Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 

Đường đời - Kim Bính

 
Có bài mới 20.12.2016, 23:14
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 03.10.2015, 08:02
Bài viết: 378
Được thanks: 3047 lần
Điểm: 28.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đường đời - Kim Bính - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 41

Edit: Ciao

Chờ một hồi tận hai tiếng đồng hồ nhưng vẫn không có tin tức của Trương Nghiên Khê, dưới lầu vẫn quay chụp như bình thường.

Lý Chính ném khăn bẩn vào thùng rác, quay đầu lại nhìn đống quần áo ngổn ngang dưới đất, anh đi qua ngồi xuống.

Chu Diễm đi giày vào, đầu ngón tay lau mũi giày, nhìn thấy động tác của anh thì cô  chần chờ một lát rồi cũng đứng dậy, đi tới bên cạnh anh, cũng ngồi xổm xuống.

Chu Diễm nhẹ nhàng cầm một chiếc T-shirt lên, gấp nó lại, chiếc T-shirt nhanh chóng được gấp gọn gàng.

Lý Chính nhìn cô, trên tay chậm lại, nói: “Quần áo cũng có thể gấp thế này hả?”

Chu Diễm nói: “Đây là kỹ xảo, không phải bày trò.”

Lý Chính tiện tay, hỏi: “Em tự học à?”

“Cũng không tính, em học theo trên mạng.”

“Học tốt đấy.”

Trên mặt đất có hơn mười bộ quần áo, tất cả đều là quần áo con trai, nhìn qua thì tưởng quần áo bẩn nhưng cầm trên tay còn có thể ngửi được hương thơm trên quần áo, rõ ràng là thằng nhóc nào đó buồn bực nên ném quần áo mình đi.

Chu Diễm vừa gấp quần áo vừa nói: “Thẩm Á Bình nói, từ nhỏ tính cách thằng nhóc đó đã không tốt, bây giờ lại càng phản nghịch hơn.

Ý ngầm là, Lý Chính Kiệt gào to rống lớn với Lý Chính, một phần là do đang trong thời gian phản nghịch của trẻ mới lớn.

“Thằng nhóc?” Lý Chính nói: “Sao em nói cái từ này nó lại thay đổi uốn éo quá vậy?”

Chu Diễm liếc nhìn anh một cái, hừ nhẹ.

Lý Chính nở nụ cười, nụ cười nhẹ hiện lên mặt: “Khi còn nhỏ, mỗi lần thấy anh thì nó sẽ muốn anh tung nó lên, lớn lên một chút thì sẽ bám lấy anh đòi đồ chơi, nó bị ba mẹ đánh thì sẽ rời nhà trốn đi, một mình chạy đến chỗ anh, nói muốn ở cùng anh. Hai năm trước nó mới mười ba tuổi, xảy ra chuyện như vậy, phải đến chỗ bác sĩ tâm lý cả năm trời.”

Chu Diễm vuốt quần áo đã gấp, nói: “Khả năng cao một chút là cậu ta hiểu rõ mọi chuyện.”

“Hiểu được cái gì.” Lý Chính run tay, mơ hồ nói: “Hiểu được rằng chuyện đó không thể trách anh?”

Chu Diễm nghĩ nghĩ, vừa định nói gì thì lại nhịn xuống. Cô gấp một quần áo cuối cùng, do dự một chút rồi nâng tay lên, đặt lên đầu Lý Chính, xoa xoa vài cái.

Có đôi khi, thiên ngôn vạn ngữ cũng không bằng một động tác nhỏ.

Bàn tay nhỏ bé trên đầu mềm như mây, mang theo nhiệt độ, hòa tan vào người anh. Lý Chính định cười cô mấy câu nhưng ngước mắt nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô, trái tim anh như được ai đó nắm lấy.

Lý Chính không nói gì cả, ôm chầm lấy cô, nghiêng người hôn lên.

Hai chân Chu Diễm quỳ xuống, vòng lên cổ anh.

***

Hoạt động quay chụp dưới tầng chấm dứt, một đám người dọn dẹp đồ.

Lý Chính và Chu Diễm xuống lầu, Cao An nhìn thấy bọn họ thì lại gần chào hỏi, anh ta lấy hộp thuốc lá đưa cho Lý Chính một điếu.

Lý Chính ngậm điếu thuốc, nhìn mấy người kia: “Chụp xong rồi sao?”

Cao An nói: “Chưa, mới được có một nửa, hôm nay cũng khá rồi, mấy cô bé cậu bé cũng mệt mỏi rồi.”

Lý Chính hỏi: “Các anh ở đài truyền hình gì, hôm nào tôi xem tiết mục của các anh.”

“Đài truyền hình thành phố Kim Khẩu.”

“Kim Khẩu? Kim Khẩu đến Khánh Châu sao?”

Cao An hút thuốc nói: “Tôi ấy à, cũng chỉ là phụ xướng phu tùy thôi, tôi đi theo phu nhân nhà mình.” Thấy vẻ mặt của hai người thì anh ta nói thêm: “A, vợ tôi chính là Trương Nghiên Khê.”

Lý Chính cười: “Hai vợ chồng cùng làm từ thiện.”

Cao An quay đầu lại nhìn mấy đứa trẻ: “Tôi cũng chỉ là một phóng viên nho nhỏ, trước kia chỉ có cơm ăn là đã tốt rồi, làm gì có muốn với cao hơn. Có thể là lớn tuổi rồi, nhìn những đứa bé kia học hành có tương lai, thì hăng hái hơn. Bệnh tật các thứ gì chứ, không có tiền đi học càng khiến người ta khó chịu, người phía trước có tiền nhưng không chắc đã trị khỏi, nhưng loại người sau có tiền thì có thể đi học, có thể dùng tiền để giải quyết sự việc, nhưng mà điều đó lại là điều không dễ dàng. Trung quốc chúng ta có nhiều đứa trẻ như vậy, bao người không được đi học chứ.”

Lý Chính nhìn Chu Diễm, nói: “Việc của hai người thật vĩ đại, làm việc công ích không hề dễ dàng.”

Cao An lắc đầu: “Tôi lại hi vọng tất cả những tổ chức xã hội trên đời này đều biến mất, những tổ chức này tồn tại chỉ có thể chứng minh sự bi ai của xã hội.”

“Tại sao lại là bi ai chứ?”

Cao An sửng sốt một chút, nhìn cô gái bên cạnh Lý Chính. Nhìn giống như học sinh vậy, trên lưng còn đeo túi sách.

Lý Chính nhìn qua người bên cạnh.

Chu Diễm nói: “Vừa rồi chị Trương có giới thiệu bốn học sinh này, khi đó bọn họ cười rất vui, làm sao lại là bi thương buồn bã, không biết bọn họ đã vui như thế nào khi có thể tiếp tục đến trường, cậu học sinh kia thi đỗ đại học chính trị và pháp luật Tây Nam, nói thô ra thì tương lai có thể xây dựng Tổ Quốc. Tôi còn nhớ từ nhỏ từng xem những bức ảnh hi vọng, một cô bé tóc ngắn mở to đôi mắt, không phải bức ảnh này rất nổi tiếng sao? Không phải nó có nghĩa là hy vọng sao?”

Cao An muốn phản bác lại, nhưng anh ta lại không nghĩ được bất cứ điều gì để phản bác, anh trông thấy Lý Chính xoa đầu cô gái đó, trong ánh mắt đó là... sự dịu dàng tình cảm của người đàn ông dành cho người phụ nữ của mình...

Cô gái đó ngẩng đầu nhìn Lý Chính, những gì trong ánh mắt chỉ bọn họ mới hiểu.

Một người hơn ba mươi tuổi, một người nhìn còn bé, Cao An kinh ngạc nhìn bọn họ, sau đó anh ta nở nụ cười, cũng không nói gì, hỏi: “Anh thật sự không muốn lộ mặt à? Dù sao thì anh mới là người quyên góp thực tế.”

Lý Chính nói: “Tôi không có tấm lòng làm chuyện tốt, không có trái tim đó thì không lấy công như vậy.”

Cao An gật đầu.

Người đi rồi, Lý Chính nắm tay Chu Diễm, đưa cô ngồi xuống bàn ăn rồi nói: “Học phí để anh chuẩn bị cho em.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ciao J về bài viết trên: Doãn~Y~Du~, My heaven, Mây~~~~~, rinnina, yanl12781
     

Có bài mới 29.12.2016, 11:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 03.10.2015, 08:02
Bài viết: 378
Được thanks: 3047 lần
Điểm: 28.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đường đời - Kim Bính - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 42 (1)

Edit: Ciao

Anh nói những lời này tùy ý, giống như đang nói “Anh mua cho em bát mỳ hoành thánh”, anh đã định sẽ ăn rồi, cho nên cũng không hỏi cô có ăn hay không.

Giọng điệu bâng quơ như thế.

Chu Diễm không nói gì, tay nắm chặt một chút. Lý Chính không ngồi, dựa vào bàn vỗ vỗ đầu cô, nói: “Chuẩn bị cho em chút đồ ăn, em muốn ăn cái gì?” Chu Diễm nói: “Em không đói lắm, anh ăn gì thì em ăn đó.”

“Được rồi.” Lý Chính rút tay mình ra, lại vỗ đầu cô mới đi: “Ngồi.”

Lúc đến mới có ba bàn khách, bây giờ ngồi gần như đầy bàn, ngày mưa mà còn buôn bán tốt như vậy, không biết bình thường sẽ thế nào. Chu Diễm chống cằm, nhìn cửa thủy tinh bị đẩy ra, lại có hai người khách đi vào, cái ô to chèn vào khung, bọn họ cầm ô, nước mưa đổ xuống từng giọt, đọng thành một bãi nước trên mặt đất.

Chu Diễm kịp phản ứng, lập tức đứng dậy, người đó nói: “Không cần đâu, ngồi đi.”

Chu Diễm nhìn người đi tới, dừng hai giây mới nói: “Không làm trễ việc làm ăn của chị, em đi tìm Lý Chính.”

Thẩm Á Bình kéo cái ghế ngồi xuống, ôn tồn nói: “Ngồi đi, đừng khách khí, dù sao ô không để cũng được, chị không muốn làm dơ sàn nhà.”

Hai người khách đi vào thấy không có chỗ ngồi, xoay người rời đi, Chu Diễm thấy thế đành phải ngồi xuống.

Thẩm Á Bình hỏi: “Em dọn trên lầu cho chị sao?”

Chu Diễm nói: “Là Lý Chính dọn đấy ạ.”

“Quần áo gấp chỉnh tề như thế, không giống anh ta lắm.” Thẩm Á Bình thuận miệng nói.

Không giống anh cái gì? Chu Diễm nghĩ nghĩ hỏi: “Vừa rồi chị đuổi được Lý Chính Kiệt không ạ?"

“Đuổi được.” Thẩm Á Bình mệt mỏi nói: “Thằng nhóc này, càng ngày càng khó dạy bảo, may mà một tháng nữa là nó sẽ về trường rồi.”

“Cậu ta đang học trường nào vậy?”

“Một trường tư nhân của tỉnh, bình thường đều ở trong ký túc của trường, thầy cô quản rất nghiêm, cũng khiến tôi yên tâm hơn một chút.” Thẩm Á Bình nhìn lướt qua Chu Diễm, nói: “Những lời vừa này nó nói, em đừng để trong lòng.”

Chu Diễm nhìn móng tay, hỏi: “Câu nói hai người tình cũ tìm về hả?”

Thẩm Á Bình cười: “Đúng, chính là cái đó.”

“Em biết.”

Thẩm Á Bình nói: “Tôi và Lý Chính không có cái gì là tình cũ cả.”

Chu Diễm nhìn cô ấy, không nói gì.

“Mặc dù có chuyện của cha mẹ Tiểu Kiệt…” Thẩm Á Bình chần chừ một chút: “Tôi vẫn hy vọng anh ấy có thể sống như một người bình thường, hiểu lầm trong tình cảm nam nữ này, có thể thoát thì thoát, anh ấy cùng với cô cũng giống nhau.”

***

Trong phòng bếp khí thế vô cùng, mấy người đầu bếp loay hoay như chiến đấu vậy, Lý Chính ở bên cạnh mượn nồi làm cơm chiên thịt cua, bật bếp lên, ánh lửa đỏ hắt lên vách tường tráng men màu xanh.

Một đầu bếp nói: “Nhìn có vẻ  thạo, từng làm đầu bếp sao?”

Lý Chính nói: “Đã từng làm.”

Đầu bếp nói đùa: “Không phải là đến đoạt bát cơm của chúng tôi đấy chứ.”

Đầu bếp chính người nước ngoài nghe thấy thì nói tiếng Trung hỏi lại: “Đoạt bát cơm?”

Đầu bếp phụ giải thích: “Ý nói là đoạt công tác!”

Lý Chính cười nói: “Đây là khích lệ tôi rồi.”

Người phục vụ ra ra vào vào, Lâm Thái chen chúc và, trông thấy chảo cơm chiên vàng óng thì kỳ quái: “Ôi. Không chỉ lau giày cho người ta mà còn làm cả bảo mẫu nữa hả?”

Lý Chính không thèm chớp mắt, đảo muôi, nói: “Nói cái quái gì vậy?”

“Tôi chỉ giật mình quá mà thôi.”

“Vậy thì đi bệnh viện, tìm khoa tâm thần.”

Lâm Thái cười ha ha, ngửi một hơi: “Thơm, có phần của tôi không?”

“Tự cậu làm đi.”

“Tôi còn chưa làm đầu bếp bao giờ.”

Lý Chính hất chảo vài cái, chỉ sang bên cạnh: “Cầm hai cái bát lại đây.”

Lâm Thái lấy ba cái ra, nói: “Cậu nói cái gì vậy, nếu là mấy năm trước, cậu đi tìm người nho nhỏ, đi ra ngoài cũng có mặt mũi, trên giường cũng thoải mái, cậu có tìm đến mười tám người tôi cũng không nói gì. Bây giờ lại tìm đứa nho nhỏ như vậy, còn phải hầu hạ ăn uống, cậu là cha người ta à?”

Lý Chính đổ cơm chiên ra, nói: “Cậu im đi.”

Lâm Thái chỉ vào cái bát thứ ba: “Cho tôi một bát thì tôi còn ngậm miệng.” Anh ta lại ghét bỏ nói: “Là anh em tôi cũng suy nghĩ cho cậu, cậu bao nhiêu tuổi mà cô ấy mới bao nhiêu? Trước kia tôi còn tưởng rằng cô ấy ghê gớm lắm, bây giờ xem ra còn phải học bốn năm đại hoc? Trong nhà lại còn một đống chuyện như vậy, sau này ăn mặc ngủ nghỉ lại còn phải đi học nữa, chính cô ấy phải gánh hay là cậu nuôi?

Lý Chính nói: “Cậu quan tâm rộng quá đấy.”

“Tôi quản cậu được à? Tôi cũng là bỉ ổi, muốn cho cậu và Á Bình thành, lại ước gì hai người không thành.”

Lý Chính cắt hoa quả, nói: “Biết mình bỉ ổi là được rồi.”

“Này, cậu có thể nói lời hữu ích không?”

“Đợi cậu không thả rắm ra.”

“Được rồi, được rồi!”Lâm Thái xúc miếng cơm vào miệng: “Nhưng mà tôi cũng đâu phải nói liều, tôi không muốn nhìn thấy cậu với Chu Diễm đến với nhau. Thực tế những việc cậu đang làm bây giờ còn giống như người đàn ông không? Vừa rồi tôi còn tưởng mình đang nằm mơ. Có ai chăm sóc người ohuj nữ của mình như vậy không?”

Lý Chính bỏ hoa quả vào máy nước ép, ấn nút.

Lâm Thái nói: “Lại nữa, cậu có nghĩ đến tương lại không hả, cô ấy nhìn thì sẽ là người làm công tác văn hóa, cậu xem xem, cậu biết được mấy người làm công tác văn hóa, bên cạnh cậu là những người như thế nào, cô ấy có thể sống tốt với cậu à? Có thể hiểu được nhau sao?”

Lý Chính lạnh lùng nói: “Ôi, tôi nên tìm một người tốt nghiệp cấp hai, tương lai có thể đi đánh cá với tôi hả?”

“Cậu biết ý của tôi không phải như thế.” Lâm Thái lại xúc một miếng cơm: “Tay nghề cậu vẫn không kém đi nhỉ… Tuổi này của chúng ta, nên lăn qua lộn lại cũng rồi, còn chưa thấy cái gì chứ? Không chịu được hành họ nữa…” Lời nói xoay chuyển: “con bà nó, tôi chính là khong quen nhìn cậu hầu hạ phụ nữ, cái quái gì chứ?”

Nước trái cây làm xong rồi, Lý Chính rót vào trong ly thủy tinh.

Lâm Thái nói: “Nước đu đủ? Mẹ nó!!!”

Lý Chính đặt trên khay, đi ra cửa, Lâm Thái bưng cơm chiên đi theo phía sau, nói: “Lau giày cho người ta, còn cùng chơi trò chơi, bây giờ lại còn làm cơm làm nước cho người ta, tôi nhìn thế nào cũng thấy không vừa mắt, cậu chứ cưng chiều người ta như vậy, một người phụ nữ vừa được cưng chiều là sẽ chuyển xấu, sẽ có lúc cậu cảm thấy phiền.”

Người đi trước đột nhiên dừng bước lại, miếng cơm của Lâm Thái suýt rơi xuống đất.

“Vừa rồi cậu nói cái gì?”

“Cái gì?” Lâm Thái mờ mịt.

“A, cậu nói cô ấy bao nhiêu tuổi, tôi bao nhiêu tuổi rồi, phải không?”

“A, phải.”

Lý Chính nói: “Lúc cô ấy còn chưa biết thắt dây giày, tôi đã đi chơi bóng rổ, lúc tôi làm đầu bếp, cô ấy còn đang học tiểu học, tay nghề nấu ăn của tôi còn dài hơn cô ấy mấy chục năm, làm chút đồ ăn cho cô ấy thì có vấn đề gì? Tôi giặt quần áo lót cũng liên quan mẹ gì đến cậu, đừng có lảm nhảm như đàn bà vậy!:

Lâm Thái bị nghẹn lại, chưa hoàn hồn, đợi Lý Chính đi xa, mới hô: “Cậu thực sự giặt quần áo lót cho con bé rồi hả?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ciao J về bài viết trên: Doãn~Y~Du~, My heaven, Vânvanvan, rinnina, yanl12781
     
Có bài mới 21.01.2017, 17:08
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 03.10.2015, 08:02
Bài viết: 378
Được thanks: 3047 lần
Điểm: 28.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đường đời - Kim Bính - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 42 (2)

Xa xa, Lý Chính trông thấy Thẩm Á Bình ngồi đối diện với Chu Diễm, hai người nói chuyện gì đó, đợi anh lại gần thì Thẩm Á Bình cũng kết thúc câu chuyện, đứng dậy nói: “Vậy hai người ăn cơm đi, tôi đi có việc.”

Lý Chính đặt khay xuống, hỏi Chu Diễm: “Hai người vừa nói chuyện cái gì thế?”

Chu Diễm nói: “Tâm sư linh tinh thôi, đây là món gì vậy?”

“Cơm chiên thịt cua, em chưa ăn bao giờ hả?”

“Chưa.”

“Nếm thử đi.”

Chu Diễm ăn một miếng, ngon bất ngờ, vốn không có khẩu vị gì bây giờ cô lại ăn sạch đĩa, ăn xong uống sữa tươi, dạ dày cũng thoải mái hơn.

Rốt cuộc cũng ăn ít, sữa vẫn còn non nửa chén, Lý Chính uống nốt phần còn lại hỏi: “Em no rồi à?”

“Vâng, no rồi.” Chu Diễm nhìn đồng hồ, đã ba giờ rồi, bên chỗ Trương Nghiên Khê còn chưa có tin tức, cô hỏi: “Ông cậu có gọi điện thoại tới sao?”

Lý Chính nói: “Chú anh.”

Lý Chính lại bấm điện thoại, ông chú ở đằng kia nói: “Gấp cái gì, bên này chú chờ điện thoại lâu rồi, mày đừng có muôn quá, đúng rồi, rốt cuộc có chuyện gì lại gọi điện như vậy?”

Lý Chính nói: “Không có gì, sau này sẽ nói cho chú, chú hỏi cho cháu trước đi.”

Cúp điện thoại, Lý Chính nói: “Chờ một chút.”

Chu Diễm gật đầu, nói: “Chúng ta đừng ngồi ở đây, giành chỗ của người khác.”

“Vậy thì lên lầu.” Lý Chính vừa đứng dậy, cửa nhà hàng bị đẩy ra.

Người bước vào nhìn thấy bọn họ, đặt ô xuống đi tới chỗ hai người: “Chờ sốt ruột rồi phải không?”

Chu Diễm lập tức đứng dậy: “Chị Trương!”

Trương Nghiên Khê bị nước mưa xối ướt, lau người nói: “Bởi vì việc năm đó chị không hiểu lắm, cho nên vừa rồi hơi lâu, nhất định em rất sốt ruột rồi, ngồi xuống trước, chị sẽ từ từ nói cho em.”

Chu Diễm lại ngồi xuống, rút hai tờ giấy ăn đưa cho cô ấy, Lý Chính gọi phục vụ lấy ít đồ uống.

Trương Nghiên Khê nói cảm ơn: “Vừa rồi cảnh sát hỏi chị về chuyện hai năm trước, những gì chị biết đều như những gì đã nói với em.”

Chu Diễm: “Về mẹ em thì sao?”

“Em đừng vội.” Trương Nghiên Khê nói: “Chuyện của mẹ em sẽ nói từng chút một. Chuyện năm đó ba em nợ tiền, em có biết không?”

Chu Diễm lắc đầu: Em không rõ lắm, tới giờ bọn họ vẫn không nói gì cho em biết, em chỉ biết trong nhà nợ tiền người ta, hai năm qua mẹ em luôn kiếm tiền trả nợ.”

Trương Nghiên Khê gật đầu: “Đây chính là vấn đề, món nợ nhà em, lúc đó mẹ em vẫn giữ kín như bưng, chắc là món nợ này có quan hệ đến món tiền quyên góp.”

Chu Diễm đã chuẩn bị tốt tâm lý, Trương Nghiên Khê hơi do dự: “Nhưng vì nguyên nhân nào đó, chuyện này không được lộ ra ngoài, chị cũng không rõ rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, mà căn cứ vào khẩu cung của mẹ em, năm đó bà ấy cũng nhắc đến quỹ thiên sứ cây non, cho nên có thể chứng minh, mẹ em biết rõ mọi chuyện.”

Điện thoại Lý Chính vang lên, anh nhìn qua, là một tin nhắn.

Trương Nghiên Khê nói: “Tất cả đều nhắc tới phần tiền quyên góp chưa gửi của hai năm trước, đó là nghi vấn lớn nhất, chỉ có cảnh sát hoặc mẹ em mới có thể đưa ra đáp án, quỹ ngân sách của bọn chị cũng không biết được nhiều, bởi vì chuyện đằng sau bọn chị không tham dự vào. Chỉ như vậy, đây là toàn bộ nội dung mà cảnh sát đang điều tra, muốn kỹ hơn thì phải tới Quảng Dương, quỹ của bọn chị sẽ cố gắng phối hợp hết sức.”

Trương Nghiên Khê cũng không nói gì quá nhiều, căn cứ vào tình huống và đầu mối hiện tại, có một khả năng rất rõ, ai cũng có thể đoán được đây là một câu chuyện như thế nào, nhưng mà đứng trên lập trường của cô thì cô không thể nói những lời không có căn cứ.

Chu Diễm nghe xong, trong lòng cũng nặng nề hơn, người đối diện đưa di động tới, Chu Diễm nhìn màn hình.

Lý Chính nói: “Là cậu em gọi điện thoại tới hỏi.”

***

Trương Nghiên Khê vẫn còn chuyện trong quỹ phải làm nên đi trước, bảo Chu Diễm liên lạc với cô ấy lúc nào cũng được.

Chu Diễm gọi vào số của cậu, đợi một lát có người nghe máy.

“Alo? Ai thế?”

“… Cậu, là cháu đây, Chu Diễm.”

“Chu Diễm? Diễm Diễm.”

“Là cháu.” Chu Diễm đang định hỏi thì người bên kia đã hô lên.

“Ôi giời, cuối cùng cũng tìm được cháu rồi, mấy ngày nay cậu với cậu hai cháu gấp muốn chết.”

Chu Diễm sững sờ: “Sao vậy ạ?”

“Là mẹ cháu, tuần trước đột nhiên đến nhà đưa tiền cho cậu, nói rằng cậu giữ lấy, rồi đưa cho cháu dùng. Cậu nghĩ mãi không thấy đúng, tiền cho cháu dùng sao lại để cậu giữ? Cậu hỏi mẹ cháu nhưng mẹ cháu lại không nói gì cả, làm cậu với cậu hai cháu gấp quá!”

Giọng của đối phương lớn, Lý Chính nghe được một ít, anh trông thấy sắc mặt Chu Diễm hơi biến sắc thì cầm lấy tay cô.

Chu Diễm há to miệng, hỏi: “… Vì sao?”

“Sao cậu biết được chứ!”

“Mẹ cháu… nói như thế nào?”

“Mẹ cháu bảo để cháu dùng, lúc khai giảng thì cháu sẽ đi học.”

“.. Mẹ cháu còn nói gì nữa không ạ?”

“Không có, chỉ nói thế, cũng không nói nguyên nhân gì, chỉ đưa tới đây 8000 đồng.”

Chu Diễm khẽ giật mình: “Nhiều vậy ạ?”

“Cái gì?”

“Cậu vừa nói là bao nhiêu tiền cơ?”

“8000, sao thế? Diễm Diễm, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy, cháu đừng làm cậu lo!”

Chu Diễm cảm thấy như có cây kim đâm xuyên qua lỗ tai mình, sau đó là tiếng ong ong vang lên, như tiếng vọng lại trong sơn động: 8000, là 8000 đồng, 8000…

Lý Chính gọi cô: “Chu Diễm? Chu Diễm?”

Tiếng nói xuyên qua lỗ tai, trống trơn, Chu Diễm nói: “Em muốn đi bệnh viện.”

“Bệnh viện?”

“Cao Trung Quang ở bệnh viện.”

Mưa như trút nước, ngồi xe bus sẽ bất tiện, Lý Chính lấy chìa khóa xe Lâm Thái, bật ô che cho Chu Diễm, để cô ngồi vào xe trước rồi mới đi sang bên kia.

Lý Chính lái xe, rất nhanh đã tới bệnh viện, gần đó không có bãi đỗ xe, Chu Diễm nói: “Anh thả em ở cửa ra vào đi.”

Lý Chính dừng xe ở cửa ra vào: “Em ở trong đợi anh, anh dừng xe xong sẽ vào.”

Chu Diễm gật đầu.

Nhưng cô không đợi, cô hỏi y tá chỗ của Cao Trung Quang, sau đó vào thang máy lên tầng 12.

Phòng bệnh cao cấp, một mình một phòng, Chu Diễm tìm được số phòng bệnh, đứng ở cửa, nhìn xuyên qua cửa sổ ngó vào trong, thấy có cả sofa và TV.

Cô xoay nắm đấm cửa, thoải mái đẩy ra.

Hai bên giường đặt dụng cụ y tế, trên mặt bàn có các loại hoa quả, góc tường có một ít lẵng hoa và giỏ trái cây, phòng bệnh rộng rãi sáng sủa, điều kiện hay thiết bị đều là số một.

Người nằm trên giường, đầu và chân đều bị băng, hơn năm mươi lăm tuổi, nhìn bình thường, sắc mặt hơi vàng yếu ớt, lúc này ông ta đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe thấy tiếng bước chân thì từ từ mở mắt ra, giọng nói khàn khàn, Chu Diễm phải suy diễn một chút mới hiểu được lời của ông ta.

“Cái này… Sao… Nhanh?”

Đến khi ông ta trông thấy người đứng cuối giường thì hơi ngẩn người.

“Tôi là Chu Diễm.”

Bốn chữ vừa được nói ra, người trên giường trố mắt, vẻ mặt chấn kinh (chấn động + kinh hoàng): “Chu… Chu Diễm?”

Chu Diễm đi từ từ tới bên giường, ánh mắt ông ta vẫn nhìn theo cô.

Chu Diễm nói: “Là mẹ tôi đụng ông sao? Vì sao bà lại đụng vào ông?”

“… Tôi, tôi không biết.”

“Nguyên nhân tự sát của cha tôi, ông có biết không?”

Khuôn mặt đối phương cứng ngắc: “Không… không.”

“Ngày cha tôi tự sát hẹn ai? Là ông sao?”

“Không…”

Chu Diễm gây sự: “Tại sao cha tôi phải nợ tiền?”

“…”

“Vì sao sau này khoản tiền kia của ông không quyên góp?”

“…”

“Vì sao lại không thấy tiền đâu nữa? Vì sao? Bởi vì cha tôi? Cha tôi cầm tiền làm gì?”

“…”

“Hay bởi vì ông? Số tiền kia không liên quan gì đến cha tôi? Ông mới là người có liên quan đến nó?”

“…”

“Ông tham lam số tiền kia, nhưng lại vu hãm cho ba tôi? Hay là lừa cha tôi giúp ông?”

“…”

“Ngày đó cha tôi hẹn ông phải không? Ông ấy không tự sát, ông ấy bị ông đẩy xuống lầu?”

Sắc mặt ông ta trắng bệch, thở dồn, không nói nên lời, trong mắt đều là sợ hãi.

Chu Diễm đá biết đáp án.

“Chu Diễm!”

Đột nhiên có người đứng ở cửa hô to một tiếng, xông tới chỗ cô: “Cậu tới đây làm gì, cậu đã làm gì cha tôi!”

Cao Quân nhìn thấy dáng vẻ của cha mình thì bổ nhào vào trước giường bệnh hô lên: “Cha —— cha ——”

Cậu ta lập tức ấn núi, rồi lao tới chỗ Chu Diễm, nắm lấy cổ áo cô, hô to: “Rốt cuộc cậu làm gì cha tôi!”

Cậu ta tát Chu Diễm ‘bốp’ một cái.

Sau đó lại nghe một tiếng ‘bốp’ khác, là Chu Diễm tát lại cậu ta.

Cao Quân không dám tin, thét lên: “A ——” rồi nắm lấy tóc Chu Diễm rồi đánh vào mặt cô.

Chu Diễm cũng dùng sức nắm tóc cậu ta, hai người đánh nhau, dùng hết sức như muốn mạng của đối phương vậy. Da đầu Chu Diễm như muốn bị nứt ra, mặt và tai đều bị đánh một cái, Cao Quân đau hét lên, y tá đi vào lại càng hoàng sợ, hô to một tiếng với người bên ngoài. Vội nhìn người bệnh sắc mặt dần tái xanh, rõ ràng tình huống không được tốt.

Lý Chính đi ra khỏi thang máy, xa xa nghe thấy tiếng ầm ĩ, đến gần thì trông thấy trước một phòng bệnh có một đám người vây quanh, tiếng cô bé kia hét chói tai, anh lập tức chạy tới chỗ đó, gạt đám người ra, cuối cùng cũng thấy tình hình bên trong.

Hai cô gái đang đánh nhau, quần áo không chỉnh tề, nắm lấy tóc nhau, một người thét lên, một người thì cắn chặt răng không nói một tiếng, người bên cạnh không thể kéo hai cô ra.

Lý Chính xông lên, nắm một người, hô: “Chu Diễm, Chu Diễm!”

Da đầu Chu Diễm càng đau hơn, vẻ mặt khổ sở, Lý Chính thả cô ra, bắt lấy cổ tay Cao Quân, dùng sức vặn, Cao Quân kêu to như giết heo. Chu Diễm véo cổ cậu ta, đôi mắt đỏ bừng, nói: “Tôi sẽ không để cha cô sống yên đâu, tôi sẽ không để cha cô sống yên!”

Người vây xem càng ngày càng nhiều, bảo vệ đã xuất hiện, có người gọi điện thoại báo cảnh sát. Lý Chính nhìn qua, nắm tay Chu Diễm, ôm cô lên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đi!”

Sau đó anh xách Chu Diễm như xách tượng gỗ, gạt đám người đi ra ngoài.

Xuống lầu dưới, Lý Chính lấy cái ô trên kệ cửa, che lên người Chu Diễm, đưa cô ra bãi đỗ xe, ngồi vào trong xe rồi anh quăng cái ô này ra, lấy vài tờ giấy ăn ném lên người Chu Diễm, ngón tay thì chải tóc cô, nén giận nói: “Lau đi.”

Chu Diễm lấy giấy lau mắt, tóc thì cô lại đau, hít một hơi thật sau.

Lý Chính thả nhẹ động tác, cuối cùng cũng làm tóc cô về được nếp, anh nhìn qua gương mặt cô, cắn răng nói: “Mẹ nó chứ!”

Chu Diễm cúi đầu, né tay anh, Lý Chính đột nhiên xốc áo cô lên, Chu Diễm lại càng hoảng sợ, kêu lên: “Lý Chính!”

Lý Chính đè tay cô, xoa xoa dấu vết trên người cô, Chu Diễm rụt rụt, cái cằm lại xiết chặt.

Lý Chính nhéo mạnh cằm cô, trong mắt là tức giận: “Mẹ nó, có tiền đồ nhỉ, chạy từ xa đến bệnh viện là để đánh nhau với người ta à!”

Chu Diễm đánh lên bàn tay đó, nói: “Cô ta tát em trước.”

Bàn tay trên mặt lập tức buông ra, Chu Diễm bị người ôm lấy.

Lý Chính nâng mặt cô lên, nhìn gần thì thấy dấu đỏ rât rõ, còn có vết thương bị móng tay cào qua.

Lý Chính liếm lấy vài cái, Chu Diễm kêu lên.

“Bị cào rồi.”

“Ừ…” Chu Diễm nói: “Không sao.”

Lý Chính tìm xong xe, kiếm được bình nước khoáng, anh lấy tờ giấy ăn, dính nước rồi lau mặt cho Chu Diễm, hỏi: “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

“Em hỏi Cao Trung Quang mấy vấn đề, mặt ông ta xanh mét rồi khó thở, Cao Quân trông thấy thì đánh em.”

Lý Chính cắn răng, mắng những lời khó nghe.

“… Mẹ em đã sắp xếp xong hết rồi.”

Lý Chính dừng tay lại.

“Bà đã tính toán tốt lắm, thời gian thực hiện kế hoạch, em chạy đi, bà không cho em về, đúng với ý bà. Không có gì sai.”

Ngón tay Lý Chính đặt trên khóe mắt Chu Diễm, một lúc sau, Chu Diễm mới mở trừng hai mắt, Lý Chính buông tay ra, hỏi: “Kế tiếp em muốn làm gì?”

“Em không yên tâm về mẹ,:

Chu Diễm vuốt tóc, lấy một quyển vở trong túi sách. Lý Chính ném khăn tay bẩn ra ngoài cửa sổ, hỏi: “Những hoạt động của mẹ em mấy ngày đó, biết được những điều này có ích sao?”

“… Lý Chính.”

Giọng nói bay bổng, Lý Chính sửng sốt một chút: “Hả?”

Chu Diễm nhìn anh một cái, lại nhìn vào vở, nói: “Anh có nhớ em đã từng nói với anh, mấy năm trước cha từng dẫn em đến Khánh Châu không?”

“Nhớ.”

“Mẹ em cũng tới.”

“Thì sao?”

Chu Diễm chỉ vào hàng thứ sáu trong quyển vở, nói: “Em nhớ, lúc đó bọn em cũng ở cửa hàng đó ăn cơm tối, có món đậu phụ thối, nấu rất ngon.”

Chỉ vào hàng số tám: “Mẹ em xuống xe đi vào cửa hàng này, nếu như em nhớ không lầm thì cha đưa túi chườm nóng cho mẹ em, là mua ở cửa hàng này.”

Chu Diễm lại chỉ hàng số ba, nói: “Hôm em gọi điện cho chú Ngô, ông ấy nói mẹ em ăn món mỳ thịt băm, thì em nhớ, lần đó em và cha không ăn được vằn thắn, mẹ lại gọi món mỳ thịt cho em, nhà bọn họ làm rất ngon.”

Lý Chính dường như hiểu được ý của Chu Diễm.

Chu Diễm nhìn anh, không nói một chữ.

Lý Chính hỏi: “Em cảm thấy mẹ em bây giờ đang ở chỗ nào mà nhà em từng qua?”

“Em không biết.”

Lý Chính nói: “Nếu có khả năng thì em thấy sẽ là nơi nào?”

Chu Diễm nhìn về phía màn mưa, trong đầu trống rỗng, một lát sau, cô cúi đầu xem vở, cố gắng nhớ lại.

Ký ức đã quá lâu, phải qua rất lâu mới có thể nhớ lại được một chút, một lúc sau, Chu Diễm nói: “Có một chỗ, ổ hoa mai.”

Lý Chính mở bản đồ, khởi động xe, xuyên qua làn mưa bụi, chạy tới nơi cần tới, sau lưng, có một chiếc xe bình thường màu đèn có rèm che, cũng khởi động chạy theo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ciao J về bài viết trên: My heaven, yanl12781
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bouillard, Cocacola2310, HanyC, hoalongchong89, huong CT, Huynh_Tram, Hạc Giấy, meyil, Rassu274, salochome_89, Thiên Yết, tiểu khanh tử, yunamika và 397 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.