Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 17.12.2016, 20:58
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 489
Được thanks: 2056 lần
Điểm: 30.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 59
Chương 87: Tiện nhân, mẹ nó, cô căn bản không đáng giá!


La Tình Uyển lẳng lặng trầm mặc, nhẹ giọng hỏi : “Anh có chuyện gì sao?”

Nam Cung Kình Hiên dừng ngón tay ưu nhã ở một con số trên lịch để bàn, trong đôi mắt sâu xa thoáng qua một tia sáng kì dị, mi tâm giãn ra thoải mái: “Không có!”

“Dạ, sau khi em trở về sẽ gọi điện thoại cho anh, đã lâu không có về, nhất định phải đến nhà thăm hỏi bác trai.” La Tình Uyển chăm chú nhìn bóng đêm Paris mỹ lệ, giọng nói cực kỳ nhu hòa, cười yếu ớt hỏi: “Anh muốn quà gì, em mang về cho anh!”

Lời nói có chút dí dỏm, khiến trong lòng Nam Cung Kình Hiên có một chút lo lắng quét tới, cũng thoáng nở một nụ cười theo.

“Anh không cần, em hỏi Dạ Hi đi!” Nam Cung Kình Hiên từ lúc bị Dụ Thiên Tuyết gây nên bầu không khí phức tạp thì cũng phiền não, hàng mày tuấn dật hơi thư giãn tản ra mùi vị mị hoặc, giọng điệu rõ ràng hờ hợt anh cũng không thèm để ý mấy thứ này.

“Đương nhiên là Dạ Hi cũng có.” La Tình Uyển nói từng chữ, nụ cười vẫn như cũ: “Nhưng em chính là hỏi anh.”

“Không cần.” Nam Cung Kình Hiên nói thuận theo.

“Tốt lắm, khoảng nửa tháng sau gặp lại, muộn…..” Vốn là muốn nói ‘ngủ ngon’, nhưng ngẫm lại thời gian, cô đổi lại: “Anh làm việc cho tốt, bye bye.”

Nam Cung Kình Hiên gật đầu một cái, nhìn cũng không nhìn liền ấn nút ngắt điện thoại.

Trong phòng làm việc xa hoa lớn như thế, ghế da ưu nhã cao quý chậm rãi di chuyển qua một đường cong, Nam Cung Kình Hiên vuốt vuốt điện thoại di động, ngẫm nghĩ nếu như cá tính của  Dụ Thiên Tuyết có thể mềm mỏng giống La Tình Uyển tí xíu, cũng sẽ không bị mình khi dễ đến nỗi thê thảm, cô gái này, vĩnh viễn cũng khó có khả năng học cách biết nghe lời!

Đôi môi mỏng sáng bóng sắc sảo khiêu gợi, trong lòng Nam Cung Kình Hiên căm tức khẽ nguyền rủa, bực bội vứt điện thoại qua một bên.

*****

Gần tối thì trời mưa to tầm tả.

Tiết thu phân đã qua, thời tiết thường xuyên lạnh lẽo làm cho người ta rùng mình, sắc mặt Dụ Thiên Tuyết tái nhợt cúp điện thoại của viện điều dưỡng, nhớ lại mới vừa rồi bị người ở đầu bên kia điện thoại ngắt lời giải thích, trong lòng tuyệt vọng phiền muộn một hồi.

Nhẹ nhàng nhắm mắt lại, chính là thanh âm cay nghiệt mà bén nhọn của nhân viên trong viện điều dưỡng: “Không có tiền thì đừng nằm viện nữa! Ở trong này cô trả tiền thấp nhất chiếm dụng một cái giường có biết chúng tôi tổn thất bao nhiêu hay không? Đây là viện điều dưỡng chứ không phải là cô nhi viện! Dụ Thiên Tuyết, cô muốn phúc lợi thì trực tiếp đi qua đó nha, bên đó bao ăn ở lại không cần làm việc, đáng đời cô cứ bám ở chỗ này nhìn sắc mặt tôi, đúng là có bệnh!”

Dụ Thiên Tuyết đè nén tất cả tâm tình thấp giọng khẩn cầu, bởi vì ngoại trừ viện điều dưỡng này, những nơi khác chi phí thật sự không thấp hơn!

Giường ngủ giá thấp nhất, phòng bệnh đơn giản nhất, tiền thuốc men rẻ nhất…..Dụ Thiên Tuyết, cô còn có thể lui thêm một bước nữa hay sao? Để cho Tiểu Nhu ở cùng cô trong căn phòng thuê nhỏ hẹp, mỗi ngày ngồi ngốc giống như một người tàn phế, không điều trị để cả đời trở thành người mù? !

Nước mắt dâng lên, cô ôm bả vai của mình, gắt gao cắn chặt môi.

Ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi càng lúc càng lớn.

Đôi mắt ngân ngấn lệ của Dụ Thiên Tuyết nhìn ra ngoài cửa sổ, thoáng kinh ngạc, trời mưa sao? Lớn như vậy!

Cô có hơi lo lắng chạy đến trước cửa sổ nhìn, ngón tay nhẹ nhàng sờ cửa kiếng có từng dòng nước mưa đang chảy xuống, cười khổ, cô quên mang dù rồi, rốt cuộc làm sao về nhà đây? Buổi tối cô còn muốn đi đến viện điều dưỡng cầu xin viện trưởng một lần nữa, bất luận đối phương cự tuyệt thế nào, ít nhất cô phải cố gắng hết sức. Mang truện đi xin ghi rõ nguồn: ddlequydon

“Thế nào, thích làm thêm giờ như vậy?” Một thanh âm giễu cợt lạnh như băng vang lên ở sau lưng.

Thân ảnh Nam Cung Kình Hiên cao lớn rắn rỏi tiến tới gần, bước chân ưu nhã, rút một tay đút trong túi quần ra, tiên tay lật chuyển tài liệu và văn kiện trên bàn của cô, lại nâng đôi mắt thâm thúy lên quét qua gương mặt cô.

Sắc mặt Dụ Thiên Tuyết một hồi trắng một hồi hồng.

“Ừ, tôi thích, anh có ý kiến gì sao?” Cô cau mày nhìn chằm chằm Nam Cung Kình Hiên, cảm thấy người đàn ông này cũng không có lòng tốt.

Khóe miệng Nam Cung Kình Hiên thoáng hiện một nụ cười, thong dong sáng chói giống như một ngôi sao chợt lóe lên, trong nháy mắt khiến Dụ Thiên Tuyết có chút mê ly, người đàn ông này, ở thời điểm không cáu kỉnh bao giờ cũng lan tràn mị hoặc, một ánh mắt một động tác cũng lộ ra sức quyến rũ hấp dẫn trí mạng.

“Dĩ nhiên tôi không có ý kiến, cô luôn ngoan ngoãn chăm chỉ thế này, tôi cũng không cần làm chuyện gì ép buột cô! Dạy dỗ cô là do cô không nghe lời!” Nam Cung Kình Hiên lạnh như tiền nói xong, tiến đến gần cô, ánh mắt ngẩn ngơ, quỷ thần xui khiến đưa tay ôm eo cô kéo cô qua, cúi thấp đầu bá đạo nói: “Có mang dù không? Hả?”

Trong lòng Dụ Thiên Tuyết kinh hãi, vội vàng chống đỡ lồng ngực của anh, trong lúc bối rối lại trả lời câu hỏi của anh: “Không có, không có…..”

Nhưng lại nhanh chóng phản ứng kịp, cau mày chăm chú nhìn anh: “Mắc mớ gì tới anh!”

Nam Cung Kình Hiên không dễ dàng mới nảy sinh sựcảm thông và thương yêu lại bị một câu nói hủy diệt đi, đôi mắt thâm thúy trở nên lạnh băng lãnh, áp sát vào mặt của cô trầm thấp nghiến răng nói: “Cô đúng là không biết tốt xấu!”

Dụ Thiên Tuyết cũng không nói lời nào, không dám phản kháng cũng không dám mè nheo anh, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, cẩn thận thận từng li từng tí duy trì khoảng cách.

“Cầu xin tôi, cầu xin tôi một tiếng tôi sẽ đưa cô về, để cho cô đỡ phải mắc mưa, hả?” Bàn tay của Nam Cung Kình Hiên chậm rãi vuốt ve cần cổ mảnh khảnh mềm yếu của cô, giọng nói trầm thấp đậm đà ép hỏi, nửa dụ dỗ nửa cưỡng bách, dường như nếu cô không chịu đáp ứng thì bất cứ lúc nào anh cũng có thể dùng sức bóp gãy cổ của cô.

Dụ Thiên Tuyết nâng đôi mắt trong veo lên, nói rõ ràng với anh: “Tôi cũng nói lại một lần nữa, chuyện không dính dáng gì đến anh! Nam Cung Kình Hiên, tôi rất cám ơn anh đã cứu tôi thoát khỏi tay bọn lưu manh, nhưng điều đó cũng không thay đổi được ít nhiều ấn tượng của tôi đối với anh, chê tôi không biết điều thì đừng trêu chọc tôi, cũng tránh cho chính bản thân anh không vui! Tôi biết mình không có cách nào từ chức, anh cưỡng đoạt tôi hai lần tôi cũng chịu thiệt thòi rồi! Chúng ta huề nhau, bắt đầu từ hôm nay, ngoại trừ quan hệ cấp trên cùng cấp dưới, cái gì cũng đều không còn nữa, được không? !”

Trong tầng trệt to như vậy, tràn đầy hơi thở lạnh như băng, nhất là trên người Nam Cung Kình Hiên bao phủ một tầng hơi thở kinh khủng có thể bóp chết người ta trong nháy mắt, đôi mắt anh càng lúc càng sâu xa.

Duy trì quan hệ cấp trên cấp dưới? Cô gái này, thật đúng là cực kỳ ngây thơ!

Cơn giận trong lòng Nam Cung Kình Hiên đã sớm sôi trào, lẫm liệt sát khí, nhưng vẫn như cũ thoáng nở nụ cười: “Cô thấy rằng có khả năng sao?”

“Miễn là anh có thể làm được!”

“Nếu như tôi không làm được? !”

“Anh.....” Dụ Thiên Tuyết cảm giác vòng ôm của anh siết chặt, hàng mày thanh tú hơi nhíu lại, nỗ lực để bản thân bình tĩnh, nhưng tất cả khổ não cũng quấn lên, cô thống khổ thì thầm: “Tóm lại anh muốn thế nào, làm sao anh mới bỏ qua cho tôi!”

“Làm phụ nữ của tôi!” Nam Cung Kình Hiên bá khí tuyên bố, trong mắt là ngọn lửa thiêu đốt ngút trời bức bách: “Điều này tôi đã sớm nói rõ ràng rồi!”

“Tôi không muốn! !” Dụ Thiên Tuyết theo bản năng vùng vẫy chống cự, sắc mặt tái nhợt, tránh né sự đụng chạm của anh.

Nam Cung Kình Hiên bị sự vùng vẫy của cô gái này làm cho tâm phiền ý loạn, đây đã là lần thứ mấy cô cự tuyệt yêu cầu này rồi! ! Chết tiệt, anh cực kỳ muốn thừa cơ bóp cho cô hôn mê, trước cưỡng gian sau giết chết! Phản kháng một lần nữa sẽ cưỡng bức rồi giết! Đáng giận!

“Được rồi, đừng nhúc nhích.” Nam Cung Kình Hiên lạnh giọng nói, nhưng cô gái nhỏ trong ngực không thèm nể mặt, vẫn ra sức kéo cánh tay chiếm giữ eo mình ra, Nam Cung Kình Hiên nổi cáu, túm hai bàn tay cô qua nắm chặt trong lòng bàn tay quát khẽ: “Tôi nói là đừng nhúc nhích! !”

Dụ Thiên Tuyết giãy giụa đến không còn hơi sức, vẫn bị anh bắt được, nhất thời chán nản gần như tuyệt vọng.

“A.....Là tôi đã quá ngây thơ rồi Dụ Thiên Tuyết! Hai lần ba lượt bị cô cự tuyệt, cô cho rằng Nam Cung Kình Hiên tôi có kiên nhẫn cùng cô chơi cái loại lạt mềm buột chặt này sao? ! Tiện nhân, con mẹ nó, cô căn bản không đáng giá! !”

Nam Cung Kình Hiên bị bức đến mắt cũng đỏ lên, giọng nói âm lãnh như hàn băng! Đột nhiên hung hăng đẩy thân thể mỏng manh của cô tới bàn làm việc, cái bàn vững chắc bị lực đạo khổng lồ kia đụng vào thoáng lung lay một chút!

“.....!” Dụ Thiên Tuyết nghe rõ được âm thanh ly tách trên bàn bị rớt bể, đau đến ngâm lên một tiếng, tay bám víu vào vách ngăn.

“Đúng, vốn dĩ tôi không có giá trị gì, căn bản là tôi không đáng giá! Cái gì mà làm phụ nữ của anh, bất quá là do anh nhất thời cao hứng, nói cho cùng thì ai lạt mềm buột chặt, Nam Cung Kình Hiên chính anh hiểu rõ nhất, không nên vũ nhục tôi!” Dụ Thiên Tuyết đau đến khuôn mặt nhỏ nhắn cũng trắng bệch, quật cường ngước mắt nhìn anh quát to, trong mắt long lanh nước mắt.

Nam Cung Kình Hiên giận đến phổi cũng muốn nổ tung, bàn tay co chặt thành nắm đấm vang lên tiếng ‘Răng rắc’, quả thật muốn quơ cái ly trên bàn đập tới phía cô! Nhưng dù sao cũng là con gái, là một cô gái mà vô luận thế nào cũng nhất định không chịu làm phụ nữ của anh! Nam Cung Kình Hiên giận quá hóa cười, lạnh lùng liếc nhìn cô, giọng căm tức nói: “Nói thật đúng, cô dầm mưa về đi! Ướt chết cũng đáng đời!”

Nói xong anh đạp cái ghế của cô một cước thật mạnh, ‘Rầm!’ một tiếng, cái ghế đáng thương va vào vào cái tủ hết sức thảm thương.

Nam Cung Kình Hiên lửa giận đầy người đi ra ngoài, quyết định nếu như còn muốn chạm vào cô thì anh liền băm chặt chính mình! Chết tiệt, tôn nghiêm của Nam Cung Kình Hiên anh chưa từng bị cùng một cô gái cự tuyệt chà đạp qua như vậy! Cô chết chắc! Cho dù không chết cũng tàn phế!

Dụ Thiên Tuyết, ngược lại tôi muốn nhìn coi không có tôi, cô có thể chống đỡ được bao lâu!

*****

Mưa tầm tã như trút nước, bóng cây lay động kịch liệt, như là muốn dập tắt tất cả sinh mạng nhỏ bé!

Dụ Thiên Tuyết nghe rõ ràng âm thanh những hạt mưa to đánh mạnh vào người, cảm thụ mưa to ùn ùn kéo đến gột rửa cả thành phố, tay chân bị đông lạnh tới cực điểm, cô nắm chặt túi xách trong tay đợi ở trạm xe buýt hồi lâu, khắp người mắc mưa ướt đẫm cô luôn luôn bị lấn át, là người sau cùng lên xe, thậm chí đến nỗi khi cô vừa bước tới, tài xế xe buýt ghét bỏ liếc nhìn cô một cái, vội vàng đóng cửa xe, cự tuyệt cô ở ngoài cửa xe!

Dụ Thiên Tuyết ra sức vỗ cửa xe, nước mưa theo tóc của cô chảy xuống, mỹ lệ mà thê lương run rẩy trong mưa.

Xe buýt chạy đi, tung tóe nước bùn văng lên trên người cô!

Dụ Thiên Tuyết không còn cách nào, chỉ có thể đưa tay chặn taxi, cả thành phố Z chìm trong cơn mưa xối xả, taxi vốn ít ỏi, không dễ dàng mới thấy một chiếc thì đã chở khách, trời đã gần tối, tiếng sấm liên tục không dứt, cô cơ hồ muốn tuyệt vọng.
     
“Thiên Tuyết? Thiên Tuyết sao em ở chỗ này? !” Một giọng nam ngạc nhiên truyền đến từ phía sau.

Trong tiếng sấm vang rền Dụ Thiên Tuyết kinh ngạc quay đầu lại, thấy một người đàn ông toàn thân mặc y phục màu trắng, hai hàng mi của cô đã ướt đẫm, phân biệt cả buổi mới kêu lên: “Lam Úc.....”

“Thiên Tuyết, sao em ở chỗ này!” Lam Úc cau mày, hấp tấp cầm dù dời qua một bên kéo cô bước lên bậc thềm: “Thời tiết này coi như không mang dù cũng nên tìm chỗ trú mưa, sao lại dầm mưa như thế này? !”

“Tôi.....” Dụ Thiên Tuyết bước lên, bộ dáng dầm mưa ướt đẫm rất nhếch nhác, cô chỉ có thể đưa mu bàn tay lau nước mưa trên mặt, run rẩy nói: “Tôi muốn đi viện điều dưỡng thăm Tiểu Nhu một chút, không ngờ lại gặp anh ở chỗ này.”

Lam Úc nhíu mày lắc đầu: “Thời tiết này còn đi gì nữa? Có chuyện gì không để ngày mai rồi hãy nói!”

Dụ Thiên Tuyết cười khổ, đôi mắt trong suốt lộ vẻ bối rối, nói vậy Lam Úc vẫn chưa biết bệnh viện đang ép các cô đóng viện phí, không đóng tiền liền buộc người xuất viện, cũng tốt, cô quẫn bách, cô thật sự không muốn để cho nhiều người biết.

“Được rồi, bây giờ tôi đưa em về, bằng không em về đến  nhà nhất định sẽ.....” Lam Úc nhíu mày nhìn cô, thế mới thấy cô đã dầm mưa ướt đẫm, kiên định nói: “Tóm lại không thể để bị cảm được! Tới gần một chút!”

Anh không nói lời nào nữa giơ cái dù che phần lớn cho Dụ Thiên Tuyết, kéo mở áo khoác ôm chặt vai cô, để cho cả người cô co rút dưới dù, lôi kéo cô đi vào trong mưa.

Trong mưa to bàng bạc, Dụ Thiên Tuyết phản ứng không kịp nữa, toàn bộ thế giới tràn đầy âm thanh ‘Lộp bộp’ của những giọt mưa nện trên cây dù.

“Anh không cần làm vậy, Lam Úc, anh cũng sẽ bị ướt, dù sao tôi cũng đã bị ướt…..”

“Em đừng di chuyển! Đừng dầm mưa nữa! Tôi là đàn ông không hề gì, nghe lời!”

Đối thoại trong mưa đổi lấy Dụ Thiên Tuyết cau mày, cô lo lắng nhìn Lam Úc, Lam Úc lại chỉ chuyên tâm dẫn đường, gương mặt nghiêm nghị cũng ướt nhẹp nước mưa, nhưng là một lòng chăm sóc cô, dù rằng trời mưa rất lớn một cái dù cũng không có bao nhiêu tác dụng, nhưng thần sắc anh nghiêm túc và lực cánh tay vẫn như cũ làm cho lòng Dụ Thiên Tuyết dâng lên một tia cảm động.

Cách đây không lâu, Trình Dĩ Sênh cũng thương yêu cô như thế, dù là cô mắc mưa bị ướt một cánh tay anh ta cũng đau lòng cả buổi, yêu là thế không hề giữ lại chút nào, nhưng đến cùng vì sao mà biến chất, thối nát, không còn sót lại một chút gì? !

Mắt của Dụ Thiên Tuyết ướt át, không biết trên mặt là nước mắt hay là nước mưa.

Mà trong mưa to xối xả, một chiếc xe màu đen ngay cả đèn xe cũng không mở phóng như tên bắn ‘Xẹt!’ lướt thẳng qua hai người đang ôm nhau, nước bắn tung tóe lên khắp người cả hai!

“Người này.....” Lam Úc vội vàng kéo Dụ Thiên Tuyết qua, ôm hận nhìn chiếc xe kia: “Thật là quá đáng ghét! Thiên Tuyết, em có sao không?”

“Tôi không sao.....” Dụ Thiên Tuyết lắc đầu, trong mưa to không thấy rõ xe và bản số xe.

Một đường về đến cửa nhà, Lam Úc cũng đã bị ướt nhẹp giống như cô.

“Anh.....Anh vào nhà ngồi một chút lau cho khô người rồi hãy về! Lam Úc, thật xin lỗi, đáng lẽ anh không cần bị mắc mưa!” Dụ Thiên Tuyết nói lời xin lỗi, đứng dưới mái hiên nhà nhìn anh, đơn thuần mời mọc.

Gương mặt ôn nhuận của Lam Úc thoáng hồng lên, nhịn một hồi mới cười nói: “Cô gái ngốc, không cần áy náy, thành phố Z hiếm khi có thời tiết này, coi như không đưa em về thì tôi cũng bị mắc mưa, hẳn cũng không tốt bao nhiêu.”

Dụ Thiên Tuyết cắn môi, trong mắt không có sự xấu hổ và còn rất trong sáng: “Vậy anh vào uống miếng nước rồi đi, bằng không tôi thật sự thấy rất có lỗi.”

Lam Úc nhìn thoáng qua căn phòng đơn giản trong ngõ hẻm yên tĩnh, trong mắt lộ ra sự đau lòng, xoa xoa tóc cô: “Tôi không vào được, em về nghỉ ngơi sớm, nhớ uống chút nước gừng để ấm người, cơ thể em luôn âm hàn không thì sẽ thật sự bị bệnh, tôi đi đây.”

Anh không dám nói anh đã ái mộ cô từ lâu, tùy tiện để một người đàn ông vào trong phòng mình kỳ thực là một chuyện nguy hiểm, dù Thiên Tuyết kiên cường nhưng vẫn là một cô gái đơn thuần, anh cũng không muốn bởi vì nhất thời mất khống chế mà khi phụ cô.

Dụ Thiên Tuyết không có biện pháp kiên trì nữa, chỉ đành cùng anh đợi mưa nhỏ đi một chút rồi nhìn anh rời đi.

Cả người ướt nhẹp nước mưa, y phục dính sát thân thể, hàng mi thật dài của Dụ Thiên Tuyết rũ xuống, lấy chìa khóa ra mở cửa, trong lúc đang đẩy cửa thì trong nháy mắt toàn bộ thân thể bị ôm vào trong một lồng ngực nóng hổi!

Cô không kịp thét lên, bàn tay người nọ mạnh mẽ nắm bàn tay cầm chìa khóa của cô, đẩy cửa ra ôm cô đi vào, đá mạnh cánh phía sau ‘Rầm!’ một tiếng, cửa đóng lại!

Hết chương 87



Đã sửa bởi Hoalala lúc 20.05.2018, 22:14.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Candy2110, Ta tuyet nhu
     

Có bài mới 19.12.2016, 22:32
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 489
Được thanks: 2056 lần
Điểm: 30.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 44
Chương 88: Em khóc lòng tôi đau


Cô không kịp thét lên, bàn tay người nọ mạnh mẽ nắm bàn tay cầm chìa khóa của cô, đẩy cửa ra ôm cô đi vào, đá mạnh cánh phía sau ‘Rầm!’ một tiếng, cửa đóng sầm lại!

“Ưm…..!” Bất thình lình một bàn tay nóng hổi thò ra bụm miệng, không cho cô phát ra âm thanh!

Dụ Thiên Tuyết mở to hai mắt, cảm giác sau lưng có một thân thể cao lớn uy mãnh, lửa giận ngất trời, bàn tay bụm thật chặt miệng cô không có một chút không khí nào lọt vào, cô dốc sức giãy giụa, mấy ngón tay nhợt nhạt hung hăng gỡ bàn tay của anh ra.

“Dụ Thiên Tuyết lá gan của cô rất lớn phải không? Hả? Cô cư nhiên ở dưới mí mắt của tôi mà thắm thiết với đàn ông, cô lại còn dám mời anh ta vào trong nhà! Cô muốn chết hay sao? !” Giọng nói đậm đà trầm thấp du dương vang lên, thanh âm bị bể khàn khàn cùng sát khí, áp sát vành tai lạnh buốt của cô, từng chữ từng giống như tiếng sấm rền vang dội!

“.....” Khuôn mặt tái nhợt của Dụ Thiên Tuyết đỏ lên, một chữ cũng đều không nói ra được.

Miệng mũi đều bị che, một chút hô hấp cũng không có, vẻn vẹn mười mấy giây, hít thở không thông gần như ngất xỉu.

Nam Cung Kình Hiên nhận thấy được sự vùng vẫy của cô, đó là một loại liều mạng giãy giụa, giọng nói gay gắt anh ách truyền ra từ giữa kẽ tay khít khao của anh, bưng bít như vậy mười mấy giây cô gần như ngất đi, lửa giận trong mắt anh một giây một giây rồi từ từ mất hẳn, nhìn cô tuyệt vọng giãy giụa kề cận cái chết, trong lòng mới có thể tiêu bớt cơn thịnh nộ muốn giết người!

“.....” Mấy ngón tay của Dụ Thiên Tuyết gay gắt bấm vào mu bàn tay anh làm rỉ máu, sắc mặt cô kìm nén đến phát tím, sắp bất tỉnh nhân sự.

Nam Cung Kình Hiên khẽ nguyền rủa, lạnh lùng buông cô ra.

“Đừng! !” Dụ Thiên Tuyết đột nhiên té quỵ xuống trên sàn, cơ thể mềm nhũng lảo đảo, cánh tay chống trên sàn nhà, liều mạng hít thở, từng ngụm từng ngụm hô hấp! Hít vào thở ra, khí ô-xy trong lành làm cho phổi của cô bắt đầu run rẩy theo, phút chốc trong mắt dâng trào nước mắt!

Cô biết đó là ai, biết rõ người đàn ông thình lình xông vào nhà cô là ai!

“Anh muốn làm gì?” Nước mắt của Dụ Thiên Tuyết đã dâng trào kịch liệt, lộ ra một tia sợ hãi, xoay người nhìn anh, run giọng kêu lên: “Nam Cung Kình Hiên, anh muốn mưu sát phải không? !”

Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, như Satan địa ngục tiến tới gần cô. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn:ddlequydon

“Anh đứng lại đó cho tôi!” Dụ Thiên Tuyết sợ hãi lui về sau, loại cảm giác hít thở không thông suýt chết vừa rồi hù dọa cô, run rẩy lấy điện thoại trong túi xách ra, nước mắt điên cuồng rơi xuống: “Đừng đụng chạm vào tôi, không được! Tôi sẽ báo cảnh sát anh cách xa tôi ra, cách xa tôi ra! !”

Vừa rồi anh không phải trừng phạt cô, anh quả thực muốn giết cô!

Nam Cung Kình Hiên cũng cảm thấy mình huyên náo quá mức, cau mày, túm lấy cánh tay của cô muốn hóa giải sự giãy giụa của cô, ôm cô vào trong lòng, Dụ Thiên Tuyết lại càng vùng vẫy hơn nữa, hoảng sợ không dám tới gần anh một cm.

“Không được.....Anh đừng có giết tôi.....” Dụ Thiên Tuyết chống không lại sức lực ngang ngược của anh, sợ đến co rút trong lồng ngực cường thế, nước mắt rơi xuống boong boong, khóc ròng run giọng nói!

Trong lòng Nam Cung Kình Hiên một hồi phức tạp, muốn an ủi cô “Đừng khóc, tôi không phải muốn giết cô” nhưng một chữ cũng không nói ra được! Trong đôi mắt sắc bén của anh nổi lên gió bão, lạnh lùng ôm thân thể ướt đẫm của cô vào trong ngực, để cho đường cong bại lộ của cô dán sát mình, cúi đầu nghiến răng nói: “Dụ Thiên Tuyết, cô đáng chết mình sai ở chỗ nào chưa? !”

Dụ Thiên Tuyết run rẩy kịch liệt, nước mắt chảy dài trên mặt, nức nở nghẹn ngào, từ trong kinh hãi chưa lấy lại tinh thần.

“Hừ.....” Nam Cung Kình Hiên cười gằn, tiếp tục khàn giọng gầm nhẹ: “Lại dám tùy tiện mời đàn ông vào phòng, cô quên thân thể của cô thuộc về ai rồi à? ! Cư nhiên cũng dám để cho đàn ông khác mơ ước! Nếu không phải là tôi dọc đường đi theo cô, có phải đã phá hư chuyện tốt của hai người ở trong này rồi đúng không? Hả? Nói!”

Dụ Thiên Tuyết bị rống rốt cuộc cũng tỉnh táo được một chút, cắn môi, ngước mắt lên anh, một gương mặt tuấn tú lại có thể dọa người như vậy.

“Không đúng.....Anh nói cho rõ ràng đây chẳng qua là bác sĩ của Tiểu Nhu, chúng tôi chỉ là quen biết!” Thanh âm của cô khàn khàn, âm lượng không lớn.

“Chỉ quen biết cô liền dám tùy tiện dẫn về nhà, nếu như tôi phóng túng cô nữa, có phải hai người còn có thể trực tiếp lên giường hay không? !” Nam Cung Kình Hiên càng lúc càng căm tức, nghiến răng hỏi, hơi thở hừng hực phả trên khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh buốt của cô.

Đôi mắt của Dụ Thiên Tuyết long lanh nước mắt: “Nam Cung Kình Hiên, anh lý trí một chút được không? Cứ suy đoán lung tung anh không thấy vô vị sao? !”

“Cô chỉ cần trả lời tôi, có đúng hay không!” Anh lạnh lùng nói.

Dụ Thiên Tuyết nhìn anh hồi lâu, chậm rãi nhắm mắt lại, cúi đầu, lòng tràn đầy ủy khuất và tuyệt vọng.

“Đừng vũ nhục tôi nữa.....Tôi là người chứ không phải súc vật, tại sao các người đều vũ nhục tôi ô miệt tôi như vậy!” Cô run giọng kêu lên: “Tôi không có quyến rũ đàn ông, chẳng qua chúng tôi chỉ tình cờ gặp nhau, tại sao anh lại nghĩ như vậy! Nam Cung Kình Hiên, anh có thể hung ác đối với tôi, có thể không quan tâm tới tôi, có thể tùy tiện khi phụ ức hiếp tôi, nhưng tại sao người khác quan tâm tôi yêu mến tôi anh đều muốn xen vào? ! Anh bệnh thần kinh, tôi hận anh chết đi được!”

Dụ Thiên Tuyết khóc, xô đẩy anh, liều mạng xô đẩy anh!

Gương mặt tuấn tuấn tú của Nam Cung Kình Hiên xanh mét, cười lạnh nắm cổ tay cô tách qua một bên: “Cô còn chưa bị ngộp đủ phải không?!”

Nhắc tới cảm giác hít thở không thông vừa rồi, Dụ Thiên Tuyết đau ngâm lên một tiếng, thở hổn hển bình tĩnh lại, đôi mắt ngập nước nhìn anh chằm chằm trong mắt là sự hoảng kinh sợ sệt, đúng vậy, cô không dám, cô sợ chết khiếp cái cảm giác bị bức đến hít thở không thông, cô không muốn thử nghiệm nữa!

Lúc này trái tim của Nam Cung Kình Hiên mới mềm xuống, đôi mắt sâu xa lộ ra sự kiềm nén đau lòng và thương yêu, ôm lấy thân thể ướt sũng của cô, hôn lên mi tâm và gò má cô: “Đồ ngốc.....Tôi cũng không phải cố ý muốn em ngộp chết, ai kêu em không ngoan…..Em quả thật là không ngoan rồi!”

Dụ Thiên Tuyết nức nở nghẹn ngào, hoảng hốt, đối với sự yêu thương vỗ về cùng hôn hít của anh căn bản cũng không phản ứng kịp.

Cô cố kìm nén, bị anh khi phụ uất ức đến mức tận cùng! Thật sự là rất uất ức!

Nước mắt chảy xuống một dòng rồi lại một dòng, ức chế không được, Nam Cung Kình Hiên nếm được vị chát chát, có chút kinh ngạc, chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn liên tục rơi lệ của cô, hơi nhíu mày, cực kỳ nhẫn nại hôn lên mắt cô từng chút từng chút.

“Đừng khóc nữa…..Em khóc đến trái tim tôi cũng đau rồi, hửm? Đừng khóc…..” Nam Cung Kình Hiên ám ách nói, hoàn toàn không chú mình đang nói cái gì, chừng chú ý tới mới giật mình một cái, đôi mắt thâm thúy đột nhiên mở to.

Tim? Anh nói trái tim sao?

Chết tiệt.....Trong lòng anh căn bản là không dung nạp bất kỳ người phụ nữ nào! Khi nào thì bắt đầu từ từ chứa đựng cô gái này đây!

“Tôi hận anh…..Không được khi dễ ức hiếp tôi nữa…..” Dụ Thiên Tuyết mắc mưa nên đầu váng mắt hoa, sau đó lại bị dằn vặt như thế, thần trí đã sớm mơ hồ thống khổ lẩm bẩm, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

“Làm phụ nữ của tôi, tôi sẽ không khi dễ em…..” Nam Cung Kình Hiên ôm chặt cơ thể linh lung của cô, không thể chờ đợi được mà chạm vào vuốt ve da thịt của cô, bàn tay di chuyển xoa nắn toàn thân cô, hận không thể dụi thân thể nhỏ bé kiều diễm vào trong thân thể mình, hơi thở thô suyễn gấp gáp cuống quýt: “Điều này tôi đã sớm nói với em rồi, bây giờ vẫn còn hiệu lực! !”

“Nói em đồng ý…..Nhanh lên một chút! !” Nam Cung Kình Hiên thừa dịp thần trí cô mơ hồ bức bách cô mở miệng, chống đỡ trán cô dẫn dắt từng bước, giọng trầm thấp gấp rút muốn kéo cô vào vực sâu.

“…..” Dụ Thiên Tuyết cắn môi, muốn làm cho bản thân thanh tỉnh, tỉnh táo nhanh lên!

“Em nghĩ không rõ thì để tôi nghĩ giúp em!” Nam Cung Kình Hiên lạnh giọng quát lên, hơi thở hừng hực phun bên tai cô: “Dụ Thiên Tuyết, từ trước tới giờ phụ nữ duy trì ở bên tôi rất ngắn, không người nào khiến cho tôi hứng thú vượt qua một tháng! Một tháng, em làm phụ nữ của tôi một tháng, em than hồ muốn gì cũng được! Vả lại em cũng đã làm cùng tôi còn gì, em chính là của tôi! Cẩn thận suy nghĩ cho em gái của em, thừa dịp tôi cảm thấy hứng thú với em hãy đưa ra tất cả yêu cầu, tôi sẽ nể mặt em mà đáp ứng tất cả! Em thấy thế nào?”

Dụ Thiên Tuyết chậm rãi nhắm đôi mắt trong suốt lại, cố nén nhục nhã và khổ sở, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, cô muốn cự tuyệt, nhưng đúng như anh nói không có biện pháp, thật sự là không còn cách nào!

“Đừng nóng vội cự tuyệt, tôi đã nói là sẽ để cho em suy nghĩ…..” Nam Cung Kình Hiên cau mày, chống đỡ trán của cô, dò xét muốn hôn môi cô, theo bản năng cô né tránh, bị anh bóp cằm vặn lại hôn lên đôi môi, anh kêu rên một tiếng tiếp nhận toàn bộ ngọt ngào vào trong miệng, thưởng thức, dây dưa, dùng tư thái sâu nhất thăm dò vẻ đẹp của cô.

Bàn tay kéo quần áo ướt sũng của cô xuống lướt qua sống lưng cô, Nam Cung Kình Hiên ôm lấy Dụ thiên Tuyết, hôn cô bồng cô đặt lên ghế salon, không để ý cô vùng vẫy đè chặt cô, bàn tay xuyên qua quần áo của cô tới trước bộ ngực mềm mại, hung hăng nhào nặn.

Dòng điện mạnh mẽ vọt qua cơ thể, Dụ Thiên Tuyết bị kích thích có phần hơi thanh tỉnh, nước mắt chảy đầy mặt: “Không được…..Không nên như vậy, hiện tại đừng chạm vào tôi! ! Nam Cung Kình Hiên, thân thể tôi còn chưa khỏe, anh không thể như vậy! !’

Coi như là bằng lòng làm phụ nữ của anh, anh cũng không nên cầm thú tới mức như thế này!

“…..” Bụng dưới của Nam Cung Kình Hiên đã căng trướng không thể tưởng tượng nổi, khẩn trương căng thẳng như cung đã kéo căng, thế như chẻ tre! Nhưng anh cũng biết, khoảng thời gian trước cô bị thương cần thời gian điều dưỡng rất lâu, điều dưỡng chưa tốt đã đụng chạm cô thật sự sẽ tạo thành vấn đề sinh con về sau, anh khàn khàn thở hổn hển, kiềm nén siết thật chặt cơ thể cô điên cuồng hôn cô, lúc này mới từ từ buông cô ra.

Trong đôi ngươi trong trẻo lần đầu tiên lấp lánh ý cười đắc ý!

Nam Cung Kình Hiên biết, cô gái này rốt cuộc coi như đã thỏa hiệp, cô bị bất đắc dĩ phải đáp ứng.

“Đáng chết.....Em quả thật khó dây dưa!” Anh khẽ nguyền rủa, hôn đôi môi ngọt ngào của cô, hôn đến cô muốn tránh cũng không được, chỉ có thể để mặc anh thưởng thức hương vị của cô.

Dụ Thiên Tuyết thở gấp, trong mắt long lanh nước, đó là cái giá cao mà cô thỏa hiệp!

“Nam Cung Kình Hiên, tôi muốn nói rõ ràng với anh!” Thanh âm của cô run rẩy, đây là lần đầu tiên vì sinh tồn quẫn bách, cô không thể không cúi đầu khuất phục cường thế! Cảm giác này so với giết cô còn khó chịu hơn!

Nam Cung Kình Hiên nheo mắt chăm chú nhìn cô, ngón tay thon dài vuốt ve môi cô: “Nói!”

Dụ Thiên Tuyết thả lỏng lòng bàn tay sắp bị mình bấm ra máu, đôi mắt trong suốt bướng bỉnh nổi cáu: “Anh nói bất luận tôi nói ra yêu cầu gì anh cũng đồng ý, anh phải giữ lời! Trong vòng một tháng, qua hết một tháng này, chúng ta không còn bất kỳ quan hệ gì nữa!”

Nam Cung Kình Hiên nảy sinh hờn giận, cười lạnh nói: “Tôi nói là sau một tháng tôi sẽ mất đi hứng thú với thân thể phụ nữ, Dụ Thiên Tuyết, em yên tâm, em hẳn không vượt qua hạn định đó, coi như vượt qua, chỉ cần tôi còn muốn em thì em vẫn phải ở lại bên cạnh tôi để cho tôi hưởng dụng!”

Hết chương 88


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Candy2110, Ta tuyet nhu
     
Có bài mới 21.12.2016, 21:53
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 489
Được thanks: 2056 lần
Điểm: 30.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 44
Chương 89: Đi rồi cũng không cần trở về nữa


“Anh…..” Dụ Thiên Tuyết cau mày, phát cáu cầm gối dựa trên ghế salon ném anh: “Vừa rồi anh không phải nói như vậy, rõ ràng anh nói một tháng! !”

Thế nhưng giờ phút này Nam Cung Kình Hiên rất hưởng thụ tính tình hay nóng nảy của cô, nắm lấy cổ tay cô, khinh thường nhìn cô: “Em suy nghĩ kỹ cho tôi! Nói không chừng còn chưa tới một tháng tôi đã mất đi hứng thú đối với em! Vậy em còn muốn theo tôi sao? !”

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, giọng nói bị nghẹn, suy nghĩ kỹ lưỡng một chút, đích thật là rất có lý.

“Anh cũng phải cam đoan là đưa Tiểu Nhu ra nước ngoài, anh phải giúp em ấy chữa khỏi mắt mới thôi!” Cô mở to hai mắt, nhất định cô phải nghe anh đảm bảo mới được.

Ánh mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên tản ra mị hoặc, lãnh ngạo bức người: “Chuyện này không khó! Còn chính em thì sao đây? Cần nói thì cứ mở miệng, tôi ghét phụ nữ dài dòng!”

“Chuyện của bản thân tôi không cần anh lo, anh giúp tôi chiếu cố tốt Tiểu Nhu là được!” Dụ Thiên Tuyết cau mày, một lời cự tuyệt.

“Đúng là cô gái quật cường!” Nam Cung Kình Hiên một tay kéo cô vào lòng, nhìn cô chằm chằm: “Tốt nhất đừng hối hận, rất không dễ dàng em mới có một cơ hội có thể câu được rùa vàng thế này!”

Vẻ mặt của Dụ Thiên Tuyết cũng giống như khinh bỉ: “Tôi tuyệt nhiên coi thường cơ hội như vậy, hơn nửa anh phải nói cho rõ ràng, đây chỉ là giao dịch thể xác theo nhu cầu chúng ta không có tình cảm! Anh cũng không phải rùa vàng gì đó, anh là vị hôn phu của người khác, về sau đừng nói chuyện này với tôi, tôi nóng lòng mong muốn chỉ trong một tuần lễ anh mất hứng thú với tôi, vậy thì không còn gì tốt hơn!”

Trong mắt cô lấp lánh nước mắt, không biết là uất ức hay là thống khổ, nhìn anh nói. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn:ddlequydon

Khu vực nhạy cảm nào đó trong lòng Nam Cung Kình Hiên chợt nhói đau! ‘Vị hôn phu’ ‘Người khác’ ‘Theo nhu cầu không có tình cảm’, cô gái này chẳng những bướng bỉnh, còn máu lạnh như vậy!

“Tốt, nhớ kỹ cho tôi những lời cô nói hôm nay!” Nam Cung Kình Hiên lạnh giọng nói.

Nói xong anh liền buông tay cô ra, giữ cô ngồi trên ghế salon, cố gắng làm như không thấy đường cong linh lung lộ ra ngoài do y phục ướt đẫm dán sát, đây là cô gái đáng chết, rất có năng lực chọc giận anh!

Dụ Thiên Tuyết nặng nề té ngã trên ghế sao lon, choáng váng làm cho cô không đủ sức đứng lên, ngửa mặt nhìn trần nhà, chỉ cảm thấy con đường phía trước bao la mờ mịt, cô lựa chọn như thế giống như là đẩy bản thân vào vực sâu, về sau, rốt cuộc thì cô phải bước tiếp như thế nào!

Một tháng, thời gian chỉ có một tháng, chỉ mong một tháng sau người đàn ông này có thể buông tha cho cô, không khi dễ ức hiếp cô nữa, không cần dây dưa với cô nữa.....

Hàng mày thanh tú chậm rãi nhíu lại, Dụ Thiên Tuyết nghiêng mặt qua một bên, âm thầm cầu nguyện.

“Chỗ này của em quả thật vừa nhỏ lại vừa nát, bình thường chỉ có một mình em ở? !” Nam Cung Kình Hiên nhìn quanh đánh giá hoàn cảnh nhà của cô, nhỏ đến thương cảm, nhưng cũng không nát như anh nói.....Màu sắc của căn phòng rất nhu, bài biện khéo léo, không gian nho nhỏ được sử dụng hợp lý, coi như gọn gàng sạch sẽ, không có vật thừa thãi vô dụng nào.

Dụ Thiên Tuyết quay đầu qua, cũng liếc mắt nhìn căn phòng nhỏ của mình, cắn cắn môi nói: “Trước kia Trình Dĩ Sênh thỉnh thoảng cũng tới đây ngủ, phòng của Tiểu Nhu ở trong kia.”

Nam Cung Kình Hiên nhíu mày chặt hơn, nghe được tên Trình Dĩ Sênh thì có cảm giác muốn tiết hận.

“Đừng nói với tôi là em còn yêu tên khốn Trình Dĩ Sênh kia!”

Dụ Thiên Tuyết nằm ngửa mặt, nhìn anh khinh thường: “Anh nói anh ấy khốn kiếp, so với loại đàn ông cũng khốn kiếp như anh tôi sẽ yêu sao? Anh có logic hay không?”

Nam Cung Kình Hiên bừng bừng lửa giận, chậm rãi nhích tới gần, rõ ràng thấy Dụ Thiên Tuyết sau khi kiêu ngạo thì trong mắt đã lộ ra sự e ngại.

“Em cũng biết sợ tôi, hửm? Sợ tôi còn dám nói với tôi như vậy, Dụ Thiên Tuyết, tôi thấy em trời sinh đáng đánh đòn! Bất quá không sao, bây giờ em là phụ nữ của tôi, tôi có rất nhiều thời gian để dạy dỗ em!”

Đôi mắt trong suốt của Dụ Thiên Tuyết nhìn chằm chằm anh, cô rùng mình ớn lạnh.

“Hừ, xác thực trời sinh tôi chính là như vậy, anh dạy dỗ không tốt lên được đâu!” Cô cũng bướng bỉnh nói.

“Vậy thì hãy đợi đó!” Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng liếc cô một cái.

Trong không gian nhỏ bé đơn sơ, bên ngoài tiếng sấm vẫn ầm ầm, một đôi nam nữ lạnh lùng giằng co, theo đuổi tâm tư của chính mình, Nam Cung Kình Hiên chịu đựng tạm thời không đụng chạm cô, nghĩ đợi vài ngày sau cơ thể cô tốt hơn một chút, không phải là không thể dạy dỗ cô!

*****

Ánh chiều tà dần buông xuống.

Ngón tay mảnh khảnh chầm chậm quơ quơ trước  băng gạt mỏng, Dụ Thiên Tuyết nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Nhu, có thể cảm nhận được ánh sáng di chuyển không?”

Dụ Thiên Nhu ngồi trên lăn từ từ ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, sắc mặt vẫn còn thiếu sức sống, chầm chậm vươn tay mò mẫm ngón tay đang đung đưa của cô, không tính là chính xác, nhưng ít ra đại khái là có thể sờ tới.

Dụ Thiên Tuyết vui mừng phấn chấn, cúi người ôm lấy cô: “Tiểu Nhu, bây giờ tình hình mắt của em rất tốt, qua mấy ngày nữa là có thể ra nước ngoài chữa bệnh, hành trình và bệnh viện chị đều đã sắp xếp xong xuôi, đến đó rồi chị cũng sẽ tìm người chăm sóc em, chúng ta nhất định sẽ khá hơn!”

Thiên Nhu được chị ôm cũng vui vẻ cười cười, nhưng một lát sau mới hoảng hốt hỏi: “Chị, ra nước ngoài không cần tiền sao? Tại sao trước đây em liên tục không được phẫu thuật, nhưng bây giờ có thể đi ra nước ngoài chữa bệnh?” Thanh âm của cô gái 17-18 tuổi dần dần nhỏ xuống: “Chị, làm sao chị có tiền a?”  

Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Dụ Thiên Tuyết thoáng qua một tia thống khổ.

Cô cố gắng cười, ngồi xổm xuống bóp bóp bàn tay ấm áp của Thiên Nhu, hoan hỉ nói: “Em không cần nghĩ tới vấn đề tiền bạc, chị có biện pháp! Em cứ an tâm ra nước ngoài chữa trị, chờ mắt em tốt lên trước tiên hãy nhìn xem nước ngoài ra sao, sau khi trở về kể cho chị nghe, à.....Hình như bản thân chị cũng chưa từng ra nước ngoài, thật không biết ở nước ngoài như thế nào, Tiểu Nhu, em coi như là đôi mắt của chị, giúp chị đi xem một chút.”

Thiên Nhu nắm chặt tay của cô, mấp máy làn môi, rồi lại không biết có thể hỏi cái gì.

“Kia chị, mắt của em khi nào thì có thể chữa trị hết, lúc nào thì em có thể trở về?”

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, trong mắt lấp lánh ánh sáng, nhưng trong nội tâm thì đau đớn như bị khoét thịt.

“Tiểu Nhu, em hãy đồng ý với chị, không trở về được không?”

Gió đêm thổi tung mái tóc đen mềm như tơ của cô, thanh nhã phiêu tán trong gió, quyến rũ mà mỹ lệ, bóng dáng Dụ Thiên Tuyết mảnh khảnh chậm rãi ngồi xuống bên cạnh, nhẹ giọng nói: “Môi trường giáo dục ở nước ngoài tốt hơn so với trong nước, tiến độ học tập trong nước của em có hơi chậm, nhưng nền giáo dục ở nước ngoài thì khác, em sẽ học được nhiều hơn, nói không chừng về sau cũng thích hợp ở lại nước ngoài phát triển, ở đây chị không có nền tảng, coi như em quay về chúng ta cũng chỉ có thể chịu khi dễ ức hiếp, Tiểu Nhu, em nhân cơ hội đi ra nước ngoài này đừng trở về nữa, đáp ứng chị, được không?”

Toàn thân của Dụ Thiên Nhu run lên, hai tay theo bản năng nắm tay vịn hai bên xe lăn.

“Chị.....Chị không cho em trở về?”

“Tiểu Nhu!” Dụ Thiên Tuyết nóng lòng ôm lấy cô, biết trong lòng cô mẫn cảm yếu ớt, nhẹ giọng nói: “Không phải là không cho em quay về, em nghe lời chị, có thể về thăm chị nhưng không nên ngây ngốc ở lại lâu dài, có đôi khi em nhìn không thấy cũng tốt, có thể nhìn cũng không thấy được thành phố này có bao nhiêu bẩn thỉu, chị không muốn để cho em thấy những chuyện không tốt kia.....Em nghe lời, có được hay không?”

Dụ Thiên Nhu chậm rãi nắm chặt hai tay, thân thể hơi run rẩy, sắc môi tái nhợt nói: “Chị, ba mẹ đã sớm không còn, em chỉ còn một mình chị là người thân.....”

Cô nói không được nữa, thanh âm đã nghẹn ngào.

Nước mắt của Dụ Thiên Tuyết rơi xuống, cũng nói không ra lời, chỉ có thể ôm em gái thật chặt, trên bãi cỏ ở viện điều dưỡng rộng lớn nhìn mặt trời lặn từng chút từng chút, cô tàn nhẫn quyết tâm đưa em gái ra nước ngoài, nhưng lần gặp mặt tiếp theo sẽ là năm nào tháng nào?

Nước mắt làm ướt mặt của cô, trong ánh nắng ban chiều, cõi lòng tràn đầy hi vọng cô nhắm mắt lại, nhìn thấy một vùng sắc trời sáng trong.

*****

5 ngày sau.

Người hộ lý chuyên nghiệp lẳng lặng nghe Dụ Thiên Tuyết dặn dò công việc, cuối cùng gật đầu một cái, nhẹ nhàng cúi đầu chào: “Dụ tiểu thư xin yên tâm, những chuyện này Nam Cung thiếu gia đã giao cho tôi, tôi có 10 năm kinh nghiệm làm hộ lý, chưa phạm phải sai lầm nào.”

Sắc mặt của Dụ Thiên Tuyết có chút trắng bệch, bóng dáng mảnh khảnh trong sân bay mênh mông càng lộ vẻ nhỏ yếu bất lực, gật đầu một cái, lại nhẹ giọng nhắc nhở: “Làm phiền cô đừng nói với Thiên Nhu quá nhiều chuyện của tôi, cái tên Nam Cung Kình Hiên này, hi vọng cô một lần cũng đừng nhắc tới.”

Cô hộ lý rất ngạc nhiên nhìn cô, nhưng vẫn gật đầu: “Tôi nhớ kỹ rồi, Dụ tiểu thư.”

Dụ Thiên Tuyết lại vòng qua cô hộ lý đi tới trước mặt Thiên Nhu, cầm cái thảm mỏng đắp kín đầu gối cho cô, cầm bàn tay nhỏ bé nhu nhược của cô: “Tiểu Nhu, ra nước ngoài phải ngoan ngoãn nghe lời, nếu như không thoải mái tùy thời liên lạc với chị, biết không?”

Thời điểm nói đến đây, cô không nhìn thấy một bóng dáng cao ngất rắn rỏi đã đi tới sau lưng, toàn thân mặc tây trang màu đen làm nổi bật gương mặt tuấn tú góc cạnh, lạnh lùng lại lộ ra mị hoặc vương giả, khích phách mà cách biệt.

Thiên Nhu cũng cầm ngược lại tay của cô, không buông ra.

“Tiểu Nhu, em.....” Dụ Thiên Tuyết ngơ ngẩn nhìn bàn tay của cô.

Thiên Nhu thoáng cười yếu ớt: “Chị, chị cho em nắm tay chị thêm lát nữa, tức khắc em sẽ không nắm được nữa rồi.”

Trong lòng Dụ Thiên Tuyết trào dâng chua xót, cứ như vậy nắm tay cùng em gái, hoàn toàn không biết người đàn ông cao ngất sau lưng vẫn chăm chú nhìn cô, mãi cho tới khi có tiếng loa báo bắt đầu thúc giục lên máy bay, cô mới bối rối sắp xếp lại tư liệu của em gái cho tốt rồi giao cho hộ lý, không nhịn được dặn dò thêm mấy câu, cũng thúc giục họ nhanh chóng đi vào.

Cô gái nhỏ ngồi trên xe lăn, đầu vẫn nhìn bên này dù đã đoán phương hướng cửa máy bay, băng gạt bịt mắt vẫn đang nhìn về phía này, thậm chí giơ tay lên chậm rãi làm một cái tư thế tạm biệt.

Chỉ có Dụ Thiên Tuyết biết, ở trong lòng cô, cái tư thế tạm biệt đó đau tê tâm liệt phế cỡ nào.

Cô cũng giơ tay lên, từ biệt người thân duy nhất.

Nam Cung Kình Hiên sau lưng cô đi tới ôm cô vào lòng, lạnh nhạt nói: “Chia tay với em gái xong chưa?”

Dụ Thiên Tuyết kinh hãi, khẩn trương xoay người trong phạm vi giam của anh, bụm kín cái miệng của anh không để cho anh phát ra âm thanh, chỉ lo Tiểu Nhu nghe được! Mặc dù có mấy bước xa nhưng mắt không nhìn thấy thì lỗ tai lại nhạy bén nhất, cô không thể để cho Tiểu Nhu biết chuyện Nam Cung Kình Hiên, nửa điểm cũng không được.

Mấy ngón tay trên môi mát lạnh, trong đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên thoáng qua một tia sáng, mặc cho cô bụm miệng của anh, hưởng thụ độ ấm của mấy ngón tay nhu hòa.

Sắc mặt Dụ Thiên Tuyết trắng bệch, lần đầu tiên biết nhìn sân bay trống rỗng không có bóng dáng quen thuộc là tư vị gì, trong lòng suy sụp, trái tim cũng tan nát, cô nhìn chằm chằm về phương hướng kia, trong mắt dâng trào nước mắt.

Nam Cung Kình Hiên hơi nhíu mày, kéo thân thể cô quay lại đối diện mình, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn rơi lệ trong lòng bỗng nhiên mềm nhũn ra.

Hết chương 89


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Candy2110, Iris Garden, Ta tuyet nhu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Thien_My, Tuyen83, uyểnuyển và 254 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

3 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

4 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

5 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C882

1 ... 127, 128, 129

8 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

10 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

15 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 665 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 quả cam
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1995 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Eun vừa đặt giá 1899 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 728 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 421 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 692 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 789 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 751 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 649 điểm để mua Điện thoại HTC U11
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 550 điểm để mua Điện thoại Xiaomi Mi Mix 2
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Sony Xperia Z5 Premium
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 450 điểm để mua Điện thoại Oppo F3 Plus
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 850 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S9
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1807 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 714 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 679 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 645 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1720 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1370 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1303 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 284 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1240 điểm để mua Đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.