Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 23.12.2016, 08:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 126: Anh hùng cứu mỹ nhân.

Edit: Mị Mị

Beta: Sakura

La Thiên Trình chậm rãi mở mắt ra.

“Thế tử” Khởi Nguyệt đứng bên cạnh giường, vẻ mặt thấp thỏm không yên.

Thấy nàng ăn mặc chỉnh tề, La Thiên Trình thỏa mãn gật đầu, sau đó liền đứng lên.

“Thế tử, hầu gái hầu hạ ngài rửa mặt.”

“Không cần.” La Thiên Trình điều chỉnh lại quần áo xong xuôi, mới liếc qua nhìn nàng một cái thật sâu, “Khởi Nguyệt, ngươi là người thông minh, biết rõ nên làm thế nào.”

“Dạ.” Khởi Nguyệt cuối thấp đầu.

La Thiên Trình đi nhanh ra ngoài, nhàn nhạt bỏ lại một câu: “Về sau, ta sẽ thường xuyên tới đây.”

Cửa mở ra, gió đầu mùa đông thổi vào làm cho không khí ám muội trong phòng cũng theo đó mà tản ra.

Bóng người kia đã sớm không thấy đâu.

Khởi Nguyệt thu hồi ánh mắt, trong lòng vừa chua xót xen lẫn chút vui mừng.

Vui chính là mình thành công rồi, không có ỷ vào việc Thế tử đang trên giường của mình mà dây dưa lung tung.

Rõ ràng Thế tử không muốn cho mọi người biết hiện tại hắn không muốn đụng chạm vào người nữ nhân đấy, cho nên về sau chắc chắn Thế tử sẽ chỉ đến nơi này, để cho nàng che lấp.

Như vậy nàng sẽ là người đứng đầu trong các thông phòng, nói cho chính xác chính là đợi Đại nãi nãi vào cửa, không chừng Thế tử thương tiếc sẽ cân nhắc cho nàng làm thiếp là cũng có thể đấy.

Chua xót chính là nếu Thế tử vẫn một mực không đụng chạm đến mình, tương lai làm sao có được đứa bé để thủ thân đây?

Thiếp thất không có con, cũng giống như lục bình không có rễ, chỉ cần chủ tử  nói một câu đưa cho người bên ngoài đều là chuyện rất thường thấy.

Khởi Nguyệt vò khăn xoắn xuýt cả buổi, rốt cuộc mới lộ ra khuôn mặt tươi cười.

Thế tử không phải là không được đấy, lại còn trẻ như vậy, về sau nhiều lần như thế nàng tin sẽ có thời điểm hắn nhịn không được.

Mà điều nàng cần làm, phải nhẫn nại chờ đợi.

Lui một vạn bước, cho dù Thế tử không chạm đến nàng, tốt xấu cũng sẽ cho nàng tiến vào cửa, vẫn khá hơn mấy người kia đang trông chờ mòn mắt.

Hiện tại trong mắt người ngoài nàng được Thế tử sủng ái, đủ để cuộc sống nàng trôi qua êm đềm chút ít.

Tất cả hạ nhân trong phủ, có người nào không lấy cao giẫm thấp.

Đem toàn bộ đống ra đang bừa bộn trên giường tháo xuống, ôm đi ra ngoài.

“Ôi! Khởi Nguyệt tỷ tỷ, gọi Vương bà tử tới thu là được rồi. cần gì phải tự thân ôm đi như vậy chứ?”

Mấy người cùng ở Tây Viên đêm qua đều không ngủ được ngon giấc, nên sớm tụ tập ngoài hành lang nói chuyện phiếm, ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía cánh cửa phòng bị các nàng nhìn chằm chằm nguyên mộtt đêm.

Thấy Khởi Nguyệt ôm ra giường đi ra, ai cũng đỏ mắt.

Quả nhiên đêm qua Thế tử ngủ với đồ đĩ này!

Mới sáng sớm đã ôm ga giường đi ra chọc vào mắt của các nàng rồi, thật sự rất đáng hận!

Khởi Nguyệt mỉm cười: “ Viễn Sơn muội muội dậy sớm vậy, nhưng khí sắc có vẻ không được tốt. Trước kia ta vẫn tự mình ôm đi, Viễn Sơn muội muội không thấy được đấy thôi.”

Thân phận như các nàng sẽ không có tiểu nha đầu hầu hạ đấy, quần áo tắm rửa xong đều để ở dãy nhà sau chờ Vương bà tử đến thu, rồi gom lại đưa đến phòng giặt giũ.

Nói cho cùng, trước mặt chủ tử thì nha đầu thông phòng không bằng cả đại nha hoàn được sủng ái.

Những đại nha hoàn kia còn có được một tiểu nha hoàn hầu hạ đấy.

Còn các nàng, được chủ tử sủng ái rồi, có thể hãnh diện, nhưng nếu không được chào đón thì các nàng không bằng một nha hoàn!

Khởi Nguyệt hạ quyết tâm lần nữa, di nương là nàng định rồi!

“Hừ, Khởi Nguyệt tỷ tỷ thật đúng là người chịu khó.” Viễn Sơn vẫy khăn, xoay người rời đi.

Mấy người khác mặc dù trong lòng ghen ghét phát cuồng nhưng so với Viễn Sơn vẫn cẩn thận hơn một ít.

Đã lâu rồi Thế tử không tiến vào Tây Viện, lần này tới lại vào phòng Khởi Nguyệt đầu tiên, chuyện này về sau thế nào còn chưa xác định, vạn nhất Khởi Nguyệt được Thế tử sủng ái, tùy tiện ngáng chân các nàng, đến lúc đó thật là chỗ khóc cũng không có.

Lúc này mỗi người đều miễn cưỡng treo nụ cười trên mặt nói vài câu chuyện tào lao. Mới để Khởi Nguyệt rời đi.

La Thiên Trình ra khỏi phủ trấn quốc công, cưỡi ngựa tiến về hướng phủ của trưởng công chúa Chiêu Vân.

Hiện tại thời tiết đã rất lạnh rồi, lúc này mặt trời còn chưa ló ra, trên mặt đất đóng một lớp tuyết dày trắng bóng, cỡi ngựa tốc độ nhanh, gió lạnh giống như đao cắt trên mặt. Lạnh buốt.

La Thiên Trình lại sớm thành thói quen, chẳng những không cảm thấy không khỏe, ngược lại tinh thần còn vô cùng sảng khoái.

Rốt cuộc vẫn tốt hơn rất nhiều lần so với việc tắm nước lạnh đêm qua.

Chỉ là nghĩ lại, hắn cảm thấy có vài phần hoang đường.

Móng ngựa đát đát. Gõ mạnh xuống đá xanh trên mặt đường, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Lúc này phố Thanh Tước đã náo nhiệt hẳn lên.

La Thiên Trình hồn nhiên chưa phát giác ra, cưỡi ngựa sắp gây ra tai nạn, tâm tư lại bay tận trời cao.

Tiếng la khóc của nữ tử truyền đến.

La Thiên Trình hoàn hồn, hình như cơ thể phản ứng nhanh hơn suy nghĩ, lôi kéo dây cương đem ngựa tránh sang một bên.

Con ngựa nâng cao hai chân trước lên, hí dài một tiếng, lỗ mũi vừa thô vừa to phun ra khí trắng, gặp lạnh tạo thành sương mù, giống như hai bạch long nho nhỏ.

Nàng kia cứ như vậy ngã ngồi dưới đất, quần áo mất trật tự, búi tóc cũng bị rơi xuống, thấp  thoáng dưới mái tóc dài, mơ hồ lộ ra một gương mặt tuyệt mĩ.

Ánh mắt La Thiên Trình hơi dừng lại trên quần áo của nữ tử kia.

Quần áo này, chính là đồ tang đấy.

Ba đại hán đuổi tới, một người trong đó râu quai nón đầy mặt, thấy nữ tử liền đi tới kéo lên, hùng hùng hổ hổ nói: “Tiểu nương bì, ngươi cư nhiên dám chạy, còn không cùng ta trở về!”

Nữ tử áo trắng liều mạng giãy dụa: “Không, ta, ta thà chết cũng không đi với các ngươi …”

Người đàn ông dữ tợn cười cười, không chút thương tiếc kéo lấy vạt áo của cô gái:” Không phải ngươi bán mình để chôn cất cha ư, làm gì vẽ vời cho thêm chuyện ra, trực tiếp dùng thân gán nợ là được rồi, dù sao thì lão cha đã thành ma của ngươi sớm tặng ngươi cho bọn ta rồi!”

“Không-“ nữ tử gào lên thê lương, hốt hoảng nhìn xung quanh mới phát hiện thấy La Thiên Trình đang ngồi trên ngựa, không biết lôi đâu ra khí lực, đột nhiên đẩy mạnh người đàn ông râu quai nón, bò về phía La Thiên Trình: “Công tử, cầu ngài cứu ta—“

La Thiên Trình nắm chặt dây cương, con ngựa đã yên tĩnh trở lại.

Nàng kia đại khái là đang luống cuống, thấy cứu tinh ngồi trên lưng ngựa gần trong gang tấc, nên ôm chầm lấy chân ngựa.

Con ngựa lại chấn kinh lần nữa, giơ chân đá vào người cô gái nọ.

Người vây xem phát ra tiếng kinh hô, người nhát gan còn lấy tay che mắt không dám nhìn tiếp thảm trạng sẽ phát sinh.

Ngay cả mấy đại hán đuổi theo cô gái đều ngây người quên mất động tác, cứ như vậy ngơ ngác nhìn qua.

Trong chớp mắt, La Thiên Trình nhảy người lên.

Một bộ quần áo đen tạo nên vòng cung ưu mỹ trong không trung, tay áo tung bay người đã rơi xuống đất, nẳm cả người cô gái áo trắng xoay vài vòng mới dừng lại một chỗ trống bên cạnh.

Trong mũi con ngựa phát ra tiếng phì phì, móng trước rơi xuống đất.

Tràng diện yên tĩnh trong chốc lát rồi bộc phát ra tiếng trầm trồ khen ngợi.

Những người vừa mở to mắt chứng kiến được màn anh hùng cứu mỹ nhân này càng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Trong đám người, một nam tử mặc áo tím cười cười: “ La thế tử thật sự càng ngày càng có bản lĩnh, hâm mộ quá đi.”

Nam tử áo đỏ sẫm cười nói: “ Thân thủ La thế tử quả thật càng ngày càng tốt, chỉ sợ cùng ta cũng không sai biệt lắm.”

“Khục khục.” nam tử áo tím dùng ho khan để che dấu vẻ vui mừng trong đáy mắt, ánh mắt lại rơi vào đám người trước mắt.

“Công tử, cám… cám ơn— “ sắc mặt nữ tử áo trắng đỏ ửng. Đôi mắt long lanh nước mắt dừng tại nam tử đang ôm nàng trong ngực.

Lại thấy thân thể chợt động, đôi tay đang ôm nàng đã buông ra.

“Cô nương hãy đứng đắn hơn chút ít, không phải cái gì cũng có thể tùy tiện ôm.”

Nếu con ngựa bị kinh hách rồi làm bị thương người đi đường, trách nhiệm này ai đến gánh?

Tâm tình buổi sáng đang tốt đẹp của La Thiên Trình bị phá hủy nên mặt mày hắn càng thêm lạnh nhạt.

Khuôn mặt tuyệt mỹ của nữ tử áo trắng trướng đến đỏ bừng, giống như hoa đào nở rộ từng mảng lớn mảng lớn, lại khiến cho mọi người xung quanh say mê, giọng nói càng thêm mềm mại: “Công tử, do… do ta nhất thời luống cuống.”

Nói xong nước mắt trào ra, lại không phải kiểu hình tượng nước mắt giàn giụa, mà là kiểu từng giọt từng giọt như trân châu thay nhau lăn xuống khuôn mặt trắng nõn, giống như mưa xuân rơi vào hoa sen trắng, đẹp đẽ tinh khiết.

“Được rồi, đừng khóc sướt mướt nữa, tranh thủ thời gian cùng lão tử trở về.” nam tử có râu giống như mới tỉnh mộng, hướng về phía nữ tử.

Thân thể nữ tử run lên, mắt mở to sợ hãi, vô ý thức nắm lấy tay áo của La Thiên Trình: “ Công tử. Cầu ngài cứu ta—“

La Thiên Trình nhích người tránh sang một bên, ánh mắt rơi vào trên người nam tử có râu.

Đại khái là thấy cách ăn mặc của La Thiên Trình không phú thì quý nên nam tử có râu thu liễm khí thế hơn vài phần: “Công tử, khuyên ngài chớ nên xen vào việc của người khác. Cha của cô nương này thiếu bạc của chúng ta, hôm nay hắn chết rồi, nên chúng ta chỉ có thể lấy cô nương này để gán nợ–“

Đang nói, tay áo của hắn đã bị người bên cạnh kéo mạnh. Trên mặt hiện rõ vẻ sợ hãi hạ giọng nói :” Đại ca, đi mau, vị công tử này là quan gia của Ngũ thành binh mã tư!”

Mặc dù người này đã cố ý hạ giọng xuống thấp nhất, nhưng không biết có phải là giọng nói trời sinh của hắn vốn dĩ lớn hay không  mà lời này vẫn bị rất nhiều người nghe được.

Sắc mặt nam tử có râu thay đổi, không dám nhìn La Thiên Trình nữa. Hung hăng trừng nữ tử áo trắng: “Tiểu nương bì, hôm nay coi như số ngươi gặp may, đợi qua ngày khác lại tới tìm ngươi, đến lúc đó nếu ngươi giao không ra bạc, thì phải ngoan ngoãn theo lão tử đi Sở Tiêu các!”

Du côn sợ quan sai. Mấy người rối loạn vội vàng rời đi.

Thần sắc nữ tử buông lỏng, quỳ bịch xuống đất:” Đa tạ ân cứu mạng của công tử, đa tạ ân cứu mạng của công tử.”

Tiếng bàn luận xôn xao vang lên trong đám người, có nghị luận thân phận của La Thiên Trình, có tán dương nghĩa cử của hắn.”

Hai người Lục hoàng tử thì cười tủm tỉm xem náo nhiệt.

La Thiên Trình cũng không thích bị người ta vây xem, có thể thấy mọi người vẫn như trước không giải tán, dường như còn muốn nhìn kết cục đại đoàn viên mới cảm thấy mỹ mãn, hắn âm thầm cắn răng, rồi nói: “Bao nhiêu bạc?”

“Dạ?” nữ tử ngẩn người.

“Ngươi thiếu bọn hắn bao nhiêu bạc?”

“Năm mươi lượng… “ nữ tử xấu hổ cúi đầu.

Một tấm ngân phiếu bay vào trong tay nữ tử.

“ Ngân phiếu này, coi như thay con ngựa của tại hạ an ủi cô nương.” La Thiên Trình nói xong, ôm quyền hướng về phía nữ tử rồi dắt ngựa xoay người rời đi.

Nữ tử lại đuổi theo: “Công tử —“

“Sao?”

Nữ tử hơi đỏ mặt cúi đầu: “Công tử đã mua ta, ta đây chính là người của công tử rồi, làm nô tỳ cũng có thể, chỉ cầu công tử cho ta đi theo ngài.”

La Thiên Trình nhíu mày: “Tại hạ đã từng nói qua rồi, bạc này là thay ngựa của ta an ủi cô nương đấy, chứ không phải mua ngươi.”

“Công tử, ngài ra bạc, chính là mua ta, sống chết của nô tỳ sau này đều phụ thuộc vào ngài, cầu ngài đừng bỏ lại ta.”

Giọng nói nữ tử mềm mại, khuôn mặt tuyệt mỹ, thấy nàng đau khổ khẩn cầu như vậy nên người xung quanh đều lên tiếng khích lệ.”

“Vị công tử này, ngài đã ra bạc, thì hãy mang cô nương này theo đi, bằng không chẳng phải bị lỗ sao.”

“Quan gia, nếu ngài không dẫn theo vị cô nương này, đợi đến lúc bọn người kia tới, vị cô nương này khó tránh khỏi tai ương a!”



“Cô nương, tại hạ nói lại lần nữa, bạc vừa rồi không phải để mua ngươi, tại hạ còn có việc, cáo từ.”

“Công tử—“ nữ tử muốn giơ tay kéo ống tay áo La Thiên Trình.

La Thiên Trình nhẹ nhàng linh hoạt tránh đi, sắc mặt lạnh lùng.

Nữ tử lại quỳ bịch xuống đất: “Công tử, ta không thể vô cớ lấy bạc của ngài, ngài từ bi thì mang nô tỳ đi chung với, việc gì nô tỳ cũng làm được.”

La Thiên Trình nhíu mày: “không thể lấy không bạc của ta? Bằng không thì chính là mua ngươi?”

Nữ tử kiên quyết gật đầu.

La Thiên Trình cúi người thò tay

Sắc mặt nữ tử vui vẻ, ẩn ý đưa tình vươn tay ra.

Chỉ thấy ngón tay thon dài như trúc nhẹ nhàng nhặt tấm ngân phiếu lên, sau đó đứng dậy lên ngựa, đi không thèm quay đầu lại.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 23.12.2016, 08:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Chương 126: Tương kiến.

“La thế tử.”

Hai người Lục hoàng tử đi theo lên.

La Thiên Trình ghìm chặt dây cương quay người, có chút kinh ngạc: “Lục hoàng tử, Tiêu thế tử?”

Đôi mắt hẹp dài của Lục hoàng tử tràn đầy vui vẻ: “La thế tử thật là người không hiểu phong tình mà.”

La Thiên Trình cười cười, cũng không phản bác.

Tiêu  thế tử lại có chút không đồng ý: “La thế  tử không muốn biết, kết cục của nàng kia như thế nào khi ngươi thu hồi lại ngân phiếu sao?”

“Ách, chắc là có người khác ra bạc mua nàng?” La Thiên Trình cẩn thận nghĩ nghĩ, rồi gật đầu chắc chắn “Vị cô nương kia có chút tư sắc, có lẽ chỉ với năm mươi lượng bạc sẽ có nhiều người nguyện ý đưa ra đấy.”

“La thế tử thật sự không lo lắng vị cô nương kia lại rơi vào miệng cọp sao?”

La Thiên Trình nhíu mày, buồn cười nói: “Tiêu thế tử cũng nhìn thấy rồi đấy, nàng kia vốn dĩ ưa thích bán mình làm nô, mà nhà của ta thì thừa nha hoàn, đã như vậy sao không nhường cơ hội lại cho người khác? Lại nói—“

“Nói gì nữa?”

“Hôm nay bạc ta mang theo cũng không nhiều lắm.” La Thiên Trình thản nhiên nói.

“Ha ha..” Lục hoàng tử khẽ cười một tiếng, sau đó hỏi “La thế tử chuẩn bị đi đâu thế?”

“Ách, hẹn uống rượu với Hàn nhị công tử.”

“La thế tử không nói thì ta đã quên, phủ Công Chúa nổi tiếng có vài cây mai lâu năm mỗi lần nở hoa đều rất sớm và đẹp, hôm nay đã nở rồi sao? Thưởng mai uống rượu là chuyện vui, nếu không ngại có thể cho chúng ta góp vui với nhé?” mắt Lục Hoàng tử lóe sáng.

“Có Lục Hoàng tử đi chung, dĩ nhiên rất vui.”

Ba người cỡi ngựa, hướng về phía phủ Trưởng Công chúa Chiêu Vân.

Chân Diệu trong phủ Trưởng Công chúa, đôi mắt rưng rưng, không thể làm gì khác chỉ đành nhìn qua Huyện chủ Trọng Hỉ.

Trời lạnh như vậy, trời còn chưa sáng đã bị lôi từ trong chăn ấm ra đánh cờ, đây rốt cuộc là vì cái gì a!

Nhất định là cách nàng tỉnh lại không đúng.

Huyện chủ Trọng Hỉ không phải là nên cao quý lạnh nhạt, là quý nữ được mọi người say mê ư, vậy người lông mày dựng đứng trước mặt nàng là ai?

“Chân Diệu, ta đã nhường cho ngươi mười quân cờ, vậy mà ngươi còn có thể thua thảm như vậy. thật sự là, thật sự là gỗ mục không thể điêu mà!”

Chân Diệu lộ ra nụ cười sáng lạn, túm lấy ống tay áo của Trọng Hỉ, không hề xấu hổ nói: “Huyện chủ, thỉnh buông tha cho gỗ mục đi mà.”

Làm người ai cũng phải có chuyên môn của mình, đến cùng Huyện Chủ có hiểu hay không đây?

Không thể bắt trứng gà biết bay, heo mẹ leo cây, đây không phải là lừa người sao?

Ánh mắt khẩn cầu mãnh liệt của Chân Diệu khiến cho Huyện chủ Trọng Hỉ giật mình, vẻ mặt dịu xuống.

Chân Diệu thầm kín nhẹ nhàng thở ra,

Cuối cùng cũng được tha rồi.

Chỉ thấy Huyện chủ Trọng Hỉ lộ ra dáng tươi cười trấn an: “Chân Diệu, thật có lỗi, là do ta quá nóng lòng, để cho gỗ mục nở hoa luôn cần có quá trình, nào có đạo lý chỉ cần mấy ngày đã giống như cây khô gặp xuân chứ.”

Nụ cười của Chân Diệu cứng đờ.

Huyện chủ Trọng Hỉ tiếp tục trấn an: “Dù sao ngươi vẫn còn ở đây ít nhất một tháng, không gấp. Từ từ chúng ta sẽ được.”

Thân thể Chân Diệu lung lay, ngã quỵ.

“Chân Diệu, ngươi sao vậy?” Huyện chủ Trọng Hỉ kéo kéo người vừa ngã xuống mặt bàn.

Chân Diệu tuyệt vọng ngẩng đầu: “Nhất định ta đang ở trong ác mộng, Huyện chủ, phiền toái người lát nữa hãy tới đánh thức ta.”

Chân Diệu vô lực tựa mặt xuống mặt bàn, nên không nhìn thấy vẻ giảo hoạt vui vẻ được Huyện chủ Trọng Hỉ che giấu trong ánh mắt.

“Huyện chủ, Nhị công tử mời ngài đi thưởng mai.” Bích Thúy vén màn đi vào.

Huyện chủ Trọng Hỉ ngồi thẳng lưng, khôi phục thần sắc kiêu căng, thản nhiên nói: “Đã có mai nở hoa rồi hả?”

“Dạ, Nhị công tử nói mới vừa nở hôm qua đấy.” Bích Thúy cung kính trả lời.

Huyện chủ Trọng Hỉ liếc mắt nhìn sắc trời bên ngoài.

Hôm nay đã sang tháng mười một, thời tiết ở kinh thành lúc này chưa có tuyết rơi, nhưng đã rất lạnh rồi.

Nhưng việc đó so với việc đi xem mai nở sớm hơn mai bình thường cả tháng vẫn rất đáng giá đấy.

Huyện chủ Trọng Hỉ liền đứng lên, nhìn Bích Thúy nói: “Đem bình cắm hoa mai Thanh Hoa đi theo, đợi thưởng mai xong sẽ cắm vài nhánh đưa tới chỗ mẫu thân.”

Bích Thúy lên tiếng vâng lời, đi tới Đa bảo các lấy bình cắm mai.

“Chân Diệu, mang theo cờ, chúng ta đi thôi.”

Chân Diệu vừa đứng lên xém chút nữa đã ngã lần nữa.

Huyện chủ. Rốt cuộc ngài có bao nhiêu chấp nhất a, đi thưởng mai còn muốn đem theo quân cờ.

“Huyện chủ, ta không đi đâu, sáng sớm đã tới chỗ ngươi, cũng tới lúc phải về rồi.”

Tuy nói trở về chỗ ở cũng không có việc gì. Nhưng Hàn nhị công tử mời Huyện chủ đi thưởng mai, nàng đi theo xem náo nhiệt làm gì.

Bích Thúy ôm bình cắm mai đi tới, nói: “Huyện chủ, hầu gái quên nói, hôm nay mấy người Lục Hoàng tử, La Thế tử cũng tới.”

Huyện chủ Trong Hỉ tùy ý lấy kiện áo khoác màu hồng tím phủ thêm, thản nhiên nói: Chúng ta đi thưởng mai, chứ không phải đi xem người, ai đến thì có liên quan gì. Chân Diệu, chúng ta đi thôi.”

Nghe thấy La Thiên Trình có ở đây, bản năng Chân Diệu cảm thấy người nọ đến đây là để tìm nàng đấy.

Dù sao theo như lá thư tiến vào phủ trước đó, nàng cũng không nhận ra người nọ đến đây là để thưởng mai uống rượu một cách thuần túy.

Nàng cũng đứng lên theo, bên ngoài bộ quần áo sa  tanh thêu cành hoa màu xanh lá phủ thêm lên áo choàng lông chồn trắng, lúc này mới nói: “Huyện chủ, chúng ta đi thôi.”

Thanh Cáp thẳng thắn, A Loan trầm tĩnh, tới nơi này, bởi vì cân nhắc đến tính tình trong trẻo nhưng lạnh lùng của Huyện chủ, nên Chân Diệu chỉ dẫn theo A Loan tới, còn Thanh Cáp thì vẫn ở lại Trường Nhạc viện, để phòng khi Chân Ninh có chuyện gì thì có thể tới đây truyền tin.

Hai người ôm hai lò sưởi trong tay, từng người dẫn theo một nha hoàn đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, khí lạnh thấu xương ập đến, Chân Diệu nhịn không được rùng mình một cái.

Vốn dĩ ngày nào nàng cũng đều kiên trì rèn luyện, thân thể coi như không tệ, không hiểu vì sao từ giữa năm đến nay lại bị giày vò nhiều lần, đặc biệt là đến mùa xuân, lúc ấy còn chưa phát hiện ra, nhưng đến trời lạnh, bệnh sợ lạnh liền biểu hiện ra ngoài.

May mắn ăn mặc dày.

Chân Diệu hít sâu, thích ứng một lát mới cảm thấy tốt hơn.

“Nơi thưởng mai là đình Ám Hương, vào đó sẽ đỡ lạnh hơn đấy.” Huyện chủ Trọng Hỉ nhàn nhạt nói một câu.

Bước chân Bích Thủy lạc mất một nhịp.

Ngữ khí Huyện chủ mặc dù nhạt, nhưng lời nói quan tâm này… thân là đại nha hoàn đây vẫn là lần đầu tiên nàng nghe Huyện chủ nói với người khác như thế đấy.

Không khỏi âm thầm liếc nhìn Chân Diệu với cái chóp mũi bị đông cứng đến đỏ bừng, thầm nghĩ vị Chân tứ cô nương này làm sao lại lọt được vào mắt xanh của Huyện Chủ nhỉ?

Đi được một lát liền nhìn thấy một tòa đình tứ giác bên cạnh hòn non bộ, bốn phía treo màn lụa, mơ hồ có thể nhìn thấy bên trong có vài bóng dáng đang nâng chén.

Ngoài đình vài cành hồng mai, nở hoa lẻ tẻ, làm nên một không khí thật khác biệt.

Huyện chủ Trọng Hỉ cũng không đi qua, liền lôi kéo Chân Diệu ngừng lại thưởng mai.

Không ngờ Lục Hoàng tử nhấc màn lụa lên, lộ ra dáng cười trong sáng y hệt tuyết sơ khai: “Trọng Hỉ biểu muội, đã đến rồi, sao còn không dẫn Chân tứ cô nương tiến vào?”

“Lục biểu ca.” Huyện chủ Trọng Hỉ hành lễ, thản nhiên nói: “Đã đi thưởng hoa. Cũng nên xem hoa trước đã rồi nói sau.”

Ánh mắt Lục Hoàng tử liền rơi xuống người Chân Diệu.

Chân Diệu cũng theo Trọng Hỉ hành lễ, lúc đứng dậy ngước mặt lên liền đối mắt với người đứng phía sau Lục hoàng tử.

Mấy ngày không gặp, người này dường như càng thêm đen gầy hơn một ít.

Lục Hoàng tử tinh ý phát giác ra phương hướng ánh mắt của Chân Diệu. trong lòng nháy mắt xẹt qua một cảm giác bất mãn khó nói thành lời.

Người lớn lên giống Thái Phi nhưng vừa nhìn đã chú ý đến người khác, cảm giác này rất không thoải mái!

Nhưng rất nhanh, Lục hoàng tử hồi thần lại.

Hai người nhìn thì giống nhau, nhưng ánh mắt lại không giống đấy.

Người trước mắt, ánh mắt trong veo như trẻ con vừa mới nhận thức thế giới, nhưng lại cũng khó nắm bắt khiến người ta muốn tìm tòi nghiên cứu.

Đến cùng vẫn không giống Thái Phi đấy.

Lục hoàng tử ngoéo khóe miệng một cái: “Chân tứ cô nương, La thế tử của chúng ta chờ cô đã lâu rồi đấy.”

Vị Tiêu thế tử kia cũng cười hì hì xem cuộc vui, vẻ mặt trêu ghẹo, sau đó lại nhịn không được lướt mắt nhìn A Loan vài lần.

Khuôn mặt Hàn nhị công tử hơi giống với Huyện chủ Trọng Hỉ. Khí chất kiểu công tử thanh quý, nghe xong lời nói của Lục hoàng tử, cũng toát ra nhàn nhạt vui vẻ.

Chân Diệu lại thoải mái đi qua, vượt qua những người khác nhìn La Thế tử cười nói: “La Thế tử, có thể gặp nhau ở đây. Thật trùng hợp.”

La Thiên Trình tự nhiên đi tới, khóe miệng nén cười: “Quả thực là vô cùng trùng hợp.”

Cho Chân Diệu một ánh mắt với thâm ý khác.

Hai người đối mặt trong chốc lát, Lục hoàng tử đang mỉm cười đã mở miệng: “Chân tứ cô nương có chỗ không biết, hôm nay chuyện trùng hợp không chỉ có một như này thôi đâu.”

“Ách, còn có chuyện gì trùng hợp nữa sao?”dù sao cũng là hoàng tử, Chân Diệu đành mở miệng phối hợp hỏi một tiếng.

“Dĩ nhiên là chuyện La Thế tử anh hùng cứu mỹ nhân rồi, chúng ta đều thấy một màn kia nên mới hội ngộ với La Thế tử và cùng đi đến đây đấy.”Lục Hoàng tử nói xong thỏa mãn dò xét thần sắc Chân Diệu.

Đã thấy Chân Diệu lộ ra ánh mắt tràn đầy hoài nghi.

Rõ ràng đang nói…, La thế tử còn có thể anh hùng cứu mỹ nhân? Đừng nói giỡn mà!

Lục Hoàng tử thiếu chút nữa cười ra tiếng.

Vì sao tiểu cô nương này lại thú vị thế này chứ.

Nữ tử bình thường nghe xong lời này, biểu lộ đầu tiên không phải là ghen sao?

Nghĩ tới đây trong lòng hắn khẽ động.

Chẳng lẽ Chân tứ còn chưa hiểu được chỗ mấu chốt của chữ tình?

Vừa nghĩ như thế, hắn liền liếc cho La Thiên Trình một ánh mắt đồng tình.

La Thiên Trình cũng bị Chân Diệu làm cho phát bực.

Vốn dĩ Lục hoàng tử nói ra chuyện này. Trong lòng hắn có chút bất mãn, sau đó lại mơ hồ có vài phần hiếu kỳ, muốn xem một chút phản ứng của Chân Tứ sẽ thế nào.

Vạn lần không nghĩ tới, phản ứng của nàng lại là không tin!

Như thế nào, chẳng lẽ hắn không thể cứu người ư!

Cho dù không thể cứu người. Hắn là nam nhân đích thực, cũng có thể anh hùng cứu mỹ nhân a!

Ngược lại Chân Diệu cười tủm tỉm phá vỡ cảm giác xấu hổ ngắn ngủi: “La thế tử, ta nhìn cảnh sắc bên ngoài không tệ, chúng ta đi xem một chút đi, ách, vừa vặn, nghe chuyện anh hùng cứu mỹ nhân của ngươi luôn.”

Nàng thẳng thắng mời như vậy, khiến cho người khác không thấy nàng lỗ mãng, nhưng ánh mắt nhìn La Thiên Trình càng thêm chế nhạo.

La Thiên Trình biết rõ đây là cơ hội khó được của hai người, mặc dù trong lòng hơi phiền muộn, lại có chút đắc ý đáp ứng.

Hai người chậm rãi rời đi.

Ngoại trừ vài cành mai già, nơi này dường như ấm hơn so với bên ngoài, không nói đến rất nhiều cây cối lâu năm, mà còn vô số hoa tươi không biết tên đang nở rộ, đi ở giữa, hương thơm quanh quẩn, khiến người say mê như túy.

Vượt qua hòn non bộ, mới phát hiện có một suối nước nóng.

Chân Diệu bất chấp thưởng thức, thấp giọng hỏi: “La thế tử, tới tìm ta có chuyện gì vậy?”

La Thiên Trình ngược lại không nóng nảy: “Ngươi liền kết luận ta tới tìm ngươi?”

Chân Diệu nở nụ cười: “Chẳng lẽ thật sự sau khi La thế tử anh hùng cứu mỹ nhân xong liền thuận tiện đến phủ Trưởng Công chúa uống rượu? Nếu là như vậy thì ta trở về đi, ta là người thô tục, trời lạnh như vầy chỉ muốn lót ổ trong phòng, cũng không có hào hứng thưởng mai gì cả đâu.”

Nếu như dùng hoa mai làm nhân bánh, chắc chắn nàng sẽ có hứng thú hơn đấy.

Nghĩ tới đây, nàng âm thầm nuốt một ngụm nước bọt, thật sự đã lâu rồi không được ăn bánh nhân hoa mai rồi.

“Khục khục.” La Thiên Trình ho khan một tiếng, lôi tâm trí Chân Diệu trở lại.

“Chân Tứ, tại sao đang êm đẹp ngươi lại tới phủ trưởng công chúa để chiếu cố đại tỷ ngươi vậy?”

Chân Diệu thở dài: “Đại bá nương cầu tổ mẫu, ta còn có thể cự tuyệt sao?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Tiểu Nghiên, bingo2534, caothetai, chalychanh, ngoung1412, sweetthanks, thienly, yuriashakira
     
Có bài mới 23.12.2016, 08:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 127: Say rượu

Edit: Mị Mị

Beta: Sakura

Nghe Chân Diệu nhẹ nhàng kể lại tình huống, La Thiên Trình cảm giác việc này không quan hệ gì tới Nhị thúc của hắn, chỉ là trùng hợp mà thôi.

Cho dù như thế, nếu thật sự xảy ra chuyện cũng rất phiền toái, liền dặn dò: “Chân Tứ, chiếu cố người mang thai vốn phải rất cẩn thận, huống chi ngươi vẫn hay nấu ăn đấy. Cái gọi là bệnh tòng khẩu nhập (bệnh do ăn uống mà ra)những người mang bầu sợ nhất là ăn phải những cái không nên ăn, ngươi nên chú ý.”

Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của La Thiên Trình, Chân Diệu gật đầu: “Ta hiểu được. Nói lại ta cũng không phải đầu bếp, một ngày ba bữa của đại tỷ cũng không cần ta hầu hạ, chỉ có thỉnh thoảng làm chút thức ăn vặt để kích thích khẩu vị mà thôi.”

Kỳ thật thức ăn vặt nàng cũng chưa làm qua mấy lần, đến mấy ngày nay, Trường Nhạc viện bên kia lấy canh chua thịt viên có hai lần thôi

La Thiên Trình thở dài một tiếng: “Vô luận như thế nào cũng phải cẩn thận vẫn hơn, nếu có thể, nên nhanh chóng trở về đi.”

Chân Diệu nhíu mày nhìn hắn: “Có phải La thế tử biết rõ chuyện gì không? Trông bộ dạng giống như sắp xảy ra chuyện gì không tốt vậy.”

Trong lòng La Thiên Trình nhảy dựng.

Chuyện trùng sinh quá mức tưởng tượng, là bí mật hắn vĩnh viễn chôn trong lòng, không thể để cho người khác biết được.

Khóe môi hắn lập tức nhếch lên, lành lạnh nói: “Còn không phải vì người nào đó tới nơi nào, nơi đó liền có phiền toái.”

Chân Diệu ngẩn ngơ, sau đó vẻ mặt kỳ dị nói: “La thế tử, không nghĩ tới… ngươi lại có thể tự hiểu mình như vậy.”

Sắc mặt La Thiên Trình tối sầm.

Chân Diệu lặng lẽ dịch một bước sang bên cạnh: “Nếu không còn chuyện gì khác, chúng ta nên trở về thôi, đi lâu quá cũng không được tốt.”

La Thiên Trình vẫn trừng mắt nhìn nàng, không nhúc nhích.

Nữ nhân này, gây phiền toái khắp nơi còn không biết tỉnh lại không nói, đối với chuyện hắn anh hùng cứu mĩ nhân vậy mà cũng không có chút hứng thú, quả thực, quả thực không thể nói lý.

Chân Diệu kéo kéo áo lông chồn khép lại, vẫn cảm thấy gió lạnh chui vào từ cổ.

Ai, được lắm, sao vị hôn phu của nàng lại bắt đầu gây sự nữa rồi.

“Đã lạnh, sao còn không mặc nhiều áo vào?” Người cố tình gây sự thốt ra một câu.

Chân Diệu thiếu chút nữa liếc mắt.

Bên trong nàng mặc áo con, bên ngoài phủ áo choàng, đã mặc tròn vo rồi, sợ lạnh. Là do thân thể hiện tại quá yếu, không còn cách nào khác.

“Đi vào trong đình đi.” La Thiên Trình vứt lại một câu, xoay người đi vào trước.

Chân Diệu hấp tấp đuổi kịp.

Người phía trước  đột nhiên dừng lại rồi xoay người.

“Làm sao vậy?” Chân Diệu lại càng hoảng sợ.

Mặt La Thiên Trình không biểu tình: “Ta chưa bao giờ cứu người ta không nhìn thấu.”

Chân Diệu khẽ giật mình.

Mạch suy nghĩ kiểu này, làm sao nàng có thể theo cho kịp chứ?

La Thiên Trình thấy bực mình, càng buồn chính mình, không hiểu cuối cùng mình đang giải thích chuyện gì.

Vừa nghĩ như thế, sắc mặt càng ngày càng khó coi, hất tay áo đi thẳng.

Để lại Chân Diệu bị gió lạnh thối phất phơ, miệng há ra ngậm vào cũng không thốt ra được lời nào.

Cuối cùng đành thở dài một hơi, mặt mũi tràn đầy ưu sầu nhấc mép váy đi theo.

Trong đình. Huyện Chủ Trọng Hỉ đang đánh cờ cùng với Hàn nhị công tử.

Chân Diệu thấy thế lập tức cảm thấy như có gánh nặng ngàn cân, bước cũng không bước nổi.

Vẫn là A Loan hiểu được nổi thống khổ của cô nương nhà mình, vịn nàng đi tới.

Trên bàn cờ đang là lúc chém giết thảm thiết.

Nhưng Huyện Chủ Trọng Hỉ vẫn chú ý đến Chân Diệu. Một bên vừa nhìn chằm chằm vào bàn cờ vừa nói: “Chân Tứ, xem kỹ ta đánh cờ.”

Lục hoàng tử giương mắt nhìn qua, cười nói: “Xem ra Chân Tứ cô nương là cao thủ rồi, không biết so với lệnh tỷ, ai có kỳ nghệ cao hơn vậy?”

Nghe xong lời nói của Lục hoàng tử…, con cờ trong tay của Huyện Chủ Trọng Hỉ xém rớt xuống đất, giống như cười mà không phải cười lườm Chân Diệu.

Chân Diệu lại thản nhiên: “Lục hoàng tử nói đùa. Nói đến đánh cờ. ta chỉ là gỗ mục trong giới cao thủ mà thôi. Về phần Nhị tỷ của ta, nàng mạnh hơn ta rất nhiều đấy.”

Nói xong trong lòng có chút buồn bực, Chân Nghiên là người cầm kỳ thư họa mọi thứ đều thông, nhưng muốn nói kỳ nghệ xuất chúng đến cỡ nào, lại không có, ít nhất sẽ không bị hoàng tử cố ý lấy ra nói chứ?

Đang trong lúc phân vân, chợt nghe Lục hoàng tử bật cười: “Chân Tứ cô nương đã hiểu lầm, ta nói là Đại tỷ của ngươi, hôm nay chính là Đại nãi nãi của phủ trưởng công chúa cơ.”

Quân cờ trong tay Huyện Chủ Trọng Hỉ dừng lại một nhịp, liếc nhìn Lục hoàng tử: “Lục biểu ca cũng biết sở trường của Đại tẩu ta là đánh cờ à?”

Nàng là người chơi cờ vô cùng giỏi, mà lúc trước khi Chân Ninh chưa gả vào phủ Trưởng công chúa đã là khuê tú nổi danh. Đặc biệt là kỳ nghệ.

Lúc đấy nàng vô cùng nôn nóng ngóng trông vị Đại tẩu này vào cửa đấy, để thuận tiện thường xuyên luận bàn.

Nhưng làm cho người ta vô cùng thất vọng chính là, đợi lúc Chân Ninh vào cửa rồi, mỗi lần tìm nàng đánh cờ, luôn chỉ thua nàng hai đến ba quân, hoặc là thắng nàng hai ba quân.

Trong lòng Huyện Chủ Trọng Hỉ biết rõ, điều này chứng tỏ kỳ nghệ của Chân Ninh cao hơn nàng không chỉ một bậc, mới khống chế được thế cờ vừa đúng như vậy.

Đại khái là không muốn đắc tội cô em chồng khó lường này đấy.

Thế nhưng mà, hết lần này đến lần khác nàng không thích như thế.

Nàng ưa thích đánh cờ, lại chưa từng cảm thấy nàng ta đánh hết sức.

Đánh cờ, chỉ nên thuần túy đánh cờ mà thôi, một khi lây dính vật gì đó khác, như vậy cũng không khác gì tục vật, chẳng thú vị chút nào.

Càng thêm không thú vị chính là người đánh cờ.

Chân Diệu cảm thấy có chút thẹn thùng vì hiểu sai ý của Lục hoàng tử.

Thời khắc mấu chốt, thân sơ lập hiện, trong lòng nàng, xác thực chỉ xem Chân Nghiên mới là tỷ muội của nàng đấy.

“Xem ra Trọng Hỉ biểu muội với Chân Tứ cô nương không biết a, Chân Đại nãi nãi không chỉ biết đánh cờ mà còn có thể đánh cờ bằng miệng đấy.”

Quân cờ mã não lạch cạch rơi xuống đất, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Đã thấy Huyện Chủ Trọng Hỉ cùng với Hàn nhị công tử lộ ra biểu cảm kích động: “Thật không?”

“Mấy năm trước thấy nàng với Chân thái phi chơi qua.” Lục hoàng tử lơ đễnh nói.

Ở trong mắt hắn, cầm kỳ thư họa chỉ là trò tiêu khiển giết thời gian mà thôi, tinh cùng không tinh, có gì khác nhau đâu.

Thậm chí còn không bằng Chân Tứ nấu ăn ngon khiến người động lòng.

Nhưng đối với những người thích cờ thành si mà nói, lại khác.

Những người như vậy, một khi nghe được có người biết đánh cờ bằng miệng thì làm sao có thể kiềm chế được.

“Đại tẩu chưa bao giờ nói qua tẩu ấy biết đánh cờ bằng miệng.” Hàn nhị công tử lầm bẩm nói.

Khuôn mặt trắng trẻo nhưng lạnh lùng của Huyện Chủ Trọng Hỉ biểu lộ ra vẻ gấp gáp khó có được.

Sau đó ném quân cờ trong tay ra: “Chân Tứ, chúng ta đi viện Trường Nhạc.”

Chân Diệu lập tức mừng rõ, nên như thế, thật lòng mà nói, bản năng nàng không muốn dây dưa nhiều với đám người Lục hoàng tử.

Lục hoàng tử lại có chút bất mãn: “Trọng Hỉ biểu muội, nơi này có trà rượu ngon, lại có hoa mai để ngắm, sao không mời Chân Đại nãi nãi đến đây.”

Chân Ninh là phu nhân đã kết hôn, ước thúc vốn cũng ít đi, nhưng một đám người như thế này cùng đi Trường Nhạc viện thì không được thỏa đáng lắm, nếu thỉnh nàng đến đây ngắm mai thì lại không sao đấy.

Huyện Chủ Trọng Hỉ liếc Lục hoàng tử, thản nhiên nói: “Mấy ngày nay thân thể Đại tẩu ta không được tốt lắm, lạnh giá không chịu nổi. Chân tứ, đi thôi.”

Chân Diệu nhìn mấy người trong đình thi lễ: “Các vị thư thả trò chuyện, ta cáo từ trước.”

Đi ngang qua vài nhánh mai già, đến chuyện cắt mai cắm bình Huyện Chủ Trọng Hỉ cũng đã quên.

Vẫn là Bích Thúy ôm bình mai do dự một chút, vội vàng bẻ hai nhánh hoa mai rồi đuổi theo.

Hôm nay Chân Ninh lại vô cùng khó chịu.

Người ta bảo mang thai đầy ba tháng sẽ hết nghén, thế nhưng nàng đã hơn hai tháng rồi, như thế nào lại càng lúc càng nhiều chứ?

“Đại nãi nãi, ngài uống một chút nước đi ạ.” Phi Yên vỗ nhẹ lên lưng Chân Ninh.

Chân Ninh khó chịu tâm sinh nóng nảy. không kiên nhẫn phất tay: “Đừng đụng ta.”

Lại vài tiếng nôn ọe, Chân Ninh ngẩng đầu: “Sao Thúy Nùng đi mua mơ muối còn chưa về?”

“Có lẽ có chuyện gì đó trì hoãn?” Phi Yên cẩn thận từng li từng tý nói.

Chân Ninh nghe xong quát lên: “Nàng ta có thể có chuyện lớn gì được?”

Đang nói, có nha hoàn tiến đến bẩm báo: “Đại nãi nãi, Huyện Chủ và Tứ cô nương đến rồi ạ.”

“Bảo các nàng tiến vào.” Chân Ninh thở mạnh, hữu khí vô lực nói.

Mùi thơm của mai vàng truyền đến.

Mùi thơm vốn dĩ làm cho người ta yêu thích, Chân Ninh lại biến sắc, vịn cột giường ói lợi hại hơn.

Huyện Chủ Trọng Hỉ dừng bước: “Đại tẩu, sai lại tiều tụy đến thế này?”

Chân Ninh ngẩng đầu lên, sắc mặt vàng như nến, miễn cưỡng nở nụ cười: “Muội muội đến rồi. nhanh ngồi___”

Nói không hết câu lại nhịn không được mà nôn tiếp.

Phi Yên nhìn Chân Ninh, cả gan nói: “Huyện Chủ, hiện tại Đại nãi nãi không chịu được bất cứ một mùi dư thừa nào.” Nói xong liếc mắt nhìn về phía bình mai đang được Bích Thúy ôm.

Huyện Chủ Trọng Hỉ là người thông minh, lập tức hiểu có chuyện gì xảy ra, áy náy cười nói: “Là ta sơ sót, Đại tẩu, nếu tẩu đã không khỏe, vậy muội sẽ không quấy rầy tẩu nữa. Hôm khác sẽ trở lại thăm tẩu sau.”

“Bộ dạng này của ta thật khiến muội muội chê cười, muội muội đi thong thả,” Chân Ninh nhẹ nhàng thở ra.

Nàng thật sự không có tinh lực để ứng phó người khác nữa rồi.

Thấy Huyện Chủ Trọng Hỉ rời đi, Chân Diệu đi qua: “Đại tỷ, có muốn muội làm cho tỷ một ít thức ăn hay không?”

Vừa nghe đến chữ “Ăn”, Chân Ninh liền buồn nôn, vội vàng khoát tay: “Tứ muội không cần phí tâm.”

“Vậy muội về Tây Khóa viện đây, Đại tỷ nằm xuống nghỉ ngơi đi.”

Chân Diệu rời đi không lâu, một nha hoàn áo lam đi vào: “Đại nãi nãi, Đại công tử trở về rồi, uống nhiều quá nên nghỉ ở thư phòng ạ.”

Chân Ninh nghe xong nhíu mày, phân phó nói: “Đưa canh giải rượu qua cho Đại công tử đi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, chalychanh, ngoung1412, thienly, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Giáp Thị Thiên Thanh, hadam, Huynhhuyen3, lethianhthu521, Mayyaries, mn87, Mạn Yên, Trà Hoa Nữ 88 và 397 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

8 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

18 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 1006 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: nangdong18_nary vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 957 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.