Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 453 bài ] 

Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên

 
Có bài mới 15.03.2017, 20:38
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.12.2014, 18:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2082
Được thanks: 9568 lần
Điểm: 15.25
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên - Điểm: 39
Chương 238: là thần bảo vệ của Mẫu Đơn tiên tử

     Thiên Tầm suy nghĩ, giọng nói kia là nó nghe lầm sao?

     Đang suy nghĩ.

     "Thiên Tầm, bóng đâu? Không phải em nhặt bóng sao, mau tới đây, vận động nhiều một chút, nếu không biến thành quả bóng!" Niệm Niệm bập bẹ nói.

     "Tới rồi." Thiên Tầm chạy ra.

     Một giọng nói dễ nghe lại vang lên một lần nữa: "Hô! Nguy hiểm thật! Thiếu chút nữa bị ăn!"

     Trong túi xách Thiên Tầm, quả táo to khẽ động.

     "Có phải bộ dạng mình dễ nhìn quá hay không? Tại sao bọn họ cũng muốn ăn mình chứ?" Giọng nói dễ nghe từ trong quả táo phát ra.

     "Ai! Thật ra thì, cũng không thể trách họ! Bản thân mình là quả táo, ở trong mắt bọn họ thì là trái cây! Đương nhiên bọn họ muốn ăn mình. Không được, nhất định phải rời đi nơi này, trong căn phòng này có ba đứa trẻ sống ở chỗ này nguy hiểm hơn, nhất định trở lại bên cạnh hậu nhân của Mẫu Đơn tiên tử.

     Trời ạ! Nơi này là nhân gian, không thể bay, nếu không trực tiếp bay qua là được! Không có biện pháp! Chỉ có thể sử dụng thuật độn thổ, thật vất vả trèo non lội suối mới tới nơi này, không thể bị ba sói con kia ăn, mặc dù bọn chúng đều nhìn rất tốt! Nhưng cái này với chuyện ăn táo lại là hai chuyện!" Quả táo bay ra khỏi túi, vững vàng, nhẹ nhàng rơi trên mặt đất, xoay người nhìn quanh, hoàn hảo không có ai!

     Táo đỏ lại thổi khí vào trong túi, chỉ thấy trong túi nhỏ của Thiên Tầm lại có một quả táo to.

     "Ủy khuất ngươi rồi, dù sao ngươi từ nhỏ đã bị nhân loại ăn, nhưng mà, ta và ngươi không giống nhau, ta là linh quả Tiên giới, là Vương Mẫu nương nương phái ta tới trợ giúp Mẫu Đơn tiên tử, ta còn có chuyện rất trọng yếu phải làm, ta không thể không có ra đời liền bị ăn!"

     Mới vừa rồi, khác địa địa điểm, cũng trong lúc đó, nơi nào đó, một đứa bé cầm quả táo to  trong tay, đang chuẩn bị ăn, kết quả quả táo không thấy, chỉ thấy đứa bé bật khóc.

     Dĩ nhiên quả táo trong tay đứa bé bị  linh quả lấy mất.

     ***

     Bên này,  trong phòng Thiên Tầm, táo đỏ trợn tròn mắt, cái gì vậy? Tại sao mặt đất nơi này lại không có cấu tạo và tính chất của đất đai?

     Thuật độn thổ của nó nhất thời không cách nào sử dụng!

     Cảnh ngộ cực khổ!

     Ban đầu nó vốn còn ở trên cây, chờ tu thành chánh quả, sau đó quả táo biến thành Tiểu Tiên Tử. Đến lúc đó có thể ở thiên giới phục vụ Vương Mẫu nương nương.

     Ai ngờ?

     Có một lần, Vương Mẫu nương nương du ngoạn hậu hoa viên, thấy trong vườn trăm hoa đua nở, duy chỉ có Mẫu Đơn tiên tử không ở trong đó!

     Vì vậy, Vương Mẫu nương nương đi tới cây táo ở trong vườn hoa, hái quả táo lớn từ trên xuống, "Ngươi dù chưa thành tiên, hiện tại bổn cung mang ngươi đến phàm trần tìm hậu nhân Mẫu Đơn tiên tử, bây giờ nàng ấy còn là người phàm, bổn cung bổ nhiệm ngươi: Là thần bảo vệ Mẫu Đơn tiên tử."

     "Nương nương, nhưng mà ta còn còn chưa tu thành tiên tử! Làm sao thủ hộ Mẫu Đơn tiên tử phàm trần?"

     "Đến nơi đó, ngươi phải nhanh tìm được hậu nhân Mẫu Đơn tiên tử, sau đó để cho nàng thích ngươi, sau đó đem ngươi vun đắp, chỉ cần ngươi thành cây nhỏ, sau đó hôm nở hoa tươi chính là ngày ngươi tu thành tiên tử."

     "Cảm ơn nương nương chỉ điểm, cẩn tuân chi."

     Chỉ thấy Vương Mẫu nương nương giơ tay lên, ném trái táo trong tay, táo đỏ liền rơi xuống nhân gian.

     "Khụ khụ, đây là nơi nào?" Trạm thứ nhất táo đỏ mới tới nhân gian lại ở trong chợ trái cây, khi nó còn chưa hoàn toàn thích ứng nơi này liền bị loài người dùng một thứ trong xuốt bọc lại, sau đó cho vào thùng, bị xe chở hàng chạy qua ba ngày ba đêm.

      Trạm thứ hai, nó bị một siêu thị dỡ hàng, hơn nữa rất nhanh được đặt lên kệ hoa quả, đáng thương táo đỏ vẫn muốn tìm được cơ hội rời đi, nhưng trong siêu thị quá nhiều người, nó nhất định khiêm tốn, không thể gây ra chuyện cho Vương Mẫu nương nương, nó chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.

     Cuối cùng đến thời gian ăn cơm, người trong siêu thị  ít đi rất nhiều, táo đỏ lăn ra khỏi cái bọc, sau đó vững vàng rơi xuống mặt đất, vốn nó muốn trực tiếp biến mất không thấy, mới vừa thở ra một hơi định bày ma pháp, ai ngờ một bàn tay nhỏ bé cầm nó lên, sau đó chạy.

     Táo đỏ bị một cô bé nắm ở trong tay cầm đi, sau đó cô bé mang tới chỗ cân, rồi táo đỏ bị gián giá cả.

     Cô cân táo xong liền thả vào xe đẩy nhỏ của mẹ, sau đó lại đi chọn lựa thứ đi.

     Sau đó chính là rất nhiều thứ cũng đặt ở trên người của táo đỏ, táo đỏ cứ như vậy bị dẫn về nhà.

     Ai ngờ?

     Sau khi vào nhà, cô gái nhỏ liền hô to: "Mẹ, con muốn ăn táo, không muốn ăn vỏ, mẹ gọt vỏ cho con."

     Táo đỏ trợn tròn mắt, nó biết nó là ý gì, đây là muốn lột vỏ của nó, sau đó muốn ăn nó!

     Trước kia ở trên trời, những quả không thành tiên cũng có kết quả như vậy, nhữngquả có bộ dạng ưu tú được lưu lại, để cho bọn họ tu luyện thành Tiểu Tiên Tử.

     Nó ở trên trời không có bị ăn, đi tới nhân gian càng không thể bị ăn sạch!

     Ngay lúc cô bé định cầm đưa quả táo cho mẹ.

     "Ngươi không có thể ăn ta!" Táo đỏ lên tiếng.

     "A --" ngay sau đó cô gái nhỏ chợt ném táo đỏ ra ngoài của sổ chỉ thấy táo đỏ bay vèo một cái ra ngoài cửa sổ, sau đó lại không cam lòng rơi vào xe trở đầy hoa, táo đỏ liền không thấy đâu.

     Cô gái nhỏ từ trong cửa sổ thò đầu ra nhòn, trong miệng còn kêu lớn: "Trái táo của con, trái táo của con..."

     Sau đó, lại nhanh đi tìm mẹ, "Mẹ, táo đỏ biết nói, biết nói."

     Người mẹ đang thu xếp đồ đạc, Tiếu Tiếu, vỗ vỗ đầu đứa bé: "Đứa nhỏ ngốc, đó là trong phim hoạt hình mới có,  làm sao quả táo biết nói chuyện! Quả táo chẳng qua là dùng để ăn, chỉ có những quả táo trên TV mới có."

     "Mẹ, trái táo của con thật sự biết nói?" Cô gái nhỏ vẫn kiên trì.

     "Được rồi, con có phải đói bụng hay không? Mẹ đi  làm đồ cho con ăn, không nên suy nghĩ bậy bạ nha."Người phụ nữ hôn một cái lên trán cô bé, đi vào phòng bếp, cô gái nhỏ khốn hoặc nhức đầu, quả táo biết nói, tại sao mẹ không hiếu kỳ? Giống như còn chưa tin?

     Táo đỏ được xe chở hoa lại đứa đến chợ, ngay lúc công nhân dọn dẹp hoa tươi, táo đỏ len lén chạy ra khỏi xe, sau đó liền lăn, lăn vào trong bụi hoa, rồi thở sâu một hơi.

     "Cuối cùng rời đi khỏi những nhân loại kia!"

     Ngay lúc táo đỏ vừa thở phào nhẹ nhõm, một con chó nhỏ đáng yêu chạy tới, liếm tới liếm lui trên người quả táo, cũng may chó không có thích ăn táo, nếu không táo đỏ lại thảm!

     "Được rồi! Đừng liếm, rất dính! Nước miếng của mày dính vào người tao!" Tuyệt Khi tiếng nói truyền đến, chó con dừng liếm quả táo, trừng mắt nhìn táo đỏ.

     Một lát sau, cho con đưa móng vuốt ra động động quả táo.

     "Lấy móng vuốt của mày ra, nếu không tao không khách khí!" Táo đỏ uy hiếp nói.

     "Gâu gâu gâu..." Chó con kêu lên với táo đỏ.

     "Hư —— yên lặng yên lặng!"

     "Gâu gâu gâu..."

     "Thua này, tao tránh đi được chưa!" Táo đỏ nói xong vèo một tiếng, biến mất không thấy.

     Chó con ngừng kêu xoay tròn, tìm kiếm không biết táo đi nơi nào?

     Táo đỏ biến mất như vậy, lần này xuất hiện trên giường Lang Vương cùng Bạch Tuyết, cũng là một đêm ý thức Bạch Tuyết trở về Yêu Giới.

     Xem ra tất cả đều là thiên ý, nó sớm không xuất hiện, muộn không xuất hiện, hết lần này tới lần khác lại sau khi Bạch Tuyết đi Yêu Giới, gặp được táo  tiên tử, táo đỏ liền xuất hiện.

     Mọi việc đúng là đã có an bài.

     Mặc dù quả táo còn không có tu luyện thành Tiểu Tiên Tử, nhưng đã biết Bạch Tuyết là hậu nhân Mẫu Đơn tiên tử, bởi vì người đàn ông bên cạnh Bạch Tuyết là Lang Vương, tiên nhân thiên giới đều biết kỳ duyên của Lang Vương cùng Mẫu Đơn, vì vậy mà nó biết bất kể ở đâu có Lang Vương, tất nhiên sẽ có hậu nhân Mẫu Đơn tiên tử, cho Bạch Tuyết là hậu nhân Mẫu Đơn tiên tử, hơn nữa, bên người cô còn có ba đứa bé, chính là con của cô cùng Lang Vương sinh.

     Về phần ba linh đồng chuyển thế đầu thai làm người kia, nó cũng đã nghe qua một chút.

     Nghe nói, mấy trăm năm trước có một gốc cây thần kỳ, thân cây rất lớn rất cao, cây này có thể vừa lớn vừa nhỏ, có thể tùy ý cao, cũng có thể tùy ý nhỏ đi, thì là cây thần kỳ như vậy, phía trên chỉ nở ra một đóa hoa, hơn nữa đóa hoa này lại tạo ra ba quả, thân gốc cây là Thần Thụ, tất nhiên ba quả này cũng là quả tiên, chẳng qua cây sinh phàm trần.

     Kinh nghiệm chờ đợi khá dài, quả nhỏ trưởng thành, khi rơi xuống đất, sẽ biến thành hình người.

     Mặc dù về sau không biết nguyên nhân gì, cây mẫu giống như bị yêu quái nào chém mất, táo đó cũng không biết!

     Táo đỏ biết Bạch Tuyết là hậu nhân Mẫu Đơn tiên tử, lúc đầu trong lòng an tâm, chẳng qua là không nghĩ tới nguy hiểm còn đến liên tiếp không ngừng!

     Lúc này, táo đỏ ở trong phòng Thiên Tầm, đang xoắn xuýt, nó không thể sử dụng ma pháp rời đi, như vậy sẽ lại rời đi Mẫu Đơn tiên tử, đến lúc đó không biết lần đến địa phương nào rồi!

     Biện pháp bảo đảm duy nhất là thuật độn thổ, bản thân quả táo thích thổ nhưỡng. Nhưng mà, mặt đất nơi này lại không có chút thổ nhưỡng, tất cả đều là đá, nó không cách nào độn thổ!

     Nghe được có người đi vào, nó liền lăn xuống dưới sàn, lẩn trốn.

     "Quá thú vị, nghỉ ngơi một chút thì chơi tiếp." Thiên Tầm đi tới đầu tiên.

     Ức Ức không có đi vào, mà là đi qua tìm cha.

     "Tùng tùng..."

     "Vào đu."

     "Cha, mẹ đâu?" Ức Ức tò mò hỏi.

     "Cô ấy đi thư phòng, đoán chừng ở cùng ông ngoại con."

     "Cha, con hôm nay đi ra ngoài nhìn thấy một người..." Ức Ức nói thật nhỏ.

     "Bà ngoại con." Lang Vương rất bình tĩnh nói.

     "Vâng."

     "Ngày mẹ con và bà ngoại gặp lại không xa."

     "Cha, tại sao không trực tiếp nói cho mẹ là bà ngoại đang tìm?" Ức Ức tò mò hỏi.

     "Không thể, mẹ con bọn họ chia lìa mười tám năm, mẹ con đối với bà ngoại không có một chút ấn tượng, thậm chí ngay cả bộ dạng không biết, mẹ con đối với bà ngoại chỉ là xa lạ, cho nên thuận theo tự nhiên vẫn là tốt hơn."

     "Đã hiểu." Ức Ức nghiêm trang trả lời.

     "Ức Ức, cha muốn mang bọn con trở về cây mẫu xem một chút."

     "Cha?" Ức Ức không rõ ràng nhìn Lang Vương.

     "Là cây mẫu đào tạo con, hiện tại các con đã là linh đồng chuyển thế, cũng nên trở về tế bái!" Lang Vương nói.

     "Vâng." Ức Ức cúi đầu, chóp mũi đỏ, cái miệng nhỏ nhắn đóng chặt, nhìn ra nó hết sức nhìn để mình không khóc lên, mặc dù cách mấy trăm năm, nhưng ba người bọn chúng không có quên đi cây mẫu, không có cây mẫu, sẽ không có bọn chúng. Cây mẫu vì cứu bọn chúng mới hy sinh sinh mạng quý báu của mình!

     ***

     Bên kia, trong thư phòng.

     "Tuyết Nhi, ba đứa bé này giống như không có giống như những đứa trẻ khác, con có phát hiện hay không?" Bạch Hàn nghi hoặc nhìn Bạch Tuyết.

     Ngày mai, Lang Vương liền mang theo bọn nhỏ đi gặp cây mẫu , đến rừng rậm thần bí, sẽ phát sinh chuyện thần kỳ gì đây? Lại sẽ có một màn cảm động phát sinh sao? Mỏi mắt mong chờ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo Hoang về bài viết trên: Angelina Yang, Bích Trâm, Duong Dan, phuong thi, tiểu anh hắc ám
     

Có bài mới 16.03.2017, 20:19
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.12.2014, 18:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2082
Được thanks: 9568 lần
Điểm: 15.25
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên - Điểm: 49
Chương 239: Phơi bày lời nói dối

     "Sao vậy cha?" Bạch Tuyết hiếu kỳ hỏi, nhìn ra nhất định ba gặp phải chuyện nhức đầu.

     "Bọn chúng rất đặc biệt , con có biết hay không?" Bạch Hàn thăm dò hỏi.

     "Vâng." Bạch Tuyết đơn giản vâng một tiếng, cô biết nhất định ba phát hiện cái gì rồi? Hoặc là tuổi của bọn chúng, cô đã dặn dò bọn nhỏ, khi người khác hỏi bọn chúng lớn bao nhiêu, đừng bảo tuổi thật, phải nói hơn một tuổi.

     "Bộ dạng bọn chúng rất là đáng yêu, giống như giống như..." Bạch Hàn ấp a ấp úng vẫn không có nói ra lời, kỳ thật, ông muốn nói bộ dạng bọn chúng giống như đứa bé béo mập, cho dù mấy người bọn chúng nhảy nhót tưng bừng, nhưng thân cao cùng bộ dạng không giống đứa trẻ một tuổi, càng giống đứa trẻ mới ra đời.

     "Ba ba, có phải ba hoài nghi bọn chúng không phải một tuổi?" Bạch Tuyết khẽ hỏi.

     "Tuyết nhi, những gì con nói với ba rất mâu thuẫn, con nói đây là con của con, nhưng bọn nhỏ nói chúng hơn một tuổi! Cái này sao có thể? Một năm trước con còn ở trong nhà, khi đó mỗi ngày con đều đến trường, mỗi ngày về nhà, cái này có phải kỳ lạ hay không!" Bạch Hàn vạch trần lời nói dối của Bạch Tuyết, ông biết ý kiến giữa Bạch Tuyết cùng bọn nhỏ, nhất định có bên nói dối!

     "Cha, bọn nhỏ thật sự là của con, con không biết nên giải thích thế nào? Bời vì ngay cả chính con đều không tiếp thu được, huống chi là cha!"

     Bạch Hàn giật mình!

     "Bọn chúng? Nếu như bọn chúng thật làcon của con? Làm sao chúng lớn như vậy?"

     "Kỳ thật, bọn chúng vừa ra đời không có lớn như hiện tại, là mấy ngày gần đây lớn nhanh, lúc sinh bọn chúng, bọn chúng chỉ lớn như vậy." Bạch Tuyết khoa tay miêu tả kích cỡ bọn chúng lúc đó, bọn nhỏ là quả trứng, ba quả trứng không phải rất lớn, Bạch Tuyết khoa tay kích cỡ cũng chỉ được 20 phân!

     Cô sẽ không nói cho ba con của cô trứng nở ra!

     Đoán chừng ba sẽ lập tức ngất mất, ba sẽ hoài nghi bọn nhỏ là yêu quái!

     Bạch Hàn không nói!

     Kinh ngạc nhìn Bạch Tuyết, hiển nhiên ông rất khiếp sợ.

     "Ba? Có phải ba không tin hay không? Ba cảm thấy cái này là không thể nào đúng không?"

     "Không, ba tin tưởng." Vượt ngoài ý muốn chính là, Bạch Hàn tin tưởng, bời vì hôm nay bọn nhỏ chỉnh bà xã ông, hắn liền hoài nghi bọn nhỏ động tay động chân, nếu không bà xã ông sẽ không lăn lộn trên mặt đất, lại còn lăn nửa giờ.

     Chuyện này quá quỷ dị!

     "Cha, cha tin tưởng sao?" Bạch Tuyết giật mình hỏi.

     "Con mới nói bọn chúng cũng chính là mấy ngày nay mới lớn như vậy, chẳng lẽ bọn chúng vẫn là trẻ sơ sinh?"

     Bạch Tuyết không có trả lời, gật đầu.

     "Quả nhiên." Bạch Hàn một mực hoang mang vì sao bọn nhỏ đều lớn mập vậy, rõ ràng bộ dạng là của trẻ con, quả nhiên bọn chúng vẫn là trẻ sơ sinh, lại còn vừa ra đời không mấy ngày.

     "Cậu ta thấy thế nào?" Bạch Hàn thâm trầm hỏi, Bạch Tuyết biết ba hỏi là ai?

     "Lãnh Dạ vui vẻ tiếp nhận, rất ưa thích ba đứa nhỏ." Bạch Tuyết hồi đáp đơn giản.

     "Ồ? Chẳng lẽ cậu ta không hiếu kỳ?" Bạch Hàn khẽ hỏi.

     "Kỳ thật, sau khi con sinh con, anh ấy biến mất vài ngày, về sau anh ấy xuất hiện, đồng thời gánh vác nấu cơm trong nhà, anh ấy chưa bao giờ hỏi qua vì sao bọn nhỏ lớn vậy?" Bạch Tuyết chăm chú trả lời.

     "Có lẽ, bắt đầu cậu ta cũng không tiếp thụ được, cho nên mới chọn rời đi mấy ngày! Còn tốt là cậu ta trở về, nếu không..." Bạch Hàn may mắn nói.

     "Ba, còn có chuyện con phải nói cho cha, cha phải giữ bí mật." Bạch Tuyết nói thật nhỏ.

     "Con yên tâm, ba đã thay đổi, trước kia là ba có lỗi với con, về sau ba sẽ không như thế nữa!"

     "Ba, kỳ thật, lần trước lúc con tới nhà, đó là mang thai không lâu, con ở chỗ này ăn đồ còn nôn đúng không?"

     "Ừm." Bạch Hàn chăm chú nghe, Bạch Tuyết nhỏ giọng kể.

     "Về sau sau khi trở về, bụng của con lớn lên rất nhanh, trong một tháng đố con cũng không có đi đâu. Với lại, bọn nhỏ tại cò khi chưa có ra đã biết nói chuyện, bọn chúng ở trong bụng con nói chuyện với con. Ba , tuy bọn chúng ở trong bụng con, nhưng, chuyện xảy ra bên ngoài bọn chúng biết hết." Bạch Tuyết nhìn ba, nhỏ giọng nói.

     Bạch Hàn run rẩy vươn tay vào trong túi, sau đó lấy ra một bình thuốc, Bạch Tuyết cuống quít giúp ông mở ra, đổ một viên cho ông, nhét vào trong miệng ông.

     Bạch Hàn tuy có một trái tim của đàn ông kiên cường, nhưng nghe được lời con gái nói, ông vẫn không cách nào bình tĩnh, theo Bạch Tuyết tự thuật, ông bắt đầu hoảng hốt.

     Không nghĩ tới trên thế giới còn có loại chuyện này?

     Sinh hoạt hơn nửa đời người, thế mà không biết còn có chuyện thần kỳ như vậy?

     Ngẩng đầu nhìn Bạch Tuyết chằm chằm.

     "Tuyết nhi, con lại không có hỏi bọn nhỏ chuyện gì xảy ra hay sao?" Bạch Hàn uống thuốc, tim tốt hơn nhiều.

     "Con hỏi qua, nhưng bọn chúng nói thời cơ vẫn chưa tới, không nói cho con!" Bạch Tuyết buông tay, kỳ thật cô đã thành thói quen, đây là con của cô, sẽ không hại cô!

     Về phần quá thâm ảo, cô cũng nghĩ không ra!

     Giống như Lãnh Dạ nói, trên thế giới có rất nhiều chuyện khoa học không cách nào giải thích!

     Mặc kệ như thế nào, ba đứa trẻ là thịt trên người cô, là người có máu có thịt, cái này đã đầy đủ rồi.

     "Thời cơ? Đến cùng là thời cơ nào?" Bạch Hàn bị treo hứng thú.

     Bên này, trong phòng ngủ Bạch Tuyết.

     Lãnh Dạ cùng Ức Ức trò chuyện.

     "Con trai, tìm một cơ hội mang theo ba tới Thụ mẹ của co được không?" Lang Vương khẽ hỏi.

     "Cha vì cái gì muốn gặp Thụ mẹ? Thụ mẹ bị chặt đã hơn mấy trăm năm!" Ức Ức hiếu kỳ hỏi.

     "Vì chuộc tội!" Lang Vương trả lời.

     "Cha, bà nội sói là bà nội sói, cha là cha, các ngài là hai người, bà ấy làm chuyện sai lầm không thể trách tội đến trên đầu cha, mà con lại chưa bao giờ trách cha." Ức Ức nói nghiêm túc.

     "Thế nhưng, Thụ mẹ các con cũng là bời vì mẹ của ta mà chết!" Lang Vương tự trách nói.

     "Cha không nên tự trách, cha đã muốn đi, Ức Ức mang cha đi, con cũng rất nhớ Thụ mẹ..." Ức Ức thương tâm giấu gương mặt ở trong ngực Lang Vương thút thít.

     "Có lỗi với con trai!" Lang Vương đau lòng ôn Ức Ức càng chặt hơn.

     Ức Ức khổ sở không nói lời nào, nỗ lực lắc đầu, nó không trách cha, nhưng mà nó hận bà nội sói.

     "Vậy thì tốt, ngày mai chúng ta liền đi, cha mượn cớ, mang theo ba người các con qua , chờ một chút con đi tìm Thiên Tầm cùng Niệm Niệm nói một tiếng?" Lang Vương nói thật nhỏ, Thụ mẹ vì anh bồi dưỡng ra ba đứa trẻ tốt vậy, mẹ của anh lại giết Thụ mẹ, nhất định anh phải tự mình chuộc tội với Thụ mẹ.

     "Cha, chúng ta đều đi, mẹ làm sao bây giờ? Có thể bị nguy hiểm hay không?" Ức Ức lo lắng hỏi.

     "Mẹ con, cha có sắp xếp."

     "Con trai, con còn biết mấy ngày cha đi làm việc, người chiếu cố các con là ai không? Đó thật ra là người cha từ Yêu Giới gọi đến, cậu ta là Bạch Hồ tu luyện thành người, khi cậu ta còn rất nhỏ được cha thu dưỡng, cậu ta là người có thể tin được, ta sẽ để cho cậu ta bảo hộ mẹ con."

     "Được, con sẽ đi nói cho Thiên Tầm cùng Niệm Niệm tin tức này." Ức Ức vui vẻ từ trong ngực Lang Vương trèo xuống, sau đó giơ kiếng chân lên, đưa cánh tay nhỏ ôm cổ Lang Vương, Lang Vương tự nhiên phối hợp xoay người, Ức Ức ôm cổ Lang Vương, hôn một cái ở trên mặt anh.

     "Con cám ơn cha, đây chính là nụ hôn đầu tiên của Ức Ức đó." Sau đó tiểu gia hỏa nhanh chóng rời đi.

     Lang Vương sờ sờ chỗ bị Ức Ức hôn cười, đứa con trai này rất giống anh, mặt ngoài nhìn lãnh khốc, kì thực nội tâm rất tình cảm.

     Ngày hôm sau, sáng sớm, Bạch Tuyết liền nhận được điện thoại của Đoan Mộc, nói để cho cô  trở về công ty đi làm.

     Bạch Tuyết đương nhiên ngoan ngoãn đáp ứng.

     "Tuyết nhi, hôm nay em đi làm, anh chuẩn bị mang theo các con dạo chơi ngoại thành, có thể trở về trễ một chút." Lang Vương nói.

     "Không có việc gì, em đang phải đi làm, tan việc em về chỗ cha, anh không cần lo lắng cho em." Bạch Tuyết bắt đầu mặc quần áo rời giường.

     "Khụ khụ, còn có một việc, hôm nay anh có một người bà con xa sẽ đến, chỗ này của cậu ta có chút thiểu năng trí tuệ, cho nên làm phiền em chiếu cố một chút được không?" Lang Vương chỉ thái dương của mình, ý là người bà con xa của anh có vấn đề!

     Kỳ thật, Bạch Hồ mới tới nhân gian, đối với chuyện nơi đây đều rất lạ lẫm, cùng Bạch Tuyết tiếp xúc, nói không chừng sẽ lộ tẩy, cho nên Lang Vương mới nói như vậy.

     "Thế nhưng, em phải đi làm! Nếu không để cho cha em chiếu cố, hiện tại ba đã thay đổi tốt rồi." Bạch Tuyết khó khăn nói.

     "Không làm phiền ba em, vẫn là em mang cậu ta theo đi, cậu ta không thích ở cùng người lớn tuổi, cậu ta thích ở cùng con gái nên sẽ an tĩnh hơn nhiều."

     "Con gái sao? Anh ta không phải sắc nam chứ?" Bạch Tuyết lo lắng nói.

     "Điểm này em hoàn toàn yên tâm, anh làm sao lại để người phụ nữ của anh bị sắc nam nhìn chằm chằm." Lang Vương nghiêm túc nói.

     "Em phải đi làm thì làm sao được?" Bạch Tuyết khó khăn nói.

     "Anh đã cùng Đoan tổng nói rõ, hôm nay em có thể mang theo bà con xa của anh đi làm, tuy nơi này thân thích của anh có vấn đề, nhưng tuyệt đối là người an tĩnh, sẽ không quấy rối, sẽ không thêm bất cứ phiền phức gì!"

     "Anh đã nói với Đoan tổng sao?" Bạch Tuyết giật mình hỏi.

     "Đúng vậy, bọn anh là người hợp tác đồng, chút mặt mũi này vẫn sẽ cho anh." Lang Vương cười cười nói.

     "Vậy em sẽ không có vấn đề gì, anh ta là thân thích của anh, đương nhiên cũng là thân thích của em, anh yên tâm mang theo bọn nhỏ chơi đi, em sẽ chiếu cố anh ta." Bạch Tuyết biết thân thích của anh thiểu năng trí tuệ, không khỏi đồng tình người này.

     "Vậy thì tốt, tám giờ câu ta sẽ tới, trong tay cầm một đóa hoa mẫu đơn, bên trên mặc áo sơ mi, bên dưới mặc quần bò màu xanh, còn thích mang một chiếc nón màu đen, cậu ta sẽ chủ động tới tìm em, em tám giờ ra cửa chờ cậu ta."

     "Anh ta tên là gì?"

     "Gọi anh ta là A Hồ."

     "A Hổ sao?"

     "Là cáo Bạch Hồ." Lang Vương thản nhiên nói.

     "Ta là cáo tu hành ngàn năm, ngàn năm tu hành ngàn năm cô độc.

     Trời tối lúc người yên ngươi nhưng có nghe thấy ta đang khóc, chỗ đèn đuốc rã rời có người trông thấy ta đang khiêu vũ.

     Ta là một con cáo ngàn năm, ngàn năm chờ đợi ngàn năm cô độc!

     Cuồn cuộn hồng trần bên trong người nào lại gieo tình ái, trong biển người mênh mông người nào uống xong độc tình..."

     Bạch Tuyết một tay cầm lược như míc, một bên rất thương cảm hát.

     Lang Vương thâm thúy nhìn cô gái nhỏ, tình yêu bọn họ đã bị chôn vùi ẩn giấu ngàn năm, cô vì phần yêu này cô độc ngàn năm! Mà anh vì phần yêu này cũng tìm cô ngàn năm!

     Bọn họ yêu đến cùng là ai gieo chén xuống? Đến cùng là ai cho họ uống xong tình độc!

     Một phần tình yêu kéo dài gần ngàn năm!

     "Dạ? Anh sao vậy?" Bạch Tuyết đi tới, xuất thần nhìn anh.

     "Không có gì! Không còn sớm, anh đi xem bọn nhỏ một chút?" Lang Vương đứng dậy rời đi, bóng lưng của anh thương cảm như vậy, giống như có rất chuyện thương tâm khốn nhiễu anh? Đây là Bạch Tuyết cảm giác đươc, người đàn ông này trên người có chuyện, mà lại là chuyện rất thê lương!

     Nếu không anh sẽ không vì cô hát bài kia mà rơi xuống một giọt nước mắt, tuy anh nhanh chóng lau đi, cô cũng làm bộ không nhìn thấy, nhưng cô xác định nhìn thấy anh giống như nhớ tới chuyện thương tâm mà khóc!

     Là chuyện gì? Để một người đàn ông lãnh khốc như vậy rơi lệ!

     Hay là...

     Lắc lắc đầu, không đi nghĩ những chuyện phức tạp đó, cũng là chuyện cô lo lắng nhất!

     Lang Vương đẩy cửa phòng bọn nhỏ, nhìn thấy bọn nhỏ đều đã chờ xuất phát, khuôn mặt đều rất nghiêm túc.

     "Cảm ơn cha."

     "Cha, cám ơn cha."

     "Cảm ơn cha."

     Ba đứa nhỏ đều rất nghiêm túc nói, nhìn ra Thụ mẹ rất quan trọng trong lòng bọn chúng.

     "Bọn nhỏ ngốc, còn khách khí với cha!" Lang Vương có chút không quen nói, bọn nhỏ bỗng nhiên nghiêm túc như vậy, anh cảm giác rất kỳ lạ.

     "Đi ra cửa chờ trước, cha rất nhanh sẽ đến, ta nói cho mẹ của các con là chúng ta ra ngoại thành chơi, nên khi các con thấy mẹ nên nói làm sao." Lang Vương nói thật nhỏ.

     "Cha yên tâm, chúng con biết rõ nói sao." Ba đứa trẻ nói xong, đứng xếp hàng đi ra ngoài cửa.

     Lang Vương trở lại phòng ngủ Bạch Tuyết.

     Lúc này, Bạch Hàn cầm một cái kính phóng đại đi theo ra ngoài.

     "Thiên Tầm, mấy người các con muốn đi đâu vậy?" Bạch Hàn hiếu kỳ hỏi.

     "Ông ngoại, hôm nay cha nghỉ ngơi, mang theo chúng con ra ngoài dạo chơi, ông ngoại muốn đi hay không?" Thiên Tầm biết ông ngoại sẽ không cùng người cha lãnh khốc một chỗ, cho nên cố ý hỏi như vậy.

     "Ha ha, ông ngoại không đi được, các con phải chơi vui vẻ nhé." Bạch Hàn cười ha hả nói, lập tức cầm kính phóng đại nhìn ba người bọn chúng.

     "Ông ngoại, ông đang nhìn cái gì?" Thiên Tầm hiếu kỳ hỏi, kỳ thật Bạch Hàn là đang nghiên cứu mấy đứa bé này có chuyện gì xảy ra?

     "Ông ngoại gần đây hoa mắt vô cùng, cho nên nhìn cái gì thành thói quen!" Bạch Hàn cuống quít thu hồi kính phóng đại vào Thiên Tầm.

     "Ha ha..." Thiên Tầm cười quỷ dị, cô bé biết ông có ý gì, chẳng qua không quan trọng! Ông là người một nhà, muốn nhìn liền nhìn thôi!

     Cha và mẹ cũng là người mình, đây là Logic của Thiên Tầm.

     Chỉ chốc lát sau Lang Vương đi ra.

     Bọn họ lái xe rời khỏi khu vực thành thị, sau đó đem xe bỏ lại một khu du lịch, bọn họ thì đi một nơi ẩn nấp.

     "Ức Ức? Anh còn nhớ rõ đường trở về sao?" Niệm Niệm hỏi.

     "Ừm, nhớ kỹ, vĩnh viễn sẽ không quên."

     "Vậy thì tốt, chúng ta phát công cùng một chỗ, mang theo cha qua có được hay không?" Niệm Niệm hỏi.

     "Ừm, được." Ức Ức gật đầu.

     "Còn có em, chúng ta cùng một chỗ, Thụ mẹ cũng là Thụ mẹ của Thiên Tầm." Thiên Tầm nước mắt rưng rưng nói, lập tức duỗi tay nhỏ ra đặt lên tay của Ức Ức cùng Niệm Niệm.

     Lang Vương ngồi xếp bằng, ba đứa trẻ vây Lang Vương lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo Hoang về bài viết trên: Bích Trâm, phuong thi, tiểu anh hắc ám
     
Có bài mới 17.03.2017, 21:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.12.2014, 18:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2082
Được thanks: 9568 lần
Điểm: 15.25
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên - Điểm: 38
Chương 240: Tế bái Thụ mẹ, Thụ mẹ trùng sinh

     "Cha chuẩn bị xong chưa?" Niệm Niệm hỏi.

     "Chuẩn bị xong."

     Lập tức bọn họ tạo nên một làn khói bụi, trong tích tắc, Lang Vương cùng ba đứa nhỏ đều không thấy đâu, chỉ để lại một đoàn sương trắng.

     Khi bọn họ mở mắt ra, đã đến một khu rừng rậm, chung quanh đều là cây cối cao lớn.

     Còn có cành khô ngổn ngang nằm trên mặt đất, phía trên mọc đầy rêu xanh.

     Lang Vương thấy kỳ lạ, nơi này là khu rừng rậm, Thụ mẹ thần kỳ lại đi sinh trưởng ở địa phương này, năm đó mẫu thân làm sao tìm được đến đây? Là sao tìm được Thụ mẹ?

     "Cha, ở chỗ này chúng con không cần sử dụng pháp thuật, nơi này cây cối đều hơn mấy trăm năm, đều là trưởng bối, chúng con không muốn kinh động chúng nó." Ức Ức nói.

     Lang Vương gật đầu.

     Chỉ thấy ba người Ức Ức Niệm Niệm còn có Thiên Tầm, bỗng nhiên quỳ xuống.

     "Thụ gia gia, Thụ nãi nãi, bọn con đã trở về, tôn nhi dập đầu với mọi người." Ba đứa trẻ ở trước mặt của đại thụ che trời đập đầu.

     Lỗ mũi Lang Vương chua xót.

     Bọn chúng là con của Thụ mẹ, so với những cây này thì Thụ mẹ tuổi còn lớn hơn.

     Ba đứa trẻ đứng dậy, chỉ thấy cây khô ngổn ngang lộn xộn không thấy, bày ở trước mắt chính là một con đường nhỏ.

     "Cảm ơn Thụ gia gia, tạ ơn Thụ nãi nãi." Thiên Tầm nghẹn ngào nói.

     Lang Vương nhìn ra, trong lòng bọn nhỏ đều rất khó chịu, nơi này là nơi bọn chúng sinh ra, địa phương lúc đầu bọn chúng đi tới chính là nơi này.

     Nơi này đối với bọn chúng nhiều ý nghĩa đặc biệt .

     "Cha chúng ta đi thôi." Ức Ức nói nhỏ một câu, cảm xúc hạ xuống, có lẽ bởi vì nơi này đã không có Thụ mẹ của chúng rồi !

     Lang Vương đi theo bọn nhỏ, đi thẳng, đi rất xa, trên trán bọn nhỏ đều ra rất nhiều mồ hôi, Lang Vương biết bọn chúng muốn xem thật kỹ cố hương của mình một chút, cho nên mới đi từng bước.

     Cuối cùng rời đi rừng đại thụ che trời, vào mắt là một Thảo Nguyên không bờ, Lang Vương không nghĩ tới, ở sau rừng cây là một thảo nguyên đẹp vậy.

     Xanh mơn mởn một mảnh.

     "Cha, nếu như không phải Thụ gia gia cùng Thụ nãi nãi cho đi, chúng ta sẽ không vào được! Trước kia, Thụ mẹ chúng con ở ngay trong thảo nguyên mà mọc ra, nếu như người vẫn còn ở đó... Chúng ta ở đây sẽ thấy một gốc cây rất cao lớn rậm rạp!" Niệm Niệm khổ sở cúi đầu, không dám nhìn chỗ nó nói.

     Lang Vương phát hiện ba đứa nhỏ đều cúi đầu, ai cũng không dám nhìn nơi đó!

     Chóp mũi ba đứa đều hồng hồng, xem bộ dáng như muốn khóc.

     "Đã tới, đi xem một chút đi, nhất định người nhớ các con rồi." Tiếng Lang Vương khàn khàn nói ra, cái mũi cũng chua xót.

     "Vâng." Thiên Tầm khẽ vâng một tiếng, mặc dù chỉ là một chữ, nhưng lại mang theo tiếng khóc nức nở.

     Ức Ức không nói gì, dùng sức gật đầu, tay nhỏ nắm lấy góc áo, động tác này rất giống Bạch Tuyết như trước, khi Bạch Tuyết mang thai liền không còn có làm qua động tác này, hiện tại động tác của Ức Ức giống mẹ nó như đúc.

     Lang Vương cùng ba đứa nhỏ đi tới vị trí Thụ mẹ.

     Khi cách Thụ mẹ rất xa, liền thấy thân cây khôn héo đứng thẳng trên đất, nhìn nó không cam lòng như vậy, thê lương như vậy, cô độc như vậy, bất đắc dĩ nằm đó như vậy!

     "Oa... Mẫu thân... hu hu..." Thiên Tầm khóc nhào tới.

     "Mẫu thân... Chúng con trở về rồi... hu hu..." Niệm Niệm khóc chạy vội tới.

     Ức Ức không có khóc lớn, dùng sức lau nước mắt một cái, cũng nhanh chóng chạy tới.

     Lang Vương hít mũi một cái, cúi đầu, một giọt nước mắt trong suốt nhỏ xuống, đây là giọt nước mắt thứ hai anh rơi vì con.

     Cắn môi, đi tới.

     Chờ Lang Vương đi qua, bọn nhỏ đều ghé vào cây khô héo khóc lớn.

     "Mẫu thân... Chúng con trở về rồi..." Niệm Niệm khóc ra nước mắt.

     Thiên Tầm thương tâm đã nói không ra lời!

     Ức Ức quỳ gối ở chỗ rễ cây yên lặng rơi lệ.

     Lang Vương đi đến bên người Ức Ức, quỳ trên mặt đất.

     "Thụ mẹ, tôi đã đem bọn nhỏ về." Lang Vương nói xong, đập đầu.

     "Cha..." Ức Ức thương tâm hô gọi Lang Vương.

     "Thụ mẹ... Tôi đã mang bọn nhỏ về..." Lang Vương tiếp tục đập đầu, một mực cúi đầu, nước mắt lại chảy ra.

     "Cha, đây không phải ngài sai." Ức Ức khóc nói.

     "Thụ mẹ... Tạ ơn ngài... Tạ ơn ngài... Bồi dưỡng đám nhỏ tốt như vậy ... Tôi mang chúng đến nhìn ngài, ngài nhìn thấy không? Bọn họ đều rất tốt, tôi nhất định sẽ chiếu cố bọn chúng thật tốt, bằng tính mạng của tôi... Ngài yên tâm đi..." Lang Vương khóc nói, trên trán mang theo rất nhiều bùn đất, còn có vết máu, thì ra vừa rồi Lang Vương dập đầu, cố ý đập vào khối đá!

     Trong lòng của anhy náy, tuy không phải anh trực tiếp giết Thụ mẹ, nhưng mà mẫu thân anh làm chuyện sai, anh vẫn không cách nào tha thứ chính mình!

     Ngay lúc Lang Vương nói xong, cây khô lúc đầu đứng thẳng lập tức biến mất không thấy, Thiên Tầm nằm trên đất, Niệm Niệm ôm thân cây cũng không thấy rồi!

     "Mẫu thân ——" Thiên Tầm thương tâm kêu to.

     "Mẫu thân ——" Niệm Niệm thương tâm dùng sức cào bùn đất.

     "Thiên Tầm, Niệm Niệm, mọi người tới." Ức Ức kêu lên.

     Hai người đều ngoan ngoãn đi tới, chỉ thấy Ức Ức giơ ngón tay lên, đem ngón trỏ vào miệng khẽ cắn, sau đó cắn nát ngón tay ngả vào gốc rễ Thụ mẹ, máu tươi nhỏ xuống, rơi xuống đất bùn.

     Thiên Tầm cũng làm theo giống như Ức Ức, nó khẽ cắn nát ngón tay, thả vào vị trí máu của Ức Ức.

     Niệm Niệm cũng như thế, đem máu tươi của mình nhỏ lên đất bùn.

     "Thụ mẹ, nếu như ngài trên trời có linh, xin bảo hộ bọn nhỏ bình an." Lang Vương nhấc ngón tay của mình lên, cũng cắn một chút, máu tươi cũng chảy ra, nhỏ lên vị trí vết máu.

     Bỗng nhiên, dưới vết máu chui ra một chồi non nhỏ, tuy rất nhỏ, nhưng mấy người bọn họ đều thấy được.

     Mấy người nhìn nhau.

     Ức Ức bình tĩnh lấy cái xẻng nhỏ ra.

     "Ức Ức, anh muốn làm gì?" Thiên Tầm nóng nảy hỏi.

     "Mẫu thân trùng sinh, anh không thể để người lẻ loi trơ trọi ở lại nơi này!" Ức Ức đemđất xung quanh trồi non đào ra.

     "Anh có ý gì? Anh muốn đem Thụ mẹ  mang đi sao?" Thiên Tầm không hiểu hỏi.

     "Ừm."

     "Thế nhưng, Thụ mẹ rời nơi này có thể chết hay không?" Thiên Tầm rất thích mang theo Thụ mẹ cùng đi, nhưng nó càng không hi vọng Thụ mẹ gặp nguy hiểm.

     "Chúng ta sẽ cực kỳ chiếu cố người, chớ nói nhảm." Ức Ức nói ra.

     Thiên Tầm quỳ hai đầu gối xuống.

     "Thụ mẹ, Ức Ức làm như vậy đến cùng là đúng hay không? Nếu như anh ấy làm đúng, xin ngài nhắc nhở được không?" Thiên Tầm bập bẹ mà hỏi.

     Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn Thụ mẹ sau khi sống lại.

     Chỉ thấy chỗ Ức Ức vừa đào quanh, trong nháy mắt vỡ ra, một đồng bùn đất bao vây lấy chồi non đứng ở giữa. Ý tứ này rất rõ ràng, đây là để bọn họ mang đi.

     "Cảm ơn Thụ mẹ, Thiên Tầm hiểu rồi." Thiên Tầm dập đầu một cái, sau đó cẩn thận duỗi tay nhỏ ra, còn có Niệm Niệm cùng Ức Ức đều cẩn thận duỗi tay nhỏ qua di chuyển đoàn bùn đất.

     Trong tay Lang Vương đã chuẩn bị kỹ càng một chậu hoa cỡ nhỏ, hắn ra hiệu bọn nhỏ bỏ vào.

     Bọn nhỏ thận trọng đem Thụ mẹ sống lại  bỏ vào, lấy bùn đất bồi lên trên.

     "Mẫu thân, trước kia là ngài bồi dưỡng chúng con, sau này sẽ là chúng con cực kỳ chiếu cố ngài. Yên tâm, chúng ta sẽ không tách ra." Ức Ức bảo đảm nói.

     "Cha, ngài biết có thể như vậy phải không? Cho nên ngài chuẩn bị chậu hoa." Thiên Tầm hiếu kỳ hỏi Lang Vương.

     "Cha không biết nơi này sẽ phát sinh cái gì?" Lang Vương lắc đầu nói.

     "Vậy tại sao cha lại mang theo một cái chậu hoa trên người?" Thiên Tầm vẫn hiếu kỳ hỏi.

     "Cha vốn dự định mang chút đất để trở về." Lang Vương hổ thẹn nói.

     "Mặc kệ cha xuất phát vì cái gì? Tóm lại lần này ngài đã là chính xác." Thiên Tầm tâm tình tốt nhiều, Thụ mẹ không chết, trùng sinh rồi. Bọn chúng đều cao hứng.

      ***

     Khi Lang Vương mang theo bọn nhỏ rời đi.

     Bạch Tuyết một mực chờ ở cửa đợi thân thích của Lãnh Dạ, quả nhiên, đúng tám giờ, một chiếc xe taxi đừng ở bên người Bạch Tuyết.

     Đi xuống là một người đàn ông, mang theo mũ đen, thân trên mặc áo sơ mi, bên dưới mặc quần bò xanh, trong tay có một đóa hoa mẫu đơn.

     "Xin chào, tôi là Bạch Tuyết." Bạch Tuyết đi lên trước.

     "Ngài khỏe chứ, Tôi là A Hồ." Người đàn ông cũng lễ phép nói ra, nhưng khác biệt duy nhất chính là, anh ta xưng hô Bạch Tuyết là ngài, bời vì Bạch Tuyết là người phụ nữ của Lang Vương, anh ta là thần dân của Lang Vương, Lang Vương cũng là ân nhân cứu mạng của anh ta. Tôn trọng người phụ nữ của Lang Vương là đúng.

     "A Hồ, anh gọi tôi là Bạch Tuyết được rồi, tôi phải đi làm, anh đi cùng với tôi có được hay không?" Bạch Tuyết dịu dàng nói, bời vì Lãnh Dạ nói với cô, trí lực bà con xa của anh có vấn đề, cho nên lúc này, Bạch Tuyết hoàn toàn đem người đàn ông một mét tám trở thành đứa trẻ chiếu cố.

     "Được, hoa mẫu đơn đưa cho ngài." Bạch Hồ đưa hoa mẫu đơn cho Bạch Tuyết.

     Bạch Tuyết sững sờ, nhìn chằm chằm hoa mẫu đơn, vì cái gì nhìn thấy đóa hoa này bị hái, lòng thấy đau nhức?

     "Cảm ơn..." Cô chậm rãi tiếp nhận hoa mẫu đơn.

     "A Hồ? Về sau không nên tùy tiện ngắt hoa tươi có được không?" Bạch Tuyết ngẩng đầu lên, vẫn là dịu dàng hỏi, cô nhìn thấy đóa hoa này bị hái. Kỳ thật trong lòng rất khó chịu, nhưng mà, nghĩ đến trí lực A Hồ có vấn đề, giọng nói không dám quá nhiều bất mãn, để tránh hù đến anh ta.

     A Hồ không nói gì, nghiêm túc gật đầu.

     Kỳ thật, đóa hoa mẫu đơn này là Lang Vương cho anh ta, đêm đó Lang Vương trở lại Yêu Giới, lấy ra một đóa hoa mẫu đơn, nói để anh ta  qua nhân gian bảo hộ hậu nhân Mẫu Đơn tiên tử, anh ta mới có đóa hoa mẫu đơn này.

     Xem ra Lang Vương còn không hiểu rõ hậu nhân Mẫu Đơn tiên tử, cô ấy giống như không thích ngắt hoa?

     Lúc Bạch Tuyết cầm hoa đi tới cửa, dừng lại, quay đầu nói, "A Hồ, anh phải ngoan ngoãn chờ tôi đi ra, tôi tạm thời để ba giúp tôi chăm sóc hoa."

     A Hồ bất ngờ nhìn Bạch Tuyết.

     Lang Vương đến cùng đã nói gì với Bạch Tuyết, vì sao cô nói chuyện kỳ quái như thế? Giống như anh ta là con của cô.

      Kỳ thật anh ta đến từ Yêu Giới, đối với nơi này vẫn chưa quen thuộc, có lẽ Lang Vương lo lắng anh ta để lộ, sẽ không nói anh ta là kẻ ngu đấy chứ? Nghĩ tới đây, A Hồ khẽ cười.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo Hoang về bài viết trên: Bích Trâm, phuong thi, tiểu anh hắc ám
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 453 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bsngothu123, Chuối, hyo mun, Mạc Thiên Tuyết, ngocdung1024, thuhangg2003, Tiểu Rea, tiểu sắc vi, Tthuy_2203 và 489 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 732 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
TranGemy: Dạo này bạn có đọc được truyện nào hay không? Chia sẻ với chúng mình ngay tại Nhật ký đọc Sách nhé!
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 484 điểm để mua Bướm hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 407 điểm để mua Thỏ xinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 696 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.