Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 

Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

 
Có bài mới 08.02.2017, 02:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.04.2016, 18:13
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 241
Được thanks: 1608 lần
Điểm: 27.42
Có bài mới Re: [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không - Điểm: 36
CHƯƠNG 15: KHÔNG ĐỀ
☆Editor: Thủy Nhược Lam

Dáng đứng của anh ta không có biện pháp nào để bảo trì dáng vẻ thượng lưu tao nhã, ngược lại bởi vì ẩn nhẫn đau đớn mà đứng hơi nghiêng, lông mày nhíu chặt lại, ánh mắt hung ác khủng bố. Gần như ánh mắt đầu tiên anh ta nhìn là về phía tôi, cái loại biểu cảm khó chịu này nháy mắt biến thành phẫn nộ.

Bây giờ chắc hẳn anh ta đang nắm chặt súng trong túi quần, chỉ chờ bắn tôi thủng đầu.

Thật sự là âm hồn không tan, tôi thật sự hối hận vừa rồi không đá anh ta một phát gẫy xương luôn. Một ngụm uống sạch số rượu còn lại trong ly, rồi nặng nề đặt lại chiếc ly xuống mặt bàn, sau đó cấp tốc đứng lên nói với Andrew: “Thật xin lỗi, tôi đột nhiên nhớ ra phải chiếu cố chú của tôi, được dùng bữa với ngài tôi rất vui vẻ, có duyên sẽ gặp lại.”

Andrew đứng lên, ông ấy cảm thấy tiếc nuối nói: “Tôi cũng vậy, Emily tiểu thư, thay tôi gửi lời hỏi thăm đến chú của cô.”

“Sẽ, cám ơn.” Tôi kéo ghế dựa ra, xoay người đi hướng ngược lại với cửa nhà ăn, đằng trước là một dãy bàn ăn, bởi vì nhà ăn ở trên thuyền, cho nên phòng tiệc được sắp xếp theo hình chữ nhật. Trên trần của nhà ăn trang trí đèn chiếu sáng, tôi đi chiếc giày không hợp chân, nó làm tôi có cảm giác đang đi trên con đường vô vọng.

Trong não chuyển qua vô số ý tưởng, tôi xác định Cal là đang nhìn tôi, chỉ là nơi đây là khoang thượng đẳng, còn có rất nhiều khách nữ chưa có rời đi, bọn họ cũng không thể la to bắt tôi lại. Mà tận cùng của con đường tôi đang đi, là cửa khác của nhà ăn… Chính xác mà nói tôi cũng chưa xác định được nó là cánh cửa rời nhà ăn thật hay chỉ là một tấm cửa được điêu khắc rất giống thật. Bên ngoài nhà ăn nhất định cũng sẽ có đủ thuyền viên chờ bắt tôi, tội cố ý tổn thương tới hành khách ở khoang thượng đẳng nặng hơn so với không tìm được một cái đồng hồ nhiều.

Nếu một giây trước tôi còn đồng tình với hành khách trên con tàu này, thì một giây này tôi đang đồng tình với bản thân mình, từ khi tôi bắt đầu xuyên không đến đây thì may mắn luôn quay lưng với tôi. Đen đủi nhất là đụng phải Caledon Hockley, tên quỷ xui xẻo, xứng đáng khi vị hôn thê yêu người khác, có mỗi cái đồng hồ thôi mà cũng tính toán chi li như vậy, nhỏ mobnj như vậy thì làm gì có cô gái nào thích chứ.

“Tiểu thư, có thể dừng lại một chút không?” Thuyền viên trong nhà ăn bởi vì được Cal chỉ mặt tôi xác nhận, nên vội vàng đuổi theo. Hắn nghi ngờ bước đến phía sau tôi, thấp giọng hỏi, hắn vẫn không xác định tôi có phải hành khách khoang thượng đẳng hay không.

Tôi không có quay đầu, tốc độ không thay đổi đi về phía trước, một nữ quý tộc đằng trước ngạc nhiên nhìn  tôi, giống như dáng vẻ khi tôi lạnh mặt rất bất ngờ.

Mặt tôi không chút biểu cảm, đằng sau truyền đến tiếng bước chân rõ ràng hơn, còn có thanh âm của nhân viên phục vụ, “Tiểu thư, xin hỏi có thể ngừng một chút không?”

Bước chân đột nhiên dừng lại, tôi quay đầu lại nhìn về phía cửa, nhìn thấy Cal một tay ôm bụng miễn cưỡng đứng, hung tợn trừng mắt tôi.

“Xảy ra chuyện gì?” Andrew đứng ở trước bàn ăn nghi hoặc hỏi, ông ấy cảm thấy thuyền viên đột ngột ngăn tôi lại là một hành động rất không lễ phép.

Người quản lý nhà ăn cũng đi tới, sắc mặt hắn đặc biệt khó coi, lo lắng nhiều người chúng tôi sẽ dọa đến hành khách trong nhà ăn. Caledon Hockley lạnh mặt nhìn tôi, giống như ước gì tôi nhanh nhanh trốn đi để chứng minh tôi là một tên trộm.

Anh ta hình như không di chuyển được, hoặc là giữ phong độ thân sĩ đứng đó, chờ thuyền viên bắt tôi lại.

Tôi nhìn anh ta, trên người vẫn còn lưu lại dấu vết chật vật. Tóc của của anh ta đã sửa lại, nhưng vẫn có một vài sợi tóc xõa xuống bên tai. Bờ môi của anh ta vẫn như trước thâm lại, trên mặt nổi lên những tầng hoa văn tràn đầy thống khổ, mới nhìn thì hơi tiều tụy.

Anh ta như một cây cỏ đuôi chó đang hấp hối, chỉ có thời điểm trừng mắt nhìn tôi mới hơi chút sức sống, trong đôi mắt lúc đó tràn đầy lửa nóng.

Vì sao lúc đi tôi lại không đá anh ta thêm một cái nữa chứ? Tôi không ngờ anh ta ương ngạnh như vậy, tôi xác định người thường tuyệt đối không đứng lên được, xem ra thân thể của anh ta không sai, còn có thể để người khác đỡ dìu xuống tầng, chỉ mặt tôi và xác nhận.

Chân tôi có thói quen di nhẹ xuống mặt đất, xem ra tôi không mặc được trang phục nữ nữa rồi, với lại địa hình ở đây không tiện cho việc chạy trốn.

Tôi gần như có thể phán đoán được kết cục khi tôi bị bắt lại, tôi cũng không có khả năng lần thứ hai dựa vào sự đồng tình của thuyền viên để chạy trốn. Mà nhà ăn cũng không phải con đường nhiều ngõ dùng để chơi trốn tìm, tôi có thể lợi dụng lan can nhảy xuống để né tránh thuyền viên đuổi bắt.

Tôi hít sâu, đè nén xúc động khẩn trương muốn đá văng người này đi để chạy trốn, miễn cưỡng lộ ra nụ cười hàm súc, ý nhị, nói với thuyền viên vừa đuổi kịp tôi: “Có cái gì cần giúp đỡ sao? Tiên sinh.”,

Nhân viên phụ trách công tác ngăn tôi lại còn chưa kịp làm gì, Andrew đã đi lại, một mặt không vui trầm xuống: “George, cậu luôn đối đãi với hành khách như vậy sao?”

Thật đúng lúc, tôi lập tức bước nhanh đi qua bọn họ, hướng dàn nhạc bên kia đi đến. Dàn nhạc chỉ huy cũng không có đình chỉ công tác của bản thân, giống như không thấy được hỗn loạn chỗ chúng tôi, hắn vừa vặn để đàn violon lên trên bờ vai, cùng với các nhạc viên tiếp tục diễn tấu.

Tôi đi đến trước mặt họ, vươn tay với chỉ huy dàn nhạc nói, “Emily.”

“Henry Wilde.” Henry dùng tay trái cầm đàn violon và dây vĩ, vươn tay phải ra lễ phép bắt lấy tay tôi, hắn nghiêng đầu thấp mắt nhìn tôi, sau đó hỏi: “Emily tiểu thư, cô muốn nghe âm nhạc gì?”

“Ông có thể diễn tấu lại một lần bản nhạc Andrew tiên sinh mới nói không? Tôi rất thích.” Tôi rất nhanh liền thả tay ra, bởi vì loại cùng đường này làm tôi rất khẩn trương, lo lắng, ngón tay tôi bắt đầu vặn vẹo. Tôi liếc mắt nhìn thấy Cal đi vào trong nhà ăn, anh ta đi rất thong thả nhưng lại vô cùng quỷ dị, cứ việc anh ta duy trì tư thế thẳng tắp, nhưng ánh mắt anh ta luôn nhìn chằm chằm vào tôi.

Nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm tôi, người không biết còn tưởng rằng anh ta đang yêu tôi.

“Đương nhiên, có thể hỏi cô một câu không?” Wilde đột nhiên tiếp cận tôi thấp giọng hỏi, hắn giường như muốn làm chuyện xấu mà không cho ai nhìn thấy, phi thường cấp tốc trầm thấp nói: “Cô ở trên sàn tàu dùng kèn Hamonica thổi thủ khúc gì vậy?”

Nếu không phải tôi đang khẩn trương, tùy thời chuẩn bị chạy trốn, thì thật sự không kịp nghe hắn nói cái gì. Tôi không hề phòng bị thốt ra, “My Heart Will Go On.”

“Thật sự rất mỹ lệ, phi thường mỹ lệ.” Wilde đè nén thần sắc kích động xuống,chỉ là nhịn không được lầm bầm, “Thật sự là một bản nhạc rất mỹ lệ.”

Tôi rốt cuộc cũng phản ứng lại, quả thực không thể tin được, tôi đã từng nhìn thấy người chỉ huy dàn nhạc sao? Ông ta nhận ra tôi sao?

“Tôi còn không có xác định, là chính cô thừa nhận.” Wilde thật tốt bụng bổ sung một câu, tiếp theo hắn quay lại nói với thành viên dàn nhạc: “Bài tiếp theo, dân ca Londonderry.”

Giai điệu vừa rồi lại tiếp tục vang lên, âm điệu dịu dàng nhu tình chậm rãi chảy xuôi trong lòng tôi, tôi cũng từng múa đơn một lần, cùng là nhạc đệm. Tôi yên lặng đứng bên cạnh dàn nhạc, chuyên chú nghe họ diễn tấu.

Andrew dễ dàng đè lại bả vai thuyền viên kia, nhẹ giọng nói cho hắn, “Có chuyện gì cũng không thể làm khách nhân sợ hãi.”

Cal thoạt nhìn hiển nhiên phi thường không kiên nhẫn, nếu đây không phải nhà ăn khoang thượng đẳng, anh ta hận không thể chỉ tay vào tôi hô to: “Xử lí cái nữ nhân điên này cho tôi.”

Nói thật, tôi căn bản chưa từng nghĩ muốn cùng tên quỷ hẹp hòi này nhấc lên quan hệ. Tôi cùng anh ta cũng không có thâm cừu đại hận gì, chỉ là âm kém dương sai chỉnh anh ta một cái, đầu năm nay vì sinh tồn không thể đắc tội với người khác mà, tôi hối hận không cho anh một đá tới bán thân bất toại, bởi vì lúc đó trong tình huống đấy tôi không có con đường khác để lựa chọn.

Tuy rằng báo ứng tới sớm hơn so với tưởng tượng. Tôi nhìn thấy Cal chạy đến bên người Andrew, hung tợn thấp giọng đe dọa hắn, “Cái nữ nhân kia chính là một kẻ trộm, ngươi chẳng lẽ muốn bao che tội phạm sao? Andrew tiên sinh.”

Andrew lộ ra biểu cảm kinh ngạc, ông ấy không dám tin nói: “Ngươi có chứng cứ không? Tôi cảm thấy tôi không nên đứng ở chỗ này nghe anh vu tội cho một hành khách nữ, này… Này quả thật không thể tin được.”

“Vu tội?” Cal tức giận mấp máy khóe miệng, thanh âm nhịn không được cao lên vài đề – xi – ben, sau đó anh ta lại lập tức đè thấp xuống, còn thật không tự nhiên nhìn về bốn phía, lo lắng người khác nhìn thấy anh ta luống cuống. Sắc mặt của anh ta càng thêm trắng bệch, tay đặt trên bụng hơi run rẩy, thoạt nhìn rất khó chịu. Anh ta vốn đang bảo trì phong độ nhàn nhã nhưng khi nhìn thấy tôi yên lặng đứng bên dàn nhạc thưởng thức âm nhạc, hận tới mức vặn vẹo khuôn mặt: “Tôi vu tội nàng? Nàng… Nàng làm ra chuyện này, tôi hoài nghi không biết nàng có phải nữ nhân không.”

Tôi đến cùng làm cái gì không giống nữ nhân, cưỡng anh sao?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Nhược Lam về bài viết trên: Catstreet21, Hoa Lan Nhỏ, Nam Cung Hiên, hamburg, hienheo2406, livichan
     

Có bài mới 08.02.2017, 02:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.04.2016, 18:13
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 241
Được thanks: 1608 lần
Điểm: 27.42
Có bài mới Re: [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không - Điểm: 30
Chương 16: Thoát thân

☆Editor: Thủy Nhược Lam.

“Emily tiểu thư?” Andrew không vội kết luận mọi chuyện mà quay lại hỏi tôi, “Cô có quen vị tiên sinh này không?”

“Tôi làm sao có thể quen cái nữ nhân này chứ.” Cal nhanh chóng phản bác lại lời nói của Andrew, không chừa một chút thời gian nào để tôi nói, ở trong mắt anh ta hoàn cảnh của tôi bây giờ giống như cá chậu chim lồng, bởi vì chỗ này có nhiều người vây xung quanh tôi, không còn chỗ để trốn thoát.

Hành động này hiển nhiên không được lễ phép, Andrew nhíu mày.

Tôi bắt đầu trầm tĩnh, theo đuổi từng nốt nhạc, chân di nhẹ lên sàn tàu, thanh âm của Cal làm tôi bừng tỉnh, tạm dừng vài giây tôi quay lại nhìn anh ta. Nếu người quen biết tôi có ở nơi này thì họ nhất định nhận ra dáng vẻ này của tôi chính là lúc chuẩn bị bước lên sân khấu.

Đã từng có một vị giáo viên nói với tôi như vậy, dáng vẻ lúc tôi khiêu vũ cũng giống như một diễn viên đang nhập vai vậy.

Chúng tôi cũng không có cừu hận gì, cũng không muốn chỉnh chết anh ta. Nếu anh ta có thể ngoan ngoãn nằm ở trong phòng ngủ ở phòng anh ta thì tốt rồi, tôi một chút cũng không muốn chỉnh anh ta. Tôi… Đau thương nhìn anh ta, nước mắt nhẹ nhàng lăn trên gò má, loại tình cảm mà tôi đang múa giống như một nữ nhân đang yêu điên cuồng một người đàn ông. Tôi dừng lại động tác di chân nhẹ trên sàn tàu, hai tay tự nhiên rủ xuống, lưng thẳng tắp, cứ như vậy quay đầu nhìn anh ta, nước mắt hoàn toàn đè nén không được, trầm mặc mà nhu tình.

Giai điệu của đàn violon vang lên, nó làm tôi như tìm lại được cảm xúc khi đứng trên sân khấu.

Vũ giả cũng giống như một diễn viên vậy, ngay cả trên ánh mắt và biểu cảm.

Tôi đang đứng trên sân khấu, ánh mắt của tôi cũng biến đổi theo âm nhạc.

Đay là một nữ nhân bị vứt bỏ, nàng yêu điên cuồng một người đàn ông. Tôi đã từng dựng một điệu múa như vậy, loại tình cảm này sắc bén như dao nhưng cũng mềm mại như cánh hoa, bên trong sự mềm mại là cứng cỏi, kiên cường.

“Anh thật sự không biết em sao? Cal.” Tôi rốt cục mở miệng, xoay người đi về phía trước hai bước, đau thương nhìn anh ta, vẻ mặt đầy nước mắt.

Một nữ nhân, nàng yêu đang yêu một người đàn ông, yêu tới cuồng si.

Cái loại tình cảm thấm tới tận xương, đẹp như cánh hoa được ủ trong lòng bàn tay. Cổ tay của tôi không khống chế được mà di chuyển nhẹ, bắt buộc bàn chân không di chuyển, chống đỡ cơ thể hơi xoay về phía Cal. Mỗi động tác nhỏ đều được tôi khống chế lại, lúc này tôi chỉ cần ánh mắt là đủ, âm nhạc sẽ dẫn tôi nhập vai nhanh chóng hơn.

Cal trợn mắt há hốc mồm mà nhìn tôi, nhìn tôi rất quái lạ, rồi anh ta rũ mắt xuống, đồng tử màu lá cọ trợn lên nhìn tôi đầy kinh ngạc, “Cô… Cô làm sao mà biết tên của tôi?”

Một nữ nhân, nàng yêu một người đàn ông. Nàng bị vứt bỏ, nàng sẽ gặp phải cái chết.

Thình lình một ngọn lửa phẫn nộ nổi lên trong lòng tôi, loại cảm xúc kịch liệt này phá vỡ lớp vỏ bình tĩnh của tôi, tôi đột nhiên đi lên vài bước, bước chân nhẹ nhàng nhanh chóng, ai cũng chưa kịp phản ứng, vọt tới trước mặt Caledon Hockley, dùng sức ở cổ tay cho anh ta một cái tát.

Bàn tay dùng sức tạo lên thanh âm thanh thúy, Cal bị tôi đánh tới nghiêng đầu, hoàn toàn mơ màng. Ánh mắt anh ta thế nhưng lộ ra vài tia mờ mịt, sững sờ nhìn tôi. Tóc vừa sửa sang lại không lâu cũng bắt đầu xõa xuống, vẻ mặt anh ta giống như không thể hiểu được những gì đang xảy ra, ánh mắt mờ mịt như chú cún con nhìn tôi.

“Chú nói anh muốn kết hôn, là một tiểu thư gọi là Rose.” Nước mắt bi thương đọng lại trên hốc mắt, lời nói không thể áp chế được thanh âm nức nở.”Vì sao lúc rời khỏi em anh không nói một tiếng nào, anh có biết em đã chờ anh bao lâu không?”

Đây là một loại đau thương. Trong đầu tôi bắt đầu múa, hai tay giống như đang bị treo trên thanh thập tự giá, cơ thể căng chặt, cơ bắp trên cánh tay hơi hơi phập phồng, phô bày biểu cảm phẫn nộ và bi thương, ngón tay lại nhu tình mà buông thõng xuống.

Cùng lúc đó, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng.

“A?” Trong lúc nhất thời Cal không thể theo kịp tiết tấu của tôi, anh ta chậm chạp nháy mắt mấy cái, tay ôm mặt, hoàn toàn không biết phải làm gì.

“Ngày mai em sẽ rời thuyền, cho nên cũng không cần vì bảo vệ nàng mà đến vu tội cho em, em sẽ không tiếp tục dây dưa với anh, cũng sẽ không phá hoại hôn nhân của anh.” Tôi nâng tay lau nước mắt, ánh mắt mông lung nhìn anh ta, ánh mắt này là loại thâm tình chạm tới ranh giới tuyệt vọng.”Em chỉ muốn nhìn anh một lần thôi, thật sự, Cal.” Thấp giọng ôn nhu gọi tên anh ta, giống như đây là lần cuối tôi còn dũng khí gọi tên anh ta vậy.

Cal không thể tin được nhìn tôi, vẻ mặt của anh ta tái nhợt dại ra, giống như không hiểu chuyện gì. Tôi đi thêm vài bước, tiến gần tới anh ta, anh ta cũng vô thức mà bước lùi lại.

“Anh còn nhớ buổi tối đầy sao đó không? Anh nói muốn cùng em ở bên nhau cả đời.” Tôi dùng ánh mắt tràn đầy tình yêu nhìn anh ta, cho dù cố gắng cũng không đuổi đi được ánh mắt bi thương kia.

“Cả đời sao?” Cal rốt cục bị những lời này dọa tới hoàn hồn, nhớ tới bản thân tới bắt trộm. Anh ta dồn dập hít sâu vài hơi, bàn tay nắm chặt thành quyền cố sức kìm nén, thiếu chút nữa vung tới chỗ tôi. Thật vất vả mới miễn cưỡng duy trì phong độ bản thân, anh ta ngẩng đầu nhìn bốn phía, phát hiện tất cả mọi người dùng một loại ánh mắt quỷ dị nhìn mình.”Ha, nàng chính là kẻ lừa đảo, các ngươi không nên bị nàng lừa gạt, tôi căn bản không biết nàng. Mau bắt nàng lại, anh còn thất thần làm gì, tôi sẽ khiếu nại cách phục vụ của anh.” Anh ta rốt cuộc cũng không nhịn được nữa mà ra lệnh cho thuyền viên kia, cũng không dám nhìn tôi.

Thuyền viên đi theo anh ta có vẻ hơi bối rối, rốt cục nhịn không được hỏi: “Các ngươi quen biết?”

“Quỷ mới cùng nàng quen biết.” Anh ta rốt cuộc không nhịn được nữa mà mở miệng đầy thô bạo, cái gì phong độ thân sĩ đi gặp quỷ đi.”Anh chỉ cần tra tên nàng…”

Không đợi anh ta nói xong, tôi đã vươn tay, nhìn như ôn nhu kỳ thực phi thường dùng sức kéo đầu anh ta cúi xuống, sau đó tôi hơi ngửa đầu hôn anh ta. Mái tóc xoăn màu vàng cọ vào mặt anh ta, trên người anh ta còn lưu lại hơi nước nháy mắt làm hô hấp của chúng tôi hòa vào nhau.

Tôi không có nhắm mắt lại, nước mắt còn chưa lau hết, mơ hồ thông qua chất lỏng trong suốt đó, thấy rõ sắc thái của anh ta. Thiêu đốt tất cả mọi thứ, như một loại mê hương.

Cả người anh ta cứng ngắc, biến thành một pho tượng. Chỉ có nhiệt độ cơ thể không ngừng tăng cao, tốc độ tim đập bắt đầu nhanh hơn, cũng không biết là phẫn nộ hay là không biết làm sao.

Nụ hôn này chỉ có ba giây, tôi liền rút lui, vì cách gần khuôn mặt anh ta, làm cho hai khuôn mặt gần như sắp chạm vào nhau, trong đầu tôi vang lên chữ điệu múa kết thúc.

“Em yêu anh, Cal.” Giống như ánh mặt trời xuất hiện trên khuôn mặt tôi, nụ cười của tôi vừa ngọt ngào lại thỏa mãn, “Gặp lại.”

Tiếp theo tôi không chút do dự đẩy anh ta ra, Caledon Hockley vươn tay vuốt ve môi mình, anh ta hơi quái lạ hỏi: “Cái gì… Cái gì?”

Tôi đã một tay che miệng, một tay nhấc váy chạy ra khỏi nhà ăn, mọi người tự động nhường đường cho tôi, bao gồm cả những thuyền viên tới vây bắt tôi.

Phía sau, điệu dân ca Londonderry ngừng lại, giống như điệu múa của tôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Nhược Lam về bài viết trên: Catstreet21, Hoa Lan Nhỏ, Hoắc Nguy, Nam Cung Hiên, hamburg, hienheo2406
     
Có bài mới 16.02.2017, 00:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.04.2016, 18:13
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 241
Được thanks: 1608 lần
Điểm: 27.42
Có bài mới Re: [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không - Điểm: 44
Chương 17 : Đau thương

☆Editor: Thủy Nhược Lam

Tôi rời khỏi nhà ăn xong thì tăng nhanh bước chân, lúc đầu bước chân còn hơi loạng choạng sau đó cuối cùng là chạy nhanh. Một tay dùng sức cầm chặt lấy mép váy dài, tay còn lại thì dùng sức lau miệng, cho dù là lễ phép chào hỏi người bạn quốc tế thì ôm hôn một người đàn ông xa lạ cũng làm nó trở thành lịch sử đen tối nhất của tôi.

Nhìn thấy cầu thang tôi không chút do dự chạy xuống, giày không hợp chân làm tôi rất khó chịu. Tôi vịn lấy lan can cầu thang, vài lần còn suýt chút nữa thì ngã, rốt cuộc cũng chạy đến sàn tàu khu E, không chút do dự chạy xuống cầu thang.

Khoang thượng đẳng không thể trở về được nữa, tôi chỉ có thể lợi dụng khoảng thời gian mọi người chưa kịp phản ứng mà tìm chỗ trốn đi.

Hơn nữa tôi khẳng định rằng, Caledon Hockley lần sau nhìn thấy tôi, nhất định sẽ bóp chết tôi, cho dù muốn chết tôi cũng không muốn chết theo cách này. Tôi nhìn thấy có người đi ra từ cửa thang máy, là lắp ráp sư Frost đã thay xong tây trang và trở lại thuyền, hắn tay nắm găng tay chuẩn bị đi lên khu D, nhìn đến tôi thì kinh ngạc nói: "Emily tiểu thư, cô sao lại xuống dưới này?"

Chẳng lẽ hắn cho rằng phòng tôi thật sự ở khu sàn tàu xa hoa sao?

"Ngài tốt, Frost tiên sinh, ngài đã tìm được còi chưa?" Tôi nở một nụ cười sáng lạng, bước chân vẫn như cũ duy trì tốc độ này đi về phía trước.

"Còn chưa có, thật tốn sức, công nhân bên dưới đều dựa vào tiếng la to của tôi để thay ca." Frost nhanh chóng chuyển đổi đề tài, hắn phiền não nói: "Chẳng lẽ bị rơi ở chỗ nào rồi?"

"Thật sự là tiếc nuối, ngài sẽ tìm được nó thôi." Tôi tươi cười không thay đổi, tốc độ không thay đổi, như một trận gió lướt đến trước mặt hắn, tay chợt hướng trên đầu phất một cái, lấy xuống cái kẹp tóc hình con bướm, thoáng chốc đầu tóc dài đổ xuống. Tiếp theo tôi nhét kẹp tóc vào trong túi áo tây trang của hắn, động tác nhanh chóng liền mạnh làm hắn không kịp phản ứng.

Frost trơ mắt nhìn tôi nhét kẹp tóc vào túi áo, không hiểu hỏi: "Đây là cái gì?"

Đầu tôi không ngoảnh lại, đã đi đến hành lang nơi Frost đi ra, thuận tiện cao giọng hô to: "Phiền toái Frost tiên sinh một chút, có thể đưa nó cho Rose - Bukater tiểu thư, nàng đang ở thượng đẳng khoang khu B."

"Đợi chút, đó là tua-bin dành cho người chuyên dụng, cô không thể vào đi." Frost vội vàng đuổi theo, hắn lo lắng lớn tiếng nói với tôi.

Tôi không thèm quản hắn, chạy đến tận cùng hành lang rồi đẩy cửa đi vào, đằng sau là Frost đã đuổi tới, trong nhất thời không tìm được tôi ở chỗ nào, chỉ có thể ở trên hành lang qua lại chuyển vài vòng cuối cùng bất đắc dĩ thấp giọng oán giận vài cái, "Thượng Đế, mấy vị tiểu thư bây giờ thật có sức sống."

Tôi chờ hắn đi rồi, mới từ phía sau cửa đi ra, tiếp tục đi trên hành lang tua-bin. Trong đó gặp vài người dính đầy than đá, một bộ dáng vẻ công nhân, họ không hiểu gì nhìn tôi.

Hành lang của chiếc thuyền này chính là một mê cung lớn, tôi gần như là chạy hơn hai kilomet đường, mạc dù đi giày không hợp chân. Sàn tàu hình như hơi rung động, thật giống như yên tĩnh trước khi núi lửa bùng nổ. Tôi chạy thẳng về phía trước, hành lang càng ngày càng đơn sơ, nơi này đã không có thảm, cũng không có đèn đóm tạo hình hoa lệ, ngẩng đầu thì nhìn thấy trần tàu không có sơn che đi, lộ ra sắt thép. Tôi nhìn thấy hai bên đều có cửa, tùy tiện mở ra một cái trong đó, một cỗ hương vị xông thẳng tới làm tôi ngứa cổ.

Tôi đi vào, một luồng hơi nóng bốc lên, trong phòng là một thông đạo.

Khoang hạng ba thì không thể trở về được nữa, khoang thượng đẳng cũng không thể ở đó một thời gian được, tôi chỉ có thể đi xuống dưới, tới đáy tàu, nơi đây chứa toàn hàng hóa. Chỉ cần tránh thoát nhân viên kiểm tra hàng hóa, coi như là an toàn.

Caledon Hockley cũng không thể mặc áo bành tô xuống tận khu G vào kho chứa hàng hóa tìm tôi chứ, cũng không phải tìm kẻ thù giết cha.

Tôi làm bộ mặt xúi quẩy, cào tóc ra sau đầu, sau đó hai tay xoa bóp lẫn nhau, đi dọc theo lan can đi xuống dưới. Nhiệt độ đột nhiên lên cao, còn có mùi vị than đá nồng nặc, tôi còn chưa đi đến cuối cầu thang thì thấy sàn tàu rung lên, giống như động cơ của RMS Titanic dưới chân tôi đang điên cuồng rung lên.

Tôi nhìn thấy bên dưới toàn là bã than đá, hi vọng nữ nhân vật chính không để ý khi tôi trả lại chiếc giày dính đầy than đá, tôi thoăn thoắt nhảy qua mấy bậc thang cuối cùng. Một chiếc xe chở đầy than đá lướt qua tôi, thợ đẩy xe gần như không thể tin được vào mắt mình, hắn tức giận hô to: "Tiểu thư, ngài sao có thể đi đến nơi này, chỗ này không phải nơi ngài nên đến."

Nồi hơi vĩ đại đang thiêu đốt than đã, một đống thợ đang vội vã dùng xẻng đổ than đá xuống đáy nồi, ánh lửa chiếu vào khuôn mặt dính đầy than đá, thợ đốt lò gào họng lên , "Làm việc cho tốt, mau mau, nhanh chút cho ta... Ngươi thế nào ở trong này, lập tức rời đi."

Hắn quay đầu nhìn thấy tôi cầm mép váy đứng bên cạnh cầu thang, gần như là muốn phát điên kêu to.

Tôi vô tội nhìn bọn họ, đột nhiên tay phải nâng qua đỉnh đầu, thân thể nhẹ nhàng làm ra một kiểu lễ cúi đầu phương tây. Tôi cười nói: "Quấy rầy, các vị." Nói xong nâng bước chạy về phía nồi hơi đang tỏa nhiệt, không biết đây là nồi hơi phòng số mấy, RMS Titanic có đường đi thông từ phòng nồi hơi đến phòng công nhân, những người công nhân phụ trách ở nơi này như một quân đoàn bí ẩn, không có một vị khách nhân nào có thể nhìn thấy bọn họ.

"Chờ một chút, cô không thể đi vào nơi đó, rất nguy hiểm." Thợ đốt lò cường tráng vung chiếc xẻng dài hô to.

Tôi phi nhanh lướt qua bên người họ, những con rắn lửa từ trong nồi hơi bò ra, nhiệt độ cao làm khuôn mặt vốn còn mang hơi lạnh từ khoang thượng đẳng xuống xua đi không còn. Tìm được phòng nồi hơi chứng tỏ tôi sắp đến khoang chứa đồ ở tầng chót, chỉ cần Caledon Hockley không dùng lực lượng để bắt vị hôn thê để tìm tôi, người bình thường căn bản không tưởng được tôi sẽ chạy được đến đây.

Bởi vì ngoài vị lắp ráp sư kia, không có một ai thấy tôi chạy vào .con đường dành riêng cho công nhân

Than đá cháy làm bốc lên từng vòng khói đặc tỏa ra bốn phía, tôi một đường chạy, khi gặp công nhân còn chào hỏi: "Đại ca, ngươi tốt, quấy rầy, công tác thuận lợi."

có một công nhân lễ phép buông xẻng hướng tôi gật đầu chào hỏi.

Tôi không ngừng chạy sâu vào phòng nồi hơi, thẳng đến khi nhìn thấy cánh cửa màu trắng, sau khi mở ra bên trong một mảnh yên tĩnh, tất cả giống như ảo giác, bên ngoài là phòng nồi hơi không ngừng phát ra tạp âm mà bên trong lại yên tĩnh dị thường, nó đại biểu cho nơi này chính là biển sâu.

Tôi quan sát khoang thuyền, đi vào khoang chứa hàng, nơi này chứa đầy hàng hóa, thùng bên ngoài được buộc chặt bởi dây thừng. Tôi xoa xoa tay dựa lưng vào một thùng hàng, ngẩng đầu nhìn lên thân tàu, mới từ phòng nồi hơi chạy ra một lát mà nhiệt độ thấp đã đánh úp lại, bao tay bởi vì muốn dùng bữa mà cởi ra, hi vọng phục vụ nhà ăn có thể tìm được chủ nhân của nó để trả lại.

Dựa vào thùng một lúc, tôi rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, chậm rãi phát hiện một chiếc xe ranault mới tinh, tôi đi đến một chỗ tương đối trống trải. Khom người đem giày cởi ra, vứt ở một bên, tôi nâng chân lên, làn váy bởi vì động tác của tôi mà chảy xuống đùi, trên chân đều là miệng vết thương vụn vặt, một ít là khi chạy như điên ở cảng Southampton tạo thành, mà vết thương xước chảy máu là do giày không hợp, hơn nữa là do tôi vận động mạnh nên cọ xát mới ra.

Để lại chân xuống mặt đất, tôi nhìn về phía bốn phía, lỗ tai mới từ phòng nồi hơi ồn ào chậm rãi khôi phục lại, nghe được tiếng động cơ thuyền.

Hôm nay là thứ tư ngày mùng mười tháng bốn, ngày RMS Titanic chính thức xuất phát.

Thời đại này, phương tiện giao thông lớn nhất thế giới, vĩnh viễn không chìm, con thuyền mộng ảo. Tôi gần như không thấy bất cứ kẻ nào, lực lượng nào có thể làm con thuyền này dừng lại.

Thẳng đến đêm khuya ngày mười bốn khi va vào tảng băng trôi mới thôi.

Tôi trầm mặc nhìn chằm chằm bốn phía, nơi này hết thảy đều biến mất, bao gồm khoang thượng đẳng, nhà ăn, khoang nồi hơi đầy hỏa diễm. Tinh thần vốn hưng phấn chậm rãi yên tĩnh, còn lại chỉ là tâm tình bi thương.

Chậm rãi thở ra một hơi, đem thứ đè nén trong lòng bỏ đi. Tôi biết cho dù có nói cũng không có ai tin tưởng tôi, cho dù có người tin tưởng, trừ phi người kia là Smith hoặc là Ismay, bằng không ai có thể làm RMS Titanic dừng lại.

Tay ôm ngực, buông đầu xuống, ánh mắt nửa khép, đột nhiên phát hiện vừa rồi tôi còn chưa khiêu vũ xong một điệu múa. Giống như nhập ma, tế bào toàn thân dường như đang gào lên, chỉ có ánh mắt khiêu vũ làm thân thể ghen tị. Còn một khoảng thời gian nữa mới tới bình minh, có lẽ trước khi ngủ tôi có thể hoàn thành một điệu múa.

Nơi này chỉ có tiếng động cơ, không có âm nhạc.

Nhưng với tôi mà nói, giai điệu của bản nhạc đã dung nhập vào xương tủy của tôi, cho dù cả vũ trụ này chỉ còn lại một mình tôi, tôi cũng có thể múa máy tay chân để tìm ra quy luật của bản nhạc

Hai tay thong thả mềm mại từ trước ngực tạo ra động tác ưu nhã, kiễng bàn chân còn đang rướm máu. Tôi cụp đầu xuống, thân thể chậm rãi hướng về phía trước, hai chân kiễng lên tạo lực, hai tay chậm rãi vươn về phía trước, chậm rãi, nhẹ nhàng giống như một chiếc lông chim, cho dù xương cốt của ngươi đang kêu gào thảm thiết nhưng làn da bên ngoài lại không cảm thấy một chút lực lượng nào.

Tôi bắt đầu thay đổi ánh mắt bình tĩnh, trái tim trong lồng ngực bắt đầu đau đớn, tình cảm ở nhà ăn vừa rồi như lên men trào ra. Kì thực trong khiêu vũ chân chính sẽ không thể rơi nước mắt, nhưng cảm giác bi thương theo từng động tác thân thể mà trào ra.

Mũi chân chạm nhẹ giống như vũ công múa ba lê, hai tay hướng về phía trước, bàn tay chạm vào nhau, mười ngón tay đan lại.

Đây là trạng thái tĩnh trong vũ đạo —— ngươi đã sắp chết. Một nữ nhân, nàng yêu một người đàn ông.

Tất cả đều rời xa, xuyên không, tuyết trắng xóa ở đầu đường nước Anh quốc , đại biểu cho tử vọng của thuyền chở khách định kì, Jack cùng Rose, giống như nữ thần New York.

Tôi sắp chết, tôi yêu anh.

Đột nhiên thân thể yên lặng đổ về phía trước, hai chân tôi quỳ xuống, hai tay gắt gao ôm chặt thân thể, đầu rũ xuống.

Ôm chặt bản thân, quỳ gối trước mặt tình yêu. Đây là một loại đau thương, nàng gặp phải tử vong, nàng bị vứt bỏ.

Lạnh như băng bao trùm, liệt hỏa hóa lạnh, đây là một loại đau thương.

Tôi ngẩng đầu lên, có thể cảm nhận được cơ bắp ở cổ đang run lên. Hai tay vươn cực hạn về phía sau, đầu ngón tay ôn như lướt qua không khí, giống như vuốt ve làn da của người yêu. Nơi chứa hàng hóa biến mất trong mắt tôi, ánh mắt của tôi đau thương trong đêm tối, bốn phía một mảnh tĩnh lặng.

Khi tôi nhảy lên, hai chân tiếp xúc mặt đất, yên tĩnh biến thành trống trải. Nơi này chỉ có mình tôi là người xem.

Trong lòng tôi bi thương biến thành ngọt ngào, một nữ nhân yêu một người đàn ông, giống như hoa điệt hương nở rộ trong tháng năm. Động tác thân thể linh hoạt dường như mang theo lực lượng, tôi bắt đầu xoay trong, làn váy mở rộng như một đóa hoa.

Tôi hô hấp kéo căng cơ thể, thân thể mềm mại như nước, nhiệt tình bị dập tắt.

Một nữ nhân, yêu một người đàn ông.

Mà tử vong, mang hắn đi.

Bi thương lại dồn lên tứ chi, tôi hô hấp dồn dập, hai tay buông thõng không còn chút sức lực nào, phần eo hạ xuống phía sau.

Cuối cùng tôi ôm ấp cơ thể, nằm trên mặt đất nhìn lên bên trên.

Đây là một loại đau thương.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Nhược Lam về bài viết trên: Nam Cung Hiên, hamburg, hienheo2406
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bear_xig, heocandy90, song giang và 187 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

5 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

7 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 162, 163, 164

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

13 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

19 • [Hiện đại] Hello tiểu thư mặt than - Uyển Uyển

1 ... 16, 17, 18

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1131

1 ... 142, 143, 144



Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Cành hồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 293 điểm để mua Nhảy hip-hop
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 396 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 238 điểm để mua Gấu Pooh ngớ ngẩn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 494 điểm để mua Mèo hát
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Mèo bưng cơm
Công Tử Tuyết: Re: [Tổng hợp - Phân tích] Cung Cự Giải - Cancer
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo bưng cơm
TranGemy: CUỘC ĐỜI LÀ HỘP CHOCOLATE, CUỘC ĐỜI LÀ HỘP NỖI BUỒN
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 519 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 493 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 369 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 700 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 630 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 264 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 333 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua CiCi mít ướt
Shin-sama: có đạo hữu nào ở đây không
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 284 điểm để mua Tiên lá
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 244 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 579 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 550 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 476 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 332 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Ông trăng
Tuyền Uri: Thặc là phá của :no5:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 428 điểm để mua Bé xích đu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.