Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 383 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 09.03.2017, 22:00
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 549
Được thanks: 2702 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 108: Đứa bé của anh, chính tay anh hủy diệt


Nam Cung Kình Hiên sốt ruột đứng tại chỗ nhìn xung quanh, điện thoại reo liên hồi, anh nhận từng cuộc từng cuộc, đằng đằng sát khí, tầm mắt nhìn về phía Dụ Thiên Tuyết. Mang truyện đi, xin ghi rõ nguồn: dd lequydon

Dụ Thiên Tuyết tựa người vào góc tường, thân hình mảnh khảnh đứng thẳng tắp, tay vuốt ve bụng chợp mắt nghỉ ngơi.

Cô không phải cố ý, cô biết phải nói với anh như thế nào đây?

Ngay trong cái nháy mắt đó, nếu như cô không tránh ra, thế thì người chết chính là cô, bị bánh xe nghiền qua người chính là cô, ví bằng chỉ đụng vào cô mà thôi, thì chiếc xe kia, căn bản là nên thắng lại, đúng hay không?

Những điều này, cô phải nói như thế nào?

Nước mắt ấm áp quanh quẩn ở đáy mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn của Dụ Thiên Tuyết trắng bệch như một tờ giấy, một chữ cũng không nói.

Bất thình lình, đèn phòng cấp cứu chợt tắt.

Bác sĩ đi ra, trên áo dính đầy máu tươi.

“Em ấy như thế nào ? Đứa bé đâu?” Nam Cung Kình Hiên nghênh đón, nóng nảy hỏi.

Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, cũng không bực bội, thở gấp: “Giữ mẹ hay con?”

Nam Cung Kình Hiên kinh hãi : “Bà nói cái gì?”

“Tôi hỏi cậu là giữ lại mẹ hay giữ lại đứa trẻ!” Bác sĩ cau mày nói: “Hiện tại tình trạng rất nguy hiểm, cảm xúc của bệnh nhân lại rất kích động, căn bản là trấn an không được, mặc dù bây giờ đứa bé còn chưa tắt thở, nhưng tôi nói cho cậu biết, tốt nhất là nên bảo vệ người mẹ, xác suất có thể giữ lại đứa trẻ rất nhỏ, cậu có muốn cân nhắc không?”

Nam Cung Kình Hiên nắm chặt quả đấm, nổi gân xanh: “Bà có ý gì! Con của em ấy cứ như vậy mà không còn sao?”

Ánh mắt bác sĩ hơi né tránh, cất cao giọng nói: “Đúng đúng đúng, cậu muốn bảo vệ người mẹ đúng không?”

Tình huống đã bị bức bách đến vạn phần nguy cấp, gương mặt tuấn tú của Nam Cung Kình Hiên đỏ lên, đối với anh mà nói, đưa ra một quyết định như vậy, trong lòng đau như cắt, im lặng vài giây, cuối cùng đè nén đau nhức trong lồng ngực nói: “Bảo vệ người mẹ….. Dạ Hi không thể có chuyện…..”

“Được, vậy trước tiên xác định như thế!” Bác sĩ nói xong cũng xoay người đi vào.

Đèn phòng cấp cứu sáng lại lần nữa.

Cả hành lang yên lặng đáng sợ, không người nào dám phát ra âm thanh, bóng dáng Nam Cung Kình Hiên cao ngất chậm rãi quay lại, đi tới, nhìn chằm chằm Dụ Thiên Tuyết trong góc, đôi mắt bắt đầu tràn ngập sát khí.

“Cô mang thai đúng không?” Nam Cung Kình Hiên ngồi chồm hổm xuống, sâu kín hỏi

Dụ Thiên Tuyết biết rõ, giờ phút này tâm tình của anh không ổn, trong đôi mắt thoáng qua vẻ sợ sệt, suy yếu dán sát vào vách tường, tay che bụng mình, hơi thở mong manh, không nói một lời.

“Cho nên cô cũng biết, một đứa bé đã bảy tháng có bao nhiêu quan trọng đối với một người mẹ, phải không?” Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng hỏi, lửa giận trong mắt như lưỡi kiếm sắc bén muốn đâm thẳng vào người cô.

Đôi môi nhợt nhạt của Dụ Thiên Tuyết mở ra: “Không có liên quan tới tôi….. Anh phải tin tưởng tôi…..”

Nam Cung Kình Hiên cười lạnh ra tiếng, gương mặt tuấn tú xanh mét tràn đầy vẻ giễu cợt: “Dụ Thiên Tuyết, tất cả mọi người đều nhìn thấy cô lôi em ấy, tới đây, chính miệng cô nói cho tôi biết, bọn họ nói sai sao?”

Dụ Thiên Tuyết chậm rãi lắc đầu, nước mắt trào ra: “Thật sự là tôi với cô ta cùng lôi kéo, nhưng tôi…..”

“Cái này đủ rồi!” Bàn tay của Nam Cung Kình Hiên hung hăng bóp chặt cổ cô, hung ác nói: “Tôi có nói qua là nếu con của em ấy có chuyện, tôi muốn cô để mạng lại đền hay không!”

Tay của Dụ Thiên Tuyết nắm thật chặt mu bàn tay anh, thở không nổi, đôi mắt ngập nước tuyệt vọng nhìn anh.

“Nhưng cái mạng này của cô không đáng giá một chút nào! Dụ Thiên Tuyết, cô có biết hay không, căn bản là cô không có tư cách mang thai con của Nam Cung Kình Hiên tôi, chuyện này trước đây tôi đã từng nói với cô! Cô lại dám gạt tôi!” Nam Cung Kình Hiên giận dữ gầm lên, nắm cổ tay cô kéo cô đứng lên: “Cô muốn tự mình mang theo nó chạy trốn đúng không? Cô gấp rút vội vã muốn rời khỏi tôi chính là muốn giấu diếm tôi chuyện này, đúng không? ! Dụ Thiên Tuyết, cô lầm rồi, hôm nay, tôi sẽ để cô và tôi hoàn toàn kết thúc, hoàn toàn không còn quan hệ!”

Dụ Thiên Tuyết trợn to hai mắt, không thể tin được là anh có thể làm ra cái gì.

Một cái chớp mắt tiếp theo, cổ tay mảnh khảnh của cô bị anh bắt lấy thật chặt, đi về phía phòng giải phẫu phụ khoa, Dụ Thiên Tuyết nhìn đàng trước có một hàng người chờ đợi, trong lòng sợ hãi, chậm rãi lắc lắc đầu: “Không….. Nam Cung Kình Hiên, anh muốn làm gì? Anh muốn làm cái gì!”

“Tôi giết chết cô cũng không đáng tiếc! Dụ Thiên Tuyết, cô dám động đến đứa nhỏ của Dạ Hi, tôi sẽ để cho cô cũng phải trả cái giá thật cao!” Nam Cung Kình Hiên nắm chặt tay cô, đẩy đống người đang xếp hàng ra, trực tiếp mở cửa phòng phẫu thuật nạo thai ra hung hăng túm cô đi vào trong!

“Vị tiên sinh này, anh…..”

“Cô ấy phải làm phẫu thuật, ngay lập tức! Xử lý tiện chủng chết tiệt trong bụng cô ấy sạch sẽ cho tôi, có nghe hay không!” Từ phía sau lưng mình, Nam Cung Kình Hiên bắt lấy hai tay cô, kéo cô đến trước mặt bác sĩ.

“Tiên sinh, thứ tự như thế này là không đúng, anh phải xếp hàng, còn nữa, vị tiểu thư này phải tình nguyện mới được…..”

“Bà dài dòng thêm một câu nữa, tôi sẽ trực tiếp làm cho cái bệnh viện này của bà đóng cửa!” Nam Cung Kình Hiên gầm lên: “Bà có tin là tôi có quyền này hay không!”

Y tá kia khiếp đảm, còn muốn tiến lên nói gì đó lại bị người khác kéo lại, nhận ra Nam Cung Kình Hiên người đó vội vàng nói nhỏ mấy câu, tất cả người trong phòng giải phẫu cũng không dám lên tiếng nữa.

“Được, Nam Cung thiếu gia, chúng tôi lập tức chuẩn bị!”

Tinh thần của Dụ Thiên Tuyết hoảng hốt, hai vai bị nắm chặt ấn tại bàn mổ, cô mệt mỏi cực hạn, không phản ứng kịp, cho nên, khi nhìn thấy máy móc lạnh như băng từ từ tiến đến, trong mâm đựng kìm phẫu thuật cùng với các loại dụng cụ sáng ngời lạnh lẽo xuất hiện trong tầm mắt cô, cô mới thật sự hiểu rõ là Nam Cung Kình Hiên muốn làm gì.

“Không…..” Mấy ngón tay xanh xao siết chặt dọc theo bàn mổ, Dụ Thiên Tuyết trợn to đôi mắt chậm rãi lắc lắc đầu, sắc môi trắng bệch như tờ giấy: “Tôi không muốn….. Bé con của tôi….. Đừng phá bỏ bé con của tôi! ! !”

Nam Cung Kình Hiên đè chặt cô: “Cũng không phải do cô quyết định! Dụ Thiên Tuyết, cô dám hại Dạ Hi thảm như vậy, tôi cũng để cho cô nếm thử loại mùi vị này!”

“Không!” Dụ Thiên Tuyết kêu lên một tiếng tê tâm liệt phế, liều mạng giãy giụa: “Đó là bé con của tôi, các người không được động đến con tôi, tôi không làm phẫu thuật! Nam Cung Kình Hiên, anh buông tôi ra! Đây là con của tôi không có quan hệ gì với anh, không có quan hệ gì với anh! ! !”

Một trận hỗn loạn trong phòng giải phẫu, Nam Cung Kình Hiên chỉ cần vài động tác đã hung hăng chế ngự được cô, hung tợn áp sát đối mặt với cô nói: “Kia xác thực là không liên quan gì tới tôi, Dụ Thiên Tuyết, rốt cuộc đây là đứa bé của tôi hay của tên đàn ông nào khác, tôi đều không cần biết! Tôi cũng không ngại nói cho cô biết, coi như thật sự là của tôi, tôi cũng nhất định phải hủy diệt! Cô không có quyền sinh con cho tôi, vợ của tôi là La Tình Uyển, không phải cô đã gặp qua rồi sao? Người phụ nữ đó hơn cô gấp trăm gấp vạn lần, cô có tư cách gì thay tôi sinh con dưỡng cái!”

Dụ Thiên Tuyết kêu gào, toàn bộ ý thức cũng ở vào trạng thái sụp đổ: “Không….. Nam Cung Kình Hiên, anh là tên cầm thú, đến cùng là tôi đã làm sai điều gì? Anh dám động đến bé con của tôi, tôi sẽ giết chết anh! Buông tôi ra!”

Tiếng kêu gào tê tâm liệt phế của cô làm cho mọi người trong phòng giải phẫu câm như hến, không có gì tàn ác hơn so với việc lấy đi cốt nhục trong cơ thể cô, càng khiến người ta tan nát cõi lòng, đó là một sinh mạng, một mạng sống sờ sờ trước mắt.

“Tiên sinh….. Chúng tôi đã chuẩn bị xong…..” Một y tá đeo khẫu trang có hơi lớn tuổi, đôi mắt lộ ra vẻ do dự, nhẹ giọng nói.

“Trước tiên hãy chích thuốc tê để cho cô ấy đừng lộn xộn!” Nam Cung Kình Hiên gầm lên, nắm chặt cổ tay của Dụ Thiên Tuyết thấp giọng nói: “Cô yên tâm, chờ sau khi cô tỉnh lại thì chúng ta không còn quan hệ gì nữa, cô đừng mơ tưởng mang thai con của tôi, cô không xứng!”

Cả người Dụ Thiên Tuyết gần như sụp đổ, đau đớn rên lên một tiếng, bởi vì y tá đã kéo cánh tay của cô qua chích thuốc tê vào, lửa giận trong mắt Nam Cung Kình Hiên đã hạ xuống mấy phần nhiệt độ, buông lỏng cô ra.

Dụ Thiên Tuyết mở mắt ra, trước mắt đều là màu đỏ, ngay cả trần nhà của phòng giải phẫu cũng là màu đỏ.

Một cánh tay của cô giống như đã bị phế đi không thể nhúc nhích, bất thình lình, cô dùng cái tay còn lại cầm kìm phẫu thuật trong mâm lên đưa tới gần cổ họng mình, quay ngược lại mấy bước hướng về phía Nam Cung Kình Hiên nói: “Nam Cung Kình Hiên, hôm nay anh dám động đến bé con của tôi, tôi sẽ chết cho anh xem! Anh bức tôi nữa thì nhìn thử xem!”

Đầu kìm phẫu thuật đâm vào làn da cô, làm cho cả phòng giải phẫu sợ tới mức vỡ mật, kinh hoàng kêu lên.

“Tiểu thư! Để kìm xuống! !” Một Y tá lớn tuổi  sợ tới mức kêu to.

Nam Cung Kình Hiên cũng thoáng kinh hãi, không ngờ cô lại quyết tuyệt như thế, nhìn đôi mắt quật cường như sắt của cô, anh cười lạnh: “Tùy cô, Dụ Thiên Tuyết, bất cứ lúc nào cô muốn chết cũng đều có thể chết! Cho dù cô có chết, phẫu thuật cũng phải làm! Đứa bé này tôi nhất định hủy diệt, cô muốn chết thì theo nó cùng nhau xuống địa ngục đi!”

Dụ Thiên Tuyết thề, trong cuộc đời này của cô, đây là câu nói vô tình tàn nhẫn nhất mà cô từng nghe.

Khuôn mặt tái nhợt không còn chút sức sống nào, vì trắng đêm đi bộ trên đường, cả người cô mềm nhũn xụi lơ xuống không hề có một chút hơi sức nào, mái tóc xốc xếch, áo quần rách nát, vết hôn khắp người, còn có dấu răng đáng sợ trước ngực nơi xương quai xanh….. Bước chân cô lảo đảo, tay cầm kìm phẫu thuật đang run rẩy, mấy y tá thừa dịp đi tới đoạt lấy kìm phẫu thuật trong tay cô, kéo cô đến bên bàn mổ.

Đột nhiên, trong lòng Nam Cung Kình Hiên đau nhói một trận, cũng không biết vì sao mà đau đớn.

Lại một mũi thuốc gây mê tiêm vào thân thể, Dụ Thiên Tuyết đau đớn rên lên, cắn môi ngửa đầu, cả người xụi lơ ở trên bàn giải phẫu, đôi mắt lạnh lùng của Nam Cung Kình Hiên run lên, anh tàn nhẫn quyết tâm, hờ hững đi ra ngoài, ‘Phanh!’ một tiếng, cửa đóng lại!

Đứa bé của anh, đứa con đầu tiên của anh, bị anh tự tay hủy diệt!

Năm phút sau, ở trong hành lang, Nam Cung Kình Hiên nghe được một tiếng kêu thảm thiết đau đớn tới cực điểm, tiếp theo đó, tất cả đều im lặng.

*****

Trong phòng bệnh bên kia, có người trong trạng thái suy yếu từ từ tỉnh lại.

“Nam Cung tiểu thư, còn đau không?” Có bác sĩ chào đón thấp giọng hỏi.

Sắc mặt Nam Cung Dạ Hi tái nhợt, mở mắt nhìn thoáng qua trần nhà, chu chu cái mỏ khô nứt, giọng khàn khàn hỏi: “Con của tôi đâu?”

“Đứa nhỏ khá ổn, thân thể hơi yếu ớt, móng tay và tóc chưa mọc tốt, đang ở trong hộp giữ nhiệt, nhưng vẫn không hề gì….. Hay là cô nghỉ ngơi trước đi, anh trai cô vẫn còn chờ ở bên ngoài.” Lời nói của bác sĩ rất nhỏ nhẹ.

Nam Cung Dạ Hi nhắm mắt lại, nghỉ ngơi một hồi, cảm thấy cơn đau đớn như tê liệt vẫn còn đó.

“Đau muốn chết, sao sinh con lại đau thế này….. Cái con đàn bà chết tiệt đó, không phải cô ta đụng tôi, tôi cũng sẽ không sinh non…..” Nam Cung Dạ Hi bĩu môi, uất ức nói, giọng nói nghe ngây thơ mềm mại lại vô hại: “Ai, vừa rồi bà dựa theo lời của tôi nói lại cho anh tôi nghe, nói là con của tôi không giữ được, hừ, dọa anh ấy một chút, để anh ấy trừng phạt con đàn bà đê tiện kia! Hí…..”

“Nam Cung tiểu thư, chớ nói chuyện lớn tiếng, cẩn thận kẻo động vết thương.”

“Ừ, được.” Nam Cung Dạ Hi đã có kinh nghiệm: “Thật là quá đau a…..”


…..


….. Những chuyện kia, những tội ác kia, giấu kín sâu trong bóng tối, chưa từng bị phát hiện, chưa từng được đưa ra ánh sáng.

... ...... ...... ........

Năm năm sau, Thiên Tuyết niết bàn trùng sinh, hoa lệ quay trở về! Muốn biết mặt sau của câu chuyện ngày xưa, xin mọi người tiếp tục chú ý.

Hết chương 108



Đã sửa bởi Hoalala lúc 25.06.2018, 21:40.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Annaxinh, Candy2110, Tandoly, Tthuy_2203, winter snow, yayatruyen
     

Có bài mới 12.03.2017, 21:56
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 549
Được thanks: 2702 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 83
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 109: Năm năm sau, Trung Quốc thành phố Z, đã lâu không gặp


Năm năm sau, Los Angeles.

Một căn nhà ở vùng ngoại ô, kiến trúc hiện đại hai tầng có màu trắng gạo, phong cách nhu hòa ấm áp.

Từ từ mở mắt ra, ý thức còn chưa tỉnh táo lắm, chẳng qua là chợp mắt nghỉ ngơi mười mấy phút mà thôi, toàn bộ quá khứ đều như thủy triều lũ lượt kéo đến, rõ rệt đến mức như là chỉ vừa mới phát sinh vào ngày hôm qua.

Mái tóc dài đen bóng thác nước xõa tán loạn trên bờ vai mềm mịn, một cô gái mảnh khảnh vẫy vẫy đầu, hít sâu một hơi đứng dậy, tiếp tục dọn dẹp quần áo phơi trên sân thượng, cửa phòng mở rộng ra, có thể thấy thấp thoáng bên trong, một bóng dáng nho nhỏ đang ngồi chuyên chú trước cái TV đang chớp lóe hình ảnh, trong không khí tản ra hơi thở an tĩnh.

“Vé máy bay năm giờ rưỡi ngày kia, hai vé, đúng, bay thẳng đến thành phố Z Trung Quốc.” Một bóng dáng cao to đi vào gian phòng, dưới hàng mày anh tuấn là đôi mắt như đá hắc diệu, thanh lãnh như nước hồ, có sự tuấn lãng mê người, anh đi qua gian phòng hướng về phía ban công, đến nửa đường, liếc mắt nhìn bóng dáng nho nhỏ ngồi trên ghế salon: “Còn có một đứa bé, nhưng mà còn nhỏ nên khỏi cần vé, giúp tôi an bài một chút, cám ơn.”

“Chú Bùi, chú chắn ngang cháu!” Một bé trai có đôi mắt đen trong trẻo lên tiếng, nhảy từ trên ghế salon xuống, trong tay thuần thục thao tác điều khiển, đi vòng qua bên cạnh anh tiếp tục nhìn chằm chằm TV: “Chú, chú ngồi xuống trước đi, BOSS này là cửa ải cuối cùng, gần kết thúc rồi!”

Người đàn ông cao to xoay người nhìn hình ảnh trên TV, có chút kinh ngạc nhưng vẫn không nói gì, nhìn thấy hình ảnh nổ vang một tiếng ‘Ầm’, vật phẩm xa hoa đạt được bể ra, cậu bé thuần thục thao tác mấy cái, những thứ lóe sáng kia bị cậu bé thu vào trong túi, trò chơi phóng xuất ra màu sắc chói mắt, phát ra hình ảnh chiến thắng.

“Single-Diomand bản mới nhất….. Qua cửa rồi hả?” Bùi Vũ Triết thản nhiên nói một câu, ngồi xổm xuống, đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm hình ảnh đó, sự cảm thán trong lòng vượt xa vẻ lạnh nhạt trên mặt anh.

“Dạ, mới ba ngày cháu đã hoàn thành, không có kỹ năng đặt biệt gì, rất nhiều chỗ quá dễ dàng bị phá!” Vẻ mặt cậu bé thoải mái đặt cái điều khiển lên trên TV, mở miệng hỏi: “Chú Bùi, chú tìm mẹ cháu sao? Mẹ đang thu dọn đồ đạc, nói ngày mai sẽ trở về Trung Quốc!”

Tâm tư của Bùi Vũ Triết còn đang ở tại trò chơi chưa phục hồi tinh thần, nhìn ánh mắt của cậu bé có hơi kinh ngạc.

“Tiểu Ảnh, cháu có biết là Sing-Diomand hao tốn thời gian hai mới năm mới phát hành bản mới của trò chơi này hay không?” Hai tay của Bùi Vũ Triết đút trong túi quần, cười cười nhẹ giọng hỏi tên quỷ nhỏ này: “Thời gian nó phát hành cũng mới ba ngày mà thôi, cháu cũng đã thuận lợi phá cửa ải cuối, lại suốt cả đêm?”

Cậu bé lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn bình tĩnh, giơ hai tay quơ quơ trên đầu: “Cháu không có nha, mẹ không cho cháu thức đêm, chú cũng biết mà!”

Trong lòng Bùi Vũ Triết rung động rất lớn, cười cười đưa tay vuốt ve đầu cậu, trong mắt cậu bé thoáng qua sự nghiêm nghị nhẹ nhàng tránh ra, cũng cười rộ lên: “Chú, chú chính là đến tìm mẹ để tạm biệt a, mẹ cũng muốn tạm biệt với chú!”

Lúc này, Bùi Vũ Triết mới phản ứng được.

“Cái gì tạm biệt?”

“Chú, chú vừa nói trong điện thoại là đặt vé máy bay ngày kia, nhưng mẹ đã đặt được vé máy bay ngày mai rồi, chú đi hỏi mẹ đi.” Cậu bé nghiêm túc nói, trên vầng trán có sự cao quý trời sinh, nhẹ nhàng nhíu mày tỏ rõ lập trường: “Cháu chính là muốn ở cùng một chỗ với mẹ, chú biết là mẹ không thể rời bỏ cháu.”

Bùi Vũ Triết căng thẳng trong lòng, lúc này mới đứng dậy, chậm rãi đi về phía ban công.

Gió thổi qua mát rượi, mái tóc của Dụ Thiên Tuyết rối loạn, cô giơ tay phất qua một cái rồi tiếp tục việc đang làm dở dang, nhưng gió vẫn không ngừng thổi, cho đến khi có một bàn tay giúp cô vén mái tóc xuôi ra sau tai.

“Anh đến rồi?” Dụ Thiên Tuyết hơi kinh ngạc nhìn anh: “Không phải anh ở phòng làm việc chuẩn bị cho buổi diễn tấu hay sao? Sao lại về sớm vậy?”

Bùi Vũ Triết không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn khuôn mặt cô, cũng vẫn như năm năm trước, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng nhưng quật cường, có đôi khi nhìn như ôn thuận, nhưng trên thực tế thì không có nghe lời như thế.

Anh kéo nhẹ tay cô, lôi tới gần mình, sau đó quay người cô lại ôm cô từ phía sau lưng, đầu đặt trong cần cổ ấm áp của cô.

“Anh không muốn tới đó, cũng không biết là em dự tính đi vào ngày mai, tại sao muốn về nước trước một ngày?”

Giọng nói của Bùi Vũ Triết không có nhiệt độ, nhàn nhạt lại có sự bá đạo.

Thân thể Dụ Thiên Tuyết khẽ cứng ngắc, đã năm năm rồi, cô vẫn không có thói quen bị đàn ông ôm nói chuyện thế này, chẳng qua là khuôn mặt thanh thấu của cô không có biểu hiện ra sự kháng cự, giọng nói trong veo: “Thật xin lỗi, việc này tôi chưa nói rõ ràng với anh, bây giờ nói cũng không muộn, tôi phải về nước trước, anh có biết, ngày kia là ngày giỗ của ba mẹ tôi.”

Bùi Vũ Triết ngẩn ra, hồi lâu mới chậm rãi nói: “Hóa ra là như vậy.”

“Dạ.” Dụ Thiên Tuyết từ trong ngực anh thoát ra ngoài, xoay người liếc mắt nhìn người đàn ông cao lớn này: “Tôi muốn đưa Tiểu Ảnh trở về, thằng bé chưa từng nhìn thấy ông bà ngoại của mình.”

Bùi Vũ Triết lại yên lặng, lạnh nhạt nói: “Đích thực là nên đi nhìn một chút.”

Vẻ mặt của Dụ Thiên Tuyết nhẹ nhõm hơn, sắp xếp lại quần áo của mình, nhìn căn nhà ấm áp này, đáy lòng dâng lên chút hoang vu, trước kia, chuyện cô không thích nhất chính là không có năng lực, ăn nhờ ở đậu, mà cô ở nước ngoài năm năm, mang theo bảo bảo vẫn trải qua cuộc sống y như trước, mặc dù chưa đến nỗi chật vật như vậy, nhưng trên tính chất thì cũng đúng là như thế.

Nghĩ tới đây cô hơi cau mày, nhìn Bùi Vũ Triết: :Đúng rồi, anh trở về muộn một ngày hẳn là không có việc gì, phải không? Tôi chỉ không có ở bên cạnh anh một ngày mà thôi, anh đừng phát giận với người khác được hay không?”

Vẻ mặt của Bùi Vũ triết nhàn nhạt: “Sẽ không, lần trước là ngoại lệ, anh nghĩ là em đi nên mới tới chỗ tìm em, nếu không cũng sẽ không như vậy.”

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, có hơi lúng túng, xoay người tiếp tục thu thập mấy bộ y phục, vẫn là quay đầu nhìn anh: “Tôi sẽ không đi, trước khi dì Bùi cho phép tôi sẽ không đi, điểm này anh cứ yên tâm.”

“Anh biết rõ, đây là giao dịch của hai người.” Trong mắt Bùi Vũ Triết tản mát ra sự nhu hòa sáng ngời: “Anh đã nghe mẹ nói qua, thời điểm bà gặp em, em đang ở trong phòng giải phẫu, cả người đều là máu…..”

“Anh đừng nói!” Bỗng nhiên Dụ Thiên Tuyết cắt ngang lời anh, mắt lóe lên, giọng có chút run run.

Bùi Vũ Triết cũng trầm mặc, vẻ mặt ôn tồn trầm tĩnh nhìn cô.

“Lúc đó, tôi đúng là cực kỳ nhếch nhác, nhưng bây giờ, may mắn là vẫn còn có Tiểu Ảnh, tôi có con trai, thằng bé cũng có mẹ, chúng tôi chưa hề có một ngày xa cách, lúc ấy tôi có nhếch nhác thế nào thì tất cả cũng đều đáng giá!” Dụ Thiên Tuyết nhìn anh, trong đáy mắt trong suốt là ánh sáng quật cường, động tác trong tay càng thêm gọn gàng: “Tôi dẫn thằng bé quay về nước là điều tất nhiên, nhà của chúng tôi ở nơi ấy, đến lúc đó, nếu như có thể tìm được Tiểu Nhu thì chúng tôi sẽ đoàn tụ ở quê nhà, chắc chắn!”

Cô cầm lấy y phục bỏ vào cái rương hành lý nho nhỏ, đứng dậy, mái tóc tản ra trong gió, ngổn ngang mà mỹ lệ.

Bùi Vũ Triết có chút không nhịn được, giơ tay bắt được cổ tay của cô, khẽ dùng sức ôm cô vào trong ngực lần nữa: “Mẹ nói với anh, lúc đó, bà chính là coi trọng tính khí bướng bỉnh cứng đầu của cái người này, cho nên mới tính toán giúp em, bà nói, khi ấy em cũng đã bị thuốc gây tê làm cho không thể động đậy được rồi, còn cầm kìm giải phẫu rạch lên cánh tay mình đến đầm đìa máu tươi, sau khi thanh tỉnh thì quỳ xuống cầu xin bà bỏ qua cho bé con của em…..”

Trong mắt Bùi Vũ Triết lấp lánh ánh sáng: “Thiên Tuyết, anh thật sự khó có thể tưởng tượng, khi đó em đã gặp phải chuyện gì? Vì sao đã lâu như vậy, tới hôm cũng không chịu nói cho anh biết?”

Cả người Dụ Thiên Tuyết hơi phát run, nhắc tới chuyện năm đó, cô nhắm mắt lại, nơi nơi đều là máu tanh.

Còn có gương mặt giận dữ mà bá đạo của một người đàn ông, cô căm hận đến nghiến răng, muốn giết chết anh, nhưng cũng hận không thể thoát đi xa thật xa để không còn nhìn thấy tên cầm thú kia nữa.

“Trí nhớ không tốt đương nhiên tôi sẽ không đề cập tới, trừ phi tôi khờ.” Dụ Thiên Tuyết nhẹ giọng nói, bên dười hàng lông mi dày là đôi mắt yếu ớt mang theo sự kiên cường.

“Vậy ba của Tiểu Ảnh đâu?” Bùi Vũ Triết nhẹ nhàng nói: “Nhất định là có liên quan tới anh ta đúng không?”

Dụ Thiên Tuyết cắn môi, trên mặt thoáng hiện sự thống khổ, cũng nhanh chóng lắc lắc đầu: “Tôi không muốn nói, nhưng bây giờ cũng không có bất kỳ quan hệ gì với anh ta, một chút quan hệ cũng không có.”

Bé con kia, trong tư tưởng của Nam Cung Kình Hiên, năm năm trước đã bị anh ta tự tay giết chết.

Bùi Vũ Triết nhìn ra sự thống khổ trên trán cô, mặc dù đã hết sức đè nén nhưng vẫn tồn tại, anh ôm cô nói thật nhỏ: “Sau này sẽ không như vậy….. Thiên Tuyết, sau này anh sẽ không để em gặp phải những chuyện không tốt kia, tin tưởng anh.”

Lòng của Dụ Thiên Tuyết cường ngạnh thật lâu, cuối cùng cũng mềm nhũn xuống. Mang truyện đi, xin ghi rõ nguồn: dd lequydon

Trong đôi mắt của cô thoáng qua sự yếu đuối khó gặp, nơi đây  gió thổi lớn, mặc cho người đàn ông này ôm lấy mình, ôn tồn nói chuyện.

Ngay lập tức sẽ trở về Trung Quốc rồi, trong lòng Dụ Thiên Tuyết mặc niệm mấy trăm lần.

Cuối cùng, cô muốn trở về rồi.

“Thiên Tuyết, anh chưa nói với em, em chữa bệnh cho anh năm năm, bây giờ anh đã rất tốt, về sau, xin em coi anh là người chống đỡ cho em….. Thế nào?” Bùi Vũ Triết nhẹ nhàng nói.

Dụ Thiên Tuyết ngước mắt lên, đôi mắt trong trẻo thoáng qua sự kinh ngạc, nhưng ngay sau đó cô đã không kịp suy nghĩ.

Bùi Vũ Triết cúi xuống hôn cô, đụng chạm vào sự ấm áp bên trong, đoạt lấy môi cô.

*****

Trên máy bay.

Dụ Thiên Tuyết đưa cánh tay mảnh khảnh bóng mịn tới, kiểm tra dây an toàn trên người Dụ Thiên Ảnh lần nữa.

“Mẹ, mẹ kiểm tra lần thứ tư rồi.” Tiểu Ảnh ngẩng đầu lên, đôi mắt đen trong trẻo chớp chớp, trong trẻo nhưng lạnh lùng lại sáng ngời thông minh.

“Mẹ không yên tâm, lần đầu tiên con đi máy bay.” Mu bàn tay của Dụ Thiên Tuyết đụng cái trán của cậu bé một cái: “Không phát sốt chứ? Con có cái gì không thoải mái thì nhất định phải nói cho mẹ nghe trước tiên, biết không?”

Tiểu Ảnh nghiêng đầu, thấp giọng nói: “Mẹ, con không phải là con ma bệnh, cơ thể con khỏe lắm, ít nhất hiện tại rất tốt, mẹ đừng lo lắng.”

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, đột nhiên trong lòng đau nhói một hồi.

Năm năm trước, lúc ban đầu mang thai thằng bé, khi đó chịu nhiều thương tổn lớn, ngàn khó vạn hiểm đều đã trải qua, thể chất của cô bởi vì lúc trước uống thuốc tránh thai quá liều mà yếu ớt không kham nổi, bảo bảo trong bụng chịu tội rất nhiều, vì để bảo bảo không bị tổn thương lớn hơn, sau đó cô lựa chọn sinh tự nhiên, nhưng Tiểu Ảnh sinh ra phải nán lại trong hộp giữ nhiệt hơn nửa tháng, tính mạng mới có dấu hiệu chính thức ổn định, trọn vẹn năm tuổi, cơ thể Tiểu Ảnh luôn yếu nhược, ngã bệnh là chuyện thường như cơm bữa, nhưng mà thằng bé vẫn rất kiên cường, luôn tin tưởng thân thể mình khỏe mạnh cường tráng, bị bệnh chẳng qua là ngẫu nhiên sơ sót, chính mình không có bảo vệ tốt thân thể mà thôi.

Cánh tay mảnh khảnh chậm rãi ôm chặt cậu bé, Dụ Thiên Tuyết không nhịn được, một giọt nước mắt rơi xuống.

Đứa nhỏ này, cũng quá thần kì.

Tiểu Ảnh rất kinh ngạc, vội vàng ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện ra trong mắt Dụ Thiên Tuyết tràn đầy nước mắt, cậu bé sợ tới mức vội vã giơ tay lau nước mắt thay cô: “Mẹ, mẹ đừng khóc, không phải Tiểu Ảnh cố ý nói như vậy, mẹ đừng khóc, con sẽ ngoan, có chỗ nào khó chịu sẽ nói với mẹ ngay lập tức!’

Con trai lanh lợi thông minh khiến Dụ Thiên Tuyết càng lúc càng đau lòng, cô nuốt nước mắt, lắc đầu xua đi đoạn ký ức kia.

“Ừ, mẹ không khóc.” Dụ Thiên Tuyết hôn lên trán cậu bé một cái: “Mẹ dẫn con đi gặp ông bà ngoại, sau đó chúng ta định cư, cùng nhau chờ tin tức của dì nhỏ, có được hay không?”

Tiểu Ảnh cái hiểu cái không gật đầu, có phần buồn bực trầm mặc.

Ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua mấy hành khách ở đối diện, là một nhà ba người, bộ dạng người đàn ông cao lớn rắn rỏi thoạt nhìn rất có cảm giác an toàn, người vợ cùng đứa con rúc vào bên cạnh chú ấy, hạnh phúc vô cùng.

Tiểu Ảnh ngoan ngoãn ngồi trên ghế, cố gắng duy trì mắt không nhìn qua nơi đó, nhưng ngồi được một lúc thì ánh mắt lại nhẹ nhàng liếc qua.

Thật lâu máy bay mới đến nơi, bản tính trẻ con khiến Tiểu Ảnh ngủ không có mấy giờ đã thức dậy chơi đùa, đến thời điểm máy bay hạ cánh lại nhìn một nhà ba người ở đối diện lần nữa, người đàn ông bồng con trai giơ lên không trung, vui vẻ mà cưng chiều kêu to “Về nhà rồi”, đôi mắt to đen của Tiểu Ảnh thoáng lấp lánh ánh sáng, cưỡng chế bản thân không nhìn tới.

Máy bay hạ cánh, Tiểu Ảnh dừng bước: “Mẹ, con không nhịn nổi nữa.”

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, theo bản năng cho là cậu bé mắc tiểu hoặc là có nguyên nhân khác, ngồi xổm xuống nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Ảnh muốn đi phòng vệ sinh đúng không? Đi một đoạn nữa mẹ dẫn con đi có được hay không?”

Tiểu Ảnh lắc đầu, con ngươi đen sáng như sao, bất đắc dĩ mà thẳng thắn nói: “Mẹ thật sự không có ý định nói cho con biết về chuyện của ba sao? Con chờ mong suốt dọc đường rồi, con cho là mẹ rất có tính tự giác.”

Dụ Thiên Tuyết: “…..”

Trên đất nước Trung Quốc, trước mặt đều là người cùng một màu da, nghe tiếng Trung quen thuộc, ngửi bầu không khí nơi đây, Dụ Thiên Tuyết hoảng hốt, có cảm giác mình căn bản là chưa từng rời đi, mặc dù trong ký ức nơi này có sự thống khổ căm hận, nhưng cô vẫn hi vọng trở về, bởi vì ở đây còn có người mà cô chờ mong.

Nhẹ nhàng hít một hơi, đầu óc Dụ Thiên Tuyết hỗn loạn, hơi lúng túng mở miệng hỏi: “Tiểu Ảnh rất muốn biết sao?”

Tiểu Ảnh chăm chú nhìn Dụ Thiên Tuyết một hồi, mở miệng nói: “Mẹ, mẹ đang suy nghĩ nói cái gì để lừa gạt con đúng không?”

Dụ Thiên Tuyết sợ hết hồn, không ngờ ý nghĩ của mình lại bị một đứa trẻ hiểu rõ và chuẩn xác như thế.

“Mẹ….. Mẹ không có…..”

“Mẹ, mẹ là muốn nói cho con biết ba con là kẻ bạc tình từ bỏ mẹ cũng từ bỏ con, hay thật ra mẹ cũng không biết ba con là ai?” Tiểu Ảnh cực kỳ bát quái (~ đoán mò) tiến tới sát mặt cô mà hỏi.

Dụ Thiên Tuyết: “…..”

Nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhỏ của cậu bé, Dụ Thiên Tuyết khẽ cau mày, khuôn mặt thanh thấu lộ ra sự nghiêm túc: “Tiểu Ảnh, con  nhất định phải đoán mò như thế sao? Tại sao con không đoán ba là một liệt sĩ vinh quang, hoặc là một vị anh hùng hi sinh vì nhiệm vụ?”

Đây là điều mà cô luôn rối rắm, thằng bé này còn nhỏ như vậy, rốt cuộc thì trong đầu đang suy nghĩ cái gì?

Tiểu Ảnh vô cùng hoài nghi nhìn cô: “Mẹ xác định là mẹ có thể tìm được một người đàn ông như thế để sinh con sao?”

Dụ Thiên Tuyết giống như bị một thùng nước lạnh dội xuống đầu, có chút chật vật kêu lên: “Dụ Thiên Ảnh!”

Bỗng nhiên Tiểu Ảnh đưa tay sờ sờ mặt cô, giọng nói nhẹ nhàng: “Mẹ không cần gạt con nữa, thầy giáo nói lừa gạt trẻ con là một hành động rất không tốt, cho nên, con sẽ chờ đến lúc mẹ muốn nói cho con biết, Tiểu Ảnh là đàn ông con trai nên sẽ dũng cảm tiếp nhận! Mẹ yên tâm đi!”

Một câu nói làm cho lòng Dụ Thiên Tuyết chua xót.

Đi qua đi lại trong sân bay, Dụ Thiên Tuyết nắm cổ tay nhỏ của Tiểu Ảnh dắt đi chầm chậm, lấy điện thoại di động ra bấm gọi, vừa dặn dò cậu bé: “Tiểu Ảnh ở chỗ này đợi một lát, mẹ trở lại lập tức, bên kia có chú cảnh sát, có bất cứ chuyện gì cũng có thể kêu chú ấy, biết không?”

Tiểu Ảnh lanh lợi gật đầu: “Mẹ đi đi, con sẽ ở đây!”

Dụ Thiên Tuyết nhìn kỹ cậu bé một chút nữa mới yên tâm, đi tới bước ra ngoài trò truyện, thuận tiện chăm chú nhìn phong cảnh bên ngoài, xác định vị trí cụ thể với người đến đón cô, quá lâu không quay về, cô cũng có hơi xa lạ rồi

Bên trong sân bay, một bóng dáng cao ngất kiêu căng đi qua đám người nhộn nhịp, sau lưng có hai ba hộ vệ theo sát anh.

Nam Cung Kình Hiên vừa mới trò chuyện xong, thuận tay bỏ nhanh cái điện thoại di động giá trên trời có vỏ ngoài màu xanh lam vào túi, lạnh nhạt quay đầu lại nói: “Chuyện hội diễn tấu không cần xin phép tôi, Tình Uyển muốn đảm nhận thì giao toàn bộ cho cô ấy, tất cả cứ theo ý của cô ấy.”

“Yes! Thiếu gia.”

Nam Cung Kình Hiên sải bước, không chú ý tới điện thoại di động của mình từ miệng túi trượt xuống rớt ra ngoài.

Mí mắt Tiểu Ảnh giựt giựt, tầm mắt nhìn chăm chú cái vật thể màu lam trên mặt đất.

Cậu bé nhìn nhìn mẹ vừa bước ra ngoài vừa che một lỗ tai nghe điện thoại, lại nhìn nhìn người đàn ông đang càng lúc càng đi nhanh càng lúc càng xa đó, từ chỗ ngồi nhảy xuống nhặt điện thoại di động lên, chạy tới.

“Chú! Chú ơi, chú chờ một chút! Điện thoại di động của chú rớt nè!” Tiểu Ảnh quát lên.

Nghe mấy chữ phía sau Nam Cung Kình Hiên mới biết đó là đang kêu mình, đôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị khẽ chăm chú, quay đầu lại nhìn tên tiểu tử đang chạy tới từ đàng xa.

Cậu bé thở hổn hển, trên mặt có vẻ suy yếu, nhưng đôi mắt vẫn lấp lánh ánh sáng, chạy đến trước mặt anh cậu bé mới ổn định hơi thở, giơ điện thoại di động lên nói: “Điện thoại di động của chú rớt.”

Lông mày của Nam Cung Kình Hiên nảy lên, theo bản năng nhận lấy điện thoại di động, ánh mắt lưu luyến trên ngũ quan rõ nét trong sáng của cậu bé.

“Cháu vừa mới nhặt được?” Bước chân đáng lẽ đang gấp rút dừng lại, như có quỷ thần xui khiến ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào cậu bé.

“Dạ.” Tiểu Ảnh gật đầu một cái: “Là cháu nhặt được, chú, chú quá sơ ý rồi, bản Loading-Word này là loại số lượng hạn chế, mất rồi rất khó mua lại kiểu dáng giống vậy, lần sau chú cẩn thận một chút đi, đừng làm mất nữa.”
Tiểu Ảnh nói xong cũng xoay người rời đi, không nghĩ tới hai hộ vệ cao lớn lại ngăn ở trước mặt.

“Cháu biết cái điện thoại di động này?” Nam Cung Kình Hiên vô cùng kinh ngạc, thật không ngờ mẫu Loading-Word cao cấp lại có thể nói ra từ miệng một đứa trẻ năm tuổi, theo bản năng anh muốn nói một hai câu với cậu bé.

“Dạ, biết một chút, cháu chỉ thấy qua thiết kế hàng mẫu ban đầu của cái điện thoại di động này mà thôi, mẹ cháu mua không nổi cháu cũng chưa từng dùng qua.” Nhưng Tiểu Ảnh không muốn nói chuyện tào lao với anh, cau mày nói: “Chú có thể để cho hai chú này tránh ra không? Mẹ cháu đang đợi cháu đấy.”

Nam Cung Kình Hiên phất tay cho hai hộ vệ thối lui, nhưng từ đầu tới cuối ánh mắt không dời khỏi cậu bé.

“Cháu tên là gì?” Anh chìa tay chạm vào mặt của đứa nhỏ này một tý, đột nhiên trầm thấp hỏi.

Theo bản năng, Tiểu Ảnh lui về phía sau một bước, trong mắt có sự đề phòng, vẻ mặt vẫn trong sáng ung dung như cũ: “Bí mật! Cháu không phải là người nổi tiếng, tên tuổi không đáng bao nhiêu tiền, chú, cháu có việc đi trước, không cần cám ơn cháu!”

Nam Cung Kình Hiên vẫn còn muốn nói thêm gì đó, thế nhưng cậu bé lại nghiêng đầu chạy đi.

Bên trong sân bay lạnh như băng, trong lòng anh có một địa phương mềm mại đang từ từ sụp đổ, dãn ra, không biết có phải là đã suy nghĩ nhiều quá hay không, suốt năm năm nay, đã rất nhiều lần anh nhớ tới, nếu như bé con kia không bị mình tự tay giết chết, có phải cũng đã lớn chừng này rồi hay không?

Gương mặt tuấn tú hơi tái nhợt, đáy mắt của Nam Cung Kình Hiên thoáng qua sự đau đớn, anh ưu nhã đứng dậy.

Năm năm.

Một tiếng thét thảm thiết, một vũng máu đỏ tươi, từ đó, cô biến mất khỏi thế giới của anh.

Dụ Thiên Tuyết….. Đến cùng thì em đang ở nơi đâu?

Cái tên này lưu luyến ở tận đáy lòng anh, chầm chậm lưu chuyển, có một chút lạnh nhạt, lại có thể lay động từng tế bào trong thân thể anh, để cho mỗi một dây thần kinh cũng khẽ đau đớn, có một loại đau khổ vô hình, như ngọn lửa cháy mãi không cách nào dừng lại.

Dụ Thiên Tuyết gọi điện thoại xong thì quay đầu lại, thấy chỗ ngồi đã không còn bóng dáng con trai.

Nhất thời, sắc mặt cô không còn chút máu.

“Tiểu Ảnh….. Tiểu Ảnh! !” Dụ Thiên Tuyết hốt hoảng tìm kiếm xung quanh, ghế dài phía sau phía trước bên phải bên trái đều nhìn qua một lần, cô nhìn quanh bốn phía: “Tiểu Ảnh, con ra ngoài nhanh lên, đừng hù dọa mẹ!”

Cô chỉ gọi điện thoại vài phút mà thôi, đưa lưng về phía thằng bé cũng chỉ xa có mấy bước chân mà thôi! Làm sao mà có thể không thấy Tiểu Ảnh nữa!

“Mẹ, con ở đây!” Tiểu Ảnh vẫy vẫy tay, từ đàng xa chạy tới.

“Tiểu Ảnh, con đi đâu vậy!” Dụ Thiên Tuyết ôm con trai vào trong ngực, đau lòng nói: “Con hù chết mẹ!”

“Con vừa mới đi làm chút chuyện, mẹ đừng lo lắng.” Tiểu Ảnh suy nghĩ một chút vẫn là nói như thế.

Ở xa xa có mấy người đi tới, đến trước mặt hai mẹ con nhẹ giọng hỏi: “Xin hỏi cô là Dụ tiểu thư phải không? Bùi tiên sinh muốn chúng tôi tới đó cô, đây là Tiểu Ảnh đúng không?”

Dụ Thiên Tuyết trấn an con trai ngoan, nhẹ nhàng đứng dậy, gật đầu nói: “Chính là tôi, làm phiền mọi người rồi.”

“Không phiền toái.” Người đàn ông dẫn đầu khoảng năm mươi  tuổi, gật đầu cười: “Chuyện của Dụ tiểu thư và Bùi tiên sinh tôi đã nghe nói qua một chút, cũng như chị Bùi tôi rất cám ơn Dụ tiểu thư, về sau gọi tôi là chú Trần được rồi, đến đây đi, mời bên này.”

Tâm tư như bay trên không trung của Dụ Thiên Tuyết chầm chậm rơi xuống, hàng mi thật dài hạ xuống, lễ phép nói: “Cám ơn chú Trần.”

Năm năm xa cách, Trung Quốc, thành phố Z, đã lâu không gặp.

*****

Xe chạy chầm chậm, Dụ Thiên Tuyết ôm Tiểu Ảnh ngồi ở trên ghế sau, nhìn phong cảnh lướt qua, hình ảnh trong đầu nhanh chóng chuyển động ngược lại, muôn vàn cảm khái.

“Mẹ, trước kia mẹ ở đâu, bây giờ chúng ta còn có thể về đó ở không?” Tiểu Ảnh chui ra từ trong ngực cô hỏi.

Trong lòng Dụ Thiên Tuyết đau xót, sắc mặt hơi trắng bệch, nhẹ nhàng lắc đầu.

Qua kính chiếu hậu chú Trần nhìn thấy cô quẫn bách, cười ha hả nói: “Cậu bé à, không cần lo lắng, chú Bùi của cháu đã sớm thay mẹ cháu sắp xếp xong xuôi tất cả, chỉ cần cô ấy nguyện ý, muốn nghỉ ngơi ở đâu thì nghỉ ngơi ở đó.”

Làn môi của Dụ Thiên Tuyết khe khẽ giật giật, nhưng không có lên tiếng.

Tiểu Ảnh nhìn thoáng qua sắc mặt của mẹ, ngẫm nghĩ một chút rồi mở miệng nói: “Cám ơn ông Trần, mẹ cháu và chú Bùi là bạn rất thân, cháu biết rõ chú Bùi sẽ giúp đỡ mẹ con cháu, mẹ con cháu cũng rất cám ơn chú Bùi, bây giờ mẹ không có chỗ ở, mẹ con cháu có thể ở đỡ nơi đó của mọi người, chờ mẹ tìm được công việc thì mẹ con cháu sẽ chuyển ra, có được hay không?”

Chú Trần nheo mắt, không ngờ những lời như thế lại nói ra từ miệng của một đứa trẻ.

Đứa nhỏ này, cũng quá thông minh, nhỏ như vậy mà biết nhìn mặt nói chuyện rồi.

“Ha ha, nhưng điều này, ông không làm chủ được, dù sao ngày mai Bùi tiên sinh cũng sẽ đến, đến lúc đó Dụ tiểu thư trực tiếp bàn bạc với Bùi tiên sinh thử xem, được không?” Chú Trần nhượng bộ một chút, cười ha hả nói.

Hết chương 109


Đã sửa bởi Hoalala lúc 22.03.2018, 19:53.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: 2you, Annaxinh, Candy2110, Mai Thị Hảo, Ta tuyet nhu, Tandoly, Tthuy_2203, linh phong, shirleybk, thienbang ruby, thuha155, trần khánh du, yayatruyen
     
Có bài mới 14.03.2017, 22:20
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 549
Được thanks: 2702 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 109: Năm năm sau, Trung Quốc, thành phố Z, đã lâu không gặp (tt)


*****

Trên máy bay.

Dụ Thiên Tuyết đưa cánh tay mảnh khảnh bóng mịn tới, kiểm tra dây an toàn trên người Dụ Thiên Ảnh lần nữa.

“Mẹ, mẹ kiểm tra lần thứ tư rồi.” Tiểu Ảnh ngẩng đầu lên, đôi mắt đen trong trẻo chớp chớp, trong trẻo nhưng lạnh lùng lại sáng ngời thông minh.

“Mẹ không yên tâm, lần đầu tiên con đi máy bay.” Mu bàn tay của Dụ Thiên Tuyết đụng cái trán của cậu bé một cái: “Không phát sốt chứ? Con có cái gì không thoải mái thì nhất định phải nói cho mẹ nghe trước tiên, biết không?”

Tiểu Ảnh nghiêng đầu, thấp giọng nói: “Mẹ, con không phải là con ma bệnh, cơ thể con khỏe lắm, ít nhất hiện tại rất tốt, mẹ đừng lo lắng.”

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, đột nhiên trong lòng đau nhói một hồi.

Năm năm trước, lúc ban đầu mang thai thằng bé, khi đó chịu nhiều thương tổn lớn, ngàn khó vạn hiểm đều đã trải qua, thể chất của cô bởi vì lúc trước uống thuốc tránh thai quá liều mà yếu ớt không kham nổi, bảo bảo trong bụng chịu tội rất nhiều, vì để bảo bảo không bị tổn thương lớn hơn, sau đó cô lựa chọn sinh tự nhiên, nhưng Tiểu Ảnh sinh ra phải nán lại trong hộp giữ nhiệt hơn nửa tháng, tính mạng mới có dấu hiệu chính thức ổn định, trọn vẹn năm tuổi, cơ thể Tiểu Ảnh luôn yếu nhược, ngã bệnh là chuyện thường như cơm bữa, nhưng mà thằng bé vẫn rất kiên cường, luôn tin tưởng thân thể mình khỏe mạnh cường tráng, bị bệnh chẳng qua là ngẫu nhiên sơ sót, chính mình không có bảo vệ tốt thân thể mà thôi.

Cánh tay mảnh khảnh chậm rãi ôm chặt cậu bé, Dụ Thiên Tuyết không nhịn được, một giọt nước mắt rơi xuống.

Đứa nhỏ này, cũng quá thần kì.

Tiểu Ảnh rất kinh ngạc, vội vàng ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện ra trong mắt Dụ Thiên Tuyết tràn đầy nước mắt, cậu bé sợ tới mức vội vã giơ tay lau nước mắt thay cô: “Mẹ, mẹ đừng khóc, không phải Tiểu Ảnh cố ý nói như vậy, mẹ đừng khóc, con sẽ ngoan, có chỗ nào khó chịu sẽ nói với mẹ ngay lập tức!’

Con trai lanh lợi thông minh khiến Dụ Thiên Tuyết càng lúc càng đau lòng, cô nuốt nước mắt, lắc đầu xua đi đoạn ký ức kia.

“Ừ, mẹ không khóc.” Dụ Thiên Tuyết hôn lên trán cậu bé một cái: “Mẹ dẫn con đi gặp ông bà ngoại, sau đó chúng ta định cư, cùng nhau chờ tin tức của dì nhỏ, có được hay không?”

Tiểu Ảnh cái hiểu cái không gật đầu, có phần buồn bực trầm mặc.

Ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua mấy hành khách ở đối diện, là một nhà ba người, bộ dạng người đàn ông cao lớn rắn rỏi thoạt nhìn rất có cảm giác an toàn, người vợ cùng đứa con rúc vào bên cạnh chú ấy, hạnh phúc vô cùng.

Tiểu Ảnh ngoan ngoãn ngồi trên ghế, cố gắng duy trì mắt không nhìn qua nơi đó, nhưng ngồi được một lúc thì ánh mắt lại nhẹ nhàng liếc qua.

Thật lâu máy bay mới đến nơi, bản tính trẻ con khiến Tiểu Ảnh ngủ không có mấy giờ đã thức dậy chơi đùa, đến thời điểm máy bay hạ cánh lại nhìn một nhà ba người ở đối diện lần nữa, người đàn ông bồng con trai giơ lên không trung, vui vẻ mà cưng chiều kêu to “Về nhà rồi”, đôi mắt to đen của Tiểu Ảnh thoáng lấp lánh ánh sáng, cưỡng chế bản thân không nhìn tới.

Máy bay hạ cánh, Tiểu Ảnh dừng bước: “Mẹ, con không nhịn nổi nữa.”

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, theo bản năng cho là cậu bé mắc tiểu hoặc là có nguyên nhân khác, ngồi xổm xuống nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Ảnh muốn đi phòng vệ sinh đúng không? Đi một đoạn nữa mẹ dẫn con đi có được hay không?”

Tiểu Ảnh lắc đầu, con ngươi đen sáng như sao, bất đắc dĩ mà thẳng thắn nói: “Mẹ thật sự không có ý định nói cho con biết về chuyện của ba sao? Con chờ mong suốt dọc đường rồi, con cho là mẹ rất có tính tự giác.”

Dụ Thiên Tuyết: “…..”

Trên đất nước Trung Quốc, trước mặt đều là người cùng một màu da, nghe tiếng Trung quen thuộc, ngửi bầu không khí nơi đây, Dụ Thiên Tuyết hoảng hốt, có cảm giác mình căn bản là chưa từng rời đi, mặc dù trong ký ức nơi này có sự thống khổ căm hận, nhưng cô vẫn hi vọng trở về, bởi vì ở đây còn có người mà cô chờ mong. mang truyện đi, xin ghi rõ nguồn: dd lequydon

Nhẹ nhàng hít một hơi, đầu óc Dụ Thiên Tuyết hỗn loạn, hơi lúng túng mở miệng hỏi: “Tiểu Ảnh rất muốn biết sao?”

Tiểu Ảnh chăm chú nhìn Dụ Thiên Tuyết một hồi, mở miệng nói: “Mẹ, mẹ đang suy nghĩ nói cái gì để lừa gạt con đúng không?”

Dụ Thiên Tuyết sợ hết hồn, không ngờ ý nghĩ của mình lại bị một đứa trẻ hiểu rõ và chuẩn xác như thế.

“Mẹ….. Mẹ không có…..”

“Mẹ, mẹ là muốn nói cho con biết ba con là kẻ bạc tình từ bỏ mẹ cũng từ bỏ con, hay thật ra mẹ cũng không biết ba con là ai?” Tiểu Ảnh cực kỳ bát quái (~ đoán mò) tiến tới sát mặt cô mà hỏi.

Dụ Thiên Tuyết: “…..”

Nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhỏ của cậu bé, Dụ Thiên Tuyết khẽ cau mày, khuôn mặt thanh thấu lộ ra sự nghiêm túc: “Tiểu Ảnh, con  nhất định phải đoán mò như thế sao? Tại sao con không đoán ba là một liệt sĩ vinh quang, hoặc là một vị anh hùng hi sinh vì nhiệm vụ?”

Đây là điều mà cô luôn rối rắm, thằng bé này còn nhỏ như vậy, rốt cuộc thì trong đầu đang suy nghĩ cái gì?

Tiểu Ảnh vô cùng hoài nghi nhìn cô: “Mẹ xác định là mẹ có thể tìm được một người đàn ông như thế để sinh con sao?”

Dụ Thiên Tuyết giống như bị một thùng nước lạnh dội xuống đầu, có chút chật vật kêu lên: “Dụ Thiên Ảnh!”

Bỗng nhiên Tiểu Ảnh đưa tay sờ sờ mặt cô, giọng nói nhẹ nhàng: “Mẹ không cần gạt con nữa, thầy giáo nói lừa gạt trẻ con là một hành động rất không tốt, cho nên, con sẽ chờ đến lúc mẹ muốn nói cho con biết, Tiểu Ảnh là đàn ông con trai nên sẽ dũng cảm tiếp nhận! Mẹ yên tâm đi!”

Một câu nói làm cho lòng Dụ Thiên Tuyết chua xót.

Đi qua đi lại trong sân bay, Dụ Thiên Tuyết nắm cổ tay nhỏ của Tiểu Ảnh dắt đi chầm chậm, lấy điện thoại di động ra bấm gọi, vừa dặn dò cậu bé: “Tiểu Ảnh ở chỗ này đợi một lát, mẹ trở lại lập tức, bên kia có chú cảnh sát, có bất cứ chuyện gì cũng có thể kêu chú ấy, biết không?”

Tiểu Ảnh lanh lợi gật đầu: “Mẹ đi đi, con sẽ ở đây!”

Dụ Thiên Tuyết nhìn kỹ cậu bé một chút nữa mới yên tâm, đi tới bước ra ngoài trò truyện, thuận tiện chăm chú nhìn phong cảnh bên ngoài, xác định vị trí cụ thể với người đến đón cô, quá lâu không quay về, cô cũng có hơi xa lạ rồi

Bên trong sân bay, một bóng dáng cao ngất kiêu căng đi qua đám người nhộn nhịp, sau lưng có hai ba hộ vệ theo sát anh.

Nam Cung Kình Hiên vừa mới trò chuyện xong, thuận tay bỏ nhanh cái điện thoại di động giá trên trời có vỏ ngoài màu xanh lam vào túi, lạnh nhạt quay đầu lại nói: “Chuyện hội diễn tấu không cần xin phép tôi, Tình Uyển muốn đảm nhận thì giao toàn bộ cho cô ấy, tất cả cứ theo ý của cô ấy.”

“Yes! Thiếu gia.”

Nam Cung Kình Hiên sải bước, không chú ý tới điện thoại di động của mình từ miệng túi trượt xuống rớt ra ngoài.

Mí mắt Tiểu Ảnh giựt giựt, tầm mắt nhìn chăm chú cái vật thể màu lam trên mặt đất.

Cậu bé nhìn nhìn mẹ vừa bước ra ngoài vừa che một lỗ tai nghe điện thoại, lại nhìn nhìn người đàn ông đang càng lúc càng đi nhanh càng lúc càng xa đó, từ chỗ ngồi nhảy xuống nhặt điện thoại di động lên, chạy tới.

“Chú! Chú ơi, chú chờ một chút! Điện thoại di động của chú rớt nè!” Tiểu Ảnh quát lên.

Nghe mấy chữ phía sau Nam Cung Kình Hiên mới biết đó là đang kêu mình, đôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị khẽ chăm chú, quay đầu lại nhìn tên tiểu tử đang chạy tới từ đàng xa.

Cậu bé thở hổn hển, trên mặt có vẻ suy yếu, nhưng đôi mắt vẫn lấp lánh ánh sáng, chạy đến trước mặt anh cậu bé mới ổn định hơi thở, giơ điện thoại di động lên nói: “Điện thoại di động của chú rớt.”

Lông mày của Nam Cung Kình Hiên nảy lên, theo bản năng nhận lấy điện thoại di động, ánh mắt lưu luyến trên ngũ quan rõ nét trong sáng của cậu bé.

“Cháu vừa mới nhặt được?” Bước chân đáng lẽ đang gấp rút dừng lại, như có quỷ thần xui khiến ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào cậu bé.

“Dạ.” Tiểu Ảnh gật đầu một cái: “Là cháu nhặt được, chú, chú quá sơ ý rồi, bản Loading-Word này là loại số lượng hạn chế, mất rồi rất khó mua lại kiểu dáng giống vậy, lần sau chú cẩn thận một chút đi, đừng làm mất nữa.”
Tiểu Ảnh nói xong cũng xoay người rời đi, không nghĩ tới hai hộ vệ cao lớn lại ngăn ở trước mặt.

“Cháu biết cái điện thoại di động này?” Nam Cung Kình Hiên vô cùng kinh ngạc, thật không ngờ mẫu Loading-Word cao cấp lại có thể nói ra từ miệng một đứa trẻ năm tuổi, theo bản năng anh muốn nói một hai câu với cậu bé.

“Dạ, biết một chút, cháu chỉ thấy qua thiết kế hàng mẫu ban đầu của cái điện thoại di động này mà thôi, mẹ cháu mua không nổi cháu cũng chưa từng dùng qua.” Nhưng Tiểu Ảnh không muốn nói chuyện tào lao với anh, cau mày nói: “Chú có thể để cho hai chú này tránh ra không? Mẹ cháu đang đợi cháu đấy.”

Nam Cung Kình Hiên phất tay cho hai hộ vệ thối lui, nhưng từ đầu tới cuối ánh mắt không dời khỏi cậu bé.

“Cháu tên là gì?” Anh chìa tay chạm vào mặt của đứa nhỏ này một tý, đột nhiên trầm thấp hỏi.

Theo bản năng, Tiểu Ảnh lui về phía sau một bước, trong mắt có sự đề phòng, vẻ mặt vẫn trong sáng ung dung như cũ: “Bí mật! Cháu không phải là người nổi tiếng, tên tuổi không đáng bao nhiêu tiền, chú, cháu có việc đi trước, không cần cám ơn cháu!”

Nam Cung Kình Hiên vẫn còn muốn nói thêm gì đó, thế nhưng cậu bé lại nghiêng đầu chạy đi.

Bên trong sân bay lạnh như băng, trong lòng anh có một địa phương mềm mại đang từ từ sụp đổ, dãn ra, không biết có phải là đã suy nghĩ nhiều quá hay không, suốt năm năm nay, đã rất nhiều lần anh nhớ tới, nếu như bé con kia không bị mình tự tay giết chết, có phải cũng đã lớn chừng này rồi hay không?

Gương mặt tuấn tú hơi tái nhợt, đáy mắt của Nam Cung Kình Hiên thoáng qua sự đau đớn, anh ưu nhã đứng dậy.

Năm năm.

Một tiếng thét thảm thiết, một vũng máu đỏ tươi, từ đó, cô biến mất khỏi thế giới của anh.

Dụ Thiên Tuyết….. Đến cùng thì em ở nơi đâu?

Cái tên này lưu luyến ở tận đáy lòng anh, chầm chậm lưu chuyển, có một chút lạnh nhạt, lại có thể lay động từng tế bào trong thân thể anh, để cho mỗi một dây thần kinh cũng khẽ đau đớn, có một loại đau khổ vô hình, như ngọn lửa cháy mãi không cách nào dừng lại.

Dụ Thiên Tuyết gọi điện thoại xong thì quay đầu lại, thấy chỗ ngồi đã không còn bóng dáng con trai.

Nhất thời, sắc mặt cô không còn chút máu.

“Tiểu Ảnh….. Tiểu Ảnh! !” Dụ Thiên Tuyết hốt hoảng tìm kiếm xung quanh, ghế dài phía sau phía trước bên phải bên trái đều nhìn qua một lần, cô nhìn quanh bốn phía: “Tiểu Ảnh, con ra ngoài nhanh lên, đừng hù dọa mẹ!”

Cô chỉ gọi điện thoại vài phút mà thôi, đưa lưng về phía thằng bé cũng chỉ xa có mấy bước chân mà thôi! Làm sao mà có thể không thấy Tiểu Ảnh nữa!

“Mẹ, con ở đây!” Tiểu Ảnh vẫy vẫy tay, từ đàng xa chạy tới.

“Tiểu Ảnh, con đi đâu vậy!” Dụ Thiên Tuyết ôm con trai vào trong ngực, đau lòng nói: “Con hù chết mẹ!”

“Con vừa mới đi làm chút chuyện, mẹ đừng lo lắng.” Tiểu Ảnh suy nghĩ một chút vẫn là nói như thế.

Ở xa xa có mấy người đi tới, đến trước mặt hai mẹ con nhẹ giọng hỏi: “Xin hỏi cô là Dụ tiểu thư phải không? Bùi tiên sinh muốn chúng tôi tới đó cô, đây là Tiểu Ảnh đúng không?”

Dụ Thiên Tuyết trấn an con trai ngoan, nhẹ nhàng đứng dậy, gật đầu nói: “Chính là tôi, làm phiền mọi người rồi.”

“Không phiền toái.” Người đàn ông dẫn đầu khoảng năm mươi  tuổi, gật đầu cười: “Chuyện của Dụ tiểu thư và Bùi tiên sinh tôi đã nghe nói qua một chút, cũng như chị Bùi tôi rất cám ơn Dụ tiểu thư, về sau gọi tôi là chú Trần được rồi, đến đây đi, mời bên này.”

Tâm tư như bay trên không trung của Dụ Thiên Tuyết chầm chậm rơi xuống, hàng mi thật dài hạ xuống, lễ phép nói: “Cám ơn chú Trần.”

Năm năm xa cách, Trung Quốc, thành phố Z, đã lâu không gặp.

*****

Xe chạy chầm chậm, Dụ Thiên Tuyết ôm Tiểu Ảnh ngồi ở trên ghế sau, nhìn phong cảnh lướt qua, hình ảnh trong đầu nhanh chóng chuyển động ngược lại, muôn vàn cảm khái.

“Mẹ, trước kia mẹ ở đâu, bây giờ chúng ta còn có thể về đó ở không?” Tiểu Ảnh chui ra từ trong ngực cô hỏi.

Trong lòng Dụ Thiên Tuyết đau xót, sắc mặt hơi trắng bệch, nhẹ nhàng lắc đầu.

Qua kiếng chiếu hậu chú Trần nhìn thấy cô quẫn bách, cười ha hả nói: “Cậu bé à, không cần lo lắng, chú Bùi của cháu đã sớm thay mẹ cháu sắp xếp xong xuôi tất cả, chỉ cần cô ấy nguyện ý, muốn nghỉ ngơi ở đâu thì nghỉ ngơi ở đó.”

Làn môi của Dụ Thiên Tuyết khe khẽ giật giật, nhưng không có lên tiếng.

Tiểu Ảnh nhìn thoáng qua sắc mặt của mẹ, ngẫm nghĩ một chút rồi mở miệng nói: “Cám ơn ông Trần, mẹ cháu và chú Bùi là bạn rất thân, cháu biết rõ chú Bùi sẽ giúp đỡ mẹ con cháu, mẹ con cháu cũng rất cám ơn chú Bùi, bây giờ mẹ không có chỗ ở, mẹ con cháu có thể ở đỡ nơi đó của mọi người, chờ mẹ tìm được công việc thì mẹ con cháu sẽ chuyển ra, có được hay không?”

Chú Trần nheo mắt, không ngờ những lời như thế lại nói ra từ miệng của một đứa trẻ.

Đứa nhỏ này, cũng quá thông minh, nhỏ như vậy mà biết nhìn mặt nói chuyện rồi.

“Ha ha, nhưng điều này, ông không làm chủ được, dù sao ngày mai Bùi tiên sinh cũng sẽ đến, đến lúc đó Dụ tiểu thư trực tiếp bàn bạc với Bùi tiên sinh thử xem, có thể không?” Chú Trần nhượng bộ một chút, cười ha hả nói.

Hết chương 109


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: 2you, Candy2110, Lantu, Ta tuyet nhu, Tthuy_2203, bu bu, claas_lexion, linh phong, shirleybk, thienbang ruby, yayatruyen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 383 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 12, 13, 14

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.