Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 

Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

 
Có bài mới 03.03.2017, 23:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.04.2016, 18:13
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 241
Được thanks: 1698 lần
Điểm: 27.43
Có bài mới Re: [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 23: Ngoại truyện (2) : Caledon Hockley

☆Editor: Thủy Nhược Lam

Không đợi anh phản kháng, mái tóc bị vướng vào đồng hồ kia trực tiếp bị người kia dứt đứt một đoạn. Tiếp theo bụng anh đột nhiên truyền đến một trận đau nhức, một bàn tay dùng sức thật lớn ấn xuống vùng bụng mềm mại nhất của anh, bữa sáng chưa kịp tiêu hóa của anh suýt chút nữa nôn cả ra. Sau đó anh trơ mắt nhìn tên cướp kia bỏ chạy, đợi đến khi anh được người hầu đỡ dậy thì tên cướp kia đã trực tiếp bỏ chạy.

Giữa ban ngày ban mặt, anh cứ như vậy bị người ta cướp đoạt?

Nước Anh đáng chết, bắc Ireland độc lập đáng chết, phần tử phạm tội đáng chết.

Cal ôm bụng hận không thể tự mình lái xe đuổi theo đâm chết con chuột cống đen thui đáng chết kia, anh... Lần đầu tiên anh gặp chuyện nhục mặt như vậy.

Rose ra khỏi xe từ cánh cửa phía bên kia, nàng tràn đầy quyến rũ, nàng mặc chiếc váy của nhà thiết kế người Pháp nổi tiếng cắt may, chiếc mũ rộng vành có dải lụa màu tím, ánh mắt lạnh nhạt không hề gợn sóng. Nàng cầm trong tay chiếc ô che nắng tinh xảo, nghi ngờ nhìn về phía Cal đang ôm bụng, lễ phép hỏi: "Anh làm sao vậy?"

Bên tai lại đột nhiên truyền đến một thanh âm thanh thúy hò hét, "Đừng lên thuyền."

Đợi đến khi Rose quay đầu đi tìm nơi thanh âm phát ra, chỉ nhìn thấy bến tàu tràn đầy tiếng động nhốn nháo của dòng người, sau đó nàng ngẩng nhẹ đầu, dưới chiếc mũ rộng vành là đôi mắt màu xanh thâm sâu, con thuyền chở khách định kì lớn nhất thế giới cứ như vậy đi thẳng vào đôi mắt nàng.

TITANIC.

Cal vội vàng thu hồi biểu tình nhe răng trợn mắt làm mất đi hình tượng quý ông của mình, thân thể thẳng tắp, đi đến bên người Rose, ra vẻ lạnh nhạt nói: "Anh không sao, xem ra anh nên gặp người phụ trách an ninh ở bến tàu, bọn họ nên quản lý nơi này tốt hơn. Tốt nhất là có thể làm một con đường khác để đám bình dân kia không chen lấn lên đây."

"Anh nên bảo bọn họ làm con đường dẫn thẳng lên trời, lúc đó anh có thể vĩnh viến không nhìn thấy những người bình dân vô dụng trong mắt anh." Rose nhịn không được châm chọc anh một câu, sau đó vươn tay để người lái xe đỡ lấy, một lần nữa lên xe. Cửa lập tức đóng lại, ngăn cách Cal ở bên ngoài với vẻ mặt không hiểu gì.

Cal nhìn vị hôn thê của mình lại đùa giỡn tính tình, anh hơi tức giận đoạt lấy gậy chống từ tay Lovejoy, vì dùng sức quá độ mà bụng anh lại bắt đầu đau đớn, anh vội vã ôm bụng nhìn về bốn phía. Cái tên cướp đáng chết, con chuột tặc tử... Đừng để anh bắt được, bằng không anh sẽ đem nàng nhốt ở trong tù cả đời.

Nhìn bản thiết kế và tự trải nghiệm là hai cảnh quan hoàn toàn khác nhau, Cal tham quan xong phòng nghỉ xa hoa của mình trên tàu, lại nhìn đồ đạc trang trí trong phòng, vô luận là gia cụ phong cách George, hay là phòng tắm có bồn tắm lớn đều làm cho anh cảm thấy chi phiếu trống kia thật không phí phạm. Hết thảy đều hoàn mỹ như vậy, trừ bỏ Rose lấy ra mấy bức họa có hình thù kì quái. Nhân lúc vị hôn thê đi thay quần áo, Cal cố ý đi vào trong phòng, cẩn thận quan sát bức họa của Picasso, không biết nó có cái gì mà làm nàng khuynh đảo đến vậy.

Nhìn một lúc sau, anh đau đầu tới mức không mở được mắt. Chả biết vẽ cái gì, nếu bức tranh kia vẽ cảnh địa ngục thì còn được, Picasso vẽ quả thực là đống rác. Thật sự là sự thưởng thức kì quái, Cal làm bộ như chưa từng nhìn bức tranh kia, giả bộ như mình chưa từng nghiên cứu bức tranh kia vẽ gì.

Nhìn đến tranh, anh lại nghĩ tới bức tranh thiếu nữ mình nhìn hồi nhỏ, đến lúc lớn lên anh mới biết thẩm mỹ của mình bị bức tranh kia ảnh hưởng rất sâu. Cho nên anh lựa chọn Rose, bởi vì ánh mắt màu xanh của Rose rất đẹp, so với bức tranh quái đản kia thì đẹp hơn.

Ánh mắt màu xanh, cặp mắt màu xanh anh gặp được ở bên tàu đột nhiên làm anh tỉnh táo lại, Cal vội vàng vứt ánh mắt kia ra khỏi não. Kẻ cướp kia!

Bữa tối bảy giờ, phòng ăn xa hoa ở tầng D, buổi chiều anh ở cùng vợ chồng nam tước ở phòng có cây cọ uống trà chiều, sau đó hẹn bữa tối cùng ăn. Cal rất thành thạo với  việc giao tiếp, anh có thể dùng thời gian nhanh nhất để hòa mình với đám người cùng đẳng cấp hoặc những người được hoàng thất tin tưởng.

Không có vấn đề gì có thể làm khó được anh, nhưng hình như anh có một vấn đề khó giải quyết đó là vị hôn thê. Chờ khi đi đến nhà ăn, mới phát hiện Rose căn bản không có cùng anh đi đến nhà ăn. Anh ở nhà ăn chửi thầm một tiếng, sau đó cáo lui với nam tước phu nhân, xoay người liền hùng hổ hướng cầu thang đi lên, người hầu tới báo cáo, Rose đi đến phía đuôi thuyền.

Làm vợ tương lai của anh, ngay cả bữa tiệc xã giao cũng không tham gia, quả thật là tùy hứng. Anh tức giận hướng sàn tàu đi đến, liếc mắt một cái thì nhìn thấy Rose đứng bên cạnh lan can, bên người nàng còn đứng hai thành viên trong đoàn nhạc RMS Titanic thuê. Một người đàn dương cầm còn một người là chỉ huy dàn nhạc gọi là cái gì Wilde.

Đây là điều anh không thể hiểu được từ Rose, thân là một thục nữ danh viện, luôn thích cùng một số thứ không có tác dụng.

Cal vô lực đưa tay đặt ở trên lưng, ở phía sau Rose đợi một lúc, kết quả nàng căn bản không quay đầu lại, một bên chuyên chú nhìn xuống bên dưới. Có cái gì đẹp mắt chứ, phía dưới không phải là người ở khoang hạ đẳng sao? Không cẩn thận còn có con chuột chạy tới chạy lui, trừ bỏ một đống người đi di dân làm lao công còn có thể làm gì.

Cal đi vào, vừa muốn gọi nàng, Wilde đứng ở bên người Rose đột nhiên quay đầu, sau đó gật đầu tiếp đón anh, vươn tay làm một cái thủ thế im lặng. Vị chỉ huy dàn nhạc sau khi làm thủ thế không lễ phép xong, còn nghiêng đầu, đưa tay đặt ở bên cạnh tai, đây là một cái tư thế lắng nghe.

Cal mạc danh kỳ diệu nhìn hắn, anh dừng bước chân lại, đi qua nhìn xuống sàn tàu phía bên dưới. Ánh sáng hoàng hôn chiếu xuống sàn tàu một màu kim bích huy hoàng, mỗi người —— người di dân, quý tộc, nam nhân, nữ nhân đứng ở bên cạnh cây cột cách không xa lan can, vô số người vây ở nơi đó.

Không có người nói chuyện, yên tĩnh ngay cả biển cũng yên lặng.

Chính là phần yên tĩnh này, làm điệu nhạc thê lương từ kèn Harmonica không ngừng bay xa. Cal đi đến bên cạnh lan can, đưa tay đặt lên trên lan can, chỉ cần tập trung lực chú ý, thanh âm của kèn Harmonica sẽ chui vào tai mỗi người.

Tiếp đó anh nhìn thấy cô, quần áo tả tơi, ngồi ở bên cạnh lan can thuyền, cúi đầu thổi kèn Harmonica. Cuối cùng ánh mắt dừng trên mái tóc màu vàng kim kia, giống như cả thế giới vì cô mà ngừng chuyển động, thẳng đến cô diễn tấu xong khúc nhạc kia.

Cal đột nhiên cảm thấy cô rất quen thuộc, phần quen thuộc này làm anh sinh ra cỗ đau buồn quỷ dị.

"Khúc nhạc này thật xinh đẹp, tên của nó là gì." Rose lên tiếng hỏi, biểu cảm của nàng rất ôn nhu, giống như bị tiếng kèn Harmonica đả động tới tấm lòng.

"Trước kia theo chưa từng nghe qua, nó nói cho chúng ta biết một câu chuyện xưa, chuyện xưa rất mỹ lệ." Wilde nhẹ giọng trả lời, hắn còn gọi nghệ sĩ dương cầm bên cạnh hỏi, "Percy, anh có nghe qua không?"

Nghệ sĩ dương cầm trầm tư một chút, phi thường tiếc nuối lắc đầu.

"Xem ra đó là chuyện xưa chỉ thuộc về nữ hài này." Wilde nhìn chằm chằm phía dưới, lộ ra một nụ cười chân thành.

"Bất quá là làm xiếc." Cal sau khi nghe xong, quyết đoán có kết luận, nhìn xem một thân quần áo dơ bẩn, vừa nhìn thấy chính là kẻ lang thang ăn ngủ đầu đường hoặc là ngủ ở dưới cầu, kẻ lang thang thổi kèn Harmonica ăn xin, loại chuyện này quả thực nhìn quen lắm rồi.

Wilde cùng Percy Tyler kinh ngạc nhìn anh một cái, sau đó ăn ý cúi thấp đầu xuống. Chỉ huy dàn nhạc vỗ bả vai nghệ sĩ dương cầm, "Percy, chúng ta phải bắt đầu rồi, đêm nay chúng ta khúc nhạc đầu tiên chúng ta diễn khúc sông Danube màu lam đi."

"Chúng ta có thể diễn tấu đoạn kèn Harmonica này sao?"

"Vậy thì phải hỏi đứa trẻ kia một chút, khách nhân cũng không nghe âm nhạc không có tên."

"Ngươi sai lầm rồi, Henry, cho dù có tên bọn họ cũng không nghe." Nghệ sĩ dương cầm cười cùng chỉ huy dàn nhạc đi trở về, rất nhanh liền biến mất ở trên sàn tàu.

Cal nhìn thấy Rose cũng quay đầu nhìn anh, ánh mắt kia cùng hai người vừa rồi giống nhau như đúc. Anh ẩn nhẫn hạ nuốt xuống ngụm khí ở cổ họng, nói với Rose: "anh nghĩ nam tước Scotland đang chờ chúng ta, không cần vì màn biểu diễn kia mà làm lỡ chính sự."

"Chính sự? Anh gọi cái là xã giao dối trá kia là chính sự sao?" Rose không thể tin được nhìn anh, tiếp đó nhấc tay khỏi lan can, xoay người bước đi, "Anh vĩnh viễn không biết cái gì mới gọi là những thứ tốt đẹp nhất."

"Cái gì... Dối trá? Những thứ tốt đẹp?" Cal khinh thường cười ra tiếng, anh bước nhanh đi theo bước chân của Rose, tính toán để vị hôn thể của hắn biết nếu cứ làm vậy anh sẽ tức giận. Đi qua hai bước, anh đứng lại, ôm ngực, chậm rãi nhíu mày, cái cảm giác quen thuộc kia lại truyền đến. Trong giây lát, Cal đột nhiên ý thức được bản thân bỏ qua cái gì.

Kia đầu tóc màu vàng, kia một thân quần áo dơ bẩn lam lũ, kia ánh mắt màu xanh nhạt. Anh xoay người, bỗng nhiên liền nhìn thấy bóng dáng đứng thẳng lên, đứng ở trên lan can, cô đứng thẳng tắp như vậy, giống như giây tiếp theo sẽ bay mất.

Cal thân thủ bắt lấy lan can, ngừng thở, nhìn bóng lưng kia, ánh sáng của buổi hoàng hôn sắp biến mất. Bức tranh thiếu nữ ẩn giấu trong đầu anh lại một lần nữa xuất hiện.

Anh nghe được thanh âm của mình run run vang lên, "Lovejoy, bắt lấy nàng." Nói xong anh lập tức tỉnh táo lại, đề cao thanh âm bổ sung, "Nàng là kẻ cướp kia."

Cái gì mà bức tranh thiếu nữ chứ, căn bản là tên trộm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Nhược Lam về bài viết trên: Lá Phong Đỏ, Miiumiu nguyen, Nam Cung Hiên, ghetBTVN, hienheo2406
     

Có bài mới 05.03.2017, 21:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.04.2016, 18:13
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 241
Được thanks: 1698 lần
Điểm: 27.43
Có bài mới Re: [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 24: Ngoại truyện (3):  Caledon Hockley

☆Editor: Thủy Nhược Lam

Đúng, một kẻ trộm. Mặc quần áo dơ bẩn như được nhặt ra từ đống rác, kiếm ăn ở tầng dưới cùng của xã hội.

Cal chưa từng có cảm giác bản thân mình nôn nóng, anh dùng sức nắm lấy cổ áo, vội vã từ tầng dưới cùng của sàn tàu đi lên trên. Bắt được kẻ trộm, anh rất nhanh có thể lấy lại được chiếc đồng hồ kia. Không quản lấy cái đồng hồ vì lí do gì... Cal nghĩ vừa rồi mình chạy đến nhìn xuống khoang dưới chỉ để nhìn một tên tội phạm biểu diễn. Điều này là cần thiết, chỉ có anh mới nhận ra được đó là tên trộm. Có lẽ căn bản không cần đến nhận diện, chỉ cần anh phân phó một tiếng không cần biết đó là ai, trực tiếp định tội là được.

Bây giờ anh nên làm gì?

Cal chạy đến gian hút thuốc tầng A, tựa vào lò sưởi cao hai mét hút xì gà. Anh từng cùng vài người quý tộc tán gẫu về thế cục chính trị đương thời, cùng tán gẫu danh sách hàng hóa có thể sinh ra lãi.

Đó là lĩnh vực anh am hiểu và kiêu ngạo, anh luôn có thể từ trong đống hàng hóa tìm ra những thứ có thể sinh lời. Cal ở gian hút thuốc đợi một lúc, hoàn cảnh quen thuộc làm anh thả lỏng vài phần, anh tận lực không nghĩ đến cái đồng hồ hoặc là ánh mắt màu xanh kia.

Thời gian hút thuốc càng lâu, Anh nhìn thấy Rose và mẹ của nàng đứng bên cạnh cầu thang ở phòng chờ, hắn có lẽ nên cùng bà hàn huyên vài câu nhưng không biết vì sao anh lại cảm thấy mệt mỏi.

Cal lần đầu tiên cảm thấy lòng có dư mà lực không đủ, cái cảm giác ngực buồn bực khó chịu lại bắt đầu xuất hiện. Anh lập tức về phòng của mình, bồi hồi đi qua đi lại mấy lần, thẳng đến khi đè nén được buồn bực xuống đáy lòng. Sau đó anh mở quầy rượu ra lấy một chai rượu rồi rót cho mình một ly Brandy, bàn tay chậm rãi cọ xát cái Ly, ngửi rượu rồi một hơi uống hết ly rượu.

Đợi đến khi rượu phát huy công hiệu, Cal mới cảm thấy mình thoải mái một ít. Anh đi đến sàn tàu của mình rồi nằm lên trên ghế nằm, mặt không biểu cảm tiếp tục rót rượu. Ly thứ hai anh mới đổi cách uống, từng ngụm từng ngụm nhỏ, vô cùng tao nhã uống hết ly rượu. Uống say, trong đầu anh lại bắt đầu những suy nghĩ trật đường ray. Anh lại nghĩ đến đôi mắt màu xanh kia, lúc đầu anh nghĩ đó là của vị hôn thê, nhưng là rất nhanh anh liền rõ ràng, những cái anh đang tưởng tượng là những hình vẽ mơ hồ.

Anh nghĩ tới những thứ linh tinh, da trắng như tuyết, mái tóc vàng kim, đôi mắt xanh biếc.

Một thiếu nữ, ngồi ở trong tranh sơn dầu nhìn anh.

Tranh sơn dầu là năm 1526, thời kì văn hóa phục hưng lỗi thời. Anh dại dột luôn luôn hỏi, nàng là ai, sao nàng không đi ra. Cái loại nhan sắc này đánh sâu vào trực quan của anh, làm anh trực tiếp biến nó thành thẩm mỹ quan của mình. Làm cho anh khi chọn phụ nữ luôn thiên hướng nhan sắc này mà chọn, bao gồm cả vị hôn thê bây giờ, ánh mắt cũng là màu xanh.

Cal tiếp tục uống rượu, đầu óc anh không rõ lắm, rượu rơi vài giọt xuống quần. Thậm chí vừa rồi còn cảm thấy có người ở trong phòng sinh hoạt chung chạy tới chạy lui, anh nhướng người lên nhìn qua cửa kính sàn tàu, cái gì cũng không có.

Mang theo chai rượu, cầm trong tay ly rượu, anh cười hề hề đứng lên, từ sàn tàu đi đến phòng sinh hoạt chung, nghĩ đến vào trong phòng tắm tắm một cái. Trong não nhan sắc kia luôn mơ hồ lơ lửng, điều này làm bước chân của anh lảo đảo. Thật vất vả nhìn thấy cửa, trực tiếp lấy tay đẩy cửa vào, bên trong vang lên tiếng nước như tiếng thủy tinh vỡ, rào rào chui vào trong lỗ tai của anh, Cal hơi mơ hồ trong tầm mắt chợt xuất hiện một bóng dáng màu trắng tuyết.

Đột nhiên trong lúc đó, anh cái gì cũng không nghe thấy, tất cả yên tĩnh kì lạ.

Nhan sắc mơ hồ, như là một thanh đao bén nhọn, hung hăng đâm thẳng tới mắt anh, chui vào trong ngực, nháy mắt rõ ràng lên, ánh mắt màu xanh nhạt như bầu trời buổi sáng, từ trong bức tranh bước ra. Cal chỉ ngây ngốc nhìn nàng, sợi tóc màu vàng ẩm ướt xõa xuống ngực nàng, những giọt nước sạch sẽ lướt qua khuôn mặt nàng sáng long lanh.

Anh phát hiện, bức tranh cũ kĩ kia bay mất, từng chút từng chút một bị ánh mắt màu xanh nhạt của nàng nghiền nát. Cal rốt cuộc nhớ không nổi bản thân vì sao muốn sa vào trong đó, đầu óc của anh càng thêm hỗn độn, anh cảm thấy mình đang nằm mơ, mơ một giấc mơ đẹp làm xương cốt của anh phát run.

Anh thậm chí cảm thấy mình nên đi lên vài bước, đi sờ sờ nàng, nhìn xem có phải là bức tranh sơn dầu hay không.

Nàng thân thể tuyết trắng, tứ chi thon dài tinh tế, mái tóc màu vàng cùng ánh mắt màu xanh... Ở trừng hắn?

Cal nháy mắt cảm thấy hơi thất kinh, anh cũng không biết mình hoảng sợ cái gì, ly rượu trong tay chảy xuống, âm thanh thanh thúy làm anh giật mình, anh hư con quay không có trục, nhanh chóng lùi lại vài bước. Sau đó giống như một quý tộc chưa trải việc đời, cúi người xin lỗi, "Thật có lỗi, tôi đi nhầm chỗ." Trí nhớ của anh càng thêm hỗn loạn, chẳng lẽ đi đến phòng cách vách? Hay là anh đang nằm mơ, anh không dám nhìn trộm nàng lần nữa, mái tóc dài xõa xuống, từng giọt nước chảy dài xuống tới bụng.

Một loại cảm giác khô nóng khó chịu chạy thẳng tới bụng, Cal theo bản năng bảo trì phong thái quý tộc, anh giống như binh lính bị bại trận, vội vàng tháo chạy. Miệng anh nói gì anh cũng không nhớ rõ, chỉ muốn thoát khỏi ánh mắt màu xanh tràn ngập lửa giận kia.

Anh lảo đảo dùng sức chạy tới cửa, ý đồ tỉnh lại từ trong giấc mộng. Chân dẫm lên mảnh thủy tinh, Cal hơi hoảng hốt xoay người nhìn xem bốn phía. vách tường hoa lệ, lò sưởi thiết kế sát bên tường,  gia cụ hoa lệ, còn có quầy rượu của anh. Không sai mà, anh đột nhiên tỉnh táo lại, đây là phòng của anh.

Đợi chút, vừa rồi... Nữ nhân kia là ai?

Cal mộng vài giây, cồn làm đầu óc anh chuyển động chậm hơn bình thường nhiều. Chẳng lẽ anh vừa mới nhìn thấy đều là ảo giác, vậy nhìn lại vài lần nghiên cứu một chút, Cal kinh nghi lập tức chuyển thân đẩy cửa ra, "Chờ một chút, đây là phòng của tôi." Nhưng khi liếc qua bồn tắm thì không thấy người, trên sàn tất cả đều là nước, Cal ngẩn người, còn chưa kịp phản ứng thì hạ thân truyền đến cảm giác đau nhức tới mức không chịu được. Loại cảm giác đau đớn này giống như có người đánh gẫy xương cốt toàn thân, sau đó xương cốt vỡ vụn, tất cả đau đớn đều tụ lại một chỗ, anh trực tiếp quỳ rạp xuống mặt đất, chỉ có thể làm động tác hít khí.

Chuyện xảy ra kế tiếp thực sự là một hồi ác mộng, Cal chưa từng trải qua chuyện gì mà làm anh muốn nổi điên như vậy. Nữ nhân không biết từ đâu xuất hiện trong bồn tắm của anh sau khi cho anh một cú vào bụng, vô cùng dùng sức đá anh một cước. Cal bị đá tới mức tất cả đồ trong bụng đều phun ra,may là miệng anh nhét khăn lông.

Lúc nữ nhân kia kéo anh đến phòng sinh hoạt chung, mái tóc ẩm ướt bao trùm lên mặt anh. Mũi Cal đều là hơi nước, còn có trên người nàng như có như không hương vị nữ nhân sau khi tắm xong. Loại hương vị này làm anh rất dễ chịu, anh cảm thấy bản thân rất đau, so với bị mấy chiếc ô tô nghiền qua đều thống khổ hơn. Phía trên đau nhức truyền tới bụng, tất cả làm anh thấy đau đớn hơn.

Loại thống khổ này làm anh cực độ tức giận, không có người nào dám đối xử với anh như thế, lần đầu tiên nghĩ tới giết người.

Thẳng đến khi anh bị ga trải giường trói chặt lại, Cal mới chính thức ý thức được, anh gặp được một tên cướp xâm nhập bắt cóc. Mồ hôi lạnh từ trong cơ bắp đang run rẩy chảy ra ngoài, anh dùng cái mũi khó khăn hô hấp. Tên cướp kia quăng anh trên sàn nhà, bỏ chạy vào trong phòng tắm, Cal khẩn cấp nghĩ muốn thoát khỏi trói buộc, nhưng là vô luận anh giãy dụa thế nào, đều không có cách nào xé mở ga giường bò ra.

Cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, động tác của Cal lập tức cứng ngắc, giương mắt nhìn thì chỉ thấy làn váy bay qua mặt anh. Anh gian nan hạ ánh mắt. Anh phát hiện nữ nhân kia chạy ra khỏi phòng, anh lập tức lại bắt đầu nỗ lực giãy dụa. Không giãy dụa được hai cái, cái kia tóc tai bù xù nữ nhân từ trong phòng cầm lấy cái hộp chạy ra, nhìn cũng không nhìn anh một cái, trực tiếp ngồi lên trên đất, làn váy màu trắng gạo uốn lượn thành đường cong xinh đẹp.

Cal giương mắt nhìn thấy nàng an vị ở cách đó không xa, tóc dài phân tán ở trên gương mặt, tư thế bây giờ của anh chỉ nhìn thấy khuôn mặt như ẩn như hiện của nàng, điều này làm cho anh không thể nhớ được khuôn mặt của tên cướp vừa rồi. Vừa rồi trong phòng tắm, Cal nhớ tới một thân trần truồng vừa nãy, chỉ cảm thấy phía dưới càng thêm thống khổ.

Nữ cường đạo trầm mặc nhìn vào gương, nàng tạo ra cho người ta cảm giác hít thở không thông, Cal không thể đoán được nàng làm gì tiếp theo. Tủ sắt ở trong phòng anh có một số lượng lớn tiền, còn có hải dương chi tâm quý giá. Chẳng lẽ nàng đang suy nghĩ nên dùng cách gì để ép anh nói ra mật mã, Cal sau khi nghĩ ra được đáp án đáng tin này thì tỉnh táo lại, chỉ cần nàng mở miệng ép hỏi, anh liền có cơ hội cùng nàng đàm phán, sau đó Cal vặn vẹo thân thể, ý đồ để bản thân thoát khỏi khốn cảnh.

Anh nâng mắt cảnh giác nhìn nàng, đánh giá nàng, dự đoán bước tiếp theo nàng sẽ làm. Tiếp đó anh nhìn thấy nữ nhân kia vén tóc lên, nàng dùng động tác rất thông thạo vén sợi tóc phân tán thành búi tóc, từng sợi từng sợi, Cal rốt cục nhìn thấy mặt nàng.

Một khuôn mặt vẫn còn trẻ, vương chút non nớt.

Nàng cuốn hết tóc lên lộ ra cần cổ trắng nõn. Ngón tay thon dài cẩn thận vuốt ve gương mặt, giông như nàng không biết khuôn mặt này, nàng đang cố gắng phân biệt nó.

Cal cảm thấy trường hợp này có vẻ quái đản mà duy mỹ.

Anh nhìn nàng bắt đầu hoá trang, động tác của nàng nghiêm cẩn đáng sợ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào gương, thần thái giống như đang đang tạo ra một tác phẩm nghệ thuật.

Ánh mắt màu xanh nhạt, ánh mắt từ rực lửa biến thành tĩnh lặng, nàng lộ ra một chút điềm tĩnh mỉm cười ngọt ngào. Cal không thể tin nhìn nàng, giống như cảnh trong mơ. Nàng đứng lúc thức dậy, Cal gần như quên nữ nhân này là cường đạo, cánh môi vốn mất đi huyết sắc sau khi bôi vẽ lên giống như cánh hoa hồng, móng tay được xử lý sạch sẽ không thấy chút bẩn nào, nàng trộm váy nhưng lại giống như nó được may vì nàng.

Tầm mắtcủa  Cal đã bị nàng bắt mất, lúc nàng ở trên địa bàn của anh đi tới đi lui, liền giống như anh là kẻ trộm mà nàng là chủ nhân.

Sau đó nàng tao nhã mà hàm xúc nở nụ cười, ánh mắt trong trẻo nhìn anh, thật giống như bọn họ quen biết nhiều năm. Một giây sau nàng quay người bước ra ngoài cửa.

Cal bật thốt lên muốn gọi nàng lại, không cho đi. Miệng lại chỉ thốt ra tiếng rên rỉ, anh ra sức giãy dụa, muốn rống giận với nàng không cho đi.

Đúng vậy, không cho đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Nhược Lam về bài viết trên: Nam Cung Hiên, ghetBTVN, hienheo2406
     
Có bài mới 08.03.2017, 09:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.04.2016, 18:13
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 241
Được thanks: 1698 lần
Điểm: 27.43
Có bài mới Re: [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quà 8/3 nhé
Chương 25: Ngoại truyện (4):  Caledon Hockley

☆Editor: Thủy Nhược Lam

"Tiên sinh, người làm sao vậy?" Nhân viên phục vụ vừa đi vào hô to, hắn để mâm rượu lên mặt bàn, cuống quýt chạy tới bên người Cal rút khăn lông trong mồm anh ra.

Cal căn bản không có để ý tới tâm tư người khác, tức giận, kích động, điên cuồng trộn lẫn vào với nhau thành một khối, làm tiếng kêu của anh hơi cuồng loạn, "Bắt lấy nữ nhân vừa rồi cho ta, cái nữ nhân đáng chết."

Lovejoy vừa khéo đi vào, ông ta nhìn thấy Cal trong nháy mắt, hơn nữa anh hò hét, vị lão nam nhân có sức quan sát kinh người chạy vội tới ngoài cửa. Ông ta ở hành lang nhìn lung tung, ý đồ nhìn nữ nhân mà Cal la hét muốn bắt. Đáng tiếc ông ta rất nhanh liền hiểu rõ, ông ta không có nhiều manh mối nhận dạng, cũng không có nhìn thấy tội phạm thất kinh chạy trốn, cho nên ông ta vô công mà quay trở về.

Cal được nhân viên phục vụ tháo bỏ ga giường, anh ảo não rên rỉ vài tiếng, gần như không thể đứng lên, được nhân viên phục vụ nâng dậy, anh vội vàng vọt tới phòng tắm nôn ra hết những gì anh mới ăn. Rượu mới uống, đồ ăn trong tiệc tối, còn có một chút hoa quả toàn bộ nghiền ép lên thực quản của anh, làm anh càng thêm thống khổ.

Hắn chống tay lêntrên bồn rửa mặt, mặt đầy mồ hôi, sắc mặt xanh mét. Hô hấp làm nơi bụng bị đá càng thêm đau đớn, hơn nữa bụng đau đớn càng làm anh không thể di chuyển.

Lovejoy đi vào, ông ta nói: "Đã để tổng quản đi gọi bác sĩ, Hockley tiên sinh."

Cal đột nhiên sốt ruột hỏi, "Có nhìn thấy nàng không?"

"Nàng?" Lovejoy khó có khi lộ ra biểu cảm mờ mịt, tiếp theo phản ứng trở lại nói, "Là 'Nữ nhân' tập kích ngài sao?" Kỳ thực ông ta thật nghi ngờ, một nữ nhân sao có thể đánh một nam nhân to lớn như vậy?

"Mặc váy màu trắng gạo, tóc vàng, trên đầu cài kẹp tóc bươm bướm của Rose, còn có nàng cầm trong tay một cây quạt." Cal tức giận hất tay của nhân viên phục vụ ra, anh đè bụng mình lại, bởi vì động tác mạnh làm cảm giác đau đớn càng thêm rõ ràng.

Lovejoy đột nhiên quay đầu, ra bên ngoài nhìn, nheo mắt lại, vừa rồi ông ta vừa khéo gặp thoáng qua nữ nhân kia.

"Nàng nhất định ở thượng đẳng khoang." Cal cắn răng nỗ lực đè nén hô hấp mang đến thống khổ, anh đột nhiên cười lạnh hai tiếng, đột nhiên bùng nổ cao giọng nói, "Nàng mặc quần áo đều là ta bảo ngươi cho người mua, tất cả đều là tác phẩm của nhà thiết kế tốt nhất, nàng tuyệt đối là vì lẫn vào thượng đẳng khoang mới có thể ăn cắp quần áo."

"Ngươi còn bị mất cái gì không? Tiên sinh." Lovejoy bắt đầu cẩn thận quan sát bốn phía, ông ta biết làm cách gì để tìm được manh mối nhanh nhất của tội phạm. Rất nhanh ông ta liền nhìn thấy cái gì đó bất thường, ông ta bước nhanh đi đến bên cạnh bồn tắm lớn, khom người dùng hai ngón tay cẩn thận nhấc lên quần áo bẩn thỉu của nam, một bức tranh phác họa liền rơi xuống, Lovejoy tiếp tục rũ vài lần, mười đồng tiền đô la cùng vé tàu cũng bay ra.

"Không có." Cal không chút do dự phủ nhận, nói xong chính anh mới kinh nghi bất định đứng lên, không quá khẳng định thấp giọng nói, "Nàng không có lấy cái gì, chỉ là quần áo, những thứ này Rose có mấy hòm."

"Vé tàu hành khách tên là Albert, nam tính, khoang thuyền tầng G, bình dân." Lovejoy xác định bản thân không thể lấy được thông tin hữu dụng gì từ trong bộ quần áo này, ông ta cầm lấy vé tàu và bức tranh.

"Nàng là nữ." Cal nói lời son sắt bác bỏ, anh dùng lực nói xong lại ghé vào bồn rửa mặt nôn khan vài tiếng, một cước kia đá anh tới mức lục phủ ngũ tạng lệch vị trí. Tiếp đó anh nhớ tới cái gì, cấp tốc quay đầu, gắt gao nhìn chằm chằm bộ quần áo của kẻ lang thang, đầu óc anh tự động đem hình ảnh này hợp lại. Bến tàu bị trộm mất đồng hồ, đuôi thuyền nghe được thanh âm kèn Harmonica, còn có lúc xác nhận nàng là trộm,dáng vẻ nàng cúi đầu ngồi ở ghế tựa. Rất nhanh, anh rốt cục nhớ tới gương mặt sạch sẽ trắng nõn của nàng... Tên trộm, kẻ cướp, con chuột cống đáng chết...

Cùng một người, là cùng một người.

Một thứ gọi là lửa giận mãnh liệt thiêu thốt anh, Cal tùy tay lấy cái cốc trên giá hung hăng đập lên trên bồn rửa mặt. Anh bị một nữ nhân là kẻ lang thang đùa giỡn, nàng chính là một người giả dạng danh viện.

Nàng cướp đi đồng hồ của anh, còn chết cũng không thừa nhận. Nàng lấy trộm quần áo, tính toán chim sẻ biến thành phượng hoàng đi đến thượng đẳng khoang quyến rũ nam nhân sao?

"Bắt lấy nàng, đi tìm người duy trì an ninh, nhốt nàng lại." Cal cảm thấy bản thân khó chịu đều là lỗi của nữ nhân ở hạ đẳng khoang kia, chỉ cần nhốt nàng lại anh sẽ khôi phục bình thường.

Lovejoy cầm lấy bức tranh phác họa, cẩn thận quan sát, không đợi xem vài lần,tờ giấy trong tay bị người khác cướp đi. Cal đoạt lấy bức phác họa, mặt không chút biểu cảm nhìn nam nhân trong bức họa, hừ, tiểu bạch kiểm.

"Đây là cái gì?" Cal nắm tờ giấy, làm khuôn mặt trên tờ giấy xuất hiện nếp nhăn

"Đại khái là người rất quan trọng với nàng." Lovejoy lạnh nhạt phỏng đoán, "Có thể là người nhà, nhưng càng có khả năng là người yêu. Chỉ có nữ nhân đang yêu mới có tình thú mang bức họa người yêu đặt bên người thôi."

"Người yêu?" Cal buồn cười lặp lại, "Người yêu của nàng? Cũng là ở khoang hạng ba?" Tờ giấy phỏng tay làm Cal vo lại, cuối cùng lại ma xui quỷ khiến nhét bức họa vào trong túi, tay hướng lên trên kéo cổ áo, ý đồ muốn hủy đi cảm giác khó chịu này. Sau đó tay anh chống thắt lưng, tựa vào bồn rửa mặt, nói với Lovejoy: "Chúng ta nhanh chút đi tìm, nàng đi không xa."

Lovejoy nhìn thoáng qua anh, tiếp đó bước nhanh đi đến trước mặt Cal,tay duỗi ra đè lại bụng anh. Cal không có phòng bị, đau đến hít một ngụm khí lạnh.

"Hẳn là ứ thương, ở bụng, để bác sĩ kiểm tra sau đó ngài phải nằm nghỉ ngơi, bụng bị đá không nên vận động kịch liệt."

Cal không kiên nhẫn bắt lấy tay Lovejoy, thấp giọng hung ác nói với ông ta: "Ta nói, tìm được nữ nhân kia, ta muốn tìm được nữ nhân kia."

"Ta biết nàng lớn lên trông thế nào, tiên sinh." Lovejoy mặt không biểu cảm, lạnh lẽo nói.

"Ta cũng biết." Cal rốt cục không thể nhịn được nữa, anh nhìn mình trong gương, tóc tai tán loạn như người bị ngã ngựa. Sau đó anh lấy từ trong túi ra một cái đồng hồ, mở ra thấy, "Bây giờ bên ngoài có rất nhiều người, nàng không phải là hành khách của khoang này, không có cách nào trở lại phòng trong khoang thượng đẳng. Cho nên nàng nhất định đi tới sàn tàu tản bộ, phòng đọc, phòng nghỉ nữ tính hoặc nhà ăn."

"Hoặc là nàng sẽ lợi dụng ưu thế nữ nhân của mình, thông đồng với nam sĩ khoang thượng đẳng, theo ta thấy, nàng bộ dạng cũng không tệ." Lovejoy tiếp tục nói tiếp, ông chỉ là đem mọi chuyện có khả năng nói ra, nói xong mới phát hiện Cal dùng ánh mắt vô cùng đáng sợ trừng mình, mặt không còn chút máu, nhìn như ác quỷ.

Cuối cùng Cal rốt cục gật đầu, nghiến răng nghiến lợi thừa nhận: "Lớn lên thật không sai."

"Ta đi gọi tới phòng giữ an ninh." Lovejoy sờ soạng súng trong túi áo, ông ta mặt lạnh như tiền đi ra ngoài.

"Trở về." Cal đột nhiên hữu khí vô lực quát khẽ.

Lovejoy quay đầu, mặt không hiểu.

"Ngươi đi lại đỡ ta một chút, ta với ngươi cùng đi." Cal tay ôm bụng, chỉ cần hô hấp cũng cảm thấy đau đớn khó nhịn.

Lovejoy mặt lộ vẻ không đồng ý, ông ta vừa muốn nói gì, Cal lại trở về soi gương, một bên ghét bỏ nói với nhân viên phục vụ, "Giúp ta làm, chỉnh sửa lại một chút."

Lovejoy,...


Đã sửa bởi Thủy Nhược Lam lúc 08.03.2017, 22:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Nhược Lam về bài viết trên: Nam Cung Hiên, ghetBTVN, hienheo2406
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mẹ gấu, The tran và 94 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92



Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.