Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 10.02.2017, 21:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2213 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang (Update Chương 31) - Điểm: 39
Chương 32.2

Sá Đặc có bốn gã hộ vệ đắc lực tâm phúc là những tay súng lão luyện ngàn dặm chọn một! Tào Dịch Côn mấy lần phái người ám sát hắn đều gặp thất bại cũng do bốn người này! Lần nào Sá Đặc chạy trốn thuận lợi đều là nhờ bốn người che chở.
Lần này, nhiệm vụ trước nhất của Lương Tuấn Đào và Lâm Tuyết là diệt trừ bốn gã tâm phúc của Sá Đặc, sau là diệt trừ Sá Đặc, dọn sạch chướng ngại vật ngăn trở Tào Dịch Côn.

Trở về phòng nghỉ ngơi đã hơn mười giờ, đa số mọi người đều tản đi . Lương Tuấn Đào dường như uống hơi nhiều, sau khi vào phòng ngủ, hắn liền mở cửa sổ, sau đó kéo rèm tắt đèn.

Lúc này trong phòng ngủ phát ra các loại thanh âm rõ ràng, có thể truyền ra ngoài.

Lương Tuấn Đào vung tay lên, đem vật gì đó trên bàn đến gần cửa sổ, sau đó ép Lâm Tuyết ngã về phía trên.
Lâm Tuyết vội vàng dùng sức bấm hắn, dùng môi ngữ nói: "Chớ làm thật, diễn trò là được!"

Hắn lắc đầu một cái, dùng môi ngữ trả lời: "Diễn trò hiệu quả không tốt, thật mới có thể gây xúc động lòng người!"

Kẻ lưu manh này, cô nghi ngờ hắn có phải đang lấy việc công làm việc tư hay không, lại nhân cơ hội chấm mút!

Lâm Tuyết chưa bao giờ trải qua hoàn cảnh như thế, thân thể người đàn ông trên người nóng như lửa, nhưng hắn vẫn chưa thực sự đi vào cô, chẳng qua chỉ phủ lấy cô, dùng miệng môi gieo lên thân thể cô từng quả dâu tây tươi đẹp.

Sức hắn có chút nặng, cái loại tê dại ngứa ngáy khổ sở khiến cô kìm lòng không đặng mà rùng mình run rẩy. Khi hắn hút lấy nụ hoa của cô, Lâm Tuyết không nhịn được nữa hai chân cuốn chặt thắt lưng cường tráng.

Gần nửa canh giờ yêu chay, cô đã chuẩn bị đầy đủ kỹ càng, chưa bao giờ khát vọng
hắn như bây giờ . Nhưng hắn không chịu cho cô, dù thân thể nóng bỏng như lửa, bắp thịt khắp người căng cứng như sắt, hắn vẫn không chịu cho cô.

"Anh. . . . . . đồ khốn kiếp!" Lâm Tuyết bất lực nức nở , nhưng trong bóng đêm lại nghe như sung sướng mãn nguyện. Người đàn ông này tính tình nóng nảy, cho tới bây giờ đều không đợi cô chuẩn bị xong đã đoạt lấy cô, nhưng lần này thì khác, lần đầu tiên cô hiểu cái gì gọi là cầu xin mà không được.

Lâm Tuyết ôm lấy hắn thật chặt, không thể nghi ngờ gì nữa âm thanh quyến rũ theo bản năng của phụ nữ lúc động tình đối với bất kỳ người đàn ông bình thường nào cũng có lực sát thương không thể kháng cự .

Bên ngoài, trong chỗ tối, hai gã hộ vệ do Sá Đặc  phái đi tiếp ứng Lâm Tuyết suýt nữa xịt máu mũi , bọn họ đang đứng ngoài cửa sổ rộng mở, nghe âm thanh mập mờ từ bên trong truyền ra, cả người đã sớm sôi trào nhiệt huyết.

Cả hai đều là những gã đàn ông chân chính, lại lâu ngày bị cấm dục, lúc này suýt nữa mù quáng mà vọt vào bắn chết gã đàn ông kia, đổi chỗ cho mình ở trên!

Nhưng Sá Đặc đã ra lệnh trói buộc, hai gã hộ vệ này tựa như bò đực động dục, hấp tấp xoay quanh bên ngoài.

Không biết đến lúc nào thì âm thanh bên trong biến mất, sau đó cửa phòng bật mở, bóng hình xinh đẹp yểu điệu bước ra.

Khu vực khai thác mỏ lớn như thế mà ánh đèn mờ tối, gần như không có bóng dáng ai. Trừ nơi ở của Sá Đặc, WC của những người khác đều ở bên ngoài, tách biệt với phòng ở, Lâm Tuyết vừa ra ngoài liền bước nhanh về phía toilet, nhìn ra được là đang quá mót.

Hai gã hộ vệ liếc nhìn nhau, trong lòng sinh tà niệm, hiểu ý nhau, bọn họ vội vàng theo sát đi lên.

Vị trí nhà cầu cũng rất vắng vẻ, thật ra thì ở đây trong hoàn cảnh này, một cô gái một thân một mình ra ngoài là chuyện rất nguy hiểm, huống chi màn hoạt sắc sinh hương vừa rồi đã khiến hai gã hộ vệ bị kích thích đến thú tính đại phát.

Dường như Lâm Tuyết hoàn toàn không nhận thấy nguy hiểm đang phủ xuống, trong chốc lát, cô bước ra từ WC, vẫn dọc theo đường cũ chuẩn bị về phòng.

Hai bóng đen một trước một sau liền cản cô lại, không đợi cô sợ hãi kêu lên chúng đã bịt miệng cô, lôi tới cây đại thụ cách đó không xa.

Một kẻ trong đó không thể đợi được nữa, hắn ghì cô trên cây khô, huơ huơ lưỡi dao sáng như tuyết trên cổ Lâm Tuyết, nhỏ giọng uy hiếp: "Chớ la! Đợi các anh thoải mái xong sẽ để em đi!"

Lâm Tuyết gật đầu một cái, dáng vẻ như rất sợ hãi, không giãy dụa nữa.
Dưới ánh đèn lờ mờ, cô càng đẹp hơn khiến người khác say lòng, khiến người ta điên cuồng, hai má còn chưa hết ửng đỏ, da dẻ nõn nà, dưới lớp quần áo mỏng manh là cơ thể trẻ trung uyển chuyển.

"Lão Tử chưa từng chạm vào người đàn bà nào đẹp như vậy. . . . . . Không đúng, cũng không phải là không có ai đẹp mà là không có ai có mùi thơm này!" Thân thể của gã hộ vệ thú tính bắt đầu kêu gào, hắn cởi thắt lưng giũ ra cái vật đã sớm vận sức chờ phát động, vội vàng muốn xâm nhập cô.

Ngón tay Lâm Tuyết áp vào túi nylon bên hông, cô rút một cây châm độc, đợi đến lúc gã đàn ông nhào lên, cô rất dễ dàng cắm châm độc vào bắp thịt hắn

Gã như bị con muỗi chích một phát, trong nháy mắt tất cả động tác dừng lại, mắt gã mở to, thân thể từ từ mềm xuống.

Loại châm độc đặc chế này chỉ cần sau hai ba giây đâm vào bắp thịt ba millimet là khiến tim người ta ngừng đập.

Gã hộ vệ bên cạnh không nhận ra điểm khác thường, hắn còn gấp muốn chết, hùng hổ nói: "Mày nhanh lên một chút được không? Giờ này còn có thể ngủ ah?"

Lâm Tuyết nhỏ giọng hô lên: "Anh mau đến xem anh ta sao rồi?"

Hắn vội vàng tiến lên, Lâm Tuyết đang cùng gã vừa ngất té song song trên  đất, cô giơ cánh tay ngọc để gã đang đứng kéo mình lên.

Cánh tay ngà ngọc trong màn đêm như trêu chọc, gã kia căn bản không chống đỡ được sự hấp dẫn này, hắn theo bản năng đưa tay kéo cô đứng dậy.

Lâm Tuyết nhân thể nhào vào ngực hắn, đồng thời rút ra một cây độc châm đâm vào hông đối phương.


Kết thúc thật sự nhanh gọn, chưa đầy 2 phút ngắn ngủi đã giải quyết xong hai tên bò đực cường tráng, Lâm Tuyết hít sâu một hơi, xoa dịu thần kinh căng thẳng, sau đó cúi người kéo hai cái xác vào sâu trong bụi cỏ sâu cất giấu.

Làm xong đây đâu đấy, cô phân biệt phương hướng rồi đi về phía Sá Đặc đã nói với mình.

Bốn gã hộ vệ bên cạnh Sá Đặc rất hung tàn, hơn nữa tài bắn súng vô cùng chính xác, người bình thường không lại gần được. Nhưng tối nay hắn vạn lần đều không ngờ rằng hai trong bốn gã hộ vệ đã mất mạng dưới tay Lâm Tuyết.

Lâm Tuyết đến chỗ Sá Đặc, hai gã  hộ còn lại vệ giơ súng lên khiển trách: "Ai? Giơ tay lên!"

"Là Sá Đặc tiên sinh bảo tôi tới!" Lâm Tuyết không dừng bước, vẫn tiếp tục đi tới.

Trong đêm tối thấy cô gái xinh đẹp thướt tha đi đến, hai người đều ngẩn ra, trong lúc họ còn do dự Lâm Tuyết đã đến trước mặt.

Cô vươn tay, nói: "Dẫn tôi đi gặp Sá Đặc tiên sinh đi!"

Hai gã hộ vệ được Sá Đặc phân phó đi đón Lâm Tuyết còn chưa trở về mà cô đã đến.

Lúc này thủ vệ trước nơi ở của Sá Đặc hơi hơi nghi ngờ, liền hỏi hai người kia đâu?

Lâm Tuyết giả vờ kinh ngạc, nói: "Tôi không thấy bọn họ!" Đột nhiên cô chợt quay đầu chỉ vào bên ngoài hỏi: "Các anh xem xem, có phải là bọn họ đang về hay không?"

Hai gã hộ vệ cũng giương mắt nhìn về phía ngoài, Lâm Tuyết nhanh tay rút hai cây độc châm dễ dàng đâm vào thân thể bọn họ. Trong cái mùa nóng nực như vậy, quần áo mong manh, loại kim độc sắc bén lại mảnh như lông trâu giúp hoạt động trở nên dễ dàng hơn, gần như bách phát bách trúng.

Như bị muỗi đốt, chưa kịp phản ứng gì, hai gã kia đã mềm nhũn ngã xuống cùng lúc.

Những người đàn ông này thân hình quá sức cao lớn, Lâm Tuyết đâu đủ sức đỡ bọn họ, chỉ có thể đưa tay đón lấy khẩu súng tự động, phòng ngừa lúc họ ngã xuống sẽ phát ra âm thanh quá lớn.

Nhưng tiếng bọn họ chạm đất vẫn kinh động đến Sá Đặc bên trong, "Sao rồi? Ai ở bên ngoài?"

Trước khi đối phương kịp ra ngoài xem xét, Lâm Tuyết đã vội vàng đẩy cửa bước vào , bên trong Sá Đặc đang giơ khẩu súng ngắn lên chỉa vào ngực cô.

"Sá Đặc tiên sinh!" Lâm Tuyết giả vờ  kinh ngạc, "Ngài làm gì vậy?"

Sá Đặc theo bản năng cảm thấy có gì đó không đúng, dù sao hắn cũng là lão hồ ly, hắn không buông súng, trong đôi mắt thoáng hiện tia nghi ngờ: "Cô vào đây bằng cách nào?"

Dù phái hộ vệ đi đón cô, nhưng bình thường hắn vẫn có quy tắc, chính là bất kể ai cũng phải do hộ vệ của hắn dẫn dắt mới có thể  vào phòng gặp hắn. Chớ xem thường quy tắc này, nó đã giúp hắn thoát khỏi ám sát mấy lần.

Lúc này Lâm Tuyết đột nhiên tự mình bước vàokhiến  hắn cảm thấy  có gì đó không đúng!

Thấy Sá Đặc đã nghi ngờ, Lâm Tuyết biết chuyện cũng không dễ làm ! Cô cúi đầu trầm ngâm một lát rồi từ từ ngước mắt nói: "Bọn họ. . . . . . Bọn họ vô lễ với tôi, sợ tôi tố cáo nên không dám tới nữa!"

Sá Đặc bán tín bán nghi, hắn cầm súng đi tới gần cẩn thận quan sát từ trên xuống dưới Lâm Tuyết một phen, nói: "Sao trên người cô lại có súng?"

"Trên người tôi sao lại có súng chứ?" Lâm Tuyết vỗ vỗ bên hông của mình, đúng là giấu không nổi cái gì bé nhất dù là khẩu súng lục."Hôm qua khi gặp mặt, người của ngài đã lục soát qua ! Chẳng lẽ ngài sợ tôi sẽ làm ngài bị thương ư?"

Lời nói này ít nhiều mang theo chút khinh bỉ, dù sao Sá Đặc cũng là một gã đàn ông béo tốt thân cao gần một thước chín, còn cô chỉ là cô gái nhỏ yếu, sao có thể làm hại hắn chứ?

Khẩu súng trong tay súng Sá Đặc vẫn chỉ vào Lâm Tuyết, hắn nghiêng đầu nhìn về bên ngoài gọi lớn: "Người đâu !"

Lâm Tuyết đột nhiên bay lên một cước, vừa đúng lúc đá trúng cổ tay cầm súng của Sá Đặc, sau đó cô rút ra một cây châm độc đâm vào da thịt đang phơi bày của hắn.

Sá Đặc vốn nghi ngờ cô từ trước, hắn kịp thời phản ứng, sau khi súng lục bị đá ra, hắn liền đưa bàn tay lớn ra hất một cái , cây châm trong tay Lâm Tuyết liền rơi xuống đến.

"Tiểu yêu tinh, quả nhiên cô là do Tào Dịch Côn phái tới giết tôi!" Sá Đặc cực kỳ tức giận, hắn cười gằn nói;"Chỉ bằng thân thể nhỏ của cô mà muốn giết tôi sao? Xem tôi trị cô thế nào đây!"

Đương nhiên Lâm Tuyết sẽ không để hắn vồ được mình, cô đâu có khả năng đánh lộn với một thân thể gấu chó như vậy, dựa vào thân hình linh hoạt, trong phòng ngủ rộng rãi, cô cùng hắn chơi trò trốn tìm.

Trong lòng Lâm Tuyết rất sốt ruột, nếu cô không thể nhanh chóng giết chết Sá Đặc, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng! Sau khi bắt được cô, hắn sẽ phái người giết Lương Tuấn Đào, Vân Phàm và 24 chiến sĩ kia, có thể toàn quân của bọn họ sẽ bị tiêu diệt ở đây.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Sabrina76, Tthuy_2203, meoluoi127, phuongb4, xichgo
     

Có bài mới 03.09.2017, 18:21
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30994 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 33.1 - Điểm: 32
Chương 33.1: Nhà dã tâm

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Sá Đặc truy đuổi Lâm Tuyết ở trong phòng, nhưng vóc người đối phương mảnh mai động tác linh hoạt, xa xa không phải ông có thể so sánh, không khỏi càng thêm căm tức. Lau mồ hôi, dứt khoát không đuổi theo nữa, lại rút ra một khẩu súng lục dự phòng ở bên hông.

Lâm Tuyết cũng không đợi anh ta giơ cao họng súng đã túm lấy một cái ghế bằng gỗ thật ném về phía anh ta, khi Sá Đặc lắc mình né tránh, cô vội vàng khom lưng lăn trên mặt đất, lộn mấy vòng tìm được cây súng ngắn của Sá Đặc mới vừa rồi bị cô đá xuống.

Nhưng mà, động tác của cô suy cho cùng vẫn chậm một bước, đợi đến khi cô túm được cây súng ngắn kia, còn chưa kịp giơ lên, Sá Đặc đã giành trước một bước dùng súng chỉa vào đầu cô.

Nòng súng lạnh lẽo chỉa vào huyệt thái dương của cô, Sá Đặc mặt đen hung ác, mắng: “Tiểu yêu tinh, cô còn dám lộn xộn, tôi sẽ một phát bắn nát cái đầu xinh đẹp của cô!”

Lâm Tuyết bỏ qua cây súng, sau đó chậm rãi giơ hai tay lên, cố gắng không đi chọc giận anh ta.

“Coi như cô thức thời!” Sá Đặc đặc biệt mang ý nghĩ xấu với cô, nếu không sẽ trực tiếp đánh gục cô sau đó sẽ ra ngoài ngó nhìn động tĩnh bên ngoài. Nhưng lúc này anh lại vội vàng cầm dây thừng trói cô lại, như thế này sẽ tiện để hưởng thụ cô.

Bên hông tổng cộng cất giấu sáu cây châm độc, đã dùng hết bốn cây mất một cây, bây giờ còn dư lại một cây. Lâm Tuyết biết, nếu như lại sẩy tay lần nữa, cô chỉ có một con đường chết. die ennd kdan/le eequhyd onnn

Khi Sá Đặc chuẩn bị trói chặt cô, cô rất thuận theo, hoàn toàn không có ý tứ chống lại, nhưng khi Sá Đặc túm được một cánh tay cô thì cánh tay khác của cô nhanh chóng rút ra một cây châm độc cuối cùng đâm về bàn tay lông lá cách cô rất gần kia.

Sá Đặc không hổ là lão hồ ly, thời điểm này phản ứng lại rất nhanh, anh đột nhiên lật tay, dùng lòng bàn tay tràn đầy nốt chai dày đi ngăn cản.

Góc độ không tốt lắm, hơn nữa vết chai trên lòng bàn tay anh ta quá dày, không đâm vào được, cây châm độc này một lần nữa rơi xuống.

Hai lần gặp phải tập kích, Sá Đặc thực sự nổi giận, đồng thời phát hiện người phụ nữ này không tầm thường, hơi không để ý thì có thể bỏ mạng trong tay cô, thật sự là hồng nhan khô lâu *, sát tinh đòi mạng, anh lại không dám háo sắc, lập tức nổi lên lòng giết chóc, một tay kiềm chế cô một tay sờ cây súng ngắn chuẩn bị bắn chết cô.

(*) hồng nhan khô lâu: Hồng nhan chỉ người đẹp, khô lâu chỉ cái đầu lâu.

Lâm Tuyết biết mình chạy trời không khỏi nắng, khoảnh khắc ngắn ngủi như điện quang hỏa thạch * thoáng hiện qua vô số suy nghĩ, có điều khiến cho cô đau lòng có điều khiến cho cô vui vẻ lại có điều khiến cho cô nhớ nhung có điều để cho cô căm ghét, nhưng cuối cùng duy nhất dừng lại ở trong đầu cô chỉ có Lương Tuấn Đào.

(*) điện quang hỏa thạch: Chỉ ánh sáng của tia chớp, lửa của đá lấy lửa. Vốn là từ của Phật gia, chỉ sự vật đến rồi đi trong nháy mắt. Hiện nay được dùng để miêu tả sự vật biến mất trong nháy mắt giống như tia chớp và lửa của đá lấy lửa. Cũng được dùng để chỉ hành động nhanh chóng, ra tay trước hạn định. (Theo Baidu).

Khuôn mặt tuấn tú không tô vẽ, nụ cười nơi khóe miệng anh cười như không cười quyến rũ, tròng mắt như hai ngôi sao chói lọi thâm thúy như biển... Từ xa nhìn tới, lúc rõ ràng lúc mơ hồ, lắc lư ở trước mặt cô. Cô nhàn nhạt nhếch lên ý cười nhẹ, dùng giọng thì thầm chỉ mình có thể nghe rõ nói: “Vĩnh biệt, kiếp sau gặp lại!”

“Rầm!” Đột nhiên có người dùng lực lớn đá văng cửa phòng, Sá Đặc theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn tình huống, mới vừa ngước mắt lên, chỉ cảm thấy giữa hai chân mày giống như bị bỏng, trên trán của anh ta đã thêm một lỗ máu, máu đỏ thẫm từ trong họng súng chảy xuống, sau đó anh ta trợn tròn mắt hai chân chậm rãi mềm nhũn xuống.

“Cạch!” Súng ngắn theo bàn tay to đầy đặn buông ra rơi xuống, Lâm Tuyết vội vàng nhặt lên, sau đó giơ súng ngẩng đầu nhìn về phía người đang xông vào cửa. dfienddn lieqiudoon

Bốn mắt nhìn nhau, giống như cách ba thu! Mắt trong veo bất tri bất giác dâng đầy nước mắt, cô đứng lên, lướt qua thi thể Sá Đặc rồi chạy về phía anh.

Chưa bao giờ biết rằng mình có thể chạy nhanh như thế, gần như không thấy rõ cô lao vào lòng anh như thế nào. Trong tay của hai người vẫn giữ chặt súng, nhưng bọn họ ôm nhau chặt thật chặt rồi lại hôn nhau.

Không biết nước mắt của ai dính ướt gương mặt bọn họ, nhưng bọn họ vẫn dán vào một chỗ, giống như một đôi thiên nga đóng cảnh thân mật, không tách ra được.

“Sợ sao?” Anh lẩm bẩm hỏi.

Cô lắc đầu, lại gật dầu, say mê ôm lấy anh, tham lam ngửi mùi đặc biệt dễ ngửi trên người anh. Còn có thể ôm anh thật tốt! Còn có thể sống được thật tốt!

“Cốc cốc cốc!” Có người gõ cửa, nhắc nhở: “Này, hai vị, bây giờ còn chưa phải thời điểm thân thiết, nắm chặt đi, tình thế bên ngoài khẩn trương!”

Là giọng Vân Phàm! Quay đầu, Lương Tuấn Đào vẫn ôm lấy Lâm Tuyết, hỏi về phía cửa, “Như thế nào? Đều giải quyết hết thân tín của Sá Đặc sao?”

“Giải quyết toàn bộ!” Vân Phàm đưa thế tay Ok, nói tiếp, “Chỉ có điều khó giải thích nhất vẫn là những thợ đào mỏ kia! Nếu bọn họ biết Sá Đặc chết rồi, sợ rằng sẽ gây ra bạo loạn!”

Mặt Lương Tuấn Đào hơi trầm xuống, nghĩ đối sách.

Lâm Tuyết không nhịn được nhắc nhở: “Chúng ta giết Sá Đặc không được không? Chuyện còn lại để cho Tào Dịch Côn làm! Anh ta là trùm thuốc phiện đứng đầu ở đây, xử lý những thứ nội bộ phân tranh khẳng định thuận buồm xuôi gió hơn chúng ta nhiều!”

“Cô vợ ngốc này!” Anh liếc nhìn cô, nói: “Chúng ta chạy tới giữa trời rất nóng mạo hiểm nguy hiểm tới tính mạng tốn sức lực lớn như vậy diệt trừ Sá Đặc, chẳng lẽ để thanh trừ chướng ngại vật cho Tào lão Thất sao?”

“...” Lâm Tuyết ngây ngẩn, chẳng lẽ còn có dụng ý sâu sắc? Thứ cho cô đạo hạnh * nông cạn, trong chốc lát đúng là lĩnh ngộ không ra.

(*) đạo hạnh: khẩu ngữ, chỉ công phu tu hành của tăng (sư) đạo (đạo sĩ), ví dụ như kỹ năng, bản lĩnh, năng lực, thuộc thực lực mạnh của cá nhân (Baike)

Vân Phàm nói rõ thay Lương Tuấn Đào: “Chúng ta mới đến, chỉ có thể phụ thuộc vào Tào lão Thất, khắp nơi đều chịu liên can đến anh ta! Cho nên thủ trưởng mới mượn cơ hội diệt trừ Sá Đặc tiện thể thu lại khu vực khai thác mỏ này, làm cứ điểm của chúng ta, về sau khi hành động sẽ linh hoạt hơn nhiều, không cần nhìn ánh mắt của Tào lão Thất!” die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Hóa ra là như vậy! Lâm Tuyết dò xét người đàn ông đứng bên cạnh, hé miệng nói: “Nhà dã tâm, chẳng lẽ anh lại định lật đổ Tào Dịch Côn làm trùm buôn thuốc phiện ở đây à?”

“Hừ!” Lương Tuấn Đào kiêu căng nhếch cao cằm cương nghị, nhướn mày nói: “Gia mà làm trùm buôn thuốc phiện, đảm bảo làm còn phong cách hơn anh ta!”

Lâm Tuyết bị lời của anh chọc cười, mắt trong veo còn chứa nước mắt vừa rồi không lau khô. Mặc dù giết bốn người (Sá Đặc do Lương Tuấn Đào giết), chỉ có điều trong lòng của cô không chịu ảnh hưởng quá lớn. Chủ yếu là hoàn cảnh đấu tranh tàn khốc kịch liệt đạt tới mức khẩn trương nhất khiến cho cô không nghĩ nhiều quá, ở chỗ này nếu còn tồn tại lòng dạ đàn bà, vẫn sẽ tự chịu diệt vong đồng thời liên lụy đến bạn chiến đấu của mình!

Cô giết là người cặn bã biến chất, vì dân trừ hại, dĩ nhiên không thẹn với lương tâm! Hiển nhiên việc tẩy não trước đó của Lương Tuấn Đào với cô đã sinh ra tác dụng!

Lương Tuấn Đào đi tới bên cạnh thi thể của Sá Đặc, dùng chân hung hăng đá anh ta lật người lại, sau đó rút thanh đao bén nhọn mới tìm được về ở bên hông ra, cúi thân thể cao to tráng kiện xuống, kéo tay to đầy đặn của Sá Đặc ra, động tác lưu loát chém xuống.

“A!” Lâm Tuyết kêu lên một tiếng che miệng, không biết tại sao anh lại muốn chém bàn tay của Sá Đặc. Một màn trước mắt thật buồn nôn! Thoạt nhìn còn tàn nhẫn hơn một phát chết luôn, mặc dù đối phương đã chết không còn cảm giác...

“Dám dùng tay heo của mày chạm vào vợ tao! Đây chính là giá cao!” Lương lão nhị cực kỳ oán giận, ném “Tay heo” vừa chém xuống ra ngoài cửa sổ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Linh Ngọc, Sabrina76, Tthuy_2203, meoluoi127, xichgo
     
Có bài mới 06.09.2017, 23:02
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30994 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 33.2 - Điểm: 33
Chương 33.2: Nhà dã tâm

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Ọe!” Bị một màn trước mắt kích thích đến khẩu vị không chịu nổi, Lâm Tuyết che miệng lại, dưới ánh mắt kinh ngạc của hai người đàn ông nhìn soi mói bước nhanh xông  ra ngoài.

Đỡ khung cửa nôn ọe như moi gan moi ruột, ghê tởm nhất chính là cái gì cũng nôn không ra, cảm giác này thật sự quá khó chịu! Ói nửa ngày mới khá hơn chút, cô ngẩng đầu lên, thấy Lương Tuấn Đào chìa một tay đưa giấy tới, một tay cầm nước trà.

Nhận lấy khăn giấy lau chùi khóe miệng, cô lại cầm ly trà trong tay Lương Tuấn Đào uống một ngụm, lúc này mới đè cảm giác buồn nôn xuống.

“Chị dâu, thích ứng chút đi! Thủ trưởng có khẩu vị hơi nặng, thời gian lâu dài chị sẽ thành thói quen!” Vân Phàm khuyên một câu mang tính tượng trưng, dù sao Lâm Tuyết là một cô gái, lòng dạ hơi mềm nhũn chút, không ưa trường hợp quá máu tanh.

“Khỏe chưa?” Lương Tuấn Đào dịu dàng hỏi, đồng thời yêu thương vuốt ve tóc rối loạn của cô.

Gật đầu một cái, cô hơi quở trách nhìn anh, nhỏ giọng nói: “Sau này không nên làm chuyện khiến người ta ghê tởm! Sá Đặc tuy đang giận, nhưng không phải đã chết rồi sao?”

“Được! Nghe lời vợ!” Lương Tuấn Đào cưng chiều hôn lên nụ cười hơi tái nhợt của cô, sau đó giống như hạ quyết tâm gì đó, đẩy cô cho Vân Phàm. Vẻ mặt nghiêm chỉnh, anh ra lệnh cho Vân Phàm: “Nhanh chóng đưa chị dâu cậu rời đi, chuyện còn lại giao cho tôi làm!” die nda nle equ ydo nn

“Rõ!” Vân Phàm làm một tư thế chào quân đội, sau đó nói với Lâm Tuyết hiển nhiên còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, “Chị dâu, đi theo em đi!”

Lâm Tuyết cảm thấy không thích hợp, lại hỏi: “Đi đâu?”

“Thủ trưởng để cho em dẫn chị trở về nước, lập tức, ngay lập tức!” Vân Phàm đáp.

“Cái gì?” Lâm Tuyết không thể tin quay đầu nhìn về phía Lương Tuấn Đào, người kia rốt cuộc không còn vẻ lưu luyến triền miên dịu dàng như nước vừa rồi với cô, gương mặt lạnh lẽo như băng sương.

“Nghe theo mệnh lệnh, lập tức lên máy bay về nước với Vân Phàm!” Lương Tuấn Đào trịnh trọng nhắc lại lần nữa.

“Tại sao?” Trong thời khắc đặc biệt này, sao cô có thể bỏ lại anh mà trở về nước chứ? Giết chết cô cũng không làm vậy! “Cho em một lý do có thể thuyết phục em, nếu không em chết cũng không trở về!”

“Lý do chính là –– anh không muốn nhìn thấy em mạo hiểm ở đây! Từng hành động của em sẽ ảnh hưởng tới tinh thần của anh, tinh thần của anh bị nhiễu loạn sẽ làm loạn phán đoán tình hình địch của anh, có trăm hại mà không có một lợi!” Lương Tuấn Đào gào lên,”Cho nên em ở nơi này vốn không có ích lợi gì, phải đi, lập tức ngay lập tức!”

“...” Tại sao như vậy chứ? Lâm Tuyết không nhịn được lỗ mũi chua xót, quá không nói đạo lý! Hành động tối hôm qua ngoại trừ cuối cùng xảy ra chút ngoài ý muốn, vốn là chiến thắng đối phương, lấy được toàn bộ thắng lợi, cô không thể không có công, thế nhưng anh hoàn toàn xóa sạch công lao của cô, nói cô ở đây trừ làm nhiễu loạn tâm trí của anh ra thì không có chút tác dụng nào! Người đàn ông này, sao có thể đổi trắng thay đen như vậy!

Nhìn ánh mắt Thất vọng uất ức của cô, anh cứng rắn lòng, không nhìn tới cô, mà nói với Vân Phàm: “Thời gian cấp bách, không thể trì hoãn nữa! Cậu mang cô ấy đi, nếu như cô ấy không chịu nghe theo mệnh lệnh thì đánh ngất xỉu cô ấy!”

Lâm Tuyết nổi giận, hoàn toàn nổi giận! Anh thế mà lại để cho Vân Phàm đánh ngất cô! Thật quá mức, kiểu người gì chứ! Mới vừa rồi còn ôm cô hôn hít, hận không thể hòa làm một thể, bây giờ lại lật mặt không nhận người rồi!

Cô giơ khẩu súng ngắn tước đoạt được nhắm lên đầu mình, lạnh nhạt nói: “Ai dám đụng đến tôi!” d1en d4nl 3q21y d0n

Lại dám uy hiếp anh! Lương Tuấn Đào cũng tức giận, nhưng hết cách với cô, “Vợ, em không thể tùy hứng, nơi này rất nguy hiểm! Diệt trừ Sá Đặc rồi khống chế khu vực khai thác mỏ này là chiêu cờ hiểm, anh không nắm chắc tất thắng, lỡ như sẩy tay...”

“Lỡ như sẩy tay thì chúng ta sẽ chết chung một chỗ!” Lâm Tuyết thu súng ngắn lại, cô đi đến trong phòng nhỏ của Sá Đặc, tìm được châm lông trâu rơi trên đất, sau đó cắm vào trong màng ni lông bên hông mình. Đi ra lần nữa, nụ cười đã khôi phục bình tĩnh, cũng thản nhiên làm việc nghĩa không chùn bước. Cô vỗ vỗ bên hông mình, nói với Lương Kinh Đào: “Yên tâm, chuyện anh lo lắng không xảy ra! Nếu như bị bắt, em có vũ khí tự sát!”

Yết hầu người đàn ông đảo loạn, mắt đẹp sáng khẽ ướt át. Cô gái bình tĩnh lạnh nhạt có gan có mưu là vợ của anh, là vợ anh yêu nhất! Anh vì cô mà cảm thấy kiêu ngạo tự hào!

Hồi lâu, anh chậm rãi tiến lên, một tay kéo cô vào trong ngực mình, hôn lên mái tóc thơm của cô, giọng hơi khàn khàn nói: “Được, chúng ta đồng sinh cộng tử, không xa không rời!”

Giành giật từng giây, mỗi một phút đều vô cùng quý giá, bởi vì tất cả mọi chuyện đều phải giải quyết trước khi trời sáng.

Phùng Trường Nghĩa và Lê Văn Chính mỗi người mang theo hai mươi chiến sĩ tới đây tăng viện, bọn họ dựa theo kế hoạch cả đêm giết chết tất cả tâm phúc của Sá Đặc.

Sá Đặc là trùm buôn thuốc phiện đứng đầu của cả khu vực khai thác mỏ, thuộc hạ rồng rắn lẫn lộn tốt xấu, có kẻ trung thành đến chết (như vậy phải giết), có kẻ lập lờ nước đôi (người như vậy nên lôi kéo), còn có người mặt ngoài thần phục nhưng trên thực tế đã sớm có lòng mưu phản (như vậy tốt nhất nên giết đi, bởi vì Sá Đặc chết sẽ là cái cớ tốt nhất cho bọn họ tạo phản).

Bọn họ mang tới chiến sĩ lần này đều là vua của lính đặc biệt tinh nhuệ tuyển ra, thuần thục tất cả quá trình ám sát, trước khi trời sáng, những chiến sĩ này thành công hoàn thành nhiệm vụ quang vinh mà thủ trưởng giao cho bọn họ: Tiêu diệt mười hai người của trùm buôn thuốc phiện!

Trời sáng quá mau, Lương Tuấn Đào lấy danh nghĩa Tào Dịch Côn khống chế toàn bộ địa bàn của Sá Đặc, đồng thời gọi điện thoại cho Tào Dịch Côn, muốn anh ta tới một chuyến.

Địa bàn cua Sá Đặc cũng không nhỏ, thuộc hạ đông đảo, cho dù Sá Đặc bị giết, cũng vạn lần không thể bị một khách bên ngoài vào thống trị, cho nên Lương Tuấn Đào chỉ có thể mượn danh nghĩa của Tào Dịch Côn để hoàn thành chuyển đổi quyền thống trị.

Sau khi trời sáng, các trùm buôn thuốc phiện cũng đã biết: Sá Đặc đã chết, tâm phúc chủ yếu cũng bị  giết gần hết, địa bàn bây giờ bị người của Tào Dịch Côn khống chế, lão đại mới họ Phương, tất cả mọi người gọi anh là “Phương tiên sinh”! dinendian.lơqid]on

“Mọi người nên làm gì thì làm đó, sẽ không có gì thay đổi, địa bàn này chỉ đổi một chủ nhân mà thôi! Phương tôi đây đảm bảo, về sau hoa hồng của mọi người có thể nhiều gấp đôi khi Sá Đặc còn sống!” Lương Tuấn Đào làm công tác trấn an mấy trùm buôn thuốc phiện, hết sức để cho bọn họ tin tưởng, Sá Đặc chết chỉ có chỗ tốt mà không có bất kỳ chỗ xấu nào với bọn họ!

Gần như cả đêm không ngủ, muốn vạch rõ mọi phương diện, bất kỳ chi tiết nào cũng cần cân nhắc đến, dù sao toàn bộ những người này đều là trùm buôn thuốc phiện liếm máu đao, nếu như để cho bọn họ ngửi thấy bất kỳ mùi vị không bình thường nào, hợp nhau tấn công, bọn họ trên dưới một trăm người không thể nghi ngờ yếu không thể địch nổi địch mạnh.

Dùng trí là nguyên tắc thi hành của bọn họ, muốn dùng ít lực lượng nhất hy sinh nhỏ nhất đạt tới hiệu quả thành công nhất!

Lâm Tuyết ngồi bên cạnh Lương Tuấn Đào, lẳng lặng nghe anh thổi phồng đủ loại ưu đãi và cảm thông với các trùm buôn thuốc phiện tham lam thành tính, ngay cả cô là người có tính cách lạnh lùng cũng lộ vẻ xúc động.

Không hổ làm thủ trưởng, bản lĩnh tẩy não của Lương Tuấn Đào được gọi là sở trường, mấu chốt chính là anh học bổ túc tâm lý học, biết nói chuyện gì với người nào, có thể chính xác bắt được nhược điểm tâm lý của người ta tiến tới chiếm được.

Đối với Lâm Tuyết, anh nói giảng đạo nghĩa và trách nhiệm, để cho cô hiểu được giết địch là vì dân trừ hại, điều này làm nền tảng tâm lý cho cô tiến hành giết chóc; đồng thời nghiêm nghị liên tục cảnh báo cô: nhân từ đối với kẻ địch chính là tàn nhẫn với bạn chiến đấu của mình! Nếu cô bỏ qua một kẻ địch nên giết chết, kết quả liên lụy tới khiến bạn chiến đấu của mình hy sinh, quân nhân như vậy mới là tội ác tày trời, nên lấy cái chết tạ tội!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Sabrina76, Tthuy_2203, meoluoi127, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alpha, lyht, Lê An Nhiên, Mẹ Bầu, Tiểu Hồ Ly (E.H) và 298 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

7 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

8 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

9 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

12 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Tình đầu trong vũ trụ - Thủy Thiên Mặc

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 210, 211, 212



Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 248 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 512 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
nhulu2905: mình muốn đăng truyện lên nhưng ko tìm đc chỗ tạo đề tài ạ
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 274 điểm để mua Nàng tiên cá 3
thuonglu: hè rồi, đàn cú đêm đâu nhở
thuonglu: ...
alin: Trời đất cc về mình đã bỏ qua điều gì
Phương Tiểu Hỉ: Có ai ở đây không? Mình muốn hỏi một chút, tin nhắn vào thư mục Outbox là đã gửi được chưa ạ?
Shop - Đấu giá: vũ linh vừa đặt giá 244 điểm để mua Huy chương vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xinmayco
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 600 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.