Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 

Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

 
Có bài mới 14.01.2017, 08:47
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 32
Chương 85
(Phần cuối)

Editor : Hương Cỏ

      Trong Trường Nhạc Cung, quý phi đang cười đùa với Ngọc Trân công chúa, nghe Hoa cô cô nói cũng sững sờ, ngẩng đầu nhìn bà ta, "Không ngờ vị Hi Uyển Nghi này lại vinh sủng không suy giảm nhỉ."

     Hoa cô cô nhìn quý phi, hạ giọng nói: "Nương nương, nếu cứ thế này thì chỉ e Hi Uyển Nghi kia càng lên càng cao, dù sao cũng phải nghĩ cách mới được."

     Quý phi nhíu mày, "Bản cung tự nhiên biết rõ việc này, nhưng một Uyển Nghi nho nhỏ, ở cạnh Bản cung cũng chỉ như con kiến mà thôi, báo cho Lý Chiêu Nghi là được."

     Hoa cô cô đồng ý, do dự một lúc rồi mới nói: "Bên Lý Chiêu Nghi dạo này cũng hơi lơ là."

     Quý phi đương nhiên biết rõ, chẳng qua do chuyện Cẩm Tiệp Dư mà khiến Lý Chiêu Nghi nảy sinh lòng sợ hãi mà thôi. Nàng ta cũng không ngờ, Cẩm Tiệp Dư ngu xuẩn kia làm ra chuyện như thế, còn thiếu chút nữa cũng liên luỵ đến nàng ta.

     "Chỗ Lý Chiêu Nghi, ngươi đi nói chuyện tỉ mỉ với cô ta. Chính Cẩm Tiệp Dư không có phúc khí, làm việc không sạch sẽ mới bị hoàng hậu bắt, bản cung có muốn che chở cũng không thể làm được." Quý phi cười nói tiếp: "Chỉ cần không để người khác bắt được nhược điểm thì bản cung vẫn có thể che chở, xưa nay Lý Chiêu Nghi là người thông minh, dĩ nhiên sẽ biết phải làm thế nào."

     "Vâng, nô tỳ sẽ đi Khuynh Hương điện."

     "Ừ." Quý phi khoát khoát tay, đợi đến khi Hoa cô cô đi rồi lại cúi đầu ngắm con gái đang ngủ, lấy chăn gấm đắp lên người bé, suy nghĩ lại bay tới Hi Uyển Nghi.

     Chỉ ăn trưa mà hoàng đế cũng phải gọi người tới gặp, xem ra vị Hi Uyển Nghi này được lòng hoàng đế nhiều hơn so với mình vẫn nghĩ. Tính cách Hoàng đế xưa nay là vậy, nếu thích sẽ chiều chuộng nâng đỡ nhiều ngày. Lúc trước khi nàng tiến cung cũng không phải như vậy sao? Nhớ chuyện tối hôm qua, quý phi cũng cảm thấy trong lòng hoàng đế vẫn có nàng, nếu không sao có thể săn sóc chu đáo như thế.

     Nghĩ tới đó những băn khoăn không vui trong lòng quý phi cũng tan biến dần. Nàng ta đã sớm biết bên cạnh hoàng đế không thể nào chỉ có một người, cho nên từ trước đến nay nàng ta không bao giờ giận dỗi Hoàng đế trong chuyện này. Chỉ cần trong lòng Hoàng đế yêu thích nàng hơn người khác là đủ rồi.

     Một Hi Uyển Nghi nho nhỏ, nếu không phải hoàng đế cần dùng đến nhà mẹ đẻ của nàng thì cần gì coi trọng như thế? Nhớ tới vẻ mặt ngốc nghếch u mê của Hi Uyển Nghi, chắc hẳn nàng ta cũng không hiểu hoàng đế tốt với nàng vì nguyên nhân gì. Nhớ tới cha con Tô gia, một người quản Thiên Đinh Tư, một người làm thống lĩnh Kiêu Long Vệ. Thiên Đinh Tư cũng được đi, nhưng Kiêu Long Vệ kia lại không được. Nàng vốn dự định cho người nhà mình vào đứng đầu Kiêu Long Vệ, ai biết nửa đường nhảy ra Tô Thịnh Dương.

     Có lẽ việc bị thương trước đây cũng chẳng qua là sấm to mưa nhỏ, lừa nhà họ mà thôi, thật sự quá giảo hoạt.

     Tô quý phi và nữ nhân khác không giống nhau. Nàng ta nhận định muốn ở trong hậu cung này được sủng ái thì nhà mẹ đẻ nhất định phải cường đại, giống như nàng ta. Cho nên muốn Hi Uyển Nghi an phận thì phải phá hủy nhà mẹ đẻ của cô ta mới là cốt yếu. Đến lúc đó, nhà mẹ đẻ không người nào có thể dùng, khi đó chỉ sợ hoàng đế nhìn cũng không thèm nhìn cô ta nữa.

     Diệt cỏ phải trừ tận gốc, gốc rễ của Hi Uyển Nghi chính là cha và huynh trưởng của nàng ta. Nàng phải thông báo cho người nhà, ra thêm sức lực với cha con Tô gia mới được.

     Tào Quốc công nhận được tin con gái truyền tới từ trong cung liền gọi con trưởng là Tô Túc đến để bàn bạc chuyện này.

     Tô quý phi dung mạo xuất chúng, huynh trưởng của nàng ta cũng cực kỳ xuất sắc, lúc đó đi vào thư phòng, chào phụ thân đang ngồi sau án thư rồi mới nỏi: "Phụ thân gọi con đến có chuyện gì cần sai bảo không ạ?"

     Tào Quốc công vẫy vẫy tay ý bảo con trai tới gần, đưa thư con gái gửi cho hắn, đợi hắn xem hết rồi mới hỏi: "Chuyện này, con thấy phải làm như thế nào?"

     Vẻ mặt của Tô Túc đầy nhu hòa, đặt thư lại trên bàn rồi mới nói: "Muội muội hơi nóng nảy rồi. Một hai ngày tới Nhị đệ sẽ cùng với tộc trưởng Tô gia Khúc Châu vào kinh, đến lúc đó bên nhà Hi Uyển Nghi kia sẽ càng thêm náo nhiệt."

     Tào Quốc công nghe vậy liền nhìn con trai mỉm cười, "Chẳng qua là một nhánh bị trục xuất khỏi gia tộc, thật sự cũng không thể danh giá được. Chờ đến lúc toàn kinh đô đều biết nội tình của nhà bọn họ thì càng thêm đẹp mặt”. Thời đại này người ta coi trọng nhất là danh tiếng và thể diện, tổ tiên của Hi Uyển Nghi kia làm nhục tỳ nữ mới bị trục xuất ra tông tộc, đây cũng không phải là danh tiếng tốt đẹp gì.

     "Chờ đến khi Hoàng thượng biết rõ người nhà Hi Uyển Nghi kia lại không đáng trọng dụng như vậy, chỉ sợ cũng sẽ chán ghét cô ta." Tô Túc cũng cười theo nhưng ngay sau đó nét mặt trầm xuống, "Chuện lần trước để Tô Thịnh Dương lừa gạt, dám giả vờ bị thương nặng che mắt mọi người. Lần này con xem hắn còn có lời gì nói. Cha, không cần lo lắng như thế. Chẳng qua là một vài chuyện vặt mà thôi, con đã ra tay thì bọn họ chịu trách nhiệm không nổi."

     Trước giờ Tào Quốc công rất coi trọng con trưởng của mình, nhìn hắn làm việc cũng yên tâm bèn nói: "Vậy chuyện này con chú ý mà làm, muội muội con cũng nói Hi Uyển Nghi kia đã nhận sủng, nếu cô ta may mắn mang long thai thì sẽ không dễ dàng như trước đâu."

     "Vâng, con trai biết rồi." Tô Túc gật đầu đồng ý, lại nhìn phụ thân nói: "Mang thai chưa chắc có thể sinh ra, phải xem cô ta có phúc khí đó hay không mới được."

     Cha con hai người nhìn nhau cười.

     Ba ngày Tiêu Kỳ ngủ lại Trường Nhạc Cung, mặc dù không kêu nước nhưng cũng thể hiện sau khi Quý phi sinh công chúa lại được sủng ái, quả nhiên nhất thời danh tiếng vô hạn. Mặt khác Hi Uyển Nghi của Di Cùng hiên mặc dù chưa tiếp tục nhận sủng nhưng buổi trưa mỗi ngày đều đi Sùng Minh Điện hầu thiện, đầy vẻ bảo bối của Hoàng thượng. Trong cung này có thể tranh đua cao thấp với Trường Nhạc Cung, không phải Di Cùng hiên thì không là ai khác.

     Tự Cẩm mặc một bộ váy dài màu xanh lam nhạt, tóc chải đơn giản chỉ cài một cây trâm, dẫn theo người đi sang Sùng Minh Điện. Đồng Ý đã sớm chờ, thấy Hi Uyển Nghi đến vội vàng đi tới, khom lưng hành lễ, "Nô tài thỉnh an Uyển Nghi chủ tử."

     "Làm phiền Đồng công công." Tự Cẩm dịu dàng nói, "Giờ này Hoàng thượng đã hết việc chưa?"

     "Sư phụ nô tài vừa mới báo cho biết, chỗ Hoàng thượng còn đang bận chút việc, bảo chủ tở chờ trong thiên điện."

     Vừa đi vừa nói đã tới thiên điện, Tự Cẩm gật đầu nói: "Ta biết rồi, công công cứ làm việc của mình đi."

     Đồng Ý nhìn thoáng qua Hi Uyển Nghi, lại nói thêm một câu, "Hôm qua chủ tử muốn ăn thịt kho tàu trân châu cá muối, hôm nay Hoàng thượng cố ý sai ngự thiện phòng chuẩn bị sẵn rồi ạ."

     Nét mặt Tự Cẩm đỏ lên hồng, cố tỏ vẻ bình thản gật gật đầu, Đồng Ý liền cười lui ra ngoài.

     Người kia mới đi, Tự Cẩm còn chưa ngồi xuống thì đã nghe sau lưng có tiếng bước chân truyền đến, xoay người nhìn lại thấy Tiêu Kỳ rảo bước đi vào, vội vàng khom người, "Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng."

     Tiêu Kỳ kéo tay Tự Cẩm làm cho nàng đứng lên, "Giờ này giữa trưa nắng thế này, có mang theo ô không vậy?"

     Tự Cẩm cười gật gật đầu, "Chuyện đó đâu cần đến thiếp lo, mấy người Vân Thường còn lưu tâm hơn so với thiếp cơ."

     Tiêu Kỳ gật đầu, lại nói: "Phụ thân nàng dâng tấu chương, trẫm đã đồng ý để cho nàng gặp người nhà ngày mai. Lần này không được từ chối nữa đấy." Nói xong còn hơi nhíu mày, chuyện hai lần trước, hắn còn nhớ đây.

     Lần này Tự Cẩm đương nhiên không dám từ chối bèn nói: "Thần thiếp đã mong từ sớm, ngờ đâu dạo này Hoàng thượng quá bận rộn, cứ thế mới kéo dài thời gian chứ, giờ còn trách ngược thần thiếp nữa."

     Tiêu Kỳ liếc nàng, liền thấy nàng ra vẻ giận nhưng lại tươi cười, nhất thời trong lòng cũng không kìm nén được, nghiêng đầu sang hôn nhẹ môi nàng một cái mới nói: "Lại còn dám oán hận trẫm, nàng càng lúc càng to gan đấy." Nói xong lại nói thêm: "Lần này là chuyện quan trọng đây, nhà nàng có thể sẽ gặp phiền lớn, Tô gia Khúc Châu đến kinh thành."

     Tự Cẩm nghe vậy cả kinh, nghe giọng Tiêu Kỳ thì hình như sự tình thật nghiêm trọng. Tô gia Khúc Châu đến kinh thành, có thể khủng bố vậy sao?



Đã sửa bởi Hương Cỏ lúc 14.01.2017, 13:42.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 16.01.2017, 08:14
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 31
Chương 86: Tranh sủng
(Phần 1)

Editor : Hương Cỏ


     Phòng bên trong im ắng, chỉ có tiếng thở dồn dập của Tự Cẩm, giữa không gian yên tĩnh có thể nghe rõ ràng.

     Nhưng cũng chỉ một thoáng căng thẳng, Tự Cẩm bình tĩnh lại ngay. Nhìn vẻ mặt Tiêu Kỳ cũng không giống như chuyện không thể giải quyết được, lòng nàng hơi yên tâm, "Mặc dù dòng chính đến kinh thì thì cũng có quan hệ gì với nhà thần thiếp chứ. Từ lúc ông cố bị dòng chính thiết kế hãm hại đuổi ra khỏi gia tộc thì hai nhà sớm đã không còn quan hệ gì rồi."

     Tiêu Kỳ nghe Tự Cẩm nói lẫm liệt như thế, tựa như chân lý hiển nhiên vậy, lần đầu tiên có cảm giác kỳ dị. Tiểu nha đầu này cũng có những lúc ngây ngô như vậy, bất giác cảm thấy vui vẻ. Hắn giơ tay gõ lên trán nàng một cái, kéo nàng ngồi xuống nói tiếp: "Thật hiếm khi thấy nàng ngây thơ như vậy đấy. Những chuyện thế này, nói không quan hệ cũng thích hợp, nhưng nếu là Tô gia Khúc Châu kia cố ý tìm người nhà nàng gây rắc rối, chỉ cần nói ra lý do bên nhà nàng bị trục xuất khỏi Tô gia thì nhà nàng đương nhiên bị người ta chỉ trích. Bây giờ phụ thân và ca ca của nàng đang làm việc cho trẫm, vốn đã bị người khác  ghen ghét để ý, nếu lại có thêm chuyện này thì càng thêm bị cản tay. Ảnh hưởng của Tô gia Khúc Châu không hề nhỏ, so với nhà nàng thì lợi hại hơn nhiều, hiểu chưa?"

     Tự Cẩm nghe Tiêu Kỳ giải thích lập tức liền hiểu ngay. Chẳng qua là dựa vào tầm ảnh hưởng của mình chèn ép người khác mà thôi. Nói khó nghe chính là lợi dụng dư luận tạo tiếng xấu, vô đạo đức.

     Cười lạnh lẽo, trong lòng Tự Cẩm tức giận, siết chặt khăn trong tay lạnh lùng nói: "Thật không biết xấu hổ."

     Mắng chửi người cũng dám mắng trắng ra luôn, Tiêu Kỳ bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

     "Thế cho nên bây giờ phải cẩn trọng mới được. Xưa nay nàng mưu sâu kế cao, nghĩ xem có biện pháp gì không?"

     Nghe Tiêu Kỳ trêu tức, Tự Cẩm nhìn sang  thì thấy sự trêu chọc vui vẻ trong mắt hắn. Có lẽ nét mặt người trước mắt nàng quá bình thản, Tự Cẩm nhất thời không đoán được rốt cục hắn đang nghĩ gì. Nhưng cho dù nghĩ thế nào thì lúc ấy hắn nói chuyện đó với nàng đã chứng tỏ trong lòng hắn coi trọng nàng.

     Tự Cẩm trong lòng hơi động một chút. Có lẽ do trước đây nàng mạo hiểm góp ý chuyện chuyển khẩu, ba phen mấy bận bàn luận nên Tiêu Kỳ ở trước mặt nàng đàm luận chính sự cũng không kiêng kỵ nhiều nữa. Lúc này lại tiết lộ tin tức cho mình, thứ nhất là để mình có sự chuẩn bị, thứ hai chỉ sợ Tiêu Kỳ đã có kế hoạch đối với chuyện này.
     
Trong lòng xác định, Tự Cẩm liền dứt khoát lại giả trang bạch liên hoa một lần nữa, kéo tay áo Tiêu Kỳ lắc la lắc lư. Nam nhân đều tình nguyện làm anh hùng cứu mỹ nhân, nàng sẽ tạo cơ hội này cho hắn, vì vậy nói: "Phụ thân và ca ca của thần thiếp đều trung thành với Hoàng thượng, giờ bọn họ gặp được vấn đề nan giải thế này, Hoàng thượng cũng không thể buông tay bỏ mặc được. Thần thiếp chỉ có mỗi Hoàng thượng là chỗ dựa cho người nhà thôi đấy."

     Tiêu Kỳ cúi đầu nhìn Tự Cẩm, chỉ thấy nét mặt tươi đẹp mềm mại của nàng mang theo chút tức giận, ánh mắt nhìn mình lại đầy mong đợi, tựa như gặp những chuyện thế này thì hắn có thể giúp nàng giải vây trong chớp mắt. Nàng toàn tâm toàn ý tin tưởng hắn như vậy, không khỏi làm cho hắn cảm thấy áy náy. Lúc ấy quả thật hắn cũng có ý thăm dò, muốn biết nếu Tự Cẩm gặp chuyện như thế này thì sẽ làm thế nào.

     Không nghĩ tới nàng cầu cứu hắn.

     Có lẽ ở trong lòng của nàng, mình chẳng có gì mà làm không được?

     Tiêu Kỳ duỗi tay xoa xoa đầu Tự Cẩm, nét mặt càng thêm dịu dàng, "Được, trẫm nguyện ý vì nàng phân ưu. Trẫm làm thế vì nàng, nàng dự định cảm tạ trẫm như thế nào đây?"

     Tự Cẩm miệng há mắt trừng, nào có ai cò kè mặc cả như vậy, thế này cũng được ư?
     Tiêu Kỳ nhìn vẻ mặt Tự Cẩm chỉ cười cười, giơ tay vỗ nhẹ đầu nàng, tự mình chuyển đề tài, "Chuyện này cha và ca ca nàng đã có chuẩn bị rồi, trẫm sẽ ở bên cạnh giúp đỡ thêm, nàng cứ yên tâm là được."

     Tự Cẩm chưa thật sự yên lòng, nhưng khi nhìn thấy Tiêu Kỳ giống như đã dự tính hết mọi sự, chắc hẳn đã bàn bạc với cha nàng trong chuyện này. Nàng thở phào rồi cắn răng nói: "Năm đó nhà thiếp bị dòng chính trục xuất khỏi từ đường, nguyên nhân là gì thì chính bọn họ biết rất rõ ràng, rành mạch. Nếu đã kết thù thì đương nhiên không muốn bên nhà thần thiếp hưng vượng lên. Cho nên nhà quý phi và Tô gia Khúc Châu muốn hợp tác thăm dò, đối phó nhà thần thiếp. Thật giống như lũ ruồi bọ đáng ghét vậy."

     Tiêu Kỳ nghe Tự Cẩm nói năng không thèm che giấu, ngôn từ công kích kịch liệt như thế, khó tránh khỏi hơi khiếp sợ. Từ lúc ban đầu quen nàng tới giờ, đây là lần đầu tiên thấy nàng biểu lộ sự khinh ghét rõ ràng như thế. Trong lòng không khỏi nghĩ, xem ra Tô gia Khúc Châu và nhà Tự Cẩm nhất định không có khả năng bắt tay giảng hòa.

     Trong ngực cũng liền thở phào nhẹ nhõm. Mấy đại gia tộc thế gia này mặc dù ngoài miệng luôn tỏ ra mình tuân theo quy củ, nguyên tắc của tổ tông nhưng nếu có chuyện liên quan đến mình thì vẫn có thể làm ra những hành vi cực kỳ đáng xấu hổ. Nếu như thấy mình trọng dụng cha con Tô Hưng Vũ, chưa biết chừng Tô gia Khúc Châu cũng sẽ vì tiền đồ gia tộc mà bắt tay với nhà Tự Cẩm. Những chuyện tương tự như vậy không hiếm gặp trong mấy đại gia tộc.

     Vội vàng mưu cầu danh lợi, đa số đều hướng về lợi ích. Mặc dù Tiêu Kỳ biết hai nhà bọn họ đã kết thù rất sâu nhưng nếu như mọi người nhất trí về lợi ích thì hắn cũng không dám khẳng định Tô Hưng Vũ sẽ không chấp nhận hòa giải. Nhớ tới vẻ mặt Tô Hưng Vũ hôm nay, lại nghe những lời Tự Cẩm nói thì dám khẳng định hai nhà bọn họ đã thù không thể giải, nhất định phải một sống một chết mới thôi, như vậy hắn cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

     "Nếu đã như vậy, ngày mai nàng gặp người nhà cũng nên nói chuyện này cho rõ ràng."

     Nghe được lời này của Tiêu Kỳ, Tự Cẩm trong lòng thì run lên nhưng ngoài mặt lại không tỏ ra chút gì khác lạ gật gật đầu, đầy vẻ oán hận, "Đó là đương nhiên, năm đó dám lấy lý do hủy hoại thanh danh người khác đuổi nhà thần thiếp, mối thù này khắc vào xương tủy, đừng nói thiếp mà người nhà cũng quả quyết không thể tha." Nói đến đây, Tự Cẩm ngẩng đầu nhìn Tiêu Kỳ, kéo hắn tay khẽ nói: "Dòng chính và nhà Tô quý phi làm việc như vậy, rõ ràng liền là muốn kết bè kết đảng, lòng mang ý xấu. Quý phi đã sinh công chúa Tào Quốc công phủ vẫn chưa thấy đủ, lúc này vẫn còn hành động như vậy chứng tỏ ham mê hư vinh quyền lực, thật đáng ghét. Thần thiếp mặc dù được ở bên Hoàng thượng chưa lâu nhưng cũng biết Tô gia ương ngạnh, mưu hại huynh trưởng thiếp, thủ đoạn ngoan độc. Hận cũ thù mới cùng kết hợp, đây không phải muốn ép chết người khác sao?"

     Tự Cẩm vốn chỉ định tỏ vẻ đáng thương, ai biết tình cảm nguyên chủ quá dạt dào, vừa nói ra thì bao nhiêu chua xót trong lòng vỡ òa. Đôi mắt to vốn đã mang hơi nước long lanh, giờ lại rưng rưng khóc, nước mắt như mưa nhìn rất đáng thương. Có lẽ giả trang bạch liên hoa đã lâu, kỹ năng này không cần phải rèn thêm cũng đã nhuần nhuyễn, nhắc tới là thành ngay.

     Một là không làm, hai là nhất định phải làm, dứt khoát trực tiếp nhào vào lòng Tiêu Kỳ khóc một hồi.

     Nàng vừa nói là khóc luôn liền làm cho Tiêu Kỳ ngây người.

     Làm một vị hoàng đế, mặc dù là hoàng đế bị tiền triều cản tay đủ đường, nhưng kỹ năng dụ dỗ người khác hắn đã có quá nhiều kinh nghiệm. Liền thấy nét mặt Tiêu Kỳ lúng túng khẽ vỗ vai Tự Cẩm, trong lúc nhất thời không biết phải nói gì an ủi nàng mới được. Kỳ thật nhắc đến chuyện này thì người có lỗi chính là hắn. Nếu không phải hắn muốn dùng cha con Tô gia mở đường thì họ cũng sẽ không bị người khác để mắt tới như thế. Lại nhớ tới Tự Cẩm trong hậu cung, vừa phải tạm nhân nhượng vì lợi ích chung bên Hoàng hậu, lại phải giả vờ ngây ngô với Quý phi, rõ ràng đã thăng đến vị trí Uyển Nghi mà vẫn tuân theo quy củ, không gây bất cứ phiền phức rắc rối nào cho hắn.

     Có thể làm tri kỷ đến thế thì làm sao hắn lại không thương tiếc nàng cho được?

(Còn tiếp ...)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.01.2017, 08:29
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 28
Chương 86
(Phần 2)

Editor : Hương Cỏ


      Ban ngày Tự Cẩm hung hăng giả trang bạch liên hoa một hồi ở Sùng Minh Điện, mắt đỏ bừng sưng húp đi về Di Cùng hiên. Giữa ban ngày nên gặp không ít cung nhân đi trên con đường này, ai nấy đều thấy đôi mắt sưng đỏ của nàng. Chỉ có thời gian nửa ngày, trong hậu cung cũng đã có lời đồn đãi, nói Hi Uyển Nghi hành xử mất lễ nghi trước Hoàng thượng, khóc sưng đỏ mắt đi về Di Cùng hiên.

     Nhất thời trong hậu cung lòng người phấp phỏng. Ai mà không biết sau tiệc đầy tháng của công chúa, người duy nhất có thể tranh sủng với Quý phi cũng chỉ có một mình Hi Uyển Nghi. Rõ ràng chỉ là một cô gái trẻ tuổi, chẳng hiểu vì nguyên nhân gì mà lọt mắt xanh của hoàng thượng, lại được Hoàng hậu nương nương nâng đỡ liền cứ thế thăng vị đi lên. Người ngoài nhìn vào vừa ao ước được như nàng lại vừa ghen tị, hận không thể xoay mình biến thành Hi Uyển Nghi mới được.

     Giờ nghe tin Hi Uyển Nghi mắt sưng đỏ trở về Di Cùng hiên, thật sự tựa như một hòn đá lớn ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, không lẽ Hi Uyển Nghi sắp thất sủng ư?

     Hoa cô cô đứng bên cạnh, kể xong tin mình nghe nghóng được với quý phi, cân nhắc một hồi lại nói: "Nô tỳ cảm thấy chuyện này hơi kỳ quái, hơn một năm nay Hi Uyển Nghi kia đi lên rất ổn định, chưa bao giờ rơi vào cạm bẫy như vậy, phải chăng đây là quỷ kế của cô ta?"

     Ngọc Trân công chúa khóc cho tới trưa, quý phi chăm sóc dỗ dành rất lâu, lúc đó chẳng còn hơi sức làm gì nữa. Tâm trạng vốn cũng không vui vẻ, lại nghe tin như vậy bèn nói với Hoa cô cô: "Chuyện này cũng đáng để cô cô hao tâm tổn trí như thế ư, chắc là Hi Uyển Nghi kia nghe được tin gì đó ngoài cung, biết rõ Tào Quốc công phủ sẽ liên hợp với Tô gia Khúc Châu nên mới đứng ngồi không yên. Quả nhiên là kẻ không chịu nổi trọng dụng, lúc này mà cô ta đến chỗ Hoàng thượng khóc lóc thì Hoàng thượng làm sao vui vẻ với cô ta được chứ?"

     Đến cùng là xuất thân từ cửa nhỏ nhà nghèo, chỉ cho rằng dựa vào khuôn mặt thì có thể làm mưa gió tại hâu cung này chăng. Cô ta không biết tính tình của Hoàng thượng, không kiên nhẫn nhất là nghe người khác than vãn những chuyện như vậy với hắn. Ngay cả nàng ta cũng chưa từng nhắc đến chuyện tương tự trước mặt hắn, đã có phụ thân và huynh trưởng hai bên nói chuyện trên triều đình, nàng ta chỉ cần ở hậu cung giữ vững vàng địa vị cao là đủ rồi.

     Nghe được giọng quý phi mất kiên nhẫn không lo lắng, bao nhiêu nghi ngờ đang tràn ngập trong đầu Hoa cô cô cũng phải cố kiềm chế xuống. Bà ta vẫn cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy nhưng không có bằng chứng rõ ràng. Nếu bây giờ bà ta còn nói nữa, e là quý phi nương nương cũng không cao hứng. Cho nên cố gắng kìm lòng không nói thêm gì, nghĩ chờ khi có chứng cứ rõ ràng lại nhắc nhở Quý phi.

     "Nương nương nói đúng lắm, Hi Uyển Nghi kia quá nhát gan. Hoàng hậu mà nghe được chuyện này chỉ e không bình tĩnh được, cô ta tốn bao nhiêu công sức trên người Hi Uyển Nghi, nếu quân cờ này thất sủng thì thật đúng là kiếm củi ba năm thiêu một giờ." Hoa cô cô lựa những lời dễ nghe nói ngọt, dỗ cho quý phi vui vẻ.

     Quả nhiên nét mặt quý phi tươi tỉnh vui vẻ hơn, nhìn Hoa cô cô nói: "Sai ngự thiện phòng làm một chén chè long nhãn, Bản cung sẽ tự mình đưa đi Sùng Minh Điện." Hoàng thượng quan tâm săn sóc nàng, thì lúc này nàng cũng phải thể hiện mình chăm sóc quan tâm Hoàng thượng mới được, nếu có cơ hội lại đạp cho Hi Uyển Nghi một cú.

     Tốt nhất cả đời này đều không thể xoay người.

     Ngự thiện phòng.

     Trần Đức An cười mỉm đứng bên cạnh Nhạc Trường Tín: "Chủ tử chúng ta luôn luôn thích tay nghề nấu nướng của Nhạc ca ca, món lẩu hải sản này chủ tử đã nhắc rất lâu rồi."

     Nhạc Trường Tín khóe miệng giương cao, nhìn Trần Đức An nói: "Trần công công yên tâm, từ đó tới nay những lời ông dặn chưa từng sai lầm gì, ông cứ yên lòng chờ thôi."

     "Cảm ơn Nhạc ca ca đã phải lo lắng nhiều, chủ tử vẫn luôn ghi nhớ kỹ."

     Nhạc Trường Tín cười càng vui vẻ hơn. Hắn ta hao tâm tổn trí nịnh bợ Hi Uyển Nghi, không phải vì muốn lưu lại cho nàng ấn tượng tốt sao? Mắt thấy dự định của mình đã thực hiện được thì tâm trạng dĩ nhiên là vui vẻ. Hắn ta quay đầu lại sai thủ hạ làm việc, trong phút chốc, người đốt lò, người rửa rau, đầu bếp cũng bắt đầu khởi động, mọi việc náo nhiệt hẳn lên.

     Trần Đức An làm xong việc cũng rất hoan hỉ đi ra khỏi gian bếp của Nhạc Trường Tín. Vừa mới bước chân ló đầu ra thì hắn ta nhìn thấy một tiểu thái giám đang vội vã đi tới. Ánh mắt liếc sang, ơ, đây không phải là Hách Nhân, đồ đệ của đại thái giám tổng quản Trường Nhạc Cung sao?

     Đôi mắt Trần Đức An xoay một vòng, chân giơ ra tới cửa lại rụt về. Hắn ta chộp một tiểu thái giám đang cời lò, nhét một hà bao vào tay y khẽ nói: "Đi xem gã kia tới làm gì, đừng để bị phát hiện."

     Tiểu thái giám kia quay đầu nhìn Nhạc Trường Tín một cái, thấy hắn ta gật gật đầu mới tỏ ra xun xoe chạy đi.

     Trần Đức An liền sán đến bên cạnh Nhạc Trường Tín, "Nhạc ca ca thật là khiến người ta bội phục, trong gian lò của ông rất có quy củ."

     Nhạc Trường Tín biết rõ ý tứ hắn ta, cười mỉm nói: "Chúng ta quản lý đồ ăn chỉ sợ xảy ra chuyện không tốt, bồi tính mạng cả nhà nên không thể không cẩn thận."

     Trần Đức An cười cười, gật gật đầu, "Nhạc ca ca là người hiểu biết, sau này mong ca ca chỉ bảo thêm."

     Nhạc Trường Tín lại không trả lời, cười hai tiếng đổi chủ đề. Lúc nãy hắn ta cũng ngoái cổ nhìn theo nói: "Ông sai theo dõi tên kia hình như là người của Trường Nhạc Cung, đi tới chỗ Phí Lương Công. Phí Lương Công là lão già xảo quyệt, hỏi thăm tin tức từ chỗ của lão ta không dễ dàng đâu."

     "Không phải còn có ca ca sao?" Trần Đức An cười nịnh nọt, ở trên địa bàn người khác, hắn rất hiểu phải cúi đầu nhờ người. Cường long cũng không thể áp chế cường hào ác bá địa phương. Ngự thiện phòng này có ba bếp lớn, quản sự đã đổi không biết bao nhiêu người. Ba người cuối cùng này cũng đã tồn tại vài chục năm, thủ đoạn đó không thể xem thường được.

     Mèo có võ của mèo, chuột có đường của chuột. Tiểu thái giám kia nhanh chóng trở lại, khom người chào Trần Đức An rồi mới hạ giọng nói: "Bên Trường Nhạc Cung kêu làm chè long nhãn, tiểu thái giám kia cũng không đi mà ở chỗ đó nhìn chằm chằm đấy."

     Lời này có thể mang ý nghĩa khác, Trần Đức An hơi nhíu mày nhìn sang phía Nhạc Trường Tín, "Nhạc ca ca, ông nghĩ thế này là sao?"

     Nhạc Trường Tín cũng không thể tiếp tục giả vờ không biết gì, hạ giọng nói: "Bên Trường Nhạc Cung gọi đồ ăn, cho tới giờ chỉ truyền lời, trừ phi mang tới luôn, còn không từ trước đến nay không để người đứng chờ."

     Trong lòng Trần Đức An báo động mãnh liệt, nhìn cái cằm mập của Nhạc Trường Tín hất theo hướng đó liền hiểu ngay. Lại kêu mấy câu ca ca ngọt lịm rồi mới nói: "Vậy món này của chủ tử chúng ta, phiền ca ca phái người mang qua nhé."

     Nhạc Trường Tín hiểu được, cười nói: "Việc nhỏ mà thôi."

     Trần Đức An lại cảm ơn, rồi mới đi ra ngự thiện phòng về Di Cùng hiên.

(Còn tiếp ...)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: tiểu khanh tử và 208 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

8 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

18 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 1006 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: nangdong18_nary vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 957 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.