Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu

 
Có bài mới 18.02.2017, 20:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 08.11.2011, 15:33
Bài viết: 401
Được thanks: 3354 lần
Điểm: 12.07
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 41: Một bước dẫn đến thất bại

Editor: Quyền Khuyên

Lý bộ khoái tuổi mới có mười tám, nửa tháng trước mới cưới tức phụ, trước mắt chính là giai đoạn như keo như sơn ngọt ngào. Cho nên, đối với chuyện gì đó thì hết sức nhạy cảm.

Tống Tiểu Hoa cùng Lục Tử Kỳ vừa vào cửa nhà, liền thấy một thùng nước tắm cực lớn để giữa viện, Lục Lăng và Tống Vô Khuyết cùng sử dụng tứ chi leo ra bò vào, người thì đầu đầy mồ hôi, chó thì lưỡi vắt sang một bên còn Lý bộ khoái ngồi chồm hổm ở bên cạnh vui vẻ  kêu cố gắng lên.

Thấy hai người, lập tức thành thật nghiêm túc chắp tay chào, giao cho Lục Tử Kỳ vật phẩm đang cầm trong tay: "Cái bao này là người nhà phu nhân sai người mang tới, bởi vì không biết nhà đại nhân ở nơi nào, liền trực tiếp đưa đến huyện nha, vừa khéo là đại nhân mới đi ra ngoài. Tôi liền cầm cả lá thư này mang tới cho ngài."

"Đã làm phiền. Người nọ hiện ở nơi nào?"

"Hắn nói còn việc gấp phải đi suốt đêm trở về, không thể tới gặp đại nhân cùng phu nhân, mong hai người không trách tội. A đúng rồi, hắn còn nhờ tôi chuyển lời cho phu nhân, là người nhà phu nhân nhờ hắn chuyển lời cho phu nhân. . . . . ." Bị mấy chữ chuyển lời àm mình cũng muốn ngất, Lý bộ khoái ngượng ngùng gãi gãi đầu, khờ khạo cười cười: "Ta ăn nói vụng về. . . . . . Người nhà phu nhân nói, trong nhà tất cả đều tốt, năm nay thu hoạch cũng đặc biệt tốt, phu nhân không cần nhớ nhung. D*D*L*Q*D Đại trụ tử cùng nhị trụ tử cao hơn cũng hiểu chuyện, đôi lúc còn quậy ầm ĩ đòi tìm tiểu cô cô, cũng chính là phu nhâni. Đợi đến khi hết bận, cả nhà bọn họ tính toán ở Đại Tuyết Phong Sơn rút bớt thời gian đến thăm phu nhân, còn có đại nhân cùng tiểu thiếu gia, cũng chính là Tiểu Lăng ."

". . . . . . Người nhà. . . . . .của ta."

Lý bộ khoái cuối cùng chuyển lời xong, sau đó thở mạnh, bỗng nhiên Tống Tiểu Hoa cảm thấy hoảng hốt.

Người nhà của nàng, phụ thân mẫu thân, cả đời này, vĩnh vĩnh viễn viễn cũng không thể gặp lại nhau? Nửa đêm trong giấc mơ thì thường thường có thể nghe được tiếng càu nhàu vụn vặt của mẹ,, có thể ngửi thấy mùi thuốc lá trên người ba, có thể thấy khuôn mặt vô cùng yêu thương cười với mình. Sau đó, sương mù dày đặc cuốn đi tất cả, mọi thứ trở nên mơ hồ. Muốn đuổi theo nhưng không nhúc nhích được. Vươn tay, liều mạng chạm vào gữi lại nhưng tất cả đều là phí công. Mỗi lần tỉnh dậy, lệ ướt gối.

Dù đã quyết định dung nhập vào thời đại này, dù đã quyết định muốn hạnh phúc vui vẻ sống, nhưng huyết mạch thân tình như chân với tay của đời trước, sao có thể dễ dàng nói cắt là cắt, sao có thể nói không giữ trong lòng, không lưu luyến là có thể đem nó làm thành giấc mộng Nam Kha?

Lục Tử Kỳ nhận đồ, nghiêng đầu thì thấy khuôn mặt nàng thẫn thờ, đôi mắt ửng đỏ, trong lòng mềm nhũn, không kiềm chế được giơ tay lên khẽ xoa nhè nhẹ: "Nhớ nhà đúng không?"

Tống Tiểu Hoa hút hút lỗ mũi gật đầu một cái, Lý bộ khoái há hốc miệng như là thấy chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Tri Huyện đại nhân mặc dù nhìn rất tao nhã lịch sự đối đãi với mọi người cũng vô cùng hiền hòa, nhưng trong nha môn đều biết, tính tình Huyện thái gia trẻ tuổi là chính trực ngay thẳng, cương trực, nghiêm trang. Dù chưa bao giờ quắc mắt giận dữ nhưng chỉ cần ngài thoáng giận tái mặt là người khác không thể chịu nổi chân mềm nhũn.

Hơn một năm đồng cam cộng khổ, đã thấy ngài vui mừng, đã thấy ngài tức giận, thấy  ngài vội vàng, thấy ngài phẫn nộ, thấy ngài không ngủ không nghỉ xử lý công việc, thấy ngài xử lý giải quyết mọi nguy cơ mạnh mẽ vang dội, thấy ngài xử lý việc khó mà mặt không biến sắc, cả đám huynh đệ kính trọng ngài, sợ ngài, bội phục ngài, muốn thân cận nhưng lại không dám, mặc dù ngài chưa từng có thái độ dựa vào thân phận mình mà xem thường người khác nhưng luôn có cảm giác xa cách.

Vậy mà vừa rồi cảm giác này đã bị đánh vỡ.

Tri Huyện đại nhân, nói như thế nào đây, giống như là Bồ Tát được cung phụng bên trong miếu, bỗng nhiên biến thành một người sống sờ sờ. . . . . . Ừ, không đúng không đúng cái này không được. . . . . . Hoặc là giống như là, mỹ nhân trong tranh tết đi ra vui vẻ với mình. . . . . . Ôi không, không, không thể tiếp tục nhớ lại, nếu nàng dâu biết, sẽ không chịu đựng nổi.

Lý bộ khoái cười khúc khích hai tiếng, lại “bộp’ một cái vào đầu, đối mặt với ba người một con chó tám đôi mắt chung quanh nhìn hắn, lập tức túng quẫn đen mặt.

Ngập ngừng nói nhìn trộm Lục Tử Kỳ, không biết sao, lá gan to ra, mở cái miệng rộng mày gian mắt tặc bỏ lại một câu: "Thùng tắm lớn dùng rất tốt, nhà ta cũng vừa mua một. Đại nhân cùng phu nhân cứ dùng từ từ, ta không quấy rầy nữa!" Lập tức quay người lại chạy vội đi ra ngoài.

May là da mặt Tống Tiểu Hoa đã tu luyện còn dầy hơn tường thành nhưng vẫn bị mấy lời nói toạc ra chỉ muốn đụng đầu vào tường. Mà khuôn mặt Lục Tử Kỳ vẫn mờ mịt, cho đến khi mắt nhìn hai tiểu tử đang tốn sức đẩy thùng, tiếp theo dùng mắt đo đạc độ lớn của thùng tắm tiện cho phương thức tắm rửa kia, sau đó chợt hiểu ra. Thấy xấu hổ. . . . . .

Tiểu Lý này, tháng sau nhất định phải sắp xếp cho hắn đi tuần phố hàng đêm, miệng hắn không có chưng mực nói lung tung, thậm chí dám giỡn cả mình. . . . . .

Trong lòng vừa ra quyết định kế hoạch ‘quan báo tư thù’, vừa không bao giờ nhìn thứ làm người ta đỏ mặt, mắt chỉ nhìn thẳng đưa trang phục trong túi cho Tống Tiểu Hoa.

Màu da mặt chàng vốn nhợt nhạt, nhưng lúc này dưới ánh mặt trời lại có màu hồng nhạt, nổi bật là vành tai ửng đỏ gần như trong suốt.

Vì vậy, Tống Tiểu Hoa đáng thương ngượng ngùng nhất thời sụp đổ, trong đầu chỉ còn lại có một ý nghĩ, cắn hắn! Nhẹ nhàng cắn, ăn sạch sẽ. . . . . .

Ánh mắt nàng giống như ánh mắt khi đói nóng hừng hực nhìn chăm chăm chàng nhưng ý chí Lục Tử Kỳ rất kiên định. Trời chưa tối lại còn trước mặt nhi tử cùng con cchó, nhất định không thể làm chuyện cẩu thả, đến suy nghĩ cũng không được!

Ho nhẹ một tiếng, phất phất ống tay áo: "Xem người nhà nàng mang cho nàng cái gì."

Tống Tiểu Hoa biết da mặt chàng mỏng không chịu được trêu chọc quá ‘rõ rành rành’, cũng đành phải mạnh mẽ đè tính sói xuống. Dù sao cũng không nên gấp  gáp ở nơi này, nếu không cẩn thận chọc giận chàng, phá hư không khí thì coi như thiệt thòi lớn rồi, đại kế đẩy ngã mà mình luôn luôn nghĩ đến tuyệt đối không thể xảy ra bất kỳ chuyện gì, đợi đến khi ăn no uống say đến chết thì mới là tốt. . . . . . A hú hú hú. . . . . .
Ấp úng với nụ cười “dâm dê” mở cái bọc ra, bên trong là quần áo giầy vớ được xếp nghiêm chỉnh.

Áo da cùng trường sam bông vải là cho Lục Tử Kỳ , mũ Hổ, giày Hổ đỏ rực và chiếc áo bông vải nhỏ cùng với vòng bạc Trường Mệnh Tỏa là cho Lục Lăng, phần dành cho Tống Tiểu Hoa thì toàn bộ quần áo từ trong ra ngoài, từ đầu đến chân. Ngoài ra còn có một  bao đậu phộng xào cùng quả hạch quen thuộc, cùng với một hộp son phấn.

Trong góc hộp để hai viên đường bình thường, Tống Tiểu Hoa cầm lên, ngạc nhiên rồi cười ra nước mắt.

Hai khối đường này chắc chắn là đồ ăn vặt mà hai tiểu tử gọi là đại trụ tử cùng Nhị Trụ tử vất vả mới tiết kiệm được, đặc biệt gửi cho tiểu cô cô ăn; những vải vóc may y phục, giày vớ thượng thừa, đường may mịn thợ khéo tay bền chắc, nhất định tự chị dâu từng mũi kim sợi chỉ may cho nàng; -d-d-l-q-d- áo da nhất định làm từ miếng da tự ca ca săn; còn nữa, son phấn nhất định là ca ca tẩu tẩu cùng đi chợ để chọn, vòng bạc cũng nhất định là hai người họ cùng đi đến cửa hàng chọn, có lẽ còn có hai cây ‘cây cột’ đi theo nói ý kiến.

Tống Tiểu Hoa biết, nhà mình dù có mấy miếng đất cằn do tổ tiên truyền lại, cũng không được coi là giàu có, bao đồ này không phải là tùy tiện có thể mua được. Họ làm như vậy, đơn giản là vì mong muội muội có thể sống tốt hơn một chút ở nhà chồng.

Phần tâm ý này gọi là tình thân, máu mủ chí thân.

Ông trời đã từng lấy đi sinh mệnh nàng, hiện tại, hình như lại trả lại cho nàng.

Dụi mắt, thấy Lục Tử Kỳ đang chăm chú nhìn mình thì làm vẻ mặt khoa trương: "Thấy chưa? Ta vẫn có chỗ dựa đấy nhé! Nếu như chàng còn dám khi dễ ta lần nữa, ca ca tẩu tẩu còn có hai tiểu chất nhi nhất định sẽ không tha cho chàng!"

Lục Tử Kỳ mặt lộ vẻ oan uổng: "Lần nữa? Ta chưa từng khi dễ nàng?"

"Dường như là không có. . . . . . Coi như chàng biểu hiện cũng không tệ lắm! Tiếp tục giữ vững!"

Bất đắc dĩ bật cười lắc đầu, nhưng trong lòng có một cổ ấm áp chậm rãi chảy xuôi.

Tuy chỉ vội vã gặp qua một lần lúc thương nghị hôn sự, nhưng đối với đôi vợ chồng chất phác thiện lương, đôi tiểu nhi hoạt bát đáng yêu, gia đình bình thường lại ấm áp tràn ngập nhà thường thường xuất hiện trong đầu. dieddanlequyddon Nhân tình chỉ đơn giản chân thành tha thiết như thế không trộn lẫn tính toán hiệu quả và lợi ích, là hy vọng xa vời mà mình không thể có.

Nhìn Lục Lăng đội mũ Hổ, đi giày Hổ, đeo vòng bạc Trường mệnh đang hôn liên tục Tống Tiểu Hoa, khóe miệng khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong.

Thật là có chút vội vàng không muốn chờ đợi đi nhận thức thân gia rồi, gia đình hoàn cảnh như thế nào mới có thể nuôi được một khuê nữ như vậy? . . . . . .

"Diêu Diêu, nếu nàng nhớ nhà, hay là chuẩn bị một chút bớt thời gian trở về nhà một chuyến đi! Đúng lúc, thời gian này ta cũng không quá bận rộn, có thể cùng nàng trở về."

"A. . . . . ."

Những lời này của Lục Tử Kỳ nhắc nhở Tống Tiểu Hoa một vấn đề rất nghiêm trọng, nàng là ‘đồ giả mạo’ thì phải làm thế nào để đối mặt với người nhà?

Chẳng lẽ giả mất trí nhớ giống như theo logic xuyên không, phải cầm cục gạch đập thật mạnh lên đầu mình? . . . . . . Thật là thất sách, biết thế lúc vừa tỉnh lại nên chơi trò mất trí nhớ, hiện tại cơ thể này được điều trị vô cùng khỏe mạnh, nếu muốn bị bệnh có lẽ cũng rất khó khăn.

Dứt khoát thẳng thắn được khoan hồng kháng cự bị nghiêm trị, nói thẳng cho Lục Tử Kỳ, trên cái thế giới này có một loại hiện tượng tương tự với việc ông trời bị động kinh gọi là ‘xuyên qua’, mà vợ của chàng là từ một ngàn năm sau ‘vèo’ một phát xuyên qua. Bọn họ đã nói muốn cả hai phải thẳng thắn, như vậy về lai lịch của nàng cũng được tính như một chuyện không lớn không nhỏ, nếu vẫn giấu giếm tiếp thì lại thành lừa gạt.

Dù sao ở đây cũng không sở khoa học nghiên cứu hay khu triển lãm, chỉ coi như bị trúng tà hắt chậu máu chó, hoặc bị coi như là yêu quái thiêu thành tro...phù... Còn không bằng bị giải phẫu làm nghiên cứu thì sảng khoái hơn. . . . . .

Tống Tiểu Hoa chỉ mảisuy nghĩ lung tung tóc gáy dựng đứng, Lục Tử Kỳ mỉm cười tiện tay mở lá thư cầm trong tay, chỉ liếc mắt một cái, nụ cười cong cong lập tức biến mất.

Mím môi suy tư một phen, cất kỹ lá thư: "Diêu Diêu, ta có việc gấp lập tức phải chạy tới Châu Phủ, lâu thì mười ngày ít thì bảy ngày liền có thể trở lại."

"À? !"

"Có một vị khách quan trọng, ta phải đi gặp mặt."

"Nhưng. . . . . . Nhưng. . . . . . Trời cũng sắp tối đen rồi. . . . . . Không thể để sáng sớm ngày mai xuất phát sao?"

"Thời gian cấp bách, nhất định phải đi cả đêm."

"Nhưng. . . . . . Nhưng. . . . . ."

Bị bước ngoặt to lớn làm cho Tống Tiểu Hoa ứng phó không kịp ‘nhưng’ nửa ngày cũng ‘ nhưng ’ không ra nguyên nhân. Chỉ dùng mắt không ngừng liếc cái cực lớn thùng nước tắm siêu to ở phía bên kia. . . . . .

Lục Tử Kỳ vội ho một tiếng nói hơi lắp: "Nàng và Lăng Nhi phải cẩn thận, tất cả chờ ta. . . . . . Chờ ta trở lại. . . . . . thì nói tiếp."

Tống Tiểu Hoa lắc đầu một cái nghiêm trang: "Chàng sai rồi, đến lúc đó không phải ‘nói’, mà là ‘làm’!"

". . . . . . . . . . . ."

Ôm nắm gạo nếp nhỏ mang theo Đại Hắc Cẩu tựa vào cạnh cửa nhìn bóng dáng màu đen đang vội vã đi, Tống Tiểu Hoa thực sự muốn ngửa mặt lên trời gào lên: "Mặt trời mặt trời mặt trời chói changg! Một bước tới cửa của lão nương đến lúc nào mới có thể thành công này cánh cửa một bước đến tột cùng lúc nào thì mới có thể thành công bắn ra ngoài a a a? ! . . . . . ."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn quyền khuyên về bài viết trên: Bacom, Hoacamtu, beconngoxx, ngokiu61193, thtrungkuti
     

Có bài mới 19.02.2017, 00:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.12.2016, 23:09
Bài viết: 36
Được thanks: 266 lần
Điểm: 46.11
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 42: Khóc Không Ra Nước Mắt

Ngày thứ hai, Tống Tiểu Hoa đang vắt hết óc để nghĩ nói thế nào với Nguyên Hạo việc nàng  không thể cùng hắn học cưỡi ngựa nữa, ngược lại hắn lại sai tiểu nhị đến báo cho nàng biết hắn ‘có việc gấp tạm thời đi xa mấy ngày, sau khi trở lại sẽ qua gặp nàng’.

Điều này làm cho Tống Tiểu Hoa âm thầm thở phào nhẹ nhõm và tự nói thầm, thế nào lại mới tới có một hai ngày rồi chợt có việc gấp đi nữa, đúng là thần bí thần long thấy đầu không thấy đuôi.

Mấy ngày kế tiếp đều là ăn uống củi gạo dầu muối tương dấm trà cùng với ngủ, trôi qua cuộc sống của phu nhân bình thường không sóng không gió.

Ở trên tường dùng tấm gạch hoạch ra một đường ‘đang’ ngang dọc thẳng tắp, Tống Tiểu Hoa cẩn thận quan sát trong chốc lát không khỏi cảm khái, nếu như một cái dây cỏ ghi lại lời nói, đó mới thật sự gọi là ‘mặc’ hoàn toàn, trực tiếp ‘mặc’ đến Viễn Cổ là có thể xong hết mọi chuyện. . . . . .

Thời gian cuối cùng đã qua hơn một nữa, còn có ba đến năm ngày là Lục Tử Kỳ có thể trở lại. Không có điện thoại không có Internet không có bất kỳ phương thức liên lạc ngay lập tức nào, ngay cả việc muốn viết thơ cũng không biết nên đi hướng nào gửi, dĩ nhiên, coi như gởi cũng rất có thể hoàn toàn ‘không theo kịp’. . . . . .

Tất cả nhớ nhung chỉ có thể hóa thành chữ ‘đang’ trong năm nét bút đơn giản nhất, nhất hoành, dựng lên, nhất hoành, dựng lên, nhất hoành. Một lần rồi lại một lần lặp đi lặp lại như vậy, tựa như, miêu tả người kia mày kiếm, cặp mắt đen bóng, sống mũi thẳng tắp, khóe môi tươi cười, càm có vài sợi râu, hầu kết. . . . . .

Tướng công, chàng có hay không cũng nhớ nhung ta, có hay không nhớ nhung ta giống y hệt ta nhớ chàng. . . . . .

Xa xa chợt có tiếng vó ngựa vang lên, trong chốt lát đã tới, dừng lại.

Ở trong lúc Tống Tiểu Hoa chưa kịp phản ứng, Tống Vô Khuyết đã chạy ra trước, Lục Lăng theo sát phía sau. Nghe tiếng của Vô Khuyết rít gào, vốn là vui mừng nhất thời hóa thành thất vọng thật sâu, không phải hắn.

Ấm ức mà đi tới mở cửa ra, Tống Vô Khuyết lại càng phát ra tiếng rít rao hăng say mang theo vài phần tức giận, Lục Lăng khuôn mặt nhỏ nhắn cũng nhăn lên, gãi cổ cho Vô Khuyết mà ánh mắt thì lại không hề nháy cứ nhìn chằm chằm vào người khách không mời mà đến ở trước cửa.

Hai tên Tiểu Gia Hỏa này, thật đúng là một cái so với một cái còn mang thù nhiều hơn. Tống Tiểu Hoa đoán chừng nếu như còn như vậy trầm mặc giằng co đi xuống, chưa chừng sẽ trình diễn tiết mục ‘đóng cửa thả chó’ làm ra chuyện đùa giỡn không hay.

"Vô Khuyết, không được quấy! Lăng Nhi, mau tới làm lễ gặp qua Hưng Bình công chúa."

Ngay lập tức Vô Khuyết liền thu thanh lại nhưng trong cổ họng vẫn còn ‘ô ô ô’ không ngừng, còn Lục Lăng làm lễ gặp qua giống như là ép buộc vậy, đều là một bộ dáng bất đắc dĩ.

"Đứa bé còn nhỏ không hiểu chuyện, mong rằng công chúa không lấy làm phiền lòng." Tống Tiểu Hoa ôn tồn nho nhã cười cười: "Không biết công chúa đại giá quang lâm, có gì chỉ giáo?"

Hôm nay Gia Luật Bình vẫn như cũ một thân trang phục lửa đỏ, vẻ đẹp hiên ngang anh tư tự nhiên. Chỉ là mơ hồ như có chút mệt mỏi: "Nếu Lục công tử không có ở đây, vật này giao cho ngươi cũng giống như vậy thôi."

Nghe được nàng đã thay đổi cách gọi đối với Lục Tử Kỳ, Tống Tiểu Hoa cười đến càng phát ra hiền lương thục đức: "Công chúa xin yên tâm, ta sẽ thay người chuyển giao cho tướng  công."

"Như thế thì làm phiền ngươi vậy."

Gia Luật Bình từ trong tay áo lấy ra một vật, mắt phượng thoáng híp lại một cái: "Đây là ta dùng lông con chồn làm thành dụng cụ này, tạm thời làm thành cho Lục công tử lưu kỷ niệm. Vì để bắt được nó, ta phí hết mấy ngày!"

Tống Tiểu Hoa trong lòng không khỏi run lên: "Con chồn sao?"

"Đúng vậy, Lục công tử chắc hẳn cũng có đề cập với ngươi, ta cùng hắn quen biết, tất cả đều là bởi vì một con chồn trắng." Thanh âm Gia Luật Bình mang theo từ tính có một ti lâm vào trong ký ức kể lại, vậy mà khi quay lưng về phía mặt trời trong mắt lại thoáng qua nồng nặc châm chọc: "Ngày đó ta đang trong rừng săn thú, nhìn thấy một con chồn trắng cực kỳ hiếm thấy nằm ở dưới tàng cây. Ta đang giương cung muốn bắn, chợt từ bên cạnh trong bụi rậm truyền đến một tiếng hét to. Con chồn bị giật mình chạy trốn, ta thì sợ có người mai phục sẽ nhân cơ hội này làm khó dễ, vì vậy ta liền bắn một mũi tên về phía phát ra thanh âm kia. . . . . ." Hơi dừng lại, tựa như đang quay trở về khung cảnh đó "Không ngờ, tri huyện trùng hợp đi ngang qua bổn địa bởi vì không đành lòng nhìn con chồn trắng bỏ mạng mà phát ra thanh âm cảnh báo. Thật là một đứa ngốc, biết rất rõ ràng ở dưới tình huống như thế làm như vậy sẽ nguy hiểm cỡ nào, nếu không phải ta có ý định muốn bắt người sống, hắn tất nhiên đã sớm đi gặp Diêm Vương. Vì một con chồn cư nhiên suýt nữa làm mất mạng, thật khờ. . . . . ."

Nói xong lời cuối cùng, giọng nói đã là nhỏ không thể nghe thấy. Đầu ngẩng cao lại khẽ rũ xuống, ngón tay đang cuốn lọn tóc cũng hạ xuống. Giờ khắc này, nàng không còn là công chúa Liêu quốc liều lĩnh không ai bì nổi nữa, mà chỉ là một cô gái bình thường đang giãy giụa với tình cảm vừa ngọt ngào vừa khổ sở.

Hồi lâu, nàng cầm bím tóc trong tay vung lên, tất cả yếu ớt giống như theo không trung xẹt qua một đạo đường cong ánh sáng cùng nhau tan thành mây khói. # ! # D $ Đ $ L $ Q $ Đ # ! #

Hướng về phía Tống Tiểu Hoa có nụ cười cứng đơ ở trên mặt, trố mắt nhoẻn miệng cười: "Ta sẽ lên đường trở về nước, Lục công tử sau khi trở lại, kính xin nhắn dùm một tiếng, có nhiều quấy rầy, đa tạ khoản đãi. Cáo từ!"

Dứt lời, xoay người lên ngựa, rời đi.

——— —————— —————— ——————

——— —————— —————— ——————

Tống Tiểu Hoa cũng không biết mình đến tột cùng là làm sao làm tốt cơm trưa, dỗ ngủ Lục Lăng, lại có thể làm cho Tống Vô Khuyết vẫn hay vây lượn ở bên người chịu rời đi. Tóm lại, đợi đến khi nàng tỉnh táo lại thì đã bất tri bất giác ra cửa, đang chẳng có mục đích đi đâu thì ở trên đường nhỏ u tĩnh trong thấy một bóng người.

Đỉnh đầu Lãng Lãng nắng gắt kim quang vạn trượng, giống như là muốn đâm thủng mắt của tất cả mọi người trên thế gian này.

Vì một con chồn trắng mà không hề sợ tổn hại đến sống chết, chỉ bởi vì con chốn đó giống với con chồn mà vợ đã chết từng nuôi dưỡng. Không trách được, đêm đó khi trở về hắn liền vẽ bức họa kia. . . . . .

Con chồn kia, lại gợi lên nhớ nhung của hắn đối với người vợ đã chết? Khi đó, coi như mũi tên thật sự xuyên qua tim hắn cũng sẽ không hối hận chứ gì? Một khắc kia, hắn có hay không nghĩ tới, nếu như cứ thế mà chết đi, cũng rất tốt, bởi vì rốt cuộc có thể không còn bị tưởng nhớ hành hạ.

Nhớ nhung. . . . . .

Hắn nhớ nhung, chỉ có một người.

Bi ai, người kia, không phải là Tống Tiểu Hoa nàng.

Đến tột cùng thì thâm tình như thế nào, mới có thể làm cho người ta bất chấp tất cả như thế? Không để ý đến nhi tử còn bé, không để ý đến thê tử mới tân hôn, vì một người không chút liên hệ nào mà không tiếc mạng sống của mình.

Chỉ là bởi vì, có một chút tương tự. Chỉ là bởi vì, này phần tương tự lại làm thức tỉnh tình cảm sâu đậm tận xương tủy của hắn.

Trước thâm tình như vậy, Tống Tiểu Hoa chỉ còn lại có vô lực, vô lực và đã có chút tuyệt vọng.

Đi mệt mỏi, tùy tiện dựa vào một gốc cây nhỏ có vẻ non nớt sau đó ngồi xuống. Ngẩng đầu nhìn thẳng ánh mặt trời bén nhọn như đao, nước mắt chảy khí thế tự nhiên vô ảnh vô hình, tứ tán mà chạy.

Đúng là vẫn không thể không quan tâm được, vẫn còn muốn cùng một người đã không có ở trên thế gian, tranh giành người tình.

Vậy mà, như thế nào tranh? Lấy cái gì tranh?

Ở trong lòng của Lục Tử Kỳ, nàng là cái gì chứ ? Một tờ hôn ước, một phần trách nhiệm, một chủng tập quán, một người mà hắn không thể không đi tiếp nhận để bầu bạn trong cuộc sống sao. ^ ~ ^ Diễn ! Đàn # Lê $ Quý % Đôn ^ ~ ^

Từ đầu tới cuối, hắn cũng chưa từng biểu đạt qua là có tình ý với nàng, không phải sao? Từ đầu tới cuối, vẫn là nàng đang hát một vai kịch, tự nàng sống chết quấn lấy hắn, không phải sao?

Thật ra thì hắn đã hồi đáp cho nàng rất nhiều rồi, nàng không nên cầu xa nữa không nên hy vọng xa vời cũng không nên cố chấp nữa vì yêu là không thể ép người khác phải hồi báo mình như mình đã bỏ ra được, mà là nên thả lỏng tâm tư, cố gắng làm tốt vai trò là mẫu thân của Lăng Nhi, thê tử của hắn.

Ai bảo nàng yêu trước đây? Nếu yêu, thì không cần phải so đo nhiều như vậy chứ? Nàng có nhiều thời gian, một ngày nào đó, một ngày nào đó. . . . . . Thật, sẽ có ngày đó. . . . . .

Tình sâu như vậy, cho dù bích lạc hạ hoàng tuyền cũng không thay đổi cũng không hối hận  thật là thâm tình, hắn còn có thể dành cho người khác sao? Nàng có thể được như vậy sao? Nếu như không có, nếu như không chiếm được. . . . . .

Mắt thật là đau. . . . . .

Nhắm mắt, thấp đầu, cuộn đầu lên gối, vùi mình vào trong khuỷu tay.

Không muốn không muốn, không thèm nghĩ những thứ hư vô mờ mịt gì nữa. Nghiêm túc chăm chỉ qua tốt mỗi ngày, mới là quan trọng nhất. Yêu là cho, không phải đòi lấy. Bỏ ra, là chuyện hạnh phúc ở trên đời này. Hồi báo, chỉ là Phù Vân a Phù Vân. . . . . .

Phi phi phi! Đi chết đi! Để cho lời nói lừa gạt quỷ đi đi!

Nàng Tống Tiểu Hoa không phải Thánh mẫu, cho tới bây giờ đều không phải là vậy!

Nàng đố kỵ nàng ghen nàng khổ sở nàng đau lòng nàng nghĩ ngợi nàng muốn khóc. . . . . .

Nàng thật rất muốn khóc, nhưng vì cái gì chính là không khóc nổi? Nước mắt đâu rồi, toàn bộ cũng bị chưng cạn sạch một giọt cũng không còn dư lại sao? Tuyến lệ bế tắc sao lệ lỗ ngăn chận sao?

Chung quanh thật yên tỉnh, giống như toàn thế giới chỉ có một mình nàng.

Ba mẹ. . . . . . Ca ca tẩu tẩu tiểu chất nhi, ta rất cô đơn. . . . . .

Tác giả có lời muốn nói: thấy rất nhiều người nói muốn ngược, vì vậy bắt đầu. . . . . . Phiêu


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Lam về bài viết trên: Bach thao, Bacom, Hilary như, Hong tuong vi, Keobonggon2013, LittleMissLe, Reinforce, Thu Tham 501, beconngoxx, hh09, ngokiu61193, thtrungkuti
     
Có bài mới 23.02.2017, 23:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.12.2016, 23:09
Bài viết: 36
Được thanks: 266 lần
Điểm: 46.11
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 43: Buông Tha

Bên ngoài đình cổ, lá diệp lạc vàng óng ánh từng mãnh bay múa trái ngược với sự im lặng của hai người, cách đó không xa, có hai con tuấn mã ngang nhau mà đứng.
     
Một lát sau, yên lặng bị phá vỡ: "Ngươi đi tìm nàng rồi sao?" Âm thanh trong sáng, giọng điệu hòa hoãn, nghe không ra được tí cảm xúc nào.

"Ngươi chuẩn bị đi tìm nàng sao?" Không trả lời mà hỏi lại, giọng nói hơi khàn khàn mang theo nồng nặc mỉa mai.

Nhướng mày, ánh mắt hẹp dài hếch lên càng rõ ràng hơn: "Trả lời vấn đề của ta trước!"

Tú mi hơi giương, đồng dạng cặp mắt theo thói quen khẽ nheo lại: "Không phải hiện tại ngươi nên trả lời câu hỏi của ta trước sao."

"Không. Ngươi tìm nàng làm cái gì?"

"Giao cho nàng một vật. Còn ngươi ở đây làm cái gì?"

"Tùy tiện đến nhìn một chút. Nhìn thứ gì?"

"Có liên quan gì tới ngươi?"

Yên lặng.

Khoảnh khắc sau, tiếng cười của một cô gái dần dần vang lên, tiếng cười trầm thấp, sau đó cao dần, làm cho tất cả chim trên cành cây cả kinh bay loạn, còn hai con ngựa ở bên thì hoảng sợ hí vang, Gia Luật Bình cười đến run rẩy hết cả người khó khăn lắm mới bình ổn lại được: "Ngươi khi nào lại thành người sợ đầu sợ đuôi như vậy? Muốn hỏi cái gì thì cứ thoải mái hỏi đi!"

Con ngươi của Nguyên Hạo co rúc lại một chút, sau đó trên mặt lại treo lên nụ cười, nhưng trong con ngươi lại là một mảnh hàn khí: "Ngươi có đã thương nàng không?"

Tiếng cười chợt nghỉ, sắc mặt lạnh lẽo: "Nếu ta đả thương nàng, thì người làm gì ta? Vì nàng báo thù sao? Ngươi dám không? Ngươi có tư cách này sao?"

Nụ cười mở rộng, hàn khí càng thịnh hơn: "Ngươi có muốn ta chứng thực không? Hiện tại ta cũng không ngại thử một chút!"

Gia Luật Bình thu liễm lại ánh mắt mỉa mai của mình, bi ai dâng lên: "Ngươi, cuối cùng cũng không bằng hắn."

Người nam tử dịu dàng đó kiên quyết nói ra câu ‘mối thù giết vợ, không đội trời chung’, người nam tử lỗi lạc và vẻ mặt thản nhiên khi đối đầu với mọi tình huống.

Giá như, hắn chỉ là một tri huyện nho nhỏ thì tốt biết bao, như vậy, nàng có thể liều mạng và mạnh mẽ ở cùng với hắn. Cho dù là lừa gạt hay cướp, chỉ cần có thể cùng hắn kề cận, dù là cả đời gánh chịu hận ý của hắn nàng cũng không tiếc nối. Vậy mà vạn lần nàng cũng không ngờ, hắn lại có bối cảnh gia thế như vậy. Nàng, cuối cùng cũng không làm được bởi vì ham muốn của mình mà kéo cả Đại Liêu cùng nhau lâm vào vũng lầy.

Một tri huyện râu ria sống chết vinh nhục như thế nào, triều đình nhà Tống hèn yếu tuyệt sẽ không vì vậy mà phá hư thái bình mình đã cận thẩn gìn giữ. Nhưng với hắn thì, không giống như vậy. Nếu làm theo ý của mình thì, hậu quả vô cùng nghiêm trọng có khả năng làm bứt dây động rừng, tạo cớ để họ làm loạn.

Hôm đó ở trong rừng, thật sự nghĩ một mũi tên bắn chết nữ nhân tươi cười tự nhiên ở trên lưng ngựa kia. Lấy thân phận là vợ của hắn quang minh chính đại cùng sống cả đời với hắn, tại sao nàng lại không làm? !

Khi nghe hắn quyết tuyệt nói ra tám chữ như thế, trong đầu chợt thoáng qua một ý niệm: nếu không chiếm được, vậy liền phá hủy!

Quay lại đầu tiễn, giết chết nam nhân mà mình vĩnh viễn cũng không thể có được, sau đó, lấy mạng đền mạng. Đến địa phủ, không có nhiều chuyện phàm trần ràng buộc, nàng cũng không tin không thể cùng hắn làm một đôi vợ chồng quỷ. Cùng lắm thì, lật tung điện diêm vương, buộc Diêm Vương phải làm chủ hôn!

Vậy mà, như thế nào nàng có thể xuống tay được.

Dù sao, cũng là nam nhân mình yêu. . . . . .

Thôi, không chiếm được, hủy cũng không được, trừ buông tay còn có thể như thế nào?

Nhưng mà, nàng không cam lòng.

Cười chúc phúc cho người mình yêu cùng nữ nhân khác cùng nắm tay nhau sống đến đầu bạc, là hạng người vô năng ngu dại mới có thể làm chuyện ngu xuẩn như vậy. Không gieo xuống thêm mối họa, là phụ lòng cuồng dại của chính mình rồi!

"Ngươi có biết, nam nhân và nữ nhân khác biệt ở chỗ nào không?" $ # $  Diễn ! Đàn ~ Lê % Quý @ Đôn $ # $

Nguyên Hạo không biết trả lời câu hỏi không đầu không đuổi này như thế nào, chỉ nghiêng nhướng mắt, giữ yên lặng.

Gia Luật Bình cũng không có ý định nhận được đáp án từ hắn, chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng, phối hợp đi xuống tiếp tục nói: "Ngươi đã tra ra lai lịch của Lục Tử Kỳ, chú ý là thế lực của gia tộc sau lưng hắn ở tương lai có thể có tác dụng. Mà ta, chỉ quan tâm vợ đã chết của hắn có nuôi một con chồn."

Nói xong, trực tiếp xoay người đi về phía con ngựa: "Ngươi yên tâm, ta vẫn có chạm đến một đầu ngón tay của nàng. Chẳng qua ngươi, không nên ở chỗ này lừa mình dối người làm bộ như ngắm phong cảnh nữa, hiện tại, ngươi nên nhân thời cơ tốt này mà lấy lòng của giai nhân đi." Xoay người lên ngựa, cầm dây cương quay đầu ngựa: "Ta về Đại Liêu chờ ngươi!"

Giọng chưa dứt, bóng dáng hồng y tóc đen đã đi mất.

Lá diệp khô, rơi nhiều hơn, càng dày đặc, xen kẽ một chút màu lam nhạt tạo thêm mấy phần hiu quạnh.

Ở trong đình, có hai người ôm nhau ngọt ngào. Ở bên ngoài đình, có bóng dáng của hai người cầm tay nhau.

Tại sao lại lưu luyến chỗ này, vì muốn ghi tạc vào tận đáy lòng nụ cười và khuôn mặt rực rỡ của ai đó, vẫn là chính mình nên buông tha, không nên đi quấy rầy hạnh phúc không thuộc về mình?

Buông tha. . . . . .

Trong sinh mệnh của hắn chưa bao giờ xuất hiện qua cái từ này? !

Gia Luật Bình nói rất đúng, nàng liều mạng tranh thủ đến cuối cùng cũng không thể không buông tha, mà hắn, chưa bao giờ tiến về phía trước một bước liền chủ động muốn buông tay. Cho nên, so với nàng hắn thật đáng buồn.

Lắc đầu cười khẽ, tràn đầy tự giễu.

Thật đáng buồn. . . . . .

Người ở trong cuộc, ai có thể so với ai đáng buồn hơn?

Mấy ngày nay thật ra thì hắn cũng không có chuyện gấp gáp gì, cũng không có rời đi ‘sườn bắc’ ngắm cảnh, chỉ là lúc ẩn lúc hiện ở ngoại ô, cùng với Gia Luật Bình đi săn một con chồn trắng cực kỳ hiếm thấy.

Hắn đi cùng nàng không ngủ không nghỉ như con thoi ở trong rừng rậm, nàng tựa như phát điên tìm kiếm con mồi, tâm tình phức tạp và xen lẫn vui sướng khi nhìn thấy nàng bắt sống con chồn, nhìn nàng rõ ràng muốn lấy lưỡi dao sắc bén lột da hủy cốt con chồn nhưng cuối cùng chỉ cắt một nhúm lông đuôi liền phóng sanh nó.

Nàng nói là do con chồn trắng này làm hại Lục Tử Kỳ bị thương, cho nên nhất định phải giết chết súc sinh này. Nàng còn nói nếu như không phải là con chồn trắng này thì mình cũng sẽ không biết Lục Tử Kỳ, công tội bù trừ cho nên tha chết cho nó.

Thật ra thì, cũng là do không đành lòng, còn chưa có dứt khoát được.

Không đành lòng tổn thương tất cả mọi thứ mà Lục Tử Kỳ muốn bảo vệ, dứt khoát giữ tình cảm tuyệt vọng này suốt cả đời.

Nàng nói cả đời này cũng không yêu nam nhân nào khác nữa, cho dù nàng có nói như vậy cũng không có ai để ý.

Đúng vậy, không ai quan tâm. . . . . .

Hắn cho tới bây giờ cũng không có quan tâm đến chuyện nhi nữ tình trường, nữ nhân đối với hắn mà nói, cũng chỉ là nhu cầu cần thiết trong sinh mệnh mà thôi, còn nữa, đó cũng là lợi thế giúp hắn.

Vậy mà, nàng còn nói, ngươi không phải cần phải cố khoan dung làm gì, cho nên cũng không cần quan tâm, bởi vì khi ngươi quan tâm người khác, một người mà ngươi không bao giờ có được. Ta là cầu mà cũng không được, ngươi ngay cả cầu cũng không cầu được.

Hắn nhớ, lúc đó là do chính mình, phẩy tay áo bỏ đi.

Tại sao hắn lại nổi giận chứ? Là bởi vì Gia Luật Bình khinh thường vả lại còn nở nụ cười lạnh thương hại hắn, hay là bởi vì bị nói trúng tâm của hắn đây?

Ngày đó, hắn cũng không có đi xa lắm. Mắt thấy bóng dáng màu tím nhạt nhào vào trong ngực của một người, thấy nhu tình tràn đầy trong mắt và cử chỉ cưng chiều của người nọ, miệng khô khốc lòng đau nhói, sợ rằng, ước hẹn không thành rồi. Vì vậy tự động hủy bỏ ước hẹn, không muốn làm khó nàng, lại càng không nguyện trực tiếp cự tuyệt.

Lục Tử Kỳ đưa ra lựa chọn, Gia Luật Bình lại biến khéo thành vụng. Loại phương thức từng bước từng bước ép sát vốn không thích sử dụng ở trên người bề ngoài dịu dàng mà tâm chí kiên định, nàng không nghe hắn khuyên ngăn cứ khư khư cố chấp, rất có thể bức ra tình cảm chân thật đang ẩn giấu sâu ở trong lòng mà chính người đó cũng không có phát hiện ra. & * & D % Đ @ L ! Q ~ Đ & * &

Lúc đó hắn ôm lấy nàng trong ngực vẻ mặt nhiều hơn mấy phần bá đạo, là bởi vì rốt cuộc xác định được tâm ý của mình chứ gì? Cùng việc lần trước từ đầu chí cuối hắn coi như gió nhẹ nước chảy rất là bất đồng. . . . . .

Vỗ về chơi đùa roi ngựa trong tay, vẻ tự giễu càng sâu.

Kết quả của việc tự nhiên rời đi, chính là bỏ lỡ thời cơ tốt nhất.

Mà lần trở lại này, lại trơ mắt nhìn bọn họ càng ngày càng dung hợp cho đến không còn khe hở cho người thứ ba, mình thậm chí ít nhiều gì còn có công giúp họ một tay nữa.

Cũng phải thôi, bình sanh hắn lần đầu tiên vì một nữ nhân mà lo được lo mất tới như vậy, mình còn có rất nhiều chuyện phải đi hoàn thành. Tình cảm, có thì tốt, không có, cũng không quan trọng.

Hắn không bằng Lục Tử Kỳ sao? Chuyện cười!

Gập đôi roi ngựa rồi ném trên mặt đất, Gia Luật      Bình nữ nhân này luôn là nói vài ba lời liền có thể gây nên cơn giận của hắn, đáng ghét. Chỉ là, nữ nhân như vậy, mới là người hắn cần? Nhạy cảm sắc bén quả quyết kiên cường, quan trọng nhất là, sau lưng lại có thế lực có thể làm cân bằng các thế lực khác.

Về phần nàng, ánh mắt trong suốt như nước, để lại cho Lục Tử Kỳ bảo vệ thôi.

Lục Tử Kỳ, nếu một ngày kia ngươi không bảo vệ được nàng nữa, chính là ngươi không xứng có được nàng nữa!

Giựt dây cương, lại thấy một người cởi ngựa chạy như bay qua ngay trước mắt, người ở trên ngựa, mặc trang phục của huyện nha.

Nhìn phương hướng, chính là đi tìm nàng. Vội vã như vậy, là có chuyện gì?

Một chút do dự, cuối cùng giục ngựa theo sau.

Trái phải vô sự, đi nhìn một chút tình huống cũng tốt. Hơn nữa, hắn cũng muốn tìm hiểu cho rõ ràng câu nói cuối cùng của Gia Luật Bình. . . . . .

Tác giả có lời muốn nói: suy nghĩ của công chúa Hưng Bình chính là: biết ngươi đi không được khá, ta cũng vậy liền an tâm. . . . . .

Thật ra thì, cùng yêu quái ý nghĩ của ta là giống nhau như đúc ~ a hống hống hống. . . . . .

PS: được rồi, hôm nay một ít chương nội dung dường như thiếu một điểm một cái liền. . . . . . Sẽ thấy hơn chương một thôi. . . . . . Cắn răng cắn răng dùng sức cắn răng ~

Lại PS: ta muốn mãnh liệt thanh minh a, vào V thời điểm chỉ nói là ngày thứ nhất canh ba a, tuyệt đối không phải là về sau mỗi ngày canh ba a a a a a ~ lưu con đường sống đi a a a a a ~ huơ tay múa chân xốc xếch chạy qua. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Lam về bài viết trên: Bach thao, Bacom, Hoacamtu, Hong tuong vi, Keobonggon2013, LittleMissLe, Nhị tỷ, Reinforce, beconngoxx, hh09, ngokiu61193, thtrungkuti
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.