Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 

Đường đời - Kim Bính

 
Có bài mới 18.12.2016, 22:44
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 03.10.2015, 08:02
Bài viết: 378
Được thanks: 3047 lần
Điểm: 28.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đường đời - Kim Bính - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 38

Edit: Ciao

Tiếng mưa rơi tí tách, nghe lâu sẽ giống như một bài hát ru, trái tim cũng dần dần yên tĩnh hơn.

Hồi lâu, Chu Diễm nói: “Đêm đó, mẹ em hôn mê một lúc rồi tỉnh lại, chỉ một vài lần như thế, sau đó bà luôn luôn tỉnh táo, nhưng mà không nói gì với em, thậm chí em còn không biết... nguyên nhân cái chết của ba em.”

Lý Chính vuốt tóc cô, hỏi: “Vì sao lại giữ tờ báo đó?”

Chu Diễm ngả lên vai anh, nói: “Bọn họ nói ba em tự sát, em không tin, nhưng mà mẹ không nói gì cho em biết cả, hôm sau em thấy tờ báo này, trên báo còn nói đến vấn đề nợ nần gì đó, em còn không tin, nhưng mà mẹ em cũng bán nhà đi, không biết còn khoản nợ nào, chỉ vài tuần sau, mẹ dẫn em rời khỏi Quảng Dương, mãi cho đến thời gian trước, bọn em vẫn đang kiếm tiền trả nợ... Cuối cùng em vẫn nghĩ, một ngày nào đó, em sẽ biết được nguyên nhân.”

Mà tờ báo này, là để đánh một cái nhắc nhở cô, mỗi khi cô mệt mỏi.

Giọng của cô truyền tới từ bả vai anh, cả khuôn mặt vùi vào đó, nghe có chút buồn bực, tất cả sức nặng đều đặt lên người anh.

Lý Chính nghĩ nghĩ: “Em không biết là nhà mình nợ ai sao?”

Chu Diễm lắc đầu: “Em không biết, em nghĩ mãi không hiểu, sao nhà em lại có thể nợ tiền người ta được, ba em chỉ là một giáo viên cấp ba bình thường, ngày ngày chỉ đi dạy học, ngày nghỉ mới về nhà, cuộc sống vẫn luôn theo quy luật.”

Nhưng cô còn nhớ rõ những lời cha mẹ nói trong phòng khách hôm đó, mẹ cô đã từng nhắc đến ‘khoản tiền kia’. Và nó đúng là có tồn tại.

Lý Chính nhìn tờ báo trên bàn, nói: “Vì sao hôm nay em lại lấy nó ra?”

Cuối cùng Chu Diễm cũng ngẩng đầu lên, nhìn anh nói: “Em không thể nghĩ ra nguyên nhân gì cả, chỉ có cái này, chuyện ngày hôm nay, có lẽ có quan hệ với chuyện năm đó.”

***

Cục cảnh sát.

Vương Lân Sinh vừa ăn cơm hộp vừa xem camera, hỏi đồng nghiệp: “Chưa tìm được chiếc xe kia sao?”

Đồng nghiệp nói: “Chưa thấy.”

“Một cái xe to như thế, có thể đỗ ở đâu được?” Vương Lân Sinh nói: “Hôm nay tôi còn kiểm tra những cuộc điện thoại của Lý Mai, những người bà ấy liên hệ cũng đơn giản, lịch sử cuộc gọi cũng chỉ có vài cuộc.”

Đồng nghiệp hỏi: “Cậu còn tra gì chứ, người bị hại hỏi gì cũng không biết.”

“Đây mới là chỗ kỳ quái.” Vương Lân Sinh gẩy gảy hạt cơm, lông mày nhăn lại, đột nhiên tạm dừng hình ảnh.

Đồng nghiệp để ý, hỏi: “Làm sao thế?”

Vương Lân Sinh nhìn người công nhân được camera quay được, quần áo màu cam, ánh huỳnh quang sáng lên, cho dù ở dưới trời mưa mù mịt thì vẫn rất bắt mắt.

Vương Lân Sinh chần chờ nói: “Cậu nói xem, sáng sớm, trên đường cái vắng vẻ, một người công nhân dọn vệ sinh đi tới đi lui như vậy, người trong xe có để ý đến không?”

Đồng nghiệp sững sờ: “... Chắc là chỉ chú ý đến người bị hại?”

“Bà ấy chạy, có nghĩa không muốn bị bắt, nếu không muốn bị bắt thì làm sao có thể không để ý đến tình huống xung quanh, tùy tiện làm việc được?”

Đồng nghiệp thốt lên: “Nếu như không muốn bị bắt, không phải ra tay vào buổi tối thì càng dễ hơn à? Mấy ngày nay vừa bão lại vừa mưa, đâm phải người vào buổi tối không phải đơn giản hơn sao?”

Hai người không nói gì, nhìn nhau.

“Không đúng!” Vương Lân Sinh nói: “Hình như bà ấy cố ý muốn cho người trông thấy!”

***

Đêm khuya yên tĩnh.

Chu Diễm ngồi trên ghế, nhìn tờ báo một lát rồi mới kẹp nó lại vào trong sách, xoay người nhìn về phía phòng bếp.

Không thấy người đâu, chỉ có thể nghe thấy tiếng rau xào xèo xèo, mùi dầu khói lấn cả mùi không khí ẩm ướt, người bên trong cầm muôi, hơi quấy một chút, mơ hồ có thể thấy được ánh lửa, tiếng muôi chạm lạch cạch, vô cùng náo nhiệt.

Cô quay người lại, ánh mắt nhìn vào chồng tiền trên bàn học. Một cọc tiền không tính là nhiều, đặt trong túi áo anh, buổi sáng anh ra ngoài đi đòi tiền công, buổi chiều vừa mới về, cô vẫn luôn không chú ý, cho đến vừa rồi anh ôm cô vào lòng thì cô mới nhìn rõ đằng sau bả vai anh có một khối bụi, dường như đụng phải chỗ nào, hoặc cọ vào đâu đó, hay là té ngã.

“Đi ra ăn cơm.”

Chu Diễm lấy lại tinh thần: “A.”

Hai món mặn một món canh, có cả thịt gà, Chu Diễm hỏi: “Hôm nay anh mua cả thức ăn nữa sao?”

“Đúng lúc anh đi ngang qua chợ nên ghé mua mấy món.”

Chu Diễm liếc mắt nhìn túi nilon trên ghế, bên trong còn có cả khoai tây chiên, cô không nói gì, cúi đầu và cơm vào miệng, ăn không thấy ngon.

Lý Chính nhìn cô, gắp một miếng gà cung bảo, đặt vào trong bát cô, nói: “Ăn đi.”

Chu Diễm gắp một miếng thịt gà, máy móc nhai.

Lý Chính nhìn cô một lát, để đũa xuống, lại gắp hai miếng gà cung bảo cho cô, đảo đảo đồ ăn nói: “Muốn anh đút cho em à?”

“… Em ăn không nổi.”

“Một ngày không ăn rồi, sao lại không ăn được?”

“Buổi sáng em ăn rồi…”

“Em cũng nói là sáng, ăn vỏ bí mà cũng no được à?” Lý Chính lại gắp một miếng đưa lên miệng cô: “Há mồm.”

Chu Diễm cúi đầu: “Anh tự ăn đi.”

Lý Chính đưa muỗng cho cô, nhìn chằm chằm vào cô. Chu Diễm ăn được vài miếng, ăn vô cùng chậm, buộc chính mình phải ăn xong cơm, ăn tới mức nghẹn lại, lại uống vài ngụm canh, ngực nghèn nghẹn khó chịu, cô đứng lên, nhịn cơn buồn nôn xuống, tròng mắt đỏ lên, cô mở to mắt chớp chớp, nói: “Nghẹn lại, khó chịu lắm.”

Lý Chính nhìn chằm chằm vào cô, một lát sau, anh đẩy ghế ra, lấy cái thìa trong tay cô, ném lên bàn nói: “Không ăn được thì thôi, mau đi tắm rồi ngủ sớm chút.”

Lý Chính rửa bát còn Chu Diễm ở trong phòng tắm.

Rửa xong mà anh vẫn không nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm, Lý Chính đi qua gõ cửa: “Chu Diễm!”

Không có phản ứng.

Lý Chính lại gõ: “Chu Diễm, em làm gì đấy?”

Vẫn không có người phản ứng.

Lý Chính dùng sức mở cửa ra: “Mở cửa! Có nghe thấy không, mở cửa!”

Cửa mở ra, Chu Diễm vẫn còn đang mặc quần áo, đầu ướt nhẹp, Lý Chính không nói hai lời, đẩy cô vào trong, cởi quần áo cô ra, Chu Diễm giãy dụa: “Đừng làm thế!”

Lý Chính ôm cô vào bồn tắm lớn, mở voifsen, Chu Diễm càng giãy mạnh hơn, Lý Chính vỗ vào mông cô, ấn cô vào tường, nói: “Em không tắm thì anh tắm giúp em, đừng có nhúc nhích!”

Xối nước, Lý Chính lấy chút sữa tắm, xoa lên người cô, động tác mạnh mẽ, Chu Diễm nhắm mắt lại, lau sữa tắm trên mí mắt, Lý Chính lấy vòi hoa sen, ôm eo của cô, tắm giúp cô. Chu Diễm mở mắt ra, nhìn thẳng vào anh.

Lý Chính nói: “Em có biết anh ghét nhất em ở chỗ nào không?”

Chu Diễm không nói gì, đôi mắt đau rát.

Lý Chính nói: “Một cô bé hai mươi tuổi, bị mẹ bỏ rơi, lên thuyền của anh, khóc cũng không biết khóc, ngày ngày đọc sách, kể chuyện cho mọi người, ngay cả quần lót cũng là anh cho em, em khóc đi, có hiểu không? Hả? Mẹ nó, chỉ lúc nào bị anh ‘xiên’ thì em mới biết khóc!”

Chu Diễm tát anh một cái: “Lý Chính!”

Không dám tin, nước mắt chảy xuống.  

Lý Chính nhìn cô vài giây, cúi đầu hôn lên mặt cô, nói: “Bé con…”

Chu Diễm sững sờ, nước mắt tuôn rơi, Lý Chính lại hôn lên mặt cô, ngực Chu Diễm như bị người nhéo lấy, cô khóc lớn lên.

Lý Chính ôm cô, ngồi xuống, người trong ngực khóc lớn không thôi, anh nhớ lần trước khi thấy cô khóc là lần cô bị anh ném vào trong sông.

Lần này cô khóc còn dữ dội hơn trước, Lý Chính gọi từng tiếng ‘Bé con’, đợi đến khi cô khóc mệt rồi mới mở vòi hoa sen tắm cho cô, mình cũng qua loa vài cái rồi bế cô về phòng ngủ.

Lý Chính mở điều hòa, cầm khăn lau tóc cho người trên giường, Chu Diễm bọc chăn, đá đá anh nhưng cũng không nói gì.

Lý Chính nói: “Làm gì?”

Chu Diễm lắc đầu.

“Khóc câm rồi à?”

Chu Diễm lại đá anh xuống.

Lý Chính cười, cầm chân của cô, xoa nhẹ vài cái nói: “Ngượng à?”

Chu Diễm không rút được chân ra, cô che kín người và nói: “Đồ đểu.”

“Không gọi là lão đểu nữa à?”

“…” Chu Diễm tiếp tục không nói gì.

Lý Chính không cười nữa, vuốt vuốt mái tóc cô, bàn tay đặt lên cổ cô, dần dần tới gần, cụng trán.

Hơi thở gần như thế.

Chu Diễm nhắm mắt lại, không biết qua bao lâu, bàn tay dần dần thả lỏng, người nằm xuống, bên tai cô nghe thấy: “Nằm xuống ngủ.”

Cô giật mình một cái, nửa tỉnh nửa mê, bị người kéo nằm xuống, một lát sau nằm vào trong ngực người nào đó.

Ngày hôm sau, Chu Diễm bị tiếng mưa rơi đánh thức.

Mưa to tầm tã, trên cửa sổ đều là những giọt nước vương lại, nhìn ra ngoài chỉ thấy mơ hồ, mơ hồ tới mức chỉ có thể nhìn thấy hình dáng của những máy móc trên bến tàu hay những ngôi nhà.

Chu Diễm nhìn người bên cạnh, không khỏi nhớ tới tờ báo này.

Cô mang tờ báo đó bên người hai năm nay, đã từng lật xem qua vô số lần, hai mẩu tin tức chỉ cách nhau một ngón tay, người đưa tin ghi ‘người họ Lý’, cô cũng không nghĩ là ai, thậm chí cô còn chẳng lướt qua tin tức ngày đó.

Thì ra người đó đang ở bên cạnh cô.

Chu Diễm hôn nhẹ lên cằm anh, nhìn gần có thể trông thấy những sợi râu lún phún, cô vừa hôn một cái, môi cũng mềm nhũn, cô vịn lấy bả vai anh.

Một lát sau, Lý Chính buông cô ra, mút chóp mũi cô, Chu Diễm đẩy: “Dậy đi.”

“Sớm thế?”

“Em muốn ra ngoài.”

“Đi đâu?”

Chu Diễm xoay người, thuận tay dùng chăn bọc lấy mình, Lý Chính lộ cả người ra, phần dưới bụng dựng thẳng lên, Chu Diễm khẽ giật mình, lập tức tránh mắt đi, nói: “Em muốn đi ra ngoài tìm mẹ.”

Lý Chính trầm mặc một lát, hỏi: “Tới cục cảnh sát sao?”

Chu Diễm lắc đầu: "Tạm thời em không muốn nói với cảnh sát."

Là người thì đều có lòng tham riêng, trong lòng cô vẫn hy vọng, hoặc là mong chờ may mắn.

Lý Chính hỏi: "Em muốn tìm ở đâu? Em biết mẹ em đi đâu à?"

Chu Diễm lại lắc đầu: "Em còn phải nghĩ. Một mình em đi, anh làm việc của anh đi."

Cô đang rất tỉnh táo, lý trí rõ ràng, khác hoàn toàn với ngày hôm qua, dường như đã trở lại như cũ, giống như cọng cỏ ven đường, cho dù bị anh đuổi đi ba lần thì cũng không chết mà còn sống khá tốt.

Lý Chính nhìn cô một lúc, cầm một lọn tóc của cô rồi hôn lên, xoay người xuống đất, nói: "Mặc quần áo rồi đi."

Tiếng đóng cửa nhà vệ sinh vang lên, Chu Diễm bọc thảm xuống giường, lấy quần áo mặc vào, buộc sơ mái tóc đuôi ngựa rồi đi vào phòng beeos, nghe thấy một tiếng thở dốc vang lên ở nhà vệ sinh, cô sững sờ một lát, lấy lại tinh thần và bắc nước đun.

Trong nhà vệ sinh, Lý Chính kêu lên một tiếng đau đớn, anh lại ngồi một lúc mới giật tờ giấy xoa xoa, đứng dậy mặc quần, đang chuẩn bị rửa tay thì tầm mắt mờ mờ, anh đỡ lấy bồn rửa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ciao J về bài viết trên: yanl12781
     

Có bài mới 18.12.2016, 22:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 03.10.2015, 08:02
Bài viết: 378
Được thanks: 3047 lần
Điểm: 28.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đường đời - Kim Bính - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 39

Edit: Ciao

Trước mắt anh như có một cái kính đen che mờ, Lý Chính chớp mắt mấy cái, nghe thấy người bên ngoài hỏi: “Anh có khỏe không?”

“Đợi một chút.” Lý Chính lắc lắc đầu, mở vòi nước lên vốc nước hất vào mặt, cũng không lau khô mà mặc cho nước nhỏ tong tong đi ra.

Chu Diễm đứng ở cửa, ngửa đầu hỏi: “Sao mà không lau mặt đi thế?”

Lý Chính cúi đầu xuống, nước rơi lên mặt Chu Diễm, cô kêu lên, chạy né ra ngoài, Lý Chính vỗ xuống đầu cô, sau đó ấn một cái, đẩy cô đi vào, cười nói: “Em mau lên một chút.”

Chu Diễm phàn này: “Này!”

Lý Chính đi vào theo, bôi kem đánh răng nói: “Này cái gì mà này, cùng đánh răng?”

“Không cần phải thế.” Chu Diễm đẩy anh ra: “Anh vào trong bếp mà làm.”

“Ờ…” Lý Chính cười, cầm bàn chải đi ra ngoài, nhường lại cho cô.

Mở nước ra, Lý Chính xoa xoa mi tâm, hô lên: “Em có thuốc nhỏ mắt không?”

“Không. Anh cần thuốc nhỏ mắt à?”

“Ừ, không có thì thôi.” Lý Chính đánh răng.

Một lát sau, cửa buồng vệ sinh mở ra, Chu Diễm hỏi: “Sao lại muốn thuốc nhỏ mắt thế? Mắt anh không thoải mái à?”

Lý Chính lùng bùng trong miệng nói: “Cũng không có gì, vừa rồi hơi khó chịu nhưng bây giờ thì ổn hơn nhiều.”

“Vậy thì lát ra ngoài tiệm thuốc mua nhé?”

“Không cần đâu, em đánh răng đi.”

Chu Diễm nhìn anh rồi quay vào bồn rửa mặt, cũng không khóa cửa lại, người trong nhà bếp đánh răng xong đi vào, thả bàn chải xuống lấy một cái dao cạo râu.

Chu Diễm đánh răng xong muốn lấy khăn rửa mặt, người nọ rất tự giác lấy khăn mặt đưa cho cô, cô cúi xuống nhận lấy. Rửa mặt xong cô đang định treo khăn mặt lên thì người bên cạnh lại lấy khăn của cô rồi treo lên giá, vỗ vào mông cô một cái, cạo râu nói: “Đừng làm đồ ăn sáng, mình ra ngoài ăn.”

“Thay bộ đồ đi đã.”

Lý Chính kéo khóa, nhìn vào bên trong, có một cái sạc và điện thoại, trong túi chắc là có tiền, anh quay lại, lấy kẹo trong túi nhựa ra bỏ vào trong túi sách của cô, kéo khóa lên, vỗ vỗ nói: “Đi thôi.”

***

Cục cảnh sát.

Vương Lân Sinh chỉ ngủ ba bốn giờ, tỉnh lại nhìn đồng hồ, anh rót chén nước ấm rồi bấm một số điện thoại, mấy tiếng chuông vang lên thôi mà đối phương đã nghe máy rồi, anh nói: “Thầy ơi, là em đây.”

Ông cảnh sát vui vẻ nói: “Sao đột nhiên lại gọi điện thoại cho tôi thế hả? Mặt trời mọc từ phía tây rồi sao?”

Vương Lân Sinh cười nói: “Chỗ thầy trời có mưa không? Mấy ngày nay có mặt trời không ạ?”

“Thằng nhóc nhà cậu, chẳng thể nói đùa được một câu, sau này làm sao mà thăng quan phát tài được chứ!”

“Còn thăng quan phát tài gì hả thầy, em đang vội lắm, mấy ngày nay chưa được ăn cơm nóng đây này.”

“Vội vàng cái gì đấy?”

“Em có một chuyện, muốn xin ít tài liệu ở chỗ thầy.”

“Chuyện gì?”

“Thầy còn nhớ vụ án tự sát mà hai năm trước thầy từng nhận không ạ?”

“Tự sát? Em làm khó tôi rồi, mỗi năm tôi xử lý bao nhiêu là vụ án tự sát, có biết không hả?”

Vương Lân Sinh nói: “Là hai vụ án tự sát vào tối muộn, một vụ là đôi vợ chồng, một vụ là giáo sư trung niên, em nhớ là vào khoáng tháng sáu của hai năm trước.”

“….A!” Đầu bên kia nhớ ra: “Em nói cái đó sao? Vậy thì tôi nhớ rồi, một đêm ba người tự sát… Làm sao vậy? Vụ án em đang nhận có liên quan đến vụ án này sao?”

Vương Lân Sinh nói: “Em đang nhận một vụ án giết ngươi, người bị tình nghi là vợ của thầy giáo trung niên chết năm đó.”

“Cái gì?!”

Vương Lân Sinh dừng một chút rồi nói: “Lần này em muốn hỏi thăm một chút, năm đó vụ án tự sát có tình huống thế nào, có nội tình gì không, sau khi vụ án xảy ra thì vợ người chết có phản ứng gì, có xung đột với người nào, hay có liên lạc với người nào hay không?”

***

Trên mặt đất gồ ghề, khắp nơi đều là những vũng nước đọng.

Chu Diễm vốn định ngồi xe bus nhưng Lý Chính lại chặn luôn một chiếc xe taxi, Chu Diễm nghĩ rồi cũng chẳng từ chối. Hai người ngồi phía sau, Chu Diễm nhân lúc đó tìm kiếm trong lịch sử cuộc gọi, cố gắng nhớ lại số điện thoại của người thân trong nhà.

Người thân trong nhà ít, phần lớn đều ở quê, cha mẹ cô cũng không có anh em ruột thịt nào, cô có một bác và hai cậu, trước kia bệnh chết rồi mà chỗ mẹ cũng rất ít khi qua lại với mấy người cậu, chỉ về một chuyến vào ngày lễ tết.

Lý Chính thấy cô cầm di động ngẩn người thì hỏi: “Em đang suy nghĩ gì thế?”

Chu Diễm nói: “Khi còn bé trong nhà mẹ em rất nghèo, chưa đến ba tuổi thì mẹ em đã bị ông bà ngoại gửi cho người khác, bởi vì ở thôn bên cạnh, cho nên cũng không phải là cắt đứt hẳn, đến mười sáu tuổi thì lại bị gửi về.”

Lý Chính lặng lẽ nghe cô nói.

“Phải đi về là do hai người cậu của em phải đi học, ông bà ngoại bảo mẹ em đi kiếm tiền lấy học phí trả cho bọn họ. Mẹ em vẫn luôn chu cấp cho hai cậu cho tới khi tốt nghiệp, về sau ông bà ngoại lại muốn gả mẹ để lấy tiền cho hai người cậu cưới vợ.”

Lý Chính hỏi: “Mẹ em không nghe phải không?”

“Đúng thế, mẹ em không nghe theo, bà tới Cù Lâm làm công, sau đó thì gặp được ba em, đến năm em sáu tuổi thì nhà em chuyển đến Quảng Dương.” Chu Diễm nắm di động, nhớ lại câu chuyện cũ mà cha mẹ kể cho cô: “Lúc em khoảng một hai tuổi gì đó, ông bà ngoại em cũng qua đời, lúc đó hai nhà mới lại có liên lạc, hai người cậu đối với em cũng khá tốt nhưng nhà em thì lại ít qua lại hơn.”

Lý Chính còn chưa nói gì thì người lái xe không nghe được nữa: “Người như thế mà cô còn gọi là ông bà ngoại à? Nhận lại bọn họ là gì chứ, mẹ cô cũng thật là, có là bánh bao cũng đừng để chó nhớ thương, lại còn cung cấp cho hai người em đọc sách, ông bà ngoại cô làm gì thế hả? Nhà cô có thể lên TV được đấy, cái tiết mục gì mà ‘Tìm người thân’!

Lý Chính liếc mắt nhìn: “Bác tài à, tập trung lái xe đi.”

“Ha…” Lái xe còn định nói gì nhưng nhìn qua gương chiếu hậu thì lầm bầm: “Coi như quên đi, không muốn nhiều lời, tuổi trẻ tư tưởng ngu muội!”

“…” Chu Diễm nói khẽ: “Lúc tang lễ của cha, mấy cậu em cũng tới, không biết là các cậu có biết gì không?”

“Em định hỏi bọn họ sao?”

“Vâng… Nhưng mà em lại không biết số điện thoại của họ.”

Lý Chính lấy di động ra, gọi điện thoại, một lúc sau cúp máy, nói: “Đợi một lát.”

“… Anh định hỏi ông cậu sao?” Chu Diễm hỏi.

“Không phải đều là người thân à, bảo ông hỏi những thân thích khác, cũng sẽ hỏi được thôi.”

Đến khi taxi dừng lại, ông cậu vẫn chưa hỏi được số điện thoại.

Hai người xuống xe đi vào khách sạn nhỏ, đi thẳng lên tầng hai, gõ cửa một căn phòng.

“Đến nhanh thế?” Chú Ngô bảo họ đi vào: “Để chú đun nước… Đợi một lát, để chú gọi hai túi trà.”

Chu Diễm nói: “Đừng vội, chú Ngô, chú cứ ngồi xuống, cháu còn có ít chuyện muốn hỏi chú.”

“Được, cháu hỏi đi.”

“Sau khi mẹ cháu đến Khánh Châu thì có đi tới chỗ nào khác nữa không ạ?”

Chú Ngô nói: “Không phải cảnh sát đã hỏi những điều này từ hôm qua rồi sao?”

Chu Diễm mím môi: “Chú có bỏ sót điều gì không? Hay là mẹ có từng gặp ai không?”

“Không có đâu, những điều này chú đều nói hôm qua rồi.”

Chu Diễm nghĩ nghĩ, lại hỏi: “Mẹ cháu có quen ai ở Khánh Châu không ạ?”

“Không nghe thấy cô ấy nhắc đến.”

Chu Diễm lấy một quyển sổ ra, nói: “Chú Ngô, chú nghĩ lại thật kỹ, kể ra giúp cháu những nơi mà chú và mẹ cháu đi qua kể từ khi ra khỏi cao tốc, kể cả những nơi hai người đi ăn, mẹ cháu gọi điện thoại ở đâu, từng nghỉ ở những chỗ nào, viết hết vào đây hộ cháu.”

“Cái này… cái này có tác dụng không?”

“… Nếu không thì sao bây giờ?” Còn có cách nào khác chứ?

Chú Ngô cố gắng nhớ lại, ghi hết những gì Chu Diễm yêu cầu, không phân lớn nhỏ, ngay cả ăn cái gì, uống cái gì cũng đều cố gắng ghi ra hết, chỉ mấy ngày ngắn ngủi hiện ra trên giấy, Chu Diễm cúi đầu, vuốt vở, dường như nhìn thấy những ngày đó đi ra từ ngón tay cô.

Lúc hai người đi ra khỏi khách sạn, mưa đã nhỏ hơn một chút, Lý Chính mở ô ra, hỏi: “Em muốn đi đâu tiếp?”

Chu Diễm tìm xung quanh, kéo tay Lý Chính vào một quán ăn sáng gần đó, nói với chủ: “Một bát mỳ thịt băm.” Rồi cô ngửa đầu hỏi Lý Chính: “Anh thì sao?”

Lý Chính nói: “Hai cái bánh bao thịt, một mát mì trộn dầu thông, thêm một lồng há cảo.”

Cửa hàng ăn sáng có diện tích nhỏ, hai người chen đi vào, tìm một chỗ gần bếp ngồi xuống.

Thức ăn nhanh chóng được đặt lên bàn, cạnh của bát còn có vết mẻ, trên mặt bàn còn cả khăn của khách ăn trước. Chu Diễm lấy đĩa, dùng đuôi hẩy khăn xuống đất, quấy quấy bát mì xuống mới bắt đầu ăn.

Hai ba miếng thôi Lý Chính đã giải quyết xong bát mì trộn, lại ăn xong bánh bao, hỏi: “Ăn thêm há cảo, có ăn bánh bao không?”

Chu Diễm sụp mì: “Em cũng không ăn hết mì.”

Quả nhiên là không ăn hết, còn lại nửa non bát mì. Lý Chính lấy cô để đũa xuống thì hỏi: “Em ăn xong rồi sao?”

“Vâng, không ăn được nữa.”

Lý Chính bê bát của cô lên, may mà vẫn còn lại cả mì, húp sùm sụp cả bát, lại liếc nhìn qua lồng há cảo.

Chu Diễm ngừng lại một chút mới kéo một miếng há cảo cho vào miệng, gọi người ra tính tiền rồi móc tiền ra thanh toán. Lý Chính cũng không để ý, uống sạch bát mì thịt băm.

Lấy mấy tờ giấy ăn, đang đi trên lối đi bô thì đột nhiên điện thoại Chu Diễm vang lên.

***

Bên cạnh một con đường nhỏ trên vùng ngoại thành, bên cạnh một cái xưởng nhỏ bỏ hoang, mấy người cảnh sát đang mặc áo mưa đi qua đi lại.

Vương Lân Sinh cởi áo mưa, ngồi vào trong xe, nhìn chiếc xe vận tải ở phía trước, nói với người ở đầu dây bên kia: “Xe tìm được rồi, không có ai cả.”

Một lát sau, Vương Lân Sinh hỏi: “Chu Diễm, cô có từng nghe thấy cha mẹ mình nhắc đến…”

***

“Nhắc đến quỹ thiên sứ?”

Chu Diễm khẽ giật mình, vô thức nhìn về phía Lý Chính.

Tiếng nói rất vang, trên lối đi bộ cũng không có ai khác, Lý Chính nghe thấy rất rõ, nhíu mày.

Chu Diễm nói: “Không có, bọn họ không nhắc gì tới nó.” Cô đang định nói ‘Nhưng mà’, lời nói tới miệng thì lại giữ lại.

Cúp điện thoại, Chu Diễm nhìn Lý Chính, Lý Chính lấy di động ra, gọi điện cho Lâm Thái, hỏi hai câu rồi cúp máy, anh đón một chiếc xe taxi nói: “Đến nhà hàng Italy ở số 125 đường Bảo Lâm.”

Lý Chính đóng cửa xe, nói với người ngồi bên cạnh: “Người gây quỹ thiên sứ cây non, chính là người họ Trương, bây giờ đang ở trong nhà ăn.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ciao J về bài viết trên: yanl12781
     
Có bài mới 18.12.2016, 22:51
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 03.10.2015, 08:02
Bài viết: 378
Được thanks: 3047 lần
Điểm: 28.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đường đời - Kim Bính - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 40

Edit: Ciao

Xe taxi chạy tới “Ti-a-mo”, Lý Chính và Chu Diễm đẩy cửa đi vào, trông thấy tình hình bên trong thì dừng lại.

Thời gian cơm trưa, trong nhà chỉ có vài vị khách, trong loa là một bài hát tiếng Italy, có vài người đứng dựa vào tường, cầm máy chụp ảnh, cầm microphone, giơ vơ, gọi điện thoại, bốn người học sinh bị bọn họ vây vào giữa, hai nam hai nữa, tuổi không giống nhau, có người chỉ huy một học sinh nam trong đó ngồi vào bên cạnh bồn hoa. Thẩm Á Bình nói với nhân viên: “Tắt nhạc đi.”

Người đối diện nói: “Không cần, bình thường nhà hàng cô như thế nào thì bây giờ cứ giữ nguyên như thế.”

Lý Chính và Chu Diễm nhận ra người nói chuyện là phóng viên lần trước đã tới, tên là Cao An/

Lâm Thái đứng ở đầu bậc thang gọi bọn họ: “Lý Chính!”

Lý Chính hoàn hồn hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Lâm Thái đến gần, nói: “Quay tin tức tại chỗ, chính là những chuyện bọn họ làm từ thiện.”

Lý Chính nhíu mày, nghiêng đầu nhìn Chu Diễm.

Lâm Thái vỗ vai anh: “Chị Trương đang ở đó, không phải cậu tìm chị ấy có chuyện sao.”

Lâm Thái gọi với vào: “Chị Trương!”

Trương Nghiên Khê đang nói chuyện với một học sinh nữ, nghe thấy tiếng gọi thì ngẩng đầu lên, nét mặt vui vẻ: “Lý tiên sinh!”

Cô ấy đẩy Cao An ra, kéo mấy người học sinh tới, nói: “Sao ngài cũng đến đây thế? Tôi giới thiệu với ngài, đây là La Hạo, chuẩn bị lên lớp 11, đây là Đan Nguyệt Đồng, vừa lên lớp mười, đây là Cố Tuấn Hải, năm nay thi đại học, được đại học chính trị và pháp luật Tây Nam tuyển, tháng sau cháu sẽ nhập trường, còn đây là Chu Hồng, chuẩn bị lên cấp ba. Mấy đứa nhóc này đều có thành tích học tập rất tốt, năm đó suýt thì thất học, may mà có ngài quyên tiền để mấy đứa có thể tiếp tục hoàn thành việc học!”

Đứa thì đỏ mặt, đứa thì kích động, có đứa chất phác, đồng thanh nói: “Chú Lý!”

Giọng bốn người cao thấp không đều, ánh mắt của khách hàng đều đổ dồn vào, trong nháy mắt đó, ánh mắt có sùng bái hoặc cảm kích, cứ như ánh sao sáng rực rỡ quanh trăng sáng, khiến trong lòng Lý Chính đột nhiên cảm thấy không tự nhiên.

Đột nhiên anh cảm thấy bối rối, gật đầu mấy cái, hỏi: “Đang bận sao?”

Trương Nghiên Khê nói: “Không bận lắm, hôm nay chủ yếu chụp hai đứa bé trai, còn cả nhà hàng của Á Bình, Lý tiên sinh, ngài có muốn…”

Lý Chính cắt đứt lời cô, nói: “Tôi đến đây là để nhờ cô giúp một chuyện, không biết hôm nay cô có tiện không?”

“Ngài nói đi, nếu có thể thì tôi nhất định sẽ cố gắng.”

Rốt cuộc người bên cạnh Lý Chính cũng mở miệng nói: “Trương tiểu thư, tôi muốn hỏi cô một chút truyện.”

Chu Diễm thấp giọng nói.

**

Dưới lầu quá ồn ào nên Thẩm Á Bình dẫn mấy người lên lầu, trong phòng khách một đống quần áo bẩn, trên dất còn có mấy lon nước và mấy túi khoai tây chiên, sắc mặt Thẩm Á Bình trầm xuống, trong phòng có người chạy ra, hét to: “Cháu chết ở trên này cũng chẳng ai biết hết, dì còn đến làm gì! Dù sao dì cũng không phải mẹ ruột cháu, dì không cần phải trông nom cháu làm gì, cháu đi bán máu, không tin không góp đủ tiền thuốc men cho Lưu Đào, trong mắt mấy người cũng chỉ có tiền, lương…”

Tiếng hét đột nhiên ngưng lại, Lý Chính Kiệt mặc áo bóng rổ hung dữ trừng mắt nhìn người đàn ông đang đứng ở đầu bậc thang, chỉ vào người đó hô lớn: “Để cho cái ông này tới làm gì, bảo ông ta cút đi cho cháu!”

Chu Diễm nhìn về phía Lý Chính, lặng lẽ nắm chặt tay anh.

“Câm miệng lại cho dì!” Thẩm Á Bình trầm mặt quát: “Cút về phòng đi!”

Lý Chính Kiệt giận không kiềm được: “Dì quên là ông ta đã hại chết cha mẹ cháu à, vậy mà dì còn cho ông ta vào, cháu biết rồi, dì với ông ta nối lại tình xưa ấy gì!”

Thẩm Á Bình tiến lên, đánh vào đầu cậu ta một cái, Lý Chính Kiệt đẩy cô ra, chạy tới chỗ cầu thang, trừng mắt nhìn Lý Chính, thoang nhìn người bên cạnh anh rồi va mạnh vào người cô, đi theo lao xuống lầu.

Chu Diễm ngã xuống một bậc, Lý Chính kéo cô lại, Thẩm Á Bình đuổi theo người: “Đứng lại cho dì!”

Lý Chính ôm Chu Diễm, hỏi: “Em không sao chứ?”

Chu Diễm lắc đầu: “Em không sao.”

Trương Nghiên Khê không nói gì, hơi xấu hổ chỉ vào sofa, nói: “chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi.”

Ba người ngồi xuống, Trương Nghiên Khê nói với Chu Diễm: “Nếu em không ngại thì cứ gọi chị là chị Trương, em muốn hỏi điều gì?”

Chu Diễm há miệng, Lý Chính liếc cô một cái, hỏi Trương Nghiên Khê: “Trương tiểu thư làm trong quỹ thiên sứ cây non đã bao lâu rồi?”

Trương Nghiên Khê nói: “Hơn mười một năm rồi, sắp được mười hai năm.”

“Các chị vẫn luôn giúp những học sinh nghèo?”

“Đúng thế, không riêng gì bọn họ mà còn có rất nhiều đứa trẻ khác, kể cả những đứa bé khuyết tật.”

Lý Chính nhìn Chu Diễm, cô cắn môi, hỏi: “Chị Trương, chị có từng nghe thấy một người tên là Chu Quốc Đào không?”

“Chu Quốc Đào?” Trương Nghiên Khê khó hiểu.

Chu Diễm nói: “Có lẽ vào hai năm trước từng tiếp xúc với quỹ ngân sách bên các chị?”

“Xin lỗi, chị không có ấn tượng gì về cái tên này hay ông ấy là ai? Là người nhận nuôi hay là…”

“Ông ấy là một thầy giáo, hai năm trước dạy trong trường trung học Thiên Lâm của thành phố Quảng Dương.”

“Trung học Thiên Lâm?” Trương Nghiên Khê kinh ngạc: “Chị nhớ rồi, chị biết hiệu trưởng Cao của trường trung học Thiên Lâm, nhưng mà thầy giáo tên là Chu Quốc Đào thì,,,”

Chu Diễm sững sờ: “Hiệu trưởng Cao… có liên quan gì đến quỹ ngân sách của các chị sao?”

Trương Nghiên Khê không hiểu rõ ý đồ của cô, nói: “Chị có thể hỏi một câu không, vì sao em lại hỏi những điều này?”

Chu Diễm nói: “Chu Quốc Đào là ba em.”

Chu Diễm nói đơn giản tóm tắt, sau khi Trương Nghiên Khê nghe cô kể lại thì khó tin, cô nhớ lại trong chốc lát mới nói: “Hiệu trưởng Cao đức cao vọng trọng, vẫn luôn giúp những học sinh nghèo khó không thể đi học. Chị nhớ hai năm trước ông ấy từng phát động một hoạt động, lập quỹ học bổng vì học sinh nghèo khó, mà quỹ học bổng đó sẽ quyên cho ngân sách của quỹ thiên sứ cây non, để giúp những học sinh nghèo khó.”

Lý Chính nghe đến đó, không khỏi nhíu mày, nhìn về phía Chu Diễm, nhìn vào mắt cô, sau đó hai người đồng thời nhìn Trương Nghiên Khê.

Trương Nghiên Khê nhìn hai người, trong lòng càng khó tin hơn: “Cuối cùng bọn chị cũng không nhận được quỹ học bổng này, sau đó ——” Trương Nghiên Khê nhìn về phía Lý Chính, nói: “Bọn chị kịp thời nhận được số quyên góp kếch xù, do một người tên là Thẩm Á Bình quyên góp. Nhờ khoản quyên góp này mà bọn chị đã giải quyết được khó khăn, cuối cùng mãi sau này chị mới biết được người quyên góp giúp bọn chị chính là Lý tiên sinh.”

Ngoài cửa sổ mưa bụi bay, giữa mùa hè ẩm ướt thì khí trời cũng không làm cho người ta cảm thấy mát mẻ, ngược lại khiến quần áo bọc thêm nóng bức, mồ hôi không thoát ra được, trái tim nhảy thình thịch, mang theo cảm giác khô hanh.

Trong đời người, nghìn nhìn vạn vạn những sự việc khác nhau, ai cũng không biết mình sẽ gặp ai trong thoáng qua, khóe mắt lướt qua gương mặt của ai, không nói câu nào nhưng bóng dáng đã in sâu.

Mà nhiều năm sau, những con người trong cùng một chuyện, lại về đây giữa mùa hè này.

Lý Chỉnh đặt lên tay Chu Diễm, nắm thật chặt, Chu Diễm lặng lè nhìn qua anh, cánh môi giật giật, lại không nói được gì, tất cả ngôn ngữ cũng chỉ là dư thừa, không bằng sự yên lặng trong đôi mắt anh.

Chỉ thoáng qua là rất nhiều suy nghĩ, rồi lại như không kịp nghĩ điều gì.

Một lát sau, Chu Diễm lại nhìn Trương Nghiên Khê, giọng nói khàn khàn hỏi: “Không có học bổng vì nguyên nhân gì, các chị có biết không?”

Trương Nghiên Khê nói: “Thật ra tình huống cụ thể như thế nào thì chị cũng không rõ lắm.”

“Vậy chị có truy cứu trách nhiệm của hiệu trưởng Cao không?”

“Nói thế nào nhỉ, nếu bảo hiệu trưởng Cao lừa quyên góp thì cũng không phù hợp, ở lập trường của bọn chị thì hiệu trưởng Cao là một người có tấm lòng cao thượng.”

Chu Diễm nắm nắm tay, lại hỏi: “Chị có từng nghe đến người nào là Lý Mai chưa?”

“Lý Mai?”

“… Mẹ em.” Chu Diễm nói: “Cảnh sát nói, hai năm trước, sau khi chuyện đó xảy ra thì mẹ em từng nhắc đến quỹ thiên sứ.”

Trương Nghiên Khê nói: “Chị cũng không có ấn tượng, có lẽ đồng nghiệp của chị…”

Cô còn chưa nói hết lời đã có một cuộc điện thoại gọi đến.

Trương Nghiên Khê nói: “Xin lỗi, tôi nghe điện thoại trước.”

Cũng không rời ghế mà cô nghe máy luôn.

Lý Chính vỗ vỗ tay Chu Diễm, Chu Diễm lắc đầu, đột nhiên trông thấy vẻ mặt Trương Nghiên Khê nhìn bọn họ có vẻ kỳ lạ, Chu Diễm sững sờ.

Trương Nghiên Khê nói với người nọ: “Được, vậy tôi qua liền.” Nói xong cúp điện thoại.

Chu Diễm hỏi: “Sao thế?”

Trương Nghiên Khê chần chờ một chút rồi nói: “Cảnh sát tìm quỹ thiên sứ chúng tôi, muốn hiểu rõ tình huống cụ thể hai năm trước, bởi vì tôi cũng đang ở Khánh Châu cho nên đồng nghiệp bảo tôi qua đó xem tình hình trước, giúp cảnh sát điều tra.”

Chu Diễm đứng lên theo, Trương Nghiên Khê nghĩ rồi nói: “Em đừng vội, ở đây chờ một lát, có gì thì chị sẽ nói cho em.”

“…Cảm ơn.”

Trương Nghiên Khê nắm tay cô, nói: “Đừng lo quá, chị sẽ mau chóng có tin tức cho em.”

Người đi, chỉ còn hai người bọn họ.

Chu Diễm ngồi xuống, ồm lấy đầu ngón tay, trái tim đập thình thịch, ngón chân lạnh buốt, cô cúi đầu nhìn, suy nghĩ miên man.

Lý Chính nâng đầu cô lên, nói: “Nghĩ gì thế?”

“… Dép xăng-đan của em bẩn quá.”

“…”

Lý Chính cúi đầu xuống nhìn, hơn hai mươi ngày mà đôi dép xăng-đan màu trắng đã trở nên bẩn đen, hoa văn có nếp uốn. Anh vuốt ve cổ cô, cũng không nói gì mà nhìn khắp nơi.

Trên đất là một đống tác, trên bàn trà là hoa quả cùng một quyển thánh kinh, trên bàn TV là mấy sợi dây.

Lý Chính đi tới, rút sợi dây, kéo dài nó ra, cuốn vài vòng trên cánh tay, sau đó anh về ghế sofa, nói: “thêu vào.”

Chu Diễm vẫn nhìn động tác của anh, cho đến khi anh đi về thì cô mới nói: “Anh biết làm cái này sao?”

Lý Chính ngồi trên bàn trà, xoay người đối mặt với cô: “Biết, chị anh rất thích chơi thắt dây.”

“… Anh còn có chị gái sao?”

“Ừ, lớn hơn anh ba tuổi, lúc học tiểu học thì bị ốm liên miên, không vượt qua được. Trong nhà của anh xếp hàng thứ ba.”

Tròng mắt Chu Diễm nhìn dây thưng nói: “Cho nên em gọi anh Ba, là anh của anh hả?”

Lý Chính cười: “Vì sao gọi như vậy cũng không biết mà em còn gọi theo? Chọn một cái đi.”

Chu Diễm do dự một chút, chọn lấy mấy sợi, nhận lấy.

Động tác Lý Chính không quá trôi chảy, thử thử mấy sợi dây, sau khi làm được thì mới tiếp. Chu Diễm lại chọn một lần, hai người dần dần thuận lợi.

Hồi tiểu học có thể nghịch rất nhiều hình, lớn rồi, trí nhớ vẫn có thể ùa về như trước.

Chu Diễm nói: “Trước kia người lớn nói chơi thắt dây thì trời sẽ mưa.”

Lý Chính nói: “Bây giờ không phải trời đang mưa sao.”

“Mưa bao lâu nữa đây?”

“Rồi có lúc trời cũng phải quang.”

Chu Diễm vỗ xuống đầu ngón tay anh: “Đợi một lát, em còn chưa làm tới.”

Lý Chính quấn dây thừng một chút nói: “Xuyên từ đây qua.”

Chu Diễm nghe lời anh, xuyên qua rất nhanh, sau đó xoay tay lại.

Lý Chính đánh giá, nói: “Độ khó cao lên rồi.” Anh thử móc một sợi, nghiên cứu một chút, lại móc một sợi khác, thử xoay tay, nguy hiểm, may mà anh vừa buông ra, lại thử một lần nhưng vẫn không thành công.

Chu Diễm nói: “Anh thử cầm để em làm xem.”

Lý Chính thay ngón tay cô, Chu Diễm buông ra, lần thứ hai đã có thể lật thành công.

Cô vừa xoay dây vừa nói: “Cho dù khó thế nào cũng có thể giải được, có phải không?”

Lý Chính nhìn cô, cong miệng nói: “Ừ.”

Chu Diễm nhận lấy, giữ dây thừng, cười với anh.

Nụ cười như bầu trời sau mưa, bầu trời mướt nước bao la, xanh thẳm.

Lý Chính nhìn cô một lát rồi nói: “Đợi lát nữa.”

Anh nâng chân Chu Diễm lên, đặt lên đùi mình, lấy tờ giấy ở bên cạnh, cầm lấy cổ chân cô, cúi đầu tỉ mỉ lau sạch bùn và bụi trên chiếc xăng-đan màu trắng.

Đứng ở bậc thang, Thẩm Á Bình bưng khay trà xoay người, nháy mắt với Lâm Thái, hai người nhẹ nhàng đi xuống lầu.

“Nhìn cái chân em này, tối hôm qua có rửa chân không vậy.”

Chủ nhân đôi chân lắc lắc ngón tay.

Người nâng chân gõ nhẹ một cái, nói: “Bao lớn rồi hả!”

“… 20.”

Cười khẽ: “Ồ.”

“Lý Chính.”

“Sao hả?”

“Anh còn chưa giải được?”

“Em đỡ nhé.”

Ca khúc Italy nhẹ nhàng vang lên, trên đôi chân hơi ngứa, đầu ngón tay thô ráp thỉnh thoảng sát qua da cô, có người đang lau sạch đôi xăng-đan trắng của cô.

Trò chơi tạo hình có thể giải được.

Cáu bẩn có thể lau đi.

Có người dịu dàng với cô như thế.

Chu Diễm ngó ra ngoài cửa sổ, trong làn mưa, ánh mặt trời lóe lên, luôn có ngày trời quang sẽ tới.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ciao J về bài viết trên: Doãn~Y~Du~, rinnina, yanl12781
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.