Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu

 
Có bài mới 27.12.2016, 12:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.12.2016, 23:09
Bài viết: 36
Được thanks: 266 lần
Điểm: 46.11
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 23: Nấu Cơm Khúc Quân Hành

Trải qua hai lần gây gổ, cùng với một lần ‘trèo tường’, cuộc sống của Tống Tiểu Hoa tiến vào thời kỳ vững vàng.

Một nhà ba người, không đúng, cộng thêm Tống Vô Khuyết nữa chính là một nhà bốn người, cuộc sống gia đình tạm ổn và rất hoài hòa.

Hết ăn rồi lại ngủ, đi chợ mua thức ăn về nấu cơm, đọc sách luyện chữ, quét dọn gian phòng trông đứa bé, bình bình đạm đạm, thật là cuộc sống yên bình. . . . . .

Tống Tiểu Hoa cũng là vừa mới biết, trước kia mình là người cả ngày chỉ biết vắt chân lên cổ nhảy lên nhảy xuống loay hoay cả ngày lo cho cuộc sống hằng ngày, thế nhưng nàng lại có thiên phú làm bà chủ trong gia đình, đối mặt với chuỗi ngày không sóng không gió nước lặng sóng yên như thế, mà không thấy có tí xíu buồn chán, ngược lại dần dần thích thú.

Lục Tử Kỳ mua cho nàng cùng Lục Lăng một bộ văn phòng tứ bảo, để cho hai người bọn họ bình thường liền dựa theo bảng chữ mẫu luyện, sau bữa cơm chiều, nếu hắn có thời gian rảnh  sẽ chỉ điểm một hai trong lời nói.

Tống Tiểu Hoa nhận thức chữ nhiều hơn so với Lục Lăng, chỉ là, chữ viết của nàng. . . . . . Theo cách nói của Lục Tử Kỳ thì là ——

Hoàn toàn không theo một khuôn mẫu nào cả, bút hoàn toàn tùy ý đi, kể cả cảnh giới của một người viết chữ bình thường nàng cũng không thể đạt được ~

Nói tóm lại là chữ viết của Tống Tiểu Hoa có thể nói là, thật ra thì rất đơn giản, nó được khái quát bởi bốn chữ——

Rối tinh rối mù.

Vốn Tống Tiểu Hoa cho là Lục Tử Kỳ là ‘phúc hắc lang’, sau này nàng mới biết được mình mười phần sai. Người này sao lại là ‘phúc hắc’ chứ,  căn bản chính là ‘độc miệng’, không không không, chính là người hay nói những ‘lời nói ác độc’!

Lại nói mấy ngày nay Tống Tiểu Hoa nghỉ ngơi ngón tay cũng tốt lên nhiều rồi, vì vậy liền chà sát tay không kịp chờ đợi chuẩn bị gia nhập vào sự nghiệp nấu cơm muốn trổ tài bản lĩnh của mình.

Tin chắc dựa vào những ngày qua đi theo bên cạnh Lục Tử Kỳ quan sát học tập cùng với IQ 150 của mình thì, muốn làm ra món ăn gia đình có đầy đủ hương vị và màu sắc vừa ngon lại vừa đẹp không phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?

Vừa nghĩ thông suốt nàng liền khí thế ngất trời bắt tay vào công việc sau một lúc, Tống Tiểu Hoa rất nhanh liền làm xong một món ăn, khoai tây xào sợi, nhưng , thật ra là khoai tây khối. . . . . .

Hết cách rồi, bị dao cắt thịt một lần, mười năm vẫn còn sợ cầm dao thái a! Trong tình huống khi cầm dao lại không nhịn được run run có thể cắt thành hình đa giác bất quy tắc đã không dễ dàng rồi.

Vừa bưng nồi ra khỏi phòng bếp, đúng lúc gặp Lục Tử Kỳ về đến nhà, Tống Tiểu Hoa lập tức giống như hiến vật quý bưng nồi khoai tây xào lên trước mặt của hắn, ‘mắt lấp lánh’  mong đợi đánh giá của hắn.

Lục Tử Kỳ nhận lấy, liếc mắt nhìn, ngửi một cái, nếm một hớp. Sau đó, cau mày, nhổ ra.

"Thứ gì vậy? Sao lại khó ăn thế này?" # ^  # Diễn $ Đàn $ Lê $ Quý $ Đôn # ^ #

Tống Tiểu Hoa tay nắm chặt thành hai quả đấm, từng chữ từng chữ từ trong kẽ răng bắn ra ngoài: "Khoai, tây, xào."

"Nàng làm hay sao?"

"Đúng, ."

"Muối nhiều, dầu ít, độ lửa quá mức, kỹ thuật xắt rau không đủ."

"Chàng. . . . . .Chàng. . . . . ."

"Tài nấu nướng vẫn cần luyện tập nhiều hơn."

Bỏ lại một câu tổng kết, Lục Tử Kỳ liền xoay người đi về phía phòng bếp một lần nữa nhóm lửa lên.

Đứng ở phía sau hắn trên trán của Tống Tiểu Hoa nổi lên gân xanh, thật muốn bay lên một cước đạp hắn vào trong nồi lớn dùng để nấu ăn. . . . . .

"Ai! Chàng không khỏi cũng quá không nể mặt ta đi? !"

"Cái gì?"

"Coi như ăn không ngon, chàng cũng không cần nói thẳng ra như vậy!"

"Tại sao?"

"Chàng. . . . . . Chẳng lẽ chàng không thể. . . . . . không thể lừa lừa ta một chút sao? Tỷ như chàng làm bộ làm ra dáng vẻ như ăn ngon lắm và ăn hết nó? ! Ta xem tiểu thuyết và TV. . . . . . Không phải những người nam bên trong đó đều diễn như vậy sao? !"

Dựa vào cái gì, tại sao những tình tiết cẩu huyết nhìn mãi quen mắt đến lượt nàng Tống Tiểu Hoa lại không linh? Vì sao? !

Lục Tử Kỳ quay đầu liếc nàng một cái: "Nàng cảm thấy làm như vậy có ý nghĩa sao?"

"Có. . . . . . Thôi. . . . . ."

"Nhưng chính nàng cũng sẽ ăn nó đó, chẳng lẽ nàng không có vị giác sao?"

". . . . . . . . . . . ."

"Coi như nàng không có, nhưng ta cùng Lăng Nhi có, chúng ta cũng không muốn mỗi ngày đều ăn những thức ăn như vậy."

". . . . . . . . . . . ."

"Huống chi, không phải chúng ta đã nói, cả hai phải thẳng thắn với nhau? Thế nào, mới nói  đó giờ lại không giữ lời rồi hả?"

"Không có. . . . . ."

Khi giọng nói của hắn mang theo vài phần nghiêm túc mấy phần ranh mãnh mắt nhìn chăm chú vào nàng, dáng vẻ bệ vệ của Tống Tiểu Hoa từng chút từng xuống thấp.

"Trước kia có phải nàng không thường xuống bếp không?"

"Ừ. . . . . ."

"Không sao, từ từ đi."

"À. . . . . ."

Đàng hoàng đứng ở bên cạnh Lục Tử Kỳ, nhìn hắn đem món khoai tây xào thất bại phản công trở thành một nồi canh nhìn qua có vẻ uống rất ngon, Tống Tiểu Hoa ở trong lòng thở dài một cái.

Cẩu huyết, nàng không thích hợp với củi gạo dầu muối tương dấm trà.

Sau này, vị trí ở trong phòng bếp của Tống Tiểu Hoa cùng Lục Tử Kỳ có sự thay đổi, Tống Tiểu Hoa là đầu bếp, còn Lục Tử Kỳ là trợ thủ. Tuy nhiên, đây chỉ là dưới cái nhìn của người không biết sự việc đã xảy ra. . . . . .

——— —————— —————— ——————

——— —————— —————— ——————

"Hôm nay ăn cái gì?"

"Đậu giác rang cay, đậu tương xào trứng, thịt kho ướp tỏi, còn có canh đậu hũ."

"Ừ, bắt đầu đi!"

"Được rồi!"

"Đậu không được cắt quá nhỏ tỏi không được cắt quá lớn. . . . . . Trứng gà vẫn chưa có quấy mở hoàn toàn kìa. . . . . . Chú ý độ lửa một chút không nên đem thịt cháy sạch hay quá nát. . . . . . lửa quá lớn sẽ làm cho thịt kho biến thành canh. . . . . ."

Trong bếp chỉ toàn nghe tiếng nói không dừng của trợ thủ, còn đầu bếp ở một bên bận rộn luống cuống tay chân đỉnh đầu bốc khói xanh, rốt cuộc cũng làm ra được mấy món ăn nhìn coi như cũng khá hơn trước một chút rồi.

Trợ thủ nghiêm túc bắt đầu thưởng thức thử những món ăn này, đầu bếp đứng ở một bên mắt nhìn chăm chú vô cùng khẩn trương.

"Ưmh. . . . . ." Cau mày không nói.

"Lại thất bại nữa hả?" Mặt như đưa đám.

"Có tiến bộ, cuối cùng. . . . . . Có thể ăn được, không cần phản công lại nữa rồi." Nghiêm trang nói một câu như vậy, sau đó, trên mặt nở nụ cười.

"Thật sao? Hoan hô!" Đầu tiên là hai con mắt trừng tròn xoe, sau đó nhíu lại, tạo thành hai bán nguyệt.

Tống Tiểu Hoa ở tại chỗ giơ cao đôi tay lên chấp tay: "Cám ơn ông trời ban cho ta chỉ số IQ cao và đầu óc thông minh, đương nhiên còn có. . . . . ." Nhón chân lên vỗ vỗ vai Lục Tử Kỳ, nghiêng đầu mở miệng nói: "Còn phải cảm tạ chàng người miệng toàn nói ‘lời nói ác độc giám sát’!"

"Cái gì? Rắn độc?"

"Hắc hắc! Dù chàng là xà, đó cũng là xà mỹ nam, không tệ không tệ. . . . . ."

Mắt của Tống Tiểu Hoa dần dần híp lại thành hai đường khâu, âm thanh cũng biến thành càng ngày càng nhẹ kéo được càng ngày càng dài, lộ ra một dòng ý nghĩ xấu ‘dâm đãng’ trong bụng. ^ & ^ D ~ Đ ~ L ~ Q ~Đ ^ & ^

Trong lúc nàng nâng tay lên khỏi vai của Lục Tử Kỳ, lại cố ý làm cho đầu ngón tay lướt qua cái cằm của hắn, tạo nên cho nàng cảm giác, tê tê. . . . . .

Bên trong phòng nhỏ mùi cơm chín quanh quẩn, lửa bên trong bếp lò đã tàn hết, nơi đây không có chút lãng mạn nào cả chỉ có, mập mờ tràn đầy.

"Ta lại ra câu đố cho chàng đoán!"

Bỗng dưng toát ra một câu nói, trung khí mười phần, giải tán không khí cả phòng mập mờ không rõ, cũng làm cho Lục Tử Kỳ đang thất thần quay trở lại bình thường.

Trên lỗ mũi của Tống Tiểu Hoa có dính một chút mực, trên ót có một phiến đen xám, nổi bật nhất là khi nàng cười lên sẽ làm lộ ra tiểu mễ răng trên dưới hai hàng trắng tinh phát ra ánh sáng chói mắt, hai mắt mở tròn xoe bên trong tất cả đều là hưng phấn cùng kích động, sạch sẽ mà trong suốt.

Lục Tử Kỳ quay lưng đi ho nhẹ một tiếng, nói thầm thật là ‘xấu hổ’ mà. Mình sao lại có thể cho là tiểu nha đầu này là có ý muốn làm như vậy mới mình chứ. . . . . .

"Tốt, nói nghe một chút." Lên tiếng lần nữa thì đã khôi phục thái độ bình thường.

Tống Tiểu Hoa giương nanh múa vuốt tình ái dào dạt nói: "Có một con mèo đen cùng một con mèo trắng, một trước một sau đi bộ, mèo trắng ở phía trước, mèo đen đi theo phía sau của nó. Bọn họ bước đi, chợt, mèo trắng thấy phía trước có một cái động, tuy nhiên nó lại im lặng tránh sang một bên rồi tiêp tục đi, không có nhắc nhở con mèo đen kia. Kết quả, con mèo đen kia lại sơ ý lập tức ‘bùm’ một tiếng rớt vào. Con mèo đen bò a bò a, mất sức của chín trâu hai hổ thật vất vả mới leo lên được. Mèo đen đối với hành động không trượng nghĩa của con mèo trắng cảm thấy vô cùng tức giận, chàng đoán thử xem, con mèo đen sẽ nói gì với con mèo trắng đang đứng xem kịch vui kia?"

Lục Tử Kỳ không chút suy nghĩ nói: "Meo meo."

Tống Tiểu Hoa trợn mắt há hốc mồm: ". . . . . . Làm sao chàng biết câu trả lời?"

"Nếu không như vậy thì một con mèo còn có thể phát ra âm thanh gì nữa?"

Trong ánh mắt nhìn mình cùng với kẻ ngốc giống nhau của Lục Tử Kỳ, Tống Tiểu Hoa im lặng rơi lệ.

Tại sao nàng lại cùng loại người cổ hũ không có tế bào hài hước không hề nhiễm màu đen chơi loại trò chơi này được? Tự rước lấy nhục tự rước lấy nhục!

Tác giả có lời muốn nói: yêu quái ta là hoàn toàn nấu cơm ngu ngốc, này tứ dạng món ăn hay là ta thật vất vả ở trên mạng tìm ra , bởi vì ta không biết mùa thu có cái gì lúc sơ. . . . . . Lệ ~ cho nên, có liên quan xuống bếp  nội dung nếu như có cái gì BUG, xin mọi người tận lực nhẫn nại ~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Lam về bài viết trên: Hàn Lam, Linh Ngọc, LittleMissLe, Mưa Hà Nội, beconngoxx, maclyca, thtrungkuti
     

Có bài mới 29.12.2016, 11:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.12.2016, 23:09
Bài viết: 36
Được thanks: 266 lần
Điểm: 46.11
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 24: Giao Bản Thân Ta Cho Chàng

Ánh nắng mặt trời thật là tốt, không có gió.

Tống Tiểu Hoa bưng cái băng ghế ngồi ở tường viện để hứng ánh mặt trời, ngồi bên cạnh còn có con chó nhỏ đang vểnh hai lỗ tai nhỏ màu đen hướng lên trời.

Lục Tử Kỳ khom lưng cầm lên một tấm ván gỗ vừa mới được mài bóng loáng, ở bốn gốc của tấm ván đều được tạo ra một lỗ nhỏ để sỏ dây thừng vào, lại đem sợi dây kia đến treo lên một cành cây của cậy đại thụ bên trong hoa viên. Lục Lăng quay trước quay sau giúp đỡ một số việc. . . . . .

Đạp lên phía trên ghế, khiển chân, hai tay giơ lên trên, đầu hơi ngưỡng.

Bỏ đi trường sam, chỉ mặc quần áo trong thân thể bị kéo đưa ra thon dài mà khít khao  đường cong, mồ hôi thấm ướt cổ, hầu kết thỉnh thoảng chuyển động trên dưới, nhìn thấy cảnh này Tống Tiểu Hoa rất muốn. . . . . . Cắn một cái. . . . . .

Không không không, mình là con người sống sờ sờ tuyệt đối không thể làm việc như Vampire được, cho dù, là khát khao khó nhịn. . . . . .

A a a, rõ ràng là vợ chồng hợp pháp, đây là vốn là việc thiên kinh địa nghĩa mà vì sao còn phải khổ sở ngăn chặn dục vọng cùng kích động như vậy? !

Huống chi, hắn rõ ràng cũng không phải là đối với nàng hoàn toàn không có cảm giác . Trước ở phòng bếp, người hắn cứng ngắc cùng vẻ mặt, không một chút biểu hiện, ‘trêu đùa’ là biểu hiện đấy! Vậy. . . . . .

"Oa! Phụ thân thật lợi hại!"

Một tiếng hoan hô tạm thời dập tắt ‘máu sói’ đang soi trào trong người của Tống Tiểu Hoa, Lục Tử Kỳ cúi người ôm con trai lên, vững vàng đặt lên trên ván gỗ treo trên không: "Lăng Nhi ngồi vững, phụ thân bắt đầu đẩy đây!"

Lục Lăng vừa khẩn trương vừa hưng phấn, đôi tay vững vàng nắm chặt sợi dây, cặp mắt trừng to như viên lưu ly nháy cũng không nháy, cắn chặt hàm răng, gật đầu một cái thật mạnh.

Lục Tử Kỳ yêu thương cười một tiếng, trên tay dùng lực nhẹ nhàng, đưa Lục Lăng cùng với bàn đu dây bay lên.

Hài đồng liền tươi cười giòn giã tạo nên khung cảnh thật là viên mãn, chó nhỏ chạy tới chạy lui đuổi theo bóng dáng đang đung đưa, Lục Tử Kỳ đứng ở một bên, hai cánh tay khẽ vươn, bảo hộ con trai lần đầu ‘bay lượn’, khóe mắt đuôi mày đều tràn đầy nồng đậm cưng chiều.

Tống Tiểu Hoa vui vẻ nhìn một màn ở phía trước, đứng dậy vỗ vỗ tay, chuẩn bị gia nhập vào, tầm mắt không chú ý quét qua cửa một phòng đang đóng chặt.

Nơi đó, có một bài vị, một phần nhớ nhung, một loại yêu.

Trên đời này nữ nhân thật sự là một sinh vật cực kỳ mâu thuẫn, một mặt hy vọng nam nhân không cần có mới nới cũ, phải chung tình; lại hy vọng trong mắt và cả trong lòng của nam nhân chỉ có một mình mình, đều bỏ qua tất cả những người khác.

Dù sao, có mấy nữ nhân có thể giống như Nhậm Doanh Doanh được, không oán không hối  làm bạn ở bên Lệnh Hồ Xung, nghe hắn kể và nhìn hắn ái mộ tiểu sư muội bằng toàn bộ sinh mạng của mình đây? Có thể có mấy nữ nhân giống như Nhậm Doanh Doanh đây, sau cùng tươi cười giọng rưng rưng nói một câu ‘ta rất vui mừng, bởi vì vào giờ khắc này, trong lòng ngươi nghĩ tới chỉ có một mình ta’. . . . . . + =+ D!iễn # Đ!àn # L!ê # Q!uý # Đ!ôn



Lại có mấy người phu nhân có thể tiêu sái làm được, quân vô ý, ta liền bỏ.

Trong lòng của Tống Tiểu Hoa cũng không nắm chắc.

Nàng cũng không biết vì sao, mình luôn cố tình hay vô ý tránh thư phòng. Dù sao, Lục Tử Kỳ mỗi đêm cũng sẽ dọn dẹp nơi đó sạch sẽ, không cần nàng quét dọn.

Thật ra thì, Lục Tử Kỳ có hay không có ở đây thì nàng cũng tận lực tránh việc đi vào cánh cửa kia, đặt chân vào địa phương thuộc về ba người một nhà của bọn họ. . . . . .

Đúng vậy, ba người một nhà. Lục Tử Kỳ, Lục Lăng, còn có cô gái có tên trên ‘bài vị’ kia.

Nói cho cùng thì Tống Tiểu Hoa nàng chỉ là kẻ đến sau, là một người ngoài cuộc.

Lục Tử Kỳ rất tốt, đối với nàng có thể nói là săn sóc tỉ mỉ, bao dung tính xấu ngôn hành cử chỉ không giống ai và cả việc không làm việc nhà của nàng.

Hơn nữa, còn rất rộng lượng.

Hoặc là nói, vô cùng rộng lượng.

Vợ của mình âm thầm cùng một nam nhân xa lạ uống trà tâm sự, cho dù là ở thế kỉ 21 có cởi mở đến đâu, nếu chồng mà biết được, ít nhiều gì cũng sẽ sinh lòng không thích chứ?

Nhưng Lục Tử Kỳ không có, tí xíu cũng không có.

Hắn không biến sắc an bài tất cả, sau đó nhẹ nhàng bỏ qua cũng không đề cập tới nữa.

Đây là bởi vì, không quan tâm thôi. . . . . .

Nếu như, đổi lại là lời nói của nữ nhân kia, thái độ của hắn còn có thể bình tĩnh như vậy sao? Hắn, sẽ ghen . . . . . .

Ai, ghen ghen. . . . . .

Tống Tiểu Hoa đập ‘pằng ’ một cái vào trán của mình. Chắc là đầu bị nước vào rồi, cùng một người đã mất tranh giành ghen tuông cái gì? Thật là đần độn thiếu não! Còn nữa, nàng tại sao phải để ý những thứ này? Địch không động ta không động đó là phương châm chiến lược của mình chẳng lẽ quên rồi sao? Tống Tiểu Hoa khinh bỉ chính mình một vạn lần a một vạn lần. . . . . .

"Tiểu Hoa, sao vậy?"

"À. . . . . . Có con muỗi."

Lục Tử Kỳ kỳ quái nhìn chung quanh một chút, vào mùa này, làm sao có muỗi được. . . . . .

"Mẫu thân, tới chơi cùng Lăng Nhi!"

"Được rồi!"

"Mẫu thân, người ngồi lên, Lăng Nhi tới đẩy người."

"Con đẩy cho mẫu thân sao? Thôi đi! Cẩn thận mẫu thân mang đầu củ cải của con làm cầu đá. . . . . ."

Lục Lăng kêu Lục Tử Kỳ ôm hắn xuống, đứng trên mặt đất cất tiếng với giọng thật vang lại có lực bác bỏ lời nói xem thường mình của Tống Tiểu Hoa: "Đầu của Lăng Nhi không phải đầu củ cải, cũng không phải là trái cầu!"

"Hừ hừ, vậy là cái gì! Đầu của con không thể ăn cũng không thể chơi, cũng không phải đầu củ cải và cũng không phải trái cầu thì là gì."

". . . . . . Phụ thân ~ người xem, mẫu thân khi dễ Lăng Nhi!"

"Tốt lắm tốt lắm, đừng tranh cãi nữa. . . . . ." Lục Tử Kỳ bất đắc dĩ bật cười đứng ra giải hòa cho hai người một lớn một nhỏ đang cãi nhau: "Như vậy đi, trước tiên Lăng Nhi ở một bên khuyến khích cho phụ thân cố lên, đợi đến tương lai khi Lăng Nhi trưởng thành và cao hơn, đổi lại là Lăng Nhi tới đẩy mẫu thân, có được hay không?"

"Tốt ~" Lục Lăng không cam lòng đáp một tiếng, rồi hướng Tống Tiểu Hoa cau mũi một cái: " Đầu Lăng Nhi so với củ cải cùng trái cầu lợi hại hơn, bởi vì bọn nó đều không lớn nổi cũng không dài và cao lên được!"

"Tốt lắm, có chí khí!" Tống Tiểu Hoa mặt cười xấu xa hướng về phía hắn giơ ngón tay cái lên: "Mẫu thân tin một ngày nào đó Lăng Nhi có thể tay cầm củ cải chân đạp trái cầu lớn, uy phong lẫm lẫm đánh đâu thắng đó không gì cản nổi!"

"Tiểu Hoa. . . . . ."

Lục Tử Kỳ dở khóc dở cười, nha đầu này, cư nhiên cùng đứa bé ba tuổi bình thường so đo, hơn nữa còn so đo với khí thế hùng hồn và thuận buồm xuôi gió như thế, nơi nào còn có nửa phần bộ dáng của một người mẹ: "Đừng đùa Lăng Nhi nữa, thử cái này một chút xem ta làm được chưa. Dầu gì, cái này hơn phân nửa là công lao của nàng mà."

Tống Tiểu Hoa cười gượng hai tiếng: "Không cần khách khí như thế, loại vật này là làm cho đứa bé chơi, không thích hợp với ta người đã trưởng thành!"

Nói giỡn gì vậy, đây chính là ‘hạng mục trò chơi’ được thiết kế bằng thủ công không có trải qua bất kỳ kiểm định về độ an toàn, ngộ nhỡ sợi dây đứt hay nhánh cây gãy té thì như thế nào? Lục Tử Kỳ tiếp được một đứa bé như nắm gạo nếp dĩ nhiên không có vấn đề, nhưng nếu như là nàng một người đang sống sờ sờ trong lời nói thì là vấn đề lớn. Nàng mới không cần biến thành người bay trên không trung đâu, sau đó làm cho khuôn mặt nàng không dễ dàng gì bảo dưỡng được vừa có chút khởi sắc lại tiếp xúc thân mật với mặt đất.

Đuôi lông mày của Lục Tử Kỳ nhẹ nhàng giương lên, cười như không cười: "Không lẽ là nàng. . . . . . sợ hả?"

Lục Lăng vỗ tay nhỏ bé cười, tiếp đó lại dùng đầu ngón tay chạm lên trên cái mũi nhỏ cao ngạo nói: "Thì ra mẫu thân là người nhát gan, xấu hổ xấu hổ à!"

Tiểu tử thúi này, có thù tất báo . . . . . .

‘Có việc có thể nhịn có việc không thể nhịn, thẩm thẩm có thể nhịn nhưng thúc thúc không thể nhịn được nữa ’, không thể nhịn, bằng bất cứ giá nào cũng không thể để tên nhóc này xem thường được!

Tống Tiểu Hoa hất đầu, tư thế anh dũng hy sinh : "Dừng! Đứa trẻ như con thì biết cái gì? Lão nương. . . . . . Lão nương trò chơi nguy hiểm kích thích nào mà chưa thử qua chứ? Còn có thể sợ loại trò chơi dành cho trẻ nhỏ này sao?"

Bật lên ngồi trên xích đu xong, mặt hiện vẻ kiên nghị không biết sợ nói: "Đến đây đi!"

Lục Tử Kỳ nín cười: "Chuẩn bị xong, muốn bắt đầu sao!"

"Ai ai ai! Chờ một chút, sợi dây này là mới mua chứ? Sẽ không đứt đoạn chứ?"

"Yên tâm."

"Àh. . . . . . Ai ai ai! Chờ thêm chút nữa, cái cây này có nhiều năm tuổi rồi chứ? Bên trong nhánh cây sẽ không giống như tuổi của nó chứ?"

"Yên tâm."

"Ừ. . . . . . Ai ai ai! Cuối cùng vẫn là chờ thêm chút nữa đi, ta xem mặc dù chàng không giống như là văn nhược thư sinh tay trói gà chặt, nhưng mà vẫn muốn hỏi một câu, lực tay của chàng như thế nào?"

". . . . . . . . . . . ." $ ~ $ D @ Đ @ L @ Q @ Đ $ ~ @

Lục Tử Kỳ chuyển đến ngay trước mặt Tống Tiểu Hoa, nhìn thẳng nàng: "Nếu như nàng rơi xuống, nhất định ta sẽ tiếp được nàng."

"Thật?"

"Yên tâm."

"Tốt."

Dưới ánh mặt trời, tròng mắt đen của hắn tỏa sáng, ánh sáng lóe lên làm người ta say. Sóng mũi cao cùng đôi môi lộ ra góc cạnh rõ ràng hơi thở trầm ổn làm cho lòng người tin tưởng. Kéo ống tay áo lộ ra cánh tay bền chắc, ngón tay thon dài khớp xương cân xứng trắng nõn mà có lực.

Tống Tiểu Hoa đón gió bay lên thật cao, rơi xuống vội vàng về hướng mặt trời, nghiêng đầu nhìn về phía người có khuôn mặt thon gầy mở miệng thét chói tai và cười to, không tự chủ được mắt cong lên độ cong, trên mặt và khóe mắt tràn lên nếp nhăn khi cười.

Người đàn ông này, là phu quân của nàng, thật tốt. . . . . .

Nhưng. . . . . .

Gió lớn đập vào mặt, ánh sáng chói mắt.

Có hay không một ngày, nàng sẽ giống như lúc tới nơi đây rồi bất chợt lại rời đi?

Mang hồn đi, lại, để tâm ở lại.

Nếu đúng như vậy thì, nên làm như thế nào?

Ở trên điểm cao nhất nhìn về phía hắn, có loại cảm giác không chân thực, liền giống như, là cách nhau một đoạn thời không lớn, vạn dặm, trăm ngàn năm.

Nàng thực sự chỉ có thể là khách qua đường, thực sự chỉ có thể là người đứng xem thôi sao?

Trong lòng không hiểu sao lại căng thẳng, trên tay cũng buông lỏng.

Ở giữa khung trung xoay chuyển bên tai nghe được một tiếng kinh hô, đến khi ý thức được chuyện gì đang xảy ra thì cả người đã ngã xuống rơi vào trong lòng ngực của một người.

Từ đầu đến cuối, mắt của Tống Tiểu Hoa mở thật to, nháy cũng không nháy.

Hiện tại, người đang bị nàng nhìn chằm chằm trên gương mặt tràn đầy vẻ kinh hồn sau tình thế cấp bách vừa xảy ra quan tâm hỏi: "Tiểu Hoa, nàng có bị thương tổn nào không? Có chỗ nào cảm thấy khó chịu không? Không phải sợ, không sao."

Tống Tiểu Hoa vươn cánh tay nhẹ nhàng ôm cổ của hắn, vùi mặt vào lồng ngực dày rộng, cọ cọ, hô hấp hai cái, lần nữa ngẩng mặt, ‘hắc hắc’ cười một tiếng: "Quả nhiên chàng có thể tiếp được ta."

Thân thể cứng đờ: "Nàng. . . . . . Là cố ý?"

Cái miệng nhỏ nhắn nhếch lên: "Ta làm sao lại có thể lấy mạng sống ra mà chơi đùa được? Chỉ là. . . . . ." Nghiêng đầu tiếp tục cười ngây ngô: "Ngược lại về sau chúng ta có thể thường vui đùa một chút loại này ‘đường vòng cung thêm vật rơi tự do’ vận động! Bản lĩnh của chàng thật đúng là khá tốt!"

"Vận động. . . . . . cái gì?"

"Chính là. . . . . ." Tống Tiểu Hoa cánh tay khẽ dùng lực, khom người lại gần bên tai Lục Tử Kỳ, nhỏ giọng nỉ non: "Ta đem mình, giao cho chàng."

Người của ta, lòng của ta, toàn bộ đều giao cho ngươi. . . . . .

Ta không muốn làm khách, cũng không muốn đứng xem, nếu như đây là cuộc sống mà ông trời đã an bài cho ta, vậy ta muốn đi vào, thà rằng là người trong cuộc mơ hồ, cũng không muốn làm một người thanh tỉnh ngoài cuộc.

Cho dù có một ngày sẽ rời khỏi, còn trái tim thì ở lại nơi đây, ta cũng không hối hận.

Trong lòng của ngươi có một người, không sao. Ngươi có thể cất giữ một vị trí vĩnh viễn ở trong lòng cho cô gái đã chết kia, vị trí chỉ thuộc về hai người các ngươi. Nhưng là, trừ địa phương đó ra tất cả còn lại, đều phải để ta lấp đầy. % ^ % Diễn ^ * ^ Đàn ^ * ^ Lê ^ * ^ Quý ^ * ^ Đôn % ^ %

Ta có thể làm được ‘quân vô ý ta liền thôi ’, nếu quả thực vô ý, ta sẽ buông tay tự nhiên tiêu sái rời đi.

Nhưng ta tin tưởng, ta có thể đợi đến một khắc kia, trong lòng của ngươi chỉ có một mình ta, dù là, chỉ có một khắc. . . . . .

"Tướng công, ta muốn động trước, không kịp đợi!"

‘Tướng công’. . . . . .

Nhiều ngày tới nơi đây, lần đầu tiên nàng kêu hắn như vậy. . . . . .

Lục Tử Kỳ kinh ngạc không dứt do việc bất ngờ vừa xảy ra với hành động khác thường của Tống Tiểu Hoa, chỉ có thể ôm nhuyễn ngọc ôn hương trong ngực đứng thẳng bất động ở nơi đó, không dám động đậy, nghe được những lời ấy, càng thêm không hiểu ra sao, lúc mở miệng lại có chút lắp bắp: "Ngươi. . . . . . Cái gì. . . . . . Không kịp đợi. . . . . ."

Ai ai! Vành tai của hắn dường như bắt đầu đỏ lên một chút, tai, quả nhiên là bộ vị mẫn cảm nhất của đại đa số người. . . . . .

Tống Tiểu Hoa buồn cười xém chút nội thương.

Ngày mai hắn đi các nơi tuần tra thu hoạch vụ thu, cho nên khó có được xế chiều hôm nay trở lại sớm như vậy, thời gian đầy đủ, thời tiết rất tốt, hoàn cảnh không tệ, không khí mập mờ, không bằng, liền dứt khoát nhân cơ hội này giải quyết luôn thêm chút sức chiến đấu và nổ lực đẩy ngã hắn ăn sạch sành sanh.

Nam nhân mà, muốn chinh phục được tâm, trước phải chinh phục được thân. . . . . .

Nữ đuổi theo nam, cách tầng sa. Xuyên phá tầng sa này sau đó mới thẹn thùng e lệ khóc lóc nỉ non đổi trắng thay đen xoay ngược thị phi, không lo không thể bắt được. . . . . .

Máu huyết trên người Tống Tiểu Hoa đang sôi trào khắp người, tính toán bắt đầu tiến hành bước kế tiếp là làm ra hành động quyến rũ, một tiếng ‘Hoắc thúc thúc’, đem tất cả tính toán của nàng ‘loảng xoảng’ đánh vỡ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Lam về bài viết trên: Hong tuong vi, Hàn Lam, Keobonggon2013, Nguyen Mars, R.Quinn, beconngoxx, hh09, maclyca, ngokiu61193, thtrungkuti
     
Có bài mới 01.01.2017, 00:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.12.2016, 23:09
Bài viết: 36
Được thanks: 266 lần
Điểm: 46.11
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 25: Đam Mỹ Lang

Tống Tiểu Hoa hận người đàn ông này.

Cái người ‘đùng’ một cước đá văng cửa trước, đang được Lục Lăng cùng Lục Tử Kỳ hoan nghênh nhiệt liệt, mặt xám mày tro râu quai nón, nói cho uyển chuyển một chút thì lớn lên trông rất giống ‘mãnh liệt Trương Phi ’, nếu nói thẳng thì hoàn toàn chính là một nam nhân giống như ‘thổ phỉ’.

Sớm không đến muộn không đến, lại cố tình chọn ngay lúc mấu chốt này đến, thật muốn cắn chết hắn giết chết hắn bóp chết hắn đạp chết hắn a a a a! ! . . . . . .

"Bái kiến tiểu tẩu!"

Tiểu tẩu của đại đầu quỷ ngươi sao! Ngươi mới là tiểu tẩu, cả nhà ngươi đều là tiểu tẩu!

Tống Tiểu Hoa ở trong bụng liều mạng oán thầm người đang hướng về phía nàng cười hì hì khoa trương giống như ca diễn làm lễ ra mắt ‘đại hồ tử’, nàng vô cùng muốn gỡ xuống toàn bộ đại bạch răng trên dưới hai hàng không để sót lại một cái nào cả, chỉ là, ngoài mặt lại cười đến thật là hiền lương thục đức, khẽ vén áo thi lễ, còn là tiêu chuẩn hoàn mỹ: "Ta như thế nào dám đảm đương được đây?"

Hoắc Nam nhìn lên người trước mặt nhỏ gầy và yếu ớt, quần áo mộc mạc, chỉ cài một cây châm trên tóc, giơ tay lên sờ lỗ mũi một cái.

Mới vừa rồi hắn trực tiếp dùng chân to đạp cửa mà vào, không nghĩ tới lại có thể bắt gặp một màn ‘ướt át’ như thế này, Lục Tử Kỳ còn mặt đỏ tía tai lúng túng không thôi, đang nhìn qua tiểu nha đầu có thể mặt không đổi sắc bình thản ung dung với vẻ khiếp sợ. Mặc dù tạm thời không thể bắt bẻ được ngôn hành cử chỉ của nàng, nhưng đôi mắt to kia, khi nhìn thấy hắn lần đầu tiên một nam nhân xa lạ nhìn không một chút né tránh như vậy, vừa thông suốt liền nhìn thẳng hắn, giống như mang theo một chút địch ý muốn đem hắn ăn tươi nuốt sống. . . . .

"Hoắc thúc thúc, đây là mẫu thân." Lục Lăng từ trong ngực của Hoắc Nam nhảy xuống, lôi kéo tay của hắn đi tới trước mặt của Tống Tiểu Hoa giới thiệu, tiếp đó lại hướng về con chó đang hướng về phía người bên cạnh hắn trợn mắt nhe răng bế nó lên: "Đây là Vô Khuyết!"

Con ngươi Hoắc Nam suýt nữa liền trợn muốn rớt ra ngoài, tay run run chỉ vào con chó, quay đầu nhìn về phía người trên mặt bất đắc dĩ cười khổ Lục Tử Kỳ: "Chuyện này. . . . . . Chuyện này. . . . . ."

Lục Tử Kỳ lại có thể cùng một con chó ở cùng một mái nhà, mặt trời mọc lên từ phía tây sao, Hoàng Hà nước chảy ngược rồi sao? !

Tống Tiểu Hoa thấy thế, liền tiến lên một bước, nhẹ nhàng mềm giọng nói: "Đây là thành viên mới trong gia đình của chúng ta, họ Tống, tên Vô Khuyết."

Còn còn. . . . . . Còn có tên có họ nữa. . . . . .

Vì vậy, vốn là khiếp sợ quá độ hơi thở không thuận Hoắc Nam nhất thời bị nghẹn, ngay sau đó lại mãnh liệt ho một hồi kinh thiên động địa.

Nhìn thấy Hoắc Nam ho tới mức phổi muốn văng ra ngoài, Tống Tiểu Hoa cuối cùng cũng cảm thấy hả hê thở ra một hơi.

Nhưng là cũng không lâu lắm, cảm giác như thế này lại quay trở lại gấp trăm ngàn lần hơn trước nữa.  ~ ! ~ Diễn # Đàn # Lê # Quý # Đôn ~ ! ~

Đầu tiên Hoắc Nam cùng Lục Tử Kỳ ở trong thư phòng nói nhỏ một lúc lâu, tiếp đó lại chạy đến trong sân bày ra bàn cờ chém giết đến trời đất mù mịt, cuối cùng ở nóc phòng uống rượu say đến bất tỉnh nhân sự.

Đúng, không sai, là nóc phòng.

Tống Tiểu Hoa mua thức ăn mua rượu nấu cơm rửa bát dụ dỗ đứa nhỏ và cho chó ăn bận rộn cả một buổi trong lúc tâm trạng không tốt, thật không dễ dàng chấm dứt, lại đi tìm kiếm cả trong và ngoài nhưng có tìm như thế nào cũng không tìm được hai người đang đánh chén Trường Ca ở trên nóc phòng.

Trong lúc nàng tóc gáy dựng đứng sống lưng lạnh, cho là mình gặp quỷ thần xuyên qua, trên đỉnh đầu đột nhiên truyền đến tiếng ngáy, rất có uy lực như sấm dậy đất bằng, Tống Tiểu Hoa cả kinh đứng tại chỗ nhìn lên cao suýt nữa bật thốt kêu lên một tiếng ‘mẹ’.

Định thần, lui về phía sau mấy bước, ngẩng đầu, chỉ thấy bốn bàn chân lớn xếp trên mái hiên, hai cái với đôi giày vải rách nát bẩn thỉu, hai cái với đôi giày sạch bóng màu trắng.

Ngay lúc đầu Tống Tiểu Hoa còn hung hăng kích động một phen, cảm thấy bọn họ nhất định là dùng kinh công trong truyền thuyết bay lên trên nóc phòng, nhưng chỉ chớp mắt lại thấy có một cái thang đặt bên cạnh. . . . . .

Thật là lạ, chỉ có người có bản lãnh mới có thể làm được như vậy. Chỉ là không biết, hai người này đều say mèm hết rồi đi đường còn không vững tại sao lại không từ trên đó lăn xuống đây.

Giống như là đang cười nhạo Tống Tiểu Hoa, tiếng ngáy lại lớn thêm một chút, còn ngáy như có quy luật, khi nàng nghe được không nhịn được trong lòng sinh ra ý nghĩ xấu.

Đi phòng bếp, cầm lấy dao thái sáng loáng, thời gian trời tối thích hợp cho việc giết người, theo cái thang bò lên trên.

Toét miệng, nhe răng, bộ mặt cười gằn Tống Tiểu Hoa lộ ra cái đầu của mình ở trên cái thang, nhìn tình cảnh trên nóc phòng hiện giờ.

Lục Tử Kỳ đang cầm một vò rượu nằm ngửa mặt lên trên, còn Hoắc Nam thì ôm một vò rượu nằm nghiêng người, bắp chân của Lục Tử Kỳ đè ép lên bắp đùi của Hoắc Nam, tay của Hoắc Nam nắm cả hông của Lục Tử Kỳ, mặt đầy lông lá dán vào ngực của Lục Tử Kỳ. . . . . .

Hai gò má ửng hồng, tóc mai ướt át, mùi rượu tràn ngập khắp nơi, tứ chi dây dưa, khung cảnh thật là kiều diễm.

Theo như diện mạo của hai người thì, Hoắc Nam giống như là công, nhưng là nhìn tư thế trước mắt thì, Lục Tử Kỳ lại là công, hoặc là, vừa làm vai trò công và thụ luôn?

Nam chủ nhân cùng nam bảo mẫu  □. . . . . .

Ngao gào khóc, Tống Tiểu Hoa ngổn ngang trong gió rồi.

Quả nhiên, trong lòng mỗi người đàn bà đều có một đam mỹ lang. . . . . .

Lắc đầu một cái, lắc lư đao, đuổi đi suy nghĩ loạn thất bát táo đang gào thét trong lòng.

Lục Tử Kỳ không phải là công cũng không phải là thụ, hắn là nam nhân bình thường! Là thẳng đấy! Coi như hắn có cong. . . . . . Tống Tiểu Hoa nàng cũng có thể làm cho hắn thẳng lại lần nữa!

Bình ổn lại tâm tình, suy nghĩ kĩ lại, lập trường kiên định lại, Tống Tiểu Hoa lần nữa lộ ra vẻ mặt dữ tợn vặn vẹo, từng chút một bò qua. # ~ # D % Đ % L % Q % Đ # ~ #

Dùng tất cả hơi sức đem Hoắc Nam giống như heo chết ra khỏi người của Lục Tử Kỳ, kết quả, ngay thời điểm hắn trở mình vung cánh tay lên, cái bình rỗng trong tay trùng hợp nhắm thẳng ngay cái trán của Tống Tiểu Hoa mà đến. Nếu như không phải là nhìn thấy hắn ngáy như sấm ở một bên không có gián đoạn, rõ ràng vẫn còn ngủ say, nếu không Tống Tiểu Hoa đã cho là người này cố ý làm như vậy.

Nhe răng trợn mắt dùng tay xoa xoa chỗ đỏ trên cái trán, một tay cầm dao thái dán lên trên mặt của Hoắc Nam khoa tay múa chân hết bên này tới bên kia, suy nghĩ đến tột cùng có nên từ nơi này hạ xuống một đao không.

Càng nhìn càng thấy đại hồ tử này, thật là chướng mắt. Thời điểm lúc dùng cơm, Tống Tiểu Hoa liền có cảm giác như có mảnh vụn gì rớt vào bên trong đồ ăn, làm cho cả người nàng không thoải mái.

Thật đúng lúc!

Vừa đúng lúc thử một chút kĩ thuật xắt rau bây giờ của nàng, hắc hắc, tạo hình mới cho nam nhân này, cũng coi như là làm cho một bụng khí của nàng giải tỏ hoàn toàn!

Nhưng ước lượng nửa ngày, đến một khắc chuẩn bị xuống đao lại do dự.

Cổ nhân thường nói ‘thân thể da thịt là do cha mẹ ban cho’ không có bao gồm râu ria chứ? Râu ria cũng coi là một phần của cơ thể? Nhưng rất nhiều người không phải cũng không có râu ria sao? Lục Tử Kỳ cũng không có, Nguyên Hạo cũng không có. . . . . .

Ai, vẫn là thôi đi, người cổ đại dường như có rất nhiều quy củ đòi mạng, ngộ nhỡ thật sự là đồ hắn xem trọng, dễ dàng làm hỏng cũng không quá tốt. . . . . .

Chán nản thở dài, hung hăng khinh bỉ sự ‘lương thiện’ của mình, Tống Tiểu Hoa ấm ức  xách theo con dao phay, quay lại cái thang bò đi xuống.

Qua mấy phút công phu, nàng lần nữa ‘hì hục’ leo lên, trên vai khiêng một cái chăn bông.

Mùa thu ban đêm thật là lạnh, người say rượu ngủ như vậy một đêm không có gì che và ngăn cản gió, không biết chừng sẽ bị cảm. Biết bản lãnh của mình không thể đem mấy đấng mày râu từ trên nóc phòng kéo về phòng, vậy chỉ có thể đem chăn bông tới đắp cho họ.

Trước là sờ tới bên người Lục Tử Kỳ, lệch đầu tỉ mỉ quan sát.

Không trăng không sao không đèn, "vạn lại câu tịch" (không có một âm thanh).

Mượn ánh sáng yếu ớt, như cũ có thể thấy được dáng dấp lông mi bạc môi khêu gợi, đúng thật là bộ dáng do trời tạo nên mà.

Thật ra thì, dáng dấp của hắn không hề giống Nguyên Hạo cao cường tuấn dật phi phàm, yêu nghiệt mất hồn như vậy, chẳng qua là coi như đoan chính thôi, ưmh, phải nói, vẫn tính là có mấy phần tư sắc. . . . . . Dù sao vẻ đẹp như vậy, đối với Tống Tiểu Hoa rất có lực sát thương.

Tống Tiểu Hoa tự nhận mình đã thấy qua vô số mỹ nam, cũng không hiểu tại sao mình lại bị gương mặt quy củ đoan chính trước mắt này hấp dẫn. Không lẽ, đây chính là giống với câu nói chìa khóa xứng với ổ khóa sao, hắn vừa đúng chính là cái chìa khóa mở ra ổ khóa là nàng hay sao?

Nếu gặp phải vấn đề về chất lượng, một cái chìa khóa có thể mở ra được nhiều ổ khóa thì phải làm như thế nào? Chẳng lẽ đây chính việc tam thê tứ thiếp trong truyền thuyết sao? . . . . . . Phốc. . . . . . Dừng lại dừng lại. . . . . .

Lắc lắc đầu, khiến máu mũi đảo lưu, Tống Tiểu Hoa nhẹ nhàng đem chăn đắp lên người Lục Tử Kỳ.

Vốn là khi đang ngủ cảm thấy có chút lạnh, giờ thấy được cảm giác ấm áp, liền lập tức đem thân thể đi đến bên trong cái chăn rụt lại một cái, hắn còn nhíu nhíu mày chép miệng một cái.

Thật đáng yêu. . . . . .

Tống Tiểu Hoa buồn cười một lúc, lúc này mới chuyển sang đi chăm sóc một người say khác.

Hoắc Nam ở một bên ngủ với tư thế chỏng vó còn ngáy khò khò, Tống Tiểu Hoa lại mất sức của chín trâu hai hổ mới đem hắn  xê dịch một chút, để cho hắn cùng Lục Tử Kỳ nằm song song, đem một cái chăn khác đắp lên cho hắn. % & % D!iễn @ Đ!àn @ L!ê @ Q!uý @ Đôn % & %

Thở gấp hồng hộc mấy hơi, lau mồ hôi. Tống Tiểu Hoa hướng về phía cái người không ngừng ngáy to làm mặt quỷ hung tợn. Thật là không thể hiểu nổi, rõ ràng là người nhìn qua rất gầy không có tí thịt nào, tại sao lại có thể nặng như vậy, chẳng lẽ đây chính là như người ta nói xương tỷ bên trong tất cả đều là thịt sao? . . . . . .

Sắc trời đã tối, bận rộn suốt cả một ngày eo mỏi lưng đau chuột rút Tống Tiểu Hoa chuẩn bị nhanh chống quay về phòng ngủ một giấc, vừa mới chuyển người, lại bỗng dưng cứng đờ.

"Đồng Nhi. . . . . ."

Giọng nói thật nhẹ, thật thấp gọi, ở trong gió vừa thổi tức tán.

Đối lập với nhau, tiếng ngáy nghe hình như càng thêm vang dội.

Cầm quyền, lại lần nữa ngồi chồm hổm trở lại bên người của Lục Tử Kỳ, Tống Tiểu Hoa nhẹ giọng nói một câu: "Một ngày nào đó, khi ngươi say rượu kêu, sẽ là tên của ta."

Sau đó rời đi, cũng không quay đầu lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Lam về bài viết trên: Bacom, Hoacamtu, Hong tuong vi, Hàn Lam, Keobonggon2013, LittleMissLe, Mưa Hà Nội, beconngoxx, ngokiu61193, thtrungkuti
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bouillard, hahuong2711, Ida, nongduongthuy, Sakaii Midori, Thanh Nguyệt và 118 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

6 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

19 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

20 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12



TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.