Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 95 bài ] 

Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

 
Có bài mới 08.01.2017, 18:55
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.05.2016, 20:02
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 216
Được thanks: 1360 lần
Điểm: 34.5
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật [New C8 update 8-1] - Điểm: 38
Chương 9: Anh tới.

Editor: Cẩm Tú – DĐLQĐ.

Nữ quản lý nghiêm túc nói: "Gần đây yếu tố bảo vệ môi trường rất phổ biến! Cô hãy lấy ‘Làm việc với màu xanh’ làm chủ đề, trong vòng mười lăm phút viết ra một bản đề xuất và vẽ phác thảo ý tưởng của cô! Xong rồi thì tới tìm tôi!" Dứt lời, cô đưa bàn tay diendànlêdf trắng như tuyết chỉ chỉ vào cái bàn trong.

Du Du cười nói: "Vâng! Cám ơn!" Liền lấy bút cùng giấy trắng qua bên kia chuẩn bị.

Lúc cô học đại học ở Mỹ là học chuyên ngành thiết kế quảng cáo chuyên nghiệp, cho nên hiện tại cầm cái đề mục này cũng không thấy khiếp sợ. Cô hít vào một hơi, cầm bút viết về ý tưởng của cô.

Mười lăm phút trôi qua, Du Du đã viết xong bản đề xuất cùng với bản vẽ phác thảo, cảm thấy trán đã lấm tâm mồ hôi.

Cầm giấy tờ lên, đi tới bên trong phòng làm việc. Nữ giám đốc ngẩng đầu, dùng giọng nói lạnh băng hỏi: "Finish?"

Du Du cười đưa tờ giấy cho cô: "Xin hãy em qua, đây chính là ‘Làm việc với màu xanh’ đối với tôi, không nhất định chính xác."

Nữ quản lý nhận lấy tờ giấy, cúi đầu nghiêm túc nhìn. Mấy giây sau, nét mặt của cô dần dần nhu hòa hơn, thậm chí còn lộ ra nụ cười.

Du Du ban đầu còn thấp thỏm lo lâu đã thoải mái hơn một chút.

Nữ quản lý coi xong bản đề xuất cùng với bản vẽ của cô, cuối cùng cũng mỉm cười tán thưởng: "Khó trách Kha nhị thiếu nói, bạn của cậu ta có cách nghĩ rất giống bé gái! Hôm nay xem thành phẩm của cô, phát hiện rất khá! Chỉ là. . . . . ."

Cô ấy thu lại nụ cười, "Cô là công chúa của tập đoàn Hoa An, tại sao còn muốn chạy đến đây chịu khổ?"

Du Du có chút bận tâm hỏi: "Vương tiểu thư, ý của cô là?"

Quản lý Vương thấy vẻ mặt co trở nên khẩn trương, không khỏi cười nói: "Đường tiểu thư không phải lo lắng, tôi chỉ là tùy tiện hỏi một chút! Thật ra thì, tôi cũng không sợ cái gọi là quyền y. Cô đã nguyện ý, vậy tôi cũng rất nguyện ý tiếp nhận nhân tài như cô diendànlêdf tới đây làm việc! Hơn nữa, tôi sẽ không đối đãi với cô như là tiểu thư con nhà quyền quý đâu!"

"Thật sao? Ý của cô là, tôi được nhận?" Du Du cho là mình nghe lầm.

Quản lý Vương gật đầu một cái.

"Cám ơn cô! Tôi sẽ cố gắng!" Du Du vội vàng cảm ơn.

Quản lý Vương cười nói, "Ngày mai chín giờ đúng đi làm! Cô chính thức được nhận!"

=== ====== ====== ======

"Cái gì? Cô ấy nhận cậu? Không tệ!"

Khi Kha Triết Nam nghe Du Du nói lại với mình, cô rất là mừng rỡ.

Du Du uống từng ngụm nước chanh lớn, sau đó nói: "Toàn bộ đều là công của cậu!  Thật sự cảm ơn cậu"

"Cảm ơn thế nào? Lấy thân báo đáp?" Kha Triết Nam híp mắt trêu chọc.

Du Du giả vờ giận, đưa tay vỗ đầu của hắn. Hắn vội vàng nói: "K iểu tóc mới, không nên đánh!"

Du Du tò mò hỏi: "Cậu định để tóc dài hơn à?"

"Dài như vậy thôi, dài hơn sẽ đi cắt"

Đột nhiên, chuông điện thoại di động reo lên. Kha Triết Nam cúi đầu quan sát, phát hiện là điện thoại di động của mình, liền cầm lên nghe máy: "Vâng, anh?"

Sau đó hắn nhíu mày một cái, "Ừ, biết rồi. Bái bai."

Du Du liếc mắt nói: "Anh trai cậu? Sao vậy?

Gương mặt Kha Triết Nam có vẻ mất hứng: "Anh ấy nói buổi chiều có người quen cũ tới, gọi tớ tới ăn cơm tối! Ai, tớ còn vội thiết kế đồ!"

Anh ruột Kha Triết Khôn của Kha Triết Nam, lớn hơn hắn bốn tuổi, là một nhân sĩ tinh anh của thương giới. Người cha Kha Đông Hải một lòng hi vọng hai đứa con trai cũng theo ông làm thương nhân, nhưng đứa con thứ không muốn buôn bán, mà lại si mê thiết kế thời trang. May mắn đứa con cả Kha Triết Khôn thừa kế tính cách của cha, lăn lộn trên thương giới rất khá. Hôm nay, Kha Đông Hải đã giao vụ đất đai cho Kha Triết Khôn xử lý.

Du Du lại cười nói: "Anh của cậu, nghiêm trang nhưng có chút ngờ nghệch, thật đúng là không nhìn ra lại là một tinh anh của thương giới!"

"Anh ấy gánh vác kỳ vọng rất lớn của cha, cho nên anh ấy cũng không dễ dàng gì!"

"Ừ, chẳng qua tớ cảm thấy anh ấy khá nhạt nhẽo!"  Du Du vênh má nói.

"Cho dù nhạt nhẽo nhưng cũng rất nhiều phụ nữ theo đuổi! Cậu không biết, bao nhiêu phụ nữ ở Hương thành muốn được cưới anh tớ  đâu!"

Du Du tiếp tục bát quái: "Đúng rồi, anh cậu định lúc nào thì đính hôn? Không phải định đính hôn với đại tiểu thư của Trình gia đó sao?"

Ai cũng biết, Kha đại thiếu gia chuẩn bị trở thành đại thương gia hải sản, được "Hoàng đế Bào ngư " Trình gia kết thân, về phần lúc nào kéo cửa sổ hai nhà lại chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Kha Triết Nam gật đầu một cái, cầm cây bút trên tay bắt đầu thay đổi kế hoạch: "Hình như vậy, nhưng lúc nào đính hôn vẫn chưa biết."

Du Du thấy hắn bận rộn không ngừng, nói: "Tớ đi trước, cậu làm việc đi! Lần sau dẫn cậu đi ăn ngon!"

Kha Triết Nam ngẩng đầu lên, xin lỗi cười một tiếng: "Giống như tớ đuổi cậu đi ấy."

"Tốt lắm! Cậu cố gắng lên! Cố gắng lên!" Cô vỗ vỗ vai hắn, rời đi.

=== ====== ====== ====== ====== =====

Dù sao ngày mai cũng là ngày đi làm đầu tiên, cho nên tối nay phải nghỉ ngơi sớm.

Khi Du Du tắm xong đứng ở trước gương thì cô gần như muốn nhảy cẫng lên. Ngày mai đúng là một ngày mới, là ngày cô bước về phía tự do, không diendànlêdf lệ thuộc. Ngày mai, cô sẽ dùng sự phấn đấu của mình để đổi lấy hạnh phúc.

Uống xong cốc sữa nóng, sau đó ngủ một giấc, ngày mai tinh thần toả sáng đi làm! Vì vậy, cô lái xe vào nhà, kêu một tiếng: "Chị Tiên, cho em một ly sữa nóng! Cám ơn."

Lầu dưới truyền đến tiếng của chị Tiên giúp việc: "Vâng, tiểu thư!"

Nhưng vài giây sau, chị Tiên lại nói câu: "Ai vậy? Thiếu gia?"

Thiếu gia?

Sao Bạch Ngôn Sơ lại đến đây? Du Du nắm chặt vạt áo ngủ, sau đó sải bước xuống cầu thang, lớn tiếng hỏi: "Chị Tiên, sao vậy?"

"Thiếu gia tới." Chị Tiên bất đắc dĩ nói. Sau lưng không phải là Bạch Ngôn Sơ sao?

Người làm không quen thay đổi, cho nên vẫn là gọi anh là "Thiếu gia" . Nhưng Du Du không so đo những thứ này, mà là rất nghi hoặc: Tại sao anh lại xuất hiện ở đây?

Du Du cười lạnh: "Bạch tiên sinh, nơi này không phải Thanh Hà! Anh đi nhầm nơi rồi!"

Bạch Ngôn Sơ lại cười khẽ một tiếng: "Tôi cố ý tới đây."

CHị Tiên đã lui xuống. Chuyện của chủ nhà, cô sẽ không hỏi gì.

Du Du giơ ngón tay chỉ ra cửa chính: "Anh về đi! Tôi muốn ngủ."

"Cô ngủ sớm vậy? Thật hiếm thấy!" Bạch Ngôn Sơ vừa nói vừa nhìn đồng hồ, ý vị sâu xa cười nói.

Du Du đỏ mặt. Cô đương nhiên là biết anh cố ý cười nhạo cô. Bởi vì trong quá khứ cô luôn làm nũng, nếu không chơi trò chơi, lướt web, đọc tạp chí một chút, thì sẽ nấu cháo điện thoại, lúc ngủ đã là hơn mười một giờ rưỡi rồi.

"Bởi vì tôi là người đã có công việc." Cô không keo kiệt nói cho anh biết.

"Hả? Tìm được rồi sao? Chúc mừng."

"Công ty quảng cáo Nhạc Thái, hôm nay đi phỏng vấn, đối phương đã đồng ý nhận tôi." Du Du nói đến đây cảm thấy rất tự hào.

Bạch Ngôn Sơ gật đầu mỉm cười, bày tỏ tán thưởng: "Không tệ! Để cho cô độc lập cũng được."

Du Du cười lạnh: "Tôi sẽ coi như anh thật lòng khen tôi! Tốt lắm, tôi muốn ngủ! Anh tự tiện đến đây,  tốt nhất là nên cút đi!"

Nói xong, cô liền đi tới cầu thang.

Lúc này, cô lại phát hiện người đàn ông phía sau còn nhanh hơn cô, đứng lên cầu thang.

"Này! Nơi này là nhà tôi, anh không thể đi lên!" Cô nóng nảy, kêu lên.

Bạch Ngôn Sơ cười lạnh: "Có một số việc tôi muốn bàn cùng với cô."

Du Du tức giận vô cùng, gần như muốn hét lên: "Tôi không muốn nói chuyện với loại người như anh! Tôi không phải là Giang Tâm Di, tôi với anh không có gì để nói hết!"

Nghe được ba chữ "Giang Tâm Di", Bạch Ngôn Sơ giận tái mặt, lạnh lùng nói: "Trừ cô ấy ra, cô nói đến cái khác có được không? Có phải là do trong lòng cô vẫn không buôg tay được?"

Trong lòng Du Du cứng lại, trống ngực đập thình thịch. Anh tới đây để làm tổn thương cô hay sao?

Rốt cuộc cô thiếu nợ anh cái gì? Tất cả mọi chuyện của cô và anh, đã sớm theo cô kiếp trước bị té ngã xuống cầu thang mà chết biến mất rồi. Đời này cô không muốn lại vì anh mà sống, sao anh lại có thể tiếp tục làm tổn thương cô?

Cô rành mạch nói từng câu từng chữ: "Không buông được là việc của tôi! Nhưng anh nên nhớ, anh đã đồng ý là sẽ không quấy rầy cuộc sống của tôi diendànlêdf nữa, vậy sao tối nay anh lại có thể tự do ra vào trong nhà tôi?"

Bạch Ngôn Sơ lạnh lùng nói: "Vậy cô cũng không thể mập mờ với tên Kha Triết Nam đó như vậy được, càng không thể đi cùng với cậu ta! Cô với cậu ta, không thể nào!"

"Hả? Anh ghen? Thật hiếm thấy!" Du Du cười lạnh.

Anh ghen? Đúng là nực cười.

Nhưng giây kế tiếp cô mới nhận ra mình đã chọc giận anh. Anh tiến lên một bước, ôm ngang cả người cô lên.

"A. . . . . . Buông tay!" Du Du không nghĩ tới anh sẽ đột nhiên làm vậy, liền vung tay loạn xạ, hai chân đạp loạn.

Bạch Ngôn Sơ cười gian đe dọa cô: "Chớ lộn xộn! Bằng không tôi sẽ cho cô té xuống cầu thang đấy."

Du Du thấy vừa tức vừa thẹn, từ trước tới nay anh đối với cô chỉ có lạnh lùng, không có nhu tình. Cũng sẽ không dịu dàng nói với cô, càng sẽ không nhìn cô thâm tình. Thậm chí ở trên giường, anh phát tiết ở trên người cô xong sẽ liền tuyên cáo kết thúc.

Làm người phụ nữ vui vẻ, cô chưa bao giờ tự nghiệm thấy.

Cô càng nghĩ càng tức giận, liền ác độc mắng: "Bạch Ngôn Sơ, anh đúng là bị bệnh thần kinh! Sao anh không chết luôn đi!"

Nhưng Bạch Ngôn Sơ đã ôm cô đi vào gian phòng ngủ lớn, sau đó ném cô lên giường. Du Du vội vàng dậy, định đạp anh một cước, lại bị anh nhanh chóng né tránh, cánh tay vững vàng nắm lấy đôi chân của cô.

"Biến thái chết tiệt! Buông tay!" Lúc này Du Du mới phát hiện ra mình không động đậy được, quát lên.

Bạch Ngôn Sơ nhếch môi cười, vẻ mặt y hệt một kẻ vô lại. Anh chậm rãi sờ mắt cá chân của cô, cười nói: "Xem ra em không muốn thỏa hiệp? Vậy cũng tốt. . . . . ."

Dứt lời anh cúi người xuống, nhéo bắp chân cô. Du Du cảm thấy đau, cũng rất muốn dùng lực tránh thoát. Nhưng anh lại một đường đi lên, mập mờ vuốt ve.

Du Du cảm thấy máu trong người sôi trào, liền khẽ rên rỉ đôi câu, mắng: "Anh cút ngay! Tôi không muốn nói chuyện với anh! Chúng ta diendànlêdf không có gì để nói!"

Bạch Ngôn Sơ vẫn tiếp tục động tác của anh, cười nói: "Muốn tôi dừng tay, nên đồng ý tôi không được lui tới với Kha Triết Nam." Nói xong, tay của anh đã sờ đến bên trong bắp đùi của cô.

Có bạn nào hóng C10 không nào^^. Hãy nhấn thanks cho mình nhé, nói thật chứ edit cảnh H khó lắm à, cổ vũ cho mình bằng cách thanks để mình có thêm động lực edit C10 nào. C10  sẽ là thịt, thịt, thịt, sì poi vậy thôi cho các bạn hóng ^^



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 11.01.2017, 10:34
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.05.2016, 20:02
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 216
Được thanks: 1360 lần
Điểm: 34.5
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật [New C9 update 8-1] - Điểm: 38
Chương 10: Đêm triền miên.

Editor: Cẩm Tú – DĐLQĐ.

Du Du cố gắng giơ cái chân còn lại lên, lại bị Bạch Ngôn Sơ đè cả người, anh dùng hai chân vững vàng kẹp chặt chân cô. Lần này thì hay rồi, cô hoàn toàn bị anh khống chế.

Du Du mặt đỏ bừng lên tức giận lấy tay đấm vào nệm, dùng giọng đe dọa nói: "Anh mau cút xuống cho tôi! Nếu không, tôi sẽ gọi điện thoại gọi diendànlqd người phía dưới đi lên!"

Ý cô nói là vệ sĩ trong nhà cô A Sơn. Cha sợ cô gặp chuyện không may, nên thuê vệ sĩ tới bảo vệ cho cô. Nhưng cô chê hắn phiền, nên luôn không để hắn đi ra ngoài cùng mình.

Tay của Bạch Ngôn Sơ vẫn ở chỗ giữa hai đùi cô, khẽ nói: "Chờ tên vệ sĩ đần độn đó đi lên, chúng ta cũng đã giải quyết xong chuyện rồi."

Du Du cảm thấy mình dưới chân mình đột nhiên lạnh toát, sau đó anh cho một ngón tay vào chỗ sâu kín của cô, cũng nhẹ nhàng khuấy động . Du Du không ngờ được anh sẽ làm thế, trong nháy mắt tâm trí trống rỗng.

Vô liêm sỉ! Anh lại dám đánh lén!

Có lẽ đây là chiêu anh học được từ trên người con tiện nhân kia. Con tiện nhân đó chắc hẳn kĩ thuật lên giường rất thành thục, cho nên mới khiến cho anh không bỏ đi được.

Mà cô, chỉ là ngoài miệng mà thôi, trong thâm tâm đối với chuyện giường chiếu, tư thế cơ thể kỷ xảo chỉ là kiến thức nửa vời, thậm chí nói thẳng ra là hiểu biết có hạn!

Trong ấn tượng, đây là lần đầu tiên Bạch Ngôn Sơ dùng ngón tay. Nhưng, lần đầu tiên này lại làm cho cô rất vui sướng ý loạn tình mê. Cả người cô trở nên tê dại, trong đầu cũng như bị dính keo, chỉ cảm thấy nơi đó bị anh trêu chọc mà trở nên ẩm ướt ấm nóng, nhiệt độ thân thể cũng nhanh chóng tăng lên.

Người đàn ông chết tiệt! Sao cô lại thua anh nhanh như vậy chứ?

Nghe được cô khẽ ưm một tiếng cùng với ánh mắt mê loạn, Bạch Ngôn Sơ tăng thêm lực độ đè ở trên người cô, cúi đầu xuống thì thầm ở bên tai cô: "Sau này đừng đi cùng với Kha Triết Nam, đồng ý với tôi! Nếu không tôi sẽ độc ác hơn đấy."

Trong nháy mắt tư duy của Du Du có chút thanh tỉnh hơn, nghe anh nói như vậy, liền nói: "Không thể nào!"

Giây kế tiếp cô liền thảm thiết kêu lên. Anh lại có thể cắn lên cái cổ trắng như tuyết của cô, mặc dù không phải là rất dùng sức, nhưng cô cảm thấy diendànlqd khó chịu cùng với cảm giác vừa đau lại vừa nhột.

Cô tức giận đến muốn khóc, liền đưa tay véo một cái lên cánh tay anh: "Khốn kiếp! Tôi đi với ai không mượn anh xen vào! Cái tên biến thái này!"

Cánh tay của anh thực cứng cáp, cô véo anh cô đau, vẻ mặt lại càng thêm đưa đám.

Tối nay cô quá kém rồi, nhanh như vậy liền thua trận, thậm chí còn có nguy cơ bị anh ăn sạch sẽ.

Bạch Ngôn Sơ tựa hồ như biết suy nghĩ trong lòng cô, liền cười cười: "Xem như em có chút lợi hại, là do em ép tôi đấy, Du Du." Dứt lời liền vén áo ngủ màu trắng của cô lên.
Du Du thấy áo mình đã bị cởi, lại bị hù dọa làm cho ngây người, quát lên: "Anh cút ngay!"

Nhưng đã trễ, anh cũng đã cởi quần áo của mình, còn hung hăng tách hai chân cô ra, ưỡn người hung hăng đi vào giữa hai chân cô.

Cô còn chưa kịp phản ứng, anh liền hung hăng đi vào trong cô. Giống như đang nói cho cô biết: Lần này có cảm giác chứ?

Du Du cảm thấy não mình như phình to ra, thần kinh cũng trở nên cứng ngắc, chỉ còn lại nơi sâu bên trong cơ thể trở nên nóng bỏng căng cứng, không tự chủ được mà co rút nhanh, dần dần mút chặt lấy nơi nóng rực của anh.

Thật ra cô không muốn tiếp nhận anh, nhưng đã xảy ra chuyện gì chứ? Cô lại có thể quấn chặt lấy anh?

Hô hấp của Bạch Ngôn Sơ cũng trở nên gấp gáp, liền tăng nhanh tốc độ đâm vào. Theo sự va chạm mãnh liệt của anh, Du Du cảm thấy thân thể mình như bay lên, hơi sức cả người tất cả đều bị rút sạch.

Đau.

Tại sao mỗi một lần anh đều dữ dội như vậy? Cô hận chết giải quyết xong lại khóc không ra nước mắt.

Anh tiếp tục cuồng nhiệt ra vào, làm cho cô dao động, cả người cũng bị mất ý thức. Cô chỉ muốn mình chết đi, liền đưa tay níu lấy ga giường thật chặt.

Có lẽ là khuất nhục, có lẽ là không cam lòng, có lẽ là đau đớn, khóe mắt Du Du từ từ chảy xuống dòng nước mắt trong suốt. Bạch Ngôn Sơ dùng đầu lưỡi liếm lấy nước mắt của cô, thở ra một hơi, đôi môi đặt lên môi cô, cuốn vào thật sâu, thắt lấy đầu lưỡi mềm mại của cô cùng nhau xoay tròn.

Về sau động tác của anh hình như dịu dàng đi rất nhiều, ngưng mãnh liệt đụng nhau, mà là dọc theo tiểu huyệt của cô ma sát có quy luật. Cô vẫn như cũ cảm thấy có dòng chất lỏng ấm nóng chảy ra từ giữa hai chân mình, cảm thấy vừa ngượng lại giật mình.

Trước khi cô và anh ly hôn âu yếm nhiều lần như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên có này loại hành động mất khống chế. Trước kia mỗi lần, cô từ đầu đến cuối đều khô, cho nên mỗi lần đều cảm thấy rất đau đau, không cảm thấy được chút vui vẻ và ngọt ngào nào.

Chẳng lẽ tối nay cô lên đỉnh rồi hả?

Môi lưỡi bị quấn lấy kịch liệt ở bên trong, cô cảm thấy trong cơ thể mình lại có một loại phản ứng kỳ dị. Đáng chết! Tối nay cô không chống cự! Ai bảo tối nay Bạch Ngôn Sơ trở nên vô cùng quỷ dị, giống như biến thành một người khác, giống như bị quỷ ám.

Lại dịu dàng triền miên, anh rốt cuộc muốn chơi cái gì? Có phải định từ từ hành hạ cô hay không?

Anh thẳng người lên, vật cứng rắng nóng rực lần nữa đâm vào hoa tâm ướt át của cô, một lần nữa cảm nhận được sự rung động. Du Du liều mạng lắc đầu, trong diendànlqd miệng không ngừng ưm, cuối cùng run rẩy nói ra "Đủ rồi! Anh đủ rồi!"

Anh tiếp tục dùng lực, cười xấu xa ở bên tai cô, thở hổn hển tuyên cáo sự tham lam của mình: "Còn chưa đủ."

Đi sâu vào chỗ mẫn cảm nhất của cô thì anh rốt cuộc cũng bắn ra, ở bên trong cuồng ác đánh phá. Cô hét lên một tiếng, sau đó nhắm chặt mắt lại.

Hơi sức toàn thân như bị hút đi, cả người mềm nhũn ướt nhẹp, ngay cả hô hấp cũng trở nên mềm nhũn.

Bạch Ngôn Sơ đáng chết. Đáy lòng cô hung hăng mắng.

Bạch Ngôn Sơ dừng lại, cô cũng khóc sụt sùi. Anh lại hôn cô, sau đó từ từ rút ra khỏi người cô, đưa tay ôm lấy cô, thở gấp nói: "Không đồng ý tôi sẽ mang lại hậu quả này!"

"Anh biến thái!" Mặc dù thân thể đã bị anh hành hạ đến kiệt sức, nhưng cô vẫn còn mạnh miệng.

Môi của anh đặt trên trán cô, khí nóng xông tới: "Ngủ đi."

Cô đã hoàn toàn không còn khí lực.

=== ====== ====== ========

Hỗn loạn qua đi, cô cũng không biết mình đã ngủ bao lâu. Khi mở mắt ra, phát hiện xung quanh là một mảnh đen tối.

Khẽ cử động, cả người đều đau nhức, gân cốt vô lực giống như bị ai đó bẻ gãy. Cô khẽ gọi một tiếng, giùng giằng.

Lúc này mới nhìn đến người đàn ông đang nằm bên cạnh cô. Cô hít một hơi, bật đèn ngủ, xuống giường, chạy vào phòng tắm.

Du Du vừa dội nước nóng vừa mắng thầm: Tên đàn ông thối tha dám vào nhà hành hạ khí dễ cô, anh có còn biết đạo lí nữa không? Được rồi, Bạch Ngôn Sơ, diendànlqd lần này coi như số anh gặp may! Lần sau anh còn dám chọc bản tiểu thư, mình nhất định sẽ ăn miếng trả miếng!

Cô sẽ không nhận thua. Lần này, kệ anh một lần đi!

Bởi vì sợ thú tính của Bạch Ngôn Sơ phát tác, tắm xong cô liền chạy sang một gian phòng ngủ khác. Ngày mai là ngày đầu tiên đi làm, cô nhớ mãi không quên.

Sau khi trời sáng, cô tỉnh dậy từ từ duỗi lưng một cái, nhưng vẫn cảm thấy đau nhức toàn thân.

Bạch Ngôn Sơ khốn kiếp! Cô lại hung hăng mắng trong lòng, sau đó xuống giường. Lúc này đột nhiên có người gõ cửa.

Cô đành phải đi mở cửa, Bạch Ngôn Sơ đã mặc áo quần chỉnh tề đứng ở cửa. Cùng với tên cầm thú tối hôm qua khác biệt hoàn toàn, sáng nay anh quần áo chỉnh tề, là dáng vẻ của một thân sĩ tao nhã.

Nhớ ngày đó, anh chính là dáng vẻ tao nhã ưu tú này làm cho cô si mê, quyết tâm theo đuổi anh.

Anh là bạn thời đại học của anh họ Đặng Tử Mộ. Lúc bọn họ lần đầu tiên gặp mặt là lúc Đặng Tử Mộ hẹn mấy người bạn đi liên hoan, nhàn rỗi nhàm chán đưa Du Du đi cùng.

Lúc ấy, Bạch Ngôn Sơ mặc áo sơ mi kẻ sọc màu xanh dương đại, quần jean màu trắng, cả người có vẻ cao lớn phóng khoáng, và vẻ cao quý không thể xâm phạm. Khiến tiểu thư nhà giàu Du Du hay vênh váo hống hách hai mắt tỏa sáng.

Trọng yếu nhất là, cái phong thái trầm tĩnh có chút ngại ngùng kia làm cho cô mê say. Cô vốn định mở miệng đi đùa giỡn anh, nhưng càng ngày cô càng thấy tim mình đập nhanh, miệng như bị dán chặt không mở ra được.

Nói nhất kiến chung tình mặc dù buồn nôn, nhưng điều đó đã phủ xuống người cô rồi.

Cô bắt đầu kiên nhẫn theo đuổi anh. Mỗi ngày cô ăn mặc xinh đẹo, bưng cháo gà hầm cách thủy, chè đến dưới công ty nhà anh, chờ anh ra liền tới gần. Anh rất phiền cô, lạnh lùng nói: "Cô đừng như vậy, vô dụng thôi"

"Em thích anh!" Cô lớn mật không sợ nói.

Bạch Ngôn Sơ thở dài nói: "Cám ơn cô! Thật sự tôi không hợp với cô, Đường tiểu thư."

Cứ như vậy, mỗi lần anh đều để lại cho cô một bóng dáng kiên định.

"Bạch Ngôn Sơ! Em thích anh, em sẽ không từ bỏ!" Cô nhìn bóng lưng của anh hét lớn.

Cuối cùng cô cũng đạt được ý nguyện. Bởi vì công ty của Bạch gia phải đóng cửa, cha anh cũng bởi vì mệt nhọc quá độ mà chảy máu não chết trong phòng cấp cứu ở bệnh viện. Chỉ còn lại Bạch Ngôn Sơ cùng mẹ anh đối mặt với một cục diện rối rắm.

Ở thế nước sôi lửa bỏng, lão tổng tập đoàn Hoa An cũng chính là cha của Du Du Đường Hạc Lễ xuất hiện. Ông cùng mẹ con Bạch gia thương lượng, có thể mua 70% cổ phần của Bạch thị hay không? Bạch Ngôn Sơ đầu tiên không có đồng ý, nhưng diendànlqd  qua ba ngày ba đêm suy tính, anh quyết định đồng ý.

Nhưng, Đường Hạc Lễ lại nói ra điều kiện: Cưới con gái của ta, ta sẽ đồng ý cậu, hơn nữa bảo đảm Bạch thị càng ngày càng phát triển.

Cuối cùng ông còn thêm một câu: Cưới con bé tôi sẽ không bạc đãi cậu, con bé rất thích cậu...cậu nhìn ra được mà.

Bạch Ngôn Sơ trầm tư hồi lâu, không thể làm gì khác hơn là đồng ý vụ hôn nhân này.

Mới vừa kết hôn trong vòng một tháng, mỗi đêm anh đều say rượu ở ngoài, cũng không về nhà cùng với vợ mới cưới. Tiểu thư Du Du của Đường gia đáng thương, một tháng cô quạnh phòng không nhà trống.

Cảm giác của các bn sau khi đọc xong C10 như thế nào, hãy nói cho Tú biết nào?? Mn đừng quên nhấn thanks nhé ^^ Yêu!!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.01.2017, 11:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 12.05.2016, 16:59
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 77
Được thanks: 348 lần
Điểm: 43.12
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật [New C10 update 11-1] - Điểm: 36
Chương 11: Một ngày mới
Editor: Nam Cung Nguyệt – DĐLQĐ.
Beta-er: Cẩm Tú.

Một tháng sau vào một buổi tối nào đó, đột nhiên Bạch Ngôn Sơ trở về, đi vào phòng ngủ cứ thế đè Du Du ở trên giường diénanleyudon.

Bởi vì là lần đầu tiên, Du Du hoàn toàn không biết mình cần phải phối hợp như thế nào đối với người đàn ông đang muốn phát tiết này. Cô chỉ nhớ là rất đau. Thời điểm anh đi vào cô đau đến muốn rơi lệ, diénanleyudon cả người phát run không dứt. Anh như đang bộc bạch tất cả mọi oán hận cùng bất mãn, điên cuồng ra vào ở trên người cô, căn bản không màng đến sống chết của cô diénanleyudon.

Đây là lần đầu tiên của cô, lại bị chồng của cô thô lỗ cưỡng đoạt.

Không có tình yêu mà chỉ chiếm đoạt, khác nào bị cường bạo? Đêm đó sau khi anh đưa lưng về phía cô ngủ, cô khóc nức nở đến lúc trời sáng.

Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, anh vẫn là người chồng lạnh lùng cao ngạo. Du Du biết, anh chỉ là cần giải quyết nhu cầu sinh lý của mình mà thôi, anh chỉ coi cô như công cụ phát tiết. Có lẽ, anh muốn thông qua việc giày vò thân thể của cô để biểu đạt việc anh không cam lòng.

Anh là vì gia tộc của mình mới cưới cô, cho nên sự oán hận của anh làm sao có thể nuốt trôi được?

Nhưng, cô vẫn nghĩ muốn níu kéo anh cả đời. Chỉ cần mỗi ngày có thể thấy anh, cô liền thỏa mãn. Cho đến khi cô nghe nói, anh cùng mối tình đầu của anh Giang Tâm Di vẫn qua lại với nhau diénanleyudon.

Khi cô tận mắt nhìn thấy anh cùng người phụ nữ kia ở trước cửa nhà hàng Tây thì cô mới hai mắt đẫm lệ tim như bị đao cắt.

Cơn ác mộng bắt đầu ngay tại lúc đó. Về sau, quản gia Niên thúc lặng lẽ nói cho cô biết, Bạch Ngôn Sơ rất có thể đã có con cùng với người phụ nữ kia, bởi vì anh cứ một tuần lễ lại đưa cô ta đến bệnh viện khoa phụ sản hai lần để làm kiểm tra.

Du Du hận đến muốn ngất. Lần lượt tìm Bạch Ngôn Sơ chất vấn, anh đều nói là " Không liên quan đến cô." Cô mỗi lần giận đến mức muốn tìm đến cái chết, anh  đều làm như không thấy, nhiều nhất là than thở một cái.

Nhưng điểm chết người nhất chính là, Giang tiện nhân kia còn chạy đến cửa uy hiếp cô!

Đây chính là kiếp trước tràn ngập máu và nước mắt của cô. Nhớ lại, cả người Du Du phát run, thất thần đứng ở cửa.

Bạch Ngôn Sơ cắt đứt suy nghĩ của cô: "Em không phải đi làm sao? Nhanh lên một chút, tôi đưa em đi."

Du Du hoàn hồn lại, lạnh lùng nói: "Không cần."

Anh giơ tay lên để cho cô nhìn lên kim chỉ giờ trên đồng hồ: "Em xem một chút mấy giờ rồi? Ngày đầu tiên đi làm liền trễ, em thật đúng là không đáng tin cậy."

Tám giờ đúng! Du Du trừng lớn mắt.

"Nhanh đi trang điểm một chút! Quần áo anh đã gọi chị Tiên chuẩn bị cho em, trứng chiên cùng sữa tươi đã đặt ở trên bàn! Em nhanh lên một chút ăn xong tôi đưa em đi còn kịp đến lúc chín giờ!"diénanleyudon

Du Du tức giận dậm chân: "Còn không phải là tại anh tên khốn này tối hôm qua. . . . . ." Đi xuống cô không muốn nói nữa, chỉ cảm thấy mặt đỏ tới mang tai.

Bạch Ngôn Sơ cười cười: "Được rồi. Tối hôm qua là tôi không đúng."

Thật là mặt dày vô sỉ! Du Du cười lạnh: "Không cần quan tâm, coi như tối hôm qua là bản tiểu thư chơi anh đi." Sau đó lại cố ý đưa tay nói, "Ra giá đi? Tôi đi viết chi phiếu!"

Cô sẽ xem anh giận đến tím mặt.

Bạch Ngôn Sơ sững sờ một lúc, nhưng vẫn mỉm cười: "Vậy tôi không ngại chờ tới lần sau tính luôn một thể!"

"Tên biến thái!" Du Du hận đến nỗi đạp lên bắp đùi của anh. Mày kiếm cau lại, anh nói, "Đừng làm rộn, phải đi làm rồi."

"Anh cẩn thận một chút cho tôi!" Du Du hung hăng nói, hất đầu đi xuống cầu thang.

=== ====== ====== ====== ===

May mà vẫn kịp chạy tới công ty lúc chín giờ. Đi vào Vương quản lý liền mỉm cười với cô: "Chào, Đường Du Du!" Sau đó lại phất tay với sáu nam nữ ở bên kia hô, "Mọi người! Đây chính là đồng nghiệp mới của chúng ta, Đường Du Du! Về sau mọi người chính là một đội, phải hợp tác vui vẻ biết không?"

" Đường Du Du? Tên rất quen thuộc!"

"Là con gái của Đường Hạc Lễ sao?"

"Thật sự là đại tiểu thư của Đường gia ư?"

Mấy người nam nữ trẻ tuổi ồn ào bàn tán. Du Du có chút ngượng ngùng, nhìn Vương quản lý.

Vương quản lý ho khan một cái, nói: "Các vị! Cô ấy là Đường tiểu thư không sai, nhưng bây giờ cô ấy lấy thân phận đồng nghiệp mới của chúng ta làm việc ở đây, mọi người về sau phải nhớ kỹ cô ấy là Đường Du Du, không phải là đại tiểu thư của Đường gia."

Du Du tươi cười rạng rỡ nói: "Các vị đồng nghiệp! Tôi là người mới, còn nhiều thiếu sót mong mọi người chỉ giáo! Con người của tôi thật ra thì rất dễ chung sống, có cái gì chưa được mọi người cứ nói ra, cám ơn!"

Một cô gái tóc quăn bước lên trước tự giới thiệu mình: "Chào cô! Tôi tên là Cathy, rất hân hạnh được biết cô!"

"Tôi tên là Amine! Cũng có thể gọi tôi là Hà Mễ!" Một người đàn ông đẹp trai đeo mắt kính cười nói.

"Tôi tên là A Moon! Hoan nghênh gia nhập với chúng tôi!" Một cô gái mập hài hước cũng chào hỏi.

Vương quản lý vỗ vỗ bả vai của cô nói: "Đội của chúng ta mọi người đều rất tốt. Không hiểu việc gì cứ hỏi bọn họ, cố gắng lên!" Sau đó liền xoay người đi ra ngoài.

Ngày thứ nhất công việc mặc dù bận rộn nhưng cũng rất phong phú. Lần đầu tiên Du Du được trải nghiệm qua sự vui vẻ trong công việc, mỗi phút mỗi giây đều là phong phú và phong phú, cả người tràn đầy năng lượng, không mệt mỏi. Mà mỗi người trong phòng làm việc cũng rất tốt, cũng sẽ kịp thời trợ giúp cho cô diénanleyudon.

Bận đến lúc tan tầm, vừa nhìn đã là sáu giờ rồi.

Thật không dễ dàng! Cô hoan hô ở trong đáy lòng. Ngày thứ nhất cô chính thức đi làm thì làm đến sáu giờ, hơn nữa giữa chừng cũng không có kêu mệt.

Đáng để ăn mừng. Cô nói trong lòng. Sau đó lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại cho cha.

"Như thế nào? Tiểu công chúa của ta? Mệt mỏi không?" Đường Hạc Lễ dịu dàng hỏi.

Du Du làm nũng nói: "Quốc vương bệ hạ, con đói rồi! Nhưng không mệt!"

"Vậy nhanh lên tới chỗ của cha ăn cơm! Cha nói bọn họ làm đồ ăn ngon cho con."

Du Du nói: "Không cần đâu, tự con đi ăn là được. Cha, cha phải chú ý thân thể!"

Cùng cha nói xong, cô lại gọi một cuộc điện thoại cho Kha Triết Nam.

Tên kia bây giờ còn đang làm việc sao?

"A lô? Cậu đang làm gì đó?" Khi bên kia bắt máy cô thấy đầu dây bên kia rất ồn ào.

Tiểu Nam ở bên kia nói: "Tớ đang chuẩn bị công việc ở hậu trường của một cuộc triển lãm! Tám giờ tối nay bắt đầu!"

Du Du nói: "Cậu lại bận rộn? Được cái, điều đó chứng minh danh tiếng của cậu càng lúc càng lớn rồi!"

"Ai, tháng sau có thể tớ lại phải đi Paris một chuyến, bên kia có một cuộc triển lãm."

"Thật sao? Tớ cũng muốn đi, nhưng tớ không đi được, bởi vì bây giờ tớ đã đi làm!"

Kha Triết Nam vội vàng hỏi: "Đúng rồi, ngày đầu tiên đi làm cảm giác như thế nào?"

"Rất tốt! Vô cùng tốt! Tiểu Nam tớ thật sự phải cám ơn cậu! Không có cậu nào có tớ hôm nay đây?" Du Du hưng phấn nói diénanleyudon.

Có thể kết bạn với người bạn thành tâm thành ý như vậy, thật đúng là tam sinh hữu hạnh của cô.

"Cám ơn tớ làm cái gì? Cậu không phải là chị của tớ sao?" Hắn ở bên kia cười cười.

"Ừ, cái người em trai này thật là tốt! Về sau ai dám khi dễ cậu, tớ sẽ đứng ra bảo vệ cậu!"

Kha Triết Nam nói: "Tớ đi làm việc, cúp máy đây. Bye bye!"

Bữa tối hôm nay, xem ra phải ăn một mình rồi. Cô hít vào một hơi, cất xong đồ đi ra ngoài. Đi tới bên ngoài phòng làm việc, cô chào tạm biệt mấy đồng nghiệp: "Bye bye! Đi trước!"

"Nghỉ ngơi sớm một chút! Bye bye!" Mấy người đồng nghiệp cười với cô nói.

Ra đến cửa công ty, mới phát hiện bụng của mình đang kêu rột rột. Cô thật sự rất muốn ăn no nê rồi mới lái xe trở về.

Lái xe chạy ra khỏi cao ốc, nhìn xung quanh một lượt, tự hỏi mình nên ăn cái gì?

Từ trước đến giờ cô toàn ăn sơn hào hải vị, nhìn các loại bảng hiệu của quán ăn vặt đầy rẫy trên đường có chút hoa mắt chóng mặt. Làm người Hương thành đã lâu như vậy, cô lại có thể chưa từng thử qua quán ăn vặt ven đường lấy một lần!

Từ nhỏ đến lớn, mọi người trong nhà đều không cho cô cùng bạn học đi ra ngoài mua đồ ăn vặt, nói là không sạch sẽ. Nhà người có tiền cũng có nhiều điều tiếc nuối mà nhà bình thường không nhận thức được, tỷ như không thể ăn những thứ kia.

Cô muốn ăn cái gì đây? Ngưu nhục phấn (một món ăn của Trung Quốc) hay curry trứng cá?

Đang lúc này, đối diện truyền tới một tiếng la: "Bánh trứng gà non đây! Bánh trứng gà non mới ra lò đây! Mười đồng một phần!"

Trong bụng lại âm thầm kêu lên. Cô nhìn thấy bên phố đối diện có một bà cụ đang bán bánh trứng gà non, đang chăm chỉ kêu người đi đường đi mua bánh.

Mùi thơm hấp dẫn Du Du, thúc giục cô đi tới, nói lớn: "Bà, con muốn một cái."

Bà cụ tầm sáu bảy mươi tuổi cười híp mắt gật đầu một cái, gắp lên cho cô một bánh trứng gà non. Du Du đưa tay vào trong túi xách lấy ví tiền ra, lấy cho bà 10 đồng.

Nói thật ra, cô rất ít khi dùng tiền. Bởi vì khi xuất ngoại đều dùng thẻ tín dụng diénanleyudon.

Bà thõa mãn nhận lấy tiền: "Cám ơn mỹ nữ!"

Bánh trứng gà non nóng hổi ở trên tay, làm cho Du Du hận không thể cắn một cái. Nhưng, điều này hình như không phù hợp với hình tượng của cô? Mẹ của cô từ nhỏ đã dạy cô: không được ăn cái gì ở trên đường, lúc ăn không được nói, lúc ăn không được phát ra âm thanh. . . . . .

Nhưng bây giờ cô không muốn quản nhiều như vậy. Há mồm cắn một miệng lớn.

Thật là thơm, hơn nữa rất mềm dẻo. Giữa hàm răng tất cả đều là hương vị ngọt ngào của trứng gà và bột mì.

Thật thỏa mãn. Du Du vui sướng trong lòng.

Đang lúc này, cô nghe được một giọng nói quen thuộc của một người phụ nữ trung niên truyền đến từ sau lưng: "Vậy tôi đi trước!"

Sau đó là giọng nói của một người đàn ông : "Bạch phu nhân, thắt lưng của bà thật sự phải chú ý! Đừng nên đến chỗ có gió nhiều, khi nào đau thì hãy gọi cho tôi!"

Chẳng lẽ là?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 95 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: khuyendoan87, samtrần và 381 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C876

1 ... 126, 127, 128

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

9 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ

Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 613 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 269 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 582 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1180 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 553 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1917 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 356 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.