Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 23.02.2017, 16:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 178 Tình thác

(Yêu nhầm đối tượng)

Tử Tô bỗng quay đầu nhìn chằm chằm vào A Loan cuối cùng tận lực bình tĩnh nói: “Muội khẳng định?”

Câu “Làm sao muội biết” rốt cuộc vẫn không nói.

Sắc mặt A Loan có chút trắng bệch: “Muội không khẳng định. Nhưng xe ngựa này mạc danh kỳ diệu đi lòng vòng, rõ ràng là nhằm vào Đại nãi nãi, nếu là như vậy, muội nghĩ, có khả năng nhất là đi chỗ kia!”

Tử Tô nhìn Chân Diệu thấy nàng có chút sững sờ, khom người vừa muốn đi xuống nhưng chưa đến cửa xe đã quay lại, thần sắc ngưng trọng: “Đại nãi nãi, sợ rằng không thể nói với phu xe kia. Nếu hắn đã dám làm vậy thì bằng bất cứ giá nào nếu biết chúng ta đã phát hiện có chỗ không thích hợp nói không chừng sẽ làm gì đó. Đường phố đống đúc, còn có thể lén lút hạ thủ với ngài. Nếu xuống xe, cho dù không trúng mai phục của hắn, xe ngựa này có dấu hiệu của phủ Trấn Quốc Công, nếu ngài mạc danh nhảy khỏi xe, danh tiếng cũng mất hết.”

A Loan cắn môi, tận lực trấn định phản bác: “Nhưng nếu xe này đưa Đại nãi nãi đến đia phương đó, danh tiếng của Đại nãi nãi càng bị hủy!”

Chân Diệu phục hồi tinh thần, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tử Tô, rồi nhìn A Loan giả vờ trấn định.

Trong lòng thở dài, trong thời điểm như thế này, có lý trí, có thông tuệ hơn nữa cũng không bằng Thanh Cáp nhà nàng ra ngoài cho phu xe kia một quyền a.

“Tử Tô, ngươi nói, trong tối rất có khả năng còn có người mai phục?”

Tử Tô gật dầu.

Chân Diệu không nói câu gì, gỡ một cây trâm hoa đào trên đầu xuống, đi ra chỗ cửa xe.

Bị Tử Tô ngăn cản: “Đại nãi nãi, ngài muốn làm gì?”

Chân Diệu phất phất cây trâm trong tay: “Nói không chừng ven đường còn có người hạ độc thủ, vậy thì đổi lộ tuyến của xe.”

Sắc mặt Tử Tô thay đổi: “Đại nãi nãi, ngài muốn đâm ngựa? Nhưng ngựa nổi chứng rất nguy hiểm?”

Chân Diệu rũ mi mắt, không có nụ cười sáng lạn như trước kia, thản nhiên nói: “Bất chấp nhiều như vậy. Ta tin rằng người của Ngũ thành binh mã ti và Cẩm Lân vệ không phải ăn cơm không, một con ngựa dở chứng cũng không ngăn được.”

Thấy Tử Tô còn muốn nói gì, Chân Diệu cười khổ một tiếng: “Chỉ có thể đánh cuộc một phen, sẽ không tệ hơn hiện tại, chỉ là nếu thua cuộc liên lụy đến các ngươi rồi, xin lỗi.”

“Đại nãi nãi, để nô tỳ làm.” A Loan láy cây trâm hoa đào.

“Để ta.” Tử Tô đè tay A Loan lại: “Ngươi chiếu cố Đại nãi nãi cho tốt.”

Chân Diệu lắc đầu: “Các ngươi đừng tranh. Luận khí lực các ngươi ai cũng không bằng ta. Cơ hội chỉ có một lần, bây giờ không phải lúc biểu lộ trung tâm.”

Móng ngựa đạp trân đá lót đường lêu lộc cộc, kéo chiếc xe sơn đen vững vàng tiến lên phía trước, tiếng cười nói ồn ào, phố sá sầm uất phồn hoa, tất cả đều bị ngăn cách ngoài xe ngựa, không người nào biết dưới chiếc xe sơn đen cao quý kia giấu diếm nguy cơ thế nào.

Chân Diệu lặng lẽ đi tới trước cửa xe, xốc một góc rèm xe lên.

Bóng lưng phu xe thật thẳng, nhìn tuổi tác tối đa chỉ ba mươi.

Chân Diệu không biết đây là ai, nữ quyến xuất môn không ai nhìn phu xe nhiều thêm.

Nắm chặt cây trâm hoa đào, nín thở, nhìn chằm chằm vào con ngựa cường tráng, cao lớn.

Lòng bàn tay dần đổ mồ hôi, rõ ràng là thời tiết nóng nực lại cảm thấy lạnh như băng.

Tử Tô và A Loan ai cũng không dám lên tiếng.

Thời gian như đọng lại, phá lệ dài dằng dặc.

Bên ngoài ồn ào huyên náo, bên trong xe lại tịnh tĩnh, tọa thành hai trái cực, trong mắt Chân Diệu, chỉ có quy luật bước đi của con ngựa.

Đột nhiên ngựa dừng.

Chân Diệu nhìn chằm chằm vào một bộ vị co rút lại.

Nó, nó lại muốn thải.

Chân Diệu nhìn chằm chằm. Không chút do dự, ném mạnh trâm trong tay ra ngoài.

Thanh thông mã vốn đang làm đại sự, đột nhiên bị đau, vó sau đạp lên, lớn tiếng hí dài.

Xe ngựa lay động lịch liệt, Tử Tô và A Loan đã sớm thủ ở một bên trong nháy mắt lôi Chân Diệu lại.

“Chết tiệt!”

Phu xe nắm chắc dây cương. Tiếng chửi còn chưa buông liền cảm thấy một vật nóng hổi, ướt nhẹp đập vào mặt.

Mùi không gì so nổi hun phu xe đến bối rối, theo bản năng vung tay quất thanh thông mã mấy roi.

Thanh thông mã vốn đang thải thì lại bị đánh lén, vốn kinh ngạc, lại ăn thêm một roi nữa lập tức chạy như điên.

Phu xe bị phân ngựa dán lên mặt nhất thời bị quăng xuống dưới.

Tiếng thét chói tai vang lên bốn phía, vô số quầy hàng bị đung ngã, đồ bay tứ tung.

Xe ngựa chạy nhanh như chớp, ba chủ tớ Chân diệu dựa sát vào một chỗ, túm lấy thùng xe.

Đáng tiếc xe ngựa lắc lư quá mạnh, ba người rất nhanh bị tách ra, đều tự bám chặt lấy vật cố định trong xe.

Lục hoàng tử một thân tử y cùng hai nam tử thân hình cao lớn từ một ngã rẽ đi đến, liền thấy phía trước rối loạn.

Đoàn người hốt hoảng la lên: “Không xong, kinh mã!”

Trong chớp mắt, một chiếc xe ngựa sơn đen chạy đến.

Xa như vậy Lục hoàng tử không có khả năng thấy rõ ký hiệu phủ Trấn Quốc Công, nhưng loại xe sơn đen này huân quý toàn kinh thành có thể dùng cũng chỉ có mấy nhà.

Hầu như không nghĩ ngợi nhiều, Lục hoàng tử vung tay lên, thị vệ ẩn núp trong bóng tối đi ra.

“Chặn con ngựa kia lại!”

Lúc này nam tử cao lớn mặc huyền y đứng bên cạnh Lục hoàng tử nhảy tới vài bước, giơ tay lên, ám tiễn từ trong ống tay áo bắn ra.

Chợt nghe phập một tiếng, ám tiễn sắc bén bay với tốc độ cực nhanh đâm vào mắt thanh thông mã.

Rất nhanh thanh thông mã kêu thảm một tiếng, chân trước vung lên thật cao rồi hạ xuống, chân sau khụy xuống.

Thùng xe lay động kịch liệt, nghiêng trái nghiêng phải.

Thanh thông mã kéo xe ngựa tạo thành một vết máu thật dài trên đá lót đường, sau đó đột nhiên dừng lại, thân hình khổng lồ ầm ầm đổ xuống đất.

Dưới quán tính, phía sau xe ngựa bay lên, phía trước cắm xuống đất.

Tiếng nữ tử thét chói tai truyền ra.

Một tím, một xanh, hai bóng người văng ra từ trong thùng xe, một chật vật ngã xuống đất, một bóng ảnh màu xanh ngọc khác bị quăng ra.

Cả đường cái đều vang lên tiếng hét kinh hoảng của mọi người, có vài đứa bé nhỏ tuổi sợ đến phát khóc.

Chân Diệu nhắm mắt cười khổ.

Đây là lần bay thứ hai trong khoảng thời gian ngắn.

Phủ Trấn Quốc Công, đây là có người muốn nàng thăng thiên sao?

Đã sớm biết là long đàm hổ huyệt (địa phương nguy hiểm), không ngờ lại như đi trong ao đầy lục bình, nhìn thì xanh biếc tràn trề nhưng lại không được đi sai một bước, sẽ bị hãm sâu trong bùn.

Đột nhiên rơi vào một vòng ôm ấm áp, Chân Diệu chợt mở mắt.

Đập vào mắt là một gương mặt góc cạnh rõ ràng.

Châu sai đầy đầu của Chân Diệu chẳng biết đã rơi từ lúc nào, tóc xanh như suối bay trong gió, lộ ra khuôn mặt thanh lệ tuyệt luân.

Gợn sóng trong mắt nam tử áo đen lay động, nhìn Chân Diệu vẫn còn khủng hoảng.

Hai người xoay một vòng giữa không trung, vững vàng hạ xuống.

Người vây xem bỗng bộc phát âm thanh ủng hộ.

Tóc đen còn đang tung bay,  Chân Diệu hồi thần không tự chủ tươi cười: “Đa tạ.”

Chân vừa chạm đất, cái chân vốn bị trẹo truyền đến cơn đau thân hình lảo đảo một cái.

Nam tử  áo đen không nói gì. Tay lại cố sức muốn ôm Chân Diệu vào trong ngực.

Lục hoàng tử chẳng biết tới gần từ lúc nào, đỡ lấy Chân Diệu, sau đó đẩy người ra phía sau, tự tiếu phi tiếu nhìn nam tử huyền y: “Đa tạ Nhị vương tử rồi.”

“Cô nương…..” Tử Tô và A Loan bất chấp tóc tai bù xù, bộ dáng chật vật chạy nhanh tới.

Trong lúc gấp gáp quên rằng phải gọi Đại nãi nãi.

Lục hoàng tử ngăn tầm mắt vây xem của mọi người nói với ám vệ: “Nhanh kiếm một chiếc xe ngựa tới.”

Một lát sau, một chiếc xe ngựa xuất hiện ở đầu đường phố sầm uất.

Tử Tô và A Loan ai cũng không nói gì, đỡ Chân Diệu lên xe ngựa.

Người của Ngũ thành binh mã ti lúc này mới tới.

Người dẫn đầu nhận ra Lục hoàng tử, vừa muốn hành lễ. Lục hoàng tử khẽ lắc đầu một ái, người nọ liền đứng thẳng, nói: “Đại nhân, ty chức nghe nói trên phố có kinh mã, người trong xe có bị thương tổn không?”

“Không sao. Xe và ngựa này đều đưa đến chỗ Cẩm Lân vệ, giao cho La đại nhân định đoạt.”

“Dạ, đại nhân.” Người đứng đầu chần chờ một chút rồi nói: “Phu xe cũng đưa đi sao?”

“Phu xe? Hiện tại ở đâu?”

Người đứng đầu sắc mặt cổ quái: “Ở y quán. Thương thế của phu xe kia không tính là quá nặng, chỉ là trên mặt đầy phân ngựa, mắt có chút vấn đề.”

“Cũng đưa qua!” Lục hoàng tử nhìn xe ngựa nằm đó, khóe miệng nhếch lên.

Chờ người của Ngũ thành binh mã ti lĩnh mệnh rời đi, Lục hoàng tử đi tới cạnh xe ngựa, cách mành hỏi: “Ngươi không sao chứ?”

Giọng nói thiếu nữ còn mang theo chút non nớt truyền ra: “Không sao, chỉ là chân trẹo một chút, làm phiền Lục hoàng tử nói lời cảm ơn với vị công tử kia.”

“Ngươi không cần xen vào việc này, ta phái người hộ tống ngươi về.”

Chân Diệu không nhìn thấy mặt của Lục hoàng tử. Lại cảm giác được hình như hắn rất không vui, cúi đầu đáp ứng, không nói gì nữa.

Con ngựa chết lăn ra đất và xe ngựa hỏng được đưa đi, xe ngựa nhỏ nhắn im lặng rời đi, đoàn người dần dần tản  ra.

Ánh mắt nam tử áo đen vẫn chưa thu hồi.

Lục hoàng tử khẽ nhíu mày, rất nhanh giãn ra cười nói: “Đại vương tử, Nhị vương tử, không phải muốn biết một chút về chỗ phong nhã nhất kinh thành sao, mời theo ta.”

Nam tử áo đen thu hồi ánh mắt, muốn tỏ ra nhẫn nãi nhưng chung quy lại không nhịn được, hỏi: “Lục hoàng tử, xin hỏi vị vừa rồi là cô nương của quý phủ nào?”

Khóe miệng Lục hoàng tử nhếch lên, tự tiếu phi tiếu: “Ách, là nữ quyến của phủ Trấn Quốc Công.”

Thần xui quỷ khiến không nói rõ thân phận của Chân Diệu.

Chẳng biết tại sao, nghĩ đến người có gương mặt tương tự Thái phi bị nam tử xa lạ mơ ước, trong lòng thấy khó chịu một trận.

“Phủ Trấn Quốc Công sao?” Nam tử áo đen thì thào nhớ kỹ.

Nam tử áo đỏ vỗ vai nam tử áo đen cười lớn: “Nhị đệ, nếu đệ thích liền cầu hôn với hoàng thượng Đại Chu, cứ ngại ngùng như vậy không phải hảo hán Man Vĩ chúng ta.”

“Đại ca…..” nam tử áo đen có chút buồn bực.

Nhớ đến nữ tử thanh lệ tóc đen tung bay, trong lòng lại là một mảnh lửa nóng.

Giống như uống loại rượu mạnh nhất, đánh với ác lang hung hãn nhất, loại kích động và hưng phấn tạo cho hắn cảm giác tuyệt vời.

Đây là cảm giác nóng bỏng không nữ tử Man Vĩ nào đem lại cho hắn.

Thì ra công chúa của hắn ở đây.

Nam tử Man Vĩ quốc trước giờ đều muốn tự mình tranh thủ, chưa bao giờ che giấu, nam tử áo đen nắm tay đặt trước ngực, hành lễ với lục hoàng tử: “Xin hỏi Lục hoàng tử, cô nương vừa rồi tên là gì?”

Lục hoàng tử mỉm cười, thản nhiên nói: “Nhị vương tử, Đại Chu chúng ta, coi trọng danh tiết, khuê danh nữ nhi sẽ không dễ dàng nói cho người ngoài, Bản vương chỉ biết phủ Trấn Quốc Công có ba vị cô nương.”

“Như vậy sao?” Nam tử áo đen không hỏi thêm nữa, thầm nghĩ trở về nhất định phải tìm hiểu rõ tuổi của ba vị cô nương.

Tiểu thái giám vẫn đi theo Lục hoàng tử cúi đầu thật thấp.

Chủ tử à, ngài lại đào hố cho người ta nhảy rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, NTVH, Thu Heo, bingo2534, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 23.02.2017, 16:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 179 Truyền sai

Edit: Trần Phương

Beta: Sakura

Xe ngựa khéo léo gọn nhẹ dừng trước cửa phủ Trấn Quốc Công.

Ám vệ đánh xe đi tới cửa, chẳng biết nói gì với người gác cổng, xe ngựa liền trực tiếp chạy vào cửa bên.

Vết thương ở chân của Chân Diệu có chút nghiêm trọng, Tử Tô và A Loan đều bị trầy da, ba người tóc tai bù xù, nhìn có chút chật vật.

Lão phu nhân nhìn thấy, nửa ngày không nói lên lời, sau một lúc lâu, lạnh lùng nói: “Đây là xảy ra chuyện gì! Hồng Phúc, nhanh đi mời đại phu tới.”

Điền thị đỡ lão phu nhân: “Lão phu nhân chớ vội. Vợ Đại Lang đang yên đang lành đây là thế nào?”

Trong lòng cực kỳ đắc ý.

Đường đường là Thế tử phu nhân lại đến Sở Tiêu các, còn biến thành bộ dạng như vậy trở về, nhìn ngươi sau này còn ngẩng đầu thế nào!

Chân Diệu nâng mắt, ánh mắt trong sạch, rõ ràng lẳng lặng nhìn Điền thị.

Điền thị bỗng cảm thấy cứng ngắc, trong nháy mắt đó dường như bị cởi hết đồ cho người ta xem.

Nhìn lại, đã thấy Chân Diệu lộ ra biểu tình ủy khuất, đi đến trước mặt lão phu nhân dịu dàng nói: “Tổ mẫu, cháu dâu cũng muốn biết đang yên đang lành đây là thế nào? Hôm nay cháu được bay, trực tiếp bay từ trong xe ngựa ra.”

“Vợ Đại Lang, cháu từ từ nói, rốt cuộc là làm sao vậy?” Sắc mặt lão phu nhân hòa hoãn xuống.

Chân Diệu nghiêng người, xê dịch chân bị thương, đau đến nước mắt lưng tròng nói: “Trở về từ phủ Trưởng công chúa, kinh mã, xe bị lật, cháu liền bị văng từ trong xe ngựa ra.”

Điền thị biến sắc.

Kinh mã? Chuyện gì xảy ra, chẳng lẽ không đến Sở Tiêu các?

Lão phu nhân nghe vậy chóp mũi rỉ mồ hôi, lại hỏi: “Sau đó người của Lục hoàng tử đưa cháu về?”

Điền thị triệt để sửng sốt.

Lục hoàng tử? Chuyện này liên quan gì đến Lục hoàng tử?

Chân Diệu cũng không biết tâm tình chợt cao chợt thấp của Điền thị, thản nhiên nói: “Kinh mã bị Lục hoàng tử cùng người chế phục, sau đó người kia cứu cháu.”

Lão phu nhân ho khan một tiếng nhìn Điền thị.

Điền thị vội nói: “Cảm tạ trời đất, người không việc gì là tốt rồi, trở về con dâu sẽ chuẩn bị tốt tạ lễ đưa qua.”

Trong lòng thầm cười, được người đi theo Lục hoàng tử cứu sao?

Đối với một người đường đường là phu nhân Thế tử mà nói cũng không phải chuyện tốt gì!

Cũng không biết Đại Lang biết vợ mình bị người theo hầu Lục hoàng tử bế sẽ có tâm tình gì đây?

Điền thị nghĩ vậy, tâm tình đột nhiên tốt hơn nhiều.

Vậy cũng là phía đông không sáng hướng tây sáng đi, mặc dù để Chân thị thoát một kiếp nhưng chuyện này cũng có thể hung hăng đáp trả Đại Lang một chút.

Bà cũng không tin Đại Lang sẽ không sinh hiềm khích.

“Sao ngựa lại dở chứng? Phu xe đâu?” Lão phu nhân nhắc tới người này trong mắt lóe lên hàn quang.

Ngựa kéo xe của phủ Quốc Công thường ngày đều được chăm sóc tỉ mỉ, đừng nhìn thân thể cường tráng cao lớn, tính tình lại rất dịu ngoan, đang yên đang lành sẽ không dở chứng.

Chân Diệu buông mi mắt: “Ngựa kinh hãi, là do cháu dùng trâm đâm.”

“Cái gì?” Lời này vừa nói ra cả phòng đều kinh hãi.

Điền thị nhìn Chân Diệu như thấy quỷ.

Lời vừa nói xong, Tống thị vừa mới đặt chân vào cửa phòng đứng tại đó.

Chân Diệu ngẩng đầu cười nói: “Tam thẩm, may mà hôm nay thẩm sớm về phủ không phải sợ hãi cùng cháu.”

Tống thị đi đến, miễn cưỡng nở nụ cười: “Sớm biết vậy Tam thẩm đã gọi cháu cùng về.”

“Tứ lang không sao chứ?

“Cũng may, chỉ bị thương ngoài da.”

Lão phu nhân nặng nề hắng giọng một cái.

Lạc đề rồi có biết không!

Ép tâm tình vốn có chút khiếp sợ xuống, trong lòng ngược lại dâng lên một sự khác thường, giọng nói phá lệ bình tĩnh: “Vợ Đại lang. Đâm ngựa làm gì?”

Chân Diệu mím môi, đắc ý nói: “Đường đi sai ạ, từ phủ Trưởng công chúa rõ ràng là phải quẹo lên đường Thanh Tước đi thẳng tới phủ Quốc Công nhưng xe ngựa lại mang cháu chạy đến đường Minh Anh. Cháu sợ phu xe là kẻ lừa đảo liền đâm ngựa.”

Nhìn bộ dáng đắc ý của Chân Diệu, lão phu nhân nghẹn họng trân trối, không biết nên khen nàng cơ trí hay mắng nàng lỗ mãng.

“Vợ Đại Lang, cháu cũng quá lỗ mãng, kinh mã là chuyện nhỏ sao, nếu xảy ra chuyện gì thì phải làm sao!” Điền thị một bộ nghĩ mà sợ.

Tống thị lại nhàn nhạt mở miệng: “Thực là đâm rất tốt.”

“Hử?” Lão phu nhân kinh ngạc.

Con dâu này của bà trước nay đều hào phóng, dịu dàng, trước ít nói những lời như vậy.

“Sở Tiêu các và Linh Trúc quán đều ở đường Minh Anh.”

Linh Trúc quán là tiểu quan quán (kĩ viện nam) mà Nhị lão gia bị bán vào. Tống thị mới phái người đến đường Minh Anh chuộc về, rất nhạy cảm với nơi này, vừa nghe thấy đường Minh Anh liền theo bản năng nghĩ đến chỗ đó, nghĩ đến hành động của Chân Diệu nói lời này mang theo ý tán thưởng.

Một câu trời long đất lở. Lão phu nhân đột nhiên biến sắc: “Phu xe kia đâu?”

Vẫn là câu nói kia, giọng nói đột nhiên đề cao không ít.

Nghĩ đến khả năng đó, tay không nhịn được run lên.

Đây là có người muốn hủy Đại Lang, hủy phủ Trấn Quốc Công!

Chân Diệu kéo tay lão phu nhân: “Tổ mẫu, bà chớ vội, phu xe bị người của Ngũ thành binh mã ti mang đi.”

Biểu tình của Điền thị cứng đờ.

Mang đi? Làm sao có thể!

Không phải lão gia nói phu xe có một thân công phu sao, cũng không người trong phủ, chuyện xong có thể toàn thân trở ra, sẽ không ai tra được từ đầu này.

Làm sao có thể bị người của Ngũ thành binh mã ti mang đi, kinh mã chẳng lẽ còn không nhân loạn chạy thoát sao!

Điền thị càng nghĩ càng không giải thích được.

Bà thậm chí còn nghĩ đổi là bà đánh xe lúc đó hỗn loạn như vậy cũng có thể nhân cơ hội trốn đi, lẽ nào lão gia tìm một con heo sao?

“Điền thị, bảo lão nhị nói với Ngũ thành binh mã ti, việc này phải tra ra manh mối!”

“Ách.” Điền thị ngây ngốc đáp.

“Tổ mẫu, Nhị thẩm, hai người không cần lo lắng, người của Ngũ thành binh mã ti đã đưa phu xe kia đến chỗ Cẩn Lân vệ, đến lúc đó Đại Lang tự mình thẩm vấn, đây là chuyện chàng am hiểu nhất.”

Oanh một tiếng, thân thể Điền thị lảo đảo, thấy cả người không khỏe.

“Nhị thẩm, thẩm làm sao vậy?”

Đối  diện với ánh mắt nghi hoặc của lão phu nhân, Điền thị miễn cưỡng cười cười: “Trời nóng, gặp phải chuyện này nhất thời sốt ruột có chút váng đầu.”

“Ách.” Lão phu nhân gật đầu: “Xem ra bệnh trước  kia vẫn chưa khỏi hắn, mấy ngày nay lại thực vất vả. Tống thị, việc mua sắm sau này liền do con quản đi, chia sẻ chút chuyện với Nhị tẩu con.”

“Con dâu biết rồi.” Sắc mặt Điền thị càng khó coi, Tống thị khẽ gật đầu.

“Lão phu nhân, đại phu tới.” Hồng Phúc đứng ở cửa nói.

Lão phu nhân cho chủ tớ Chân Diệu rời đi, rồi nói với Điền thị, Tống thị vài câu, cho hai người đi về.

Trầm tư một lúc lâu, hỏi Dương ma ma: “Rốt cuộc là ai, lại hạ độc thủ với vợ Đại Lang như vậy?”

Dương ma ma không lập tức trả lời.

Bà từ trong cung ra, thấy nhiều chuyện không sạch sẽ rồi, mấy ngày này trong phủ phát sinh nhiều chuyện như vậy mơ hồ cũng coi như hiểu.

Chỉ là cái này không nên do bà vạch trần.

Lão phu nhân không phải phụ nhân khôn khéo nhưng cũng không ngốc, nhưng thân ở trong đó tâm đã sớm rối loạn, hoặc chính là không muốn nghĩ sâu mà thôi.

Dù sao một ngày kéo xuống sẽ là đau đớn máu tươi dầm dề.

Cảnh thái bình giả tạo, là người luôn theo bản năng lựa chọn đặc biệt là người đã quen cảnh con cháu đầy đàn vui vẻ hòa thuận.

“Dương ma ma?”

“Lão phu nhân, cái này, không bằng hỏi Đại nãi nãi? Đoạn thời gian này ngài ấy gặp không ít chuyện, nói không chừng lại có cảm giác.”

Chờ đại phu đi ra. Lão phu nhân hỏi tình huống, rồi đi vào hỏi Chân Diệu vấn đề này.

Chân Diệu hầu như không do dự thốt lên: “Cháu xui xẻo, phải xem ai đạt được chỗ tốt. Hoặc là cháu tốt thì ai bị tổn thất?”

Lão phu nhân chấn động: “Đứa bé này, sao lại nghĩ những thứ này?”

Dương ma ma thầm nở nụ cười.

Đại nãi nãi a, thường ngày mặc dù không rành thế sự nhưng lại có thể nói những lời khiến người ta mở mắt này.

Chỉ là lão phu nhân có nguyện ý đẩy sương mù này ra không thôi.

Nhìn bộ dáng thất thần của lão phu nhân, Chân Diệu mím môi cười: “Không thì cháu cảm thấy mình là người người gặp người thích ai lại nỡ hại người không lợi mình ra tay với cháu chứ?”

Cho đến khi ba chủ tớ Chân Diệu bị đuổi về Thanh Phong đường, lão phu nhân vẫn ngồi trên ghế không nói lời nào.

La Thiên Trình nghe thuộc hạ báo cáo, nhìn nam tử quỳ ở đó mặt lạnh như băng, trong nháy mắt ngưng tụ bão tố.

Không cần thẩm vấn hắn cũng biết đây là kiệt tác của Nhị thúc, Nhị thẩm.

Gấp gáp như vậy sao?

Vừa nghĩ tới việc Chân Diệu thiếu chút nữa bị đưa đến chỗ nào, còn có màn kinh mã nguy hiểm, La Thiên Trình cắn chặt môi, cảm thấy được mùi máu tươi.

Là hắn vô năng, luôn nghĩ ổn thỏa một bước đi một bước. Lại quên độc xà không thể không phòng nó cắn người.

Cũng đến lúc đánh trả rồi, Nhị thúc nắm giữ minh vệ phủ Quốc Công trong tay, không muốn cũng được.

La Thiên Trình đột nhiên cảm thấy thông suốt rất nhiều.

Phủ Trấn Quốc Công từ trước đến giờ đều có minh ám hai vệ.

Tác dụng của minh vệ thì không cần nhiều lời, ám vệ lại hoàn toàn nắm trong tay người đương nhiệm chưởng quản phủ Quốc Công, chỉ có mất thì mới có thể giao đội ngũ này cho tân Trấn Quốc Công.

Chỉ tiếc minh vệ trong phủ sớm bị Nhị lão gia nắm chắc trong tay.

Mà ám vệ từ khi đầu óc tổ phụ không minh mẫn đã không thấy tăm hơi.

Hắn không biết những người này ở đâu hay đã sớm mất.

Các nước cờ của hắn hỗ trợ nhau, không có ám vệ thì thế nào, với thế lực của hắn hiện tại lẽ nào không có sức liều mạng sao, đến vợ mình cũng không che chở được?

Vậy dù hắn có công thành danh toại cũng nào có mặt mũi đi gặp nàng!

“Đinh Nhị.”

“Có thuộc hạ.” Một nam tử từ chỗ tối đi ra.

La Thiên Trình liếc nhìn người đang quỳ, không hề có độ ấm nói: “Cho hắn thử hết những thủ đoạn trong phòng tối, thực sự không nhận tội cũng không sao, cắt một trăm đao, róc thịt trên người hắn cho chó ăn, không để người chết là được!”

Người đang quỳ kinh hãi gần chết ngẩng đầu, đáng tiếc trong miệng còn có vải rách không nói lên lời.

La Thiên Trình đứng lên, không liếc mắt một cái đã rời đi, phảng phất như khẩu cung của người này thực sự chỉ là râu ria, hắn càng hứng thú với một trăm đao.

“Nhị vương tử Man Vĩ quốc?” La Thiên Trình cười cười, gọi một người vào dặn dò vài câu.

Người nọ gật đầu, nhảy lên mấy cái liền biến mất.

“Phu nhân, phu nhân, không tốt rồi!” Một nha hoàn áo xanh vọt vào.

Điền thị nhíu mày: “Hoảng hốt như vậy còn ra thể thống gì nữa, nói xui cái gì đó!”

Vậy nói không tốt rồi, đây là nguyền rủa bà sao?

Thật là kém xa Chu Nhan!

“Phu nhân, nô tỳ nghe nói, nghe người bên ngoài nói nữ quyến phủ Quốc Công được người Man Vĩ cứu!”

Điền thị thiếu chút nữa trầm trồ khen ngợi, gắt gao nhịn lại,treo lên biểu tình khó coi.

“Còn nói, còn nói bị mọi rợ bế nữa!” Nha hoàn áo xanh sắp khóc rồi.

“Đừng hoảng hốt, ta đi tìm lão phu nhân nghĩ biện pháp.” Trong lòng Điền thị nhảy nhót.

Chợt nghe nha hoàn nói một câu: “Nhưng, nhưng nữ quyến được cứu đều bị nói là Đại cô nương!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, bingo2534, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     
Có bài mới 23.02.2017, 16:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 180 Ngoại thất

“Đại cô nương? Đại cô nương nào?” Điền thị không nhúc nhích.

Nha hoàn áo xanh mặt như nhà có tang, dứt khoát nói: “Phu nhân, là Đại cô nương của chúng ta ạ!”

“Chúng ta? Nguyên Nương?”

Nha hoàn áo xanh liều mạng gật đầu, lòng thầm nói sao thoạt nhìn phu nhân lại trấn định như vậy.

Sau đó chỉ thấy Điền thị liếc trợn mắt rồi ngất đi.

“Phu nhân…….” Nha hoàn áo xanh kinh hoàng kêu to, Hinh Viên loạn thành một đoàn.

Không biết qua bao lâu, Điền thị chậm rãi tỉnh lại.

Ánh sáng mặt trời chói lòa khiến bà nhắm mắt lại.

Giọng nói ngạc nhiên truyền đến: “Lão gia, lão gia, phu nhân đã tỉnh lại.”

Một trận bước chân rối loạn, Điền thị lại mở mắt ra, liền thấy La nhị lão gia.

Bên ngoài tiếng ve kêu râm ran khiến lòng người tâm phiền ý loạn, Điền thị hoảng hốt một chút rồi mới chợt thanh tỉnh, sắc mặt đại biến nắm tay La nhị lão gia: “Lão gia, Chân thị, Chân thị là một yêu nghiệt!”

Điền thị trợn tròn hai mắt, biểu tình khủng hoảng, mặt vàng như nến kết hợp với mái tóc rối tung ngược lại giống lệ quỷ vậy, La nhị lão gia trong lòng phát lạnh, quay ra qua quát hai nha hoàn bên cạnh: “Đều ra ngoài!”

Hai nha hoàn sợ đến cúi đầu lui ra ngoài.

La Nhị lão gia bổ sung thêm một câu: “Phu nhân bệnh nên hồ đồ, lời ngày hôm nay nếu như truyền ra ngoài, sẽ như thế nào chính các ngươi tự ngẫm!”

Hai nha hoàn liếc nhìn nhau, đều run lên, hoảng hốt vội lui ra.

Trong phòng tịch tĩnh (yên lặng, vắng vẻ), chỉ còn lại La Nhị lão gia yên lặng và tiếng thở hổn hển của Điền thị.

La nhị lão gia đẩy tay Điền thị ra.

Điền thị chợt nắm chặt tay: “Lão gia, ngài có nghe không, Chân thị, Chân thị là một yêu nghiệt, chúng ta phải trừ nàng ta, trừ nàng ta! Không thì nàng ta sẽ hại chết một nhà chúng ta!”

“Điền thị! Bà thực sự bệnh đến hồ đồ rồi sao?” La nhị lão gia quát lạnh một tiếng.

Thân thể Điền thị chấn động, trong mắt khôi phục chút thanh tỉnh.

“Chuyện bên ngoài truyền ta đều biết, Nguyên Nương tuy bị hao tổn khuê dự nhưng cũng không nghiêm trọng như bà nghĩ. Hai vị vương tử Man Vĩ quốc tới đây là muốn xin cưới công chúa, trong cung không có công chúa hợp tuổi, hoàng tượng sớm có ý phong quận chúa Sơ Hà thành công chúa tứ hôn cho Đại vương tử. Chờ chuyện thành, vương tử Man Vĩ quốc về nước, tiếp qua một năm rưỡi nữa mọi chuyện cũng đã phai nhạt. Nguyên Nương lại là trưởng nữ đồng bối, đến lúc đó bằng vào địa vị phủ Quốc Công chúng ta còn phải lo sao?”

Nói đến đây cười lạnh một tiếng: “Hừ, hôm nay Đại Lang phong sinh thủy khởi, trong mắt người ngoài cũng là một trợ lực cho Nguyên Nương! Điền thị, bà cũng chưởng quản phủ Quốc Công vài chục năm, sao lại bị một Chân thị dọa thành bộ dáng này?”

Nghe La nhị lão gia nói, Điền thị thoáng hòa hoãn, nhưng sắc mặt vẫn xấu như cũ: “Lão gia, ta nghĩ Chân thị này thực sự có chút tà môn!”

“Nói thế nào?”

“Ông xem, chuyện lúc heo nướng, vốn muốn để lão phu nhân chán ghét nàng ta, kết quả nàng ta lại không việc gì, Khởi Nguyệt thì bị đuổi. Hơn một năm qua, Đại Lang vậy mà chỉ vào phòng Khởi Nguyệt. Sau đó chuyện xích đu, nàng ta ngã xuống lại đụng Điền ma ma bị thương, Chu Nhan chỉ đi gọi người liền bị đốt tóc, đang êm đẹp một đại nha hoàn của ta bị hủy. Ngài xem hôm qua nữa, rõ ràng, rõ ràng là muốn tổn hại danh dự nàng ta kết quả người bị tổn hại thanh danh lại là Nguyên Nương! Ngài nói nàng ta có tà môn không?”

La nhị lão gia trầm mặc, im lặng.

Điền thị bỗng nhớ ra cái gì đó: “Lão gia, phu xe bị đưa vào Cẩm Lân vệ thẩm vấn, có thể…….”

“Bà yên tâm, phu xe chưa hề tiếp xúc với ta, Tuy tổn thất một ám tuyến tốt xấu gì cũng không dính đến chúng ta.”

Tâm tình La nhị lão gia cũng thật không tốt.

Ám tuyến này đều được tỉ mỉ bồi dưỡng, khó nhất là dùng thân phận khác che giấu, mất đi một cũng là tổn thất không nhỏ.

Để thoát thân không thể không dọn dẹp.

“Lão gia, người của Ngũ thành binh mã ti không phải cuối cùng cũng đến sao, sao phu xe kia không biết đường tẩu thoát!” Điền thị rốt cuộc hỏi nghi vấn trong lòng.

Mặt nhị lão gia tràn đầy ghét bỏ: “Lúc ngựa dở chứng, phu xe kia bị phân ngựa đập vào mặt, lại còn vào mắt………”

Nói đến đây, hai người đối diện nhau đồng thời chấn động trong lòng.

“Lão gia, ta đã nói Chân thị là một yêu nghiệt!” Điền thị hầu như không khống chế được hét to.

“Điền thị, bà bình tĩnh một chút cho ta!” La nhị lão gia đen mặt: “Có thể, Chân thị là kẻ phẫn trư ăn thịt hổ. Điền thị, trong khoảng thời gian này không được tùy tiện xuất thủ, bình tĩnh quan sát, cũng tránh để mẹ nổi lên lòng nghi ngờ.”

Hôm qua lúc đến chỗ lão phu nhân thỉnh an, lão phu nhân rõ ràng có chút không thoải mái, muốn nói không liên quan đến chuyện phát sinh gần đây chính lão cũng không tin.

La Nhị lão gia và Điền thị có an ủi mình thế nào đi nữa đối với một cô nương chưa chồng mà nói bị một nam tử xa lạ ôm ở ngoài đường cũng là chuyện mất mặt.

Huống chi hai người đương sự, một vị là người Man Vĩ quốc trong truyền thuyết sức lực lớn vô cùng còn ăn tươi nuốt sống, một là thiên kim được coi trọng của phủ Quốc Công.

Lời đồn càng truyền càng mạnh,  đã có vài đồng liêu thường ngày cùng La nhị lão gia không lớn không nhỏ bắt đầu pha trò.

Thượng triều, hạ triều La Nhị lão gia đều có thể thu được ánh mắt tự tiếu phi tiếu, tức giận đến tâm can run rẩy.

Xe ngựa kia dù có dấu hiệu của phủ Quốc Công, khi kinh mã lại có được mấy người chú ý, còn có thân phận của Nhị vương tử sao lại bị tiết lộ ra ngoài?

Rốt cuộc là Lục hoàng tử thường ngày vẫn đối địch? Hoặc là….. Đại Lang?

La Nhị lão gia nghĩ đến tóc sắp rụng hết, về nhà nhìn tình cảnh bi thảm của Điền thị và La Tri Nhã tìm chết càng thêm bực bội, vừa nhấc chân đi đường Hạnh Hoa.

Đường Hạnh Hoa là chỗ giao giới giữa đông và tây thành, tương đối yên lặng, rõ ràng là ban ngày nhưng nhà nào cũng đóng cửa, phá lệ an tĩnh.

La Nhị lão gia an trí ngoại thất đã theo lão hai năm ở đây.

Đi trên đường, tới trước cửa nhà thứ hai, La Nhị lão gia gõ cửa.

Một đầy tớ ra mở cửa, lặng yên không tiếng động đưa La Nhị lão gia vào.

“Thục Nương….:” La Nhị lão gia đứng trên bậc thềm hô một tiếng, có chút buồn bực.

Trước kia Thục Nương đã sớm ra đón.

Đang nghĩ thì cửa mở, một nữ tử vội vã đi xuống, hành lễ với La nhị lão gia, ngước mắt lên rồi vội vã hạ xuống, một câu cũng chưa nói đã đi.

Nhị lão gia chấn động, ánh mắt không khỏi đuổi theo nàng kia.

Nàng kia chỉ mặc áo anh, trâm bạc, ăn mặc cực kỳ mộc mạc lại không hiểu sao khiến lòng lão rạo rực.

Nhấc chân bước vào trong nhà, chỉ thấy Thục Nương được nha hoàn đỡ từ trên giường xuống.

“Làm sao vậy?” La nhị lão gia sải bước tới.

Thục Nương hành lễ: “Lão gia, ngài đã tới. Mấy ngày trước thiếp bị cảm lạnh, đã không sao rồi.”

Nhìn sắc mặt tiều tụy của Thục Nương, La Nhị lão gia không hiểu sao lại nghĩ đến thoáng kinh hồng vừa mới nhìn.

Không son phấn, đôi mắt đen láy, gương mặt sạch sẽ. Không duyên cớ lại thêm vài phần kinh diễm.

“Sao lại tùy tiện cho người ngoài vào?”

“Lão gia, ngài nói Yên Nương muội tử sao? Muội ấy ở sát vách đó.” Thục Nương cười giải thích.

“Sát vách? Thường ngày sao không gặp, nàng cũng phải chú ý một chút, không nên tùy tiện giao tiếp với người khác.”

Thục Nương hạ mắt: “Thiếp biết. Yên Nương muội tử mấy tháng trước chuyển đến. Chỉ là rất ít ra ngoài, cho nên lão gia mới chưa gặp. Hôm đoan ngọ đi ra ngoài ngắm thuyền rồng, thiếp bị nhiều người chen lấn mà ngã, thiếu chút nữa rơi xuống nước, là được Yên Nương giúp đỡ một phen, qua lại vài lần liền quen biết. Lão gia không muốn thiếp và người ngoài giao tiếp, vậy để lần sau thiếp nói với Yên Nương.”

La Nhị lão gia cười cười.

Thục Nương là một người lương thiện gần như yếu đuối, cũng vì vậy thói quen từng bước tính toán trong triều đình và trong phủ của lão mười ngày nửa tháng tới đây mới buông lỏng một chút.

“Cũng không phải không cho nàng giao tiếp với người khác. Ta hỏi nàng, thân phận của nàng kia như thế nào. Trong nhà có những ai?”

Hỏi cái này, La Nhị lão gia cũng không rõ tâm tư của mình là gì.

“Yên Nương là ngoại thất của một hành thương (người buôn bán lương thực), hành thương kia chạy trốn khỏi đầu lĩnh kinh thành, đã đi hơn một tháng, trong nhà chỉ có một bà tử và hai tiểu nha hoàn hầu hạ. Dường như chưa thấy ai bên cạnh.”

“Hành thương?” Nghĩ đến bộ dáng của cô nương kia, La nhị lão gia hoảng hốt.

Dân chúng ở đường Hạnh Hoa này coi như không tệ, đại thể đều kinh doanh nhỏ ở tây thành, không dính đến hai chữ phú quý, nhưng không lo đói, tính ra cũng là loại người có của ăn của để.

La Nhị lão gia an trí ngoại thất ở đây muốn dễ dàng che giấu thân phận.

Nghe Thục Nương nói vậy có chút buông lỏng cảnh giác với cô nương xinh đẹp đột nhiên xuất hiện ở trong sân.

Thân thể Thục Nương không thoải mái, có chút vận động tất nhiên là không được, La Nhị lão gia ngồi một lúc liền đứng dậy rời đi.

Ra đến cửa, khi thấy cánh cửa màu rám nắng sát vách mở ra, một tiểu nha hoàn đỡ nữ tử áo xanh đi ra.

Nàng kia đeo mạng che mặt, thấy La nhị lão gia khẽ khom người. Rồi ánh mắt nhìn thẳng đi tiếp.

Gió thổi một góc lụa mỏng che mặt bay lên lộ ra chiếc cằm tinh xảo.

La nhị lão gia nhìn bóng lưng duyên dáng kia.

Lão là đàn ông, sẽ không vì sắc đẹp mà mê muội đầu óc nhưng có những lạc thú nam nhân vẫn phải có.

Nữ tử đột nhiên xuất hiện này tất nhiên phải tra thật kỹ.

Nếu có vấn đề thì giải quyết cho sớm, nết thật là ngoại thất của một hành thương……

Ha ha, một hành thương cũng xứng?

Không nói đến La nhị lão gia bị trêu chọc nổi lên tâm tư, bên phủ Quốc Công cũng không yên tĩnh.

“Phu nhân, Đại cô nương đã một ngày một đêm không ăn cơm, ngài, ngài nên khuyên nhủ đi.”

Điền thị trừng mắt nhìn nha hoàn: “Các ngươi đều là lũ vô tích sự hả? Đại cô nương không ăn gì cũng không biết tìm cách sao?”

Nói thì nói vậy, rốt cuộc vẫn là khuê nữ mình yêu thương, nhấc chân đi đến chỗ La Tri Nhã.

“Đã nói không ăn rồi, cútra  ngoài cho ta!” Một cốc trà thanh hoa vỡ tan bên chân.

Điền thị bảo bọn nha hoàn lui ra, đi vào.

“Mẹ…….” La Tri Nhã há hốc mồm, ủy khuất, đôi mắt đỏ lên.

“Con của mẹ, con tổn thương thân thể như vậy thì có gì tốt?”

Chỉ mới mấy ngày cằm La Tri Nhã đã nhọn, Điền thị đau lòng không thôi.

La Tri Nhã không mở mắt: “Mẹ, khuê dự của con đều bị đạp hư rồi, còn cần thân thể này làm gì?”

Nguyên Nương, mẹ biết trong lòng con không dễ chịu, nhưng đừng để tâm vào những chuyện vụn vặt.” Điền thị nói lại lời của La nhị lão gia một lần.

“Mẹ, con nuốt không trôi khẩu khí này, rõ ràng là Đại tẩu hạnh kiểm xấu, người bên ngoài đều mù rồi, dựa vào cái gì lại hắt nước bẩn lên người nữ nhi!”

“Nguyên Nương, con tạm thời nhẫn nại một chút, chờ qua đoạn thời gian phong ba này là tốt rồi. Tính ra cũng không phải chuyện xấu.”

“Mẹ?”

Điền thị ý vị thâm trường nở nụ cười: “Con như bây giờ vừa lúc khiến kẻ mù kia cưới Nhị Nương, cũng không cần chủ ý khác, còn có thể thể hiện con là người trinh liệt.”

Nghe Điền thị nói nhỏ, La Tri Nhã gật đầu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, bingo2534, caothetai, ngoung1412, thanh.truc.thai, thienly, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bvan123, dothihanhnguyen, Google [Bot], Hoài Thuu, kunmau92, luongngoc, tinh thanh, V.Quỳnh My và 282 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

18 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180



Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.