Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 

Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

 
Có bài mới 16.12.2016, 10:23
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 595: một bồn cẩu huyết thật lớn

Thiên Tuyết tới, thấy loại diễn kịch sầu sát này, lập tức đổi đài cho ông, để anh nghe kinh kịch.

Mục lão gia thở dài sâu xa: “Ừ nha nha không có ý nghĩa.”

Thiên Tuyết kỳ quái hỏi: “Ông nội phiền não gì thế?” Nói xong tiếp tục đổi đài, sau cùng đổi đến một bộ đuổi tà ma tử, mà để cho ông nội nhớ lại tuổi thanh xuân đi.

“Phiền não sao cháu vẫn chưa kết hôn!” Mục lão gia nói.

Thiên Tuyết cứng lại, nghĩ đến chuyện cười lần trước, thật sự không biết đáp thế nào, cúi đầu gọt quả táo.

Mục lão gia vốn chỉ nóng nảy nói một câu như vậy, nói xong lại dâng lên gấp gáp, nói với cô: “Nhà của chúng ta chỉ còn lại cháu, cháu tính toán làm đi? Nhưng phải nhanh một chút, nếu không thì ông nội sẽ không kịp nhìn thấy mất.”

“Không, đừng nói điềm xấu.” Thiên Tuyết cau mày nói: “Ông nội sẽ sống lâu trăm tuổi, lại vẫn muốn nhìn thấy Đinh Đinh Đương Đương kết hôn và sinh con...”

“Trái lại cháu để cho ông nhìn thấy cháu kết hôn sinh con trước đi.” Mục lão gia vội la lên: “Không cần chờ Đinh Đinh Đinh Đương Đương kết hôn rồi, cháu vẫn còn là gái lỡ thì!”

Thiên Tuyết nói: “Làm sao có thể?

“Cậu ta lại chưa có chỗ bày tỏ, ông lại muốn xem.”

“Được được, cháu biết rõ.” Thiên Tuyết vội nói, cắt quả táo thành mảnh nhỏ cho ông ăn, miễn cho ông không cắn được.

Mục lão gia vừa thấy, cười nói: “Cháu gái ông đúng là tri kỷ.”

Sau khi trở về từ bệnh viện, trong lòng Mục lão gia vẫn mây thương sầu thảm. Nhìn đến một nửa tư liệu đang lậ,t lịa nhặt lên, kết quả phát hiện ra Mục Thiên Dương, Mục Thiên Thành đã sớm điều tra Quản Vận Phương, nhất thời càng ưu sầu rồi.

Thiên Dương vẫn chưa nói, tới cùng là vì Quản hạo Nhiên không phải là em của nó, hay vẫn là vì Quản hạo Nhiên là em của nó?

Ai ôi, hai đứa cháu bất hiếu này, thật sự sầu chết ông.

Mà tư liệu còn biểu hiện, Quản Hạo Nhiên có thể từng theo đuổi Uyển Tình, cháu trai đích tôn của ông còn bị...

Mục lão gia đặt tư liệu xuống, lại nhìn bộ phim, vừa xem vừa thán: “Cuộc đời, thật sự là một bồn máu chó thật lowns1”

Mục Thiên Dương và Uyển Tình chơi ở nước ngoài rất vui vẻ, thỉnh thoảng lại gửi ít ảnh chụp về. Trên ảnh chụp, hai đứa trẻ con cười đến cực kỳ sáng loạn, hiển nhiên thích cuộc đi chơi lần này.

Mục lão gia kêu Kim lão phu nhân đến xem ảnh chụp, Kim lão phu nhân nhìn phong cảnh ở nước khác, không nhịn được thở dài: “Ai, lão già, qua vài chục năm liền biết sống ở quê hương, sớm biết thế cũng đi ea bên ngoài chơi một chút. Hiện giờ muốn đi, đáng tiếc đã không còn sức.”

Mục lão gia có chút u buông, nghe xong lời này, đột nhiên vui vẻ hẳn lên, cười hắc chắc: “Mấy năm nay, tôi đúng là nhìn cũng rất nhiều, nếu bà muốn xem, gần chỗ tôi có thể cùng đi với bà.”

Kim lão phu nhân nói: “Thi thoảng đi dạo phố là tốt rồi, không thể để cho người trẻ lo lắng.” Biết gần đây ông hay ưu sầu, bà ước có thể đi cùng ông ra khỏi cửa, câu cá, đi dạo xem đồ cổ, xem tranh hoa điểu, thi thoảng đi thưởng thức trà, sau đó khuyên nhủ ông.

Mục lão gia thở dài: “Nghiệt nợ nần a nghiệt nợ nần!” Sau đó lại nói băn khoăn của chính mình, hiện tại không trù tinhs cá nhân, ông cũng chỉ có thể nói cho bà, nếu không đầu ông cũng sắp vỡ ra rồi.

Kim lão phu nhân nói: “Ông quả thực là buồn lo vô cớ! Con cháu đều có phúc của chúng nó, không có ông, bọn chúng làm sao có thể xử lý nguy cơ, quá được tốt, người chỉ cần hưởng thụ tuổi già là được?”

“Ai, không nhịn được nghĩ ngợi, trừ khi không phải chuyện nhà tôi.”

“Kim lão phu nhân thở dài , lại cười: “Thế nhưng cháu gái ngoại không tồi, thích người đàn ông ưu tú.”

“Ôi... nó đã là cháu dâu của tôi rồi.”

“Còn phải xem biểu hiện của cháu trai của ông, nếu không thì tùy thời có thể ly hôn.”

Mục lão gia vừa nghe, không phản bác được, một lát sau đầy mồ hôi, không nhịn được lo lắng vì cháu của mình: “Ai nha, Quản Hạo Nhiên kia, hình như đã kết hôn, chúng ta không nên phá hoại nhà người khác...”

“Không phải cậu ta thì đã có người khác?” Kim lão phu nhân nói: “Dù sao lúc tôi còn sống, tôi sẽ không để cháu gái mình chịu thiệt thòi! Ai còn không rời được ai, có thể chia thì chia, cũng không phải không thể sống một mình!”

“Được, được... bà là nữ hiệp, mời nữ hiệp dùng trà...” Mục lão gia nghĩ, may mắn Uyển Tình không phải để được bà dạy từ nhỏ, nếu không thì Thiên Dương sẽ rất khooe.

Kim lão phu nhân cười: “Tôi đối với lão Kim nhà tôi rất dịu dàng...”

“Phốc....” Vài chục năm nay Mục lão gia không thất thế bao giờ, hôm nay rốt cuộc...

Kim lão phu nhân nói với Mục lão gia, nếu muốn biết Quản Hạo Nhiên có phải cháu trai của ông không, tốt nhất là xét nghiệm DNA, bà có thể giúp... Ách... lấy được mẫu DNA trên người Quản Hạo Nhiên, đảm bảo làm mà thần không biết quỷ không hay...

Mục lão gia đen mặt từ chối, sau cùng hẹn Quản Vận Phương đơn độc gặp mặt. hỏi bà một chút, cũng biết được thái độ của bà. Muốn nghiệm DNA không, nói chuyện xong lại tính...

Quản Vận Phương vẫn đang mở cửa hàng hoa nhưng đã không giống như vài năm trước là để nuôi gia đình, hiện giờ chỉ thuần túy là không làm cái này thì không còn biết làm gì, đành phải tiếp tục kinh doanh. Có việc làm, người sống cũng nhanh tinh thần, không có việc gì liền thuê lữ đoàn du lịch, ra ngoài chơi, Quản Hạo Nhiên càng đề nghị bà tìm một người bạn già. Bà nhớ tới Từ Khả Vi, nhất thời liền chẳng còn tâm tình.

Cửa hàng bán hoa buổi sáng mở cửa lúc tám giờ, bà toàn chín giờ mới đến, trong cửa hàng đều có người làm mở cửa. Sau khi đến trong cửa hàng, ngoài những việc nhỏ nhặt kinh doanh hằng ngày, bà liền ngồi xem thư, uống trà, ngày qua ngày nhàn nhã.

Hôm nay bởi vì đã mua đồ ăn trước, đến tiệm đã là mười giờ, người làm nói: “Dì Phương, có người tìm?”

Quản Vận Phương vừa thấy, là một người đàn ông mặc đồ đen nhìn như xã hội đen. Nói lên xã hội đen, bà đã nghĩ là bà ngoại của Uyển Tình, nghi ngờ hỏi: “Xin hỏi cậu là?”

“Là Mục lão tiên sinh tìm bà, bảo tôi tới đón bà, xin hỏi khi nào thì bà rảnh?”

Quản Vận Phương nghĩ, nên tới vẫn là tới, nói: “Hiện giờ có thể.” Sau đó nói với người làm một tiếng, đi cùng anh ra cửa.

Bên ngoài đậu một chiếc Audi A8, QuẢN Vận Phương thấy anh mở cửa xe nói: “Trước tiên để tôi về nhà thay quần áo đã.”

Người đàn ông do dự một chút, gật đầu.

Quản Vận Phương về nhà thay một chiếc váy màu đen, áo khoác cùng màu, xem ra có chút cao quý.

Mục lão gia ngồi trong một quán trà yên tĩnh, lúc bà đến, trong quán cũng không có nhiều người, ông ngồi ở một vị trí sau, chung quanh có màn trúc ngăn cản, cũng không thấy rõ người.

Quản Vận Phương đi vào, đứng ở cửa một lúc, đột nhiên không biết xưng hô thế nào.

Mục lão gia ngẩng đầu lên nói: “Cháu tới rồi.”

Quản Vận Phương gật đầu: “Lão tổng.”

“Ngồi đi.” Ông mặc áo khoác có hình con ngựa trắng, chòm râu trắng tinh, tự mình nấu trà, rất có hương vị tiên đạo.

Quản Vận Phương ngồi xuống, khẽ nhíu mày, có chút bất an.

Hai tay Mục lão gia bưng một ly trà đưa cho bà, bà vội vàng nhận lấy: “Cảm ơn.”

Hai người uống trà vào, Quản Vận Phương không biết ông tìm mình làm gì, liền theo nguyên tắc địch không động, ta bất động, không nói tiếng nào.

Trong lòng Mục lão gia lăn qua lộn lại không biết nói như thế nào, rõ ràng băn khoăn: “Hạo Nhiên nhà cháu, có phải con của Mục gia không?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: Cyclotron, Tiểu Nghiên, Trà Mii, Tthuy_2203
     

Có bài mới 16.12.2016, 12:43
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 596: Ai bảo em thích ăn

Tay Quản Vận Phương khựng lại một chút, cũng không nghĩ ông ấy liền hỏi thẳng như vậy. Bà đặt chén trà xuống, nhìn ông đáp: "Không phải."

Mục lão gia sửng sốt, lại không nghĩ đến bà đáp sảng khoái như vậy, lại càng biến thành có chút không tin. Ông nghĩ tới bà sẽ đáp "Phải", dù sao. . . . . . Có thể thật sự có chỗ tốt.

Quản Vận Phương khẽ nâng cằm, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: "Tôi xác thực đã sinh một đứa con của Gia Hào. . . . . ."

Mục lão gia thân thể căng cứng.

"Chẳng qua là nó vừa sinh ra, đã chết ." Quản Vận Phương rất bình tĩnh, bình tĩnh gần như lạnh lùng, giống như đang nói chuyện không liên quan đến mình "Vừa may lúc đó trong bệnh viện có một cô gái chưa kết hôn mà sinh con, đem con của cô ấy bỏ lại . . . . . . Lúc này hộ sĩ bệnh viện không biết làm sao, muốn để cho đứa nhỏ chết đuối. Tôi nhìn không được, chính tôi không có đứa nhỏ đang rất thương tâm, vì thế bảo bọn họ đem đứa nhỏ đăng ký trên danh nghĩa của tôi, tôi nhận nuôi đứa nhỏ kia."

"Cô. . . . . ." Mục lão gia đột nhiên có chút áy náy lại thêm khổ sở "Cô chịu khổ rồi."

Quản Vận Phương lắc đầu: "Không có việc gì. Tôi biết thân phận của mình. Gia Hào lúc trước cho tôi tiền, cùng tôi kết thúc. Là chính tôi ngây thơ, vụng trộm mang thai con của anh ấy, còn tưởng rằng có thể mượn chuyện này mà được gả đến Mục gia đấy. . . . . . Kết quả, ông trời cũng không giúp tôi."

Mục lão gia ánh mắt phức tạp, nhìn bà, cảm giác, cảm thấy. . . . . . Bà cố ý tự bôi đen bản thân mình.

Quản Vận Phương cúi đầu: "Tôi hiện tại có một đứa con trai . . . . . . Lão tổng giám đốc, chuyện trước kia tôi sẽ không nhắc tới với bất kỳ ai, lại càng sẽ không đi Mục gia lừa gạt cái gì cả, hi vọng ông. . . . . . Có thể buông tha tôi."

"Ai. . . . . . Ta cũng chỉ là sợ cô và đứa nhỏ chịu ủy khuất thôi, cũng không có muốn thế nào cả."

"Tôi biết, lão tổng giám đốc là người tốt." Quản Vận Phương cảm động nói, lấy tay lau nước mắt.

Mục lão gia nói : "Cô dạy đứa nhỏ rất khá, nó thực thành tài."

Quản Vận Phương cười: "Còn không bì kịp lão tổng giám đốc."

Mục lão gia muốn nói "Có việc có thể tìm Mục gia hỗ trợ", nhưng nhớ tới hiện tại bản lĩnh của Quản Hạo Nhiên cũng không kém, lại cùng cháu trai của sở tư lệnh là bạn tri kỉ, cho dù có việc, e rằng cũng không cần Mục gia hỗ trợ. Hơn nữa Quản Vận Phương chỉ sợ không thích nghe lời này. Ông thở dài một tiếng: "Hiện tại chúng ta cũng coi như là thân gia, thật sự là duyên phận."

Quản Vận Phương cười nói: "Đúng vậy a. Loanh quanh một vòng, qua vài thập niên, lại còn có thể gặp được lão tổng giám đốc." Đáng tiếc, đã không còn gặp được Gia Hào nữa.

Một lát sau, Quản Vận Phương rời đi trước. Ra khỏi quán trà, bà không để cho tài xế đưa đi, tự mình ngồi xe buýt. Ngồi trên xe buýt, đờ đẫn nhìn từng cảnh vật ngoài cửa sổ, bà đột nhiên nở nụ cười, sau đó như trút được gánh nặng.

Bệnh viện quả thực có một đứa trẻ bị vứt bỏ, chẳng qua người thu dưỡng đứa trẻ bị vứt bỏ không phải bà. Hạo Nhiên của bà, đương nhiên là con của Gia Hào. Nhưng bà không nghĩ sẽ quay về Mục gia, không muốn làm cho Hạo Nhiên biết hết thảy chuyện này. Hiện tại rất tốt, hết thảy đều là chính hai mẹ con họ dốc sức làm ra. Bọn họ hiện nay hạnh phúc như thế, cần gì phải tới Mục gia tự chịu tội?

Cả đời này của bà, đã làm sai duy nhất một chuyện, chính là cùng Mục Gia Hào có quan hệ bất chính. Bà thương ông, nhưng bà không nên cùng ông dây dưa một chỗ.

Khi đó cảm thấy, hôn nhân của ông không hạnh phúc, mình là tình yêu chân thành, là vì muốn ông tốt. Sau này mới biết được, là bà sai! Dù cho hôn nhân của ông không hạnh phúc, cũng không phải bà có thể lấy đó làm lý do để trở thành người thứ ba. Chỉ cần ông có hôn nhân, bà chính là sai . . . . . .

Cho nên, nhận thức của bà thật sự cần phải sửa lại.

Mục lão gia sau khi về nhà, đem chuyện này nói cho Ngô Nhã, để cho bà yên tâm. Ngô Nhã tất nhiên yên tâm, đứa nhỏ không phải của Mục Gia Hào, miễn cho phiền toái, bằng không bà còn không biết giải thích với Thiên Tuyết như thế nào cả.

-

Sinh nhật 25 tuổi của Thiên Tuyết, tổ chức ở biệt thự Mục gia tại thành phố A.

Vốn không tính trải qua ở đây, còn tính toán là gia đình nhỏ của Uyển Tình đi rồi, cô sẽ mang những việc vặt liên quan còn sót lại sau hôn lễ đem xử lý hết thảy, xong rồi phải đi thành phố C. Kết quả Mục lão gia đột nhiên nằm viện hai ngày, cô sợ tới mức ở lại chăm sóc lão nhân gia. Mặc dù mình không làm được cái gì, nhưng nhìn thấy thì mới yên tâm. Vì thế chuyện ở thành phố C, toàn bộ giao cho A Thành.

A Thành thật sâu cảm thấy chính mình mệt mỏi. Mỗi ngày đi sớm về tối giúp cô kiếm tiền a, về nhà còn không có một người để ôm! Vốn anh còn chuẩn bị sinh nhật cho cô, kết quả. . . . . . Kết quả chỉ có thể đi thành phố A.

Sinh nhật này người trong nhà tổ chức chúc mừng cho Thiên Tuyết, lúc ăn cơm trưa thì Ngô Nhã đột nhiên bắt lấy tay Thiên Tuyết, thấy trên ngón áp út đeo một chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh: "Đây là cái gì?"

Thiên Tuyết liếc mắt nhìn A Thành một cái, A Thành cúi đầu dùng bữa, Thiên Tuyết không che dấu được hạnh phúc nói: "A Thành tặng."

Mọi người trầm mặc một lát, Mục Thiên Thành trừng mắt liếc A Thành một lát, nhớ tới chính mình nhiều lần gọi cậu ta không cần thối lui, cũng không không biết xấu hổ đánh cậu ta.

Mục lão gia trừng mắt nhìn Thiên Tuyết: "Sao lại thế này?"

Thiên Tuyết cười hì hì nói: "A Thành bảo cháu gả cho anh ấy."

"Cháu đáp ứng rồi?"

"Không đáp ứng thì như bây giờ sao?"

Mục lão gia nhìn nhìn A Thành, lại nhìn nhìn cô, không có tư vị gì nói: "Cậu trái lại có thể lừa gạt giỏi . . . . . ." Bất quá tốt xấu gì vẫn còn có thể nhìn thấy tôn nữ nhi thành gia lập thất.

"Thế nào lại là lừa gạt giỏi a?" Thiên Tuyết dương dương đắc ý nói "A Thành nói muốn cả đời làm điểm tâm cho cháu, cháu mới đáp ứng ."

Mục lão gia vừa nghe, liền muốn đánh người! Ông như thế nào có đứa cháu gái như vậy?

A Thành buông bát đũa, ngẩng đầu nhìn mọi người: "Ông nội, mẹ, anh họ. . . . . . Xin mọi người gả Thiên Tuyết cho cháu."

Ba người ngừng lại một chút, Mục Thiên Thành và Ngô Nhã tất nhiên không mở miệng, nhìn Mục lão gia. Mục lão gia nói: "A Thành a, cháu nếu hối hận, liền nói cho ông nội. Nha đầu này a. . . . . . Ai!"

Thiên Tuyết phụng phịu má.

A Thành cười nói: "Cháu không hối hận. Là cháu dùng trù nghệ lừa gạt cô ấy đó ạ."

Thiên Tuyết căm giận nhìn anh: "Anh rốt cục thừa nhận rồi!"

A Thành sủng nịch nói: "Ai bảo em thích ăn?"

"Ai ai ai!" Mục lão gia thở dài "Làm người thì thật sự không thể có nhược điểm."

Mục Thiên Thành lại nói: "Nắm giữ một môn kỹ năng là quan trọng cỡ nào a. . . . . . Muốn có vợ thì dễ như trở bàn tay!"

"Mọi người có ý tứ gì đấy?" Thiên Tuyết bất mãn hỏi.

Mục lão gia hếch mũi lên: "Tự mình gọi điện thoại cho anh của cháu đi! Cẩn thận nó không đáp ứng!" Nữ hài tử nuôi lớn rồi thì chính là của người khác a ~ còn chưa có qua cửa liền giúp đỡ người ta, ô ô. . . . . .

Thiên Tuyết mắc mứu một chút, hừ nói: "Không đáp ứng cũng được, để cho anh ấy nuôi cháu cả đời."

A Thành nhíu mày, ngưng trọng nói: "Vậy không được. Anh đều đã chuẩn bị tốt, em không thể để cho anh chuẩn bị uổng công đi?"

Thiên Tuyết mặt đỏ một mảnh, những người khác tỏ vẻ: biểu diễn ân ái. . . . . . Lăn xa ra một chút đi a!

Ăn cơm xong, Thiên Tuyết gọi điện cho Mục Thiên Dương.

Mục Thiên Dương hiện tại ở Athen (thủ đô Hi Lạp), vừa mới thức dậy. Bởi vì vừa mới cùng Uyển Tình ân ái một phen, thể xác và tinh thần thỏa mãn, cho nên đặc biệt dễ nói chuyện.

Thiên Tuyết thuận lợi qua ải, còn nghe được hai tiếng chúc phúc. Mục Thiên Dương lại bảo A Thành nghe, A Thành bi ai bị thúc giục chỉ có thể nhận được một đống "Dặn dò" .

Cúp điện thoại, Mục Thiên Dương hừ hừ hai tiếng: "Thừa dịp mình không ở đó, liền đi cầu hôn."

Uyển Tình vừa dẫn hai đứa nhỏ vào phòng, không biết nói gì: "Anh ở đó thì cậu ấy cũng có thể cầu hôn. Chẳng lẽ còn cầu hôn trước mặt anh? Anh có cầu hôn trước mặt người khác sao?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: Cyclotron, Tiểu Nghiên, Trà Mii, Tthuy_2203
     
Có bài mới 16.12.2016, 13:40
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 597: Cực quang

Mục Thiên Dương nghẹn một chút, nhìn thoáng qua Đinh Đinh đang chơi ở bên cạnh, hung tợn thuyết: “Về sau ai dám đánh chủ ý lên con gái của anh, xem anh có đánh gãy chân hắn hay không!”

Đinh Đinh hoảng sợ: đánh tới đánh lui làm sao nha? Bé lại không có phạm sai lầm. Cân nhắc lời của anh một chút, hình như không phải muốn đánh bé, cô bé yên tâm chơi món đồ chơi mới mua hôm qua.

Uyển Tình thở dài: “Anh muốn con gái của anh cả đời không gả được?”

Mục Thiên Dương vừa nghe, ưu sầu thở dài: “Ai…….” Không cho con gái lấy chồng không phải hành vi của người cha, nhưng gả lại luyến tiếc, thật sự làm người lo lắng.

“Hơn nữa……” Uyển Tình buồn cười nói, “Con trai của anh còn có thể đi đánh chủ ý lên con gái người khác cơ mà.”

Mục Thiên Dương ý thức được tình cảnh con trai sẽ đến nhà người khác, bị cha của người con gái mình yêu đánh đến chết đi sống lại……..Giật mình rùng mình một cái, quyết định thật nhanh thuyết: “Sau khi trở về để cho Thiên Thành dạy võ cho bọn chúng!”

“…….” Uyển Tình kinh ngạc, đây là triển khai cái tinh thần gì?

Giữa tháng tám, tuần trăng mật sắp đến lúc kết thúc, Mục Thiên Dương mang theo vợ và con đi Alaska.

Trước khi về nước một ngày, là ngày hội Thất Tịch truyền thống của Trung Quốc. Mục Thiên Dương tự nhiên là lại một phen lãng mạn, ở trong phòng cùng nhảy điệu Rumba với Uyển Tình. Uyển Tình không biết nhảy, những cũng nhảy theo anh, anh nói: “Sau khi trở về dạy em, về sau chúng ta đi tham gia tiệc tối, nhảy cùng nhau.”

“Em mới không cần nhảy vũ điệu này!” Uyển Tình nói.

“Điệu nhảy này làm sao?” Mục Thiên Dương bất mãn hỏi, “Em xem không được sao?”

Uyển Tình thật sự không có cách nào tưởng tượng cùng với anh nhảy điệu nhảy nồng nhiệt như vậy ở trước mặt công chúng, nói: “Tự chúng ta nhảy là tốt rồi! Anh yên tâm, em nhất định phải học, anh không kêu em học, em cũng sẽ học đâu. Anh biết nhảy, em đương nhiên cũng muốn biết, bằng không lúc cần tới, bởi vì em không biết, anh lại tìm người khác nhảy!”

Mục Thiên Dương cười ha ha, ôm cô hôn sâu: “Được!” Không biết vì sao, lời như thế lại dễ nghe hơn “Em yêu anh”.

Bởi vì ngày hôm sau phải về nước, hai người liền ngủ rất sớm. Mục Thiên Dương có chút không ngủ được, sau khi cô ngủ, đứng dậy đứng ở trước cửa sổ, nhìn những cái trại được những người đi dã ngoại dựng lên. Bọn họ giống anh, đang chờ đợi. Bất đồng là, anh khả năng không đợi được……..

Đúng lúc này, chỉ thấy chân trời chợt lóe, xuất hiện một đạo tinh quang sáng lạn. Cùng lúc đó, trong trời đêm truyền đến tiếng la từ xa, vô số người từ bên trong lều trại chạy ra.

Mục Thiên Dương cười, thật sự là trời không phụ anh.

Xoay người, anh đi đến bên giường, lay động tỉnh Uyển Tình đang ngủ say: “Bảo bối mau đứng lên.”

“Làm sao vậy?” Uyển Tình không kiên nhẫn hỏi, “Em mệt chết đi.” Đã muốn bồi anh hai lần, cô buồn ngủ, ngày mai còn phải ngồi máy bay nữa……

Bất kì kẻ nào trong lúc ngủ mơ bị quấy nhiễu, cũng sẽ không dễ chịu, Mục Thiên Dương rất lý giải, vì thế nhẹ nhàng lên tiếng, lời nói nhỏ nhẹ gần như lấy lòng năng cô dậy: “Có thứ tốt cho em xem…….Đến.” Nói xong kéo cô đang đầu óc không tỉnh táo đến bên cạnh cửa sổ, mạnh kéo rèm cửa sổ ra.

“Oa____” Uyển Tình mạnh trừng lớn mắt, kinh hãi nhìn cảnh sắc bên ngoài, quả thực……Rất tráng lệ!

“Này…….Đây là…….” Cô rung động, lắp bắp nói không lên lời.

“Ánh sáng cực Bắc.” Mục Thiên Dương từ phía sau ôm lấy cô, “Mang em tới nơi này, chính là muốn cho em xem Cực Quang. Sổ Thất Tịnh tính là cái gì? Em không biết là Cực Quang đẹp hơn sao?”

“Uh……” Uyển Tình cảm động gật đầu, quay đầu ôm cổ của anh, “Thiên Dương……Anh thật tốt.”

Mục Thiên Dương cúi đầu trán chạm vào trán của cô, Cực Quang chiếu rọi, hình thành một bức tranh xinh đẹp. Một lát sau, anh buông cô ra: “Đi, chúng ta đi ra ngoài nhìn xem.”

Nói xong lấy áo lông mặc vào cho cô, xách theo máy chụp ảnh, lôi kéo cô ra bên ngoài chạy tới. Bên ngoài có rất nhiều du khách, đang không ngừng chụp ảnh, Uyển Tình nghe không hiểu các loại ngôn ngữ hỗn loại.

Mục Thiên Dương chuyển ngược cái máy ảnh lại, Uyển Tình không thành thạo dùng trong việc sử dụng máy chụp ảnh lắm, anh bắt lấy tay của cô dạy cô, cùng chụp Cực Quang với cô. Uyển Tình vững vàng dựa vào trong ngực của anh, đột nhiên cảm thấy hạnh phúc cùng lắm cũng chỉ có thế thôi.

Sau đó, hai người song song ngồi dưới đất, Uyển Tình tựa đầu vào trên vai của anh, nhiều màu ánh sáng tươi đẹp, nghe anh hát: thật sự từng nghĩ đến đời người cứ như vậy, trái tim yên tĩnh cự tuyệt sóng triều, chém nghìn lần cũng không đứt được sợi dây tơ tình, bách chuyển ngàn chiết nó xoay quanh ta………

Ngày hôm sau, hai người thật vui vẻ về nước. Có lẽ bởi vì Cực Quang quá đẹp, hai người nhịn không được liếc mắt đưa tình, thật giống như thời kì tình yêu cuồng nhiệt. Đương nhiên, đây là tân hôn của bọn họ, dạng này cũng không có khả năng bị chỉ trích nặng.

Sau khi về nước, về A thị trước. Uyển Tình sắp xếp lại lễ vật mà mình mang về, phân phát nơi nơi. Trừ bỏ người trong nhà, bên A thị này cũng chỉ có Quản Vận Phương có vẻ cần coi trọng. Nghỉ ngơi hai ngày, cô tự mình đi thăm Quản Vận Phương. Cảm xúc của Quản Vận Phương không chịu ảnh hưởng của Mục lão gia, vẫn lạc quan sáng sủa giống như trước đây. Từ trước đến nay lời nói và cách làm việc của bà luôn dũng mãnh, Uyển Tình còn bị bà trêu ghẹo vài câu.

Nhìn đến vẻ mặt Uyển Tình đỏ rực, Quản Vận Phương cũng yên tâm: “Cháu sống tốt, thì được rồi.”

“Tất cả mọi người đều tốt.” Uyển Tình nói.

“Đúng vậy.” Quản Vận Phương nhịn không được thở dài, “Chờ dì bế cháu nội, cuộc đời của dì cũng không còn gì để tiếc nuối!”

“Còn có chắt nội nữa.”

Quản Vận Phương lặng đi một chút, dùng cây quạt chụp đầu cô: “Nói ngọt!”

Uyển Tình cười hì hì, ở nơi này của bà ăn cơm trưa, mới mang theo đứa nhỏ về nhà, sau đó mới thu thập này nọ, cả nhà cùng đi C thị.

Chuyện thứ nhất khi đến C thị, chính là đưa Đinh Đinh Đang Đang đi nhà trẻ. Uyển Tình nhớ tới bản thân còn phải khai giảng, nhịn không được nhìn Mục Thiên Dương oán giận: “Đồng học khác đều đi thực tập rồi đó! Em làm sao bây giờ?”

Mục Thiên Dương lặng đi một chút: “Nhất định phải đi thực tập sao?”

“Uh.” Uyển Tình lên tiếng, “Tay sai chủ nhiệm của em nói em phải kết hôn, hắn rất uyển chuyển thuyết: ‘kết hôn lại kết không đến hai tháng’ bây giờ còn hai tuần lễ, em liên hệ với đơn vị mà nhà trường đề cử một chút, không biết có được không…….”

Mục Thiên Dương nói: “Tới công ty của anh đi, làm thư ký cho anh.”

Uyển Tình sửng sốt, quay đầu dùng hộp quà trên tay đánh anh: “Anh căn bản không coi trọng năng lực của em!”

“Ai không coi trọng?” Mục Thiên Dương nằm trên giường cười, “Hiện tại thực tập sinh cũng nơi nơi dựa vào quan hệ, địa điểm mà trường học đề cử, tự nhiên là trùng với kỳ nghỉ báo cáo cũng sắp hoàn thành đi, hiện tại còn nửa tháng, người ta có thể nhận sao? Nhận cũng là xem mặt mũi Mục Thiên Dương anh, kia còn không bằng trực tiếp đến chỗ của anh, cũng miễn cho ở bên ngoài chịu thiệt, em xinh đẹp như vậy………”

Uyển Tình hừ lạnh một tiếng: “Có mặt mũi của Mục Thiên Dương anh, ai dám bắt nạt em?”

“Minh dương dễ tránh, ám tiễn khó phòng.”

“…….Lăn!”

“Đi thôi đi thôi, đến chỗ của anh, em muốn làm gì cũng được!”

“Chính là bởi vì ở chỗ của anh em muốn làm gì cũng được, em mới không đi!” Uyển Tình nói, “Em là muốn học tập, ở chỗ của anh không học được.”

“Ngô, vậy học, cùng lắm thì giải quyết việc chung. Ở dạy thực tập có khả năng gì? Em đến chỗ khác, người khác nhất định sẽ sai em bưng trà rót nước, học những thứ đó có ích lợi gì? Ở chỗ của anh, em mới có thể thật sự học được này nọ.”


Đã sửa bởi Khách lúc 16.12.2016, 13:42.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: Cyclotron, Tiểu Nghiên
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: For3v3r, Hippo Map, Kimngan231095, LuongHang1201, Mailam97, Ngoctu02101985, nhuhuynhkhanh, num1995, trang trảnh và 680 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.