Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 

Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

 
Có bài mới 26.11.2016, 21:28
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 517: Dị ứng cồn

Thiên Tuyết muốn dẫn Uyển Tình và đứa nhỏ đi chơi, Mục Thiên Thành không muốn cô đơn, tự nhiên muốn đi góp vui. Mục Thiên Dương là một tổng giám đốc, thời khắc phải chú ý hình tượng, rất ít khi điên giống như bọn họ như vậy, nhưng người bọn họ muốn dẫn đi ra ngoài là người phụ nữ và con của anh, anh ngồi không yên, cũng muốn đi theo!

Mặt mũi và hình tượng đều là mây bay, bắt lấy lòng vợ và con mới là chân thật!

Một đám người bọn họ xuất môn như vậy, rất hấp dẫn ánh mắt. Người không biết, còn tưởng rằng hai đôi vợ chồng, mỗi đôi dẫn theo một đứa nhỏ.

Chơi vài ngày, Mục Thiên Thành phải về A thị, bởi vì hôm sau là ngày lễ tình nhân, anh phải về tìm Văn Sâm!

Nghe xong lời của anh, sắc mặt Mục Thiên Dương, Uyển Tình, Thiên Tuyết đều khác nhau.

Anh đi rồi, Thiên Tuyết nhìn Mục Thiên dương và Uyển Tình trầm mặc: “Em…..Về trường học trước, không quấy rầy các người.” Nói xong chạy nhanh rời đi.

Mục Thiên Dương nhìn Uyển Tình, bỗng nhiên thấy hai đứa nhỏ cũng không phải lúc nào cũng đáng yêu. Tỷ như những ngày như lễ tình nhân…….Đứa nhỏ chính là bóng đèn!

Chậc ~ Anh hẳn là kêu Thiên Tuyết và Thiên Thành mỗi người mang đi một đứa! Chỉ tiếc, đứa nhỏ còn không rời mẹ được, khẳng định sẽ không nguyện ý. Về phần Thiên Tuyết và Thiên Thành có đồng ý hay không, căn bản không nằm trong phạm vi lo lắng của anh! ( Thiên Tuyết & Thiên Thành: Uy ~ phá hư thế giới của người khác sẽ bị thiên lôi đánh a!)

Uyển Tình bị anh nhìn không được tự nhiên, ho nhẹ một tiếng: “Buổi tối ăn gì?”

“Ách……Em muốn ăn gì?”

“Em không biết, không có đồ ăn, cần đi mua thức ăn.”

“Uh.” Mục Thiên Dương gật đầu, “Anh đi cùng với em.”

“Tốt.”

Hai người ôm đứa nhỏ, đi siêu thị ở phụ cận mua thức ăn.

Trên đường đã đang bán hoa hồng, người đi đường đối diện đi tới, có một số đang cầm chocolate.

Mục Thiên Dương buồn bực, vì sao đã chuẩn bị củi gạo dầu muốn rồi? Cảm giác lại thổi phồng hoa tươi và chocolate, sẽ không thích hợp. Chẳng lẽ về sau, những ngày như thế này không có bọn họ?

Anh cảm thấy không được! Tình yêu không thể qua kì giữa tươi, gặp giờ khắc giữ gìn, ngày hội, sinh nhật, chẳng sợ kết hôn 10 năm, 20 năm, đều hẳn là nên chế tạo lãng mạn. Huống chi, bây giờ anh còn chưa kết hôn!

Nhưng là mấy ngày này, mỗi ngày anh đều cùng một chỗ với Uyển Tình, muốn như thế nào mới có thể rời đi cô, sau đó thần không biết quỳ không hay mua hoa hồng và chocolate về? Chế tạo âm nhạc và sâm banh lãng mãn? Vô luận lấy lý do gì để đi ra, cô cũng sẽ đoán được đi? Vậy còn có cái gì ngạc nhiên vui mừng đáng nói?

Ở ngoài phạm vi, thấy được một khu chuyên bán hoa hồng va chocolate vì lễ tình nhân.

Hai người đi ngang qua làm như không có phát hiện. Đinh Đinh ngồi ở trên xe mua sắm, đột nhiên giơ tay sờ hộp chocolate: “Mẹ, thật đẹp.”

Uyển Tình dừng một chút, nhìn Mục Thiên Dương.

Mục Thiên Dương nói: “Đây là kẹo.” Sau đó giơ tay cầm lấy một hộp, “Cho con ăn có được hay không?”

Đinh Đinh không muốn nói chuyện với anh lắm, cố làm ra gật đầu: “Được.”

Uyển Tình nói: “Không nên mua. Đứa nhỏ ăn sẽ nghiện, ăn nhiều sẽ béo, sau này lúc thay rằng sẽ càng phiền toái.”

Vẻ mặt Mục Thiên Dương u buồn: “Anh là mua cho em.”

“…….”

“Em muốn hay không?” Anh đùa hỏi.

Uyển Tình cố ý mặt lạnh, đẩy Đinh Đinh đi về phía trước: “Em không cần!”

Mục Thiên Dương cười trong sáng, cầm hai hộp đuổi theo, bỏ vào trong xe mua sắm, tay đặt ở hông của cô: “Đừng nóng giận.”

“Ai tức giận?” Uyển Tình liếc mắt nhìn anh một cái, đẩy tay anh ra, “Ôm Đang Đang thật tốt.”

Mục Thiên Dương cười trộm ôm cẩn thận, Đang Đang nghi hoặc khó hiểu nhìn anh, anh nói: “Phụ nữ là lấy để yêu thương.”

Uyển Tình thiếu chút nữa ngã sập xuống, giận dữ hỏi: “Anh dạy loạn con cái gì?”

Mục Thiên Dương không dám nói.

Đang Đang mồm miệng không rõ trả lời: “Phụ nữ là lấy để yêu thương.”

Mục Thiên Dương: con trai, đây là con hãm hại ban ha!

Về nhà, Uyển Tinh đi làm cơm, Mục Thiên Dương thành thật nhìn đứa nhỏ. Hai đứa nhỏ nhìn chằm chằm chocolate, anh cầm một hộp bot vào trong phòng, để Uyển Tình hưởng thụ một mình, sau đó mở một hộp khác ra, mỗi người một viên.

Đang Đang cắn một cái, nhăn mũi nói: “Là lạ….Có điểm đắng.”

Đinh Đinh gật đầu.

Mục Thiên Dương nhả ra khí, tốt nhất các con không thích, bằng không về sau mỗi ngày ầm ỹ đòi ăn, bị chứng mập mạp và sâu răng, Uyển Tình sẽ tìm ba liều mạng.

Tuy rằng vị không quá ngon miệng, nhưng Đinh Đinh Đang Đang đã có ý thức không được lãng phí, vẫn đang quyết định ăn hết, cùng lắm còn lại thì toàn bộ đưa cho mẹ!

Ăn ăn, Đinh Đinh đột nhiên oh một tiếng, cúi đầu vừa lúc thấy: “Có nước….”

“A, đây là rượu bên trong chocolate của con.” Mục Thiên Dương nói, “Không thích thì không cần ăn.”

Đinh Đinh thật cẩn thận nắm chocolate, không để làm cho rượu chảy ra, vươn đầu lưỡi liếm một chút, nói: “Là ngọt có mùi lạ……..”

“Uh, không thích liền vứt bỏ đi.”

“Không thể quăng.” Đinh Đinh nói, “Đứa bé tốt không lãng phí.”

“……..” Phải, Đinh Đinh đại nhân.

Buổi tối, Đinh Đinh ngủ một lát, đột nhiên tỉnh lại, phát giác thân thể không thoải mái. Cô bé nhéo xoay, khó chịu hô: “Mẹ……”

Uyển Tình đã ngủ, cô bé hô hai tiếng không thấy trả lời, cầm lấy tay Uyển tình dùng sức lay động, vừa giơ tay gãi lưng của mình: “Mẹ, con khó chịu……”

Uyển Tình tỉnh lại, bật đèn, vội vàng hỏi: “Làm sao vậy?”

“Rất ngứa.” Đinh Đinh nhíu mày ghé vào trên người cô, khó chịu chảy nước mắt.

Uyển Tình vội vàng nhấc quần áo của cô bé lên, phát hiện trên lưng của cô bé có rất nhiều chấm hồng, hoảng sợ, vội vang lay động Mục Thiên Dương tỉnh lại: “Đinh Đinh sinh bệnh!”

Mục THiên Dương cũng hoảng sợ, nhìn thoáng qua, cuống quít nhảy xuống giường: “Đừng nóng vội, anh đưa con đến bệnh viện!”

Uyển Tình buông Đinh Đinh ra: “Bảo bối, con chịu đựng một chút, ba mẹ đưa con đi tìm bác sĩ.” Nói xong bản thân cũng mặc quần áo.

Một phen động tác, Đang Đang cũng tỉnh, thấy Đinh Đinh nằm ở bên cạnh khóc, đi qua lau nước mắt cho cô bé.

Thiên Dương và Uyển Tình mặc quần áo tử tế, sợ trì hoãn bệnh tình, không kịp mặc cho đứa nhỏ, dùng chăn nhỏ chum lấy bọn chúng đi ra cửa.

Hai người chạy tới bệnh viện gần đó, treo khám gấp, bác sĩ kiểm tra: “Dị ứng cồn!” Nói xong trừng mắt nhìn hai người, “Đứa nhỏ mới mấy tuổi, vì sao để cho cô bé uống rượu?” Dừng một chút, “Có phải nấu cơm có thả rượu hay không? Không phải rất nghiêm trọng, hẳn là không dính vào bao nhiêu, về sau chú ý một chút, một giọt rượu cũng không thể dính.”

Uyển Tình lặng đi một chút, mờ mịt nói: “Tôi không thả rượu……..”

Mục Thiên Dương chột dạ thuyết: “Khéo, chocolate, con bé ăn chocolate có rượu.”

Uyển Tình mạnh trừng mắt anh, giơ tay nhéo anh một cái: “Anh làm sao có thể như vậy?”

“Anh lại không biết……..” Mục Thiên Dương chán muốn chết, ôm cô an ủi, “Yên tâm đi, không có việc gì.”

“Đều tại anh!” Uyển Tình khóc nói.

“Tốt lắm tốt năm, tại anh tại anh…….” Mục Thiên Dương nói, “Anh cũng đau lòng, anh mà biết, khẳng định không cho con bé ăn.”

“Ô ô…….” Uyển Tình thấy không thể trách anh, đau lòng rơi lệ.

“Đã phát hiện thì tốt rồi, về sau không cho con bé ăn.”

Uyển Tình gật đầu, cảm thấy phát hiện sớm cũng có chỗ tốt. Hai năm nay luôn ghi nhớ đứa nhỏ còn nhỏ, cô căn bản không cho bọn họ uống rượu, lễ mừng năm mới khi ăn bánh trôi trứng gà, bọn họ cũng sẽ không cho rượu nếp vào. Hiện tại chỉ một giọt liền khó chịu như vậy, chờ bọn chúng trưởng thành học uống rượu, lập tức uống một chén, kia sẽ nghiêm trọng nhiều lắm a?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: Bích Trâm, Cyclotron, Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên, Tthuy_2203
     

Có bài mới 26.11.2016, 21:34
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 518: Vấn đề giáo dục

Giằng co tới nửa đêm mới được về nhà, Uyển Tình đặt Đinh Đinh trên giường, Đinh Đinh còn buồn ngủ, nhướng mày lên nhìn cô.

Cô hỏi: "Còn khó thở hay không?"

Đinh Đinh lắc đầu.

Mục Thiên Dương ôm Đương Đương đã buồn ngủ, nói: "Anh mang Đương Đương sang phòng ngủ của Thiên Thành, cho đỡ chật chội."

Uyển Tình sửng sốt, nói: "Em mang Đinh Đinh tới phòng Thiên Tuyết vậy, cái giường kia của Thiên Thành cũng hơi nhỏ thật."

Mục Thiên Dương gật đầu, khuyên cô: "Đừng lo lắng, không có việc gì."

Uyển Tình hơi nở nụ cười, ôm lấy Đinh Đinh tới phòng Thiên Tuyết. Mục Thiên Dương cũng đi sang, chờ tới Đinh Đinh ngủ rồi mới rời đi. Trở lại phòng, anh ngủ trong chốc lát nhưng rồi ngủ không được, lại chạy tới, nằm xuống bên cạnh người Uyển Tình.

Uyển Tình ssang muốn ngủ, mơ mơ màng màng hỏi: "Làm sao vậy?"

"Không có việc gì. Chỉ nghĩ muốn ôm em một cái." Anh thấp giọng nói.

Uyển Tình ừ một tiếng, chìm vào giấc ngủ.

Mục Thiên Dương ôm cô, cũng rất nhanh tiến vào giấc ngủ, hoàn toàn không bị tỉnh lại, Đương Đương một mình nằm ở trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính.

Sáng sớm khoảng bảy giờ, Đương Đương tỉnh lại, phát hiện mình chỉ có một mình, bởi vì trời đã đã sáng, bé cũng không sợ hãi, nghĩ đến ba mẹ cùng muội muội chắc rời giường trước rồi. Mà chính mình lại vẫn còn nằm trên giường, bé cảm thấy có điểm xấu hổ.

Cậu nhóc đứng lên, kiểm tra chăn cùng thảm một chút, may mà không đái dầm, xem ra chính mình ngày càng lợi hại rồi đó!

Bé vui vẻ bò xuống giường, phát hiện cửa chỉ khép hờ, bèn đi ra ngoài, theo phòng bếp tìm được toilet sẽ tìm đến phòng khách, nhưng vẫn không tìm được ba mẹ cùng em gái. Bé bắt đầu thấy sợ, cái mũi nhăn nhúm, muốn khóc.

Ba ba đâu? Mụ mụ đâu? Em gái đâu? Có phải bị người xấu bắt đi rồi không? Hay là không cần bé nữa?

Rốt cục, phát hiện cửa phòng của cô cũng chỉ khép hờ, bé đẩy ra đi vào, liên sụp đổ: mọi người. . . . . . hóa ra. . . . . . thật quá đáng. . . . . . Ô oa ——

Tiếng khóc vang lên, Mục Thiên Dương bừng tỉnh, thừa dịp Uyển Tình cùng Đinh Đinh còn chưa bị đánh thức, lập tức nhảy xuống giường ôm bé ra ngoài, hỏi: "Làm sao vậy?"

Đương Đương nức nở nói : "Mọi người không quan tâm con . . . . . ."

". . . . . . Không có a.

"Ô ô. . . . . . Rõ ràng là có." Đương Đương làm ầm lên: "Mọi người đều yêu em gái! Không thương con . . . . . . Con thiếu chút nữa bị yêu quái ăn luôn!"

Mục Thiên Dương cảm thấy vấn đề này không nhỏ. Với 2 đứa trẻ thì giáo dục cùng thái độ không thể bất công, bằng không trong lòng bọn nhỏ sẽ cảm thấy uất ức, dễ phát sinh vấn đề.

Anh nghiêm túc nói: "Mọi người đối với con và em gái là giống nhau ."

"Không ngủ cùng con. . . . . ."

"Con là nam tử hán, nên độc lập, cứ ngủ cùng mụ mụ, một chút cũng không dũng cảm."

"Ô ô. . . . . . con sợ bóng tối." Thật sự sợ! Ô ô. . . . . . Đương Đương ngừng một chút, nhìn anh, "Ba ba không sợ sao?"

"Cha không sợ."

Đương Đương sửng sốt, cúi đầu nhìn ngón tay: "Nhưng là con sợ. . . . . . Con. . . . . ." Bé không biết biểu đạt, khổ sở đến muốn khóc.

Mục Thiên Dương vội vàng nói: "Con trưởng thành cũng sẽ không sợ!"

"Khi nào thì con lớn?"

". . . . . . Ăn cơm thật ngoan."

"Còn bao lâu nữa?" Đương Đương đáng thương nhìn hắn, "Con muốn được giống em gái. . . . . ."

"Là giống nhau." Mục Thiên Dương ôm chặt bé: "Ngày hôm qua là ba ba không tốt. Em gái bị ốm, ba ba cùng mụ mụ đều thực lo lắng, Đương Đương không phải cũng thực lo lắng sao? Ba mẹ sợ em gái lây bệnh cho Đương Đương, nên không dám cho em gái ngủ cùng con. Vốn, mụ mụ ngủ cùng em, ba ba ngủ cùng con, nhưng ba ba lo lắng cho em, phải đi thăm em, kết quả ba ba quá mệt mỏi , không cẩn thận ngủ mất. Con có thể tha thứ cho ba ba không?"

Đương Đương cúi đầu, nhìn ngón tay: "Con không sợ."

"Hả?"

"Không sợ em lây cho con."

"Nhưng ba ba cùng mụ mụ sợ. Em bị ốm, ba mẹ đã thực đau lòng, con cũng ốm, ba mẹ sẽ càng đau lòng."

"Nga. . . . . ." Đương Đương trầm mặc một lát, nói: "Không sao nữa ạ."

Mục Thiên Dương thở ra, sờ sờ đầu bé, quyết định chờ bé lớn một chút, sẽ dạy bé đã là anh trai thì phải gánh trách nhiệm của nam nhi Mục gia, còn có nhất định phải trân trọng em gái! Tiểu tử ngốc ngươi vẫn chưa tưởng tượng được, em gái lớn rồi phải gả tới nhà người khác, đến lúc đó ngươi có luyến tiếc cũng phải bỏ a. . . . . .

Mục Thiên Dương vừa nghĩ tới Đinh Đinh về sau phải lập gia đình, cả người đều cảm thấy không tốt. Dừng một chút nhớ tới Thiên Tuyết. . . . . . Có loại xúc động hi vọng thời gian dừng lại!

"Con trai và con gái không giống nhau." Mục Thiên Dương nói, "Con trưởng thành sẽ rất lợi hại, em gái lớn lên lại không, em về sau cần con bảo vệ, bằng không sẽ bị người ta bắt nạt."

"Nga!" Vừa nói đến bảo vệ em gái, Đương Đương đã lên tinh thần: "Con không để người khác bắt nạt em!"

"Tốt!" Mặt anh giãn ra, nửa đời trước có anh hộ tống, anh già có Triển Huy hộ tống, ai cũng đừng nghĩ khiến con gái anh chịu khổ!

Nói chuyện một lúc, Đương Đương ẩn ẩn có cảm giác, chính mình cũng không phải không được coi trọng, mọi người cũng không phải thiên vị em gái. Ngược lại, chính mình giống như rất quan trọng đi! Nếu em gái không so lợi hại với bé lợi hại, bé sẽ không so đo. Bé cảm thấy chính mình hẳn là phải có bộ dáng của anh trai, sau khi Đinh Đinh tỉnh lại, so với mọi ngày phải quan tâm hơn.

Đinh Đinh không chịu uống thuốc, Uyển Tình cùng Thiên Dương ở một bên khuyên, Đương Đương nghe xong, cũng dùng giọng nói non nớt bắt chước khuyên.

Uyển Tình kỳ quái nhìn thoáng qua, đứa nhỏ này hôm nay sao không đúng lắm, dường như giống với người lớn vậy.

Đại khái là cùng tuổi dễ nói chuyện (o(╯□╰)o), Đinh Đinh có vẻ nghe hắn trong lời nói, vừa mới như thế nào cũng không chịu ăn, bị hắn nhất khuyên, thuận theo nói: "Con uống, nghe lời anh."

Đương Đương nhếch miệng cười, đột nhiên cảm thấy có thể trông nom được em gái sẽ có cảm giác rất thành tựu —— bình thường đều là bé bị người lớn trông nom. . . . . .

Hôm nay là lễ tình nhân, nhưng bị chuyện tối ngày hôm qua ảnh hưởng, Uyển Tình vô tâm nghĩ tới chuyện phong hoa tuyết nguyệt. Ban ngày mang mấy đứa nhỏ đi khu chơi trò chơi, Đinh Đinh tinh thần chưa được tốt, không hoạt bát bằng ngày thường. Đương Đương lúc nào cũng chú ý em, cũng không cùng chơi với đứa trẻ khác.

Uyển Tình thấy bọn chúng huynh muội tình thâm, rất là vui mừng. Cảm giác vui mừng này đã hòa tan sự lo lắng về thân thể Đinh Đinh.

Mục Thiên Dương sợ sẽ làm sai, kể lại chuyện sáng sớm, nói: "Về sau cần chú ý hơn, để bọn nhỏ không cảm thấy bị bỏ rơi."

Nói đến đây, trong lòng anh lại thấy đau buồn. Rõ ràng là đã xử lý hoàn hảo chuyện ngày hôm qua, như thế nào chuyện giáo dục đứa nhỏ lại thành vấn đề rồi? Mặc dù có trẻ con thì nhất định phải thảo luận về chuyện này, nhưng hôm nay là lễ tình nhân a. . . . . .

Uyển Tình tà tà liếc hắn, có điểm tức giận: "Đều là anh! Em bình thường thật chú ý vấn đề này, ai kêu anh nửa đêm chạy loạn?"

". . . . . . Anh sai rồi." Mục Thiên Dương nói, "Nhưng mà, em trước kia luôn luôn tránh được, nhưng lúc khó ngủ có thể cũng có lúc không chú ý. Có thể đúng lúc phát hiện, cũng là chuyện tốt, có thể lựa chọn phương pháp, giáo dục cho tốt."

Uyển Tình buồn trong chốc lát, bất mãn nói: "Anh ngụy biện!" Đinh Đinh dị ứng, anh cũng nói như vậy.

Mục Thiên Dương ôm chặt lấy cô: "Tốt rồi, đừng nóng giận, anh về sau sẽ nghe chỉ thị của em!"

Uyển Tình thở dài, cầm tay anh: "Nhưng đó là với anh. Em cuối cùng là sợ này sợ kia, thà rằng tránh hết thảy, lại không nghĩ tới vạn nhất phiền toái tìm tới cửa thì làm sao bây giờ. . . . . . em chỉ có một người, quả nhiên là không được."

"Vốn là không được!" Mục Thiên Dương ôm sát cô, "Một cái nhà, không có đàn ông làm trụ cột tuyệt đối không được!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: Cyclotron, Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên, Trà Mii, Tthuy_2203, ruyuan
     
Có bài mới 26.11.2016, 21:36
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 519: Lại cầu hôn

Uyển Tình ở trong phòng bếp làm cơm chiều, Mục Thiên Dương ở phòng khách trông con, xem tin tức kinh tế, Đinh Đinh Đương Đương ngồi dưới đất chơi xếp gỗ... được rồi, thật sự là anh đang xem ti vi, trojongj con chỉ là thuận tiện.

Đương Đương nhìn thoáng qua cửa lớn, nhắc nhở: “Ba ba, đóng cửa.”

“Không liên quan.”

“Vì sao?”

“Vừa rồi cô gọi điện thoại, nói có đưa cái gì đó qua, bảo ba giúp một chút.”

“A...” Đương Đương không rõ, thế nhưng vừa rồi ba ba mới thật sự gọi một cú điện thoại, là anh nói sự thật đi.

“Không được nói cho mẹ.” Mục Thiên Dương nói.

“Vì sao?”

“Bởi vì cô muốn giữ bí mật.”

“A...” Đương Đương thật sự gật đầu, nói với Đinh Đinh: “Không được nói cho mẹ đâu...”

Đinh Đinh nhìn Mục Thiên Dương một cái, có chút không tình nguyện đồng ý.

Chỉ chốc lát sau, có người đến, Mục Thiên Dương bước dài đi đến, lại rất nhanh đóng cửa lại, ôm một bó hoa hồng tiến vào. Hương thơm nồng nàn lập tức hấp dẫn hai đứa trẻ con, Đinh Đinh Đương Đương trừng mắt to, đặc biệt là Đinh Đinh, thân thể nhỏ đưnngs thẳng tắp.

Mục Thiên Dương bỏ hoa hồng vào phòng Thiên Tuyết, đi tới thấy bọn chúng, tay vuốt mũi chúng một cái: “Hôm nay ăn cơm cho ngon, ngày mai đưa các con đi chơi!”

“A...” Đinh Đinh có chút thất vọng.

Khi ăn cơm chiều, Đinh Đinh Đương Đương kiêng ăn, một đứa không ăn mướp đắng, một đứa không ăn ớt xanh. Mà còn nhìn thấy đối phương không ăn cái gì, thì mình cũng không ăn, thành ra hai đứa cùng không ăn mướp đắng và ớt xanh.

Uyển Tình làm vài món thức ăn, bọn chúng có thể ăn món khác, cũng không hề tranh cãi ầm ĩ, thật sự quy củ.

Nhưng uyển Tình vẫn thấy sắc mặt của chúng mờ ám, đặt ớt xanh bỏ vào trong bát của chúng. Đinh Đinh không phải cực kỳ bài xích, nhưng Đương Đương nhíu mày: “Cay.”

“Cái này không cay.”

“Không thể ăn.”

“Không ăn không cao lên được.”

Đương Đương nhìn Mục Thiên Dương, chỉ thấy ba cũng không động vào ớt xanh.

Uyển Tình ho nhẹ một tiếng: “Làm gương đi.”

Mục Thiên Dương run lên, lập tức gắp một miếng ớt xanh to đùng bỏ vào miệng, vừa ăn vừa nói với Đương Đương: “Ba ba ăn ớt xanh nên mới cao thế này.”

Đương Đương rưng rưng nuốt xuống.

Uyển Tình cũng đưa mướp đắng cho Đinh Đinh, Đinh Đinh suy sụp ra mặt.

Mục Thiên Dương ở bên cạnh cũng phối hợp làm gương, ra sức chịu đựng ăn mướp đắng.

Uyển Tình nói: “Ăn cái này sẽ xinh đẹp.”

“Không ăn được...” Đinh Đinh nhăn mặt.

“Anh cũng ăn được, ăn rồi có kẹo ăn tiếp không thì tịch thu Uông Uông.”

Đinh Đinh chép miệng, nhìn Mục Thiên Dương.

Mục Thiên Dương sửng sốt: Con bé này bình thường không phải ghét bỏ mình sao, chán ghét mình sao? Như thế nào lúc này mới nghĩ đến mình?

Tuy anh không muốn so đo với con mình, nhưng anh rất muốn bắt lấy cơ hội này nắm bắt tâm tư con gái... Nhưng là... quyết không thể dung túng cho con cái, nếu không sẽ hại con. Anh vẫn hi vọng con gái của anh sẽ có dáng vẻ trắng nõn, khỏe mạnh, mê đảo tất cả đàn ông trong thiên hạ! Mà còn, anh nào dám đối nghịch với Uyển Tình? Hôm nay còn có một việc lớn chưa thành, không thể kéo thêm hận thù...

“Đinh Đinh ngoan, nghe mẹ nói đi.” Anh dịu dàng nói.

Đinh Đinh bất mã xoay đầu đi, cúi đầu chịu ăn mướp đắng.

Mục Thiên Dương có chút hối hận, vợ và con gái không thể cùng lấy lòng, thật là...

Uyển Tình thây con không kén ăn, thở dài nhẹ nhõm một hơi, cơm nước xong ra cửa đi dạo, mua bóng bay cho hai đứa coi như khen thưởng.

Buổi tối trở về, trước cho con tắm rửa, sau đó đến người lớn. Mục Thiên Dương nói: “Em tắm trước đi, anh đi xem bọn chúng.”

“Uhm.” Uyển Tình xoa bóp khuôn mặt của con: “Đợi mẹ ra sẽ kể chuyện xưa cho.”

Chờ cô vào phòng tắm, tiếng nước vang lên, Mục Thiên Dương lập tức lừa gatk hai đứa con: “Chúng ta ra ngoài xem ti vi được không?”

“Mẹ sẽ mắng.” Đinh Đinh nói.

“Không đâu, mẹ sẽ xem cùng.”

Mục Thiên Dương không tốn nhiều sức lực đã lừa gạt được hai đứa trẻ đến phòng khách trên sofs, bật đĩa DVD cho chúng xem, là Tom&Jerry. Sau khi cất kỹ, lấy thảm lông đắp lên người chúng, nói: “Cứ xem đi, ba đi xem mẹ tắm xong chưa!” Ách, lời này có phần không hài hòa, ai mặc kệ, trẻ con cũng sẽ không liên tưởng bậy bạ.

Anh xoay người đi vào phòng Thiên Tuyết, đem hoa hồng ôm vào phòng mình.

Uyển Tình tắm rửa xong đi ra, nhìn thấy có một bó hoa hồng tương trưng cho tình yêu kiều diễm ướt át đặt trên giường. Mùi hoa thơm ngào ngạt, hợp với rất nhiều trí nhớ và tình cảm trong cô, lan tràn vào trong đầu óc. Lúc này cô hoàn toàn không hề suy nghĩ đến con đang ở nơi nào, Thiên Dương ở nơi nào, hoa là ở đâu đến. Chỉ là chậm rãi đi qua, tay đụng chạm vào cánh hoa...

Cánh hoa non mềm, truyền lại xúc cảm nơi đầu ngón tay, giống như bị điện giật tiến vào tận đáy lòng, giống như có thứ gì đó nhẹ nhàng che chở cảm xúc của cô. Thấy có thiệp ở bên dưới, cô rút ra, mở ra đọc.

Thân ái gửi cô Đinh.

Bản thân anh tự nguyện trả giá, cả đời chung thủy, tín nhiệm, bao dung, bảo vệ... cùng với mật mã chi phiếu, xin được cùng em đi nốt quãng đường còn lại, gọi em là vợ, hi vọng được em đồng ý.

Mục Thiên Dương.

Ngày 14 tháng 2 năm...

Uyển Tình bật cười, thắt lưng mạnh mẽ bị người ta ôm lấy. Cô biết là ai, hơi kinh ngạc một chút, trấn định lại.

\”Đồng ý với anh đi.” Mục Thieenn Dương nói.

“Không đồng ý đấu?” Uyển Tình hỏi/

“Em dám?”

“Anh xem em có dám hay không?” Uyển Tình khép lại thiếp, quay đầu hỏi: “Con đâu?”

“Xem ti vi?” Mục Thiên Dương bất đắc dĩ: “Có thể mặc kệ bọn chúng được không? Hiện tại chúng ta thương lượng chuyện quốc gia đại sự.”

Uyển Tình hé miệng mỉm cười, hai tay chống lên bả vai của anh, nhìn anh, sắc mặt khẽ phiếm hồng. Cô suy nghĩ các loại câu, nghĩ muốn lấy ra câu trả lời, nhưng đều cảm thấy không đủ hoàn mỹ. Cúi đầu phát hiện chính mình vẫn đang mặc áo ngủ, bỗng nhiên cảm giác như vậy một chút cũng không đủ lãng mạn, hỏi: “Có thể để em thay quần áo trước được không?”

Mục Thiên Dương nhìn thoáng qua, lúc này mới cảm giác dường như cô có chút mềm nhũn ở trước ngực mình, đang bị anh đè ép. Cô đã sinh con, dương như có chút tiến bộ, để cho anh muốn thể nghiệm một chút.

“Không cần đổi.” Anh trố mắt nói, ngẩng đầu nhìn mặt cô: “Những cái khác đều không quan trọng. Chúng ta cũng có con rồi, về sau không cần xa hoa trụy lạc, vàng bạc châu báu gì, chỉ cần tốt là được rồi.”

Uyển Tình động lòng: “Thật là khó có thể tưởng tượng.”

Hiện tại đột nhiên cô mới thấy mấy ngày nay, anh cũng đã khác mấy năm trước rất nhiều. Anh thành một người bình thường, một người đàn ông của gia đình, hoàn thành trách nhiệm của người làm cha. Này đặt vào mấy năm trước, là khó có thể tưởng tượng.

Cô cho rằng, anh vĩnh viễn luôn cao cao tại thường, giày Tây, là người luôn luôn tham mưu và xa xỉ. Đương nhiên, anh tin tưởng về sau anh cũng không như thế, nhưng ít ra ở trước mặt cô, anh không giống thế, chỉ là Mục Thiên Dương của gia đình.

“Em có đồng ý hay không? Mục Thiên Dương sốt ruột hỏi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: Bon phuong Troi, Cyclotron, Lục Tiểu Thanh, S.c.i.f, Tiểu Nghiên, Tthuy_2203, ruyuan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bibi050700, galy2802, Hạc Giấy, Lala1239, lethuyoanh, LuongHang1201, LụcNhi, Mailam97, Ngoctu02101985, Nấm iu, Quỳnh Quỳnh 87, Rassu274, salochome_89, Tyt, Tịch Nhi và 508 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.