Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 585 bài ] 

Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

 
Có bài mới 02.03.2017, 07:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9334 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 53 - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 53: Tôi biết chứ, cô là Tiếu Bảo Bối!
Editor: Táo đỏ phố núi

"Tiếu Bảo Bối, đoán xem mình là ai!" Buổi tối, Tiếu Bảo Bối nhận được một cuộc điện thoại gọi đến.

Thật ra, tên người gọi tới đã hiển thị trên màn hình. Nhưng mà nghe thấy đầu bên kia điện thoại đang giả giọng của Lâm Chí Linh, thì Tiếu Bảo Bối không nhịn được mà phụ họa theo: “Là ai ta? Hơn nửa đêm còn quấy rầy giấc ngủ của người khác, thất đức quá mà!”

“Nha đầu xấu xa kia, mình mới đi có một chút à, đã quên mất giọng nói của mình rồi?”

Không ngoài dự liệu, cô gái ở đầu bên kia điện thoại nhanh chóng nổi đóa lên.

“Nhạc Dương, con nhỏ láo toét không biết xấu hổ hay sao mà còn nói! Vừa đi một cái là đi hết nửa năm, cậu có biết mình nhớ cậu nhiều như thế nào không?”

Trên đời này có một dạng người rất đặc biệt.

Mặc dù không phải người thân trong nhà, nhưng lại thân hơn người nhà.

Có những chuyện không thể mở miệng nói với cha mẹ, hoặc là đối với người nhà không dám thể hiện ra vẻ mặt khác của mình, nhưng mà trước mặt người này lại thể hiện ra hết. Dieen ndk dan/le eequh ydo nnn.

Đối với Tiếu Bảo Bối, Nhạc Dương chính là một người đặc biệt như vậy. Quãng thời gian mà cô ấy chưa đi, dường như mỗi ngày Tiếu Bảo Bối đều quấn quít ở cùng một chỗ với cô ấy. Có cái gì không vừa lòng, Tiếu Bảo Bối đều có thể trút ra trước mặt của cô ấy một cách thoải mái.

Có thể nói là Nhạc Dương chính là thùng rác tình cảm của cô.

Cho nên, trong khoảng thời gian Nhạc Dương rời đi, đối với Tiếu Bảo Bối mà nói rất là đau khổ và tối tăm.

Bây giờ lại một lần nữa nghe thấy giọng nói quen thuộc ở bên kia đại dương, sao Tiếu Bảo Bối có thể không vui được chứ?

“Cái con nhỏ xấu xa không biết xấu hổ này còn dám nói nhớ mình nữa sao? Mấy ngày trước mình đã gọi cho cậu biết bao nhiêu cuộc điện thoại, nhưng mà đồ xấu xa nhà cậu không hề nghe cuộc nào!” Bằng không, Nhạc Dương cũng sẽ không nói Quý Xuyên đi đón cô!

“Cậu gọi điện thoại cho mình?” Lúc này Tiếu Bảo Bối mới nhớ tới, kể từ lúc lên máy bay sau hôn lễ, Kiều Trác Phàm lấy lý do là không thể gọi điện thoại, đã thu điện thoại của cô.

Sau đó, cô giống y như người nguyên thủy, phương tiện giải trí duy nhất là xem ti vi.

Nếu như không phải cô quay lại đi làm ở Tiếu Thị, đoán chừng là điện thoại di động vẫn bị Kiều Trác Phàm thu giữ.

“À, mình nhớ ra rồi. Thời gian gần đây mình không mang theo điện thoại di động…” Tiếu Bảo Bối một lần nữa cho rằng, dựa theo tính cách của Nhạc Dương thì cô phải tốn nước miếng giải thích một phen.

Ngờ đâu, hôm nay Nhạc Dương vô cùng hiểu chuyện.

“Biết rồi, biết rồi, cậu tân hôn đúng không! Mấy ngày liền ngay cả điện thoại cũng không thèm quan tâm tới, điều này cũng rất tốt!” Cô gái nào đó đang cười bỉ ổi, thông qua tần sóng vô tuyến truyền vào trong tai của Tiếu Bảo Bối. Có thể ghĩ được, trong đầu óc của cô gái mập mạp nào đó bây giờ đang trình diễn cái gì.

“Nhạc Dương, cậu biết sao?” Tiếu Bảo Bối muốn hỏi chuyện chú rể của cô là người khác!

Nhưng Nhạc Dương lại cho rằng, Tiếu Bảo Bối hỏi cô về chuyện kết hôn, liền cười hì hì trả lời: “Biết chứ, biết chứ! Mình sẽ không trách cậu chuyện cậu không cho mình biết, ai bảo mình đầu óc bị động kinh đuổi theo Diệp Tử Hi làm gì…” Dieen ndk dan/le eequh ydo nnn.

Nhạc Dương thích Diệp Tử Hi, mọi người đều biết.

Mỗi này, cô đều thổ lộ. Nhưng mà cũng giống như vậy, mỗi ngày cô cũng đều bị từ chối.

Bao nhiêu năm nay, ngày nào cũng như vậy!

Từ lâu, Tiếu Bảo Bối cũng vô cùng không hiểu, đến cùng thì Nhạc Dương dựa vào cái gì mà kiên trì cho tới bây giờ vẫn không chịu buông tay.

Nhưng ngay cả Nhạc Dương cũng nói, thật ra ngay cả cô ấy cũng không biết là vì cái gì.

Chắc là, đời trước cô ấy nợ Diệp Tử Hi. Cho nên cả đời này, nhất định là người đuổi theo anh.

Không biết có phải nói tới chuyện đau lòng hay không, mà giọng nói của Nhạc Dương cũng không được vui vẻ như trước nữa.

Nhưng mà rất nhanh chóng, cô ấy lại nói bằng giọng điệu cợt nhả đối với Tiếu Bảo Bối: “Nhưng mà bây giờ mình đã trở về, có phải nên bổ sung rượu mừng không?”

“Cái gì, cậu đã về rồi?” Chuyện này đối với Tiếu Bảo Bối là chuyện vô cùng tốt.

“Mình cũng đã về được hai ngày. Con nhóc này cũng không hề quan tâm tới mình nữa! May mà Quý…” Quý Xuyên còn nhớ đi đón mình!

Nhạc Dương muốn nói như vậy.

Nhưng mà đầu bên kia điện thoại lại vang lên tiếng chuông cửa.

“Chuông cửa vang lên, mình đi xem ai tới trước đã nhé. Ngày mai chị đây sẽ đi tìm cậu, đến lúc đó chúng ta sẽ đi đón gió tẩy trần cho mình!” Nhạc Dương vội vã đi ra mở cửa, cũng không nói hết câu tiếp theo.

“Vậy cũng được, cậu đi mở cửa đi. Ngày mai mình sẵn lòng chờ đại luật sự hạ cố tới chơi!” Lúc Tiếu Bảo Bối cúp điện thoại, thì chuông cửa trong nhà cũng vang lên. dii@een*dyan(lee^qu.donnn).

Ngay sau đó, còn truyền tới tiếng đập cửa rầm rầm.

“Ai thế?” Hơn nửa đêm còn có tiếng đập cửa, khiến cho Tiếu Bảo Bối có chút sợ hãi: “Kiều Trác Phàm, là anh sao?”

Không có người trả lời, nhưng mà Tiếu Bảo Bối vẫn cả gan mở cửa ra.

Cửa vừa mở ra, thì mùi rượu nồng nặc xông vào mũi.

Kiều Trác Phàm tựa vào một bên khung cửa, có lẽ là do nguyên nhân đã uống nhiều rượu, đôi mắt khé nhếch lên, nhìn rất quyến rũ.

Cửa bên kia, còn có một người đàn ông khác nữa.

Người đàn ông này so với Kiều Trác Phàm thì cao hơn một chút xíu. Cùng có bề ngoại xuất sắc, nhưng đôi mắt kia của anh ta khiến cho người ta có ấn tượng giống như chim ưng.

“Tiếu Bảo Bối, anh nhớ em muốn chết rồi!” Lời dạo đầu của Kiều Trác Phàm, quả thực khiến cho hai người đứng tại chỗ lau mồ hôi lạnh. Nhất là Tiếu Bảo Bối, lại còn bị Kiều Trác Phàm bổ nhào vào người một cái, suýt nữa thì bị té ngã.

Nếu như không phải người đàn ông ở phía sau kéo Kiều Trác Phàm về phía sau, thì hai người đã ngã nhào xuống đất rồi. die,n; da. nlze.qu; ydo /nn .

“Cậu nhớ thì nhớ, nhưng mà nế đè hỏng rồi, đến lúc đó chỉ có nước hối hận thôi!” Người kia đưa cánh tay dài ra, sao đó nhẹ nhàng ném Kiều Trác Phàm vào chiếc ghế sa lon ở bên cạnh.

Không biết là say tới mức không biết gì nữa, hay là cảm thấy lời nói của người kia có lý, sau khi Kiều Trác Phàm bị quăng lên ghế sa lon, chỉ hừ hừ vài cái rồi yên lặng không có hành động nào khấc nữa.

“Cái đó…” Đối mặt với cảnh tượng bất ngờ như vậy, Tiếu Bảo Bối cũng không biết nên nói gì mới phải.

“Tôi là Đàm Duật, là bạn từ nhỏ của Kiều!” Đàm Duật thấy cô có chút nơm nớp lo sợ, nên dứt khoát mở miệng giới thiệu trước.

Đàm Duật? !

Thì ra, đây chính là người anh em tốt mà Kiều Trác Phàm thường xuyên nhắc tới.

“Chào anh, tôi thường xuyên nghe Kiều Trác Phàm nhắc tới anh. Tôi là…” Tiếu Bảo Bối định tự giới thiệu mình. dii@een*dyan(lee^qu.donnn).

Nhưng người kia lại mở miệng trước một bước: “Tôi biết chứ, cô là Tiếu Bảo Bối!”

Đôi mắt như chim ưng của anh ta hiện lên chút vui vẻ, nhưng mà chưa đạt tới đáy mắt.

Cô không không tự giới thiệu mình trước, sao anh ta lại biết tên của cô?

Nhưng mà cũng đúng, dù sao thì anh ta cũng là bạn thân từ nhỏ của Kiều Trác Phàm. die,n; da. nlze.qu; ydo /nn .

Nghe thấy Kiều Trác Phàm nhắc tới cô, cũng hợp lý!

Lúc này Tiếu Bảo Bối nghĩ như vậy.

Nhưng đợi tới khi cô biết càng nhiều người bên cạnh của Kiều Trác Phàm, thì cô mới phát hiện thì ra không phải như vậy!

Anh ở bên cạnh ai, cũng có thể nhắc tới tên của cô.

Quen thân cũng vậy, mà không quen cũng vậy…

“Bí bô bí bô…” Thời gian không ủng hộ Tiếu Bảo Bối, không đợi cô kịp hỏi gì đó, thì điện thoại di động của Đàm Duật đã vang lên. dii@een*dyan(lee^qu.donnn).

“Ông xã…” Cho dù không cần loa phát thanh, giọng nói ngọt ngào như vậy cũng tự nhiên khuếch đại lên.

Nhưng Đàm Duật vừa nghe thấy, vẻ mặt lập tức đen lại.

“Cô chủ, đừng đùa!”

P/s: Vì dạo này tớ cũng hơi bận, nếu rảnh hơn một chú t sẽ cố gắng edit giúp.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Táo đỏ phố núi về bài viết trên: Bích Trâm, Candy2110, Hoai Thuong 0703, Ida, Nàng Khờ, blank005, girl051, huyho731, trân lỳ 1996, 小小英
     

Có bài mới 21.03.2017, 14:28
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9334 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - Chương 54 - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 54: Cục cưng, giúp anh!
Editor: Táo đỏ phố núi

"Đừng nói nhiều nữa, tôi đã bắt cóc con chó cái của nhà anh rồi! Trong vòng nửa tiếng đồng hồ mà anh không tới chỗ của tôi, thì tôi sẽ thịt chúng. . ." Đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói đều đều của người phụ nữ, khiến cho mặt của Duật Tiểu Gia biến sắc ngay lập tức.

"Cô chủ nhỏ à, tôi sai rồi có được chưa? Hôm nay tôi không nên thả bồ câu của cô, đừng làm hại cục cưng Miêu Miêu nhỏ bé của tôi được không?" Người biết rõ Duật Tiểu Gia đều biết là Duật Tiểu Gia yêu chó thành si.

Kể từ sau khi con chó Nhị Hoàng nhà bọn họ chết, mỗi lần anh nhìn thấy con chó nào có chút gì đó giống với Nhị Hoàng, thì đều dẫn về nhà nuôi.

Cứ như vậy, chỉ mấy năm, hậu viện của nhà anh đều trở thành nơi vui chơi của chó con. Vừa mở cửa ra, thì đã có mười mấy con chó nhào tới.

Hơn nữa, cả thành phố A không người nào không biết, không người nào không hiểu Lăng Nhị gia - nhân vật số một tại thành phố S có một cô công chúa giống như viên ngọc quý ở trên tay, si mê Đàm Duật thành cuồng.

Từ nhiều năm trước tới bây giờ, Lăng công chúa đều rêu rao rùm beng rằng mình là cháu dâu trưởng của nhà họ Đàm. Lại càng mang thù với những sinh vật giống cái ở gần Duật Tiểu Gia trong phạm vi ba thước. Đây cũng là nguyên nhân cô chỉ bắt những con chó cái.

Duật Tiểu gia thì sao?

Từ trước tới giờ anh luôn bảo trì một khoảng cách nhất định với vị công chúa nhỏ này. Bình thường anh vẫn luôn bị gọi tới. Ngay cả khi cô bị đau bụng kinh, anh cũng canh giữ ở bên cạnh người của cô, một tấc cũng không rời.

Có thể nói anh với công chúa nhà họ Lăng đã vượt qua mức tình yêu nam nữ, nhưng lại có chút quá.

Bởi vì mỗi ngày lễ tình nhân, thì anh đều không xuất hiện. Cho dù vị công chúa nhà họ Lăng đã hẹn với anh trước đó rồi, nhưng mà anh vẫn cứ lỡ hẹn.

Điều này cũng khiến cho mối quan hệ này có chút khó phân biệt rõ ràng.

"Đã muộn rồi. Bây giờ tôi bắt đầu đếm ngược, anh còn thời gian là hai mươi chín phút bốn mươi sáu giây!" Đầu bên kia điện thoại, cô gái dứt khoát cúp điện thoại.

Lần này tới lượt Duật Tiểu Gia nôn nóng, "Cái bà điên này, làm chuyện tốt không làm? Lại đi ra tay với mấy con chó nhà mình, để xem ông đây quay về có giết chết cô không..." Dđienn damn leie quyýdon.

Phục hồi tinh thần lại, anh lại ý thức bên cạnh mình còn có một người đang ngây ngốc ở bên cạnh, nên chỉ có thể ho hẹ một tiếng.

"Tôi đi về trước. Ở đây giao lại cho cô. . ." Dặn dò đơn giản mấy câu xong, Duật Tiểu Gia hùng hùng hổ hổ rời đi.

"Vậy phải làm sao bây giờ?" Kiều Trác Phàm còn nằm ì ra ở trên ghế sofa, Tiếu Bảo Bối đứng ở bên cạnh anh có chút không biết phải làm sao.

Thử nói xem, Kiều Trác Phàm cao lớn như vậy, ném trên ghế salon một đêm, ngày mai không tàn tật thì cũng bị tàn phế.

Nếu là người khác, khẳng định không cần phải nói hai lời Tiếu Bảo Bối sẽ lập tức chuồn đi. Nhưng mà người này lại là Kiều Trác Phàm. . .

Tiếu Bảo Bối phát hiện, cô không có cách nào đối xử với anh nhẫn tâm như với những người khác được.

Thứ nhất, vào lúc cô bị vứt bỏ, bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành trò cười của thiên hạ thì Kiều Trác Phàm đã đưa tay ra giúp cô. Thứ hai, cô cũng không biết rõ tình cảm của mình đối với anh là dạng tình cảm gì nữa.

Rối rắm một lát, cuối cùng cô quyết định kéo Kiều Trác Phàm đi tới phòng ngủ.

“Kiều Trác Phàm, tôi dẫn anh về phòng ngủ. . .”

Không thấy trả lời lại, lúc này Kiều Trác Phàm vẫn nhắm mắt dựa vào ghế sofa như trước.

Ánh đèn chiếu xuống, cặp lông mi dài của anh tạo thành một cái bóng chỗ mí mắt. Ban ngày nhìn cao ngạo và lạnh lùng, nhưng vào lúc này lại không hề còn chút dấu vết nào nữa. Giờ phút này, anh giống như một thiên sứ, một thiên sứ lương thiện và tốt đẹp.

Không có được câu trả lời của anh, nhưng Tiếu Bảo Bối vẫn hành động.

Kéo Kiều Trác Phàm dậy, cho anh tì lên đầu vai của mình, Tiếu Bảo Bối dùng sức một cái, Kiều Trác Phàm đã rời khỏi ghế sofa. Nhưng mà bi kịch nhanh chóng phát sinh, bởi vì Kiều Trác Phàm dựa vào bả vai của Tiếu Bảo Bối, thì đôi chân mảnh khảnh của cô nhanh chóng mất thăng bằng. Hai người cũng ngã nhào lên chiếc thảm dưới sàn nhà. . .

May mắn là thảm dưới sàn rất mềm mại. Người vốn đang nhắm mắt ngủ say, lúc này lại thản nhiên mở hai mắt ra. Ddiennfsf damn leie quyýdon.

Không biết là do vẫn còn say, hay là do nguyên nhân nào khác, mà chân mày của anh nhìn quyến rũ hơn, đầu tóc thì rối tung. Thoạt nhìn, chính là sự kết hợp giữa sự cao quý và cuồng dã.

“Kiều Trác Phàm, anh đã tỉnh rồi sao? Mau tỉnh nhanh lên một chút, tự mình đi về phòng ngủ đi.” Bởi vì tư thế ngã của hai người lúc này rất vô tình là Tiếu Bảo Bối hoàn toàn bị Kiều Trác Phàm áp chế ở dưới người của anh.

Cái này vẫn chưa là gì.

Điều quan trọng là, cô cảm thấy cả người Kiều Trác Phàm đang đè lên người của cô, dần dần trở nên nóng hơn. Mà tay của anh thì đang ôm eo của cô, cằm tì lên trên lồng ngực của cô.

Tiếu Bảo Bối muốn đẩy anh ra, không ngờ anh lại giống như một đứa trẻ vậy, vùi mặt vào trong lòng của cô. Dđienn damn leie quyýdon.

Chỉ đơn giản là hơi thở mang theo mùi rượu của anh, nhưng mà lại trêu chọc tới thần kinh của cô. . .

“Không.” Anh vùi đầu, giọng nói có chút rầu rĩ. “Tiếu Bảo Bối, anh đối xử với em rất tốt, đúng không?” Tiếu Bảo Bối có thể cảm nhận được, hơi thở của Kiều Trác Phàm lúc này rất nóng.

“Ừ!”

Anh nhìn cô chằm chằm, nhìn vẻ mặt của anh chờ đợi câu trả lời, tự nhiên toát ra sự quyến rũ mê người, so với sự cao quý công tử toát ra từ người của Diệp Tử Hi đẹp hơn không biết bao nhiêu lần.

Kiều Trác Phàm như thế này, khiến cho Tiếu Bảo Bối gật đầu không chút suy nghĩ nào. Taoo fso leê quíy dđono.

“Cục cưng, em giúp anh được không?” Câu nói tiếp theo của Kiều Trác Phàm khiến cho Tiếu Bảo Bối sửng sốt.

“Hả?” Cục cưng? Cách xưng hô như thế này khiến cho Tiếu Bảo Bối bỗng sững sờ người ra.

Cho dù là cha của cô, đặt tên cô là Bảo Bối, thì trong giọng nói cũng không thể hiện ra sự cưng chiều giống như Kiều Trác Phàm thể hiện ra giống như lúc này.

Nhưng mà sự cưng chiều này, Tiếu Bảo Bối còn chưa kịp tiêu hóa kịp, thì đã bị lời nói tiếp theo của Kiều Trác Phàm làm cho hồn bay phách lạc: “Tên Đàm Duật chết tiệt kia bỏ thuốc anh, khiến cho toàn thân anh bây giờ rất khó chịu. . .”

“Anh không. . .”

Ánh mắt của Kiều Trác Phàm có chút mê man, những thứ tiểu thuyết não tàn mà Nhạc Dương đã đưa cho Tiếu Bảo Bối xem lúc này cũng đã phát huy công dụng. Trong giây phút này, Tiếu Bảo Bối nghe hiểu được ý tứ trong lời nói của Kiều Trác Phàm.

“Kiều Trác Phàm, bất cứ cái gì tôi cũng không giúp anh được!”

Gào thét, giúp cái đầu nhà anh!

Chuyện như vậy, cô không thèm giúp đâu!

Nếu như giúp, không phải là xong rồi sao?

Tiếu Bảo Bối không chút suy nghĩ mà từ chối ngay, cho dù sự cưng chiều của hai từ “Cục cưng” được thể hiện mãnh liệt như thế nào, cũng không khiến cô thỏa hiệp chuyện này!

Không ngờ, Kiều Trác Phàm liền trả lời lại là: “Cục cưng, hôm nay không giúp cũng phải giúp!” Taoo do leê quíy dđono.

Lúc này, Kiều Trác Phàm trở nên có chút không giống như là anh thường ngày.

Anh liếc mắt nhìn, gương mặt anh tuấn của anh không còn sự dịu dàng tao nhã nữa, mà đã có thêm phần cuồng dã.

Sự bá đạo của anh, khiến cho Tiếu Bảo Bối rụt cổ một cái, muốn chạy trốn nhưng đã không kịp nữa. Bởi vì một giây sau, môi của anh đã đặt lên. . .

- - Đường phân cách - -

“Tiếu Bảo Bối, em ở đâu rồi?”

Sáng ngày thứ hai, Kiều Trác Phàm tỉnh dậy đã không tìm thấy Tiếu Bảo Bối.

Nhưng mà lúc anh vén chăn đệm lên, nhìn thấy bản thân không có một mảnh vải trên người, thì anh có chút hoảng hốt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Táo đỏ phố núi về bài viết trên: Badgirl068, Bích Trâm, Candy2110, Ida, Nàng Khờ, blank005, girl051, gái già 0515, hatrang221, huyho731, thubeotran94, 小小英
     
Có bài mới 24.03.2017, 10:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9334 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 55 - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 55: Gặp dịp thì chơi
Editor: Táo đỏ phố núi

Sáng sớm đi làm, Tiếu Bảo Bối mặc kín mít không một khe hở. Ngay cả trên cổ, cô cũng buộc một cái khăn lụa màu hồng phấn.

“Bảo Bối, em bị bệnh hả?” Tiếu Huyên đi cùng với Tiếu Vi cùng một đoàn “Hoàng thân quốc thích” tới Tiếu Thị, nhìn thấy Tiếu Bảo Bối giống như chiếc bánh chưng, thì sắc mặt có chút khó coi.

“Không có gì ạ.”

“Không có gì sao? Trời nóng như vậy, mà em còn buộc khăn lụa lên, mà còn nói không có việc gì?” Tiếu Huyên truy hỏi tới cùng.

Trong lúc nhất thời, Tiếu Bảo Bối có chút bối rối sờ lên chiếc khăn lụa trên cổ của mình, bộ dạng kia giống như đang vô cùng lo lắng bị người khác phát hiện ra chuyện gì đó.

Thật ra, cho tới nay trong nhà họ Tiếu thì Tiếu Huyên cũng được coi là người đối xử với Tiếu Bảo Bối tốt nhất. Ít nhất, khi cô ta nhìn thấy Tiếu Bảo Bối ngã bệnh thì cũng ân cần hỏi thăm vài câu.

Ngược lại với Tiếu Huyên, mẹ của cô ta là Tiếu Vi đối xử với Tiếu Bảo Bối bạc tình tới mức không còn gì để nói.

“Huyên Huyên, con quan tâm cái loại ma ốm đó làm gì? Cho rằng ở bên cây đại thụ thì có thể được hóng gió mát, bây giờ đoán chừng là bị cây đại thụ đè bẹp rồi!” Sự khinh thường của Tiếu Vi đối với Tiếu Bảo Bối từ trước tới giờ đều thể hiện ra mặt. Die^n dan\ & le^ê quy/y do^nn     .

Ngại vì ở đây còn có mặt của toàn bộ nhân viên của Tiếu Thị, nên giọng nói của bà ta mới nhỏ nhẹ hơn một chút.

Mà Tiếu Bảo Bối cũng hiểu rằng, đây không phải là người cô này suy nghĩ cho mình. Chẳng qua là bà ta muốn bảo vệ hình tượng cao quý của mình ở trước mặt mọi người mà thôi.

“Được rồi, các người đừng đứng đây lề mề nữa, đi trước chuẩn bị cho cuộc họp đi!”

Tiếu Vi lại ném cho Tiếu Bảo Bối một ánh mắt khinh thường, sau đó xoay người đi vào.

Lúc này Tiếu Bảo Bối mới nhớ lại, vài ngày nữa là tới đại hội cổ đông hàng năm của Tiếu Thị. Mặc dù Tiếu Vi là thành viên trong ban giám đốc, nhưng trên cơ bản bà ta rất ít khi xuất hiện ở Tiếu Thị. Chỉ có vào thời gian mở đại hội cổ đông, thì bà ta mới dẫn đầu một đoàn người tới Tiếu Thị để xoi mói.

Mục đích, đương nhiên là tìm cơ hội hất cẳng cha của cô đi.

Nghĩ tới chuyện hàng năm cha của cô phải đối mặt với loạn trong giặc ngoài, Tiếu Bảo Bối lại có chút đau lòng.

Cô rất hy vọng, một ngày nào đó mình có thể gánh vác một chút giúp cha của mình.

Cả ngày, Tiếu Bảo Bối đều ở trong cảm giác lo lắng và buồn bực.

Tới gần trưa, Tiếu Bảo Bối nhận được tin nhắn của Kiều Trác Phàm gửi tới.

“Nghe điện thoại!”

Tin nhắn, chỉ có ba chữ như vậy.

Tiếu Bảo Bối trượt trượt màn hình, cuối cùng cài đặt im lặng, sau đó ném vào ngăn kéo. Die^n dan\ & le^ê quy/y do^nn     .

Tên khốn kiếp! Tối qua gặp cả người cô như vậy, bây giờ cho rằng nói vài câu qua điện thoại là có thể làm cô nguôi giận?

Kiều Trác Phàm, nằm mơ giữa ban ngày cũng không có chuyện đó đâu!

Cô vừa chọc chọc vào thức ăn, vừa nguyền rủa Kiều Trác Phàm ở trong lòng. Tiếu Bảo Bối coi miếng thịt thành Kiều Trác Phàm, bỏ vào trong miệng, cắn răng nghiến lợi nhai nhai!

Một ly nước nóng màu nâu đang bốc hơi, đột nhiên đưa tới trước mặt của cô.

Tiếu Bảo Bối nhìn theo xương bàn tay rõ ràng đang cầm cái ly kia nhìn lên, thì nhìn thấy vẻ mặt ân cần của Quý Xuyên.

Quý Xuyên như vậy, không khỏi khiến cho Tiếu Bảo Bối nhớ lại.

Lúc cô và Quý Xuyên còn ở cùng một chỗ, từ trước tới giờ không nói chuyện yêu đương, lại chưa đạt tới tiêu chuẩn bạn trai. Đại đa số thời gian bọn họ gặp mặt, đều là ở công ty. Có đôi khi, Tiếu Bảo Bối cũng sẽ hoài nghi, có phải người đàn ông này không thích cô hay không?

Nhưng mà mỗi lần cô bị cảm mạo, thì người đàn ông này sẽ giống như bây giờ, sẽ đưa tới một ly nước giải cảm do chính tay anh ta pha cho mình uống.

Mỗi lần cảm nhận được vị thuốc giải cảm mạo ấm áp này, Tiếu Bảo Bối lại suy nghĩ, chắc hẳn là Quý Xuyên có yêu mình? Nếu không, người bị công việc đè đầu như vậy, tại sao có thể tranh thủ lúc rảnh rỗi đi pha nước này cho cô uống được chứ?

Cũng là những hành động đó, đã khiến cho Tiếu Bảo Bối duy trì được nhiều năm như vậy.

Nếu không phải là Tiếu Huyên đưa giấy hôn thú tới trước mặt của cô, thì Tiếu Bảo Bối cũng không biết mình còn chìm đắm trong đó bao lâu nữa…

“Uống nhanh đi, buổi sáng tôi thấy em mặc rất dày, chắc là bị cảm rồi!” Giống như trong trí nhớ vậy, trên mặt Quý Xuyên nở nụ cười mà bình thường hiếm có.

Nhưng mà anh ta không hề biết, kể từ khi sự thật được vạch trần, sự kiên trì bị phá hủy, trong lòng của Tiếu Bảo Bối đã tan nát. Lại một lần nữa nhìn ly nước giải cảm ở trước mặt, trong lòng Tiếu Bảo Bối chua xót không nói nên lời.

“Không cần, tôi không sao!” Cô thu hồi lại ánh mắt, định tiếp tục ăn cơm.

“Bảo Bối, đừng ngốc thế. Em gạt được người khác, nhưng sao gạt tôi được? Trước kia, mỗi lần bị cảm em đều mặc thành cái bánh trưng như vậy, bất kể là xuân hạ thu đông.” Không biết là nhớ lại những ký ức ngọt ngào, hay là có nguyên nhân nào khác, đường cong trên khóe miệng của Quý Xuyên không hề giảm.

“Quý Xuyên, anh cũng biết đó là lúc trước. Cho nên, sau này anh không cần phải làm những chuyện như vậy nữa.”

Mỗi lần, đột nhiên phát hiện thấy anh ta thể hiện ra chút dịu dàng đều khiến cho cô mềm lòng, tiện đó càng tiếp thêm động lực để cô tiếp tục theo đuổi anh ta. dfien ddn lie qiu doon

Cô sợ tiếp tục cảm nhận được sự dịu dàng của anh ta, thì lại một lần nữa chìm đắm vào trong cạm bẫy dịu dàng này, không thể thoát ra ngoài được.

“Bảo Bối, tôi chỉ quan tâm em một chút thôi. Chẳng lẽ, giữa chúng ta ngay cả chuyện nhỏ này cũng không thể làm được sao?”

Quý Xuyên thu tay lại, có chút lúng túng bỏ vào trong túi quần.

Thật ra lúc buổi trưa anh ta quay trở lại công ty, lúc đi ngang qua phòng làm việc mới nhìn thấy cô mặc giống như cái bánh trưng.

Dường như không hề suy nghĩ chút nào, anh ta vừa về tới phòng làm việc, thì liền đi pha một ly nước giải cảm.

Lúc pha xong, anh ta cũng bắt đầu do dự có nên đưa cho cô hay không.

Cũng chính vào lúc này, Quý Xuyên mới biết được, thì ra Tiếu Bảo Bối trong mắt của anh ta nhiều năm qua, thì ra không chỉ đơn giản là một quân cờ mà thôi.

Những thứ kia nhìn giống như chủ đích khiến cho cô rung động, nhưng mà cũng có vài phần thật lòng của anh ta, mà bây giờ anh ta mới phát hiện ra.

Cuối cùng, anh ta thuận theo lòng mình, đưa ly nước giải cảm này tới cho cô.

“Lần trước, chuyện trong thang máy anh đã quên rồi sao? Nhưng mà tôi tin là, chị họ cũng không thích chồng của mình chân trong chân ngoài như vậy. Quý xuyên, nếu như có lòng như vậy, tôi hy vọng anh sẽ dùng nó trên người của chị họ tôi. Không có người phụ nữ nào hy vọng chồng của mình đi quan tâm tới người phụ nữ khác nhiều như vậy…”

Thật ra, bây giờ tình cảm của Tiếu Bảo Bối đối với Quý Xuyên có chút phức tạp.

Đúng vậy. dfien ddn lie qiu doon

Lúc Tiếu Huyên mang giấy đăng ký kết hôn tới cho cô xem, thì cô rất hận người đàn ông này. Nhưng mà bởi vì tình yên chân thành đã qua, và bởi vì ly thuốc giải cảm này, cô biết tất cả giữa bọn họ cũng không phải nói một câu cho qua là sẽ xóa đi hết được.

Tiếu Bảo Bối cũng không biết, bây giờ tình cảm của cô đối với Quý Xuyên là như thế nào. Nhưng mà điều duy nhất cô hiểu được đó chính là bọn họ không thể trở lại giống như trước đây được nữa.

Cho nên, cô cũng chỉ có thể hy vọng từ đáy lòng rằng người đàn ông này sẽ được hạnh phúc. Là chị họ cũng được, hay là người khác cũng được, chỉ có thể đi cùng với anh ta là được.

Nhưng mà, hình như người khác lại hiểu lầm ý của cô.

Hôm nay cô chân thành cởi mở với nhau, nhưng lại nhận được một ánh mắt gần như tức giận nhìn chằm chằm vào cô. di@en*dyan(lee^qu.donnn).

Tiếu Bảo Bối có chút bối rối.

Đây là thế nào?

Chẳng qua cô chỉ làm lễ truy điệu cho đoạn tình cảm chết non kia, nhân tiện khai thông tương lai của anh ta một chút mà thôi. Sao Quý Xuyên lại dùng ánh mắt giống như gặp kẻ thù để nhìn cô như vậy?

“Tiếu Bảo Bối, thì ra sự si tình lúc trước của em đối với tôi, chẳng qua là gặp dịp thì chơi mà thôi!” Đột nhiên Quý Xuyên nở nụ cười, lạnh lẽo và chói tai như bão tuyết vậy.

Càng khó nghe hơn khi trong giọng nói của anh ta hiện lên chút mỉa mai.

Anh ta cảm thấy may mắn, vì bàn tay để trong túi quần Tiếu Bảo Bối không nhìn thấy được. Bởi vì lúc này, bàn tay của anh ta không biết vì không cam lòng hay vì phẫn nộ, mà nắm chặt lại thành quyền.

Bởi vì, rốt cuộc anh ta cũng biết vì sao hôm nay Tiếu Bảo Bối lại mặc kín mít như vậy, lại còn quàng khăn lụa vào mùa này nữa chứ.

Nhìn theo tầm mắt sắc lạnh giống như dao của Quý Xuyên, Tiếu Bảo Bối nhìn thấy khăn lụa của mình không biết bị tuột ra từ khi nào. Dấu vết đỏ đỏ tím tím kia, đang diễu võ dương oai ở trên cổ của cô. Giống như chủ nhân của nó, đang tùy tiện phơi bày ra. di@en*dyan(lee^qu.donnn).

Nhìn thấy những dấu vết lấm tấm kia, Tiếu Bảo Bối vội vàng quấn khăn lụa lại một lần nữa.

Lúc phục hồi lại tinh thần, thì Quý Xuyên đã rời đi. Chỉ để lại ly nước giải cảm, cũng giống như tình cảm của bọn họ, không còn chút nhiệt độ nào nữa…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 585 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 01636293240 và 38 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.