Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 381 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 31.01.2017, 21:12
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 547
Được thanks: 2696 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 98: Quá muộn em không có biện pháp đi về


“Ngoan…..” Nam Cung Kình Hiên thương yêu ấn một nụ hôn lên mặt cô: “Sau này tôi sẽ không bắt nạt em nữa, đừng sợ, tôi sẽ nhẹ nhàng…..”

Tâm hoảng ý loạn, anh rất muốn có được cô gái này, nhưng căn bản là không có biện pháp khiến cô cam tâm tình nguyện khuất phục, chỉ có thể dụ dụ dỗ dỗ, dùng mê ly kích tình để cô mê loạn cùng mình một lúc! Yêu, vốn là không đủ tỉnh táo để phán đoán mà chỉ có mất khống chế và điên cuồng!

Đôi mắt Dụ Thiên Tuyết rưng rưng lệ, có chút thống khổ, có hơi e ngại, trong trạng thái vô cùng thanh tỉnh bị anh chạm vào một tất một tất da thịt, đang ban ngày ban mặt mà nơi yếu ớt mẫn cảm phơi bày trong mắt anh, bị trêu chọc không tránh khỏi phát ra tiếng rên khe khẽ, cô thở dốc kịch liệt, một hồi trời đất quay cuồng cô được đặt trên ghế sofa rộng rãi mềm mại.

“Ưm!” Bất thình lình, cảm giác được vật nóng bỏng và sưng trướng đâm vào trong cơ thể, nháy mắt Dụ Thiên Tuyết than nhẹ một tiếng đau đớn thống khổ ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên, cơ thể khẩn trương thừa nhận, người đàn ông ở trên người cô nhất thời hít sâu một hơi, gương mặt tuấn tú ửng đỏ suýt nữa không nhịn được mà bắn ra.

“Đừng chặt thế này….. Đáng chết, em thả lỏng một chút…..” Nam Cung Kình Hiên khàn giọng nói xong thì cúi người ôm chặt thân thể cô dịu dàng dụ dỗ, kiềm chế động tác thật chậm mà có tiết tấu: “Ngoan..... Thả lỏng sẽ không đau nữa.....”

Dụ Thiên Tuyết cắn chặt môi, cảm giác được sự xâm phạm nguyên thủy nhất của đàn ông đối với phụ nữ, cô xấu hổ và giận dữ, giọng run run nói: “Không nên! Nam Cung Kình Hiên, cho tới bây giờ anh chưa từng bận tâm cảm thụ của người khác, tôi hận anh, tôi hận anh chết đi được!”

Cô rất khó chịu, khó chịu đến sắp chết, trong thân thể có sự đau đớn cùng ngọn lửa khuây khỏa đan xen tán loạn, cô chống đỡ không được chỉ có thể vọng tưởng kéo anh từ trên người mình xuống! Cô không được như thế này!

Ngôn ngữ xúc động phẫn nộ làm cho Nam Cung Kình Hiên đang chìm đắm trong vẻ đẹp của cô cũng giận dữ, gương mặt tuấn tú kìm nén đến đỏ bừng, anh hung dữ: “Em.....” Rồi cũng không thốt ra được chữ thứ hai! Anh muốn hung hăng xỏ xuyên qua cô gái này để cho cô biết cái gì mới là đau, cái gì gọi là mạnh mẽ dữ dội, nhưng hết lần này tới lần khác thấy cô nhíu chặt mày rưng rưng nước mắt thì lại không nỡ!

“Dụ Thiên Tuyết, tôi thật sự muốn giết em!” Nam Cung Kình Hiên gầm nhẹ, đôi mắt đỏ ửng hằn tơ máu, ôm thân thể cô hung hăng chạy nước rút, sự thương yêu và tức giận dây dưa đấu tranh trong lòng, cuối cùng thì thương yêu chiếm thế thượng phong, anh thống khổ cúi đầu mạnh mẽ hôn đôi môi của cô, cắn xé gầm gừ như dã thú: “Nói cho tôi biết tại sao, tại sao kháng cự! Em cảm thụ cho tôi, tôi không tin em chỉ có đau!”

Nói xong, đột nhiên anh rút chính mình ra, thuận tay lật thân thể mềm mịn trơn bóng như ngọc của cô lại, tay anh tách hai chân cô ra bất thình lình xỏ xuyên đi vào từ phía sau! Thỏa mãn phát ra tiếng rên nhẹ như loài dã thú!

“A!” Dụ Thiên Tuyết không nghĩ tới anh lại dùng tư thế này để vật nóng bỏng kia cơ hồ đâm thủng bên trong mềm mại khít khao của cô, cảm giác trở nên rõ ràng mà nhạy cảm, mỗi một lần mạnh mẽ cọ sát và đụng chạm đều khiến cô khó mà thừa nhận!

“Không được….. Buông tôi ra….. Đừng như vậy…..” Dụ Thiên Tuyết bất lực than nhẹ, đôi mắt trong suốt rưng rưng lệ, bị loại khoái ý mãnh liệt đó hù dọa.

Nam Cung Kình Hiên điên cuồng đè ép vòng eo cô dốc sức xỏ xuyên, ngửa gương mặt tuấn tú say mê ửng đỏ lên liên tiếp hít thở, liều mạng tiến vào rút ra, không cách nào thừa nhận khe khẽ rên lên, chỉ muốn ở trong thân thể làm cho người ta say đắm của cô tìm được khoái cảm vui sướng điên cuồng nhất!

Cánh tay mạnh mẽ nhốt chặt Dụ Thiên Tuyết, nửa bên mặt cô cọ sát trên ghế sofa, hai tay nắm chặt áo bọc sofa, nước mắt dâng tràn, khi anh bất thình lình đánh vào một cái nháy mắt cô co rút kịch liệt, thống khổ mập mờ kêu thành tiếng, trong lòng Nam Cung Kình Hiên mừng như điên thân thể nặng nề bao trùm xuống đè ép cô, thương yêu hôn gò má và dưới cằm của cô, cảm thụ cô đạt được khuây khỏa khi anh đoạt lấy khiến cả người anh điên cuồng hưng phấn!

“Thoải mái không?” Nam Cung Kình Hiên thở hổn hển kịch liệt, không kịp chờ đợi mà hỏi cô, mồ hôi chảy đầm đìa nhưng chỉ quan tâm cảm thụ của cô, một tay gây sóng gió trên khuôn ngực no đầy, tay còn lại xoa xoa lối vào nhạy cảm bị sưng đỏ không chịu nổi, nhất định phải lấy được câu trả lời!

Dụ Thiên Tuyết bị sự khuây khỏa mãnh liệt kia hành hạ đến nói không ra lời, mồ hôi ướt nhẹp làm tóc dính vào trên mặt vô cùng khó chịu, cô không muốn thừa nhận bản thân đã lên đỉnh cao  triều, rồi lại run rẩy một lần nữa khi bị anh trêu chọc, giọng cô khàn khàn: “A! Đừng.....”

Đôi mắt Nam Cung Kình Hiên càng thêm đỏ hồng, luồn tay vào tóc cô cúi đầu hung hăng hôn môi cô.

Tư thế chiếm hữu từ phía sau để cho anh có thể đoạt lấy sâu hơn, Nam Cung Kình Hiên chưa bao giờ thu hoạch được loại khoái ý mãnh liệt này, thân thể cường tráng của anh giam cầm cô gái nhỏ trong ngực, mỗi một khối cơ bắp đều đang run rẩy dữ dội, phấn khích tới cực điểm, bóng đêm vẫn còn dài, anh ra sức cày cấy điên cuồng phát tiết dục vọng vào trong cơ thể cô, hoàn toàn quên mất mình không hề sử dụng biện pháp phòng ngừa nào, phún phát bắn ra mấy lần…..

Mạnh mẽ bắn ra lần cuối cùng, Nam Cung Kình Hiên gầm lên một tiếng như dã thú, siết chặt thân thể Dụ Thiên Tuyết, anh đã đạt tới đỉnh sướng khoái cực hạn.

Điện thoại di động đặt trên bàn trà bỗng nhiên reo lên.

Hợp âm êm tai vang động, Nam Cung Kình Hiên vẫn đang nằm bất động cảm thụ khoái ý vui sướng, hồi lâu mới chấm dứt, mồ hôi đầm đìa anh chăm chú nhìn cô gái dưới thân, đột nhiên chỉ muốn ôm cô dây dưa cho đến thiên hoàng địa lão (1).

“…..” Nam Cung Kình Hiên thuận theo ý muốn của bản thân, cúi đầu hôn cô gái nhỏ trong ngực đã bị giày vò đến cơ hồ bất tỉnh, yêu thương đôi môi đã sưng đỏ của cô, thỏa mãn hài lòng thở dài.

Chuông điện thoại di động vẫn kiên nhẫn reo vang.

Nam Cung Kình Hiên chậm rãi cau mày, không biết đã giờ này mà người nào lại gọi điện thoại cho mình, lạnh lùng khẽ nguyền rủa cầm điện thoại di động lên, giọng nói khàn khàn trầm thấp hỏi: “Người nào?”

Người ở đầu điện thoại bên kia hơi ngẩn ra, nhẹ giọng nói: “Kình Hiên.”

Nam Cung Kình Hiên giật mình một cái, phục hồi tinh thần khi nghe được giọng phụ nữ bên kia, sự điên cuồng mê loạn như bị một chậu nước lạnh dội xuống, nhất thời làm cho anh thanh tỉnh lại.

“Tình Uyển, chuyện gì?”

“Không có gì, em vừa mới đánh cờ với bác trai nên giờ có hơi mệt, tài xế trong nhà nghỉ ngơi hết rồi nên em không biết làm sao đi về, nhớ tới anh đã trễ thế này còn chưa về liền điện thoại hỏi thử một chút, anh đừng làm việc muộn quá, có việc gì thì cũng để ngày mai hãy xử lý.” La Tình Uyển nhẹ giọng nói, một câu một câu dịu dàng động lòng người làm cho người ta có cảm giác không chút nào chán ghét. mang truyen di xin ghi ro nguon:dd lequydon

“Tối nay không cần để ý đến anh.” Nét mặt và tiếng nói của anh có phần lạnh lẽo: “Em không có biện pháp đi về đúng không?”

La Tình Uyển thoáng trầm mặc, lúc này mới trả lời: “Dạ, hình như là vậy, có điều là trong nhà có rất nhiều phòng cho khách em có thể chọn một phòng, bác trai nhiều lần giữ lại, em không cũng không biết làm thế nào để cự tuyệt.”

Nam Cung Kình Hiên chậm rãi cau mày.

“Em ở đó đừng động đậy, anh trở về tìm em.” Anh cúp điện thoại, sắc mặt đỏ ửng cũng hòa hoãn lộ ra mấy phần lạnh lẽo.

“.....” Dụ Thiên Tuyết từ từ tỉnh lại, khuôn mặt nhỏ nhắn điềm đạm đáng yêu ướt nhẹp mồ hôi, đôi mắt cơ hồ không mở ra được.

Nam Cung Kình Hiên cúi người xuống ôm cô, cưng chiều hôn lên đôi môi đáng yêu.

“Đã hôn mê?” Anh khàn giọng hỏi, nghĩ đến vừa mới điên cuồng ở trong thân thể cô đạt đến sự sướng khoái, đôi mắt lại nóng đỏ lên, quả thật anh muốn ôm chặt lấy cô thương yêu cô cho đến chết.

Dụ Thiên Tuyết cũng nghe được cú điện thoại kia, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi biến đổi, giọng nói khàn khàn: “Anh phải quay về sao?”

Cô mệt mỏi không thể động đậy được, dư âm khoái cảm dễ chịu làm cho mấy ngón tay tái xanh của cô run nhè nhẹ, thật không thể chịu được sự đoạt lấy mãnh liệt như vậy, thân thể Nam Cung Kình Hiên hơi cứng đờ, không nói lời nào chỉ ôm cô vuốt ve an ủi một hồi.

Dụ Thiên Tuyết mệt mỏi tới mức không mở nổi mắt, hàng mi ướt rượt rủ xuống khiến gương mặt cô rất là đáng yêu, bản thân Nam Cung Kình Hiên chưa bao giờ có cảm giác cưng chiều qua một cô gái như thế, lại có thể trong lúc cô sắp bất tỉnh mà hôn hít môi cô, nhẹ giọng gọi cô tỉnh lại tắm rửa xong rồi mới ngủ tiếp.

Cái thói quen đáng chết gì đây! !

“Đừng ngủ..... Đừng ngủ, đi tắm rửa trước, hm?” Nam Cung Kình Hiên nghiêm túc nhéo cằm của cô, dịu dàng dỗ ngọt.

“Tôi rất khó chịu.....” Dụ Thiên Tuyết cắn môi, cảm giác được khắp người ướt nhẹp mồ hôi, sự thân cận da thịt, nhiệt độ nóng hầm hập làm cho cô muốn trốn tránh rồi lại luyến tiếc không nỡ trốn tránh.

Hai tầng lửa và băng, từng tế bào trong cơ thể cô đều có cảm giác khó chịu.

“Ngu ngốc…..” Nam Cung Kình Hiên cau mày, dứt khoát bồng cô lên đi vào phòng tắm.

Lăn qua lăn lại xong xuôi đã là nửa đêm, tắm đến nửa chừng thì Dụ Thiên Tuyết tỉnh táo lại, xấu hổ mà khiếp sợ kéo khăn tắm qua che thân thể kêu anh đi ra ngoài, mặt Nam Cung Kình Hiên lạnh xuống dạy dỗ cô một hồi cô mới ngoan ngoãn bằng lòng để cho anh giúp cô tắm rửa.

“Cái cô gái này! Nếu như ngày nào đó chết thì chính là vì cái tính bướng bỉnh này mà chết!” Nam Cung Kình Hiên tức giận nhìn cô, một tay kéo cô đứng dậy dùng khăn lông thật to bao lấy cô rồi bồng ra ngoài.

Cả người Dụ Thiên Tuyết mệt mỏi đau nhức, vẫn nắm chặt khăn tắm chằm chằm nhìn anh nói: “Tôi đâu có nói cần anh giúp, sao anh lại đi vào! Tôi tự đứng được, anh không cần bồng tôi!”

“Em xác định?” Nam Cung Kình Hiên nhíu mày dứt khoát đặt cô xuống, nhìn cô cau mày cố đứng vững, bước một bước bỗng nhiên mềm nhũng nhếch nhác ngã xuống trong khuỷu tay anh, Dụ Thiên Tuyết xấu hổ gần chết, quả nhiên trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười trầm thấp.

“Em đúng là làm cho tôi rất có cảm giác thành tựu, Dụ Thiên Tuyết, lần sau không nghe lời tôi sẽ làm cho em không đứng nổi mới thôi!” Nam Cung Kình Hiên ôm chặt cô gái nhỏ vào trong ngực, cúi đầu bên tai cô uy hiếp.

Dụ Thiên Tuyết khẽ cau mày, cả người bủn rủn khiến cô bỏ qua chống cự, ngoan ngoãn bị người đàn ông này ôm.

Trong đôi mắt của Nam Cung Kình Hiên thoáng hiện lên sự thích thú phức tạp, dường như là tình yêu, quả thật anh không rõ ràng lắm, giờ phút này, rốt cuộc đã bắt đầu nảy sinh thứ tình cảm gì đối với cô!

“Đi ngủ sớm một chút, đừng thức khuya.” Anh chăm chú nhìn khuôn mặt của cô, không hiểu sao bản thân lại nói ra một câu như vậy.

Dụ Thiên Tuyết nâng hàng mi ướt rượt lên nhìn anh, mê ly mà hoang mang, người đàn ông này, thật sự đổi tính rồi sao?

Nam Cung Kình Hiên bị cô nhìn rất không thoải mái, mặt anh lập tức lạnh xuống, giọng lạnh lùng: “Đừng hiểu lầm, tôi chỉ không muốn ngày mai em có lý do trốn việc! Còn nữa….. Tôi có việc phải đi!”

Hàng mi của Dụ Thiên Tuyết run lên nghĩ tới cuộc điện thoại lúc nãy, đột nhiên trong lòng nảy sinh cảm giác hoang vu.

Đã là đêm khuya, trong phòng khách rộng rãi sáng sủa, người đàn ông cao ngất đã thỏa mãn mặc quần áo tử tế đang cài cái nút cuối cùng trên áo sơ mi, giống như tổng giám đốc giàu có đến với tình nhân, lưu lại phút giây ngắn ngủi, thật bạc bẽo mà xấu xa.

Dụ Thiên Tuyết dịu dàng tựa vào trên ghế sofa, nhắm mắt lại, khăn tắm không che được cần cổ đầy dấu hôn mập mờ.

Đó là kết quả bị anh giày xéo.

Vẻ mặt của Nam Cung Kình Hiên phức tạp đi qua cầm lấy áo ba-đơ-xuy trên sofa, vuốt vuốt tóc cô, giọng lạnh lùng khàn khàn: “Nghỉ ngơi cho tốt, tôi đi đây.”

(1): Thiên hoàng địa lão: lâu như trời đất

Hết chương 98



Đã sửa bởi Hoalala lúc 29.05.2018, 22:10.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Candy2110, Concaheo1103, Tthuy_2203, yayatruyen
     

Có bài mới 02.02.2017, 21:45
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 547
Được thanks: 2696 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 72
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 99: Gặp mặt tôi thật sự chết cho anh coi


Dụ Thiên Tuyết cảm thụ được nhiệt độ bàn tay anh trên mái tóc ướt nhẹp, thần sắc hơi uể oải, ánh mắt thoáng hoang vu, nghiêng mặt sang bên không để ý tới lời tạm biệt của anh.

Nam Cung Kình Hiên mím chặt đôi môi khiêu gợi, hờn giận và áy náy đồng thời đan xen trong lòng.

Cúi người, bàn tay chỉ đơn giản bóp mặt cô quay lại hôn mạnh một cái, Nam Cung Kình Hiên mới thật sự đứng dậy rời đi.

Tiếng đóng cửa ‘Phanh’, Dụ Thiên Tuyết vẫn nhìn chằm chằm phương hướng đó, cảm nhận được sau khi anh rời đi thì cả căn phòng cũng trống rỗng, hàng mi ươn ướt hạ xuống, xiêu vẹo tựa vào trên ghế sofa ôm chặt chính mình.

Đây mới thực sự là cuộc sống mà một nhân tình nên có không phải hay sao? Bị giam ở một căn phòng bí mật mà xa hoa chờ đợi đàn ông tới cưng chiều, anh đến hoặc đi đều tượng trưng cho sự sỉ nhục, không có quyền thương tâm không có quyền tranh thủ, nghĩ tới đây Dụ Thiên Tuyết tự giễu mà cười cười bản thân thật sự là đã quen bị áp bách, thế mà lại còn hi vọng xa vời là anh có thể lưu lại, không đến nổi để cho mình cô đơn ở trong một căn phòng lớn như vậy, thế nhưng trên cái thế giới này, ngoại trừ người thân cận nhất thì có ai còn để ý tới mày có cô đơn hay không?

Cắn môi, hung hăng cắn, cắn thật đau để bản thân không còn u mê.
Dụ Thiên Tuyết, hãy cố mà nhớ kỹ, là ai làm cho mày trở thành như hôm nay, mày đã nói, một ngày nào đó sẽ mang tất cả khuất nhục đều trả lại, để cho người một nhà kia nhìn thật kỹ.

Trong phòng hơi lạnh, khóe mắt Dụ Thiên Tuyết hơi ướt át, mệt mỏi nhắm mắt lại, quấn kín khăn tắm mơ màng ngủ mất.


*****


Trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng, La Tình Uyển liếc nhìn tạp chí trên kệ sách trong phòng khách, cô cũng đã muốn buồn ngủ.

Thân ảnh Nam Cung Kình Hiên cao lớn rắn rỏi xuất hiện ở cửa, mặt mày sáng sủa, tây trang và áo sơ mi màu trắng và đen để cho hơi thở lạnh lùng của anh tăng thêm mấy phần mị hoặc, nhất là khi anh kiêu căng khẽ ngẩng đầu cùng với ánh mắt lạnh nhạt hờ hững khi nhìn cô, trái tim cô không khỏi căng thẳng, ngẫm lại thì có lẽ rất nhiều năm về trước, chính là một ánh mắt nhàn nhạt của anh đã khiến cô động lòng.

Hơn nữa, còn động lòng đến lợi hại như thế.

Trong lòng La Tình Uyển tự cười mình, để tạp chí xuống nhẹ giọng hỏi: “Anh đã về?”

“Dạ Hi bọn họ ngủ rồi?” Nam Cung Kình Hiên đi tới, cau mày liếc mắt nhìn về hướng phòng của Nam Cung Dạ Hi một cái.

“Dạ, hôm nay theo em ấy đi dạo phố mệt muốn chết, trở về thì em ấy ở cùng với Trình Dĩ Sênh, khi bác trai ở nước ngoài thì có thói quen làm việc và nghỉ ngơi đúng giờ nên không rảnh nói chuyện cùng em, đoán chừng cũng không coi em như người ngoài mới để một mình em ở chỗ này.” La Tình Uyển nhẹ giọng nói, chắp tay sau lưng, trong sự dịu dàng có mấy phần dí dỏm tươi cười nhìn anh: “Anh thì sao? Anh đẹp trai, có muốn đưa em một quãng đường hay không?”

Nam Cung Kình Hiên thoáng hoảng hốt, dường như quay ngược lại thời điểm ban đầu bọn họ ở cùng nhau.

Khi đó anh vẫn kiêu căng không chịu trói buộc, tính tình đó  khiến Nam Cung Ngạo mò mẫm lăn lộn trong thường trường mấy chục năm cũng không có biện pháp thuần phục, mà cô, người phụ nữ có tính tình dịu dàng lại không ngại phiền toái luôn theo sát anh nói chuyện, anh tự đại kiêu căng không coi ai ra gì thế nhưng cô cũng có thể bao dung.

“Chuyện của anh chính anh sẽ tự xử lý, đừng lo lắng.” Nam Cung Kình Hiên nhíu mày để bản thân tránh thoát khỏi bầu không khí này, nắm chặt chìa khóa nói: “Khuya lắm rồi anh đưa em về trước, đi thôi.”

La Tình Uyển không nói gì nữa, gật đầu một cái đi theo anh ra ngoài.

Chẳng qua người đàn ông này không biết, hơi thở hoan ái mị hoặc trên người anh tản ra nặng như vậy, bất cứ người nào đi bên cạnh anh cũng có thể ngửi được.
Vẻ mặt cô ung dung, hơi mệt một chút nên không muốn so đo những thứ này.

Khoảng cách nhà họ La chỉ hơn nửa giờ chạy xe, trong xe bật nhạc êm dịu, La Tình uyển ngẩn ra: “An- Dreabo-Celi hát, trước kia em rất thích, ở đây anh cũng có?”

Nam Cung Kình Hiên còn chưa thoát khỏi bóng dáng mỹ lệ khiếp người của Dụ Thiên Tuyết, đôi mắt lấp lánh như đá hắc diệu sáng bóng, buồn buồn “Ừ” một tiếng rồi không nói gì nữa.

La Tình Uyển nhẹ nhàng cười, bắt đầu nói về tin đồn thú vị lúc ban đầu họ ở nước ngoài du học, thanh âm không lớn không nhỏ vừa vặn có thể nghe được, dần dần Nam Cung Kình Hiên cũng lắng nghe, đến chỗ tức cười cũng không nhịn được mà ngoắc ngoắc khóe miệng.

Rồi đột nhiên anh cảm thấy bao la mê mang, người phụ nữ này là vợ chưa cưới của anh, về sau sẽ sống cùng anh cả đời, là người phụ nữ đứng ở bên cạnh anh, cô sẽ vì anh mà sinh con dưỡng cái, làm mẹ của con anh trở thành một thành viên trong gia đình anh.

Hàng mày tuấn dật nhíu lại….. Chết tiệt, những thứ này không phải đã sớm xác định rồi hay sao? Hiện tại lại lấy ra nghĩ để làm cái quái gì!

Nam Cung Kình Hiên cố gắng xua đi gương mặt thanh thấu quật cường của Dụ Thiên Tuyết, còn có câu nói kiên định như sắt kia “Tôi muốn mau chóng rời khỏi anh”, tức giận không dứt, đích thực đàn ông cũng đâu ngu đến mức cả đời này chỉ có một người phụ nữ, nhưng ngoại trừ nhân vật gọi là vợ này ra thì những phụ nữ khác ở bên ngoài đều là thoảng qua như mây khói, chơi đùa chán rồi thả cho chạy, vì thế cô gái Dụ Thiên Tuyết kia mới có thể chắc chắn là một ngày nào đó sẽ rời khỏi anh, có đúng không?

Cô gái đáng chết!

Nam Cung Kình Hiên vỗ thật mạnh tay lái một cái, gương mặt tuấn tú chợt trở nên xanh mét, hung ác dữ tợn ngoặt qua khúc cua làm tâm tình hoàn toàn bộc lộ, La Tình Uyển giật mình nhìn ra tâm tình của anh không tốt.

“Kình Hiên, bên Paris bên còn có chuyện cần em trở qua đó xử lý một chút.” La Tình Uyển nhìn chằm chằm phía trước, nhẹ giọng nói ra một câu.

“Vậy thì cứ trở lại mà xử lý, không cần làm trễ nãi chuyện của em.” Hàng mày của Nam Cung Kình Hiên thả lỏng một chút, La Tình Uyển không có ở đây, có lẽ Dụ Thiên Tuyết cũng sẽ không để ý lung tung nữa, đàn bà, bao giờ cũng có một chút nhỏ mọn như thế!

Hiện tại, cô cảm thấy chỉ vì vợ chưa cưới đã trở về mà anh có thể thả cô ra, hừ, nằm mơ!

La Tình Uyển không nói lời nào, ý nghĩ trong lòng cô đã được nghiệm chứng.

“Dạ, 2 ngày nữa em sẽ đi qua đó một chuyến để bàn giao mọi chuyện rõ ràng, trước kia em rất thích sàn diễn T, nhưng bây giờ phong cách thiết kế đã gần đến đỉnh cao rồi, thời điểm này rút lui là đẹp nhất, chỉ có điều…..” La Tình Uyển nhẹ giọng, nghiêng mặt sang bên nhìn anh: “Đây chính là anh dạy em, con người không nên nhìn hoa héo rũ mà bi thương, nhổ hết rồi trồng lại từ đầu hoặc là trực tiếp để nó trở phân bón, nhìn thì tàn nhẫn nhưng là lưu lại phần đẹp nhất, phải hay không?”

Nam Cung Kình Hiên nhíu nhíu mày: “Anh có dạy em cái này?”

“Anh còn có mặt mũi mà nói, từ trước tới nay trí nhớ của anh đều không không tốt, nếu không phải là em nhắc nhở thì anh đã lầm lỡ bao nhiêu chuyện cũng không biết.” La Tình Uyển trừng đôi mắt đẹp nhìn anh, tức giận nói.

Nam Cung Kình Hiên không gì nói nữa, vẻ mặt anh lạnh lùng, khi đó đã lâu lắm rồi, bỗng nhiên anh cũng không còn thói quen đánh tình mắng yêu với người phụ nữ này nữa, trước kia lại cảm thấy tính tình này của cô  không tệ cũng không làm cho người ta ghét, hiện giờ thế nào…..

Anh thật đúng là quá đê tiện rồi, lại có thể thích cấu véo tới cấu véo đi cùng với cô gái Dụ Thiên Tuyết đanh đá đó.

Xe đột nhiên ngừng lại, Nam Cung Kình Hiên hờ hững nói: “Đến, tôi tiễn em đi xuống.”

Trong lòng La tình Uyển khẽ thở dài một tiếng, biết rõ tối nay vẫn không thể nào kéo tâm tư của anh về, chẳng qua cô hiểu được loại chuyện như thế này phải từ từ không thể gấp gáp, đây không phải là đánh trận hay giằng co cái gì,mà là từ xa lạ không thân dần dần đi tới thân thiết mà thôi, cô vẫn luôn tin tưởng là cô có thể, trước kia có thể, hiện tại cũng giống vậy.


*****


Ngày hôm sau, dưới tòa nhà Lịch Viễn rộng lớn, Nam Cung Kình Hiên không nhìn thấy bóng dáng của Dụ Thiên Tuyết.

Chỗ ngồi trống rỗng, vẫn còn giữ nguyên hiện trạng tối qua lúc cô rời đi.

“Đáng chết…..” Nam Cung Kình Hiên chậm rãi nắm chặt nắm đấm, sắc mặt tái xanh xoay người cầm điện thoại di động gọi cho cô, gọi mấy lần đều không thông, lần đầu tiên anh nghe âm thanh ‘Tút tút tút’ đó chói tai đến vậy!

“Dụ Thiên Tuyết, không nghe điện thoại em nhất định chết với tôi…..” Nam Cung Kình Hiên hít sâu một hơi gọi cuộc điện thoại cuối cùng, kết quả giống như dự liệu, thông nhưng không có ai nhận, cô gái này, rốt cuộc là đang làm gì?

Cầm chìa khóa trên bàn lên, anh quyết định đi qua khu Bích Vân nhìn một chút.

“Tổng giám đốc, vị La tiểu thư này muốn tìm anh, vừa rồi anh chưa đến nên tôi để cho cô ấy vào ngồi đợi, anh có muốn gặp cô ấy không?” Cô tiếp tân đi tới nhẹ giọng nói.

Nam Cung Kình Hiên sải bước đi tới, đôi mắt thâm thúy thoáng qua một tia nguy hiểm nhìn về phía người đang đợi, lúc này mới phát hiện ra là La Tình Uyển.

“Thế nào? Em tới Lịch Viễn làm gì?” Giọng anh có chút bực mình cũng có chút không hài lòng.

Nam Cung Kình Hiên không thích phụ nữ và sự nghiệp nhập làm một, điểm này La Tình Uyển vô cùng rõ ràng.

Toàn thân mặc y phục công sở tinh xảo màu xám tro, La Tình Uyển cao nhã đứng dậy, biểu tình cô đơn nhưng vẫn giải thích: “Tối hôm qua bác trai nói ở Lịch Viễn có một ít việc thuộc bộ phận thiết kế bác đặc biệt không hài lòng, vì vậy hôm nay em qua đây coi tình hình cụ thể ra sao, nếu như anh có việc thì cứ đi trước, em tìm nhân viên liên quan là xong việc ngay thôi.”

Trong ánh mắt trong suốt có sự mất mác và thông cảm, ai nấy cũng đều nhìn thấy được.

Trong lòng Nam Cung Kình Hiên áy náy một hồi, ánh mắt mềm xuống đi tới vỗ vỗ vai cô: “Xin lỗi, là anh không có hỏi rõ ràng, em đừng để ý.”

Cô tiếp tân kinh ngạc nhìn tay của anh, trong lòng đủ mọi loại hâm mộ ghen ghét.

Nam Cung Kình Hiên xoay người nhẹ nhàng kéo La Tình Uyển qua bên cạnh mình, anh dặn dò: “Đây là vợ chưa cưới của tôi, con gái của chú La, cô đưa cô ấy đi gặp người của phòng thiết kế, nói bọn họ có việc gì thì báo cáo tình hình cho tôi, tôi có việc đi trước, nghe rõ không?”

“Tổng giám đốc yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt La tiểu thư.”

La Tình Uyển khẽ rủ hàng mi dài xuống không nhìn anh, chỉ là bước theo cô tiếp tân rời đi.

Quỷ thần xui khiến, ánh mắt của Nam Cung Kình Hiên nhìn cô đi rất xa, lúc này tâm tư mới quay về cất bước đi tới phía cửa thang máy.

Chờ anh hùng hùng hổ hổ chạy tới khu Bích Vân thì cánh cửa đóng chặt kia làm cho anh căm tức cả buổi.

Hỏi qua bảo vệ gác cổng mới biết hôm nay cô căn bản không có ra ngoài, lòng của Nam Cung Kình Hiên cũng hơi buông lỏng một chút nhưng gương mặt tuấn tú vẫn xanh mét như cũ, cô gái này, muốn hù chết người ta hay sao? !

Dùng chìa khóa mở cửa, Nam Cung Kình Hiên đi vào thì cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo bên trong.

Mà cảnh tượng bên trong thế nhưng cũng y hệt như ngày hôm qua, thân thể mỏng manh của Dụ Thiên Tuyết xiêu vẹo ngã trên sofa, chỉ quấn một cái khăn tắm đang ngủ say sưa.

Nam Cung Kình Hiên nổi trận lôi đình, hung hăng ném chìa khóa vào trên tường, đi tới giơ một cánh tay kéo cô dậy: “Dụ Thiên Tuyết, lá gan của cô lớn rồi phải không? Đừng tưởng rằng làm phụ nữ của tôi thì có nhiều đặc quyền như vậy, cùng tôi ngủ một buổi tối hay bao nhiêu lần đi nữa cũng đều không được lên mặt, cô đừng quá đề cao bản thân! Đứng lên cho tôi!”

Anh ghét nhất chính là phụ nữ ỷ sủng mà kiêu, huống chi cô không là gì hết, chẳng qua, chỉ đúng là một loại tình nhân đê tiện mà thôi!

Dụ Thiên Tuyết đau nên ngâm lên một tiếng rồi bỗng nhiên giật mình thức tỉnh, đôi mắt mệt mỏi lóe ra sự khiếp sợ mà hoảng hốt, khuôn mặt trắng nõn ửng đỏ, chầm chậm nhìn Nam Cung Kình Hiên cố gắng phân biệt bóng dáng của anh, tiếng nói khàn khàn: “Không phải anh đã đi rồi sao? Thế nào mà đột nhiên quay lại?”

“Cô bớt giả bộ cho tôi!” Nam Cung Kình Hiên bóp chặt cổ cô, trong đôi mắt bùng cháy giận dữ, anh lạnh lùng giễu cợt nói: “Dụ Thiên Tuyết, cũng bởi vì tối hôm qua tôi lấy lòng cô một tý cô liền mơ hồ không rõ bản thân mấy cân mấy lượng có đúng không! Tình nhân mà thôi, chẳng qua, chỉ là loại phụ nữ tôi tiện tay vui đùa một chút, cô còn tưởng là thật thế nên muốn đến công ty thì đến không muốn đến thì ở nhà nghỉ ngơi hay sao? ! Có tin là tôi có thể để cho cô nghỉ ngơi cả đời cái gì cũng đều không làm được hay không!”

Từng câu nói sắc bén như dao nhọn đột nhiên đâm vào trái tim nhỏ bé yếu ớt của cô, ngoan độc, băng lãnh, khoét sâu đến huyết nhục mơ hồ.

Dụ Thiên Tuyết run rẩy toàn thân, ý thức không rõ ràng, nhưng cô vẫn có thể nhớ được người đàn ông này tối hôm qua đã ôm mình khàn giọng nói “Nếu như tôi không khi dễ em, em có động lòng với tôi hay không”, chỉ vừa mới mấy giờ mà thôi, một lần nữa, anh lại vô tình hung hăng giẫm đạp lên tôn nghiêm của cô, cổ tay bị nắm rất chặt đau đến tưởng chừng như sắp đứt lìa.

“…..” Sắc mặt của Dụ Thiên Tuyết ửng hồng không bình thường, đôi môi thì tái nhợt, giọng run run: “Anh buông tay ra trước được không? Tôi rất đau….. Cầu xin anh buông ra…..”

“A….. Người như cô đáng đời bị đối đãi thế này! Từ lúc mới bắt đầu tôi không nên đồng tình cô thương hại cô, Dụ Thiên Tuyết, hôm nay tôi sẽ để cho cô rõ phân lượng của cô!” Gương mặt tuấn tú của Nam Cung Kình Hiên nghẹn hồng, tức giận nắm cổ tay cô xách cả người cô lên, kéo cái khăn tắm duy nhất trên người cô xuống, trong lúc cô cúi đầu thét chói tai thì cả thân thể trắng noãn đã bị bạo lộ ra.

“Cô qua đây cho tôi!” Nam Cung Kình Hiên túm lấy thân thể mềm yếu trơn bóng mịn màng của cô, ôm cô đi tới trước cửa sổ sát đất, ‘Xoạt’ toàn bộ rèm cửa bị kéo ra, níu tóc của cô để cho cả người cô dính sát vào cửa sổ thủy tinh, ở trên tầng lầu mười mấy, dưới trời cao bao la, trần truồng lõa thể đối mặt thử thách với toàn bộ thế giới: “Thanh tỉnh chưa? Nhìn rõ chưa? ! Thân phận của cô chỉ đúng là loại gái điếm ti tiện, thời điểm tôi muốn cô thì cô phải tách hai chân ra chờ tôi muốn, lúc tôi không nhớ tới cô, cho dù cô có cởi hết đứng ở trên đường thì cũng đừng nghĩ có tên đàn ông nào đụng chạm vào cô! Dụ Thiên Tuyết, cô chính là ti tiện như vậy!”
Thủy tinh lạnh như băng kích thích da thịt, Dụ Thiên Tuyết không chịu được sự khuất nhục lớn đến như vậy, thét lên muốn che giấu thân thể trần truồng của mình, nhưng Nam Cung Kình Hiên ấn cô đến sít sao để cho cô bại lộ toàn bộ dưới bầu trời, lời nói giận dữ, chửi rủa sỉ nhục, nước mắt của cô điên cuồng rơi xuống.

“Không được….. Không nên như vậy! Tôi không phải gái điếm, tôi không phải tôi không phải! ! !” Cô khàn giọng gào thét, muốn tránh thoát tư thế khuất nhục cùng với sự tôn nghiêm bị xé nát.

“Tốt nhất cô nên hiểu rõ thân phận và địa vị của mình, đừng tưởng làm phụ nữ của tôi là có thể muốn làm gì thì làm, chẳng qua chỉ là một món đồ chơi, cô cho rằng tôi có thể bao dung mọi thứ? !” Nam Cung Kình Hiên bóp chặt cằm của cô, giọng nói lạnh như băng.

Dụ Thiên Tuyết liều mạng giãy giụa gào thét nhưng trước mắt bỗng tối sầm, ngất đi.

“Cô…..” Nam Cung Kình Hiên trợn to hai mắt, không biết cô thế nào lại đột nhiên bất tỉnh, sắc mặt thì trắng bệch như giấy chỉ có thân thể là nóng hầm hập, lông mi ướt nhẹp nước mắt suy yếu nhắm chặt.

“Dụ Thiên Tuyết, cô làm sao vậy? Cô gái đáng chết này, cô đừng giả chết với tôi, đứng lên!” Nam Cung Kình Hiên ôm cô giận đến mức gầm lên.

Nhưng người trong ngực vẫn không có bất cứ động tĩnh gì, lúc này Nam Cung Kình Hiên mới khẩn trương, vội vàng ôm chặt cô hơn cảm thụ được nhiệt độ của cô, đưa tay thử chạm vào trán cô thì mới phát hiện ra là nóng đến kinh người.

“Cô…..” Toàn bộ suy nghĩ của Nam Cung Kình Hiên đều hỗn loạn, đáng chết, cô lên cơn sốt sao? Làm sao có thể nóng như thế này! Rốt cuộc thì tối qua xảy ra chuyện gì, cô chỉ bọc một cái khăn tắm mà ngủ trên ghế sofa cả đêm? !

Giống như một đòn cảnh tỉnh! Nam Cung Kình Hiên hoàn toàn thanh tỉnh, trong đôi mắt như đá hắc diệu là sự kinh ngạc vô cùng….. Cô không phải cố ý không đi làm, cô lên cơn sốt, cả người nóng hầm hập đến giờ cũng chưa tỉnh lại!

Đáng chết…..

Nhớ tới hành động điên cuồng vừa rồi, sự áy náy làm trái tim anh gần như tê liệt, Nam Cung Kình Hiên sốt ruột cuống cuồng kéo rèm cửa sổ lại, cầm lấy khăn tắm bao bộc thân thể trần truồng của cô, ôm cô đi vào phòng ngủ.

“Dụ Thiên Tuyết, em…..” Nam Cung Kình Hiên lật mền lên bọc cô lại thật chặt, ôm cô vào trong ngực, ánh mắt biến ảo vô cùng phức tạp!

Đôi môi người trong ngực tái nhợt, yếu ớt tỉnh lại.

“Em phát sốt sao không nói cho tôi biết? Tôi cho là…..” Cho rằng cô ỷ sủng mà kiêu, chính là loại phụ nữ ham muốn hư vinh tự cho là đúng! Nam Cung Kình Hiên nhíu chặt hàng mày tuấn tú cứng họng nói không ra lời.

Trong mơ hồ Dụ Thiên Tuyết cảm giác mình được bao bọc trong chăn mền, cô chầm chậm co rút cuộn mình lại.

“Cút..... Anh cút xa tôi một chút.....” Môi cô run rẩy tái nhợt và khô nứt, từng giọt từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, cánh tay suy yếu vô lực nhưng vẫn dùng hơi sức lớn nhất đẩy người đàn ông trước mặt ra.

“.....” Cánh tay của Nam Cung Kình Hiên chậm rãi buộc chặt, gương mặt tuấn tú nghẹn hồng, tâm tình phức tạp, một chữ cũng đều không nói ra được!

“Anh không nghe sao, cút cho tôi! ! !” Dụ Thiên Tuyết đã dùng hết hơi sức thống thanh gào thét, nước mắt chảy đầy trên khuôn mặt nhỏ nhắn, run rẩy như chiếc lá khô trong gió: “Tôi ti tiện, ti tiện tới cực điểm mới có thể bị loại người cầm thú như anh tùy ý chà đạp! Anh đừng đụng vào tôi, đừng để cho tôi thấy mặt anh, bằng không tôi thật sự sẽ chết cho anh coi ! ! !”

Cô liều mạng giãy giụa, bốn chữ cuối cùng phát ra khàn khàn giống như tiếng vải gấm bị xé rách, Nam Cung Kình Hiên chú ý tới tâm tình của cô cũng không dám quá bức bách cô, chỉ là hòa hoãn sức lực của cô không để cho cô tổn thương bản thân, trong đôi mắt thâm thúy là gió mây cuồn cuộn cũng sắp như chìm ngập cả chính anh!
Không thể ép cô nữa, với tính tình của cô thì thật sự sẽ tìm đến cái chết!

“.....” Nam Cung Kình Hiên run rẩy ôm chặt cô, sắc mặt trắng nhợt giọng nói khàn khàn: “Tôi không phải cố ý..... Sáng nay tới công ty lại không thấy em ở đó, tôi cho là.....”

“Đừng kích động, là tôi sai rồi..... Dụ Thiên Tuyết.....” Giọng nói của Nam Cung Kình Hiên ám ách có chút nghẹn ngào nói không được nữa, vẫn ôm chặt cô ở trên giường, đối với hành động vừa rồi của mình, anh áy náy đến tột cùng, anh biết đó là sự nhục nhã lớn nhất đối với tôn nghiêm của một người phụ nữ, anh không có biện pháp nào bồi thường! !

Dụ Thiên Tuyết không có hơi sức mắng chửi anh nữa, chỉ là run rẩy, vẫn run rẩy không ngừng, từng dòng từng dòng nước mắt nóng hổi chầm chậm chảy xuôi, một chút hy vọng trong lòng cô đối với người đàn ông này cuối cùng cũng đã triệt để tàn phá.

Cái gì dịu dàng, cái gì nhu tình, cũng bù không được hành động ngoan độc kéo vật duy nhất che chở trên người cô xuống để cho cô trần truồng lõa thể đối mặt với thế giới, mắng chửi cô thương tích đầy mình, trong khoảnh khắc kia, cả người giống như bị xé nát, có cố gắng tập hợp liều mạng chắp vá lại cũng không thể được.

Cô nhắm mắt lại, nước mắt vẫn chảy đến cằm rồi rơi xuống trong mền thấm vào lồng ngực anh, tuyệt vọng bắt đầu từ đây.

Tâm tình của Nam Cung Kình Hiên phứt tạp cứ ôm cô như vậy hồi lâu, cho đến khi thân thể cô vì nóng quá mà bất tỉnh, cô sốt quá cao, trán nóng đến kinh người, thuốc hạ sốt bình thường cũng không có tác dụng nữa, Nam Cung Kình Hiên nhíu mày rất chặt gầm thét gọi điện thoại kêu bác sĩ tới đây, còn mình thì giúp cô mặc quần áo tử tế, bồng cô đã suy yếu đến hôn mê lên, xoay người đi nhanh xuống lầu.....

Hết chương 99


Đã sửa bởi Hoalala lúc 21.03.2018, 22:47, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Candy2110, Concaheo1103, OcTieu5199, Tthuy_2203, camtu241297, yayatruyen
     
Có bài mới 04.02.2017, 21:43
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 547
Được thanks: 2696 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 99: Gặp mặt tôi thật sự chết cho anh coi (tt)


Trong lòng Nam Cung Kình Hiên áy náy một hồi, ánh mắt mềm xuống đi tới vỗ vỗ vai cô: “Xin lỗi, là anh không có hỏi rõ ràng, em đừng để ý.”

Cô tiếp tân kinh ngạc nhìn cái tay kia, trong lòng đủ mọi loại hâm mộ ghen ghét.

Nam Cung Kình Hiên xoay người nhẹ nhàng kéo La Tình Uyển qua bên cạnh mình, anh dặn dò: “Đây là vợ chưa cưới của tôi, con gái của chú La, cô đưa cô ấy đi gặp người của phòng thiết kế, nói bọn họ có việc gì thì báo cáo tình hình cho tôi, tôi có việc đi trước, nghe rõ không?”

“Tổng giám đốc yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt La tiểu thư.”

La Tình Uyển khẽ rủ hàng mi dài xuống không nhìn anh, chỉ là bước theo cô tiếp tân rời đi. mang truyện đi xin ghi rõ nguồng: dd lequydon

Quỷ thần xui khiến, ánh mắt của Nam Cung Kình Hiên nhìn cô đi rất xa, lúc này tâm tư mới quay về cất bước đi tới phía cửa thang máy.

Chờ anh hùng hùng hổ hổ chạy tới khu Bích Vân thì cánh cửa đóng chặt kia làm cho anh căm tức cả buổi.

Hỏi qua bảo vệ gác cổng mới biết hôm nay cô căn bản không có ra ngoài, lòng của Nam Cung Kình Hiên cũng hơi buông lỏng một chút nhưng gương mặt tuấn tú vẫn xanh mét như cũ, cô gái này, muốn hù chết người ta hay sao? !

Dùng chìa khóa mở cửa, Nam Cung Kình Hiên đi vào thì cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo bên trong.

Mà cảnh tượng bên trong thế nhưng cũng y hệt như ngày hôm qua, thân thể mỏng manh của Dụ Thiên Tuyết xiêu vẹo ngã trên sofa, chỉ quấn một cái khăn tắm đang ngủ say sưa.

Nam Cung Kình Hiên nổi trận lôi đình, hung hăng ném chìa khóa vào trên tường, đi tới giơ một cánh tay kéo cô dậy: “Dụ Thiên Tuyết, lá gan của cô lớn rồi phải không? Đừng tưởng rằng làm phụ nữ của tôi thì có nhiều đặc quyền như vậy, cùng tôi ngủ một buổi tối hay bao nhiêu lần đi nữa cũng đều không được lên mặt, cô đừng quá đề cao bản thân! Đứng lên cho tôi!”

Anh ghét nhất chính là phụ nữ ỷ sủng mà kiêu, huống chi cô không là gì hết, chẳng qua, chỉ đúng là một loại tình nhân đê tiện mà thôi!

Dụ Thiên Tuyết đau nên ngâm lên một tiếng rồi bỗng nhiên giật mình thức tỉnh, đôi mắt mệt mỏi lóe ra sự khiếp sợ mà hoảng hốt, khuôn mặt trắng nõn ửng đỏ, chầm chậm nhìn Nam Cung Kình Hiên cố gắng phân biệt bóng dáng của anh, tiếng nói khàn khàn: “Không phải anh đã đi rồi sao? Thế nào mà đột nhiên quay lại?”

“Cô bớt giả bộ cho tôi!” Nam Cung Kình Hiên bóp chặt cổ cô, trong đôi mắt bùng cháy giận dữ, anh lạnh lùng giễu cợt nói: “Dụ Thiên Tuyết, cũng bởi vì tối hôm qua tôi lấy lòng cô một tý cô liền mơ hồ không rõ bản thân mấy cân mấy lượng có đúng không! Tình nhân mà thôi, chẳng qua, chỉ là loại phụ nữ tôi tiện tay vui đùa một chút, cô còn tưởng là thật thế nên muốn đến công ty thì đến không muốn đến thì ở nhà nghỉ ngơi hay sao? ! Có tin là tôi có thể để cho cô nghỉ ngơi cả đời cái gì cũng đều không làm được hay không!”

Từng câu nói sắc bén như dao nhọn đột nhiên đâm vào trái tim nhỏ bé yếu ớt của cô, ngoan độc, băng lãnh, khoét sâu đến huyết nhục mơ hồ.

Dụ Thiên Tuyết run rẩy toàn thân, ý thức không rõ ràng, nhưng cô vẫn có thể nhớ được người đàn ông này tối hôm qua đã ôm mình khàn giọng nói “Nếu như tôi không khi dễ em, em có động lòng với tôi hay không”, chỉ vừa mới mấy giờ mà thôi, một lần nữa, anh lại vô tình hung hăng giẫm đạp lên tôn nghiêm của cô, cổ tay bị nắm rất chặt đau đến tưởng chừng như sắp đứt lìa.

“…..” Sắc mặt của Dụ Thiên Tuyết ửng hồng không bình thường, đôi môi thì tái nhợt, giọng run run: “Anh buông tay ra trước được không? Tôi rất đau….. Cầu xin anh buông ra…..”

“A….. Người như cô đáng đời bị đối đãi thế này! Từ lúc mới bắt đầu tôi không nên đồng tình với cô thương hại cô, Dụ Thiên Tuyết, hôm nay tôi sẽ để cho cô rõ trọng lượng của cô!” Gương mặt tuấn tú của Nam Cung Kình Hiên nghẹn hồng, tức giận nắm cổ tay cô xách cả người cô lên, kéo cái khăn tắm duy nhất trên người cô xuống, trong lúc cô cúi đầu thét chói tai thì cả thân thể trắng noãn đã bị bạo lộ ra.

“Cô qua đây cho tôi!” Nam Cung Kình Hiên túm lấy thân thể mềm yếu trơn bóng mịn màng của cô, ôm cô đi tới trước cửa sổ sát đất, ‘Xoạt’ toàn bộ rèm cửa bị kéo ra, níu tóc của cô để cho cả người cô dính sát vào cửa sổ thủy tinh, ở trên tầng lầu mười mấy cùng với trời cao bao la trần truồng lõa thể đối mặt thử thách với toàn bộ thế giới: “Thanh tỉnh chưa? Thấy rõ rồi chưa? ! Thân phận của cô chỉ đúng là loại gái điếm ti tiện, thời điểm tôi muốn cô thì cô phải tách hai chân ra chờ tôi muốn, lúc tôi không nhớ tới cô coi như cô có cởi ra hết đứng ở trên đường thì cũng đừng nghĩ có tên đàn ông nào đụng chạm vào cô! Dụ Thiên Tuyết, cô chính là ti tiện như vậy!”

Thủy tinh lạnh như băng kích thích da thịt, Dụ Thiên Tuyết không chịu được khuất nhục lớn đến như vậy, thét lên muốn che giấu thân thể trần truồng của mình nhưng Nam Cung Kình Hiên ấn cô đến sít sao để cho cô bại lộ toàn bộ dưới bầu trời, lời nói giận dữ, chửi rủa sỉ nhục, nước mắt của cô điên cuồng rơi xuống.

“Không được….. Không nên như vậy! Tôi không phải gái điếm, tôi không phải tôi không phải! ! !” Cô khàn giọng gào thét, muốn tránh thoát tư thế khuất nhục cùng với tôn nghiêm bị xé nát.

“Tốt nhất cô nên hiểu rõ thân phận và địa vị của mình, đừng tưởng làm phụ nữ của tôi là có thể muốn làm gì thì làm, chẳng qua chỉ là một món đồ chơi, cô cho rằng tôi có thể bao dung mọi thứ? !” Nam Cung Kình Hiên bóp chặt cằm của cô, giọng nói lạnh như băng.

Dụ Thiên Tuyết liều mạng giãy giụa gào thét nhưng trước mắt bỗng tối sầm, ngất đi.

“Cô…..” Nam Cung Kình Hiên trợn to hai mắt, không biết cô thế nào lại đột nhiên bất tỉnh, sắc mặt thì trắng bệch như giấy chỉ có thân thể là nóng hầm hập, lông mi ướt nhẹp nước mắt suy yếu nhắm chặt.

“Dụ Thiên Tuyết, cô làm sao vậy? Cô gái này, chết tiệt cô đừng giả chết với tôi, đứng lên!” Nam Cung Kình Hiên ôm cô giận đến mức gầm lên.

Nhưng người trong ngực vẫn không có bất cứ động tĩnh gì, lúc này Nam Cung Kình Hiên mới khẩn trương, vội vàng ôm chặt cô hơn cảm thụ được nhiệt độ của cô, đưa tay thử chạm vào trán cô thì mới phát hiện ra là nóng đến kinh người.

“Cô…..” Toàn bộ suy nghĩ của Nam Cung Kình Hiên đều hỗn loạn, đáng chết, cô lên cơn sốt sao? Làm sao có thể nóng như thế này! Rốt cuộc thì tối qua xảy ra chuyện gì, cô chỉ bọc một cái khăn tắm mà ngủ trên ghế sofa cả đêm? !

Giống như một đòn cảnh tỉnh! Nam Cung Kình Hiên hoàn toàn thanh tỉnh, trong đôi mắt như đá hắc diệu là sự kinh ngạc vô cùng….. Cô không phải cố ý không đi làm, cô lên cơn sốt, cả người nóng hầm hập đến giờ cũng chưa tỉnh lại!

Đáng chết…..

Nhớ tới hành động điên cuồng vừa rồi, sự áy náy làm trái tim anh gần như tê liệt, Nam Cung Kình Hiên sốt ruột cuống cuồng kéo rèm cửa sổ lại, cầm lấy khăn tắm bao bộc thân thể trần truồng của cô, ôm cô đi vào phòng ngủ.

“Dụ Thiên Tuyết, em…..” Nam Cung Kình Hiên lật mềm lên bọc cô lại thật chặt, ôm cô vào trong ngực, ánh mắt biến ảo vô cùng phức tạp!

Đôi môi người trong ngực tái nhợt, yếu ớt tỉnh lại.

“Em phát sốt sao không nói cho tôi biết? Tôi cho là…..” Cho rằng cô ỷ sủng mà kiêu, chính là loại phụ nữ ham muốn hư vinh tự cho là đúng! Nam Cung Kình Hiên nhíu chặt hàng mày tuấn tú cứng họng đến nói không ra lời.

Trong mơ hồ Dụ Thiên Tuyết cảm giác mình được bao bọc trong chăn mền, cô chầm chậm co rút cuộn mình lại.

“Cút..... Anh cút xa tôi một chút.....” Môi cô run rẩy tái nhợt và khô nứt, từng giọt từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, cánh tay suy yếu vô lực nhưng vẫn dùng hơi sức lớn nhất đẩy người đàn ông trước mặt ra.

“.....” Cánh tay của Nam Cung Kình Hiên chậm rãi buộc chặt, gương mặt tuấn tú nghẹn hồng, tâm tình phức tạp, một chữ cũng đều không nói ra được!

“Anh không nghe sao, cút cho tôi! ! !” Dụ Thiên Tuyết đã dùng hết hơi sức thống thanh gào thét, nước mắt chảy đầy trên khuôn mặt nhỏ nhắn, run rẩy như chiếc lá khô trong gió: “Tôi ti tiện, ti tiện tới cực điểm mới có thể bị loại người cầm thú như anh tùy ý chà đạp! Anh đừng đụng vào tôi, đừng để cho tôi thấy mặt anh, bằng không tôi thật sự sẽ chết cho anh coi ! ! !”

Cô liều mạng giãy giụa, 4 chữ cuối cùng phát ra khàn khàn giống như tiếng vải gấm bị xé rách, Nam Cung Kình Hiên chú ý tới tâm tình của cô cũng không dám quá bức bách cô, chỉ là hòa hoãn sức lực của cô không để cho cô tổn thương bản thân, trong đôi mắt thâm thúy là gió mây cuồn cuộn cũng gần như chìm ngập cả chính anh!

Không thể ép cô nữa, với tính tình của cô thì thật sự sẽ tìm đến cái chết!

“.....” Nam Cung Kình Hiên run rẩy ôm chặt cô, sắc mặt trắng nhợt giọng nói khàn khàn: “Tôi không phải cố ý..... Sáng nay tới công ty lại không thấy em ở đó, tôi cho là.....”

“Đừng kích động, là tôi sai rồi..... Dụ Thiên Tuyết.....” Giọng nói của Nam Cung Kình Hiên ám ách có chút nghẹn ngào nói không được nữa, vẫn ôm chặt cô ở trên giường, đối với hành động vừa rồi của mình áy náy đến tột cùng, anh biết đó là sự nhục nhã lớn nhất đối với tôn nghiêm của một người phụ nữ, anh không có biện pháp nào bồi thường! !

Dụ Thiên Tuyết không có hơi sức mắng chửi anh nữa, chỉ là run rẩy, vẫn run rẩy không ngừng, từng dòng từng dòng nước mắt nóng hổi chầm chậm chảy xuôi, một chút hy vọng trong lòng cô đối với người đàn ông này cuối cùng cũng đã triệt để tàn phá.

Cái gì dịu dàng, cái gì nhu tình, cũng bù không được hành động ngoan độc kéo vật duy nhất che chở trên người cô xuống để cho cô trần truồng lõa thể đối mặt với thế giới, mắng chửi cô thương tích đầy mình, trong khoảnh khắc kia, cả người giống như bị xé nát, có cố gắng tập hợp liều mạng chắp vá lại cũng không thể được.

Cô nhắm mắt lại, nước mắt vẫn chảy đến cằm rồi rơi xuống trong mền thấm vào lồng ngực anh, tuyệt vọng từ đây.

Tâm tình của Nam Cung Kình Hiên phứt tạp cứ ôm cô như vậy hồi lâu, cho đến khi thân thể cô vì nóng quá mà bất tỉnh, cô sốt quá cao, trán nóng đến kinh người, thuốc hạ sốt bình thường cũng không có tác dụng nữa, Nam Cung Kình Hiên nhíu mày rất chặt gầm thét gọi điện thoại kêu bác sĩ tới đây, còn mình thì giúp cô mặc quần áo tử tế, bồng cô suy yếu đến hôn mê lên, xoay người đi nhanh xuống lầu.....

Hết chương 99


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Candy2110, Concaheo1103, Tthuy_2203, shirleybk, yayatruyen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 381 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

19 • [Hiện đại] Cục cưng từ trên trời rơi xuống Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng

1 ... 71, 72, 73

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Ly kem thỏ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 1082 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 419 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 1029 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 979 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 250 điểm để mua Khỉ buồn ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 931 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 885 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Ngạo Tình: -.-
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 841 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1060 điểm để mua Đá quý hình tim
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 671 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 638 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.