Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu

 
Có bài mới 18.01.2017, 00:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.12.2016, 23:09
Bài viết: 36
Được thanks: 266 lần
Điểm: 46.11
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 32: Lần Đầu Tiên Cam Kết Cùng Dắt Tay Nhau

Lục Tử Kỳ lúc trước đến đây là cởi ngựa, cho nên vẫn mặc áo mưa. Ở trong thành du ngoạn một lúc, Gia Luật Bình cầm một cái dù, mà hắn lại kiên trì đi ở bên ngoài cái dù.

Vào lúc này vừa bị Tống Tiểu Hoa khí thế hung hăng kéo đi, vừa nhẹ nhàng cầm lấy dù trong tay của cái người chỉ biết chuyên tâm tức giận bên cạnh mình bật lên, tự nhiên sóng vai đi.

Như thế một đường im lặng, đợi đến khi gần tới cửa nhà thì Tống Tiểu Hoa bỗng nhiên  dừng bước, xoay người con mắt chứa đầy lửa nhìn chằm chằm về phía Lục Tử Kỳ người hiện giờ đang bị nồng đậm sương mù và gió lớn bao quanh.

Bởi vì không kịp dừng bước, cho nên lại bước ra hai bước về phía trước dùng chút lực kéo lấy tay người phía trước, nắm thật chặt bàn tay nhỏ bé của nàng độ ấm cũng gần giống với tay của mình, cúi đầu chống lại cặp mắt trong trẻo giống như đã được nước tẩy rửa qua, ôn nhu cười yếu ớt: "Làm sao vậy?"

Không đáp lời của hắn, chỉ là nhón chân lên đoạt lấy cây dù bên tay trái của hắn. Cây dù ở niên đại này chỉ dùng thân trúc và vải dầu tạo thành, cho nên nó rất nặng. Thật là bị váng đầu hay sao, hay do tâm tình mình khó chịu, như thế nào lại không có phát hiện ra là hắn vẫn cầm dù che gió che mưa cho mình:

"Xem ra thì thuốc của người ta cho rất là hữu hiệu!" Rõ ràng là cực kì ảo não, nhưng vừa lên tiếng, vẫn là câu nói mang theo tức giận như vậy, thật là đáng đánh đòn. . . . . .

Lục Tử Kỳ hơi hoạt động cánh tay đã sớm chua xót đau đến khó nhịn một chút, nhìn nàng cắn môi vẻ mặt không được tự nhiên, nếp nhăn trên mặt khi cười không khỏi sâu thêm mấy phần: "Ta nghĩ, thuốc của Hồ đại phu Đại Tống chúng ta phải hữu hiệu hơn."

". . . . . . Chàng còn dám cười ta! Nếu như ta không quan tâm đến bộ dạng như vậy của chàng thì sao, ta lại có thể hướng về phía người đường đường là công chúa nói như vậy sao?" Bị gió lạnh thổi qua, đầu óc cũng tỉnh táo không ít, Tống Tiểu Hoa càng nghĩ càng thấy có chút không được thích hợp, sau lưng chợt lạnh nói: "Ta. . . . . . Không phải ta đã gây ra họa rồi chứ? Có thể hay không ảnh hưởng đến việc ngoại giao. . . . . . Về phương diện ban giao gây tranh cãi chứ?" Một tiểu dân chúng bình thường, lại hướng về phía người trong hoàng thất của ngoại bang nổi đóa trên đường phố, có phạm pháp hay không, có bị bắt ngồi tù không. . . . . .

"Nàng cảm thấy mình đã làm sai rồi sao?"

"Trên lập trường của một người nữ nhân mà nói, ta không sai! Chỉ là, trên lập trường là dân của một nước mà nói. . . . . ." Tống Tiểu Hoa cúi gằm đầu thở dài: "Vô luận như thế nào, đối với người ngoại bang không có đủ thiện ý, thì sẽ làm tổn hại hình tượng quốc gia."

". . . . . . Đến tột cùng là nàng từ nơi nào học được những thứ từ ly kỳ cổ quái này?"

Tống Tiểu Hoa liếc mắt nhìn trộm sắc mặt của hắn một cái, đuôi lông mày giương nhẹ, khóe miệng giương nhẹ, không có chút nào là không vui hay sầu lo, ngược lại hoàn hảo giống như có chút dáng vẻ vui mừng, suy nghĩ một chút, bừng tỉnh hiểu ra: "Oh ta hiểu rồi! Chàng lấy ta làm bia đỡ đạn có đúng hay không? Mượn miệng của ta, bảo vệ danh dự cho chính mình?"

"Có mấy lời xác thực ta không thuận tiện nói thẳng, quả thật có một số việc ta cũng không thuận tiện đi giải thích trực tiếp, cho nên, giống như ý trên nàng đã nói, hôm nay thật may là có nàng." Lục Tử Kỳ khẽ cúi người xuống phối hợp với Tống Tiểu Hoa người đang nhón chân lên giơ thẳng cánh tay cầm cây dù che mưa cho mình rất là tốn sức: "Chỉ là, nói đi thì cũng phải nói lại, nàng là tự mình chạy đến, ta cũng không có làm gì."

". . . . . . Chàng là cái người điển hình được tiện nghi còn ra vẻ! Vậy nếu như ta không xuất hiện, chàng vẫn cùng nàng như vậy có đôi có cặp rêu rao khắp nơi rồi hả? Sẽ không sợ danh tiếng Lục tri huyện của chàng bị ảnh hưởng không tốt trong lòng của dân chúng sao? Cho dù. . . . . . Nàng có cố ý che giấu thân phận như thế nào cũng chỉ có thể coi như là cô gái lai lịch không rõ, mà chàng lại vừa mới nói. . . . . . Câu nói kia nói thế nào, a đúng rồi, cuộc sống tiểu đăng khoa."

Mặc dù là nàng kiên quyết không cho phép tình huống tam thê tứ thiếp như thế xảy ra, nhưng là bây giờ còn không là thời điểm lộ ra bộ mặt thật, lời nói luôn luôn nói đường hoàng một chút. Bởi vì giống như ở thời cổ này, nữ nhân mà ‘ghen tị’ cũng là một cái tội lớn, là một thê tử tốt, nên mở rộng vòng tay đầy nhiệt tình  nghênh đón Tiểu Tam bốn năm sáu bảy, thậm chí càng tích cực thay trượng phu đi tìm hai ba bốn năm sáu người. . . . . . Rõ là. . . . . . A Phi phi phi!

Cho dù Lục Tử Kỳ không biết hết hiện giờ nàng đang nghĩ gì nhưng với việc nàng thất thần lượn quanh thì có thể đoán được hơn một nửa cũng không sai biệt lắm về suy nghĩ trong lúc này của nàng, chính là đánh đổ một nửa ‘bình dấm chua’ . . . . . . Nhịn cười không có vạch trần: "Xe tới trước núi tất có đường, chuyện chắc chắn sẽ có cách giải quyết, có đúng hay không?"

Tống Tiểu Hoa đối với lời nói cố làm ra vẻ huyền bí của hắn bĩu môi, nhưng mà hắn đã nói như vậy, chắc đã có biện pháp giải quyết. Dù sao thì mình phải có lòng tin đối với nam nhân của mình chứ. . . . . .

Thật may là mình nhất thời não sung huyết không có gây thêm chuyện phiền toái cho hắn, bằng không, lại thật sự xấu hổ che mặt lấy đầu đập xuống đất rồi. Nếu không thể giống như ‘YY’ trong tiểu thuyết ‘Bàn Tay Vàng’ thay đổi lịch sử giúp đỡ lão công Hoành Tảo Thiên Quân xưng vương thiên hạ cũng liền thôi, nếu như còn gây cản trở trong lời nói thì thật là làm mất thể diện của toàn bộ người xuyên qua. . . . . .

"Được rồi được rồi, lần này coi như là ta xen vào việc của người khác làm điều thừa đi!"

"Cũng không phải như vậy, lời nói kia của nàng không kiêu ngạo không tự ti, rất tốt." Nàng một người bình thường và là một cô gái nhà tầm thường, khi đối mặt với khí thế đè người  của công chúa Liêu quốc thì một chút cũng không sợ không khiếp đảm, đúng là khó có được, thật khiến người ta kinh ngạc.

"Thật hả?!" Tống Tiểu Hoa chính là loại người điển hình rực rỡ như ánh mặt trời nếu không thể rực rỡ như ánh mặt trời thì cũng phát sáng rực rỡ như hai cái bóng đèn, sau khi nghe xong lời này thẳng thắt lung chân vắt lên một bên run run thanh âm cũng to hơn: "Hiện tại đã biết ta lợi hại rồi chứ? Ta đã nói với chàng rồi ta tuyệt đối có tài ăn nói chứ không phải như chàng nói đâu, ta chính là một người có tài thực sự . . . . . ." Mở hai cánh cửa, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, lập tức liền quay mặt lại tiếu lý tàng đao hỏi: "Đúng rồi, tại sao cái cô công chúa kia lại gọi ta là muội muội? Nhìn dáng vẻ giống như ta với nàng quen nhau rất thân. Còn nữa, nàng không phải kêu chàng tới kêu chàng làm tướng công của nàng chứ? Ngày hôm qua trước cũng Lục công tử sau cũng Lục công tử đâu rồi, ngày hôm nay liền trước cũng tướng công sau cũng tướng công rồi hả ?"

Lục Tử Kỳ vốn là đầu đã không đau nữa giờ lại bắt đầu hơi đau, thầm cảm thấy may mắn cho là nàng không có chú ý những chi tiết này, không ngờ người luôn luôn cẩu thả như nàng lại đối với chuyện này nhạy cảm và tỉ mỉ như thế. Nữ nhân, thật là hay thay đổi khó có thể nắm bắt được. . . . . .

"Nàng chỉ cần biết, những thứ này đều là ý của nàng, hoàn toàn cùng ta không có liên quan là được."

Loại trả lời hàm hồ này không chỉ không có đánh tan nghi ngờ của Tống Tiểu Hoa, ngược lại còn làm nàng nghỉ thông một việc nữa. A, tục ngữ nói ‘ca ca muội muội dễ dàng gặp chuyện không may, tỷ tỷ muội muội càng dễ dàng gặp chuyện không may hơn! ’.

Loại xung hô này, đối với người chỉ qua hai lần gặp mặt, mà cả hai lại không có nửa điểm hảo cảm, vả lại còn cùng ‘thèm thuồng’ một người đàn ông tự nhiên lại xưng hô tỷ muội, trên căn bản chỉ có một khả năng. . . . . .

"Chàng chàng. . . . . . Chẳng lẽ chàng . . . . . . hay là chàng. . . . . . Đã. . . . . . Bị nàng ăn sạch sành sanh chiếm đủ tiện nghi rồi?!"

Trong đầu thật lâu bồi hồi một câu nói, rốt cuộc công khai ra ánh mặt trời. Tống Tiểu Hoa là loại người nhất định phải hỏi cho rõ ràng mọi chuyện để hiểu rõ cảm giác của mình, khi hỏi xong trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng lại làm cho mặt của Lục Tử Kỳ giống như là mở ra phường nhuộm, đủ mọi màu sắc muôn hồng nghìn tía trông rất đẹp mắt.

". . . . . . Hoang đường!" % ! % D ~ Đ ~ L ~ Q ~ Đ % ! %

"Ai ~ ta hiểu ta hiểu, khi nàng lấy thân phận của mình, coi như chàng khinh thường leo lên quyền quý nhưng cũng không dám đắc tội quá mức. Huống chi, người ta muốn có dáng người thì liền có muốn diện mạo thì cũng có diện mạo, đích xác là rất khó cự tuyệt, ta hiểu, ta thật sự hiểu. . . . . ."

". . . . . . Nàng thì biết cái gì!" Tống Tiểu Hoa cố làm ra bộ mặt buồn bã chua ngoa nói xằng nói bậy bị Lục Tử Kỳ ở một bên không thể nhịn được nữa quát một tiếng cắt đứt: "Thì ra là, Nàng nghĩ ta là người như vậy hay sao? !"

Khóe miệng hắn căng thẳng, rõ ràng động chân khí, nàng lại cười đến giống như là tiểu hồ ly trộm được gà. Phản ứng như thế liền có nghĩa là, ‘trinh * thao’ vẫn còn như cũ! Oa ken két. . . . . .

Trơ mặt ra lại gần thêm một chút, âm thanh nhẹ nhàng: "Thôi được rồi, ta sao lại ở đây nói bừa cái gì cũng không hiểu, chàng cũng không cần cùng ta so đo!"

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn giả trang khéo léo và ngoan hiền của nàng cằm của hắn cơ hồ chống đỡ không nỗi sắp rơi xuống đất, Lục Tử Kỳ tràn đầy phẫn uất cũng chỉ phải hóa thành một tiếng thở dài. Thôi thôi, còn muốn cùng nha đầu này so đo hay sao?

"Hưng Bình công chúa chính là tỷ tỷ ruột của đương kim Liêu Vương, địa vị tôn quý. Chuyện hôn nhân liên lụy cực kỳ rộng lớn, như thế nào có thể tuỳ tiện tự mình quyết định được? Ta đây nói như vậy, nàng đã hiểu chưa?"

"Hiểu hiểu! Cùng con cái trong hoàng thất kết thân, hoặc là cùng quyền thần trong triều hay hoàng thân quốc thích, hoặc là cùng hoàng tộc ngoại bang chung quanh, cũng không phải do ý nguyện của chính mình được. Cho nên, dù công chúa điện hạ rất yêu thích chàng, cũng vậy tuyệt đối không thể trêu đùa được!" Chưa ăn thịt heo nhưng đã thấy qua heo chạy, nhiều như vậy tiết mục cung đình cẩu huyết cũng không phải là xem không.

Lục Tử Kỳ nghe vậy lại nhíu mày: "Không tệ. Tiểu Hoa, nàng rất thông minh."

Trên thực tế, có chút quá mức thông minh. Nếu cách nhìn như vậy là xuất phát từ con cháu thế gia hay dòng họ hoàng gia ở trung tâm quyền lực mưa dầm thấm đất tự nhiên không có cái gì kỳ lạ, Nhưng nàng, vậy mà. . . . . .

"Hắc hắc, nhất thời bàn thôi! Chúng ta mau trở về đi!"

Giải khai rối rắm trong lòng Tống Tiểu Hoa đã sớm cười đến thấy răng không thấy mắt, xoay người rời đi, Lục Tử Kỳ nhìn nàng giống như con thỏ lại nhún nhảy một cái cố sức giơ cao cái dù, lại làm cho bùn nhão bắn ra bốn phía, chỉ đành phải bất đắc dĩ cười nói: "Ta có mặc áo mưa, nàng quản tốt chính mình là được."

"Không được không được, phải đồng thời bảo vệ mới đúng, phòng ngừa áo mưa rỉ nước làm ướt vết thương."

"Vậy ta sẽ cầm cái dù."

"Không được không được, cái dù này nặng lắm, chàng đừng có cầm sẽ ảnh hưởng đến vết thương."

"Dùng một cái tay khác cầm, thì không có chuyện gì rồi không phải sao?"

"Hả? Đúng rồi, chàng còn có một cái tay khác . . . . . ."

Cái tay kia, vẫn bị nàng nắm vững vàng.

Nắm tay. . . . . . Nắm tay! Nàng lại có thể hoa lệ cùng hắn lần đầu tiên nắm tay nhau!

Lại không thấy có không khí mập mờ, cũng không có quyến rũ lẫn nhau nai con chạy loạn trong lòng, càng không có cái loại cảm giác tê dại từ đầu ngón tay truyền đến làm cho tim ngừng đập. . . . . .

Thuần túy chỉ là dưới cơn nóng giận lôi kéo, sau đó tay nắm tay kéo đi lâu như vậy, mới phản ứng được. . . . . . Tất cả cảm giác chỉ có một ——

Ông trời ....! Cho sét đánh chết ta đi!

Tống Tiểu Hoa khóc không ra nước mắt im lặng nhìn trời, Lục Tử Kỳ dù bận vẫn ung dung nhìn tới nàng ở phía trước.

Chỉ chốc lát sau, rối rắm xong, suy nghĩ một chút, lưu luyến buông ra tay phải của hắn, cẩn thận cầm tay trái của hắn.

Thon dài, có lực, ấm áp. Cùng so sánh với tay phải thì, ít đi một số vết chai do quanh năm cầm bút mà tạo thành.

Nhắm mắt tỉ mỉ cảm nhận, nai con chạy loạn, không có. Trái tim tê dại, cũng không có. Có chăng chỉ là cảm giác thực tế nhàn nhạt cùng thỏa mãn.

"Mới vừa rồi chàng rất tức giận cũng không có hất tay ta ra, như vậy, sau này vô luận ở dưới tình huống nào, chàng nhất định phải cầm thật chặt tay của ta, có được hay không?" ^ ~ ^ Diễn # Đàn # Lê # Quý # Đôn ^ ~ ^

Gió nổi lên, có ít mưa bụi bay vào bên trong cái dù, rơi lên hàng mi thật dài của nàng, ngưng tụ thành từng giọt nước nhỏ khẽ run. Hai mắt thật to không nháy mắt nhìn sang, ở trong đó có chấp nhất, cũng có che giấu yếu ớt.

Tay của nàng, nhỏ và mềm, có thể bao trong lòng bàn tay. Lành lạnh, nhưng rất thoải mái, không muốn buông ra.

"Được."

Đây là cam kết thứ nhất của hắn cùng với nàng, hắn hứa với nàng .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Lam về bài viết trên: Bach thao, Hong tuong vi, Hàn Lam, LittleMissLe, Reinforce, beconngoxx, hh09, ngokiu61193, quyền khuyên
     

Có bài mới 20.01.2017, 00:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.12.2016, 23:09
Bài viết: 36
Được thanks: 266 lần
Điểm: 46.11
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 33: Hoa Hồng Cùng Lá Cây

Sau khi xem qua vết thương của Lục Tử Kỳ Hồ đại phu cho ra kết luận cuối cùng là chỉ bị thương ngoài da, mặc dù miệng vết thương sâu, nhưng do được xử lý kịp thời cộng với việc sử dụng thuốc trị ngoài da là dược liệu trân quý, cho nên đã không còn đáng ngại, chỉ cần dùng thuốc phối hợp với việc tĩnh dưỡng khoảng mười ngày nửa tháng, cộng với việc cử ăn những thức ăn gây ảnh hưởng đến vết thường thì sẽ khỏi hẳn.

Trong lúc khám bệnh, Hồ đại phu thường nhìn trộm đôi vợ chồng đang hòa hợp đến cực điểm không giống như đang làm bộ làm tịch trước mặt người ngoài, âm thầm chậc chậc cảm thấy kỳ lạ.

Vốn tưởng rằng với tính tình của Tống Tiểu Hoa, coi như lần này không làm ra cái chuyện lớn gì, cũng tất nhiên sẽ làm cho cả ba người tan rã trong không vui, không ngờ lại có thể khiến Lục tri huyện thật vui mừng theo trở về nhà. Uổng phí hắn vẫn còn vì mình lắm mồm sám hối cả  buổi chiều.

Chẳng lẽ, là Tống Tiểu Hoa đón nhận cô gái kia? Nhưng nếu thật là như vậy, nàng như thế nào lại có bộ dạng mặt mày hớn hở giống như là gặp được chuyện cực kỳ vui. . . . . .

Nghĩ như thế nào cũng không ra, đến cuối cùng cũng chỉ có thể hóa thành đối với Tri Huyện đại nhân cùng Tri Huyện phu nhân bội phục cuồn cuộn. Không cần biết hai người đến tột cùng là người nào ‘ăn hết’ người nào, tóm lại là họ ‘có chút tài năng ’mới có thể làm được. . . . . .

Suy nghĩ như thế, nhất thời cảm thấy mình không có may mắn chính mắt thấy trận quanh co khúc khuỷu đùa giỡn vui như thế, hôm nay còn bị buộc làm ‘lão mụ tử’ chăm sóc đứa con nít hết nửa ngày, hơn nữa hắn còn gặp thêm cảnh ngộ bi thảm là bị đứa con nít nói mình giống con chuột lớn thích ăn trộm gạo, làm cho người ta tích tụ khí đến sắp hộc máu . . . . .

Mà Tống Tiểu Hoa ở một bên nhìn Hồ đại phu vì Lục Tử Kỳ tra xét vết thương thì thầm  lo lắng đề phòng nhìn vết thương bị một tầng đen sì dược cao bao trùm, bên cạnh đó tập trung tinh thần nghe ngày nào cần thay dược và một số chú ý, thậm chí còn hoàn toàn quên việc nhân cơ hội này tỉ mỉ thưởng thức lồng ngực xích lõa* trắng trợn, chứ đừng nói tới việc cảm thụ cảm xúc mất hồn khi bàn tay nhỏ bé tiếp xúc thân mật với da thịt màu lúa mạch. . . . . .

Đợi đến lúc tỉnh táo lại, lồng ngực cùng da thịt lại bị trùng trùng điệp điệp quần áo che cực kỳ chặt chẽ. Nàng rất hối hận suýt nữa liền biến thành một ác lang đang chuẩn bị vồ mồi trực tiếp xé bỏ vật cản trở để có thể sờ cho đủ. . . . . .

Dĩ nhiên, ý nghĩ xấu như vây cuối cùng chỉ dám lưu lại trong đầu chứ không dám thực hiện, dù sao nhiều lắm là nhịn hai tuần nữa là có thể vui vẻ hưởng thụ việc đẩy ngã hoặc là bị đẩy ngã hoặc là cùng đẩy ngã lẫn nhau. Thật đúng là việc nhỏ không nhẫn việc lớn sẽ bị loạn, tạm thời  bây giờ □ áp chế đói khát khó nhịn đang đốt khắp người, nghĩ đến tương lai ngày sau mình có thể tận tình thưởng thức khúc dạo đầu. . . . . .

Quyển quyển xoa xoa chưa thành công, đáng thương củi khô vẫn cần cố gắng. . . . . .

Cơm tối mới vừa làm xong, liền chợt có khách không mời mà đến thăm, lại là hai đại hán vạm vỡ buổi sáng tới ‘trắng trợn cướp đoạt phụ nam’. Một người trong đó lấy vật trong bao bố đang cầm trên tay nhét vào tay Tống Tiểu Hoa, tên đó còn rống lên một câu như tiếng Hồng Chung ‘đây là lễ vật ra mắt của công chúa đưa cho ngươi’, sau đó, liền một chút cũng không dừng lại nhịp nhàng xoay người lên ngựa rời đi. Lưu lại một người từ đầu đến cuối vẫn chưa hé miệng, ngay cả đơn âm tiết cũng không kịp phát ra đứng đần độn u mê ở đàng kia nhìn con ngựa ở trong bùn lầy vui mừng nhảy lên móng sau ngẩn người.

Đầu đầy mê hoặc mở ra bao bố, một cái áo xanh lá khảm viền bạc ở dưới ánh mặt trời lặn chiếu lấp lánh, tỏa sáng làm cho Tống Tiểu Hoa hoa mắt.

"Đây là. . . . . . Hưng Bình công chúa đưa tới?"

Lục Tử Kỳ chờ bên bàn cơm thấy nàng thật lâu không trở về liền ra ngoài tra xét tình huống, xa xa vừa thấy vật này cũng hơi kinh hãi, thật có chút sợ vị công chúa kia làm theo ý mình trực tiếp tới đây, cùng Tống Tiểu Hoa cây kim so với cọng râu gây ra việc không thể vãn hồi, thật là nhức đầu một phen.

"Là nàng phái người đưa tới, nói cái gì là cho ta lễ ra mắt, còn chưa có cho ta nói chuyện liền chạy mất tăm rồi."

Thả lỏng một chút thản nhiên cho biết: "Àh. . . . . . Buổi chiều ta nói muốn mua cho nàng bộ y phục, công chúa liền tự tiến cử giúp ta lựa chọn cho nàng. Đang chọn, nàng liền tới, sau đó, chúng ta liền đi về. Cái này là công chúa chọn trúng, chỉ là cuối cùng, công chúa lại đưa cho nàng."

Đảo mắt vui mừng nhướng mày: "Thì ra là, hai người ở cửa hàng may là vì chọn quần áo cho ta? Chàng cư nhiên tuyệt không sợ nàng mất hứng. . . . . ." Trong bụng buồn cười, ngoài mặt lại nghiêm trang vỗ vỗ vai hắn: "Chàng làm hay lắm, đáng được khen ngợi!" Giũ mở y phục ra quan sát một chút, không khỏi bĩu môi: "Hình dáng và đồ án cũng tính là được, chỉ là. . . . . ."

Lục Tử Kỳ tiếp lời nói: "Màu sắc này, sợ là nàng không thích lắm."

Nàng thích màu trắng trong thuần khiết, hoặc là loại nhàn nhạt nhàn nhạt, tuyệt không phải màu sắc chói mắt rêu rao như vậy.

Tống Tiểu Hoa thật bất ngờ: "Ơ, không nhìn ra, chàng thật ra rất hiểu ta!"

Thật ra thì Trương thẫm đã nói qua với nàng thiệt nhiều lần, tân nương tử nhất định phải ăn mặc vui mừng một chút mới được, nếu ứng cảnh không hợp quy củ là điềm xấu. Nhưng là, nàng thật sự không tiếp thụ nổi mặc đồ màu đỏ màu xanh lá làm cho mình giống như cây đèn xanh đèn đỏ, thật không dễ dàng mới ở đáy rương tìm ra vài món y phục có màu tương đối là ít nổi. Thấy Lục Tử Kỳ đối với việc này một chút cũng không vui hay không phản đối, liền vẫn cứ như vậy cho tới bây giờ. Còn tưởng rằng là hắn không thèm để ý hoặc là căn bản hoàn toàn không nhìn, không ngờ, không ngờ lại nhớ kỹ yêu thích của nàng. . . . . . Hơn nữa, còn nghĩ là nàng ngoài lạnh trong nóng. . . . . . & % & D @ Đ $ L ~ Q ! Đ & % &

"Không bằng ngày mai ta đi trả lại cho công chúa, sau đó sẽ đưa nàng chọn lần nữa, được không?"

"Không được! Chẳng phải như vậy các ngươi lại có cơ hội gặp mặt sao?"

Bất đắc dĩ than thở: "Ta cũng không có nói là ngày mai ta tự đi trả."

Nhếch miệng cười một tiếng: "Biết rồi, chọc chàng thôi! Ta chỉ là lo lắng nếu chàng không cấp cho công chúa chút mặt mũi, thì có thể hay không rước lấy phiền toái gì?"

"Sẽ không. Thật đúng là vô công bất thụ lộc. Nếu là ta tiếp nhận, mới thật sự là về lý về tình đều không hợp."

"Ừ. . . . . . Có đạo lý!"

Phá hỏng toàn bộ phương pháp của người muốn tới kết thân, đặt tất cả công sự tới trên mặt bàn. Đường đường chánh chánh không bao che hay mượn cớ, quả nhiên là lang Tâm Như Thiết . . . . . . Chỉ là con sói này, ta thích!

Lần nữa xếp y phục trở về bao như cũ Tống Tiểu Hoa có chút hả hê: "Mình thì mặc một thân đỏ rực, sau đó lại cho ta một thân xanh lá, là muốn biểu đạt ý tứ ‘hoa hồng sánh cùng lá cây’ hay sao? Hừ hừ, quản ngươi là hoa hồng hay là lá cây, tỷ tỷ hay là muội muội, tóm lại hàng ngày ta sẽ không để cho mưu kế của ngươi được như ý!"

Lục Tử Kỳ ở bên khi nghe chỉ có âm thầm cảm thán, nữ nhân tâm địa thật là gian giảo nhỏ mọn, hắn làm sao lại không ngờ có ngày hắn lại vướng vào. . . . . .

——— —————— —————— ————————

——— —————— —————— ————————

Ngày thứ hai, Lục Tử Kỳ theo lẽ thường đi làm việc kiếm tiền nuôi gia đình, Tống Tiểu Hoa cũng theo lẽ thường ở nhà giặt quần áo nấu cơm giữ đứa bé.

Làm xong việc nhà, Tống Tiểu Hoa lấy ra bức tranh vẽ con chồn của Lục Tử Kỳ, chuẩn bị cho Lục Lăng dựa theo bức tranh này để vẽ. Không ngờ hắn vừa nhìn thấy liền vui mừng kêu to: "Ah? Đạp Tuyết!"

"Cái gì Đạp Tuyết?"

"Lúc trước kia Hoắc thúc thúc mang Lăng Nhi đi săn thú, bắt được một con cùng cái con trong bức tranh này giống nhau như đúc, Hoắc thúc thúc nói, dáng dấp của nó cùng con chồn của thúc nuôi dưỡng giống nhau như đúc, con chồn kia tên gọi Đạp Tuyết, mẹ của con cũng rất thích nó. Sau đó, chúng ta liền thả con chồn kia rồi. . . . . . A đúng rồi mẫu thân, đây là người vẽ sao? Mẫu thân đã từng gặp qua Đạp Tuyết sao? Hoắc thúc thúc nói, Đạp Tuyết rất nghe lời và thông minh ! Đáng tiếc, Lăng Nhi chưa từng thấy qua. Hoắc thúc thúc nói, nó cùng với mẫu thân cùng ở trên bầu trời rồi. . . . . ."

Lục Lăng nói xong có chút dây dưa không rõ, chỉ là Tống Tiểu Hoa khi nghe tới đã có thể rất rõ ràng biểu đạt một ý tứ —— mẹ ruột của Lăng Nhi đã từng dưỡng quá một con sủng vật, mà cha của nó thì tại bức tranh này, mượn vật nhớ người.

Theo bản năng tiện tay vẽ vài nét bút, đấy chính là nhớ nhung đối với nàng, người vợ đã chết của hắn, Tử Đồng. * % * D @ Đ # L $ Q % Đ * % *

Xoa xoa lỗ mũi, bỗng nhiên dâng lên chua xót: "Lăng Nhi, hay là chúng ta trước tới học vẽ con vịt thích ăn đường kia sẽ tốt hơn!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Lam về bài viết trên: Hàn Lam, LittleMissLe, Mưa Hà Nội, Reinforce, Thu Tham 501, Tiểu Khuynh Nhi, hh09, ngokiu61193, thtrungkuti
     
Có bài mới 22.01.2017, 06:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.12.2016, 23:09
Bài viết: 36
Được thanks: 266 lần
Điểm: 46.11
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 34:      Ngươi Là Nam Nhân Ta Chọn Trúng

"Công chúa. . . . . ."

"Nói lại lần nữa, gọi ta Bình nhi!"

"Không biết công chúa giá lâm không có tiếp đón từ xa, mong công chúa thứ lỗi."

"Ngươi. . . . . ."

Gia Luật Bình trừng mắt nhìn người nam nhân đang hướng về phía mình khom người hành lễ, tay nắm thành quyền.

Mặc quan phục trên người mà không lộ vẻ khô khan, lễ số chu toàn mà không lộ vẻ nhún nhường, vẻ mặt dịu dàng mà càng thấy anh hoa kín kẽ, phong cách trầm ổn mà không thấy ngông nghênh trong người.

Người đàn ông này, nàng thích, thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy liền thích. Thích, cho nên muốn có được, nàng 17 năm chưa từng muốn lấy cái gì như bây giờ muốn có được hắn.

"Tại sao những thứ đồ ta đưa ngươi lại không nhận?"

"Vô công bất thụ lộc."

"Đây là ta đưa cho muội muội."

"Vợ thần bạc phúc, thẹn không dám nhận quà tặng của công chúa."

"Vợ. . . . . . Vậy tại sao ngươi không tự mình trả lại cho ta?"

"Trong người có công vụ."

"Khá lắm Tri Huyện đại nhân lấy công vụ làm đầu!"

"Công chúa khen không đúng rồi."

"Như vậy, ta thân là công chúa Liêu quốc tự nhiên cũng là công vụ của ngươi, ngươi có phải hay không dành tất cả thời gian trong lúc này cho ta trước chứ?"

"Chuyện phải biết phân nặng nhẹ, dân sinh làm trọng, chính là việc cần giải quyết trước."

". . . . . . Lục Tử Kỳ, ngươi đừng có khinh người quá đáng!"

"Bổn huyện không dám. Công chúa nếu là muốn ở chỗ ta ‘sườn bắc’ du ngoạn, bổn huyện sẽ an bài chuyên gia theo hầu."

"Hừ! Do muội muội ban tặng, thân phận của ta hiện giờ đã bị công khai trước dân chúng, nhưng nếu vì vậy mà đưa tới người có bụng dạ khó lường để cho ta có bị sơ xuất gì trong lời nói, ngươi có thể đảm đương nổi trách nhiệm này sao?"

"Bổn huyện tin tưởng, dân chúng ở ‘sườn bắc’ dân phong thuần phác sẽ không có chuyện lạ gì xảy ra, cũng tuyệt không dám mạo phạm công chúa. Nếu công chúa không yên tâm, bổn huyện sẽ đều thêm một ít nhân thủ đảm nhiệm việc hộ vệ, để bảo đảm an toàn cho công chúa."

Gia Luật Bình không thể nhịn được nữa bước lên thêm một bước ép sát tới: "Ta không muốn người khác, ta chỉ muốn ngươi!"

Lục Tử Kỳ không biến sắc lui về phía sau hơn một thước: "Bổn huyện là một quan văn, không thông công phu quyền cước, tự vệ còn chưa chắc có thể, thì như thế nào gánh chịu nổi trách nhiệm nặng nề là bảo vệ công chúa được?"

Cười lạnh một tiếng, vung chưởng hướng về phía vai trái của hắn: "Ngươi hơi quá mức khiêm tốn!"

Lông mày nhăn lại thành một ngọn núi, nghiêng người tránh ra chưởng phong của nàng: "Cần gì phải khổ sở bức bách ta như vậy?"

"Làm một phò mã của Đại Liêu, so với một cái Tri Huyện nho nhỏ lớn hơn gấp trăm ngàn lần?"

"Lục mỗ đã là con dân của Đại Tống, cả đời này ta chỉ khom lung dốc sức cho thánh thượng Đại Tống."

"Ngươi chớ không biết phân biệt tốt xấu!"

"Lục mỗ thật là ngu độn không chịu nổi, không đáng giá để công chúa phí tâm."

Một thế chưởng như xé gió từng bước từng bước ép sát tới, vừa lui về phía sau né tránh chỉ thủ chớ không tấn công, khi nói chuyện, hai người đã ở bên trong phòng tiếp khách không lớn lắm qua lại hơn mười chiêu.

Gia Luật Bình vừa thẹn vừa cáu thật sự nổi giận, xuất ra càng nhiều chiêu mạnh mẽ quyết tuyệt hơn.

Lục Tử Kỳ chỉ sợ làm kinh động đến hộ vệ hai bên ở ngoài, ngộ nhỡ làm ra hiểu lầm gì đó  tất nhiên khó có thể dọn dẹp. Tri Huyện Đại Tống cùng công chúa Liêu bang  ở bên trong huyện nha của Đại Tống đánh nhau. . . . . .

Vì vậy, liền tận lực khống chế địa điểm triền đấu ở trong phòng nhỏ này thôi, còn muốn tiếp cận để đóng chặt cửa sổ nhưng Gia Luật Bình kiên trì không cho đến gần nơi đó, đóng cửa để miễn cho bị những người bên ngoài nhìn thấy bóng hai người đánh nhau bên trong phòng. Càng thêm đề phòng không thể đụng vào bàn ghế, để tránh tạo ra âm thanh ‘lách cách’ vang dội truyền ra ngoài.

Đúng là đòi mạng, vị công chúa này dưới cơn thịnh nộ trong mắt rõ ràng không để ý đến việc gì cả chỉ mặc kệ tất cả phát ra tức giận của chính mình. Từ trước đến nay Liêu quốc là một nước thượng võ thân là công chúa Liêu quốc, mặc dù võ công của nàng cũng không coi là cao, nhưng bằng một cỗ sinh khí và khí thế bén nhọn thật không thể khinh thường.

Mà trọng yếu nhất là, hắn chỉ biết một ít công phu quyền cước. Tuy nói con cháu Lục Gia yêu cầu thuở nhỏ phải luyện cả văn lẫn võ, cho nên dù sao cũng có căn cơ, mấy năm nay nhờ có Hoắc Nam thỉnh thoảng vui mừng chỉ điểm một hai. Nhưng, dù sao thì chí không ở chỗ này nên không thường luyện tập, nếu đối phó với người bình thường thì có thể chiếm thế thượng phong, vừa đụng đến người luyện võ chân chính thì sẽ lòi ra cái dốt. Huống chi, vừa đánh còn phải đồng thời phân tâm chú ý nhiều đồ như vậy, nếu còn tiếp tục như vậy, đỡ trái đỡ phải sợ rằng rất nhanh lộ sơ hở dẫn đến thất bại.

Trong lòng thầm cười khổ, sớm biết vị Hưng Bình công chúa này nói lời lẽ nàng không thích sẽ động thủ, cho dù như thế nào cũng sẽ không lựa chọn dùng phương thức này nói lời không nể mặt làm nàng từ bỏ ý niệm. Thật là thất sách. . . . . . # @ # D % Đ % L % Q % Đ # @ #

Nếu so sánh nàng với Tống Tiểu Hoa, thì Tiểu Hoa mặc dù tính khí lớn một chút, nhưng cũng chỉ là động miệng mà thôi, cũng coi như dịu dàng hơn rồi.

Dịu dàng. . . . . . Quả nhiên là có đối tượng so sánh mới có thể phân biệt được. . . . . .

Bỗng dưng mi tâm của hắn giãn ra khóe môi như ẩn như hiện đường cong, Gia Luật Bình nhìn thấy không khỏi trố mắt, động tác xuất ra chậm lại một chút.

Lục Tử Kỳ nhắm ngay cơ hội không lùi mà tiến tới, bắt lấy cổ tay của nàng giữ chặt mạch môn, thật thấp nói một tiếng: "Đắc tội." Chợt buông tay ra, chắp tay tạ lỗi.

Kể từ lúc đó, Gia Luật Bình cũng không tiếp tục dây dưa, chỉ phẫn hận đứng ở đàng kia thở hổn hển.

"Công chúa, mới vừa rồi là Lục mỗ vô lễ có nhiều mạo phạm, xin đi trước thỉnh tội. Chỉ là, ta và người trong lòng đều biết rõ, ý định của công chúa tuyệt không có khả năng thực hiện. Lục mỗ chỉ là một Tri Huyện nho nhỏ, vô luận như thế nào cũng không có tư cách với cao."

"Ta nói ngươi có thể, thì ngươi có!"

"Hưng Bình công chúa là thân phận gì, suy nghĩ như thế nào, mà có thể nói lời này với ta, có phải công chúa đang nói đùa cùng Lục mỗ."

"Ngươi nếu biết địa vị của ta ở Đại Liêu, cũng không nên hoài nghi lời nói của ta!"

"Chính là bởi vì Lục mỗ biết, cho nên, mới có thể tỉnh táo như thế."

"Ngươi. . . . . . Có phải hay không biết được tin tức gì?"

"Không có. Thật ra thì có rất nhiều chuyện, cũng không phải đợi đến sau khi xác thực kết quả, mới có thể biết."

Gia Luật Bình lần nữa nắm chặt tay thành quyền, khẽ ngẩng đầu nhìn chăm chú vào vẻ mặt bình tĩnh thản nhiên của Lục Tử Kỳ: "Như vậy nếu như, ta không phải Hưng Bình công chúa, ngươi có nguyện ý hay không làm phu quân của ta?"

"Không thể nào có chuyện như thế được."

"Thế nào lại không thể? Chỉ vì ngươi, ta cam nguyện buông bỏ thân phận công chúa, chỉ làm vợ của ngươi!"

Người của nàng cao gầy, so với lục Tử Kỳ lùn hơn nửa cái đầu, rũ mắt liền có thể nhìn vào cặp mắt màu nâu nhạt của nàng, nơi đó lóe ra hào quang đẹp mắt, sáng đến nổi làm cho người ta không dám nhìn gần. Khi nàng thay ra trang phục của người Hán, mặc vào trang phục của người Liêu, mặt mũi càng có vẻ mỹ lệ và mạnh mẽ hiên ngang. Một cô gái như vậy, cho dù chỉ là tùy tiện tiện đứng ở một chỗ, liền tự nhiên là mục tiêu chú ý của mọi người. Huống chi, nàng còn có thân thế hiển hách như vậy.

Hiện giờ, nàng lại cam nguyện buông tha tất cả, thẳng thắn mà nói thì, khi nghe nàng nói như vậy, không có một chút cảm động là không thể nào.

Nếu là như vậy thì, đương kim Liêu Vương mới vừa kế vị ở tuổi mười lăm, phải dựa vào lực ảnh hưởng của người tỷ tỷ này mới có thể ngồi vững trên vương vị. @ ! @ Diễn ~ Đàn ~ Lê ~ Quý ~ Đôn @ ! @

Mặc dù ý chí cá nhân rất mạnh liệt, nhưng gia quốc thiên hạ gặp chuyện lớn như vậy thì ngoại trừ thối lui, cũng không còn con đường khác để đi.

Còn đối với người từ trước đến giờ quen hô phong hoán vũ như nàng mà nói, Lục Tử Kỳ không biết là đến tột cùng thì tình yêu nam nữ chiếm được phần lớn, hay là bởi vì biết kết quả là không chiếm được lại càng muốn chinh phục chiếm phần lớn, thật sự là rất khó nói.

"Lục mỗ có tài đức gì mà có thể được công chúa ưu ái như thế. . . . . ."

"Không cần nói với ta những lời vô nghĩa này! Ta chỉ hỏi ngươi, có đồng ý hay không? !"

Thầm than một tiếng, đứng chắp tay: "Lục mỗ trong nhà đã có thê, nhưng nếu công chúa không phải là công chúa, như vậy, theo luật lệ của Đại Tống ta thì, nàng chỉ có thể làm thiếp thất. Thân phận ngang bằng với làm nô tỳ, vĩnh viễn không nửa điểm tự do, càng không có nửa phần tôn nghiêm. Như thế, ngươi nguyện ý sao?"

"Ta. . . . . ."

"Nếu như ngươi nguyện ý, như vậy, nể tình ngươi đối với Lục mỗ tình thâm như thế, Lục mỗ cũng nguyện sẽ vì ngươi liều lĩnh phụ cả thiên hạ, mặc dù Tống Liêu hai nước vì vậy mà binh giáp rầm rộ, phá vỡ thái bình không dễ gì có được qua nhiều năm, cũng sẽ không hối tiếc. Cùng lắm thì treo ấn từ quan rời đi, mang theo ngươi trốn vào trong rừng núi. Cùng lắm thì, buông bỏ cả mạng sống của mình, cùng ngươi xuống hoàng tuyền! Như thế nào?"

Một phen nói xong, chữ chữ vang dội rõ ràng, những câu có lực, lại, làm cho Gia Luật Bình không thể yên thẳng lạnh đến trong xương.

Lảo đảo lui về phía sau nửa bước: "Như thế nào? Ngươi hỏi ta như thế nào? Ngươi đã nói đến như vậy rồi, thì ta còn có thể như thế nào?" Hít sâu một hơi, không để cho nước mắt trong mắt chảy xuống: "Ta làm sao lại không biết phía sau thân phận của mình là dạng quyền lợi rối rắm gì, nhưng ta chính là không muốn trở thành vật hy sinh chính trị! Nam nhân của ta, ta muốn do chính mình chọn. Mà ngươi, chính là người mà ta chọn trúng. Lục Tử Kỳ, ngươi nên nhớ, vô luận như thế nào, ta đều tuyệt không buông tha ngươi!"

——— —————— —————————

——— —————— —————————

Cửa mở ra, bóng dáng lửa đỏ vọt ra, ngay sau đó trong viện vang lên một loạt tiếng bước chân, một lát sau lại yên tĩnh.

Sau khoảnh khắc, một hán tử bước nhanh mà vào: "Lục đại nhân, bọn họ đều đi rồi."

"Hình bộ đầu, mau phân phối một số người có thân thủ tốt, hơn nữa phải là những huynh đệ thông minh, cải trang âm thầm bảo vệ Hưng Bình công chúa. Phàm là có gì gió thổi cỏ lay, lập tức báo lại!"

"Dạ!" Hơi do dự một chút hỏi: "Hưng Bình công chúa một đường đi theo đại nhân đến huyện chúng ta, rốt cuộc muốn làm gì? Chẳng lẽ, là có âm mưu gì sao?"

"Hình bộ đầu ngươi đừng quá lo lắng. Bọn họ chỉ là đi ra ngoài săn thú tình cờ quen biết với bổn huyện, vì vậy liền thuận tiện du ngoạn mấy ngày. Dù sao người tới đều là khách, chúng ta chỉ cần tận tình tiếp đãi họ với vai trò là chủ thì được rồi."

"Lão Hình hiểu!"

Đóng cửa, chỉ lưu lại một không gian yên tĩnh.

Lục Tử Kỳ xoa xoa vai trái bị thương, mi tâm nhăn lại, trong lòng dâng lên một cỗ mệt mỏi.

Tống Liêu những năm gần đây tạm nghỉ binh, nhưng mà nhiều năm tích oán như vậy há lại dễ dàng tiêu giải hay sao? Dân chúng coi như thiện lương thuần phác, không đến nỗi đối với người Liêu vô tội loạn tiết thù hận, nhưng là khó tránh khỏi sẽ không có người lòng dạ khó lường mượn cơ hội này gây ra chuyện không hay.

Hiện nay hai nước đều là tân hoàng kế vị, còn thiếu uy nghiêm, biến cố khắp mọi mặt nhưng cũng không quá lớn, hơi không cẩn thận, chính là bứt dây động rừng. Không nói đến, phía tây còn có nước Đảng Hạng ngày càng cường đại ở một bên nhìn chằm chằm.

Vốn định dựa vào ngôn ngữ quyết tuyệt nói kích, khiến cho vị tâm cao khí ngạo Hưng Bình công chúa này giận dữ phản quốc, từ đó có thể chặn được tất cả các việc phát sinh ngoài ý muốn. Không ngờ, nàng lại cố chấp đến như vậy.

Cứ như vậy thì, muốn kết cuộc như thế nào mới phải đây. . . . . . & ^ & D ! Đ @ L # Q % Đ & ^ &

Tác giả có lời muốn nói: Tống Triều thiếp thất địa vị thật sự là rất thấp giọt ~ đồng đẳng với một kiện vật phẩm. . . . . .

Khác:

Lại nói bổn văn ngày mai sắp vào V, đây là yêu quái chính ta tại nơi này lần đầu tiên vào V, các vị thân ái, vẫn là câu nói kia, có thể không đi liền. . . . . . Bề ngoài đi hắc ~T T. . . . . .

Ngày mai theo quy củ cũ, vào V ngày đầu canh ba! 9h sáng, mười hai giờ trưa, hai giờ chiều, đúng giờ Cập Nhật!

Thái dương, đây tột cùng là cái nào con bê quyết định quy củ a a a a a a. . . . . . Ngửa mặt lên trời Trường Khiếu điên cuồng bò đi


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Lam về bài viết trên: Hàn Lam, Thu Tham 501, Tiểu Khuynh Nhi, beconngoxx, ngokiu61193, thtrungkuti
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

18 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.