Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 

Sủng phi - Cửu Lam

 
Có bài mới 27.11.2016, 19:51
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 134. Đại duyệt tấu chương.

Editor: Linh

Dạo gần đây trời dần nóng hơn, Phùng Liên Dung tuy có Tôn Tú chia sẻ đại bộ phận sự vụ, nhưng cũng không phải đặc biệt rảnh rỗi, chỉ là nàng cũng không thích mấy việc này, liền giao cho Bảo Lan Châu Lan để ý.

Hiện thời hai người này cũng là lão cung nhân, nàng rất yên tâm, hôm đó sau khi phân phó phòng bếp vài câu liền về phòng nghỉ tạm.

Do cung Khôn Ninh không ngừng được đưa băng đến nên cũng không nóng bức, ngược lại như mùa xuân, nàng vừa nằm xuống liền ngủ đến chiều, ngáp dài đứng lên, liền nghe được bên ngoài vang lên tiếng đánh bàn tính lạch cạch, còn có thanh âm của Chung ma ma: "Công chúa, mau dừng thôi, lát nữa nương nương nhìn thấy..."

Đang nói thì Phùng Liên Dung đã đi ra, khoác một chiếc áo rộng màu vàng thêu hoa ngọc lan đỏ, tóc cũng không lược, ánh mắt tỉnh táo, miệng nói: "Huy Nghiên, con lại nghịch cái này rồi?"

Triệu Huy Nghiên cười hì hì: "Con tính rõ ràng, giúp mẫu hậu đỡ bận không phải là tốt hơn sao ạ, có có thể tính là nghịch ngợm chứ?"

Nàng hiện ngũ quan đã nảy nở, tập hợp tất cả ưu điểm của phụ mẫu, không chỗ nào không đẹp, hôm nay mặc một bộ áo cánh mỏng màu xanh nhạt, tóc lược hình nụ hoa, xinh đẹp đáng yêu, dù có không nghe lời, Phùng Liên Dung thấy nàng cũng yêu thương vô cùng, dù sao cũng chỉ có mỗi nữ nhi này.

Cũng vì như vậy, địa vị của Triệu Huy Nghiên trong cung rất cao, Triệu Hữu Đường cũng dung túng nàng, dù là Trưởng công chúa Vĩnh Gia không thích Phùng Liên Dung, nhưng nàng không có nữ nhi, nhìn thấy Triệu Huy Nghiên cũng sủng nàng, thường xuyên đưa đồ cho tiểu cô nương dùng vào cung.

Hiện thời Triệu Huy Nghiên có cũng chẳng ít hơn Phùng Liên Dung.

Phùng Liên Dung đi đến bên cạnh nàng, nghiêm mặt nói: "Ta đã nói rồi, cô nương gia không nên học cái này, dù là sau này con có xuất giá cũng sẽ có người khác làm cho, nào cần dùng tới..."

"Như vậy sao được, biết đâu những người đó có lệ ta, bắt nạt ta xem không hiểu, trộm tiền của ta thì sao?" Triệu Huy Nghiên bắt lấy tay áo nàng lắc lắc, "Để nữ nhi học chút thôi được không, xem nữ nhi thông minh biết bao, vô sự tự thông, Bảo Lan Châu Lan đều nói ta học rất nhanh đấy."

Phùng Liên Dung chọc trán nàng một cái: "Cầm kỳ thư họa con không thích, chỉ thích mấy cái linh tinh, có điều con muốn cũng được, phụ hoàng con cũng dạy con bắt cung luôn rồi. Nếu ta không cho phép, con lại nói chỉ phụ hoàng con tốt."

Triệu Huy Nghiên nhanh chóng nói: "Làm sao có thể chứ, mẫu hậu là tốt nhất, con học cái này cũng là vì thấy mẫu hậu mệt nhọc." Nàng kêu Phùng Liên Dung ngồi xuống, chỉ vào sổ sách nhất nhất nói cho nàng nghe.

Phùng Liên Dung thấy nàng vẻ mặt thành thật, lại rất vui vẻ, tuy rằng nữ nhi của nàng được nhận tất cả sủng ái, tính tình cũng có chút kiêu căng nhưng làm việc có nề nếp, cung nhân bên người cũng dạy được dễ bảo, tuổi còn nhỏ đã biết học quản gia, cũng có ý nghĩ của riêng mình, đó là ít có.

Nàng đưa tay vỗ vỗ tay Triệu Huy Nghiên, cười nói: "Được rồi, ta biết con có khả năng, có điều sổ sách sau này hãy nói, giờ vi nương phải đi Càn Thanh cung đã."

Triệu Huy Nghiên biết nàng là muốn đi xem phụ thân, cũng không quấn quít muốn đi theo, nhu thuận gật đầu.

Phùng Liên Dung để Châu Lan chải đầu, lại sai người đi phòng ăn một chuyến rồi mới đi về phía Càn Thanh cung.

Triệu Hữu Đường nghe nói nàng đến, trên mặt liền lộ ra ý cười, đặt bút nói: "Sao lại đột nhiên đến đây vậy, thời tiết như này nàng không thích nhất là ra cửa mà."

"Còn không phải nghe nói Hoàng thượng có chút ho khan." Phùng Liên Dung nhận lấy hộp đựng thức ăn từ trong tay tiểu hoàng môn, từ bên trong lấy ra một chén canh, "Mới kêu phòng bếp làm canh phổi heo hầm tuyết lê Tứ Xuyên, tuy rằng Hoàng thượng uống thuốc, nhưng cái này dù sao cũng uống ngon hơn thuốc, còn có hiệu quả nữa."

Nàng đặt chén đến trước mặt Triệu Hữu Đường: "Không lạnh cũng không nóng, vừa ăn."

Triệu Hữu Đường lại không động: "Không thấy Trẫm đang bận à?"

Phùng Liên Dung liếc trắng mắt, rõ ràng vừa rồi đặt bút xuống,  giờ lại cầm lên, nàng hé miệng cười, cầm lấy thìa bạc múc một muỗng đưa đến bên miệng hắn, "Hoàng thượng bận rộn như vậy, vẫn là thiếp thân đút là được rồi."

Triệu Hữu Đường nghiêm túc ăn hết.

Phùng Liên Dung rất nhanh liền đút hết, gọi người bưng đồ xuống, lại đưa khăn cho Triệu Hữu Đường lau miệng: "Ta không quấy rầy Hoàng thượng nữa, hôm nay trời nóng, Hoàng thượng nên nghỉ ngơi nhiều. Những tấu chương này hôm nay xem không hết cũng không sao, còn có ngày mai mà."

Nàng dặn dò mấy câu liền muốn , Triệu Hữu Đường lại kéo nàng lại, cũng không để ý bên cạnh có Hoàng môn hay không, đã ôm nàng đặt ở trên chân mình.

Nàng hôm nay trang điểm thanh nhã, nhìn như cành ngọc lan, không nói chén cah kia, dù chỉ nhìn thấy nàng thôi cũng đã cảm thấy bớt nóng, cho nên nàng nếu đi, hôm nay lại nóng lên, hắn ngược lại không bỏ được.

Phùng Liên Dung mặt đỏ lên, phu thê già, hắn còn luôn như vậy, may mắn hoàng môn cung nhân kia đều thức thời cúi đầu, di chuyển đi xa hơn chút.

Triệu Hữu Đường ngửi thấy mùi trên người nàng, thân mình không tự chủ được có phản ứng, Phùng Liên Dung cảm giác được, càng thấy nóng hơn, dù sao đây là thư phòng Càn Thanh cung, không giống nơi khác.

Triệu Hữu Đường cũng biết, hít sâu mấy hơi, muốn nhịn xuống.

Phùng Liên Dung nói: "Lúc ta đi, Huy Nghiên đang tính sổ sách cho thiếp đấy, có thể thấy được chọn đồ vật đoán tương lai cũng rất chuẩn, nàng lúc ấy không phải cầm bàn tính sao, nếu là nam nhi nhà bình thường, cũng đủ làm tiên sinh phòng thu chi.

Triệu Hữu Đường cười rộ lên: "Nàng là giống Trẫm, cực kì thông minh."

Phùng Liên Dung bĩu môi: "Sao nói đến thông minh Hoàng thượng đều nói ai cũng giống ngài vậy?"

Nàng không phục.

"Chẳng lẽ lại giống nàng?" Triệu Hữu Đường cúi đầu hôn lên tai trái nàng, bên trên là đôi khuyên tai ngọc trắng như tuyết, hơi có ý lạnh, "Nếu nói đến giống nàng, cũng chỉ có Thừa Diễn."

Phùng Liên Dung ngay lập tức liền nói: "Hắn lại không ngu ngốc!"

Triệu Hữu Đường phì cười.

Phùng Liên Dung nói xong mới biết được mình nói sai rồi, gì mà không ngu ngốc, sao chính mình lại thừa nhận chính mình ngốc chứ?

"Còn nói không ngốc." Triệu Hữu Đường hơi hơi thở dài, "Đời này của nàng cứ như vậy, nhưng là đừng không thấy thỏa mãn, thiên hạ này người ngốc như nàng, vận mạng tốt như vậy có mấy người?"

Phùng Liên Dung hừ một tiếng, cọ quậy muốn xuống dưới: "Dù sao Thừa Diễn dù có giống ta cũng không ngốc."

Triệu Hữu Đường giữ lấy eo nàng không cho nàng động: "Thừa Diễn là đứa nhỏ tùy tiện, không có tâm cơ, Trẫm cũng không phải không thích, nàng đột nhiên tức giận cái gì, ngồi yên."

"Ngồi làm gì?" Phùng Liên Dung nói, "Không phải là Hoàng thượng đang bận sao?"

"Đúng là bận, nàng xem nhiều tấu chương như vậy."

Trên án thư một chồng thật cao, Phùng Liên Dung đếm đếm ít nhất có hơn một trăm cuốn, nàng lầm bầm nói: "Những đại thần này sao ngày nào cũng có nhiều việc vậy."

"Nàng xem không phải sẽ biết sao?"

Phùng Liên Dung ngẩn ra: "Thiếp thân xem?"

"Xem hết đi." Triệu Hữu Đường cầm một cái đưa nàng, "Vừa vặn Trẫm mệt mỏi."

Phùng Liên Dung lại có chút giật mình, dù sao trong cung sớm có quy định hậu cung không được can thiệp triều chính đại sự, dù là Hoàng hậu cho tới bây giờ cũng sẽ không đi xem tấu chương, trừ khi là Hoàng đế tuổi nhỏ, như vậy không thể không nề hà. Có lẽ Hoàng thái hậu là mẫu thân của Hoàng đế có thể xem, nhưng người bên cạnh thì giống như không được.

Đương nhiên, nàng chỉ biết có như vậy.

Nhìn nàng do do dự dự không đưa tay, Triệu Hữu Đường: "Vừa mới nói quan tâm Trẫm, giờ bảo nàng xem nàng lại không chịu, hay là sợ mệt?"

"Làm sao có thể, chính là..."

"Được rồi, bớt nói nhảm đi." Triệu Hữu Đường nhét một quyển tấu chương cho nàng.

Phùng Liên Dung chỉ phải đánh bạo xem, kết quả lại cười hì hì, hình như là nhìn thấy việc gì hay: "Trương đại nhân này sao lại giống nữ nhân vậy, dù Tưởng đại nhân có nạp nhiều mấy phòng tiểu thiếp thì dính dáng gì đến hắn, thế nhưng nói Tưởng đại nhân không thể làm Tri phủ."

Triệu Hữu Đường cũng cười nói: "Đúng vậy, Trẫm cũng cảm thấy bọn họ giống nữ nhân."

Do giữa quan viên không hòa hợp, không có biện pháp khác, chỉ lấy chút chuyện nhỏ thành chuyện lớn làm văn, cũng là chê hắn không đủ bận, mỗi lần nhìn đến mấy cái này, hắn cũng rất bực mình.

"Đổi một quyển khác." Triệu Hữu Đường nói.

Phùng Liên Dung hỏi: "Vậy cái vừa rồi Hoàng thượng tính xử trí như thế nào?"

"Tự nhiên là không để ý tới, còn có thể như thế nào, chẳng lẽ Trẫm còn phải không cho Tưởng đại nhân làm thiếp chắc?" Triệu Hữu Đường thầm nghĩ, chuyện này mắc mớ gì tới hắn chứ!

Phùng Liên Dung liền với lấy cái khác, lần này xem xong cũng thở dài: "Lại là thỉnh cầu phát lương thực giúp nạn thiên tai, Hồ Châu bị hạn hán."

Triệu Hữu Đường liền cầm bút, tay vòng ra từ sau lưng nàng, ở trên phê một hàng chữ, Phùng Liên Dung thấy là ý chấp thuận, lại ẩn ẩn có chút lo âu.

Mấy năm nay không phải mưa thuận gió hòa, không biết quốc khố có đầy không, có điều Phùng Mạnh An quản thu thập thuế,  trên đất làm cố gắng hơn, ngăn chặn những vương công quý tộc kia, cô vũ nông dân, cũng phân phát nhiều đồng ruộng cho nông dân, xem ra tiến triển thuận lợi, bằng không Triệu Hữu Đường cũng sẽ không không chút do dự như vậy.

Phùng Liên Dung lại tiếp tục xem tiếp, quyển này lại là khuyên Triệu Hữu Đường mở rộng hậu cung, kéo dài con nối dòng, trái tim nàng nhảy bình bịch, không biết nên nói thế nào, thầm nghĩ, những người này quản thật sự rộng, Hoàng thượng muốn tuyển tú tự nhiên sẽ tuyển, cần bọn họ lắm miệng cái gì.

Trong lòng nàng tất nhiên là không thích.

Triệu Hữu Đường thấy nàng không nói gì liền nhận lấy nhìn lướt qua, khóe miệng hơi nhếch lên: "Lại nói, đúng là rất lâu rồi chưa tuyển tú."

Phùng Liên Dung rầu rĩ nói: "Hoàng thượng nếu muốn, thiếp thân sẽ thu xếp."

Triệu Hữu Đường ừ một tiếng: "Vậy nhiều chọn chút mỹ nhân."

Phùng Lên Dung ngực càng thêm buồn bực: "Thiên hạ mỹ nhân nhất định không phải ít, Hoàng thượng nếu muốn, muốn cả trăm cũng dễ dàng."

Triệu Hữu Đường nghiêng đầu nhìn sắc mặt nàng, càng thêm muốn cười, từ lần chuyện về Tô Cầm, hắn liền biết rõ tâm tư nàng, mặc dù tâm nhãn nhỏ, nhưng hắn lại cũng không thấy phản cảm.

Chỉ những năm này nàng vẫn giống vậy, không có tiến bộ, giấu cũng giấu không được, nhưng muốn nàng nói không chịu nàng lại tuyệt không nói.

Triệu Hữu Đường từ chối cho ý kiến, đặt tấu chương này sang một bên.

Phùng Liên Dung đương nhiên cũng sẽ không chủ động nhắc lại.

Không khí lúc này có chút tế nhị, bên ngoài tiểu hoàng môn bẩm báo nói: "Thái tử điện hạ đến đây."

Phùng Liên Dung vội vàng nhảy xuống khỏi chân hắn.

Triệu Hữu Đường mày khẽ nhíu một cái.

Hắn thông minh như vậy nào có thể không nhìn ra ý đồ của Triệu Thừa Dục, đứa nhỏ này lớn, nghĩ đến cũng nhiều, liền có chút sốt ruột, một lòng muốn bảo trụ vị trí Thái tử.

Nhưng rõ ràng hai đứa nhỏ khác cũng không biểu hiện ra muốn giành, huống chi hắn đối bọn họ cũng đối xử bình đẳng.

Như vậy, Triệu Thừa Dục làm như vậy lại để làm cái gì?

Triệu Hữu Đường nói: "Gọi hắn tiến vào."

Khi Triệu Thừa Dục bước vào thư phòng liền nhìn thấy Phùng Liên Dung đã ở, hắn hơi giật mình, mới tiến lên hành lễ nói: "Bái kiến phụ hoàng, mẫu hậu."

Triệu Hữu Đường hỏi: "Thời tiết nóng như vậy, ngươi không ở trong cung nghỉ hè?"

Triệu Thừa Dục không có lập tức nói.

Hắn gần nhất thường tới nơi này, tự nhiên cũng có mục đích của hắn, là vì lấy lòng Triệu Hữu Đường, cùng hắn bồi dưỡng tình cảm phụ tử, nhưng Phùng Liên Dung ở đây hắn bỗng lại có chút chột dạ, sắc mặt liền không được tự nhiên.

Lại nói vẫn là do hắn còn nhỏ, thế nào cũng không có lão luyện như người lớn.

Hắn đối mặt hai người ca ca đệ đệ là có lòng phòng bị, đối mặt Phùng Liên Dung cũng giống vậy.

Phùng Liên Dung thấy thế liền cười nói: "Ta cũng không quấy rầy hai cha con nói chuyện nữa." Nàng liền muốn đi.

"Không cần, nàng ngồi đi." Triệu Hữu Đường hai mắt hơi híp, hắn đã nhìn ra đứa con này đối Phùng Liên Dung vẫn là xa lạ, đến cùng không phải nàng sinh, chẳng sợ qua mấy năm cảm tình vẫn không có bao nhiêu tiến triển.

Bằng không đổi lại Triệu Thừa Diễn, Triệu Thừa Mô, há có thể sẽ như vậy, nói chuyện còn phải tránh Phùng Liên Dung.

Hắn liền không tự chủ được nghĩ đến hắn cùng Hoàng thái hậu.

Thật ra hắn vẫn là Hoàng thái hậu nuôi lớn, như vậy thì như thế nào, hai người mãi mãi cũng sẽ không giống mẫu tử chân chính, hắn đối Hoàng thái hậu cũng chỉ là tẫn hiếu đạo cơ bản.

Hoàng hậu dù có ý kiến gì, thật ra nào có thể làm chủ được?

Triệu Hữu Đường nghĩ, lại cảm thấy có chút bực bội, sắc mặt cũng bắt đầu âm trầm.

Bên cạnh hai người thấy, trong lòng không khỏi khẩn trương.

Đều nói lòng vua khó dò, dù là Phùng Liên Dung ở bên cạnh hắn nhiều năm có khi cũng không biết hắn đang nghĩ cái gì, so với bây giờ, đang tốt đột nhiên liền biến sắc mặt.

Cũng không biết vì sao hắn tức giận.

Triệu Thừa Dục càng không cần phải nói, hắn vốn sợ Triệu Hữu Đường, lúc này sắc mặt cũng có chút trắng.

Triệu Hữu Đường khoát tay: "Tất cả đi xuống đi."

Hai người liền vội vàng cáo từ rời đi.

Triệu Thừa Dục ra khỏi Càn Thanh cung, đi theo bên cạnh  Phùng Line Dung, nói khẽ: "Mẫu hậu, phụ hoàng là sao vậy ạ?"

Phùng Liên Dung thở dài: "Ta cũng không biết, có lẽ là mệt mỏi." Nàng an ủi Triệu Thừa Dục: "Dù thế nào cũng không liên quan đến con đâu, Hoàng thượng hai ngày nay thân thể cũng không khỏe, còn phải xem tấu chương, tâm tình dễ dàng không tốt, con đừng để trong lòng, có lời gì, chờ vài ngày nữa lại đi nói với Hoàng thượng là được."

Nàng thần thái ôn hòa, khóe miệng mang theo nụ cười nhàn nhạt, gọi người xem tâm tình cũng dễ dàng an tĩnh lại.

Triệu Thừa Dục gật gật đầu: "Con đã biết."

Phùng Liên Dung cười nói: "Nếu con đã rảnh rỗi, không bằng sáng mai đến Khôn Ninh cung ngồi một lát, Tiểu Dương, A Lý đều muốn đến dùng cơm, sáng mai là tết Đoan ngọ đấy."

Tết Đoan ngọ là muốn ăn bánh chưng.

Triệu Thừa Dục do dự chốc lát, cuối cùng vẫn là lên tiếng được.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 03.12.2016, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 04.10.2015, 20:38
Bài viết: 48
Được thanks: 33 lần
Điểm: 2.65
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Xem chương này lại cảm thấy PLD ngốc thật, nói 1 chút đã bị THĐ cho vô bẫy, hắn nói con hắn thông minh là do giống hắn, nàng phản bác, nói nàng ko ngốc, sau đó hắn bảo TT Diễn là giống nàng, nàng phản pháo lại ngay"nhưng hắn ko ngốc", có nghĩa là nàng đã thừa nhận mình ngốc rồi, nhưng ngốc như nàng lại có phúc, có hắn làm bầu trời che chở cho nàng, nếu nàng có tâm cơ như những nàng kia, chưa chắc đã được THĐ yêu quí lâu dài như vậy.

Nhưng mọi người có cảm thấy PLD ngốc ko? theo mình thì nàng ấy chỉ là tâm cơ đơn thuần chứ ko phải ngốc, nàng biết tìm cách tự bảo vệ mình và các con, sống lương thiện và hòa đồng với người chung quanh, biết tránh né thị phi và những nàng tâm cơ kia, biết nghĩ ra hoặc tìm ra các cách giải quyết giúp THĐ khi có khó khăn, nàng chỉ ko tranh giành ganh đua với người khác thôi, biết thu mình lại để tránh mũi nhọn, nhưng đôi khi cũng bị dính chưởng vì ko phải mình tránh họ có nghĩa là họ cũng tránh mình, PLD là một trong những sủng phi mà mình thik, về tính cách và con người bên ngoài,

Hay nói đúng hơn truyện Sủng Phi của Cửu Lam mình thik hơn một số truyện sủng phi khác, chán nhất là những truyện suốt ngày cứ miêu tả nàng đẹp thế này, đôi mắt đẹp làm sao, mặc áo, rồi đi đứng,...cứ mỗi chương là nhai đi nhai lại nữ 9 đẹp và giỏi làm sao, ai cũng ngước nhìn, hay anh nam này đẹp như tiên tử, ....Cả mấy đứa nhỏ nữa, mới có 3, 4 tuổi mà khôn lanh như người lớn,

Trong truyện này mình cũng thík những đoạn nói về lễ thôi nôi của mấy bé, mỗi đứa đều có cái để cười, như TT Diễn lại bắt son, giống như cha nó, còn TT Mô thì ngủ gật, còn T Huy Nghiên lại khoái bàn tính...

Hài hước nữa là chuyện THĐ cho người đi trộm cá khô, làm cho cung của PLD gà bay chó chạy, sau đó anh ta lại phải đi xin lại của bà ngoại để đền bù cho PLD, rồi khi ăn thì tỏ ra ghét bỏ, nhưng khi thấy mấy đứa con ăn hào hứng khen ngon thì mới chịu ăn, nếu ko phải vì THĐ là hoàng đế, mình cảm thấy gia đình nhỏ này giống như 1 gia đình nông thôn bình thường, hạnh phúc, ko có sự đấu đá anh em tranh giành nhau,

Mình cũng khá thik TT Mô, cậu bé này tuy là hay ngủ gà ngủ gật nhưng lại thông minh và có chủ kiến vô cùng, thấy anh mình đi học ko có ai bầu bạn thế là cương quyết dậy sớm để đi học với anh dù bé rất muốn ngủ,
Bản tính PLD ko thik đấu đá tranh giành nên con của nàng cũng điềm đạm yên tĩnh,  ko biết chuyện chọn thái tử có bị thay đổi ko?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn DIEUTU về bài viết trên: An Du, loveoftheworld, trinhthithuy
     
Có bài mới 11.12.2016, 21:55
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


- Bạn editor có bé Bi nên từ giờ sẽ hạn chế chạm vào lap, lâu lâu mới có chương cũng mong mọi người thông cảm cho tớ nhé. Cám ơn mọi người luôn ủng hộ tớ. ^-^

Chương 135. Đoan ngọ.

Editor: Linh

Tới hôm Đoan ngọ, Xuân Huy các cũng không giảng bài, Triệu Thừa Diễn cùng Triệu Thừa Mô sớm liền đến Khôn Ninh cung, Phùng Liên Dung nhìn thấy hai người bọn họ liền kêu người mang rượu hùng hoàng đến.

Hai huynh đệ tự nhiên biết nàng muốn làm cái gì, Triệu Thừa Diễn liền vội vàng tránh ra, trong miệng kêu lên: "Mẫu hậu, con đều lớn vậy rồi còn bôi cái gì chứ."

Tết Đoan ngọ, lấy rượu hùng hoàng bôi lên tai mũi có thể tránh trùng độc, cho nên hoàng năm Phùng Liên Dung đều phải bôi một ít lên người bọn họ.

Nhưng Triệu Thừa Diễn năm nay không chịu, cảm giác mình đã lớn vậy rồi còn bội rượu hùng hoàng rất là mất mặt, đó là chuyện con nít mới cần làm.

Hắn chạy đến rất xa.

Triệu Thừa Mô lại không giống hắn, chủ động hơi hơi ngồi xổm xuống, để Phùng Liên Dung bôi lên.

Vóc dáng hắn đã cao hơn Phùng Liên Dung.

Nhìn một khuôn mặt tuấn tú tới gần, Phùng Liên Dung cười híp mắt chấm rượu nhẹ bôi lên lỗ tai chóp mũi hắn: "Vẫn là A Lý ngoan, không giống ca ca con, càng lớn lên càng không nghe lời mẫu thân."

Triệu Thừa Mô cười nói: "Ca ca chỉ là muốn có dáng vẻ người lớn thôi."

"Vậy con không muốn sao?"

"Con đã là." Triệu Thừa Mô nháy nháy mắt.

Hắn cùng Triệu Hữu Đường bộ dáng mười phần giống nhau, Phùng Liên Dung nhìn thấy hắn thường cảm giác mình như là nhìn thấy bóng dáng Triệu Hữu Đường khi còn trẻ. Có điều càng thêm anh tuấn hơn, có lẽ là có phụ thân công nhận, mẫu thân yêu thương, so với Triệu Hữu Đường năm đó nhiều hơn chút tự tin, cùng với khí độ khó nhìn thấy trên người thiếu niên.

Nhớ tới Triệu Hữu Đường đánh giá, Triệu Thừa Diễn đối lập với hắn thì có chút kém, hắn mặc dù là Trưởng tử nhưng thế nào cũng không có thông minh trầm ổn như đệ đệ này.

Phùng Liên Dung vươn tay vén tóc đen gần ngọc quan cho hắn, vui mừng nói: "A Lý đã là người lớn, nhưng có đôi lời, nuôi con một trăm tuổi, lo lắng chín mươi chín, con và Tiểu Dương dù có lớn hơn đi chăng nữa, mẫu hậu vẫn sẽ lo lắng cho các con."

Triệu Thừa Mô cười nói: "Vậy thì lo lắng là được rồi, không lo lắng con còn khó chịu ấy chứ." Hắn đứng thẳng người, nhìn nhìn đóa thạch lựu cài trên đầu Phùng Liên Dung, từ trong tay áo lấy ra một cây trâm, "Sau này mẫu hậu hãy đeo cái này đi, hoa thật sẽ héo tàn."

Đây là một cây ngọc trâm dài, cả vật thấu hồng, trên có sáu đóa lựu, tiên diễm mêm mại, gặp trạm trỗ cũng tinh xảo, Phùng Liên Dung vui vẻ nói: "Con mua ở đâu vậy?"

"Con cho tới bây giờ đều chưa từng đưa qua cho mẫu hậu lễ vật quý trọng gì, hai người trước kêu Tứ thúc mua giùm." Hắn đang nói Triệu Thừa Diễn đã xông tới, kêu lên, "Ta cũng ra tiền."

Phùng Liên Dung nhìn thấy hắn liền vươn tay bôi rượu hùng hoàng lên mũi hắn, Triệu Thừa Diễn thình lình bị đánh lén, oa oa nhảy dựng lên.

Triệu Thừa Mô bắt lại cánh tay hắn: "Mẫu hậu, mau tới."

Phùng Liên Dung lại nhanh chóng bôi chút lên lỗ tai Triệu Thừa Diễn, Triệu Thừa Diễn nóng nảy, cầm lấy rượu hùng hoàng, cũng không dám mạo phạm Phùng Liên Dung, chỉ bôi loạn lên mặt Triệu Thừa Mô.

Hai huynh đệ đùa giỡn một hồi, trên mặt khắp nơi đều có, xong rồi nhìn nhau lại cười ha ha.

"Mẫu hậu, con đeo cho người." Triệu Thừa Mô lau mặt, cài trâm lên sườn tóc trái cho Phùng Liên Dung, hài lòng cười nói, "Màu này tôn lên mẫu hậu rất đẹp."

Triệu Thừa Diễn cũng lại gần xem: "Đúng vậy, ta nói lấy loại màu hồng ngọc này mà."

"Là ta nói muốn hoa thạch lựu."

Triệu Huy Nghiên lúc này mới ra ngoài, thật xa đã nói: "Nghe nói hai người đưa mẫu hậu trâm cài, của ta đâu?"

Triệu Thừa Diễn nói: "Muội muốn cái gì chứ, muội còn ngại trang sức chưa đủ à?"

"Đáng ghét, chẳng lẽ ca ca không muốn đưa ta?" Triệu Huy Nghiên mặc bộ áo cánh màu đỏ quả hạnh thêu phong lan chim phỉ thúy,  trên cổ mang một chuỗi vòng ngọc, lưng đeo châu ngọc kim linh, đi đường chợt vang tiếng đinh đang, cả người như là từ trong tranh đi ra, tuổi còn nhỏ đã có mấy phần khí chất phong hoa tuyệt đại.

Dù sao nàng liên tục ở trong cung, không giống Phùng Liên Dung xuất thân tiểu gia bích ngọc, Triệu Huy Nghiên giống như Triệu Hữu Đường, từ nhỏ liền mang theo khí chất tôn quý.

Triệu Thừa Mô cười nói: "Đương nhiên là mua, ở trong tay Đại ca đấy."

Triệu Thừa Diễn vừa nghe liền bỏ chạy, quay đầu lại nói: "Muội đuổi đi, đuổi được liền cho muội."

Hai huynh muội mỗi lần gặp mặt không đánh nháo một phen cũng không được, Triệu Huy Nghiên ở trong sân đuổi theo một hồi lâu, Triệu Thừa Diễn thấy tóc nàng đã loạn, lúc này mới dừng lại, cài một bộ sáu cái hoa vàng lên đầu nàng.

Triệu Huy Nghiên thích hợp mang trang sức châu quang bảo khí, cái này không những không làm nàng nhìn tục khí, ngược lại chói mắt hơn.

Phùng Liên Dung nhìn ba đứa nhỏ, cười nói: "Lát nữa Tam thẩm, biểu muội, đệ muội, Tứ thúc đều sẽ đến, cũng đừng náo loạn nữa, kêu người chê cười, đã lớn vậy rồi."

Ba người cười xưng vâng.

Lát sau Triệu Thừa Dục cùng người Tĩnh vương phủ, Ninh ương phủ gặp gỡ, cùng nhau đi qua, Triệu Huy Nghiên kéo Triệu Du đi ngay vào phòng, Phùng Liên Dung nhàn nhã cùng  Kim thị nói chuyện, do Triệu Hữu Trinh không thường ở trong Kinh, Kim thị chính là khách quen trong cung, tẩu tử đệ muội hai người ngày càng thân mật, như  là hai tỷ muội.

Triệu Hữu Đường là tới chót nhất, lúc tới chỉ thấy Phùng Liên Dung đang bao bánh chưng, nhất thời ngược lại tò mò, "Sao lại là nàng gói bánh chưng?"

"Còn không phải do Huy Nghiên, nói muốn tự mình gói bánh chưng, kết quả phòng ăn đưa lá tới, nàng gói mấy cái lại thấy không thú vị." Cho nên nàng liền gói.

Có điều nhìn thủ pháp cũng thuần thục, Triệu Hữu Đường cười nói: "Xem ra nàng cũng đã từng làm."

"Đúng vậy, thiếp thân ở nhà liền đi theo mẫu thân học, vốn cho là đã quên." Nàng lắc lắc bánh chưng trong tay nói, "Cái này cho Hoàng thượng ăn, bỏ nhiều thịt, thịt hầm lâu rất mềm, chỉ ăn một miếng thôi đã thấy ngon."

Chỉ là nhiều thịt mà thấy nàng nói giống như là nhiều đồ tốt lắm, Triệu Hữu Đường khóe miệng nhếch lên: "Vậy lát nữa nàng nhận ra kiểu gì?"

"Cái đó hả, thiếp thân cũng nghĩ rồi." Nàng lấy cỏ mịn cột thành nút, "Xem, cái kết này không giống, có hai tai, cái khác thiếp thân chỉ thắt một cái."

Nàng rất là đắc ý.

Triệu Hữu Đường buồn cười: "Được, vậy Trẫm sẽ chờ ăn."

Hắn ngồi bên cạnh xem, thấy Phùng Liên Dung lại gói thêm ài cái, ngược lại ngứa tay, cùng cầm lá dong, học bộ dáng của nàng làm thành một cái túi, bên trong bỏ gạo, kết quả không nghĩ là bỏ quá nhiều, phát hiện không bỏ được nhân ào.

Phùng Liên Dung nói: "Bỏ ít thôi, mới đầu bỏ một muôi gạo, sau đó cho nhân bánh, cuối cùng lại cho gạo..."

"Vốn là phải làm một cái bánh chưng không nhân." Triệu Hữu Đường đánh gãy lời nàng, "Nàng tưởng Trẫm không biết chắc."

Được rồi, chết vì sĩ diện, Phùng Liên Dung cũng không vạch trần hắn, cười híp mắt nói: "Không nhân cũng rất tốt, chấm thêm đường ăn."

"Đương nhiên." Triệu Hữu Đường ra hình ra dáng gói kỹ, lại lấy lá dong, lần này biết cách làm, cho không ít táo đỏ vào.

Phùng Liên Dung nhìn lén thấy thế cười cười, nàng thích ăn táo đỏ, xem ra hắn nhớ được nàng thích cái này.

Triệu Hữu Đường làm tốt một cái, đắc ý kêu bốn đứa nhỏ đến xem: "Thế nào?"

Bốn đứa nhỏ đều nói tốt.

Triệu Hữu Đường nói: "Có điều đây là cho mẫu hậu mấy đứa ăn, Trẫm chỉ gói một cái này." Hắn lau tay, thản nhiên đứng lên.

Phùng Liên Dung thầm nghĩ, cái bánh chưng không nhân kia không tính à, ngược lại không biết lát nữa rơi vào trong tay ai, có điều hắn không nói ra, nàng tiếp tục không chọc thủng hắn.

Kết quả lúc luộc bánh chưng phòng ăn vỗ mông ngựa, cái bánh Triệu Hữu Đường gói lấy luộc riêng, lúc bưng lên cũng là bưng riêng.

Phùng Liên Dung vừa bực mình vừa buồn cười.

Có điều nàng ăn bánh chưng Hoàng đế tự tay gói, cũng là lộc ăn ít có.

Tới buổi tối, mọi người mới đi Cảnh Nhân ucng, cùng Hoàng thái hậu dùng cơm tối.

Trong bữa tiệc, Hoàng thái hậu hỏi Triệu Hữu Ngô: "Thê tử của ngươi còn chưa cưới được à?"

Vẫn là lúc rảnh rỗi, Triệu Hữu Đường cùng Hoàng thái hậu nói.

Hoàng thái hậu cũng nói hồ nháo, nhưng cũng không để ý Triệu Hữu Ngô, bà cùng Triệu Hữu Đường cũng không tính là thân chứ đừng nói nhi tử Hồ quý phi sinh, lúc này cũng chỉ là hiếu kỳ hỏi một chút.

Triệu Hữu Ngô lại cười nói: "Đúng lúc muốn bẩm báo với mẫu hậu đây, con đã phái người đi cầu hôn, chỉ còn thiếu chọn ngày tốt."

"Hả?" Thái hậu cười rộ lên, "Vậy cũng là chuyện tốt rồi."

Thật ra Hoàng thất tử tôn thành thân, đa số đều là bên trên hạ chỉ, như hắn quả thật hiếm thấy, Phùng Liên Dung lúc này nhịn không được hỏi Triệu Hữu Đường: "Rốt cuộc là làm thế nào vậy, không phải đều đã đính hôn sao?"

Triệu Hữu Đường tuy rằng kêu Triệu Hữu Ngô tự giải quyết, nhưng trên thực tế vẫn là quan tâm, hắn nhớ tới cẩm y vệ nói, nhíu mày nói: "Tiểu tử này ra ám chiêu, biết Hoa nhị công tử kia thích cưỡi ngựa đấu chó, tìm người cùng hắn chơi, chuốc say, lợi dụng Trương Tam cô nương làm tiền đặt cuộc. Kết quả Hoa Nhị công tử cũng là dạng hồ đồ, nhất thời đáp ứng, đương nhiên, vốn cũng tưởng nói đùa liền thật đánh cuộc, còn thua."

Phùng Liên Dung a một tiếng: "Đúng là một hỗn tiểu tử."

Cũng không biết nàng nói tới ai, Triệu Hữu Đường tiếp tục nói: "Hoa nhị công tử sau khi thanh tỉnh tất nhiên là không thừa nhận, nhưng đánh cuộc lại truyền ra ngoài, Trương gia tức giận tìm tới cửa, Hoa nhị công tử thề thốt phủ nhận, nhưng Hoa đại nhân biết tính nết của hắn, đánh cho một trận, Trương gia theo đó liền từ hôn."

Hắn khoan thai: "Việc này sai ở Hoa gia, có điều Trương Tam cô nương thế nào cũng sẽ chịu chút ảnh hưởng, hiện Tam đệ đi cầu hôn, hắn thân phận như vậy, Trương đại nhân sẽ cự tuyệt sao?"

"Vậy Tứ đệ thật sự là được như nguyện." Phùng Liên Dung cảm khái, "Tứ đệ chuyện này làm không chính, nhưng Hoa nhị công tử cũng xác thực không phải lương nhân, thê tử tương lai sao có thể làm thành tiền đặt cược, dù là say, miệng cũng phải quản chặt."

Triệu Hữu Đường từ chối cho ý kiến.

Cuộc hôn nhân này bị phá hư, chủ yếu vẫn là khuyết điểm của Hoa nhị công tử bị Triệu Hữu Ngô mò tới, có câu nói là ám tiễn khó phòng, đích thực là như thế.

Đương nhiên, khuyết điểm này của hắn cũng là quá mức.

Hai người lúc nói chuyện này là nằm nói, do là Tết Đoan ngọ, Triệu Hữu Đường uống hơi nhiều, đầu có chút choáng váng, cho nên sớm liền tắm rửa, Phùng Liên Dung cũng vậy.

Triệu Hữu Đường ôm nàng, câu được câu không nhàn thoại, có đôi khi nói không bờ không bến, hai người có thể lôi cả bông vải làm chăn được làm như thế nào ra nói, Phùng Liên Dung nghĩ lại cũng thấy buồn cười.

Đây là lúc trước bọn họ không như vậy, nhưng dần dần, muốn nói cái gì thì nói cái đó.

Đương nhiên, sau khi nói ra thế nào cũng có chút khác, Triệu Hữu Đường vừa muốn xoay người, chợt nghe bên ngoài có thanh âm truyền đến, như là cung nhân hoàng môn thương lượng chuyện gì đó.

Thật sự là mất hứng, hắn cau mày: "Chuyện gì?"

Nghiêm Chính ở bên ngoài nói khẽ vào: "Dạ, cũng không phải chuyện lớn gì, Trường An cung có một hoàng môn bị đánh chết." Hắn ngừng một chút, "Là Thái tử điện hạ hạ lệnh."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn loveoftheworld về bài viết trên: An Du, Bora, Hoàn khố, Jenny Chau0811, My Nam Anh, hienle3001, lan trần, minmapmap2505, ngocthuy033, phamhngan, xichgo, xuanhien77, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bibi07, bumbi2912, chipby, Ham92, hoangthao3010, Me Cam, oclengkeng, Zii.còi và 137 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.