Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 

Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

 
Có bài mới 26.11.2016, 01:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 30.03.2016, 10:12
Bài viết: 25
Được thanks: 385 lần
Điểm: 68.52
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 66
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 152: Thi Hương nhắc nhở


"Cái gì, có liên quan đến Lâm Tú Tú?" Sau khi nghe Thi Hương nói, Triệu Khả Nhiên giật mình kinh ngạc, "Lời ngươi vừa nói rốt cuộc là có ý gì? Ngươi nói Lâm Tú Tú có gì không bình thường sao?"

"Đúng vậy." Thi Hương gật đầu, "Tiểu thư, người cảm thấy sau tuyển phi yến, thái độ của Lâm tiểu thư đối với người như thế nào? Lẽ nào người không cảm thấy có gì lạ  sao?"

"Ý của ngươi là..." Triệu Khả Nhiên tựa hồ loáng thoáng biết Thi Hương muốn nói gì.

Thi Hương mở miệng tiếp tục nói, "Tiểu thư, tin rằng người cũng biết, trước đây Lâm tiểu thư vẫn luôn yêu thích điện chủ. Thế nhưng, trong tuyển phi yến, điện chủ đã chọn người trước mặt tất cả mọi người, lẽ nào nàng ta không có chút oán hận nào sao? Hơn nữa, điện chủ không chỉ chọn người mà còn trước mặt mọi người hứa hẹn với người "Một đời một kiếp một đôi người". Không nói oán hận đi! vậy lẽ nào trong lòng Lâm tiểu thư không có chút đố kị nào sao?"

"Ngươi là nói, thật ra trong lòng Lâm Tú Tú hận ta, chỉ là không thể hiện ra mà thôi, phải không?" Sau khi suy nghĩ một chút, Triệu Khả Nhiên mở miệng nói, "Ý của ngươi là, thật ra Lâm Tú Tú vẫn luôn diễn kịch với ta, phải không?"

"Không phải." Thi Hương lắc đầu, "Tiểu thư, nô tỳ không phải nói Lâm tiểu thư vẫn luôn diễn kịch với người, trước đây tình bạn của nàng ta với người có lẽ là thật. Thế nhưng, từ sau khi có kết quả trong tuyển phi yến, nàng ta rốt cuộc là thật tâm hay giả ý với tiểu thư, vậy thì khó nói lắm."

"Có phải ngươi đã phát hiện được gì rồi?" Triệu Khả Nhiên hỏi.

So với người bạn mới quen không bao lâu là Lâm Tú Tú, trong lòng Triệu Khả Nhiên tự nhiên là nghiêng về Thi Hương. Dù gì thì thời gian nàng và Lâm Tú Tú ở chung không dài, hơn nữa nếu thật sự là nói về tín nhiệm thì Thi Hương đáng để nàng tin tưởng hơn. Bình thường, Thi Hương là người cẩn thận, làm việc ổn trọng, tuyệt đối sẽ không nói năng và hành động không rõ ràng, vì thế nàng tin rằng Thi Hương nhất định đã phát hiện được gì rồi nên mới nói như vậy.

Thi Hương gật đầu nói, "Tiểu thư, trước đây lúc người đi nói chuyện với Lâm tiểu thư, nô tỳ phát hiện, dường như Lâm tiểu thư có tia oán hận tiểu thư, nhưng nàng ta che giấu rất nhanh, vì thế người mới không phát hiện."

"Oán hận?" Sau khi nghe Thi Hương miêu tả, Triệu Khả Nhiên không nhịn được nhíu mày, "Nàng ta oán hận ta, vì chuyện của Húc sao?"

"Về điều này thì nô tỳ không rõ ràng lắm." Thi Hương lắc lắc đầu, "Nhưng mà có điểm này nô tỳ thấy rất rõ ràng, đó là bây giờ Lâm tiểu thư đối với người tuyệt đối không phải là thật lòng. Tiểu thư, trước đây nô tỳ được huấn luyện đặc biệt, vì thế đối với một số cảm giác nô tỳ đặc biệt nhạy bén."

"Aizzz..." Sau khi nghe Thi Hương nói, Triệu Khả Nhiên thở dài một hơi, "Thi Hương, ta tin tưởng ngươi. Thật ra biểu hiện của Lâm Tú Tú  thật sự khiến ta có chút nghi ngờ, chỉ là vì nàng ta là người bạn đầu tiên chủ động làm quen với ta, nên ta vẫn luôn suy nghĩ về mặt tốt đẹp mà thôi. Hơn nữa, ta cũng không ngờ, người đơn thuần như Lâm Tú Tú lại sẽ diễn kịch với ta mà thôi."

"Tiểu thư." Thi Hương cười nói, "Điều này thì người sai rồi, rốt cuộc Lâm tiểu thư có phải đơn thuần hay không thì còn phải bàn luận thêm! Tiểu thư, người trưởng thành trong một đại gia tộc như thế này không phải sao? Nữ tử xuất thân từ đại gia tộc như vậy, có người nào là đơn thuần, đặc biệt là trong phủ Tướng quân."

Sau khi nghe Thi Hương nói, Triệu Khả Nhiên thấy hết sức kỳ lạ, "Thi Hương, ngươi có ý gì? Tướng quân phủ như thế nào?"

"Tiểu thư, trước đây người thật lòng xem Lâm tiểu thư là bằng hữu, nô tỳ thấy được, lúc đầu, Lâm tiểu thư không có ác ý gì với người, vì thế chúng nô tỳ cũng không nói tỉ mỉ với người." Thi Hương nói, "Thật ra Lâm tiểu thư tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài. Thân sinh mẫu thân của Lâm tiểu thư chỉ là một thiếp thất của Lâm tướng quân mà thôi."

"Cái gì?" Sau khi nghe Thi Hương nói, Triệu Khả Nhiên giật mình kinh ngạc, "Thế nhưng tuyển phi yến lần này, không phải là chỉ có đích nữ mới có tư cách tham gia hay sao?"

"Tiểu thư, có điều người không biết rồi." Thi Hương cười nói, "Thủ đoạn của Lâm tiểu thư rất cao, nàng ta đã làm cho chính thất của Lâm tướng quân vô cùng vui vẻ, thêm vào đó chính thất của Lâm tướng quân chỉ có một nhi tử, không có nữ nhi, bà ta cũng cần có một nữ nhi lót đường cho nhi tử của mình, vì thế dù lúc đầu hai người họ có tâm tư thế nào thì Lâm phu nhân vẫn để cho Lâm tiểu thư làm nữ nhi của bà ta, vì thế Lâm tiểu thư mới trở thành đích nữ của Lâm tướng quân, chẳng qua là việc này không có mấy người biết."

"Thì ra là thế." Triệu Khả Nhiên suy nghĩ một chút rồi nói, "Vậy thì xem ra Lâm Tú Tú này thật sự có bản lĩnh! Có thể từ thứ nữ trở thành đích nữ, hơn nữa còn trở thành khuê mật của Vân Y Y -  nữ nhi duy nhất của Vân tướng. Dù nàng ta trong lòng thích Húc, nhưng Vân vương đề thân thì nàng ta vẫn có thể đáp ứng không do dự, hơn nữa không có một chút không tình nguyện."

"Đúng vậy" Thi Hương tiếp tục nói, "Vì thế, tiểu thư, sau khi người được chọn làm Húc vương phi, Lâm tiểu thư lại có thể bình tĩnh như vậy, ngay cả một câu nặng lời cũng không nói với người, mà còn thân mật với người như vậy, vì thế nô tỳ mới cảm thấy không bình thường. Đặc biệt là lúc nhìn thấy tia oán hận trong mắt nàng ta, nô tỳ mới cảm thấy nên nói với người một tiếng.

Sau khi nghe Thi Hương nói, Triệu Khả Nhiên cười khổ, "Xem ra ta còn quá sơ sót, luôn cho rằng có thể kết giao một người bạn tốt, nhưng không ngờ lại là thế này."

Nhìn dáng vẻ của Triệu Khả Nhiên, Thi Hương mở miệng cười nói, "Tiểu thư, tuy Lâm tiểu thư không đáng để người kết giao, nhưng Vân tiểu thư lại là người đáng để kết bạn. Nàng ấy và Lâm tiểu thư không giống nhau, Vân tướng chỉ có một nam một nữ, dù là Vân tướng hay là nhi tử của Vân tướng thì cũng thật lòng yêu thương Vân tiểu thư, vì thế tuy Vân tiểu thư có chút điêu ngoa tùy hứng, nhưng nhìn chung vẫn rất thiện lương, ít nhất thì trong lòng nàng ấy không có nhiều quanh co khúc khuỷu như vậy."

"Không cần nữa." Triệu Khả Nhiên cười phất phất tay, "Bây giờ ta vẫn nên đừng nghĩ nhiều như thế, Y Y và Lâm Tú Tú là bạn tốt của nhau, nếu ta và Lâm Tú Tú xích mích, nàng ấy sẽ đứng về phía nào thì vẫn chưa nói được."

"Vậy tiểu thư, tiếp theo người định làm gì?" Thi Hương mở miệng hỏi.

Triệu Khả Nhiên suy nghĩ một chút rồi nói, "Bây giờ ta không định làm gì cả, rốt cuộc Lâm Tú Tú có phải chuẩn bị làm gì ta hay không thì còn chưa biết! Nếu nàng ta chỉ oán hận ta ở trong lòng, vậy ta cũng chẳng muốn quản nàng ta, nhưng nếu như nàng ta có hành động gì, vậy thì ta tuyệt đối sẽ không ngồi chờ chết. Nhưng mà, bây giờ điều duy nhất ta có thể làm là giữ khoảng cách với nàng ta mà thôi.

Sau khi nói xong, Triệu Khả Nhiên liền rơi vào trầm tư. Nhìn dáng vẻ của Triệu Khả Nhiên, Thi Hương không mở miệng làm phiền nữa, tự mình rời khỏi phòng.

Đêm đầu tiên về Thái sư phủ, dù là Triệu Khả Nhiên hay Triệu Khả Nhân cũng đều không ngủ ngon giấc. Nhưng dù bọn họ ngủ ngon hay không thì thời gian vẫn trôi qua. Ngày thứ hai bọn họ quay về Thái sư phủ, thánh chỉ cũng đến Thái sư phủ. Tuy nói hoàng thượng đã mở miệng nói muốn tứ hôn, nhưng tất cả đều cần lấy thánh chỉ làm chuẩn, chỉ khi nhận được thánh chỉ, thì mọi việc mới thật sự rõ ràng.

Vừa sáng sớm, Lý Phúc Toàn đã mang theo thánh chỉ tới Thái sư phủ. Tất cả mọi người trong Thái sư phủ đều quỳ xuống nghe Lý Phúc Toàn tuyên chỉ.

"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu: Tư văn Văn quận chúa Triệu Khả Nhiên trang nhã thành thục, ôn lương đôn hậu, tướng mạo xuất chúng. Nay tam hoàng tư Tư Đồ Húc đã đến tuổi lập gia đình, đang chọn hiền nữ để kết duyên. Văn quận chúa có thể nói là trời sinh một cặp với tam hoàng tử, đặc biệt ban hôn gả cho tam hoàng tử làm Vương phi. Tất cả lễ nghi, giao cho lễ bộ và khâm thiên giám cùng nhau xử lý, đợi sau khi Văn quận chúa cập kê, chọn ngày tốt thành hôn. Bố cáo trong ngoài, Khâm thử!"

Sau khi Lý Phúc Toàn tuyên đọc xong, những người đang quỳ liền vội vàng đồng thanh đáp "Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế vạn vạn tuế."

Sau khi Triệu Khả Nhiên nhận lấy thánh chỉ, Lý Phúc Toàn cười nói, "Các vị đứng lên cả đi! Thánh chỉ đã tuyên đọc xong rồi."

Sau khi nghe Lý Phúc Toàn nói, mọi người đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc, không phải là còn thánh chỉ tứ hôn của Triệu Khả Nhân còn chưa tuyên đọc hay sao? Sao lại đọc xong rồi.

Thấy tình cảnh như thế, Triệu Khả Nhân không nhịn được, trực tiếp hỏi, "Lý công công, vậy thánh chỉ tứ hôn của ta thì sao? Chẳng phải là ta cũng được chọn sao? Sao lại không có thánh chỉ?"

Một câu nói của Triệu Khả Nhân hỏi đúng tiếng lòng của tất cả mọi người ở đây. Nhưng Lý Phúc Toàn nhìn Triệu Khả Nhân, mỉm cười, "Triệu nhị tiểu thư, tiểu thư không có thánh chỉ."

"Cái gì?" Nghe Lý Phúc Toàn nói, mọi người đều giật mình kinh ngạc, đặc biệt là Triệu Khả Nhân trực tiếp kinh hô thành tiếng, "Điều này sao có thể cơ chứ? Tại sao ta lại không có thánh chỉ?"

Lý Phúc Toàn cười cười, sau khi hắng giọng trực tiếp mở miệng nói, "Hoàng thượng khẩu dụ, nay nghe nhị nữ Triệu Khả Nhân của Triệu thái sư đoan trang nền nã, đặc biệt sắc phong làm thái tử trắc phi, sau khi Triệu Khả Nhân cập kê, chọn ngày thành hôn."

Sau khi nghe Lý Phúc Toàn nói, Triệu Khả Nhân bị đả kích rất lớn. Trước đây, lúc được chọn làm thái tử trắc phi, nàng đã thấy mình chịu ủy khuất rồi, thế nhưng không ngờ chuyện ủy khuất hơn còn ở phía sau, bản thân nàng ngay cả một đạo thánh chỉ chính thức cũng không có, sao lại thành thế này cơ chứ!"

Lý Phúc Toàn không để ý đến dáng vẻ bị đả kích của Triệu Khả Nhân, mà còn mở miệng thúc giục, "Triệu nhị tiểu thư, còn không mau tạ ơn."

Tuy Lý Phúc Toàn đã mở miệng thúc giục, nhưng Triệu Khả Nhân vẫn như cũ tựa như không nghe thấy. Thấy hành động của Triệu Khả Nhân, Tần Hương Hà ở một bên có chút sốt ruột, bà vội vàng kéo Triệu Khả Nhân một chút. Lúc này, Triệu Khả Nhân mới lấy lại tinh thần, liền vội vàng mở miệng tạ ơn.

Sau khi mọi người đều đã đứng lên, Lý Phúc Toàn cung kính hành lễ với Triệu Khả Nhiên rồi nói, "Văn quận chúa, nô tài còn có một việc muốn nói với người."

Thấy thái độ cung kính của Lý Phúc Toàn đối với Triệu Khả Nhiên, tuy mọi người ngoài mặt không nói, nhưng trong lòng vô cùng kinh ngạc. Nhất là Triệu Khả Nhân, sau khi nàng ta thấy thái độ của Lý Phúc Toàn đối với mình và Triệu Khả Nhiên hoàn toàn không giống nhau thì bất mãn và lửa giận trong lòng càng ngày càng lớn.

Triệu Khả Nhiên cười cười, "Lý công công không cần đa lễ, có chuyện gì cứ việc nói thẳng!"

Tuy nghe Triệu Khả Nhiên nói thế, nhưng thái độ của Lý Phúc Toàn vẫn rất cung kính như cũ, "Văn quận chúa, thật ra cũng không có việc gì lớn, Văn quận chúa, mặc dù người là tiểu thư của Thái sư phủ, nhưng dù nói thế nào thì bây giờ người đã là quận chúa do hoàng thượng đích thân sắc phong, hơn nữa còn là quận chúa chính thức có tên trong danh sách hoàng tộc, vì thế, hoàng thượng cảm thấy, đồ cưới của người, ngoài trừ thái sư phủ ra, đến lúc đó, phủ nội vụ sẽ chiếu theo quy cách của quận chúa mà chuẩn bị cho người một phần."

Sau khi nghe Lý Phúc Toàn nói, tuy trong lòng Triệu Khả Nhiên giật mình, thế nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh như trước, mở miệng cười nói, "Nếu đây là tâm ý của hoàng thượng, vậy Khả Nhiên từ chối là bất kính."

Sau khi giao phó xong mọi việc, Lý Phúc Toàn cũng không ở lại lâu, rất nhanh chóng cáo từ.

Sau khi Lý Phúc Toàn rời đi, Triệu Khả Phong thoáng cái chạy tới bên người Triệu Khả Nhiên, "Đại tỷ tỷ, sau này người là Húc vương phi rồi, có phải không?"

Thấy dáng vẻ cao hứng của Triệu Khả Phong, tâm tình của Triệu Khả Nhiên cũng hết sức tốt, cười trả lời, "Đúng vậy! Nhưng mà còn chưa thành hôn thì ta vẫn còn chưa phải!"

"Thật tốt." Triệu Khả Phong mở miệng cười, thận trọng hỏi, "Đại tỷ tỷ, đến lúc trong cung đem đồ cưới chuẩn bị cho tỷ đến đây, tỷ có thể cho đệ xem một chút được không! Đệ rất muốn nhìn xem thử, đệ còn chưa được nhìn thấy đồ ở trong cung?"

Thấy Triệu Khả Phong như vậy, Triệu Khả Nhiên cười chẳng biết làm sao, xem ra Phong nhi thật là còn nhỏ, hiện giờ còn ham chơi, thảo nào thấy hứng thú với đồ trong cung.

"Được chứ!" Triệu Khả Nhiên cười trả lời, nàng nhẹ nhàng điểm lên mũi của Triệu Khả Phong, nói tiếp, "Nhưng mà, Phong nhi, bây giờ đệ phải lập tức đi dùng bữa sáng, bằng không, hôm nay đệ sẽ thật sự muộn học đó."

"A, muộn rồi." Vừa nghe Triệu Khả Nhiên nhắc nhở, Triệu Khả Phong mới nhớ hôm nay mình phải đi học, liền vội vàng chạy đi, rất sợ bị muộn.

Nhìn bóng lưng vội vội vàng vàng của Triệu Khả Phong, Triệu Khả Nhiên hết sức buồn cười lắc lắc đầu.

Thấy cảnh tượng tỷ đệ tình thâm như vậy, Triệu Tùng vô cùng hài lòng. Dù nói thế nào thì Phong nhi cũng là nhi tử duy nhất của ông, ông muốn nhất vẫn là các nhi tử nữ nhi của mình chung sống với nhau vui vẻ. Vì thế lúc nhìn thấy Triệu Khả Nhiên và Triệu Khả Phong như vậy, trong lòng ông vô cùng vui mừng.

Nhưng Tần Hương Hà ở bên cạnh thì không có tâm tình tốt như Triệu Tùng. Bà ta cảm thấy hành động của Triệu Khả Nhiên chính là đang đánh vào mặt bà. Triệu Khả Nhiên là đại tiểu thư đích xuất do bà sinh ra, thế nhưng lại đùa giỡn như vậy với một nhi tử thứ xuất, như thế thì ra thể thống gì! Đây rõ ràng là đang châm biếm bà, nói trong lòng Khả Nhiên thân sinh mẫu thân là bà còn không bằng một hài tử thứ xuất?

Chẳng qua là, dù người khác nghĩ thế nào, Triệu Khả Nhiên đều không để ý, không lâu sau khi Triệu Khả Phong rời đi, Triệu Khả Nhiên cũng cáo từ một tiếng rồi rời khỏi đại sảnh.

Không lâu sau khi Triệu Khả Nhiên rời đi, Triệu Khả Nhân cũng cáo từ một tiếng rồi lập tức rời khỏi đại sảnh, nhìn bóng lưng của Triệu Khả Nhân, trong lòng Tần Hương Hà rất lo lắng. Từ trước đến nay bà đều rất hiểu Triệu Khả Nhân. Đối với kết quả như vậy, xem ra Khả Nhân rất khó tiếp nhận. Có lẽ vẫn phải tìm một cơ hội nói chuyện một chút với Khả Nhân mới được.

"Triệu Khả Nhiên, tỷ đứng lại."

Triệu Khả Nhiên nghe thấy tiếng gọi từ phía sau, cảm thấy rất nghi hoặc, vừa quay đầu lại nhìn, thì ra là Triệu Khả Nhân.

Thấy Triệu Khả Nhân đang tự mình đi đến đây, Triệu Khả Nhiên cảm thấy vô cùng phiền lòng, rốt cuộc thì Triệu Khả Nhân này bị làm sao! Sao mà nhiều lần gây rắc rối cho nàng? Lẽ nào bản thân nàng thoạt nhìn đặc biệt dễ bị ức hiếp sao?"

Thế nhưng, tuy trong lòng rất không kiên nhẫn, nhưng trên mặt Triệu Khả Nhiên vẫn là nụ cười tươi tắn, "Sao thế, Khả Nhân, muội có chuyện gì sao?"

Thấy ý cười đầy trên mặt của Triệu Khả Nhiên, Triệu Khả Nhân không nhịn được lửa giận, bây giờ nàng ta thật sự muốn tát một bạt tai đánh rớt nụ cười trên mặt của Triệu Khả Nhiên. Và nàng ta cũng thật sự làm như thế, nàng ta vừa đến gần thì liền đưa tay lên, muốn tát cho Triệu Khả Nhiên một cái.

Triệu Khả Nhiên tự nhiên là sẽ không đứng yên chịu đánh, một tay nàng bắt lấy tay của Triệu Khả Nhân, sau đó tay còn lại thì nhanh chóng hạ xuống. Lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng thì "ba" một tiếng vang lên, Triệu Khả Nhiên hung hăng giáng cho Triệu Khả Nhân một tát.

Thấy Triệu Khả Nhiên tát Triệu Khả Nhân một tát, mọi người còn chưa phản ứng được. Không chỉ Triệu Khả Nhân, ngay cả Nhàn Vân và Nhàn Lạc cũng không có phản ứng kịp, chỉ ngơ ngác nhìn cái tát rơi trên mặt Triệu Khả Nhân.

Bất thình lình bị một cái tát làm Triệu Khả Nhân ngẩn cả người, qua một lúc lâu nàng ta mới có phản ứng, lập tức oán hận nhìn Triệu Khả Nhiên, cảm thấy không thể tin được, "Triệu Khả Nhiên, ngươi, ngươi đánh ta."

"Đúng vậy, là ta đánh ngươi." Trên mặt Triệu Khả Nhiên chẳng còn vẻ ôn hòa như ngày thường, khuôn mặt tựa như đã kết băng, lạnh lùng nhìn Triệu Khả Nhân, "Thế nào, người ta đánh chính là ngươi. Lẽ nào ngươi cảm thấy ta đánh không được ngươi sao? Ngươi cho rằng ngươi là ai! Ngươi năm lần bảy lượt thánh thức ranh giới cuối cùng của ta như vậy, là thánh nhân cũng còn thấy tức giận. Thế nào, ta tát ngươi cái tát này có đau không?"

"Triệu Khả Nhiên, ngươi, ngươi khinh người quá đáng." Sau khi lấy lại tinh thần, Triệu Khả Nhân muốn tiến về trước đánh Triệu Khả Nhiên.

Thế nhưng lúc này, rốt cuộc thì Nhàn Vân và Nhàn Lạc cũng có phản ứng, bọn họ vội vàng kéo Triệu Khả Nhân lại, "Đừng! Tiểu thư, người ngàn vạn lần không thể động thủ!"

Nhàn Vân và Nhàn Lạc lôi kéo Khả Nhân càng làm cho cơn tức của Triệu Khả Nhân tăng mạnh, "Rốt cuộc các ngươi là nô tỳ của ai vậy! Lôi kéo ta như vậy, các ngươi không muốn sống nữa phải không?"

Thấy bộ dạng của Triệu Khả Nhân, Nhàn Lạc vội vã khuyên nhủ, "Tiểu thư, người không thể đánh đại tiểu thư! Bằng không chuyện sẽ lớn đến nỗi không thể cứu vãn được."

"Đúng vậy." Triệu Khả Nhiên lạnh lùng nhìn Triệu Khả Nhân, "Nhàn Lạc nói không sai, Triệu Khả Nhân, ngươi cho là mình bây giờ có thân phận gì! Ngươi còn dám đánh ta."

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên nói, Triệu Khả Nhân tức giận đến đỏ mắt, "Triệu Khả Nhiên, ngươi cho là mình có gì tài giỏi chứ, hiện tại ngươi còn chưa phải là Húc vương phi đó! Muốn ra oai với ta sao, ngươi xứng sao?"

Nghe được những lời này, Triệu Khả Nhiên cũng không giận chút nào, "Ta nói cho ngươi biết, Triệu Khả Nhân, cho dù ta không phải là Húc vương phi, bây giờ ta cũng là Văn quận chúa do hoàng thượng ngự phong. Ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi có gì không hài lòng, thì hãy đi phát tiết với người làm ngươi bất mãn, đừng như chó điên sủa bậy trước mặt ta. Còn nữa, sau này đừng nghĩ đến việc động thủ với ta, cái tát lần này chẳng qua là sự cảnh cáo mà thôi, nếu có lần sau, vậy thì ta không dám bảo đảm sẽ có hậu quả như thế nào đâu."

Nói xong, Triệu Khả Nhiên không để ý đến Triệu Khả Nhân, trực tiếp rời đi, để lại Triệu Khả Nhân đứng đó giận sôi máu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn momo hoho về bài viết trên: LittleMissLe, MuaBongMay0509, Thương Thương, Una, Yen_Huynh276, bichvan, hatrang221, hienbach, minmapmap2505, nammoi, thtrungkuti, trinhthithuy, xichgo
     

Có bài mới 02.12.2016, 06:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 12.08.2015, 13:25
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 91
Được thanks: 592 lần
Điểm: 31.25
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 79
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@trinhthithuy ths nàng nhé, cơ mà đến 20 này ta mới bắt đầu thi cơ :))

Chương 153: Tố cáo

Editor: Thương Thương

Lúc về đến Hạ Vũ viên, nửa bên mặt của Triệu Khả Nhân đều sưng đỏ lên. Một cái tát đỏ tươi cứ lẳng lặng nằm ở trên mặt Triệu Khả Nhân như vậy, có vẻ cực kỳ dọa người. Triệu Khả Nhân mang theo khuôn mặt sưng đỏ, mặt đen thui đi đến phòng mình. Các nô tỳ ở Hạ Vũ viên sau khi thấy được tình cảnh như vậy, đều kinh hồn bạt vía, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh một cái.

Người hầu ở trong Hạ Vũ viên đều cảm giác vận số của mình thật sự là hết sức kém mới có thể phân tới nơi này. Tất cả mọi người nói nhị tiểu thư dịu dàng nhàn thục, cao quý hào phóng, nhưng theo các nàng nhìn đến nhị tiểu thư cũng là hỉ nộ vô thường. Ngay cả trước Bình nhi cũng chính là cái dạng này, rõ ràng cũng không có làm gì, tuy nhiên lại bị nhị tiểu thư dùng ly trà đập vào hủy dung rồi. Mà lần này sau tuyển phi yến, rõ ràng nhị tiểu thư cũng đã được chọn rồi, nhưng không biết làm như vậy, sau khi trở về tâm tình của nhị tiểu thư vẫn luôn không tốt, bầu không khí trong Hạ Vũ viên vô cùng ngột ngạt. Mọi người đều chỉ có thể làm việc thận trọng, chỉ sợ lại xuất hiện sơ xuất nào đó.

Trước nghe nói, đại tiểu thư trở lại, liền thưởng các nô tỳ của Xuân Huy viên mỗi người một đại hồng bao rồi. Lúc vừa nghe đến tin tức này, mọi người đều hết sức hâm mộ. Rõ ràng mọi người đều là khi nô tỳ, thế nào mà Xuân Huy viên và Hạ Vũ viên hoàn toàn khác nhau! Hiện tại họ cũng không dám van xin đại hồng bao gì rồi, họ chỉ muốn tâm tình của nhị tiểu thư tốt một chút, không cần mỗi một ngày đều nổi giận đùng đùng như vậy, như vậy mọi người hết sức chịu không nổi.

Triệu Khả Nhân vừa về đến trong phòng của mình liền bắt đầu ném đồ vật, lên cơn. Nhìn dáng vẻ của Triệu Khả Nhân, Nhàn Vân và Nhàn Lạc cũng không dám ngăn lại, chỉ có thể để cho nàng ta đem tức giận trong lòng phát tiết ra ngoài.

Qua một lúc lâu sau, Triệu Khả Nhân từ từ bình tĩnh lại. Thấy Triệu Khả Nhân đã bình tĩnh, Nhàn Lạc hết sức cơ trí tiến lên, rót cho Triệu Khả Nhân một chén nước, mở miệng khuyên nhủ: "Tiểu thư, không cần tức giận nữa. Tức giận đối với thân thể không tốt."

Triệu Khả Nhân nhận lấy chén nước, sau đó uống một hớp thật to, bốp một cái, liền hung hăng đem cái ly đập xuống đất: "Không tức giận, ngươi nói tại sao ta có thể không tức giận, tại sao Triệu Khả Nhiên, nàng ta lại dám đánh ta. Nàng ta cho mình là ai chứ! Từ nhỏ đến lớn, cũng chưa từng có người dám đánh ta đấy. Ngay cả phụ mẫu cũng chưa từng đánh ta một cái đây? Nàng ta Triệu Khả Nhiên là một thứ gì chứ! Lại dám đối xử với ta như thế."

Thấy Nhàn Lạc đã lên trước đi trước, Nhàn Vân hết sức hối tiếc, chỉ là nàng ta cũng lập tức liền tiến lên hiến kế: "Tiểu thư, thật ra thì người cũng không cần tức giận với đại tiểu thư, nếu bị chọc tức thân thể của mình, vậy thì không đáng giá. Theo nô tỳ thấy, đây cũng là cơ hội tốt."

"Cơ hội tốt?" Sau khi nghe lời nói của Nhàn Vân, Triệu Khả Nhân cảm thấy nghi ngờ: "Ngươi nói có ý gì, tạm thời ngươi nói tỉ mỉ."

Nhàn Vân mở miệng cười nói: "Tiểu thư, trước chúng ta không phải có nghe đến có một chút tin đồn, nói đại tiểu thư và phu nhân đã từng ầm ĩ tranh cãi sao?"

"Cái này ta biết." Triệu Khả Nhân cau mày nói: "Chỉ là, rốt cuộc chuyện này là thật hay giả chúng ta cũng không biết. Ta không thể chạy đi hỏi mẫu thân, ‘mẫu thân, có phải người tranh cãi với Triệu Khả Nhiên hay không!’ Còn nữa, chuyện này, và ngươi nói cơ hội rốt cuộc có quan hệ gì."

Nhàn Vân nở nụ cười, mở miệng nói: "Tiểu thư, mặc dù chuyện này chúng ta cũng không biết rốt cuộc là thật hay giả, nhưng mấy ngày nay, chúng ta đều nhìn ra được thái độ của phu nhân đối với đại tiểu thư. Còn nữa, chẳng lẽ người cũng không có phát hiện sao? Ngay cả lần này đại tiểu thư được chọn làm Húc vương phi rồi, lúc phu nhân nhìn về phía đại tiểu thư, cũng không có cảm xúc thật sự vui mừng gì. Nếu như tiểu thư, hiện tại người đem chuyện đại tiểu thư đnáh người, nói cho phu nhân, người nói, sẽ có kết quả gì đây!"

Nghe được Nhàn Vân nói xong, trước mắt Triệu Khả Nhân sáng lên: "Không sai, mặc kệ hiện tại mẫu thân và Triệu Khả Nhiên có phải đã cãi nhau hay không đều tốt, chỉ cần ta đem chuyện này nói cho mẫu thân biết, thế mẫu thân nhất định sẽ rất ghét Triệu Khả Nhiên. Nói không chừng sẽ trừng phạt nàng đây?"

"Đúng vậy!" Nhàn Vân tiếp tục nói: "Đến lúc đó, tiểu thư, người chỉ cần ở một bên quạt gió thổi lửa là được. Nói như vậy, cho dù giữa đại tiểu thư và phu nhân không có ngăn cách, chúng ta đều đã tạo ra cho nàng một ngăn cách."

Triệu Khả Nhân cười gật đầu, tức giận vừa rồi toàn bộ đã trở thành hư không, ánh mắt của nàng ta nhìn về phía Nhàn Vân tràn đầy tán thưởng: "Nhàn Vân, không tệ đó! Có thể thoáng cái đã nghĩ đến cái biện pháp này."

Nghe được lời khen ngợi của Triệu Khả Nhân, Nhàn Vân hết sức hả hê nhìn Nhàn Lạc một cái. Chú ý tới Nhàn Vân quăng tới  ánh mắt khiêu khích, trong lòng Nhàn Lạc hết sức tức giận, tuy nhiên lại không có cách nào, ai bảo lần này đầu mình mình không xoay chuyển được nhanh như Nhàn Vân.

"Vậy tiểu thư, chuyện này có nên nói cho lão gia biết hay không đây?" Nhàn Lạc mở miệng hỏi. Bởi vì nàng ta cảm thấy nói cho lão gia, nói không chừng nếu so với nói cho phu nhân tốt hơn nhiều, dù sao lão gia mới là nhất gia chi chủ.

Nhưng không ngờ, sau khi nghe được lời nói của Nhàn Lạc, Triệu Khả Nhân vẫn lắc đầu một cái: "Không cần, nếu thật sự nói cho phụ thân mà nói, nói không chừng Triệu Khả Nhiên còn không cần chịu phạt! Rốt cuộc phụ thân là dạng người gì, trong lòng của ta rõ ràng. Có lẽ ông thương yêu ta đấy! Nhưng mà ở trong mắt của ông, thứ gì cũng không quan trọng bằng quyền thế. Hiện tại Triệu Khả Nhiên đã chính xác là Húc vương phi rồi, chỗ phụ thân tuyệt đối sẽ không trách phạt nàng."

Nghe được Triệu Khả Nhân giải thích xong, Nhàn Lạc cũng không nói nữa.

"Tốt lắm, như đã quyết định, vậy hiện tại chúng ta phải đi Thanh Hà các."

Triệu Khả Nhân đứng lên, lập tức sẽ mang theo Nhàn Vân và Nhàn Lạc đi cáo trạng. Bởi vì nàng ta cảm thấy chuyện này vẫn là cành nhanh càng tốt. Dù sao hiện tại trên mặt của nàng ta đã in lên vết bàn tay đỏ tươi, cái này chính là chứng cớ tốt nhất, bằng không đến lúc đó, nếu vết thương trên mặt đã tốt, vậy thì một chút lực thuyết phục cũng không có.

Lúc này trong Thanh Hà các, tâm tình của Tần Hương Hà cũng bất ổn. Vừa rồi bà thấy sắc mặt của Khả Nhân, cho nên trong lòng vô cùng lo lắng. Vốn lần này họ đi tham gia tuyển phi yến, nằm trong dự liệu của chính mình, Khả Nhiên không có biện pháp trúng tuyển, mà Khả Nhân cũng sẽ được chọn làm thái tử phi. Nhưng kết quả lại lệch ra ngoài dự đoán của bà, Khả Nhiên được chọn làm Húc vương phi, nhưng mà Khả Nhân chỉ được chọn làm thái tử trắc phi. Chênh lệch như vậy, đúng là bà có chút lo lắng Khả Nhân sẽ không chịu nổi.

Nhìn bộ dạng của Tần Hương Hà, Tần ma ma ở một bên đã không nhịn được lên tiếng: "Phu nhân, hiện tại đại tiểu thư đã được chọn làm Húc vương phi rồi, ngươi có phải nên tìm cái cơ hội hòa hảo với nàng hay không đây?"

Kể từ khi biết Triệu Khả Nhiên được chọn làm Húc vương phi, Tần ma ma vẫn muốn khuyên Tần Hương Hà và Triệu Khả Nhiên hòa hảo được rồi. Theo ý bà, hai mẹ con nào có thù hận ngăn cách gì chứ! Mặc dù trước, các nàng ầm ĩ hết sức dữ dội, nhưng nói thế nào, đều là hai mẹ con. Lại nói, hiện tại đại tiểu thư đã là Húc vương phi rồi, hòa hảo với đại tiểu thư, hết sức có trợ giúp đối với củng cố địa vị của phu nhân. Cho nên bà vẫn là nhịn không được mở miệng muốn khuyên giải.

Nghe được Tần ma ma nói xong, Tần Hương Hà cười lạnh: "Hòa hảo với nàng, tại sao chứ! Ngươi cũng không phải là không nhìn thấy đức hạnh lần trước của nàng, nàng đều dùng địa vị của nàng tới dọa ta, làm sao ta còn dám giao hảo với nàng! Hiện tại nàng chính là quận chúa nữa đấy! Không đúng, hiện tại nàng đã không chỉ có là Văn quận chúa rồi, hơn nữa còn là Húc vương phi tương lai rồi, hết sức cao cao tại thượng như vậy, làm sao ta còn dám tìm nàng đây!"

Thấy dáng vẻ cố chấp của Tần Hương Hà, Tần ma ma cảm thấy hết sức bất đắc dĩ: "Phu nhân, đại tiểu thư còn chưa hiểu chuyện, cho nên mới xung đột với người, người là bề trên, không nên so đo với đại tiểu thư. Người cũng nói rồi, hiện tại đại tiểu thư đã là Húc vương phi tương lai rồi, lại đối tốt với đại tiểu thư, đối với người mà nói, tuyệt đối là trăm lợi mà không có một hại. Hơn nữa, hai mẹ con nào có cái gì thâm thù đại hận, chỉ cần người mở miệng nói trước, nhất định đại tiểu thư cũng sẽ không cự tuyệt."

"Tần ma ma, ta biết rõ ngươi vì tốt cho ta." Tần Hương Hà mở miệng nói: "Nhưng mà mặc kệ nói thế nào đều tốt, nhất định ta cũng không mở miệng trước. Nếu nàng thật là có nghĩ thầm muốn lại tốt với ta, vậy nàng nên đến tìm ta. Giống như lần trước ta nói, ta đã coi như không có người nữ nhi này."

"Phu nhân" nhìn bộ dạng của Tần Hương Hà khăng khăng một mực, Tần ma ma còn muốn khuyên nhủ, nhưng vừa lúc đó, Á Nhi đi vào. Đích xác phá lệ đi vào.

Thấy Á Nhi đi vào, Tần ma ma cũng ngưng đề tài vừa rồi, cau mày, mở miệng hỏi: "Á Nhi, có chuyện gì sao?"

Á Nhi thi lễ rất cung kính, sau đó mở miệng nói: "Trình phu nhân, nhị tiểu thư đến, nói là muốn gặp người, hiện tại đang ở bên ngoài."

"Khả Nhân?" Nghe Á Nhi nói xong, Tần Hương Hà cảm thấy kỳ quái, vừa rồi sắc mặt của Khả Nhân đã không được tốt, vốn mình muốn cùng nàng có thể nói một chút, nhưng chính là nguyên nhân như vậy, cho nên mới muốn trước hết để cho nàng thật tốt mà nghỉ ngơi một chút, nhưng tại sao lúc này nàng sẽ tới đây chứ?

"Đúng vậy!" Xem ra Á Nhi hết sức khó xử: "Còn nữa, còn có ——"

Nhìn dáng vẻ Á Nhi ấp a ấp úng, Tần Hương Hà hết sức không nhịn được mở miệng nói: "Á Nhi, ngươi có chuyện gì, vậy thì nói thẳng đi, không cần ấp a ấp úng, nhìn phiền lòng."

"Còn có chính là, hình như nhị tiểu thư là bị người nào đánh." Á Nhi lấy dũng khí mở miệng nói: "Nô tỳ vừa thấy trên mặt nhị tiểu thư có một dấu bàn tay, hơn nữa nhị tiểu thư là khóc đến."

"Cái gì?" Nghe được lời của Á Nhi xong, Tần Hương Hà thất kinh, bà hết sức tức giận vỗ bàn một cái: "Rốt cuộc là ai? Ai dám đánh Khả Nhân như vậy. Hiện tại ngươi lập tức gọi nhị tiểu thư đi vào ngay, ta phải hỏi một phen."

Thấy được Tần Hương Hà có vẻ tức giận, Á Nhi cũng không dám dừng lại, vội vàng lui ra ngoài.

Rất nhanh, Triệu Khả Nhân đã khóc đi vào. Vừa nhìn thấy dáng vẻ của Triệu Khả Nhân, Tần Hương Hà mới biết Á Nhi cũng không hề nói dối, một bên mặt của Khả Nhân đã sưng đỏ, một bàn tay đỏ tươi kia rõ ràng ấn trên một bên mặt, nhìn một cái cũng biết là bị người đánh. Vừa vào cửa, Triệu Khả Nhân liền lập tức nhào đến trong ngực của Tần Hương Hà khóc.

Nhìn đến bộ dáng hiện tại của nữ nhi bản thân thương yêu trước sau như một, có thể nghĩ hỏa khí của Tần Hương Hà, nhưng nhìn thấy Triệu Khả Nhân đang khóc thút thít trong ngực mình thì Tần Hương Hà nhịn cơn tức, nhẹ giọng mở miệng hỏi: "Khả Nhân, nói cho mẫu thân biết, rốt cuộc là ai đánh con?"

"Ngô ngô ngô ——" Triệu Khả Nhânvừa khóc vừa lên tiếng nói: "Mẫu thân, do tỷ tỷ đánh con. Con biết rõ, hiện tại tỷ đã là Húc vương phi rồi, mà con chỉ là một trắc phi nho nhỏ mà thôi, địa vị của nàng còn cao hơn con. Nhưng tỷ cũng không thể cái bộ dáng này chứ! Tỷ lại có thể đánh con, mẫu thân, người nhất định phải vì con phân xử!"

"Cái gì? Là Khả Nhiên, nàng lại dám đánh con?" Nghe Triệu Khả Nhân nói xong, Tần Hương Hà đã nhịn không được trong lửa giận dữ, vừa rồi lúc Tần ma ma nhắc đến Triệu Khả Nhiên, mình cũng đã là một bụng phát hỏa, hiện tại Khả Nhiên vậy mà cũng dám đánh Khả Nhân rồi.

"Hừ," Tần Hương Hà cười lạnh: "Xem ra cái đại nữ nhi này của ta thật sự chính là rất giỏi đấy! Không chỉ có chống đối ta, hiện tại cũng đã ra tay đánh tỷ muội của mình rồi, thật đúng là rất giỏi!"

Nhìn bộ dạng của Tần Hương Hà, Triệu Khả Nhân cũng biết hôm nay mình làm đúng. Còn nữa, từ lời nói vừa rồi của mẫu thân, mà có thể biết, xem ra trước mình nhận được tin tức đúng, thì ra là mẫu thân và Triệu Khả Nhiên thật sự đã cãi nhau rồi. Xem ra chính mình tới thật đúng thời điểm!

"Có ai không!" Tần Hương Hà hết sức tức giận gọi người.

Rất nhanh, Á Nhi cũng đã tiến vào. Thấy Tần Hương Hà tức giận, trong lòng của Á Nhi ở bên cũng không biết rốt cuộc là chuyện gì, nhưng nàng ta suy đoán, phải có liên quan với vết thương trên mặt của nhị tiểu thư.

Thấy Á Nhi đã tiến vào, thì Tần Hương Hà trực tiếp mở miệng phân phó nói: "Á Nhi, hiện tại ngươi lập tức đi Xuân Huy viên ngay, gọi đại tiểu thư đến cho ta."

Nhìn dáng vẻ đằng đằng tức giận của Tần Hương Hà, Á Nhi cũng không dám nán lại, đã lập tức rời đi. Nhìn Á Nhi đã rời đi, ai cũng không có chú ý tới, Triệu Khả Nhân đang khóc thút thít, lúc này trong mắt cũng là thoáng qua một đạo ánh sáng hả hê. Triệu Khả Nhiên, không phải ngươi rất giỏi sao? Lại dám đánh ta, hiện tại ta liền muốn xem một chút, ngươi sẽ ứng đối như thế nào.

Mà trong lòng của Tần ma ma ở một bên vẫn không có cơ hội mở miệng cũng hết sức nóng nảy. Vừa rồi bà mới muốn khuyên phu nhân và đại tiểu thư lại hòa thuận, nhưng không ngờ, hiện tại lại làm ra một sự tình như vậy, xem ra giữa phu nhân và đại tiểu thư, vừa tránh không được một lần xung đột. Thật ra thì, theo ý của bà, vốn là phu nhân thừa dịp cơ hội đại tiểu thư trúng tuyển này, quay lại hòa thuận với nàng là tốt nhất, nhưng không nghĩ tới hiện tại cũng biến thành cái bộ dáng này, chẳng lẽ ngay cả ông trời đều nhìn không đến phu nhân và đại tiểu thư hòa hợp? Tần ma ma hết sức bất đắc dĩ thở dài ra một hơi.

Triệu Khả Nhiên vốn ở trong Xuân Huy viên nghỉ ngơi, vừa bị Triệu Khả Nhân huyên náo trận này, nàng vẫn hết sức phiền lòng. Đối với đánh Triệu Khả Nhân một cái tát, nàng không hề hối hận. Triệu Khả Nhân thật là nháo mình đến nghiện, vừa có chuyện gì không vừa lòng, sẽ trách đến trên đầu của mình, lặp đi lặp lại nhiều lần  làm như vậy. Nếu mình một mực nhượng bộ mà nói, Triệu Khả Nhân cũng chỉ biết cho là mình dễ khi dễ mà thôi, cho nên, đối với chuyện cho Triệu Khả Nhân một cái tát, trong lòng của nàng vẫn hết sức sảng khoái.

Nhưng bị Triệu Khả Nhân náo loạn một cuộc như vậy, vốn tâm tình của nàng là không sai, nhưng bây giờ là hết sức hỏng bét, cho dù là muốn xem sách cũng xem không vào.

Ngay lúc Triệu Khả Nhiên hết sức phiền lòng, Á Nhi đã đến rồi, lại để cho nàng đến Thanh Hà các một chuyến, nói là mẫu thân có chuyện muốn nói với nàng.

Nghe được Á Nhi nói xong, Triệu Khả Nhiên cau mày. Từ lần trước sau khi ầm ĩ với mấu thân một trận, thì nàng và mẫu thân cơ hồ coi như là cãi nhau, thậm chí trải qua mấy ngày nay, mẫu thân cũng không muốn nàng đi thỉnh an, còn nữa, ngay cả mình từ trong cung trở lại, mẫu thân cũng không có gặp mình một lần. Nhưng hôm nay sao mẫu thân sẽ đột nhiên muốn gặp mình! Sợ là có chuyện gì xảy ra đi!

Mặc kệ chuyện gì xảy ra, nhưng mà có một chút, Triệu Khả Nhiên vẫn có thể khẳng định, đó chính là đây tuyệt đối không phải là chuyện gì tốt, chỉ là mặc kệ là chuyện gì, sợ đều không tránh khỏi rồi. Cho nên Triệu Khả Nhiên cũng không nói gì, liền đến mang theo Thi Hương, đi theo Á Nhi liền đi về phía Thanh Hà các.

Lúc ở trên đường, Triệu Khả Nhiên cũng không tiếp cận Á Nhi hỏi thăm cái gì, theo ý nàng, mặc kệ có biết hay không, cũng không có bao nhiêu quan hệ. Dù sao hiện tại mình không chỉ là Quận chúa, hơn nữa còn là Húc vương phi tương lai rồi, buổi sáng hôm nay thánh chỉ mới đến, rất tươi mới nóng hổi! Cho nên, nàng không sợ sẽ có chuyện gì.

Nhưng bởi vì Triệu Khả Nhiên không có hỏi gì cả, trong lòng của Á Nhi ở trước mặt dẫn đường hết sức thất vọng, bởi vì đại tiểu thư không hỏi gì, cho nên nàng ra cũng chưa có cơ hội tìm được chỗ tốt rồi. Hiện tại người trong phủ đều biết, kể từ sau khi đại tiểu thư làm Quận chúa, ra tay hết sức hào phóng. Nghĩ đến đây một chút, thì trong lòng Á Nhi hết sức tiếc nuối.

Cũng không lâu lắm, Triệu Khả Nhiên cũng đã đi đến Thanh Hà các, vừa tiến vào phòng khách, thấy Triệu Khả Nhân đang khóc lóc kể lể, Triệu Khả Nhiên cũng đã hiểu rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, xem ra, hôm nay mình đến nơi này, chỉ sợ cũng bởi vì chuyện của Triệu Khả Nhân! Chỉ là, Triệu Khả Nhân vẫn thật sự là cũng có rất lợi hại, lại dám ác nhân cáo trạng trước. Chỉ là, mình cũng sẽ không sợ nàng ta.

Triệu Khả nhưng không để ý đến Triệu Khả người, trực tiếp tiến lên, phúc một cái thân thể hậu, mở miệng nói, "Nữ nhi cho mẫu thân thỉnh an, mẫu thân mạnh khỏe."

Nhìn Triệu Khả Nhiên hành lễ với mình, Tần Hương Hà vẫn cười lạnh: "Ta nào dám đây! Hiện tại ngươi chính là Húc vương phi cao cao tại thượng rồi, nếu thật sự chính là muốn thỉnh an, đó cũng là ta thỉnh an với ngươi mới đúng. Ta không thể nhận nổi lễ của ngươi!"

Đối với chê cười của Tần Hương Hà, Triệu Khả Nhiên không quan tâm chút nào, mà trực tiếp mở miệng hỏi: "Mẫu thân, không biết hôm nay người gọi con đến đây là vì chuyện gì đây?"

"Bốp ——"  một tiếng, Tần Hương Hà hung hăng vỗ bàn một cái: "Cái người này không phải biết rõ còn hỏi sao? Ta hỏi ngươi, vết thương trên mặt của Khả Nhân, có phải là ngươi đánh hay không thôi."

Thấy dáng vẻ đằng đằng tức giận của Tần Hương Hà, Triệu Khả Nhiên một chút cũng không có giấu diếm. Hơn nữa không khẩn trương chút nào, nàng cười cười, mở miệng nói: "Đúng vậy! Chính là con đánh, làm sao vậy?"

Lúc Triệu Khả Nhiên nói lời này, khóe miệng lộ ra một vẻ cười, giọng nói nhẹ nhàng, lúc nàng nói lời này, không giống như là đang thừa nhận nàng đánh người, mà là giống như nàng chỉ nói cho ngươi biết, nàng ăn một quả táo. Giọng bình thản như vậy, giống như đây không phải là một cái chuyện gì lớn lao.

Nghe Triệu Khả Nhiên nói, Tần Hương Hà tức giận càng thêm mạnh: "Triệu Khả Nhiên, cái người nghịch nữ này. Rốt cuộc ngươi có biết chính ngươi làm chuyện gì hay không hả! Ngươi còn dám cây ngay không sợ chết đứng như vậy, ta hỏi ngươi, tại sao ngươi đánh Khả Nhân!"

"Mẫu thân, là con đánh động Khả Nhân, hơn nữa, con không hề hối hận." Nghe Tần Hương Hà nói lời trách cứ, Triệu Khả Nhiên là không chút cử động như cũ, "Hơn nữa, không chỉ có lần này, nếu là Triệu Nhân còn có lần nữa mà nói, con cũng tuyệt đối sẽ không nương tay."

"Ngươi ——" nghe được Triệu Khả Nhiên trả lời xong, Tần Hương Hà tức giận thậm chí nói không ra lời.

Nhìn bộ dạng củaTần Hương Hà, Triệu Khả Nhiên cũng không hề thối lui: "Mẫu thânngười cũng chỉ biết con đánh Khả Nhân, nhưng tại sao con đánh nàng, mẫu thân biết nguyên nhân sao? Về cái nữ nhi bảo bối này cảu mẫu thân lại nói cho người biết, tại sao con đánh nàng sao?"

Sau khi nói xong, Triệu Khả Nhiên nhìn về phía Triệu Khả Nhân. Triệu Khả Nhân không dám nhìn thẳng ánh mắt của Triệu Khả Nhiên: "Nào có cái nguyên nhân gì đặc biệt chứ! Triệu Khả Nhiên, tỷ chính là ỷ vào thân phận của tỷ cao hơn muội, cho nên mới dám tùy ý chà đạp muội như vậy."

Nghe được lời của Triệu Khả Nhân đổi trắng thay đen như vậy, Triệu Khả Nhiên không hề để tâm, nàng nhìn về phía Tần Hương Hà, mở miệng hỏi: "Mẫu thân, người cũng đã nghe đến, lấy cớ sứt sạo như vậy, người tin không!"

Có thể chính là lại để cho Triệu Khả Nhiên hết sức thất vọng, Tần Hương Hà đang nghe Triệu Khả Nhân nói xong, cũng hung tợn nhìn về phía Triệu Khả Nhiên: "Khả Nhiên, ngươi thật là làm cho ta quá thất vọng rồi. Ta vẫn cho là ngươi chỉ là bất kính với ta mà thôi. Nhưng không ngờ. Ngươi vậy mà cậy vào địa vị hiện tại của chính mình, cũng dám tùy ý đánh Khả Nhân rồi."

"Ha ha, đúng không?" Đang nghe được Tần Hương Hà nói xong, Triệu Khả Nhiên không giận ngược lại cười: "Xem ra người chính là không thế nào hiểu con. Nguyên tắc làm người của con rất đơn giản, người không phạm ta, ta không phạm người. Con cho người biết, chuyện lần này, con không có sai, là Triệu Khả Nhân nhiều lần  lặp đi lặp lại đã dẫm vào ranh giới cuối cùng của con, nếu không phải là cái bộ dáng này, con căn bản cũng không muốn mặc kệ nàng. Còn nữa, lần này là nàng muốn ra tay đánh con... con mới có thể đánh nàng."

"Ta không có." Triệu Khả Nhân vội vàng mở miệng phủ nhận: "Tỷ tỷ, tỷ đều đã đánh muội, như thế nào có thể mở miệng vu oan muội như vậy! Tỷ làm như vậy thật sự rất quá đáng."

Nhìn Triệu Khả Nhân làm bộ dáng đáng thương, Tần Hương Hà hết sức đau lòng: "Khả Nhiên, ngươi thật sự là không có thuốc nào chữa được rồi. Ngươi đánh động Khả Nhân, không chỉ có không chịu thừa nhận, vẫn còn tại đây vu oan nàng."

Nhìn dáng vẻ của Tần Hương Hà và Triệu Khả Nhân, Triệu Khả Nhiên cảm giác mặc kệ mình nói cái gì nữa cũng chỉ là lãng phí miệng lưỡi mà thôi. Nàng không tiếp tục tranh chấp trong vấn đề này, mà trực tiếp mở miệng nói: "Vết đau trên mặt Triệu Khả Nhân chính là con đánh, vậy thì thế nào? Mẫu thân, người gọi con đến chính là hỏi chuyện này mà nói, vậy con trực tiếp có thể nói cho người biết, nếu là người không có gì chuyện khác, vậy thì con liền cáo lui trước."

"Ngươi ——" nhìn dáng vẻ Triệu Khả Nhiên không lễ độ, Tần Hương Hà giận đến giận sôi máu: "Triệu Khả Nhiên, ngươi đánh Khả Nhân, ngươi nghĩ cứ tính như vậy!"

Nhìn bộ dạng của Tần Hương Hà, Triệu Khả Nhiên cũng không hề sợ.

Hết chương 153

Edit chương này ta cũng muốn sôi máu, mẹ ruột gì đâu mà vô lý…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 07.12.2016, 07:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 12.08.2015, 13:25
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 91
Được thanks: 592 lần
Điểm: 31.25
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 79
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 154: Chỉ bảo Triệu Khả Nhân


Editor: Thương Thương


"Vậy mẫu thân, người còn muốn như thế nào đây?" Triệu Khả Nhiên khẽ mỉm cười: "Triệu Khả Nhân chính là con đánh, cái này con thừa nhận. Thế kế tiếp đã nói cho biết? Người là muốn đánh lại con, báo oán cho Triệu Khả Nhân sao?"

Nhìn dáng vẻ vân đạm phong kinh của Triệu Khả Nhiên, Tần Hương Hà cười lạnh: "Thế nào, chẳng lẽ con đánh muội muội của mình, con còn dám đúng lý hợp tình như vậy, chính là đoán chắc ta sẽ không phạt con, đúng không? Ta cho con biết, ngay cả hôm nay ta muốn phạt con, người khác cũng không dám nói gì?"

"Đúng không?" Nghe được Tần Hương Hà nói xong, Triệu Khả Nhiên vẫn không hề sợ: "Mẫu thân, đại khái người đúng là đã quên đi! Sáng sớm hôm nay thánh chỉ cũng đã đến, hiện tại con đã có thể tính được là người trong hoàng thất rồi, người cho rằng người còn có tư cách trừng phạt con sao?"

"Con, cho dù con là Húc vương phi tương lai cũng được, hiện tại con còn chưa xuất giá." Trong mắt của Tần Hương Hà tràn đầy tức giận, bà cảm thấy quyền uy của mình bị khiêu chiến rồi: "Chỉ cần con một ngày vẫn chưa xuất giá, vậy con chính là nữ nhi của ta, ta chính là tự tay giáo huấn con. Người tới! Bắt đại tiểu thư lại."

Nghe Tần Hương Hà nói xong, mấy ma ma cũng đã vọt tiến vào, nhưng vẫn không dám đụng Triệu Khả Nhiên chút nào. Lần trước, Triệu Khả Nhiên đã từng nói, họ vẫn nhớ , nhưng phu nhân, họ cũng không dám chống lại, cho nên bọn họ chỉ vọt vào, nhưng lại chậm chạp không dám có bất kỳ động tác gì.

Tần ma ma ở một bên hết sức gấp gáp, lần trước vì tình hình như vậy, phu nhân mới trở mặt với đại tiểu thư. Cho nên bà liền mở miệng khuyên Tần Hương Hà, nhưng Tần Hương Hà cũng không có chút chú ý nào.

Nhìn tình hình như vậy, Triệu Khả Nhiên cũng cảm thấy buồn cười, xem ra mẫu thân quên mất chuyện lần trước đi!

"Mẫu thân, có lẽ người đã quên thật đi!" Triệu Khả Nhiên vẫn không có tức giận: mà là mở miệng cười nói: "Quả thật, con còn chưa xuất giá, cho nên vẫn không tính là là Húc vương phi. Nhưng mẫu thân, người không cần quên, cho dù con vẫn chưa phải Húc vương phi, con cũng vậy vẫn là Văn quận chúa, người không có tư cách phạt con."

"Con ——" Tần Hương Hà tức giận nói không ra lời.

Nhìn bộ dạng của Tần Hương Hà, Triệu Khả Nhiên không để ý đến, mà trực tiếp thi lễ, sau đó mở miệng nói: "Xem ra mẫu thân vậy cũng đã không có chuyện gì muốn nói với con, vậy con sẽ không quấy rầy."

Sau khi nói xong, Triệu Khả Nhiên thi lễ về rồi trực tiếp rồi rời khỏi. Nhìn bóng lưng của Triệu Khả Nhiên, lửa giận trong mắt của Tần Hương Hà hừng hực tức giận, nhưng một câu cũng không nói, chỉ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Triệu Khả Nhiên.

Nhìn sự tiến triển của tình hình, trong lòng của Triệu Khả Nhân hết sức cao hứng. Mặc dù không có có thể trừng phạt đến Triệu Khả Nhiên một chút, làm cho nàng ta cảm thấy có một chút bất mãn. Nhưng nhìn thấy tình hình mẫu thân và Triệu Khả Nhiên hoàn toàn trở mặt, trong lòng của nàng ta đã cảm thấy hết sức vui mừng. Hôm nay trải qua ầm ĩ vậy mà nói, tình cảm của mẫu thân đối với Triệu Khả Nhiên sợ là đã dần biến mất hầu như không còn đi! Như vậy về sau, vô luận xảy ra chuyện gì, mẫu thân cũng tuyệt đối sẽ đứng ở bên này của mình.

Chỉ là, mặc dù trong lòng hết sức vui mừng, nhưng Triệu Khả Nhân vẫn còn giả trang ra một bộ dáng vẻ khổ sở, nhìn về phía Tần Hương Hà, mở miệng nói: "Mẫu thân, đều là con không tốt, nếu không phải là con mà nói... người cũng sẽ không ầm ĩ với tỷ tỷ."

Một bên mặt của Triệu Khả Nhân vẫn là hết sức sưng đỏ, hơn nữa một bộ vẻ mặt khổ sở, xem ra làm bộ đáng thương, nhìn dáng vẻ của Triệu Khả Nhân, Tần Hương Hà hết sức đau lòng sờ sờ đầu của nàng ta, mở miệng an ủi: "Khả Nhân, chuyện này không phải là lỗi của con."

"Ai ——" Tần Hương Hà thở dài một hơi, tiếp tục nói: "Thật ra thì, con không phải biết, kể từ sau khi Khả Nhiên được hoàng thượng phong làm quận chúa, nàng cả người cũng đã thay đổi. Nàng rõ ràng biết, ta không thích mấy cái kia thiếp thất của cha con, nhưng nàng vẫn muốn thân thiết với Thùy Phong viên cái tiện nhân ấy như thế, lần trước ta nói qua với nàng một lần, nhưng không ngờ, nàng không chỉ có một chút ý ăn năn cũng không có, ngược lại còn dùng danh hiệu Quận chúa áp chế ta."

"Trời ơi!" Mặc dù trước đó Triệu Khả Nhân cũng sớm đã nghe được một chút tin đồn, nhưng sau khi nghe được lời nói của Tần Hương Hà, nhưng vẫn giả trang ra một bộ biểu tình hết sức kinh ngạc: "Mẫu thân, tại sao tỷ tỷ có thể đối với người như vậy đây? Mặc kệ nói thế nào, nàng đều là nữ nhi của người đấy!"

Nhìn dáng vẻ nhu thuận của Triệu Khả Nhân, trong lòng của Tần Hương Hà cảm thấy hết sức vui mừng: "Hiện tại địa vị của nàng cao như vậy, cũng đã sớm không đem ta để vào trong mắt. Khả Nhân! Hiện tại ta đã chỉ có con, nhất định con phải không chịu thua kém đấy!"

"Mẫu thân, người yên tâm đi." Triệu Khả Nhân lau khô nước mắt, sau đó cười nhìn về phía Tần Hương Hà: "Mặc kệ tương lai như thế nào đều tốt, người vĩnh viễn đều là mẫu thân của con, con sẽ không giống như tỷ tỷ không vâng lời như vậy."

Nghe được Triệu Khả Nhân nói xong, Tần Hương Hà mở miệng cười nói: "Ta biết ngay Khả Nhân con tuyệt đối sẽ không cái bộ dáng này. Đúng rồi, ta còn có một ít chuyện muốn nói với con."

Vốn sau hôm nay, cũng không cơ hội tốt gì nói chuyện, nhưng thừa dịp hôm nay có cơ hội, Tần Hương Hà vẫn là suy nghĩ muốn thuận tiện nói một phen với Triệu Khả Nhân.

Tần Hương Hà phất phất tay, sau khi đã sai toàn bộ mọi người đi ra ngoài, phân phó nói: "Tần ma ma, hiện tại ngươi phải đi giữ cửa, ai tới đều phải thông báo trước, biết không?"

Đối với hành động hôm nay của Tần Hương Hà, Tần ma ma cảm thấy hết sức thất vọng, nhưng mà đối với phân phó của Tần Hươn Hà, bà vẫn làm theo.

Sau khi tất cả người đều đã rời khỏi chính sảnh, Triệu Khả Nhân hết sức không hiểu nhìn về phía Tần Hương Hà: "Mẫu thân, rốt cuộc người có chuyện gì muốn nói với con! Tại sao thần bí như vậy!"

Tần Hương Hà suy nghĩ một chút, sau đó nhìn về phía Triệu Khả Nhân, mở miệng hỏi: "Khả Nhân, ta hỏi con, trước không phải là con nói thái tử thích con sao? Nhưng tại sao lần tuyển phi yến này, thái tử không chọn con đây?"

Đối với điểm này, Tần Hương Hà cảm thấy hết sức không hiểu. Ban đầu bà cho là Triệu Khả Nhân có cơ hội gả vào hoàng thất làm chính phi, thậm chí là có thể lên làm thái tử phi, mới có thể nghĩ biện pháp phải giúp Triệu Khả Nhân đem một hôn ước kia giải quyết. Nhưng không ngờ, hiện tại, Khả Nhân căn bản cũng không có lên làm thái tử phi, chỉ là một thái tử trắc phi mà thôi. Mặc dù địa vị thái tử trắc phi  thật là vẫn so với phu nhân thế tử phủ Trung Nghĩa phẩm cấp cao hơn. Nhưng mà mặc kệ nói thế nào đều tốt, thái tử trắc phi, cũng chỉ là một thiếp mà thôi, mặt trên còn có một thái tử phi áp chế, vẫn không tốt bằng chính phi thế tử Trung Nghĩa hầu. Hiện tại ở thời đại này, làm chính thê, mặc kệ nói thế nào đều tốt, nếu so với làm thiếp thất tốt hơn. Nhất là có giao tình của Trung Nghĩa hầu và Trấn Bắc hầu ở đây, nếu Triệu Khả Nhân gả cho Lâm Khê Nhiễm mà nói, đó là tuyệt đối sẽ không làm ra bất kỳ ủy khuất gì . Nhưng hiện tại Triệu Khả Nhân chỉ là một thái tử trắc phi mà thôi, hơn nữa thái tử phi Tần Y Miểu tuy nói chỉ là cháu gái của bà, nhưng bà vẫn hết sức lo lắng Triệu Khả Nhân sẽ phải chịu uất ức gì .

Mặc dù tâm của Tần Hương Hà trọng công lợi, nhưng bà đối với Triệu Khả Nhân nữ nhi này là thật thương yêu. Cho nên mới phải trăm phương ngàn kế muốn Triệu Khả Nhân trôi qua tốt hơn.

Đang nghe được Tần Hương Hà nói xong, nhất thời Triệu Khả Nhân liền cảm thấy hết sức uất ức, vốn nàng ta cũng cho là mình sẽ lên làm thái tử phi, nhưng không nghĩ tới bây giờ cũng chỉ là thái tử trắc phi mà thôi. Nhất là hôm nay lúc Lý Phúc Toàn đến tuyên chỉ, nàng ta ngay cả một đạo thánh chỉ chính thức cũng không có.

"Mẫu thân, thật ra thì thái tử thích con đấy." sắc mặt của Triệu KhảNhân hết sức chán nản: "Cho nên hắn mới sẽ chọn con làm trắc phi. Nhưng nếu thái tử muốn đi lên ngôi vị hoàng đế mà nói, vậy thiếu ủng hộ của cữu cữu cho nên hắn mới chọn Y Miểu biểu tỷ làm thái tử phi."

Sau khi trải qua lời nói trước kia của Triệu Khả Nhiên, cho dù Triệu Khả Nhân không nguyện ý thừa nhận, đều phải thừa nhận, mình thật sự là thua, liền thua ở trên gia thế. Chỉ là, nàng ta thật không phục lắm, cũng bởi vì một điểm gia thế này, dĩ nhiên nàng ta cũng làm chỉ có thể làm trắc phi, mà không phải chính phi.

Thấy dáng vẻ uất ức của Triệu Khả Nhân như vậy, ở bên trong lòng của Tần Hương Hà cũng hết sức đau lòng, nhất là sau khi biết nguyên nhân, bà đối với Triệu Khả Nhân càng thêm đau lòng: "Ai, Khả Nhân, thật sự chính là uất ức con. Chỉ là, vẫn tốt, thái tử là thích con, nói như vậy, tương lai tuyệt đối con sẽ không có cái gì khó trôi qua."

"Mẫu thân." Triệu Khả Nhân cười cười: "Mặc kệ nói thế nào đều tốt, hiện tại tất cả mọi chuyện cũng đã thành định cục. Hiện tại con phải làm không phải ở chỗ này ăn năn hối hận, mà là nên nghĩ một hồi về sau nên làm như thế nào mới đúng."

Sau khi trải qua một vụ ầm ĩ, ngược lại Triệu Khả Nhân đã nghĩ thông rồi. Nếu tại chính mình là thái tử trắc phi cái sự thật này là đã không sửa đổi được rồi. Vậy nàng phải làm chính là, làm như thế nào để đường đi sau này tốt.

Thấy dáng vẻ của Triệu Khả Nhân, Tần Hương Hà hết sức hài lòng: "Không sai, Khả Nhân, hiện tại con muốn làm chính là suy nghĩ một chút về sau nên làm như thế nào mới đúng, con đã là thái tử trắc phi sự thật này đã không thể thay đổi, vậy con liền nhất định phải vì tương lai của mình vạch kế hoạch một chút thật tốt mới được."

"Mẫu thân, ý của người là ——" Triệu Khả Nhân nghi ngờ nhìn về phía Tần Hương Hà.

"Khả Nhân, hiện tại còn là người thái từ có tình cảm lớn nhất." Tần Hương Hà dạy: "Nhưng con phải biết, hồng nhan dễ già, chỉ dựa vào sủng ái củ thái tử, đó là vô ích."

"Mẫu thân, vậy hiện tại con nên làm cái gì?" Triệu Khả Nhân mở miệng hỏi: "Sao con có thể tranh thủ tình cảm với Y Miểu biểu tỷ đây?"

Tần Hương Hà mở miệng tiếp tục nói: "Khả Nhân, mặc dù hiện tại con vẫn chưa xuất giá, nhưng một ít chuyện vừa rồi, ta vẫn muốn nói với con một chút, dù sao, tương lai con đến phủ thái tử. Mặc dù Y Miểu là biểu tỷ của con, nhưng cho dù là lời như vậy, tuyệt đối con cũng không có thể buông lỏng, cũng không thể gỡ bỏ đề phòng đối với nàng."

Triệu Khả Nhân vội vàng gật đầu một cái. Thật ra thì cho dù mẫu thân không nói, nàng ta cũng tuyệt đối sẽ không phớt lờ, mình và Tần Y Miểu đây chính là kẻ địch trời sinh, tại sao mình có thể đối gỡ bỏ lòng phòng bị đối với nàng ta chứ!

"Còn nữa, điểm quan trọng nhất." Tần Hương Hà cười nói, "Đó chính là con cháu."

"Con cháu?"

"Không sai," cái vấn đề này là đau xót trong lòng của Tần Hương Hà: "Thật ra thì, mặc kệ dù thế nào được sủng ái đều tốt, nếu không có nhi tử mà nói, vậy toàn bộ không bàn nữa. Con có thể nhìn một chút, Tôn Thị mặc dù cũng là thiếp thất, nhưng mà bởi vì ả có đứa con trai Triệu Khả Phong này, cho nên trong nhà này, địa vị của ả vẫn luôn bền chắc không thể phá được, cho dù là ta, cũng không thể làm gì đối với ả. Cho nên, sau khi gả cho thái tử, việc chuyện thứ nhất con cần chính là mang thai, nếu con có thể sinh hạ trưởng tử trước so với Y Miểu mà nói, vậy địa vị của con mới có thể vững chắc. Con phải biết, con không phải là chính phi, cho nên, con của con sẽ không biện pháp trở thành đích tử, cho nên ngươi nhất định phải để cho nó trở thành trưởng tử. Ở trong lòng của nam nhân, địa vị đích tử và trưởng tử đó đều quan trọng."

"Mẫu thân, người yên tâm, con hiểu biết rõ nên làm cái gì rồi." Sau khi nghe Tần Hương Hà chỉ bảo, trong mắt của Triệu Khả Nhân lóe lên một tia sáng kiên định.

"Vậy thì tốt." Tần Hương Hà gật đầu cười: "Bắt đầu từ ngày mai, ta liền tìm mấy đại phu về đây, để cho bọn họ điều dưỡng cho con một thân thể thật tốt. Còn có một năm, con mới có thể lập gia đình, hiện tại vừa đúng có thể thừa dịp cơ hội một năm này mà điều dưỡng thật tốt."

"Vâng." Triệu Khả Nhân khéo léo gật đầu một cái.

Tần Hương Hà cười cười, tiếp tục nói: "Khả Nhân, con cũng không cần suy nghĩ nhiều quá. Tương lai thái tử sẽ lên ngôi, mặc dù hiện tại con chỉ là trắc phi mà thôi. Nhưng tương lai sau khi thái tử lên ngôi, thì địa vị của con cao hơn so với rất nhiều người. Đến lúc đó, ngay cả Khả Nhiên đều tuyệt đối không cao hơn con. Con xem Vân quý phi một chút đã biết, mặc dù nàng không phải hoàng hậu, nhưng con cũng có thể thấy, bởi vì hoàng thượng sủng ái, cho nên, trong cung, nàng ta có thể chống đối phân chia cao thấp với hoàng hậu nương nương." Triệu mẫu thân tính toán.

Sau khi nghe Tần Hương Hà nói, nhất thời Triệu Khả Nhân đã tràn đầy niềm tin. Không sai, mặc dù hiện tại mình chỉ là trắc phi mà thôi, đến sau này tuyệt đối sẽ cao hơn địa vị của Triệu Khả Nhiên. Triệu Khả Nhiên lại dám đánh mình, đợi đến tương lai lúc đó, nhất định mình sẽ trả lại gấp bội.

Đã ra khỏi Thanh Hà các sắc mặt của Triệu Khả Nhiên lập tức trở nên hết sức khó coi, thật ra thì, tâm tình của nàng cũng không có biểu hiện bình tĩnh như vậy. Vừa mới bị Triệu Khả Nhân ầm í một trận, tâm tình của nàng cũng đã hết sức không tốt rồi, cho nên nàng mới có thể quăng một cái tát cho Triệu Khả Nhân. Nhưng không ngờ, một tát này của mình vẫn không có đánh tỉnh Triệu Khả Nhân! Nàng ta vậy mà đến chỗ mẫu thân cáo trạng, thật đúng là rất bản lĩnh!

Mặc dù hiện tại mình đã không thèm để ý mẫu thân rồi, nhưng không có ai thích lần nữa bị mạo phạm. Xem ra Triệu Khả Nhân thật sự là quá rảnh rỗi, vậy mà một mực nhằm vào chính mình, xem ra trước vẫn không có mắng tỉnh nàng đây! Cho đến bây giờ nàng ta lại vẫn không phân rõ ràng, rốt cuộc hiện tại kẻ địch của nàng ta là ai.

"Tiểu thư, người không sao chứ!" Nhìn sắc mặt của Triệu Khả Nhiên hết sức không tốt, Thi Hương vô cùng lo lắng mở miệng hỏi.

"Ta không sao." Triệu Khả Nhiên hít sâu một hơi: "Chỉ là hôm nay bị Triệu Khả Nhân ầm ĩ một hồi như vậy, tâm tình tốt gì cũng không có."

Nhìn dáng vẻ của Triệu Khả Nhiên, Thi Hương cũng không biết nên nói cái gì cho phải, cho nên cũng không có mở miệng nữa, chỉ lẳng lặng đi theo Triệu Khả Nhiên.

Triệu Khả Nhiên rơi vào trầm tư, qua một lúc lâu, đột nhiên nàng nâng lên một nụ cười tà: "Thi Hương, ngươi nói, bây giờ Triệu Khả Nhân không phải thật sự là quá rãnh rỗi. Nàng ta cũng không có việc gì liền tới gây sự với ta, xem ra thật không có chuyện gì làm, quá rãnh rỗi, mới có thể có cái bộ dáng này, ngươi nói không đúng sao?"

"Tiểu thư, ý của người là ——" Thi Hương không biết có phải Triệu Khả Nhiên nghĩ tới điều gì hay không.

"Nếu nàng ta rảnh rỗi được như vậy mà nói, vậy ta tìm một ít chuyện để cho nàng ta bận bịu tốt lắm. Tránh cho nàng ta luôn đến tìm ta gây sự, em nói không phải sao!" Triệu Khả Nhiêncười đến hết sức hồn nhiên, giống như bắt đầu làm một trò đùa dai, nhưng một bộ dạng đứa trẻ làm cho người ta không nghĩ đến.

Nhưng nhìn dáng vẻ của Triệu Khả Nhiên, Thi Hương cũng rùng mình ớn lạnh, không biết vì sao, nàng cảm thấy hình như tiểu thư nhà mình nghĩ đến điều gì xấu xa, xem ra có người muốn xui xẻo, chỉ là chỉ cần xui xẻo không phải là mình là được. Nàng cười cười, mở miệng nói: "Tiểu thư, người muốn khiến nhị tiểu thư bận rộn thế nào đây?"

Triệu Khả Nhiên cười cười: "Rất đơn giản! Trước đó lúc Triệu Khả Nhân vì muốn giải trừ hôn ước với phủ Trung Nghĩa hầu, rốt cuộc là làm chuyện gì, chúng ta đều biết, nhưng hình như người phủ Trung Nghĩa hầu vẫn chưa biết đấy! Ngươi nói, nếu người phủ Trung Nghĩa hầu, sau khi biết chuyện này, sẽ như thế nào đây?"

"Tiểu thư, ý của người là ——"

Triệu Khả Nhiên khẽ mỉm cười: "Trung Nghĩa hầu không phải ngu ngốc, lần trước chuyện thiết kế Lâm Khê Nhiễm, ta cũng không tin hắn tuyệt không hoài nghi, nhưng mà hắn cái gì cũng không làm được mà thôi, bởi vì chuyện lần trước mặc kệ nói thế nào đều tốt, đều là lỗi của Lâm Khê Nhiễm, cho nên hắn cũng vẫn không dám gióng trống khua chiêng tra rõ chuyện này. Hơn nữa, sau chuyện đó Như Tuyết cũng đã biến mất vô thấy, chỉ bằng một điểm này, tuyệt đối Trung Nghĩa hầu sẽ phát hiện chuyện này đúng là có mờ ám."

"Tiểu thư, người muốn làm sao làm đây?" Thi Hương mở miệng hỏi.

"Thi Hương, các ngươi biết hiện tại Như Tuyết này đang ở đâu sao?" Triệu Khả Nhiên mở miệng hỏi: "Em nói, nếu Như Tuyết bị Trung Nghĩa hầu tìm được mà nói, vậy chuyện này sẽ như thế nào đây?"

"Thật sự chúng nô tỳ biết Như Tuyết ở nơi nào." Thi Hương gật đầu một cái: "Chỉ là, tiểu thư, ban đầu lúc lão gia và phu nhân làm chuyện này, vẫn hết sức cẩn thận, cũng không có mình ra mặt, cho dù là Như Tuyết cũng không biết sau màn sai sử chính là lão gia và phu nhân, Trung Nghĩa hầu này có thể tra được sao?"

Triệu Khả Nhiên thoáng gợi lên một nét cười: "Vậy rất đơn giản, chúng ta không chỉ có muốn dẫn hắn tìm được Như Tuyết, còn phải dẫn hắn tìm được những người trung gian kia. Chuyện như vậy, ta tin tưởng ban đầu  phụ mẫu tuyệt đối sẽ không tùy tùy tiện tiện tìm một người làm. Còn nữa, đem chuyện tình Triệu Khả và thái tử hẹn hò trước, cũng tiết lộ cho Trung Nghĩa hầu biết. Tin tưởng đến lúc đó Trung Nghĩa hầu nhất định có thể đoán được rốt cuộc là chuyện gì xảy ra. Nhất là bây giờ Triệu Khả Nhân đã là thái tử trắc phi rồi."

"Tiểu thư yên tâm đi, nô tỳ biết nên làm sao rồi." Nghe Triệu Khả Nhiên nói xong, Thi Hương trả lời.

"Vậy thì tốt." Triệu Khả Nhiên hết sức hài lòng gật đầu một cái.

"Tiểu thư, con đường này lại không phải đến Xuân Huy viên." Sau khi thấy đường Triệu Khả Nhiên đi, Thi Hương vội vàng chỉ vào một con đường khác, mở miệng nhắc nhở: "Con đường kia đến Xuân Huy viên mới phải."

Triệu Khả Nhiên quay đầu lại, nhìn Thi Hương một cái, sau đó mở miệng cười nói: "Hiện tại, tâm tình của tiểu thư các ngươi đã tốt hơn nhiều, cho nên hiện tại không muốn về Xuân Huy viên."

Nhìn dáng vẻ dí dỏm của Triệu Khả Nhiên, Thi Hương nhịn cười không được, "Vậy xin hỏi đại tiểu thư của ta, người là muốn đi đâu đây?"

Triệu Khả Nhiên nở nụ cười, trả lời: "Hôm nay thời tiết tốt như vậy, chúng ta phải đi Tùy Phong viên đi! Hiện tại lúc này, chắc Phong nhi còn ở học đường. Một người Tôn di nương cũng nhàm chán, chúng ta đi xem nàng một chút tốt lắm, dù sao ta còn có chuyện muốn nói với Tôn di nương, vừa tốt."

Vì vậy, hai người liền nhằm về hướng Tùy Phong viên mà đến.

Trong Tùy Phong viên, đúng như Triệu Khả Nhiêntưởng tượng như vậy, quả thật một người Tôn di nương ở bên trong. Tôn di nương là một người không thích tranh với người, cho nên nếu lúc bình thường thanh nhàn, chắc là bà cũng sẽ không đi ra. Phần lớn thời gian của bà đều là ở lại trong Tùy Phong viên, cắt sửa hoa cảnh một chút, thêu hoa một chút, hoặc là xem sách một chút. Mà lúc này đây, bà chính là trong hoa viên của Tùy Phong viên thêu hoa.

"Di nương, đại tiểu thư tới."

Lúc Tôn di nương đang nghiêm túc thêu hoa, một tiểu nha hoàn đến đây thông báo nói.

"Thật sao?" Nghe được Triệu Khả Nhiên tới, hiển nhiên Tôn di nương hết sức vui mừng: "Nhanh, mời đại tiểu thư đến đây. Còn có dâng trà."

Rất nhanh, hai người Tôn di nương và Triệu Khả Nhiên cũng đã ngồi ở trong hoa viên rồi.

Nhìn Triệu Khả Nhiên, Tôn di nương mở miệng cười nói: "Đại tiểu thư, nô tỳ còn chưa kịp chúc mừng người! Hiện tại vừa đúng nhân cơ hội này, nô tỳ vẫn cảm thấy muốn nói với người một tiếng hỉ, chúc mừng người trở thành Húc vương phi."

Nghe được Tôn di nương nói hỉ, tâm tình của Triệu Khả Nhiên cũng hết sức tốt, "Cảm ơn."

Nhìn bộ dạng duyên dáng yêu kiều của Triệu Khả Nhiên, Tôn di nương dường như thấy được nữ hài tử năm đó trợ giúp mình tránh được một kiếp: "Thời gian trôi qua thật đúng là nhanh! Không nghĩ đến hiện tại đại tiểu thư đã có thể đàm hôn luận gả rồi, bây giờ nhìn đại tiểu thư, thật sự đúng là có chút không dám tin đấy!"

"Thật sao?" Triệu Khả Nhiên cười cười, mở miệng nói: "Chỉ là cũng thế, không chỉ có ta trưởng thành, Phong nhi cũng đã trưởng thành. Sang năm thì Phong nhi sẽ phải đi tham gia thi hội rồi. Lại tiếp sau đó chính là thi đình, căn cứ vào Phong nhi thông minh tài trí, nếu muốn thi đậu mà nói, đó tuyệt đối không thành vấn đề. Đến lúc đó, Phong nhi thì có tiền đồ, di nương ngươi cũng có thể yên tâm."

"Vậy thì nhận quý ngôn đại tiểu thư nói rồi." Nghe được người khác khen ngợi con của mình, mỗi một người mẹ đều hết sức cao hứng: "Nếu Phong nhi thật có thể thuận lợi như vậy mà nói, vậy nô tỳ sẽ không cầu gì khác."

"Di nương yên tâm đi, Phong nhi thông minh và cố gắng, chúng ta đều nhìn thấy." Triệu Khả Nhiên cười nói: "Đến lúc đó, tin tưởng Phong nhi sẽ lấy thành tích tốt. Đến lúc đó, di nương đã thật sự  yên tâm sao?"

"Đại tiểu thư, người là có ý tứ gì?" Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên nói xong, Tôn di nương cảm thấy hết sức kỳ quái: "Nếu là Phong nhi thật có thể lấy thành tích tốt, đương nhiên nô tỳ sẽ yên tâm. Đại tiểu thư, có phải người có lời gì muốn nói với nô tỳ hay không?"

"Tôn di nương, ngươi đều đã nói như vậy rồi, vậy nên ta cũng không che giấu, hôm nay ta tới nơi này đích xác là có lời muốn nói với di nương, hơn nữa còn liên quan Phong nhi." Triệu Khả Nhiên cầm ly trà lên, uống một ngụm trà, sau đó mở miệng nói.

"Chuyện của Phong nhi?" Tôn di nương cảm thấy vô cùng nghi hoặc: "Phong nhi có thể có chuyện gì chứ! Đại tiểu thư, người là có ý tứ gì?"

Hết chương 154

Chẳng biết chị Vy lại mất tích đi đâu nữa rồi :((


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: antunhi, Hách Liên Y Hoạ, Lala1239, syrachen, thithunkhoi và 125 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

14 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 197, 198, 199



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 244 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 683 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 418 điểm để mua Panda lắc lư
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 649 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 617 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 586 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Thiên thần nam
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 557 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 529 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 296 điểm để mua Thiên thần nữ
Shop - Đấu giá: PhanPhổngPhao vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 381 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.