Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 07.02.2017, 21:41
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C42) - Điểm: 24
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 42: Giết người diệt khẩu

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Bổn Vương cũng lường trước được như thế.” Quân Dập Hàn khẽ nhấp một hớp trà tùy ý nói, “Tối hôm qua ánh sáng hơi mờ chưa nhìn rõ hình dáng tướng mạo của các hạ, hôm nay cẩn thận nhìn.” Hai mắt hắn dần trở nên tĩnh mịch, “Thật ra khiến bổn Vương nhớ tới một người.”

“Vậy sao?” Nàng phối hợp mở miệng.

“Ừ.” Hắn khẽ gật đầu khó có thể thấy, tiếng nói thật bình tĩnh, “Giặc cướp đã từng bắt cóc Vương phi của bổn Vương.”

“Tướng mạo tại hạ rất đại chúng, hơi giống nhau cũng không có gì là  lạ.” Môi nàng mỉm cười tỏ vẻ trấn định.

“Xác thực.” Vẻ mặt hắn không hề có chút biến hóa nào, giống như không hề hoài nghi lời giải thích của nàng, lại nói, “Lúc trước ngươi nói với bạn bè của bổn Vương, bổn Vương là chủ tử của ngươi?”

“Chẳng lẽ Điện hạ ghét bỏ tại hạ?”

Bốn lượng gạt ngàn cân?

“Các hạ có một tay y thuật tốt, bổn Vương vẫn chờ các hạ cứu trị, hai chữ ghét bỏ từ đâu mà đến?” Vẻ mặt nơi đáy mắt Quân Dập Hàn khó phân biệt, giọng nói ôn hòa, “Bổn Vương nghe nói lần này ngươi xuống núi vì đi Hương Mãn lâu tìm tuyết ly não, cuối cùng không tiếc phóng hỏa bắt gã sai vặt vì để có thể gặp được ông chủ của Hương Mãn lâu này, các hạ vì bổn Vương chữa bệnh, sao chuyện tốt của bổn Vương lại để các hạ lao tâm lao lực, bổn Vương cũng tự nên ra sức mới đúng.”

Hắn nói xong, giơ tay gõ nhẹ, cửa phòng được mở ra, một nam tử thân hình hơi mập bị hộ vệ dẫn vào.

“Hắn chính là chủ nhân của Hương Mãn lâu – Chu Trường Quý.” Quân Dập Hàn lạnh nhạt mở miệng.

Hắn là chủ nhân Hương Mãn lâu?

Giận dữ xẹt qua đáy mắt nàng nhanh chóng biến mất trong nháy mắt, nhưng lại trùng hợp rơi vào trong ánh mắt dieenndkdan/leeequhydonnn lạnh lùng của Quân Dập Hàn.

“Chu lão bản, tại hạ có một chuyện muốn mời ngài giúp một tay, không biết ngài có thể đồng ý hay không?” Nàng nhịn tức giận trong lòng, giọng nói khách khí hỏi.

“Công tử mời nói, chỉ cần tại hạ có thể giúp, tại hạ nhất định sẽ dốc hết khả năng.” Chủ Trường Quý ngước mắt len lén nhìn mắt Quân Dập Hàn đang uống trà, rõ ràng vẻ mặt Vương gia lạnh nhạt không nhìn ra vẻ ác liệt nào, nhưng hắn lại cảm thấy trong lòng căng lên, thân hình hơi mập rụt một cái chỉ hận không trực tiếp biến mất.

“Thật ra thì cũng không có chuyện lớn gì.” Nàng mỉm cười nhìn Chu Trường Quý đang tâm thần thấp thỏm nói, “Tại hạ nghe nói trước đây không lâu Chu lão bản săn được hai con tuyết ly, vì vậy muốn mua một con từ chỗ Chu lão bản, giá tiền tùy ngài ra, không biết Chu lão bản có bằng lòng không.”

“Chuyện này...” Chu Trường Quý lau mồ hôi lạnh trên trán nói, “Công tử, chuyện này Chu mỗ thật sự không giúp được, không phải Chu mỗ không bán, mà hai con tuyết ly này đã sớm vào trong bụng khách.”

“Vậy sao? Như thế xem ra tại hạ thật sự thời vận không tốt.” Nàng giống như không thèm để ý cười cười, “Vậy tại hạ hỏi nhiều một câu, không biết hai vị khách nào may mắn được thưởng thức tuyết ly này?”

“Chuyện này, chuyện này...” Chu Trường Quý gượng cười nói, “Khách đi qua đi lại nhiều như vậy, tại hạ thật sự không nhớ rõ rồi.”

“Chu lão bản thật sự quá khiêm nhường, tại hạ nghe nói ngài là người có đầu óc buôn bán, tuyết ly nay không phải phú thương quan lại quyền quý không bán, lúc này mới mấy ngày, ngài đã quên người ta?”

Nàng cười rất khách khí, Chu Trường Quý lại nhìn đến tê dại da đầu, “Tại hạ thật sự đã quên.”

“Chu lão bản không thành thực như thế, chẳng lẽ tuyết ly vào bụng khách cũng không phải thật?” Nàng thu nụ cười khách khí lại, giọng nói hiển thị rõ bén nhọn, “Chu lão bản, ngài cần phải hiểu rõ, não tuyết ly này tại hạ mua để làm thuốc dùng cho Hàn Vương Điện hạ, nếu như ngài thật sự che giấu, bị điều tra ra ngài cũng không có quả ngon để ăn.”

“Tại hạ thật sự không nói láo, não tuyết ly  này thật sự bị khách ăn.” Chu Trường Quý gấp đến mức gáy bốc khói, chuyện liên quan đến Hàn Vương là chuyện lớn, nếu thật sự dính vào cái mạng này của hắn không sai biệt lắm cũng xong rồi.

“Vậy rốt cuộc là bán cho kẻ nào?” Hắn dứt lời, nàng gấp gáp hỏi tới.

“Là...”

Tên bắn lén phá cửa sổ mà vào, đầu ngón tay Quân Dập Hàn gẩy nhẹ khiến mũi tên hơi lệch, chui vào khuỷu tay Chu Trường Quý bị nàng vội vã kéo nghiêng dậy.

“Mũi tên có độc.” Nàng nhíu mày, bất chấp vết thương trên bả vai vừa bị vỡ ra vì dùng sức mãnh liệt, ngồi xổm xuống, nhanh chóng dùng ngân châm phong bế vài huyệt đạo chính của Chu Trường Quý di@en*dyan(lee^qu.donnn) để ngăn ngừa độc xâm nhập vào tâm mạch.

“Là ai muốn giết ngươi?” Giọng nàng không khống chế được vội vàng hỏi.

Ngươi muốn giết hắn nhất định sợ hắn nói ra ngày đó bán não tuyết ly cho ai, cũng thuận lợi tra ra người giấu sau màn.

“Vâng, là...” Môi Chu Trường Quý đen thui cố gắng phun ra hai chữ, mắt lại nhắm lại.

Sắc mặt nàng đen thui giữ mạch Chu Trường Quý, sau đó không để ý Quân Dập Hàn ở bên cạnh, ngồi xếp bằng trên mặt đất bắt đầu châm cứu cho Chu Trường Quý.

Quân Dập Hàn nhìn vào khuôn mặt chuyên chú vì châm cứu cho Chu Trường Quý dần chìm xuống, hộ vệ điều tra ra trước khi Vương phi mất tích từng đi Hương Mãn lâu, hắn đã bố trí người theo dõi Hương Mãn lâu và Chu Trường Quý, nhưng lại không phát hiện ra khác thường, hôm nay nàng mặt ngoài muốn biết người mua tuyết ly từ Chu Trường Quý, nhưng thực tế lại muốn biết ai dùng tuyết ly, có lẽ đây không phải là mục đích muốn hỏi cuối cùng của nàng, muốn hỏi cuối cùng của nàng là câu cuối, “Là ai muốn giết ngươi?”

Kẻ giấu mặt không muốn cho người khác biết ai dùng não tuyết ly, vì vậy muốn giết Chu Trường Quý diệt khẩu, mà mục đích thật sự của nàng là muốn tra người giật dây.

Hương Mãn lâu, người ăn não tuyết ly mấy ngày gần đây...

Vương phi, mấy ngày trước dùng cơm ở Hương Mãn lâu sau đó mất tích...

Giết người diệt khẩu bên trong chùa Hộ Quốc...

Tròng mắt sắc lạnh của Quân Dập Hàn lạnh lẽo trong một lúc.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Candy2110, Hồng Gai, LittleMissLe, MicaeBeNin, Tiểu Nghiên, Una, antunhi, hoapham290, ongbjrak198, smskmytien, ●Ngân●
     

Có bài mới 14.02.2017, 21:47
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C43) - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 43: Dựa thế Hàn Vương

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Người này còn có thể cứu hay không?” Đức Quý nhìn lão đại phu thỉnh thoảng vuốt râu chau mày thỉnh thoảng lại lắc đầu thở dài, không nhịn được tiến lên mở miệng hỏi.

“Haizzz.” Lão đại phu than thở đứng lên nói, “Lão phu hành y nhiều năm, chưa từng thấy chứng bệnh cổ quái như thế, bệnh nhân trừ mạch tượng có dấu hiệu trúng độc ra thì tất cả bên ngoài đều không có dấu hiệu trúng độc, nhưng nếu nói hắn không trúng độc, mạch tượng này lại biểu hiện rõ hắn thật sự trúng độc, tất cả thật sự khiến lão phu hồ đồ.”

“Phi, lang băm, nhìn không ra thì nhìn không ra, vòng quanh nhiều như vậy làm gì.” Đức Quý trợn mắt mắng.

“Đức Quý, không được vô lễ.” Quân Hạo Thiên vẫn chưa từng lên tiếng khẽ quát lớn, ngay sau đó nói với lão đại phu bị Đức Quý mắng đến mặt đỏ bừng, “Người dưới vô lý, tiên sinh xin đừng trách. Không biết tiên sinh có thể lo lắng tính mạng hắn trong thời gian ngắn nhất không?” Nếu không, thì trực tiếp mang về trong nội cung để cho ngự y khám và chữa bệnh.

“Cái đó...” Mặt lão đại phu càng đỏ bừng lại thêm bốc khói nghi ngút, “Lão phu xấu hổ, mặc dù hiện giờ mạch tượng bệnh nhân vững vàng, nhưng lão phu không cách nào phán đoán ra được hắn có trúng độc hay không, vì vậy không cách nào dự đoán ra hắn có bị lo lắng đến tính mạng hay không. Chỉ có điều, nếu công tử không chê phiền toái, lão phu lại có cách, cách nơi này rất gần, trong chùa Hộ Quốc có phương trượng Không Trí đại sư y thuật rất tinh thông, công tử không ngại dẫn người đi để cho phương trượng kiểm tra chút.”

Không Trí đại sư chùa Hộ Quốc...

Chân mày ngọn núi của Quân Hạo Thiên dieendaanleequuydonn hơi nhíu, hắn thật sự từng nghe y thuật của Không Trí đại sư cao minh, nhưng đi lúc này...

“Gia, đi sao?” Đức Quý nhìn vẻ mặt hắn khẽ biến hóa hỏi dò.

Quân Hạo Thiên liếc mắt nhìn gã sai vặt hai mắt nhắm nghiền như đang ngủ, trong nháy mắt, trong đầu thoáng hiện ra vẻ mặt khiêu khích và lời nói cuồng vọng của người kia và cảnh ngộ khó khăn lúng túng của mình, ánh mắt hắn rét lạnh, “Đi.”

“Gia, còn tìm người nọ sao?” Giọng Đức Quý cực kỳ cẩn thận, hắn vừa dứt lời, khí thế của Quân Hạo Thiên lập tức giống như có vô số tia lạnh tràn ra ngoài cóng đến hắn run lập cập.

“Lời như vậy,” hắn ngoảnh đầu lại lạnh lùng nhìn về phía Đức Quý, “Tốt nhất ngươi không nên hỏi lại lần hai.”

“Dạ, nô tài nhớ.” Trên lưng Đức Quý rỉ ra một tầng mồ hôi lạnh, vội vàng lui xuống đi thu dọn đồ đạc chuẩn bị lên núi.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Sau hơn nửa canh giờ, cuối cùng Chu Trường Quý nằm trên đất hơi thở yếu ớt hô hấp dần vững vàng, nàng giơ tay áo lau mồ hôi trên má, chống đất vừa định đứng lên thì đầu óc choáng váng một trận, nhắm mắt dưỡng thần một lúc sau mới tốt hơn chút, mất máu quá nhiều, bả vai có thương tích, lại tập trung tinh lực hao phí tinh thần châm cứu, lúc này thân thể nàng đã ở trạng thái rất suy yếu.

“Hình như trạng thái của các hạ không được tốt lắm?” Quân Dập Hàn dùng nắp ly gẩy gẩy lá trà, khẽ nhấp ngụm trà, mặt lạnh lẽo như nước.

“Đa tạ Điện hạ quan tâm, tại hạ nghỉ ngơi trong chốc lát là được.” Nàng đợi cảm giác choáng váng chậm rãi qua đi, trở về chỗ cũ ngồi xuống, ôm quyền nói với Quân Dập Hàn, “Coi như tạm thời bảo vệ tính mạng của Chu Trường Quý, nhưng độc hắn trúng vô cũng mạnh, mặc dù tại hạ hết sức cứu trị, nhưng cuối cùng có thể tỉnh lại hay không, vẫn phải xem hắn có gắng gượng qua được tối nay không, như thế, sợ rằng còn phải phiền Điện hạ phái người che chở an toàn cho hắn.”

“Ừ.” Hắn khẽ đáp một tiếng, lập tức có hộ vệ đẩy cửa vào dìu Chu Trường Quý ra ngoài.

“Không biết Điện hạ có chuyện khác phân phó tại hạ hay không, nếu không có tại hạ xin cáo lui trước?” Vẻ mặt nàng khó nén mệt mỏi, thân thể này đã tiêu hao quá nhiều, thật sự cần nghỉ ngơi tốt mới được.

“Đi xuống đi.” Quân Dập Hàn đứng dậy hơi sửa sang lại áo, bước chân hơi choạng vạng đi đến thư án mới thêm vào cách đó không xa, chỉ có điều là cự ly chưa tới mười bước, hắn đã thở hổn hển không dứt, sau khi đợi hơi thở bình phục, hắn mở một quyển trục ra, bắt đầu vén tay áo chấp bút vẽ tranh, đầu bút nhẹ nhàng phác thảo, vẽ lên vốn chỉ có đại khái hình nữ tử, trong nháy mắt mặt khẽ ngước lên, môi cười yếu ớt như muốn bừng bừng sinh ra từ trong bức họa.

Đây là... Nàng?

Lúc trước bước chân nàng vốn định rời đi, chỉ vì hắn đột nhiên đứng dậy đi về phía thư án mà hơi dừng lại, muốn chứng thực hắn bệnh thật hay không bệnh, thành như vậy rồi còn phải tìm đường chết di@en*dyan(lee^qu.donnn) trong đống công văn, nhưng khi hắn lấy bức họa ra, nhấc vài nét bút lên xuống đã phác họa ra, nhìn người trong bức họa được phác họa trông rất sống động thì bước chân nàng hoàn toàn dừng lại, hai mắt không tự chủ nhìn lên bức tranh kia, thì ra là, trong ngày thường dáng vẻ của nàng như vậy, dáng vẻ nàng trong mắt hắn, trong đầu óc hắn, trong trí nhớ của hắn là như vậy.

Nếu nàng chỉ có dáng vẻ như vậy thì tốt biết bao, rảnh rỗi nhìn hoa nở hoa tàn trước đình, mây cuốn mây tan ngoài xa xôi...

Nhưng nàng không chỉ có dáng vẻ như vậy, có lẽ nàng vốn không phải dáng vẻ như vậy, ai mà biết được?

Có lúc thậm chí ngay cả chính nàng cũng không biết rốt cuộc mình có dáng vẻ gì.

Trong lòng nàng đau đớn, mặt mày lơ đãng lộ ra vẻ đau đớn.

Vẻ mặt đau đớn của nàng rơi vào trong mắt Quân Dập Hàn, con mắt sắc của hắn lạnh dần, đặt bút xuống, giống như tùy ý mở miệng hỏi, “Các hạ biết nữ tử trong bức họa của bổn Vương?”

“Tại hạ cảm thấy hơi quen mắt, nhưng cẩn thận nhìn lại hình như không giống lắm.” Nàng kéo mắt dần chìm vào vực sâu tinh thần trả lời.

Vẻ luống cuống lúc trước khi nàng nhìn chằm chằm vào bức họa chắc hẳn đã bị Quân Dập Hàn nhìn vào mắt, nếu lên tiếng phủ nhận, ngược lại dễ khiến cho hắn sinh nghi, chẳng bằng cho một đáp án lập lờ nước đôi, dễ dàng lừa dối vượt qua kiểm tra hơn.

“Vậy sao?” Giọng hắn hỏi như không hỏi, lại nói, “Nữ tử trong bức tranh là Vương phi của bổn Vương.”

“Hóa ra là Vương phi, vừa rồi ngôn từ tại hạ đường đột,  mong rằng Điện hạ chớ trách.” Nàng đáp ý nghĩa lời nói không rõ.

“Vương gia.” Bạch Ưng gõ cửa đi vào, đi đến bên cạnh Quân Dập Hàn ghé vào lỗ tai nói nhỏ mấy câu, tròng mắt sắc của Quân Dập Hàn tối dần, đợi sau khi Bạch Ưng nói xong, nàng khom người, “Tại hạ sẽ không quấy rầy Vương gia, xin được cáo lui trước.”

“Hình như các hạ rất để ý tới người giật dây bắn chết Chu Trường Quý?”

Nàng vừa mới chuyển người đi được hai bước, giọng nói lạnh lẽo không rõ ý tứ đã vang lên sau lưng, môi nàng hơi nhếch lên lộ vẻ bất đắc dĩ, giao thiệp với người quá sáng suốt quả nhiên không tốt, vốn còn vọng tưởng không bị hắn phát hiện ngôn ngữ luống cuống trong thoáng chốc, nàng quả nhiên vọng tưởng.

Nàng thu lại sắc mặt xoay người cung kính nói: “Tại hạ chính xác rất để ý tới người giật dây bắn chết Chu Trường Quý, chỉ vì tại hạ lo lắng những người này sợ rằng nhằm vào Điện hạ mà đến hoặc muốn che giấu điều gì đó không để cho Điện hạ biết, vì vậy tại hạ mới để ý tới chuyện này một chút.”

Nếu thế lực đơn bạc của một mình nàng không thể tra rõ chân tướng, như vậy... Sao nàng không dựa vào thế của Hàn Vương, nàng chờ hưởng thụ là được. Dù sao hắn là phu quân trên danh nghĩa của nàng, vẫn nên ra chút lực này.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Candy2110, Hoa và tuyết, LittleMissLe, MicaeBeNin, Tiểu Nghiên, Una, antunhi, hoapham290
     
Có bài mới 16.02.2017, 19:46
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C44) - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 44: Quả phạm đề

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Ánh nắng chiều dần tắt, trăng sáng mới lên, hầu bàn tiểu Thất nằm ngủ mê man trong thiện phòng của phương trượng đại sư chùa Hộ Quốc, Không Trí đại sư bắt mạch cho hắn rồi mới đứng dậy nói với Quân Hạo Thiên, “Hoàng thượng xin yên tâm, vị thí chú này cũng không đáng lo ngại, mạch tượng của hắn có dấu hiệu trúng độc chẳng qua vì dùng thuốc có cỏ Diệp Lăng, nước ép bản thân cỏ này có độc, nhưng công hiệu chủ yếu lại khiến người ta an thần, không cần lo lắng cho tính mạng của vị thí chủ này.”

“Vậy khi nào hắn có thể tỉnh lại?” Chân mày ngọn núi của Quân Hạo Thiên hơi nhíu, hắn lại bị hắn ta lừa!

“Tuy cỏ Diệp Lăng này có thể khiến người ta an thần nhưng không thể dùng nhiều, nếu dùng quá lâu thì dễ dàng khiến người ta ngủ mê không tỉnh, lão nạp vừa bắt mạch đã phát hiện vị thí chủ này bị dùng lượng quá lớn, cần phải ngủ năm ba ngày mới có thể tỉnh lại.”

Có thể khiến cho hắn tỉnh lại trước không, trẫm có chuyện hỏi hắn.”

“Hoàng thượng chờ trong chốc lát.” Không Trí die nda nle equ ydo nn gọi tiểu hòa thượng hầu hạ bên người dặn dò mấy câu, tiểu hòa thượng gật đầu rồi nhẹ bước chân ngắn rời đi.

“Hả, Kính Tu, đệ lại hái trộm quả phạm đề của phương trượng, cẩn thận tối nay bị phạt quỳ Phật đường.” Đại hòa thượng đang tưới nước cho cây làm hàng rào quanh vườn thấy vậy vội vàng lên tiếng ngăn cản.

“Kính Sắc sư huynh đừng hiểu lầm, quả này do phương trượng kêu Kính Tu tới hái.” Kính Tu vừa đáp vừa khó nhọc bò lên cây phạm đế, kết quả tay ngắn chân ngắn của hắn không còn khí lực, bò hai bước bịch một cái lại trượt xuống, đặt mông ngồi xổm trên mặt đất, dùng cả tay chân đứng lên sau đó lại bò lên cây rồi trượt xuống ngồi chồm hổm trên mặt đất, lại đứng đậy bò lên cây.

Đại hòa thượng Kính Sắc nhìn lên lắc lắc đầu khuyên nhủ: “Kính Tu, nói dối sẽ bị phương trượng phạt chép kinh Phật, quả phạm đế này bình thường phương trượng bảo vệ rất chặt chẽ, ngay cả bắt côn trùng tưới nước đều do phương trượng tự mình làm, sao lại tùy tiện cho đệ đến hái, nếu đệ thật sự thèm ăn muốn tìm đồ ăn, đợi tí nước sư huynh xuống núi múc nước hái trái cây cho đệ ăn.”

“Sư huynh, Kính Tu không nói dối, phương trượng thật sự đẻ Kính Tu hái, trong mấy thí chủ ở trong phòng phương trượng, có vị thí chủ cứ ngủ hoài, phương trượng để Kính Tu đến hái trái.” Mông Kính Tú lại lần nữa ngồi xổm trên mặt đất, đưa tay gãi đầu trọc khó hiểu nhìn lên cây, không rõ tại sao mình luôn không bò được lên, cào vài cái, hắn lại đứng dậy tiếp tục bò lên.

Ôn Noãn vốn trở về phòng, đi đến chỗ rẽ nhìn hành vi ngốc nghếch của tiểu hòa thượng ngốc, chỉ cảm thấy ngốc nghếch vô cùng đáng yêu, khóe môi không chịu được nhếch lên vui vẻ, nhưng sau khi nghe lời của hắn sắc mặt lại khẽ thay đổi, hắn lại mang người đến chùa Hộ Quốc rồi hả?

Phương trượng để tiểu hòa thượng này tới hái quả phạm đế nhất định đã nhìn ra huyền diệu trong thuốc của nàng, chỉ có điều nghe giọng đại hòa thượng thì hình như phương trượng coi quả phạm đế die~nda4nle^qu21ydo^n là bảo bối, hôm nay lại vì gã sai vặt này lấy bảo bối ra, nhất định là bởi vì Doãn Thiên.

Kính Sắc nhìn Kính Tu vẫn không ngừng leo cây, không tin lời của hắn lắc đầu, “Bò mệt rồi thì về nghỉ ngơi đi, để sư huynh đi hái trái cây cho đệ ăn.” Nhìn dáng vẻ ngây ngốc kia, Kính Sắc cũng không lo lắng hắn có thể gặp rắc rối vì hái quả phạm đế xuống, nên mặc cho hắn tiếp tục bò, cầm thùng gỗ đi xuống chân núi múc nước.

“Tiểu hòa thượng, cần ca ca giúp ngươi không?” Nàng thấy đại hòa thượng đã đi xa, cất bước đi tới ngồi xổm xuống bên cạnh tiểu hòa thượng hỏi rất thân thiết.

Kính Tu lắc lắc đầu trọc lốc, không nhìn hắn mà tiếp tục bò lên trên cây, sau đó... Lần nữa đặt mông ngồi chồm hổm trên mặt đất...

Ôn Noãn nhìn cái mông vàng vàng một mảnh của hắn chỉ cảm thấy thảm không đành lòng đánh cuộc, vì vậy, nàng thừa dịp tiểu hòa thượng không chú ý nhanh chóng hái quả xuống... Giấu trong tay áo mình, sờ đầu trọc lốc của tiểu hòa thượng tự nhiên rời đi, nàng cũng muốn quả này.

Quả phạm đế cực kỳ trân quý, cả trăm cây chẳng qua may mắn lắm còn tồn tại một hai cây, mà quả phạm đế là thuốc tiên chữa thương, nó tinh quý nhất ở chỗ có thể trừ độc là thịt thối hồi sinh, chỗ Minh Nguyệt các của nàng cũng có một cây, nhưng cho đến nay chưa từng kết quả, đúng là một việc đáng tiếc.

“Các chủ.” Nàng vừa trở lại phòng đóng cửa lại, trên cổ lập tức truyền đến lạnh buốt.

“Bổn Các chủ ghét nhất bị người uy hiếp, ngươi tốt nhất lấy thứ này ra.” Nàng miễn cưỡng dựa vào cánh cửa sau lưng, đáy mắt tràn đầy lạnh lùng.

“Quan hệ của ngươi và Hàn Vương như thế nào?” Người cao gầy không hề cử động, vẫn cầm kiếm lạnh lùng đặt sau gáy nàng.

“Quan hệ như thế nào?” Nàng cười lạnh một tiếng, “Ngươi cho rằng là quan hệ như thế nào?”

Người cao gầy vừa định mở miệng, nàng không kiên nhẫn gạt kiếm trên cổ ra, “Chủ tử ngươi hôm nay có muốn châm cứu không, nếu muốn đừng ở đây dây dưa với ta.”

“Ngươi!”

“Dẫn đường.” Ôn Noãn không nhìn vẻ mặt hung ác hận không thể trực tiếp cho nàng một kiếm của hắn, xoay người mở cửa đứng sang bên lạnh lùng nhìn hắn.

Người cao gầy nắm chặt kiếm di1enda4nle3qu21ydo0n trong tay, hung hăng trừng mắt nhìn nàng, cuối cùng thua trận dưới dáng vẻ rất không sao cả của nàng, sải bước mang theo nàng đi cua bảy quẹo tám trong chùa chiền, lại đến chỗ yên lặng cực kỳ kín đáo, nàng lạnh lùng cười cười, những người này đúng là quen thuộc chùa Hộ Quốc như hậu viện nhà mình, có thể thấy được bản lĩnh thật sự không ít, cũng không biết có phải hoàn toàn vì tránh tầm mắt Hàn Vương không.

Sau khi “Tỉ mỉ” châm hết kim cho Vương công công, thân thể nàng mệt mỏi rã rời gần như thoát lực, tuy đưa hắn về đường chết, nhưng cần phải nắm chặt có chừng mực khi châm kim vào huyệt vị, nếu không phải vậy, một kim châm xuống lấy luôn mạng hắn thì quá tiện nghi cho hắn, huống chi với tình huống thân thể của  nàng bây giờ, nếu thật sự đâm người ta chết rồi, nàng sẽ có phiền toái không nhỏ.

Nàng cố gắng chống người chọn một gian phòng khá gần phòng Vương công công định ngủ trước rồi dậy gẩy kim cho hắn, mượn ánh sáng hắt ra ngoài cửa sổ đến trước giường, nàng không chút do dự nằm xuống.

Ngủ đến mơ màng, hình như bên tai có tiếng nức nở nghẹn ngào trầm thấp tiếng được tiếng chăng vang lên, nàng nhíu nhíu mày, thuận tay kéo chăn lên bịt kín đầu, đầu bị bịt kín nhưng tiếng nức nở nghẹn ngào vẫn còn quanh quẩn bên tai không đi lại nghe rõ ràng hơn.

Khí lạnh nổi lên trên sống lưng nàng khiến đầu óc mê man lập tức tỉnh táo lại, bịt vết thương xoay người ngồi dậy, hai mắt cảnh giác nghi ngờ lướt một vòng trong phòng, nhưng không phát hiện ra cái gì, chẳng lẽ có quỷ? Lòng nàng hơi rụt rè lui về phía cửa, nhưng lùi hai bước lại nghĩ tới bản thân mình là chính là xuyên qua mà đến nhập vào thân thể này, nghiêm túc mà nói cũng coi như cô hồn dã quỷ, nếu đều là quỷ thì có gì đáng sợ.

Nghĩ thông suốt điểm ấy, buồn ngủ lại tập kích đến, nàng lê bước lại một lần nữa nằm trên giường tiếp tục ngủ, tai dán lên gối thì tiếng khóc nghẹn ngào kia lại yếu ớt truyền đến.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hoa và tuyết, LittleMissLe, Nguyêtle, Tiểu Nghiên, Una, antunhi, bichvan, hanayuki001, hoapham290, ongbjrak198, smskmytien, ●Ngân●
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

17 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.