Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 16.02.2017, 20:53
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2027 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 52: Lời thì thầm

“Hôm nay là đêm thất tịch mà, chúng ta bây giờ về sớm quá đi. Như vậy đi, chúng ta quay trở lại dàn nho ngồi nghe một chút, có lẽ thật sự có thể nghe lời thì thầm thì sao.”

Nhìn vẻ mặt Hân Duyệt chờ mong, Tề Vân Đình không đành lòng cự tuyệt, có điều hắn biết có đi cũng như không. Hôm nay là ngày cấm bọn hạ nhân lại gần dàn nho, cha mẹ bọn họ tuổi tác đã lớn, đã sớm không thích trò trẻ con này. Vợ chồng Vân Thụ cũng không rảnh rỗi đến dưới gốc nho mà trò chuyện, cho nên, chỉ cần đích tôn bọn họ không ở đó, nơi đó tất nhiên chẳng có ai.

Về phần Ngưu Lang Chức Nữ sao, đó chỉ là truyền thuyết.

Hân Duyệt kéo tay hắn trở lại, hai người rón ra rón rén tới gần dàn nho.

“Tiên nữ trên trời, tiểu nữ ở đây thành tâm khẩn cầu, kể ra tâm sự với các vị. Tháng sau ta sẽ thành thân, công tử Vương gia kia ta chưa từng gặp. Ta cũng không mơ ước xa vời có thể như đại tẩu được yêu thương, được che chở, chỉ cần hắn đối với ta tốt bằng một nửa đại ca đối với đại tẩu là đủ rồi.”

Tề Vân Đình sắc mặt nghiêm nghị, tâm trạng cô gái đợi gả lại không yên ổn như vậy.

Những tiểu thư khuê các có thể vô tư vô lự được chở che dưới đôi cánh của phụ huynh mà trưởng thành, nhưng, một khi xuất giá làm vợ người ta, chính là một khung trời khác.

“Mẹ dạy cho ta rất nhiều đạo lý, trước kia ta chưa bao giờ hoài nghi, nhưng bây giờ ta lại cảm thấy không giống những gì mình chứng kiến. Mặc kệ như thế nào, sau khi thành thân ta cũng sẽ tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận, không cho nhà mẹ đẻ mất mặt. Chỉ hy vọng tiên cô phù hộ, đừng cho ta gặp được cha mẹ chồng không tốt, đương nhiên, quan trọng nhất là hắn......”

Hai vợ chồng lặng lẽ lui ra phía sau, rời xa cô gái đợi gả đang thành tâm quỳ trên đất cầu khẩn.

“Dàn bí đỏ này không tệ, còn có một phiến đá lớn, chúng ta ngồi ở đây đi. Người khác đều đã chạy đến chỗ cây nho nghe tiếng thì thầm, không có người đến đây đâu.” Hân Duyệt làm bộ dáng tự cho mình là thông minh.

Tề Vân Đình cũng ngồi cùng nàng, không có phá hoại sự tự tin của nàng.

Bọn hạ nhân sẽ không đến chỗ dàn nho, đó là nơi của chủ tử. Nhưng bọn họ sẽ tới chỗ tình ngay lí gian hắn đang ngồi, có thể là lắng nghe Ngưu Lang Chức Nữ trò chuyện, cũng có thể là thổ lộ tâm sự của mình.

Có điều hắn cũng không thèm để ý bị người ta nghe được.

“Duyệt Duyệt, trước khi nàng gả cho ta cũng lo lắng như vậy sao?”

“Ta? Ta không phải đã nói với chàng rồi sao, trước ngày chàng đi đón dâu, ta còn ở một quốc gia khác đó.”

“Vậy trước khi vào cửa nhà chúng ta?”

“Khi đó chúng ta đã ở chung hai tháng, ta còn phải đoán chàng là dạng người gì hay sao. Ai, vẫn là như chúng ta mới tốt, trước yêu sau cưới, không giống các người chưa gặp mặt đã gả qua nhà người ta. Lỡ  như người nọ là ngụy quân tử, đồng tính luyến ái, hay kẻ bất lực thì sao......”

“Được rồi, đừng nói bậy, đều hỏi thăm rồi, không có vấn đề gì lớn. Kể chuyện cười cho ta nghe đi, đã lâu không có nghe.” Tề Vân Đình lười nhác nghiên người, đầu đã ngã lên đùi Hân Duyệt.

“Được rồi.” Hai tay mềm mại không xương của Hân Duyệt xoa xoa trán hắn, nhẹ nhàng mát xa đầu cho hắn. Mấy ngày nay hắn xử lý rất nhiều việc, chắc mệt lắm rồi.

“Gia Cát Lượng là người tinh thông kỳ môn bát thuật, trong đó lợi hại nhất là tài ăn nói. Lại nói một ngày nọ Gia Cát Lượng đang nghị sự với Lưu Bị trong lều trướng, Gia Cát Lượng đột nhiên muốn đánh rắm, lại sợ bị Lưu Bị nghe thấy, ngượng ngùng. Hắn chợt nghĩ ra, nói: ‘Chủ công, để điều tiết không khí một chút, ta học tiếng chim gõ kiến cho người nghe, thế nào?’ Lưu Bị gật gật đầu. Gia Cát Lượng bắt chước chim gõ kiến kêu hai tiếng, nhân cơ hội thả rắm. Sau đó hỏi: ‘Thế nào chủ công? Ta giả có giống không?’ Lưu Bị nói: ‘Ngươi làm lại một lần đi, vừa rồi tiếng đánh rắm của ngươi lớn quá, ta không có nghe được.’”

Tề Vân Đình từ từ nhắm hai mắt mỉm cười, “Hôm nay là đêm thất tịch, nói chuyện vợ chồng đi.”

“Ừ, để ta nhớ xem. Có đoạn đối thoại như vầy:

-- Sắc mặt của anh không tốt lắm.

-- đúng vậy, bà xã của ta ban đêm căn bản không cho ta ngủ. Hơi có động tĩnh, nàng liền la hoảng lên, tưởng trộm đến đây.

-- ăn trộm mà đi thì không gây tiếng động.

-- ta cũng nói với nàng như vậy, nhưng lại càng khổ hơn.

-- làm sao vậy?

-- từ đó về sau, ban đêm nàng không nghe được tiếng động gì, cũng gọi ta tỉnh dậy.”

“Nàng lại nói một đoạn tâm sự của Chức Nữ tiếng cho ta nghe đi.”

“Nam nhân luôn thích nói lời ngon tiếng ngọt, trước kia ta xem qua một đoạn thư tình của Trư Bát Giới. Chàng biết Trư Bát Giới không, chính là Thiên Bồng nguyên soái trên trời, bởi vì thích Hằng Nga bị Ngọc đế đày xuống trần gian làm heo. Thư tình của hắn là như thế này.

Hằng nga tiên tử tôn quý:

Ta đã lặng lẽ dõi theo, thương thầm nàng bấy lâu!

Trải qua vô số lần, vô số ngày dày vò khổ sở, giãy dụa trong bất lực, ăn không ngon, ngủ không yên, ta rốt cục đã phát triển được tinh thần lợn chết không sợ nước nóng, thẳng thắng bày tỏ tình yêu của ta với nàng.

Có lẽ nàng không biết ta là ai, nhưng nàng hẳn biết trong lòng ta nghĩ đến ai.

Ta chính là người bị nàng làm thần hồn điên đảo – tiểu Thiên Bồng dịu dàng chu đáo, tỉ mỉ cẩn thận, dáng người đạo mạo, bút danh Bát Giới, nickname Ngộ Năng, tên riêng Ngốc Tử.

Từ khi nhìn thấy dáng người mềm mại không xương của nàng, điệu múa mê hồn phiêu dật và đôi mắt ẩn ý đưa tình của nàng đầy ẩn ý ngoái lại nhìn ta cười, trái tim bé nhỏ lạnh lẽo của ta tựa như con ếch bị nhốt trong lồng chim nhảy nhót không ngừng, tựa như mặt trời nóng chảy giữa ngày tam phục* (tam phục: mùa nóng . Chỉ thời kì nóng nhất trong năm, sơ phục: 10 ngày, tính từ canh thứ ba sau Hạ Chí; trung phục: 20 ngày, tính từ canh thứ tư sau Hạ Chí; mạt phục: 10 ngày, tính từ canh thứ nhất sau Lập Thu). Trước mắt ta luôn ẩn hiện ánh mắt mê người, đôi môi khêu gợi của nàng...... Tín ngưỡng cách mạng một lòng hướng Phật của ta hoàn toàn bị nàng đánh tan.”

Hân Duyệt vừa kể vừa cười, Tề Vân Đình nghe như rơi vào sương mù, cái hiểu cái không.

Người cổ đại và người hiện đại dù sao cũng có chút bất đồng ngôn ngữ.

“Duyệt Duyệt, kể chuyện trước đây của nàng đi, ta thích nghe chuyện của nàng.”

Hân Duyệt cười buồn: “Trước đây, cha mẹ cũng không thích ta. Bởi vì bọn họ muốn sinh con trai, mà ta lại là con gái. Lúc nhỏ ta cũng không được tốt, lúc một tuổi bị bệnh nặng, ba tuổi sém nữa thì mất cái mạng nhỏ. Đi học lại bị người ta ăn hiếp, sau đó phát hiện ta cũng không phải do cha mẹ sinh ra, mà là trước đây ôm sai con. Rồi sau đó, ta học được cách tự làm mình vui vẻ.”

Tề Vân Đình đứng dậy ôm nàng vào lòng, “Sau này không cần nhớ những chuyện đó nữa, ta cũng sẽ không hỏi, nàng gả vào Tề gia, về sau nơi này chính là nhà của nàng. Ta cam đoan không ai dám khi dễ nàng, chúng ta sẽ vui vẻ cùng sống hết nửa đời sau.”

Hân Duyệt mân mím môi, đột nhiên nhớ tới: “Hôm nay là lễ tình nhân Trung Quốc, chàng còn chưa tặng quà cho ta đâu.”

“Tặng quà? Được, nàng muốn cái gì, ta đi mua.”

“Đã trễ thế này chàng đi đâu mua, lấy cái có sẵn thôi. Ta muốn...... Muốn chàng ôm, đã lâu không bế ta rồi.”

“Được.” Tề Vân Đình ôm nàng đi về, trên trời mây đen càng dày, hơn nữa bắt đầu có sấm chớp, cười nói: “Vậy nàng tặng ta cái gì đây?”

Đầu óc nhanh nhạy, không hổ là người làm ăn, một chút cũng không chịu thua thiệt.

Cánh tay bò lên sau cổ hắn, “Vậy tặng ta cho chàng là được rồi.”

Hắn cúi đầu cắn nàng một ngụm, “Ha ha, ta cũng nghĩ như vậy. Đêm nay, ta cần phải tận hứng nha.”

Hân Duyệt bĩu môi: “Ngày đó không phải chàng cũng tận hứng sao.”
Tề Vân Đình vẻ mặt vô tội: “Ngày đó không phải ta sợ nàng mệt, mới ngủ sớm sao.”

“Vậy mà cũng gọi là sớm, không biết xấu hổ, chỉ một canh giờ thì ngủ được bao nhiêu đâu. A, ta nhớ ra rồi, lần trước để chàng tận hứng, ta ba ngày không xuống giường được.”

Tề Vân Đình mặt dày cười cười: “Khi đó nàng mới trải việc đời, ta cũng đã nghẹn lâu lắm rồi, bây giờ sẽ không vậy nữa, ôi chao!”

Áp vào trán của nàng, vô cùng thân thiết cọ cọ mũi của nàng.
Ngoài cửa sổ, chớp giật sấm rền, mưa to tầm tả.

Bên trong hồng trướng, da thịt như tuyết, đường cong uyển chuyển.

Tại đêm mưa gió bão bùng này, bọn họ có thể tha hồ trằn trọc, thoải thích say mê.

Tiếng va chạm mãnh liệt chỉ có giường gỗ là biết rõ, triền miên rên rỉ, tiếng kích tình hòa cùng mồ hôi, khắp toàn thân đều sảng khoái vô cùng......

Sau này, có người nói đại thiếu gia và thiếu nãi nãi ở dưới dàn bí đỏ nghe được tâm sự của Ngưu Lang Chức Nữ, có thể hạnh phúc cả đời.

Vì thế, người ở Uyển châu không sùng bái dàn nho nữa, bí đỏ trở thành đối tượng mới của mọi người.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: LittleMissLe, MicaeBeNin, yuriashakira
     

Có bài mới 19.02.2017, 23:45
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2027 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 53: Nhất nặc sơn trang


Tề Vân Đình rốt cục phát hiện bí mật chuyện quần áo, tối hôm qua nhất thời kích động lại xé hư một bộ, sáng sớm mở rương lấy quần áo cho nàng mới phát hiện bên trong trống rỗng, mới đầu hắn hơi khó hiểu: “Quần áo của nàng đâu?”

Nàng hỏi lại: “Chàng nói đi?”

Còn không phải đều bị hủy dưới ma trảo của chàng.

“Không có may đồ mới sao?”

“Trong phủ không phải có quy định, mỗi người mỗi tháng chỉ có thể làm ba bộ, ta vừa mới vào cửa đã làm mười bộ, đã là nhiều lắm rồi, sao có thể không biết xấu hổ mà làm thêm. Ở đó không phải còn có hai bộ sao, chàng tùy tiện lấy cho ta một bộ là được.”

Giờ hắn lại nổi giận: “Ai định ra quy củ này cho nàng, sao lại không nói với ta, bọn họ? Hừ, bọn họ quanh năm tháng nào chẳng may đồ mới, quần áo nhiều đến độ mặc không hết, nàng giống bọn họ sao. Chi phí ăn mặc là Nhị di nương quản lí, bà ta nói với nàng, đúng hay không?”

“Quên đi, không cần so đo nữa.” Hân Duyệt tỉnh bơ mặc quần áo.

“Hừ, chuyện lớn ta còn không tính sổ với bà ta, ngược lại bà ta còn bới móc chuyện nhỏ của ta. Ta không ở nhà, bà ta dám đối với nàng như vậy, ta đi tìm bà ta nói rõ ràng.”

Hân Duyệt vội vàng kéo hắn, ôn nhu nói: “Vân Đình, chàng hãy nghe ta nói, lúc đầu ta cũng có chút tức giận, cũng muốn khi chàng về sẽ nói với chàng. Nhưng mà, đêm mưa bão ngày đó, lão gia nói chàng bị vây ở Bách Lí hạp, sống chết chưa rõ. Ta miên man suy nghĩ một đêm, cũng ngộ ra rất nhiều việc, chỉ cần chàng có thể bình an, chỉ cần chúng ta có thể cứ nắm tay nhau như thế này đã là điều vui sướng nhất trần đời. Căn bản không cần vì một chút việc nhỏ làm hỏng tâm trạng vui vẻ của mình, chàng không xem mặt tăng cũng xem mặt phật, cho dù là vì cha, cũng không nên đi tìm bà ấy.”

Ôm nàng vào lòng, Tề Vân Đình vẫn hận đến nghiến răng nghiến lợi như cũ: “Nếu không phải vì cha, ta cũng sẽ không cho bà ta sống đến bây giờ.” Nhớ tới cha già mấy ngày nay bệnh cũ lại tái phát, thân mình không tốt, hắn áp chế lửa giận: “Cơm nước xong chúng ta đi nhà chính thỉnh an, sau đó mang nàng ra ngoài may quần áo.”

Bọn họ ăn là cơm trưa, tối hôm qua ép buộc một đêm, hôm nay giữa trưa mới rời giường.

Xem ra hai người đã thích ứng loại vận động kịch liệt này, chẳng những không có mệt mỏi, còn tinh thần phấn chấn nữa.

Trên trời lất phất mưa bụi bay, vừa mát mẻ lại không ướt quần áo, đúng là thời tiết đẹp để ra ngoài.

Trong tiệm quần áo người đến người đi.

Tề Vân Đình ngồi trong phòng khách quý, thảnh thơi uống trà.

Hân Duyệt ướm thử một bộ hàng mẫu lên người, hắn lắc đầu: “Lộ nhiều lắm.”

Đây là quần áo người cổ đại các ngươi thiết kế, trời thì nóng, lộ cái gì lộ chứ, quên đi, ta nhịn.

Lại cầm lấy một bộ khác, hắn thổi lá trà: “Màu sắc quá trẻ con.”

Sợ người khác nghĩ ta là cô gái chưa chồng, lòng dạ hẹp hòi. Ta lại nhịn.

Nàng hầm hừ lại cầm lấy một bộ, hắn hơi hé mắt: “Hình thức rất rêu rao.”

Muốn ta ăn mặc như bà già hay sao? Không thể nhịn được nữa, không cần nhịn nữa.

Hân Duyệt buồn bực đem quần áo ném lên đầu hắn, chọc tức hắn.

Chưởng quầy cười ra mặt nói: “Đại thiếu gia, mắt thẩm mỹ của thiếu nãi nãi rất tốt, những bộ này đều là hàng mới trong tiệm, rất được ưa chuộng đó.”

Tề Vân Đình cũng không giận, gạt quần áo trên đầu xuống, tay nhéo nhéo ngón út của nàng: “Tức giận?”

Hân Duyệt xoay người sang chỗ khác không để ý tới hắn.

“Được rồi, những bộ này đều được, có điều chỉ có thể mặc ở nhà, lúc ra ngoài không thể mặc. Ha ha, nàng chọn tiếp đi.”

Đám tiểu nhị ngoài cửa trợn mắt há hốc mồm, lời đồn đại thiếu gia và thiếu nãi nãi như thế nào ra làm sao quả nhiên không giả nha.

Lần đầu tiên có người dám ném quần áo lên đầu đại thiếu gia, ném quần áo cũng không có gì lạ, ngạc nhiên là đại thiếu gia còn tươi cười ngọt như vậy.

Góc sáng sủa có một tiểu nha đầu nói nhỏ: “Nếu đại thiếu gia cười với ta như vậy một lần, ta chết cũng cam nguyện.”

“Đừng mơ tưởng hão huyền, ta thấy, khẳng định nam nhân theo vợ đi chọn quần áo mới là nam nhân tốt.”

Vì thế, các nữ nhân Uyển châu lại định ra một quy củ mới cho nam nhân nhà mình: Theo giúp ta đi dạo phố mua quần áo.

Hân Duyệt để cho nha đầu đến lấy số đo của mình, xong chuẩn bị rời đi.
Chưởng quầy hỏi: “Chỉ làm ba bộ sao?”

“Làm ba mươi bộ, mỗi ngày mặc một bộ, tháng sau lại đến làm, tất cả đều dùng tơ lụa thượng hạng. Nàng chọn một ít đi.”

Cái gì? Ba mươi bộ, năm mươi lượng bạc một bộ, ba mươi bộ không phải là một ngàn năm trăm lượng, trời ạ, tên phá gia chi tử này.

Hân Duyệt lại nói: “Thôi đi, tháng sau thời tiết đã chuyển lạnh, làm nhiều cũng không mặc được, chàng tốn nhiều tiền như vậy để làm chi?”

Tề Vân Đình nhẹ nhàng cười: “Sợ cái gì, vi phu một lần ra ngoài thu vào mấy chục vạn lượng, còn nuôi không nổi nàng sao? Mau chọn đi, bằng không ta giúp nàng chọn.”

Đám tiểu nha đầu hâm mộ nước miếng chảy ròng.

“Thôi đi, đủ rồi, chúng ta đi thôi.”

Tề Vân Đình đứng dậy tiến đến bên tai nàng: “Vài bộ này mới đủ ta cao hứng vài lần, nên chọn nhiều chút.”

Hân Duyệt dùng ánh mắt ý bảo hắn câm mồm, dù sao bên cạnh có rất nhiều người đó.

Tâm phúc Vương nhị của hắn đột nhiên vô cùng lo lắng xông tới, thì thầm bên tai Vân Đình vài câu. Hắn nháy mắt thay đổi sắc mặt.

“Làm sao vậy?”

“Trong cửa hàng xảy ra chút chuyện, ta đưa nàng về trước.”

“Không cần, ta biết đường mà, chàng lo công việc trước đi.” Hân Duyệt kéo hắn ra cửa.

“Vậy được rồi, lát nữa nàng chọn đồ xong thì về nha, chưởng quầy, lát nữa phái một người đưa thiếu nãi nãi về.”

Hai người vội vã đi ngay.

Hân Duyệt chọn xong quần áo, từ chối chưởng quầy phái người hộ tống, một mình đi dạo trên đường.

Thật vất vả ra ngoài một lần, ta mới không về sớm vậy đâu, dù sao đã có Tề Vân Đình giải quyết chuyện cửa hàng, căn bản không cần lo lắng, không bằng cứ đi dạo một vòng.

Lững thững mà đi, đổi tới đổi lui thế nhưng đi tới cửa thành, thái bình thịnh thế, trên thành không có quan binh canh gác.

Dọc theo bậc thang bước dần lên, dựa vào lan can trông về phía xa, đối diện là ngọn núi Hứa Nguyện xanh ngắt. Cao ngất đứng ngạo nghễ, vươn thẳng lên trời, nếu có thể đi lên chơi thì tốt rồi, nhưng mà Vân Đình nói nơi đó rất nguy hiểm.

Gió thổi hai bên vai, làm cho người ta có ý nghĩ muốn được bay.

“Có đôi khi ta cảm thấy chính mình là một con chim nhỏ

Muốn bay nhưng lại bay không cao

Có lẽ có một ngày ta đậu lên cành cây trong tầm ngắm thợ săn

Ta bay lên trời xanh lại phát hiện mình không còn điểm tựa

Mỗi lần đến đêm dài yên tĩnh là lúc ta ngủ không được

Ta hoài nghi có phải ngày mai ta sẽ tốt đẹp hơn

Tương lai ra sao đến tột cùng nào ai biết trước

Hạnh phúc hay không chính là một loại truyền thuyết ta vĩnh viễn tìm mà không gặp

Ta là một chú chim nho nhỏ

Muốn bay nhưng lại bay không cao

Ta tìm tìm kiếm kiếm một cái ôm ấm áp

Yêu cầu đó có tính là cao không

Ta muốn được bay lên......” Nàng cao hứng hát, giang hai tay ra, hô to.

Gì, mũi chân cách mặt đất

Gì cơ, thân mình nhẹ bổng

Cái gì cơ, đang lướt trong gió sao

Ông trời hiển linh ???

Hân Duyệt mở mắt ra, thật sự...... Chính mình đang ở giữa không trung, bay về phía núi Hứa Nguyện.

Cúi đầu nhìn xem dưới chân, oa, độ cao tới mấy tầng lầu đó.

“A...... Ta bay......”

“Vui vẻ như vậy?” Bên tai vang lên một giọng nam mơ hồ.

Lý trí nháy mắt trở về, không phải ông trời hiển linh, mà là Tề Vân Đình đã trở lại.

Gì? “Võ công của chàng tăng trưởng sao.” Hân Duyệt quay đầu, “Ngươi...... Sở Nhất Nặc?!”

Không sai, đúng là Sở Nhất Nặc mang nàng bay giữa không trung.

Tựa hồ là bất mãn vì nàng đánh giá thấp võ công trước kia của mình, vận thêm chút lực, mũi chân điểm lên ngọn cây, nhanh chóng tiếp cận ngọn núi cao nhất.

Hân Duyệt ngay cả cơ hội kêu lên cũng không có, đã an toàn chạm đất.

Tâm bảng trên cổng lớn có bốn chữ to: Nhất Nặc Sơn Trang.

Đây là khởi nguồn của câu chuyện tình yêu trong truyền thuyết kia?

“Mời.” Hiếm khi băng sơn đại nhân như hắn lại nói ra lời khách sáo như vậy.

Tò mò hại chết con mèo, nếu Hân Duyệt biết hắn sau này sẽ làm gì, đánh chết nàng cũng sẽ không -- a, cũng nói không chừng liền đi vào.

Vào cửa cũng không phải đình viện, mà là một võ trường rộng lớn. Ở trên ghế chủ vị treo một cái đầu hổ thật lớn, phía dưới là một chiếc ghế da hổ.

Hai bên là những cây thương treo đầu sói, vết máu đỏ sẫm đọng lại trên cán thương.

Hân Duyệt vỗ vỗ ngực, nuốt xuống một ngụm nước miếng, phong cách trang trí này thật là mới mẻ.

Một lão quản gia tiến lên bẩm báo: “Trang chủ, có khách quý chờ đã lâu.”

Sở Nhất Nặc khinh thường hừ một tiếng, nhìn về phía Hân Duyệt: “Khách quý gì chứ, đây mới là khách quý của ta. Quỹ Họa, mang vị cô nương này đến nhà sau đi.”

Một nha đầu cao gầy đi tới, dẫn Hân Duyệt đến phía sau.

“Cô nương mời ngồi, nô tỳ đi một chút sẽ trở lại.” Xem ra người hầu nhà hắn cũng không nhiều, một đường đi tới đây chỉ thấy vài gia đinh.

Vườn cũng không lớn, nhưng rất ấm áp, phong cách hoàn toàn không giống ở sân trước.

Hân Duyệt chợt thấy bên cạnh ao sen có một đình hóng mát siêu lớn, chính giữa bàn đá bày một cây cổ cầm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: LittleMissLe, MicaeBeNin, lenovo, yuriashakira
     
Có bài mới 21.02.2017, 00:33
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2027 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 54: Tiếu ngạo giang hồ

Từ lúc đến cổ đại chưa từng chạm qua đàn cổ cầm, có lẽ đã nhẹ nhẹ gợi lên từng đợt ký ức của kiếp trước, Hân Duyệt không hiểu sao lại sinh ra một cảm giác thân thiết, dời bước đến trong đình.

Trên mặt bàn đá cẩm thạch trắng nổi bật một cây cổ cầm đỏ sẫm, tao nhã nhu hòa sáng bóng làm cho người ta yêu thích không buông tay.

Nhẹ gảy dây đàn, tinh tang trong trẻo như tiếng nước suối vỗ vào ghềnh đá, cực phẩm.

Như bị ma nhập, nàng vốn không thích động vào đồ của người khác nhưng lại vui vẻ ngồi xuống, đàn lên khúc [ tiếu ngạo giang hồ ] quen thuộc.

Quỹ Họa bưng khay trà sửng sờ ở cửa, Thanh Phong đình là cấm địa, sao nàng ấy lại tùy tiện đến đó, lại còn động vào đàn lão phu nhân để lại.

Hoảng sợ ngập tràn gương mặt hiền lành, hai chân run run, vậy rồi quên mất phải ngăn cản......

Quản gia nghe tiếng mà đến, tức sùi bọt mép, ai dám động đến cây đàn kia?

Lão vừa định bước lên thì đã bị vịnh vai lại.

Sở Nhất Nặc mắt phượng híp lại, nhìn thẳng bóng dáng mình say mê kia. Người tinh thông âm luật chỉ cần nghe nửa khúc đầu đã hiểu rõ, hắn giãn đôi mày đang cau chặt, trong mắt chợt lóe sáng.

Bóng dáng màu trắng nhẹ như chim yến lướt trên mặt nước, dừng chân trên một phiến lá sen, thân mình đứng thẳng, phong thái đẹp đẽ.

Tiếng tiêu vang lên, nhuận nhu nhẹ nhàng, thơm ngọt mà u nhã, hòa cùng tiếng đàn, du dương triền miên.

Bỗng nhiên khúc nhạc chuyển đổi, tiếng đàn đang mềm mại bỗng réo rắt hẳn lên, hình như có vui mừng, như chợt bộc phát, nhưng tiếng tiêu vẫn ôn nhã uyển chuyển.

Một lát sau, tiếng đàn cũng trở nên nhu hòa, hai âm lúc cao lúc thấp,

Bỗng dưng tiếng đàn tiếng tiêu đột nhiên thay đổi, phiền phức biến ảo, đầy nhịp điệu, nhị hợp xướng biến thành hòa âm.

Tiếng cầm tiêu lại biến đổi, tiếng tiêu trở thành âm chính,

Thất huyền cầm kia lại du dương tấu khúc nhạc đệm, nhưng tiếng tiêu lại càng lúc càng cao.

Hân Duyệt khâm phục nhìn Sở Nhất Nặc đang đứng trên lá sen, bản thân luyện vài năm mới luyện tốt nhất là khúc này, người ta chỉ nghe có nửa bài đã có thể hợp tấu.

Hay là khúc tiếu ngạo giang hồ từ thời cổ đại đã có?

Sẽ không, tiếng tiêu của Sở Nhất Nặc cũng không phải hoàn toàn giống như trong bài, có điều khi hòa cùng tiếng đàn lại gần như hoàn mỹ.

Tiếng đàn chuyển, mở ra một trang thơ khác, tiếng tiêu đuổi kịp, theo sát nhịp nhàng.

Tình cảnh này, không phải nhiều năm trước đã gặp trong mộng sao?

Trong không khí vui vẻ thoải mái, cất giọng oanh vàng.

Biển xanh cười ngạo nghễ


Đôi bờ sóng triền miên


Đời bền bồng trôi nổi Vui hiện tại an nhiên


Trời xanh kia đàm tiếu


Sóng cuồng ngập thế gian


Chuyện thắng thua thế sự Hoàng thiên đã rõ ràng


Giang sơn cười cô tịch


Mưa khói nhẹ cuối trời


Khi cuồng phong sóng tận Trần thế trả cho người


Khi gió cười buồn bã


Trêu kiếp sống cô liêu


Mảnh tình xưa phiêu bạt Bơ vơ án mây chiều


Giang sơn cười cô tịch


Mưa khói nhẹ cuối trời


Khi cuồng phong sóng tận Trần thế trả cho người


Trần giang cười liểu ngộ


Chẳng còn thấy cô đơn


Hào tình xưa còn đó Tiếng cười vẫn giòn tan

(bài hát Thương hải nhất thanh tiếu của Hứa Quán Kiệt)

Rồi......

Cầm tiêu du dương, rung động đến tâm can, thể xác và tinh thần mê say.

Lão quản gia lệ nóng quanh tròng không thể tin nhìn sự việc trước mắt, là thật sao?

Đã có mười năm chưa được nhìn thấy cảnh này, lão dùng sức xoa xoa mắt, thật là thiếu gia không có sai.

Lão hoảng hốt nhớ lại thời gian mười năm trước, lão gia và phu nhân thích nhất cầm tiêu hợp tấu như vậy.

Chỉ là, khúc  nhạc không giống, khi đó nhiều là ôn nhu triền miên, hôm nay bài này cũng là dũng cảm vui sướng.

Quỹ Họa nhìn chằm chằm vẻ mặt trang chủ, trong tim có cái gì đó vỡ nát.

Tiếng đàn ngừng, tiếng tiêu cũng im bặt.

Hân Duyệt vòng qua bàn đá, đi đến bên cạnh ao, ánh mắt Sở Nhất Nặc trước sao vẫn dừng lại trên người nàng.

Mũi chân điểm nhẹ, người đã bay đến bên cạnh.

“Oa, bội phục bội phục, không nghĩ tới ngươi lại có bản lãnh này, chỉ nghe nửa bài đã có thể hợp tấu.” Hân Duyệt đỉnh đạc vỗ bả vai Sở Nhất Nặc.

“Ta cũng không nghĩ rằng nàng lại biết tấu một khúc hào sảng như vậy.” Hắn không ngại áo trắng không nhiễm một hạt bụi của mình bị người ta đụng vào.

Hân Duyệt nhìn lại cây cổ cầm kia, “Ta chưa từng thấy cây đàn tốt như vậy, thật sự là cực phẩm.”

Ánh mắt hắn biến lạnh: “Đó là di vật của mẹ ta.”

“A?!” Hân Duyệt có chút thất thần: “Thật...... Thật sự xin lỗi, ta không nên động vào đồ đạc này nọ.”

Sở Nhất Nặc nhìn nàng giống một đứa nhỏ làm sai việc, nhưng lại cảm thấy có chút buồn cười: “Xem ra, mẹ thật sự biết tiên tri, bà nói sẽ có một người có duyên với đàn xuất hiện.”

“A? Cũng là có duyên, vậy được rồi, người bạn như huynh ta nhận định rồi.” Hai mắt Hân Duyệt lóe sáng.

Sở Nhất Nặc nhíu mày, chưa nói gì.

Hân Duyệt nhìn nhìn mặt trời đỏ ngã về tây: “Huynh đưa ta trở về đi, bằng không Tề Vân Đình sẽ lo lắng.”

“Nhanh như vậy phải đi?”

“Nhanh? Không đâu, ta ra ngoài lâu rồi.” Nàng thậm chí có thể nghĩ đến bộ dáng Tề Vân Đình về nhà không nhìn thấy nàng, bộ dạng giận dữ, nói không chừng tiệm quần áo kia cũng gặp phiền toái.

Sở Nhất Nặc nhìn sắc mặt biến đổi không ngừng của nàng, yên lặng gật gật đầu.

Vào cửa thành Uyển châu, Hân Duyệt cũng không để hắn đưa tiếp, Tề Vân Đình là người lòng dạ hẹp hòi, nếu nhìn thấy nàng và một nam nhân sóng vai đi trên đường, còn không ăn sống nàng.

Sở Nhất Nặc cũng không về nhà ngay, mà đi theo xa xa, âm thầm hộ tống nàng trở về, thẳng đến khi nhìn nàng vào cửa lớn Tề gia mới phi thân rời đi.

Vào đại môn, không có gì khác thường; Vào Noãn Ngọc đinh, cũng không có cái gì bất thường.

Hỏi Tiểu Nghiên mới biết được, Tề Vân Đình vẫn chưa trở về, khó trách nàng trở về trễ như vậy, lại gió êm sóng lặng.

Còn chưa có trở về, hay là xảy ra chuyện lớn rồi?

Tâm trạng vui vẻ bị quét sạch, nàng nghĩ tới nghĩ lui thật sự nghĩ không ra sẽ xảy ra chuyện gì, đành phải bảo Tiểu Nghiên đi hỏi thăm.

“Thiếu nãi nãi, đại thiếu gia vừa mới về phủ, có điều không về viện chúng ta, mà đi thư phòng.”

Hân Duyệt bước nhanh đi hướng thư phòng, Tề Vân Đình ngồi ở trước bàn mặt mày cau có, hãy còn trầm tư.

“Làm sao vậy?” Ngón tay mềm mại nhẹ nhàng vuốt lên đôi  mày nhíu chặt.

“Không có việc gì, nàng về trước phòng đi, lát nữa ta trở về.” Không muốn làm cho nàng lo lắng.

“Chàng đó, chuyện gì cũng muốn tự mình gánh, nói cho ta biết có lẽ ta có thể nghĩ ra cách đó.”

Tề Vân Đình cười khổ, ta cũng chưa nghĩ ra, nàng có thể có cách gì. Có điều hắn vẫn mở miệng: “Tối hôm qua mưa giông lớn, kho hàng bị dột mưa làm ướt cống trà Tây hồ Long Tĩnh, chúng ta cẩn thận tính toán, cho dù tăng thêm người cũng không thể trong một đêm gom đủ số lượng cực phẩm trà Long Tĩnh nhiều như vậy. Sáng mai, thái giám trong cũng sẽ đến kiểm hàng, đã có hóa đơn nhận hàng, không thể giao ít hơn, đó là tội rơi đầu.”

Hân Duyệt đi quanh bàn một vòng, hiếm khi thấy nàng suy tư như vậy.

“Các ngươi cứ nghĩ làm sao gom đủ trà, tại sao lại không đổi một loại trà khác?”

“Đổi, nàng cho là trong cung chỉ cần trà Tây Hồ Long Tĩnh sao, tứ đại danh trà mỗi loại một ngàn cân, nhưng nay trà Long Tĩnh tổn thất năm trăm cân, sáng sớm ngày mai nhiều nhất có thể gom đến hai trăm cân, còn thiếu ba trăm cân ở đâu ra? Năm nay lá trà mất mùa, những loại khác cũng không khả quan hơn.” Hắn bất đắc dĩ thở dài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: LittleMissLe, MicaeBeNin, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Btthuy, hongnhung163 và 50 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.