Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu

 
Có bài mới 17.12.2016, 12:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.12.2016, 23:09
Bài viết: 36
Được thanks: 266 lần
Điểm: 46.11
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 20: Sáng Tỏ

Ngày thứ hai, sau khi tỉnh lại Tống Tiểu Hoa đối với việc mình cư nhiên nằm êm đẹp ở trên giường, mê mang một phen, sau đó liền nhanh chóng xem việc này như hành động theo bản năng nên kết quả mình mới hồ đồ bò lên giường ngủ, vì vậy không tra cứu thêm nữa.

Hơn nữa, cũng đúng như Lục Tử Kỳ đoán, nàng qua loa thành tánh nên hoàn toàn không có phát hiện tấm giấy ghi phương thuốc đã không cánh mà bay rồi. . . . . .

Bởi vì trước một đêm cơ hồ hoàn toàn không ngủ, hôm qua lại giằng co cả ngày, cho nên ngày hôm nay liền thức dậy muộn, vả lại vẫn còn mệt mỏi không có tinh thần gì, vì vậy Tống Tiểu Hoa ở nhà vừa gặm táo vừa đọc cho xong quyển sách mà Nguyên Hạo đã đưa không có đi quán trà.

Ngày thứ ba, Tống Tiểu Hoa khôi phục lại bộ dáng mạnh như rồng như hổ, dậy sớm mua một chút thức ăn, ở chợ tìm được những nguyên liệu để chế biến ra các loại điểm tâm tinh xảo trong sách nàng quyết định sau khi trở về sẽ ghi chép lại để ngày sau từ từ làm. ~~!~~ Diễn # Đàn # Lê # Quý # Đôn ~~!~~

Lục Lăng đứa bé này có lúc thật là khéo léo không thể tin được, vốn là một khắc cũng không chịu ngồi yên chạy loạn khắp nơi, giờ lại chưa bao giờ ra cửa chơi, vẫn đàng hoàng đợi tại trong nhà.

Nếu là nhìn thấy Tống Tiểu Hoa đang bận, sẽ lặng yên ở một bên nhìn, hoặc là giúp làm chút chuyện đủ khả năng. Nếu không nữa thì, chính là như Tống Tiểu Hoa bây giờ nhìn thấy, lượm hòn đá hay mảnh ngói trên mặt đất viết chữ vẽ tranh.

Có kinh nghiệm về hai lần trước, lần này Tống Vô Khuyết vừa thấy Tống Tiểu Hoa tới đây, liền lập tức tự giác từ trên đầu gối của Lục Lăng nhảy xuống, chỉ là thời điểm rơi xuống đất không có đứng vững, té với tư thế ‘ chổng đít ’. . . . . .

"Lăng Nhi, sao con không cầm giấy bút tới luyện chữ vậy?"

"Phụ thân nói, trước muốn con luyện ở trên đất cho giỏi mới được, nếu không sẽ lãng phí giấy mực."

"Dừng! Như vậy có thể luyện tốt mới là lạ!" Tống Tiểu Hoa đối với phương thức giáo dục như vậy xì mũi coi thường: "Đi đến thư phòng của cha con cầm giấy bút tới đây, chúng ta cùng nhau viết chữ chơi."

Lục Lăng rất nghiêm túc hỏi: "Viết chữ, sao có thể chơi đây?"

Tống Tiểu Hoa thở dài: "Lăng Nhi, con cứ tiếp tục như vậy nữa thì sẽ cùng một bộ dạng với cha con, thành cái đồ cổ hũ đấy! Đứa bé phải có bộ dạng của đứa bé mới được không cần làm ra vẻ người lớn đâu. Nghe lời mẫu thân không sai đâu, có chuyện gì mẫu thân chịu trách nhiệm!"

Lục Lăng đối với một đoạn lời trước đó nàng nói nghe được cái hiểu cái không, nhưng một câu nói cuối cùng là hiểu vô cùng, lập tức không do dự nữa.

Tống Tiểu Hoa ở ngoài thư phòng chờ nhận lấy giấy và bút mực mà Lục Lăng ôm ra, cũng không có đi vào hỗ trợ.

Nơi đó, có bài vị vợ trước của hắn. Nó cũng là thế giới riêng của hai người họ. . . . . .

Vì vậy ngày hôm nay lúc Lục Tử Kỳ về đến nhà đã nhìn thấy một khung cảnh, một lớn một nhỏ, còn có một con chó đều nhộm một màu đen thuần túy.

Hướng về phía bên trong nhìn thấy trên bàn một mảnh hỗn độn sững sờ chốc lát, Lục Tử Kỳ xoay người hướng về người kia chắp tay bất đắc dĩ cười khổ nói: "Khiến Nguyên huynh chê cười."

"Lục huynh trong nhà vui vẻ lại dồi dào sức sống, tại sao lại nói chê cười đây?"

Trường sam màu xanh nhạt, gương mặt tuấn dật, âm thanh trong trẻo.

Tống Tiểu Hoa trong óc ‘ oanh ’  một tiếng, sau đó khua chiêng gõ trống xuất ra chữ biểu ngữ ——

‘Sáng tỏ ’.

Lục Tử Kỳ vẫn như cũ không thể chờ đợi liền tiến đến, cũng cùng lúc khi bước chân ngừng lại ngay phía trước, Lục Lăng cuối cái đầu nhỏ quy củ kêu một tiếng: "Phụ thân ’, "Đây là con ta, Lục Lăng. Lăng Nhi, đây là nguyên thúc thúc."

"Lăng Nhi gặp qua nguyên thúc thúc."

"Khá lắm là một đứa bé cơ trí, thông minh trầm ổn, rất có phong thái!"

"Thật là không dám nhận."

"Cũng không trái lương tâm khoe khoang khoác lác."

Trái với ‘ha ha’ cười một tiếng, sóng vai vào bên trong. @@ D # Đ # L # Q # Đ@@

"Đây là vợ ta. Tiểu Hoa, đây là Nguyên huynh, bằng hữu ta mới kết giao."

"Bái kiến tẩu phu nhân."

"A. . . . . ."

Tống Tiểu Hoa trương miệng, phát ra một tiếng vô nghĩa đơn âm.

Nguyên Hạo cùng Lục Tử Kỳ là như thế nào ‘kết giao’? ! À? ? ! !

Chỉ là nhìn dáng vẻ giống như cũng không có nhận ra nàng . Đúng đúng đúng, mình bây giờ đang mặc nữ trang, hơn nữa, còn khuôn mặt dính đầy mực nước, có thể nhận ra được thì có quỷ!

"Vợ ta đơn thuần, chưa từng tiếp xúc qua với nhiều người, nếu lễ nghĩa có gì không chu toàn, mong rằng Nguyên huynh không cần trách."

"Lục huynh thật sự là quá mức khiêm tốn rồi. Tẩu phu nhân có thể vẩy mực múa bút, như thế nào lại là một cô gái tầm thường được?"

Lục Tử Kỳ nhìn một chút vị có thể ‘vẩy mực múa bút Đại Hoa Miêu’ khóe miệng co quặp, tầm mắt rủ xuống, hạ thấp đầu ho một tiếng, không nói gì.

Nguyên Hạo hồn nhiên như không hay biết gì cứ nhìn về phía con chó đang lăn lộn trong nước mực: "Lục huynh thậm chí ngay cả trong nhà cũng có một con chó nhỏ khắp người toàn hương mực, xứng với bốn chữ ‘dòng dõi thư hương’ rồi."

Lục Lăng nghe cảm thấy tự hào, lớn tiếng hướng Nguyên Hạo giới thiệu: "Nguyên thúc thúc, nó gọi là Vô Khuyết!"

"Vô Khuyết sao? Tên rất hay!"

Tống Tiểu Hoa khóe miệng co quắp càng thêm lợi hại, tựa như co rút.

Lục Tử Kỳ rốt cuộc lên tiếng lần nữa: "Nguyên huynh, mời theo ta đi qua thư phòng, ta đưa quyển sách cho ngươi."

Nguyên Hạo hướng Tống Tiểu Hoa chào một cái: "Tẩu phu nhân, xin lỗi không tiếp được."

"A. . . . . ."

Tống Tiểu Hoa vẫn như cũ chỉ phát ra đơn âm tiết.

Không biết tất nhiên sẽ cho là nàng là một người câm, hoặc là người ngu, hoặc là cả hai. . . . . .

Theo Lục Tử Kỳ vào thư phòng, Nguyên Hạo hướng ánh mắt nhìn vượt qua khối bài vị  bên trong thư phòng khen: "Tàng thư của Lục huynh thật là nhiều!"

"Phần lớn chỉ là bộ sách nhàn tản vô dụng mà thôi, Nguyên huynh không cần phải để mắt đến." Lục Tử Kỳ đi tới trước kệ sách, giơ tay lên gở xuống một cuốn sách.

Nguyên Hạo chắp tay vô tình đi đến bàn đọc sách, tầm mắt chuyển một cái, bị trang giấy giống như là ai đó tiện tay để ở trên hấp dẫn, nghiêng đầu liếc mắt nhìn, môi mỏng khẽ mân: "Lục huynh, nếu như tại hạ đoán không sai thì, này hình như là phương thuốc nuôi dạ dày phải không?"

Lục Tử Kỳ cười nói: "Đúng vậy, không ngờ Nguyên huynh cũng thông hiểu y lý."

"Chưa nói tới thông hiểu, có biết một ít thôi." Nguyên Hạo vừa cẩn thận nhìn một chút: "Chỉ là, dựa vào một ít hiểu biết của ta, Lục huynh muốn toa thuốc này có công hiệu hơn thì phải cộng thêm một vị thuốc nữa, không đến nỗi ảnh hưởng đến công hiệu, sẽ làm thuốc trà vị tốt hơn một chút." $@ Diễn % Đàn % Lê % Quý % Đôn @$

"Hả? Vậy không còn gì tốt hơn rồi ! Nguyên huynh ngươi là không biết, thuốc này làm hương vị của trà chưa ra hình dáng gì, mỗi khi thời điểm ta uống , cũng sẽ không nhịn được cảm thấy, đại phu kê đơn thuốc này đến tám phần là có cái gì bất mãn đối với ta, nhưng lại không dám nói rõ, cho nên mới dùng chính cái phương thức này đến nhắc nhở ta. Vì thế, ta đã tự xét lại mình hai ngày rồi."

Nguyên Hạo cười một tiếng: "Tại hạ mặc dù mới đến huyện này ngắn ngủn mấy ngày, nhưng đều nghe dân chúng nơi đây đối với Tri Huyện Lục Đại Nhân kính ngưỡng khen ngợi, như thế nào lại có người trong tâm đối với Lục huynh bất mãn đây?"

Lục Tử Kỳ đem sách giao cho hắn, lắc đầu nói: "Nguyên huynh nói vậy là sai rồi, làm một quan phụ mẫu phải tạo phúc lợi cho dân chúng, đây là một phần công việc, há lại làm gì để được kính ngưỡng khen ngợi? Huống chi, mặc dù cẩn thận hay nơm nớp lo sợ, lại như cũ khó tránh khỏi sẽ có sơ hở không ngờ đến, sao có thể giữ được tất cả đều Như Ý mình được?"

"Lục huynh nói rất đúng, lĩnh giáo." Nguyên Hạo vẻ mặt nghiêm túc làm lễ, ngay sau đó lại nhẹ giọng cười nói: "Chỉ là, Lục huynh chẳng lẽ không cho là, nếu quả thật có người lấy thiếu một vị của phương thuốc để diễn tả tâm tình gì trong đó, thật ra thì, cũng là chuyện rất thú vị đi?"

Lục Tử Kỳ cười khổ: "Chỉ cần sẽ không đả thương đến người, cũng coi là một cách hay, là một người tao nhã."

Nguyên Hạo lấy sách vỗ tay: "Anh hùng có mưu lược!"

Bởi vì giấy bút đều bị dọn viện trước, hai người liền nói đùa kết bạn mà đến.

Lúc này, bên trong phòng không người nào cũng không chó, duy lại bừa bãi đầy bàn.

Nguyên Hạo liền một tay  bày giấy, một tay chấp bút, viết xuống một vị thuốc cuối cùng.

Bút rất có lực, bút tích phiêu dật.

Lục Tử Kỳ ở một bên nhìn không nhịn được mở miệng khen ngợi: "Chữ tốt!"

Nguyên Hạo đem phương thuốc cho hắn: "Lục huynh nếu không ghét bỏ, ngày khác tại hạ liền dâng lên một bức tranh chữ, biểu lộ lòng biết ơn việc huynh cho mượn sách, như thế nào?"

"Cầu cũng không được."

Lúc chuẩn bị rời đi nhìn thấy Tống Tiểu Hoa từ của viện phía sau đi ra theo sau còn có con chó nhỏ đang lắc lắc cái đuôi dính đầy nước và cả một bé trai với gương mặt cười vui đã được rửa sạch mực, nhưng Tống Tiểu Hoa vẫn với gương mặt ‘hoa miêu’ một chỗ trắng một chỗ đen thật khó phân biệt được diện mạo.

"Tiểu Hoa, Nguyên huynh muốn đi."

"A. . . . . ."

Tống Tiểu Hoa phát ra từ đơn âm tiết lần thứ ba.

"Tẩu phu nhân, có nhiều quấy rầy, cáo từ."

Nguyên Hạo thi lễ nói đừng, cúi đầu thì thầm nói với nàng ba chữ:"Tống, Diêu, huynh."

Tống Tiểu Hoa nhất thời như bị sét đánh, việc phát ra âm đơn tiết cũng không thể. . . . . .

Lục Tử Kỳ đưa khách xong trở lại, thấy Tống Tiểu Hoa ngồi ở trên bậc thang trước cửa hiên hai mắt đăm đăm nhìn mặt đất, khẽ mỉm cười, thấp khụ: "Tiểu Hoa, đi tắm rửa mặt sạch sẽ, sau đó dọn dẹp cái bàn một chút, chuẩn bị tới giờ cơm trưa rồi." ^ * ^ D !# Đ !# L !# Q !#  Đ ^ * ^

"À. . . . . ." đáp đồng ý, lại không động.

"Thế nào? Không thoải mái sao?"

"Không có. . . . . ." Rốt cuộc chầm chập đứng lên.

"Đúng rồi, Nguyên huynh mới vừa rồi ở trên phương thuốc này viết thêm một vị thuốc, nếu buổi chiều nàng đi đến phòng thuốc, cũng nên bốc thêm nó đi!"

"Hả?" Con ngươi trong nháy mắt phóng đại.

"Nàng tối hôm qua làm rớt tại cửa thư phòng, ta nhặt lên liền tiện tay đặt ở trên bàn sách, mới vừa rồi trùng hợp bị Nguyên huynh thấy được."

"Oh!" Bị sợ mất hồn, lại trở về rồi.

Cẩn thận ngó ngó, bút tích rõ ràng không giống nhau, Tống Tiểu Hoa tâm treo lơ lửng nửa ngày rốt cuộc cũng buông xuống.

Nguyên Hạo nhất định là từ phương thuốc này mới biết mình là ai, cuối cùng do hắn phản ứng nhanh, không có để lộ ra.

Nói cách khác, Nguyên Hạo biết quan hệ của nàng cùng Lục Tử Kỳ, mà Lục Tử Kỳ thì không biết quan hệ của nàng cùng Nguyên Hạo. . . . . .

Không đúng rồi, nàng cùng Nguyên Hạo giống như không có bất cứ quan hệ gì, tán gẫu cả ngày mà thôi, nàng khẩn trương cọng lông a!

Tác giả có lời muốn nói: tấm ‘ đưa đò ’ tới phương thuốc trong trên nguyên tắc thật ra thì không ít thuốc gì, Bản Yêu rất tùy tiện nói lung tung. . . . . .

Nếu như có hứng thú người, không ngại dựa theo lấy được uống một chút nhìn, mùi vị có được hay không nhớ nói cho ta biết. . . . . .

Nữa PS: chúc các vị đi làm hôn làm việc vui vẻ a! Ha ha ~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Lam về bài viết trên: Hàn Lam, beconngoxx, quyền khuyên, thtrungkuti
     

Có bài mới 19.12.2016, 14:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 08.11.2011, 15:33
Bài viết: 401
Được thanks: 3354 lần
Điểm: 12.07
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 21: Phóng khoáng rời đi

Edit: Quyền Khuyên

Nàng ăn cơm mà không tập trung, Lục Tử Kỳ vừa đi trước, Tống Tiểu Hoa lập tức mặc nam trang chạy ra cửa, chạy ngay tới chỗ cũ.

"Nàng tới rồi?"

Nhìn mặt Nguyên Hạo bình tĩnh thong dong, nàng đột nhiên rất muốn đạp một phát để lưu lại dấu giày trên mặt anh ta.

Nhẹ nhàng đi đến và ngồi xuống bàn, nơi đó vẫn bày một bình trà và bánh ngọt như lần trước.

"Ngày hôm nay tinh thần rất tốt, xem ra không cần uống trà nhân sâm hoa cúc, uống chút trà hoa đi, an thần giảm tức giận." Nguyên Hạo cười hì hì rót cho nàng ly trà.

"An thần. . . . . . Sao? Ngươi sợ ta trở mặt lật bàn?"

"Ta vì sao phải sợ?"

Tống Tiểu Hoa im lặng.

Đúng vậy, người ta không làm gì sai, nàng tại sao lại nổi đóa?

"Sách xem xong rồi, trả ngươi."

"Nhanh như vậy?"

"À. Ta từ trước đến giờ đều là ‘đọc nhanh như gió, xem qua liền quên’!"

Tức giận đặt sách ở trên mặt bàn đẩy sang, rồi lại lập tức bị đẩy trở về: "Vậy thì nhìn từng chữ một, cho đến khi nhớ trong lòng."

Tống Tiểu Hoa trố mắt nhìn, ngẩng đầu nhìn cặp mắt cong cong kia, vậy mà không nhìn ra cái gì.

Nguyên Hạo cũng từ một bên cầm lấy một cái quyển trục: "Đây là tạ lễ ta gửi cho Lục huynh, làm phiền ‘Tẩu Phu Nhân’ mang về cho hắn."

Một câu ‘Tẩu Phu Nhân’, lập tức khiến Tống Tiểu Hoa không kiềm chế được mà run rẩy khóe miệng.

"Tự ngươi đưa cho hắn đi, ta cũng không phải là người đưa tin!"

"Ta cũng nghĩ vậy, đáng tiếc không có thời gian." Nguyên Hạo bất đắc dĩ buông tay: "Một lát nữa ta phải đi rồi."

"Đi? Đi chỗ nào?"

"Tiếp tục đi lên phía Bắc."

"Đi về phía Bắc? Đó không phải là. . . . . . Liêu. . . . . . ?"

"Đúng. Đi xem một chút thảo nguyên cùng đại mạc ở đấy, viết một quyển du ký nữa."

"A. . . . . . Vậy. . . . . . Lúc ngươi trở lại, còn đi ngang qua đây không?"

Tuy chỉ có tiếp xúc hai buổi ngắn ngủn, nhưng dù sao, hắn cũng là người bạn đầu tiên mà nàng có sau khi nàng đến nơi này. #D#D#L#Q#D Bây giờ nghe là phải đi, khó tránh khỏi việc tiếc nuối

"Nếu như ngươi muốn ta đi ngang qua thì ta sẽ đi ngang qua."

Tống Tiểu Hoa lại thêm một lần ngạc nhiên.

Ám hiệu? Khiêu khích?! Rõ rành rành quyến rũ? ! !

Nhưng vẻ mặt của hắn lại rất nghiêm trang làm cho nàng có vẻ rất là ‘xấu xa ’ . . . . . .

"Bởi vì. . . . . . Ta muốn trả lại sách cho ngươi!"

"Nói cũng phải." Nguyên Hạo tỏ vẻ vô cùng hiểu rõ gật đầu: "Trùng hợp ta cũng vậy mượn Lục huynh một quyển sách, đi quá vội vàng, còn không chưa có lúc nào xem. Như vậy trên đường trở về ta sẽ đi qua đây trả lại sách!"

"Tốt! Một lời đã định!"

"Một lời đã định."

Đứng dậy, vỗ tay, tuyên thề. Giống nhau hôm mới gặp gỡ.

Vẫn đứng ở trước cửa sổ như trước, đưa mắt nhìn nàng rời đi, bóng dáng đơn bạc, không hề mạnh mẽ đâm tới nữa, cũng có vẻ có mấy phần. . . . . . Cô đơn.

Là vì mình sao?

Đôi mắt hẹp dài khẽ nheo lại dưới ánh nắng chiếu, này con ngươi lại có vài phần giống màu hổ phách.

Chưa nhìn thấy nàng thì đã biết thân phận của nàng. Bởi vì màn che phòng thử quần áo ở cửa hàng đó cũng không cách âm.

Nghe lão bản cung kính kêu nàng là ‘Lục phu nhân’, vén rèm ra thì thấy là một người thiếu niên.

Mặc dù bề ngoài bình thường, thế nhưng khí chất thông minh linh động, nhìn một lần sẽ khó quên.

Thấy cặp mắt sưng đỏ kia, trong lòng đổ nhiên có ý nghĩ nhất định là bị uất ức chứ gì?

Không biết vì sao đột nhiên lại có ý định đến gần.

Một buổi chiều trôi qua trong nháy mắt, trò chuyện cùng với nàng thì không có cảm giác là thời gian đã trôi qua.

Nữ tử này không giống với mấy lần gặp trước.

Ngày thứ hai, đúng hẹn lại đến, phát hiện nàng biết chữ. Bản du ký là tâm huyết của mình cuối cùng cũng có thể tặng cho nàng. ~dienddanlequyddon~ Không ngoài dự đoán, nàng rất thích.

Ngày thứ ba, trong lòng mơ hồ có sự chờ đợi. Kết quả, không đợi được nàng, nhưng lại gặp được phu quân của nàng.

Lục Tử Kỳ là Tri Huyện nơi đây. Nhậm chức một năm ngắn ngủn, thành tích nổi bật, danh tiếng trong dân chúng cũng là cực tốt, hơn nữa hình như có gia thế bối cảnh, tiền đồ đương nhiên là không có giới hạn.

Nghe danh không bằng gặp mặt, đúng là phong độ bất phàm, tuyệt đối không phải là vật trong ao.

Một ‘vô tình gặp được’, một phen tâm sự, thẳng thắn nói ra sự phiền muộn trong lòng, nhẹ nhàng vui vẻ.

Người này, về công về tư, đều đáng giá kết giao.

Ngày thứ tư, theo Lục Tử Kỳ về đến nhà lấy bản đơn lẻ trân phẩm mà trong lúc nói chuyện đã ‘vô tình’ nói tới nó. Không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy nàng, mặc nữ trang, nàng hoàn toàn thay đổi. Nhếch nhác như vậy nhưng lại để lộ ra một dáng vẻ chân thật đáng yêu.

Lục Tử Kỳ cố ý để cho hắn thấy đơn thuốc đó, hắn liền cũng thuận nước đẩy thuyền làm ‘chuyện tốt ’.

Thật ra thì cũng chỉ là một trò đùa dai nho nhỏ, muốn xả giận cho nàng thôi, ở cái địa phương này, có thể hại nàng khóc hai mắt thì còn có thể là ai?

Chỉ là, nể việc Lục Tử Kỳ cùng mình cũng khá hợp nhau, tạm thời cứ định như vậy đi!

Hơn nữa, người này, Anh Hoa kín kẽ gặp chuyện thì trầm ổn, không thay đổi sắc mặt khi thân phận được sáng tỏ, dễ dàng hóa giải sự xấu hổ và bối rối có khả năng xảy ra thành không có vấn đề gì. Là người chính trực trong sáng, xử sự khéo léo, thật sự là khó có được.

Trọng yếu nhất, là tấm lòng khí độ mà người thường khó có.

Có phu quân như vậy, nàng chắc sẽ hạnh phúc chứ?

Lục Tử Kỳ, chỉ mong, ta ngươi vĩnh viễn không phải là địch.

Chỉ mong, ngươi đừng cho ta bất kỳ cơ hội mang nàng đi. . . . . .

Liếc nhìn hình dáng đang rời đi, tay đóng cửa sổ.

——— —————— —————— —————— ———

——— —————— —————— —————— ———

Lục Tử Kỳ nhìn tranh chữ trước mặt, dở khóc dở cười.

Vẽ là vẽ tốt, chữ cũng là chữ tốt, nhưng lại không thể nào bằng ‘bản đơn lẻ’ kia được!

Nguyên Hạo. . . . . .

Rõ ràng là nam tử lỗi lạc không chấp nhất ngang nhiên, lại cứ khăng khăng làm những hành động đáng hận nghiến răng nghiến lợi nhưng không ảnh hưởng đến toàn cục

Trước, cố ý viết thêm vài vị thuốc vào trong đơn thuốc cho hắn uống, làm lục phủ ngũ tạng của hắn cũng vặn lại với nhau.

Hiện tại, còn hao hết tâm lực ‘hãm hại kèm lừa gạt’ để lừa gạt hắn cho tới việc tặng ‘ bản đơn lẻ ’ tuyệt thế.

Người này, khẳng định đã sớm tính toán buổi chiều hôm nay sẽ lên đường, ngay tại thời điểm ngày hôm qua nhìn thấy hắn. . . . . .

Màn ‘ vô tình gặp được ’ ở quán trà, trong lòng mọi người đều biết rõ.

Vốn tưởng rằng giữa chừng vội vàng gặp hắn, ít nhiều cũng sẽ lộ ra chút ít, không phải vẻ mặt kinh ngạc thì là áy náy hoặc là lúng túng hoặc là kinh hoàng, ddanlequydonnn ai ngờ, hắn hoàn toàn không có vẻ gì là mất tự nhiên cả.

Bình bình thản thản đứng dậy chào đón, giống như biết hắn sẽ tới từ trước. So sánh với nhau, bản thân hắn có vẻ hơi hẹp hòi rồi.

Vì vậy thả lỏng, nói hết mọi chuyện, người thông minh luyến tiếc nhau, chỉ hận không gặp nhau sớm.

Người này, ánh mắt độc đáo, giải thích sắc bén, trong bụng dạ đều có gò có vũng.

Vả lại thành tựu thư họa không thấp, hành văn tùy ý tự nhiên, ngay cả chữ viết cũng có thể tùy ý sửa đổi, gần như không có sơ hở.

Con em thế gia, cao quan hiển quý, danh nhân nhã sĩ, hắn mặc dù không biết hết nhưng cũng biết được phần lớn, vậy mà nhân vật như thế này, vì sao từ chưa từng nghe nói đến?

Ban đầu  có tính toán sẽ dò xét dần dần, không ngờ, vậy mà không nói tiếng nào đã đi rồi. . . . . .

Thở dài một hơi, cuộn quyển tranh chữ vào.

Thôi thôi, chuyện đến lúc này, cũng chỉ có tin tưởng cam kết giữa người nọ cùng Diêu Diêu, chờ lúc quay lại thì sẽ tranh luận tiếp. . . . . .

Chỉ là, vì sao lúc trước hoàn toàn không nhìn thấy thư thông quan của người này? Chuyến đi Liêu bang này, có thật chỉ là vì viết một quyển du ký nữa thôi sao? . . . . . .

Còn Diêu Diêu. . . . . .

Hắn không thể nào đắc tội Nguyên Hạo mà không biết, cho nên, hai lần bị ‘cảnh cáo nhẹ’, chẳng lẽ đều là bởi vì. . . . . .

Đứng dậy, đẩy cửa, nhìn này cánh cửa sổ còn hắt ra ánh sáng, khóe môi dần dần nhếch lên.

Mặc kệ như thế nào, chuyện này, tạm thời chấm dứt.

Có cuộc sống có nàng, thật đúng là có thể nói xuất hiện những đặc sắc. . . . . .

——— —————— —————— ————————

Mà lúc này giờ phút này Tống Tiểu Hoa, là thật là buồn bực đến nghẹn.

Nàng bị lừa dối, nàng bị này hai nam nhân xấu xa ngu ngốc đùa bỡn!

Vốn cõi đời này làm sao có thể sẽ có chuyện trùng hợp như vậy, trượng phu của mình lại cùng ‘ người tình ’ của mình đột nhiên trở thành bằng hữu?

Phỉ phui cái mồm, cái ví dụ này, thật là thối nát.

Lúc giao quyển trục cho Lục Tử Kỳ, nàng đã biết mình là đầu heo, con heo ngốc từ đầu tới đuôi.

Nghĩ kỹ như việc trùng hợp là lúc đi lấy thuốc thì đụng phải Nguyên Hạo ở trên đường..., hoặc là buổi chiều Nguyên Hạo lại đặc biệt tới cửa nói lời từ biệt ... Đúng kiểu mượn cớ.

Vẻ mặt bình tĩnh cho dù núi có sụp cũng không thay đổi của Lục Tử Kỳ, rõ ràng thể hiện là đã biết tất cả tiền nhân hậu quả! Diendanle@quy~don Đã sớm biết! Nói không chừng, từ thời điểm đầu tiên nàng và Nguyên Hạo gặp nhau lần đầu tiên ở cửa hàng thợ may thì chàng đã biết!

Đúng, đúng, đúng vậy, nơi đây là địa bàn của chàng, nhất định chàng có vô số tai mắt.

Trải rộng toàn huyện như mạng nhện giống như tin tức Internet, đặc công mật, máy theo dõi, máy nghe lén, FBI? . . . . . .

Dừng lại dừng lại, càng nghĩ càng không thể tin được.

Tóm lại, ít nhất, một màn kia của ngày hôm này, đã làm nàng mất hết cả mặt mũi, xác định chắc chắn và khẳng định là hai người này nam nhân kết hợp với nhau diễn một màn! Đúng là hát xướng đều có đủ hết, cũng có thể đoạt giải Oscar rồi !

Cũng chỉ có nàng là đầu heo vẫn chẳng hay biết gì.

Tức giận đập quyển sách xuống mặt bàn để giải phóng cảm giác uất ức này.

Tống Vô Khuyết giật mình hoảng sợ mở hai mắt đen láy nhìn nàng chằm chằm một lúc lâu, thấy nàng ngồi ở chỗ đó cũng không có hành động gì nữa, mới hắt hơi ‘hắt xì’ một cái, đổi tư thế tiếp tục ngủ.

Tống Tiểu Hoa nhìn chằm chằm ngọn lửa trong ngọn đèn dầu cho đến khi hai mắt lệ chảy dài, hạ quyết tâm.

Khoác áo đi ra, sửng sốt.

Trăng lạnh như nước, một bộ áo đen đứng thẳng trong viện.

"Làm sao chàng. . . . . ."

"Làm sao nàng. . . . . ."

Hai miệng một lời.

"Ta. . . . . ."

"Ta. . . . . ."

Giống như là đôi nam nữ cùng hát, Tống Tiểu Hoa ‘xì’ một cái cười.

Mặt Lục Tử Kỳ cũng theo đó mà giãn ra: "Đã trễ thế này, nàng còn chưa ngủ?"

"Chàng cũng chưa đi ngủ?"

"Thói quen của ta."

"Thật ra thì, ta trước kia, cũng đi ngủ rất muộn."

"Vì đọc sách?"

“Thỉnh thoảng thì phải . . . . ." Tống Tiểu Hoa gãi gãi đầu: "Thực ra, cũng không nói là đọc sách, ta chỉ cũng chỉ. . . . . . Miễn cưỡng biết một ít chữ mà thôi." Đây không phải là khiêm tốn, đây là lời nói thật. Lấy tiêu chuẩn của nàng bây giờ, xác thực cũng chỉ có thể coi là mới vừa thoát khỏi ‘ mù chữ ’ - điểm thấp nhất của trục hoành.

"Thế là đã không dễ dàng. Ai dạy nàng?" Cô gái không thể đến trường học, cho nên, trừ phi là gia đình giàu có mời gia sư tới dạy, nếu không, một cô gái không thể biết chữ.

"Ta. . . . . . Nghe lén, ta nằm ở phía bên ngoài lớp mặt nghe lén một chút. Chàng biết đấy, ta rất thông minh, năng lực học tập lại mạnh, cho nên tùy tiện nghe lén một cái cũng hơn những kẻ ngày ngày ngồi ở bên trong gật gù hả hê! A ha ha. . . . . ." Tống Tiểu Hoa hả hê cười a hả hê cười. -dien-dan-le-quy-don- Nhiều đoạn máu chó trong phim truyền hình, có lúc vẫn sử dụng tốt . . . . . .

Lục Tử Kỳ nghe thấy thì không khỏi mỉm cười: "Hoá ra là như vậy . . . . . ." Quả thật cũng là chuyện nàng có thể làm.

Suy nghĩ một chút: "Chỗ ta có một ít sách, nếu như ngươi có hứng thú, thoải mái xem, có chỗ nào không hiểu, hãy hỏi ta."

Tống Tiểu Hoa mặt mày hớn hở gật đầu một cái, một cái chớp mắt thì mặt mày cứng lại.

"Thế nào? Có chỗ nào khó khăn sao?"

"Không phải. . . . . ." Hít sâu một hơi, cắn răng: "Ta giấu chàng, âm thầm gặp mặt nam nhân khác . . . . . Cái đó. . . . . .Ta đã sai, ta  xin lỗi. Nhưng chàng nhất định phải tin tưởng, ta chỉ tâm sự cùng hắn mà thôi, hắn vào nam ra bắc, kiến thức rộng, biết rất nhiều việc, chuyện bên ngoài, ta muốn hiểu rõ hơn một chút. . . . . . Chỉ là, theo ta thấy, ta đã làm những chuyện gì với hắn, chàng hẳn là đã biết rất rõ. Nói không chừng, ngay cả mỗi chữ chúng ta nói chàng đều biết rõ. . . . . ."

"Sao có thể như thế được?" Lục Tử Kỳ bật cười: "Ta sở dĩ biết chuyện này, đơn giản chỉ là cơ duyên xảo hợp mà thôi. Tóm lại. . . . . . Ta biết rồi nhưng lại không cho nàng biết là ta đã biết chuyện này, ta cũng có lỗi, ta cũng xin lỗi nàng."

Hắn nói một chuỗi những chữ lặp lại, đã chọc Tống Tiểu Hoa nở nụ cười: "Nói như vậy, chúng ta lại huề nhau?"

"Hình như thế."

"Vậy. . . . . ."

Lục Tử Kỳ khẽ mỉm cười: "Như vậy, vì để cho chúng ta không cần xin lỗi nhau nữa, từ nay về sau, cả hai phải thẳng thắn, không được giấu giếm, có được hay không?"

"Được!"

Không cần nói ‘ một lời đã định ’, không cần vỗ tay thề. Được, chính là được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn quyền khuyên về bài viết trên: Hàn Lam, LittleMissLe, beconngoxx, hh09, ngokiu61193, thtrungkuti
     
Có bài mới 20.12.2016, 13:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.12.2016, 23:09
Bài viết: 36
Được thanks: 266 lần
Điểm: 46.11
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 22: Thay Đổi Suy Nghĩ

Tống Tiểu Hoa biết chữ của mình xấu, chỉ là không thể nghĩ đến sẽ xấu như vậy.

Thật ra thì đều này không thể trách nàng được, hơn một năm qua trừ ký tên điền bảng thì không có viết tới một chữ ở bên ngoài, cầm một cây bút lông thấm mực nước, ở trên giấy Tuyên Thành họa một bức thư pháp chữ phồn thể, đổi lại là ai cũng sẽ làm ra một đoàn đen thùi lùi trên giấy?

"Mẫu thân, này là người viết . . . . . . à. . . . . . so ra thì Lăng Nhi viết tốt hơn!"

Một câu nói, làm cho Tống Tiểu Hoa thật vất vả mới tìm được an ủi trong lòng lại bị đánh nát.

Nhìn vẻ mặt chăm chú này của Lục Lăng, tay nhỏ bé non mền trắng mịn nắm bút được đặt chế từ da lông ngắn, thân hình nhỏ bé ngồi ở trên ghế đẩu cao, nhìn kĩ thì tư thế giống một tiểu thư pháp gia, còn có mặc dù chữ viết xiêu vẹo sức sẹo nhưng là rất rõ ràng có thể nhìn ra được là chữ gì, Tống Tiểu Hoa lại không nhịn được đau buồn lần nữa.

Ngàn lần không nên vạn lần không nên, không nên thuyết phục Lục Tử Kỳ đồng ý cho Lục Lăng dùng giấy bút tới luyện chữ, lại càng không nên nhất thời vui mừng yêu cầu cùng Lục Lăng cùng nhau luyện chữ. Nếu không, Tống Tiểu Hoa nàng nào đến nỗi rơi vào tình cành như hiện nay bị một đứa con nít ba tuổi tới đồng tình an ủi như thế này? Còn mặt mũi nào mà tồn tại a, làm sao mà chịu nổi ....!

Vô luận như thế nào, nhất định phải làm sao cho hòa nhau mới được. . . . . .

"Lăng Nhi, chúng ta chơi đoán chữ có được hay không?"

"Tốt!"

"Ta hỏi con, ngựa màu trắng chúng ta gọi là Bạch Mã có đúng hay không?"

"Đúng!"

"Ngựa màu đen thì kêu sao đây?"

"Hắc mã!"

"Lăng Nhi thật thông minh! Này nếu là ngựa trắng đen xen kẽ thì kêu sao đây?"

"À?" Lục Lăng sững sờ, gãi gãi đầu, suy nghĩ một chút, sau đó rất khẳng định nói một câu: "Đại Hoa mã!"

Tống Tiểu Hoa tay cầm bút run run.

Ở thời đại này ngựa vằn vô cùng hiếm thấy, tiểu tử ngốc này nhất định là lấy trực tiếp con hắc bạch vân nhà hàng xóm làm mẫu cho Đại Hoa Mã rồi. ^ * ^ Diễn ! Đàn ! Lê ! Quý ! Đôn ^ * ^

Ừ, không tệ không tệ, cũng tính được là suy một ra ba, suy nghĩ rất có tính sáng tạo!

"Gọi Đại Hoa mã cũng. . . . . . Coi như con đúng rồi!"

Tống Tiểu Hoa vừa nói vừa tại trên giấy ‘ soàn soạt soàn soạt ’ vài nét bút, buộc vòng quanh một hình dáng, rất trừu tượng, rất có phong cách của thời hiện đại. Cẩn thận ngó ngó rất giống . . . . . ‘nông trường vui vẻ’ trong kia có chú ngựa đang đi xung quanh. . . . . .

"Lăng Nhi con xem, đây chính là Đại Hoa mã, bọn nó còn có một tên gọi khác là, ngựa vằn."

Lục Lăng lại gần nhìn một chút, nhất thời ngửa tới ngửa lui cười lên: "Mẫu thân, dáng dấp nó như thế nào mà xấu như vậy?"

"Không phải dáng dấp nó xấu xí, mà là do mẫu thân vẽ xấu đấy. . . . . . Ách được rồi, loài ngựa này đích xác là rất xấu . . . . . ."

Tống Tiểu Hoa ôm tiểu tử như nắm cơm nếp đang cười vui ngồi không vững vào trong ngực, hôn hai cái: "Được rồi được rồi đừng cười nữa..., mẫu thân có vấn đề cần hỏi! Vậy một con ngựa vừa có một ít màu trắng, màu đen và một ít màu hồng hợp lại thì ta kêu như thế nào đây?”

Lần này Lục Lăng trả lời không chút do dự: "Vẫn là Đại Hoa Mã!"

". . . . . . Mặc dù, cũng không thể nói là con trả lời sai. . . . . . Chỉ là, chúng ta đổi một cái đáp án khác thôi!"

"Ừ. . . . . . ngựa ba màu!"

". . . . . . . . . . . ."

Thấy được chưa? Đây chính là kết quả của việc liều chết cùng một tiểu  tử chưa từng chịu qua bất kì thay đổi ‘ biến thái ’ nào về đầu óc hay trải qua lễ rửa tội nào. Tống Tiểu Hoa nhìn Tống Vô Khuyết đang nằm nhàm chán ở bên cạnh, im lặng, rơi lệ.

"Phụ thân đã về rồi!" Lục Lăng tự nhiên không thể nào hiểu được Tống Tiểu Hoa lúc này trong lòng ‘ bi thống ‘, từ trong ngực của nàng nhảy xuống, chạy về phía người vừa mới đẩy cửa  đi vào.

Lăng Nhi hôm nay có ngoan hay không?"

"Lăng Nhi ngoan nhất!"

"Chính mình nói không thể tính được."

"Phụ thân không tin thì tự đi hỏi mẫu thân à ~ mẫu thân cùng Lăng Nhi cùng nhau luyện chữ đây này, a đúng rồi, mẫu thân còn ra câu đố cho Lăng Nhi đoán !"

"Thật sao? Như vậy Lăng Nhi có đoán trúng không?"

"Lăng Nhi đều đoán trúng toàn bộ!"

"À! Giọng điệu thật lớn, nhìn con kìa , cái đuôi nhỏ cũng mau muốn vểnh đến bầu trời rồi."

"Là thật mà ~ không tin thì phụ thân hỏi mẫu thân đi!"

Lục Tử Kỳ ôm Lục Lăng, hai cha con một hỏi một đáp, cuối cùng đề tài rơi xuống trên người Tống Tiểu Hoa đang bận cất bức vẽ xấu xí của mình.

"Tiểu Hoa, Lăng Nhi nói như vậy có phải hay không?”

"À?. . . . . . Ừ. . . . . ." Tống Tiểu Hoa lần nữa xuất đơn âm tiết mà mình am hiểu nhất giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo.

"Hả? Cái này là vẽ sao?" Lục Tử Kỳ liếc mắt một cái liền liếc về phía bức vẽ kia còn chưa kịp bị ‘ hủy thi diệt tích ’  ‘ trừu tượng đồ ’, vươn tay lấy ra: "Oh. . . . . . Lăng Nhi, con vẽ Đại Hoa Miêu . . . . . . Coi như cũng không tệ!" ~ # ~ D $ Đ $ L $ Q $ Đ ~ # ~

Tống Tiểu Hoa im lặng lệ rơi hai hàng.

"Phụ thân không phải con vẽ, đây là mẫu thân vẽ Đại Hoa mã!"

". . . . . . Đây là. . . . . . Ngựa?"

"Đúng! Mẫu thân nói, nó còn có một tên gọi khác là. . . . . . Ừ. . . . . . Gọi là? Mẫu thân, Lăng Nhi quên rồi."

Tống Tiểu Hoa không còn hơi sức hừ hừ một tiếng: "Ngựa vằn."

Đuôi lông mày của Lục Tử Kỳ nhảy lên, hai mắt tinh tế nhìn bức họa đó, mặt lộ lên vẻ kinh ngạc.

Loài ngựa này, hắn cũng chỉ biết khi đọc qua một quyển dị chí kì văn của phiên bang xa xôi có miêu tả qua mấy dòng chữ, làm sao nàng có thể biết được?

"Câu đố của nàng ra có liên quan đến ngựa vằn sao?”

Tống Tiểu Hoa đảo tròng mắt vòng vòng, nhất thời lấy lại tinh thần. Không lừa dối được con thì lừa dối hắn cũng được. Trừ khoản nợ của con hắn chứ sao. . . . . .

"Nghe kỹ đây, ta cũng sẽ đố chàng! Ngựa màu trắng thì gọi là bạch mã, ngựa màu đen thì gọi là hắc mã, ngựa màu trắng đen xen kẽ cũng chính là cái ở trong tay chàng, gọi là ngựa vằn. Vậy ngựa có ba loại màu sắc trắng đen hồng, gọi là ngựa gì?"

"Trên đời này còn có loài ngựa như vậy sao?" Lục Tử Kỳ trầm ngâm suy tư chốc lát, xác định chưa bao giờ thấy qua cái này trong sách, liền lắc đầu.

Lục Lăng nhất thời đắc ý nói: "Phụ thân, là ngựa ba màu!"

Tống Tiểu Hoa so với Lục Lăng còn đắc ý hơn gấp trăm lần: "Hiện tại ta sẽ công bố đáp án chính xác đây! Đương đương đương đương! Đáp án đúng là, ngựa vằn đang xấu hổ!"

Lục Lăng không biết vì sao, vẫn u mê.

Lục Tử Kỳ trợn mắt há hốc mồm, chợt thất thanh cười khẽ, lại, vui vẻ cười to.

Đậu đen rau giá, bỏ qua cái tai, a di đà Phật , không thể nhìn a không thể nhìn, nhìn nữa là sẽ không nhịn được phi thân đụng ngã à a a a. . . . . . # ~ # Diễn @ Đàn @ Lê @ Quý @ Đôn # ~ #

Tống Tiểu Hoa che mắt, che ngực, đè nén‘ thú tính ’ đang lan tràn, cúi đầu vọt vào phòng bếp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Lam về bài viết trên: Hoacamtu, Hàn Lam, LittleMissLe, Mưa Hà Nội, beconngoxx, maclyca, ngokiu61193, quyền khuyên, thtrungkuti
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Apricot blossom, Blossom_hp, heosuacon02, jin jin, Nguyễn Mai-234, Nhok miu, RuzanaFleep, Sakaii Midori, Tiểu Đinh Đang và 218 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.