Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu

 
Có bài mới 23.01.2017, 08:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 08.11.2011, 15:33
Bài viết: 401
Được thanks: 3354 lần
Điểm: 12.07
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 35: Lần thứ hai giao tranh

Edit: Quyền Khuyên

* Lời của tác giả: mình không edit nhá.
Yêu quái có lời:

Hộc máu, chương này vốn là nói là không còn kịp nữa đặt ra liền còn là công chúng miễn phí chương tiết , kết quả lại bị trực tiếp thiết trí thành V chương   ~ thấy qua thân môn ngàn vạn bề ngoài lặp lại mua a a a a ~

Sau lưỡng chương, một là ba điểm một khắc, một là ba giờ rưỡi, đúng giờ ban bố!

Không có theo dự tính thời gian ban bố, khiến các vị hôn chờ lời nói, yêu quái tự PIA đi điểu ~

Khác, dường như có cái gì căn cứ bình luận đưa phần chế độ, ta còn không có nghiên cứu triệt để, 8 qua, nếu như có hôn cảm giác hứng thú lời nói, có thể tận tình phát trường bình, ai đến cũng không cự tuyệt càng nhiều càng tốt hắc ~ ta sẽ không chút nào tiếc rẻ đưa phân tích!

——— —————— —————————

——— —————— —————————

Một tay Tống Tiểu Hoa cầm thuốc cho Lục Tử Kỳ, một tay cầm bánh ngọt vừa mua của Lục Lăng và mình, trong miệng ngâm nga điệu hát dân gian mới học được, lảo đảo đi trên đường cái, thỉnh thoảng cười vui vẻ đáp lại lời chào hỏi nhiệt tình của mọi người.

Mưa mặc dù đã ngừng, nhưng ban ngày vẫn âm u như cũ, kèm với những cơn gió lạnh làm mọi người có chút áp lực, nhưng tâm tình của Tống Tiểu Hoa như ánh nắng mặt trời rực rỡ chói lóa. Những điều này đều là công lao của cái áo bông vải mới tinh, chuyên dùng để giữ ấm, chống lạnh giữ nhiệt chống sét đánh. . . . . . .

Lục Tử Kỳ nếu có thể để trong lòng chuyện này kèm theo hành động, như vậy chứng tỏ trong lòng đã có Tống Tiểu Hoa. Như vậy, cần gì lại so đo với sự nhớ nhung về người vợ đã chết kia?

Đúng là nam nhân chung tinh mới là nam nhân tốt, xuyên qua vậy mà có thể gặp được một kho báu hiếm có như vậy, đây chắc chắn là hậu quả của ông trời bị lừa đá, cần phải toàn tâm toàn ý giữ gìn, d.d,l.q,d phải là nâng trên tay sợ rớt  ngậm vào trong miệng sợ tan, phải che chở như là bộ ngực rộng lớn bao bọc tim gan mới được. . . . . . Sao lại thành như là người mẹ đối xử với con trai mình vậy. . . . . . Phụt. . . . . .

Trong lúc Tống Tiểu Hoa vừa nghĩ vừa quẫn 囧, vừa quẫn 囧 vừa sung sướng trong phố xá sầm uất, thì nghe thấy những tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến từ phía bên trái, theo bản năng nàng vội vàng tấp vào ven đường để tránh, còn chưa đứng vững, thì có mấy tiếng kêu la truyền đến tai nàng, ngay sau đó xuất hiện một bóng đen ập tới trước mặt, nàng hoảng hốt, chân mềm nhũn, gọn gàng quăng cái ‘đại thí đôn’, bỗng nhiên thấy mặt đau nhói, cảm giác bị đau như hồi trung học đánh nhau bị cây chổi vỗ vào mặt. . . . . .

Sau đó, nàng nhanh chóng được mọi người đỡ lên, đầu óc choáng váng nên không rõ rang tình hình đang xảy ra, chỉ còn lại những tiếng huyên náo trong tai: ‘ Lục phu nhân không sao chứ? ’‘ Lục phu nhân té có bị thương không? ’‘ Lục phu nhân có bị đụng vào không? ’‘ Lục phu nhân. . . . . . ’‘ Lục phu nhân. . . . . . ’ ong ong~~

"Những người vừa rồi là ai? Sao liều lĩnh như thế?"

"Nhìn trang phục chắc chắn là người Liêu."

"A, ta nhớ ra rồi! Dẫn đầu là cô gái ngày hôm qua đứng bên cạnh Lục Đại Nhân!"

"Chính là nàng là người cưỡi ngựa đụng vào Lục phu nhân!"

"Không phải nàng là công chúa Liêu quốc sao?"

"Đúng đúng đúng, ta cũng nghe nói như vậy! Thôi đi, sao bọn Liêu quốc không làm mưa làm gió ở nước chúng, ông có ở đây bọn họ, đang yên lành lại muốn đến Đại Tống để diễu võ dương oai? !"

"Thì thế! Theo ta, già trẻ Liêu quốc không có một ai tốt!"

"Không sai, Liêu chó!"

". . . . . . . . . . . ."

Người Liêu? Công chúa? Mẹ kiếp!

Tống Tiểu Hoa cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo.

Cái hình ảnh màu đen đó là ngựa, mà quét vào mặt mình chính là đuôi ngựa, đầu sỏ gây nên chính là cái cô công chúa chảnh đó.

Nữ nhân chết tiệt, nhất định là cố ý!

Đậu xanh rau má! Nếu phá dung mạo bà, hủy mặt bà, bà mà không chọc thủng mắt ngươi, nhổ sạch răng, chặt đứt tay chân thì bà không mang họ Tống! A. . . . . . Hình như nàng cũng không mang họ Tống. . . . . . D*D*L*Q*D Mặc kệ, tóm lại không làm cho ngươi đến mức mẹ ngươi cũng không nhận ra, bà đây lập tức tự sát tạ tội với trời! Thiện tai!

Tống Tiểu Hoa xoa cái mông bị tét thành tám mảnh đang nóng rát, những lời thô tục nhất đang cuồn cuộn như sóng lớn trong bụng nàng.

"Lục phu nhân, đồ của bà. May là nó được bọc kỹ càng, không có bị rơi rớt."

Ở bên cạnh đã có người nhặt hai cái bao giấybị văng ra xa và đưa cho nàng, dược liệu thì không có vấn đề gì, nhưng mấy khối điểm tâm nhất định là đã bị nát rồi.

Tạm thời Tống Tiểu Hoa không quan tâm đến những việc này, nàng vừa định túm lấy một người hỏi xem mặt của mình có rách hay không, thì lại nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên.

Trong nháy mắt, một con ngựa hí dài giơ hai chân trước lên, vừa vặn vững vàng dừng lại trước mặt nàng.

Người giục ngựa, mặc trang phục đỏ rực, tóc dài tới eo, mũ đẹp đẽ cao quý, ngọc bội đinh đương.

Thoáng nghiêng về phía trước, một tay cầm cương một tay vỗ vỗ con ngựa, nghiêng nghiêng mắt, liếc nhìn, giọng nói hơi khàn khàn  mang theo vài phần kiêu căng mấy phần khinh thường mấy phần giễu cợt: "Thì ra là muội muội, vừa rồi ta không nhìn thấy, như thế nào, không bị thương chứ?"

Gia Luật Bình cao chừng một thước bảy, ban đầu chỉ đứng với nhau Tống Tiểu Hoa phải nhìn từ dưới lên thì đã cảm thấy rất khó chịu, vậy mà  lúc này nàng ta ngồi trên lưng ngựa thì có vẻ từ trên cao nhìn xuống, coi như ngẩng đầu đến đứt cổ thì cũng không nhìn thấy vẻ mặt của nàng ta.

Trong đầu Tống Tiểu Hoa cảm thấy muốn ói nhưng mình lại không thể nổi giận. Mà hai người có sự khác biệt về hình thể cùng với sự chênh lệch về thực lực, một mình đấu không những phải tạm thời lánh đi, ngộ nhỡ cãi nhau, gây phiền toái cho Lục Tử Kỳ thì thật không tốt.

Hít sâu, cúi đầu phủi bụi đất trên người, giống như không chút để ý nói: "Công chúa nên gọi ta là Lục phu nhân, hai chữ muội muội, ta không nhận nổi!"

Gia Luật Bình nghe vậy lập tức mày liễu dựng lên, nàng lại dám không nể mặt mình như thế.

Vốn định ở trên phố làm nàng khó chịu, cho nàng một bài học, giải tỏa một chút tức giận mà mình vừa mới nhận được từ Lục Tử Kỳ. Trên thực tế, cả người đầy bụi do ngã, trên mặt nàng sưng đỏ một mảnh, thật sự rất chật vật. Nhưng không ngờ, lại còn có thể bày ra dáng vẻ không kiêu ngạo không tự ti không sao cả, thậm chí còn dám trả lời như thế trước mặt mọi người.

Nữ nhân này, đến tột cùng là quá ngu, vẫn còn quá khinh người? Nàng chỉ làphu nhân Tri Huyện nho nhỏ, không có lai lịch bối cảnh gì, dựa vào cái gì dám kiêu ngạo cùng với Hưng Bình công chúa Đại Liêu? ! dienĐànleQuýdon Dù là hoàng thân quốc thích Tống Triều thấy mình, cũng phải cung kính ba phần. Nàng thì coi là gì?

Là ỷ có Lục Tử Kỳ làm chỗ dựa sao?

Nhớ tới lời nói về làm thiếp, nhớ tới sự nhục nhã cùng với tự ái cùng kiêu ngạo đều bị đùa bỡn trong lòng bàn tay, nỗi tức giận ở trong lòng cũng không thể át chế được nữa.

Lục Tử Kỳ ơi Lục Tử Kỳ, nếu là không tồn tại bia đỡ đạn là nàng, ta xem ngươi còn có lý do gì để từ chối? !

"Thừa dịp hôm nay thời tiết tốt, cùng chúng ta cùng đi ra ngoài thành săn thú?"

Thời tiết chết tiệt này mà cũng có thể gọi không tệ? Mở mắt nói mò! Hơn nữa trời sắp tối, đi săn cái đầu ngươi ấy, nói là giết người trong đêm thì đúng hơn. . . . . .

Tống Tiểu Hoa bĩu môi, lại động tới chỗ đau ở má, âm thầm hít hơi lạnh định mở miệng cùng phúng, quyền phát biểu đã rơi vào tay đối phương lần nữa.

Gia Luật Bình cũng không nhìn nàng, trực tiếp cất giọng làm ký hiệu với người hầu đứng ở phía xa: "Hai người các ngươi cưỡi cùng một ngựa, dắt con ngựa còn lại đến đây!"

Nhìn con ngựa khổng lồ ‘cộc cộc lộc cộc’ đi về phía mình,bắp chân Tống Tiểu Hoa như bị chuột rút.

So sánh với những con ngựa này thì những con ngựa ở trong trại ngựa trước kia, chúng chỉ có thể được tính là lũ lừa. . . . . .

"Thế nào, không dám đi theo chúng ta, hay là. . . . . ." vẻ mặt nhạo báng của Gia Luật Bình thêm mấy phần: "Hay không cưỡi ngựa?"

Coi như nơi đây tiếp giáp cùng Liêu, phong tục của người dân có nhiều chỗ tương tự, cưỡi ngựa đối với đại đa số người chỉ là một bữa ăn sáng, nhưng đại đa số là nam nhân, có mấy cô con gái con nhà bình thường biết cưỡi ngựa đi tán loạn trên đường? DiễnDanLêQuyĐôn Thật coi đây là ở tron phim võ hiệp, chỉ cần là người sống thì có thể nhảy tót lên ngựa chạy mất tăm như một làn khói hở? . . . . . .

Nhưng trước mắt sao có thể chủ động thừa nhận mình yếu thế? Cùng lắm thì cắn răng một cái, nhắm mắt nhắm mũi liều mạng!

Nhưng con ngựa cao to này có vẻ không kiên nhẫn cùng với khinh bỉ, nhìn nó phun khí ra khỏi mũi, nó còn dậm dậm chân trên mắt đất tạo thành cái hố nông nông, nếu nó không thích rồi ném mình xuống đất, kéo rê một đoạn lại dẫm cho mấy cái, vậy chỉ có thể đi đời nhà ma, niệm A Di Đà Phật rồi.

Nhưng thua người không thể thua trận, Đảng dạy chúng ta, cái chết của một người là nhỏ, vinh nhục của quốc gia mới là lớn… Vấn đề này có vẻ nâng cao quá rồi. . . . . .

Trên thế giới tốc độ nhanh nhất là suy nghĩ, cho nên, mặc dù ngổn ngang suy nghĩ nhiều như vậy, thật ra thì cũng chỉ mới trải qua mấy giây thôi, trừng mắt một lúc với con ngựa, Tống Tiểu Hoa hắng giọng mở miệng: "Ngựa này không được."

Gia Luật Bình ngẩn ra: "Cái gì không được?"

"Khắp mọi mặt cũng không được." Tống Tiểu Hoa chắp tay sau lưng lắc đầu một cái: "Thật sự là kỳ lạ! Theo lý thuyết, Liêu quốc các ngươi đáng lẽ phải thừa ngựa tốt chứ, sao lại đưa mấy con ngựa không phù hợp cho công chúa cưỡi? Chẳng lẽ, quý quốc cũng giống như là Đại Tống chúng ta, có thói quen với tặng đồ tốt cho người khác, đem loại hai gì đó lưu cho mình? A. . . . . . Trách không được khi hai quân giao chiến, các ngươi luôn luôn bại, thì ra ngựa tốt nhất đã bán hết cho chúng ta. Nếu theo cách nói này, Đại Tống chúng ta giống như là thắng không cần dùng võ rồi sao! Đa tạ! Đa tạ!"

Lời nói này của nàng chỉ là lời nói bậy, hai nước Tống Liêu giao chiến, thật sự là đa số là nước Tống bại, nếu không phải những năm gần đây nội bộ nước Liêu có vấn đề dẫn đến thực lực của đất nước sa sút vô cùng, hàng năm nước Tống lại tặng rất nhiều tài vật, nếu không thì hai nước sao có thể duy trì vẻ bình yên? Còn lý luận liên quan ngựa  thuần túy là tán dóc. . . . . .

Chỉ là, nơi này là lãnh thổ Đại Tống, chung quanh tất cả đều là con dân của Đại Tống, không cần biết là thật hay giả, nâng cao chí khí của mình, diệt uy phong người khác, nghe xong là thấy sảng khoái!

Vả lại, Tri Huyện phu nhân khiêm tốn dễ thân rất được dân tâm, chỉ cần là nàng nói, vậy mọi người dĩ nhiên là muốn ủng hộ hết sức, mặc kệ chuyện gì cũng không thể để cho nàng bị công chúa Liêu quốc điêu ngoa bá đạo bắt nạt.

Lập tức tiếng nói ầm ầm vang lên, đều là đồng ý. Còn có người chân chính hiểu ngựa, liều lĩnh đánh giá con ngựa vốn ngàn dặm mới tìm được một Lương Câu nói thành ngựa không đáng giá một đồng.

Gia Luật Bình không ngờ Tống Tiểu Hoa lại dám quấy nhiễu như thế, trong bụng không khỏi cũng có chút hối hận, không nên lựa chọn địa phương này sinh sự. Mặc dù cũng không sợ sẽ chọc nhiều người tức giận, nhưng nhưng nếu động võ, những thị vệ của mình không biết nương tay khó tránh khỏi sẽ giết chết hoặc làm bị thương mấy bình dân thích xen vào chuyện người khác. Mặc dù đây không được coi là chuyện ghê gớm gì, nhưng đến lúc đó, hai phe cũng không tránh được phải có một phen chỉ trích lẫn nhau. Gây chuyện không tốt còn kinh động đến hoàng đệ, kẻ thù chính trị cũng có thể sẽ mượn cớ rồi lại mượn cớ chỉnh ra cái chuyện gì, nếu như thế thì coi như vì nhỏ mất lớn rồi.

Vì một cái phụ nhân bình thường như vậy, thật là không đáng giá.

Vậy mà, chuyện ầm ỉ đến trình độ này, nếu thu tay lại rời đi, chẳng phải tương đương với cam bái hạ phong, tất nhiên là không thể được. . . . . .

Tác giả có lời muốn nói: chúc các vị ĐH năm 3 tám Tiểu Tam tám không lớn không nhỏ 38 thân ái cửa 38 tiết vui vẻ a!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn quyền khuyên về bài viết trên: Hilary như, Hoacamtu, LittleMissLe, Reinforce, Thu Tham 501, Tiểu Khuynh Nhi, beconngoxx, ngokiu61193, thtrungkuti
     

Có bài mới 31.01.2017, 23:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.12.2016, 23:09
Bài viết: 36
Được thanks: 266 lần
Điểm: 46.11
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 36: Bóng Dáng Mặc Áo Lam Lại Xuất Hiện

Gia Luật Bình dẫn theo một đám thị vệ còn chính mình thì cưỡi trên lưng ngựa dáng vẻ cao cao tại thượng lạnh lùng nhìn những người có liên quan đến chuyện này, một số dân chúng vây quanh xem Tống Tiểu Hoa đang mặt xám mày tro giằng co với nhóm người của công chúa với vẻ mặt hả hê như đang xem kịch vui, còn không ngừng có người chỉ chỉ chõ chõ cười nói lớn tiếng.

Do hiện giờ sắp đến giờ cơm tối nên mọi người lo chuẩn bị, mặt khác do khu vực này cũng không là trung tâm của chợ, nếu không, theo như truyền thống thì dân chúng Trung Quốc nơi nào có náo nhiệt sẽ tụ lại nơi đó, có thể tụ lại ít nhất cũng mấy trăm người, coi như không xảy ra sự kiện xô đẩy giẫm đạp gì, cũng ít nhất tạo nên việc giao thông hỗn loạn. . . . . .

Trông thấy sự việc không ổn, vả lại Gia Luật Bình có vẻ đã mất hết kiên nhẫn chuẩn bị dùng vũ lực, trong đám người chợt truyền ra một âm thanh, không lớn cũng không nhỏ, có thể hoàn toàn vượt lên trên tiếng huyên náo, làm cho mỗi người ở nơi đây cũng có thể nghe được liền cùng nhau yên tĩnh lại: "Theo ý của tại hạ thì, không bằng đi chọn cho Lục phu nhân một con ngựa tốt của Đại Tống ta, cũng làm cho người Liêu bang có thể mở rộng tầm mắt, như thế nào?"

Gia Luật Bình cười nhạo một tiếng, cố đè xuống lửa giận trong lòng: "Cũng tốt, chúng ta ở tại chỗ này chờ, xem một chút ngựa tốt của Đại Tống như thế nào!"

Mà Tống Tiểu Hoa khóe miệng lại không nhịn được co quắp xuống, người nói không phải là ‘vô gian đạo’ chứ? Không cần biết là ngựa tốt hay ngựa xấu đều đưa cho nàng, vậy chẳng phải bắt nàng làm người chịu trận? Ngộ nhỡ té chết thì ta biết tìm ai tính sổ đây? Muốn ở trên diêm vương điện tố cáo để giải oan cũng không tìm tới được chánh chủ. . . . . .

Chỉ là, tại sao lại cảm thấy cái âm thanh kia có chút quen tai?

"Đúng lúc trong nhà của tại hạ có một con Lương Câu, phiền chư vị chờ chốc lát, tại hạ sẽ trở về nhà dắt nó tới, thuận tiện ta, cũng muốn cùng ngựa của tướng người liêu chỉ điểm một hai."

Trong lời nói mang theo sĩ khí của người đọc sách nghèo, nhưng giọng nói trong sáng, vả lại hơi lộ ra trầm thấp. . . . . . Đây là. . . . . .

Tống Tiểu Hoa vội vàng đi cà nhắc hướng về nơi phát ra âm thanh nhìn lại, lại chỉ thấy một mảnh đen kịt, người nọ cũng không lên tiếng nữa, hẳn là đã rời đi.

Dân chúng tầm thường trong nhà cho dù có ngựa, cũng đa số là để chở những vật dụng trồng trọt còng kiềng, chân chính tuấn mã cơ hồ là không thể nào có. Trước mắt, mặc dù đối với người này mà nói cảm giác có chút kinh ngạc, nhưng nếu dám ở trước mặt mọi người tự đề cử mình, này chắc hẳn cũng có chút cân lượng không đến mức ăn nói lung tung, vì vậy mặt của mọi người đều lộ vẻ tự mãn, giống như chính là Hãn Huyết Bảo Mã sắp ra sân.

Chỉ có Tống Tiểu Hoa nhìn như khí định thần nhàn, kì thực tâm thần có chút không yên.

Nếu quả thật là người nọ, tất nhiên sẽ không hại nàng, thật là người nọ sao? Tại sao không trực tiếp đứng ra mà lại làm cho thần thần bí bí như vậy. . . . . .

Kể từ đó, hai bên liền lại tiến vào trạng thái bình tĩnh giằng co, qua ước chừng thời gian một chung trà, tiếng chân vang dội của ẩn hữu mã truyền đến.

Tống Tiểu Hoa trong lòng tâm vừa động, vừa nhìn, sững sờ, vui mừng.

Người tới chính là Lục Tử Kỳ.

Vạt áo tung bay, trường sam cùng màu tóc giống nhau.

Ở từ xa cởi ngựa phi nhanh tới, dùng lực của tay dừng lại dây cương, lật người, xuống ngựa, rơi xuống đất. Tất cả động tác làm liền mạch gọn gàng, khi Tống Tiểu Hoa trong thấy cảnh này hai mắt nhất thời toát ra vô số đốm lửa nhỏ. Trời ơi, đẹp trai quá!

Dân chúng xung quanh thấy Tri Huyện đại nhân đến, trong số đó có một số người tâm phúc, lưng liền cứng lại một chút, không hề phát lên tiếng chỉ là lặng lẽ nhìn chăm chú vào sự tình phát triển.

Mà Gia Luật Bình đầu tiên là vẻ mặt cứng đờ, chợt cười lạnh, không để ý đến chỉ chuyên tâm vỗ về chơi đùa con ngựa của mình.

Lục Tử Kỳ tầm mắt ở giữa sân chuyển một cái, cuối cùng đặt tay lên vai của Tống Tiểu Hoa đang đứng ngây ngốc tại chỗ, chân mày đột nhiên nhíu lại, miễn cưỡng đè xuống tức giận, xoay người đối với Gia Luật Bình chắp tay: "Thì ra là công chúa đang cùng vợ của ta trò chuyện với nhau, mong rằng bổn huyện đột nhiên đến không có quấy rầy cuộc trò chuyện của hai vị."

Gia Luật Bình vẫn duy trì tư thế từ trên cao nhìn xuống như cũ, kéo dài âm thanh: "Lục tri huyện tới thật đúng lúc!"

"Hôm nay công vụ vừa xong, mà nơi đây, bổn huyện về nhà thì phải đi qua đường này."

"Hả? Vậy thì thật là tốt, chúng ta đang muốn ra khỏi thành đi săn thú, chỉ là, đối với nơi đây chúng ta không quá quen thuộc. Lục tri huyện đã nhàn hạ như vậy, không biết có thể cùng đi chung giới thiệu nơi đây cho chúng ta được khôg?" @ # ! D $ Đ $ L $ Q $ Đ ! # @

"Sắc trời đã tối, vả lại nhìn sắc trời âm trầm sợ là sẽ có mưa, vì lý do an toàn cho công chúa, theo bổn huyện là công chúa nên chọn ngày khác đi thì tốt hơn. Tối nay nếu công chúa không có an bài nào, bổn huyện sẽ chuẩn bị một bữa tiệc rượu đãi chư vị, ý của công chúa như thế nào?"

"Ngày khác thì ngày khác, ngươi không quên là được! Về phần tối nay, cũng không nhọc Lục tri huyện phí tâm!" Gia Luật Bình yên lặng ngưng mắt nhìn mặt của Lục Tử Kỳ trong chốt lát, sau lại chuyển tới con ngựa bình thường không hề có chỗ thần kỳ nào bên cạnh hắn, cười lạnh liên tục: "Thế nào, ngựa như vậy mà cũng là ngựa tốt của Đại Tống sao?"

"Cái gọi là ngựa tốt, chỉ là nhìn xem nó có hay không cùng tâm tính người giống nhau mà thôi. Nếu không nghe khẩu lệnh thậm chí thay chủ mà đi, như vậy cho dù là Thiên Lý Mã nhưng cũng chỉ là gia súc tầm thường. Ngựa này cùng ta ăn ý mười phần, cực kỳ thông minh. Tỷ như, chưa bao giờ sẽ ngộ thương người đi đường, một điểm này, cũng cùng ta xưa nay cẩn thận xử sự có chút tương tự."

Lục Tử Kỳ khi nói những lời này, từ xưng ‘bổn huyện’ biến thành ‘ta’, không còn là phân biệt cấp bậc nữa, đặt vị trí của mình ngang hàng với Gia Luật Bình. Một câu cuối cùng, là càng thêm không chút lưu tình nào, nhắm thẳng vào việc Gia Luật Bình phóng ngựa đả thương người, đúng là bản tính liều lĩnh tùy hứng. Mà bởi vì hắn chỉ là vừa mới đến, đối với những việc phát sinh lúc trước hoàn toàn không biết chút nào, nói ví dụ, chỉ là tùy tiện nêu ra mà thôi, tuyệt đối không có bất kỳ ý châm chích nào.

Khi nghe những lời này mặt của Gia Luật Bình đỏ bừng, bụng đầy lửa giận không thể nào phát tiết. Cứng ngắc trong chốc lát, cũng chỉ quát lên một tiếng giá, ôm hận đánh ngựa rời đi.

Nhìn mấy người cưỡi ngựa đi mất, Lục Tử Kỳ thầm than một hơi ẩn giấu vẻ buồn rầu, đối với dân chúng vây xem mỉm cười chấp tay chào: "Thời gian không còn sớm, các vị giải tán đi thôi, trong nhà vẫn chờ ăn cơm tối!"

Mọi người mắt thấy hắn nói mấy câu liền giải quyết xong chuyện, vả lại cuối cùng còn làm cho đối phương hung hăng tức giận bỏ đi, toàn bộ họ đều hưng phấn không thôi, rối rít hoàn lễ, lại cùng hướng Tống Tiểu Hoa làm lễ, lúc này rời đi thế là trận phong ba vừa rồi mới kết thúc.

Có thể thấy được, dân chúng đối với Tri Huyện cùng Tri Huyện phu nhân độ thiện cảm lại tăng vọt mấy điểm. . . . . .

Đợi đến lúc từ từ khôi phục thanh tịnh, Lục Tử Kỳ đi tới trước mặt của Tống Tiểu Hoa, lấy tay chạm lên trên người toàn bùn đất của nàng, sau đó giơ tay lên nhẹ nhàng chạm một cái vào gò má sững đỏ của nàng: "Còn đau không?"

Tống Tiểu Hoa vừa mới nhe răng trợn mắt liền ảnh hưởng tới vết thương, không thể làm gì khác hơn là liều mạng nhịn đau trưng ra vẻ mặt vô cùng phong phú, tại chỗ nhảy nhót: "Ai yêu, chàng đừng đụng vào! Thế nào lại không đau, đau chết mất!"

"Đau mà lúc nãy nàng còn có thể nói nhiều như vậy."

Nhìn thấy bộ dáng chật vật của nàng, còn có trong hốc mắt nhanh chóng uẩn mãn nước mắt, Lục Tử Kỳ chỉ cảm thấy trong lòng khẽ co rút, giọng nói không khỏi mềm lại vài phần: "Ta dẫn nàng đi y quán, cho đại phu nhìn một chút."

"Có hay không bị xướt? Ẩn hiện ra máu?"

"Không có, chỉ là có chút sưng đỏ."

"A, vậy cũng không cần đi tìm đại phu rồi, tránh cho khuôn mặt ta khỏi bị đen khi dùng thảo dược, thật là khó nhìn!"

Đây là lý do của người sợ thầy thuốc nên giấu bệnh. . . . . .

Lục Tử Kỳ nín cười lắc đầu một cái: "Cũng tốt, dù sao nhìn qua cũng không phải quá nghiêm trọng, trở về dùng nước lạnh thoa một chút cũng không có gì đáng ngại."

"Được!"

Dắt lấy ngựa: "Đi lên."

Lui về phía sau: "Ta không lên đâu!"

Con ngựa này mặc dù không có giống với con ngựa uy mãnh mới vừa rồi, nhưng cũng đủ khiến bắp chân của Tống Tiểu Hoa bị chuột rút.

"Không phải sợ, nó gọi là Truy Phong, là một thành viên trong huyện nha, rất là hiểu tính người."

Nửa tin nửa ngờ thử dò xét sờ sờ lông bờm thô sáp của con ngựa, vừa học theo những gì đã xem trên tivi vỗ vỗ trán con ngựa, chỉ thấy con ngựa vẫn nghiêng đầu, nháy mắt to ướt nhẹp nhìn mình, quả nhiên rất là dịu ngoan. Vì vậy, Tống Tiểu Hoa không còn loạn chuyển bắp chân nữa . . . . . .

Dưới sự giúp đỡ của Lục Tử Kỳ nàng bò lên lưng ngựa, sau đó hướng về phía hắn vươn tay: "Chàng cũng lên cùng ta đi."

Nhìn tay nhỏ bé dính bùn đất vươn về phía mình , hơi do dự, thế nhưng cái tay như cũ cứ như vậy thẳng tắp đưa, không có nửa điểm ý tứ buông tha.

Buông lỏng tinh thần căng thẳng, mặt mày tràn lên một nụ cười yếu ớt.

Rồi nắm lấy tay nàng, cầm dây cương, lật người, lên ngựa. ~ % ~ D ! Đ ! L ! Q ! Đ ~ % ~

Bóng đêm dần xuất hiện, gió đập vào mặt, hai người cưỡi một con ngựa, gắn bó kề cận bên nhau.

Bên góc đường, có một người mặc bộ áo lam nhìn hai người cưỡi ngựa đi càng lúc càng xa.

Tác giả có lời muốn nói: hôn mê, chương trước bị biên biên lại trực tiếp do quản lý vì V chương rồi. . . . . . Thấy qua thân môn ngàn vạn bề ngoài mua a! ! !


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Lam về bài viết trên: LittleMissLe, Thu Tham 501, beconngoxx, hh09, ngokiu61193, thtrungkuti
     
Có bài mới 06.02.2017, 23:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 08.11.2011, 15:33
Bài viết: 401
Được thanks: 3354 lần
Điểm: 12.07
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 37: Nụ hôn đầu tiên đã được giải quyết

Editor: Quyền Khuyên

Còn chưa kịp trở về chỗ cũ, lồng ngực ấm áp đã ấp vào lưng truyền hơi ấm tới, một bóng dáng bay tới làm Tống Tiểu Hoa lảo đảo.

Tống Vô Khuyết khoác hai móng lên trên vai nàng, hé miệng lè lưỡi nhẹ nhàng liếm lên mặt nàng, trong cổ họng còn phát ra những tiếng ‘ư ử’, nghe giống như là đang an ủi.

"Ngoan nào ngoan nào..., không có gì đâu!" ~dienanleuydon~Tống Tiểu Hoa rất là hưởng thụ, cười híp mắt vỗ vỗ chú chó lông lá xù xì.

Khả năng nhận biết của chú chó thật tốt, chỉ nhìn một cái đã nhận ra nàng bị thương, và dùng phương pháo này để nàng bớt đau đớn. Thật không có uổng phí một nắm cứt một  chút nước đái khổ cực nuôi nó lớn lên. . . . . .

Tiếp theo là Lục Lăng lao vào trong ngực Tống Tiểu Hoa, dưới ánh sáng mờ mờ của bầu trời, thằng nhóc cẩn thận nhìn nàng, bỗng nhiên mắt nó mở thật to: “Mẫu thân, mặt của người bị làm sao thế?"

Như mọi khi, nàng ôm nắm gạo nếp, thơm hai cái thật mạnh: "Không sao cả, không cẩn thận bị đụng thôi."

"Mẫu thân nhất định là rất đau?"

Cái miệng nhỏ nhắn của Lục Lăng khẽ chu lên, suy nghĩ một chút, sau đó kéo mặt Tống Tiểu Hoa lại gần rồi cũng liếm liếm lên, rồi bị Lục Tử Kỳ túm lấy cổ mà vừa lúc nãy anh ta mới đứng cách đó ba thước rồi bước một bước dài tới: "Không cần náo loạn!"

"Lăng Nhi không náo loạn! Lúc Vô Khuyết làm như vậy, mẫu thân rõ ràng rất vui mừng!" Bé củ cải duỗi cánh tay chân đá giãy giụa ở giữa không trung: "Phụ thân cũng mặc kệ Vô Khuyết à?"

Lục Tử Kỳ ôm lấy nhi tử, im lặng. Tống Vô Khuyết vô cùng khí thế ngồi chồm hổm ở một bên, giật giật lỗ tai, hắt hơi một cái, nhe răng. *d.dan.l.quy.d* Thấy phải hắn là hàm răng ngứa ngáy rồi nhưng lại không thể làm gì, con chó này chẳng lẽ là thành tinh rồi, nên cắn người nào, nên khi dễ người nào, đều biết rõ ràng. . . . . .

Trong bụng Tống Tiểu Hoa rất buồn cười, nhưng nói vô cùng nghiêm chỉnh: "Lăng Nhi, một ngày liếm một lần là được, nhiều lần thì lãng phí. Ngày mai để cho con liếm, con thấy có được hay không?"

"Vậy cũng được. . . . . ." Lục Lăng không cam nguyện gật gật đầu, lại từ nhảy xuống khỏi ngực phụ thân, ôm cổ Cẩu Nhi thương lượng: "Vô Khuyết Vô Khuyết tốt Vô Khuyết, ngày mai cũng không cho phép giành với ta, mặt nương là phải để ta liếm đấy!"

Tống Vô Khuyết bị bàn tay nhỏ bé đó gãi thì rất là vừa lòng, nghe không hiểu người  khác nói, có đồng ý hay không thì vẫn không có ý kiến, chỉ chổng vó nằm dài trên mặt đất, bày xong tư thế thì đợi cậu nhóc đến phục vụ.

Nhìn Lục Lăng hấp ta hấp tấp vây quanh chú chó, Lục Tử Kỳ không khỏi cười mắng một câu: "Nó lại còn hiểu được mượn cơ hội chiếm chỗ tốt kìa!"

Đắc chí: "Đúng thế, cũng không nhìn một chút là ai nuôi!"

Lắc đầu một cái: "Chỉ là, làm sao nàng có thể dạy Lăng Nhi liếm người thế?"

"Ta còn không phải là vì duy trì tôn nghiêm làm cha của chàng? Chẳng lẽ ta lại nói cho Lăng Nhi, chàng là bởi vì sợ chó, nên mới không dám trêu chọc Vô Khuyết? Dù sao đứa bé tính hay quên, ngủ một giấc khẳng định không nhớ cái gì rồi. Còn nữa, coi như nhớ cũng không có vấn đề gì, nếu cu cậu có khả năng tự mình chữa trị hết như Vô Khuyết thì cũng không quá tệ, trong tương lai nếu va chạm phải cái gì, tự mình liếm liếm là xong. Làm việc gọn gàng lại tiết kiệm tiền, thật tốt!"

". . . . . . . . . . . ."

Lục Tử Kỳ lại một lần nữa lo lắng tới cuộc đời của nhi tử. . . . . .

Đang khi nói chuyện, Lục Tử Kỳ lấy một chậu nước lạnh bưng đến tiền thính, trước tiên để Tống Tiểu Hoa rửa sạch mặt đã sau đó dùng khăn vải thấm ướt thoa lên vết thương của nàng.

Gần như trên nửa khuôn mặt nàng đều có mức sưng đỏ lớn nhỏ, ít nhất phải ba năm ngày mới có thể hết sưng. Hưng Bình công chúa thật sự là quá mức ngang ngược càn rỡ!

Tống Tiểu Hoa vừa xung đột với Gia Luật Bình thì có một nhóm bộ khoái được phái đi  âm thầm bảo vệ người Liêu trở về báo cho huyện nha biết, vậy mà Lục Tử Kỳ lại đúng phải tiếp khách, sai dịch không biết sự việc là nặng hay nhẹ nên cũng không dám đường đột quấy rầy. Đợi đến chàng nghe được tin đó sau khi khách ra về thì đã qua gần nửa canh giờ. Trong lúc đó, lại thêm hai người truyền tin tức diễn biến tình hình của họ.

Vội vã hỏi mấy câu, Lục Tử Kỳ như cảm thấy sấm nổ bên tai, chỉ muốn cưỡi ngựa đến ngay chỗ nàng.

Đều do mình lo việc bất cẩn, hoàn toàn không ngờ, những lời nói thẳng thắn đó làm Gia Luật Bình chú ý tới nàng, rất có thể sẽ cho rằng tất cả đều là bởi vì sự tồn tại của nàng, chàng đã có thê tử nên mới bị cự tuyệt, hơn nữa còn sử dụng cách thức không lưu tình như vậy.

Dựa vào tính tình của vị công chúa này, nàng có thể làm ra chuyện gì, thật sự là không dám nghĩ. . . . . .

Nếu đi quá muộn, nếu là không còn kịp, nếu nàng có chuyện không hay xảy ra, vậy. . . . . .

Vừa nghĩ tới đây, lòng như lửa đốt.

Cũng may, cuối cùng không xảy ra sai lầm lớn không thể vãn hồi.

Nàng bị vài vết thương nhỏ, nhìn qua không đại ngại lắm. ~iendanequyon~ Hơn nữa, hoàn toàn không có dáng vẻ bị làm nhục, ngược lại rất là dương dương tự đắc. Nha đầu này, khẳng định không biết mình vừa ở trong hoàn cảnh nguy hiểm cỡ nào. . . . . .

Miễn cưỡng áp chế sự vội vàng xuống thì sự tức giận suýt không thể khống chế nổi.

Sinh sự gây hấn ngoài đường như vậy, cho dù là công chúa Liêu quốc thì như thế nào? Quá không đặt Đại Tống ở trong mắt! Như vậy ngang nhiên làm tổn thương nàng, bọn chúng đặt Lục Tử Kỳ ở chỗ nào? !

Người làm quan không thể bảo hộ dân chúng một địa phương, phu quân không thể bảo hộ hiền thê trong nhà, nam nhi bảy thước như thế thì có ích lợi gì? !

Một tích tắc kia, sự tức giận gần như đốt rụi lý trí, mà cuối cùng lại không thể không nhịn xuống sự kích động.

Dù sao, không tới thời điểm cuối cùng thì vẫn không thể đối địch với Gia Luật Bình, một khi không còn tình cảm và thể diện  trói buộc sẽ tạo ra quả gì thì cũng không khó dự đoán.

Thân phận cao thấp, vĩnh viễn là một vấn đề không thể không suy tính, cũng là nhân tố buộc phải thỏa hiệp. Đây chính là thực tế.

Nhưng dù nhẫn nhịn đến thế nào thì trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu, mất mặt.

Gia Luật Bình ôm hận rời đi, nếu không thì còn có thể tạo ra gợn sóng gì nữa . . . . . .

Âm thầm cười khổ, chàng từ trước đến giờ luôn luôn là người tỉnh táo, sao lần này lại thiếu kiên nhẫn như thế. . . . . .

Tống Tiểu Hoa vừa nhìn trộm vẻ mặt không thể phân biệt là vui vẻ hay là giận dữ của Lục Tử Kỳ vừa nước mắt lưng tròng chịu đựng vết thương, không lên tiếng.

Nàng không sợ trời, không sợ đất, không sợ con chuột, không sợ con gián nhưng nàng lại sợ đau, chỉ cần đụng vào một chút xúi cũng có thể làm cho nàng kêu rên cả buổi sáng, chứ đừng nói tới khuôn mặt vô cùng nhạy cảm bị thương nặng.

Vào lúc này nàng có thể dũng cảm bình tĩnh như thế, toàn bộ là bởi vì không hiểu rõ suy nghĩ của Lục Tử Kỳ.

Trên đường đi, bất luận nàng huơ tay múa chân miêu tả sinh động như thật về việc mình đã đả kích Gia Luật Bình như thế nào, tối đa chàng cũng chỉ là nhẹ nhàng ‘ ừ ’ một tiếng, nghe không ra cảm xúc gì.

Ngồi trên lưng ngựa, mặc dù dựa vào trong lòng hắn thì cảm giác thật mất hồn, nhưng lại không nhìn thấy được mặt của hắn. *D*D*L*Q*d Vì còn lo sợ, làm cho nàng không có tâm tư đi cảm thụ cảm giác mập mờ ‘dâm đãng’ do tư thế hai người đem đến. Thật lãng phí vô ích một cơ hội tuyệt hảo để quyến rũ, thua thiệt lớn thua thiệt lớn như đại dương thua thiệt đến con sói nhà bà ngoại rồi!

Nhưng. . . . . . Dáng vẻ này của chàng có phải là tức giận không? Giận nàng bất kính với bạn bè quốc tế ngay trước mặt nhiều người như thế, giận nàng nói lung tung làm vị công chúa dã man kia tức giận, giận nàng làm bậy gây rối cho chàng cùng với mầm tai họa?

Chẳng lẽ nàng nên im lặng để cho người khi dễ? Bị người đánh má trái còn vội vàng đưa má phải ra thuận tiện hỏi một câu ‘ mặt của ta không làm đau tay ngài chứ ạ’?

Tại sao? ! Nếu như không phải là suy nghĩ cho hắn, nàng đã xông lên cấu véo rồi! Cấu véo cũng không quan trọng lắm, cấu véo có phong cách cấu véo có khí thế mới là phong cách hành động của Tống Tiểu Hoa! Đó gọi là tấn công không sợ chết, mặc kệ ngươi là công chúa hoàng tử đeo vàng đội bạc, cầm một cục gạch trực tiếp đập xuống. . . . . .

"Chàng đã tức giận xong chưa?"

"Ừ?"

"Lại ừ. . . . . . Ta hỏi rốt cuộc chàng còn tức đến lúc nào?"

Tay Lục Tử Kỳ dừng lại, không hiểu nổi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Tiểu Hoa đang vặn vẹo dưới đèn: "Ta tức giận lúc nào?"

"Chàng không tức giận vậy thì bày ra mặt cá chết làm gì?"

Mặt cá chết. . . . . .

Đuôi lông mày Lục Tử Kỳ nhảy hai lần, chàng tận lực duy trì âm thanh bình tĩnh: "Nàng đang muốn nói cái gì? Ta nghe không hiểu."

"Ta hiểu rõ, ta không nên đối chọi gay gắt ăn thua đủ với công chúa Liêu quốc, làm cho nàng tức giận không có bậc thang xuống. Làm hư hỏng khí độ đường đường của đại hán dân tộc, nói không chừng sẽ làm chàng rước lấy phiền toái gì. Nhưng. . . . . ." Tống Tiểu Hoa vỗ bàn một cái đứng lên: "Nàng cũng quá lớn lối! Ta thật sự là không thể nhịn được nữa mới có thể gây hấn với nàng. Thật ra thì có lúc khi đối mặt với người ngoại quốc không biết điều cũng không thể quá mức rộng lượng coi là không đáng so đo, bằng không, sẽ cho rằng chúng ta mềm yếu có thể bắt nạt đấy!"

Lục Tử Kỳ ngồi, chỉ cần khẽ ngửa đầu là thấy rất rõ khuôn mặt này bởi vì nói dõng dạc mà càng ngày càng hồng: "Thì ra là, nàng cho rằng ta là những điều đó mà giận nàng. . . . . " Chàng cười than thở rũ mí mắt xuống: "Làm sao có thể chứ? Cho dù là tức giận, cũng là ta tức giận với bản thân mình."

"Chàng. . . . . . Tại sao?"

"Chuyện này vốn là do ta gây lên, nếu không phải ta làm việc không chu đáo, nàng cũng sẽ không gặp tai họa này. Lúc trước ta có sắc mặt không tốt, cũng chỉ là đang suy nghĩ, làm như thế nào mới có thể không để nàng tiếp tục bị cuốn vào trận phân tranh này. Cho nên Diêu Diêu, nàng quá lo lắng rồi."

Ngoài phòng, có gió thổi qua, thỉnh thoảng xen lẫn âm thanh con trẻ cùng Cẩu Nhi, trời đã âm u, hoàng hôn dần tắt.

Bên trong nhà, chỉ nghe thấy tiếng hô hấp, ánh sáng màu cam vây quanh hai người đang ngồi im lặng không nói gì, như có điều kỳ diệu.

Lục Tử Kỳ thon gầy, khuôn mặt góc cạnh lúc này hiện ra mấy phần nhu hòa, lông mi rủ xuống cũng bị rắc ánh sáng nhàn nhạt, thỉnh thoảng khẽ run rẩy.

Tống Tiểu Hoa nhích từng bước lại gần, trầm trầm hỏi "Nói như vậy, đó là bởi vì chàng. . . . . . Lo lắng cho ta?"

Giương mắt, nhìn vào một đôi mắt lo lắng bất an lại vô cùng mong chờ, đôi mắt ấy vẫn sáng ngời trong suốt, chỉ là trong đó hình như thêm một chút thiết tha. Đáy lòng mềm mại bị nhẹ nhàng kích thích, không tự chủ được mà nắm đôi bàn tay nhỏ bé mát lạnh trong tay mình: "Đúng thế".

Giọng nói không lớn, vừa nhẹ lại mềm mại, vậy mà đụng phải màng nhĩ có cảm giác mơ hồ phát đau.

Hít sâu một hơi, cúi người xuống, nhìn thẳng. Trong khoảnh khắc, nhắm mắt, nghiêng người về phía trước, chuẩn xác chạm lên đôi môi đang khép lại, quanh mép có râu, hơi hơi  tê dại.

Dừng lại, chợt tách ra. Khẽ cắn môi, thẳng tắp nhìn về phía khuôn mặt kinh ngạc khó nén, cố tự trấn định một chút rồi gật đầu: "Vị không tệ!"

Một câu nói ra, Tống Tiểu Hoa hận không thể cắn rơi đầu lưỡi của mình. Nhiều kinh nghiệm hôn môi như vậy chẳng lẽ nó không có xuyên qua cùng nàng sao?diendleqdon Vậy mà lại có biểu hiện mất mặt như thế, thật là mua miếng đậu hũ đập đầu chết thì cũng sợ đậu hũ bị vũ nhục. . . . . .

Mà Lục Tử Kỳ sau khi im lặng sau rốt cuộc khôi phục thái độ bình thường, ho nhẹ một tiếng đứng dậy: "Diêu Diêu, có một số việc cần nam nhân chủ động."

Âm thanh hơi có vẻ khàn khàn trầm trầm, mơ hồ còn hàm chứa ý cười nhè nhẹ, mang theo hấp dẫn nào đó.

Tống Tiểu Hoa ngẩng đầu, lần nữa cắn môi: "Này, chàng có nghĩ muốn nếm thử vị của ta một chút hay không?"

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, không biết là bởi vì thương thế hay là bởi vì xấu hổ mà như muốn rỉ ra máu, Lục Tử Kỳ nín cười, hơi làm khó: "Lúc này? Nơi này?" Coi như không phải ban ngày ban mặt, dù là ở trong nhà mình, nhưng cửa phòng mở rộng, thật sự có chút. . . . . .

"Không phải vậy. . . . . . Vẫn là để ta nếm thử chàng một lần nữa đi!" Dù sao còn chưa ăn đủ. . . . . .

Không đợi đáp lại, nhón chân lên, lần thứ hai in lại ‘ mỹ vị ’ đôi môi. Động tác nhanh chóng làm liền một mạch, có thể nói sét đánh không kịp bưng tai trộm chuông mà nhiều người biết tới. . . . . .

Lần này, trợn tròn mắt, cũng không nhìn thấy cái gì.

Định buông lỏng, vòng cánh tay, từ từ lộ ra đầu lưỡi, mong đợi giao hòa tạocảm giác làm cho người ta hoa mắt, chóng mặt. . . . . .

"Phụ thân! Mẫu thân! Hai người đang làm gì thế?"

Lục Lăng cùng Tống Vô Khuyết ngây người ở trước cửa, bốn con to tròn đen sì nhìn không chớp mắt hai người đang dán vào nhau không có khe hở.

Lục Tử Kỳ lập tức có phản ứng, vội vàng lui về phía sau, không ngờ kéo theo Tống Tiểu Hoa đang choáng váng lên trước làm nàng lảo đảo, chàng không thể làm gì khác là giơ tay giữ chặt hông của nàng, giúp nàng đứng ngay ngắn.

"Lăng Nhi, chúng ta ở đây. . . . . . Phụ thân cùng mẫu thân ở đây. . . . . ."

Chuyện này. . . . . . Này phải giải thích như thế nào mới được? Lục Tử Kỳ luôn luôn có thể bình tĩnh đối mặt với bất kỳ hành động đột ngột phát sinh thì nay hoàn toàn bối rối. . . . . .

Thời khắc mấu chốt còn phải nhìn Tống Tiểu Hoa, chỉ thấy nàng vén mái tóc bị rơi ra mà mặt không biến sắc tim không đập mạnh lừa dối không qua bàn bạc: "Lăng Nhi, miệng cha con có một vết thương nhỏ, ta đang liếm cho hắn!"

Liếm. . . . . .

Chân mày cùng với đuôi lông mày Lục Tử Kỳ  cùng nhau dùng sức nhảy một cái.

"A! Phụ thân bị thương sao?" Lục Lăng thấy hai cơ hội đã bay mất không khỏi buồn bực. Dậm chân, đánh về phía phụ thân: "Lăng Nhi mặc kệ, hôm nay Lăng Nhi nhất định phải liếm một lần!"

Lục Tử Kỳ theo bản năng vừa định cúi người tiếp cậu nhóc thì thấy Tống Vô Khuyết cũng cực kỳ nhiệt tình thè lưỡi liếm tới, có tư thế bá chủ “liếm”. Hắn hoảng sợ vội vã xoay người đi nhanh ra phía phòng ngoài, sau lưng là hai cái đuôi nhỏ nhất quyết không tha. . . . . .

Vui sướng khi thấy người gặp họa, sân viện hỗn loạn lung tung, Tống Tiểu Hoa sờ sờ miệng vẫn còn cảm giác tê dại.

Nụ hôn đầu, đã giải quyết!

Tác giả có lời muốn nói: canh ba xong, yêu quái ta hộc máu bỏ mình. . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn quyền khuyên về bài viết trên: Bacom, LittleMissLe, Thu Tham 501, beconngoxx, ngokiu61193, thtrungkuti
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banmaixanh204_9x, bouillard, nevercry1402, Nguyenminhphung, Sakaii Midori và 133 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

16 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.