Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 26.02.2017, 19:57
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2028 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 55: Lấy hoa thay trà

Hân Duyệt bỗng nhiên nhớ tới nửa năm nay toàn uống trà lá, chưa bao giờ uống trà hoa cỏ.

“Vân Đình, chỗ của chàng có trà hoa cúc?”

“Hoa cúc, nghe nói dùng để làm thuốc, lại không biết còn có thể làm trà uống sao?”

“Đương nhiên, chàng nghĩ đi, trong cung người uống trà nhiều là nữ nhân, nhưng thật ra đâu phải nữ nhân nào cũng thích uống trà xanh, còn nói cái gì gọi là buôn bán, không phải là dệt một câu chuyện dễ nghe cho người ta bỏ tiền ra hay sao, chúng ta có thể chọn một ít dược liệu có lợi cho cơ thể, tạo ra loại trà mới.”

“Tạo ra loại trà mới ta đã sớm nghĩ tới, có điều cũng không phải dễ dàng như vậy.”

Thư đáo dụng thời phương hận thiểu*, Hân Duyệt hối hận bản thân trước kia không chú ý tới phương pháp phối chế các loại trà hoa này. (*trích từ câu: “Thư đáo dụng thời phương hận thiểu, sự phi kinh quá bất tri nan” của Lục Du. Nghĩa là tri thức đến lúc dùng mới hận mình biết quá ít, không đích thân trải việc chẳng biết nó gian nan.)

“Như vậy đi, chúng ta đến chỗ đại phu phối chế vài loại trà hoa, nói không chừng các nương nương trong cung sẽ thích đó.”

Tề Vân Đình thở dài, hắn cũng không cho rằng biện pháp này có thể làm, nhưng mà không thể hoàn toàn phủ định.

Xem ngựa chết là ngựa sống mà chữa thôi.

Vừa nghe đại phu giảng về công hiệu của các loại thảo mộc, vừa pha các hương vị khác nhau để thử, cuối cùng xác định ba loại trà.

Trà hoa cúc: Gồm có hoa cúc, kim ngân, hoa sơn tra, có thể hóa ứ tiêu mỡ, giải nhiệt hạ áp, giảm béo, thích hợp cho phụ nữ trung niên, đây là chuẩn bị cho Thái Hậu, thái phi.

Trà hoa hồng: Từ hoa hồng, phối với hoa táo, mỗi ngày đun nước pha trà uống, có thể diệt tâm hoả, bảo trì tinh thần minh mẫn, còn có thể làm cho dung nhan trắng trẻo hồng hào, giữ gìn nét đẹp thanh xuân.

Trà bồ đề: hoa bồ đề, huân y thảo (lavender), công hiệu: Bình ổn cảm xúc, an thần, uống trước khi ngủ, làm thể xác và tinh thần đều thả lỏng, dễ dàng đi vào giấc ngủ!

Lại pha thêm chút đường phèn, cẩu kỷ, long nhãn, ba loại trà đều vừa đẹp lại vừa ngon.

Hân Duyệt lại lần lượt đặt tên là trà trường thọ, trà dưỡng nhan, trà dưỡng tâm.

Tề Vân Đình sau khi nếm hết, cảm thấy biện pháp này có thể làm được, đại phu cũng biết phối chế những dược liệu này rất có ích cho cơ thể. Vì thế quyết định sáng mai lại pha mấy chén, để nữ quyến trong nhà nếm thử.

Từ chỗ đại phu về đã hơn nửa đêm, hai người rửa mặt, tranh thủ đi ngủ.

Hân Duyệt mơ mơ màng màng sắp ngủ, đột nhiên ngồi dậy, nàng do dự có nên đánh thức Tề Vân Đình hay không, hắn lại mở miệng: “Sao vậy?”

“Ta đột nhiên nghĩ đến, cho dù ba loại trà này có thể được thông qua, nhưng mà ở hiệu thuốc bắc cũng không có lượng thảo dược lớn như vậy.”

Tề Vân Đình không mở mắt, cánh tay chuẩn xác vươn ra ôm nàng vào trong lòng: “Duyệt Duyệt nhà chúng ta thực sự trưởng thành rồi, nàng yên tâm đi, phía tây Uyển thành chính là thị trường buôn bán dược liệu lớn nhất nước, tìm những thứ này rất dễ dàng, mau ngủ đi.”

Sáng sớm tỉnh lại, Tề Vân Đình vừa vặn đẩy cửa tiến vào.

“Duyệt Duyệt, nói cho nàng mốt tin tốt, vừa rồi mẹ và bọn người Thải Vân uống trà, mọi người đều rất thích.”

“Thật sao, vậy chàng mau để người ta đi chuẩn bị, chút nữa ta và chàng tới cửa hàng.”

“Nàng không cần đi, dù là được hay không được cũng không còn cách nào. Nàng ngủ tiếp một lát đi.” Tề Vân Đình xoay người định đi.

Hân Duyệt vội hỏi: “Lát nữa chàng phối hợp với ta diễn trò là được, hôm nay để cho chàng thấy được tài diễn xuất cao siêu của bổn cô nương.”

Hắn vội vàng ra cửa, nàng vội vàng thay y phục.

Đối với kỹ thuật trang điểm ở thời đại này, Hân Duyệt thật sự không dám khen tặng. Trang điểm nhạt còn miễn cưỡng coi được, trang điểm đận thì đừng nói tới, đôi mắt chỉ biết bôi đen, không khác gì gấu trúc, má hồng thì tô đậm như mông khỉ.

Khó trách Tề Vân Đình cũng không để nàng trang điểm.

Mặc dù không biết trang điểm, có điều chưa ăn thịt heo chẳng lẽ chưa từng thấy heo chạy hay sao?

Đem má hồng trộn cùng phấn trắng, tạo thành một màu hồng nhạt tự nhiên, Hân Duyệt để má Ngô chải một kiểu tóc cao kế, phối hợp trang sức, vừa hay tiệm may đã may xong hai bộ đồ mang tới, cuối cùng cũng chuẩn bị xong.

Hân Duyệt chuẩn bị thỏa đáng, tự ngắm mình trước gương, trong gương còn có vẻ mặt không thể tin của má Ngô và tiểu Nghiên.

Vào trà hành, đám tiểu nhị đang bận rộn sửng sốt nhìn, đang lau ngăn tủ cũng quên lau, đang cân trà cũng quên cân, chưởng quầy nói đại thiếu gia và tam thiếu gia đang nói chuyện trong phòng, không cho người tới gần.

Hân Duyệt đang muốn đẩy cửa, lại nghe tiếng Vân Đình truyền đến: “Nếu trong cung thật sự giáng tội xuống, cứ để một mình ta gánh vác, đệ thay ta chăm sóc cha mẹ, còn có...... đại tẩu của đệ.”

“Đại ca, không đâu, cùng lắm thì chúng ta đưa thêm chút tiền cho tổng quản phủ nội vụ.” Vân Hải có chút sợ.

“Ta biết khả năng xảy ra vấn đề không lớn, ta nói là nếu.”

“Nếu có chuyện cứ để đệ gánh vác, đệ còn chưa thành gia, không có vướng bận, cha mẹ và đại tẩu huynh đều có thể chăm sóc tốt.” Vân Hải có tính không sợ chết.

“Đừng nói nữa, cứ theo lời ta mà làm.” Tề Vân Đình mở cửa đi ra ngoài, đẩy cửa nhanh làm ngã một người. Hắn vội vàng cúi đầu xem, lại kinh sợ.

“A...... Cứu mạng.”

May là tay chân hắn nhanh nhẹn, nháy mắt đã ôm nàng vào lòng.

“Không phải nói nàng ở nhà ngủ sao, chạy tới làm gì.” Trên mặt hắn rõ ràng vẻ không hờn không giận.

“Trà này là ta nghĩ ra, ta nhất định phải làm cho nó thành công.” Thái độ rất kiên quyết.

Vân Hải chen đến phía trước, “Đại tẩu, hôm nay tẩu phá lệ ... ...”

“Các ngươi rảnh rỗi lắm phải không?” Ánh mắt lạnh lẽo đảo qua những đôi mắt nóng bỏng đang chiếu về phía họ.

“Ai ya!” Đang cân thì bị quả cân rơi vào chân, lau bàn thì vội chui xuống gầm bàn tìm khăn lau, Vân Hải oạch một tiếng chạy ra ngoài cửa, còn tiếp tục xem nữa, đại ca sẽ đại khai sát giới.

“Đại ca, người trong cung đến.”

Tề Vân Đình nhanh bước đến nghênh tiếp một lão thái giám, Hân Duyệt âm thầm đánh giá, sặc, các người cũng đừng nói thêm gì, phim cổ trang này thật không có làm ẩu đâu, đúng tiêu chuẩn tạo hình thái giám luôn đó.

Xấu xí, vừa gầy lại nhỏ, đôi mắt nhỏ lóe sáng. Nói chuyện không âm không dương, rất là chua ngoa.

Sau một trận a dua nịnh hót, mọi người lui ra, Tề Vân Đình nói: “Ngụy công công, quà của ngài đã chuẩn bị xong, năm nay gấp đôi năm ngoái, quy tắt cũ, vẫn là đặt trong chiếc xe cuối cùng.”

Lão thái giám nhấp một ngụm trà, trên mặt treo một tia cười. “Lá trà đã chuẩn bị đầy đủ?”

“Hồi bẩm công công, đều đủ cả. Đây là bốn loại trà, ngài nếm thử.”

Lão thái giám nâng chén trà lên mỗi loại nhấp một ngụm, “Ừ, tạm được. Tạp gia nghe nói năm nay lá trà mất mùa, phẩm chất cũng không tốt, vừa rồi mới uống thử cũng không quá kém. Dù sao trà Tề gia của ngươi vẫn tốt nhất nước.”

“Công công quá khen, đây là trà mới của chúng tôi, ngài nếm thử.” Tề Vân Đình cười theo.

Hân Duyệt bưng lên ba cốc trà hoa, thái giám nói: “Ui! Nha đầu kia bộ dạng cũng thật thủy linh, nếu như hiến cho Hoàng Thượng......”

Tề Vân Đình mang nàng đẩy về phía sau lưng mình: “Ha ha, công công chê cười, trong cung quốc sắc thiên hương gì mà không có, chút dung mạo của tiện nội sao có thể vào mắt Hoàng Thượng.”

“U, thì ra là Tề phu nhân, thất kính thất kính.”

Cũng may ngươi là thái giám, nếu không dựa vào ánh mắt nhìn say đắm này, ta cũng muốn thiến ngươi, Tề Vân Đình rủa thầm trong bụng.

“Đại nhân khách sáo rồi.” Hân Duyệt nhu thuận chào hỏi.

Lão thái giám bưng lên một chun trà khẽ một ngụm, “Ừ? Đây là trà gì, Tạp gia chưa từng uống.” Hắn lại uống thêm vài ngụm, liên tục gật đầu.

Hai loại khác cũng được hắn tán thưởng.

Tề Vân Đình cùng Hân Duyệt liếc mắt nhìn nhau, xem ra có hi vọng.

Hân Duyệt ra vẻ thần bí nói: “Không dối gạt công công, trà này là thần tiên bày kế giúp đỡ.”

Lão thái giám có hứng thú: “Ô?”

“Ngày đó vợ chồng chúng tôi thành tâm đến núi Hứa Nguyện cầu phúc, vừa hay ba vị tiên Phúc Lộc Thọ ghé qua, có thần tiên chỉ điểm, chúng tôi mới phối chế ba loại trà này. Ngài xem, trà trường thọ này có thể hóa ứ tiêu mỡ, giải nhiệt hạ áp, kéo dài tuổi thọ. Trà dưỡng nhan trà cóthể trừ tâm hoả, bảo trì tinh thần minh mẫn, còn có thể làm cho da dẻ trắng hồng, giữ gìn thanh xuân xinh đẹp. Trà dưỡng tâm có thể bình ổn cảm xúc, an thần, uống trước khi ngủ, làm thể xác và tinh thần đều có thả lỏng, càng dễ dàng đi vào giấc ngủ! ”

Lão thái giám nghe được, liên tục gật đầu.

Hân Duyệt nói thêm: “Vốn ta muốn lén giữ lại cho riêng mình, không truyền ra ngoài. Nhưng mà phu quân nói, trà tốt như vậy nên hiến cho công công nếm thử, nếu công công thích liền mang theo mấy cân đưa cho các nương nương. Ai! Nếu không phải người phu quân kính trọng nhất chính là Ngụy công công, ta mới không chịu đâu.”

“Ô ô u, khó trách Tề phu nhân xinh đẹp động lòng người thì ra là nhờ trà thần tiên này, nếu nói trong cung đương nhiên là không thiếu mỹ nhân, có điều thiếu chính là thần thái động lòng người này.”

Người được khen tất nhiên thích rồi!

Hân Duyệt không chút do dự kiêu ngạo: “Làm sao có thể, tối hôm qua gần nửa đêm ta không ngủ được, hôm nay một chút tinh thần cũng không có.”

“Nửa đêm không ngủ?” Lão thái giám nghi hoặc.

Tề Vân Đình vội vàng nói tiếp: “Trách ta, trách ta.”

Bộ dáng thâm tình nhìn về phía Hân Duyệt – nói nữa sẽ lộ.

Lão thái giám nhìn người này ngắm người kia, dựa vào vẻ mất tự nhiên của họ tựa hồ cũng hiểu được gì đó: “A, thì ra là...... Ha ha ha, xem ra trà này một hai cân cũng không đủ a.”

Tề Vân Đình đỏ mặt quay đầu lại: “Năm nay Hàng Châu đại hạn, trà Long Tĩnh Tây hồ hơi đắng, chỉ sợ các nương nương không thích, liên lụy công công, không bằng như vậy, ba loại trà này đều lấy một trăm cân, trà Long Tĩnh lấy bảy trăm cân được rồi, nếu các nương nương thích, sang năm có thể gia tăng số lượng trà hoa. Năm nay trước hết cứ thử xem, ngài thấy thế nào?”

“Ừ, như thế rất tốt. Chỉ là thay đổi trà, cần phải xin chỉ thị của cấp trên.” Hắn có chút do dự.

Hân Duyệt lại nhanh nhẹn đứng một bên gõ trống: “Ai chẳng biết công công là tâm phúc trước mặt hoàng thượng, dưới một người trên vạn người, cấp trên của ngài cũng chỉ có Hoàng Thượng, nhưng mà Hoàng Thượng phải xử lý quốc gia đại sự, loại việc nhỏ này sao phải làm phiền Người. Chuyện ngài quyết định ai dám nói không, ba trăm cân trà hoa cũng không nhiều, nếu người nào công công không muốn gặp còn không cho nữa mà.”

Lão thái giám vỗ bàn: “Nói bậy, ta hầu hạ chủ tử, sao lại phân biệt thân sơ.”

Hân Duyệt bị hù nhảy dựng, sao lại trở mặt rồi.

Tề Vân Đình đứng dậy vừa muốn chịu tội, đã thấy hắn hì hì nở nụ cười: “Có điều, những lời này Tạp gia thích nghe. Cứ như vậy đi, chuẩn bị xe, đi thôi.”

Lời vừa đến bên miệng Tề Vân Đình đã sửa lại: “Cũng gần trưa, ngài ở lại ăn cơm rồi hẳn đi.”

“Không ăn, trong cung không có ta một ngày là không được đâu.” Hắn rung đùi đắc ý đi ra ngoài.

Trong cung không có Hoàng Thượng thì không được chẳng sai, thật không rõ một tên thái giám như ngươi thì quan trọng chỗ nào. Chẳng lẽ còn có thể phục vụ đặc
biệt cho đám phi tần hay chăng?

Hân Duyệt đang nghĩ ngợi, “Bốp” một tiếng đánh vào sau lưng Tề Vân Đình.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ta rốt cục đã trở lại, hú hú!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: LittleMissLe, MicaeBeNin, Mưa biển, vantruong, yuriashakira
     

Có bài mới 01.03.2017, 21:17
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2028 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 56: Cầu hôn

Tiễn bước vị đại thần trong cung kia, bọn người quản sự đều lau mồ hôi lạnh trở về.

Vừa bước tới cửa, đột nhiên dưới chân Hân Duyệt mềm nhũn, suýt nữa ngã sấp xuống.

“Làm sao vậy?” Tề Vân Đình vội vàng đỡ lấy nàng.

Nàng vẻ mặt đáng thương, hữu khí vô lực liếc mắt xem thường: “Ta đói bụng, từ tối qua đã không ăn cơm rồi.”

Tề Vân Đình buồn cười: “Nàng thật không có chút tiền đồ.”

“Còn không phải là vì chàng......”

“Được rồi, muốn ăn cái gì?”

Ba ngày sau, trong cung truyền tin đến, trà hoa được hoan nghênh, bảo Tề gia chuẩn bị nhiều một chút, đưa vào cung.

Sự kiện lá trà làm địa vị của Hân Duyệt ở Tề phủ tăng lên nhiều, có thể nói vô tâm trồng liễu liễu lên xanh*, nàng chưa bao giờ nghĩ tới làm sao mới có chỗ đứng ở Tề gia, tất cả toàn là thuận theo tự nhiên. Lần này ra sức như vậy cũng chỉ vì giúp đỡ ông xã nhà mình mà thôi. (cổ huấn Trung Quốc: Hữu ý tài hoa hoa bất khai. Vô tâm sáp liễu liễu thành ấm. Cố ý trồng hoa hoa chẳng nở. Vô tình cấy liễu liễu lên xanh)

Có điều, như vậy cũng tốt, dù sao bây giờ nàng cũng đã thẳng thắn đối diện với tình cảm của mình, cũng không tính rời đi, được mọi người ủng hộ không phải rất tốt sao.

Tiểu Nghiên thần thần bí bí tiến lại gần: “Thiếu nãi nãi, có một chuyện mới người có muốn nghe không?”

“Nói.” Còn hỏi sao, nhàm chán ở trong đại trạch viện, liều thuốc phục khởi cuộc sống chỉ có thể là tin tức bát quái thôi.

“Bà mối đứng đầu Uyển châu đến cầu hôn Thải Vân tiểu thư.”

“Sặc! Thải Vân tháng sau sẽ thành thân, ngay cả chuyện lớn như vậy cũng không biết còn dám xưng bà mối đứng đầu? Có bị đuổi ra ngoài chưa?”

“Nghe nói lão gia bị tức đến vểnh râu trợn mắt, bà mối kia lại nói do bị người ta kề dao lên cổ bắt đến đây.”

“A, có ý tứ, còn có chuyện này sao.” Đây chính là chuyện thú vị nhất từ khi đến cổ đại tới nay.

“Người bình thường đương nhiên sẽ không làm như vậy, có điều người cầu hôn là thiên hạ nổi tiếng, đệ nhất giang hồ, giết người không chớp mắt, người người kính ngưỡng – trang chủ Nhất Nặc sơn trang.”

Nhìn vẻ mặt say mê của Tiểu Nghiên, Hân Duyệt buồn bực: Nhất nặc sơn trang còn có nhiều danh hiệu như vậy? Giết người không chớp mắt cùng với người người kính ngưỡng còn được đánh đồng với nhau sao.

“Thiếu nãi nãi là người bên ngoài có điều không biết, Nhất Nặc sơn trang ở đỉnh cao nhất trên núi Hứa Nguyện, cha mẹ của Sở trang chủ được tôn sùng là thần thoại tình yêu của Uyển châu, rất nhiều người đến núi Hứa Nguyện cầu phúc, nhưng mà mọi người đều không đến ngọn núi cao nhất, nơi đó là thánh địa. Nghe nói Sở trang chủ võ công đệ nhất thiên hạ, dung mạo tuấn vĩ, có tài thổi tiêu xuất thần nhập hóa, quả thực chính là cực phẩm, ngay cả đại thiếu gia cũng còn kém nhiều.”

“Khụ!” Có tốt như vậy sao, mọi người chính là như vậy, càng chưa nhìn thấy thì đồn thổi càng kỳ diệu.

Tiểu Nghiên tự biết nói lỡ, che miệng không dám nói tiếp nữa.

“Đi, đến chỗ Thải Vân.” Nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, thiếu một chuyện không bằng nhiều một chuyện.

Thải Vân ở Phi Ngọc các ánh mắt hồng hồng, Hân Duyệt cười nói: “Ai ôi, làm sao vậy.”

Thải Vân rất tức giận: “Đại tẩu, tẩu nói ta có trêu chọc tới ai đâu, sao lại gặp phải chuyện không hay ho như vậy.”

“Điều này sao lại nói là không hay ho, đây là chuyện tốt, chứng tỏ Thải Vân của chúng ta có sức quyến rũ.”

“Đại tẩu người cũng đừng cười ta, từ lúc tẩu vào cửa Tề gia, ta đã không xem tẩu là người ngoài, Nhất Nặc sơn trang kia, vốn không lui tới với nhà chúng ta, lần này đến tột cùng là vì cái gì chứ?”

“Ta thấy...... Đắc tội Sở Nhất Nặc? Khả năng không lớn. Có lẽ thật sự hắn muốn cưới muội, hoặc là nghe nói Tề gia có con gái, hiền lương thục đức; Hoặc là vô tình gặp gỡ, hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình.”

“Đại tẩu, ta căn bản chưa từng gặp hắn.”

“Nhưng mà, có lẽ hắn đã gặp muội không chừng, tỷ như Chúc tứ thiếu kia không phải là ở Uyển giao hội nhìn thấy thiên kim Tri Phủ, nhất kiến chung tình đó thôi. Sau đó người ta còn đoạt được thải cầu mang đi cầu hôn, còn không trở thành gia thoại đó sao. Kỳ thật Sở Nhất Nặc cũng không tệ, võ công tốt, bộ dạng lại soái, còn là trang chủ, tương lai ra giang hồ không ai dám đắc tội. Tuy nói tính tình hơi kém, có điều nam nhân lạnh lùng một chút mới có hương vị, một lần lạ hai lần quen......”

Hân Duyệt dẫn đề tài càng dẫn càng xa, Thải Vân đành phải cắt ngang: “Đại tẩu...... Tháng sau ta sẽ thành thân , thiếp cưới đã gởi đi hết, ai...... Việc này nếu rơi vào tai nhà chồng, ta sẽ không còn mặt mũi gặp người khác.”

“Cũng không phải muội sai, làm sao lại không còn mặt mũi, ta nói muội biết, đừng suy nghĩ lung tung, cứ vui vẻ xuất giá. Sở Nhất Nặc dám đến, ta đi giải quyết hắn.”

Đầu óc Thải Vân đang loạn, cũng không nghĩ kỹ những lời này, ủ rũ chờ đợi chuyện này cứ như vậy qua đi.

Trời không chiều lòng người, ngày hôm sau, Sở Nhất Nặc tự mình đến Tề phủ.

Phụ tử Tề gia trận địa sẵn sàng đón quân địch.

Tề lão gia bị bệnh mấy ngày, chuyện cửa hàng hôm trước cũng không quan tâm, nhưng mà chuyện này ông không thể không có mặt.

Không khí ở tiền thính thật khẩn trương, Tề lão gia được quản sự dìu đến chủ vị ngồi xuống, Tề Vân Đình đứng một bên, Vân Hải tuổi trẻ háo thắng, sợ hắn gặp rắc rối, nên bảo hắn đứng xa xa mà nhìn.

Sở Nhất Nặc ngạo nghễ đứng ở cửa, vẻ mặt băng sương.

Lão gia hơi hơi mở miệng: “Ta đã nói với bà mối, tiểu nữ đã sớm đính hôn, cuối tháng sắp thành hôn, ý tốt của Sở trang chủ ta thay mặt Tề gia cảm ơn.”

“Không phải còn chưa thành thân sao?”

Nói chuyện phải trái với người như vậy đúng là đàn gảy tai trâu.

Tề lão gia nén tức giận: “Lệnh của cha mẹ, lời của mai mối, cấp bậc lễ nghĩa đã xong rồi.”

“Không có vợ chồng chi thân sẽ không tính, ta nhất định phải cưới Thải Vân.”

“Ngươi làm như vậy ta ăn nói thế nào với Vương gia.”

“Ta bồi thường sính lễ gấp trăm lần.”

Buồn cười, Tề gia thiếu tiền sao.

“Ta cùng với Vương lão gia đã có giao tình vài mươi năm, làm sao mở miệng.”

Phượng mâu híp lại, “Ý của ông là...... dù mọi người chết hết, ông cũng sẽ không mở miệng?”

Phương thức tư duy quả nhiên không giống người thường.

Tề Vân Đình bởi vì lần đó được cứu mạng ở cầu treo, không tiện mở miệng lại không thể không nói: “Ân cứu mạng của Sở trang chủ chưa báo, tại hạ vốn không nên nhiều lời, nhưng có một chuyện không rõ, vì sao Sở trang chủ nhất định phải cưới xá muội?”

“Thích.”

Nhắc tới Thải Vân, ánh mắt hắn lại dịu dàng một chút.

“Ngươi..... từng gặp nó?”

“Đương nhiên.”

Tề Vân Đình nhìn về phía phụ thân, Tề lão gia rối rắm nhíu mày: “Sở trang chủ có thể là nhận sai người, như vậy đi, kêu Thải Vân đi ra, ngươi và nó giáp mặt nói chuyện.”

“Được, ta trực tiếp hỏi nàng, nếu nàng nói không muốn, ta tuyệt không cưỡng cầu.” Lời nói tràn đầy tự tin.

Thải Vân đi phía sau mẹ, hận nghiến răng, Sở Nhất Nặc chết tiệt, ta gặp ngươi khi nào, còn muốn cùng ta gặp mặt nói chuyện, giống như ta với ngươi tự định chung thân. Vừa rồi ánh mắt sắc bén của mẹ hận không thể chém ta làm ngàn mảnh, lát nữa ta sẽ trả thù ngươi.

Vào tiền thính, Thải Vân đứng sau mẹ, nhìn trộm nhìn về phía Sở Nhất Nặc, nhưng gặp phải ánh mắt nóng bỏng của hắn, sợ tới mức nhanh chóng cúi đầu.

Nổi giận, toàn thân Sở Nhất Nặc tản mát hơi thở lạnh như băng: “Không phải ta chưa từng gặp Thải Vân, cần gì tìm người giả gạt ta.”

Gì?

Người Tề gia toàn trường sửng sốt.

Tề lão gia như trút được gánh nặng: “Xem ra Sở trang chủ nhận sai người, đây thiên chân vạn xác là tiểu nữ Thải Vân, người ngươi muốn tìm không ở nhà của ta. Sở trang chủ hỏi thăm rõ ràng, lại đến nhà khác cầu hôn đi. Vân Đình, thay ta tiễn khách.”

Hân Duyệt thấy bọn họ đi xa, thăm dò nhìn thấy đại sảnh chỉ có Tề Vân Đình và Sở Nhất Nặc, mới ôm thỏ trắng nhỏ vào nhà.

“Mời Sở trang chủ đi cho, người ngươi muốn tìm không ở Tề gia.” Tề Vân Đình đi vòng qua cái ghế, chuẩn bị tiễn khách.

Sở Nhất Nặc như cũ không nhúc nhích: “Ta chính mắt thấy nàng vào cửa lớn Tề gia.”

Nàng nhẹ nhàng bước qua cửa, đến cạnh Sở Nhất Nặc, bỡn cợt nói: “Sở Nhất Nặc, nghe nói ngươi cầu hôn Thải Vân, ta giúp ngươi nói tốt rồi đó.”

Ánh mắt Sở Nhất Nặc nháy mắt lại nhu hòa, có vẻ mừng rỡ.

Tề Vân Đình bị một màn trước mắt dọa sợ, bọn họ sao lại quen biết?

“Vân Đình chàng xem, con thỏ nhỏ này có giống con chúng ta thấy ở Thương Châu không.”

Nàng nhẹ nhàng nâng con thỏ nhỏ lên, dùng lông tơ mềm mịn của nó cọ hai má hắn.

Ánh mắt Sở Nhất Nặc chợt biến đổi, vì sao nàng lại tựa vào trước ngực hắn thân thiết như vậy?

Tề Vân Đình mắt lạnh nhìn, mỗi một biểu tình rất nhỏ đều thu vào đáy mắt.

Hân Duyệt đột nhiên nhớ tới cái gì: “Chúng ta trở về phòng đi, ta có một bí mật muốn nói cho chàng.”

Tuy rằng nàng ôm bả vai Tề Vân Đình, kiễng mũi chân để sát vào bên tai hắn, có điều Sở Nhất Nặc vẫn nghe được.

Trở về phòng?

Vẻ mặt thay đổi bất ngờ làm cho Tề Vân Đình không thể không nghĩ ngợi, hắn vung tay hất văng con thỏ nhỏ vô tội, cầm chặt cổ tay Hân Duyệt, giận dữ hét: “Người ngươi muốn kết hôn là nàng.”

“Tay của ta...... muốn gãy rồi.” Hân Duyệt đau kêu lên.

“Buông nàng ra.”

“Thê tử của ta còn không tới phiên người khác lên tiếng.”

Sở Nhất Nặc nhanh chóng nhìn chằm chằm Hân Duyệt: “Nàng, nàng không phải Thải Vân, nàng là......”

Tề Vân Đình hầm hừ buông tay ra, Hân Duyệt xoa cổ tay sưng đỏ, chẳng hiểu gì nhìn về phía Sở Nhất Nặc: “Ta đương nhiên không phải Thải Vân, ta nói với ngươi ta là Thải Vân khi nào?”

“Thải Vân tiểu thư, Thải Vân tiểu thư, Tiểu Thúy ngươi tìm được chưa.” “Vẫn chưa, nghe nói Thải Vân tiểu thư đi ra ngoài tìm thiếu nãi nãi, đã không thấy tăm hơi.” “Được rồi, ta cần phải trở về, có người đang tìm ta, gặp lại sau.” Hắn nhắm mắt nhớ lại, đúng rồi, nàng chưa nói chính mình là Thải Vân, chỉ nói có người tìm ta, vậy nàng không phải Thải Vân, mà là...... Đại thiếu nãi nãi.

Khó trách bên cầu treo, nàng và Tề Vân Đình chungg một chỗ, khó trách nàng nói ngươi đưa ta trở về đi, bằng không Tề Vân Đình sẽ sốt ruột. Lúc ấy còn cảm thấy nàng nghịch ngợm, vậy mà gọi thẳng tên đại ca.

Thì ra...... Như thế.

Sở Nhất Nặc oán hận nhìn về phía Tề Vân Đình, ánh mắt lạnh như lưỡi dao; Tề Vân Đình nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Sở Nhất Nặc, lửa giận ngút trời.

Hân Duyệt bất chấp cổ tay mình đau đớn, nhìn xem hai người tùy lúc có khả năng bùng nổ, nếu thật sự sống mái với nhau, chỉ sợ Tề Vân Đình đạo hạnh không đủ, chỉ có thể liều mạng đánh bom cảm tử thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Anhdva, LittleMissLe, MicaeBeNin, yuriashakira
     
Có bài mới 08.03.2017, 00:26
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2028 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 57: Chiến tranh lạnh

Hân Duyệt tiến lên từng bước, che trước người Tề Vân Đình.“Sở Nhất Nặc, ngươi nói rõ ràng, chuyện này rốt cuộc là sao?”

“Cư nhiên, lại, là, phụ nữ có chồng.” Hắn nghiến răng nghiến lợi, không biết những lời này là trả lời Hân Duyệt hay là nói cho chính mình nghe.

“Tránh ra.” Tề Vân Đình đẩy Hân Duyệt ra, đương nhiên hắn không hài lòng việc bị che chở sau lưng nữ nhân.

Nhìn hai mắt đỏ ngầu của hắn, Hân Duyệt mới nhớ tới mối hận đoạt vợ xưa nay vẫn sánh ngang với thù giết cha, gọi là không đội trời chung.

Hai người từ từ tới gần, đều là bộ dạng lửa hận ngút trời, hận không thể xông lên mà chém giết nhau.

“Hiểu lầm, hiểu lầm thôi mà.” Dùng hết sức bình sinh xông lên ôm lấy thắt lưng Tề Vân Đình. Điên rồi, đúng là điên rồi, chàng không biết chàng không phải đối thủ của hắn sao.

Hắn cúi đầu tức giận trừng mắt nhìn nàng: Không cần nàng lo.

“Sở Nhất Nặc, ngươi đây không phải hại ta sao, uổng công ta xem ngươi là bằng hữu, sao ngươi lại đến phá hoại gia đình ta.”

Sở Nhất Nặc khóe miệng vô lực run rẩy, lộ ra tín hiệu nguy hiểm.
Hân Duyệt cảm giác thân mình nhẹ nhàng bay đến phía sau, hắn nhìn thẳng ánh mắt Sở Nhất Nặc.

Trong không khí tràn ngập mùi chết chóc, Vân Hải cảm giác không khí không đúng, lặng lẽ tới gần cửa sổ.

Nhìn bên này, nhìn bên kia, meo meo, ta nên làm cái chi bây giờ?

Hân Duyệt đành phải từ phía sau ôm chặt lấy Tề Vân Đình, uy hiếp: “Chàng lại bỏ ra ta, ta cũng chỉ còn cách ngăn cản hắn.”

Cũng dùng cách này ngăn cản sao?

Tề Vân Đình dừng bước, đứng thẳng thân người.

Ha ha, có tác dụng. “Hắn không nói, vậy để ta nói, ta cùng hắn chỉ gặp nhau có hai lần, tổng cộng cũng chưa nói được mấy câu. Ta cũng không nói tên của mình, không biết sao hắn lại hiểu lầm, cho rằng ta là Thải Vân.”

Tề Vân Đình quay đầu hung hăng liếc mắt trừng nàng: “Chỉ gặp nhau hai lần, hai lần còn ít sao? Tổng cộng cũng chưa nói mấy câu, vậy là nàng chưa nói đủ có phải hay không, vậy nàng nói đi, nói trước mặt ta này.”

Mẹ nó......

“Ta không phải cố ý gạt của chàng, là vì...... Không phải chỉ là việc nhỏ thôi sao, ta với hắn cũng chẳng có gì.” Nàng tội nghiệp nói.

“Người ta đã đến cầu hôn, nàng còn muốn thế nào?” Hắn gầm nhẹ.

“Ta...... Ta cũng không biết đây là chuyện gì mà, chẳng lẽ ta cứ để mặc hay sao?”

“Nàng…… tự nàng gây ra.”

“Vân Đình, ta cam đoan, ta chỉ yêu một mình chàng, chưa từng có suy nghĩ khác. Ta là vô tội, không tin chàng cứ hỏi Sở Nhất Nặc.”

Ôi chao? Người đâu?

Gắt gao ôm hắn, sợ hắn bị thương; Liều mạng giải thích, sợ hắn hiểu lầm; Hừ! Ta còn phải ở lại xem hay sao? Sở Nhất Nặc lướt bay trên không, cáu giận vuốt ve một con chim nhỏ.

Tề Vân Đình nổi giận đùng đùng đi đến thư phòng, Hân Duyệt ở phía sau vén vạt áo bị hắn tha đi.

Trên đường gặp phải hạ nhân, đây là có chuyện gì?

Tuy nói đại thiếu gia và thiếu nãi nãi có không ít chuyện thú vị, có điều chuyện hôm nay lần đầu mới thấy.

Mặt đại thiếu gia cũng tái đi, trên trán gân xanh nổi lên, cặp mắt đỏ rực kia thật đúng là vạn lục tùng trung nhất điểm hồng mà (*một điểm đỏ giữa vạn lá xanh), làm cho khuôn mặt trở nên lãnh diễm vô cùng.

Thiếu nãi nãi chu cái miệng nhỏ nhắn, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Vân Hải đại khái hiểu ra chân tướng, loại chuyện này, không thể khuyên can gì được. Trước kia cưng chìu như vậy, lần này đúng là đã nhổ lông trên đầu đại ca, ha ha, có trò hay để xem.

“Rầm” Cái bàn mạnh run lên, ánh mắt ăn thịt người của Tề Vân Đình đảo qua:

“Lần đầu tiên?”

Cái gì? Lần đầu tiên? Hôn môi? Lên giường?

“Lần đầu tiên không phải ở Dương Châu sao, ngày đó hai ta......” Ánh mắt phẫn hận trừng tới.

“A, chàng nói hôn môi sao, lần đầu tiên hình như là ở suối nước nóng ở Tế Nam, à không, ở Đức châu cũng có, a, không đúng, là ở trên lưng ngựa, không được trách ta, là chàng chủ động mà.”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vô tội của nàng, Tề Vân Đình hận không thể cho nàng một cái tát. “Lần đầu tiên gặp mặt hắn.”

“A, chàng đang nói hắn à. Là lúc chàng ra ngoài, ta rất nhớ chàng, tâm trạng cũng không tốt, sau đó lúc đến miếu dâng hương, một mình ra ngoài đi dạo, đúng dịp gặp được hắn, cùng nói mấy câu mà thôi.”

“Nói cái gì, một chữ cũng không cho thiếu.”

Hân Duyệt bất đắc dĩ thở dài, đem đối thoại của mình và Sở Nhất Nặc đêm đó thành thật kể lại.

Tức giận của Tề Vân Đình ổn định một chút, “Lần thứ hai.”

Nàng đành phải một năm một mười kể rõ chuyện ở Nhất Nặc sơn trang.

Hân Duyệt không hiểu nhìn mặt hắn từ tái nhợt biến thành xanh lét, “Ta bảo đảm không nói dối. ”

“Còn đánh đàn ca hát, nàng cũng chưa từng hát cho ta nghe bài nào đâu. Tề Hưng,” Hắn hướng ngoài cửa rống to: “Đem đồ dùng sinh hoạt của ta dọn lại đây, từ hôm nay trở đi ta sẽ ở thư phòng.”

“Tề Hưng, ngươi dám đi ta đánh gãy chân của ngươi.”

“Còn không mau đi, không cần đầu nữa phải không.”

Hạ nhân khó làm mà, Tề Hưng sờ sờ đầu, giống như thứ này so với chân quan trọng hơn một chút. Xem ra trận này tự nhiên náo loạn lên, lại đòi ở riêng rồi.

Tề Hưng đến Noãn Ngọc đinh dạo qua một vòng, không rõ đại thiếu gia nói đồ dùng sinh hoạt là thứ gì. Trước kia đại thiếu gia vẫn ngủ ở thư phòng, cái gì cũng không thiếu mà. Cuối cùng đành phải lấy tượng trưng vài bộ quần áo.

“Ta cùng hắn thật sự cái gì cũng không có, chàng không tin ta sao?” Hân Duyệt thật sự rất uất ức.

Tề Vân Đình lạnh lùng nhìn nàng một cái, phiền não đẩy nàng ra khỏi cửa.

Hân Duyệt ngây người nhìn cửa thư phòng đóng chặt, yên lặng xoay người đi khỏi.

Nàng viết một phần nhật ký chiến tranh lạnh, đó là sau khi Tề Vân Đình ra ngoài, một mình nàng nhàm chán nên tập viết chữ bằng bút lông. Trong nhật ký kể lại tình hình chiến đấu cam go lúc này, về sau Tề Vân Đình thấy được, đưa ra đánh giá là: Ăn no rỗi việc.

Chiến tranh lạnh [ ngày đầu tiên ]

Buổi tối, ta trằn trọc khó ngủ. Không quen ở thư phòng, chàng ngủ được sao, có nhớ ta hay không. Trước kia cãi nhau, không phải chỉ một canh giờ là chàng chủ động cầu hòa, lần này, ta biết chàng thật sự tức giận. Nhưng mà, ta cũng là khổ không nói nổi mà, Sở Nhất Nặc kia ta đối với hắn chẳng có chút ý tưởng nào, ai biết hắn bị thần kinh gì tự dưng đến cầu hôn.

Ta cứ chờ là được, nhất định chàng cũng không ngủ được, nói không chừng lập tức tới tìm ta. Đến lúc đó, ta sẽ từ từ làm khó chàng, vậy mà lại dám đuổi ta ra ngoài.

Chiến tranh lạnh [ ngày hôm sau ]

Hôm nay là chiến tranh lạnh thiệt rồi, cả ngày không gặp mặt. Tối hôm qua, ta một đêm không ngủ, chàng cũng không tới. Hôm nay, tuy rằng ta rất muốn đi tìm chàng, nhưng ta không thể. Kiên trì, kiên trì nhất định thắng lợi.

Ta cũng không tin Tề Vân Đình chàng có thể chịu đựng được.

Chiến tranh lạnh [ ngày thứ ba ]

Ngày ăn không ngon ngủ không yên thiệt con mẹ nó không phải dành cho người mà.

Ta hỏi Tiểu Nghiên: “Ngươi nói ta nên đi tìm chàng sao?”

Kỳ thật ta biết nàng đã sớm hận không thể lôi ta tiến lên, quả nhiên nàng nói: “Thiếu nãi nãi, trước kia đều là đại thiếu gia dỗ dành người, lần này xem ra ngài rất tức giận, người đến dỗ dành ngài đi.”

Tuy rằng nàng cũng không biết nguyên nhân chúng ta chiến tranh lạnh, nhưng nàng lại nhất quyết cho là ta sai. Vì thế ta mắng nàng, trước kia có phải đối xử quá tốt với nàng hay không. Nàng ta lại khóc, kiên định biểu đạt quan điểm của mình, cuối cùng lại nói mình vì nghĩa diệt thân.

Kỳ thật ta biết nàng cũng sốt ruột, cũng là lo lắng cho ta, về phương diện khác là vì Tề Hưng, tiểu nha đầu này tâm sự gì cũng viết trên mặt, ai lại không nhìn ra.

Tề Vân Đình hai ngày nay nhìn ai cũng không thuận mắt, từ chưởng quầy cho đến tiểu nhị trong các cửa hàng đều lo lắng đề phòng, bởi vì đại thiếu gia hai ngày nay cực kỳ khó chịu, trời chưa sáng đã đi thị sát, kỳ thật nói đúng hơn là vạch lá tìm sâu.

Trong Tề phủ lại càng không cần nói, bọn hạ nhân hận không thể đi đường vòng. Khổ nhất chính là Tề Hưng, dựa vào tình nghĩa giữa hắn và Tề Vân Đình, vừa đau lòng vừa bất đắc dĩ.

Chuyện Sở Nhất Nặc cầu hôn lại có người truyền miệng, hắn muốn tìm một cô gái tên là Thải Vân, kết quả tìm lầm, Tề Thải Vân không phải người hắn muốn tìm, vì thế hắn đi rồi, đi đến nơi khác tìm người.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Mệt chết ta


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: LittleMissLe, MicaeBeNin, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: thanhhuong0202, YullianeHann và 90 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 198, 199, 200

18 • [Hiện đại] Xin em đứng đắn chút - Minh Nguyệt Thính Phong (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 26, 27, 28

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé
Gà con tắm nắng: Cậu click vào "Gởi trả lời" là được nhé.
Chung nguyên: Ai biết cách bình luận dưới mỗi trang truyện k chỉ mình với ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
vân anh kute: Diễn đàn nhà mình có ai nhảy hố truyện Binh Vương trở thành ông bố bỉm sữa không cho em hóng với. Thấy truyện này rất hay và rất nhiều bạn cũng hóng như em nhưng chưa thấy ai nhảy hố này... huhu mong có ai đó edit để em hóng... đa tạ đa tạ....
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy ảnh hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.