Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 04.12.2016, 19:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 107: Kẹo lạc

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

“Nhị biểu muội đừng trách, tính tình Tứ đệ nôn nóng thế đấy.” Ôn Nhã Hàm vội giải thích.

“Sao lại trách chứ, Tứ biểu ca vẫn như lúc còn bé vậy.” Chân Diệu cười đánh giá bốn phía, phát hiện cách bố trí của gian Tây này lại không hề thay đổi, chẳng qua chỉ có thêm các món đồ thiết yếu, kể cả một khung thêu đặt trước cửa sổ.

“Tam biểu tỷ đang thêu à?” Chân Diệu thuận miệng hỏi, phát hiện vẻ mặt Ôn Nhã Hàm theo bản năng căng cứng lại, nên nàng thức thời không nhắc lại.

Ngồi chốc lát nàng đứng lên nói: “Tam biểu tỷ, Tứ biểu muội, muội không quấy hai người nghỉ ngơi nữa.”

Tỷ muội hai người đứng dậy tiễn, Chân Diệu cười từ chối, sau đó nàng đến nhà Đông chơi đùa với Cẩm Ngôn một lát mới rời đi.

“Tam tỷ, Nhị biểu tỷ có thật nhiều đồ trang sức đẹp.” Ôn Nhã Kỳ nhìn sang hướng nhà Đông, hâm mộ nói.

Ngày đó Tam tỷ đang phát sầu vì cần một khung thêu tốt, nàng không nhịn được nói với đại nha hoàn Tử Tô, lúc đó Tử Tô bèn cầm chìa khóa đi lấy.

Nàng mới phát hiện vị Nhị biểu tỷ này lại có một căn phòng chuyên môn dùng để chứa lăng la tơ lụa và châu báu ngọc khí.

Ôn Nhã Hàm trầm mặt: “Nhã Kỳ, tỷ đã nói trước rồi mà, tuy chúng ta ở tạm tại Trầm Hương Uyển này nhưng muội cũng chớ đụng vào một cây kim một sợi chỉ ở nơi này, tránh việc đến lúc bị người ta xem thường.”

“Muội biết rồi.” Ôn Nhã Kỳ cúi thấp đầu, ỉu xìu đáp.

Ôn Nhã Hàm thầm than một tiếng.

Muội muội này của nàng người nhỏ nhưng tâm lớn, lại ở trong Bá phủ rực rỡ gấm hoa, mong rằng sau này tâm tính đừng sai lệch.

Cũng không biết mẫu thân cố ý để các nàng ở đây là đúng hay sai đây?

“Tam tỷ, cái khác cũng không nói, nhưng chờ khi kinh thư kia của tỷ thêu xong rồi thì tỷ định đưa đi thế nào? Hoa Nhược Tự cách đây rất xa.”

“Chuyện này tỷ đều tính toán rồi, Tứ muội không cần lo lắng. Túi lưới tỷ dạy muội đã kết được mấy cái rồi?”

“Hai cái. . . . . .”

Sắc mặt Ôn Nhã Hàm không vui: “Nhiều … ngày như thế mà mới kết hai cái, Tứ muội, muội ——”

Đại khái là do rời khỏi cha mẹ, nên gan Ôn Nhã Kỳ lớn hơn một chút, nhẫn nhịn nói: “Tam tỷ, kết túi lưới rất hại tay, tốn gấp ba công mới kết được một cái, mà tất cả bán chẳng được vài đồng bạc. Hơn nữa hiện tại chúng ta ở Bá phủ, chẳng lẽ muốn mang túi lưới đi bán cho người bán rong hay cửa hàng thêu à? Bị người khác phát hiện chẳng phải mắc cỡ chết sao?”

“Sao lại mất mặt? Bản thân tỷ ngược lại không biết việc dựa vào chính đôi bàn tay mình kiếm tiền lại xấu hổ chết người đấy!” Cả người Ôn Nhã Hàm đều tức đến phát run.

Tỷ muội hai người đang giằng co thì giọng Bách Linh truyền vào: “Biểu cô nương, nô tỳ có thể vào không?”

Ôn Nhã Hàm lạnh lùng quét Ôn Nhã Kỳ một cái, ánh mắt dời về phía cửa: “Nhanh vào đi.”

Hôm nay Bách Linh mặc một chiếc áo màu hồng phấn nhạt, hai bên tóc mai còn đính hoa được kết từ lụa tử la, lộ ra vẻ đặc biệt thanh tú, không nói mà cười: “Nhị vị biểu cô nương, nô tỳ đưa tiền tiêu hàng tháng đến cho ngài, là bạc của hai tháng, tháng tám và chín. Lúc ấy vừa lúc đúng dịp Nhị cô nương lấy chồng, nhiều việc nên làm chậm trễ phần bạc của tháng tám, còn ủy thác nô tỳ đến bồi tội với các ngài đây ạ.”

Nói xong bèn dâng lên hai cái túi tiền màu xanh không có bất kỳ hoa văn nào.

Ôn Nhã Hàm vội vàng từ chối: “Thế này làm sao được, chúng ta ở đây là quấy rầy lắm rồi, sao có thể lĩnh bạc tháng gì chứ?”

Bách Linh nói chuyện lanh lợi sảng khoái nhất: “Lời này của Biểu cô nương để Tam thái thái và cô nương nô tỳ nghe được sẽ buồn lòng đấy. Tam thái thái là cô cô ruột của ngài, cô nương cũng đối xử với hai người như tỷ muội ruột thịt, sao ở đây lại coi là quấy rầy được. Vả lại, bạc tháng này không chỉ nhị vị biểu cô nương có, mà ngay cả Tưởng công tử đến trước hai người cũng có mà.”

Nghe lời này, Ôn Nhã Hàm cũng không tiện từ chối nữa, bèn nói cảm tạ.

“Vậy nô tỳ lui xuống trước.”

Chờ Bách Linh đi ra ngoài, Ôn Nhã Kỳ vội cầm một túi tiền rồi đổ bạc ra.

Ôn Nhã Hàm thấy vậy thì lập tức cau mày.

“Đến tận tám lượng!” Ôn Nhã Kỳ than thở một tiếng, “Vậy chẳng phải một tháng có bốn lượng à? Tam tỷ à, số này còn nhiều hơn ở nhà nữa.”

“Nhã Kỳ, tầm mắt muội còn hạn hẹp như vậy nữa thì đừng hòng tỷ để ý đến muội!” Ôn Nhã Hàm giận.

Ôn Nhã Kỳ không phục bĩu môi, thầm nói: “Bạc tháng của Tam biểu tỷ các nàng chắc chắn lại càng nhiều.”

Ôn Nhã Hàm tức giận đến mức không thèm để ý đến nàng nữa, mà ngồi trước cửa sổ thêu hoa.

Đảo mắt đã đến tháng chín, Quốc Tử Giám cũng khai giảng.

Chân Hoán và Tưởng Thần đều bắt đầu đi sớm về trễ, thường ngày rất ít gặp mặt.  Nhưng ngược lại Hàm ca nhi vừa tan lớp học là thích chạy đến Ninh Thọ Đường bám lấy Chân Diệu đòi làm đồ ăn ngon cho cậu bé.

Chỉ là Chân Diệu không biết, những thức ăn nàng làm thì có hơn phân nửa bị Hàm ca nhi mang đi hiếu kính cho Tưởng Thần.

Bởi vì, vị Tưởng biểu ca này giảng bài dễ hiểu hơn tiên sinh giảng nhiều, thế nên vì ngày hôm sau không bị khẽ vào lòng bàn tay, Hàm ca nhi đành phải nhịn đau bỏ thứ yêu thích đi rồi.

Một ngày kia chính là trùng cửu (*), Hàm ca nhi lấy được kẹo lạc từ chỗ Chân Diệu, hài lòng thỏa dạ lại chạy đi tìm Tưởng Thần.

(*) trùng cửu: mùng chín tháng chín

Tưởng Thần biết những món này đều do Chân Diệu làm, mỗi lúc đến lúc này lại không tự chủ được mà cứ ngóng trông Hàm ca nhi đến.

Khi ăn những món ngon này, hắn có thể tưởng tượng bộ dạng biểu muội chăm chú làm đồ ăn.

Hắn cũng rõ ràng, chỉ sợ đây là một điểm giao nhau không thể nói được duy nhất giữa hai người.

“Cuối cùng cũng có một ngày sẽ quên dần thôi .” Thiếu niên ăn kẹo lạc, thầm an ủi mình.

Bất tri bất giác ăn hơn phân nửa, Hàm ca nhi rất bất mãn: “Thần biểu ca, sao mình huynh ăn hết sạch rồi!”

Thiếu niên mặt mày hòa nhã cười: “Là vì kẹo lạc Hàm ca nhi mang đến ăn ngon quá nha, đều là công của Hàm ca nhi đấy.”

Hàm ca nhi nghe thế thì cười.

Không bao lâu sau đã thấy Tưởng Thần nhíu mày, từ từ ôm bụng.

“Thần biểu ca, huynh làm sao vậy?”

“Không , không sao. . . . . .” Tưởng Thần nói xong, sắc mặt đã đổi, trán rỉ ra những giọt mồ hôi to như hạt đậu.

“Thần biểu ca ——”

Không đợi Hàm ca nhi hỏi xong, Tưởng Thần đã xoay người chạy như điên đến chỗ ngũ cốc luân hồi (*).

(*) chỗ ngũ cốc luân hồi: ý chỉ nhà xí

Một lát sau đi ra với sắc mặt tái nhợt đáng sợ, nhưng chưa nói được tiếng nào lại xông vào trong.

Gã sai vặt Cát Tường bị dọa: “Công tử, tiểu nhân đi mới đại phu cho ngài.”

“Được ——” bên trong truyền ra giọng nói yếu ớt không sức lực của Tưởng Thần.

Còn lại Hàm ca nhi đang nghiêm túc suy xét bản thân xem nên làm gì, chợt nảy ra sáng kiến nói: “Thần biểu ca, đệ đi gọi Tứ tỷ cho huynh.”

“Được ——” Tưởng Thần không chút sức lực nói một nửa thì bỗng bừng tỉnh, thiếu chút nữa ngã xuống, vội vã kéo quần lên đi ra, “Hàm ca nhi, đệ chờ chút!”

Trong viện ngoại trừ một vú già quét dọn thì đã sớm không thấy bất kỳ bóng người nào rồi.

Tưởng Thần chịu không nổi sự đả kích này, thân thể lảo đảo, vú già kia đi nhanh tới đỡ được hắn: “Công tử, nô tỳ đi mời ——”

Tưởng Thần cắn răng: “Xin đừng nói cái kiểu câu này nữa được không?”

Hàm ca nhi vọt vào Ninh Thọ Đường, lập tức kéo Chân Diệu đi: “Tứ tỷ, nhanh đi xem một chút, Thần biểu ca đau bụng rồi.”

Chân Diệu kéo Hàm ca nhi: “Hàm ca nhi, đệ đừng vội. Sao Tưởng biểu ca lại đột nhiên đau bụng? Có mời đại phu chưa?”

“Hàm ca nhi, Tứ tỷ cháu nói rất đúng, Ngôn ca nhi đau bụng, đã mời đại phu chưa?” Lão phu nhân nói xen vào.

Lúc này Hàm ca nhi mới chớp mắt mấy cái: “Tổ mẫu, ngài ở đây ạ?”

Lão phu nhân có chút tức giận: “Cháu đấy, cái thằng bé hồ đồ này, đây là phòng của tổ mẫu, tổ mẫu không ở đây thì ở đâu? Rốt cuộc Ngôn ca nhi mời đại phu chưa?”

“Cát Tường đã đi mời rồi ạ. Tứ tỷ, tỷ nhanh đi với đệ đi.” Hàm ca nhi lại ra sức kéo Chân Diệu.

Chân Diệu vẫn không nhúc nhích: “Hàm ca nhi đừng càn quấy. Nếu đã mời đại phu, đệ nên nhanh sang đó xem tình huống của Tưởng biểu ca một chút xem cuối cùng ra sao, rồi sai người đưa tin cho tỷ, tỷ và tổ mẫu cũng đều an tâm.”

Từ lúc nghe được lời nói kia của Chân Băng, nàng mới biết tâm tư Tưởng Thần đối với mình, nên cũng không muốn chạm mặt hắn nữa.

Hôm nay là ngày trùng dương, vốn nên kết bạn lên núi dạo chơi, nhưng nàng đã dùng lý do thân thể không khỏe ở lại trong nhà.

Đối với vị biểu ca sạch sẽ như một đầm nước trong veo kia, nàng rất thích.

Dĩ nhiên sự yêu thích này không thiên về tình cảm nam nữ, mà chỉ là một loại yêu thích với tất cả sự vật tốt đẹp thôi.

Cũng chính vì thế, nàng không muốn hại người hại mình. Dù sao trên người nàng có hôn ước, không thể cho đối phương bất cứ sự mong đợi nào, không phải ư?

“Nhưng mà… Tứ tỷ. Hình như sau khi Thần biểu ca ăn kẹo lạc của tỷ xong mới bắt đầu đau bụng .” Hàm ca nhi ủy khuất nói.

Biểu ca đã dạy hắn, con người phải chịu trách nhiệm với sự việc mình làm, nhưng mà sao Tứ tỷ lại không đi thăm biểu ca vậy?

Biểu ca ăn kẹo lạc của tỷ ấy mà đau bụng, rõ ràng Tứ tỷ phải chịu trách nhiệm nha?

Chân Diệu ngơ ngẩn: “Sao lại thế!”

Lão phu nhân cũng sợ hết hồn: “Hàm ca nhi, cháu không được nói lung tung. Sao Ngôn ca nhi ăn kẹo lạc của Tứ tỷ cháu lại đau bụng được chứ?”

“Hàm ca nhi không có nói lung tung đâu ạ.”

Chân Diệu liếc mắt bồn hoa cúc xếp trên bậc thang, chợt tỉnh ngộ: “Hàm ca nhi, có phải hôm nay Tưởng biểu ca ăn cua không?”

Hàm ca nhi có chút ngỡ ngàng: “Đệ không biết. Không phải nói hôm nay Thần biểu ca và đại ca cùng bạn học đến Quốc Tử Giám thưởng cúc sao? Cũng không dẫn Hàm ca nhi theo nữa.”

Sắc mặt Chân Diệu thay đổi, nhìn về phía Lão phu nhân: “Tổ mẫu. Chắc chắn Tưởng biểu ca đã ăn cua rồi, vì nếu như lại ăn thêm lạc, hoặc các loại hoa quả như hồng hay lê, thì sẽ bị tiêu chảy.”

Lão phu nhân nói một câu: “Trước đó không lâu Đại bá nương của cháu còn đưa sang vài quả lựu, ta còn chưa kịp gọi cháu đến ăn. Chắc hẳn cũng đã đưa qua chỗ Ngôn ca nhi rồi. Ăn lựu không sao chứ?”

Chân Diệu vuốt vuốt trán.

Tưởng biểu ca à, rốt cuộc huynh xui xẻo đến mức nào vậy!

“Nếu Ngôn ca nhi đau bụng thì suy cho cùng cũng không thoát khỏi liên quan với kẹo lạc. Tứ nha đầu, về tình về lý cháu đều phải đi qua xem một chút đi.” Lão phu nhân lên tiếng.

Ngôn ca nhi là con cháu Tưởng gia Nam Hoài coi trọng, Tưởng thị coi đứa cháu trai này như tròng mắt của mình, nếu biết vì kẹo lạc của Tứ nha đầu mà hại hắn bị đau bụng, giữa hai người lại có khúc mắc cũng không tốt.

Bá phủ này sớm muộn gì cũng là của vợ chồng lão Đại.

Lão phu nhân càng ngày càng yêu thương Chân Diệu nên không khỏi nghĩ nhiều hơn vì nàng một chút.

Chân Diệu cũng rất bình tĩnh: “Vâng thưa tổ mẫu. Hàm ca nhi, đệ sang đó trước xem đại phu đến chưa, tỷ đi nấu chút trà gừng mang qua.”

Chờ nấu trà gừng xong, Chân Diệu dẫn Thanh Cáp đi qua.

Đại phu đã kê xong đơn thuốc, lúc này đang muốn đi về.

Chân Diệu hỏi ra thì quả thật bệnh trạng như nàng nghĩ.

Xách theo ấm nước nóng vào trong, nhìn người dựa nghiêng trên giường, Chân Diệu cúi cúi chào: “Tưởng biểu ca.”

Tưởng Thần cố lấy dũng khí nhìn Chân Diệu một cái.

Mất mặt như vậy thì hắn thà không gặp!

“Làm phiền Tứ biểu muội tới đây rồi.”

Chân Diệu lấy chén ra đổ đầy trà rồi đưa cho hắn: “Tưởng biểu ca, chờ sắc thuốc còn phải mất một lúc nữa, huynh uống chén trà gừng trước đi, bụng sẽ bớt đau hơn.”

Ngón tay trắng ngần mịn màng hơn sứ nâng một chén sứ trắng bình thường.

Tưởng Thần nhìn chén trà, chậm chạp không nhận lấy.

“Tưởng biểu ca?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 04.12.2016, 19:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 108: Cái nhìn thoáng kinh hồng

Tưởng Thần gắng gượng nở một nụ cười ôn hòa, nhận lấy chén trà: “Biểu muội vất vả rồi.”

Chân Diệu lắc đầu: “Là do muội sơ sót. Hôm nay là trùng dương, các huynh khó tránh khỏi việc thưởng cúc ăn cua. Chỉ là hôm nay Hàm ca nhi ăn cơm ở Ninh Thọ Đường, tổ mẫu lớn tuổi không ăn cua được, sợ Hàm ca nhi còn nhỏ yếu sức nên không dám để đệ ấy ăn, còn muội lại ăn không hết cua, nên lúc này mới làm kẹo lạc cho đệ ấy. Nếu muội biết Tưởng biểu ca sẽ ăn kẹo lạc thì đã dặn dò Hàm ca nhi chuyển cáo cho huynh sớm rồi.”

Nàng nói một hồi lại khiến Tưởng Thần đỏ cả tai.

Thầm nghĩ: Biểu muội à, muội thực sự đang an ủi sao? Không phải là đang chọc dao vào tim người ta chứ?

Không nên vạch rõ chuyện hắn tranh kẹo lạc của một đứa bé ra mà.

Lại nghe Chân Diệu chần chờ hỏi: “Thì ra Biểu ca cũng thích ăn kẹo lạc à?”

Trên mặt Tưởng Thần nở nụ cười ôn hòa, nhưng trong lòng lại thầm rơi lệ.

Hắn tin chắc, chắc chắn là nàng đang chọc dao!

Hắn thích ăn kẹo lạc lúc nào chứ, hắn cũng không phải trẻ con.

Có điều là vì, kẹo lạc này do biểu muội làm thôi. . . . . .

Tưởng Thần kiên trì nói: “Từ nhỏ đến lớn ta vẫn luôn thích ăn kẹo lạc, khiến biểu muội chê cười rồi.”

“Khi còn bé muội cũng rất thích ăn, nhưng mà sau khi lớn rồi thì không thích nữa.” Nói đến đồ ăn, Chân Diệu nổi tính nhiều chuyện.

Tưởng Thần đột nhiên ho khan hai tiếng.

“Biểu ca uống một chút.” Chân Diệu cầm khăn, theo bản năng muốn giúp hắn lau trà gừng bị đổ, thế nhưng vẫn thôi.

Quan hệ của bọn họ phức tạp như vậy, vẫn không nên làm chuyện khiến người ta hiểu lầm thì tốt hơn.

A, rốt cuộc bọn họ có quan hệ gì phức tạp vậy?

Chân Diệu buồn rầu đến mức muốn giật tóc.

Ngũ muội ơi, tại sao lại phải nói cho nàng biết cái chuyện phức tạp như thế chứ!

Tưởng Thần đợi cả buổi, thấy Chân Diệu nắm khăn bất động, yên lặng rút ra một chiếc khăn vuông để lau.

“Nếu Biểu ca cũng thích thức ăn ngon, nhân tiện muội nhắc nhở huynh mấy câu.  Thức ăn này cũng phải chú trọng rất nhiều đấy nhé. Đặc biệt là cua, lại càng có nhiều thứ không được ăn cùng với nó. . . . . .”

Chân Diệu kiên nhẫn kể ra từng món ăn không thể ăn chung với cua, Tưởng Thần âm thầm lặng lẽ co rút khóe miệng.

Hắn cảm thấy cả đời này cũng không muốn ăn cua nữa rồi!

“Biểu ca nhớ kỹ chưa?” Chân Diệu nói xong thì nhìn qua Tưởng Thần hỏi.

“Ừ.”

Chân Diệu đứng lên: “Vậy muội về trước. Biểu ca nghỉ ngơi cho tốt, dù không uống thuốc đại phu kê thì ngày mai cũng gần khỏe rồi.”

Tưởng Thần cố gắng đứng dậy.

Chân Diệu vội xua tay: “Không cần, không cần. Thân thể Biểu ca còn yếu, nhanh nằm xuống đi.”

Nàng để trà gừng xuống, dẫn theo Thanh Cáp hùng hùng hổ hổ mà đi.

Tưởng Thần cảm thấy nội thương nghiêm trọng, nằm trên giường nửa ngày không nhúc nhích.

Nhìn cái bình nước nóng xinh xắn kia lại cười khổ.

Có lẽ thứ hắn nên bỏ không phải là cua, mà là kẹo lạc (*).

(*) ý Tưởng Thần lúc này chính là nên từ bỏ thức ăn của Chân Diệu chứ không phải từ bỏ cái khác mà tiếp tục ăn những thức ăn nàng làm, ý chỉ nên từ bỏ tham luyến những gì thuộc về nàng, cũng là từ bỏ tình cảm với Chân Diệu.

Không phải là của mình, thì cuối cùng cũng không phải của mình, nếu cưỡng cầu sẽ gặp phải báo ứng .

Nhưng hắn đã rất nỗ lực, nhưng vẫn cảm thấy thật khó khăn thì làm sao đây?

Còn Chân Diệu lúc này cũng đang nhìn thiệp mời tinh xảo trong tay mà cảm thấy vô cùng khó khăn.

Sao nàng lại quên mất chuyện Quận chúa Sơ Hà đã nhắc tới việc muốn nàng tham gia tiệc sinh nhật khi còn ở trong cung chứ.

Cứ nghĩ tới hôm đó rất có thể sẽ đụng phải vị Công chúa điêu ngoa kia, Chân Diệu lại có loại xúc động muốn trốn trong nhà không ra.

Tuy nói Chiêu Phong Đế đã cấm túc Công chúa Phương Nhu , nhưng dựa vào trình độ mà nàng ta được sủng ái, thì có rất nhiều khả năng được thả ra sớm .

Nhưng Quận chúa Sơ Hà đã mời, cuối cùng cũng không tiện từ chối.

Chân Diệu chỉ đắn đo một chút, sau đó cất thiệp mời đi.

Nếu không từ chối được,  thì vẫn nên giữ vững tinh thần vậy.

Ngày hôm sau, lúc tất cả các phòng tới  thỉnh an, ngược lại không thấy Tưởng thị nhắc tới chuyện của Tưởng Thần, nhưng trái ngược là Ôn thị chờ những người khác cáo lui mà nán lại, kéo Lão phu nhân nói chuyện một lúc lâu.

Dù Chân Diệu cảm thấy tò mò, nhưng cũng không hỏi nhiều.

Hoàn thành xong những chuyện phải làm theo quy tắc, nàng tự mình xuống bếp làm mấy món điểm tâm nhỏ, sau đó sai nha hoàn đưa một phần cho tất cả các phòng, rồi mang một phần qua chỗ Ôn thị.

Từ sau khi Chân Nghiên lấy chồng, Chân Diệu còn chăm đến Hòa Phong Uyển hơn trước. Ôn thị cũng không bất ngờ, bảo nàng ngồi xuống rồi bà lau mồ hôi cho nàng: “Một cô nương như con cứ xuống bếp làm gì chứ? Làm tay thô ráp hết thì làm sao đây? Mà bây giờ trời đang rét, vừa xuống bếp nóng, đi ra ngoài gió thổi qua, lại ốm thì làm sao?”

Chân Diệu dở khóc dở cười: “Mẹ à, mẹ lại mắng con rồi, con gái ăn không nổi mất.”

Lúc này Ôn thị mới ngừng nói, tự mình dọn ra điểm tâm nàng mang đến.

Mẹ con hai người lẳng lặng uống trà ăn điểm tâm.

“Không biết Nhị tỷ của con ở Phủ Thị Lang sống thế nào.”

“Mẹ yên tâm đi, Nhị tỷ tài giỏi như vậy, chắc chắn sống rất tốt.”

Ôn thị gật đầu, không nhịn được mà nói: “Trước đó vài ngày có người hỏi thăm Tam biểu tỷ của con, hôm nay mẹ tìm Lão phu nhân chính vì nói chuyện này.”

Chân Diệu bật cười: “Mẹ, mẹ không chờ còn lấy chồng rồi nhờ cậy La thế tử à?”

Ôn thị mắng nàng một tiếng: “Không phải còn phải đợi đến sang năm con mới lấy chồng à? Biểu tỷ của con cùng sắp mười bảy rồi, đâu thể kéo dài được nữa, đương nhiên phải càng sớm càng tốt.”

Chân Diệu rót một chèn trà cho Ôn thị: “Mẹ à, bản thân con ngược lại lại cảm thấy nếu Tam biểu tỷ đã qua tuổi, thì cũng không nên quá vội. Không bằng cứ tìm hiểu cho rõ ràng, kiên nhẫn tìm một cuộc hôn nhân mới tốt.”

“Việc này còn cần con nói sao! Cho nên mẹ mới tìm tổ mẫu con nói chuyện mấy lần đây.”

“A, là nhà ai cầu hôn biểu tỷ thế ạ?”

“Một cô nương như con ít nghe ngóng mấy chuyện này đi.”

Chân Diệu bất đắc dĩ: “Mẹ, chẳng lẽ không phải mẹ nói đến đề tài này trước sao?”

Ôn thị tự cảm thấy đuối lý, cũng không có gì khó nói với đứa con gái duy nhất còn ở cạnh mình, thế nên nói ra tình hình.

Chân Diệu nghe xong không ngừng cau mày.

“Sao thế? Có gì không ổn à?” Ôn thị hỏi.

Chân Diệu nói ra trực giác của mình: “Mẹ, nếu người mai mối là Ngũ thái thái phủ Trường Khánh Bá, đáng lẽ ra phải là chuyện tốt mà? Vì Lão phu nhân Trường Khánh Bá và tổ mẫu là tỷ muội. Thế thì sao còn muốn ngài tìm tổ mẫu nói chuyện nhiều lần như vậy? Con thấy tổ mẫu đích thị có rất nhiều băn khoăn.”

Ôn thị do dự một chút nói: “Lẽ ra không nên nói cùng con chuyện này… năm xưa tổ mẫu con và Lão phu nhân Trường Khánh Bá dường như xảy ra chuyện xích mích, có thể là vì nguyên nhân này?”

Chân Diệu lắc đầu: “Tổ mẫu không tội gì ngăn cản nhân duyên của biểu tỷ chỉ vì chuyện cũ . Vả lại, nếu nói tổ mẫu và Lão phu nhân Trường Khánh Bá thật sự không hợp nhau, thì làm sao lại cho hậu bối giao hảo được. Cũng không thể nói vì hai vị lão nhân gia đều sĩ diện, ai cũng không muốn cúi đầu trước, nên hiện giờ mới ít qua lại.”

Giao tình giữ Nhị cô nương Chân Nghiên và Đào Uyển của phủ Trường Khánh Bá  rõ ràng rất tốt .

Khi còn bé, Chân Nghiên còn từng đến ở phủ Trường Khánh Bá.

Nghe Chân Diệu nói như thế, Ôn thị cũng tỉnh ngộ cảm thấy được: “Chẳng lẽ cuộc hôn sự này thật sự có gì đó không ổn?”

Rốt cuộc có phần không hài lòng.

“Hôm đó biểu tỷ chỉ lộ mặt một lát, thế nhưng Ngũ thái thái phủ Trường Khánh Bá đã nhắc chuyện mai mối, mà lại làm mai cho cháu trai nhà mẹ đẻ ở vùng khác, dù sao nghe thế cũng khiến người ta thấp thỏm lo lắng. Mẹ, ngày mai con tham gia thọ yến của Quận chúa, nếu gặp được Uyển tỷ tỷ thì hỏi thăm tỷ ấy một chút được không?”

Ôn thị gật đầu: “Cũng tốt, có điều nếu Đào Uyển biết chuyện, tổ mẫu con hẳn cũng sẽ nhận được tin tức bên phủ Trường Khánh Bá.”

Nói xong lại nắm lấy tay Chân Diệu: “Diệu Nhi, bất luận thế nào con cũng phải để tâm nhiều hơn một chút. Nhà ngoại tổ của con đã bấp bênh, nếu mẹ không tìm được một mối hôn sự tốt cho Nhã Hàm, thậm chí không xem xét kỹ một cái mà đẩy con bé vào hố lửa thì thật sự mẹ không còn mặt mũi nào đi gặp ngoại tổ mẫu của con nữa.”

“Mẹ, con sẽ hỏi thăm cẩn thận mà.” Chân Diệu an ủi kéo cánh tay Ôn thị.

Ngày hôm sau, Chân Diệu ăn mặc chỉnh  tề, dẫn theo A Loan và Thanh Cáp cùng đến phủ Vĩnh Vương.

Trước cửa phủ Vĩnh Vương đã có rất nhiều xe ngựa dừng chân, phần lớn đều khéo léo tinh xảo, một đám tiểu nương tử trang phục hoa lệ búi tóc duyên dáng bước xuống xe ngựa, nha hoàn dìu các nàng cũng xinh đẹp mềm mại.

Xe ngựa chở Chân Diệu dừng lại, Thanh Cáp nhảy xuống trước, mà vì khổ người lớn nên phát ra tiếng vang thùng một cái.

Chân Diệu bất đắc dĩ xoa xoa trán, quả nhiên nghe được thấy tiếng chê cười liên tiếp vang lên.

Nam tử mặc áo tím cách đó không xa cười nhẹ một tiếng: “Ha ha. Đây nha hoàn nhà ai thế, thật thô lỗ!”

Thanh niên mặc áo chuyết kinh màu xanh đen im lặng quay đầu lại.

Một thanh niên khác mày rậm mắt to mặc quần áo đỏ thẫm, thoạt nhìn có vẻ rất quen thân với nam tử áo tím: “Lục hoàng tử, ta thấy đích thị là diện mạo cô nương nhà kia không được đẹp lắm, nên mới chọn nha hoàn như vậy để tránh bị so sánh.”

Lục hoàng tử liếc nhìn thân xe, không ngờ phía trên là dấu hiệu phủ Kiến An Bá, hắn tự tiếu phi tiếu nhìn thanh niên mặc áo xanh đen: “La vệ trưởng, ngươi cảm thấy thế nào?”

La Thiên Trình thản nhiên cười cười: “Cô nương nhà kia hẳn vô cùng xinh đẹp.”

Lúc nói lời này, hắn cũng không biết mình có tâm tình gì.

Có lẽ bản thân mình không cách nào loại bỏ khúc mắc trong lòng, nhưng ít ra từ đêm hôm đó, hắn muốn thử tận lực nhìn nàng một cách khách quan.

“Ta cũng cảm thấy như vậy.” Lục hoàng tử giống như vô ý nói.

Trong lòng La Thiên Trình bỗng nhiên đánh thót một cái, giương mắt nhìn về phía Lục hoàng tử.

Thấy hắn vẫn giống như ngày thường, dáng cười phong lưu không bị trói buộc, nên lại cảm thấy mình quá nhạy cảm.

“Ta không tin đâu ——” Nam tử áo đỏ thẫm ồn ào, lại bỗng nhiên ngưng miệng.

Chỉ thấy ở chỗ tập trung tầm mắt của ba người, màn kiệu dần được vén lên, đầu tiên là giày thêu gấm hồng phấn đặt xuống đất, tiếp theo hiện ra bóng dáng màu vàng nhạt hết sức nhỏ nhắn thướt tha.

“Quả nhiên là mỹ nhân.” Nam tử áo đỏ thẫm há miệng, nhìn chằm chằm vào bóng dáng màu vàng nhạt kia, rồi lại cảm thấy có gì đó không đúng.

Nàng kia hơi rướn người, duỗi bàn tay trắng thuần như ngọc về phía cửa xe: “Cô nương, xuống xe đi ạ.”

Đám cô nương nha hoàn đến trước ngược lại không thấy kinh ngạc, mỗi ngày càng nàng đều tiếp xúc với quần áo, đồ trang sức. Giày thêu của nữ tử kia vừa đặt xuống đất đã nhìn ra không phải quần áo của quý nữ.

Nam tử áo đỏ thẫm kia hiển nhiên bình thường không hề chú ý những điều này, lúc này cằm đã suýt rớt xuống đất: “Lại, lại chỉ là nha đầu?”

Dường như nghe được giọng nói, A Loan liếc mắt về hướng đó một cái.

Trên mặt nam tử áo đỏ thẫm hiện lên sự kinh diễm.

Có điều với thân phận của hắn, cuối cùng đã gặp được nhiều nữ tử diện mạo xinh đẹp, nên rất nhanh đã khôi phục thái độ, đồng thời lòng hiếu kỳ lại bị khơi gợi.

Có hai nha hoàn trái ngược nhau hoàn toàn như vậy, thì nữ tử trong xe sẽ có bộ dạng gì đây.

Chân Diệu vịn tay A Loan lưu loát xuống xe ngựa, đi về phía chiếc kiệu mềm bên cạnh cửa hông.

Nam tử áo đỏ thẫm tiếc nuối lắc đầu: “Đi nhanh quá, còn không thấy rõ. Chân cô nương này nhất định không nhỏ ——”

Chợt cảm thấy quanh thân lạnh lẽo, nhận được ánh mắt lạnh lùng của La Thiên Trình, cười hắc hắc nói: “La thế tử, đừng có nghiêm túc như vậy chứ.”

Lục hoàng tử lấy tay chống cằm cười cười: “Tiêu thế tử, nếu ngươi không suy nghĩ chân vị hôn thê của La vệ trưởng lớn hay nhỏ, thì chắc La vệ trưởng cũng sẽ không nghiêm túc như vậy đâu.”

Nụ cười của nam tử áo đỏ thẫm cứng đơ trên mặt, ha ha cười gượng nói: “Lục hoàng tử, La thế tử, chúng ta mau vào đi thôi, nếu không Tiểu vương gia lại nhắc.”

Ba người xuống ngựa, đi vào từ cửa hông bên kia.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Tiểu Nghiên, bingo2534, caothetai, ngoung1412, sweetthanks, thienly, yuriashakira
     
Có bài mới 04.12.2016, 19:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 109: Hồ ly trân châu

Edit: Tuyết Y

Beta: sakura

Phủ Vĩnh Vương chiếm diện tích tương đối rộng, Chân Diệu ngồi kiệu mềm khoảng chừng hai khắc chung (*) mới dừng lại.

(*) một khắc chung: 15 phút

Một loạt nha hoàn mặc bỉ giáp nhũ đỏ đứng ở nơi đó, một người trong đó tiến lên nghênh đón chủ tớ Chân Diệu vào trong.

Chân Diệu nhân cơ hội lặng lẽ đánh giá cảnh sắc Vương Phủ.

Vĩnh Vương không hổ nổi tiếng biết hưởng lạc, khắp nơi trong Vương Phủ tinh xảo, mười bước một cảnh, đi giữa nơi này như lạc vào trong tranh.

Chân Diệu cảm giác một đôi mắt của nàng cũng nhìn không đủ.

Nha đầu dẫn đường dẫn các nàng đến một chỗ trong vườn, lại có nha hoàn nghênh tiếp, lên tiếng nói: “Cô nương mời theo nô tỳ.”

Chân Diệu đi theo đến một cái chòi hóng mát, có rất nhiều cô nương tốp năm tốp ba ngồi ở chỗ đó từ lâu.

Thấy Chân Diệu tới đây, có người nâng mắt nhìn một chút rồi thôi, cũng có người quay đầu lại không biết nói gì đó với đồng bạn.

Những tiểu cô nương này đa số đều lạ mặt.

Có lẽ cũng không lạ gì, tiệc sinh nhật của Quận chúa Sơ Hà vốn cũng không tổ chức lớn, cho nên khách mời cũng không khỏi là quý nữ trong đám quý nữ, lấy gia thế của Chân Diệu, trước kia căn bản không có tư cách đến dự.

Chân Diệu lặng lẽ quan sát một vòng, quả nhiên cũng không thấy bóng Đào Uyển của phủ Trường Khánh Bá, sau khi tiếc nuối, lại chọn một chỗ vắng vẻ mà ngồi.

Lại nghe một giọng nói vẫn còn âm điệu trẻ con nói: “Nhị tỷ, sao tiệc sinh nhật của Quận chúa mà con chó con mèo gì đó cũng vào được vậy?”

Chân Diệu nâng mắt nhìn, tiểu cô nương nói chuyện bộ dáng mới mười mấy tuổi, nàng cũng không có ấn tượng gì, nhưng vị Nhị tỷ mà nàng ta gọi thì nàng biết, đó là Nhị cô nương Dương Thanh của phủ Vĩnh Gia Hầu.

Nhìn diện mạo hai người có phần giống nhau, Chân Diệu suy đoán, người nói chuyện hẳn là Ngũ cô nương Dương Liên được tuyển làm thư đồng của Công chúa rồi.

Nói đến thì xem ra vận khí nàng không tệ, vì không thấy bóng dáng Công chúa Phương Nhu đâu.

Chân Diệu không thèm để ý lời nói nhảm của tiểu nha đầu, cười híp mắt cầm chùm nho lên ăn.

Dương Liên thấy Chân Diệu không nhanh không chậm lột vỏ ăn nho, thì dâng lên cảm giác bị khiêu khích, trợn to mắt nhìn nàng chằm chặp.

Chân Diệu xoay người một cái, đổi hướng khác tiếp tục ăn nho.

Dương Liên giận phồng má, vừa định mở miệng đã bị Dương Thanh đè tay lại: “Ngũ muội, nếm thử đi, nho này quả thật rất ngọt.”

“Nhị tỷ, muội không ăn. Muội không giống như mấy người nào đó, kiểu như chưa từng thấy nho ấy. A mà thật ra cũng phải, ai biết lần này làm thế nào trà trộn vào đây được, còn không tranh thủ ăn nhiều uống nhiều một chút, sợ rằng sau này cũng không có cơ hội.” Dương Liên dùng ánh mắt liếc xéo Chân Diệu, lúc này có không ít người đều ngừng trò chuyện nhìn sang.

Chân Diệu đưa lưng về phía Dương Liên, tiếp tục ăn nho.

Cũng không chỉ mặt gọi tên mà, nàng vẫn rất độ lượng nha.

Chân Diệu càng như vậy, Dương Liên càng cảm thấy đối phương đang gây sự với nàng ta, bèn cười lạnh một tiếng, nói với nha hoàn áo trắng đứng bên cạnh: “Đi, đưa rổ nho này cho Chân Tứ cô nương đi.”

Nha hoàn kia hiểu tâm ý chủ tử nhất, nàng xách rổ đến cạnh Chân Diệu, cười nhẹ nhàng phúc thân một lễ: “Chân Tứ cô nương, mời dùng từ từ.”

Cả buổi sau Chân Diệu cũng không quay đầu lại.

Nha hoàn kia giật giật khóe miệng, xách rổ lên vòng đến trước mặt Chân Diệu: “Chân Tứ cô nương, mời dùng từ từ.”

Chân Diệu cầm khăn lau khóe miệng, đánh giá nha hoàn áo trắng một cái, cau mày nói: “A Loan, Thanh Cáp, trừ bọn ngươi ra ta còn mang nha hoàn khác tới à?”

“Bẩm cô nương, không có ạ.” A Loan thản nhiên nói.

“À, vậy thì tốt, ta còn tưởng mình nhớ nhầm chứ.” Chân Diệu nói xong, lại cười híp mắt ăn hết một quả nho.

Không ít người có chút thích thú nhìn, còn có người che miệng mà cười.

Nha hoàn áo trắng đỏ mặt: “Chân Tứ cô nương, là cô nương chúng nô tỳ mời ngài ăn.”

Dương Liên dứt khoát đi tới, đứng ở trước mặt Chân Diệu nhìn từ trên xuống: “Sao? Chân Tứ cô nương không nể mặt ta sao?”

Trong lời nói của Công chúa có rất nhiều oán hận với Chân Tứ, nghe nói lần này bị cấm túc không được tới cũng vì nàng.

Nếu mình xả  giận  thay Công chúa, sau này ở trước mặt Công chúa có thể chèn ép ba người kia rồi.

Dương Liên nghĩ thế, trong lòng có vài phần đắc ý.

Chân Diệu trầm mặt: “Xin lỗi, mẹ ta đã dạy, không thể tùy tiện nhận đồ của người lạ. Sao vậy, không ai dạy cô nương sao?”

“Ngươi đang nói ta không có giáo dưỡng hả?” Dương Liên giận dữ.

Chân Diệu chớp chớp mắti: “Ta không nói vậy nha, cô nương như thế là tự mình hiểu lấy à?”

“Ngươi!” Dương Liên duỗi ngón tay chỉ vào Chân Diệu, vô cùng giận dữ.

Công chúa nói quả không sai, kẻ này đúng là đáng ghét!

“Chân Tứ cô nương, ngươi nói xá muội như vậy có phần hơi quá đáng rồi.” Dương Thanh đi tới.

Chân Diệu miễn cưỡng nhìn nàng ta một cái, nàng đứng lên, bỏ mấy quả nho trong tay vào giỏ: “Dương Nhị cô nương, lệnh muội nhỏ tuổi không hiểu, nhưng ta nghĩ ngươi hẳn là hiểu. Nơi này không phải phủ Vĩnh Gia Hầu, Quận chúa Sơ Hà cũng không chỉ mời  hai vị. Làm sao? Mọi người trong khắp thiên hạ đều phải chiều theo tính tình bốc mùi của muội muội ngươi ư? Xin lỗi, tính tình ta thật sự không tốt như ngươi nghĩ đâu. Một khi kích động, nói không chừng còn làm ra chuyện gì đó đấy.”

Nói xong nàng đập tay lên bàn, đúng lúc đập vào rổ đựng trái cây.

Rầm một tiếng, cái rổ xanh được bện tinh xảo thoáng cái đã bị đập bung ra.

Trong chòi che nắng không một tiếng động.

Ánh mắt Âu Dương Đào vẫn chưa hề lên tiếng bỗng sáng quắc, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chặp vào Chân Diệu.

Chưa từng nghe nói Chân Tứ phủ Kiến An Bá biết võ nha. Sức lực lại còn mạnh như thế!

Biểu tình nhàn nhạt của Huyện chủ Trọng Hỉ ngồi ở xa xa lộ ra vài phần hứng thú.

Chân Diệu âm thầm co rút khóe miệng.

Mẹ nó, thật là đau quá đi mất!

Khuôn mặt Dương Thanh lúc xanh lúc trắng, lại không kích thích người trước mắt nữa.

Nhỡ đâu đối phương nóng lên, tát nàng một cái, trước mặt nhiều người như vậy nàng thật sự chống không nổi người này!

Huống chi hôm nay còn có thanh niên tài tuấn nổi danh trong kinh thành, nếu như truyền ra tin nàng bị đánh hôn mê thì làm sao nàng sống được?

Chân Diệu nhìn vẻ mặt Dương Thanh, cười cười.

Nói trước là chân trần không sợ đi giày rồi mà.

Lúc tiếng xấu của nàng nổi lên thì hôn nhân cũng đã định, chẳng lẽ hôm nay còn phải nén giận, sợ những tiểu nha đầu lúc nào cũng cố giữ hình tượng hoàn mỹ, muốn tìm lang quân như ý các nàng hay sao?

“Ta tới muộn, đã để mọi người đợi lâu.” Quận chúa Sơ Hà xuất hiện, tất cả mọi người đứng lên, bầu không khí an tĩnh có phần quỷ dị rốt cuộc cũng bị phá vỡ.

“Biểu tỷ.” Quận chúa Sơ Hà chào hỏi  Huyện chủ Trọng Hỉ trước, mấy người vây quanh nàng ngồi vào vị trí chủ vị.

Dương Liên do dự một chút.

Nếu tố cáo Chân Diệu thì sợ Quận chúa Sơ Hà cảm thấy mất hứng, còn nếu không tố cáo lại nuốt không trôi cục tức này.

Trong lúc nàng ta đang xoắn xuýt, lại thấy Quận chúa Sơ Hà nhìn về hướng này.

“Quận chúa.” Dương Thanh kéo Dương Liên chào hỏi Quận chúa Sơ Hà.

Quận chúa Sơ Hà khẽ gật đầu, tầm mắt rơi lên người Chân Diệu: “Chân Tứ, ngươi tới muộn nha.”

Lời này vừa dứt, ánh mắt mọi người nhìn về phía Chân Diệu cũng có chút vi diệu.

Đặc biệt là tỷ muội Dương thị, giống như bị người ta tát một bạt tai lên mặt, nóng rát không biết tư vị gì.

Quận chúa là chính chủ hôm nay, lúc này đến ngoại trừ chào hỏi Huyện chủ Trọng Hỉ có thân phận cao nhất, thế nhưng người thứ hai nàng chào hỏi lại chính là Chân Tứ.

Điều này sao có thể!

Mọi người không hẹn mà cùng nghĩ.

Quận chúa Sơ Hà tùy ý đã quen, cũng không để ý người khác nghĩ như thế nào, dứt khoát đi thẳng tới trợn mắt nhìn Chân Diệu, oán giận nói: “Đã nói muốn ngươi đến làm cho ta mấy con hồ ly nhỏ, thế mà giờ này mới đến, là đợi đến ăn à?”

Tuy đang oán trách nhưng trong giọng nói khó giấu vẻ thân thiết.

Ít nhất người ở đây đều phát hiện.

Huyện chủ Trọng Hỉ nhướn mày.

Thật thú vị.

Vị biểu muội này của nàng không phải trước giờ đều không thích Chân Tứ sao?

Hiếm khi gặp phải người có vài phần hứng thú, Huyện chủ Trọng Hỉ thu lại vẻ mặt lười nhác trước sau như một kia, tiện tay ngắt một quả nho cho vào miệng.

Chân Diệu cười nói: “Nho nhà Quận chúa đúng là ăn rất ngon. Ta mang tiểu hồ ly đến rồi, nhưng mà không ăn được.”

Quận chúa Sơ Hà hồ nghi nhìn nàng.

Chân Diệu nhận một cái hộp nhỏ trong tay Thanh Loan đưa tới: “Chúc Quận chúa sinh nhật vui vẻ.”

Không ít người mấp máy môi.

Tặng quà sinh nhật cho Quận chúa lại bị nàng giành trước!

Có điều tặng quà đầu tiên cũng có chỗ không hay của việc tặng đầu tiên.

Ít nhất là ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào món quà này. Nếu quá keo kiệt chẳng phải sẽ khiến người ta nhạo báng à.

Phủ Kiến An Bá không phải gia đình đại phú gì đó nha.

Vừa nghĩ như thế, không ít người lại ôm tâm tư chế giễu.

Quận chúa Sơ Hà lại không nghĩ nhiều như vậy, một lòng một dạ đều chú ý vào tiểu hồ ly.

Lấy bột nặn sao lại không thể ăn chứ?

Nghĩ như vậy, nàng trực tiếp mở hộp nhỏ ra, khi thấy rõ vật bên trong thì có rất nhiều người kinh ngạc hô một tiếng.

“Đáng yêu quá!”

Chỉ thấy trên đáy hộp lót vải nhung đỏ có đặt một con tiểu hồ ly lớn bằng bàn tay, toàn thân trắng muốt như tuyết.

Sở dĩ nói trắng muốt như tuyết là vì tiểu hồ ly này không biết được ghép bằng bao nhiêu hạt trân châu nhỏ, chỉ riêng đôi mắt là hai viên hồng ngọc nho nhỏ.

Loại trân châu này vì quá nhỏ, nên bình thường đều được xỏ làm châu hoa (*), không tính quý giá lắm, nhưng xâu thành một tiểu hồ ly cũng là sáng tạo khéo léo hiếm có.

(*) châu hoa: là hoa văn được tạo thành từ các chuỗi chân trân trên đồng phục hoặc kiểu tóc của phái nữ. Hình minh họa: https://cdn.duitang.com/uploads/blog/201 ... WPePX.jpeg

Đặc biệt là một cặp hồng ngọc được gắn làm mắt kia, không có tiểu cô nương nào nhìn mà có thể kháng cự được.

Ánh mắt Quận chúa Sơ Hà đều dán chặt vào tiểu hồ ly, một lúc lâu sau mới khó khăn rời mắt đi, bĩu môi: “Coi như ngươi vượt qua kiểm tra, nhưng mà chỉ có một con, miễn cưỡng cho qua thôi nha.”

Chân Diệu âm thầm liếc mắt.

Đã nói muội tử tâm khẩu bất nhất (*) không đáng yêu nhất mà.

(*) tâm khẩu bất nhất: miệng nói thế này nhưng trong lòng lại nghĩ ngược lại.

Mắt thấy Quận chúa Sơ Hà muốn cất tiểu hồ ly đi, có tiểu cô nương ngứa ngáy trong lòng từ lâu mở miệng: “Quận chúa, chúng ta có thể xem tiểu hồ ly này nhìn như thế nào không?”

Khuôn mặt Quận chúa Sơ Hà đầy vẻ không tình nguyện: “Có gì đẹp đâu mà.”

Nhỡ đâu người nào động tay động chân, nhìn hỏng thì làm sao bây giờ!

Thế là nàng đóng cái hộp nhỏ lại vang tiếng cộp một cái, nhanh chóng để nha hoàn cất vào.

Trong lòng chúng nữ đều ngứa ngáy, hận không thể cướp tới xem từ đầu đến đuôi rồi cho thêu nương trong nhà theo đó làm ra, nhưng lại không có lá gan như vậy.

Có người lại nhìn Chân Diệu vài cái.

Quận chúa Sơ Hà ho khan hai tiếng.

Mọi người tỉnh ngộ, vội vàng đưa quà của mình lên.

Có điều, đã có con tiểu hồ ly làm bằng trân châu nhỏ ở phía trước, tuy những món quà khác đa số đều quý giá, nhưng về mặt khéo léo thú vị lại không bằng.

Quận chúa Sơ Hà đã thấy quá nhiều thứ tốt, nên chỉ cười nói cảm ơn rồi cất vào.

Sau đó sai bọn nha hoàn bày đồ ăn lên.

Chân Diệu thầm thở phào, ngồi vào khỗ khó thấy nhất bắt đầu ăn.

Đầu bếp phủ Vĩnh Vương  làm thức ăn cũng có vài phần đặc sắc.

Ánh mắt Huyện chủ Trọng Hỉ vẫn như có như không rơi vào người Chân Diệu, thấy nàng không giống những cô nương khác chuyên chú ôn chuyện với bạn cũ hoặc làm quen bạn mới, mà ngược lại chuyên tâm hưởng thụ món ăn ngon, thế là động tâm tư đi tới.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, NTVH, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, chalychanh, ngoung1412, thienly, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 244 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.