Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 23.12.2016, 08:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 128: Đánh vào mặt

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

“Nô tỳ hiểu rồi ạ.” Phi Yên quay người đi sang tây viện, không bao lâu sau mang theo một hộp thức ăn gỗ sơn đen vào thư phòng.

Tuy Hàn Khánh Vũ có uống nhiều một chút, nhưng cũng không đến tình trạng thần chí không rõ ràng, chỉ là đầu hơi choáng nên nằm trên giường chợp mắt.

Nghe được tiếng mở cửa, hắn mở mắt ra, vẻ mặt hơi kinh ngạc: “Phi Yên, sao ngươi lại tới đây?”

Phi Yên cười tươi như hoa: “Là Đại nãi nãi sai nô tỳ đưa canh giải rượu sang cho ngài ạ.”

Nghĩ mùi vị của canh giải rượu, Hàn Khánh Vũ nhíu mày: “Ta không say, không cần canh giải rượu.”

Phi Yên đi đến gần, đặt hộp thức ăn bằng gỗ sơn đen lên trên bàn trà, khuyên nhủ: “Đại công tử vẫn nên uống một chút đi ạ, dù sao cũng là chút tâm ý của Đại nãi nãi, mà còn cố ý bảo Tứ cô nương làm canh chua thịt viên đấy.”

Nghe thấy là canh chua thịt viên, Hàn Khánh Vũ nhướn mày: “Vậy thì lấy một chén đến đây đi.”

Phi Yên không tự giác nhếch khóe môi.

Từ trước đến nay Đại công tử không thích uống canh giải rượu, mỗi lần uống rượu mà bê đến, mười lần thì hết có tám lần đều không đụng vào. Đại công tử lại sợ Đại nãi nãi để ý, nên phân phó những nha hoàn mang canh các nàng không được phép lắm miệng.

Vốn cũng không phải là chuyện gì lớn, nói ra lại vô duyên vô cớ khiến Đại nãi nãi không thoải mái, cho nên không ai đi lắm miệng chuyện này với Đại nãi nãi.

Nhưng nàng lặng lẽ thấy được, Đại công tử vô tình nếm qua món canh chua thịt viên Tứ cô nương tự làm là đã thích.

Lúc này đây, làm sao ngài có thể cự tuyệt.

Đôi tay trắng thuần sơn móng chu sa đỏ, không vội không chậm mở hộp cơm sơn đen ra, lấy ra chiếc bát sứ trắng to, sau đó lại lấy ra một bộ chén nhỏ, xới đầy chén rồi đưa tới.

“Đại công tử, đã để nguội rồi, ngài cứ chậm rãi uống.”

Nghe mùi thơm của canh chua thịt viên, Hàn Khánh Vũ thoả mãn gật đầu, cũng không cần thìa, cứ như vậy uống một hơi cạn sạch.

Canh chua thịt viên này, hắn uống qua một lần là thích, chỉ vì ngại thân phận Chân Diệu, nên cũng không không tiện mở miệng nói với Chân Ninh.

Chân Diệu thân là đường muội của Chân Ninh, đến chăm sóc tỷ tỷ một chút rất bình thường, nhưng nếu người làm tỷ phu còn bắt di muội làm thức ăn thì khiến người ta chê cười mất.

Hàn Khánh Vũ uống xong, nhíu nhíu mày. Tự nhủ: “Hình như vị canh này không ngon như hai lần trước.”

Phi Yên thu chén, đưa khăn qua nói: “Có lẽ Đại công tử uống rượu, hương vị xông lên nên lẫn lộn đấy ạ.”

“Có lẽ vậy.” Hàn Khánh Vũ cảm thấy có lý, nhưng nhìn hơn phân nửa canh còn thừa trong bát to thì lại không hứng thú nổi.

“Đại công tử còn uống sao?”

Hàn Khánh Vũ lắc đầu.

“Vậy nô tỳ dọn vào ạ.” Phi Yên nói xong xoay người, khom người dọn dẹp bát đũa trên bàn trà.

Hôm nay nàng mặc một bộ váy màu hồng hoa hồng, bên hông thắt dải lụa màu xanh lam trời thu, tôn lên vòng eo dịu dàng nhỏ nhắn. Khom người như vậy, nơi tròn trịa kia càng ưỡn lên ngạo nghễ, đuôi dải lụa không phải ngọc sức quý báu nhưng lại đính hồ điệp tinh xảo cùng màu dải lụa, đúng lúc lại thuận theo trượt qua đường cong rất tròn trĩnh kia, lướt qua giữa không trung một cái.

Ánh mắt Hàn Khánh Vũ không tự giác rơi lên đoạn eo nhỏ dịu dàng cùng phần rất tròn kia, tua hồ điệp lắc lư lại khiến lòng hắn cũng chao đảo theo.

Càng chao đảo càng nóng.

Phi Yên quay đầu, khuyên tai hồ điệp nho nhỏ xoay theo một cái, áp vào hai gò má trắng noãn như ngọc: “Đại công tử, nô tỳ đã thu dọn xong, nô tỳ ra ngoài trước ạ.”

Hàn Khánh Vũ há to miệng, lại cảm thấy miệng khô nói không ra lời, trong lòng có một ngọn lửa quỷ quái vô danh đang nung nấu.

Phi Yên mím môi cười cười, quay người.

Bước liên tục nhẹ nhàng, tua hồ điệp kia lại tung bay.

“Phi Yên ——” Hàn Khánh Vũ gian nan mở miệng, nhưng lại không biết nói gì tiếp.

Hắn cảm thấy mình say rồi, đầu óc không nghe sai sử, miệng cũng không nghe lời nữa.

Rõ ràng hắn không hề có ý định mở miệng.

“Đại công tử còn có việc sao?” Đôi mắt Phi Yên dịu dàng như làn nước mùa thu nhìn lại, khóe miệng hé nụ cười mềm mại.

“Phi Yên, ta đau đầu, tới đây xoa bóp giúp ta.” Hồn vía Hàn Khánh Vũ chìm ngập trong đầm nước thu kia, bỗng nhiên lại nói lưu loát.

Phi Yên đi tới, đặt hộp thức ăn lên chiếc bàn trà đầu giường lần nữa.

Tay hết sức nhẹ nhàng xoa trán Hàn Khánh Vũ.

Mùi thơm đặc trưng của thiếu nữ truyền đến.

Hai người càng dựa gần nhau, Hàn Khánh Vũ lại cảm thấy càng nóng.

Theo chuyển động của đôi bàn tay kia trên trán, trong lòng hắn như có côn trùng nhỏ bò lên, càng ngày càng ngứa.

“Đại công tử ——” Phi Yên kinh hoảng kêu một tiếng, sau đó cả người bị ném lên giường, một cơ thể nóng hổi đè xuống.

“Đại công tử, ngài không thể như vậy ——” hai tay liều mạng ra sức đẩy, thân thể giãy dụa theo.

Nhưng đổi lấy là tiếng hơi thở càng nặng nề của người kia.

Tầm mắt Phi Yên dừng trên chiếc móc bạc bạc trắng, im ắng cười cười.

Lúc người kia tiến vào thân thể nàng, theo tiếng kêu đau, hai tay cũng vô tình vùng vẫy.

Hộp thức ăn sơn đen trên bàn trà đã bị quét rơi xuống đất.

Tiếng vang truyền đến, nắp hộp cơm bung ra, chén canh còn chưa uống hết bên trong đổ tràn khắp nơi.

Động tĩnh này vẫn không ngăn cản được sự dây dưa của hai người trên giường, có thể là vì Phi Yên tới, nên tiểu nha hoàn ngủ gà ngủ gật ngoài cửa lại càng hoảng sợ.

Cửa vốn chỉ đóng, tiểu nha hoàn xuyên qua khe cửa chứng kiến tình cảnh bên trong thì bị dọa đến mức hét lên rồi chạy vội đi.

Phi Yên thu hồi ánh mắt, cười cười.

Đại nãi nãi không biết sẽ làm sao đây.

Dựa vào sự bảo vệ của Đại công tử đối với Đại nãi nãi, qua việc này chỉ sợ cũng không dám thừa nhận. Vậy chẳng phải nàng ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo ư        “Đại nãi nãi ——” Lúc tiểu nha hoàn không kịp thở xông tới, Chân Ninh đang ăn mơ ngâm muối vừa được mua về.

Thúy Nùng quát lạnh nói: “Trụy Nhi! Ngươi vội vàng hấp tấp xông vào phòng Đại nãi nãi như thế còn có quy củ hay không!”

Một nha đầu theo vào đằng sau, mặt mũi tràn đầy sầu khổ: “Bẩm Đại nãi nãi, là nô tỳ bất lực, không giữ chặt ả này, khiến người kinh sợ.”

Nói xong đẩy Trụy Nhi ra: “Còn không theo ta ra ngoài!”

Đại nãi nãi quản môn hộ rất nghiêm, cho dù là nha hoàn trong viện mình muốn gặp, cũng phải xin được chỉ thị trước. Nàng thật không ngờ tiểu nha hoàn này gan lớn như vậy, còn chưa kịp hỏi đã xông vào nhanh như chớp, ngược lại khiến nàng trở tay không kịp.

Trụy nhi vốn nhỏ tuổi, chuyện vừa trông thấy khiến nàng kinh hãi đến mức hồn phi phách tán, đầu óc đều loạn hết, nói năng lộn xộn: “Đại nãi nãi, sách, thư phòng, Đại công tử…”

“Đại công tử làm sao vậy?” Chân Ninh đứng bật dậy, thân thể chao đảo một cái.

Thúy Nùng vội đỡ lấy nàng, lạnh lùng nói: “Trụy Nhi, ngươi còn không đi ra ngoài cho ta, làm Đại nãi nãi hoảng sợ xem ai tha cho ngươi. Đại nãi nãi, ngài ngồi trước đi, nô tỳ đi thư phòng nhìn xem.”

Tim Chân Ninh nhảy dồn dập thình thịch, trực giác xảy ra chuyện gì đó, cắn răng nói: “Thúy Nùng, đỡ ta đến thư phòng!”

“Đại nãi nãi ——” Thúy Nùng chần chờ một chút.

Nếu Đại công tử bên kia thực sự có chuyện gì, Đại nãi nãi động thai khí thì làm thế nào cho tốt đây.

“Còn không đi!” Sắc mặt Chân Ninh cực kỳ khó coi, trực tiếp đi ra ngoài.

Rất nhanh đã đến bên ngoài thư phòng, nghe được tiếng bên trong truyền đến.

Tiếng thở gấp của nam nhân cùng tiếng khóc nức nở lên xuống của nữ tử đan vào nhau.

“Đại công tử. Ngài, ngài như vậy thì bảo nô tỳ sống thế nào đây? Về sau làm sao có thể nhìn mặt Đại nãi nãi, ah…”

Sắc mặt Chân Ninh trở nên trắng bệch, chân như mọc rễ cắm xuống đất vẫn không nhúc nhích.

“Phi Yên, nàng ngoan nào, nàng ngoan nào…”

Lại là giọng nói cực kỳ quen thuộc.

Chân Ninh không biết lấy sức đâu ra, một đạp đá văng cửa.

Trên mặt đất trong phòng một đống hỗn độn.

Hai cơ thể dây dưa trên giường lại khiến nàng giật mình đứng nguyên tại chỗ.

Đặc biệt là Phi Yên dốc sức liều mạng giãy dụa. Hàn Khánh Vũ lại chặt chẽ trói lấy người dưới thân, như một thanh đao nhọn tàn nhẫn đâm vào lòng nàng.

“Các ngươi ——” Chân Ninh lời còn chưa dứt, nộ khí công tâm ngất đi.

“Đại nãi nãi ——” trong phòng loạn thành một đoàn.

Chờ lúc nha hoàn Trường Nhạc Viện mời Chân Diệu sang, đã là ngày thứ hai.

Chân Ninh đã một ngày không uống một giọt nước.

Không phải nàng không muốn ăn, mà là ăn gì đều nôn ra cái đó.

Trong đầu nàng toàn là hình ảnh thân thể trắng lóa kia.

“A Ninh, ta bị mỡ heo che mắt rồi, nàng đánh ta mắng ta sao cũng được, nhưng đừng tra tấn chính mình nữa, đừng quên trong bụng nàng còn có con của chúng ta mà.” Chỉ qua một ngày, Hàn Khánh Vũ đã không còn hăng hái như trước đây, mà thần sắc tiều tụy, ánh mắt nhìn về phía Chân Ninh tràn đầy áy náy.

Chân Ninh suy yếu cười cười: “Đại Lang, hai người Phi Yên và Thúy Nùng, thiếp đã sớm định muốn đem một trong hai cho chàng. Mấy ngày trước đây, còn cố ý hỏi chàng thích ai. Chàng hợp ý Phi Yên, cứ trực tiếp nói với thiếp là được, cần gì phải làm ra chuyện như vậy để đánh vào mặt thiếp.”

Lời Chân Ninh nói ai oán rộng lượng, nhưng trong lòng nghẹn một ngọn lửa.

Vì nàng vốn muốn đưa Thúy Nùng cho Đại Lang.

Thúy Nùng trung thực trầm ổn, tướng mạo cũng không xinh đẹp như Phi Yên, tương lai thật là khó nắm bắt.

Nhưng vạn lần không ngờ phu quân tốt của nàng lại làm ra việc này ngay dưới mí mắt nàng.

Nếu là nha đầu Phi Yên kia quyến rũ thì dễ nói, cứ bán thẳng đi, Đại Lang sẽ không thể nói được gì, cũng là cảnh cáo với bọn nha hoàn.

Nhưng hết lần này tới lần khác lại là Đại Lang dùng sức cưỡng chế, đến bây giờ Phi Yên vẫn quỳ thỉnh tội ở ngoài cửa.

Việc này, chỉ có thể nuốt cả răng lẫn máu thôi (*).

(*) Nuốt cả răng lẫn máu: ý chỉ việc bắt buộc phải chấp nhận một chuyện nào đó.

Hàn Khánh Vũ cầm lấy tay Chân Ninh, rồi đánh lên mặt mình: “A Ninh, nàng đánh ta đi, ta khốn nạn, uống rượu quá nhiều là bắt đầu hồ đồ rồi.”

Chân Ninh khép mắt lại, hai giọt nước mắt rơi xuống: “Chàng là phu quân của thiếp, sao thiếp có thể đánh chàng được. Chỉ mong rằng Đại Lang nhớ kỹ, suy cho cùng thiếp cũng là vợ cả của chàng, sau này dù có thích nha đầu nào thì nói với thiếp là được, đừng có đánh vào mặt thiếp nữa.”

Việc đã đến nước này, chẳng lẽ còn thật sự muốn đánh đập tàn nhẫn, đẩy lòng Đại Lang đi xa hơn sao?

Nàng không làm được chuyện được không bù nổi mất.

Chân Ninh cười lạnh trong lòng một tiếng.

“A Ninh tốt, ta nghe nàng cả, chỉ cần nàng đừng tức giận nữa. Phi Yên… nàng ta cũng bị ta làm hại, nếu nàng không thích gặp nàng ta, thì cứ đuổi đến thôn trang gả cho người khác đi. Chỉ là đừng bán nàng ta, vì dù sao cũng là lỗi của ta.”

Chân Ninh cầm ngược lại tay Hàn Khánh Vũ: “Đại Lang nói gì thế, bộ dạng hiện tại của thiếp không cách nào hầu hạ chàng được, vốn muốn chọn một người đưa cho chàng. Phi Yên lại là nha hoàn của thiếp, bộ dạng như vậy bị kéo ra ngoài gả cho người ta, người khác sẽ nói thiếp như thế nào đây?”

“Vậy đều theo an bài của A Ninh. A Ninh, phải trái gì nàng cũng ăn chút đi.”

Chân Ninh cười khổ: “Đại Lang, không phải thiếp không muốn ăn, là thật sự ăn không vô.”

Thân thể của nàng thành thật hơn tâm nàng nhiều.

Nôn nghén khiến nàng thật sự không muốn ăn chút nào, ngày cả thuốc đại phu kê đơn cũng phun ra.

Nhưng đứa nhỏ không ăn không được.

Chân Ninh có chút sốt ruột.

“Đại nãi nãi, Tứ cô nương đến rồi ạ.”

Chân Ninh nghi hoặc nhìn về phía Hàn Khánh Vũ.

Bộ dạng nàng thế này, nào có muốn gặp ai?

Nếu là muội muột ruột thịt tri kỷ với mình cũng thôi, thế thì còn có thể tố khổ.  Nhưng chỉ là đường muội không cùng chi, để nàng ấy biết chuyện lại vô duyên vô cớ bị chê cười.

“Là ta gọi người mời Tứ muội tới, Tứ muội có sở trường về trù nghệ, nói không chừng có thể làm món ăn gì đó mở khẩu vị cho nàng.”

Chân Ninh nghe xong không tiện nhiều lời, thản nhiên nói: “Mời Tứ cô nương vào đi.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Tiểu Nghiên, bingo2534, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 23.12.2016, 08:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 129: Tin dữ

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

“Đại tỷ, Đại tỷ phu.” Chân Diệu đi vào, thấy sắc mặt Chân Ninh tái xám, Hàn Khánh Vũ cũng mang vẻ mặt tiều tụy, thì rất kinh ngạc.

Hàn Khánh Vũ có chút khó xử: “Tứ muội, Đại tỷ muội hôm nay khó chịu nhiều lắm, uống nước cũng muốn nôn, không biết muội có thể làm chút món ăn khai vị hay không?”

“Cả nước cũng uống không được ạ?” Chân Diệu nhìn sắc mặt Chân Ninh, thấy cũng không nói quá, “Đại tỷ như vậy có lẽ nên mời đại phu mở phương thuốc chống nôn đi.”

Vẻ mặt Hàn Khánh Vũ bất đắc dĩ: “Mời thái y mở thuốc an thai chống nôn rồi, nhưng cả thuốc cũng uống không vào nữa.”

Vừa rồi Chân Ninh mới gom hết sức lực nói chuyện một lúc với Hàn Khánh Vũ, giờ phút này cũng hữu khí vô lực cười cười với Chân Diệu: “Tứ muội đừng lo, từ từ ta sẽ khỏe thôi.”

“Đại tỷ không ăn được gì, tình huống sẽ ngày càng không xong đấy.” Chân Diệu nhíu mày.

Không ăn uống lâu ngày, dạ dày chịu không nổi kích thích, người bình thường ăn cái gì đều có thể sẽ nôn, huống chi người có thai.

“Đại tỷ phu có biết ở kinh thành này cửa hàng mứt hoa quả nhà ai bán mơ muối ngon nhất không?”

Hàn Khánh Vũ bị hỏi khó rồi.

Hắn là một đại nam nhân, nào biết cái này chứ.

Vẫn là Thúy Nùng chen lời nói: “Tứ cô nương, mùi vị mơ muối của Ngũ Vị Trai là ngon nhất, hôm nay đúng lúc nô tỳ có mua về.”

“Vậy làm phiền Thúy Nùng tỷ tỷ lấy chút mơ muối ra đây, ta thử làm một món điểm tâm nhỏ xem sao.”

Chân Ninh nghe khoát tay: “Tứ muội chớ phí tâm, bộ dạng này của ta, không ăn nổi món ngọt ngấy đâu.”

Chân Diệu cười cười: “Không ngọt ngấy đâu. Chờ muội làm xong, Đại tỷ thử một chút xem.”

“Thúy Nùng, dẫn Tứ cô nương đi, Tứ cô nương cần gì thì đều chuẩn bị cho tốt.”

“Để Thanh Cáp phụ giúp muội là được rồi.” Chân Diệu lui ra ngoài.

Chân Ninh nghiêng trên giường, không có tinh thần, lại khó chịu không ngủ được, cứ không ngừng lăn qua lộn lại.

Hàn Khánh Vũ thấy thẹn trong lòng, trông chừng không rời nửa bước.

Đại khái qua hơn nửa canh giờ, Chân Diệu mới trở về, trong tay bê một cái khay.

“Đại tỷ ngủ rồi ạ?”

Chân Ninh mở mắt ra: “Chỉ nằm một chút thôi.”

Chân Diệu để khay xuống, đưa tay mở nắp lên.

“Ôi, đẹp quá.” Hai nha hoàn hầu hạ trong phòng kinh hô.

Chân Ninh tò mò nhìn sang thì không khỏi ngẩn ra.

Trong mâm sứ trắng tinh, bày bánh ngọt hình thoi theo hình cánh hoa, mỗi một miếng bánh ngọt đều do ba loại màu sắc xen kẽ trùng điệp. Một lớp xanh biếc, một lớp nâu nhạt, lại một lớp trắng thuần, cứ thế lập đi lập lại

Chỉ đơn thuần nhìn vẻ ngoài đẹp đẽ này, sẽ làm cho tim người ta đập thình thịch.

“Đại tỷ nếm thử xem, nếu ăn không vô cũng đừng miễn cưỡng.”

Chân Ninh liếc Thúy Nùng một cái.

Thúy Nùng hiểu ý, gắp một khối điểm tâm đút cho nàng.

Chân Ninh đầu tiên là ngửi ngửi mùi vị.

Một cỗ mùi vị chua ngọt nhàn nhạt, nhưng không hiểu sao không khiến nàng buồn nôn.

Nếm thử một miếng, hơi chua, vị ngọt rất nhẹ, nhưng ngoài ý muốn là ăn rất ngon, không tự giác bèn cắn miếng thứ hai.

Hàn Khánh Vũ thấy thế thì mang vẻ mặt vui mừng, gật đầu mỉm cười với Chân Diệu.

Chân Diệu mỉm cười đáp lễ.

Mỗi khối điểm tâm rất nhỏ, Chân Ninh ăn hai ba miếng, Thúy Nùng phải đi gắp khối thứ hai.

Chân Diệu lại ngăn lại: “Thúy Nùng tỷ tỷ, thừa dịp Đại tỷ hiện tại mở khẩu vị, đút tỷ ấy uống thuốc trước đã.”

Chân Ninh nôn nghén quá lợi hại, căn bản nhất vẫn phải uống thuốc chuyên trị chứng này.

Điểm tâm này của nàng, chỉ là lời dẫn khai vị mà thôi.

Nếu lại ăn nữa rồi lại nôn, vậy thì kiếm củi ba năm thiêu một giờ rồi.

Thúy Nùng lúc này mới kịp phản ứng, bưng lên thuốc đã được sắc xong do Chân Diệu phân phó lúc làm điểm tâm: “Đại nãi nãi, uống thuốc trước đi ạ.”

Chân Ninh cảm thấy tình trạng khá tốt, nhẹ gật đầu.

Uống được nửa bát, hiếm khi nàng không nôn, Chân Ninh cảm thấy cơn buồn ngủ ập tới.

Chân Diệu thấy thế đứng lên: “Đại tỷ mệt rồi, tỷ nghỉ ngơi trước đi.”

Sau đó dặn dò Thúy Nùng: “Điểm tâm này để nguội thì hương vị càng ngon. Mỗi lần trước khi Đại nãi nãi uống thuốc thì đút cho tỷ ấy một miếng. Hẳn là đợi uống xong thang thuốc thứ hai thì bệnh nôn nghén sẽ giảm bớt đi. Ta lại làm thêm chút món bổ dưỡng thân thể đưa tới.”

“Đa tạ Tứ cô nương.” Thúy Nùng mang khuôn mặt cảm kích.

“Vậy ta về trước đây.”

Hàn Khánh Vũ đỡ Chân Ninh nằm xong, nói: “Tứ muội. Ta tiễn muội ra ngoài.”

“Làm phiền Đại tỷ phu.”

Chân Diệu đi qua cạnh Phi Yên đang quỳ gối trên bậc thang.

Bước chân Hàn Khánh Vũ ngượng nghịu thêm mấy phần.

Cũng may Chân Diệu không ngừng lại, mà cứ đi tới như vậy.

Đứng lại ở cửa tròn: “Đại tỷ phu tiễn muội đến đây thôi.”

“Tứ muội, hôm nay nhờ có muội.” Hàn Khánh Vũ chắp tay.

Chân Diệu nhoẻn miệng cười: “Đại tỷ phu khách khí, chăm sóc tỷ tỷ là việc phải làm. Chỉ là Đại tỷ nôn nghén bỗng nhiên nghiêm trọng, hẳn là do tâm tình không ổn định tạo thành. Đại tỷ phu vẫn nên chú ý nhiều một chút.”

“Ta biết rồi.” Hàn Khánh Vũ lúng túng tránh né đôi mắt trong suốt kia, mặt hơi đỏ.

Nhưng nghĩ lại, A Ninh nhất định sẽ không nhắc đến với một cô nương chưa lấy chồng về việc này, nên hắn cảm thấy dễ chịu hơn một chút, thế nhưng cũng không có mặt mũi nán lại lâu, bèn vội vã đi về.

Chân Diệu thu liễm nụ cười, thản nhiên nói: “Đi thôi.”

A Loan và Thanh Cáp từ từ đi theo sau Chân Diệu.

Trở về phòng, Chân Diệu ôm gối ngẩn người.

Thanh Cáp vui vẻ chạy đi làm đồ ăn, A Loan đi lên trước, nhẹ giọng hỏi: “Cô nương, người sao vậy?”

“Không có chuyện gì, chỉ là muốn về thôi.” Chân Diệu nằm xuống, “Ta nghỉ ngơi một lát.”

A Loan yên lặng lui ra ngoài.

Chân Diệu lại nghĩ tới lúc đi ngang qua cạnh Phi Yên, thoáng nhìn từ trên xuống, vết đỏ trong cổ áo Phi Yên như ẩn như hiện.

Tâm tình Chân Ninh phập phồng, là vì như nàng nghĩ sao?

Nhưng Đại tỷ phu lại mang bộ dạng thâm tình.

Nghĩ đến tổ phụ, phụ thân, vị hôn phu, cộng thêm vị Đại tỷ phu này, Chân Diệu lắc đầu.

Cái thế giới ly kỳ này, tính cách nam nhân có ngàn vạn loại, mỗi một loại đều. . . . . . khốn kiếp như vậy.

Vừa nghĩ như thế, ngược lại thấy thoải mái, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Cô nương này, tâm không phải rộng bình thường nha.

Mấy ngày kế tiếp, Chân Ninh dần dần khôi phục tinh thần, muốn ăn nhiều hơn trước nhiều.

Có tinh lực, nàng nghĩ lại chuyện hôm đó, lại cảm thấy có chút cổ quái.

Hết thảy không khỏi quá trùng hợp một chút.

Vì thế thầm phân phó bà vú đi thăm dò.

Nàng mang thai, tâm tư những nha đầu này cũng lớn hơn rồi. Hiện tại nhìn một người nào đó cũng đều phải lo lắng để tâm.

Chén canh kia đã bị đổ xuống đất rơi vãi sạch sẽ từ lâu, đương nhiên bà vú cũng không tra được gì. Chỉ là bà vốn cũng không phải nhân vật đơn giản, nghĩ tới chuyện này được lợi cuối cùng chính là Phi Yên, bèn điều tra từ phương diện có quan hệ với nàng ta.

Quả nhiên tra ra chút đầu mối.

“Đại nãi nãi, nha hoàn chăm sóc Bạch Tuyết nói, mấy ngày nay Phi Yên thường sang chơi đùa với mèo.”

Chân Ninh nghe xong sắc mặt trầm xuống.

Chuyện đã qua vài ngày, vốn lại không có chứng cứ chính xác, nhưng thứ nàng cần cũng không phải là chứng cứ. Nàng chỉ cần biết được Phi Yên là vô tội hay có tội thôi.

“Được rồi, bà vú, không cần tra xét việc này tiếp nữa, trong lòng ta có tính toán rồi.”

“Đại nãi nãi hoài nghi Phi Yên ——”

Chân Ninh cười lạnh một tiếng: “Nếu không thì sao? Ở nơi hậu viện đầy máu không thấy ánh đao này, ta cũng không tin trùng hợp gì đó đâu.”

“Vậy Đại nãi nãi muốn xử trí con đĩ nhỏ đó thế nào?” Bà vú nghiến răng nghiến lợi  hỏi.

Con gái bà vừa ra đời đã chết yểu, đối với Chân Ninh, bà xem như tròng mắt của bà vậy.

Chân Ninh cười cười: “Xử trí? Ta cần gì phải xử trí. Bà vú, bà đừng quản việc này nữa, biết được kẻ nào làm loạn là đủ rồi.”

Vốn cũng không có chứng cứ mà xử trí Phi Yên, chọc Đại lang chán ghét không nói, còn có thêm chỗ tốt gì cho nàng đâu?

Không có Phi Yên, dù sao vẫn phải an bài thông phòng. Ai bảo nàng mang thai đây?

Chân Ninh sờ sờ bụng.

Dù sao vẫn chờ đứa nhỏ ra đời rồi nói sau.

“Đại nãi nãi, Tứ cô nương đã tới.” Thúy Nùng cách rèm gọi.

“Mau mời đi vào.” Khuôn mặt Chân Ninh treo lên nụ cười.

Mấy ngày nay ăn thức ăn Chân Diệu làm, khẩu vị càng ngày càng tốt, đến bây giờ lại mơ hồ ngóng trông đến lúc dùng cơm rồi.

Chân Diệu mang theo hộp cơm tinh xảo đi vào.

Đây là hộp cơm hai lớp, giữa hai lớp rỗng, đổ nước nóng vào, dù trời lạnh thế này thì đồ ăn bên trong vẫn còn nóng hôi hổi .

“Hôm nay Tứ muội làm món ngon gì vậy ?” Giọng điệu Chân Ninh hiếm khi dí dỏm lên .

Mặc dù tính tình không hợp lắm, nhưng nhắc đến thức ăn, Chân Diệu vẫn rất vui vẻ, cười híp mắt nói: “Là bánh bao gà xé tàu hủ ky, còn có cháo gạo, Đại tỷ nhân lúc còn nóng nếm thử đi.”

“Tứ muội cùng ăn một chút đi, ăn một mình rất chán.”

“Vâng.”

Tỷ muội hai người cùng nhau dùng cơm, trong nhà đốt địa long, không lâu sau chóp mũi đã đổ mồ hôi.

Thúy Nùng hầu hạ hai người rửa mặt.

Một nha hoàn áo xanh đi vào: “Đại nãi nãi, người phủ Kiến An Bá tới, bảo là muốn đón Tứ cô nương trở về.”

Trong lòng Chân Ninh nặng nề.

Đang yên đang lành sao lại muốn đón Tứ muội về? Chẳng lẽ Bá phủ đã xảy ra chuyện gì?

Trên mặt bình tĩnh nói: “Phái ai tới đón , có nói là chuyện gì không?”

“Vị ma ma kia tự xưng họ Vương, cũng không nói có chuyện gì, chỉ nói lão phu nhân Kiến An Bá muốn gặp Tứ cô nương, xin Tứ cô nương bây giờ về ngay.”

Chân Diệu có chút bất an, nhìn Chân Ninh.

Chân Ninh lộ ra khuôn mặt tươi cười trấn an: “Tổ mẫu đã nhớ muội thế rồi, nếu như thế, Tứ muội, muội hãy về trước đi, mấy ngày nay làm phiền muội.”

“Thúy Nùng, mang bộ đồ trang sức điểm thúy khảm kim cương được đặt trong hộp gỗ lê khắc hoa ra đây.”

Thúy Nùng do dự một chút, xoay người đi lấy.

“Tứ muội, muội chăm sóc tỷ tỷ nhiều ngày, tỷ tỷ không có gì tốt cảm ơn muội, bộ đồ trang sức này muội cầm lấy mang tạm đi.”

“Đa tạ Đại tỷ.” Nghĩ tới người phủ Kiến An Bá bỗng nhiên gọi nàng trở về, Chân Diệu cũng không có tâm tư mà từ chối, nói cám ơn, không kịp thu dọn hành lý đã vội vã lên xe ngựa Bá phủ phái tới.

“Vương ma ma, trong nhà có việc gì?”

Sắc mặt Vương ma ma căng thẳng: “Tứ cô nương, lão nô nói, nhưng ngài không được sốt ruột.”

“Rốt cuộc là sao vậy?” Trong lòng Chân Diệu hồi hộp một chút.

“Là Tam thái thái. . . . . . bị bệnh. . . . . .”

Chân Diệu bỗng dưng mở to mắt: “Mẹ ta bị bệnh, làm sao lại thế?”

Thấy Vương ma ma không nói, nàng vội ổn định tâm thần lại một chút rồi hỏi: “Là bệnh gì? Có nghiêm trọng không?”

Vương ma ma muốn nói lại thôi, cuối cùng thở dài: “Tứ cô nương, chờ ngài về phủ là hiểu thôi.”

Chân Diệu nghe thế trong lòng rét run, mở miệng rồi lại thôi: “Mẹ ta, bà ——”

Nàng muốn hỏi một câu là bị bệnh thật sao, hay là đã ——

Nhưng cũng không dám hỏi tiếp.

Trong lúc sống một ngày như một năm, cuối cùng cũng nhìn thấy cánh cổng vô cùng quen thuộc.

Chân Diệu nhảy thẳng xuống xe ngựa, xách váy chạy vội.

Thở hồng hộc vọt vào Ninh Thọ Đường, thấy lão phu nhân và bọn nha hoàn cũng không có biến hóa rõ rệt, nàng âm thầm khẽ thở phào nhẹ nhỏm, cố lấy dũng khí hỏi: “Tổ mẫu, nghe nói mẹ cháu bị bệnh, phải không ạ?”

Đưa mắt ra hiệu tất cả nha hoàn lui ra ngoài, Lão phu nhân mới thở dài, đưa tay vuốt sợi tóc rối của Chân Diệu nói: “Mẹ cháu, nàng —— treo cổ tự vẫn.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, ngoung1412, sweetthanks, thienly, yuriashakira
     
Có bài mới 23.12.2016, 08:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Chương 130: Kinh hồn

Chân Diệu ngây cẩn cả người, đôi mắt to nhanh chóng ầng ậc nước mắt.

Lão phu nhân thấy thế vội nói: “May mà được cứu về rồi, có điều tình hình trước mắt không được tốt lắm.”

Tim Chân Diệu bỗng chốc như từ đáy cốc bay lên, nhảy dồn dập thình thịch.

Vừa khóc vừa cười nói: “Tổ mẫu, ngài hù chết cháu rồi.”

Lão phu nhân sờ sờ mặt nàng: “Mau đi thăm mẹ cháu chút đi.”

Chân Diệu đứng lên đi ra ngoài, lại dừng lại, quay đầu lại nhìn lão phu nhân: “Tổ mẫu, vì sao mẹ cháu ——”

Lão phu nhân trầm mặc không nói.

“Là bởi vì phụ thân sao?” Chân Diệu thử hỏi.

Lão phu nhân liếc nàng một cái, lắc đầu: “Việc này không liên quan đến chuyện phụ thân cháu, còn nguyên do cụ thể, chờ cháu gặp mẹ rồi nói sau.”

“Vậy cháu đến Hòa Phong Uyển trước vậy.” Chân Diệu vén rèm đi ra ngoài.

Người đã đi xa, lão phu nhân nhìn mành vải vẫn còn đong đưa mà thở dài.

Tương lai trong phủ này gay go rồi.

Chân Diệu vào phòng, chỉ thấy Ôn thị mặc một bộ quần áo trong màu ánh trăng, đắp chăn nằm trên giường. Ôn Nhã Hàm ngồi bên cạnh, nghe tiếng nhìn ra thì hai mắt đỏ bừng, dung nhan trắng bệch dọa người giật mình.

Chân Diệu đi nhanh sang vài bước, ngồi xuống mép giường cầm chặt tay Ôn thị, khẽ gọi nói: “Mẹ, mẹ tỉnh lại đi, Diệu Nhi về rồi đây.”

Ánh mắt dời xuống, rơi xuống cẩn cổ Ôn thị.

Một vết đỏ hằn sâu nhìn thấy mà giật mình.

Dường như nghe được tiếng Chân Diệu, mi mắt Ôn thị run rẩy, sau đó chậm rãi mở mắt.

“Mẹ.” Chân Diệu nở một nụ cười thật tươi, “Mẹ không sao chứ?”

Ôn thị trìu mến nhìn Chân Diệu, lắc đầu, nhưng không mở miệng nổi một chữ.

“Tứ cô nương, thái thái bị thương cuống họng, hiện giờ vẫn chưa mở miệng được.”

Chân Diệu cầm tay Ôn thị, an ủi: “Mẹ, không sao rồi, người nghỉ ngơi điều dưỡng mấy ngày là khỏe cả thôi.”

Đang ở trước mặt Ôn thị, lại không hỏi nổi rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.

Ôn thị hơi gắng gượng dùng chút sức, cầm ngược lại tay Chân Diệu, ánh mắt nhìn nàng ngoại trừ thương tiếc, còn có xin lỗi.

Chân Diệu ôm lấy cánh tay Ôn thị, mềm giọng nói: “Mẹ! Sau này mẹ không nên làm chuyện ngốc như thế, dù sao cũng phải suy nghĩ một chút, mẹ còn có huynh muội ba người chúng con, còn có Lôi ca nhi nữa. Miễn người còn sống là còn có hi vọng, nếu nhắm mắt rồi sẽ không còn gì nữa.”

Ôn thị ngưng mắt nhìn Chân Diệu, khẽ gật đầu một cái.

Dường như vì mệt mỏi, mà chỉ chốc lát sau lại nhắm hai mắt lại.

Chân Diệu thấy thế đứng dậy, nhét lại góc chăn cho bà. Sau đó nhìn về phía Ôn Nhã Hàm: “Tam biểu tỷ, có thể trò chuyện cùng muội hay không?”

Từ lúc Chân Diệu đi vào, cả người Ôn Nhã Hàm đều cứng ngắc. Khi nghe lời này, sắc mặt lại càng khó coi, trầm mặc chốc lát, trong mắt xẹt qua sự quyết tuyệt, rồi gật đầu.

Mở miệng nói giọng đã khàn khàn : “Nhị biểu muội, sang phòng kế bên được không?”

Chân Diệu gật đầu.

Vào phòng kế, đóng lại cửa, Ôn Nhã Hàm bỗng nhiên quỳ xuống.

Chân Diệu sợ hết hồn, tránh sang một bên hỏi: “Tam biểu tỷ, tỷ làm cái gì vậy?”

Ôn Nhã Hàm quỳ thẳng tắp, phát ra hơi thở bi thương tuyệt vọng, ngay cả không khí quanh thân nàng đều đông cứng lại.

“Tam biểu tỷ, có lời gì tỷ cứ đứng dậy, từ từ nói đi.” Chân Diệu đi tới đỡ nàng.

Ôn Nhã Hàm không động đậy, đã mở miệng: “Nhị biểu muội, cô nghĩ không thông, đều là do ta và muội muội sai.”

“Tại sao?” Chân Diệu nghe thế như bị lọt vào trong sương mù.

Ôn thị đối đãi tỷ muội các nàng như nữ nhi của mình, cho dù thật sự làm chuyện sai gì, cũng sẽ không trở thành tự mình đi đến tuyệt lộ.

Phải biết rằng ngay cả khi nguyên chủ lôi kéo La Thiên Trình nhảy sông tự vẫn, Ôn thị vẫn còn chuẩn bị đủ tinh thần để che chở kìa.

“Là Nhã Kỳ bị quỷ mê tâm, có quan hệ vợ chồng với Đại biểu ca!” Ôn Nhã Hàm nói ra lời nói này , giống như đã dùng hết toàn bộ khí lực, cả người đều chán chường đi.

Chân Diệu như bị sét đánh, cả nửa ngày cũng không phục hồi được tinh thần.

Ôn Nhã Hàm rũ tầm mắt nhìn chằm chằm xuống đất: “Nhị biểu muội, muội yên tâm, ta sẽ cho cô, cho biểu ca biểu tẩu một công đạo. Muội trở về chăm sóc cho cô, ta cũng yên tâm rồi.”

Lại thấy Chân Diệu đột nhiên xoay người, bỏ lại một câu nói: “Ta đi tìm Đại ca.”

Ầm, tiếng đóng cửa truyền đến, vì dùng sức quá mạnh mà cửa bật lại nửa khép nửa hở.

Ôn Nhã Hàm quỳ gối dưới mặt đất lạnh băng, bất động thật lâu.

Chân Diệu cảm thấy tất cả chuyện này đều cực kỳ hoang đường.

Giống như nàng đang nằm mơ.

Nàng đi đến phủ Công chúa một chuyến, mẫu thân tự vẫn, biểu muội và ca ca ruột ngủ với nhau.

Vậy Đại tẩu đâu, Lôi ca nhi đâu?

Không, dù là nằm mơ cũng không buồn nôn như vậy, không khiến người ta —— tuyệt vọng như vậy.

Nước mắt bất tri bất giác trào ra, làm nhòa hai mắt.

Lại cảm thấy trước mắt tối sầm, đụng vào lòng một người.

“Tứ biểu muội?”

Mùi hương dường như mang theo mùi trúc xanh nhàn nhạt truyền đến.

Chân Diệu ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mơ hồ, lấy mu bàn tay gạt hỗn loạn mới nhìn rõ trước mắt là ai.

Tưởng Thần lại bị bộ dạng Chân Diệu dọa đến mức trong lòng hoảng hốt, không tự chủ vây người trong lòng càng chặt hơn: “Tứ biểu muội, muội làm sao vậy?”

Chân Diệu phục hồi tinh thần, ánh mắt rơi vào trên tay Tưởng Thần.

Tưởng Thần như bị lửa đốt mà buông tay.

“Tưởng biểu ca.” Chân Diệu vốn định cười cười, nhưng vừa mở miệng, nước mắt lại rơi như mưa.

Tưởng Thần có chút hoảng hốt, lấy chiếc khăn tay trắng noãn ra vụng về lau nước mắt cho nàng, lại không biết nói gì cho phải.

Vẫn là Chân Diệu khôi phục bình tĩnh trước, nhận lấy khăn xoa xoa, miễn cưỡng nhếch nhếch khóe miệng: “Đa tạ Tưởng biểu ca. Sao Tưởng biểu ca lại ở đây?”

Tưởng Thần lo lắng nhìn Chân Diệu, nói: “Hôm nay Hoán biểu ca không đi học, nói là bị bệnh, nên ta tới xem một chút.”

“Đại ca bị bệnh?” Vẻ mặt Chân Diệu có chút kỳ dị, cười lạnh nói, “Biểu ca có biết đại ca bị bệnh gì không?”

Tưởng Thần lắc đầu: “Việc này huynh không biết, sắc mặt huynh ấy rất kém. Biểu muội cũng đến thăm Hoán biểu ca ư?”

Chân Diệu lúc này mới nhớ tới, chuyện gièm pha như vậy, chắc chắn phải gạt đại đa số người trong phủ rồi.

Âm thầm hít vào một hơi, mới nói: “Đúng vậy, nghe nói Đại ca bị bệnh, muội có phần nóng lòng, lại khiến biểu ca chê cười rồi.”

“Ta không cười muội đâu.” Tưởng Thần dịu dàng cười cười.

“Vậy muội đi trước đây.” Chân Diệu khẽ khuỵu người, dịch người đi qua.

Tưởng Thần đứng ở đó, cho đến khi không còn nhìn thấy bóng lưng kia, mới yên lặng đi tới tiền viện.

Trải qua chuyện gián đoạn này, Chân Diệu đã hoàn toàn khôi phục bình tĩnh.

Nếu chuyện đã xảy ra, bối rối cũng không giải quyết được bất cứ vấn đề gì.

Đưa tay sửa sang lại sợi tóc hơi loạn, nàng bỗng nhiên dừng lại.

Nàng vẫn đang cầm khăn tay của Tưởng Thần trong tay.

Bỏ thì không được, giữ lại càng không thỏa đáng, nghĩ nghĩ rồi vẫn cất vào, chờ sau khi giặt xong lại đưa sang trả.

“Tứ cô nương.” Nha hoàn Thanh Liên Cư thấy Chân Diệu tới, bèn chào hỏi.

“Đại gia đâu?”

“Đại gia nghỉ ngơi ở thư phòng.”

Chân Diệu nhấc chân đi tới thư phòng. Gõ cửa, một lúc lâu sau mới truyền tới một giọng nói: “Ai?”

“Đại ca, là muội.”

Bên trong lại không lên tiếng.

“Đại ca, muội vào đây?”

Hồi lâu, tiếng cười khổ truyền đến: “Tứ muội, đừng vào, Đại ca không còn mặt mũi nào gặp muội.”

“Đại ca, huynh dám làm không dám chịu sao? Trốn tránh như vậy thì là gì?”

“Trốn tránh? Ta thật sự muốn trốn tránh, nhắm mắt không biết gì hết hẳn là tốt, nhưng còn có Đại tẩu và cháu trai muội trốn tránh thế nào? Muốn đối mặt, nhưng hận không thể kết thúc bản thân!” Giọng nói bên trong nhẹ đi, nhưng Chân Diệu lại nghe được rõ ràng, “Tứ muội. Chừa cho Đại ca chút mặt mũi, đừng ép ta được không?”

Chân Diệu đều sắp nôn chết rồi.

Giằng co cả buổi, nàng càng ngày càng rối mù lên. Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy!

“Đại ca, vậy muội về trước. Chỉ là bất luận thế nào huynh đều phải nghĩ đến Đại tẩu. E rằng tẩu ấy là người khó chịu nhất đấy.”

Còn có mẫu thân.

Lời này, Chân Diệu lại không dám nói ra kích thích Chân Hoán.

Nếu Chân Hoán lại có chuyện gì thật, thì Tam phòng quả thật phải sập trời mất.

Nàng đã hiểu tại sao mẫu thân lại bị bức phải đi đến tuyệt lộ.

Cháu gái dốc toàn lực bảo vệ, hứa với nhà mẹ đẻ sẽ chăm sóc thật tốt lại có đầu đuôi với con trai ruột của mình.

Chuyện này thu xếp thế nào đây?

Đưa cho đại ca làm thiếp sao?

Một người con gái nguyên vẹn lại trở thành tiểu thiếp của cháu trai mình. Nhà ngoại làm sao tiếp nhận?

Mẫu thân lại phải đối mặt với lời đồn trong Bá phủ, thậm chí cả kinh thành như thế nào?

Sau này ngày ngày nhìn đứa cháu gái trở thành thiếp lắc lư trước mặt, bà làm thế nào sống chung được?

Đổi lại bất cứ ai, sợ rằng cũng sẽ tuyệt vọng cực độ mà nhắm mắt không quan tâm đến cục diện rối rắm này.

Chân Diệu nghĩ đến Ôn thị, lại bắt đầu đau lòng.

“Ngọc Nhi, Đại nãi nãi đâu?”

Ngọc Nhi thấy là Chân Diệu, đôi mắt chứa ủy khuất: “Hôm qua Đại nãi nãi cả đêm không ngủ, hiện tại đang nghỉ ngơi ở noãn các.”

“Ngọc Nhi, ngươi đi theo ta.” Chân Diệu rời khỏi hành lang, đi về phía sân nhỏ.

Mấy đóa thủy liên trồng trong mấy cái vạc lớn đã dọn dẹp sạch sẽ từ lâu, nước trong vắt, dưới đáy vạc trải một lớp đá cuội đủ loại màu sắc, khiến nó có một phen nhã trí khác.

“Ngọc Nhi, ngươi là thiếp thân nha hoàn của Đại nãi nãi, chắc hẳn rõ chuyện này nhất, kể lại cho ta một chút đi.”

“Tứ cô nương ——” Ngọc Nhi có phần khó xử, “Nói những thứ này, chỉ sợ bẩn tai ngài.”

Chân Diệu cười cười: “Bảo ngươi nói, ngươi cứ nói đi. Tai ta cũng không phải nặn bằng bột mà dễ dàng bị bẩn đâu.”

Ngọc Nhi cũng rất bứt rứt rồi, thấy Chân Diệu kiên trì, thế là kể đến chuyện mình biết được: “Đại nãi nãi từ sau khi sinh vẫn rong kinh không sạch, mời Kỷ nương tử đến xem, Kỷ nương tử nói ít nhất phải một hai năm mới có thể hết. Đại nãi nãi cảm thấy có lỗi với đại gia, rồi thương lượng cùng đại gia, để Hỉ Nhi trong phòng ngài ấy. Vốn Đại gia không đồng ý, nhưng Đại nãi nãi lấy cái chết bức bách, Đại gia mới đồng ý. Nhưng ai biết, ai biết ——”

“Như thế nào?”

“Nô tỳ cũng không biết rõ ràng cụ thể lắm, chỉ sợ ngay cả Đại gia và Đại nãi nãi bây giờ cũng mơ hồ không rõ. Hôm qua Đại nãi nãi muốn Hỉ Nhi hầu hạ đại gia buổi tối, có thể Đại gia không được tự nhiên, đã uống chút rượu. Ai biết sáng nay tỉnh lại, Hỉ Nhi lại trở thành biểu cô nương!”

Nói tới đây, Ngọc Nhi hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Vừa xảy ra tai họa này, chẳng những Đại nãi nãi mọi người đều lờ mờ, hơn nữa Đại gia lại tức giận đến mức phun một ngụm máu tại chỗ, nhốt mình vào thư phòng chưa từng đi ra ngoài.

“Tứ biểu muội. . . . . .” Chân Diệu lẩm bẩm nói, hung hăng  cắn môi dưới.

Nàng mới mười ba tuổi, tại sao phải làm ra loại chuyện hại người hại mình này chứ!

Khó trách Nhị biểu tỷ thấy mình đã quỳ xuống, nói muốn cho mọi người một công đạo.

Nghĩ tới đây, trong lòng nàng căng thẳng.

Lòng tự ái của Ôn Nhã Hàm rất mạnh, muội muội ruột làm ra chuyện này, nàng ấy làm sao cho mọi người một công đạo?

Nghĩ đi nghĩ lại, sắc mặt Chân Diệu thay đổi, không kịp nói chuyện co chân chạy ra ngoài.

“Tứ cô nương ——” Ngọc Nhi gọi một tiếng, nhưng sớm không còn thấy bóng người đâu.

Chân Diệu chạy như bay đến Trầm Hương Uyển, hỏi Tước Nhi đang đến đón: “Tứ biểu cô nương ở đâu?”

“Đang ở trong phòng của nàng ấy, vừa rồi Tam biểu cô nương còn đi vào. Cô nương, ngài trở về lúc nào vậy?”

Chân Diệu không kịp trả lời, đi thẳng đến gian phòng Ôn Nhã Kỳ, đẩy cửa thì thấy khóa trái. Nàng trực tiếp đạp cửa ra.

Tình cảnh bên trong khiến nàng kinh hãi đến hồn phi phách tán.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Tiểu Nghiên, bingo2534, caothetai, ngoung1412, thanh.truc.thai, thienly, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bvan123, hanayuki001, Mysunshine.htt, Niu kinh, Phuongphuong3, song giang, tinh thanh, Tiểu Rea và 402 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1000 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 888 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.