Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 12.10.2015, 08:05
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2027 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 46: Đại chiến mẹ chồng nàng dâu



edit: Bảo Ngân

Ngoài cửa sổ, vẫn là sấm to chớp giật, mưa to mịt mù, Hân Duyệt lẳng lặng đứng nhìn chằm chằm màn mưa, hồn nhiên không biết quần áo trên người đã ướt đẫm.

"Thiếu nãi nãi đi thay quần áo đi, bằng không sẽ sinh bệnh đó."

... ...

"Thiếu nãi nãi, đại thiếu gia về nhất định sẽ rất mệt, nếu người bị bệnh, đại thiếu gia còn phải chăm sóc người, chẳng phải là càng vất vả."

Hân Duyệt đờ đẫn bị Tiểu Nghiên dìu đến bên giường, thay một bộ quần áo.

Ngày giông bão thế này, có thể được ở trong một căn phòng lớn, không bị gió lùa mưa tạt, không cần lo lắng gì cả. Ăn no, mặc ấm, đây là hạnh phúc giản đơn nhất.

Ánh mắt thất thần xẹt qua mâm vải trên bàn, nàng thầm mắng chính mình: Hồ Hân Duyệt, ngươi thật không phải người. Nam nhân của ngươi ở ngoài vào sinh ra tử, mang lại cho ngươi cuộc sống sung túc, vậy mà ngươi lại còn ở đây oán thán vải không tươi.

Quả thật mình quá vô tâm, chỉ biết ỷ lại sự cưng chiều của chàng, lại chỉ lo tới cảm nhận của mình, không muốn ủy khuất bản thân làm chuyện mình không vui, lại chưa bao giờ nghĩ tới chàng.

Rất nhiều yêu cầu vô lí, chàng đều không từ chối. Bản thân mình vui vẻ, nhưng không nghĩ tới chàng có khó xử hay không.

Chàng ra ngoài lâu như vậy, chỉ biết là phải đi núi trà thu trà, cụ thể đi nơi nào, đường có xa không, sẽ đi qua những nơi nào, có nguy hiểm không? Những điều này chưa từng quan tâm tới, thậm chí vì một chút không vui đã muốn bỏ nhà đi, tuy biết chàng sẽ đau lòng lắm.

Là trời sinh mình không biết quan tâm người yêu? Hay là mình yêu chàng quá ít?

Nếu thật sự chàng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn......

Không nghĩ nữa.

Nàng không dám nghĩ tiếp nữa.

Chàng mau trở lại đi, ta nhất định sẽ bồi thường cho chàng. Ta thề nhất định đối tốt với chàng, sẽ không nhắc chuyện bỏ đi nữa, ngoan ngoãn nghe lời, không làm chàng khó xử nữa.

Ta nguyện ý vì chàng thay đổi chính mình......

Má Cát nói đúng, đương lúc chàng đang gặp nguy hiểm, ta có làm gì cũng vô dụng, cũng không thể đi cứu chàng, đến chỗ lão gia cũng chỉ càng thêm loạn.

Ta cũng chỉ có thể yên lặng cầu nguyện cho chàng thôi...... Có điều ta tin rằng, chàng nhất định sẽ bình an trở về, tình yêu của chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu thôi.

Hân Duyệt đờ đẫn suốt một đêm, lần đầu tiên khắc cốt ghi tâm cái gọi là sinh ly tử biệt.

Gần sáng, mưa lớn cũng ngớt hạt, bước vội trên đám cỏ non còn sũng nước, đi vào tiền thính.

"Cha."

Tề lão gia nhìn hai mắt sưng đỏ của con dâu, bất đắc dĩ thở dài: "Vân Hải đã mang theo người đi tìm, rất nhanh sẽ có tin tức."

"Cha, tối hôm qua nhất định chàng sẽ đi qua đó sao? Có thể chưa tới, hoặc là đã đi qua rồi không?" Hân Duyệt cẩn thận hỏi.

"Đình nhi làm việc luôn nghiêm túc, dựa vào lịch trình của nó, chuyện chưa đi qua là không có khả năng, nó không trì hoãn chuyện gì cả."

"Vậy, có thể đã đi trước hay không?"

"Nếu là trong nhà có chuyện, có lẽ nó sẽ làm xong việc nhanh, tranh thủ trở về. Năm đó, lúc sinh Vân Thụ, ta cũng gấp rút chạy về trước hai  ngày. Nhưng bây giờ trong nhà không có chuyện gì quan trọng, nó cũng không cần bán sống bán chết tranh thủ thời gian." Thái độ của Tề lão gia rất khẳng định.

Có điều Hân Duyệt lại có ý nghĩ khác, nhất định chàng sẽ xuất phát về trước, nếu có thể sớm hai ngày, vậy hôm nay là đến rồi.

"Nếu cảm giác của con đúng, buổi chiều hôm nay chàng sẽ trở về."

Thải Vân đỡ Tề phu nhân vào cửa, trùng hợp nghe thấy câu đó, Tề phu nhân nhướng mày, nhìn đôi mắt có vẻ vừa mới khóc. Đối với những lời Hân Duyệt nói từ chối cho ý kiến, bà đương nhiên hy vọng con mình mau trở lại, nhưng cũng không tin tưởng những lời này, bởi vì khả năng quá nhỏ.

Thải Vân dìu mẫu thân ngồi xuống, nói: "Cảm giác của đại tẩu rất chuẩn, con nghĩ đại ca chắc là sắp về rồi."

Lão gia yên lặng thở dài, nam nhân luôn không tin những thứ gọi là cảm giác kiểu này.

Những người khác lục tục tiến vào, một đám lắc đầu thở dài.

Đợi đến trưa cũng không có chút tin tức, Tề lão gia bảo mọi người tản ra, Hân Duyệt cảm thấy hai chân mềm nhũn, trên người đầy mồ hôi, cứ như là tuột đường huyết. Đành phải miễn cưỡng nhét vào miệng mấy muỗng cơm, uống một ly nước đường, hồi phục một chút thể lực.

Sau giờ ngọ, trời đột nhiên nóng nực, đành phải tắm rửa một cái, mới cảm thấy không chóng mặt hoa mắt nữa.

Đứng ở phủ cửa nhìn về phía cửa sông phía xa xa, sắc trời đã gần đến hoàng hôn, hay là hôm nay chàng không về?

Quay đầu nhìn trong phòng khách, Tề lão gia còn đang đi qua đi lại, thỉnh thoảng nhìn phía cửa, những người khác đều bất an ngồi trên ghế.

Nàng không cần ánh mắt của người khác, không thể ngồi trong phòng, liền ra cửa ngồi đợi.

Bên ngoài một trận ồn ào, yên lặng quay đầu lại, mừng rỡ phát hiện xa xa xuất hiện một đội thuyền, đảo mắt đã đến cửa.

Đứng trước thuyền là chàng, thật sự là chàng, tuy nhiên vừa đen vừa gầy, nhưng chắc chắn là chàng, không có sai.

Chỉ có chàng mới có bóng dáng cao ngất như vậy, chỉ có chàng mới có ánh mắt sáng ngời đó, chỉ có chàng mới có thể mỉm cười ấm áp với nàng như vậy......

Hắn phi thân lên bờ, bước đến gần cửa, giang hai tay nhìn nàng.

Nàng vội chạy tới, nhào vào lòng hắn.

Ấm áp quá, là độ ấm trong ngực hắn. Âm thanh này, là nhịp tim đang đập vang dội. Còn có vòng tay ấm áp đang ôm nàng thật chặt, rất lâu chưa buông ra.

Dù sao ở Uyển châu mọi người đều biết Tề đại thiếu gia và thiếu nãi nãi ân ái, cũng không sợ diễn thêm một lần cho bọn họ xem.

"Có nhớ ta không?"

"Dạ."

Nàng lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn hắn.

Mặt hắn trầm xuống, "Mắt nàng sao vậy? Ai khi dễ nàng?"

"Lo cho chàng, tối qua không ngủ, nào có ai khi dễ thiếp."

Hắn mỉm cười, kéo tay nàng đi vào phủ.

Mọi người đã ra đứng ở cửa, lão gia, phu nhân mỗi người một bên kéo tay hắn hỏi thăm.

Hân Duyệt ngược lại đẩy ngược về sau, Vân Hải đi lên nhỏ giọng nói: "Đại tẩu, từ giữa ngọ đến bây giờ, đại ca trừ bỏ hỏi sức khỏe cha mẹ, còn lại đều hỏi thăm tẩu đó."

Hân Duyệt mặt hơi đỏ lên,  mím môi cười.

"Đình nhi chắc đói rồi, mau ăn cơm đi."

Mọi người ngồi xuống, rất nhanh đồ ăn được bưng lên.

Hân Duyệt không ngừng gắp thịt bỏ vào bát Vân Đình, không nói gì, ánh mắt lại như đang nói.

---- ăn nhiều thịt một chút, nhìn chàng gầy đi kìa.

---- gầy là do nhớ nàng đó, nàng cũng ăn nhiều vào, tiều tụy như vậy, nhìn thấy ta đau lòng.

Hắn nháy nháy mắt, chu miệng với nàng.

---- ta rất nhớ nàng.

---- thiếp cũng vậy.

Tề phu nhân hiển nhiên không hài lòng con mình không chịu ăn cơm, lại cùng con dâu mắt đi mày lại.

"Đình nhi, mau ăn cơm."

"Dạ, mẹ."

Hân Duyệt mỉm cười nhìn hắn ngồm ngoàm ăn cơm, bản thân lại quên mình cũng đang bụng rỗng.

"Mau ăn, ngốc quá, ăn nhiều chút."

Tề Vân Đình nghiêng đầu qua, nhỏ giọng nói.

Thải Vân thỉnh thoảng trộm nhìn bên này, bưng bát cố giấu ý cười.

Thật vất vả ăn xong cơm, tất cả mọi người đến nhà chính ngồi.

Tề Hưng lấy đến mấy hòm, mở tất cả ra.

Thì ra bên trong là lễ vật tặng mọi người, tặng Tề phu nhân một thanh Bạch ngọc bát bảo Cát tường như ý. Tề lão gia là một cây long đầu quải trượng, trên đùi ông có thương tích, mỗi khi bệnh cũ tái phát, đều cần phải chống gậy.

Tặng Vân Thụ một chiếc nghiên mực quý, Vân Hải là một thanh nhuyễn kiếm.

Hai vị di nương mỗi người một đôi vòng ngọc, Thu Sương, Thải Vân, Thải Hà, Thải Điệp mỗi người một khối ngọc bội.

Nhị di nương cười nói: "Thành hôn rồi, đúng là khác trước, bắt đầu mua lễ vật tặng chúng ta."

Mọi người ai cũng vui mừng.

Hân Duyệt trừng mắt nhìn hắn, hừ lạnh một tiếng.

Tề Vân Đình cười kéo kéo tay áo của nàng---- đồ ngốc, còn có thể không có của nàng? Đợi về phòng lấy cho nàng xem.

Hân Duyệt tránh thoát, mím môi không để ý tới hắn.

"Đình nhi, mau nói mẹ biết, sao con lại về sớm hơn thế?"

"A, cũng không có gì, chỉ là nhớ nhà, nên hoàn thành công việc sớm một chút, quay về sớm hơn."

Tam di nương hai mắt mỉm cười, nhếch miệng, ánh mắt đảo qua Hân Duyệt, chưa nói cái gì, có điều ý tứ rõ ràng,-- là quá nhớ người ta đúng không.

Tề Vân Đình kể vài chuyện thú vị trên đường, đêm dài, nhị phòng, tam phòng đều cáo từ đi rồi.

Hân Duyệt cũng cố ý trở về phòng, chỉ là Tề phu nhân lại mang bộ dáng nghe mãi không đủ.

"Đình nhi, đêm nay ngủ ở chỗ mẹ đi, trò chuyện với mẹ." Tề phu nhân vẻ mặt rất hiền lành. (bạn editor vẻ mặt rất ba chấm: chèn ơi, ước chi mẹ ta cũng thương ta như vậy)

Hả!? Đây là yêu cầu vô lí gì nữa, người ta vất vả lắm mới chờ người trở về, nói cũng chưa nói được gì, bà lại muốn giữ người?

Hân Duyệt vội bắt lấy tay áo Tề Vân Đình.

"Mẹ, con mệt, muốn về nghỉ ngơi sớm một chút. Con bất hiếu, hại nương tối hôm qua lo lắng cả đêm, hôm nay người nghỉ sớm chút đi. Chi bằng ngày mai con lại đến trò chuyện với mẹ."

"Gì, trước kia con ra ngoài không phải đều ngủ ở chỗ mẹ sao, không sao hết, mệt thì con cứ ngủ."

"Trước kia......" Trước kia người ta không phải không có vợ hay sao?

Tề lão gia nhìn ra khó xử của con trai: "Đình nhi đã thành hôn, để nó về viện của nó đi."

"Thành thân thì sao, mãi đến khi lão thái gia và lão thái thái tạ thế, còn không phải mỗi lần ông ra ngoài trở về đều ở lại viện của lão thái gia ba ngày hay sao."

Tề lão gia trên mặt hiện lên một tia xấu hổ, quay mặt đi, không nói.

Hân Duyệt trong lòng thầm mắng, con bà nó, còn có gia phong kiểu này sao.

Vân Hải cũng không vừa ý mẹ già của mình, người ta tiểu biệt thắng tân hôn, mẹ già cũng đừng giơ gậy đánh uyên ương chứ.

"Mẹ, đại ca một đường vất vả, mệt lắm rồi. Cho huynh ấy trở về nghỉ ngơi đi, nếu không để con nói chuyện với mẹ nha."

Tề phu nhân vẻ mặt mất hứng, năm đó trượng phu của bà ra ngoài trở về trước tiên là hầu cha mẹ, bây giờ đứa con ra ngoài trở về, lại đến chỗ vợ nó. Sao cả hai đời bà đều thua thiệt vậy.

Nhìn sắc mặt mẹ già, lại nhìn Hân Duyệt lặng lẽ mím mím môi, Tề Vân Đình mang vẻ mặt bất đắc dĩ.




Đã sửa bởi baonganpham lúc 11.02.2017, 13:30.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Hồng's Tuyền, Jindo321, MicaeBeNin, bichvan, lena2607, lumymieu, matnhung15, myduta, yuriashakira
     

Có bài mới 07.02.2017, 00:53
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2027 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý (drop) - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 47: Tiểu biệt VS tân hôn


Nhìn sắc mặt mẹ già, lại nhìn nàng dâu lặng lẽ mân mê cái miệng nhỏ nhắn, Tề Vân Đình vẻ mặt bất đắc dĩ.

Hân Duyệt bỗng nhiên nhớ tới mình đã từng thề rằng, không được làm cho chàng khó xử.

Vì thế đứng dậy: “Nếu đã có tiền lệ, vậy đêm nay chàng ở lại đi, ta đi về trước.”

Trong mắt Tề Vân Đình hiện lên thần sắc hoảng loạn, vụt đứng lên, bắt được tay nàng, “Đợi ta chút đã.”  Xoay người cầu xin nhìn về phía mẫu thân: “Mẹ......”

Tề phu nhân kiềm nén lửa giận: “Đi đi, các ngươi đều đi hết cho ta.”

Mặt xanh mét, rõ ràng nói là nói mát.

Hân Duyệt nhẹ nhàng đẩy tay hắn ra, “Chớ chọc mẹ tức giận, chàng hãy ở lại đi.”

Tuy vậy vẫn có một chút uất ức, trong mắt mờ sương.

Xoay người đi nhanh, sợ mình sẽ đổi ý.

Tề Vân Đình đuổi tới cửa, bất đắc dĩ nhìn bóng dáng nàng đi xa.

Tề phu nhân lạnh lùng nhìn, trong lòng chua xót: “Quả nhiên là cưới vợ quên mẹ, năm đó cha con xuất môn trở về thì ở trong viện của cha mẹ ba ngày, ta lôi ta kéo cũng không nhúc nhích. Tại sao trong lòng con ta lại không có người mẹ như ta chứ?”

Tề Vân Đình quỳ rạp xuống đất, “Con bất hiếu, xin mẫu thân trách phạt.”

Tề phu nhân yên lặng nhìn hắn, dù sao cũng là con trai bảo bối của bà, làm sao có thể trách phạt được đây?

Nhìn bộ dáng ủ rũ của hắn......

“Thôi, tối hôm qua ta cũng không ngủ được, bây giờ mệt mỏi muốn ngủ sớm, các ngươi đều trở về đi, ta muốn nghỉ ngơi.”

Vân Hải và Thải Vân kéo Tề Vân Đình cùng nhau lui ra ngoài, Tề lão gia cũng đi tới chỗ Tam di nương. (bạn ấy tên Thải Vân, convert ghi là áng mây, lúc trước không biết nên mình chém đại là Vân Tĩnh, cả nhà thông cảm)

Vừa tới đoạn rẽ, Tề Vân Đình liền chạy như điên, Vân Hải cùng Thải Vân ở phía sau nhìn bóng dáng của hắn len lén cười.

Một đường chạy như điên, cuối cùng trước khi Hân Duyệt vào cửa liền ôm được nàng vào lòng.

Hân Duyệt giật mình cười, mới phát hiện trên mặt hắn đầy mồ hôi, nâng ống tay áo lên nhẹ nhàng lau cho hắn. “Chàng chạy làm gì, trời nóng như vậy.”

“Giận sao?”

“Không có.”

Ôm nàng vào nhà, keo kiệt không chịu để nàng xuống ghế, lại để cho nàng ngồi trên đùi mình.

“Còn nói không có, vừa rồi nhìn thấy nàng uất ức tới phát khóc.” Khẽ vuốt hai má của nàng.

“Uất ức đúng là có một chút, nhưng mà ta không có giận.” Cánh tay vòng lên cổ hắn, mỉm cười nhìn hắn nói: “Trước kia là ta không đủ quan tâm chàng, luôn khiến chàng khó xử, bây giờ ta quyết định, sau này sẽ nghĩ cho chàng nhiều hơn, sẽ không làm khó chàng.”

Tề Vân Đình cười ha ha, cắn nhẹ một ngụm lên đôi môi đỏ mọng: “Duyệt Duyệt của ta còn nhỏ mà. Ngốc quá, nàng vui vẻ ta liền vui vẻ, không cần miễn cưỡng chính mình.”

Vói tay vào trong ngực, lấy ra một vật.

“Bình an khấu?” Hân Duyệt nhận lấy, cẩn thận đánh giá. “Nhưng cái này thật kì lạ nha, sao lại một bên là màu đỏ, một bên là màu trắng.”

*Bình an khấu: là miếng ngọc hình tròn có lỗ ở giữa giống như đồng tiền mà mọi người vẫn thấy trong phim cổ trang người ta hay đeo.

Tề Vân Đình cầm lấy, đeo vào cổ nàng, “Đây là đặc sản ở núi Phượng Hoàng, Phượng Huyết thạch, rất hiếm có. Trên mặt có bùa chú, màu trắng là màu nguyên bản của nó, màu đỏ bên này để dự báo tốt xấu. Nàng phải để nó kề sát da thịt,”  Hắn nhét ngọc vào bên trong quần áo của nàng.

A, vừa vặn chạm vào hai gò núi, thiệt là chiếm được tiện nghi lớn.

“Ngọc có linh tính, năm rộng tháng dài, chúng ta sẽ tâm ý tương thông, vô luận cách xa nhau bao xa, đều có thể xác định đối phương có bình an hay không. Như vậy, sau này ta ra ngoài nàng cũng không cần lo lắng, nếu màu đỏ vững vàng, không nghiêng lệch, nói lên ta không có nguy hiểm.” Hắn còn nhìn chằm chằm vào mắt nàng.

Hân Duyệt nửa tin nửa ngờ gật gật đầu.

“Chàng chắc là mệt mỏi rồi, chi bằng pha nước ấm, ta tắm cho chàng.”

“Được.” Hiếm khi Duyệt Duyệt nhiệt tình như hôm nay.

Làn da màu lúa mạch ngập trong nước, nàng đứng ngoài bồn tắm xõa tóc cho hắn, “Trước kia, nha hoàn nhà chàng có hầu hạ chàng thế này không?”

“Nào có, ta đều là tự mình tắm rửa.”

Cái này còn tạm chấp nhận được.

“Theo ta thấy, đại thiếu gia như chàng không phải là sống an nhàn sung sướng sao? Cô Tiểu Hồng đó...... Ôi chao, đúng rồi, không phải chàng nói rất nhanh là bắt được cô ta sao, như thế nào đến bây giờ còn không có tin tức?”

Trên mặt Tề Vân Đình hiện lên một tia mất tự nhiên, muốn nói lại thôi.

“Ha ha, ngượng ngùng rồi chứ gì. Cũng phải thôi, biển người mờ mịt, tìm một người nào có dễ dàng như vậy. Chàng cũng đừng sốt ruột, dù sao bây giờ chúng ta sống rất tốt, cũng không có gì nguy hiểm, sẽ không truy cứu tiếp nữa. Làm cho chó cùng rứt giậu có lẽ càng phiền toái.”

Tề Vân Đình nâng tay áy náy vỗ vỗ mặt của nàng, “Duyệt Duyệt có thể nghĩ như vậy thật là tốt.”

Ngón tay thon dài xuyên qua đầu tóc đen dày, nhẹ nhàng xoa da đầu, làm cho người ta thoải mái toàn thân thả lỏng.

Đầu ngã vào cạnh bồn tắm, nhắm hai mắt lại, chỉ chốc lát sau, hô hấp đều đều, hắn vậy mà lại ngủ mất.

Hắn quá mệt mỏi, chắc là ngày đêm không ngừng chạy về.

Hân Duyệt nhẹ nhàng giúp hắn gội đầu, cố gắng không động đến hắn, vì không muốn quấy rầy hắn đang ngủ.

Dùng khăn chậm rãi chà lau vùng xương quai xanh, bàn tay xoa nắn khuôn ngực cường tráng của hắn, còn có cơ bụng......

Không cẩn thận đụng tới một chỗ lửa nóng, bị hắn bắt lấy cánh tay định kéo vào bồn tắm, “Cùng nhau tắm.” Giọng nói khàn khàn của hắn truyền đến.

“Ưhm, buồi chiều ta đã tắm rồi, chàng đã tỉnh, vậy nhích về phía trước chút đi, ta giúp chàng chà lưng, không thể ngâm lâu, nước lạnh hết rồi.”

Hắn cười, nhưng lại nghe lời xê dịch thân mình: “Biết vi phu trở về, liền nhịn không được tắm trước rồi.”

Hân Duyệt cười mắng: “Hừ, trời nóng như vậy, có ngày nào mà không tắm đâu.”

Được bàn tay nhỏ bé của nàng xoa nắn phía sau lưng, thật đúng là thoải mái.

“Tốt lắm, mau ra đây đi, ta giúp chàng lau khô tóc rồi, còn chàng tự lau người đi.”

Thân hình cao lớn của Tề Vân Đình bước ra khỏi bồn tắm, xấu xa cười: “Duyệt Duyệt giúp ta lau đi, hôm nay nàng cứ hầu hạ ta thật tốt, ngày mai ta lại chắm sóc nàng.”

Chăm sóc? Là chiếm tiện nghi của người ta thì cứ nói.

Hân Duyệt đúng là vẫn còn có chút ngượng ngùng, lựa chọn bắt đầu từ phía sau, sau lưng tinh tráng, cái mông rắn chắc, hai chân hữu lực, vụng trộm nuốt nước miếng.

Phía trước lại càng không có cách nào khác lau, lồng ngực rộng lớn còn vươn bọt nước, muốn bao nhiêu gợi cảm có bấy nhiêu gợi cảm, phần thắt lưng dẻo dai, phía dưới...... Nàng hít sâu một hơi, hay là một tháng này dồn nén lại lâu ngày, lớn như vậy.

Sợ tới mức không dám xem nhiều, ngồi xổm xuống lau bắp đùi cơ bắp rõ ràng, hoàn toàn không có chút mỡ thừa.

“Ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu?” Âm thanh của hắn từ đỉnh đầu truyền đến.

“Hả? Cái gì?” Ngẩng đầu nhìn hắn, vô cùng không khéo là môi xẹt qua cái nóng hổi đang đứng thẳng kia, đôi môi cũng nóng lên, trên mặt liền vô cùng lo lắng.

“A,... ...” Hắn hít sâu một hơi mới đứng vững được, “Hôn nó, mau.” Trong ánh mắt đã sắp bốc cháy.

Cái gì? Hôn nó?

Hân Duyệt do dự nhìn chằm chằm cái trước mắt đã phóng đại N lần, nó nóng rực đến làm cho người ta sợ hãi.

Tề Vân Đình hiển nhiên không hài lòng do dự của nàng, vươn tay ấn đầu nàng xuống, để cho nóng rực của mình hôn lên môi nàng.

Ta không muốn hôn nó, Hân Duyệt kháng nghị dùng răng nanh nhẹ nhàng cắn đỉnh đầu của nó, lại bị hắn nhân cơ hội đưa vào trong miệng.

“Ưhm...... Không cần.” Tay của hắn áp sát phía sau, không có đường lui.

Miệng phồng lên làm nàng khó chịu, may là có vẻ hắn nhìn ra điểm này, rút ra một ít.

Còn may, a, không, sao lại vào nữa rồi.

Hơn nữa hình như lại lớn hơn.

Tề Vân Đình ôm ghì lấy nàng, nhanh chóng xóa bỏ trói buộc trên người, đặt nàng lên giường.

Meo meo, người ta không có quần áo mặc đây này, như vậy rồi sao mặc được nữa? Rõ ràng là tên biến thái phá gia chi tử thích hưởng thụ khoái cảm xé quần áo.

Nhìn đôi mắt nàng long lanh, hắn uấn giận trừng phạt nàng không tập trung.
--- ----
Đôi lời: Lâu quá mới edit lại truyện này, nhằm ngay cảnh này mà khai trương thiệt đúng là “may mắn”, haha. Mình không rảnh, nhưng bỏ thì hơi tiếc nên quyết định làm lại truyện này, có lẽ hơi lâu, cũng không có lịch post ổn định. Mong mọi người vẫn ủng hộ ^^
p/s: chương sau có H, à mà cho dù H thì mình cũng chẳng hiểu gì để edit cả, với lại chương sau không ảnh hưởng tới mạch truyện. Có nên cắt không mọi người?


Tập tin gởi kèm:
Chú thích: bình an khấu
...oi-jewelry-1-jpg.jpg
...oi-jewelry-1-jpg.jpg [ 230.05 KiB | Đã xem 5411 lần ]


Đã sửa bởi baonganpham lúc 08.02.2017, 20:45.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: MicaeBeNin, Mưa biển, yuriashakira
     
Có bài mới 08.02.2017, 02:16
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2027 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 48: Tiểu biệt VS tân hôn 2

edit chương này thiệt là ba chấm . . .

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Dưới lực tác động thật lớn của cua đồng (Hà Giải, đồng âm với hài hòa)*, ta phải ngoan ngoãn giương cờ trắng đầu hàng. Để kỷ niệm công lao vất vả của cua đồng đại nhân, ta sẽ tặng mọi người một đoạn H cua đồng cải biên. (*cái này mình cũng không rõ lắm, có lẽ cảnh H ở bên kia bị cấm nên tác giả thế cua đồng vào hay sao đó, hoặc là một cách chơi chữ, mình không rành tiếng Trung nên không biết)

Bàn tay có vết chai mỏng dán lên đồi núi, Cua Cua nhịn không được phát ra một tiếng thở dốc, bàn tay to âu yếm bao lấy nơi tròn đầy, ngón tay thon dài khiêu khích đỉnh mềm mại.

Trong lúc thâm tình vỗ về chơi đùa, sắc mặt Cua Cua càng thêm ửng hồng, đỉnh núi trở nên càng thêm đẫy đà no đủ.

Cảnh đẹp mất hồn làm Đồng Đồng nhịn không được hít sâu, cũng làm cho gậy gộc dưới thân Cua Cua càng lúc càng buộc chặt.

“Nhớ ta không?” Nỉ non bên tai nàng.     

“Dạ.”

Để thưởng cho Đồng Đồng đã đáp lại, cúi đầu, hôn lên quả đào sớm thẳng đứng, tận tình hôn mút, không chỉ chuyển động đầu lưỡi, thậm chí còn cắn nhẹ, quyến rũ Cua Cua đến mất hồn.

Đầu ngón tay khiêu khích từ bên chân non mịn tiến dần lên, chẳng mấy chốc đã va chạm chỗ tối giữa hai chân Cua Cua, cùng nhau Cua Đồng......

Cua Cua theo bản năng khép chặt hai chân, tựa hồ muốn né tránh Đồng Đồng đụng chạm.

Không để ý Cua Cua tránh né, chân cua thon dài kiên định tham tiến vào vỏ cua, nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa hoa viên Cua Đồng.

“A......” Cua Cua vặn vẹo thân mình, khiêu chiến nhẫn nại cực hạn của Đồng Đồng.


Vốn định hung hăng hôn xuống, có lẽ Đồng Đồng chờ không kịp, một tháng dày vò, Đồng Đồng nhịn đủ lâu rồi.

Giờ phút này, động hẹp bao lấy chân cua, một tháng không có mở ra vỏ cua, nó càng chật hẹp.

Lần sau ta sẽ hôn nàng, hôm nay trước hết để cho Cua Đồng đến yêu nàng đi.

Đồng Đồng rút chân cua ra, mặc cho dịch Cua Đồng của Cua Cua tùy ý chảy xuôi, làm cho Cua Cua hư không khát cầu Đồng Đồng tiến vào.

“Đồng Đồng......”

“Cua Cua, ta đến đây.”

Từng chút tiến vào vỏ cua, lâu lắm chưa đi đến đây, Đồng Đồng sợ đột nhiên xâm nhập sẽ xé rách vỏ Cua Cua.

Đồng Đồng □ Cua Đồng mang đến cảm giác mất hồn Cua Đồng, sung sướng làm cho Đồng Đồng tựa như con ngựa thoát cương, ôm chặt Cua Cua mạnh mẽ Cua Đồng, cùng nhau mang đến cảm giác Cua Đồng.

“Cua Cua, nhớ nàng muốn chết.”

Trong từng đợt Cua Đồng cuồng dã, Cua Cua động đậy thân mình, không khống chế được ngâm khẽ, đạt tới cao trào.

Lại một trận Cua Đồng mãnh liệt, Đồng Đồng cuối cùng cũng được thỏa mãn, trong lần Cua Đồng mãnh liệt cuối cùng, để lại toàn bộ cua con nóng rực trong chỗ sâu nhất của Cua Cua...... (cảm giác bây giờ của edit là Cua Đồng bò ngang đường, sau này không dám edit H nữa :v)

Mặt trời lên cao, Hân Duyệt ngồi trước gương đồng quay trái quay phải nhìn kiểu tóc Má Ngô mới chải cho mình.

Má Ngô cười trìu mến, lúc đại thiếu gia không ở nhà, thiếu nãi nãi không để ý kiểu tóc của mình, mà nay...... Thật đúng là ‘nữ vi duyệt kỷ giả dung’ mà.

-------làm phiền chút xíu------

“Sĩ vi tri kỷ giả tử, nữ vi duyệt kỉ giả dung” – kẻ sĩ chết vì tri kỷ, con gái làm dáng vì người yêu mình. Đây là câu nói của Dự Nhượng, một người nước Tấn sống vào cuối thời Xuân Thu tại Trung Quốc. Ông là thích khách nổi tiếng bậc nhất thời đó.

--- ----mời các bạn đọc tiếp---- ---

Ở góc hành lang ngoài cửa, Tiểu Nghiên bị đại thiếu gia chặn đường.

“Những ngày ta không ở nhà, thiếu nãi nãi có phải bị kinh sợ chuyện gì không?”

“Không...... Không có.” Tiểu Nghiên xoa nắn góc áo.

Ánh mắt lạnh thấu xương đảo qua, giữa mùa nóng nàng vẫn là cảm thấy lạnh phát run, ngập ngừng nói: “Thiếu nãi nãi không cho nói.”

“Nói.” Âm thanh tức giận mang theo áp lực ngàn quân.

Tiểu Nghiên sợ tới mức chân mềm nhũn, thiếu chút nữa quỳ xuống: “Dạ, Mấy...... Mấy ngày hôm trước, thiếu nãi nãi nói dưa và trái cây vừa hái xuống là ăn ngon nhất, nô tỳ đã nghĩ đến phòng bếp ở hậu viện có một mảnh vườn rau. Vốn...... Vốn nô tỳ muốn đi hái một chút cho thiếu nãi nãi ăn, nhưng người nói tự mình hái ăn mới ngon, liền đi cùng nô tỳ. Ai ngờ người giữ vườn rau què chân Khoái Tam thả một con rắn đi ra, vốn người phương Nam không quá sợ rắn, có lẽ bởi vì thiếu nãi nãi là người phương Bắc, nên bị dọa không nhẹ.”

“Khoái Tam?” Tề Vân Đình hừ lạnh một tiếng, bước về hướng vườn rau.

Tiểu Nghiên nhìn bóng dáng đại thiếu gia đi xa, mới hoang mang rối loạn chạy vào nhà: “Thiếu nãi nãi, không xong rồi, người dặn nô tỳ không nói sự thật, đại thiếu gia tra hỏi nô tỳ không dám không nói, bây giờ ngài đã đến vườn rau.”

Hân Duyệt vừa nghe, vội vàng đứng dậy nhấc váy đuổi theo, nàng vốn không muốn cho hắn biết, là không muốn để chút việc vặt này làm phiền hắn. Tên Khoái Tam kia bình thường hay dọa đám nha đầu, bọn họ cũng đâu có làm sao. Không muốn để người ta nói mình thật yếu ớt, chấp nhặt mãi một chuyện nhỏ.

Xa xa nhìn thấy Tề Vân Đình khoanh tay mà đứng, Khoái Tam khập khiễng đi tới trước mặt đại thiếu gia, không đợi đứng vững, trên mặt đã trúng hai cái tát tay.

Gã té trên mặt đất, xoa xoa khóe miệng máu tươi, giãy dụa đứng lên.

Trong lòng âm thầm hối hận, ngày đó Tiểu Nghiên cố ý nhấn mạnh người đó chính là đại thiếu nãi nãi, chính là cảnh cáo gã thành thật một chút. Nhưng gã vừa thấy khuôn mặt nhỏ nhắn như hoa như ngọc của thiếu nãi nãi, liền ngứa tay thả một con rắn ra ngoài.

Bình thường đám tiểu nha đầu nhiều lắm cũng chỉ mắng gã hai câu, nhưng ai biết thiếu nãi nãi là người phương Bắc, cực sợ rắn. Sợ tới mức hoa dung thất sắc, chạy trối chết.

Bọn hạ nhân làm việc ở phòng bếp chỉ nhìn từ xa, ai cũng không dám dính vào.

Có nha đầu to gan lặng lẽ nói: “Đáng đời, lão già lưu manh, sắc quỷ, đáng bị đại thiếu gia đánh chết.”

Má Lí yên lặng không nói, trống ngực đánh dồn dập.


Hân Duyệt đuổi tới trước mặt, Khoái Tam vừa mới đứng lên, nàng giữ chặt cánh tay Tề Vân Đình: “Bỏ đi, đừng đánh, chẳng qua là một con rắn nhỏ, hắn cũng không làm gì ta.”

Không thế nào?

Tề Vân Đình nhớ tới tối hôm qua trong lúc ngủ mơ nàng ôm chặt lấy mình, đầu đầy mồ hôi kinh hô: “Vân Đình cứu ta, Vân Đình cứu ta.”

Giận không kềm được.

Một cước tức giận đạp tới, Khoái Tam lướt qua một luống cải dầu, bay qua một luống rau hẹ, ngã sấp xuống luống dưa chuột, đè nát hai gốc dưa.

Hân Duyệt đến cản trước người Vân Đình: “Đừng đánh, đánh như vậy sẽ chết người.”

“Hôm nay ta sẽ đánh chết hắn, bằng không khó tiêu mối hận trong lòng của ta.”

“Nhưng mà, chàng thật sự đánh chết hắn, ta sẽ mỗi ngày gặp ác mộng.” Kéo tay hắn, túm trở về.

Hắn quay đầu nhìn về phía Hân Duyệt, ôn nhu nói: “Đừng sợ, có ta ở đây, quyết không cho nàng chịu nửa điểm uất ức.”

“Ta không muốn chàng đánh hắn, chúng ta trở về đi.”

Quàng qua bờ vai nàng, vỗ nhẹ nhẹ, ý bảo nàng không phải sợ.

“Thu dọn đồ đạc của ngươi, cút ra ngoài cho ta, về sau đừng để ta nhìn thấy ngươi.” Vài năm trước, buổi sáng hắn ra ngoài gặp một tên ăn mày té xỉu trước cửa Tề gia, có lòng tốt thu nhận gã. Không nghĩ, vài năm nay không lo ăn uống, làm cho Khoái Tam quên chính mình họ gì, cũng dám thả rắn hù dọa đại thiếu nãi nãi, mà nay, Tề Vân Đình làm sao có thể giữ lại gã.

“Đại thiếu gia, đại thiếu gia, tiểu nhân đáng chết, ngài đừng đuổi ta đi, rời Tề phủ ta cũng chỉ còn đường chết.” Gã dập đầu như giã tỏi.

Tề Vân Đình quay đầu nói với Tề Hưng: “Lập tức dọn dẹp sạch sẽ nơi này.”

“Dạ.”

Nhìn bóng dáng vợ chồng đại thiếu gia đi xa, mọi người không khỏi run rẩy, đại thiếu gia đây là lập uy giúp thiếu nãi nãi.

Dám thừa dịp hắn không ở nhà lại khi dễ thiếu nãi nãi, tất nhiên không có kết cục tốt.

“Má Lí, bà làm sao vậy, sao lại ngồi ở đây?”

Ngươi cho là ai rảnh mà ngồi đó, chẳng qua là chân run rẩy thôi.

Một ngày mưa to hôm trước, không có đi mua hoa quả tươi, đã đem những quả vải ngon nhất tới chỗ Nhị di nương, ai ngờ buổi tối đại thiếu nãi nãi đột nhiên gọi Tiểu Nghiên tới lấy quả vải, đành phải đem những quả vải khô vài ngày trước cho nàng.

Chuyện này đại thiếu gia mà biết, má Lí vỗ vỗ lồng ngực, chỉ sợ một cước ta sẽ mất mạng.

“Ăn nhiều một chút, ăn xong mang nàng ra ngoài chơi.” Không ngừng gắp rau cho nàng.

“Thật sao?”

“Ha ha, những ngày nay ở nhà buồn lắm rồi đi.”

“Dạ.” Hân Duyệt và hai đũa cơm, “Ta ăn no rồi.”

Tề Vân Đình sủng nịch cười cười, nhặt hạt cơm bên miệng nàng, bỏ vào miệng mình.

Lúc ra khỏi cửa lớn, quản gia cung kính vái chào, Hân Duyệt liếc xéo nhìn lão chưa nói cái gì.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: LittleMissLe, MicaeBeNin, Mưa biển, bichvan, hh09, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hautran25121990, LinMin, na na nguyễn, Rouge, thienbang và 137 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

18 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137



Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.