee^qu.donnn) rồi ăn vui vẻ nhất thời không chú ý ăn mấy đũa thịt cua viên, nhớ tới chắc bị dị ứng rồi, hai ngày nữa sẽ tốt.”

“Sẽ không bị hủy dung chứ?” Sở Hoan trợn to cặp mắt, chịu đựng cảm giác da đầu tê dại ngó kỹ mặt nàng lo lắng trùng trùng hỏi, nếu bị hủy dung, đầu heo hiện đầy nốt sưng tấy ngày ngày hướng về phía tam ca hắn sao có thể chịu nổi, tam ca đáng thương của hắn, ôi...

“Không biết.” Ôn Noãn lạnh nhạt đeo khăn che mặt lên lại.

Dị ứng với cua? Quân Hạo Thiên nhắm mắt lại dựa vào thùng xe, trong lòng không rõ có tư vị gì, quả thật là hắn nhớ nhung đến sốt ruột sao, khiến ngay cả Vương phi của tam đệ cũng hoài nghi thành Hà nhi, một người mặt mày có thể giống nhau, nhưng thể chất sao dễ dàng thay đổi được, nàng ta dị ứng với cua, nhưng Hà nhi nàng ấy thích ăn nhất chính là cua, cho tới bây giờ hắn không thấy nàng bị dị ứng.

Sau hy vọng luôn là thất vọng, mấy năm nay hắn đã nếm đủ mùi vị nhẫn tâm này, nhưng hắn vẫn không quen! Khóe môi Quân Hạo Thiên nhếch lên nụ cười khổ, đột nhiên cảm thấy hắn thật sự hơi mệt mỏi, thật sự không muốn tiếp nhận mùi vị hy vọng và thất vọng trong đau khổ.

Hà Nhi của hắn, rốt cuộc còn muốn hắn đợi bao lâu mới tha thứ cho hắn?

Ôn Noãn nhìn vẻ mặt khổ sở của hắn, cười lạnh, nàng muốn chính là hiệu quả như vậy: Hoàn toàn loại bỏ ý nghĩ hoài nghi nàng của hắn.

Khi hai người va chạm vào nhau ở cửa thì hắn không kiềm chế được gọi nàng “Hà Nhi”, nàng đã đoán trước được có thể xuất hiện tình huống này, bởi vậy, thừa dịp hai người không chú ý bôi một tầng thuốc bột lên mặt, bột thuốc này sẽ làm cho bộ mặt nàng sưng lên, đến đại phu cũng không chẩn ra bệnh, tránh cho hắn thấy rõ dung mạo của nàng, đương nhiên, thấy hắn không nhìn rõ dung mạo của mình, có lẽ có thể lừa đảo được lúc này, nhưng nghi ngờ trong lòng hắn vẫn còn, một người sinh lòng nghi ngờ nhất chính là khi đối mặt với chấp niệm ở sâu trong lòng mình, nếu xóa bỏ trễ, lòng nghi ngờ này sẽ càng lúc càng lớn, đến lúc đó chỉ biết càng không thể cứu vãn, cho nên thừa dịp hắn mới vừa có ý niệm này thì lập tức bóp chết nó ngay khi mới xảy ra.

Mà “Hủy dung” chỉ là bước đầu tiên, việc này mặc dù có thể khiến cho nàng vượt qua nguy cơ trước mắt, nhưng sau này Quân Hạo Thiên nhất định sẽ tìm cơ hội gặp nàng sau khi đã khôi phục dung dieenndkdan/leeequhydonnn mạo để giải tỏa nghi vấn trong lòng, vì vậy, bước thứ hai chính là nàng nói cho hắn biết, tình huống của nàng như bây giờ là bởi vì ăn cua bị dị ứng mà thành, mà “Hà Nhi” thích ăn nhất chính là cua, vả lại chưa bao giờ bị dị ứng, Quân Hạo Thiên rất rõ điểm này, vì vậy bước thứ hai hoàn toàn xóa bỏ ý niệm hoài nghi trong lòng hắn, ít nhất không có tình huống bất ngờ xảy ra, trong thời gian ngắn hắn sẽ không hoài nghi nàng nữa.

Như thế, hai bên sống yên ổn, vừa đúng!

Xe ngựa tiếp tục tiến lên, nhưng không khí vốn hòa hợp bên trong xe đã còn sót lại chút nào, lại còn tỏa ra vài phần trầm mặc làm người ta hít thở không thông, Sở Hoan nhìn Ôn Noãn lại nhắm hai mắt lại, môi mấp máy nhiều lần, cuối cùng gãi gãi đầu ảo não nhắm mắt lại, mặc dù con khỉ gầy nói cho hắn sẽ không bị hủy dung, nhưng trong lòng hắn vẫn vì tam ca mà lo sợ không thôi, nhiều lần nói ra phái mấy ngự y nhanh chóng tới chẩn bệnh cho nàng ta cũng bị nàng ta uyển chuyển nói từ chối, thật sự khiến người ta phát cáu.

Cuối cùng xe ngựa dừng trước Vương phủ, hắn chỉ lặp đi lặp lại dặn dò nàng nhất định phải nghỉ ngơi thật tốt, sau khi mặt khôi phục tốt thì phái người báo cho hắn, lúc này mới vẻ mặt sầu khổ rời đi theo xe ngựa, Ôn Noãn nhìn khuôn mặt tràn đầy lo sợ giống như mình bị hủy dung, thật sự hơi dở khóc dở cười, đáy lòng lại dâng lên ấm áp nhàn nhạt.

Dĩ nhiên, ấm áp này không phải lấy lo lắng chân chính của Sở Hoan làm điều kiện đầu tiên.

Giằng co hơn nửa ngày cuối cùng trở về Vương phủ, sau khi Ôn Noãn lấy một viên thuốc trong bình sứ tinh tế uống vào thì chốc lát sau, với tốc độ mắt thường có thể thấy, nhanh chóng tiêu sưng khôi phục nguyên dạng ban đầu, không nhìn ra chút dấu vết “Dị ứng” nào.

Ánh chiều tà rơi rớt, trăng sáng lên.

“Giang Hoài?” Đầu ngón tay Ôn Noãn chọn lựa viên dạ minh châu, trong mắt mang theo chút suy tư, “Tin tức có chắc chắn?”

“Chắc chắn.” Huyền Nguyệt mang hộp tử đàn đựng dạ  minh châu mở ra theo thứ tự trình lên, lại nói, “Nhưng bây giờ dfienddn lieqiudoon điều tra ra đối tượng khả nghi có ba chỗ, theo thứ tự là phủ doãn phủ Hoài An, Bách Thú sơn trang, Nam Cung thế gia, nhưng tạm thời vẫn không thể xác định rốt cuộc là chỗ nào.”

“Ừ.” Ôn Noãn ném dạ minh châu vào trong hộp miễn cưỡng đứng dậy, “Những dạ minh châu phế vật này không vào mắt bổn Các chủ, giao dịch tháng này hủy bỏ, ngoài ra ta phải ra ngoài một chuyến xa nhà, chuyện trong các giao cho ngươi toàn quyền xử lý.”

“Vương gia, vừa nhận được thư phu nhân phái người đưa tới.” Bạch Ưng nở nụ cười ranh mãnh đưa phong thư cho Quân Dập Hàn.

Nàng gửi thư?

Quân Dập Hàn buông mật báo trong tay xuống nhận lấy thư mở ra, cặp mắt đảo qua nét chữ xinh đẹp rên tờ giấy, khóe môi chậm rãi nhếch lên nụ cười toan tính, nhưng vui vẻ vừa nhếch lên, khóe môi hắn lại mím, con mắt sắc dần dần sâu, gấp lá thư lại nói, “Phu nhân đã trên đường đến Giang Hoài, ngươi phái  những người này tiến đến tiếp ứng.”

“Vâng.” Vẻ mặt ranh mãnh của Bạch Ưng thu lại, như có điều suy nghĩ lui xuống.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.