Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 15.02.2017, 22:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4836 lần
Điểm: 10.55
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 155: Đám người thông phòng

Edit: Hằng Nguyễn

Beta: Sakura

La Nhị lão gia cũng có chuẩn bị hồng bao, Chân Diệu không khách sáo nhận lấy, sau đó có chút không xác định liếc nhìn Điền thị một cái.

Ách, ngồi kế La Nhị lão gia, không sai là Nhị phu nhân.

“Nhị thẩm, mời uống trà.” Chân Diệu nhìn thật kĩ Điền thị, sợ lần sau trên đường gặp phải lại không nhận ra.

Điền thị bị ánh mắt chân thành tha thiết của Chân Diệu làm thoáng lung lay trong chốc lát, ngẩn người mới nhận lấy trà nhấp một ngụm, sau đó đem lễ gặp mặt tới.

Điền thị đối với La ThiênTrình trước giờ luôn cho thấy là người mẹ hiền hậu, đối với con dâu thì đương nhiên quà gặp mặt không thể mỏng rồi.

Chân Diệu nhìn thấy chiếc trâm cài tóc bằng ngọc ngậm trân châu rất tinh xảo, nàng cảm thấy vị  Nhị thẩm này là người không tầm thường, nàng lập tức lại liếc nhìn qua, để tránh về sau phải hổ thẹn vì nhận lầm người.

Điền thị bị nhìn trộm, trong lòng nảy sinh mối ngờ vực.

Chẳng lẽ chính mình để lộ ra chỗ nào sơ hở, đã bị nha đầu này nhìn ra chăng?

Không thể ah, đây mới là lần thứ hai nha đầu này nhìn thấy bà mà.

Không để ý tới tâm trạng thấp thỏm không yên của Điền thị, Chân Diệu lại đi về hướng La Tam lão gia.

La Tam lão gia cũng chỉ chừng ba mươi tuổi, đầu đội khăn vấn, người mặc áo dài thêu vân trúc, lộ ra vẻ nho nhã phong lưu.

Thấy Chân Diệu tới liền để lộ ra nụ cười thản nhiên, cầm quà gặp mặt đưa tới, sau đó đột nhiên mở miệng nói: “Cháu dâu, lần sau ta vẽ cháu nhé được không?”

Chân Diệu trợn tròn mắt.

Cái này thật không phải là muốn đùa giỡn nàng đấy chứ ? Đúng lúc kính trà nữa chứ?

Lão phu nhân mặt tối sầm, muốn cầm chiếc nệm trong tay mà ném vào mặt đứa con thứ ba này.

Tiểu tử này, lại hồ đồ rồi.

Từ nhỏ nó đã không thích đọc bát cổ, không thích luyện võ, chỉ yêu cầm kỳ thư họa mà thôi, càng lớn càng si mê, có đôi khi vì họa tảng đá mà có thể ngốc nghếch ở trên núi một tháng.

Gần đây lại say mê họa cái gì mà mỹ nhân đồ, đã chạy thiên nam hải bắc một năm rồi, có một hồi nghe nói là bị một cô gái hiểu lầm thành dê xồm, đánh đến nỗi ngay cả người làm mẹ như bà cũng không nhận ra được.

Rõ ràng là người đã 30 tuổi rồi mà vẫn để cho bà hết sức khổ tâm.

Bây giờ lại bắt đầu đầu óc thất thường, thật là khiến cho người khác phát điên, rốt cục bà đã gây nên tội ác gì thế không biết!

“Lão Tam. Con còn nói năng hồ đồ rồi, cũng đừng nghĩ đến chuyện ra ngoài nữa.”

Tam lão gia hiển nhiên rất sợ điểm này, không quên liếc nhìn Chân Diệu một cái, ủ rũ ngồi ở đó không nói lời nào.

Tam phu nhân trái lại là người dịu dàng hào phóng. Không biết là thói quen hay như thế nào, không hề bị ảnh hưởng, cười mỉm đưa quà gặp mặt cho Chân Diệu.

Tứ phu nhân mặc bộ xiêm y u tối, nhìn xem còn già hơn Tam phu nhân, thần sắc lạnh tanh, đứng bên cạnh đấy là một đứa bé chừng bốn, năm tuổi.

Thấy Chân Diệu dâng trà cũng không có nhiều lời, trầm mặc đưa quà tặng tới.

Kế tiếp tựu là làm lễ gặp mặt với những người ngang bằng vai vế với nàng.

La Thiên Trình là cháu đích tôn, những thiếu niên thiếu nữ đứng trong phòng này đều là đệ đệ, muội muội, Chân Diệu vội tới tặng quà  lần lượt từng người một.

Chân Diệu đã sớm chuẩn bị tốt cho những quà tặng gặp mặt này rồi.

Điền thị sinh ra Nhị công tử và Tam công tử là một cặp anh em sinh đôi, năm nay vừa mười sáu tuổi. Chân Diệu tặng họ hai khối nghiên mực.

Đại cô nương-nhị phòng và Nhị cô nương-tam phòng, một người mười ba tuổi, một người mười hai tuổi, Chân Diệu tặng cho hai vị cô nương này hầu bao do chính tay nàng thêu, bên trong lấy trâm hoa cài tóc, không đắt tiền lắm, phù hợp cho tiểu cô nương cài.

Còn mấy người nhỏ hơn thì mỗi người một cái hầu bao (túi) nhỏ, bên trong có chứa một con cáo nhỏ bằng vàng.

Tứ phu nhân sinh ra bé trai xếp hạng thứ sáu, từ nhỏ đã mất cha, bị ảnh hưởng từ mẹ nên cũng trầm mặc ít nói, cậu bé nhìn chằm chằm vào quà tặng là hầu bao mà Chân Diệu tặng hơn nửa ngày mà  không có động đến.

Lục lang tuổi còn nhỏ. Tính tình lại lầm lì, trước mặt nhiều người như vậy, lão phu nhân sợ mở miệng trách mắng sẽ làm cho đứa trẻ này sợ hãi nên không lên tiếng.

Lão phu nhân không nói gì thì đương nhiên những người khác cũng không nhiều lời làm gì.

Còn Tứ phu nhân nhíu lông mày: “Lục lang, mau cầm lấy, cảm ơn Đại tẩu đi.”

Lục lang chẳng qua chỉ là đứa trẻ bốn tuổi, lại cau mày tựa như người lớn, lắc đầu liên tục nói: “Con không cần, hầu bao là đồ chơi của con gái.”

Lời này vừa nói ra tức thì sắc mặt của năm người nhận hầu bao kia đều trông rất khó coi. Lục đệ bĩu môi chạy tới, nhét hầu bao vào tay Chân Diệu trả lại cho nàng, nói  : “Đệ không cần những thứ đồ chơi của nữ nhi!”

Điền thị nhìn thấy vậy, thầm vui mừng.

Ngũ lang suy cho cùng là con của bà,  nên cũng biết trả giận cho bà.

Tam phòng sinh ra Tứ lang lớn tuổi hơn chút ít, tuy mặt hơi đỏ nhưng cầm hầu bao lại không có hành động gì.

Chân Diệu thái dương gân xanh nhảy lên, đứa bé kia quả nhiên là khó chơi nhất rồi, huống chi là hai đứa.

Nhưng nghĩ đến tình cảnh của Lục lang, nàng lại cảm thấy đứa trẻ này thật đáng thương.

Từ nhỏ đã không có phụ thân, lại sống trong nhung lụa nên cũng có tiếc nuối.

Vừa nghĩ như thế, nàng đã mềm lòng rồi, ngồi xổm xuống nhìn Lục lang nói: “Lục lang, Đại tẩu tặng cho đệ không phải hầu bao, là trong hầu bao có đặt một con cáo nhỏ, đệ mở ra nhìn xem ah.”

Lục lang bán tín bán nghi mở hầu bao ra, quả nhiên bên trong hầu bao có một con cáo nhỏ.

Con cáo nhỏ đang híp mắt ngủ say, nó lại có màu vàng óng, đứa trẻ nhỏ nào nhìn thấy đều không thể không thích được, Lục lang lập tức liền lộ ra khuôn mặt tươi cười.

Ngũ lang thấy thế vội mở hầu bao của mình ra, đổ ra một con cáo nhỏ giống như vậy, nhưng con cáo nhỏ này lại chân sau đứng lên,  bộ dạng thở dài.

Ngũ lang liền chạy đến chỗ Tứ lang, nói: “Tứ ca, của huynh đâu, mau mở ra nhìn xem.”

Bọn họ vào dịp năm mới cũng được nhận những món đồ chơi bằng vàng, nhưng phần lớn là con lợn vàng, đậu phộng, các loại phật thủ, cho nên đã sớm không lấy gì làm lạ, nhưng con cáo nhỏ này thì đây là lần đầu tiên trông thấy.

“YAA.A.A.., con cáo của Tứ ca cũng không giống.” Ngũ đệ lại chạy đến chỗ Tam lang nhìn xem.

Chân Diệu hé miệng cười thầm.

Phủ Trấn Quốc Công giàu có hơn phủ Kiến An Bá rất nhiều, những đám cậu ấm cô chiêu này đương nhiên cũng chẳng thiếu thứ gì, nàng thật ra chỉ khéo một chút mà thôi.

“Đại tẩu, tẩu còn kiểu con cáo như thế nào nữa?” Ngũ đệ  chạy đến bên cạnh Chân Diệu.

“Loại cáo vàng này thì tẩu không có …, nhưng Đại tẩu còn có thể dùng bột mỳ nhào thành con cáo nhỏ này, về sau cho các đệ cầm chơi.”

“Tốt, tốt, Đại tẩu, tẩu thật tốt.” Ngũ lang vỗ tay cười.

Lục lang mặc dù còn đang xị mặt nhưng vẫn cất con cáo nhỏ vào.

Chỉ có Tam cô nương vì Chân Diệu không có phối hợp với chuyện hạ kiệu  trở về cho nên bị Nhị phu nhân giáo huấn một trận, lúc này còn nhớ hận là Chân Diệu làm cô bị mất mặt.

Nàng chỉ là thứ nữ, tuổi lại nhỏ, ngược lại không có người chú ý.

Điền thị nhìn xem đám con trai vây quanh Chân Diệu , trong lòng thầm tức giận, mà lại không thể biểu hiện ra bên ngoài được, đến mức ngực đau nhói.

Chân Diệu trấn an mấy tiểu tử kia xong rồi, thở phào nhẹ nhõm.

Cửa ải dâng trà này cuối cùng đã qua rồi.

Trên nàng không có mẹ chồng, về sau không cần lo lắng, có thể sống thỏa thích ở trong Thanh Phong đường,  chỉ cần thỉnh an Lão Phu nhân là được.

Lần đầu, Chân Diệu cảm thấy cuộc sống ở phủ Quốc Công không hỏng bét như nàng nghĩ.

Ách, có lẽ là bởi vì thái độ của La Thiên Trình đối với nàng tốt hơn dự đoán?

Chân Diệu nghĩ ngợi một lát, cảm thấy  mình về sau phải chẳng phải muốn đối xử tốt với hắn ta một chút ư.

Mỗi người hỗ trợ lẫn nhau. Chính mình không trả giá cái gì, lại sao có thể yêu cầu người khác đối tốt với ngươi đây.

Chuyện một lòng một dạ làm vợ chồng không thành, làm bạn hình như cũng không tệ?

Chân Diệu có tính nói là làm liền, trở về Thanh Phong đường sẽ mang ngọc bội mà lão Quốc Công thưởng ra. Khoa tay múa chân vài cái, quyết định lấy một cái túi lưới đem ngọc bội buộc lại, sau đó đưa cho La Thiên Trình.

Dù sao cũng là tổ phụ cho đấy, cháu dâu như nàng cũng không thể mỗi ngày đeo ngọc bội trên người được.

Trong đầu vừa nghĩ gọi A Loan lấy sợi tơ thì La Thiên Trình trở về rồi.

“Thế tử, mời ngồi.” Chân Diệu dương mặt cười cười, sau đó chuyển ra một vị trí.

La Thiên Trình hoài nghi liếc nhìn Chân Diệu.

Thái độ hoan nghênh như vậy, tựa hồ không đúng.

“Làm túi lưới à? Trong nhà có phòng may vá, muốn cái gì để cho bọn họ đi làm là được rồi.”

Chân Diệu mắt  không ngước lên, nhìn xem dần dần thành hình một cánh hoa nói: “Cái này tự mình làm mới hài lòng.”

Nói xong ngừng tay. Ngước mắt nhìn La Thiên Trình nói: “Mẹ ta nói, sau khi thành hôn, áo trong và vớ giày của chàng, ta phải biết làm, bằng không thì người khác biết sẽ chê cười ta.”

La Thiên Trình nhất thời thích ứng không kịp, ngây người một hồi lâu mới nói: “Không có ai dám chê cười nàng đâu, yên tâm.”

Cảm giác có chút hài lòng là chuyện gì xảy ra chứ?

Chân Diệu nhíu lông mày. Kinh ngạc liếc xem  La Thiên Trình: “Chẳng lẽ thành thân rồi, mà còn muốn bọn nha hoàn may vá cho sao?”

Nói đến đây mặt biến sắc: “Hay chàng muốn bọn nha hoàn của ta làm?”

La Thiên Trình có cảm giác như bật máu trong lồng ngực ra.

Cái ánh mắt ngươi thật là hèn hạ, háo sắc, ngươi muốn chiếm bọn nha hoàn của ta, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra à?

Chân Diệu lộ ra “Bị ta vạch trần rồi, sắc mặt thẹn quá hoá giận đi à nha” , cúi thấp đầu lại bắt đầu làm túi lưới.

La Thiên Trình hít sâu một hơi. Âm thầm thuyết phục chính mình ngàn vạn lần đừng xúc động, nếu thành thân ngày thứ hai, đã đánh tân nương tử rồi, đợi lại mặt thật sự là không thể nào nói nổi.

Thế nhưng mà, muốn đánh người phải làm sao!

La Thiên Trình đứng lên.

“Thế tử?” Chân Diệu lại càng hoảng sợ.

“Ta——” La Thiên Trình đang muốn nói ra là muốn đi luyện tập tay chân một tý thì một bà quản gia tiến đến xin chỉ thị.

“Thế tử, Đại nãi nãi, mấy vị thông phòng muốn vào bái kiến, người xem có cho họ vào không?”

Chân Diệu khó hiểu nhìn về phía La Thiên Trình.

La Thiên Trình lại ngồi xuống, thản nhiên nói: “Cho bọn họ vào đi.”

Bà quản gia  lĩnh mệnh đi ra ngoài, không bao lâu bốn cô gái trẻ tuổi nối đuôi nhau mà vào. Đứng thành một hàng dịu dàng thi lễ: “Nô tỳ bái kiến Thế tử, bái kiến Đại nãi nãi.”

Con mắt Chân Diệu sáng ngời.

Đều là mỹ nhân ah, hoàn mập yến gầy, xem ra ở phủ Quốc Công tiêu chuẩn về nha hoàn rất cao,  bốn cô gái này so với A Loan mặc dù còn hơi kém, lại không kém Bách Linh.

La Thiên Trình vốn có chút lúng túng,nhưngthấy được vẻ mặt hưng phấn của Chân Diệu, trong lòng ngược lại có vài phần khó chịu, mở miệng nói: “Bốn người này lúc trước trong phòng hầu hạ ta, về sau làm cái gì, nàng sắp xếp đi nha.”

Nha đầu thông phòng không phải thê thiếp, như thường lệ vẫn phải làm việc.

Chân Diệu vừa mới bắt đầu không có kịp phản ứng, phát hiện bốn người nha hoàn kia ánh mắt như nước trong veo  nhìn  La Thiên Trình,ánh mắt kia như keo như sơn, mới bừng tỉnh đại ngộ.

Ta tháo, đây không phải là đám thông phòng này tới đây hay sao!

Bốn người, có thể gom góp thành một bàn chơi mạt chược rồi.

Để cho nàng sắp xếp?

Là sắp đặt người thị tẩm mỗi ngày sao?

Mặc dù Chân Diệu nhất thời không thích ứng được với chuyện thê thiếp này, cuộc sống gia đình thật là nhiều màu nhiều sắc , cũng hiểu được sớm muộn là vợ chồng phải sinh con đẻ cái, hơn nữa hắn ta là con trai trưởng thì càng cần thiết, nhưng nàng không thể sinh.

Nghĩ thông suốt điểm ấy, liền tiến tới đứng tại bên trái một người thông phòng hỏi: “Ngươi tên gì?”

“Nô tỳ tên là Viễn Sơn.”  Nha hoàn Viễn Sơn này có cặp lông mày rất đẹp, dáng người mềm mại, là mỹ nhân tựa như liễu đung đưa trước gió.

“Ách, tên rất hay, người cũng đẹp. Đúng rồi, chu kì kinh nguyệt của ngươi là ngày nào?” Chân Diệu dùng câu “Ngươi hôm nay ăn chưa?”  câu hỏi loại này tùy ý giọng điệu.

“Ách?” Viễn Sơn sửng sốt, đỏ mặt khó xử nhìn về phía La Thiên Trình.

La Thiên Trình càng khó xử.

Vì sao nàng ta nghĩ như vậy?

Rốt cuộc là hắn đã nói sai cái gì, hay là đối phương đã hiểu lầm cái gì?

Ách, hoặc là hắn đã hiểu lầm cái gì?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Yenxinhgai, bingo2534, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 15.02.2017, 22:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4836 lần
Điểm: 10.55
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 156: Heo nướng

Thấy Viễn Sơn liên tục nhìn La Thiên Trình,lại đỏ mặt không nói lời nào, Chân Diệu dùng ánh mắt khác thường nhìn  hắn: “Thế tử, ngài biết “nguyệt sự” của Viễn Sơn không?”

La Thiên Trình thật không nhịn được muốn đánh người rồi.

Hắn biết cái đếch ấy ah, hắn một năm cũng chưa đi đến cửa phòng của đám thông phòng này.

Không đúng, nếu đổi lại là kiếp trước, hắn cũng không có hao tâm tổn trí ghi nhớ những cái này được không!

Chân Diệu thật không biết cái người tức cái gì, bao dung cười cười, nhìn về phía Viễn Sơn: “Viễn Sơn, Thế tử khả năng thật sự không biết, bản thân ngươi chẳng lẽ không nhớ được sao?”

Nếu thật không nhớ được, ngươi có thể không có ý định muốn được sắp xếp thị tẩm rồi.

Tuy nói trước mắt những thông phòng này có lẽ sẽ uống thuốc tránh thai, nhưng nàng chưa làm chuyện đó, nếu qua ba bốn năm mà bụng nàng còn không có động tĩnh, khó bảo toàn được là Lão phu nhân sẽ miễn uống thuốc tránh thai cho bọn họ.

Muốn thật sự là tạo ra cái thứ trưởng tử, nàng thực sự cảm thấy thời gian này không có cách nào vượt qua rồi!

“Không nói thì cút ra ngoài!” La Thiên Trình không có cách nào nổi giận với Chân Diệu, không thể nổi giận với một tiểu thông phòng được ư, ngay tức thì nổi giận.

Viễn Sơn người run rẩy nói: “Nô tỳ, Nô tỳ  chu kì kinh nguyệt là giữa tháng.”

“Ách, ngươi thì sao?” Chân Diệu nhìn về phía người kế tiếp.

Nha hoàn kia nhẹ nhàng thi lễ: “Bẩm đại nãi nãi, nô tỳ tên là Thùy Tinh, chu kì là vào đầu tháng.”

Người thứ ba tên là Khởi Nguyệt, người thứ tư là Tịnh Thủy, từng người nói về chu kì của mình.

Chân Diệu lặng yên tính toán một lát, tìm ra bút và giấy, viết thông báo thời gian thị tẩm của bốn người, đều là trong thời kì an toàn của bọn họ.

Chỉ là tên của mấy người kia mặc dù lịch sự tao nhã, nhưng có chút khó đọc, Chân Diệu nghe một lần cũng không có nhớ toàn bộ, từ người đầu tiên, trực tiếp dùng câu chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn thay thế, sau khi mực ráo, thoả mãn mà đưa cho La Thiên Trình: “Thế tử xem cái này được không?”

“Đây là cái gì?” La Thiên Trình cảm thấy không có chuyện không hay, tay run rẩy cầm tờ giấy.

Chân Diệu chỉ về phía người bên trái là Viễn Sơn: “Ta cảm thấy tên bọn họ hơi khó nhớ, từ bên trái bắt đầu về sau gọi là Trầm Ngư, Lạc Nhạn, Bế Nguyệt, Tu Hoa, đằng sau ghi chính là tên người hầu hạ ngài hàng ngày, mỗi người ba ngày. Ách. Nếu Thế tử cảm thấy chưa đủ , có thể lại thêm, nhưng ta cảm thấy được, Thế tử cũng đừng quá mệt mỏi a?”

Chân Diệu nói xong thì sắc mặt La Thiên Trình đã đen rồi không thể lại đen được nữa.

Mười hai ngày, hắn yếu như vậy sao?

Không đúng, đây không phải là trọng điểm tức giận, trọng điểm là hắn chỉ muốn để cho nàng sắp xếp mấy nha hoàn này làm một số chuyện, tránh khỏi không có việc gì nhớ thương hắn, nàng rốt cục đã làm nên trò gì thế này!

Cho rằng hắn là đương kim thánh thượng ấy ư, còn đổi tên, sắp đặt bảng tên nữa chứ!

Nhưng bốn người thông phòng kia vẻ mặt lại vui sướng, cùng kêu lên nói: “Tạ ơn Đại nãi nãi!”

Khởi Nguyệt, hôm nay sửa gọi là Bế Nguyệt, trong lòng âm thầm vui mừng.

Ngày trước, Thế tử luôn nghỉ ngơi ở trong phòng nàng, không sai. Nhưng một lần đều không có chạm qua nàng.

Nhưng rõ ràng là Thế tử muốn mà, nàng suy nghĩ, chỉ sợ là Thế tử tuân thủ quy củ, để cho Đại nãi nãi nhìn đây này.

Hôm nay Đại nãi nãi tự mình đã mở miệng, nào có mèo con không dính tanh chứ. Thế tử người sẽ không thể không động thủ ah.

Ba người khác thì càng mừng rỡ rồi.

Thế nhưng mà đã suốt một năm rồi Thế tử không có bước vào cửa phòng của bọn họ rồi, Đại nãi nãi thật sự là Bồ Tát hạ phàm ah!

“Đừng cám ơn.” Một giọng nói vang lên.

Bốn người thông phòng trên mặt vẫn còn chút vui mừng, nghe vậy vừa định lần nữa biểu đạt lòng biết ơn cùng lòng trung thành, nhưng cũng lại rất nhanh kịp phản ứng, không đúng, đây là giọng của Thế tử!

La Thiên Trình cố nén lửa giận xé nát vụn tờ giấy kia, sau đó ném thẳng ra ngoài cửa sổ.

Đúng lúc gió thổi qua. Mảnh giấy vụn giống như vô số Hồ Điệp giấy, bồng bềnh bay.

Sắc mặt bốn người thông phòng cùng lúc trở nên trắng bệch.

Nhưng La Thiên Trình trái lại chưa từng liếc nhìn họ, nhìn Chân Diệu nói: “Ta hơn phân nửa thời gian đều ở bên ngoài, chuyện này không cần nàng hao tâm tổn trí an bài.”

Không an bài?

Sắc mặt Chân Diệu cũng khó coi.

Rắc rối như vậy không an bài sao được, muốn có hài tử phải làm sao bây giờ?

“Thế tử, không có quy củ. Cách kia không ổn, hay  là, hay  là an bài một chút đi.” Phát hiện đối phương ánh mắt càng ngày càng lạnh, Chân Diệu vẫn cứng đầu nói.

La Thiên Trình có chút tức giận: “Chân Tứ, ta chỉ nghe nói ái thiếp diệt thê là quy củ xấu,chứ không có nghe nói không ngủ thông phòng,như vậy làm hỏng mất quy củ đấy!”

“Không ngủ?” Chân Diệu nháy mắt mấy cái.

Nàng có nghe lầm cái gì hay không?

La Thiên Trình trong mắt hiện lên suy nghĩ.

Hắn quên nàng là người mơ mộng, đần độn, nàng có cần thiết phải nhắc lại không?

Đưa tay vung lên: “Các ngươi đều đi xuống đi.”

“Thế tử ——” bốn người đều không nhúc nhích.

“Ra ngoài.” Ánh mắt La Thiên Trình lạnh như hàn băng, đảo mắt qua bốn người, bốn người giống như bị thấm hàn băng, sợ run cả người, chật vật hành lễ lui ra.

Trong phòng nha hoàn hầu hạ khác cũng thấy thế đi theo lui ra ngoài.

Trong khoảng thời gian ngắn, trong phòng chỉ còn lại có Chân Diệu và Thế tử.

“Thế tử, ngài vừa mới nói, rốt cục là có ý gì?” Chân Diệu thấp thỏm không yên lại hỏi một lần.

Nếu như Thế tử không giống như nàng nghĩ là muốn có người luân phiên hầu hạ , vậy được ngủ cùng với Thế tử, tựa hồ cũng có thể chấp nhận?

Đỏ mặt, âm thầm phỉ nhổ chính mình càng ngày càng không có khí tiết rồi.

Được rồi, chỉ cần có thể được sống thoải mái, tương lai còn phải có một em bé đáng yêu để nuôi dưỡng, khí tiết là cái gì, có thể đem làm thịt ăn sao?

Chân Diệu lại yên tâm thoải mái lên.

“Nàng lý giải ý nghĩa đó đi chứ.” Thấy Chân Diệu đỏ mặt, La Thiên Trình giống như trúng tà, tai cũng đỏ ửng lên.

“Cái gì?”

“Chính là ta chỉ định ngủ với thê tử được cưới hỏi đàng hoàng của mình, nàng đã hiểu chưa?” La Thiên Trình thở dài,không thèm để ý đến Chân Diệu nói.

“Cái gì?” Chân Diệu ngơ ngác, hoàn toàn không thể tin được chính mình nghe được lời nói này.

Còn có chuyện tốt như vậy sao?

Trời đất ơi, chẳng lẽ nàng thật sự là nhân vật nữ chính Mary Tô trong truyền truyết sao?

“Chẳng lẽ là nằm mơ?” Chân Diệu thò tay bấm véo một cái, thất vọng thở dài, thầm nói, “Không đau một chút nào, hắn ta cũng không phải loại người tốt vậy mà!”

La Thiên Trình lạnh rút khẩu khí, nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Nàng  đương nhiên không đau, người nàng véo là ta !”

“Ah, thật có lỗi.” Chân Diệu cúi đầu nhìn, vội buông tay ra, sau đó cẩn thận từng li từng tí hỏi, “Đau không?”

La Thiên Trình chìa cánh tay ra, từng chữ từng chữ một mà nói: “Đều xanh cả rồi, nàng nói xem có đau không?”

Hắn rốt cuộc là đắc tội với mỗ Thần Tiên nào chứ!

Chân Diệu nhẹ nhàng thở ra, lộ vẻ tươi cười: “Đau là tốt rồi, đỡ phải ta véo chính mình.”

Ặc!

La Thiên Trình thiếu chút nữa tựu mắng lên.

Hắn hiện tại biết rõ vì cái gì mỗi lần thấy cái con sáo kia, luôn bị kích động muốn xé xác nó rồi.

Thượng bất chính, hạ tắc loạn, đi theo chủ nhân như vậy, có thể nuôi dưỡng ra đồ gì tốt sao?

“Thế tử, ngài xem ta làm túi lưới này như thế nào?” Chân Diệu cầm lấy một cái cánh hoa túi lưới cho La Thiên Trình xem.

Nàng lại không ngốc, La Thiên Trình có thể nói ra loại lời này, mặc kệ có thể làm được hay không. Ít nhất nghe cũng dễ chịu.

Đã như vầy, nàng cũng phải vui vẻ ở chung  cùng người bạn hữu này, nhất là người này là cha của con trong tương lai của nàng.

La Thiên Trình dò xét hơn nửa ngày, thật sự nhìn không ra Chân Diệu thắt là cái gì. Trái lương tâm nói: “Không tồi.”

Đường may còn rất thẳng đấy.

Chỉ là vừa làm cái mở đầu đã hỏi hắn, thật không phải là khiến người ta khó xử sao?

“Vậy là tốt rồi, ta làm túi lưới rồi cho ngọc bội vào buộc lại, sau đó cho ngươi mang.” Chân Diệu nói xong, cúi đầu, ngón tay linh hoạt như bay làm túi lưới.

Loại túi này bên trên kết hoa mai, phía dưới trái lại là hoa văn hình một con dơi  rất là phức tạp, do  Ôn Nhã Hàm chỉ giáo nàng đấy.

Muốn đan tốt, chỉ sợ là mất thời gian mấy ngày.

“Ngọc bội nào?”

“Chính là tổ phụ hôm nay tặng cho ta, chàng xem. Cái này thích hợp nam nhân mang đây này.”

La Thiên Trình đã thoáng cái lặng im.

Miếng ngọc bội này, một mặt chạm hổ, một mặt chạm báo, khi còn bé lúc ở cùng tổ phụ, hắn rất thích sờ. Còn đã từng hỏi xin tổ phụ.

Nhớ đến lúc ấy tổ phụ nói, chờ hắn trưởng thành, sẽ đem ngọc bội kia cho hắn.

Có thể không đợi đến hắn lớn lên, tổ phụ lại đã xảy ra chuyện, ngọc bội kia cũng bị hắn quên ra khỏi đầu rồi.

Không ngờ quanh đi quẩn lại, đúng là do Chân Diệu đưa đến trong tay mình.

Cảm giác này, thật đúng là kỳ diệu ah.

Hai người, một người cúi đầu làm túi lưới, một người có tâm sự, tuy nhiên cả hai đều không nói gì, bầu không khí nhưng lại khó được dung hợp.

Sáng sớm hôm sau, tiếng một bà lão quát lên, kiểm tra lại quà lễ lại mặt, lảo đảo đi bẩm báo với Nhị phu nhân Điền thị.

Nhị phu nhân nghe xong, cùng bà kia đi gặp Lão phu nhân rồi.

Biết rõ hôm nay lại mặt. Chân Diệu cố ý dậy thật sớm hơn nữa mang theo trà trái cây chua ngọt theo La Thiên Trình đi thỉnh an lão Quốc Công, lão phu nhân.

Lão Quốc Công còn chưa dậy, chỉ có lão phu nhân thấy bọn họ, thấy Chân Diệu mang theo trà trái cây đến. Gật gật đầu: “Cháu dâu trưởng, cháu thật là có lòng. Trà này đợi lão quốc công tỉnh, ta sẽ lấy cho ông ấy nếm thử.”

Chân Diệu cười híp mắt, dịu dàng nói: “Tổ mẫu, nếu tổ phụ ưa thích, người có thể nhớ nói cho cháu biết, cháu sẽ làm cho tổ phụ.”

Tiểu cô nương mười bốn mười lăm tuổi, giọng nói vừa mềm mại vừa êm ái, dáng tươi cười sạch sẽ đấy, Lão phu nhân trước đây đối với Chân Diệu có chút thành kiến, lúc này cũng đã đỡ hơn vài phần, lập tức lộ ra dáng tươi cười: “Tốt, đợi đồ đạc thu thập xong, các cháu cũng sắp xếp đi qua đi, nhớ rõ trở về ăn cơm chiều.”

Ngày thứ ba lại mặt, là không thể ở nhà mẹ đẻ qua đêm đấy.

Đang nói, Nhị phu nhân Điền thị dẫn theo một bà lão  đi đến.

Bà kia dáng vẻ hoảng sợ, lão phu nhân thấy liền không thích, hỏi Điền thị: “Đây là chuyện gì?”

Nhị phu nhân Điền thị vẻ mặt còn sợ hãi: “Lão phu nhân, người nghe bà lão này nói đi.”

“Các con về trước đi ah.”

Điền thị muốn nói lại thôi: “Lão phu nhân, chuyện này còn có chút liên quan với hai đứa —— ”

“Nói, rốt cục là chuyện gì?” Lão phu nhân mắt sáng như đuốc, nhìn về phía  bà lão kia.

Bà lão kia nơm nớp lo sợ mở miệng nói: “Lão phu nhân, lão nô là người phụ trách chuẩn bị quà lễ lại mặt lần này, sáng sớm hôm nay lại kiểm tra một lần, xem có cái gì sơ hở không, không biết ai đã mở tráp quà heo nướng ra, lại phát hiện heo nướng bị kiến bò đầy!”

Lão phu nhân nhíu lông mày, cũng không có luống cuống, trầm giọng hỏi: “Cái khác đâu?”

Bà lão kia vội nói: “Lão phu nhân, nhắc tới cũng kỳ, cái khác đều không có việc gì, chỉ có mỗi heo nướng xảy ra vấn đề.”

Nói đến đây, bất giác liếc Chân Diệu một cái.

Thế nhưng heo nướng là biểu tượng trinh tiết của tân nương tử.

Cái khác cũng không có vấn đề gì, hết lần này tới lần khác cái này heo nướng thất khiếu bị kiến bò đầy, thật sự khiến người ta không thể không nghĩ nhiều ạ.

“Đem con heo nướng trình lên đến.”

“Lão phu nhân, heo nướng kia  thoạt nhìn rất đáng sợ, ngài là người cao quý, không thể nhìn ạ.” Bà lão khuyên nhủ.

Nếu dọa chủ tử, bà ta có mấy cái mệnh cũng không đủ đền bù ấy chứ.

“Trình lên đây.” Lão phu nhân quả quyết nói.

Trước kia bà từng theo chồng ra chiến trường , đến cả đầu của địch nhân cũng thấy qua, còn sợ một cái đầu heo hay sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, bingo2534, caothetai, ngoung1412, sweetthanks, thienly, yuriashakira
     
Có bài mới 15.02.2017, 22:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4836 lần
Điểm: 10.55
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 157: Cạo đầu bằng dao găm

Edit: Hằng Nguyễn

Beta: Sakura

Một cái hộp gỗ sơn màu đen được mang lên, bà lão kia lại thấp thỏm không yên mà liếc nhìn Lão phu nhân, mới duỗi tay cầm cái nắp hộp lên.

Một cái đầu heo rất lớn, màu sắc ửng đỏ, mùi thơm truyền ra từ thớ thịt, có điều thất khiếu  đầu heo có con kiến ra ra vào vào, người nhìn thấy chỉ cảm thấy đầu run lên, một hồi buồn nôn.

Không ít nha hoàn lặng lẽ che miệng, ngăn chặn tiếng kêu.

Lão phu nhân ghét nhăn nhíu mày, nhìn xem cái đầu heo nướng kia  không lên tiếng.

Điền thị cầm khăn che che miệng, mới nói: “Lão phu nhân, heo nướng này thật sự khó coi, hay là tranh thủ thời gian đem đi đi.”

Sau đó lại nhìn về phía La Thiên Trình và Chân Diệu, giả vờ tâm địa từ mẫu: “Chuyện heo nướng không cần quá lo lắng, nghe bọn hạ nhân bẩm báo về sau, thì ta đã lập tức sai người đi ra ngoài mua, sẽ không chậm trễ chuyện chính đâu.”

La Thiên Trình trên mặt tỏ ra bình thản nhưng trong lòng vô cùng tức giận.

Là hắn sơ sót. Trước kia không có chuyện đó xảy ra, không có nghĩa là kiếp này sẽ không phát sinh.

Khi đó phủ Kiến An Bá Nhị lão gia vân chi ngọc thụ đã chết do tuyết lở, mà Đại lão gia đặt sai phương hướng, dấu hiệu đi xuống đã lộ ra.

Chân Tứ không có mẫu thân, thanh danh lại cực kém, đến ngay cả chính bản thân mình đêm tân hôn cũng chưa vào đến cửa phòng của nàng, tình trạng như vậy, Nhị thúc bọn hắn cần gì phải động tay động chân.

Có điều họ động tay vào chuyện heo nướng trước, nhưng lại thông minh quá sẽ bị thông minh hại thôi.

Chân Tứ vẫn chưa có quỳ thủy, đến nay vẫn là tấm thân trinh nữ, muốn chứng minh, lại là việc rất đơn giản.

La Thiên Trình đã nghĩ ra chủ ý, lặng lẽ thấy Điền thị giống như đang ra vẻ ta đây.

Lão phu nhân nghe Điền thị vừa nói như vậy, hài lòng gật đầu, chỉ là nhìn thấy con heo nướng kia trong lòng vẫn còn buồn phiền: “Heo nướng để trong hộp kín, thế nhưng mà có cái gì không ổn?”

Bà lão kia  vội hỏi: “Lão phu nhân, tối hôm qua đã kiểm tra kỹ tất cả quà tặng, lão nô đã dẫn mấy người kiểm tra tỉ mỉ, bất luận là đồ ăn hay là cái hộp đều không có một chút vấn đề gì.

Người xem, ngay tại lúc này, trong cái hộp này vẫn sạch sẽ đấy. Thật không biết con kiến này đã làm sao tới đây.”

“Heo nướng có vấn đề hay không?” Lão phu nhân đứng lên đến gần vài bước, dò xét màu sắc của con heo nướng kia.

Xem hình dáng, nhưng lại không thấy cái gì không ổn cả.

“Lão phu nhân, nhưng heo nướng này mua từ quán cơm Trương Thị kia. Lúc mua là ban ngày. Không có gì sai sót đâu ạ, ai ngờ sáng nay kiểm tra, đã như vậy rồi.”

Quán cơm Trương thị là quán cơm nổi tiếng lâu đời tới trăm năm, hương vị nhất tuyệt, nhất là đầu heo kho hương vị tuyệt hảo, bởi vì giá cả đắt, cho nên thường dân  ăn không nổi, trái lại là quán thịt kho chuyên cung cấp cho những gia đình phú quý.

Chân Diệu nghe xong, âm thầm nuốt nước miếng, nhìn xem tiếc cho cái đầu heo bị kiến bò.

Nàng đã nếm qua món tương móng heo của quán cơm Trương Thị. Hương vị rất ngon.

Cái đầu heo lớn như vậy mà bị hỏng, đây chẳng phải là phung phí của trời sao?

Nàng thấy người trong phòng đang lăn qua lăn lại cái đầu heo, lại dùng sức không nhẹ ấn vào nó, Chân Diệu nhếch mép miệng, vài bước tiến đến trước đầu heo quan sát một cách tỉ mỉ.

Hình như ngửi thấy hương vị ngọt ngào nhạt nhàn quen thuộc truyền đến.

Điền thị làm bộ dục kéo: “Vợ Đại lang. Vật kia dơ bẩn, con còn nhỏ tuổi, ở đây nhìn cái này, chờ tới khi về Bá phủ thì cơm ăn không vô rồi, các trưởng bối ở Bá phủ lại lo lắng cho con ở phủ Quốc Công chịu ấm ức rồi. Đại lang, còn không mau che chở cho vợ của con một chút.”

Nói vậy ngược lại là lúc đầu có lý nhưng còn có ẩn ý.  Trong lòng La Thiên Trình đã cười lạnh một tiếng.

Khó trách trước kia tổ mẫu dỗ ngọt hắn đến nỗi coi bà ta như mẹ, tổ mẫu sắp chết còn dặn dò bà ta chăm sóc tốt cho hắn.

Nhưng hiện tại vẫn chưa tới thời điểm vạch mặt bà ta, lại không thể nói rõ cho Chân Diệu nghe, để tránh nàng ấy lộ ra sơ hở.

Nghĩ tới đây, trong lòng La Thiên Trình đầy phiền muộn.

Phủ Quốc Công bị Nhị thúc, Nhị thẩm trong ngoài thao túng quá lâu. Người trong phủ đều là người của bọn họ, ngoại trừ năm nay hắn đã thu phục được vài người tâm phúc, cũng chỉ âm thầm bồi dưỡng mấy người, nhưng lại không thể lộ ra ngoài ánh sáng được.

Chiêu Phong đế từ lúc xảy ra sự kiện Vĩnh Vương bị đâm, liền có ý định thành lập đội bảo vệ đặc thù . Nếu không ngoài sở liệu, thì sắp thành lập rồi.

Dựa vào biểu hiện của hắn một năm qua, lại có công lớn, đến lúc đó chắc chắn sẽ có vị trí không tồi.

Tới lúc đó, mới không bị bó tay bó chân như vậy.

Bên này La Thiên Trình có ý định nói ra việc Chân Diệu chưa có quỳ thủy vẫn là ấu nữ thì ngược lại Chân Diệu đã mở miệng cười dịu dàng: “Sẽ không đâu, tổ mẫu đối với cháu tốt như vậy, mấy vị thúc thúc thẩm thẩm đối với cháu cũng tốt, làm sao có thể để cháu phải chịu oan ức được chứ.”

Điền thị dáng tươi cười càng thêm yêu thương, nhưng trong lòng cười lạnh một tiếng, quả nhiên là thứ ngu xuẩn.

Lão phu nhân thấy Chân Diệu có vẻ lòng dạ vô tư, thở dài trong lòng.

Bà lớn tuổi rồi, nhìn người không nói là mười phần chuẩn, nhưng cũng có chút điểm nhãn lực đấy.

Nhìn vào bộ dạng của cháu dâu trưởng lúc này, muốn nói nàng thật sự làm ra chuyện không tuân thủ nữ tắc, ngược lại bà sẽ không tin.

Nhưng biểu tượng trinh tiết là heo nướng gặp chuyện không may, quả thực khiến người lo lắng, chuyện này mà lan truyền ra bên ngoài, đám hạ nhân kia còn có thể dùng ánh mắt nể sợ Chân thị nữa hay không , tương lai quyền tiếp quản gia đình này càng không có cách nào giao vào tay nàng rồi.

Lại nghe Chân Diệu thở dài: “Nhưng heo nướng này lại khiến cho cháu chịu oan khuất, bộ dạng biến thành thế này mà mang về nhà mẹ đẻ sẽ trở thành cái gì, đến lúc đó người khác cũng sẽ cười nhạo.”

Cười nhạo này ngược lại còn chứa đựng hai ý nghĩa.

Điền thị liếc nhìn Chân Diệu, không biết nàng vừa nói như vậy là có ý gì.

“Thế tử, có vật gì sắc bén không?” Chân Diệu bỗng nhiên thay đổi chủ đề.

La Thiên Trình lặng lẽ đưa tới một thanh dao găm.

Con dao găm này là vật mà hắn luôn mang theo bên mình, chém sắt như bùn.

Chân Diệu nhận lấy con dao rồi  suy nghĩ thoáng một lát, bỗng nhiên giơ lên cắm về phía đầu heo.

Sắc mặt La Thiên Trình tái xanh.

Nàng…nàng cầm con dao găm yêu thích của hắn chọc vào đầu heo? Chọc vào đầu heo bị kiến bò đầy?

Điền thị kinh hãi kêu lên một tiếng, che miệng lại.

Ngược lại, lão phu nhân không có chút biểu hiện gì, thấy Chân Diệu giơ tay chém xuống, lưu loát đem đầu heo bổ một phát thành hai nửa, thầm nghĩ trong lòng, cháu dâu trưởng cũng không phải là người tay trói gà không chặt, xem ra điểm này vẫn là còn có thể bồi dưỡng được.

Lão phu nhân Trấn Quốc Công là người đã từng ra chiến trường, cho nên thích những cô gái gan dạ một chút.

Ở bà xem ra, suy nghĩ linh hoạt nhiều lắm thì quản tốt bên trong, nhưng nếu gặp chuyện đại sự thì chỉ có người can đảm mà cẩn trọng mới có thể làm chủ được cục diện, thậm chí cả khi sự việc có tệ đến đâu đi chăng nữa vẫn có khả năng chống đỡ được.

Suy nghĩ linh hoạt là người giỏi về quản lý chuyện trong gia đình đã có nhiều rồi, thế nhưng nữ tử can đảm lại cẩn trọng thì không có nhiều.

Chân Diệu cũng không biết là thái độ của lão phu nhân đối với nàng đã có chuyển biến, nàng dùng đầu nhọn của dao găm tại chỗ xuất hiện màu vàng nhạt ở bên trong của heo nướng để bổ ra, xoay người nói: “Cháu đã nói những con kiến này thèm ăn mà, chúng biết rõ bên trong có mật ong đây này. Tổ mẫu, Nhị thẩm, mọi người xem quán cơm Trương thị kia ưa thích để mật ong trong đầu heo sao? Chắc là muốn dùng mật ong trộn hòa quyện với thịt kho đây, hương vị rất thơm ngon, chỉ là điều này cũng không thể để lâu được. Bằng không thì ngày thứ ba lúc lại mặt mà mang theo heo nướng như vậy, cả kinh thành sẽ phải xuất hiện bao nhiêu cặp vợ chồng bất hoà ah.”

Trong mắt Điền thị rất nhanh hiện lên ảo não.

Lão phu nhân cẩn thận quan sát chỗ mật ong kia.

Đúng là tại chính giữa bên trong đầu heo, những con kiến kia bò vào đầy thất khiếu (gồm hai tai, hai mắt, hai lỗ mũi và miệng), nhưng mà lại xông tới chỗ có mật ong này.

Bà cũng không phải là người già mà hồ đồ, không hiểu thấu chuyện đầu heo bị con kiến cắn xé. Có thể nói là ông trời cảnh báo, ám chỉ cô dâu bất trinh, nhưng còn chỗ mật ong này đã nói lên việc này là chỉ nhằm vào vợ Đại Lang mà thôi.

Thấy sắc mặt của lão phu nhân sa sầm lại, Điền thị lập tức thỉnh tội: “Là con dâu quản lý không nghiêm, lão phu nhân yên tâm, con dâu chắc chắn sẽ điều tra kĩ chuyện này, rốt cuộc là bọn nô tài nào có lòng dạ hiểm độc đến vậy!”

Chân Diệu vẻ mặt khiếp sợ: “Nhị thẩm, người nói chuyện này là có nô tài cố ý nhằm vào cháu sao?”

Điền thị nhất thời bị hỏi khó, cũng không biết nên gật đầu hay là lắc đầu.

Đây đều là lòng dạ biết rõ sự tình. Có cần phải hỏi thẳng như vậy không?

Chân Diệu nháy mắt mấy cái: “Thế nhưng mà ngay cả nửa số nô tài ở trong phủ cháu còn không biết hết, huống hồ là toàn bộ nô tài trong phủ, cháu có nợ họ tiền lương hàng tháng đâu, tại sao bọn họ đối phó cháu?”

Lời này vừa nói ra. Vẻ tươi cười trên mặt Điền thị không duy trì nổi nữa, liếc nhìn lão phu nhân một cái.

Con nhóc Chân thị này, rốt cuộc là cố tình hay vô tình ?

Nói vậy là bà không quản lý tốt, không phát tiền tiêu vặt hàng tháng cho bọn hạ nhân, chẳng phải chuyện phát lương hàng tháng là do bà quản gia phụ trách, có thể làm cho bọn hạ nhân nghe lời à.

Lão phu nhân giống như có chút kích động, trầm giọng nói: “Điền thị. Việc này con nhất định phải tra cho minh bạch.”

“Vâng, con chắc chắn sẽ điều tra tường tận chuyện này.” Điền thị âm thầm nhẹ nhàng thở ra.

Cũng may, những năm gần đây lão phu nhân vẫn tín nhiệm bà.

Lão phu nhân vịn tay vào Dương ma ma quay về giường gỗ tử đàn ngồi xuống, thản nhiên nói: “Dương ma ma, Nhị phu nhân trông nom gia đình, lại do chuyện thành thân của cháu trai trưởng gấp rút. Tinh lực chỉ sợ có chút không được, việc này ngươi trợ giúp cho Nhị phu nhân một tay đi nha.”

“Vâng.” Dương ma ma  cung kính đáp.

Vị Dương ma ma này, Chân Diệu vẫn còn nhớ rõ đấy, chính là lúc trước bà ta tới phủ Kiến An Bá, vốn là do phủ Quốc Công phái bà ta đi để muốn dạy đạo cho nàng.

Lúc ấy nàng còn mời bà ta ăn dưa leo. Nhắc tới cũng có một gương mặt quen thuộc trong phủ Quốc Công.

Trông thấy Dương ma ma đứng ở bên này, nàng liền cười cười ngọt ngào.

Điền thị thì âm thầm cắn răng.

Có Dương ma ma nhúng tay, ngay cả kẻ chết thay bà cũng không thể đẩy ra được, người nào cũng quan trọng đều do bà tỉ mỉ bồi dưỡng.

“Được rồi, đã thế thì mua heo nướng đi, các ngươi cũng lui ra đi.” Hình như lão phu nhân mệt mỏi, phất phất tay.

Mọi người lui ra ngoài.

Lúc quay trở lại phủ Kiến An Bá, La Thiên Trình và Chân Diệu ngồi xe ngựa.

Xe ngựa chầm chậm kêu C-K-Í-T..T…T hồi lâu, La Thiên Trình mới phá vỡ trầm mặc: “Chân Tứ, nàng làm sao biết ở bên trong đầu heo có mật ong ?”

“Ngửi thấy được nha.” Chân Diệu cười nói.

La Thiên Trình không biết nói cái gì cho phải, hắn cho rằng nàng suy đoán ra.

Mọi chuyện có nguyên nhân thì ắt có kết quả, hắn cũng không tin heo nướng tự dưng quái lạ, nếu Chân Diệu không làm như vậy thì hắn sẽ điều tra đến cùng.

Nhưng hắn cũng không định dùng dao găm của mình!

Nhớ tới lúc Chân Diệu cầm con dao găm trả lại cho mình, con dao có thể soi bóng được thì lúc đó đã bị dính đầy dầu mỡ, còn dính mấy con kiến đang giãy giụa nữa chứ, cả người La Thiên Trình cảm thấy không tốt rồi.

“Thế tử.” Chân Diệu đột nhiên gọi một tiếng.

“Hả?” La Thiên Trình nhìn lại.

Chân Diệu mấp máy môi, nghiêm túc hỏi: “Chàng nói xem, có phải Nhị thẩm không thích ta không?”

La Thiên Trình có chút kinh ngạc.

Hắn không nghĩ tới, Chân Tứ sẽ nhạy cảm như thế.

” Tại sao nàng lại nghĩ như vậy?” La Thiên Trình thu hồi cảm xúc dư thừa, thăm dò hỏi.

Chân Diệu vuốt ve tóc, thẳng thắn mà nói: “Đây không phải là chuyện rất hiển nhiên ấy ư, ta luôn luôn là phúc tinh cao chiếu, vận khí không tệ, thế nhưng mà từ khi bước vào cửa nhà chàng liền liên tiếp không may. Đây nhất định không phải vấn đề của ta, đã không phải vấn đề của ta, thì đương nhiên là vấn đề của người khác ah.”

Còn có kiểu suy luận như vậy sao?

La Thiên Trình nhếch khóe miệng, đang muốn nói chuyện, bỗng nhiên một hồi xóc nảy truyền đến, đầu bị một thân thể mềm mại đâm vào.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, MicaeBeNin, NTVH, Thu Heo, caothetai, chalychanh, hh09, ngoung1412, thienly, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: GilbertRip, Hương moon, nguyenhanh3185, Tien Le, Tieunhi88 và 149 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 12, 13, 14

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.